Phương Chứng tung một chưởng, chiêu thức trông có vẻ bình thường, nhưng khi chưởng đi được nửa đường thì bỗng nhiên khẽ lay động, tức thì một chưởng hóa hai, hai chưởng hóa bốn, bốn chưởng hóa tám.
Tả Lãnh Thiện đứng xem mà trầm ngâm không nói, thầm nghĩ: "Phương Chứng Đại Sư mỗi một chưởng đánh ra, mới đến nửa đường đã biến ảo thành mấy phương vị, chưởng pháp hư ảo như thế, quả là bình sinh chưa từng thấy. Haiz, xem ra nền tảng của phái Tung Sơn so với Thiếu Lâm quả thực kém quá xa."
Thấy Trương Tam Phong vẫn giữ nụ cười trên môi, không hề có ý tránh né hay chống đỡ, Phương Chứng không khỏi khẽ "hử" một tiếng. Bộ chưởng pháp này của ông ta một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa tám, nếu kẻ địch ra tay cắt ngang muộn, chỉ cần trễ một khắc, ông ta liền có thể từ tám chưởng hóa thành mười sáu chưởng, rồi ảo hóa thành ba mươi hai chưởng. Số chưởng càng nhiều, tính mê hoặc càng mạnh, uy lực cũng càng lớn. Nếu thật sự sử đến ngàn chưởng trong truyền thuyết, kẻ địch sớm đã hoa mắt chóng mặt, chưa kịp phản ứng đã trúng vô số chưởng.
Thấy Trương Tam Phong không ra tay, Phương Chứng cũng vui vẻ thong dong thi triển, dần dần biến ảo đến 128 chưởng, đây đã là cực hạn của ông ta. Thiên Thủ Như Lai Chưởng trong truyền thuyết khi luyện đến cảnh giới tối cao có thể đạt tới 1.024 chưởng, nhưng mấy trăm năm qua Thiếu Lâm Tự không một ai đạt tới cảnh giới đó, Phương Chứng ảo hóa ra 128 chưởng đã là xưa nay chưa từng có.
Đối mặt với chưởng ảnh đầy trời ập tới, Trương Tam Phong hai tay khẽ nâng lên, thong dong vẽ vài vòng trước người, loáng thoáng hiện ra một Thái Cực Đồ Án. Chưởng ảnh đầy trời vừa chạm vào Thái Cực Đồ Án liền như tuyết mùa đông gặp phải nắng gắt, chỉ trong nháy mắt đã tan biến không còn tăm hơi.
Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, khi nhìn lại vào sân, chỉ thấy song chưởng của Phương Chứng Đại Sư đã bị hai tay Trương Tam Phong khóa chặt. Chỉ cần ông hơi vận lực, đôi tay này của Phương Chứng e là không giữ nổi.
"Đa tạ." Trương Tam Phong mỉm cười với Phương Chứng, hai tay khẽ đẩy, Phương Chứng liền cảm giác một cỗ nhu lực truyền đến, cả người lập tức bay trở về phe mình.
Thấy hai đại cao thủ Thiếu Lâm đều bại trong một chiêu, mọi người trong sân đều kinh hãi. Hư Trúc trầm mặc không nói, trong lòng thầm tính toán: "Nếu xét về chiêu thức, ta chắc chắn không thể thắng được kinh nghiệm trăm năm của ông ấy, nhưng nếu so đấu nội lực, bằng vào Bắc Minh Thần Công của ta, chưa hẳn không có cơ hội."
Hạ quyết tâm, Hư Trúc khẽ cúi người hành lễ: "Vãn bối xin thỉnh giáo Trương Chân Nhân một chút về nội công." Dứt lời, hai chưởng của y chậm rãi đẩy ngang về phía Trương Tam Phong.
Những người xung quanh thấy vậy không khỏi thầm oán, so với Huyền Trừng và Phương Chứng ra tay lúc trước, chiêu này của Hư Trúc cũng bình thường như tướng mạo của y vậy, trong đám Hắc Y Nhân thậm chí còn vang lên tiếng huýt sáo chế giễu.
Tống Thanh Thư lại vội vàng nhắc nhở: "Trương Chân Nhân cẩn thận, đó là Bắc Minh Thần Công, chuyên hút nội lực của người khác!"
Nhìn chung trong các tác phẩm của Kim Dung, những loại võ công như Bắc Minh Thần Công, Hấp Tinh Đại Pháp là dễ khiến các cao thủ tuyệt đỉnh lật thuyền trong mương nhất. Trong "Thiên Long Bát Bộ", võ công của Cưu Ma Trí cao hơn Đoàn Dự không biết bao nhiêu bậc, kết quả lúc tẩu hỏa nhập ma không cẩn thận trúng phải Bắc Minh Thần Công của Đoàn Dự, một thân nội lực kinh thế hãi tục bị hút sạch sành sanh. Cuối "Tiếu Ngạo Giang Hồ", Nhạc Bất Quần sau khi luyện Tịch Tà Kiếm Phổ đã là cao thủ tuyệt đỉnh trong giang hồ, vậy mà trong tình huống đã khống chế được Lệnh Hồ Xung, chỉ một thoáng chủ quan đã trúng Hấp Tinh Đại Pháp, một thân nội lực cũng bị hút cạn.
Trương Tam Phong tuy tu vi vang dội cổ kim, nhưng nếu không phòng bị, rất có thể sẽ lật thuyền trong mương.
"Bắc Minh Thần Công?" Trương Tam Phong khẽ giật mình, cái tên này dường như gợi lại ký ức nào đó trong ông.
Thấy Trương Tam Phong không chút phòng bị, Hư Trúc không khỏi mừng thầm, đặt tay lên lòng bàn tay ông, vận Bắc Minh Thần Công điên cuồng hút lấy, nào ngờ y dốc hết sức bình sinh cũng không hút ra được một tơ một hào nội lực.
Nguyên do là Trương Tam Phong tu luyện trăm năm, một thân nội lực sinh sôi bất tận, tuần hoàn không dứt, chân khí trong đan điền tựa như khói hương lượn lờ, phiêu diêu tự tại, đã đạt tới cảnh giới "Nhân Uân Tử Khí", vừa hư vô mờ mịt lại vừa thuần hậu ngưng thực, sao có thể bị ngoại lực lay chuyển.
Trương Tam Phong đã hoàn hồn, lặng lẽ nhìn Hư Trúc: "Tiểu sư phụ, ngươi và phái Tiêu Dao có quan hệ gì?"
Hư Trúc thấy Bắc Minh Thần Công mất tác dụng, đang thấp thỏm lo âu, nghe vậy liền vô thức đáp: "Phái Tiêu Dao nào? Tiểu tăng chưa từng nghe qua."
Thấy vẻ mặt y không giống giả vờ, Trương Tam Phong khẽ nhíu mày, chưởng lực nhẹ nhàng phát ra, chấn y bay trở về, cũng không nói gì thêm, chỉ đứng đó trầm ngâm, dường như đang phiền muộn chuyện gì.
Mặc dù Huyền Trừng vẫn có chút không phục, biết mình chưa dùng toàn lực, nhưng Trương Tam Phong ra tay hời hợt, mỗi lần đều một chiêu đẩy lui ba người bọn họ, rõ ràng cũng chưa xuất toàn lực, ông ta đâu còn mặt mũi nào đề nghị liên thủ nữa, đành phải ôm quyền nói với Trương Tam Phong: "Hôm nay được thấy thần công của Trương Chân Nhân, bần tăng thực sự bội phục không thôi. Chỉ là "Dịch Cân Kinh" của bổn tự đã bị vị thí chủ này chiếm làm của riêng, mong Trương Chân Nhân làm chủ."
"Dịch Cân Kinh?" Trương Tam Phong ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Tống Thanh Thư một cái.
Tống Thanh Thư vội vàng giải thích chân tướng sự việc, Trương Tam Phong trầm ngâm một lát rồi nói: "Vừa rồi mấy vị đại sư hành xử quả có chỗ không ổn, nhưng "Dịch Cân Kinh" thật sự là vật của Thiếu Lâm, ngươi từ chối trả lại cũng có chút không hợp lý."
"Đã Trương Chân Nhân mở lời, vãn bối sao dám không nghe." Tống Thanh Thư mỉm cười, quay sang nói với A Tử: "A Tử, ngươi đến chỗ Du thiếu hiệp lấy "Dịch Cân Kinh" lại đây."
"Vâng." A Tử bĩu môi, có chút không tình nguyện đi đến trước mặt Du Thản Chi.
Mặc dù thấy tiểu tiên nữ của mình lại ngoan ngoãn nghe lời Tống Thanh Thư như vậy, trong lòng Du Thản Chi rất khó chịu, nhưng nghĩ đến việc bí kíp này trả lại cho Thiếu Lâm Tự dù sao cũng tốt hơn là để A Tử lấy đi dâng cho Tống Thanh Thư, nên cũng không cảm thấy có vấn đề gì, dứt khoát móc bí kíp ra đưa cho nàng.
A Tử cầm bí kíp "Dịch Cân Kinh" đi đến trước mặt Tống Thanh Thư, dùng thân mình che khuất tầm mắt của mọi người xung quanh, không để lại dấu vết mà cất "Dịch Cân Kinh" vào trong ngực, đồng thời lấy ra một cuốn bí kíp không rõ là gì khác đưa vào tay hắn, rồi cố ý nói lớn: "Chủ nhân, mấy gã hòa thượng thối này trông thì từ bi nhân hậu, nhưng thực ra cũng là cá mè một lứa với phái Tung Sơn thôi. Vừa rồi bề ngoài thì tỏ ra bình tĩnh, thực chất lại đủ kiểu thiên vị, ngấm ngầm tương trợ đám sát thủ của phái Tung Sơn, thật sự phải trả lại bí kíp này cho bọn họ sao?"
Nhận thấy động tác của A Tử, Tống Thanh Thư mắt sáng lên, tâm hữu linh tê mà phối hợp nói: ""Dịch Cân Kinh" dù sao cũng là vật của Thiếu Lâm, chúng ta không có lý do gì để chiếm giữ không trả. Tuy nhiên ngươi nói cũng không sai, mấy gã hòa thượng thối này cũng nên trả giá cho hành vi vừa rồi. Này, đại hòa thượng, nhận lấy." Nói xong liền ném cuốn kinh thư về phía Huyền Trừng.
Nghe hắn nói vậy, Huyền Trừng đã mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng thấy kinh thư bay tới, vẫn vô thức bay lên không trung đưa tay ra tóm lấy, ai ngờ vừa cầm vào tay đã phát hiện trên sách ẩn chứa một luồng ám kình.
"Hỏng bét!" Huyền Trừng kinh hô một tiếng.
Ầm!
Cuốn kinh thư trong tay đột nhiên nổ tung, hóa thành bột mịn đầy trời rơi lả tả xuống đất.
"Ngươi!" Nhìn đống bột phấn trên đất, ngay cả việc ghép lại cũng không thể, Huyền Trừng không khỏi giận dữ, hung hăng trừng mắt nhìn Tống Thanh Thư.
"A, đại hòa thượng có phải ngài luyện quá nhiều công phu cương mãnh không vậy? Sao lại không cẩn thận thế, một cuốn kinh thư mỏng manh như vậy, sao chịu nổi một cú tóm đầy uy lực của ngài chứ?" Tống Thanh Thư vô tội la lên, ra vẻ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn