Dù Triệu Mẫn đã rời đi được một lúc, nhưng với khinh công của Tống Thanh Thư, chẳng mấy chốc hắn đã tìm được tung tích đoàn người của nàng.
Vừa nãy A Cửu đột ngột xuất hiện khiến mọi nỗ lực của Triệu Mẫn đều đổ sông đổ biển, còn khiến nàng trở thành cái gai trong mắt của giới võ lâm. Dù Triệu Mẫn có tập hợp cao thủ dưới trướng, cũng không dám đối đầu trực diện với đám đông đang phẫn nộ.
Dưới sự chỉ huy của Triệu Mẫn, nhiều đội cao thủ dưới trướng nàng được phái đi, mỗi đội đều giả vờ che chở một người, dọc đường dẫn dụ hết toán truy binh này đến toán truy binh khác. Cuối cùng, Triệu Mẫn bất chấp sự phản đối của thủ hạ, phái nốt cao thủ cuối cùng bên cạnh mình đi.
Quần hùng bị nàng cố tình bày nghi trận làm cho đầu óc mơ hồ, theo bản năng đuổi theo những đội ngũ có nhiều cao thủ hộ vệ hơn, đến nỗi Triệu Mẫn thật sự một mình lạc lại phía sau, trái lại nhàn nhã tản bộ.
"Đúng là một lũ ngu ngốc mà." Triệu Mẫn đá nhẹ mũi giày, khóe môi nở một nụ cười xinh đẹp.
"Thật sao?" Tống Thanh Thư cười lạnh, từ trên cây gần đó nhảy xuống, chặn đường nàng.
Triệu Mẫn hơi thay đổi sắc mặt, nhưng rất nhanh lại khôi phục trấn tĩnh: "Lũ ngu ngốc trong miệng bản quận chúa đương nhiên không bao gồm Tống đại hiệp anh minh thần võ rồi."
"Giờ mới nhớ nịnh nọt, muộn rồi!" Tống Thanh Thư tức giận trừng nàng một cái, dùng khí cảm dò xét kỹ lưỡng xung quanh mười mấy trượng, không phát hiện ai khác. "Khà khà, giờ thì cao thủ dưới trướng quận chúa đều không còn bên cạnh, ta xem ai sẽ đến cứu nàng đây."
"Ai da, ngươi đúng là đồ ngốc mà, người ta rõ ràng là cố ý phái bọn họ đi, một mình ở lại đây chờ ngươi đó." Triệu Mẫn bĩu môi nhỏ, lộ ra vẻ mặt oan ức.
"Nói dối, ngươi cứ tiếp tục bịa đặt đi." Nhìn Triệu Mẫn một bộ dáng vẻ ngây thơ vô tội, Tống Thanh Thư thầm hô lợi hại, rõ ràng biết yêu nữ này đang lừa mình, nhưng vì sao mình vẫn không nhịn được muốn tin nàng?
"Ngươi cảm thấy ta bịa đặt thì cứ cho là vậy đi," Triệu Mẫn không chút nào biện giải, cười tủm tỉm nhìn hắn, "Ngươi hiện tại có phải có rất nhiều chuyện muốn nói với ta không?"
"Đâu chỉ là có lời muốn nói, ta quả thực hận không thể lột sạch quần áo ngươi, treo lên đánh ba ngày ba đêm." Tống Thanh Thư nghiến răng nghiến lợi nói.
"Muốn lột y phục của ta sao?" Triệu Mẫn trên mặt không hề có chút sợ hãi, "Như lột của Hoàng Dung vậy à? Vào hang núi nhìn thấy nàng xiêm y xộc xệch, tóc mây tán loạn nằm đó, đến ta là phụ nữ còn thấy động lòng nữa là."
"Đừng nói nhảm, ta và Hoàng Dung không có gì cả." Tống Thanh Thư vội vàng nói.
"Nơi này lại không có người ngoài, có gì mà phải che giấu," Triệu Mẫn khẽ cười một tiếng, "Nói thật, ta ngược lại rất khâm phục ngươi, lại dám làm chuyện như vậy với nàng."
"Đều nói là không có," Tống Thanh Thư một mặt phiền muộn, nhưng rất nhanh nhớ tới mục đích chuyến này của mình, vội vã tỏ vẻ nghiêm nghị, "Ta chỉ muốn hỏi nàng một vấn đề."
"Ta biết ngươi muốn hỏi gì." Triệu Mẫn trên mặt không hề bất ngờ.
Nghĩ đến mình suýt chút nữa danh tiếng toàn hủy, Tống Thanh Thư hừ lạnh nói: "Vốn dĩ ta cho rằng chúng ta cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, nói thế nào cũng coi là bằng hữu, ai ngờ vừa nãy nàng lại làm như vậy."
Hồi tưởng từng chút từng chút giữa hai người, từ khách sạn cướp đi, ngàn dặm tìm y, cùng nhau gặp nạn, đến việc vạch mặt Trương Vô Kỵ giả... Hai người tuy thuộc về hai phe đối địch, nhưng Tống Thanh Thư từ lâu đã coi Triệu Mẫn là bằng hữu, có lúc thậm chí mơ hồ cảm thấy nàng có hảo cảm với mình, mãi cho đến vừa nãy Tống Thanh Thư mới rõ ràng thì ra từ trước đến nay chỉ có một mình hắn ở đó ảo tưởng.
"Kỳ thực vừa bắt đầu ta là thật muốn giúp ngươi giấu diếm được, chỉ có điều nhìn thấy Hoàng Dung sau ta lâm thời thay đổi chủ ý." Triệu Mẫn ngữ khí bình thản, phảng phất đang kể một chuyện lại bình thường không thể bình thường hơn.
"Cái gì khiến nàng thay đổi ý định ban đầu?" Tống Thanh Thư hơi nhướng mày.
"Ta đố kỵ." Triệu Mẫn lạnh nhạt nói vài chữ.
"Cái gì?" Tống Thanh Thư phảng phất không nghe rõ.
"Ta nói ta đố kỵ rồi." Triệu Mẫn từng chữ từng chữ lớn tiếng lặp lại một lần.
"Nàng đố kỵ cái gì?" Tống Thanh Thư chợt giật mình trong lòng.
"Trước đây tuy rằng cũng biết ngươi không phải cái gì thành thật nam nhân, nữ nhân bên cạnh nối liền không dứt, nhưng mắt không thấy tâm không phiền, thì cũng chẳng có gì cảm giác. Cho tới hôm nay nhìn thấy tình hình trong sơn động, Hoàng Dung một bộ vẻ vừa được tưới tắm mưa móc, khiến trong đầu ta toàn là hình ảnh ngươi và nàng thân mật, ta cảm thấy ta cả người đều muốn điên rồi," Triệu Mẫn vẻ mặt liên tục biến ảo, phảng phất nhớ lại tình cảnh lúc ấy, "Một người phụ nữ đang ghen tuông, ngươi không thể đòi hỏi nàng phải lý trí..."
"Nàng nghĩ ta sẽ tin chuyện hoang đường này sao," Tống Thanh Thư nghe được nhíu chặt mày, vội vã đưa tay đánh gãy Triệu Mẫn, "Nói, rốt cuộc là nguyên nhân gì!"
"A, dễ dàng bị nhìn thấu vậy sao?" Triệu Mẫn vừa còn vẻ mặt u oán, giờ lại nở nụ cười rạng rỡ, "Người ta diễn nhập tâm đến thế, ngươi cũng không biết giả vờ phối hợp một chút à."
"Nếu ngươi còn cứ vòng vo tam quốc như vậy, đừng trách ta không khách khí." Tống Thanh Thư thầm hô nguy hiểm thật, mình kỳ thực suýt chút nữa đã thật sự tin nàng, chỉ có điều vô số lần đau đớn thê thảm giáo huấn nói cho hắn một đạo lý: Vĩnh viễn không muốn ảo tưởng, như vậy mới sẽ không trong mối quan hệ giữa hai người mà rơi vào thế bị động.
"Ồ?" Triệu Mẫn đôi mày thanh tú khẽ nhướng, "Tống công tử của chúng ta định đối phó cô gái yếu đuối tay không tấc sắt này thế nào đây?"
"Cô gái yếu đuối?" Tống Thanh Thư thấy buồn cười, lập tức cố ý bày ra một bộ dáng vẻ hám sắc làm lu mờ lý trí, "Nửa đêm ba mặt hoang vắng, chúng ta cô nam quả nữ thế này, quận chúa nói xem ta sẽ đối phó nàng thế nào đây?"
"Ngươi đúng là đồ vô liêm sỉ." Triệu Mẫn không nhịn được sắc mặt hơi đỏ lên.
"Không muốn ta lộ ra bộ mặt vô liêm sỉ thì nói thật đi." Tống Thanh Thư thản nhiên nói, nhưng trong lòng âm thầm cảm thán, nhớ hồi đó mình trêu ghẹo Nam Lan và Lạc Băng sảng khoái biết bao, giờ đối phó một tiểu cô nương lại bó tay bó chân, đúng là càng ngày càng tệ mà.
"Sợ ngươi rồi, người ta nói còn không được sao?" Triệu Mẫn lườm hắn một cái, nàng chỉnh lại sắc mặt, cuối cùng đáp, "Nhiều lần tiếp xúc như vậy, ta biết ngươi là nhân tài xuất chúng hiếm có trên đời, có lòng chiêu mộ ngươi vào Nhữ Dương vương phủ. Nhưng ta rõ ràng ngươi trong lòng hoài bão lớn lao, tuyệt không cam chịu làm kẻ dưới, vừa rồi vẫn không mở miệng."
"Có điều chuyện vừa rồi để ta ý thức được đây là một cơ hội tuyệt hảo, vừa rồi linh cơ hơi động, mượn Hoàng Dung làm cho ngươi thân bại danh liệt, người người đòi đánh trong võ lâm Trung Nguyên, như vậy vừa đến, hoài bão dù lớn đến mấy cũng chỉ có thể tan thành mây khói. Đến lúc đó thiên hạ tuy rộng lớn, nhưng không có đất dung thân cho ngươi, ngươi dĩ nhiên là sẽ đồng ý đến Nhữ Dương vương phủ của chúng ta."
Thấy Tống Thanh Thư sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, Triệu Mẫn khẽ mỉm cười: "Thế nào, người ta đối với ngươi đủ tốt đi, vì mời chào ngươi có thể nói là hao hết tâm cơ."
Tống Thanh Thư trong lòng lạnh lẽo một mảnh, thì ra trong lòng nàng, mình và đám Huyền Minh Nhị Lão, Bách Tổn Đạo Nhân chẳng khác gì nhau, đều chỉ là chó săn mà thôi, cùng lắm thì là những con chó săn võ công cao cường.
"Ngươi đi nhanh đi, trước khi ta thay đổi chủ ý." Tống Thanh Thư yên lặng đứng đó, âm thanh phảng phất chen lẫn hàn băng.
"Ngươi thật sự thả ta đi, cũng đừng hối hận nha?" Triệu Mẫn trong mắt tất cả đều là ý cười, nhưng trong lòng lặng lẽ thở dài một hơi: Vừa nãy còn khen ngươi không phải kẻ ngu, kết quả nói thật thì ngươi lại cho là nói dối, còn nói dối thì ngươi lại tin sái cổ.