Ca Bích nghe hắn nói vậy, tức đến mức véo mạnh hắn một cái: "Ngươi đúng là đồ trời đánh, biết rõ ta không nỡ giết ngươi mà còn nói mấy lời này!"
Tống Thanh Thư liền chớp thời cơ, kéo tuột nàng vào lòng: "Ta biết ngay là phu nhân không nỡ giết ta mà."
Toàn thân Ca Bích cứng đờ, vội vàng giải thích: "Ngươi đừng hiểu lầm! Ta không giết ngươi là vì còn cần ngươi báo thù giúp ta, không phải vì lý do nào khác đâu, ngươi đừng có nghĩ lung tung."
"Thôi nào, với ta thì thế nào cũng được." Tống Thanh Thư ôm chặt lấy nàng, cười khoái trá.
"Hừ, ta thì không giết ngươi, nhưng nếu Bình nhi mà biết chân tướng thì tuyệt đối không tha cho ngươi đâu." Ca Bích dùng đôi tay trắng nõn đấm nhẹ vào ngực hắn mấy cái, thấy không đẩy ra được nên đành mặc cho hắn ôm.
Nghĩ đến Hoàn Nhan Bình, Tống Thanh Thư cũng thấy đau đầu: "Chuyện này đúng là phiền phức thật."
"Giờ thì ngươi biết cái gọi là 'tề nhân chi phúc' không dễ hưởng rồi chứ." Ca Bích hừ lạnh.
"Chỉ cần được hưởng 'tề nhân chi phúc' thì chút khó khăn này có đáng là gì." Tống Thanh Thư cười ha hả, vòng tay ôm Ca Bích lại siết chặt thêm. "Ngoan, gọi một tiếng 'thúc thúc' nghe xem nào."
"Phi! Ta... ta cùng lắm chỉ gọi ngươi là 'thúc' thôi, không muốn gọi... gọi cái kia đâu, lúc nào cũng thấy nó... kỳ cục lắm." Ca Bích đỏ mặt, lí nhí đáp.
"Thúc?" Tống Thanh Thư tỏ vẻ phiền muộn, "Ta già chỗ nào?"
"Tuổi của ngươi thì không già, đúng là đồ xấu xa! Tuổi còn trẻ mà đã biết cách hành hạ phụ nữ như vậy, sau này không biết sẽ ra sao nữa." Ca Bích đã biết tuổi thật của Tống Thanh Thư, nghĩ đến bao năm qua mình đã từ chối không biết bao nhiêu ong bướm chững chạc, trưởng thành, cuối cùng lại rơi vào tay một gã trai trẻ còn nhỏ tuổi hơn mình, trong lòng nàng quả là ngũ vị tạp trần.
"Nhưng ngoài tuổi tác ra, những thứ khác của ta đâu có trẻ." Tống Thanh Thư vừa nói vừa cựa quậy thân mình.
Sắc đỏ trên mặt Ca Bích càng đậm thêm, nàng không nhịn được bèn "xì" một tiếng: "Hạ lưu!"
...
Vì Hoàn Nhan Bình vẫn còn ở gần đó nên Tống Thanh Thư cũng không dám giữ Ca Bích lại quá lâu, một lát sau liền tùy tiện tìm một lý do để nàng rời đi.
Ca Bích cũng đang cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, muốn đi tắm rửa một phen. Nàng đương nhiên không muốn ở lại đây cho Tống Thanh Thư chiếm tiện nghi, liền vội vàng đi về phòng mình.
Nhìn theo bóng lưng Ca Bích khuất dần, Hoàn Nhan Bình lộ vẻ khó hiểu: "Tại sao tỷ tỷ lại mặc... mặc một thân đồ tang? Chẳng lẽ tỷ ấy đã biết Ngụy Vương qua đời rồi sao? Nhưng tỷ ấy là trưởng bối của Ngụy Vương, sao có thể mặc đồ tang cho hắn được?"
Hoàn Nhan Bình nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra được lý do, chỉ có thể đổ tại gã đàn ông trong phòng có sở thích đặc biệt nào đó, bắt tỷ tỷ mình mặc bộ đồ này để mua vui cho hắn.
"Tên khốn kiếp!" Hoàn Nhan Bình không nhịn được nữa, lập tức giậm mạnh đôi ủng, đùng đùng xông vào phòng. Nàng vừa vào đã thấy kẻ kia đang ung dung ngồi uống trà, dường như đã sớm biết mình sẽ đến.
Hoàn Nhan Bình sững người, thấy hắn đã có chuẩn bị thì cũng không vội ra tay giết hắn ngay, định hỏi rõ vài chuyện trước đã: "Ngươi là ai?"
"Tại hạ Tống Thanh Thư, ra mắt Bình nhi cô nương." Tống Thanh Thư khẽ gật đầu ra hiệu.
"Ngươi biết ta?" Hoàn Nhan Bình giật mình, rồi sắc mặt đột nhiên đại biến, "Ngươi là tên phản tặc Kim Xà Tống Thanh Thư?" Hoán Y Viện ngoài việc giam giữ các công chúa Tống triều thì còn là cơ quan tình báo bí mật của nước Kim, Hoàn Nhan Bình làm việc ở Hoán Y Viện đã lâu, đương nhiên biết tin tức về Tống Thanh Thư.
Tống Thanh Thư nhún vai: "Tống Thanh Thư chính là tại hạ, nhưng không dám nhận hai chữ phản tặc."
Hoàn Nhan Bình hừ lạnh một tiếng: "Những chuyện xấu xa ngươi làm ở Thanh Quốc thì bản cô nương lười quan tâm, nhưng ngươi ngàn lần vạn lần không nên đến đây ức hiếp tỷ tỷ của ta..."
"Xin đính chính một chút!" Tống Thanh Thư ho khan một tiếng, vừa lắc ngón tay vừa nói: "Không phải ta ức hiếp tỷ tỷ của nàng, vừa rồi nàng cũng thấy đó, lúc tỷ tỷ nàng bị ta 'ức hiếp', trên mặt có nửa phần không cam tâm tình nguyện nào không?"
"Ngươi phát hiện ra ta từ sớm rồi?" Hoàn Nhan Bình kinh hãi, lúc này mới nhớ ra trong tình báo nói Tống Thanh Thư là một trong những cao thủ hàng đầu thiên hạ, sắc mặt nàng không khỏi trở nên khó coi.
"Đương nhiên là phát hiện ra rồi, nhưng sau đó thấy Bình nhi cô nương vì giữ thể diện cho tỷ tỷ mà không muốn vạch trần tại trận, nên ta cũng thuận nước đẩy thuyền, che giấu giúp tỷ tỷ nàng." Tống Thanh Thư nói.
"Rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì để lừa gạt tỷ tỷ của ta?" Nghĩ đến những gì đối phương nói, Hoàn Nhan Bình nhớ lại chi tiết vừa rồi, quả thực trên mặt tỷ tỷ không hề có chút gì là không tình nguyện, nàng nhất thời cảm thấy toàn thân hơi phát lạnh.
"Ta lừa nàng ấy thế nào không quan trọng, quan trọng là tỷ tỷ của nàng đã bị ta chinh phục, đó đã là sự thật." Tống Thanh Thư mỉm cười đầy ẩn ý.
"Ta giết tên khốn nhà ngươi!" Hoàn Nhan Bình không thể nhịn được nữa, rút trường tiên ra quất thẳng về phía Tống Thanh Thư.
Chỉ tiếc là một roi thanh thế hừng hực lại nhanh chóng tan biến vào hư không. Hoàn Nhan Bình nhìn kỹ lại, phát hiện đầu roi đã bị đối phương dùng hai ngón tay kẹp lấy một cách dễ như trở bàn tay.
"Tại hạ không có thú vui bị hành hạ, hảo ý của cô nương xin tâm lĩnh." Tống Thanh Thư rung cổ tay, Hoàn Nhan Bình liền cảm thấy một luồng đại lực truyền đến từ cây roi, cả người lập tức loạng choạng mất thăng bằng, ngã nhào vào lòng đối phương.
"Bình nhi cô nương cẩn thận kẻo ngã." Tống Thanh Thư nhẹ nhàng đỡ lấy vòng eo của nàng, khẽ thổi một hơi bên tai nàng. Cảm giác đàn hồi kinh người từ đầu ngón tay truyền đến khiến Tống Thanh Thư tán thưởng không thôi, một thời gian không gặp, hắn suýt quên mất sức sống căng tràn khắp người nàng.
Hoàn Nhan Bình vừa thẹn vừa tức, rút dao găm ra, trở tay đâm tới Tống Thanh Thư từ một góc độ vô cùng hiểm hóc. Chiêu này cực kỳ âm hiểm tàn nhẫn, trong tình huống không kịp phòng bị, dù đối phương có võ công cao hơn nàng rất nhiều cũng dễ dàng bị lật thuyền trong mương.
Tiếc là đêm đó trong sơn động, còn tấc da thịt nào trên người nàng mà Tống Thanh Thư chưa từng thấy qua? Hắn biết rõ nàng giấu vũ khí ở đâu như lòng bàn tay. Tống Thanh Thư dễ dàng né được nhát dao trí mạng này, ngón tay điểm nhẹ vào bên hông nàng, toàn bộ sức lực của Hoàn Nhan Bình lập tức tan biến sạch sẽ, cả người mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
"Bình nhi cô nương quả là có dáng người tuyệt mỹ, toàn thân không một chút mỡ thừa, chắc hẳn ngày thường nàng hay cưỡi ngựa săn bắn nên mới giữ được vóc dáng đẹp như vậy." Tống Thanh Thư ôm nàng, không nhịn được trêu ghẹo.
"Buông ta ra, tên dâm tặc nhà ngươi!" Hoàn Nhan Bình vừa thẹn vừa giận, dù biết võ công đối phương cao cường nhưng không ngờ lại cao đến mức này. Mình cũng được xem là nhân vật nổi bật trong thế hệ trẻ của nước Kim, vậy mà chưa đỡ nổi một chiêu đã bị đối phương bắt gọn.
"Nói phải có lương tâm chứ, nàng cứ luôn miệng gọi ta là dâm tặc, nhưng ta đã 'dâm' với nàng chỗ nào?" Tống Thanh Thư thầm bổ sung trong lòng một câu, lần lấy thân phận Đường Quát Biện thì không tính. "Nếu nàng đã muốn ta làm dâm tặc, vậy ta sẽ như nàng mong muốn, 'dâm' với nàng một phen." Nói xong liền vươn tay ra, làm bộ muốn chộp lấy ngực nàng.
"Đừng!" Hoàn Nhan Bình sợ hãi hét lên.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa