Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 52: CHƯƠNG 52: THIÊN KIM BIẾN NHA HOÀN

"Phỉ nhổ! Miệng đầy lời lẽ dơ bẩn, còn dám nói không phải dâm tặc!" Thủy Sinh phun một ngụm nước bọt về phía hắn. Tống Thanh Thư lập tức lắc mình né tránh.

Hắn cười cợt: "Sao lại vội vàng muốn ta thưởng thức hương vị của nàng thế? Nào, uống chén rượu này trước đã rồi nói." Nói xong, hắn điểm nhẹ vào cằm Thủy Sinh. Nhân lúc nàng há miệng, hắn dốc hết chén rượu trong tay đổ vào miệng nàng.

Một bên Vi Tiểu Bảo nhìn ra mặt mày hớn hở, trong lòng thầm nghĩ: "Không sợ ngươi không ham muốn, chỉ sợ ngươi không ham muốn! Bây giờ xem ra hắn rất yêu thích sắc đẹp, như vậy cũng dễ làm việc."

"Tống đại ca, ngươi và ta vừa gặp mà đã như quen, hay là kết bái làm huynh đệ đi?" Vi Tiểu Bảo cùng Tống Thanh Thư càng tán gẫu càng hợp ý, hắn liền lập tức dùng chiêu trò quen dùng để lôi kéo người.

"Chuyện này..." Tống Thanh Thư do dự một chút. Vi Tiểu Bảo còn tưởng rằng hắn không đáp ứng, nào ngờ Tống Thanh Thư lại chuyển đề tài: "Vi Tước Gia địa vị cực cao, nhưng có thể cùng ta, một kẻ thảo dân, xưng huynh gọi đệ, đủ thấy lòng dạ khí phách. Tống mỗ lại sao dám chối từ đây?"

Vi Tiểu Bảo mừng rỡ trong lòng. Khang Hi quãng thời gian trước đã lệnh cho hắn mời chào cao thủ trong giang hồ. Lần này gặp may đúng dịp đụng tới Tống Thanh Thư, nếu kết làm huynh đệ, còn sợ hắn không giúp đỡ sao?

Hắn liền vội vàng đứng lên kéo Tống Thanh Thư, hỏi rõ tuổi tác, rồi vội vã tuyên thề: "Ta Vi Tiểu Bảo, hôm nay cùng Tống Thanh Thư kết làm dị tính huynh đệ, ngày sau có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu!"

Tống Thanh Thư thấy hắn dĩ nhiên không có đầu cơ trục lợi trong lời thề, cũng theo đọc một lần: "Ta Tống Thanh Thư, hôm nay cùng Vi Tiểu Bảo kết làm dị tính huynh đệ, ngày sau có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu!"

Vi Tiểu Bảo cùng người kết bái từ trước đến giờ đều gian xảo dùng mánh khóe, bất quá lần này sợ đối phương nghe ra kẽ hở mà sinh lòng bất mãn, ảnh hưởng quan hệ hai người. Nguyên lai bây giờ Khang Hi cần gấp những nhân sĩ võ công cao cường trong chốn giang hồ. Vi Tiểu Bảo thật vất vả mới tìm được Tống Thanh Thư, ước gì trở về khoe khoang với Khang Hi một phen, nào đồng ý vì một vài chi tiết nhỏ mà đắc tội hắn. Hơn nữa, có một đại ca võ công cao cường như vậy, tính thế nào mình cũng không chịu thiệt.

Đương nhiên hắn cũng không phải không động tâm cơ. Hắn không dám ở trong lời thề nói cái gì cùng năm cùng tháng đồng nhất chết loại hình. Ý nghĩ chợt lóe lên: "Ngươi lăn lộn giang hồ, thích tranh đấu tàn nhẫn, chắc chắn chết trước ta thôi, ta đây cũng không lỗ vốn..." Vi Tiểu Bảo lại chất lên nụ cười cùng Tống Thanh Thư tán gẫu.

Cứ như vậy cũng phù hợp tâm ý Tống Thanh Thư: "Vi Tiểu Bảo cả ngày mê muội tửu sắc, còn ta lại tu luyện nội công chính tông của Huyền Môn, hắn nhất định sẽ chết sớm hơn ta..."

"Tống đại ca, ta xem ngươi vừa nãy đối với nữ nhân này thật cảm thấy hứng thú. Vậy thì thế này, làm đệ đệ cũng không có lễ vật gì khác, liền đem nàng đưa cho đại ca đi." Vi Tiểu Bảo mặc dù có chút đau lòng, có điều hắn lôi kéo người từ trước đến giờ đều hào phóng. Thủy Sinh tuy rằng xinh đẹp, nhưng còn chưa tới mức khiến hắn mê mẩn, nếu là Mộc Kiếm Bình hay mỹ nhân nào đó, hắn khẳng định sẽ không bỏ đi yêu thích rồi.

"Cẩu quan, ngươi không chết tử tế được!" Thủy Sinh vừa nghe nhất thời kích động mắng.

"À," Tống Thanh Thư nhíu mày, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Thủy Sinh một chút: "Đa tạ Vi huynh đệ, chỉ là bà nương này tính khí không tốt lắm, làm thiếp thì chắc chắn không được rồi. Thôi, ta đành miễn cưỡng nhận nàng làm nha đầu chuyên làm việc nặng vậy."

Tống Thanh Thư vừa nói vừa nháy mắt nhìn Vi Tiểu Bảo. Vi Tước Gia của chúng ta là người tinh ý cỡ nào, trong lòng biết đối phương là cố ý nói như vậy, lại sợ không cẩn thận đắc tội rồi chính mình, lập tức cười ha hả, phối hợp nói: "Hừm, chân dài tay dài, thân thể trông rất rắn rỏi, quả là một vật liệu tốt để làm nha hoàn."

Tống Thanh Thư âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cùng người thông minh giao thiệp với chính là thuận tiện. Trái lại chửi ầm lên Thủy Sinh, hắn âm thầm lắc lắc đầu, cùng là người, nàng làm sao lại ngốc nghếch như thế? Chính mình rõ ràng là vì cứu nàng, không phải vậy bị Vi Tiểu Bảo bắt đi, e sợ thất thân là điều không thể tránh khỏi.

"Chính mình rốt cuộc tìm cái nguyên do gì để thả nàng đây?" Tống Thanh Thư hiềm Thủy Sinh quá ồn ào, chỉ điểm một chút á huyệt của nàng, bắt đầu đau đầu.

"Ngươi nếu như không mắng nữa, ta liền mở ra huyệt đạo của ngươi. Nếu như một khi mở ra huyệt đạo, mà ngươi còn mắng, đừng trách ta dùng vải rách chặn cái miệng nhỏ của ngươi. Đồng ý thì chớp mắt một cái." Tống Thanh Thư linh cơ hơi động, nảy ra ý hay, quay đầu lại đối với Thủy Sinh nói.

Vi Tiểu Bảo thấy Thủy Sinh một đôi mắt to long lanh chớp đến độ nhanh rút gân, trong lòng thầm nghĩ: Tống đại ca thật có chiêu, so với thủ đoạn ta dùng để đối phó tiểu Quận chúa trong cung năm xưa thì quả thực là cùng một kiểu!

Nghĩ đi nghĩ lại Vi Tiểu Bảo đột nhiên trong lòng cả kinh, nhìn Tống Thanh Thư khuôn mặt anh tuấn, trong lòng lén nói thầm: "Ôi trời ơi, Tống đại ca ngươi có cần phải ngọc thụ lâm phong đến thế không? Lại còn biết tán gái như vậy, nếu như bị mấy bà vợ lớn nhỏ của ta nhìn thấy, đội lên đầu ta mấy cái mũ xanh vớ vẩn, chẳng phải Vi Tiểu Bảo ta sẽ trở thành kẻ bị cắm sừng lố bịch nhất thiên hạ sao?"

Tống Thanh Thư nào có biết trong thời gian ngắn như thế Vi Tiểu Bảo trong lòng lại xoay chuyển nhiều ý nghĩ. Hắn chỉ tay mở ra huyệt đạo của Thủy Sinh, lạnh rên một tiếng. Thủy Sinh lập tức đem mặt chuyển hướng một bên.

"Nói đi, ngươi đã là người của ta, ta còn không biết tên của ngươi đấy." Tống Thanh Thư cũng không để ý, bưng một chén rượu lên tựa như cười mà không phải cười mà nhìn nàng, biết mà còn hỏi.

"Phỉ nhổ, không biết xấu hổ, ai là người của ngươi hả!" Thủy Sinh quay đầu lại căm tức hắn một chút, chỉ cảm thấy hắn so với tên cẩu quan Thanh Quốc kia càng ghê tởm.

"Vi huynh đệ đã đem ngươi đưa cho ta, ngươi tự nhiên là người của ta." Tống Thanh Thư cầm chén rượu trong tay uống một hơi cạn sạch, nói: "Ngươi không nói tên cũng không liên quan, ngược lại phải làm nha hoàn của ta, cũng nên chủ nhân cho ngươi đặt lại cái tên. Tên gì đây? Xuân... A Miêu đây, hay là A Cẩu đây."

Tống Thanh Thư kinh ra một tiếng mồ hôi lạnh, thầm kêu nguy hiểm thật, vừa nãy suýt chút nữa đem tên lão nương Vi Tiểu Bảo lấy ra dùng.

"Hừ, ngươi mới là A Miêu A Cẩu!" Thủy Sinh chần chờ một lúc, có chút bận tâm hắn thật sự cho mình lấy cái tên khó nghe như vậy, mở miệng nói: "Ta tên Thủy Sinh."

Vi Tiểu Bảo còn chưa nói gì, Tống Thanh Thư nhưng là chờ câu nói này, làm bộ kinh hãi biến sắc nói: "Thủy Đại, một trong Nam Tứ Kỳ, là phụ thân ngươi sao?"

Thấy Tống Thanh Thư nghe qua uy danh cha mình, Thủy Sinh mặt mang vẻ đắc ý, khuôn mặt nhỏ giương lên: "Ta khuyên các ngươi nhanh lên một chút thả ta ra. Cha ta vừa nhận được tin tức, kể cả mấy vị bá bá của ta đồng thời đuổi theo, đến thời điểm mấy người cẩu tặc các ngươi sẽ chết mà không có chỗ chôn."

"Cha hắn tên tuổi rất lớn sao?" Vi Tiểu Bảo nghi hoặc mà nhìn Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư vì để cho hắn kiêng kỵ, cố ý nói ngoa: "Cha nàng cùng mấy huynh đệ kết nghĩa ở Giang Nam tên tuổi rất vang dội, cùng xưng 'Lạc Hoa Lưu Thủy', là 'Nam Tứ Kỳ, Bắc Tứ Quái' Nam Tứ Kỳ. Võ công mỗi người đều không kém Huyết Đao Lão Tổ vừa nãy. Ta xem chúng ta vẫn là đưa nàng thả cho thỏa đáng, miễn cho phiền phức."

"Biệt hiệu là Lạc Hoa Lưu Thủy thì võ công có thể cao đến đâu chứ?" Vi Tiểu Bảo âm thầm suy nghĩ. "Chính mình đem nữ nhân này đưa cho Tống đại ca, nếu là rụt rè đem hắn đưa trở về, Tống đại ca ngoài miệng không nói, trong lòng khẳng định khó chịu. Đây chính là một cơ hội tốt để lấy lòng hắn."

Nghĩ tới đây, Vi Tiểu Bảo lập tức cười nói: "Tống đại ca không nên lo lắng, chẳng qua chỉ là mấy gã giang hồ nhàn rỗi ở thành Kim Lăng thôi mà. Con gái hắn bị nghi ngờ mưu sát đặc phái viên Đại Thanh ta, ta chờ một lát phái người thông báo Kim Lăng tri phủ, đem cái gì Lạc Hoa Lưu Thủy kia bắt lên nghiêm hình tra tấn một phen, xem có phải là còn có đồng đảng nào không."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!