Triệu Mẫn mắt hạnh trợn tròn, đầu vô thức ngửa ra sau, nhưng đột nhiên cảm thấy bên hông tê rần, lập tức mất đi khống chế cơ thể.
Tống Thanh Thư ôm lấy chiếc cằm trơn bóng của Triệu Mẫn, cúi đầu hôn thẳng lên đôi môi hồng nhuận động lòng người kia.
Cảm giác hàm bị vật lạ xâm nhập, Triệu Mẫn còn chưa kịp tức giận, liền nghe được giọng Truyền Âm Nhập Mật của Tống Thanh Thư: "Bọn họ phụ bạc chúng ta, cớ gì chúng ta phải làm họ thất vọng?"
Ánh mắt Triệu Mẫn ngẩn ngơ, trong lòng tựa hồ nghĩ tới chuyện gì đó, lực chú ý phân tán dưới, ý thức phản kháng lập tức không còn mãnh liệt như vậy.
Dưới ánh trăng, gò má trắng nõn của Triệu Mẫn tản mát ra ánh sáng trong suốt như ngọc. Thấy nàng ánh mắt mê ly, Tống Thanh Thư tự nhiên cũng sẽ không khách khí, bá đạo quấn lấy chiếc lưỡi thơm ngọt của nàng.
Cảm giác được Tống Thanh Thư dị động, Triệu Mẫn rốt cục phục hồi tinh thần lại, không khỏi vừa thẹn vừa giận, hàm răng siết chặt, cắn phập xuống.
"Hí!" Tống Thanh Thư hít ngược một hơi khí lạnh, đè xuống môi mình, giận dữ nói: "Ngươi là đồ chó má sao?"
"Ai cho ngươi đối với ta vô lễ!" Triệu Mẫn tuy rằng trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nhưng lo lắng hai người đi giấu bị Trương Vô Kỵ phát hiện, đành phải đè nén tức giận, lấy thanh âm cực thấp nói.
"Ta thấy môi nàng kề sát, còn tưởng nàng muốn hôn ta chứ. Nàng cũng biết ta đây, từ trước đến nay nào nỡ làm tổn thương trái tim giai nhân." Tống Thanh Thư nghiêm mặt nói bậy.
Thấy hắn trả đũa, Triệu Mẫn giận dữ phản cười: "Da mặt các hạ dày đến mức tiểu nữ tử đây quả thật hiếm thấy trong đời."
"Nhẹ giọng một chút," Tống Thanh Thư bị nàng hù cho giật mình, vội vàng bịt lấy môi nàng, "Nàng muốn bị bọn họ phát hiện à?"
Triệu Mẫn ngẩn ngơ, hiển nhiên trong lòng cũng không phải không cố kỵ, môi giật giật, cuối cùng vẫn nuốt ngược lời muốn nói vào.
Ngón tay đặt trên đôi môi đỏ thắm của Triệu Mẫn, cảm nhận cánh môi nàng khẽ nhúc nhích, Tống Thanh Thư không tự chủ được mà nhích nhẹ ngón tay, lướt qua đôi môi ướt át động lòng người trước mắt.
Triệu Mẫn trong lúc nhất thời cũng bị động tác của hắn làm cho bối rối. Nàng thực sự không thể hiểu được, đã đến lúc này rồi, Tống Thanh Thư lại còn cố tình muốn sàm sỡ nàng. Nếu không phải lo lắng động tĩnh quá lớn kinh động hai người ở xa, nàng đã sớm rút kiếm chỉ thẳng.
"Sờ đủ chưa hả!" Triệu Mẫn hung hăng lườm Tống Thanh Thư một cái.
"Chưa đủ."
Triệu Mẫn bị phản ứng trơ trẽn của hắn chọc tức đến nghẹn lời, còn muốn nói gì đó, nhưng đôi môi vừa hé mở, ngón tay đối phương đã thuận thế luồn vào. Triệu Mẫn cũng không biết mình bị làm sao, phản ứng đầu tiên lại là lè lưỡi liếm nhẹ một vòng.
Cảm giác trơn mềm truyền đến từ ngón tay khiến Tống Thanh Thư khẽ rung động trong lòng. Hắn nhẹ nhàng rút ngón tay ra, tận hưởng cảm giác đôi môi Triệu Mẫn siết chặt, rồi lại bướng bỉnh nhét ngón tay vào lần nữa.
Triệu Mẫn bị hành vi to gan khinh bạc của hắn làm cho mặt đỏ bừng, cũng không nhịn được nữa, dùng sức cắn chặt răng, định cắn đứt vật lạ đang xâm nhập miệng mình.
Mơ hồ cảm nhận được mùi máu tươi trong miệng, Triệu Mẫn ngạc nhiên phát hiện tên nam nhân đáng ghét kia không hề rút tay về, cũng chẳng vận công bảo vệ ngón tay mình, trái lại ôn hòa nhìn nàng, mặc nàng cắn.
"Phì phì phì!" Triệu Mẫn liền vội vàng phun tay hắn ra, tức giận hơn vẫn là không nhịn được sự tò mò trong lòng: "Ngươi làm gì thế không vận công chống lại?"
"Nếu ta bố trí chân khí nơi ngón tay, thì hàm răng xinh đẹp tuyệt trần này của nàng e rằng khó giữ được," Tống Thanh Thư mỉm cười nói, "Huống hồ tại hạ đường đột giai nhân, tổng nên chịu chút nghiêm phạt mới phải."
Triệu Mẫn đột nhiên phát hiện, không biết vì sao, đầy bụng tức giận của mình lại có thể bị hắn vài lời nói làm cho tiêu tan hết. Đương nhiên Triệu Mẫn cũng không thể kéo mặt xuống để cười đùa đón chào, không thể làm gì khác hơn là cố ý bĩu môi cảnh cáo nói: "Lần sau không được như vậy."
"Chuyện đó chưa chắc đâu," Tống Thanh Thư nhìn về phía hai người ở xa, ánh mắt không hiểu phức tạp, "Nam nhân của nàng ức hiếp nữ nhân của ta, ta tự nhiên phải ức hiếp lại thôi."
"Cái gì mà nam nhân nữ nhân lộn xộn thế," Triệu Mẫn nhìn về phía hai người cách rất xa, lập tức vạch trần lời nói dối của Tống Thanh Thư, "Hai người bọn họ ngồi xa như vậy, Trương Vô Kỵ có thể làm gì chứ!"
"Thật không?" Tống Thanh Thư làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, "Bất quá bây giờ không làm gì, cũng không có nghĩa là lát nữa không làm gì. Ta chỉ bất quá trả thù trước mà thôi."
"Tốt một cái 'có lẽ có'!" Triệu Mẫn hận đến nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm mình vừa nãy vì sao đột nhiên mềm lòng, thật nên trực tiếp cắn đứt ngón tay đáng ghét kia của hắn, xem hắn còn có thể đắc ý như thế không.
"Quận chúa sao lại giận dữ thế?" Tống Thanh Thư ngạc nhiên nhìn nàng, "Nàng thử đổi góc nhìn mà xem, hiện tại có phải nữ nhân của ta đang câu dẫn nam nhân của nàng không? Nàng ở trên người ta thu lại chút bồi thường để trả đũa nàng, hẳn là rất thoải mái mới phải chứ."
Triệu Mẫn bị lý lẽ cùn của hắn quấn đến thất điên bát đảo, tuy rằng vô thức cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể tìm ra lý do phản bác: "Không nói nhảm với ngươi, nghe kỹ xem bọn họ đang nói gì."
Khi Triệu Mẫn và Tống Thanh Thư trò chuyện rất sợ bị người phát hiện, cho nên một người ghé sát tai đối phương thì thầm, người kia công lực thâm hậu, liền dùng Truyền Âm Nhập Mật đáp lời. Ngược lại, Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược ngồi ở nơi trống trải trò chuyện, cũng không cố ý hạ giọng, cho nên Triệu Mẫn và Tống Thanh Thư có thể nghe loáng thoáng được cuộc trò chuyện của họ, còn họ lại không nghe được Triệu Mẫn và Tống Thanh Thư nói chuyện phiếm.
Tống Thanh Thư tiếc nuối nhìn Triệu Mẫn một cái, nghĩ thầm sớm biết vậy, mình đã không nên cố ý khoe khoang, bày ra cái Truyền Âm Nhập Mật làm gì. Nếu không thì hôm nay đã có thể quang minh chính đại kề tai nói nhỏ với Triệu Mẫn, tiện thể còn có thể chiếm chút tiện nghi của nàng.
Vừa nghĩ tới có thể làm trò trước mặt Trương Vô Kỵ mà khinh bạc nữ nhân của hắn, Tống Thanh Thư liền không nén được những ý nghĩ tà ác không ngừng trỗi dậy trong lòng.
Bất quá Tống Thanh Thư minh bạch, nếu cứ tiếp tục nữa, khó bảo toàn Triệu Mẫn sẽ không trở mặt, vậy thì có chút cái được không bù đắp nổi cái mất. Hay là trước nghe một chút Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược rốt cuộc đang nói chuyện gì.
"Trương Giáo Chủ, ngươi mời ta qua đây, chẳng lẽ chỉ là muốn cùng ta trò chuyện chuyện cũ năm xưa sao?" Giọng nói lạnh nhạt của Chu Chỉ Nhược truyền đến.
Trương Vô Kỵ có chút thương cảm nói: "Chỉ Nhược muội muội, hôm nay lại không có người ngoài, nàng hà tất gọi xa lạ như vậy? Thiếu nữ năm nào cứ bám theo ta không ngừng gọi Vô Kỵ ca ca đâu?"
Chu Chỉ Nhược ngẩn ngơ, hiển nhiên bị hắn gợi lên hồi ức ngày trước, cuối cùng thở dài một hơi thật sâu: "Chuyện cũ đã qua, ở thành Hào Châu ta và ngươi đã Ân Đoạn Nghĩa Tuyệt, chuyện ngày xưa không cần nhắc lại."
Trương Vô Kỵ kinh ngạc nhìn nàng một cái: "Ban đầu ở Thiếu Thất Sơn, ngươi đâu có nói như vậy."
Thấy hắn nhắc tới chuyện ở Đại hội Đồ Sư, trên mặt Chu Chỉ Nhược vô tình hiện lên một tia đỏ bừng, liền vội vàng nói: "Ban đầu là ta nhất thời quỷ ám tâm hồn, mới cùng ngươi nói những lời này. Trong khoảng thời gian này ta đã nghĩ kỹ rồi, duyên phận ta và ngươi đã hết, không cần thiết cưỡng cầu nữa."
Trương Vô Kỵ trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: "Là bởi vì Tống Thanh Thư sao?"
Nghe được lời của hắn, Triệu Mẫn nhịn không được chọc chọc vào lưng người đàn ông bên cạnh, trên mặt khó nén vẻ hưng phấn: "Này, nói đến ngươi kìa."
Tống Thanh Thư tức giận nhìn nàng một cái, nghĩ thầm nàng rõ ràng là đến với tâm trạng nặng nề, hôm nay lại cao hứng bừng bừng như vậy. Tâm lý hóng chuyện của phụ nữ quả nhiên đúng ở mọi nơi, chuẩn không cần chỉnh.
Bất quá Tống Thanh Thư cũng thật tò mò Chu Chỉ Nhược sẽ trả lời như thế nào, vội vàng tiếp tục nghe.
Nghe được Trương Vô Kỵ đề cập Tống Thanh Thư, trên mặt Chu Chỉ Nhược rõ ràng hiện lên một vệt đỏ ửng, miệng lại phủ nhận nói: "Không liên quan đến hắn, là tự ta nghĩ thông suốt."
"Chỉ Nhược, ngươi không cần gạt ta," trên mặt Trương Vô Kỵ hiện lên vẻ thống khổ, "Ta thấy hôm nay ngươi đã không còn là thân xử nữ, e rằng là Tống Thanh Thư làm chuyện tốt rồi."
Nghe thấy tin tức chấn động này, Triệu Mẫn suýt nữa kêu thành tiếng, vội vàng bịt miệng lại. Nàng và Chu Chỉ Nhược đối đầu nhau lâu như vậy, nàng hiểu rõ Trương Vô Kỵ có lẽ thích mình hơn một chút, nhưng hắn đối với Chu Chỉ Nhược hiển nhiên cũng không phải không có ý gì. Nhiều năm tranh đấu, hôm nay xem ra đã kết thúc, chỉ là đây là một cuộc đấu không có người thắng, bản thân nàng cũng không cười đến sau cùng...
"Có phải xử nữ hay không, từ vẻ ngoài có thể nhận ra sao?" Tống Thanh Thư nhịn không được quay đầu nhìn về phía Triệu Mẫn.
Bị ánh mắt của hắn làm cho lòng nàng hoảng hốt, Triệu Mẫn không khỏi giận dữ nói: "Ngươi nhìn ta làm gì? Chuyện này ta làm sao biết."
Tống Thanh Thư tỉ mỉ đánh giá gương mặt tuyệt mỹ của nàng, quan sát hàng mi, rồi lại nhìn hình dáng bộ ngực nàng, cuối cùng còn ghé sát lại ngửi mùi hương trên người nàng. Đầu óc hắn đã là một đống hồ tương: "Thật sự không nhìn ra, rốt cuộc nàng còn có phải thân thiếu nữ không?"
Triệu Mẫn bị ánh mắt cổ quái của hắn làm nàng trong lòng sợ hãi. Đang tò mò hắn rốt cuộc đang nhìn cái gì, đột nhiên nghe được câu hỏi của hắn, suýt nữa tức đến nổ phổi: "Liên quan gì đến ngươi! Cút đi!"
Bên kia đang ồn ào, trong đình hiển nhiên cũng không khác là bao. Nghe được vị hôn phu ngày trước nói ra tất cả những điều này, sắc mặt Chu Chỉ Nhược lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng hít một hơi thật sâu, bình phục lại tâm trạng kích động, lạnh nhạt đáp: "Ta vốn dĩ là Tống phu nhân, có gì mà kỳ quái."
"Ta biết ngươi chắc chắn sẽ không ủy thân cho hắn," Trương Vô Kỵ đứng lên đi đi lại lại trong đình, hiển nhiên trong lòng cực kỳ nôn nóng, "Nhất định là hắn dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó, đúng không?"
Nghĩ đến đêm đó lúc đầu trúng Thập Hương Nhuyễn Cân Tán, cả người vô lực bị Tống Thanh Thư tùy ý "ức hiếp", sắc mặt Chu Chỉ Nhược cũng có chút khó coi. Nếu điều đó không tính là đê tiện, thì còn gì gọi là đê tiện nữa?
"Ngươi không nói gì, ta coi như ngươi ngầm thừa nhận," Trương Vô Kỵ một chưởng vỗ nát lan can bên cạnh, "Chỉ Nhược, ta nhất định sẽ thay ngươi giết hắn."
Chu Chỉ Nhược nhíu mày, lạnh nhạt nói: "Dù có muốn giết hắn, cũng là ta tự mình đi giết, không nhọc Trương Giáo Chủ ra tay." Nàng kỳ thực trong lòng minh bạch, hôm nay dù cho Tống Thanh Thư không hề phản kháng đứng ở trước mặt nàng, nàng có nỡ ra tay hay không cũng là một ẩn số.
Vốn dĩ sau lần gặp lại ở Tử Cấm Thành trước đó, Chu Chỉ Nhược đã có ý niệm buông bỏ thù hận. Lần này đến Sơn Đông vốn nghĩ liệu có thể gặp lại Tống Thanh Thư một lần, ai ngờ gặp thì có gặp, nhưng bên cạnh hắn lại còn có những nữ nhân khác.
Lần trước ở Tử Cấm Thành đã biết sự tồn tại của Hạ Thanh Thanh và Đông Phương Mộ Tuyết, nhưng nể tình các nàng đến Tử Cấm Thành vì Tống Thanh Thư báo thù, nàng liền ngầm chấp nhận sự tồn tại của hai người họ. Ai ngờ lần này lại đụng phải những nữ nhân khác.
Chu Chỉ Nhược từng nói qua, dù cho toàn bộ người trong thiên hạ đều phản bội nàng, Tống Thanh Thư cũng sẽ không phản bội nàng. Nhưng đủ loại chuyện hôm nay, không khỏi khiến nàng hoài nghi, Tống Thanh Thư ở đây bây giờ còn là người si ngốc yêu mình năm đó sao?
Khi có được không biết trân trọng, đến khi mất đi mới hối tiếc không kịp, đây là tâm lý chân thật nhất của Chu Chỉ Nhược lúc này.
Chu Chỉ Nhược đang Thần Du Vật Ngoại thì đột nhiên nghe được Trương Vô Kỵ nói: "Chỉ Nhược ngươi tin tưởng ta, chuyện này ta sẽ không bận tâm, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?"