Nghĩ tới đây, cả người hắn tâm đều có chút phát lạnh, chỗ nào còn nhịn được tiếp tục nghe, vội vàng đẩy cửa phòng ra: "Ca Bích, nàng làm sao vậy?"
Trong phòng, Ca Bích đang ngồi trên ghế, một bên Hoàn Nhan Bình đang bưng một chén canh khuyên nàng uống. Nghe thấy có người xông vào, hai nữ giật mình, nhưng khi nhìn thấy đối phương, nhất thời có chút không dám tin, không khỏi ngẩn người.
"Ca Bích, nàng mắc bệnh gì?" Tống Thanh Thư sải bước đi tới, nắm lấy tay nàng bắt mạch. Đáng tiếc, hắn chỉ là võ công cao cường, có thể dựa vào mạch đập phán đoán nội thương, nhưng lại không thể dựa vào mạch tượng để phán đoán bệnh tật.
Bị hắn nắm lấy tay, Ca Bích hơi đỏ mặt, có chút oán trách liếc hắn một cái, vội vàng nói với muội muội bên cạnh: "Nhanh đi đóng cửa lại, kẻo bị người ngoài nhìn thấy."
Hoàn Nhan Bình không lập tức hành động, ngược lại bật cười: "Tỷ tỷ đi qua thời gian dài như vậy, những người có thể phục thị chúng ta xung quanh đều là tâm phúc. Cho dù tỷ có thật sự nuôi một tiểu bạch kiểm khác cũng sẽ không có ai tiết lộ nửa lời, huống chi còn là tỷ phu trở về, cần gì phải tỏ vẻ chột dạ như vậy chứ."
Ca Bích tức giận trừng nàng một cái: "Nói vớ nói vẩn cái gì, ai là tỷ phu của muội."
"Đương nhiên là chàng rồi!" Hoàn Nhan Bình cười hì hì một tay kéo lấy cánh tay Tống Thanh Thư, đẩy hắn về phía tỷ tỷ.
Sắc mặt Ca Bích đỏ bừng, quay mặt qua chỗ khác, cuối cùng không phủ nhận. Trước đó, nàng từng yêu cầu Tống Thanh Thư nhất định phải mỗi lần giả trang thành Đường Quát Biện thì nàng mới không có trở ngại tâm lý, nhưng cả hai đều rõ ràng, đây chỉ là một cái cớ an ủi mà thôi. Quan hệ đã đến mức này, lại cần gì phải mỗi lần đều tự lừa mình dối người.
Tống Thanh Thư không chút tì vết cảm nhận được xúc cảm căng tràn sức sống từ cánh tay thiếu nữ truyền đến, lần nữa truy vấn: "Ta vừa mới ở bên ngoài nghe Bình nhi nói thân thể nàng có bệnh, rốt cuộc là tình huống thế nào?" Hắn cũng có chút mơ hồ, vốn tưởng Ca Bích mắc bệnh nan y gì, nhưng nhìn hai nữ vừa nói vừa cười thế này thì quả thực không giống.
"Chàng mới có bệnh đâu, đồ ngốc." Ca Bích khẽ "xì" một tiếng, đỏ mặt quay sang một bên, mặc kệ đối phương truy vấn thế nào, cũng không chịu nói thêm gì.
"Tỷ phu, trước kia sao không thấy chàng ngốc thế này nhỉ?" Một bên Hoàn Nhan Bình cũng có chút buồn cười.
"Hả?" Tống Thanh Thư lúc này đầu óc đầy dấu hỏi.
Nhìn hắn đần độn bộ dáng, Hoàn Nhan Bình cười khúc khích: "Ngốc tỷ phu, chàng không phát hiện tỷ tỷ có thay đổi gì sao?"
"Thay đổi?" Tống Thanh Thư nghe vậy liền dò xét Ca Bích một phen, vẫn mái tóc xanh như lông mày, khuôn mặt như vẽ. Ánh mắt dời xuống, ừm, ngực dường như lớn hơn một chút, còn eo... hình như cũng to hơn.
Bản năng cầu sinh mãnh liệt của đàn ông vẫn khiến hắn không dám nói thẳng, dùng một cách nói uyển chuyển: "Chẳng có gì thay đổi, chỉ là dường như... nở nang hơn một chút."
"Nở nang cái gì, đó là bụng to thì có!" Hoàn Nhan Bình hận không tranh nói.
"Ách, hơi chút ăn nhiều tuyệt không phải chuyện xấu, rất nhanh có thể giảm xuống." Tống Thanh Thư nói đến đây bỗng nhiên tâm sáng lên, ngạc nhiên nhìn Ca Bích, "Nàng có...?"
Ca Bích hai gò má ửng hồng, cũng không trả lời, chỉ là khẽ hừ một tiếng "đồ ngốc".
Hoàn Nhan Bình thì trực tiếp hơn nhiều: "Tỷ phu, chàng sắp làm cha rồi!"
"Làm cha..." Tống Thanh Thư nhất thời ngẩn người, thế giới này cuối cùng cũng cho hắn cảm giác thuộc về.
"Chàng thích con trai hay con gái?" Ca Bích cuối cùng cũng mở miệng, có chút mong đợi nhìn hắn.
Tống Thanh Thư cười nói: "Đương nhiên là con gái, con gái đáng yêu nhất."
Ca Bích trong lòng ấm áp, thầm nghĩ hắn nói vậy là để mình đừng có áp lực, dù sao xã hội này cần con trai để nối dõi tông đường, mọi người chắc chắn sẽ thích con trai hơn. Chỉ là nàng lại không biết hậu thế những người đàn ông kia yêu thương con gái đến nhường nào.
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, nàng cắn môi nói: "Có một điều ta vẫn muốn lần nữa thanh minh." Nàng sờ sờ bụng dưới nhô lên, "Đứa nhỏ này mặc kệ là trai hay gái, đều phải mang họ Đường Quát." Đây cũng là truyền thống xưa nay, là lý do lớn nhất nàng thuyết phục mình và Tống Thanh Thư duy trì mối quan hệ như vậy, cũng là một câu trả lời thỏa đáng cho người chồng yêu dấu.
Tống Thanh Thư trong lòng một trận đắng chát, rõ ràng là con mình, lại không thể nhận nhau, loại cảm giác này thật đúng là đủ mùi vị lẫn lộn. Bất quá điều kiện này là hắn lúc trước chính miệng đáp ứng đối phương, hắn trả không làm được chuyện bội ước. Hơn nữa, chuyện này đại biểu cho sự trung trinh và kiên trì của Ca Bích, nếu như mình béo bở nuốt lời, niềm tin của nàng sẽ sụp đổ, chắc chắn sẽ không sống nổi.
"Ta tự nhiên biết, bất quá ta vẫn sẽ coi hắn là con mình mà yêu thương." Tống Thanh Thư tiến đến bụng dưới của nàng, lẳng lặng nghe động tĩnh bên trong, "A, hắn giống như đá ta."
"Nào có khoa trương như vậy." Ca Bích đỏ mặt khẽ "xì" một tiếng, mới bao nhiêu tháng mà đã đá người được chứ. Nhìn thấy vẻ trìu mến và nỗi niềm phức tạp trên gương mặt người yêu, nàng bỗng nhiên có chút không đành lòng, "Thật ra... thật ra chàng không cần đau lòng, còn có thể để Bình nhi sinh cho chàng một đứa."
Hoàn Nhan Bình như con thỏ bị giật mình, lập tức nhảy dựng lên: "Ta đâu có giỏi sinh nở như tỷ tỷ, ở bên tỷ phu lâu như vậy mà tỷ tỷ lại mang thai trước."
Nhìn thấy muội muội khẽ bĩu môi, Ca Bích không khỏi mỉm cười: "Muội tuổi tác còn nhỏ, về sau còn nhiều cơ hội mà."
Hoàn Nhan Bình bĩu môi: "Tỷ cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu tuổi." Bỗng nhiên nhãn châu xoay động, cười híp mắt kéo cánh tay nàng: "Thật ra tỷ sinh một đứa con trai kéo dài hương hỏa nhà họ Đường Quát được rồi, đằng sau còn có thể cho Tống đại ca sinh thêm mấy đứa nữa nha. Chàng không phải thích con gái sao, sinh mười đứa tám đứa con gái, ừm, ngoài ra vẫn nên có một hai đứa con trai nữa."
Ca Bích mắng: "Mười đứa tám đứa, muội cho ta là heo à?"
Tống Thanh Thư nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt, một tay kéo nàng lại: "Cái chủ ý này không tệ, đứa con trai đầu tiên nhận làm con thừa tự cho nhà họ Đường Quát, những đứa sau thì thuộc về ta."
"Như vậy sao được, ta làm sao sinh nhiều như vậy." Ca Bích xấu hổ vành tai đều có chút đỏ, không khỏi lại có một tia động lòng.
"Chỉ cần ta chăm chỉ cày cấy, ắt sẽ đơm hoa kết trái." Tống Thanh Thư cười hắc hắc nói.
Ca Bích cuối cùng cũng có chút chịu không nổi: "Càng nói càng vớ vẩn."
Hoàn Nhan Bình cũng không nhịn được mà cằn nhằn: "Tỷ phu trước kia đâu có hư hỏng như chàng."
Ca Bích nhất thời bất mãn: "Cái gì trước tỷ phu hiện tỷ phu, nghe thật khó nghe."
Hoàn Nhan Bình le lưỡi, cũng biết chạm đến chuyện thương tâm của nàng. Tống Thanh Thư thuận thế chuyển hướng đề tài: "Vừa mới các nàng là đang lo lắng sau này bụng rõ ràng lên không có cách nào lấy thân phận Đường Quát Biện ra mặt sao?"
"Ừm." Ca Bích ánh mắt thoáng qua một tia sầu lo, "Ta định để Bình nhi thay thế."
"Nhưng ta còn phụ trách Hoán Y Viện mà." Hoàn Nhan Bình nhịn không được nói, "Thỉnh thoảng một hai lần thì được, chứ lâu dài thì chắc chắn không thực tế."
Tống Thanh Thư nói: "Các nàng lo lắng quá nhiều rồi. Đến lúc đó cứ nói Đường Quát Biện có chuyện gì về thân thể, cần tĩnh dưỡng một thời gian, thỉnh thoảng cách rèm gặp mặt một số cao tầng. Dù sao bây giờ Kim quốc đã gần như nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta, đối thủ chính trị của hắn cũng đã bị thanh trừng một lần, trong tay còn nắm Trung Nghĩa Quân, sẽ không có ai phản đối."
Ca Bích thở phào một hơi: "Chàng nói có lý, xem ra là chúng ta trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường."
Tống Thanh Thư cười nói: "Bởi vì cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn, hôm nay để ta thật tốt bầu bạn cùng hai nàng nhé."
"Bây giờ trời còn sớm thế này..." Ca Bích cảm thấy số lần mình đỏ mặt hôm nay còn nhiều hơn cả mấy tháng trước cộng lại.
Hoàn Nhan Bình cũng có chút ngượng ngùng, nhịn không được nói: "Ta thấy chàng vẫn nên tiến cung nhìn xem vị Đào Hoa phu nhân kia đi. Ta thấy nàng gần đây có chút khác thường, hỏi nàng thì nàng cũng không nói. Tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì, nếu không một khi nàng ta tiết lộ bí mật, chúng ta sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn