Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 2272: CHƯƠNG 2272: MỸ NHÂN BỊ GIAM LỎNG

Phía xa xa là một ngọn núi cao nguy nga, người Mông Cổ gọi là Hàng Ái Sơn, nhưng người Trung Nguyên lại quen gọi là Yến Nhiên Sơn. Năm đó, Đậu Hiến đại phá Bắc Hung Nô cũng chính tại nơi này, chiến công “Yến Nhiên Lặc Thạch” cùng với “Phong Lang Cư Tư” được xem là vinh dự cao nhất của võ tướng thời xưa.

Nghĩ đến vinh quang của tiền nhân liệt sĩ tại đây, Tống Thanh Thư không khỏi thấy lòng sôi sục, thầm nghĩ liệu có ngày mình cũng được như vậy chăng?

Tuyết đọng trên đỉnh Hàng Ái Sơn tan ra, hội tụ thành một dòng sông chảy xiết về hướng Đông Bắc, đó là sông Ngạc Nhĩ Hồn, và thành Cáp Lạp Hòa Lâm tọa lạc ở thượng nguồn con sông này.

Nhìn thấy nơi đây rừng rậm bạt ngàn, cây cỏ tốt tươi, sông ngòi trù phú, chẳng trách Mông Cổ lại chọn nơi này làm thủ đô.

Bước vào thành Hòa Lâm, Tống Thanh Thư mới nhận ra trước đây mình đúng là ếch ngồi đáy giếng. Vốn tưởng thành Hòa Lâm cũng chỉ là một khu lều trại rộng lớn, không ngờ nơi này lại chẳng khác mấy so với các đại thành ở Trung Nguyên.

Hơn nữa, trên đường phố không chỉ có người Mông Cổ mà còn có người Sắc Mục đến từ Trung Á, thương nhân Ba Tư, những người tóc vàng mắt xanh từ Đông Âu, thậm chí người Hán cũng rất nhiều.

Trước đó Tống Thanh Thư còn lo một người Hán như mình đến đây sẽ quá nổi bật, nhưng xem ra tình hình này, hắn chẳng khác nào giọt nước hòa vào biển cả, nào có ai thèm để ý đến.

Thế nhưng Tống Thanh Thư lại chẳng thể nhẹ nhõm nổi, bởi điều này cho thấy Mông Cổ đã hùng mạnh đến mức nào khi chinh phục được vô số quốc gia, đồng thời còn thu phục được họ về dưới trướng mình. Xét về phương diện dung hợp các thế lực, các quốc gia Trung Nguyên quả thực thua xa Mông Cổ.

Hắn vẫn còn nhớ như in thái độ của Nam Tống đối với các nghĩa quân phương Bắc. Một bên thưởng phạt phân minh, một bên thì tầng tầng lớp lớp bóc lột, chèn ép, cũng chẳng trách trong lịch sử có biết bao nghĩa quân Trung Nguyên cuối cùng bị ép phải đầu hàng Mông Cổ.

Thành Hòa Lâm canh phòng nghiêm ngặt, nhưng có Sát Tất Vương phi và Húc Liệt Ngột đi cùng, việc vào thành đương nhiên không gặp chút trở ngại nào. Húc Liệt Ngột vốn định đi bái kiến Thành Cát Tư Hãn, nhưng lại hay tin Đại Hãn vừa dẫn người đi săn, phải ngày mai mới trở về. Hắn đành phải nghỉ ngơi một ngày trong vương phủ của mình, ngày mai sẽ vào hoàng cung.

Tống Thanh Thư thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn hiện giờ mù tịt thông tin về nơi này, nếu trực tiếp gặp Thành Cát Tư Hãn khó đảm bảo sẽ không xảy ra sơ suất. Có thêm một đêm để dò la tình hình cũng tốt.

“Ai nha, đây chẳng phải là Lục ca anh minh thần võ của ta đó sao? Sao lại để người ta đánh cho thê thảm thế này?” Đúng lúc này, một đội người ngựa phi tới gần. Vị công tử dẫn đầu nhìn trang phục cũng là hàng vương tử, tướng mạo có vài phần giống Húc Liệt Ngột, nhưng vẻ mặt lại ngông cuồng hơn nhiều.

“Sông có khúc, người có lúc, không phiền Thất đệ bận tâm.” Húc Liệt Ngột lạnh nhạt đáp.

Tống Thanh Thư ngẩn người, thì ra đây chính là A Lý Bất Ca. Tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng nói đi nói lại cũng từng gián tiếp giao thiệp với hắn không ít lần. Giai đoạn đầu, Mật Tông Tang Kết, Huyết Đao Lão Tổ, thậm chí cả đảo chủ Thần Long đảo hình như đều là thuộc hạ của hắn. Hơn nữa, địa bàn của hắn lại giáp với Mãn Thanh, hai bên giao chiến mấy chục trận, sau này vì liên tục bại trận nên mới đổi địa bàn với Nhữ Dương Vương Phủ. Mấy ngày trước ở Hưng Khánh phủ gặp phải đám người Đan Ngọc Như, hình như cũng đã đầu quân cho hắn.

Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn sang bên cạnh A Lý Bất Ca nhưng không thấy bóng dáng Đan Ngọc Như đâu, có điều mấy người bên cạnh rõ ràng công lực thâm hậu, tần suất hít thở có chút quen thuộc, hẳn là cao thủ của Âm Quý Phái.

Lúc này, A Lý Bất Ca châm chọc nói: “Ngươi không phải đang tung hoành ở các nước Tây Vực sao? Sao cũng học theo cái kiểu văn vẻ nho nhã của người Hán thế, chẳng trách trở nên yếu đuối vô dụng y như bọn chúng.”

“Năm xưa Đại Hãn cũng từng trải qua thảm bại Thập Tam Dực, cũng từng cùng 19 huynh đệ uống chung vũng nước đục bên bờ sông Ban Chu Ni, cuối cùng vẫn xây dựng nên một đế quốc rộng lớn chưa từng có. Cho nên, thắng bại nhất thời thì có là gì.” Húc Liệt Ngột ngẩng đầu ưỡn ngực, dù trên người vẫn còn quấn băng vải nhưng khí thế không hề thua kém.

A Lý Bất Ca giận dữ: “Đủ rồi, ngươi là cái thá gì mà cũng dám so sánh với Đại Hãn?”

Thị vệ bên cạnh Húc Liệt Ngột đều trừng mắt giận dữ, kẻ nào kẻ nấy tiến lên rút đao. Thị vệ của A Lý Bất Ca cũng không lùi nửa bước, ào ào áp sát tới, hai bên giương cung bạt kiếm.

Sát Tất Vương phi đứng ra can ngăn: “Thôi thôi, đều là huynh đệ cả, đừng tranh cãi nữa, kẻo làm tổn thương hòa khí.” Chuyến đi Tây Hạ lần này, cao thủ bên cạnh Húc Liệt Ngột đã tổn thất nặng nề, nếu đánh thật chắc chắn sẽ chịu thiệt.

A Lý Bất Ca thấy nàng thì không nhịn được cười phá lên, giọng điệu cũng có chút âm dương quái khí: “Hóa ra là Tứ tẩu à. Tứ ca cũng thật là hào phóng, vậy mà lại phái chính vợ mình đi hộ tống đệ đệ. Chậc chậc, thúc tẩu sớm chiều bên nhau, thân mật khăng khít, chẳng trách Lục ca cứ một mực giúp đỡ Tứ ca, thì ra là có Tứ tẩu ở trong góp công lớn.”

Sát Tất Vương phi nhất thời bị tức đến mặt đỏ bừng: “A Lý Bất Ca, ngươi ăn nói cho sạch sẽ một chút!”

“Ta nói gì sao?” A Lý Bất Ca nhún vai. “Chỉ là nói sự thật thôi mà, tẩu tử đừng nghĩ nhiều, ha ha ha…” Hắn để lại một tràng cười ngạo mạn rồi nghênh ngang rời đi.

Tống Thanh Thư đứng một bên nhìn mà khoái chí trong lòng. Không ngờ mấy tên vương tử Mông Cổ này tên nào tên nấy đều ngông cuồng như nhau, như vậy lại hợp ý hắn. Hắn chỉ ước gì bọn họ đánh nhau càng to càng tốt.

Nhìn bóng lưng A Lý Bất Ca đi xa, sắc mặt Húc Liệt Ngột âm trầm, trong mắt lóe lên sát khí. Cách đó không xa, khóe môi của Sơn Trung Lão Nhân cũng khẽ nhếch lên, hiển nhiên cũng rất vui lòng khi thấy chuyện này xảy ra.

“Tứ tẩu đừng để lời của tên khốn đó trong lòng.” Húc Liệt Ngột thu dọn tâm tình, vội vàng xin lỗi Sát Tất.

Sát Tất Vương phi cũng mặt lạnh như sương: “A Lý Bất Ca càng ngày càng quá đáng!”

Húc Liệt Ngột cười lạnh nói: “Ta và Tứ ca sớm muộn gì cũng sẽ dạy dỗ hắn một bài học.”

Trải qua trận sóng gió này, Sát Tất Vương phi cũng chẳng còn tâm trạng ở lại, nói với Húc Liệt Ngột vài câu rồi vội vã trở về phủ của mình. Rõ ràng những lời của A Lý Bất Ca vừa rồi cũng đã gây tổn thương không nhỏ cho nàng.

Húc Liệt Ngột vì có thương tích trong người nên cũng quay về nơi ở nghỉ ngơi.

Tống Thanh Thư tìm một cơ hội, lặng lẽ chuồn khỏi Lục Vương phủ để đi tìm tung tích của Triệu Mẫn.

Nhữ Dương Vương Phủ ở Mông Cổ rất có danh tiếng, mà Triệu Mẫn quận chúa, thân là đệ nhất mỹ nhân Mông Cổ, lại càng là đối tượng ngưỡng mộ của biết bao chàng trai trẻ. Chỉ cần hỏi thăm một chút là biết được tung tích của nàng.

Sau khi nàng mang theo cháu trai đến Hòa Lâm khóc lóc kể lể với Thành Cát Tư Hãn, liền được sắp xếp ở trong một căn nhà gần hoàng thành. Nói là tĩnh dưỡng, nhưng thực chất là giam lỏng.

Nhắc đến chuyện của nàng, không ít người Mông Cổ đều thở dài. Hiển nhiên, cảnh ngộ của Nhữ Dương Vương khiến nhiều người đồng cảm, cộng thêm tiếng tăm của Triệu Mẫn, nàng lại càng có được thiện cảm của rất nhiều người qua đường.

Men theo đường tìm đến căn viện nơi Triệu Mẫn bị giam lỏng, vì cổng có thị vệ canh gác, Tống Thanh Thư không đi vào từ cửa chính mà lặng lẽ lẻn vào trong.

Trong sân tuy không canh phòng trùng điệp như hoàng cung, nhưng cũng được xem là đề phòng nghiêm ngặt. Xem ra Thành Cát Tư Hãn vẫn rất coi trọng nơi này.

Vì thường xuyên trèo tường vào sân, Tống Thanh Thư rất dễ dàng đoán được bố cục của căn viện, đi thẳng một mạch đến nơi Triệu Mẫn có khả năng ở nhất.

Qua khe cửa sổ, hắn lờ mờ nhìn thấy một thiếu nữ mặc áo lụa màu vàng nhạt, da trắng như tuyết, gương mặt xinh đẹp rạng ngời, nhưng so với ngày thường, giữa hai hàng lông mày lại có thêm vài phần u sầu.

Tống Thanh Thư đang định tiến lên thì bỗng khựng lại, vì hắn phát hiện trong phòng còn có người khác.

“Mẫn Mẫn, muội đã suy nghĩ thế nào rồi?” Giọng của một gã đàn ông trẻ tuổi vang lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!