Tâm trạng của Cừu Thiên Nhận lúc này thật khó diễn tả thành lời, trong lòng không khỏi chửi ầm lên Âu Dương Phong quá vô liêm sỉ, nhưng những lời này cũng chỉ dám nghĩ trong bụng mà thôi. Chỉ một mình Tống Thanh Thư hắn đã đánh không lại, huống chi còn có thêm một Tây Độc xưa nay thủ đoạn tàn độc.
Hắn cũng là kẻ thức thời, biết lần này Hoàn Nhan Lượng bại cục đã định. Hắn đầu quân cho Hoàn Nhan Lượng chẳng qua cũng chỉ vì vinh hoa phú quý, sao có thể ngu ngốc đến mức bán mạng cho gã?
Nghe Tống Thanh Thư hỏi, hắn cười gượng, hắng giọng một tiếng rồi mới nghiêm nghị nói: "Ta và Âu Dương huynh là bạn cũ nhiều năm, trước nay vẫn luôn cùng tiến cùng lùi, lần này tự nhiên cũng không ngoại lệ."
Âu Dương Phong liếc nhìn hắn với vẻ mặt quái lạ, thầm nghĩ chúng ta có giao tình tốt như vậy từ bao giờ, nhưng nói về độ trơ tráo thì đúng là không mấy ai bì được với lão già này. Dù vậy, Âu Dương Phong cũng chỉ oán thầm trong bụng, lúc này sao có thể vạch trần gã được.
Thấy cao thủ Tông Sư mà mình tốn bao tiền của mời về nói trở mặt là trở mặt ngay, Hoàn Nhan Lượng tức đến mức chửi ầm lên, vội vàng tóm lấy Đại Khỉ Ti và Bùi Mạn Hoàng Hậu đang đứng bên cạnh chắn trước người: "Họ Tống, hôm nay Bản vương nhận thua, nhưng nếu ngươi muốn hai nàng sống sót thì hãy thả Bản vương đi."
Tống Thanh Thư tỏ vẻ kinh ngạc: "Vương gia có nhầm không vậy, hai nữ nhân này chẳng thân chẳng quen gì với ta, tại sao ta phải vì họ mà tha cho ngươi?"
Bùi Mạn Hoàng Hậu dù biết hắn cố ý nói vậy nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi thấp thỏm bất an, lo rằng Tống Thanh Thư sẽ thật sự qua cầu rút ván. Dù sao nàng cũng là người từng trải sóng to gió lớn, biết rõ lúc này mà để Hoàn Nhan Lượng biết quan hệ thân mật giữa mình và Tống Thanh Thư thì hại nhiều hơn lợi, nên đành nén xúc động, im lặng không nói.
So với nàng, Đại Khỉ Ti lại bình tĩnh hơn nhiều, bởi vì kết cục dù rơi vào tay Hoàn Nhan Lượng hay Tống Thanh Thư thì đối với nàng cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
"Người sáng mắt không nói lời mờ ám, sau khi Hoàn Nhan Đản chết, việc nắm giữ Bùi Mạn Hoàng Hậu trong tay sẽ có tác dụng thế nào, trong lòng ngươi và ta đều hiểu rõ," Hoàn Nhan Lượng vội nói, "còn vị Tử Sam Long Vương này lại càng có vẻ đẹp khuynh thành khuynh quốc, nam nhân nào nhìn thấy mà không động lòng? Bản vương dùng các nàng đổi lấy việc an toàn rời đi, nếu ngươi không đáp ứng, cùng lắm thì Bản vương và hai nàng đồng quy vu tận!"
Hoàn Nhan Lượng đã tính toán kỹ, hôm nay bại cục đã định, cố ở lại kinh thành cũng vô ích. Chờ hắn rời khỏi Kinh Thành, triệu tập một số tướng lĩnh tâm phúc, hẳn là có thể tập hợp lại một đội quân đáng kể. Đến lúc đó, nhân dịp hoàng đế vừa băng hà, triều đình rắn mất đầu, hắn sẽ giết ngược về kinh thành, chưa chắc đã không có cơ hội lật kèo.
Tống Thanh Thư gật đầu: "Không thể không thừa nhận, lời ngươi nói cực kỳ hấp dẫn. Vậy đi, ngươi thả các nàng, ta thả ngươi đi."
Hoàn Nhan Lượng tức quá hóa cười: "Ngươi coi Bản vương là trẻ con ba tuổi à? Không có con tin, Bản vương làm sao sống sót mà rời đi được? Chờ Bản vương đến nơi an toàn, tự nhiên sẽ thả các nàng."
Tống Thanh Thư không tỏ ý kiến, quay sang nói với Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhận: "Có thể phiền hai vị dọn dẹp sạch sẽ những kẻ không liên quan này được không?"
Âu Dương Phong liếc nhìn đám binh lính mất hết sĩ khí của Hoàn Nhan Lượng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Không thành vấn đề." Thân hình hắn lóe lên, tức thì những tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngớt.
Cừu Thiên Nhận cũng ra tay dứt khoát, thầm nghĩ đã đầu quân cho hắn thì phải cố gắng để lại ấn tượng tốt cho chủ mới. Thế là hắn cũng không chịu thua kém mà lao vào đám binh lính kia.
Đám binh lính Hoàn Nhan Lượng mang đến tuy đều là tinh binh, nhưng chứng kiến bao nhiêu biến cố, biết rõ lần này đã thua chắc, sĩ khí đâu còn nữa. Thấy vậy, chúng nhao nhao bỏ chạy tán loạn. Hai vị cao thủ cấp Tông Sư chẳng khác nào hổ vào bầy dê, chỉ trong nháy mắt đã giết sạch hơn trăm binh lính này.
Chứng kiến tất cả, Hoàn Nhan Lượng vừa sợ vừa giận: "Họ Tống, ngươi có ý gì?"
Tống Thanh Thư thản nhiên đáp: "Ta đồng ý thả ngươi đi, chứ có đồng ý thả thuộc hạ của ngươi đi đâu, có vấn đề gì à?"
"Tốt, ngươi giỏi lắm!" Hoàn Nhan Lượng tức đến nghiến răng kèn kẹt nhưng không làm gì được. "Vậy bây giờ ta đi được chưa?"
"Chờ một chút," Tống Thanh Thư không biết lấy từ đâu ra một bộ giấy bút ném tới trước mặt gã, "chắc hẳn lát nữa Vương gia định rời khỏi Kinh Thành, mang theo Vương phi bên người cũng bất tiện. Vương phi lại thân thể ngọc ngà, e là không chịu nổi khổ cực, hay là để nàng ở lại kinh thành, ta sẽ thay Vương gia chăm sóc thật tốt. Đương nhiên để tránh Vương phi hiểu lầm, mời Vương gia lập một tờ chứng từ, để ta có thể chăm sóc nàng một cách danh chính ngôn thuận."
"Họ Tống, ngươi đừng có khinh người quá đáng!" Hoàn Nhan Lượng nghe vậy vừa sợ vừa giận. Bao năm qua, gã đã dùng quyền thế để "chăm sóc" vợ của không biết bao nhiêu người, há lại không biết từ "chăm sóc" trong miệng đối phương có nghĩa là gì?
Tống Thanh Thư cười nhạt: "Vương gia nên nghĩ cho kỹ, thật sự định vì một người đàn bà mà ngay cả mạng cũng không cần sao?"
Sắc mặt Hoàn Nhan Lượng âm u bất định, ý tứ trong lời nói của đối phương đã quá rõ ràng. Hắn biết đối phương chắc chắn đang tìm cớ để giết mình, nào dám lấy thân thử lửa?
Nghĩ đến việc lát nữa phải trốn khỏi Kinh Thành trong thời gian ngắn nhất, Hoàn Nhan Lượng biết mình không thể mang theo thê tử. Coi như hắn không đồng ý, kết cục của nàng cũng sẽ không có gì thay đổi.
Nghĩ thông suốt, trong lòng gã cũng nhẹ nhõm đi nhiều, lúc này mới nghiến răng nghiến lợi đáp: "Được, Bản vương viết." Đồng thời, gã âm thầm thề trong lòng, đợi ngày nào đó mình mang binh về kinh, nhất định phải tru di cửu tộc Tống Thanh Thư, rồi đem tất cả nữ nhân của hắn ra làm nhục vô số lần mới hả được mối hận này.
Những người còn lại trong sân chứng kiến cảnh này, ai nấy đều có vẻ mặt quái lạ.
Âu Dương Phong thầm nghĩ, Tống Thanh Thư tiểu tử này có lúc thì chính nhân quân tử đến khó tin, có lúc lại vô sỉ đến mức thủ đoạn cao minh ngay cả loại người như Hoàn Nhan Lượng cũng không sánh bằng. Xem ra việc báo thù Quách Tĩnh và Hoàng Dung, thật sự phải trông cậy vào tiểu tử này rồi.
Cừu Thiên Nhận thì mặt dày mày dạn, nhưng trong lòng lại mừng thầm. Trong thời loạn thế này, làm người lương thiện một cách mù quáng là vô dụng, chỉ có kẻ thủ đoạn cao minh hơn mới có thể cười đến cuối cùng. Chuyện như hôm nay hắn không muốn trải qua lần thứ hai, tuy hắn xưa nay không phải kẻ trung trinh gì, nhưng chuyện đổi chủ ai lại muốn làm nhiều lần?
Bùi Mạn Hoàng Hậu thì lộ vẻ lo âu. Những chuyện xấu xa của Hoàn Nhan Lượng bao năm qua nàng cũng biết ít nhiều, bây giờ có quả báo này đúng là gieo gió gặt bão. Điều nàng lo lắng lúc này là bị một loạt thủ đoạn sắc bén của Tống Thanh Thư làm cho kinh hãi. Trước đây trong lòng nàng, Tống Thanh Thư chỉ là một tình nhân hoàn hảo và là kẻ để mượn giống mà thôi, đợi nàng thụ thai xong, giá trị của hắn cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Nàng vốn chỉ muốn làm một Hoàng Thái hậu buông rèm nhiếp chính, thâu tóm quyền hành, nhưng xem ra bây giờ, e rằng kế hoạch này phải chết yểu rồi.
Đại Khỉ Ti thì bắt đầu hoài nghi phán đoán trước đây của mình. Rơi vào tay gã nam nhân này, thật sự tốt hơn rơi vào tay Hoàn Nhan Lượng sao?