"Ta vừa mới lên đây thôi." Tống Thanh Thư khoảng cách gần đánh giá thiếu nữ trước mắt. Da thịt nàng trắng hơn nữ tử Trung Nguyên một chút, nhiều năm chinh chiến không những không làm gương mặt nàng thêm vẻ phong sương mà ngược lại còn tăng thêm vài phần khí khái hào hùng. Sự kết hợp hoàn mỹ giữa khí phách và nét dịu dàng nữ tính đã tạo nên khí chất tuyệt mỹ độc đáo của nàng.
"Ngươi mau xuống đi." Hoắc Thanh Đồng nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, thầm nghĩ lát nữa muội muội tỉnh lại nhìn thấy thì biết làm sao. Đáng tiếc, nàng đẩy vài cái đều không nhúc nhích.
Tống Thanh Thư nắm chặt tay nàng, vẻ mặt ủy khuất: "Đi đường đã đủ mệt rồi, chăn đệm dưới đất ngủ không thoải mái chút nào, nàng thật nhẫn tâm sao?"
"Đừng có giả vờ, ngươi nghĩ gì ta còn không biết sao?" Hoắc Thanh Đồng vừa xấu hổ vừa giận.
Tống Thanh Thư trơ mặt ra tiến đến trước mặt nàng: "Vậy nàng nói xem ta đang nghĩ gì nào?"
Cứ cho là hai người đã từng có tiếp xúc da thịt, nhưng tâm tính thiếu nữ nhiều năm vẫn khiến Hoắc Thanh Đồng chưa quen với sự thân mật gần gũi như thế. Nàng hơi nghiêng trán, nhỏ giọng xì một tiếng: "Vậy mà ngươi vừa nãy còn đứng nhìn ta bận rộn trải giường chiếu khắp nơi?"
Tống Thanh Thư ngượng ngùng cười: "Ta sợ nói thẳng ra nàng sẽ không chịu."
Hoắc Thanh Đồng hai gò má ửng hồng, cảm giác mặt mình đang phát sốt: "Cho nên mới được đằng chân lân đằng đầu như thế này sao."
Ngón tay Tống Thanh Thư nhẹ nhàng phớt qua gương mặt trắng nõn bóng loáng của nàng, mỉm cười nói: "Nói cho cùng vẫn là nàng đau lòng ta, không đành lòng đuổi ta xuống."
Hoắc Thanh Đồng toàn thân run lên, vặn vẹo thân thể mềm mại đi qua đi lại, nhỏ giọng nói: "Ngươi muốn ở lại đây cũng được, nhưng không được giở trò xấu."
"Tốt!" Tống Thanh Thư lập tức đáp ứng.
Qua một lát, trong bóng tối Hoắc Thanh Đồng bỗng nhiên toàn thân cứng đờ: "Ngươi đã đồng ý không được giở trò xấu."
"Ôm nàng cũng gọi là giở trò xấu sao?" Tống Thanh Thư vẻ mặt vô tội nói.
"Vậy tay ngươi đang đặt ở đâu thế?" Hoắc Thanh Đồng khẽ cắn môi, mặt đỏ như máu.
"Hắc hắc, sai lầm, sai lầm. Hoàn toàn là nó tự phát, không liên quan gì đến ta cả."
"..."
Lại qua một hồi, giọng Hoắc Thanh Đồng đã hơi run lên: "Vậy bây giờ thì sao?"
"Ta chỉ cọ cọ thôi mà ~"
"..."
Trái tim Hoắc Thanh Đồng đập thình thịch. Thiếu nữ vừa mới có tiếp xúc da thịt với người yêu thường rất dính người. Thực ra nàng cũng không để ý, thậm chí còn tương đối mong chờ được thân mật với đối phương, nhưng muội muội còn đang ngủ ngay bên cạnh.
Nàng có lòng muốn gọi hắn ra ngoài, nhưng nửa đêm thế này hai người có thể đi đâu được? Trước đó chủ khách sạn đã nói không còn phòng trống nào cho hắn.
Trong lúc ngượng ngùng, nàng chỉ đành đỏ mặt cắn răng chịu đựng, tránh làm kinh động muội muội khiến mọi người đều khó xử.
...
Sáng ngày thứ hai, khi mọi người đang ăn điểm tâm, Khách Ti Lệ nhịn không được hỏi Hoắc Thanh Đồng bên cạnh: "Tỷ tỷ, tối qua tỷ có nghe thấy tiếng động gì lạ không?"
Hoắc Thanh Đồng giật mình trong lòng, chột dạ nhìn sang Chu Chỉ Nhược và những người khác, mặt nóng bừng bừng: "Không có, có lẽ là muội nằm mơ thôi."
"À." Khách Ti Lệ tâm tính đơn thuần, quả thực không hề nghi ngờ gì, chỉ là ánh mắt nhìn Tống Thanh Thư có chút cổ quái.
Một bên, Chu Chỉ Nhược ở dưới gầm bàn lặng lẽ nhéo đùi Tống Thanh Thư, nhưng trên mặt vẫn cùng các nữ nhân khác chuyện trò vui vẻ.
Tống Thanh Thư cũng rất phiền muộn, thầm nghĩ rõ ràng tối qua nàng đuổi ta đi, giờ lại nhéo ta làm gì?
Hồi tưởng lại đủ loại chuyện đêm qua, đặc biệt là mùi hương thanh nhã đặc trưng trên người Khách Ti Lệ tràn ngập giữa màn che, giống như thứ thuốc trợ hứng lớn nhất trên đời, Tống Thanh Thư không khỏi thầm tắc lưỡi. Khuynh quốc khuynh thành vốn là một từ hình dung, nhưng Khách Ti Lệ đã khiến hắn chứng kiến, trên đời thật sự có tồn tại như vậy.
Một nữ tử như thế, đủ để khiến bất cứ Đế Vương nào trên thế gian này phát điên.
Một đoàn người dùng bữa sáng xong lại tiếp tục lên đường. Dọc đường đi, mấy nữ tử dường như rất hòa hợp, không biết trò chuyện chuyện gì mà thường xuyên phát ra những tiếng cười yêu kiều như chuông bạc.
Tống Thanh Thư thì như người ngoài cuộc, căn bản không chen vào được lời, đành phải mặc kệ họ. Tuy nhiên giữa đường quá nhàm chán, hắn liền kéo Khách Ti Lệ lại học Hồi ngữ.
Khách Ti Lệ cũng đi theo hắn học tiếng Hoa. Hiển nhiên, về mặt học tập nàng có tư chất kém hơn đối phương rõ rệt. Tống Thanh Thư học được mười câu Hồi ngữ thì nàng e rằng chỉ học được một câu.
Nhưng giao lưu cùng một thiếu nữ tuyệt mỹ như tiên, lại mang theo mùi hương đặc biệt như thế, ai mà thèm để ý tiến độ học tập của nàng chứ. Chỉ riêng việc nghe nàng nói chuyện đã là một loại hưởng thụ cực hạn.
Bởi vì Khách Ti Lệ tính tình quá mức thuần chân vô tà, dù dung mạo khuynh quốc khuynh thành cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy có tính công kích. Các nữ nhân khác đều không tự giác xem nàng như muội muội mà đối đãi, ngược lại cũng không để ý nàng và Tống Thanh Thư ở chung một chỗ, thậm chí còn lo lắng nàng bị bắt nạt.
Một đoàn người cứ như vậy lên đường, từ Hán Trung nhập cảnh, đi qua Thượng Dung xuôi về phía Nam theo Hán Thủy, họ trực tiếp thuê một chiếc thuyền lớn để đi đường thủy.
Chú ý thấy tàu chở khách là dưới trướng Nguyễn gia, Tống Thanh Thư cảm khái bây giờ việc làm ăn của Nguyễn gia càng ngày càng lớn. Hắn hồi tưởng lại chuyện trước kia cùng Yêu Kiều đi đường thủy nhập Thục, bị Nguyễn phu nhân tráo đổi.
Tuy rằng lúc đó rất mạo hiểm, nhưng hiện tại hồi tưởng lại, vẫn là mình chiếm tiện nghi lớn. Nghĩ đến thân thể mềm mại nở nang như bông vải của Nguyễn phu nhân, khóe môi Tống Thanh Thư liền hiện ra ý cười.
Chờ rảnh rỗi, hắn phải vào Thục thăm hai mẹ con họ, không biết nàng ấy hiện tại đã gầy đi chưa.
Bởi vì không quen khí hậu Nam Bắc, Khách Ti Lệ và Hoắc Thanh Đồng có chút say sóng. Viên Tử Y đang chăm sóc các nàng. Tống Thanh Thư đi ra khoang thuyền, chú ý thấy Chu Chỉ Nhược đang đứng bên mạn thuyền nhìn Hán Thủy ngẩn người. Gió sông thổi váy trắng nàng bay lượn, tóc xanh bay múa, hấp dẫn ánh mắt kinh diễm của rất nhiều người cách đó không xa.
"Đang suy nghĩ gì?" Tống Thanh Thư đi đến bên cạnh nàng, khoác cho nàng một chiếc áo choàng.
Chu Chỉ Nhược thăm thẳm thở dài một hơi: "Khi còn bé ta cũng ở bên bờ Hán Thủy này cùng phụ thân đánh cá mà sống. Lúc đó tuy có chút khổ và mệt, nhưng thời gian thật sự không ưu không lo. Phụ thân khi đó chưa bao giờ nói về thân phận của mình. Đáng tiếc, một lời chí khí hào hùng của ông, sau cùng lại chết trong tay Nguyên binh."
Tống Thanh Thư nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của nàng, ôn nhu an ủi: "Những năm này chúng ta đã giết không ít quân Mông Cổ, ngay cả Thiết Mộc Chân cũng bị chặt đầu, chắc hẳn có thể an ủi linh hồn của lão nhân gia trên trời."
"Ừm, cảm ơn chàng Thanh Thư." Chu Chỉ Nhược rúc vào trong ngực hắn, trên mặt cũng nở một nụ cười nhu hòa.
Nhìn qua chiếc thuyền nhỏ đánh cá trên sông cách đó không xa, Chu Chỉ Nhược mở miệng nói: "Khi còn bé ta cũng là gặp Trương Vô Kỵ bên cạnh Hán Thủy này. Nếu khi đó người ta gặp là chàng thì tốt biết bao, đằng sau cũng không có nhiều trắc trở lung tung như vậy."
Tống Thanh Thư cũng không nhịn được cười: "Khi đó ta, chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của Chu cô nương."
Chu Chỉ Nhược hé miệng cười một tiếng: "Hừ, vậy cũng đúng."
Hai người rúc vào nhau kể lể những chuyện đã trải qua trong những ngày xa cách. Từ khi gặp lại đến nay, hai người còn chưa có lúc nào đơn độc tâm sự như vậy.
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, Chu Chỉ Nhược tựa vào trong ngực hắn, trong lòng đều là ấm áp và bình thản: "Phải rồi, Viên cô nương, chàng định làm thế nào?"
"Cái gì làm thế nào?" Tống Thanh Thư sững sờ.
Chu Chỉ Nhược lườm hắn một cái: "Biết rõ còn cố hỏi. Người ta một cô nương gia không ngại vạn dặm xa xôi đi theo chàng từ Đại Mạc vào Giang Nam, chẳng lẽ chàng không có biểu thị gì sao?"
"Ta có thể có biểu thị gì?" Tống Thanh Thư cười khổ nói, "Nàng cũng không phải không biết lão công nàng là một tên củ cải hoa tâm. Nàng ấy hiện tại có chút hảo cảm với ta, nhưng tương lai tỉnh táo lại có khi sẽ hối hận, cho nên ta vẫn là không nên đi tai họa tiểu cô nương người ta."
Chu Chỉ Nhược "phi" một tiếng: "Khẩu thị tâm phi! Nếu không muốn tai họa người ta, vậy làm gì phải đi trêu chọc nàng ấy? Chàng không chú ý thấy khoảng thời gian này nụ cười của nàng ấy càng ngày càng ít sao, hiển nhiên cũng là lo được lo mất."
"Nàng là sư tỷ của nàng ấy, cho nên nàng nên khuyên bảo khuyên bảo nàng ấy đi." Tống Thanh Thư đáp.
"Ta có thể khuyên bảo thế nào?" Chu Chỉ Nhược hừ một tiếng, nhưng bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, liền đổi giọng: "Được rồi, chuyện này cứ giao cho ta."
Nói xong nàng vẻ mặt hưng phấn mà tránh ra khỏi ngực hắn, sau đó hứng thú bừng bừng đi tìm Viên Tử Y.
Tống Thanh Thư thấy hơi lạ, không biết nàng đang hưng phấn chuyện gì.
Lại nói Viên Tử Y trong phòng, nghe đến ý đồ của Chu Chỉ Nhược, nàng có chút do dự đáp: "Cùng sư tỷ nói chuyện trắng đêm ta tự nhiên là nguyện ý, sư tỷ có thể dạy ta rất nhiều thứ, nhưng... nhưng Tống đại ca làm sao bây giờ, chẳng phải chàng ấy không có chỗ ngủ sao?"
Chu Chỉ Nhược trực tiếp đáp: "Nàng yên tâm tốt, cái tên đó làm sao lại không tìm được chỗ ngủ chứ, khoang thuyền còn nhiều phòng trống, huống hồ chàng ấy còn có thể ngủ bên chỗ Thanh Đồng."
Viên Tử Y kinh ngạc: "Nhưng Hoắc tỷ tỷ và Khách Ti Lệ đang ngủ cùng nhau mà."
Chu Chỉ Nhược cười như không cười nhìn nàng: "Ta không tin dọc đường đi nàng không hề phát giác ra điều gì."
Viên Tử Y hơi đỏ mặt. Một đoàn người đồng hành cùng ở, nàng lại há lại không biết. Nghĩ đến thân phận xấu hổ của chính mình, trong lòng âm thầm thở dài một hơi.