Đan Ngọc Như rốt cục có chút sợ hãi, vội vàng nói với Chung Trọng Du: "Việc đã đến nước này ta nhận thua, ta nguyện đem một thân công lực đều cho ngươi, chỉ cầu ngươi nể tình đồng môn mà cho ta một cái chết thống khoái, đừng để ta chịu khuất nhục như vậy."
Chung Trọng Du cười ha hả nói: "Không ngờ Đan giáo chủ khuynh đảo chúng sinh của chúng ta cũng có lúc sợ hãi. Nếu như ngay từ đầu ngươi đã đề nghị như vậy có lẽ ta sẽ cân nhắc một chút, nhưng bây giờ quang cảnh như vậy mà nói những lời này nữa thì ngươi không ngại quá muộn sao? Đêm xuân ngắn ngủi, nhiều hán tử tinh tráng như vậy hầu hạ ngươi, ngoan cháu gái, dù ngươi có chết cũng có thể làm một con quỷ phong lưu đấy chứ." Hắn vẫn còn chút kiêng kỵ đối phương có những bí pháp không muốn người biết, nên cho rằng phải hoàn toàn phá hủy phòng tuyến tâm lý của đối phương, tất nhiên muốn để nàng trước tiên ở vào cực độ sợ hãi.
Hoàn Nhan Trọng Tiết kéo ống tay áo Tống Thanh Thư, tức giận đến toàn thân phát run: "Đám người này quá vô sỉ, ca ca có thể cứu nàng không?"
Tống Thanh Thư sững sờ: "Đan Ngọc Như cũng chẳng phải người tốt lành gì, muội khẳng định muốn cứu sao?"
Hoàn Nhan Trọng Tiết gật gật đầu: "Nàng nếu tài nghệ không bằng người mà chết dưới tay kẻ khác thì thôi, nhưng bây giờ đám người này lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, lại còn vô sỉ như vậy, ta không đành lòng nhìn một đám nam nhân khi dễ một cô gái yếu đuối như thế."
Tống Thanh Thư bỗng nhiên tỉnh ngộ lại, chắc hẳn trước đây ít năm Hoàn Nhan Trọng Tiết cô nhi quả phụ ở Kim quốc bên kia không ít bị người khi dễ, mắt thấy mẫu thân bảo vệ nàng chu toàn, muốn đến tình cảnh trước mắt này khiến nàng liên tưởng đến chuyện xưa.
"Được." Tống Thanh Thư gật gật đầu, nắm tay nàng trực tiếp đi về phía trước. Nguyên bản đám người phía trước dày đặc, chen vai thích cánh không có khe hở nào, nhưng hắn lại ung dung cất bước, quanh thân phảng phất có một tầng tường khí vô hình, đẩy đám người phía trước ào ào dạt sang hai bên.
"Ai đang xô đẩy?" Trong đám người hỗn loạn rốt cục bị phát hiện, Diệt Thiên Tuyệt Địa quay đầu nhìn hằm hằm nói, phát hiện một đôi nam nữ trẻ tuổi xuất hiện trước mặt. Nam nhân anh tuấn tiêu sái, nhưng tất cả ánh mắt mọi người đều bị thiếu nữ bên cạnh hắn hấp dẫn. Rõ ràng tuổi tác còn nhỏ, nhưng sinh được vũ mị đa tình, dung mạo lại càng thiên tư quốc sắc, hoàn toàn không kém Đan Ngọc Như. Tất cả mọi người không nghi ngờ gì đợi nàng hoàn toàn lớn lên sau đó, sẽ khuynh quốc khuynh thành đến mức nào.
"Nha, vốn dĩ còn thấy một đại mỹ nhân không đủ chia, giờ lại thêm một tiểu mỹ nhân nữa." Nhật Sát nhất thời trợn cả mắt lên.
Tống Thanh Thư nhướng mày, phất tay nhẹ một cái, cây đao trong tay một tên Mông Cổ võ sĩ bên cạnh tuột tay bay ra. Tên Nhật Sát kia còn chưa kịp phản ứng, cả người liền bị trường đao ghim chặt vào cột gỗ.
"Khụ khụ..." Nhật Sát cúi đầu, không thể tin nhìn lồng ngực. Hắn còn không thấy rõ chuyện gì xảy ra, mình rốt cuộc là làm sao trúng đao? Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi chết của hắn.
Người chung quanh như gặp quỷ, từng người hít sâu một hơi, lũ lượt lùi lại mấy bước, tạo thành một khoảng chân không bên cạnh Tống Thanh Thư.
Chung Trọng Du vốn còn chút nghi hoặc, thân hình đôi nam nữ trước mắt này vì sao nhìn có chút quen mắt. Lúc này hắn chợt nhớ tới điều gì, môi không ngừng run rẩy: "Là ngươi..." Lần trước hai người mang mặt nạ, cho nên hắn bây giờ mới nhận ra.
Nói xong quát to một tiếng, cũng không quay đầu lại chạy, một bên Đan Ngọc Như trợn cả mắt lên, vậy mà hắn lại thi triển Thiên Ma Độn? Vậy hắn coi như trốn thoát sau khi khôi phục lại một thân công lực sợ rằng cũng phải giảm sút.
Diệt Thiên Tuyệt Địa và những người khác đưa mắt nhìn nhau, bọn họ không hiểu vừa mới còn ngang ngược càn rỡ Chung Trọng Du vì sao lại như chuột thấy mèo. Người trẻ tuổi trước mắt kia rốt cuộc lai lịch gì.
"Các hạ rốt cuộc là ai, vì sao cản trở việc của Mông Cổ ta?" Vừa mới đối phương trong nháy mắt miểu sát Nhật Sát, công phu thực sự có chút dọa người. Diệt Thiên Tuyệt Địa có chút sợ hãi, chỉ có thể lôi cái danh Mông Cổ ra dọa người để đối phương biết khó mà lui.
Tống Thanh Thư lạnh nhạt nói: "Gần đây ta không muốn lại giết người, cút!" Mấy ngày trước hắn mới đại khai sát giới khiến tâm ma bất ổn, bây giờ cũng không muốn lặp lại.
Vừa dứt lời, một luồng âm ba hữu hình lan tỏa ra bốn phía. Một đám Mông Cổ võ sĩ nhất thời đứng không vững, lũ lượt ngã rạp xuống đất. Võ công tối cao như Diệt Thiên Tuyệt Địa tuy nhiên miễn cưỡng đứng lại, nhưng cũng bị chấn động đến mức thổ huyết. Quay đầu nhìn thấy bộ hạ mình ngã lăn lóc khắp nơi, bọn họ nào còn không biết đối phương võ công thắng xa bản thân quá nhiều. Chuyện cho tới bây giờ nào còn có dư nhiệm vụ gì, một đám người vội vàng tháo chạy, biến mất không còn tăm hơi.
Tống Thanh Thư đi vào trước mặt Đan Ngọc Như, ở trên cao nhìn xuống mỹ nhân lòng dạ rắn rết này, ngón tay lướt trong không trung, điểm một cái liền giải khai huyệt đạo của nàng.
Đan Ngọc Như giành lại tự chủ, giãy dụa đứng lên hướng hắn nói tạ: "Đa tạ công tử xuất thủ cứu giúp, ta..." Nói nói hơi thở càng lúc càng yếu ớt, sau đó mắt trợn ngược, ngã vật xuống.
Ai ngờ Tống Thanh Thư cũng không tiện tay đỡ lấy nàng, mà chính là khẽ nghiêng người, vừa vặn tránh đi nàng, dẫn đến Đan Ngọc Như thân thể nặng nề mà ngã bịch xuống đất.
"Ôi chao!" Dường như bị ngã đau mà bừng tỉnh, Đan Ngọc Như chớp mắt đầy vẻ u oán, nước mắt giàn giụa trên mặt, "Công tử coi là thật không biết thương hoa tiếc ngọc."
Tống Thanh Thư lạnh nhạt nói: "Thu hồi cái bộ dạng mị hoặc của ngươi đi, đối với ta vô dụng thôi."
Một bên Hoàn Nhan Trọng Tiết nhất thời bất mãn: "Nữ nhân này, rõ ràng là ta bảo ca ca cứu ngươi, sao ngươi chỉ cảm tạ hắn mà không cảm ơn ta? Lại còn vừa thoát hiểm đã muốn câu dẫn người ta, đúng là chẳng phải người tốt lành gì!" Nàng không muốn ở trước mặt người ngoài bại lộ danh tính Tống Thanh Thư, cho nên tỉnh lược hai chữ Thanh Thư. Bất quá đơn thuần xưng hô "ca ca" khiến trong lòng Tống Thanh Thư giật mình, không khỏi liên tưởng đến những cảnh tượng trong các bộ anime Nhật Bản kiếp trước hắn từng xem.
Đan Ngọc Như thần sắc nghiêm túc một chút, xin lỗi nhưng nói ra: "Chỉ là nhiều năm thói quen nhất thời khó có thể thay đổi, mong rằng hai vị thứ lỗi, cũng cảm ơn vị tiểu cô nương này."
Gặp nàng giọng điệu thành khẩn, cử chỉ đoan trang, Hoàn Nhan Trọng Tiết ngược lại cũng không tiện nói thêm gì.
Tống Thanh Thư không thể không cảm thán: "Người đời đồn rằng Đan giáo chủ là nữ nhân đầu tiên trong ngàn năm qua luyện Thiên Ma Diệu Pháp đến cảnh giới cực hạn, nay được diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền."
Nếu không phải là sớm biết bản chất của nàng, chính mình chỉ sợ cũng sẽ bị cái vẻ đoan trang thanh thuần này lừa gạt.
"Chút đạo hạnh mọn này của ta ở trước mặt công tử không đáng nhắc tới." Đan Ngọc Như cúi đầu, ngượng ngùng nói.
Tống Thanh Thư lười khách sáo với nàng, trực tiếp hỏi: "Vết thương trên người ngươi thế nào?"
Đan Ngọc Như nhìn xem bên phải thân thể, cau mày nói ra: "Không biết vì sao vết thương mãi không thể khép lại, dù miễn cưỡng phong bế huyệt đạo cầm máu, muốn không bao lâu vết thương lại sẽ nứt toác ra."
Tống Thanh Thư giải thích nói: "Đây là bởi vì ngươi trúng hỏa khí, bên trong viên đạn còn găm trong thịt ngươi chưa được lấy ra, vết thương tự nhiên không cách nào khép lại, kèm theo việc không ngừng chảy máu."
"Còn mời công tử cứu giúp." Đan Ngọc Như sắc mặt biến hóa, vội vàng nói.
Tống Thanh Thư trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Được." Đan Ngọc Như bây giờ có quan hệ gần gũi với Nhữ Dương Vương Phủ, lại là kẻ thù của phe Húc Liệt Ngột. Bởi vì cái gọi là kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, cứu nàng để gây khó dễ cho Húc Liệt Ngột cũng tốt.
Đương nhiên xét cho cùng, vẫn là vì dung mạo nàng đủ xinh đẹp. Nếu như đổi lại một kẻ xấu xí, đoán chừng hắn sẽ lười quản. Trọng sắc dù sao cũng là bản tính con người, Tống Thanh Thư đối với cái này cũng thản nhiên thừa nhận, chẳng có gì phải ngại.
"Đa tạ công tử!" Đan Ngọc Như vui mừng khôn xiết, vừa mới thế nhưng là được chứng kiến hắn xuất thủ, bây giờ đối phương nguyện ý cứu giúp, mạng sống coi như được cứu.
Tống Thanh Thư gật gật đầu, chỉ về phía chiếc áo Huyết Y của nàng nói ra: "Trước tiên đem y phục thoát."
Đan Ngọc Như sững người, có điều rất nhanh gật gật đầu, trực tiếp cởi áo tháo dây lưng, lộ ra thân thể trắng nõn như ngọc, mịn màng tinh xảo. Chỉ bất quá hiện nay ngực phải đầu vai bên kia có chút máu thịt be bét, phần nào phá hỏng vẻ đẹp.