"Chẳng lẽ ngươi muốn ta đầu quân cho Mãn Thanh các ngươi sao?" Huyết Đao lão tổ cười lạnh, "Bây giờ Đại Mông Cổ quốc chính là cường quốc số một thiên hạ, quốc lực cường thịnh, dưới trướng trăm vạn Thiết kỵ, chỗ nào đi qua, kẻ địch đều hoàn toàn chạy mất dép. Tuy rằng bây giờ còn có mấy quốc gia dựa vào nơi hiểm yếu chống cự, nhưng cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi. Lão tổ ta sẽ ngu ngốc đến mức đi theo Mãn Thanh các ngươi sao?"
"Lão tổ minh xét cho! Ta nếu khuyên ngươi nương nhờ Mãn Thanh, đó chẳng phải sỉ nhục sự thông minh của ngươi sao," Vi Tiểu Bảo vội vàng vung tay, "Ta nói tới tự nhiên là để ngươi ở Mông Cổ quốc phong hầu bái tướng."
"Ha, nói khoác mà không sợ rách lưỡi." Huyết Đao lão tổ cười nhạo, "Đừng nói ngươi, ngay cả Khang Hi tiểu hoàng đế của các ngươi cũng không có bản lĩnh này."
"Hoàng thượng lão nhân gia người bản lĩnh đương nhiên lớn hơn ta nhiều, chỉ có điều sao..." Vi Tiểu Bảo cố ý ngừng lại một chút.
Huyết Đao lão tổ quả nhiên hiếu kỳ hỏi: "Chỉ có điều thì sao?"
"Chỉ có điều có một số việc hoàng thượng hắn không có cách nào làm," Vi Tiểu Bảo dùng tay chỉ chỉ chính mình, "Thế nhưng ta lại không ngại cái này đâu."
"Chuyện gì?" Huyết Đao lão tổ nghi hoặc liếc nhìn hắn.
"Tỷ như... bán đi lợi ích của Đại Thanh đế quốc." Vi Tiểu Bảo cười đầy vẻ khó lường.
Huyết Đao lão tổ giật thót trong lòng, thầm nghĩ không chừng thật sự có cơ hội, vội vàng quát: "Nói rõ hơn xem nào!"
"Theo ta được biết, Đại hãn Thiết Mộc Chân của Mông Cổ các ngươi chia toàn bộ sức mạnh Mông Cổ quốc thành bốn khối. Trong đó, tinh nhuệ nhất bộ đội do hắn cùng Ngũ hoàng tôn Húc Liệt Ngột suất lĩnh viễn chinh các nước phương Tây; sau đó phái Tứ hoàng tôn Hốt Tất Liệt dẫn dắt Kim quốc cùng nước Tống; chất nhi Nhữ Dương vương Sát Hãn dẫn dắt Tây Vực; cuối cùng chính là chủ nhân của ngươi, Thất hoàng tôn A Lý Bất Ca lưu thủ Mông Cổ đại thảo nguyên, mưu đồ Đại Thanh ta. Nếu như ta nhớ không lầm, ba đường kia đều thế như chẻ tre, chỉ có đường của chủ nhân các ngươi là chật vật nhất đi." Vi Tiểu Bảo cười hắc hắc nói, trong lòng âm thầm vui mừng, trước đây thường hầu hạ Tiểu Huyền Tử (Khang Hi) nên nghe hắn nói nhiều, chính mình cũng biết thế cuộc thiên hạ này.
"Vương gia của chúng ta là A Lý Bất Ca!" Huyết Đao lão tổ tức giận lườm hắn một cái.
"A Lý Bất Ca không phải chỉ khác một chữ thôi sao, có đáng gì đâu, ta lại có gọi hắn là A Lý Ba Ba đâu chứ." Thấy Huyết Đao lão tổ sắp nổi giận, Vi Tiểu Bảo nhanh chóng nói: "Ta vừa mới phân tích không sai chứ?"
"Hừ, quốc lực Mãn Thanh các ngươi không yếu, Khang Hi thủ hạ không ít năng thần võ tướng, thêm vào Thịnh Kinh Bảo thân vương cùng Sơn Hải Quan Ngô Tam Quế, hình thành thế chân vạc, khiến các ngươi mỗi lần đều hai mặt thụ địch, đúng hay không?" Huyết Đao lão tổ mạnh miệng nói, nhưng trong lòng rõ ràng qua nhiều năm như vậy Thất vương gia có thể nói là không tấc đất công lao.
A Lý Bất Ca mỗi ngày ở trong lều nhìn chiến báo từ ba đường kia truyền về, tính khí càng ngày càng kém. Nhữ Dương vương Sát Hãn ngược lại cũng thôi, ngôi vị Đại hãn đời kế tiếp nhất định không phần của hắn. Thế nhưng Tứ ca Ngũ ca chiến tích huy hoàng như vậy, chính mình lại làm cho mặt mày xám xịt, ngày sau tranh giành ngôi vị Đại hãn càng ngày càng bất lợi...
Huyết Đao lão tổ thân là một trong những tâm phúc của A Lý Bất Ca, sao lại không rõ nỗi buồn phiền của chủ nhân?
"Nếu như ta có biện pháp có thể cho Vương gia các ngươi xoay chuyển thế cuộc bây giờ, ngươi nghĩ Vương gia các ngươi sẽ thưởng ngươi thế nào?" Vi Tiểu Bảo liếc mắt hỏi.
Huyết Đao lão tổ trong lòng hơi động, nếu như Thất vương gia có thể đạt được chiến tích huy hoàng đối với Mãn Thanh, hơn nữa hắn là hoàng tôn được Đại hãn yêu thích nhất, ngôi vị Đại hãn e rằng cũng nắm chắc tám, chín phần. Chỉ cần Vương gia hắn leo lên bảo tọa, chính mình phong hầu bái tướng cũng không phải việc khó.
"Ngươi đúng là nói một chút xem, nếu như lão tổ cảm thấy có lý, nói không chừng vẫn đúng là sẽ thả ngươi. Nếu như biết ngươi cái thằng nhóc con là lừa lão tổ, khà khà, Huyết Đao này của lão tổ chém sắt như chém bùn đấy, đến lúc đó từng đao từng đao đem thịt ngươi bổ xuống, biến ngươi thành một khúc xương khô." Huyết Đao lão tổ cầm lưỡi đao sáng loáng khoa tay mấy lần trên người Vi Tiểu Bảo.
Làn da bị lưỡi đao lạnh lẽo kích thích, nổi da gà rần rần. Vi Tiểu Bảo vội vàng nhẹ nhàng đẩy đao hắn ra, cười nịnh nọt nói: "Ta nếu dối gạt lão tổ ngươi, chẳng phải là chán sống rồi sao."
"Vương gia các ngươi thủ hạ binh tinh lương đủ, sở dĩ chậm chạp không mở ra cục diện, chủ yếu là bởi vì hoàng đế chúng ta liên thủ Sơn Hải Quan Ngô Tam Quế cùng Thịnh Kinh Bảo thân vương, hình thành thế chân vạc, để cho các ngươi mỗi lần đều hai mặt thụ địch, đúng hay không?" Vi Tiểu Bảo hỏi.
"Vâng." Huyết Đao lão tổ thừa nhận, mỗi lần Thất vương gia xuất binh trước đều phải tiêu hao lượng lớn binh lực phòng bị hai đường còn lại, đối mặt phòng tuyến vững như thành đồng vách sắt của Mãn Thanh luôn có một loại cảm giác không thể nào ra tay được.
"Vậy nếu như ta có biện pháp để Khang Hi tự hủy trường thành đây?" Vi Tiểu Bảo trong lòng đọc thầm: Tiểu Huyền Tử, thời khắc nguy cấp, mạo phạm đừng trách tội ta nhé.
Huyết Đao lão tổ nội tâm kinh hoàng, nếu như Mãn Thanh quốc tự mình tìm đường chết, cái kia cơ hội của Thất vương gia chẳng phải đến rồi sao? Vội vàng hỏi tới: "Hủy thế nào?"
Thấy hắn mắc câu, Vi Tiểu Bảo thở một hơi dài nhẹ nhõm, vội vàng giải thích: "Ngô Tam Quế sớm đã có ý phản nghịch, muốn tự mình làm hoàng đế. Bảo thân vương cũng vẫn ghi nhớ bảo tọa trong Tử Cấm Thành. Khang Hi trong lòng cũng đã sớm muốn diệt trừ hai người, chỉ là đáng tiếc Thất vương gia các ngươi vừa vặn vào lúc này đánh tới, ba phe nhân mã không thể làm gì khác hơn là trước tiên gạt bỏ tư oán, đồng lòng đối ngoại."
"Ý của ngươi là Thất vương gia chúng ta lui binh, bọn họ sẽ tự giết lẫn nhau?" Huyết Đao lão tổ trong lòng vui vẻ.
"Nào có dễ dàng như vậy," Vi Tiểu Bảo lườm hắn một cái, "Có điều sao, chỉ cần ngươi để ta trở lại bên cạnh Khang Hi, dưới sự quạt gió thổi lửa của ta, Khang Hi tất nhiên sẽ động thủ với hai người bọn họ. Đến lúc đó nội loạn bùng nổ, Thất vương gia các ngươi lại xuất binh thì chẳng phải ngư ông đắc lợi, thế như chẻ tre sao?"
"Làm như vậy đối với ngươi có ích lợi gì?" Huyết Đao lão tổ cũng chưa hoàn toàn tin tưởng, trái lại nghi ngờ đánh giá Vi Tiểu Bảo một phen.
"Ta Vi Tiểu Bảo không có chí lớn gì, chỉ muốn làm quan lớn, sau đó có tiền có thể đánh bạc, có mỹ nhân có thể chơi. Còn ai làm chủ nhân đều không quan trọng," Vi Tiểu Bảo cười hì hì, "Lão tổ ngươi không phải vừa nói sao, Mông Cổ quốc nhất thống thiên hạ là chiều hướng phát triển, ta đây chẳng phải vì kịp thời tìm cho mình một đường lui tốt sao. Lão tổ trở về mong rằng nói tốt vài câu với Thất vương gia, Tiểu Bảo ngày sau vinh hoa phú quý nhưng là dựa vào lão nhân gia người cả."
"Ha ha ha, đó là nhất định." Huyết Đao lão tổ vỗ vai Vi Tiểu Bảo, hai người liếc nhìn nhau, phá lên cười lớn.
"Không biết hai vị có chuyện gì tốt cười, có thể hay không nói cho Hồng mỗ nghe một chút?" Một trận âm thanh âm lãnh từ nơi không xa truyền đến. Hai người ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện Hồng An Thông đã đứng cách đó ba trượng.
Huyết Đao lão tổ thầm kêu một tiếng đáng tiếc. Hắn đã sớm nghe thấy có người, làm bộ không biết gì, ôm Vi Tiểu Bảo phá lên cười lớn, tay phải nhưng nắm chặt Huyết Đao. Đối phương nếu như muốn từ phía sau lưng đánh lén, từ lâu đã lĩnh một đao chí mạng.
"Hóa ra là Hồng giáo chủ à, không biết tình hình trong doanh địa thế nào rồi?" Huyết Đao lão tổ nắm chặt chuôi đao, phòng bị nhìn hắn.
"Viên Thừa Chí bị trọng thương, Tang Kết gãy một cánh tay. Nếu không phải đột nhiên xuất hiện Trần Cận Nam của Thiên Địa Hội, lão phu đã lấy mạng Viên Thừa Chí rồi." Hồng An Thông hừ lạnh một tiếng.
"Sư phụ tới cứu ta ~" Vi Tiểu Bảo trong lòng không khỏi ấm áp.
Nghe xong lời Vi Tiểu Bảo vừa nãy, Huyết Đao lão tổ từ lâu đã động lòng, dự định độc chiếm công lao, cho nên thuyết phục Hồng An Thông nói: "Lão tổ ta hiện tại muốn dẫn thằng nhóc này đi Mông Cổ, không biết Hồng giáo chủ ý muốn làm sao?"