Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 269: CHƯƠNG 268: CÔ NƯƠNG CÓ MẪU ĐIỀN

"Ngươi thật to gan, dám đùa giỡn với Bản phu nhân!" Tô Thuyên lập tức xệ mặt xuống.

"Phu nhân chớ nên hiểu lầm," Phương Di tuy rằng kề sát Tống Thanh Thư, nhưng uy danh từ xa xưa của Tô Thuyên vẫn còn đó, vội vã giải thích, "Ý của ta là với thủ đoạn của phu nhân, không cần thật sự để Tống Thanh Thư chiếm được tiện nghi gì, liền có thể đạt được mục tiêu." Thần Long Giáo chúng lén lút thịnh truyền Tô Thuyên lại như Hồ Ly Tinh trong Liêu Trai Chí Dị, sẽ mị thuật, Phương Di đối với điều này nửa tin nửa ngờ, không khỏi nhân cơ hội dò hỏi.

"Điều này ngược lại cũng là một biện pháp." Tô Thuyên quả nhiên gật đầu, kỳ thực nàng mới bắt đầu cũng nghĩ tới chính mình ra tay, nhưng kiêng kỵ Tống Thanh Thư võ công quá cao, vạn nhất không kiểm soát được tình hình, bị hắn cưỡng bức thì ngay cả phản kháng cũng hết cách, cho nên mới vẫn do dự.

Phương Di trong lòng giật mình, thầm nghĩ phải tìm cơ hội nhắc nhở Tống Thanh Thư mới được, kẻo nàng lại làm gì đó.

"Ngươi xác định Tống Thanh Thư đã bị ngươi dụ dỗ đến mức không thể kiềm chế được nữa?" Tô Thuyên suy nghĩ một chút, quyết định xác nhận lại một lần.

"Vâng." Phương Di làm bộ ngượng ngùng gật đầu, thầm nghĩ: Đâu chỉ là không kiềm chế được...

"Tốt lắm, liền để ngươi xem một chút Bản phu nhân lợi hại." Tô Thuyên hừ một tiếng, trên mặt nổi lên một tia tự tin, vừa nói xong liền đi ra ngoài.

"Phu nhân định đi ngay bây giờ sao?" Phương Di âm thầm kêu khổ, một là lo lắng nàng nhìn thấy bãi chiến trường tàn tạ của hai người vừa nãy, hai là nghĩ đến còn chưa kịp nhắc nhở Tống Thanh Thư, vạn nhất hắn chưa kịp chuẩn bị, gặp phải mị thuật của Tô Thuyên thì xong đời.

"Có vấn đề gì sao?" Tô Thuyên nghi ngờ nhìn chằm chằm nàng, "Có ngươi phía trước làm nền, chuyện còn lại đối với Bản phu nhân mà nói quả thực là nằm trong lòng bàn tay." Tô Thuyên đối với mị thuật của mình phi thường tự tin, nhiều năm qua trừ một vài Giáo chúng già cả lụ khụ, không có người đàn ông nào không bị nàng đùa bỡn trong lòng bàn tay.

"Không thành vấn đề, chúc phu nhân khai màn thắng lợi." Phương Di vội vã đáp.

"Kỳ quái, ngươi trở về sau có điều gì đó không ổn." Tô Thuyên cau mày, cũng không nghĩ ra nguyên cớ, tuy rằng có một loại linh cảm không lành, nhưng bây giờ cơ hội hiếm có, Tô Thuyên thực sự không muốn cứ thế mà từ bỏ.

Nhìn bóng người Tô Thuyên biến mất ở cửa, Phương Di tự lẩm bẩm: "Tống đại ca, hy vọng huynh đúng là một chính nhân quân tử... Mà cho dù không phải, vừa nãy... đã hai lần như vậy rồi, chắc giờ cũng hết hơi rồi nhỉ?"

Đang lúc Phương Di lo lắng bồn chồn, Tô Thuyên đã nhẹ nhàng gõ cửa phòng Tống Thanh Thư. Tống Thanh Thư đang luyện hóa chân khí mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, Phương Di sao lại đi rồi quay lại nhanh như vậy?

"Tống đại nhân, đã ngủ chưa?" Đột nhiên ngoài cửa truyền tới một giọng nữ yểu điệu.

Tống Thanh Thư nghe được cả người run lên, may là mình không phải Tây Môn Khánh, liền vội vàng đứng lên mở cửa, nhìn giai nhân đứng ở cửa, không khỏi cười khổ nói: "Phu nhân khuya khoắt thế này tìm Tống mỗ, không biết có gì chỉ giáo?"

Thấy Tống Thanh Thư nhanh như vậy liền mở cửa, Tô Thuyên trong lòng vui vẻ, hắn nếu lựa chọn mở cửa, xem ra trong lòng tất nhiên có chút rung động... Có thể nàng lại nào có biết thân là người hiện đại như Tống Thanh Thư, trong xương cốt vốn không có cái gọi là phòng bị nam nữ. Nửa đêm canh ba một cô gái tìm đến cửa ở cổ đại là chuyện rất cấm kỵ, nhưng với Tống Thanh Thư thì lại chẳng có gì lạ lẫm.

"Bên ngoài trời se lạnh, Tống đại nhân không mời nhân gia vào ngồi một chút sao?" Tô Thuyên vừa nói vừa ôm lấy hai cánh tay, thân thể mềm mại cũng không lộ dấu vết mà khẽ rùng mình, phảng phất một tiểu thư khuê các yểu điệu.

"Chẳng lẽ là Phương Di bại lộ?" Tống Thanh Thư trong lòng âm thầm suy nghĩ, "Nhưng mà nhìn nàng dáng vẻ như vậy, không giống lắm."

"Phu nhân nói gì vậy, mời vào trong." Tống Thanh Thư né người sang một bên, mời nàng vào.

Tiến vào gian phòng, Tô Thuyên phảng phất trở về phòng mình, nơi này nhìn nhìn, nơi đó nhìn nhìn, hoàn toàn không giống Phương Di trước đó thận trọng dè dặt. Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Tống Thanh Thư, nàng nở nụ cười xinh đẹp, khóe môi ẩn hiện một lúm đồng tiền: "Ta đến đây chính là muốn xem một chút Tống đại nhân tâm địa sắt đá một mình đang làm gì, lại nhẫn tâm từ chối Phương cô nương xinh đẹp như hoa."

Lúm đồng tiền bên môi Tô Thuyên rất cạn, chỉ khi cười mới lộ ra một tia dấu vết, hơn nữa chỉ có bên trái mới có. Nếu không phải hai người khoảng cách gần như vậy, Tống Thanh Thư cũng rất khó phát hiện. Đột nhiên nghe được Tô Thuyên nói, Tống Thanh Thư ngẩn người một lúc rồi phản ứng lại: "Là ngươi phái Phương cô nương tới sao?"

"Nhân gia lo lắng ngươi gối chiếc khó ngủ, thấy Phương cô nương dung mạo và vóc người đều thuộc hàng tuyệt sắc, liền phái nàng đến đây hầu hạ Tống đại nhân, vậy mà ngài lại nhẫn tâm đến thế. Ngươi không biết Phương cô nương trở về phòng sau đã khóc thương tâm đến nhường nào sao." Tô Thuyên chậc chậc than thở, phảng phất đang chỉ trích một kẻ bạc tình.

Tống Thanh Thư thầm khen một tiếng Phương Di diễn xuất thật đỉnh, nhưng vẻ mặt vẫn như cũ rất vô tội: "Phu nhân, ngươi làm vậy không phải hại ta sao, Phương cô nương đã có chồng rồi mà."

"Như vậy không phải càng tốt hơn sao, Tống đại nhân cũng sẽ không vì vấn đề trinh tiết mà phải gánh trách nhiệm, huống chi trượng phu của nàng đã mất rồi." Tô Thuyên nửa cười nửa không nhìn hắn.

"Thật là bất ngờ trùng hợp, đồng chí!" Tống Thanh Thư nghe được trong lòng mừng thầm, theo bản năng trả lời một câu, "Phu nhân chẳng phải cũng đã có chồng rồi sao."

"Ái chà," Tô Thuyên không nghĩ tới sẽ gậy ông đập lưng ông, gò má ửng hồng một chút, cười duyên nói, "Tống đại nhân thực sự là thật can đảm, ngay cả đậu hũ của Bản phu nhân cũng dám ăn."

"Hồng giáo chủ đặt một khối đậu hũ trắng nõn mềm mại như vậy mà không ăn, tại hạ đương nhiên nguyện ý dốc chút sức mọn." Tống Thanh Thư nói một câu mang hai ý nghĩa.

Tô Thuyên nghe được trong lòng rung động, nhưng cũng không tức giận. Thấy Tống Thanh Thư đối với mình nhiều lần lời lẽ khiêu khích, trái lại có thêm một tia hưng phấn. Nguyên lai mị thuật của nàng cũng không phải vạn năng, trước khi thi triển mị thuật cần phải câu dẫn đối phương đến mức tâm thần điên đảo, lợi dụng lúc thần trí đối phương xuất hiện một khe hở, thừa cơ xâm nhập, dùng mị thuật khống chế đối phương.

Tô Thuyên cười duyên xoay người vài vòng, mượn cơ hội giữ khoảng cách vừa gần vừa xa với Tống Thanh Thư: "Nhân gia ngày hôm nay đến đây, ngoài việc bất bình thay cho Phương cô nương ra, còn có một chuyện muốn hỏi ngươi."

"Phu nhân mời nói, tại hạ nhất định biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì." Tống Thanh Thư một bên cười, một bên trong lòng thêm cái "mới là lạ chứ".

Tô Thuyên cũng không trả lời ngay, trái lại dường như vô ý cầm lấy chén trà trên bàn, rót một chén nước, đưa lên môi khẽ nhấp một ngụm. Đôi môi hồng hào cùng chén trà trắng nõn tạo thành một sự tương phản thị giác mạnh mẽ.

Tống Thanh Thư nhìn ra có chút khô cả miệng lưỡi, trong lòng đã sớm loạn cào cào: "Trời đất ơi, cái này trong tâm lý học phải gọi là ám thị giới tính rồi... Xem ra Mị Công quả nhiên cũng là một môn khoa học, ghê gớm thật, yêu tinh, còn chiêu trò gì nữa thì cứ tung hết ra đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!