Tống Thanh Thư bị nàng nói trúng tim đen, trong lòng có chút bực bội, vừa hay vận công xong một chu thiên, rốt cuộc không cần phải cố gắng giữ tỉnh táo nữa. Nghe vậy, hắn cười nói: "Vương phi thật là người cẩn thận, tại hạ xin bồi tội với nàng đây."
Hải Mê Thất kinh hô một tiếng, rồi khúc khích cười, cánh tay trắng như tuyết nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, ánh mắt quyến rũ như muốn chảy ra nước.
Bình thường Tống Thanh Thư sẽ không dùng Hoan Hỉ chân khí với hồng nhan tri kỷ của mình, nhưng người phụ nữ nguy hiểm trước mắt này không được tính là hồng nhan tri kỷ, dùng từ đồng minh chiến lược tạm thời để hình dung thì thích hợp hơn, hoàn toàn không cần thương hoa tiếc ngọc.
Mặt khác, nền tảng cho liên minh của hai bên vẫn còn khá yếu ớt, nên hắn cũng không thể không dùng đến một vài thủ đoạn.
Hải Mê Thất ngày thường tuy xinh đẹp quyến rũ, nhưng trên thực tế nàng chẳng khác nào một trang giấy trắng, làm sao trải qua tình cảnh như vậy bao giờ, rất nhanh đã triệt để luân hãm.
Cũng không biết qua bao lâu, Hải Mê Thất lấy tay chống trán, nằm nghiêng sang một bên, dùng lọn tóc nhẹ nhàng lướt trên mặt Tống Thanh Thư: "Bình thường ngươi cũng hành hạ vị Triệu Mẫn quận chúa kia như vậy sao?"
Tống Thanh Thư không khỏi bật cười: "Muốn nhân cơ hội tìm hiểu quan hệ giữa chúng ta à?"
"Mau nói cho ta biết đi!" Hải Mê Thất vậy mà lại dùng giọng nũng nịu, chính nàng cũng giật mình, ngày thường thủ đoạn thì thi triển không ít, nhưng chưa từng làm nũng bao giờ.
"Thử nghĩ mà xem, nàng cũng không muốn ta kể chuyện của nàng cho người khác nghe đâu." Tống Thanh Thư thản nhiên đáp.
Hải Mê Thất bĩu môi: "Ta lại không ngại ngươi nói."
"Thật sao?" Tống Thanh Thư cười như không cười nhìn nàng. Hiện tại trên mặt nàng vẫn còn vương nét ửng hồng của dư vị, toàn thân da thịt tựa như hoa hồng, xinh đẹp mê người, khiến hắn cũng phải thầm tán thưởng, quả là một cực phẩm.
Mặt Hải Mê Thất nóng lên, thân phận của nàng đã định trước việc này tuyệt đối không thể để người khác biết được, đành phải hừ một tiếng: "Ta thấy ngươi mới không nỡ hành hạ tiểu cô nương người ta như thế đâu." Hồi tưởng lại đủ mọi chuyện vừa rồi, dù nàng xưa nay gan lớn, trước đó cũng không tài nào tưởng tượng nổi một phần trong đó.
Tống Thanh Thư hiển nhiên không muốn tiếp tục chủ đề này, đưa tay ôm nàng vào lòng: "Đúng rồi, kế hoạch tiếp theo của nàng là gì, có cần ta giúp gì không?"
Chuyện vừa rồi chỉ là một thủ đoạn phụ trợ mà thôi, thân là đồng minh, mấu chốt nhất vẫn là lợi ích, nếu không chắc chắn không thể lâu dài.
Hải Mê Thất khúc khích cười: "Kẻ ta muốn trừ khử nhất chính là Toa Lỗ Hòa Thiếp Ni, hay là ngươi đi giết ả giúp ta?"
"Nàng tưởng ta ngốc à, bên cạnh ả cao thủ như mây, còn lúc nào cũng kè kè bên Tà Vương Thạch Chi Hiên, ta đi nộp mạng chắc." Tống Thanh Thư thẳng thừng từ chối.
Lần trước hắn cùng Nạp Nha A đến Thác Lôi Vương phủ, đã cảm nhận rõ trong vương phủ có không ít cao thủ ẩn mình. Trước đó Triệu Mẫn cũng từng nhắc qua, Toa Lỗ Hòa Thiếp Ni không phải là một người phụ nữ đơn giản, năm đó mẹ góa con côi mà lại có thể dời chuyển thành công Đế hệ.
Tương truyền nàng ta khống chế một chính phủ trong bóng tối, trước đó ở chỗ Nhã Luân Vương phi cũng đã xác nhận việc này. Năm đó chính quyền bóng tối do Toa Lỗ Hòa Thiếp Ni và Mông Ca một tay gây dựng, đáng tiếc sau khi Mông Ca chết, rất nhiều người trong tổ chức này đã rời bỏ Nhã Luân, không rõ tung tích.
Có lý do để tin rằng những người này đã bị Toa Lỗ Hòa Thiếp Ni thu nạp hết về dưới trướng. Những năm nay tuy nàng ta sống kín đáo, nhưng càng giống như đang cố tình che giấu nanh vuốt sắc bén của mình mà thôi.
"Ngươi đường đường là Đại Tông Sư mà còn sợ một Thạch Chi Hiên sao?" Hải Mê Thất nhất thời có chút bất mãn.
Tống Thanh Thư cười nói: "Ta đang bị thương mà, lần trước chạy thoát khỏi tay ba vị Đại Tông Sư, sao có thể không trả một cái giá đắt chứ."
Hải Mê Thất tỏ vẻ nghi ngờ: "Nhưng vừa rồi lúc ngươi bắt nạt ta, hoàn toàn không nhìn ra có thương tích trong người nha."
Tống Thanh Thư sa sầm mặt mày: "Nàng gọi đó là bắt nạt à?"
Hải Mê Thất hơi đỏ mặt: "Vừa rồi ngươi làm thế nào, trong lòng ngươi không tự biết sao."
Thấy đối phương cứng họng, nàng không nhịn được cười rộ lên: "Đúng rồi, đừng chỉ hỏi ta, ngươi cũng nói kế hoạch của ngươi đi, ngươi đến Hòa Lâm Thành cũng không phải thời gian ngắn, chẳng lẽ là đến du sơn ngoạn thủy à?"
"Nàng đoán xem?" Có một số việc vẫn không thể nói ra hết, huống chi là với mối quan hệ tạm thời thế này.
Hải Mê Thất nhìn chằm chằm vào mặt hắn, đột nhiên nói: "Ngươi không phải là muốn ám sát Đại Hãn đấy chứ?"
Tống Thanh Thư không tỏ rõ ý kiến: "Phải thì sao, mà không phải thì sao? Chẳng lẽ Vương phi còn có thể giúp ta một tay à."
"Cái này thì không giúp được." Hải Mê Thất lắc đầu như trống bỏi, "Nhưng ngươi cũng không cần lo ta đi tố cáo ngươi, Đại Hãn sống hay chết ta không quan tâm. Đối với ta mà nói, chỉ cần lấy lại những thứ vốn thuộc về mình là đủ rồi."
Tống Thanh Thư có chút không hiểu: "Theo ta được biết, nàng lại không có con nối dõi, cho dù Đế hệ quay về Oa Khoát Thai hệ, cuối cùng cũng là Thân vương khác lên ngôi Hãn, đối với nàng có lợi ích gì?"
Hải Mê Thất nghĩ đến trượng phu Quý Do ngày xưa nghiện rượu, thân thể sớm đã suy tàn, đến mức hai người thành hôn nhiều năm vẫn không có con. "Ta không cần biết, chỉ cần không rơi vào tay Thác Lôi hệ là được. Toa Lỗ Hòa Thiếp Ni, con tiện nhân đó đã mưu sát Quý Do và công công, thù này nhất định phải báo."
"Vương phi quả là nữ trung hào kiệt, quyết tâm báo thù cho phu quân, khiến ta thật sự bội phục." Tống Thanh Thư không khỏi có chút nghiêm nghị. Tuy bề ngoài nàng ta mềm mại quyến rũ, nhưng bên trong lại cương liệt như vậy, so với vị Hoàng hậu trong hoàng cung đang phụng dưỡng kẻ thù giết chồng, không biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Nhưng nếu nàng và Thác Lôi hệ như nước với lửa, lỡ như biết được quan hệ giữa mình và Nhã Luân Vương phi thì…
Nghĩ đến cục diện đó, hắn lại thấy đau đầu.
"Giả nhân giả nghĩa." Hải Mê Thất lẩm bẩm một tiếng rồi đổi tư thế ngủ. Bị giày vò hơn nửa đêm, toàn thân rã rời, vừa rồi cũng là cố gắng gượng, thấy hỏi không ra gì, rất nhanh liền ngủ say.
Ngày hôm sau, khi Tống Thanh Thư hóa thân thành Thủy Nguyệt Đại Tông đi "làm việc", biết được ý định xuất binh của Thiết Mộc Chân, sau một thoáng kinh ngạc, hắn cũng có chút bình thản, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Vấn đề lớn nhất bây giờ là làm thế nào để báo tin cho họ sớm nhất có thể. Đáng tiếc đã để Lý Mạc Sầu về Giang Nam trước, nếu không để nàng truyền tin ra ngoài cũng tốt.
Làm việc cho có lệ cả buổi, Tống Thanh Thư vội vàng đến phủ của Triệu Mẫn. Nhờ sự tương trợ của Nhã Luân Vương phi và Hải Mê Thất, thương thế của hắn đã gần như khỏi hẳn, miễn cưỡng cũng có thể lẻn vào được.
Có điều hắn không hề chủ quan, vẫn thay hình đổi dạng, giả làm một thị vệ trong phủ để trà trộn vào.
Đối mặt với sự xuất hiện của hắn, Triệu Mẫn hiển nhiên cũng kinh hỉ vạn phần: "Thương thế của chàng tốt rồi à?" Mấy ngày không gặp, nàng dường như gầy đi không ít, nhưng vẫn là đóa hồng kiều diễm nhất Mạc Bắc.
Tống Thanh Thư gật đầu, sau đó nói rõ mục đích đến, ai ngờ Triệu Mẫn lại chua chát nói: "Thương thế của chàng muốn tốt, chắc cũng không biết đã tai họa bao nhiêu cô nương rồi."
Tống Thanh Thư sa sầm mặt mày, không ngờ điểm nàng chú ý lại là chuyện này. Do dự một chút, hắn vẫn quyết định kể sơ qua về mối quan hệ với Nhã Luân và Hải Mê Thất.
Ít nhất cũng để nàng biết một chút, tránh cho trong lúc không rõ tình hình lại sinh ra nội bộ lục đục thì không đáng.
Đối với một người bày mưu tính kế mà nói, một chút sơ suất nhỏ cũng có thể hủy hoại toàn bộ kế hoạch.
Triệu Mẫn nghe xong thì trợn mắt há mồm: "Hai người phụ nữ đó xưa nay như nước với lửa, vậy mà chàng ngủ với cả hai?"
Tống Thanh Thư cũng có chút xấu hổ: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi, ngoài ý muốn."
Triệu Mẫn vốn còn muốn cà khịa thêm vài câu, nhưng nghĩ đến quan hệ giữa mình và Chu Chỉ Nhược cũng chẳng khá hơn chút nào, không khỏi tức giận hừ một tiếng: "Chàng đúng là cái đồ… Heo nọc cũng không phóng túng bằng chàng!"
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn