Trọng sinh, trở về quá khứ... mấy cụm từ này quá đỗi quen thuộc với những ai yêu thích đọc truyên trên mạng. Làm người ai cũng có những tiếc nuối, muốn có cơ hội để sửa chữa lỗi lầm. Ai cũng mong được làm lại cuộc đời, nhưng, cũng không ít người nghĩ khác.
Trường A, lớp 10a3.
Chúng ta xét dấu biểu thức trên như sau... - giọng của thầy dạy toán vọng khắp lớp.
Haiz - một tên học sinh nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài.
Hôm nay đã là ngày thứ 3 kể từ khi hắn trọng sinh về năm 2010.
- Chán quá, mình đường đường là sinh viên đã tốt nghiệp đại học vậy mà giờ lại phải đến lớp học mấy cái kiến thức lớp 10 như vậy - hắn lẩm nhẩm
- Anh Hiệp, trong lớp không tập trung nghe giảng mà cứ nhìn ra ngoài cửa sổ làm gì hả? Lên bảng giải bài này cho tôi.
- Ơ, em không biết làm ạ.
- Đã không biết mà còn không nghe giảng xuống cuối lớp đứng chép bài cho tôi, cuối giờ mang vở lên cho tôi kiểm tra.
Hắn lùi lũi đi xuống cuối lớp vừa đi vừa lầm bầm:
- Toán lớp mười mình học cách đây 6-7 năm rồi thì bố ai mà nhớ được.
--
Rennnngg!!!!!!
Tiếng chuông cuối tiết 5 vang lên, tiết này lớp hắn học địa lý giáo viên rất dễ tính cộng thêm hắn ngồi gần cuối lớp nên hắn ngủ từ đầu tiết.
- Hiệp, dậy đi mày, tan học rồi kìa, đi mua truyện với bọn tao không?
Hắn mở mắt ra thì thấy 3 thằng bạn của hắn đang gọi.
Hắn vừa định trả lời chúng nó thì bỗng nhiên hắn nhìn thấy trên đầu bọn nó có chữ gì đó.
Nguyễn Mạnh Linh - Lv2
Đào Tuấn Anh - Lv 2
Nguyễn Tất Thắng - Lv 3
.......
NANI THE FUCK?????????
------oOo------
CHƯƠNG 2: NHIỆM VỤ VÀ THÔNG TIN NHÂN VẬT
12h trưa. Hắn vừa về tới cửa nhà nhưng vẫn đang thẫn thờ đứng trước của mà không đi vào.
Chuyện quái gì thế này. Tại sao hắn lại nhìn thấy chữ trên đầu người khác? Trên đường về nhà những người hắn gặp hắn đều thấy trên đầu họ có 1 dòng chữ nhỏ.
Phạm Thị Lâu Ra - Lv 4
Lò Vi Sóng - Lv 3
Phan Bá Đạo - Lv 4
....
Khi nhìn thấy dòng chữ trên đầu họ hắn chỉ muốn thốt lên 1 câu:
Tên hay vãi cả ***.
---------
Trong lúc đang thẫn thờ thì hắn nghe thấy 1 giọng nói quen thuộc:
- Hiệp, đi học về không vào nhà đứng ngoài này phơi nắng hả.
Hắn ngẩng lên nhìn thì thấy mẹ hắn đang đứng trong nhà nói vọng ra.
Trên đầu mẹ hắn cũng thấy 1 dòng chữ quen thuộc
Trần Thị Thủy - Lv 4
- Dạ con vào đây ạ
- À, vào cất cặp xong đi mua cho mẹ mấy bìa đậu, nãy mẹ quên.
Hắn đang định trả lời thì một chiếc bảng màu xanh nhạt hiện lên trước mắt hắn.
Ting - Bạn nhận được một nhiệm vụ.
Giúp mẹ mua đậu:
Mẹ bạn đang cần đậu phụ để nấu bữa trưa, hãy mau giúp đỡ bà ấy.
Phần thưởng:
Kinh nghiệm: 100 exp.
Bạn có muốn nhận nhiệm vụ này không:
Có. Không.
----
- Mẹ ơi con mua đậu về rồi này.
- Ừ, để lên bàn cho mẹ.
Ting, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ [ Giúp mẹ mua đậu]. Nhận được 100 exp.
Ting, chúc mừng bạn lên Lv 2.
Lên Lv rồi??? Mà sao lên cấp mà mới Lv 2 mấy thằng bạn mình đều Lv 2 cả rồi, có thằng còn Lv 3 cơ mà.
Nhưng vừa lên Lv hắn bỗng nhiên sự mệt mọi do đi học cả sáng bỗng tan biến. Và hình như sức lực của hắn tăng lên 1 chút, tinh thần cũng có vẻ minh mẫn hơn không lờ đờ như lúc nãy nữa.
- Con lên phòng đây ạ.
- Ừ, 30 phút nữa xuống ăn cơm nhé con.
- Vâng ạ.
--
Hắn về đến phòng liền nằm phịch lên giường. Sau cái nhiệm vụ vừa rồi thì với kinh nghiệm đọc truyện hơn 5 năm của hắn thì hắn đã có thể kết luận rằng....
Hắn có một cái hệ thống!!!
Sau khi đưa ra kết luận này hắn cực kỳ kích động suýt chút nữa thì hét toáng cả lên. May mà hắn nhớ ra phong mình cách âm không tốt lắm, hắn mà hét lên bị mẹ nghe thấy thì chết.
- Hệ... thống - hắn nhỏ giọng nói.
Vài giây sau, chẳng có gì xảy ra.
- Ờ, Tinh linh...
Vẫn chẳng có gì. Hắn liền nghĩ thử cách khác.
- Thông tin nhân vật..
Lần này thì thành công, một cái bảng to cỡ 1 tờ giấy a3 hiện ra trước mắt hắn.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 150/150 (Hp regeneration: 1,5/s)
Mp: 160/160 (Mp regeneration: 2,2/s)
Lv 2: 0/200 Exp
STR: 6 (strength: sức mạnh, 10 là cực hạn của người bình thường) (i)
AGI: 5 (agility: nhanh nhẹn) (i)
VIT: 5 (vitality: sức sống) (i)
WIS: 6 (wisdom: thông thái) (i)
INT: 6 (intelligence: trí thông minh) (i)
LUK: 5 (luck: may mắn) (i)
Điểm tự do: 10
Đây là chỉ số của hắn à, trông khá cân bằng đấy chứ. 10 là cực hạn sao? Hắn bây giờ có 10 điểm tự do đủ để 2 chỉ số của hắn đạt cực hạn thậm chí là vượt qua nó. Vậy hắn không còn là người bình thường nữa rồi hả? Nhưng mà biết tăng cái gì đây. Theo kinh nghiệm chơi game của hắn thì điểm status rất là quan trọng không thể tăng linh tinh được, hắn phải xác định hướng đi của hắn trước khi tăng điểm.
- Hừm, để xem nào sao lại có chữ (i) ở đây nhỉ hay nó là thông tin (information) như trong game?? Cứ thử ấn xem sao
Nói xong hắn liền ấn vào chữ (i) ỏe dòng STR. Liền có 1 chiếc bảng nhỏ hiện ra bên cạnh đó.
Strength: sức mạnh, sức bền, sức khỏe.
Chỉ số này quyết định sức mạnh cơ bắp, sức mạnh vật lý, khả năng thủ vật lý.
- Ồ có thông tin chi tiết luôn này.
Hắn ấn tiếp các dòng khác.
Agility: nhanh nhẹn, khéo léo.
Chỉ số này quyết định tốc độ di chuyển, tốc độ ra đòn, khả năng né tránh và độ chính xác.
Vitality: sức sống, sinh khí.
Chỉ số này quyết định Hp, Hp regeneration và sức đề kháng với trạng thái bất lợi.
Wisdom: sự thông thái, sự khôn ngoan.
Chỉ số này quyết định khả năng kháng phép, Mp regeneration, khả năng tư duy và phản ứng.
Intelligence: trí thông minh.
Chỉ số này quyết định khả năng tấn công phép thuật, Mp, Mp regeneration, trí nhớ.
Luck: may mắn.
Chỉ số này quyết định sự may mắn, khả năng tấn công chí mạng, tỉ lệ rớt đồ.
Đọc xong mấy cái chú thích đầu thì hắn thấy khá bình thường nhưng đến cái chỉ số LUK thì hắn thấy hơi lạ. Tỉ lệ rớt đồ là cái quái gì??? Đánh quái rớt đồ ấy hả? Đánh ai? Đánh ở đâu? Chỉ tao đi đánh với!!
Chả lẽ hắn lại ra ngoài hành hung người khác, hắn chưa điên. Hay là đến mấy lò mổ làm đồ tể như mấy thằng thiểu năng tuần hoàn não trong mấy truyện của mấy thằng tung của. Vừa nghĩ đã thấy vớ vẩn, bố hắn mà biết hắn không chịu học lại lập chí đi mổ lợn thì thể nào cũng đập gãy chân hắn trước khi hắn kịp lên Lv.
Có lẽ cái chỉ số luck hắn không cần quan tâm lắm bởi vì cách lên cấp nhanh và dễ nhất bây giờ là làm nhiệm vụ thôi. Lo đến vụ rớt đồ làm gì, hắn có đanh nhau với ai đâu mà cần đồ:)
Kiểm tra xong phần chỉ số hắn nhìn nửa bên phải của tấm bảng thông tin. Hắn thấy một bản sao thu nhỏ của hắn đang đứng trong đó, hắn phải công nhận là mình đẹp trai thật đấy:)
Rải rác xung quanh là mấy cái ô nhỏ hình vuông, bên trong có những hình khác nhau như: hình thanh kiếm, khiên, mũ, áo, quần... v.v hắn hiểu đây là chỗ để đeo đồ. Nhưng mà ngoài đời khác với trong game, ngoài đời hắn muốn mặc mấy cái áo mà chả được, vậy có mấy cái ô đeo đồ này để làm gì nhỉ? Cái này hắn sẽ tìm hiểu sau vậy, giờ xuống ăn cơm cái đã.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 3: SKILLS
Hắn ăn cơm xong vừa định lên phòng để tìm hiểu cái hệ thống này tiếp thì bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng bố gọi.
- Hiệp ơi, xuống bê giúp bố mấy thùng này vào.
Ting, bạn nhận được một nhiệm vụ
Giúp bố bê đồ:
Bố bạn đang cần bạn mang những thùng hàng vào nhà, hãy mau giúp đỡ ông ấy.
Phần thưởng:
Kinh nghiệm: 100 exp
Bạn có muốn nhận nhiệm vụ này không.
Có. Không.
Hắn liền chọn có.
- Dạ con xuống ngay đây
Hắn ra cửa thì thấy bố hắn đứng cạnh mấy cái thùng to cao cỡ 1m, hắn liền tới bê vào nhà vừa hỏi:
- Cái gì đây bố?
- À mấy thùng hàng ấy mà, tí bố chuyển đến mấy cửa hàng.
Hắn và bố mang mấy thùng các tông vào nhà.
Ting, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ [ giúp bố bê đồ]. Bạn nhận được 100 exp.
Lại được 100 exp, chỉ cần 100 exp nữa là hắn lên được Lv 3 rồi.
- Rồi, mở ra nào mẹ mày để cái kéo ở đâu ấy nhỉ.
Nói xong bố hắn chạy vào bếp tìm.
Hắn ngồi chờ mấy phút không thấy bố hắn mang kéo ra, thế là hắn liền dùng tay xé mấy miếng băng dính ra.
Xé được mấy thùng thì bỗng nhiên một tấm bảng màu xanh quen thuộc nhảy ra trước mắt hắn.
Ting, bạn đã thực hiện một chuỗi hành động đặc biệt. Chúc mừng bạn học được kỹ năng [Xé].
[Xé]: Lv1 Chủ động
Dùng lực bàn tay cào xé đối phương gây sát thương lớn. Kỹ năng này có tỷ lệ bạo kích( critical).
Skill? Hắn ngồi xé mấy cái thùng mà cũng học được skill á...
Sau kho suy nghĩ một lúc hắn liền kêu lên:
- Bảng kỹ năng.
Liền một tấm bảng kỹ năng hiện ra. Trong đó hắn nhìn thấy tổng cộng có 3 kỹ năng.
[Tinh thần gamer]: Lv max bị động
Tinh thần game thủ giúp bạn luôn bình tĩnh trước mọi tình huống. Khả năng phân tích tình hình tăng lên.
[Thân thể gamer]: Lv max bị động
Thân thể của game thủ được số liệu hóa. Sau khi chết có thể sống lại nhưng sẽ mất 50% kinh nghiệm của Lv hiện tại.
[Xé]: Lv1 Chủ động
Dùng lực bàn tay cào xé đối phương gây sát thương lớn. Kỹ năng này có tỷ lệ bạo kích( critical).
Đọc xong phần giới thiệu của mấy kỹ năng này hắn cực kỳ kích động.
Sau khi chết có thể sống lại!!!
Như vậy chẳng phải là hắn bất tử rồi sao!!
Trên đời này có không biết bao nhiêu người ước ao có được sự bất tử, từ xưa đến nay đó luôn là điều mà mọi người hằng mong ước đặc biệt là đối với những kẻ quyền cao chức trọng. Chẳng phảu vì thế mà lũ tung cửa luôn muốn tu tiên hay sao. Chúng muốn tu tiên để có được sự sống dài lâu, thậm chí là bất tử.
Mà bây giờ, 1 trong 2 kỹ năng mà cái hệ thống này cho hắn có thể khiến cho hắn trở nên bất tử. Sao mà hắn có thể không kích động được!!
- Ha ha ha ha!!!!!
Hắn cười to, lúc trước khi hắn biết mình có được hệ thống mặc dù kích động nhưng hắn vẫn nhịn được. Còn bây giờ thì hắn không thể kìm hãm cái sự sung sướng ấy lại được.:)
Hệ thống chưa chắc là đã tốt, nhất là cái hệ thống của hắn không có mấy con tinh linh như trong truyện nên hắn khó mà có thể tận dụng lợi thế của nó. Thêm vào nữa là có mấy cái hệ thống hở tí ra là dọa giết ký chủ, bắt thằng nhân vật chính làm việc như thằng cu li mà không dám phản kháng.
Còn hệ thống của hắn thì sao, vừa vào nhận phúc lợi tân thủ đã được bất tử, hơn nữa hắn thấy rằng hệ thống không có trí năng nhân tạo nào lại là một điều tốt.
Không có trí năng có nghĩa là hệ thống không được điều khiển, mà hệ thống nào dù hoàn hảo đến đâu thì cũng sẽ có bug. Hắn có thể lợi dụng nhưng bug đó để kiếm lợi cho mình.
-----------
------oOo------
CHƯƠNG 4: LÊN LV
2h chiều, ở một bãi đất trống có một thanh niên đang cầm một cây gậy gỗ đánh liên tiếp vào một thân cây.
Đó chính là thanh niên Hiệp của chúng ta, hắn đạp xe quanh sông Hồng mãi mới tìm được mỗi bãi đất trống vắng vẻ. Nếu ai mà nhìn thấy hắn ở đây cầm gậy đánh cái cây thì thể nào cũng nói:
- Bệnh viện tâm thần Sài Đồng ở phía bên kia sông kìa cháu.
Hắn đang thử tạo skill.
Đứng vung gậy được khoảng mấy phút khi hai tay hắn bắt đầu thấy mõi thì âm thanh mà hắn mong muộn vang lên.
Ting, bạn đã thực hiện một chuỗi hành động đặc biệt. Chúc mừng bạn học được kỹ năng [Đập].
[Đập]: Lv 1 chủ động
Dùng lực toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương cực lớn. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng ( stun).
Mp: 10
Ting, bạn đã thực hiện một chuỗi hành động đặc biệt. Chúc mừng bạn học được kỹ năng [Gậy]
[Gậy]: Lv1 bị động
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng gậy thêm 10%
Được liền 2 skill kìa!! Tâm trạng hắn lúc này cực kỳ vui, hắn liền nắm chặt cây gậy rồi hô to:
- [Đập]
Xoạt, một luồng ánh sáng màu vàng nhạt bao phủ lấy cây gậy trên tay hắn.
Vụt!!! Chát!!!
Cây gậy đập trúng thân cây, vỏ cây liền vỡ tan, lộ ra một vết lõm sâu trên đó.
Hắn cảm thấy rất thỏa mãn với kỹ năng này, vừa lúc nãy hắn đánh lâu như vậy mà chỉ bong 1 ít vỏ cây vậy mà chỉ cầm 1 skill này liền tao ra lực phá hoại như vậy.
Sau đó hắn liền tiếp tục.
- [Đập]
- [Đập]
Lúc này đã gần 6h chiều, hắn đứng đây luyện skill mấy tiếng đồng rồi. Chiếc gậy gỗ trên tay hắn đã sớm gãy từ lâu, hắn lại kiếm 1 cây gậy khác để luyện. Cuối cùng không biết gãy mất bao nhiêu cây gậy thì kỹ năng của hắn cũng lên được mấy cấp.
[Đập]: Lv 3 (83%)
Dùng lực toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương cực lớn. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng ( stun).
Mp: 16
[Gậy]: Lv5 bị động
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng gậy thêm 50%
Hắn dùng [Đập] đến hết sạch Mp thì lại đánh chay, đợi khi Mp hồi được kha khá thì lại tiếp tục dùng skill. Mất cả một buổi chiều luyện skill giờ này tay hắn mỏi nhừ cả người uể oải không chịu được, hắm liền vứt bỏ cây gậy đang cầm lên xe đạp để về nha.
--------
- Con về rồi đây ạ.
- Mày đi đâu mà quần áo toàn bùn đất thế kia?
- Con đi đá bóng với bạn ạ.
- Thôi, đi tắm đi rồi vào ăn cơm.
- Vâng.
Sau khi ăn cơm xong thì mẹ hắn bảo:
- Tí con rửa bát cho mẹ, tí mẹ đi họp hội phụ nữ.
Ting, bạn nhận được nhiệm vụ
Rửa bát:
Mẹ bạn đi họp hội phụ nữ, không có ai rửa bát, hãy mau giúp đỡ bà ấy.
Phần thưởng:
Kinh nghiệm: 100 exp
Bạn có muốn nhận nhiệm vụ không?
Có. Không.
- Vâng. Nói xong hắn liền chọn có.
........
Ting, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ [ rửa bát]. Bạn nhận được 100 exp.
Ting, chúc mừng bạn lên Lv 3
Vừa lên cấp xong hắn liền cảm thấy sự mệt mỏi do cả buổi chiều luyện skill liền biến mất sạch, tinh thần trở nên cực kỳ thoải mái. Cả người như được ngâm trong suối nước nóng vậy.
- Thông tin nhân vật:
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 160/160 (Hp regeneration: 1,6/s)
Mp: 170/170 (Mp regeneration: 2,4/s)
Lv 3: 0/300 Exp
STR: 7
AGI: 6
VIT: 6
WIS: 7
INT: 7
LUK: 6
Điểm tự do: 15
Ồ, tất cả điểm status của hắn tăng thêm 1 kìa, chẳng lẽ cứ lên 1 cấp sẽ được +1 all stat và 5 stat tự do à.
Nếu vậy thì cho dù hắn không tăng điểm thì đến lv 7 là tất cả chỉ số của hắn đều đạt đến cực hạn của người bình thường rồi, tuyệt.
Ngày mai là chủ nhật rồi, mình phải dành thời gian luyện skill mới được.
-----------
------oOo------
CHƯƠNG 5: HÔM NAY LÀ THỨ MẤY? CHẮC CHẮN LÀ THỨ 2
Hắn bây giờ đang đạp xe hùng hục tới trường.
Xoạt.. kít. Hắn phanh gấp.
- Thôi chết muộn rồi.
Tối hôm qua sau khi cày skill cả ngày sau đó về nhà làm nhiệm vụ thì hắn lên được Lv 4, do vui quá nên ngủ rất muộn.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 170/170 (Hp regeneration: 1,7/s)
Mp: 180/180 (Mp regeneration: 2,6/s)
Lv 4: 200/400 Exp
STR: 8
AGI: 7
VIT: 7
WIS: 8
INT: 8
LUK: 7
Điểm tự do: 20
[Đập]: Lv 5 (max)
Dùng lực toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương cực lớn. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 20
[Trọng kích]: Lv 2 (23%)
Vận sức toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương chí mạng. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 24
[Gậy]: Lv10 (max)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng gậy thêm 100%
[Côn]: Lv 3 (35%)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng côn, thương, kích, gậy và các vũ khí dài thêm 30%
[Côn] là kỹ năng mà hắn đạt được sau khi [Gậy] max lv nó vẫn tăng thêm 10% sát thương gậy 1 lv như trước chẳng qua là thêm vài loại vũ khí khác.
Còn [Trọng kích] là kỹ năng nâng cấp của [Đập] mặc dù phần giới thiệu không thay đổi nhiều nhưng hiệu quả thì khác hẳn.
Hắn thử dùng [Trọng kích] đánh vào thân cây thì thân cây liền gẫy làm đôi. Sát thương cực kỳ kinh khủng. Nếu một người bình thường mà dính một đòn này chắc là tạch luôn ấy chứ.
----------
Sau khi bị bác bảo vệ kiểm tra thẻ học sinh ghi tên vào sổ do đi muộn thì hắn chạy lên lớp. Đến cửa lớp hắn thở hắt ra nói:
- Thưa thầy, em xin phép vào lớp.
Hắn cực kì xui xẻo, hôm nay sau giờ chào cờ là tiết toán của thầy chủ nhiệm. Ông thầy này của hắn cực kì nghiêm túc đến muộn không bị phạt hơi phí.
- Anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không... bla bla... Đưa hai tay ra đây.
Hăn giơ hai bàn tay ra trước mặt.
Vù.. chát
Ông thầy hắn cầm cái thước gỗ gõ chán chát vào tay hắn mấy cái.
Mịa, đau thật đấy.
- Được rồi về chỗ đi.
Hắn vừa định đi xuống thì nghe thấy:
Ting, bạn đã thực hiện một chuỗi hành động đặc biệt. Chúc mừng bạn học được kỹ năng [Sức bền thể chất].
[Sức bền thể chất]: Lv 1 bị động
Tăng sức phòng ngự vật lý thêm 10%.
Vậy mà cũng được nữa hả?????
Hắn ngẩn người ra đó 1 lúc đến khi nghe thấy thầy chủ nhiệm nói:
- Anh không về chỗ đi còn đợi tôi dắt xuống nữa hả.
Hẳn tỉnh táo lại sau đó liền đi xuống chỗ ngôi của mình. Vừa đi vừa nghĩ, có vẻ như mình chưa tận dụng được mấy cái tạo kỹ năng này rồi, mình phải tìm cách học nhiều skill hơn mới được.
-----------
------oOo------
CHƯƠNG 6: ĐÁNH NHAU KHÔNG?
Hắn ngồi trong lớp nghe giảng thấy cực kì chán vì không biết có phải điểm INT của hắn tăng lên nên trí nhớ của hắn tốt hẳn ra hay không mà vừa nghe giảng hắn liền nhớ lại kiến thức đó. Tất nhiên là chỉ với mấy môn toán, hóa, sinh thôi vì trước đây hắn luyện thi khối B mấy môn khác thì hắn dốt đặc.
Ngồi 1 lúc thấy chán quá hắn liền nhìn xung quanh lớp để kiểm tra. Nhưng cay đắng biết bao khi lớp hắn là lớp khoa học tự nhiên cả lớp có mỗi 6 đứa con gái, may là mấy đứa con gái tuy ít nhưng mà chất lượng chứ không cứ nhìn mấy thằng đực rựa xong mấy đứa con gái còn xấu nữa thì chắc điên mất.
Nguyễn Tường Vi Lv 3
Lại Văn Sâm (đùa đấy)....
Lê Thị Dung Lv 3
Trần Huyền Linh Lv......
Hả?????? Lv 13??????
-----------
Hắn bình tĩnh lại, quyết định cuối giờ đến hỏi nó xem sao rồi lại tiếp tục quan sát mấy thằng con trai xem có đứa nào đặc biệt không.
Đỗ Phi Đen castrô Lv 3. Thằng này chắc gia đình văn hóa đây.
Cho như ngú Lv 3. Thằng này nghe nói là con lai, lai với con gì thế mày??
Ting, bạn đã thực hiện một chuỗi hành động đặc biệt. Chúc mừng bạn học được kỹ năng [Quan sát].
[Quan sát]: Lv max chủ động, đặc hiệu
Dùng để quan sát thông tin.
Đây rồi!!
Thần kỹ không thể thiếu trong mọi game.
- Đánh nhau không?
- Từ từ đã.
- [Quan sát]
...........
Biết người biết ta trăm trận không biết mấy thắng nhưng chắc chắn không thua.
Đánh được là múc không đánh được thì chạy.
------------
Hắn lại nhìn về phía con Linh vì hình như cả lớp chỉ có mình nó là Lv cao vượt trội.
- [Quan sát]
Một chiếc bảng màu vàng nhạt hiện ra.
Tên: Trần Huyền Linh
Tuổi: 15
Giới tính: Nữ
Hp: 360/360 (Hp regeneration: 3,6/s)
Mp: 240/240 (Mp regeneration: 4/s)
Lv 13
STR: 24
AGI: 32
VIT: 26
WIS: 16
INT: 14
LUK: 9
Con gái của chưởng môn phái "Nữ Huỳnh Đạo" /cdeu
Kỹ năng: Nữ Huỳnh Quyền Pháp, Nữ Huỳnh Bộ, Quyền pháp Tinh Thông.
Chỉ số cao vãi lều!!!
Con gái của chưởng môn phái "Nữ Huỳnh Đạo"?
Chả lẽ nhà con bé này là luyện võ thế gia trong truyền thuyết của mấy cái truyện đô thị teo não của tung cửa?
----------
Renggg
Tiếng chuông cuối tiết 5 vang lên, mọi người thu dọn sách vở để về nhà. Hắn cố tình đi ra sau cùng.
Ra khỏi cửa hắn liền gọi:
- Linh ơi!
Thằng bạn của hắn liền quay lại.
- Cái gì?
- Tao đéo có gọi mày, tao gọi cái Linh cơ.
Thằng dở người này bình thường tao gọi mày là con chó chứ gọi tên mày bao giờ đâu mà mày quay lại?
Nghe vậy, con Linh liền quay lại hỏi:
- Cậu gọi gì tớ.
Nhìn cái kiểu chỉ chực bỏ chạy nếu hắn tỏ tình của nó làm hắn không biết nói gì luôn. Nhưng cũng dễ hiểu khi mà con Linh này là 1 trong những hoa khôi của trường. Từ khi vừa mới nhập học, nó được không biết bao nhiêu thằng con trai tỏ tình, cả cùng khối lẫn khối trên.
Không phải là hắn thấy con Linh không xinh, chỉ là hắn đã thấm nhuần giáo lý của thần cưa gái Katsuragi Keima: "Ta chỉ thích con gái trong game. Bọn con gái trên đời chỉ là lũ rác rưởi."
Đổi thành hắn thì hắn thì hắn thêm vào cả gái 2d trong anime và manga nữa nhưng mà hắn vẫn không có hứng thú với gái 3d lắm.
- Ờ...
Thấy hắn ngập ngừng, con Linh đang chuẩn bị bỏ chạy thì...
- Nghe giang hồ đồn đại, vị nữ hiệp đây là con gái của chưởng môn phái "Nữ Huỳnh Đạo", tinh thông quyền cước, tuổi trẻ tài cao, là niềm hy vọng của cả môn phái, tại hạ thật là bái phục, bái phục.
????
Im lặng 1 lúc thì cả lũ trong lớp cười ồ lên.
- Ha ha ha, mày bị dở rồi hả hiệp.
3 thằng bạn của hắn thì nói:
- Tao không thể ngờ mày bỏ lại anime sau lưng để đi theo mấy cái truyện kiếm hiệp tung của!!
- Thảo nào cuối tuần trước mình rủ nó đi mua truyện nó không đi.
- Mày thay đổi rồi.
Nghe đến đây thì hắn phát bực quát:
- Chúng mày lượn mẹ đi cho nước nó trong. Để im tao nói chuyện tử tế với cái Linh coi.
- Ồ, thì ra muốn kiếm cớ nói chuyện với Linh.
- Tao đã bảo rồi bản tính súc vật của nó sao mà thay đổi được
- Thế mà mấy hôm trước tao vẫn nghe thấy nó lẩm bẩm Ta chỉ thích con gái trong game. Bọn con gái trên đời chỉ là lũ rác rưởi. Thế mà giờ này lại định tiếp cận cái Linh.
- Tao bảo chúng mày biến đi cơ mà!!!
Mấy thằng bạn của hắn phá lên cười hô hố rồi bỏ đi.
-----------
------oOo------
CHƯƠNG 7: NỮ HUỲNH ĐẠO
Bịch bịch bịch...
Mọi người quay đầu lại nhìn. Một thiếu nữ đang kéo lấy tay của thiếu niên kéo đi trên hành lang. Đây chính là Hiệp và Linh.
Khi lên tới tầng 4 con Linh, bắt đầu nhìn ngó xung quanh, thấy không có người nào thì nó quay lại nhìn hắn. Nó liền nhận ra mình nắm lấy tay hắn thì lập tức buông ra, sau đó tức tối hỏi:
- Làm sao cậu biết về phái "Nữ Huỳnh Đạo"?
- Không phải tớ đã nói là nghe giang hồ đồn đại sao..
Hắn chưa nói dứt câu thì Linh đã đổi giọng quát:
- Cậu đừng có đùa với tôi, nói mau là ai nói cho cậu biết.
Nghe vậy hắn cũng chẳng khách khí:
- Làm sao tôi biết thì mặc kệ tôi, cô hỏi làm gì?
- Cậu... -Linh liền ỉu xìu - Tôi không hiểu tại sao cậu biết nhưng sao cậu lại nói ra trước mặt mọi người thế hả?
Lần này thì đến lượt hắn tịt ngòi, đúng là lôi bí mật của người khác ra nói thì không tốt thật nhưng hắn không thể chịu lép vế được đành phải lấp liếm.
- Tôi nói thật đấy, tôi chỉ nghe người khác nói thôi. Còn vừa rồi là tôi lỡ mồm.... Xin lỗi nhé!!
Nghe thấy hắn xin lỗi thái độ của Linh liền dịu xuống. Thấy thế hắn liền hỏi:
- Thế cái phái "Nữ Huỳnh Đạo" của cậu là môn phái như thế nào vậy. Cậu có thể cho tôi gia nhập với được không, tôi muốn luyện võ.
Đúng vậy, hắn muốn gia nhập Nữ Huỳnh Đạo, nhưng cũng không hẳn là để luyện võ mà để xem có kiếm được skill gì mới không. Chứ tính hắn lười lắm không chịu khổ để luyện võ được.
- Tôi e là không được đâu.
- Ể tại sao vậy?
- Cậu có biết câu "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh không"
- Biết chứ, có nghĩa là giặc đến nhà thì cả đàn bà nó cũng đánh không tha phải không, chả biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Haizz!!
- Vớ vẩn, ai cho cậu xuyên tạc thế hả!! Câu này có nghĩa là bậc nữ lưu cũng có thể đánh giặc.
- Nhưng như vậy thì liên quan gì?
- Nữ Huỳnh Đạo là môn phái võ thuật dành cho phái nữ, môn phái này đã tồn tại từ rất lâu đời giúp đỡ huấn luyện bổ sung nữ binh cho các trận kháng chiến của đất nước ta. Mẹ tớ là chưởng môn đời thứ 43 của Nữ Huỳnh Đạo, hiện môn phái của tớ đang giữ trách nhiệm huấn luyện nữ binh cho quân đội.
- Uầy, vậy mẹ cậu chắc chức to lắm nhỉ
- Cái đó không quan trọng, cái chính là Nữ Huỳnh Đạo chỉ dành cho nữ thôi vì thế cậu không thể gia nhập được.
- Tiếc thật đấy!
Mà thôi hắn cũng không có ý định luyện võ, hắn chỉ muốn tìm cách có thêm skill thôi.
- Chuyện ngày hôm nay tớ kể với cậu cậu không được nói lại cho ai đâu đấy, rõ chưa.
- Dạ rõ rồi ạ.
Hắn trả lời với giọng khá ảm đạm.
- Thôi tớ phải về đây mẹ tớ đang chờ.
- Ừ cậu về nhé.
Sau đó hắn liền xuống chỗ để xe lấy xe đạp rồi về nhà.
-
------oOo------
CHƯƠNG 8: BÃI QUÁI???
Hôm sau hắn đi học thì không thấy Linh đến lớp, hắn cũng không thấy lạ vì từ đầu năm Linh rất hay nghỉ học. Thầy giáo bảo là nghỉ để chữa bệnh nhưng sau khi thấy chỉ số của Linh thì hắn biết là không phải thế.
Mấy ngày liền hắn đều buổi sáng đi học, chiều về ra bờ sông Hồng luyện skill, tối thì ở nhà xem có nhiệm vụ gì để làm không.
Tuần này hắn được nghỉ lễ 30/4-1/5 tận 3 ngày tính cả chủ nhật nên hắn có nhiều thời gian làm nhiệm vụ hơn.
Ting, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ [ giúp bố sửa cửa hàng]. Bạn nhận được 400 exp
Ting, bạn đã lên cấp 10.
Ting, bạn nhận được skill đặc biệt [Tạo bãi quái].
Tạo bãi quái??? Quái??? Kinh nghiệm??? Đồ??? Tiền???
Mấy cái như trong game ấy hả??
Nghĩ đến đây hắn liền vui vẻ, hắn nhận ra chỉ làm nhiệm vụ thôi thì lên lv không nhanh, vì nhiệm vụ không biết lúc nào có hơn nữa nhiệm vụ nhiều kinh nghiệm thì độ khó sẽ cao và rất mất thời gian.
Ví dụ như nhiệm vụ đầu tiên của hắn là giúp mẹ mua đậu chỉ mất chưa đến 5 phút đã được 100 exp. Nhưng nhiệm vụ hắn vừa làm mặc dù được 400 exp nhưng lại mất nguyên cả buổi sáng.
Cái hắn cần là rất nhiều kinh nghiệm. Còn cách nào tốt hơn là train quái chứ. Không chỉ vậy, train quái còn rơi cả tiền và đồ nữa. Nếu rơi ra trang bị ngon tốc độ train quái của hắn sẽ còn tăng nhanh hơn nữa.
- Thông tin nhân vật. Bảng kỹ năng.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 253/253 (Hp regeneration: 2.53/s)
Mp: 240/240 (Mp regeneration: 3.8/s)
Lv 10: 150/1000 Exp
STR: 14
AGI: 13
VIT: 13
WIS: 14
INT: 14
LUK: 13
Điểm tự do: 50
[Tinh thần gamer]: Lv max bị động
Tinh thần game thủ giúp bạn luôn bình tĩnh trước mọi tình huống. Khả năng phân tích tình hình tăng lên.
[Thân thể gamer]: Lv max bị động
Thân thể của game thủ được số liệu hóa. Sau khi chết có thể sống lại nhưng sẽ mất 50% kinh nghiệm của Lv hiện tại.
[Xé]: Lv1 Chủ động
Dùng lực bàn tay cào xé đối phương gây sát thương lớn. Kỹ năng này có tỷ lệ bạo kích( critical).
[Đập]: Lv 5 (max)
Dùng lực toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương cực lớn. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 20
[Trọng kích]: Lv 5 (max)
Vận sức toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương chí mạng. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 30
[Gậy]: Lv10 (max)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng gậy thêm 100%
[Côn]: Lv 10 (max)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng côn, thương, kích, gậy và các vũ khí dài thêm 100%
[Sức bền thể chất]: Lv 3 bị động
Tăng sức phòng ngự vật lý thêm 30%.
[Nhanh nhẹn] Lv 2 bị động
Tăng tốc độ di chuyển thêm 20%
Tăng tốc độ tấn công thêm 20%
[Bền bỉ] Lv 3 bị động
Tăng Hp thêm 10%
Tăng Hp regeneration thêm 10%
[Tạo bãi quái]: Lv1 Chủ Động, Đặc biệt
Tạo ra một kết giới ảo ảnh.
Mp: 100
Tùy chỉnh*
Đây là thành quả lao động cả tuần vừa rồi của hắn.Giờ hắn đã cấp 10 rồi nhưng vẫn chưa có ý định tăng điểm, hắn muốn giữ lại vì cấp hắn còn khá thấp.
Hai skill [Trọng kích] và [Côn] đã max cấp nhưng không có skill mới nào xuất hiện, nhưng bù lại hắn lại có thêm [Nhanh nhẹn] và [Bền bỉ] là 2 skill bị động.
Skill chủ động có thể bị hạn chế nhưng skill bị động thì có càng nhiều càng tốt, đây là điều mà bất kỳ game thủ nào cũng biết.
- Tùy chỉnh là sao nhỉ - hắn nhìn vào skill [Tạo bãi quái] nói.
Hắn liền ấn vào nút tùy chỉnh.
Một chiếc bảng nhỏ màu xanh hiện ra bên cạnh.
Tùy chỉnh:
Loài hình: chưa chọn
Chỉ có một ô duy nhất hắn tiếp tục ấn vào, liền hiện ra các lựa chọn:
Zombie (i)
Sơn tặc (i)
Mê cung (i)
Dã thú (i)
......
Hắn xem thông tin chi tiết của mỗi loại.
Zombie: quái di chuyển chậm nhưng phòng thủ cao, đánh có tỉ lệ rớt vật phẩm đặc thù, vật phẩm ma pháp....
Sơn tặc: quái nguy hiểm đi theo bầy, minh mẫn cao, tỉ lệ rớt tiền cao, vũ khí...
Mê cung: quái ít nhưng nguy hiểm, tỉ lệ xuất hiện bảo tàng....
Dã thú: quái ít nhưng nguy hiểm, rớt tài liệu đặc biệt, nguyên liệu chế tạo...
......
Xem ra zombie và sơn tặc chủ yếu để train lv và tiền, còn như mê cung và dã thú để kiếm nguyên liệu và bảo tàng. Loại sau nguy hiểm hơn và cần may mắn khá nhiều.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 9: LẦN ĐẦU TRAIN QUÁI
- [Tạo bãi quái] zombie!!!
Xung quanh liền hiện lên 1 màn sáng màu bạc mờ ảo bao phủ lấy khuôn viên khoảng 1 km2 tiếng động từ xe cộ và người dân liền biến mất, mọi thứ trở nên yên tĩnh đến khó thở. Sau đó liền xuất hiện những tiếng thở nặng nhọc, nhưng tiếng gầm gừ nhỏ, và tiếng lê bước đầy nặng nhọc.
Hắn từ một góc cao quan sát thì thấy vài chục bóng người quần áo rách rưới đang lảo đảo di chuyển ở phía dưới.
- [Quan sát]
Loài: zombie
Hp: 200/200
Mp: 0/0
Lv 15
STR: 27
AGI: 3
VIT: 14
WIS: 2
INT: 0
Sao STR nó cao dữ vậy, không biết 1 đòn có giết được nó không nữa.
Hắn liền lấy ra chiếc búa tạ từ trong balo ra.
Cái balo này là hắn mới phát hiện ra 2 ngày trước. Hôm đó hắn nghĩ rằng game nào cũng có túi chứa đồ nên thuận miệng hô 1 tiếng balo ai ngờ nó hiện ra thật, làm hắn hí hửng nhét không biết bao nhiêu thứ vào trong. May mà hắn trả lại chỗ cũ trước khi bố mẹ hắn về nếu không hắn cũng không biết giải thích thế nào.
Hai tay cầm chắc chiếc búa tiến lại gần 1 con zombie đang đứng lẻ loi.
- [Đập] - hăn hô nhỏ
Bốp
-140
Không chết?? Đập phát nữa
Hắn liền quay búa gõ 1 phát nữa. Lần này hắn không sử dụng skill.
Rắc. Tiếng xương vỡ tan
-68
Ting, bạn nhận được 120 exp.
Gõ 2 phát búa thôi mà đã hơn cả kinh nghiệm làm nhiệm vụ của hắn rồi.
Được, tiếp nào!!
Hắn lại tiếp cận một con zombie khác.
- [Trọng kích]
Rắc.
- 250
1 hit đi luôn. Thấy sự khác biệt giữa 2 chiêu hắn liền quyết định dùng [Trọng kích].
- [Trọng kích]
- [Trọng kích]
- 257
Crit - 430
Đánh được khoảng chục con zombie thì hắn nghe thấy có tiếng vang lên.
Ting, bạn đã lên cấp 11.
Lên cấp rồi, cảm giác bình Mp lại đầy hắn mỉm cười tiếp tục giết zombie. Chỉ mới 10 phút hắn đã lên cấp, quả nhiên nhanh hơn làm nhiệm vụ nhiều.
- [Trọng kích]
....
Cuối cùng, khi con zombie cuối cùng ngã xuống bình mana của hắn cũng cạn sạch, hai tay run lên vì mỏi, miệng thở hồng hộc nhưng hắn lại cảm thấy cực kì hưng phấn, một buổi chiều hắn lên liền mấy cấp hắn làm nhiệm vụ cả tuần cũng không bằng 1 buổi chiều hôm nay.
Hắn đang định thu dọn để về thì bỗng nghe thấy một tiếng thét chói tai.
Gràoooo!!!!!
Quay đầu sang hắn thấy 1 con zombie đứng giữa 1 đống xác zombie. Con zombie này phải to gấp rưỡi các con khác, nó cao gần 2.5m thể trạng lực lưỡng khác hẳn những con zombie khác.
Vừa nhìn hắn đã biết, gặp phải boss rồi!! Nhìn lại thì thấy bình mana của hắn đã cạn sạch.
-Chết tiệt thật, sao lại gặp boss vào lúc này. [Quan sát].
Loài: zombie (thủ lĩnh)
Hp: 1500/1500
Mp: 0/0
Lv 22
STR: 50
AGI: 12
VIT: 44
WIS: 8
INT: 0
Ôi mẹ ơi!! Gặp thú dữ rồi, nhìn cái chữ thủ lĩnh tím ngắt kia là hắn biết không hay rồi. Niềm vui lên cấp chưa kịp hưởng thụ thì đã gặp chuyện. Tâm tình của hắn bây giờ cực gì thấp.
- Thoát bãi quái
Ting, bạn gặp phải thủ lĩnh, không thể thoát bãi quái.
Ting, bạn gặp phải thủ lĩnh, không thể thoát bãi quái.
Không thể thoát? Chẳng lẽ chỉ có giết nó hắn mới thoát ra được.
Mặc dù hắn biết bản thân mình bất tử nhưng hắn không muốn thử, hơn nữa hắn sợ đau!!!
Mẹ nó, liều!!!
- [Trọng kích] - đòn này rút đi số mana cuối cùng của hắn.
Uỳnh!!!!
Crit -220
Crit mà chỉ được có 220 máu? Quả thật STR của con zombie này quá to thủ vật lý quá trâu. Bình thường cho dù chỉ 220 máu hắn vẫn có thể gõ chết con zombie này, mất thời gian chút là được. Nhưng mà bây giờ Mp của hắn cạn sạch rồi, làm sao đánh [Trọng kích] crit cũng chỉ được chút máu, nếu đánh chay biết bao giờ mới chết. Thêm nữa STR nó cao thế kia chắc tát mình vài cái là mình hấp hối rồi.
Khi hắn đang do dự thì con zombie liền lao tới, AGI của nó là 12 không chậm hơn hắn là bao. Giờ lùi cũng không kịp nữa rồi.
Cắn cắn răng, hắn liền đưa ra quyết định.
- Mịa, thiếu mana thì tao tăng mana cùng lắm đi theo đường pháp sư là được.
Nói xong hắn liền gọi bảng thông tin nhân vật.
------oOo------
CHƯƠNG 10: TA TÍNH CẢ RỒI!!!
- [Trọng kích].
Sau khi tăng tất cả điểm vào INT lượng mana của hắn tăng vọt, hắn lập tức dùng [Trọng kích] tấn công.
- 144
- 153
- 214
....
- [Trọng kích]
- 223
Uỳnh một tiếng con zombie liền ngã xuống
Ting, bạn nhận được 500 kinh nghiệm.
Ting, bạn đã lên cấp 15.
- Ha ha ha ha, con zombie khốn nạn, biết sự lợi hại của tao chưa!!
Sau khi 1 lần nữa cảm nhận cảm giác lên cấp, hắn vừa định bỏ đi thì thấy dưới chân con zombie hình như có gì đó. Hắn lại gần thì thấy 1 cọc tiền, 1 quyển sách và 1 viên ngọc.
"20 triệu đồng"
"Sách kỹ năng "Hỏa tiễn""
"Ngọc tâm linh"
Ting, bạn nhận được "sách kỹ năng "Hỏa tiễn"", bạn có muốn học không.
Có. Không.
Bạn nhận được trang bị "Ngọc tâm linh" bạn có muốn trang bị không.
Có. Không.
Hắn lập tức chọn có.
Ting, bạn học được kỹ năng [Hỏa tiễn]
[Hỏa tiễn]: Lv 1 Chủ động
Dùng Mp ngưng tụ một mũi tên bằng lửa tấn công mục tiêu. Phát nổ khi va chạm với mục tiêu, gây trạng thái bỏng.
Mp: 50
Ting, bạn học được kỹ năng hệ hỏa đầu tiên, chúc mừng bạn nhận được kỹ năng [Fire Mastery].
[Fire Mastery]: Lv 1 bị động
Tăng sát thương kỹ năng hệ hỏa thêm 10%
Ting, bạn đã trang bị Ngọc tâm linh
"Ngọc tâm linh": Được hình thành trong cơ thể zombie một giống loài không có linh hồn, nên mang theo hiệu ứng đặc biệt.
+ 5 all stat
+ 20 INT
+ 10 WIS
+ 20% sát thương ma pháp
Ting, chỉ số INT của bạn vượt qua 100, bạn nhận được skill [Mana Mastery]
[Mana Mastery]: Lv 1 bị động
Tăng sát thương những kỹ năng sử dụng Mp thêm 10%
Giảm tiêu hao các kỹ năng sử dụng Mp đi 5%
Đọc xong thông số hắn im lăng 1 chút rồi liền mỉm cười.
- Ha ha, ta đã tính cả rồi.
Hắn liền gọi bảng thông tin ra.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 363/363 (Hp regeneration: 3.63/s)
Mp: 1140/1140 (Mp regeneration: 14.9/s)
Lv 15: 240/1500 Exp
STR: 19 +5
AGI: 18 +5
VIT: 18 +5
WIS: 19 +15
INT: 89 +25
LUK: 18 +5
Điểm tự do: 5
---------
------oOo------
CHƯƠNG 11: GẶP LẠI LINH
Một thiếu niên đang đứng trước gương, tay trái cầm chiếc bàn chải, tay phải cầm chiếc cốc in hình Hatsune Miku khoan thai mà đánh răng.
Hôm qua sau khi giết con zombie thủ lĩnh hắn đã lên cấp 15 chấm dứt chuỗi ngày cày cuốc của hắn. Hôm nay hắn lại phải đến trường sau mấy ngày nghỉ. Hắn dậy từ rất sớm đánh răng rửa mặt rồi ra khỏi nhà từ lúc 6h sáng.
Hắn đạp xe lên phố sau đó vào một quán phở. Quán phở này khá đông đúc mặc dù bán rất đắt.
Vào chỗ ngồi hắn liền gọi một bát phở kèm theo các thể loại ăn kèm như tràng trứng, trứng chần, trà đá... vô cùng hào sảng, khí thế ngút trời luôn.
Sau khi ăn no nê khi tính tiền hắn liền rút tờ 500 nghìn ra thanh toán, lấy lại tiền thừa rồi đi ra lấy xe đạp rời đi với tư thế ngẩng cao đầu.
Được rồi, thực ra thằng ôn này mới kiếm được 20 triệu nhờ giết zombie thủ lĩnh nên hắn muốn dậy sớm ăn sang một bữa cho bõ những ngày gặm bánh mì pate.
Rượu chè no nê rồi lúc hắn đến cổng trường mới là 6h45 nhưng sân trường cũng đã khá đông người.
Có đứa đang ngồi gốc cây gặm bánh mì, có đứa ngồi ghế đá chép bài tập về nhà của thằng bạn, nhưng có mấy đứa khiến hắn khó chịu. Bọn ranh con này đang rúc trong mấy góc khuất của sân trường ôm ấp nhau. Mặc dù khá xa nhưng giờ chỉ số của hắn đã gấp mấy lần người bình thường nên nhìn rất rõ.
Thấy cảnh này mà hắn chỉ muốn bắn mấy cái [Hỏa tiễn] vào chúng nó. Mới nứt mắt ra đã yêu với chả đương, hồn nhiên quên rằng bản thân mình giờ cũng chỉ là 1 thằng trẻ trâu chẳng khác gì bọn nó.
----------
Sau giờ chào cờ, hắn đi lên lớp. Lớp hắn ở trên tầng 3 vì AGI cao nên hắn lên lớp đầu tiên.
Vừa bước vào cửa hắn liền nhìn thấy một người với cái tên quen thuộc ở trên đầu.
Trần Huyền Linh Lv 17
Sao mới 1 tuần không gặp mà nó đã lên Lv 17 rồi??? Chẳng lẽ nó cũng đi train quái giống như mình.
Thấy kỳ lạ hắn liền lại gần hỏi:
- Tuần vừa rồi cậu đi đâu thế, mà hình như cậu mạnh lên rồi thì phải?
Nghe xong câu này của hắn Linh cười tủm tỉm, đáp:
- Nghe cậu hỏi câu này tớ thấy cậu cũng không đơn giản đâu.
- Chuyện, tớ là động vật thuộc loài Homo sapiens lớp động vật có vếu, thì làm sao mà đơn giản được.
- Hi hi, cậu có vẻ giỏi sinh học nhỉ, mà sao cậu biết được tớ mạnh hơn? Phái Nữ Huỳnh Đạo chúng tớ rất giỏi về ẩn dấu khí tức cơ mà nhỉ?
- Đó là bí mật - nói xong hắn hơi cúi đầu, mắt nhắm lại, bàn tay nắm lại đặt lên trán khủy tay đặt lên đầu gồi chân đạp lên ghế tỏ vẻ cool ngầu.
- Cậu biết không, một người đàn ông bí ẩn rất là quyến rũ đấy - vừa nói Linh vừa mỉm cười đầy thâm ý.
Hắn nghe thấy câu này thì liền cứng họng, bầu không khí trở nên rất là gượng gạo.
Im lặng một lúc hắn liền mở miệng hỏi lại:
- Cậu vẫn chưa nói cho tớ biết tuần vừa rồi cậu đi đâu vậy.
- Sao cậu bỗng nhiên quan tâm đến tớ vậy, chẳng lẽ....
Linh trêu hắn mấy câu nhưng không thấy hắn nói gì nên đành nói:
- Thôi được rồi hôm nay tan học cậu gặp tớ ở chỗ cũ, tớ sẽ kể cho cậu nghe. Nhưng phải nhớ, đây là bí mật của hai chúng mình, cậu không được nói cho ai đâu đấy, hì hì.
Nói xong Linh liền cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách. Hắn thì đã nghe thấy tiếng của bọn học sinh lớp hắn nên liền đi về chỗ của mình ngồi xuống, nhìn về phía Linh rồi nhìn ra cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 12: HUẤN LUYỆN
Ngồi vật vờ trong lớp học thỉnh thoảng hắn nhìn ra cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn Linh.
- [Quan sát]
Tên: Trần Huyền Linh
Tuổi: 15
Giới tính: Nữ
Hp: 450/450 (Hp regeneration: 4.5/s)
Mp: 250/250 (Mp regeneration: 4.3/s)
Lv 17
STR: 30
AGI: 39
VIT: 35
WIS: 18
INT: 15
LUK: 10
Con gái của chưởng môn phái "Nữ Huỳnh Đạo"
Kỹ năng: Nữ Huỳnh Quyền Pháp, Nữ Huỳnh Bộ, Quyền pháp Tinh Thông.
Linh tăng 4 cấp, chỉ số cũng tăng vọt theo, AGI của Linh bây giờ đã gần gấp đôi hắn. Nếu hắn không trang bị "Ngọc tâm linh" thì không chỉ có AGI mà ngay cả VIT của Linh cũng gần gấp đôi hắn luôn.
Tổng điểm là 147, hắn không nghĩ rằng người khác khi lên cấp thì được +1 all stat như hắn, nếu không Linh cũng sẽ không có những chỉ số WIS INT và LUK thấp như vậy.
Nếu trừ đi 30 điểm cho mỗi stat 5 điểm khởi đầu thì Linh vẫn còn 117 điểm.
Quá cao so với 1 nhân vật cấp 17!!!
Một con zombie cấp 15 có chỉ số STR cực cao cũng chỉ có 27, nhưng các chỉ số khác thì cực thấp, INT là bằng 0 luôn. Thậm chí là con thủ lĩnh được cho là vượt trội hẳn so với những con cùng cấp thì tổng điểm cũng chỉ là khoảng trên 110 điểm ở cấp 22.
Cuối giờ học hắn phải tìm Linh hỏi cho ra lẽ mới được. Hắn vốn đã có lợi thế hơn những kẻ khác vì được +1 all stat mỗi cấp, nếu như biết được phương pháp của Linh hắn có sẽ trở nên càng thêm mạnh mẽ.
Sau lần tăng hết vào INT hắn đã quyết định đi theo con đường pháp sư thuần INT nhưng nếu có cách tăng điểm STR AGI và VIT lên thì càng tốt vì ai cũng biết nhược điểm cố hữu của mọi dòng pháp sư chính là thủ thấp và máu giấy.
Nếu bị kẻ địch tiếp cận mà không có kỹ năng khống chế hoặc phòng ngự thì pháp sư thua chắc.
--------
Tan học, hắn đợi mọi người đi ra khỏi lớp hết thì bắt đầu đi ra, sau đó hắn liền hướng tới cầu thang và đi lên tầng 4. Hắn đi tới 1 góc khuất ở trên hành lang.
Đây chính là vị trí mà lần trước Linh kéo hắn tới. Đứng chờ khoảng 5 phút thì hắn thấy Linh đi tới từ phía cầu thang.
Vừa tới chỗ hắn Linh liền hỏi:
- Cậu ra lâu chưa?
- Tớ học cùng lớp với cậu mà, tớ mới ra được vài phút thôi.
- Ừ nhỉ, tớ quên mất, hì hì.
Hắn cũng đến chịu bà cô này, có thế mà cũng quên. Thảo nào Lv thì cao mà INT thì thấp, hóa ra có tính đãng trí.
- Thế...
Hắn vừa định hỏi thì Linh cắt lời nói:
- Cậu muốn biết tuần trước tớ đi đâu đúng không?
- Đúng vậy, không phải cậu hẹn tớ ra đây để nói cho tớ biết sao.
- Được rồi, tớ sẽ nói cho cậu biết.
Nhìn hắn một chút rồi Linh nói:
- Tuần trước tớ đi huấn luyện ở doanh trại của mẹ tớ.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 13: THÀ CHƠI GAME CÒN HƠN
- Tuần trước tớ đi huấn luyện ở doanh trại của mẹ tớ.
- Huấn luyện!!
Hắn liền hiểu ra, thảo nào lên cấp nhanh vậy. Nhưng mà chẳng lẽ huấn luyện thì sẽ tăng chỉ số lên sao? Hắn phải thử một chút xem sao mới được.
- Ừ, đợt 30/4-1/5 vừa rồi có nữ binh không phải tham gia diễu binh nên mẹ tớ có thời gian rảnh. Vì vậy, mẹ đưa tớ đến doanh trại cùng tập huấn với mọi người.
- Vậy à, à mà cho tớ hỏi một chút, mẹ cậu mạnh lắm à, mạnh chừng nào vậy.
Hắn tò mò hỏi, theo lý thì chưởng môn hẳn phải mạnh lắm, Linh huấn luyện 1 tuần mà lên tận 4 cấp thì mẹ cô chắc phải cỡ Lv 40 50 là ít.
- Tớ cũng không rõ nữa, tớ đã nói với cậu môn phái Nữ Huỳnh Đạo bọn tớ rất giỏi che giấu khí tức rồi mà. Nhưng tớ biết là mẹ tớ rất mạnh, có khi hàng trăm kẻ cỡ tớ xông lên cũng không chạm được vào người bà ấy chứ.
- Con gái ruột mà cũng không biết rõ ấy hả, chắc là được nhặt về nuôi rồi - hắn lẩm bẩm.
- Cậu vừa nói cái gì hả!!!
Linh quát ầm lên làm hắn giật hết cả mình, nhưng may mà hắn nhanh trí.
- À tớ bảo mẹ cậu mạnh thật đấy, với cả có con gái xinh thế này chắc bà cũng đẹp lắm, he he.
- Hừ, chỉ được cái dẻo miệng.
Linh hất đầu hứ một cái, nhưng có vẻ vui lắm vì được khen là xinh, khóe miệng nhếch lên đến tận mang tai thế kia cơ mà.
- Thôi, tớ đã trả lời câu hỏi của cậu rồi. Giờ đến lượt cậu trả lời tớ.
- Trả lời? Trả lời cái gì cơ?
- Làm sao mà cậu biết tớ mạnh lên, cả việc cậu biết tớ là con gái chưởng môn Nữ Huỳnh Đạo nữa. Cậu tốt nhất đừng có nói với tớ là nghe người khác nói, không thì liệu hồn, hừ.
Nói xong Linh nhìn hắn với ánh mắt rất là bất thiện, kiểu như hắn trả lời linh tinh cái là cô cho hắn ăn đòn ngay vậy.
Lần này thì hắn im lặng một lúc lâu mà không trả lời, hắn không biết phải trả lời như thế nào. Chẳng lẽ hắn nói với Linh là hắn có cái skill [Quan sát] có thể nhìn thấy chỉ số của người khác sao, lại nói luôn hắn có thể đánh quái lên cấp à.
Đây là bí mật của hắn, đến bố mẹ hắn cũng còn không biết. Hắn không dám dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai vì năng lực này quá là bá đạo. Hắn không chỉ sợ bị phản bội mà còn sợ liên lụy đến người mình quan tâm nữa.
- Tạm thời, bây giờ tớ chưa thể nói cho cậu được. Đợi đến khi tớ sẵn sàng, tớ sẽ trả lời cho cậu có được không.
Hắn không biết nói gì hơn ngoài trả lời Linh như vậy và mong cô sẽ hiểu cho hắn. Nhưng mà nó lại dễ dàng ngoài mong đợi, lần này Linh lại không hề truy hỏi mà lại nói.
- Được rồi, vậy khi nào cậu sẵn sàng thì phải kể cho tớ nhé. Hứa đi!
Hắn hơi ngẩn người ra 1 chút, sau đó mỉm cười nói:
- Được, tớ hứa, nghoéo tay nào.
- Hi hi, lớn tướng rồi mà còn chơi trò nghoéo tay - mặc dù nói vậy nhưng Linh vẫn giơ ngón út ra.
- Nghoéo tay thề giữ lời hứa, kẻ nào nói dối là con heo.
- Ừ, kẻ nào nói dối là con heo - hắn mìm cười đáp, trong lòng thì thầm nghĩ:
- May mà mình tuổi lợn!!!
----------
Bãi đất trống, một tên thiếu niên đang chạy như điên, tay cầm một cây búa tạ vừa chạy vừa múa lung tung.
Đây chính là Hiệp của chúng ta, may mà khu này vắng người không thì hắn đã bị người dân gọi xe cấp cứu đưa vào viện tâm thần rồi.
Sau cuộc nói chuyện với Linh thì hắn quyết định buổi chiều hôm đó không đi train bãi quái nữa mà thử huấn luyện thể lực để tăng chỉ số.
Nhưng khổ nỗi hắn là dân tay mơ, không biết phải huấn luyện như thế nào. Thậm chí từ bé hắn cũng chưa đi tập gym bao giờ nên chỉ đành cầm cây búa tạ rồi chạy loanh quanh, thỉnh thoảng hít đất vài chục cái rồi lại chạy.
Hắn chạy liền một mạch đến chiều tối thì cuối cùng cũng nghe thấy một tiếng.
Ting, bạn thông qua tập luyện nâng cao thể chất nhận được VIT +1.
Thấy mình được +1 điểm VIT nhưng hắn không vui một chút nào.
- Mẹ nó, chạy hùng hục như trâu suốt cả buổi chiều mới được 1 VIT. Thà tao đi train quái còn hơn!!
Càng nghĩ hắn càng thấy mình ngu, nếu bỏ một buổi chiều giết zombie thì hắn chắc phải lên 2-3 cấp. Lúc đó thì được + all stat luôn chứ chả phải được mỗi 1 điểm như bây giờ.
Trong cơn tức tối, hắn cất búa vào balo rồi đạp xe về nhà.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 14: DẬM CHÂN TẠI CHỖ
3 ngày liền sau đó hắn không lên được một cấp nào cả.
Vì khi huấn luyện mặc dù được tăng 1 VIT nhưng lại không phải là lên Lv nên thể lực của hắn không được hồi phục. Sáng hôm sau khi thức dậy, hắn đau nhức khắp cả người. Thậm chí nếu mẹ hắn không lên dựng hắn dậy thì hắn còn không muốn đi học luôn. Người hắn đau nhức đến sáng thứ 5 mới hết, đấy còn là vì điểm VIT của hắn cao nên mới hồi phục nhanh như vậy chứ người khác chắc phải nằm cả tuần mới hết.
Đơn giản là vì chạy toàn lực suốt một buổi chiều thì tính quãng đường hắn phải chạy hết hàng trăm Km rồi, người bình thường không thể chịu được cường độ tập luyện cao như vậy.
Thực ra là do hắn không biết cách luyện tập, không có người hướng dẫn nên mới lãng phí thể lực 1 cách không đâu như vậy.
Vấn đề là cho dù bây giờ có người hướng dẫn hắn thì cũng còn lâu hắn mới chịu luyện tập. Vì hắn nghĩ tập mệt như vậy mới được 1 VIT thì train quái còn nhanh hơn.
Hơn nữa hắn theo đường pháp sư, mấy chỉ số thiên về vật lý có thì càng tốt nhưng không có cũng chả sao. Cùng lắm thì hắn tập một vài skill phòng thủ với thoát thân là được.
Nghĩ vậy hắn liền yên chí lên giường nằm đọc truyện, không thèm đi train quái luôn. Đúng là lười như hủi.
-------
Sau mấy hôm nghỉ ngơi dưỡng sức, chiều thứ 6 hắn lại ra bãi đất trống.
Vì sự nghiệp cày cấp, xông lên.
- [Tạo bãi quái] zombie
Hắn lại tạo một bãi zombie xem có nhặt được quyển sách kỹ năng hay trang bị ma thuật nào nữa không.
Một màn sáng bạc mờ ảo lại hiện lên.
- Được, hôm nay để thử skill mới xem thế nào.
Hắn hơi nghĩ một chút một viên ngọc màu vàng nhạt hiện ra trên tay hắn. Đây chính là "Ngọc tâm linh".
Mấy hôm vừa rồi nằm chơi... à nhầm nằm dưỡng sức ở nhà hắn phát hiện ra là trang bị khi đặt vào ô trang bị thì chỉ cần trong đầu hơi suy nghĩ là có thế nháy mắt gọi ra, rất là tiện lợi.
Chỉ là hắn không biết hiệu quả của những trang bị cùng loại có chồng lên nhau được không hay chỉ khi đeo vào ô trang bị mới nhận được buff.
- [Hỏa tiễn]
Hắn hô một tiếng, liền có một luồng sức mạnh màu xanh lam từ trong viên ngọc tâm linh chui ra, sau đó chuyển dần thành màu đỏ cam. Luồng sức mạnh này tụ lại thành một đường thẳng sau đó liền trở thành một mũi tên bằng lửa. Miêu tả thì lâu chứ mũi tên thành hình chỉ trong nháy máy.
Vụt một tiếng, mũi tên lao đi cực nhanh về phía con zombie, vừa chạm vào ngực con zombie, mũi tên liền phát nổ.
Bùm!!!
Một quả cầu lửa bao trùm lấy con zombie
- 1074
Vãi lều, hơn 1 nghìn damage. Con zombie liền bị đốt thành tro.
Tiếng nổ liền làm những con zombie khác chú ý tới. Liền lao về phía này, nhưng do AGI quá thấp nên đi rất chậm.
- Ha ha ha, tới hết đây, tao sẽ cho chúng mày biết sự kinh khủng của một pháp sư!!
- [Hỏa tiễn]
- [Hỏa tiễn]
- 1130
- 1033
.....
Ting, chúc mừng bạn đã lên cấp 16
Ting, chúc mừng bạn đã lên cấp 17
.....
Chỉ mất 20 phút hắn liền dọn sạch bãi zombie. Sau đó hắn nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
- Gràooo!!!
Hắn nhếch mép cười, nói:
- Ha ha hôm nay tao sẽ trả thù vì hôm trước mày dám khiến tao chật vật như vậy
- [Hỏa tiễn]
Vụt!! Bùm!!!
- 785
- 60
- 72
Con zombie thủ lĩnh này có điểm WIS cao hơn hẳn bọn zom non nên uy lực của [Hỏa tiễn] bị yếu đi nhiều nhưng vẫn cực khi thấm. Hơn nữa damage bỏng của skill này cũng rất khả quan.
- Ha ha, cho mày chết. [Hỏa tiễn]
- 821
Ting, bạn nhận được 500 Exp.
Ting, chúc mừng bạn đã lên cấp 18.
- Ha ha ha ha
Hắn cực kì sảng khoái, con thủ lĩnh này tuần trước đã khiến hắn cực kì chật vật mới giết được, vậy mà giờ chỉ với 2 cái [Hỏa tiễn] liền bắn chết nó.
Hắn đi lại gần chân của con zombie thủ lĩnh thì thấy có 4 vật phẩm.
"15 triệu đồng"
"Bình Mp (nhỏ)" x4
"Bình Hp (nhỏ)" x3
"Sách kỹ năng "Điện giật" "
--------
------oOo------
CHƯƠNG 15: GIÀU TO RỒI
Ting, bạn nhận được "Sách kỹ năng "Điện giật" " bạn có muốn học không?
Có. Không.
Đương nhiên là có rồi, sau khi chứng kiến uy lực của [Hỏa tiễn] hăn cực kỳ ham muốn có được skill mới. Giờ có rồi sao lại không học chứ.
Ting, bạn đã học được kỹ năng [Điện giật].
[Điện giật]: Lv 1 chủ động
Bắn một quả cầu sét về phía đối phương. Gây sát thương lớn, gây trạng thái tê liệt (paralysis) không thể cử động trong một thời gian ngắn.
Mp: 40
Ting, bạn học được kỹ năng hệ lôi đầu tiên, chúc mừng bạn nhận được kỹ năng [Lightning Mastery].
[Lightning Mastery]: Lv 1 bị động
Tăng sát thương kỹ năng hệ lôi thêm 10%
Ngon!!! Theo hắn nghĩ thì skill này sát thương có lẽ không lớn như [Hỏa tiễn] nhưng lại kèm theo khả năng khống chế, thứ cực kỳ quan trong đối với một pháp sư như hắn. Nhất là ở giai đoạn cấp thấp, khả năng thoát thân và phòng ngự của hắn bị hạn chế rất nhiều, thì một skill khống chế là giải pháp cực kì tuyệt vời.
Lần này hắn thu hoạch cực kỳ phong phú, không chỉ lên được 3 Lv, trả mối thù với con thủ lĩnh mà còn kiếm được một skill ngon nữa.
- Thoát bãi quái!!
Hắn hô một tiếng không gian xung quanh như một tấm gương xuất hiện những vết nứt rồi vỡ tan.
Bây giờ vẫn còn sớm, hắn giải quyết lũ quái và con boss chỉ mất có 30 phút. Hắn quyết định thử những bãi quái khác nữa.
- [Tạo bãi quái] sơn tặc
Kết giới ảo ảnh hiện ra, bỗng nhiên trời bỗng tối sầm lại, chỉ có những tia sáng từ những ngọn đuốc từ phía trước hắt tới.
Hắn nhìn kỹ lại thì bỗng đưng từ đâu hiện ra một hàng rào bằng gỗ cách hắn khoảng 500m có mấy tên mặc quần áo da thú đang đi lại. Chắc đây chính là lũ sơn tặc rồi.
Hắn liền lao tới!!
Bọn sơn tặc nhìn thấy hắn, vừa định hô lên thì bỗng một vệt ánh sáng màu đỏ cam lao tới trước mặt bọn hắn. Đó cũng là thứ cuối cùng bọn chúng nhìn thấy trong đời.
Bùm!!!
- 854
- 796
....
Lũ sơn tặc chỉ có 300 máu chỉ số khoảng trên dưới 20 nên ăn một chiêu [Hỏa tiễn] liền hẹo.
Giải quyết xong mấy tên canh cổng hắn liền đi vào bên trong. Bên trong hàng rào có mấy chục tên sơn tặc đang đi lại, vừa nhìn thấy hắn bọn chúng liền xông tới. Nhưng mà đã muộn.
- [Hỏa tiễn]
- [Hỏa tiễn]
......
Chỉ mất 1 lúc hắn liền giết sạch bọn sơn tặc, lúc này hắn đã cấp 20 sắp lên tới 21 rồi.
- #@^÷#&*
Một tiếng hét bằng một thứ ngôn ngữ nào đó mà hắn không hiểu vang lên. Song, một bóng người từ trong chiếc lều ở giữa doanh trại của bọn sơn tặc chui ra.
Là một tên trung niên lông lá rậm rạp, cao hơn 2m tay cầm một chiếc rìu cực lớn.
- [Quan sát]
Loài: Người (sơn tặc vương)
Lv 30
Hp: 2600/2600
Mp: 200/200
STR: 60
AGI: 43
VIT: 68
WIS: 23
INT: 10
Tổng chỉ số lên đến 204 điểm, con boss này còn kinh khủng hơn cả con zombie thủ lĩnh nữa. Cái tên sơn tặc vương của nó mang theo màu đỏ rực. Hắn hiểu, xem ra con boss này cao cấp hơn zombie nhiều, chỉ số của số khá đều chứ không bị chênh lệch như zombie.
- %&÷*$ - nó hú lên một tiếng rồi lao tới hắn.
- [Điện giật]
Một quả cầu sét sáng lòa lao về phía con boss.
- 487
Con boss sau khi dính [Điện giật] liền đứng khựng lại có vê không cử động được. Thấy vậy, hắn liền tiếp tục tấn công.
- [Hỏa tiễn]
- 734
- 58
- 65
Hắn liên tiếp dùng [Hỏa tiễn], mỗi khi con boss sắp lại gần hắn lại tung một chiêu [Điện giật] làm tê liệt con boss.
Con boss giờ còn khoảng hơn 1000 máu. Hắn liền tung 1 chiêu [Điện giật]. Đang hí hửng chuẩn bị kết liễu nó thì bỗng nhiên nó né qua một bên làm quả cầu sét bị hụt. Sau đó nó lao cực nhanh tới trước mặt hắn.
Tóc gáy hắn dựng ngược lên, luống cuống liền tung ra một chiêu [Hỏa tiễn]
Bùm!!!
Crit - 1433
Ting, bạn nhận được 1200 kinh nghiệm
Ting, bạn đã lên cấp 21.
Hắn ngồi phịch xuống dưới đất, thở dốc. Một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.
Nguy hiểm thật!!! Các kỹ năng phép thuật của hắn chưa bao giờ bạo kích cho tới lần vừa rồi. Nếu nó không bạo kích thì hắn chết chắc rồi. Phải nói là hắn quá may mắn.
Vừa rồi hắn đã quá bất cẩn, hắn quên rằng đây không phải những con zombie ngu ngốc không có trí khôn, đây chính là một con người, thậm chí chỉ số WIS VÀ INT của nó đã cao hơn cả cực hạn của người bình thường.
Tự nhắc bản thân từ nay phải cẩn thận hơn. Hắn đứng dậy đi tới phía con boss. Hắn thấy chỉ có 3 vật phẩm.
"Hòm kho báu" x1
"Giày da thú"
"500 triệu đồng"
500 triệu? Giàu to rồi!!!
--------
------oOo------
CHƯƠNG 16: MỤC TIÊU
Sáng hôm sau, hắn vừa mới thức dậy sau một đêm ngủ trên chiếc giường phủ đầy tiền.
Hắn phải công nhận mặc dù ngủ trên tiền thì phấn khích thật đấy, nhưng chẳng thoải mái chút nào hết.
Trên người hắn đầy những vết hằn, do tiền polime cọ vào, cả đêm hắn ngủ không ngon vì bị góc mấy tờ tiền chọc vào người rất khó chịu.
Nhưng chẳng thể làm gì được, đó là do hắn chơi ngu thôi.
Hắn thu tiền vào trong balo rồi kiểm tra lại thu hoạch của mình hôm qua.
Bình Hp (nhỏ): hồi 200 Hp/s
Giúp phục hồi sự sống và một phần thể lực, hiệu quả kéo dài 3s.
Bình Mp (nhỏ): hồi 200 Mp/s
Giúp phục hồi năng lượng và một chút tinh thần, hiệu quả kéo dài 3s.
Giày da thú:
Độ bền: 30/30
Tăng thêm 25% tốc độ di chuyển
Tăng 13% phòng ngự vật lý
Hòm kho báu:
Hòm đựng kho báu, mở ra sẽ nhận được kho báu ngẫu nhiên.
......
Mấy bình máu và mana hắn đã cất vào balo để dùng khi cần, chiếc giày da thú hắn cũng đã đeo vào ô giày.
Hắn mới phát hiện ra rằng hắn có thể ẩn chiếc giày đó đi và hiện ra chiếc giày thể thao của hắn. Bộ quần áo hắn đang mặc có tác dụng như thời trang vậy, hắn có thể lựa chọn hiện cái nào lên. Biết được điều này hắn liền ẩn chiếc giày da thú đi, chứ nếu đeo chiếc giày đó đến trường khéo người khác lại bảo hắn bị dở hơi.
Đeo giày da thú vào hắn cảm thấy tốc độ tăng lên khá rõ rệt, còn về phần thủ vật lý hắn tăng lên thì hắn chẳng thấy gì khác biệt cả. Hắn cũng không có ý định đi thử xem phòng thủ vật lý của hắn được bao nhiêu. Hắn chưa điên! Đang yên đang lành lại đi chịu ăn đòn hắn không có bị khổ dậm, tâm lý và xu hướng tình dục của hắn rất bình thường.
Sau đó hắn lấy chiếc "Hòm kho báu" ra, quan sát chiếc hòm một chút, hắn thấy cũng chẳng có gì đặc biệt. Chiếc hòm hình chữ nhật to hơn tờ giấy a5 một chút, màu đỏ mặt trước có một cái lỗ khóa.
- Mở kiểu gì đây? Chẳng lẽ phải có chìa khóa mới mở được sao.
Đang trong lúc hắn thắc mắc một chiếc bảng màu xanh hiện ra.
Ting, bạn có muốn mở hòm kho báu này không?
Có. Không.
- Có.
Chiếc hòm bỗng nhiên tỏa sáng, một luồng ánh sáng nhẹ từ bên trong chiếc hòm tỏa ra. Miệng chiếc hòm từ từ mở ra, ở bên trong có cục đá màu đen xung quanh tỏa ra ánh sáng nhẹ màu tím, trông rất kì bí và huyền ảo.
Ting, chúc mừng bạn nhận được vật phẩm đặc biệt "Đá không gian".
Đá không gian: Hiếm (Rare), đặc biệt
Một viên thiên thạch đến từ vũ trụ sau khi vỡ tan ra trở thành những viên đá không gian. Truyền thuyết kể rằng những viên thiên thạch này đi ra từ trong lỗ đen vũ trụ.
Đá không gian?? Đọc xong phần giới thiệu hắn cảm thấy hình như mình kiếm được một thứ rất là giá trị.
Thiên thạch đi ra từ trong lỗ đen vũ trụ? Theo hắn được biết thì khoa học hiện tại chưa phát hiện ra thứ gì ở bên trong hố đen vũ trụ mà có thể thoát ra khỏi "chân trời sự kiện", kể cả ánh sáng!!
Nhưng vấn đề là hắn chẳng biết viên đá thiên thạch này nó dùng để làm gì cả. Phần giới thiệu chỉ sơ lược về xuất sứ của nó chứ chẳng nói gì về tác dụng hay cách sử dụng cả.
Làm ăn như thế mà được à, không có hướng dẫn sử dụng thì làm sao biết uống thuốc... à nhầm dùng viên đá như thế nào!!
Chẳng lẽ phải đến mấy quán bar thỉnh giáo các cơ trưởng ở đấy cách dùng đá???
Ngắm nghía một lúc vẫn chẳng hiểu nó dùng để làm gì hắn đành ném viên đá vào trong balo.
- Thông tin nhân vật, bảng kỹ năng.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 440/440 (Hp regeneration: 4.4/s)
Mp: 1300/1300 (Mp regeneration: 17/s)
Lv 21: 330/2200 Exp
STR: 25 +5
AGI: 24 +5
VIT: 24 +5 +1
WIS: 25 +15
INT: 95 +25
LUK: 24 +5
Điểm tự do: 35
[Tinh thần gamer]: Lv max bị động
Tinh thần game thủ giúp bạn luôn bình tĩnh trước mọi tình huống. Khả năng phân tích tình hình tăng lên.
[Thân thể gamer]: Lv max bị động
Thân thể của game thủ được số liệu hóa. Sau khi chết có thể sống lại nhưng sẽ mất 50% kinh nghiệm của Lv hiện tại.
[Xé]: Lv1 Chủ động
Dùng lực bàn tay cào xé đối phương gây sát thương lớn. Kỹ năng này có tỷ lệ bạo kích( critical).
[Đập]: Lv 5 (max)
Dùng lực toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương cực lớn. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 20
[Trọng kích]: Lv 5 (max)
Vận sức toàn thân thông qua vũ khí tung một đòn bổ từ trên xuống, gây sát thương chí mạng. Có tỉ lệ bạo kích, có tỉ lệ gây choáng váng (stun).
Mp: 30
[Gậy]: Lv10 (max)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng gậy thêm 100%
[Côn]: Lv 10 (max)
Tăng sức tấn công vật lý khi sử dụng côn, thương, kích, gậy và các vũ khí dài thêm 100%
[Sức bền thể chất]: Lv 4 (21%) bị động
Tăng sức phòng ngự vật lý thêm 40%.
[Nhanh nhẹn] Lv 2 (89%) bị động
Tăng tốc độ di chuyển thêm 20%
Tăng tốc độ tấn công thêm 20%
[Bền bỉ] Lv 3 (77%) bị động
Tăng Hp thêm 10%
Tăng Hp regeneration thêm 10%
[Tạo bãi quái]: Lv1 (58%) Chủ Động, Đặc biệt
Tạo ra một kết giới ảo ảnh.
Mp: 100
Tùy chỉnh*
[Hỏa tiễn]: Lv 2 (67%) Chủ động
Dùng Mp ngưng tụ một mũi tên bằng lửa tấn công mục tiêu. Phát nổ khi va chạm với mục tiêu, gây trạng thái bỏng.
Mp: 60
[Fire Mastery]: Lv 4 (33%) bị động
Tăng sát thương kỹ năng hệ hỏa thêm 40%
[Mana Mastery]: Lv 6 (54%) bị động
Tăng sát thương những kỹ năng sử dụng Mp thêm 60%
Giảm tiêu hao các kỹ năng sử dụng Mp đi 30%
[Điện giật]: Lv 2 (7%) chủ động
Bắn một quả cầu sét về phía đối phương. Gây sát thương lớn, gây trạng thái tê liệt (paralysis) không thể cử động trong một thời gian ngắn.
Mp: 45
[Lightning Mastery]: Lv 2 ( 37%) bị động
Tăng sát thương kỹ năng hệ lôi thêm 20%
- Hừm, giờ exp để lên Lv tăng thêm 200 điểm mỗi cấp à.
Lúc trước lượng exp để lên cấp tiếp theo chỉ tăng thêm 100 điểm mỗi cấp. Hắn từ Lv 20 lên 21 chỉ cần 2000 exp nhưng giờ từ Lv 21 lên 22 lại cần 2200 exp. Xem ra hắn phải cố gắng train quái nếu không tốc độ tăng cấp của hắn sẽ bị chậm lại.
- Ngày mai là Chủ nhật rồi, mình sẽ cày cấp cả ngày luôn. Từ giờ đến Chủ nhật tuần sau nhất định phải lên được Lv 30!!!
---------
------oOo------
CHƯƠNG 17: GỌI ĐỆ
Chiều thứ 7, đã tròn 1 tuần kể từ khi hắn lập ra mục tiêu là lên Lv 30 trước khi hết tuần này.
Đúng ra theo kế hoạch thì bây giờ hắn phải đang train quái mới đúng. Nhưng hôm nay hắn quyết định cho bản thân mình nghỉ ngơi đến hết Chủ nhật.
Cũng không phải do hắn lười nhác hay gặp trục trặc gì mà lý do rất đơn giản.
Chiều ngày hôm qua hắn đã đạt đến cấp 30!!!
Vốn dĩ, hắn không thể lên cấp nhanh như vậy sau khi điểm kinh nghiệm cần thiết để lên Lv của hắn đã tăng thêm 200 exp thay vì 100 exp như trước. Nhưng sau 3 ngày đầu cày Lv hắn chỉ mới lên được Lv 24, thì skill [Tạo bãi quái] của hắn lên cấp 2.
[Tạo bãi quái]: Lv2 (3%) Chủ Động, Đặc biệt
Tạo ra một kết giới ảo ảnh.
Mp: 200
Tùy chỉnh*
Ngoài việc giới thiệu skill vẫn vậy và Mp sử dụng lên tới 200 ra thì thay đổi lớn nhất phải nói đến đó là mục Tùy chỉnh.
Loại hình kết giới ảo ảnh đã thêm 2 mục mới đó là Ngục tối (Dungeon) và Kết giới đặc biệt.
Ngục tối (Dungeon): tạo ra một kết giới 10 tầng, mỗi tầng sẽ có số lượng quái và độ nguy hiểm tăng dần. Hoàn thành hết 10 tầng sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt.
Kết giới đặc biệt: tạo ra một kết giới đặc biệt, có những hiệu quả khác nhau tùy theo sự khống chế của chủ kết giới. Hiệu ứng: Regeneration, Cell,...
Dungeon thì giới thiệu rất rõ rồi, còn Kết giới đặc biệt thì sẽ tạo ra một kết giới có hiệu ứng đặc biệt, như là hiệu ứng regeneration sẽ tăng tốc độ hồi phục Hp và Mp, Cell thì là một nơi giam giữ kẻ khác, có tác dụng tạo ra những hiệu quả khống chế suy giảm sức mạnh của những kẻ bước vào kết giới này...
Ngoài ra còn xuất hiện thêm 1 mục trong phần tùy chỉnh đó là mục [Điều chỉnh thời gian]. Hắn có thể khiến cho thời gian trong kết giới ảo ảnh trôi qua nhanh hoặc chậm hơn so với thế giới hiện thực. Tốc độ chảy của dòng thời gian liên quan tới lượng Mp tiêu hao khi tạo kết giới.
Nếu hắn muốn tốc độ trong kết giới nhanh hơn thế giới thực gấp đôi, tức là tỉ lệ 2:1, thì lượng mana cần tiêu hao để tạo kết giới ảo ảnh là 400 Mp.
Với lượng Mp hiện tại của hắn thì hắn có thể tạo ra kết giới ảo ảnh với chênh lệch thời gian tối đa là 11:1. Nhờ vậy mà sau khi skill [Tạo bãi quái] lên Lv hắn rất nhanh liền lên tới Lv 30.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 744/744 (Hp regeneration: 7.44/s)
Mp: 2320/2320 (Mp regeneration: 28.9/s)
Lv 30: 150/4000 Exp
STR: 34 +8
AGI: 33 +8
VIT: 33 +18 +1
WIS: 34 +23
INT: 184 +38
LUK: 33 +8
Điểm tự do: 0
Hắn đã đem toàn bộ số điểm tự do có được tăng vào chỉ số INT để tạo kết giới ảo ảnh với tốc độ cao hơn, nhằm có nhiều thời gian để luyện cấp hơn.
Trong thời gian vừa rồi hắn cũng nhặt được rất nhiều đồ rơi ra từ boss bãi quái zombie và sơn tặc. Nhưng kỳ lạ một điều là bãi quái sơn tặc những lần sau đó hắn vào thì boss chỉ là thủ lĩnh sơn tặc chứ không phải sơn tặc vương như lần đầu. Dù vậy thu hoạch của hắn vẫn rất phong phú.
"Dây chuyền sinh mệnh": mặt sợi dây chuyền là một viên ngọc lục bảo được nữ thần sinh mệnh chúc phúc, người đeo nó sẽ được kéo dài tuổi thọ.
+ 3 all stat
+ 10 VIT
+ 5% kháng phép
"Nhẫn hiền giả": chiếc nhẫn khảm ngọc là biểu tượng của các quý tộc thời xưa, chiếc nhẫn này từng được một học giả nổi tiếng đeo, nó chính là biểu tượng của trí tuệ.
+ 5 WIS
+ 10 INT
+ 10% sát thương ma pháp
Giáp da thú:
Độ bền: 60/60
Tăng 25% phòng ngự vật lý
Tăng 10% kháng phép
Hắn cũng quay lại map zombie 1 vài lần, "nhẫn hiền giả" cũng là hắn kiếm được ở đó và kèm theo 1 quyển sách kỹ năng [Summon Spirit Bear].
[Summon Spirit Bear]:Chủ động, cộng sinh
Triệu hồi một tinh linh gấu mạnh mẽ để cùng chiến đấu.
Loài: Spirit Bear
Hp: 1100/1100
Mp: 200/200
Lv 10: 375/500 Exp
STR: 53
AGI: 48
VIT: 51
WIS: 43
INT: 18
Kỹ năng: Entangling Claws, Demolish Abilities, Battle Cry.
Entangling Claws: Spirit Bear khi tấn công có khả năng trói đối phương, khiến đối phương không thể cử động trong 1 thời gian ngắn.
Demolish Abilities: Đòn đánh của Spitir Bear mang theo sức tàn phá khủng khiếp, bỏ qua khả năng phòng ngự của đối phương.
Battle Cry: Spirit Bear hú lên một tiếng, kêu gọi sự trợ giúp của đồng loại từ Spirit World để tăng sức mạnh cho bản thân trong 1 thời gian.
Sát thương tăng thêm 50%
Tốc độ di chuyển tăng thêm 50%
Mp: 100
.....
Từ lúc học được [Summon Spirit Bear] thì việc train quái càng thêm nhẹ nhàng đối với hắn. Một pháp sư có được một cái khiên thịt thì chẳng khác nào hổ thêm cánh. Hơn nữa cái khiên thịt này của hắn cũng không yêu chút nào.
Nó mang theo sờ kiu đặc biệt "tát bay đầu người" của loài gấu. Mấy tên sơn tặc thông thường ăn 1 vả của nó là đi đời nhà ma rồi. Thậm chí cả thủ lĩnh sơn tặc mà solo với nó cũng chỉ có nước thua. Trừ khi là con sơn tặc vương trước đây chứ không thì đừng hòng thắng được nó.
---------
P/s: skill này là mình lấy của sylla the lone druid trong DotA:)
------oOo------
CHƯƠNG 18: NGÀY RẢNH RỖI
Hôm nay là một ngày đẹp trời, giờ đã vào đậu hè nhưng nắng vẫn chưa gắt lắm. Giờ là buổi sáng chủ nhật, trời không nắng lắm, gió thổi nhẹ rất mát mẻ.
Hắn đang đạp xe trên đường, miệng huýt sáo, trông có vẻ rất yêu đời.
Mấy hôm vừa rồi tập trung cày cấp khiến hắn rất mệt mỏi, một buổi chiều chỉ khoảng 4-5 tiếng đồng hồ nhưng với tính năng mới của [Tạo bãi quái] thì thời gian bị kéo giãn ra lên tới 30-40 tiếng đồng hồ.
Sau khi đạt được mục tiêu thì hắn dùng cả chiều hôm qua để ngủ lấy lại sức. Mặc dù khi lên cấp thể lực và tinh thần được hồi phục nhưng tâm lý hắn cảm thấy rất mệt mỏi. Đây là vấn đề về tính cách, với một kẻ lười như hắn thì nếu có thể không tốn sức thì hắn sẽ cố gắng không để mình lao lực. Chẳng qua hắn muốn cố gắng hoàn thành mục tiêu trước hạn để nghỉ ngơi thôi.
Hôm nay sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức thì hắn đạp xe lên phố chơi để giải tỏa tâm lý.
Hắn đạp xe quanh bờ hồ Hoàn Kiếm và mấy khu phố cổ. Thỉnh thoảng nhìn thấy quán ăn vặt nào trông ngon lành là hắn liền xà vào mua.
Bây giờ hắn thể lực mạnh mẽ dồi dào nên sức ăn tăng lên rất lớn đồng thời hắn cũng có thể nhịn đói được rất lâu. Nhưng hắn vốn là kẻ không thích chịu khổ, có thể hưởng thụ thì tội gì hành hạ bản thân chứ.
Hơn nữa, đợt train quái vừa rồi chủ yếu là hắn đánh sơn tặc nên bây giờ trong balo của hắn có hơn 3 tỷ đồng, thừa đủ cho hắn mặc sức tiêu pha.
Đi dạo phố hết nửa buổi sáng, trời bắt trời bắt đầu nóng dần lên, người hắn bắt đầu vả mồ hôi rồi nên đành kiếm chỗ gửi chiếc xe đạp của hắn, sau đó đi vào trong một trung tâm mua sắm.
Trong khu siêu thị này mở điều hòa mát rười rượi, hắn vừa bước vào liền cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy khắp cơ thể, ca người hắn như được hồi sinh. Hắn liền rên rỉ một tiếng sung sướng:
- A, mát thật đấy!!
Hắn cất bước đi vào, hắn đi loanh quanh các cửa hàng. Hắn dạo quanh siêu thị khoảng 1 tiếng đồng hồ, hắn mua vài bộ quần áo với 2 đôi giày thể thao mới và một số đồ lặt vặt khác nên cầm mấy túi đồ khá là vướng víu. Hắn đi vào nhà vệ sinh sau đó cất mấy túi đồ vào balo.
Khi hắn vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thì từ đằng xa hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Hắn liền lớn tiếng gọi:
- Linh ới!!!
Sau đó hắn nhanh chóng đi về phía cô. Linh nghe thấy tiếng gọi quay sang thì thấy hắn đang chạy tới thì cũng vẫy tay.
Hắn vừa chạy tới trước mặt Linh thì nghe cô hỏi:
- Cậu làm gì ở đây vậy? Cậu tới mua đồ à.
- Tớ làm gì có tiền mà mua đồ ở đây chứ, chẳng qua tớ đi dạo phố thấy ngoài kia nóng quá nên vào đây hít xái khí điều hòa thôi, he he.
- Thế cậu làm gì ở đây - Hắn hỏi lại cô.
- À tớ đi với mẹ tớ tới đây có việc. Gia đình tớ có mở mấy cửa hàng ở đây nên thỉnh thoảng mẹ tớ tới kiểm tra.
- Vậy à, mở tận mấy cửa hàng ở đây chắc nhà cậu giàu lắm nhỉ!!
- Cũng bình thường thôi, hi hi...
- Linh, bạn con đấy à?
Hắn cà Linh đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng nghe thấy tiếng một người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi.
Hắn nhìn về phía sau Linh thì thấy một người phụ nữ khoảng 30 tuổi đang từ trong một cửa hàng vàng bạc đi ra.
Người phụ nữ này rất đẹp, thậm chí là một kẻ chỉ thích gái 2d như hắn cũng cảm thấy khá rung động.
Người phụ nữ này cao khoảng 1m65 cộng thêm việc cô ta đi một đổi guốc cao khoảng 5 phân nữa nên trông rất là cao, chỉ kém hắn một chút. Cộng thêm một bộ vest nữ màu đen càng làm tôn lên dáng người nảy nở của chủ nhân nó. Tới giờ hắn mới hiểu được cái gọi là sự quyễn rũ của một người phụ nữ trưởng thành.
Ngoài ra, khuôn mặt của cô ấy có 7-8 phần giống với Linh, chỉ là nhiều hơn vài nét trưởng thành. Không, phải nói là Linh có khuôn mặt giống cô ấy mới đúng.
- Dạ, đây là Hiệp là bạn cùng lớp với con ạ.
Thấy người phụ nữ quay sang nhìn hắn thì hắn liền nói:
- Xin chào, em là bạn của Linh, chị chắc là chị gái của Linh phải không ạ, chị đẹp thật đấy?
Mặc dù thông qua khuôn mặt cùng cách xưng hô của họ thì đến hơn 90% đây là mẹ của Linh, nhưng hắn vẫn cố tình nói vậy vì người phụ nữ nào chẳng thích được không thích được khen là trẻ đẹp chứ.
Nghe hắn nói vậy Linh liền véo vào tay hắn tức tối nói:
- Cậu lại ăn nói linh tinh gì thế hả? Đây là mẹ của tớ đấy!!
- Ủa vậy à, cháu xin lỗi cô! Tại cô trông trẻ quá nên cháu tưởng cô là chị gái của Linh.
Hắn không biết xấu hổ trả lời.
- Cô là mẹ của Linh, thảo nào sinh ra được một đứa con gái xinh như vậy. Chắc chắn khi lớn lên Linh cũng sẽ đẹp như cô vậy.
Linh nghe thấy hắn nói cô xinh thì đôi má trở nên hồng hồng, trông rất là đáng yêu khiến hắn ngẩn ra một chút. Dù không có nét quyến rũ của mẹ nhưng Linh cũng là một cô gái đẹp, hơn nữa cô có thứ mà mẹ cô không có. Đó chính là nét thanh xuân, nó khiên cô bé trở nên căng tràn sức sống và đep theo một cách rất riêng.
Trông thấy hắn nhìn chằm chằm vào mình, cô càng thêm xấu hổ. Tức tối cô liền trừng mắt nhìn hắn, hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác.
Mẹ Linh người đã im lặng từ nãy giờ khi thấy 2 đứa bé như vậy thì liền nói:
- 2 đứa con có vẻ thân nhau quá nhỉ, mẹ chưa từng thấy con thân thiết với đứa con trai nào như vậy đâu.
Vừa nói cô vừa mỉm cười. Không hiểu sao hắn thấy ánh mắt của mẹ Linh nhìn hắn có chút kì quái khiến hắn rất là chột dạ.
- Mẹ chỉ biết trêu con thôi!!
Không biết do xấu hổ quá hay sao mà cô bé liền quay ra trách mẹ mình. Mẹ Linh vẫn mang nụ cười nhẹ trên môi và nói:
- Thôi hai đứa con cứ nói chuyện đi mẹ phải đi kiểm tra mấy cửa hàng nữa. Còn Hiệp, hôm nào cháu đến nhà cô chơi với Linh nhé nó cứ suốt ngày ru rú ở trong nhà thôi chả đi chơi với bạn bè gì cả.
- Dạ vâng, hôm nào đó cháu sẽ đến nhà cô chơi.
Nghe hắn trả lời vậy cô rất hài lòng và quay đầu đi.
Sau khi thấy mẹ đi rồi Linh vẫn im lặng không nói gì. Không khí trở nên khá ngượng ngùng, hắn cũng không biết phải nói gì. May mà 1 lúc sau Linh mở lời trước:
- Hè này, cậu có bận gì không?
----------
------oOo------
CHƯƠNG 19: GIAO LƯU VÕ THUẬT
Trên đường đi về nhà, vừa đi hắn vừa suy nghĩ về những điều mà Linh nói với hắn khi ở trong siêu thị.
......
- Hè này chắc tớ không bận gì đâu. Nhưng mà cậu hỏi để làm gì?
Hè này nếu không có gì thay đổi thì hắn vẫn ở nhà cày cấp thôi. Hắn đang có dự định hè này sẽ train lên Lv 40 sau đó sẽ đi tìm hiểu mấy bãi quái mê cung, dã thú và Dungeon.
Hắn không dám vào đó sớm vì trong phần giới thiệu ghi rõ là quái ở những bãi này tuy ít nhưng lại khá nguy hiểm. Đến những map train Lv và tiền như zombie và sơn tặc mấy con boss đã khiến hắn cực kỳ chật vật rồi chứ đừng nói gì đến cái map mà hệ thống cũng phải cảnh báo nguy hiểm.
.......
- Hè này liên đoàn võ thuật quốc tế sẽ tổ chức giải giao lưu võ thuật thế giới ở Hawaii, Việt Nam được gửi tới 3 vé mời tham gia. Phái Nữ Huỳnh Đạo chúng tớ là một trong 3 đại diện của Việt Nam. Cậu có muốn đi cùng tớ không?
- Giao lưu võ thuật thế giới. Có giải này à, sao tớ chưa nghe thấy bao giờ?
- Tất nhiên là cậu chưa nghe nói rồi, vì đây là sự kiện chỉ diễn ra trong giới võ thuật và chỉ có những võ phái hùng mạnh mới được mời tham dự thôi.
Nghe thấy Linh nói vậy hắn liền không thắc mắc nữa. Trước khi trọng sinh về và có được hệ thống hắn còn không biết được sức mạnh của những người luyện võ nữa là. Khi đó hắn chỉ nghĩ mấy võ phái đó chỉ là dạy mấy môn võ luyện cho khỏe mạnh nâng cao sức khỏe thôi chứ không nghĩ họ có được khả năng vượt trôi so với người bình thường.
- Cậu muốn tớ đi cùng cậu à?
- Đúng vậy, tại vì lúc trước cậu có nói là muốn luyện võ mà. Đến đó cậu sẽ thấy có rất nhiều môn phái võ thuật ở đó. Câu không thể gia nhập Nữ Huỳnh Đạo được vì cậu là con trai nhưng mà tớ sẽ nói với mẹ xin cho cậu vào một môn phái võ nổi tiếng. Cậu cứ yên tâm mẹ tớ rất có tiếng nói trong giới võ thuật nên cậu không cần lo không ai muốn nhận cậu đâu, hi hi.
Nói xong, Linh liền nhìn hắn chờ câu trả lời. Nói thật là hắn muốn từ chối vì hắn thấy luyện võ không mạnh lên nhanh bằng hắn train quái, thêm nữa giờ hắn theo đường INT rồi cũng không nhất thiết phải luyện võ nữa.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt long lanh mọng nước của Linh, không hiểu sao hắn không thể nói ra lời từ chối cô được. Hắn thở dài.
- Thôi được rồi, tớ sẽ đi cùng với cậu.
- Thật không, được rồi quyết định như thế nhé tớ sẽ báo cho cậu biết ngày giờ cụ thể sau. Giờ cậu đưa số điện thoại của cậu cho tớ đi.
Sau khi lấy được số điện thoại của hắn Linh tung tăng rời đi, trông cô bé có vẻ rất vui vẻ. Còn hắn thì lững thững đi dạo vài vòng nữa để mua quà cho bố mẹ.
-------
Buổi tối, hắn vừa ăn cơm xong đang định lên gác chơi game một chút thì thấy điện thoại của hắn vang lên tiếng chuông, hắn lấy điện thoại ra thì thấy một tin nhắn từ một số lạ.
Hắn mở tin nhắn ra đọc, thì ra là tin nhắn của Linh.
- "Hê lu, tớ là Linh đây, giải giao lưu võ thuật lần này tổ chức vào 6/6 nên chúng ta sẽ khởi hành trước 3 ngày để chuẩn bị. 10h sáng ngày 3/6 cậu mang theo hành lý tới nhà tớ nhé, địa chỉ nhà tớ là ********. Tớ sẽ bảo mẹ chuẩn bị hộ chiếu cho cậu. Ngủ ngon nhé!!
〜(^∇^〜) Aloha(〜^∇^) 〜"
Hắn cũng đang suy nghĩ về vấn đề hộ chiếu thì Linh đã giúp hắn giải quyết rồi, xem ra chỉ cần xin phép bố mẹ nữa thôi.
Hắn đi vào phòng khách thì thấy bố mẹ hắn đang ngồi xem tivi. Hắn liền đi tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh. Thấy hắn đi tới mẹ hắn hỏi:
- Có chuyện gì thế?
- Mẹ ơi, mùng 3 tháng 6 này gia đình bạn con có tổ chức đi du lịch ở Hawaii, nó có rủ con đi cùng bố mẹ cho con đi nhé.
Thấy hắn nói vậy 2 người nhìn nhau một chút rồi bố hắn hỏi:
- Thế bạn con là trai hay gái?
Hắn ấp úng:
- Dạ, là con gái ạ - hắn tưởng bố mẹ hắn không đồng ý nên nói tiếp- con đi cùng cả gia đình bạn ấy, chi phí nhà họ đã lo hết rồi, chẳng qua bên nhà họ có người bận công việc không đi được nên bạn con mời con đi cùng ạ.
Bố hắn im lặng không nói gì làm hắn rất thấp thỏm, nếu bố không đồng ý thì hắn sẽ thất hứa với Linh, không biết vì sao nhưng hắn không muốn Linh buồn. Một lúc sau bố hắn liền nói:
- Tuần sau mày dẫn bạn với bố mẹ nó đến đây gặp bố nói chuyện đã, rồi bố sẽ quyết định có cho mày đi hay không.
Mặc dù bố hắn chưa đồng ý nhưng vẫn khiến hắn thở phào, hắn chỉ sợ bố không cho hắn đi. Giờ chỉ để hắn dẫn Linh với bố mẹ đến nói chuyện thì vẫn còn cơ hội.
- Vâng, để con lên phòng gọi điện cho bạn con.
Nói xong hắn chạy ngay lên phòng lấy điện thoại ra gọi cho Linh.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 20: HAI GIA ĐÌNH GẶP MẶT
Sáng thứ 2 hắn lại phải đi học, khi hắn đi vào trong lớp thì thấy Linh đã ngồi trong lớp. Linh cũng nhìn thấy hắn nhưng khi hắn tiến lại gần định bắt chuyện thì Linh lại quay ngoắt đi chỗ khác làm hắn rất lúng túng.
Sau đó hắn đành phải giả vờ lách qua để đi về chỗ ngồi của mình. Hắn vừa bực bội vừa cảm thấy khó hiểu, hôm qua vẫn còn nói chuyện nhắn tin với nhau thân thiết lắm cơ mà sao hôm nay thái độ lại quay ngoắt 180 độ rồi. Quả đúng như thần cưa gái Keima đã phán, con gái ngoài đời quá khó đoán.
Cả mấy tiết học ngày hôm đó hắn không thể tập trung được mà cứ nghĩ vẩn vơ.
Khi tiếng chuông hết tiết 5 reo lên, trong lúc hắn cất sách vở thì có một miếng giấy nhỏ bay về phía hắn. Hắn ngẩng đầu lên thì thấy Linh đang nhìn hắn.
Bàn của hắn và của Linh cách nhau khá xa nhưng việc ném một miếng giấy nhỏ cho hắn đối với 1 người luyện võ như Linh vẫn hết sức đơn giản.
Hắn cầm miếng giấy lên mở ra xem thì thấy chỉ có 2 chữ viết rất ngay ngắn.
- "Chỗ cũ"
Hắn liền hiểu là Linh hẹn hắn ra chỗ cũ ở hành lang tầng 4, hắn cũng muốn hỏi xem hắn đã làm gì mà khiến Linh bực không nên liền nhạn chóng dọn dẹp đồ đạc cất hết vào cặp rồi chạy lên tầng 4.
Trong 1 góc hành lang tầng 4 hắn thấy Linh đã chờ sẵn ở đó hắn liền nhanh chóng đi lại gần sau đó hắn vội vã hỏi:
- Sao hôm nay cậu có vẻ bực bội, ai khiến cậu không vui à?
Trừng mắt nhìn hắn một cái, Linh nói:
- Cậu còn hỏi tớ câu này hả, ngoài cậu ra thì còn ai vào đây nữa chứ.
- Ơ, tại sao lại là tại tớ?
- Thì hôm cậu chẳng bảo tớ và mẹ đến nhà cậu nói chuyện với bố mẹ cậu à, như vậy... đó chẳng phải là 2 gia đình gặp mặt nói chuyện sao...
Nói đến đây thì hai má Linh đỏ bừng giọng trở nên lí nhí, nếu không phải chỉ số của hắn cao thì chắc cũng không nghe được cô nói.
Hắn cũng ngượng ngùng đáp:
- Tại... bố tớ bảo phải để bố mẹ cậu nói chuyện với ông ấy thì bố tớ mới cho tớ đi Hawaii cùng với cậu...
- Ừ...
- Thế... trong tuần này hôm nào thì mẹ cậu rảnh có thể đến nhà tớ được?
- Cái này phải để tớ về hỏi mẹ đã rồi sẽ báo lại cho cậu sau, giờ tớ phải về đây.
- Ừ cậu về nhé.
Linh nhanh chóng rời đi như muốn thoát khỏi bầu không khí ngượng ngùng này càng nhanh càng tốt.
--------
Sáng hôm sau, hắn vừa bước vào lớp thì thấy Linh đã ngồi đó, khi hắn đi lại gần thì Linh ngẩng đầu lên nói:
- Mẹ tớ bảo chiều thứ 6 tuần này mẹ tớ rảnh, khoảng 4h chiều mẹ và tớ sẽ đến, cậu nhắn địa chỉ nhà cho tớ đi.
Nói xong Linh liền cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách không thèm để ý đến hắn nữa. Hắn đành phải đi về chỗ của mình.
Vừa về đến chỗ của mình thì thằng Thắng bạn hắn quay sang hỏi:
- Ê, con Linh vừa nói chuyện gì với mày đấy. Có phải 2 đứa mày có gì với nhau không, mày ghê thật đấy mới mấy tuần mà đã cưa được hoa khôi của trường rồi. Chắc mày học cưa gái trong mấy cái galgame của mày hả, hôm nào cho tao mượn tao luyện với được không, he he.
- Biến mẹ đi, việc của mày à!!
Hắn quát, thằng Thắng càng cười đắc chí hơn.
- Chúng mày không có gì mới lạ, tao phải đi kể với thằng Linh với thằng Tuấn Anh mới được.
Sau đó thằng Thắng liền chạy đến bàn của 2 thằng kia chém gió, hắn cũng mặc kệ cái thằng đàn bà này, suốt ngày chỉ thích hóng hớt.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp độ lẻo mép của thằng này, chỉ đến trưa tin đồn hắn và Linh hẹn hò đã lan khắp trường.
Lúc tan học, khi hắn lấy xe thì hầu như ai cũng quay lại nhìn hắn. Nhất là có mấy thằng con trai nhìn hắn với anh mắt tức tối như muốn ăn thịt hắn vậy. Hắn cũng chả hơi đâu quan tâm đến bọn này liên lên xe đạp về nhà.
Nhưng khi hắn vừa đi ra khỏi cổng trường được mấy phút thì bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng rồ ga xe máy từ đằng sau, đích thị là kiểu đi xe của mấy thằng trẻ trâu.
- Kéttt!!!
Một tiếng phanh dài vang lên hắn trông thấy khoảng 9 -10 thằng ngồi trên 4 chiếc xe máy vây quanh hắn.
Trong đó có 3 thằng là mặc đồng phục trường hắn còn mấy thằng còn lại thì đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ, mặc mấy cái quần bò rách, chắc là mấy thằng đầu đường xó chợ ở đâu đến.
- Mày là thằng Hiệp phải không?
--------
------oOo------
CHƯƠNG 21: CHÁN SỐNG
- Mày là thằng Hiệp phải không?
Một thằng mặc áo đồng phục lớn tiếng hỏi.
- Chúng mày là ai, tránh đường ra để tao còn về nhà ăn cơm.
Nghe hắn trả lời, mấy thằng này liền tức giận quát to:
- Mày còn muốn về nhà ăn cơm nữa cơ à, mày có tin bố đấm cho gãy hết răng cho khỏi nhai cháo không.
- Mày bị ngu à, cháo thì cần đéo gì nhai - hắn khinh khỉnh trả lời.
- Thằng chó, mày vừa nói cái gì cơ, mày nói lại tao xem nào.
Thằng này chửi ầm lên sau đó rút từ trong túi quần ra một cái gậy vẩy, mấy thằng khác thấy thế cũng rút tông tuýp các kiểu ra.
Thấy mấy thằng này rút đồ ra hắn liền hiểu bọn này là đến gây sự với mình chứ không phải là mấy thằng rảnh rỗi đi trêu người khác.
- Tao nói mày bị ngu chứ còn gì nữa, đúng là thằng ngu, tiếng người cũng không hiểu
- Thằng chó mày chán sống rồi đúng không.
Thằng kia tức giận xông lên vung cây gậy định vụt hắn, hắn liền giơ tay bắt lấy cậy gậy nói:
- Chúng mày mới là lũ chán sống đấy!!
Nói xong hắn giật cây gậy của thằng này, vứt qua một bên, rồi tung 1 đấm vào mặt nó.
- Bốp
- 60
Ăn một đấm của hắn thằng này văng ra xa 2m một bên má lõm vào, trên mặt đất còn mấy cái răng của nó văng ra, cả người giật giật chắc là ngất rồi.
Hắn chỉ dùng nắm đấm chứ không dùng vũ khí vì sợ đánh chết mấy thằng này sau đó sẽ rất là phiền phức.
- Còn mấy thằng chúng mày có muốn ăn đòn giống thằng ngu này không - hắn quay sang lũ còn lại hỏi.
Lũ này ngập ngừng một chút nhưng có 1 thằng hét lên:
- Bọn mình đông thế còn có đồ sợ gì 1 mình nó, cùng lao lên chém chết nó.
Nói xong thằng này dẫn đầu lao lên trước rồi lũ còn lại cũng lao lên theo.
- Đúng là một lũ ngu!!
- Vụt
Hắn tung một đấm ra, nắm đấm hắn lao cực nhanh tới mặt 1 đứa. Thằng này không kịp né liền lãnh nguyên một đấm vào giữa mặt.
- Rắc
- 73
Hắn liên tiếp tung ra những cú đấm, tất cả chỉ số của hắn bây giờ đều trên 40 rồi nên giải quyết lũ côn đồ toàn Lv 2 với Lv 3 này mà chẳng mất chút sức nào.
Sau khi đánh ngã hết mấy đứa khác hắn cố tình để lại một thằng mặc áo đồng phục.
Thằng này thấy hắn mạnh mẽ như vậy thì cực kì sợ hãi, hai tay giơ ống tuýp lên run rẩy liên tiếp lùi về phía sau.
- Mày đừng tới đây.
Vèo một cái hắn liền xuất hiện trước mặt của nó. Nó sợ quá liền ngã ngửa ra sau, nó lập tức ngồi dậy sau đó quỳ xuống liên tục cầu xin:
- Đại ca xin anh tha cho em, xin anh tha cho em!!!
- Ai sai chúng mày tới?
Nghe thấy hắn hỏi thằng này ngạc nhiên liền cầu xin cũng quên mất. Hắn thừa biết chuyện hôm nay là có đứa nào đó muốn hại mình chứ không thể tự nhiên xảy ra được.
- Không nói đúng không, xem ra mày cũng chán sống rồi.
Thấy nó không trả lời hắn giơ nắm đấm đi lại gần.
- Dạ, em nói, em nói ạ, xin anh đừng đánh em.
- Nói nhanh lên.
- Dạ, là anh Phong sai bọn em đến ạ.
- Phong? Phong là thằng nào, sao nó lại sai mày đến?
- Dạ anh Phong học lớp 12a8 ạ, anh Phong sai em gọi người đến gây sự với anh vì có đứa đồn rằng anh và chị Linh đang hẹn hò.
-Bốp
- 67
Thằng này vừa mới dứt lời liền ăn một đấm vào mặt rồi bay ra sau 2m.
Hắn đứng đó mà không biết nói gì. Hóa ra là do cái tình tiết giành gái máu chó trong mấy truyện tung của.
Tay hắn xoa lấy trán thở dài.
Phong lớp 12a8, đéo cần biết mày là ai nhưng dám sai người đến đánh tao thì mày chết chắc rồi!!
--------
------oOo------
CHƯƠNG 22: TRẢ THÙ
Hôm sau hắn đến trường với tâm trạng tức tối, mặt hằm hằm như muốn đánh người.
Hắn gửi xe xong thì lên thẳng tầng 5, đó là chỗ học của bọn lớp 12.
Tìm loanh quanh một chút hắn liền tìm được nơi hắn muốn tìm, lớp 12a8. Hắn tới trước cửa hét to:
- Con chó Phong là đứa nào, bước ra đây cho tao!!!
Cả lũ trong lớp này ngạc nhiên quay ra, cả mấy đứa lớp bên cạnh thấy thế cũng ngó đầu ra xem.
- Thằng này là thằng nào ấy nhỉ, sao trông lạ hoắc.
- Hình như thằng này học lớp 10 hay sao ấy.
- Cái gì, lớp 10 mà dám lên đây gây sự với lớp 12, thằng này ngứa đòn à.
- Chúng mày đéo biết à, thằng này là thằng học lớp 10a3 mà bọn nó đồn đang hẹn hò với con Linh hoa khôi đấy. Hình như nó tên là Hiệp thì phải.
- Có phải con Linh mà hồi đầu năm thằng Phong đi tỏ tình không?
- Đúng là nó đấy.
- Hóa ra là ghen, đúng là mấy thằng này chỉ chết vì gái thôi.
Mấy đứa xung quanh bàn tán xôn xao, còn hắn thì thấy mãi không thấy thằng Phong chui ra liền chửi tiếp.
- Thằng chó chết cút ra đây cho tao, tưởng gọi người đánh bố mày mà mày sống yên ổn được hả!!!
Mấy thằng xung quanh ngạc nhiên, thì ra không phải đánh ghen mà là đến trả thù. Nhưng mà trả thù sao không gọi người chặn cổng trường đánh mà lại 1 mình lên đây??
- Xem ra cũng chỉ là thằng chết nhát nghĩ mình ở trong trường thì sẽ không bị đánh. Kiểu gì sau hôm nay thằng này cũng bị chặn đường đánh tiếp.
Mãi không thấy ai đi ra hắn thầm nghĩ thằng này chắc không có ở đây. Vừa định chửi thêm mấy câu rồi bỏ đi thì hắn nghe thấy:
- Tao chính là Phong đây mày tìm tao có chuyện gì?
Hắn quay sang thì thấy một đám khoảng 4-5 đứa con trai đang đi tới phía hắn. Trong đó có 1 thằng đi đằng trước còn lũ còn lại thì đi đằng sau. Hắn chỉ vào mặt thằng đi đằng trước nói:
- Mày là thằng chó Phong hả, có phải hôm qua mày sai người đến đánh tao không.
- Thì ra mày là thằng Hiệp hả, tao cảnh cáo mày một lần cuối, tránh xa Linh ra, cô ấy không phải người mày có thể động vào.
- Thì ra đúng là mày sai mấy thằng kia đến đúng không. Hôm nay mày chết với tao!!
Hắn giơ nắm đấm lên vừa định lao lên thì một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Hiệp, cậu làm gì ở đây thế hả?
Hắn quay sang nhìn thì thấy Linh đang đứng ở đầu hành lang, trừng mắt nhìn hắn trông rất là giận dữ.
Linh chạy tới gần kéo tay hắn nói:
- Cậu làm cái gì thế hả, mau đi về lớp với tớ.
- Cậu chờ tớ một chút để tớ cho thằng chó này một trận đã.
Hắn muốn xông lên nhưng Linh kéo hắn lại. STR của Linh cũng không thấp hơn nữa hắn không muốn làm Linh đau nên không thể giằng tay ra được.
- Chào Linh, dạo này em có khỏe không.
Thằng Phong nhìn thấy Linh đến thì lập tức bơ hắn đi, mỉm cười chào hỏi Linh. Nhưng Linh liền lạnh mặt đáp:
- Anh không cần biết, tôi cảnh cáo anh sau này hãy tránh xa bạn của tôi ra. Đi về lớp thôi Hiệp.
Nói xong Linh lôi hắn đi, hắn đành phải đi theo. Nhưng trước khi đi hắn còn quay đầu lại nói:
- Thằng chó mày cứ cẩn thận tao đấy.
Sau đó hắn quay đầu bỏ đi trông ánh mắt tức tối của thằng Phong.
.......
Đi tới đầu hành lang tầng 4 thì Linh buông tay hắn ra nói:
- Cậu làm gì thế hả, cậu có biết làm như vừa rồi rất là nguy hiểm không. Cậu có thể bị đuổi học đấy, thêm nữa tên đó không hề đơn giản như cậu nghĩ đâu.
- Tớ biết chứ sao không, tớ có thể nhìn ra sức mạnh của cậu thì tất nhiên tớ cũng có thể biết được sức mạnh của hắn chứ. Nhưng mà thằng ch.. thằng đó hôm qua sai người đến đánh tớ nên tớ rất tức giận..
Hắn nói nửa chừng thì đổi giọng hắn không muốn nói bậy trước mặt Linh.
- Cậu biết mà còn làm như vậy, hắn còn mạnh hơn cả tớ nữa đấy.
- Mạnh cái quái gì, cỡ thằng đó tớ búng cho một cái là chết tươi ngay.
- Cậu nói khoác vừa thôi, từ nay về sau không cho phép cậu tìm hắn nữa biết không.
- Nhưng nếu hắn tới gây sự thì sao... Thôi được rồi tớ hứa sẽ không tìm thằng đó nữa.
Hắn sẽ không tìm nữa nhưng nếu nó xuất hiện trước mặt hắn thì lại khác. Nhừng lời vừa rồi của hắn nói hoàn toàn là thật, mặc dù thằng Phong mạnh hơn Linh thật nhưng nếu hắn muốn thì chỉ cần tung 1 skill là nó chết chắc.
Tên: Trương Bá Phong
Tuổi: 17
Giới tính: Nam
Hp: 530/530
Mp: 290/290
Lv 21
STR: 41
AGI: 33
VIT: 37
WIS: 13
INT: 13
LUK: 8
Con trai đại trưởng lão "Luyện Không Phái"
Kỹ năng: Phách Không Chưởng, Đăng Vân Bộ, Chưởng Pháp tinh thông.
Chỉ số của thằng này thấp tè, chẳng qua là nó cấp cao hơn Linh nên mới mạnh hơn cô thôi. Máu thì có mỗi hơn 500 WIS thì thấp hắn chỉ cần bắn 1 cái [Hỏa tiễn] là thằng này đi đời ngay.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 23: SKILL MỚI
Mấy hôm nay hắn chỉ đi loanh quanh map zombie để xem có kiếm được skill gì mới không.
Hắn cảm thấy thủ đoạn công kích của mình quá đơn điệu dễ bị bắt bài, điều này là rất nguy hiểm đối với một pháp sư.
Nhưng số hắn mấy hôm nay đen đủi cực kỳ đánh boss zombie lại chẳng ra được kỹ năng nào cả chỉ toàn mấy bình máu với mana. Giờ máu với mana dự trữ của hắn đã lên đến trên 50 bình.
5h chiều thứ 5 hắn thấy có vẻ cũng đã muộn nên quyết định thử đi thêm 1 map zombie nữa rồi sẽ về nghỉ.
- [Tạo bãi quái] zombie
......
- [Hỏa tiễn]
- 1740
Hắn dọn sạch đám zombie non chỉ trong vòng 5 phút sau đó đứng chờ con thủ lĩnh đi ra.
- Gràooo
Một tiếng hét quen thuộc nhưng khi hắn nhìn sang lại thấy 1 con zombie rất kỳ lạ.
Con zombie này không to như con thủ lĩnh bình thường mà chỉ cao khoảng gần 2m, thân hình nó thuôn dài nhỏ gọn chứ không lực lưỡng như con thủ lĩnh.
- [Quan sát]
Loài: zombie (tiến hóa)
Lv 25
Hp: 2100/2100
Mp: 500/500
STR: 40
AGI: 33
VIT: 34
WIS: 25
INT: 21
Khác biệt so với những con zombie khác, con này trong tên có chữ tiến hóa màu bạc. Chỉ số của nó khá giống với người thường hơn là zombie. Các chỉ số rất là đều nhau thêm vào đó con này đã có INT.
Những con zombie khác được miêu tả là không có linh hồn nên chỉ số INT bao giờ cũng là 0 nhưng con tiến hóa này lại có INT là 21, nói cách khác nó đã có được linh hồn. Hắn cực kỳ vui vẻ, càng đặc biệt thì tỉ lệ rớt đồ ngon càng cao. Cả tuần nay hắn không có thu hoạch gì xem ra hôm nay vớ bẫm rồi.
- [Hỏa tiễn]
- 1306
-132
-128
.....
Mặc dù có chỉ số vượt trội nhưng Lv của nó quá thấp so với hắn bây giờ. Chỉ mới ăn vài skill là nó đã chết. Sau đó hắn lại gần để nhặt đồ.
"Ký ức của kẻ bị phản bội"
"Bình Hp (vừa)" x3
"Bình Mp (vừa) x5
"Sách kỹ năng "Teleport" "
"Đá không gian"
Sau khi lướt qua những món đồ nằm trên đất, mắt hắn trợn to lên khi nhìn thấy một quyển sách kỹ năng.
Teleport!!! Kỹ năng mà hắn hằng mong ước!!!
Thử nghĩ xem kẻ địch mất bao công sức tới được trước mặt ngươi thì bụp một cái ngươi liền biến ra một chỗ khác. Bên cạnh manashield thì đây chính là 1 trong 2 skill làm nên tên tuổi của một pháp sư!!!
Ting, bạn nhận được "Sách kỹ năng "Teleport" " bạn có muốn học không?
Có. Không.
Có, tất nhiên là có rồi.
Ting, INT của bạn không đủ 300 bạn không thể học được kỹ năng này.
Cái gì, không đủ INT!!!
Cần 300 INT mới có thể học được teleport sao.
Hắn nhìn quyển sách kỹ năng trên tay đầy tiếc nuối rồi cất nó vào balo. 300 INT thì hắn ít nhất phải đạt cấp 40 mới có thể học được kỹ năng này. Lắc đầu một chút hắn liền nhìn về các món đồ khác.
Bình Hp (vừa): hồi 500 Hp/s
Giúp phục hồi sự sống và một phần thể lực, hiệu quả kéo dài 3s.
Bình Mp (vừa): hồi 500 Mp/s
Giúp phục hồi năng lượng và một chút tinh thần, hiệu quả kéo dài 3s.
Mấy bình máu và mana cỡ trung hồi nhiều gấp 2.5 lần bình nhỏ, cảm thấy khá hài lòng hắn liền gật đầu một chút rồi cất vào balo
"Đá không gian"
Cái viên đá này lần trước hắn đã nhặt được một viên nhưng không biết để làm gì nên đành ném vào balo.
Bạn nhận được trang bị "Ký ức của kẻ bị phản bội" bạn có muốn trang bị không.
Có. Không.
- Có.
Nhìn cái tên thì dài dòng như vậy nhưng thực ra đây chỉ là một cái nhẫn.
"Ký ức của kẻ bị phản bội": chiếc nhẫn gia truyền của công tước Victor De Los Santos. Khi bị kẻ thân tín của mình ám hại, ngài đã sử dụng chiếc nhẫn này làm vật dẫn để thực hiện giao kèo với quỷ dữ. Nó biến ngài thành một xác chết biết đi với toàn bộ ký ức hận thù trước khi chết. Sau khi giết sạch kẻ thù của mình ngài cùng chiếc nhẫn đã lạc trong thế giới bóng tối.
+ 10 all stat
+ 30 INT
Kỹ năng: Nguyền rủa, Giao ước của quỷ.
Nguyền rủa: nguyền rủa khiến kẻ thù chìm trong bóng tối, khiến tất cả chỉ số bị - 10%
Giao ước của quỷ: thực hiện giao ước với quỷ dữ, nhận được + 20% chỉ số nhưng sẽ mất 5% máu mỗi phút không thể hồi phục máu trong trạng thái này trừ các phép thuật ánh sáng.
.......
Chiếc nhẫn này vừa tăng mạnh chỉ số của hắn, vừa mang theo 2 skill. 1 skill kiểu debuff, một skill buff trạng thái. Với chiếc nhẫn này khả năng chiến đấu của hắn sẽ càng thêm mạnh mẽ.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 24: CHÊNH LỆCH VỀ CẤP ĐỘ
12h trưa ngày thứ 6 hắn sau khi đi học về liền vỗi vã về nhà.
Sau khi ăn cơm trưa xong thì hắn hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, hôm nay nhà mình có chỗ nào bừa bộn không để con dọn cho.
Mẹ hắn thấy hắn hỏi vậy thì cảm thấy kỳ lạ, liền đáp:
- Đầu tuần mẹ đã dọn dẹp hết các đống bừa bãi rồi còn nhà thì để tối mẹ lau là được.
- Mẹ dọn từ đầu tuần thì giờ chắc cũng bừa bộn hết rồi, để con đi dọn cho.
- Ơ hay cái thằng này, mẹ đã bảo là mẹ dọn rồi cơ mà. Mọi hôm mày lười như hủi sao hôm nay bỗng dưng chăm chỉ thế?
Bố hắn đang ngồi nghỉ trên ghế xem tivi thấy thế liền quay sang nói:
- Mình quên rồi à, chiều nay là gia đình bạn thằng Hiệp qua nhà mình nói chuyện về vấn đề đi du lịch đấy.
Nghe bố hắn nói vậy mẹ hắn liền cười nói:
- Ha ha, thì ra là thế, thảo nào tự dưng hôm nay con trai tôi lại chăm chỉ như vậy.
- Mẹ, có gì mà đáng cười đâu.
- Thôi được rồi, nếu con muốn dọn thì đi lau nhà cho mẹ đi.
- Vâng ạ
Nói xong hắn liền chạy vào nhà vệ sinh lấy cây lau nhà và xô nước ra bắt đầu lau.
Hắn lau từ tầng 1 lên đến tầng 3 xong lại lau từ tầng 3 xuống tầng 1. 30 phút sau khi lau xong thì hắn nói với mẹ:
- Mẹ cứ để bát đĩa đấy con rửa cho, giờ mẹ ra chợ mua cho con một ít hoa quả tươi đi.
Nói xong hắn rút tờ 500 nghìn polime ra đưa cho mẹ hắn.
- Cái thằng này, mẹ mà cần cầm tiền của mày à. Mày quên hàng tháng là ai cho mày tiền tiêu vặt rồi hả?
- Dạ vâng, con biết lỗi rồi, mẹ đi mua chút hoa quả tươi giúp con đi mà, con không biết cách mua hoa quả ngon.
- Thôi được rồi, mày cứ lên phòng đi bát đĩa cứ để mẹ rửa cho, tầm 3h mẹ qua chợ mua hoa quả cho, giờ này chợ người ta nghỉ hết rồi.
- Mẹ muôn năm!!!
Hắn hoan hô một tiếng sau đó đi lên phòng chuẩn bị quần áo rồi tắm rửa sạch sẽ chờ Linh và mẹ tới.
-------
3h45 chiều. Hắn mặc bộ quần áo mới mua hôm chủ nhật ngồi trong phòng khách cùng với bố mẹ hắn thỉnh thoảng cứ nhìn đồng hồ.
Bố hắn thấy hắn cứ thấp thỏm như vậy thì nói:
- Mày làm gì mà cứ đứng ngồi không yên thế hả. Người ta chỉ đến nhà mình nói chuyện một chút chứ có phải bố đem mày bán sang Trung Quốc đâu mà mày cuống hết cả lên thế.
Thực ra hắn cũng không biết tại sao mình lại lo lắng đến như vậy vì từ lúc hắn có được skill [Tinh thần gamer] đến giờ rât ít khi hắn cảm thấy bồn chồn lo âu đến vậy kể cả lúc hắn đụng phải việc nguy hiểm đến tính mạng đi chăng nữa.
Nhưng nghe bố hắn nói vậy hắn cũng chỉ biết im lặng ngồi chờ. Hắn chờ khoảng 5 phút thì hắn nghe được tiếng chuông cửa kêu lên.
- Để con ra mở cửa cho.
Nói xong thì hắn đứng dậy chạy ra phía ngoài sân. Vừa ra đến gần cửa thì hắn nhìn thấy Linh và mẹ cô đang đứng trước cửa bên cạnh là một chiếc ô tô có vẻ đắt tiền mà hắn cũng chẳng biết là của hãng nào nữa nhưng chắc cũng rất nổi tiếng vì hắn thấy kiểu dáng của chiếc ô tô thể thao này rất đẹp. Hắn mở cửa ra và nói:
- Cháu chào cô, chào Linh, 2 người đến sớm thế 10 phút nữa mới đến 4 giờ cơ mà.
Bây giờ Linh đang mặc một chiếc váy màu xanh da trời nhạt dài đến đầu gối, đi một chiếc giày sandal nữ quai màu trắng tóc để xõa dài đến lưng chứ không buộc lên như mọi khi, trông rất xinh đẹp và trẻ trung.
Còn mẹ Linh thì ngược lại mặc một chiếc váy liền màu đen đi một chiếc giày cao gót cao khoảng 5 phân, tóc búi lên trông hết sức quyến rũ.
Thấy hắn nhìn chằm chằm vào 2 người họ, Linh xấu hổ hơi cúi đầu xuống còn mẹ Linh thì mỉm cười hỏi:
- Bố mẹ cháu có ở nhà không.
Nghe vậy hắn mới sực nhớ ra là chưa mời 2 người vào nhà liền đứng né sang một bên giơ tay mời họ vào nhà nói:
- Dạ bố mẹ cháu đang ngồi chờ trong phòng khách rồi ạ, 2 người vào nhà cho nó mát.
Sau khi hai người vào nhà hắn đóng cổng lại rồi đi theo sau vào nhà.
Thấy hắn dẫn hai mẹ con Linh vào bố mẹ hắn liền đứng dậy chào hỏi:
- Chào chị, chúng tôi là bố mẹ của cháu Hiệp, chị chắc là mẹ của Linh à. Mời chị ngồi.
- Chị muốn uống trà hay cà phê - mẹ hắn hỏi.
- Dạ chị làm ơn cho em một ly cà phê ạ.
Mẹ hắn liền chạy vào bếp, vài phút sau liền mang 2 ly cà phê ra đặt trước mặt bố hắn và mẹ của Linh.
- Mời chị dùng.
- Dạ em cảm ơn, em ít tuổi hơn anh chị nên anh chị cứ gọi em là Trang là được rồi.
- Ừ nếu vậy em cũng gọi tên anh chị cho nó thân thiết nhé, chị tên là Thủy còn chồng chị tên là Hùng.
- Dạ vâng.
...
Nhìn bố mẹ hắn và mẹ Linh nói chuyện hắn và Linh chỉ biết ngồi bên cạnh im lặng không nói gì. Cảm thấy khá tẻ nhạt hắn liền hỏi Linh:
- Cậu có muốn uống gì không?
- Cho tớ một ly nước là được rồi.
Hắn rót nước vào ly đưa cho Linh:
- Cậu uống đi này.
Hắn và Linh nói chuyện rất cụt ngủn, so với bên kia thì bên này không khí khá là trầm lắng. Bỗng bố hắn chỉ vào hắn nói:
- Nghe nói em muốn đưa thằng Hiệp nhà anh đi du lịch Hawaii cùng gia đình em à?
- Vâng, tại vì trong công ty của gia đình em có việc quan trọng nên phải có người ở lại để giải quyết thế nên bọn em có một vé máy bay và phòng khách sạn còn trống. Mà bé Linh nhà em muốn rủ bạn nó đi cùng. Thật ra em khá ngạc nhiên vì bé Linh nhà em rất ít bạn, nhất là bạn nam thì cháu Hiệp nhà chị là người duy nhất nên em cũng đồng ý.
- Nhưng thằng Hiệp nhà anh chưa có hộ chiếu sao có thể ra nước ngoài được.
- Anh cứ yên tâm, em đã nhờ 1 người bạn của em ở phòng quản lý xuất nhập cảnh làm giúp cháu rồi.
Nói xong mẹ Linh mở túi xách lấy ra một quyển hộ chiếu đưa cho bố hắn xem. Bố hắn lật quyển hộ chiếu ra xem một chút rồi nói:
- Xem ra em cũng quen biết rộng nhỉ!
- Dạ người bạn đó là bạn thân học cùng cấp 3 của em nên cô ấy rất nhiệt tình.
Bố hắn quay sang đưa hộ chiếu cho hắn nói:
- Được rồi, sang nước ngoài không giống ở Việt Nam nên con phải cẩn thận đấy, nếu sợ say máy bay thì mua thuốc mà uống vào.
Nghe bố hắn nói vậy hắn liền vui mừng:
- Vậy là bố đồng ý cho con đi du lịch với gia đình Linh rồi ạ. Hoan hô bố!!
- Vậy là cậu có thể đi Hawaii với gia đình tớ rồi - Linh vui mừng nói.
Mẹ hắn thấy 2 đứa trẻ nắm tay nhau ăn mừng thì mỉm cười, sau đó quay sang nói với mẹ Linh:
- Trang với bé Linh hôm nay ở lại dùng cơm tối với gia đình chị nhé. Chị đã chuẩn bị các món xong hết rồi, Trang không được từ chối không chị giận đấy.
Thấy mẹ hắn nói vậy mẹ Linh cười đáp:
- Dạ thế thì em xin làm phiền gia đình vậy ạ.
- Phiền phức gì đâu, có khách đến dùng bữa với gia đình là chị vui rồi.
-------
Sau khi dùng bữa Linh và mẹ xin phép ra về. Hắn tiễn Linh và mẹ ra cửa.
Ra đến cửa thì mẹ Linh nói với hắn:
- Cô nghe Linh nói cháu muốn học võ đúng không?
- Ơ, dạ đúng vậy ạ.
- Cô thấy cháu có một cơ thể khá là mạnh mẽ, cô cũng sẽ không hỏi bí mật riêng tư của cháu mà cô chỉ muốn nói là việc cháu muốn học võ là hoàn toàn hợp lý. Cháu có một căn cơ tốt để luyện võ. Những người khác muốn được như cháu phải luyện tập từ rất nhỏ và phải được các đại sư võ thuật tận tình chỉ dạy mới có thể đạt được mức độ của cháu. Linh nhà cô cũng giống như vậy.
Nhìn hắn một chút rồi cô nói tiếp:
- Vì môn quy nên cô không thể nhận cháu làm đệ tử được nhưng cô sẽ giúp cháu tìm một người sư phụ tốt để không lãng phí tài năng của cháu.
- Cháu cảm ơn cô ạ - im lặng một chút sau đó hắn trả lời.
- Được rồi cháu vào nhà nghỉ đi không cần tiễn nữa đâu. Sáng mùng 3 cháu nhớ đến nhà cô đúng giờ nhé.
- Dạ cháu chào cô, chào Linh nhé.
- Ừ, chào cậu.
Nói xong 2 mẹ con Linh vào xe ô tô rời đi.
Hắn thì vẫn đứng đó suy nghĩ. Từ lần đầu gặp mặt hắn đã mấy lần thử quan sát số liệu của mẹ Linh nhưng kể cả vừa nãy khi hắn thử lại 1 lần nữa thì kết quả vẫn như lần đầu.
Tên: Đặng Huyền Trang
Tuổi: 34
Giới tính: Nữ
Hp:???
Mp:???
Lv:???
STR:???
AGI:???
VIT:???
WIS:???
INT:???
LUK:???
Chưởng môn đời thứ 43 phái "Nữ Huỳnh Đạo"
Kỹ năng:???
Có lẽ, học võ cũng không phải là lựa chọn tồi đâu!!
----------
------oOo------
CHƯƠNG 25: ĐI SĂN
Tên: Đặng Huyền Trang
Tuổi: 34
Giới tính: Nữ
Hp:???
Mp:???
Lv:???
STR:???
AGI:???
VIT:???
WIS:???
INT:???
LUK:???
Chưởng môn đời thứ 43 phái "Nữ Huỳnh Đạo"
Kỹ năng:???
Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng kỹ năng [Quan sát] thất bại, hắn nghĩ có thể là do sự chênh lệch cấp độ giữa hắn và mẹ Linh là quá lớn. Hắn không rõ chênh lệch bao nhiêu thì [Quan sát] sẽ thất bại nhưng từ trước đến nay những kẻ hắn gặp không bao giờ vượt quá hắn 10 cấp nên hắn nghĩ mẹ Linh phải hơn hắn ít nhất là 10 Lv.
Vậy có nghĩa là mẹ Linh Lv vào khoảng 40-50 trở lên, giống với suy đoán lúc đầu của hắn.
Mà thôi kệ đi, mẹ Linh càng mạnh có nghĩa là tiếng nói càng có trọng lượng. Lúc đó mẹ Linh có thể tìm cho hắn một sư phụ càng mạnh mẽ.
------
Hôm sau hắn lại quay về với sự nghiệp luyện cấp của mình, gần 1 tuần hắn liên tục train ở bãi sơn tặc và 1 vài lần quay lại map zombie nhưng không có thu hoạch gì nhiều, chỉ là Lv của hắn đã lên Lv 34.
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Hp: 912/912 (Hp regeneration: 9.12/s)
Mp: 2760/2760 (Mp regeneration: 34.6/s)
Lv 34: 732/4800 Exp
STR: 38 +18
AGI: 37 +18
VIT: 37 +28 +1
WIS: 37 +33
INT: 188 +78
LUK: 37 +18
Điểm tự do: 20
Chỉ khoảng 5 Lv nữa là hắn đã có thể học được skill teleport mà hắn luôn thèm muốn. Đến khi đó hắn mới có thể được gọi là một pháp sư chân chính!!
Hôm nay hắn quyết định thử đi map dã thú xem sao. Trong số 3 map hắn chưa đi thì mê cung và dungeon luôn luôn là nơi nguy hiểm rình rập, hắn không dám vào khi chưa học được teleport. Còn dã thú thì theo bản thân hắn nghĩ là map ít nguy hiểm nhất. Bây giờ map sơn tặc và zombie không thể đáp ứng nhu cầu exp của hắn, suốt 1 tuần hắn chỉ mới lên được 4 Lv, hắn cần tìm 1 nguồn kinh nghiệm mới cho mình.
Hắn thấy dungeon chắc chắn là nơi kinh nghiệm dồi dào nhất nhưng hắn lại chưa dám đi vào. Nếu đi vào không thể đánh nổi quái mà còn chết mất 50% kinh nghiệm nữa thì quá lỗ vốn. Chưa kể giờ kinh nghiệm của hắn chưa đủ 50% nếu hắn chết thì có thể bị tụt cấp, đến lúc đó còn bị mất stat thì biết kêu ai.
- [Tạo bãi quái] dã thú
Một luồng ánh sáng màu bạc lóe lên, cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi.
Hắn vẫn đứng cạnh một con sông nhưng những cây cầu đã biến mất, xung quanh bãi đất trống mọc lên những cây cổ thụ cao ngất trời, thân cây to lớn phải 10 người ôm mới hết được, bộ rễ cây đồ sộ cắm chặt xuống đất.
Hắn quan sát một chút rồi lấy ra viên ngọc tâm linh đi về phía rừng cây.
Đi trong rừng khoảng 5 phút hắn vẫn chưa thấy con quái nào cả. Kết giới ảo ảnh lần này quá rộng, rộng hơn hẳn so với 2 bãi quái hắn từng đi. Tốc độ di chuyển của hắn không phải là chậm. Nãy giờ hắn đã đi sâu vào khu rừng khoảng 4-5 km rồi nhưng vẫn chưa thấy có dấu hiệu nào là có dã thú xuất hiện.
Hắn tiếp tục đi khoảng 10 phút nữa nhưng vẫn chưa thấy gì hắn bắt đầu cảm thấy sốt ruột rồi. Hắn đành kiếm một thân cây cao nhất xung quanh đây rồi trèo lên trên ngọn.
Hắn lên đến ngọn cây, lựa chọn tư thế ngồi thoải mái rồi bắt đầu lấy khoai tây chiên và nước ngọt ra vừa ăn vừa quan sát xung quanh.
Ăn đến gói khoai tây chiên thứ 3 thì hắn bỗng thấy cách hắn khoảng 2 km có mấy cái cây đang lắc lư. Hắn xác định chính xác phương hướng rồi trèo xuống đuổi theo.
2 km hắn chỉ chạy mất chưa đến 1 phút đã tới. Rơi vào trong tầm mắt hắn là một con bò sát cực kỳ to lớn, nó cao hơn 4m dài hơn 10m.
Loài: Tyrannosaurus rex
Lv 41
Hp: 5200/5200
Mp: 150/150
STR: 87
AGI: 48
VIT: 98
WIS: 10
INT: 3
......
...
Con mẹ nó!!! Đây mà là dã thú à!!!
Đây chính là T.rex, khủng long bạo chúa, loài khủng long ăn thịt lớn nhất lục địa Bắc Mỹ!!!
Con khủng long này nổi tiếng đến nỗi hỏi bất cứ ai họ cũng biết về nó!!!
Hắn vừa nhìn thấy đống Hp của con T.rex liền nhụt chí. 5200 Hp!!! Chỗ này đủ đánh tiết canh cho cả làng ăn rồi!!!
Nhưng may mà hắn thấy chỉ số WIS của nó không cao cho lắm. Loài khủng long này nổi tiếng là ngu đần và chậm chạm do bộ não của nó không đủ sức điều khiển nổi cơ thể to quá khổ của mình. Nếu hắn chơi hit anh run hoàn toàn có thể xử lý được nó.
- [Summon Spirit Bear]
- Grú!!!
Một con gấu trắng Kermode chui ra từ mặt đất. Con gấu này to gấp đôi các con gấu Kermode bình thường nó cao gần 2m dài tới 4m nặng gần nửa tấn mặc dù thân hình không đồ sộ như con T.rex nhưng khí thế của nó không hề lép vế chút nào.
Loài: Spirit Bear
Hp: 2300/2300
Mp: 200/200
Lv 21: 554/1100 Exp
STR: 67
AGI: 54
VIT: 60
WIS: 47
INT: 19
Kỹ năng: Entangling Claws, Demolish Abilities, Battle Cry.
Con T.rex nghe thấy tiếng kêu của Spirit Bear lập tức quay sang nhìn, ánh mắt nó đờ đẫn một chút rồi trở nên rất tức giận vì có kẻ dám đi vào địa bàn của mình.
- Grào!!!
Nó kêu lên một tiếng rồi lao tới phía của hắn. Spirit Bear cũng lao lên.
Con T.rex há cái miệng to tướng lởm chởm răng của nó ra táp tới con Spirit Bear, con gấu liền đứng dậy bằng hai chân sau rồi dùng chân trước bên phải tát về phía con T.rex.
Con T.rex bị Spirit Bear tát choáng váng, nó lắc đầu vài cái vừa định quay lại trả thù thì một quả cầu bằng sét bay tới bắn ngay vào giữa ngực nó.
- Oành!!
- 920
Con T.rex bị tê liệt, Spirit Bear lợi dụng cơ hội tung móng vuốt tát qua ngực nó.
- Xoẹt.
- 540
Trúng đòn của Spirit Bear, ngực con T.rex xuất hiện 3 rãnh máu lớn, máu tươi liên tiếp tràn ra. Một cánh tay bé tí của nó đã bị rụng rời ra sau khi dính đòn vừa rồi.
- Grừ!!
Spirit Bear hú lên, xung quanh nó xuất hiện một vầng sáng màu vàng, tốc độ của nó bất ngờ tăng lên. Nó lao lên cắn vào đùi con T.rex, vô số rễ cây cực lớn chui ra từ mặt đất quấn lấy nửa thân dưới của con T.rex khiến nó không di chuyển được.
- [Hỏa tiễn]
- [Hỏa tiễn]
....
Hắn liên tiếp bắn hỏa tiễn về phía con T.rex.
- Uỳnh!!
Ting, bạn nhận được 1800 Exp
Cuối cùng con T.rex không thể chống đỡ nổi liền đổ gục xuống dưới đất mà chết, máu tươi vẫn từ những vết thương của nó tràn ra khắp người là vết cháy đen bốc ra mùi khét cực kỳ gay mũi.
Con Spirit Bear sau khi thấy đổi thủ bị hạ gục liền chạy về phía hắn, vừa đến trước mặt hắn nó liền ngồi phịch xuống đất thè lưỡi ra ngây ngô nhìn hắn như muốn được khen ngợi.
Hắn buồn cười nhìn con gấu khi ngồi còn cao hơn hắn một cái đầu này, nó nhe hàm răng và bộ lông trắng dính đầy máu ra cười với hắn. Thấy vậy hắn liền vươn tay lên xoa đầu và cổ nó một chút, con gấu hơi híp mắt kêu ư ử tỏ vẻ rất dễ chịu.
- Giải trừ triệu hồi.
Một luồng ánh sáng từ trong người con gấu lóe lên, khi ánh sáng tắt con gấu cũng đã biến mất. Hắn đi tới gần con T.rex, thấy dưới chân nó là 4 món đồ.
"Răng khủng long bạo chúa"
"Thịt khủng long bạo chúa"
"Máu khủng long bạo chúa"
"Xương khủng long bạo chúa"
-------
------oOo------
CHƯƠNG 26: ĐỒ NHÀ QUÊ
"Răng khủng long bạo chúa":
Hàm răng sắc nhọn của loài khủng long thời tiền sử, có khả năng phụ tải ma pháp lớn. Có thể dùng để chế tạo dây chuyền hoặc tên ma pháp.
"Thịt khủng long bạo chúa":
Thịt của loài khủng long thời tiền sử, bên trong ẩn chứa lượng dinh dưỡng cực lớn. Có thể dùng để hỗ trợ khôi phục, tăng hiệu quả rèn luyền thể chất.
"Máu khủng long bạo chúa":
Máu của loài khủng long thời tiền sử, bên trong ẩn chứa sức mạnh của tự nhiên. Có thể dùng trực tiếp hoặc chế ra các loại thuốc mang các hiệu ứng phụ trợ hoặc giải trừ các trạng thái bất lợi.
"Xương khủng long bạo chúa":
Bộ xương hoàn chỉnh của loài khủng long thời tiền sử, cực kỳ cứng cáp và có khả năng kháng ma pháp rất cao. Có thể dùng để chế tạo mũ, giáp, pháp trượng và các loại vũ khí dài.
......
Đồ rơi ra từ trên người con T.rex này đều là các nguyên liệu chế tạo. Nhưng chỉ có thịt và máu là hắn có thể dùng trực tiếp còn răng và xương của nó thì hắn lại chỉ có thể cất đi vì hắn không biết chế tạo đồ.
- Xem ra chuyến này đi Hawaii mình phải hỏi mẹ Linh xem cô ấy có quen thợ rèn hay luyện kim giả nào không.
Thứ mà hắn muốn nhất bây giờ là một cây pháp trượng. Pháp trượng là vật bất ly thân của một pháp sư, nó có thể gia tăng sức mạnh phép thuật, tăng tốc độ thi pháp, là vũ khí phổ biến nhất của pháp sư.
Có điều hắn không nghĩ chỉ một bộ xương khủng long là có thể chế tạo được 1 cây pháp trượng, chắc lắm chỉ làm được cái cán là cùng. Hắn nhìn về phía viên ngọc tâm linh đang lơ lửng trên tay hắn thầm nghĩ:
- "Mình có thể nhờ người ghép viên ngọc tâm linh với xương khủng long, có lẽ sẽ chế tạo được 1 cây pháp trượng nhưng để chắc ăn mình vẫn phải đi kiếm thêm chút nguyên liệu xem có thứ gì phù hợp không."
Nghĩ vậy hắn liền tiếp tục cuộc săn bắt của mình, hắn lại tìm một thân cây rồi leo lên.
---------
Tối hôm đó, hắn trở về nhà khá hài lòng với cuộc đi săn của mình. Mặc dù sau con T.rex hắn chỉ săn được một con vật nữa nhưng con vật này lại có thứ hắn cần.
"Xương sọ của Pteranodon":
Xương sọ của thằn lằn bay không răng, một trong những loài thằn lằn bay lớn nhất thuộc bộ Pterosauria, có khả năng chịu tải ma pháp cao, có thể dùng để chế tạo mũ, đỉnh pháp trượng.
"Đôi cánh của Pteranodon":
Đôi cánh của thằn lằn bay không răng, một trong những loài thằn lằn bay lớn nhất thuộc bộ Pterosauria, được sự chúc phúc của bầu trời. Có thể dùng để chế tạo cánh.
Xương sọ có thể làm đỉnh pháp trượng còn đôi cánh dài gần 6m này có thể chế thành đôi cánh đeo lên người để bay!!!
Pteranodon, quả nhiên mày sinh ra để bị tao giết, ha ha ha!!!
Khi hắn nghĩ đã kiếm được đủ các loại nguyên liệu để chế tạo pháp trượng thì hắn liền thả lỏng bản thân. Hắn bắt đầu đi mua sắm cho chuyến đi sắp tới của mình.
Vì hắn nghĩ, giờ train bãi sơn tặc và zombie cũng không đủ để hắn lên được mấy cấp dã thú thì loanh quanh cả ngày mới giết được 2 con quái, không gặp con boss nào cả, dungeon với mê cung thì không dám đi. Vậy thà nghỉ ngơi chuẩn bị cho chuyến du lịch còn hơn. Tên này hoàn toàn cho rằng chuyến đi Hawaii lần này là để đi chơi chứ không phải đi bái sư.
Sáng mùng 3/6 9h30 hắn đi taxi đến trước một tòa nhà biệt thự ở phía ngoại thành, trả tiền cho tài xế sau đó hắn đi tới trước cửa bấm chuông.
Hắn vừa bấm chuông vài cái thì bất chợt từ trong bụi rậm lao ra một con chó Alaska to tướng chồm lên cửa sắt sủa ing ỏi làm hắn giật mình lùi về sau. Hắn nhìn thấy rõ con chó thì quát.
- Con chó, mày làm bố giật hết cả mình, tin tao đem mày đi thui chả chó không hả.
Con chó càng sủa to hơn hắn tức giận túm lấy cổ con chó bóp miệng nó nhấc bổng lên định cho nó một trận thì nghe thấy tiếng từ trong nhà vọng ra:
- Ai đang ngoài cửa đấy.... A, cậu làm gì thế mau thả bé cún của tớ ra!!!
Sau khi nhìn thấy là hắn đến Linh quát ầm lên rồi chạy tới phía hắn.
Hắn vội buông con chó ra, hắn vừa thả ra nó lập tức sủa về phía hắn. Linh ôm lấy nó từ phía sau vỗ về:
- Bé Natasha của chị có sao không, hắn có làm gì em không.
- Cậu gọi con chó to như con bò này là Natasha á - nhìn thấy cảnh này hắn cảm thấy bó tay. Natasha thường dùng để đặt cho mấy con chó nhỏ nhỏ như Chihuahua chứ ai lại đặt cho con Alaska to đùng thế này.
- Cái gì hả, tớ thích gọi thế nào thì mặc tớ, mà sao vừa nãy cậu lại đánh nó.
- Ơ, tớ đánh nó bao giờ, chẳng qua thấy nó sủa to qua tợ sợ hàng xóm tưởng tớ là ăn trộm nên bóp mõm nó vào thôi mà.
- Nói vớ vẩn gì thế hả, có ai ăn trộm vào ban ngày ban mặt như cậu không, có mà trộm chó thì có. Lần sau mà để tớ thấy cậu bắt nạt em Natasha thì đừng có trách, hừ.
- Được rồi, tớ hứa không làm gì nó đâu.
Nói xong hắn nhìn xuống thấy con chó này như đang cười đểu hắn làm hắn tức đến nghiến răng, chỉ muốn đạp cho nó 1 phát.
- Thế thì tha cho cậu lần này, cậu vào nhà đi 15 phút nữa sẽ khởi hành.
Sau đó Linh mở cổng cho hắn vào nhà. Sau khi vào nhà hắn chỉ thấy 1 mình mẹ Linh đang ngồi và một người phụ nữ béo trung niên đang rót trà cho cô. Hắn thắc mắc hỏi:
- Cháu chào cô, cháu tưởng là lần này phái Nữ Huỳnh Đạo sẽ cử mấy người đi chứ ạ, sao không thấy ai vậy?
- Những người khác sẽ gặp chúng ta ở sân bay, cháu ngồi xuống uống chén trà rồi một lát nữa chúng ta sẽ lên đường.
Hắn ngồi xuống, sau khi uống xong 1 tách trà thì mọi người đứng dậy ra xe riêng của nhà Linh khởi hành đến sân bay.
Đến sân bay hắn thấy 1 nhóm 4 người đi lại gần phía mấy người bọn hắn.
Sau đó 2 người mặc quân phục giơ tay lên trán chào theo kiểu quân đội.
- Xin chào huấn luyện viên!!
2 người khác thì mặc quần áo bình thường thì cúi đầu chào.
- Kính chào chưởng môn.
- Ừm, để ta giới thiệu, đây là Linh con gái ta, có lẽ mấy cô cũng đã biết, còn đây là Hiệp, là bạn cùng lớp của con gái ta.
Xong mẹ Linh quay ra nói với bọn hắn:
- 2 người mặc quân phục này là 2 tiểu đội trưởng của đại đội cô đang phụ trách huấn luyện, còn 2 người này là đệ tử tinh anh của môn phái cô.
Hắn nhìn mấy cô gái này, ai cũng xinh đẹp, chỉ là 2 cô gái mặc quần áo bình thường thì làn da trắng mịn rất dịu dàng, còn 2 cô nữ binh thì làn da hơi ngăm đen màu lúa mạch trông rất khỏe mạnh và năng động. Mấy cô gái này đều ở vào khoảng Lv 15 trở lên, có một cô gái cao nhất trong 4 người mặc quần áo bình thường là đã Lv 19.
- Em chào mấy chị.
- Em chào chị Mai, chị Hương. Chào Hồng, chào Nguyệt.
- Chào bé Linh, dạo này xinh hẳn ra đấy, đúng là có bạn trai có khác.
- Mấy chị chỉ trêu em thôi, em đã làm gì có bạn trai...
Hắn không để ý đến đề tài mấy cô gái đang nói chuyện mà chỉ mải dùng [Quan sát] xem thông tin của mấy người này.
Ra cô gái Lv cao nhất đó tên là Nguyệt, xem ra bọn họ đã quen biết nhau hết rồi. Hắn xem xét chỉ số của họ thì thấy tổng điểm đều trên 100, có vẻ luyện tập chăm chỉ thì sẽ có được chỉ số cao vượt trội hơn thì phải.
Mấy cô gái ríu rít nói chuyện còn hắn và mẹ của Linh thì chỉ ngồi im lặng.
Một lúc sau mọi người bắt đầu lên máy bay, toàn bộ 7 chỗ ngồi của bọn họ đều là ở khoang hạng nhất, hắn, Linh và mẹ cô ngồi cùng một dãy. Hắn ngồi ghế sát cửa sổ. Hắn lần này là lần đầu được đi máy bay cảm giác cách mặt đất hàng ngàn mét tuyệt vời đến khó tả, hắn quyết định phải tìm cách chế tạo đôi cánh của Pteranodon mới được hắn muốn thử cảm giác tự mình bay lượn trên bầu trời.
- Linh, nhìn này nhìn mây trắng đẹp không kìa.
- Uầy nhìn nhà cửa nó bé tí lại kìa.
Linh giờ đang đỏ hết cả mặt cúi đầu xuống, cô cảm giác như tất cả mọi người trên máy bay đang nhìn về phía mình vậy.
- Hừ, xấu hổ quá đi mất, đúng là đồ nhà quê.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 27: HAWAII
Chuyến bay của hắn khởi hành lúc 12h trưa đến lúc 7h tối hắn hạ cánh xuống sân bay Tokyo để quá cảnh vì Việt Nam không có chuyến bay thẳng tới Honolulu, chuyến bay sau sẽ khởi hành vào 9h sáng hôm sau.
Vừa xuống đến sân bay hắn liền xuống máy bay, mặc dù ngồi máy bay ngắm cảnh rất là đẹp nhưng phải ngồi chết dí một chỗ suốt 7 tiếng đồng hồ khiến hắn rất khó chịu, lỗ tai của Linh đã phải chịu đựng hắn than vãn suốt cả chuyến bay nên khi xuống đến sân bay cô cảm giác như được giải thoát vậy.
Bọn hắn đi tới một khách sạn lớn để nghỉ ngơi, trên đường đi xe tới khách sạn dù chỉ được ngắm một phần của Tokyo nhưng hắn cũng hiểu lý do tại sao nơi này lại được gọi là kinh đô của phương đông. Khắp nơi là ánh đèn đủ màu sắc các khu phố mua sắm tấp nập không khí về đêm hết sức sôi động, náo nhiệt.
Tới khách sạn hắn nhận chìa khóa phòng từ mẹ Linh rồi đi lên phòng cất đồ sau đó sẽ xuống dùng bữa và tham gia một số hoạt động vui chơi.
Thực ra hắn có thể ném hành lý vào balo nhưng hắn sợ rằng quên không lấy ra trước khi lên máy bay, khi đó hắn mới lôi hành lý ra thì không biết giải thích như thế nào.
Hắn cùng mọi người đi lên phòng của mình ở trên tầng 10, mẹ Linh đã đặt 5 phòng khác nhau, 2 vị nữ binh 1 phòng, 2 vị đệ tử 1 phòng còn lại cô, Linh và hắn mỗi người 1 phòng.
Hắn vào trong phòng thì thấy đây là 1 phòng khách sạn không phải là rất rộng nhưng đồ đạc lại rất đẹp đẽ và tiện nghi, hắn tới ngồi trên một chiếc ghế sô-fa và mở hành lý ra lấy 1 bộ quần áo để thay sau khi tắm.
8h30 sau khi tắm rửa sạch sẽ hắn rời phòng đi xuống phòng ăn nhưng không biết bàn mà mẹ Linh đặt ở đâu, may mà phục vụ trong nhà hàng biết một chút tiếng Anh và đã dẫn hắn tới một bàn ăn gần cửa sổ.
Hắn ngồi xuống dùng bữa với mọi người vừa ăn vừa ngắm cảnh đêm Tokyo.
Sau khi ăn uống no nê, mọi người quyết định đi dạo phố 1 chút, hắn thì muốn tới Akihabara nhưng các cô gái lại muốn đi nơi khác nên thiểu số đành phải chịu thua đa số.
Các cô gái dắt nhau đi mua sắm, còn hắn thì lững thững đi theo đằng sau cảm thấy khá là buồn chán. May mà hắn thấy 1 con phố gần đó có cửa hàng bán game và phụ kiện Manga- Anime. Hắn liền nói với mọi người sẽ tự quay về khách sạn sau rồi liền chạy tới khu phố kia.
Hắn mua rất nhiều figure của các char nữ trong anime, poster và galgame. Đừng hỏi tiền ở đâu ra mà hắn mua những thứ này, hệ thống có thể chuyển đổi loại tiền theo giá trị thực tế của các đồng tiền. Như hắn bây giờ đang có vài tỷ đồng chuyển sang đồng Yên Nhật cũng là một khối tài sản khá lớn nên hắn mặc sức tiêu pha. Cứ thấy cái gì đẹp, vừa mắt là hắn mua về sau đó vứt vào balo.
Đến 11h tối hắn quay về khách sạn, có vẻ mọi người đã về phòng nghỉ ngơi hêt rồi, hắn cũng về phòng của mình lấy vài game và máy PSP mới mua của mình ra chơi đến khoảng 12h thì hắn đi ngủ.
......
Sáng hôm sau, lúc 7h sáng Linh gõ cửa phòng hắn rủ cùng đi ăn sáng. Hắn đánh răng rửa mặt sạch sẽ sau đó xuống ăn sáng cùng mọi người, 8h bọn họ bắt đầu đi ra sân bay rồi lên máy may khởi hành tới Honolulu, Hawaii.
--------
Chuyến bay kéo dài tới hơn 10 tiếng đồng hồ cuối cùng thì đã chấm dứt khi hắn hạ cánh ở sân bay thì đã là 9h tối ngày 4/6 theo giờ Việt Nam nhưng lại là 2h sángcùng ngày 4/6 theo giờ Honolulu vì vậy xung quanh mọi thứ khá tối. Không khí buổi đêm nơi đây có vẻ tĩnh lặng hơn Tokyo một chút, mọi người đi tới một khách sạn ven biển nhận chìa khóa phòng mình rồi về nghỉ ngơi sau chuyến bay dài.
---------
Sáng hôm sau, hắn tỉnh dậy khá sớm, 6h hắn đi xuống nhà hàng để ăn bữa sáng, hắn gọi một bữa sáng kiểu mỹ gồm: bánh kếp, trứng ốp- la, xúc xích, thịt xông khói một chút khoai tây nghiền và một ly cà phê.
Sau khi giải quyết bữa sáng một cách ngon lành, hắn đi lên phòng để xem mọi người đã dậy chưa.
Vừa ra khỏi thang máy hắn đã thấy các cô gái đứng nói chuyện ở hành lang, hắn lại gần chào hỏi:
- Mọi người đã dậy rồi đấy à, đêm qua ngủ có ngon không?
- Bọn mình ngủ ngon lắm nhưng mà cậu vừa đi đâu về vậy - Nguyệt, cô bé có Lv cao nhất trong số 5 người trả lời.
- À tớ vừa mới đi ăn sáng ở dưới nhà hàng xong nên về xem các cậu đã dậy chưa.
- Vậy à, cậu dậy sớm quá nhỉ.
- Tại hôm qua tớ ngủ trên máy bay rồi nên hôm nay tớ dậy sớm.
- Bây giờ bọn tớ mới bắt đầu đi ăn sáng, cậu có muốn đi cùng không.
- Được chứ, bọn mình đi thôi.
......
Hắn và mấy cô gái xuống đến nhà hàng và gọi đồ ăn sáng. Hắn thì đã ăn rồi nhưng sức ăn của hắn khá lớn nên lại gọi một ly kem bốn mùa lớn và bắt đầu ngồi ăn.
- Tớ tưởng cậu ăn sáng rồi cơ mà - Linh hỏi.
- À tớ ăn rồi nhưng ngồi không cũng kỳ, may mà dạ dày tớ to nên ăn được nhiều lắm, hì hì.
Bọn hắn dùng bữa xong thì rủ nhau đi thăm quan danh lam thắng cảnh của nơi này. Hắn lập tức đồng ý cả 2 tay 2 chân, mất gần 2 ngày để tới nơi này thì tất nhiên phải thăm quan cho biết chứ.
Bọn hắn ra đến cửa khách sạn gọi một chiếc taxi 7 chỗ rồi hắn bảo bác tài:
- (Bác có thể đưa tụi cháu tới những nói nổi tiếng ở đây được không, chúng cháu muốn thăm quan thành phố này) - Tiếng Anh
- (Ok, không có vấn đề gì, bác sẽ đưa bọn cháu đi thăm quan những nơi nổi tiếng nhất hòn đảo này) - Tiếng Anh.
Bác tài xế chở bọn hắn đến IoIani Palace, viện bảo tàng Bishop, Trân Châu Cảng (Pearl Harbor)... sau đó đến buổi trưa bọn hắn bảo bác tài đưa đến bờ biển.
Hắn và mấy cô gái đi vào một nhà hàng ven biển để ăn trưa sau đó vòng về khách sạn nghỉ. Đến 3h chiều bọn họ mang theo đồ bơi ra biển để tắm biển.
Hắn thay quần bơi nhanh nhất nên liền ra một quầy bar trên bãi biển gọi một lon Redbull uống, lon Redbull này trông khá lạ, nó đóng vào một chiếc lon màu bạc viền xanh lon nhỏ và dài như những lon Coca mới chứ không nhỏ lùn vỏ vàng như ở Việt Nam.
Hắn vừa uống Rebull vừa nhìn ra bãi biển, ngắm những thân hình bốc lửa của gái tây trong những bộ bikini sặc sỡ. Hắn thích gái 2d nhưng không có nghĩa là hắn không thấy gái ngoài đời không đẹp. Chỉ là tính cách gái 2d không phức tạp khó hiểu như gái 3d mà thôi.
Hắn ngồi ngắm một lúc mà nước dãi chảy ròng ròng, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt ừng ực.
Đang ngắm khoái trá thì bỗng dưng chiếc ghế hắn ngồi kêu rắc một tiếng hắn mất đà ngã xuống, may mà chỉ số của hắn giờ rất cao nên liền xoay người chống tay xuống đất rồi bật dậy.
Hắn nhìn xuống cái ghế thì thấy một chân của chiếc ghế vỡ tan tành, khi hắn đang thắc mắc gãy kiểu gì mà gãy kinh thế thì bên tai vang lên một tiếng hừ nhẹ:
- Đúng là đàn ông thằng nào cũng như nhau.
Hắn ngẩng lên thì thấy Linh đang trừng mắt nhìn hắn. Hắn gãi đầu một chút rồi lại để ý thấy Linh đang mặc một bộ áo tắm một mảnh hở eo và lưng màu trắng chỉ che lại rốn và một ít phần bụng, hắn nhìn rõ bộ ngực của cô, không phải rất lớn nhưng ít nhất cũng phải được B+ cup.
Ngoài ra hắn còn thấy trong những cô gái còn lại thì Mai đang mặc một chiếc áo bơi một mảnh màu xanh, cô thấp nhất trong bọn con gái nên trông có vẻ khá trẻ con nhưng bù vào đó cô có bộ ngực khủng nhất bọn, chắc phải đến D cup, quả nhiên là người lớn tuổi nhất nhóm, cực kỳ màu mỡ!!
Hương thì có một thân hình cao gầy, đôi chân dài như người mẫu, ngực khoảng C- cup, mặc một bộ áo bơi liền màu đen trông hết sức ra dáng chị cả.
Hồng mặc một bộ Bikini cũng màu hồng giống tên cô vậy, mặc dù bộ ngực cũng chỉ khoảng B+ cup nhưng cô lại có một vòng eo mảnh khảnh cực kỳ.
Còn Nguyệt, mặc một bộ Bikini ren màu đen cực kỳ quyến rũ, ngực thì chắc phải là C+ cup, có thể nói trong cả nhóm thì cô là hấp dẫn nhiều ánh mắt về mình nhất.
Trong mấy cô gái này thì Mai và Hương mặc áo tắm ít hở hang nhất, có lẽ do tác phong quân đội, Hồng và Nguyệt thì khá thoải mái do trong môn phái cũng không quá khắt khê, còn Linh thì, chắc ở tầm giữa...
Nguyệt hấy hắn nhìn vào mình lâu nhất thì cô trêu hắn:
- Hi hi, cậu có muốn bôi kem chống nắng cho tớ không.
Hắn suýt nữa thì gật đầu đồng ý nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của Linh thì lập tức ngậm miệng lại cúi đầu xuống giả vờ như không nghe thấy.
- Hừ - Linh hừ một tiếng cho bõ tức rồi quay mặt đi.
Hắn liền bảo:
- Các cậu có muốn xuống biển tắm không hay muốn tắm nắng ở bãi biển để tớ đi cắm ô cho.
Nói xong hắn liền lủi mất đi kiếm chỗ trống trên bãi biển, cuối cùng chỉ có hắn, Linh, và Nguyệt xuống biển tắm còn 3 cô gái kia thì nằm phơi nắng trên bãi biển.
Tắm biển, vui đùa chán rồi bọn hắn thu dọn đồ đạc, thay quần áo sau đó về khách sạn.
Về đến khách sạn, hắn liền trông thấy mẹ Linh đang ngồi chờ ở sảnh, cả ngày hôm nay không thấy mặt cô đâu hình như là đi chuẩn bị cho giải đấu, bọn hắn tiến lại gần chào hỏi thì cô nói:
- Các con đi chơi về rồi đấy à, lát nữa xuống ăn tối rồi về nghỉ sớm đi, sáng mai mẹ sẽ dẫn các con đến thăm quan địa điểm tổ chức giải giao lưu võ thuật.
Nghe thấy mẹ Linh nói vậy bọn hắn liền gật đầu. Buổi tối hôm đó mọi người sau khi ăn tối thì về phòng mình nghỉ, hắn nằm trên giường chơi game một chút sau đó cũng chìm vào giấc ngủ.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 28: KẾT GIỚI ẢO ẢNH
Sáng hôm sau, hắn vệ sinh sạch sẽ, mặc quần áo rồi bắt đầu ăn sáng. Hôm nay hắn gọi đồ ăn lên phòng để cho tiện giờ xuất phát.
8h sáng mọi người ra khỏi khách sạn lên một chiếc xe màu đen bắt đầu khởi hành. Tài xế của chiếc xe mặc 1 bộ vest đen và đeo kính đen trông như men in black. Ông ta đi xe vòng qua núi Diamon Head tới một bãi biển. Ông ta lao thẳng hướng ra biển làm hắn và mấy cô gái giật bắn mình.
Lúc này mẹ Linh mới mở nói:
- Các con cứ bình tĩnh, sắp tới nơi rồi.
Bọn hắn yên tĩnh lại nhưng mắt vẫn nhìn về phía trước mặt đầy vẻ lo lắng. Khi chiếc xe bắt đầu chạm vào nước biển bọn hắn nắm chặt tay lại, dự định nếu có chuyện gì thì sẽ thoát ra ngoài ngay. Chỉ có một mình mẹ Linh là vẫn bình tĩnh mỉm cười.
Sau một lúc bọn hắn liền nhận ra điều kỳ lạ. Hắn nhìn ra cửa sổ thì thấy lúc này chiếc xe đang lăn bánh lướt đi trên mặt biển. Thấy bọn hắn đều há hốc mồm kinh ngạc mẹ Linh nói:
- Đợi một lát nữa các con sẽ thấy điều còn kỳ diệu hơn nhiều.
Thấy cô nói vậy bọn hắn liền cảm thấy cực kỳ háo hức. Có điều còn lạ hơn là chiếc ô tô chạy trên biển này ư. Phải biết là chiếc ô tô này chỉ chạy bằng 4 bánh, tức là ngoài 4 chiếc bánh xe ra không hề có vật gì chạm xuống mặt biển hết. Nếu không đây không còn là xe ô tô mà đã là thuyền rồi.
Một chiếc thuyền muốn thêm bánh xe vào để thành xe thì quá đơn giản nhưng nếu một chiếc xe ô tô chạy trên biển bằng 4 bánh thì may ra chỉ có trong truyện Doraemon thôi.
Đi trên mặt biển được khoảng 20 phút thì ông mật vụ MIB quay lại nói:
- Chuẩn bị tới nơi rồi mọi người thắt dây an toàn vào.
Sau khi bọn hắn thắt dây an toàn vào thì ông mật vụ chợt tăng tốc, mọi vật trước mặt như bị kéo dãn ra.
-Uỳnh!!!
Một tiếng động như sét đánh vang lên chiếc xe như đụng phải một bức tường vô hình. Cảnh vật trước mặt hắn sáng lòa lên sau đó mới dịu dần đi rồi hắn nghe ông tài xế nói:
- Chào mừng đến với Đảo Thiên Đường Thất Lạc (Lost Paradise Island).
Ting, bạn đã đi vào một kết giới ảo ảnh
Ting, bạn chịu sự ảnh hưởng của kết giới ảo ảnh, không thể sử dụng các loại phép thuật nguyên tố.
Ting, bạn chịu sự ảnh hưởng của kết giới ảo ảnh, không thể sử dụng các loại phép thuật triệu hồi
Ting, bạn chịu sự ảnh hưởng của kết giới ảo ảnh, không thể sử dụng các loại trang bị phép thuật.
Ting, bạn chịu sự ảnh hưởng của kết giới ảo ảnh, tốc độ hồi phục Hp và Mp được tăng thên 20%
---------
Sau khi tỉnh táo lại đọc hết đống thông báo của hệ thống hắn cảm thấy cực kỳ ngạc nhiên
Kết giới ảo ảnh!!! Đây là một kết giới ảo ảnh!!!
Nhưng bất ngờ một chút hắn lại cảm thấy lo lắng nhiều hơn. Hắn đã không thể sử dụng các loại phép thuật nguyên tố và triệu hồi trong khi các phép chủ công của hắn đều thuộc loại này. Bây giờ hắn chỉ có thể dùng 2 skill [Nguyền rủa] và [Giao ước của quỷ] do chiếc nhẫn "Ký ức của kẻ bị phản bội" mang lại khiến hắn rất không yên tâm. May mà vẫn còn mẹ Linh ở đây, có cô chắc bọn hắn sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Hắn nghõ một chút rồi quay sang hỏi ông tài xế:
- Đây là đâu vậy chú, sao nó chỉ cách đảo Oahu vài chục Km đường biển thôi mà cháu lại chưa bao giờ nghe nói đến nó.
- Đây là một hòn đảo nhân tạo được bao phủ bởi một kết giới ảo ảnh được dựng nên từ trước thế chiến thứ 2.
- Kết giới ảo ảnh???
Bọn cái Linh kinh ngạc kêu, còn hắn thì lại hỏi:
- Kết giới ảo ảnh là gì vậy ạ.
Tên tài xế tháo chiếc kính đen của mình xuống bắt đầu nói:
- Cách đây khoảng hơn 80 năm khi cuộc thế chiến thứ nhất nổ ra nó đã cướp đi rất nhiều tính mạng của con người, trong đó bao gồm cả những năng lực giả. Yên tĩnh được vài năm tình hình thế giới trở nên cực kỳ căng thẳng, nguy cơ thế chiến thứ 2 nổ ra là rất cao. Khi đó những năng lực giả nhận ra sự tồn tại của mình là một biến số lớn dễ bị các nhà cầm quyền đẩy lên tiền tuyến nên hợp lực với nhau để tìm cách thoát khỏi sự rằng buộc của thế giới phàm nhân.
Ngừng lại nhìn bọn trẻ một chút, thấy được vẻ sốt ruột của chúng nên ông ta liền nói tiếp:
- Sau nhiều lần bàn bạc những năng lực giả liền quyết định đi tới một nơi mà những dư âm của cuộc chiến sẽ không ảnh hưởng đến mình. Sau đó 3 tổ chức năng lực giả lớn nhất thế giới hợp lực lại để tạo ra nơi trú ẩn an toàn cho riêng mình. Võ lâm minh sau này đã đổi tên thành liên đoàn võ thuật quốc tế phụ trách tìm tài liệu, luyện kim giả phụ trách khắc ma trận, pháp sư dùng phép thuật dựng nên ba kết giới khổng lồ ở 3 nơi trên thế giới. Thư viện cổ đại, tổ chức do luyện kim giả đứng đầu lựa chọn dãy núi Himalaya làm nơi trú ngụ. Hội pháp thuật do pháp sư đứng đầu thì dùng phép thuật tạo nên 1 thành phố dưới đáy vùng biển Đại Tây Dương để ẩn cư. Còn Võ lâm minh thời bấy giờ thì đã chọn cách dựng nên 1 hòn đảo nhân tạo ở gần Hawaii làm nơi sinh sống.
- Khi đó mọi người tưởng rằng sẽ được yên ổn sống trong hòn đảo này nhưng năm 1941 Hoa Kỳ ra lệnh cấm vận Nhật Bản, nên đã bị Nhật đánh úp tại Trân Châu Cảng (Pearl Harbor). Cuộc chiến lan tới đảo thiên đường, tung tích của Võ lâm minh bị lộ, Hoa Kỳ cảm thấy võ lâm minh với thành phần chủ yếu là võ giả tới từ Châu Á nên đã hạ lệnh khai hỏa về phía Võ lâm minh. Trong cơn tức giận võ lâm minh đã phản kích lại Hoa Kỳ khiến cho Hoa Kỳ chết hơn 2000 binh lính, hơn 1000 binh lính bị thương, vô số tàu và máy bay bị đánh hạ khiến cho bên Nhật Bản chiến thắng trận Trân Châu Cảng mà chỉ chết 55 phi công, 9 thủy thủ và 1 người bị bắt sống.
- Mặc dù khiến phía Hoa Kỳ cảm thấy áp lực nên hạ lệnh rút quân nhưng kết giới ảo ảnh đã bị lộ nên Võ Lâm minh đã rút về châu á chia nhỏ ra tìm nơi trú ẩn. Không còn sự tham chiến của năng lực giả uy lực của các loại vũ khí nóng không thể bị ngăn cản khiến cho số người chết trong thế chiến thứ 2 lên đến trên 70 triệu người.
- Sau khi thế chiến thứ 2 kết thúc được vài năm, Võ Lâm minh đã cử người tới xây dựng lại đảo thiên đường để làm đại bản doanh của mình và đổi tên thành Liên đoàn võ thuật quốc tế, từ đó trở đi cứ 5 năm 1 lần Liên đoàn võ thuật quốc tế lại tổ chức giải giao lưu võ thuật tại Hawaii mục đích là để kêu gọi các gia tộc võ lâm và môn phái trước kia đã đi ở ẩn quay về với mình để tăng sự liên kết trong Liên đoàn nhằm ngang sức trở lại với 2 tổ chức lớn khác.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 29: DỰ BỊ
Sau khi được lên lớp 1 khóa học lịch sử của thế giới năng lực giả hắn cảm thấy rất là thú vị.
- "Ông tài xế này không đi làm thầy giáo dạy lịch sử thì quả là một mất mát lớn đối với ngành giáo dục" - hắn thầm nghĩ.
Sau đó hắn để ý là ông tài xế này có nhắc tới hội pháp sư và thư viện gì đó mà do luyện kim giả đứng đầu. Nếu hắn có thể nhờ mẹ Linh dẫn hắn tới nơi ẩn thân của họ thì biết đâu có thể nhờ họ chế tạo pháp trượng và cánh giúp mình. Hăn quyết định sau khi chuyến đi này kết thúc hắn sẽ nói việc này cho mẹ của Linh để nhờ cô giúp.
Ông tài xế trong khi giảng lịch sử cho bọn hắn thì vẫn tiếp tục lái xe đi vào bên trong hòn đảo. Một lúc sau khi đi qua một dãy núi tới một thung lũng thì hắn thấy rất nhiều tòa nhà được xay theo phong cách cổ xưa được xay trong thung lũng, 2 con đường rộng tới hơn 50 mét chạy xuyên qua thung lũng giao nhau ở trung tâm rồi mở rộng ra thành một quảng trường rất lớn. Hắn hìn thấy có rất nhiều người đang ở trong quảng trường đó.
Ông tài xế lái xe đưa bọn hắn đến đầu quảng trường thì dừng lại.
- Tới nơi rồi, tổng bộ của liên đoàn ngay ở phía trước kìa.
Bọn hắn xuống xe rồi đi bộ qua quảng trường, quảnh trường này rất rộng mấy người bọn hắn lại không đi nhanh mà đi từ từ để ngắm quang cảnh xung quanh, nhìn cảnh vật xung quanh hắn có cảm giác như lọt vào thế giới cổ đại vậy. Nếu không phải thỉnh thoảng nhìn thấy một vài người ang cầm điện thoại thì hắn còn tưởng mình trở về mấy trăm năm trước rồi cơ.
Đi khoảng 10 phút bọn hắn đi đến cuối quảng trường thì hắn thấy một tòa nhà cao hơn hẳn những tòa nhà khác, mặc dù nó được bao quanh bởi 1 bức tường cao hơn 5m nhưng bức tường không thể nào che chắn được sự nguy nga của nó. Tòa nhà phải cao gần 30m, trông nó giống như là Thái Hòa Điện trong Cố Cung Bắc Kinh vậy.
Bọn hắn đi tới một cánh cổng bằng gỗ sơn đỏ rất lớn thì bị 2 tên đứng gác cản lại.
- Đứng lại đây là Võ Lâm Điện chỉ dành cho cao tầng của Liên Đoàn tới họp, không phận sự miễn vào.
Hai tên này lại nói tiếng Anh xem ra cái liên đoàn võ thuật này cũng bắt kịp thời đại đấy chư. Thấy hắn nói vậy mẹ Linh trả lời:
- Ta là Đặng Huyền Trang chưởng môn đời thứ 43 của phái "Nữ Huỳnh Đạo" tới đây để báo danh tham gia giải giao lưu võ thuật thế giới, đây là thiếp mời.
Mẹ của Linh lấy ra 1 tấm lệnh bài hình chữ nhật hình như bằng bạc đưa cho một tên gác cổng. Hắn nhìn một chút rồi đem tấm lệnh bài trả lại cho mẹ của Linh nói:
- Được rồi vào đi.
Bọn hắn vừa đi vào bên trong Võ Lâm Điện thì nhìn thấy một ông già khoảng 60-70 tuổi đi về phía bọn hắn. Ông già nhìn mẹ Linh nói:
- Đây chính là những đệ tử cháu đưa tới tham dự giao lưu võ thuật hả, sao lại có một đứa bé trai ở đây.
- Chào bác Minh, 5 cô bé này là đệ tử cháu lựa chọn ra để tham gia giải đấu lần này. Còn về phần cậu bé này, đây chính là người cháu đã kể với bác hôm qua đấy ạ - mẹ Linh trả lời.
- Ồ vậy à - ông ngừng để quan sát hắn 1 chút rồi nói tiếp - quả nhiên căn cốt rất là tốt, nhiều kẻ luyện ngoại công từ nhỏ cũng chưa chắc có được cơ thể cân đối như vậy. Cháu tên là gì.
Thấy ông già hỏi hắn nói:
- Cháu tên là Hiệp ạ.
- Ừ, lễ phép lắm, cháu có muốn gia nhập vào "Liệt Hỏa Môn" của ta không.
- Cháu gia nhập vào môn phái của ông ấy ạ - hắn ngập ngừng - nhưng môn phái của ông ở đâu ạ, cháu không muốn phải lên núi tập võ đâu.
- Ha ha, thằng bé này, cháu cứ yên tâm chỉ có những người thân thể kém mới phải lên núi luyện tập để tăng cường thể chất thôi. Thân thể cháu đã đủ điều kiện học Nội công của phái ông rồi.
- Vậy cháu có phải làm nhiệm vụ hay gì đó không ạ.
- Các môn phái hầu hết giờ vẫn đang đóng cửa ở ẩn trên núi rồi, phái của ông cũng vậy. Không phải môn phái nào cũng có hứng thú giúp đỡ đất nước, chúng ta khá là ích kỷ đấy, ha ha ha.
- Còn nếu cháu muốn gia nhập phái của ông thì bây giờ ông sẽ cho cháu một cái lệnh bài đệ tử dự bị, khi nào về nước ông sẽ chuyển cháu thành đệ tử nội môn và truyền nội công cho cháu.
- Vậy thì cháu đồng ý gia nhập Liệt Hỏa Phái ạ.
- Ha ha, tốt lắm đây là lệnh bài của cháu hãy cầm lấy - nói xong ông lấy ra từ tring người một cái lệnh bài bằng sắt màu đen to cỡ 3 ngón tay đưa cho hắn.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 30: LÊN CHỨC NHANH GHÊ
Sau khi đưa cho hắn tấm lệnh bài, ông già này quay sang tiếp tục nói chuyện với mẹ của Linh. Hắn giả vờ cất chiếc lệnh bài vào túi quần thức ra là ném vào trong balo.
Sở dĩ hắn đồng ý gia nhập vì ông già này cũng có vẻ rất mạnh, hắn không thể quan sát được thông tin của ông tức là ông ta hơn hắn ít nhất là 10 Lv.
Nói chuyện một lúc thì bọn hắn đi tới một quầy lễ tân để đăng ký tham gia giải đấu. Sau khi hoàn tất thủ tục ông già nói:
- Để bác dẫn cháu và bọn trẻ tới chỗ của bác, bác muốn giới thiệu mấy tên đệ tử của môn phái cho cháu biết.
- Được chứ, chúng ta cùng đi thôi.
Bọn hắn đi tới phía Tây của thung lũng, nơi này được chia làm khá nhiều khu nhà riêng biệt bọn hắn đi tới một khu nhà trung bình có khoảng 10 phòng và một cái sân khá lớn.
- Tới nơi rồi, các cháu uống chén trà để bác đi gọi mấy tên đệ tử tới - Sau khi vào một gian nhà khá to ở giữa sân ông pha một ấm trà rót cho bọn hắn rồi nói.
Ômg vừa xoay người định đi ra ngoaof thì có một tên thiếu niên khoảng 15- 16 tuổi hớt ha hớt hải chạy vào nhà. Tên này vừa nhìn thấy ông già thì chạy tới hét to:
- Chưởng môn, không ổn rồi, có chuyện xảy ra rồi!!!
Ông già hơi thắc mắc hỏi:
- Cái gì không ổn? Có chuyện gì xảy ra mà con chạy như ma đuổi thế?
Tên này liền nói:
- Dạ thưa chưởng môn, vừa nãy khi chúng con đang đi dạo chơi ở khu phía bắc thì gặp phải lũ người của Luyện Không Phái đang đi với người của Nam Thiếu Lâm. Vốn chúng con định lờ đi nhưng tên Trương Bá Phong lại khiêu khích chúng con. Hắn nói Liệt Hỏa Phái chúng ta không có xuất xứ từ Thiếu Lâm nên không phải là chính tông mà chỉ là phường mãi võ mà thôi. Bọn con tức quá nên đã đánh nhau với chúng nhưng chúng đông hơn nên bọn con đã thua, tiểu sư đệ võ công kém nhất nên bị đánh trọng thương đang được các sư huynh đưa về còn con về đây trước để báo tin cho sư phụ.
Ông già nghe đến đây thì tức đến vểnh râu quát:
- Cái gì, lũ người của Luyện Không phái dám cùng lũ đầu trọc Nam Thiếu Lâm khốn nạn đánh người của phái chúng ta? Chẳng lẽ chúng quên mất bản thân mình cũng là người Việt mà lại đi bợ đỡ bọn người Tung Cẩu đáng chết kia. Mau dẫn ta đi xem tiểu sư đệ của con thế nào rồi.
Mẹ của Linh ngồi đó cũng nghe thấy những lời tên đệ tử này vừa kể nên đứng dậy nói:
- Bác Minh, cháu sẽ đi cùng bác.
- Được - ông già quay đầu lại nói - còn không dẫn đường đi.
Tên đệ tử kia bắt đầu dẫn bọn hắn đi. Bọn hắn đi được 5 phút thì đã thấy đằng trước có 3 tên thiếu niên đang mang theo một chiếc cáng nhỏ, trên chiếc cáng có một thiếu niên khoảng 13-14 tuổi đang nằm tay phải được dùng nẹp gỗ và băng vải cố định lại, có vẻ như là bị gãy tay rồi.
Mấy tên thiếu niên nhìn thấy bọn hắn đi tới thì mừng rỡ kêu lên:
- Chưởng môn!!!
- Chưởng môn, xin ngài hãy cứu lấy tiểu sư đệ.
Ông già cúi đầu quan sát thiếu niên nằm trên cáng một chút nói:
- Long còn chưa chết được, chỉ là gãy vài cái xương thôi.
- Chưởng môn, chính là mấy thằng chó của Luyện Không Phái và mấy thằng đầu trọc của Nam Thiếu Lâm đã khiến tiểu sư đệ ra nông nỗi này, chưởng môn phải trả thù cho tiểu sư đệ.
- Các con cứ yên tâm ta sẽ khồn để yên cho lũ khốn đó đâu. Còn bây giờ việc quan trọng nhất là nắn xương cho thằng Long đã, nếu để lâu sẽ ảnh hưởng đến việc luyện võ của nó sau này.
Nói xong ông gia bắt đâu nắn xương cho thiếu niên tên là Long này. Ông già này nắn xương kêu răng rắc nghe mà rùng hết cả mình, thằng Long chắc do đau quá nên đã tỉnh lại. Sau khi nhìn thấy rõ mấy người sư huynh và chưởng môn của mình, thằng Long rướm nước mặt nói:
- Con xin lỗi mọi người, tại con võ công quá kém nên đã liên lụy tới mọi người.
- Long, em có lỗi gì đâu là do lũ khốn kia đã đánh em nên nông này chứ, khi giải đấu bắt đầu anh nhất định sẽ đánh chết chúng nó - một tên trông lớn tuổi nhất trong mấy sư huynh đệ nói.
- Nhưng mà bây giờ em bị thương thế này thì không thể tham gia giải đấu được. Với 4 người thì làm sao đủ tư cách dự thi, chúng ta đâu còn ai dự bị đâu.
Thằng Long nói ra câu này thì mọi người liền yên lặng. Thấy vậy mẹ Linh mỉm cười nói:
- Bác Minh, cũng chưa hẳn là không có cách để mọi người tham gia giải đấu đâu.
Ông già thấy mẹ của Linh nói vậy thì mừng rỡ hỏi:
- Cháu có cách gì hả Trang? Mau nói cho bác biết đi.
- Chẳng lẽ bác quên rằng bác mới thu một tên đệ tử dự bị sao - cô mỉm cười đáp.
- Đúng vậy, sao bác lại quên mất chứ nhỉ, Hiệp bây giờ bác chính thức tăng cấp cho cháu lên làm đệ tử ngoại môn của Liệt Hỏa Phái, đây là lệnh bài của cháu còn bây giờ bác sẽ đi đăng ký tham gia giải đấu cho cháu.
Sao vào phái chưa tới một ngày mà đã lên chức rồi!!!
---------
------oOo------
CHƯƠNG 31: KIẾM
- Cháu chỉ vừa mới gia nhập môn phái hôm nay thôi mà, hơn nữa cháu có biết võ công đâu sao cháu tham gia đấu võ được.
Không trâu bắt chó đi cày, sao lại để một kẻ không biết võ đi tham dự một giải đấu võ thuật cơ chứ.
Thấy hắn có vẻ tức giận vì bị ép tham gia giải đấu, ông già liền cười bảo:
- Cháu cứ yên tâm vòng loại của giải đấu này sẽ được tổ chức theo hình thức đấu đội, 2 đội đối đầu nhau sẽ lần lượt cử từng người ra đấu với người của đối phương cho tới khi bên nào thua hết cả 5 trận thì thôi. Ông sẽ đưa cháu vào vị trí chủ tướng, tức là cháu chỉ phải lên võ đài khi 4 người còn lại đã thua hết.
Vậy là hắn chỉ để làm cảnh thôi à nếu đến người mạnh nhất trong số 5 người kia cũng thua thì 1 kẻ không biết võ như hắn thì có tác dụng gì đâu, lúc đó nhắm đánh không lại thì chịu thua là được. Nghĩ đến đây hắn liền yên tâm gật đầu.
- Vậy thì được, cháu đồng ý tham gia.
- Tốt lắm, giờ ông sẽ đi đăng ký cho cháu, đêm nay cháu cứ ở với cô Trang, sáng mai hãy cùng họ tới Luyện Võ Tràng ở phía đông thung lũng nhé. Các con hãy đưa tiểu sư đệ và mấy người họ về chỗ ở của chúng ta, ta đi 1 lát rồi về ngay.
Nói xong ông già đi về hướng Võ Lâm Điện, bọn hắn thì quay về khu nhà của Liệt Hỏa Phái. Ngồi chơi uống trà một lúc thì ông già chưởng môn trở về, bọn hắn ở lại đến gần trưa thì xin phép ra về.
Sau đó mẹ của Linh dẫn bọn hắn về một khu nhà nằm ở phía tây bắc thung lũng. Tòa nhà này cũng to xấp xỉ tòa nhà của Liệt Hỏa Phái, đây chính là tòa nhà của phái Nữ Huỳnh Đạo. Cả buổi chiều hôm đó hắn không đi đâu mà ngồi lỳ trong sân.
Hắn lấy từ trong balo ra một quyển sách.
Ting, bạn nhận được "sách kỹ năng "Liệt Hỏa kiếm pháp" " bạn có muốn học không?
Có. Không.
Quyển sách này là ông già chưởng môn đưa cho hắn trước khi hắn đi.
- Nội công không thể học được trong 1 sớm 1 chiều, mấy môn ngoại công luyện thể thì uy lực không phải là lớn lắm hơn nữa thân thể cháu đã ngang ngửa với luyện thể đỉnh cao rồi nên không cần phải luyện nữa. Quyển sách này là "Liệt Hỏa kiếm pháp" phối hợp với nội công của Liệt Hỏa Phái thì sẽ có được uy lực cực mạnh. Hôm nay ông truyền nó cho cháu, cháu hãy về đọc qua, mặc dù chỉ có 1 buổi tối hơn nữa không có nội công phối hợp nhưng ít ra vẫn còn hơn là dùng tay không, sáng mai ông sẽ chuẩn bị cho cháu một thanh kiếm, ráng về học cho tốt.
......
- Có.
Ting, bạn học được kỹ năng [Liệt hỏa kiếm pháp]
[Liệt hỏa kiếm pháp]: Lv 1 chủ động
Kiếm pháp cao cấp của Liệt Hỏa Phái tổng cộng chia làm 3 thức:
Nhược hỏa: sát thương 110% + 30% sát thương hệ hỏa Mp: 8
Đại hỏa: sát thương 125% + 35% sát thương hệ hỏa Mp: 11
Liệt hỏa: sát thương 140% + 40% sát thương hệ hỏa Mp: 17
Khi kết hợp với nội công cao cấp "Hỏa Vân Quyết" của Liệt Hỏa Phái có thể tạo ra sát thương hệ hỏa gấp đôi.
Ting, bạn học được kỹ năng dùng kiếm đầu tiên chúc mừng bạn nhận được kỹ năng [Kiếm]
[Kiếm]: Lv 1 bị động
Tăng sát thương khi sử dụng kiếm thêm 10%
Học xong skill trong quyển sách thì hắn nhận được một skill bị động là [Kiếm], cái này hắn cũng không thấy lạ lắm, điều hắn thấy lạ là giới thiệu của nó. Hắn đã có 2 skill bị động liên quan tới vũ khí là [Gậy] và [Côn] nhưng đều ghi là tăng sát thương vật lý, còn ở đây chỉ ghi là tăng sát thương mà không có 2 chữ vật lý, xem ra là do kỹ năng [Liệt hỏa kiếm pháp] cũng không phải thuần vật lý mà có kèm sát thương hệ hỏa nên skill mà hắn có được chỉ ghi là sát thương, cũng có nghĩa là nó sẽ tăng mọi loại sát thương chứ không chỉ sát thương vật lý.
Sau khi hiểu ra hắn liền cảm thấy rất vui vẻ, một kẻ theo class pháp sư full INT như hắn có được càng nhiều skill bị động tăng sát thương phép càng tốt.
Hắn cầm lên cây kiếm đặt trên chiếc bàn đá ở trong sân, thanh kiếm này là hắn mượn của mẹ Linh để luyện kiếm.
- [Tạo bãi quái] zombie
Hắn tạo bãi quái là để luyện skill, chỉ cần luyện max Lv 2 skill vừa mới đạt được thì hắn sẽ có được một chút sức mạnh, mặc dù giải đấu lần này hắn chỉ phải làm bình vôi nhưng bản thân hắn đã Lv 34, đã gấp đôi Lv của hầu hết các tuyển thủ nếu bảo hắn giơ tay đầu hàng mấy con gà Lv 1x này thì nhục lắm. Kết giới ảo ảnh này hắn đã kéo dãn thời gian lên 12:1 tức là từ giờ đến sáng mai trừ thời gian ngủ thì hắn có khoảng gần 200 tiếng để luyện skill.
--------
- Nhược hỏa
- 110
- Đại hỏa
- 193
- Liệt hỏa
- 324
Sau hơn 150 tiếng luyện skill ở map zombie cuối cùng 2 skill đã max Lv, vừa rồi là hắn thử uy lực của [Liệt hỏa kiếm pháp] khi nó max Lv. Sát thương cỡ khoảng hơn 600 damage, bằng khoảng 1 nửa sát thương skill [Điện giật] của hắn nếu như kết hợp với [Hỏa Vân Quyết] có lẽ uy lực của nó có thể tăng thêm khoảng 50% damage nhờ sát thương hệ hỏa. Đây là vì hắn không phải võ giả, chỉ số của hắn chủ yếu là INT nhưng nhờ vào việc được cộng thêm 1 all stat mỗi cấp hắn cũng không bị quá thọt các chỉ số STR VIT AGI như các pháp sư khác.
[Liệt hỏa kiếm pháp]: Lv 5 (max) chủ động
Kiếm pháp cao cấp của Liệt Hỏa Phái tổng cộng chia làm 3 thức:
Nhược hỏa: sát thương 150% + 45% sát thương hệ hỏa Mp: 14
Đại hỏa: sát thương 165% + 50% sát thương hệ hỏa Mp: 20
Liệt hỏa: sát thương 180% + 55% sát thương hệ hỏa Mp: 31
Khi kết hợp với nội công cao cấp "Hỏa Vân Quyết" có thể tạo ra sát thương hệ hỏa gấp đôi.
[Kiếm]: Lv 10 (max) bị động
Tăng sát thương khi sử dụng kiếm thêm 100%
Khá thỏa mãn với uy lực của kỹ năng này hắn liền thoát khỏi bãi quái. Sau khi thoát bãi quái thì đã hơn 1h đêm rồi, hắn tắm rửa một chút sau đó về phòng yên giấc ngủ.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 32: VÒNG LOẠI
Hôm sau khi bọn hắn tới Luyện Võ Tràng thì đã thấy mấy người của Liệt Hỏa Phái đã có mặt sẵn ở đó rồi. Bọn hắn chào hỏi một chút sau đó ông già này đưa cho hắn một thanh kiếm dài khoảng 1 mét.
Hỏa Vân Kiếm (bản sao):
Thanh kiếm này được phỏng chế theo Hỏa Vân Kiếm, bảo vật của Liệt Hỏa Phái.
Sát thương vật lý: 112~157
Sát thương phép: 67~92
Khi chém trúng có 20% khả năng khiến đối phương chịu trạng thái bỏng.
Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm khi được rút ra lóe lên ánh sáng màu đỏ, trông có vẻ rất sắc bén nhưng sát thương lại kém xa thanh kiếm mà hắn mượn của mẹ Linh. Có điều thanh kiếm kia sáng nay hắn đã trả lại cho mẹ của Linh rồi nên bây giờ hắn chỉ có thể dùng thanh kiếm này. Đút nó vào vỏ xong hắn đeo thanh kiếm ngang hông giống như Uchiha Sasuke vậy.
Đến khoảng 9h, mọi người đã đến đông đủ, một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng lưng vẫn thẳng tắp mặt mày hồng hào đi lên trên bục ở giữa Luyện Võ Tràng hắng giọng một chút rồi mở miệng nói:
- Cứ 5 năm một lần, chúng ta lại tụ họp ở đây để tổ chức giải giao lưu võ thuật thế giới, để tạo một nơi cho con, cháu, đệ tử của chúng ta thể hiện tài năng của chúng và cũng là để tăng sự gắn kết giữa các môn phái trong Liên đoàn....
Ông lão này nói tiếng Anh để mọi người cùng hiểu, ông ta nói mà không cần micro nhưng giọng nói của ông ta vẫn vang vọng khắp ngõ ngách của Luyện Võ Tràng làm hắn cảm thấy rất kỳ lạ vì rõ ràng hắn nghe thấy ông lão này nói không to nhưng hắn lại nghe rõ từng chữ một.
- [Quan sát]
Tên: Hà Thiên Vũ
Tuổi: 76
Giới tính: Nam
Hp:???
Mp:???
Lv:???
STR:???
AGI:???
VIT:???
WIS:???
INT:???
LUK:???
Trưởng ban cố vấn Liên đoàn võ thuật quốc tế
Kỹ năng:???
Ông lão này là trưởng ban cố vấn, đọc tên thì có vẻ ông ta là người Trung Quốc. Cái này cũng rất bình thường, Trung Quốc cực kỳ đông dân nên số lượng môn phái cũng nhiều theo vì thế bọn họ thường chiếm ưu thế số đông, có kẻ được lên làm trưởng ban cố vấn thì cũng chẳng có gì lạ.
- Giờ ta xin tuyên bố giải giao lưu võ thuật hế giới xin được phép chính thức bắt đầu - Sau khi kể lể về lịch sử của giải đấu hết hơn 5 phút ông lão liền hô lớn.
Không khí lập tức ồn ào lên, nhất là mấy tên thanh, thiếu niên cực kỳ háo hức khi sắp được lên võ đài.
- Giờ xin các vị chưởng môn lên bốc thăm để lập danh sách thi đấu vòng loại.
Sau đó các vị chưởng môn lần lượt đi lên bốc thăm, mẹ của Linh và ông già chưởng môn cũng đi lên. Nữ Huỳnh Đạo bốc được số thứ tự 13 bảng B võ đài thứ 2 còn Liệt Hỏa Phái thì bốc vào số thứ tự 6 bảng D võ đài thứ 4.
Ở đây có khoảng hơn 200 môn phái được chia đều làm 16 bảng từ A đến bảng P. Mỗi bảng có khoảng từ 12-14 đội đấu loại với nhau, đội nào giành chiến thắng cuối cùng sẽ tham gia vòng 16 đội.
Mặc dù bọn hắn cách nhau 1 bảng nhưng do cách xếp võ đài zic-zắc nên võ đài số 2 và 4 ở ngay cạnh nhau, bọn họ vẫn đứng chung 1 chỗ, còn mấy người chưởng môn thì đã lên khán đài riêng của họ ở phía trên khán đài của khán giả tới xem giải đấu.
Phái Nữ Huỳnh Đạo bốc vào số 13 trong bảng B mà bảng đó chỉ có 13 đội nên bọn cái Linh được thông trận đầu mà không cần đánh, còn Liệt Hỏa phái thì bốc vào số 6 và võ đài của họ có 14 đội nên đội số 5 và số 12 được qua thẳng, bọn hắn phải đấu trận thứ 3 với đội số 7.
Bọn cái Linh vì không phải đấu vòng đầu nên qua võ đài số 4 xem bọn hắn thi đấu, trận thứ nhất và thứ 2 bảng D kết thúc khá là nhanh do chênh lệch của 2 bên quá lớn. Có vẻ hắn quá coi trọng giới võ thuật quốc tế rồi, đến hơn 70% các đội thì thành viên chỉ khoảng Lv 10 đến dưới 15, hơn 20% là có Lv từ 15 đến dưới 20, số người có lên cao hơn 20 là rất ít, ít nhất trong số những người ở cả 2 bảng B và D chỉ có 2 người Lv 21 ở bảng B và 1 người Lv 22 ở bảng D.
- Bảng D đội số 5 qua thẳng mời đội số 6 và đội số 7 lên võ đài - Trọng tài của bảng D nói to.
Cuối cùng thì cũng đến lượt bọn hắn. 5 người bọn họ nối đuôi nhau lên đài, vị trọng tài kia nói:
- Mời tuyển thủ đầu tiên của 2 đội bước lên trước.
Sau đó, Hào, người nhỏ tuổi nhất trong 4 các sư huynh đệ nếu không tính Long bước ra trước. Hào Lv 14 cũng không phải quá cao nhưng tuyển thủ của đối phương là một tên thiếu niên cũng khoảng 14 tuổi mà chỉ mới có Lv 11. Nếu không có gì ngạc nhiên thì Hào thắng chắc. Võ giả ở giai đoạn luyện thể chỉ tập luyện tăng cao thể chất là chính, thể chất càng mạnh thì Lv càng cao, thủ đoạn tấn công hầu hết là cận chiến nên ai có chỉ số cao sẽ chiếm hết mọi lợi thế.
- Tuyển thủ đội số 6 thắng, mời tuyển thủ tiếp theo của đội số 7 lên võ đài.
Không ngoài dự đoán của hắn, Hào rất dễ dàng giành chiến thắng chỉ trong 5 phút, đối phương bị đánh ngã ra khỏi võ đài.
Đối thủ thứ 2 của Hào là một tên thiếu niên tuổi cũng xấp xỉ tên vừa rồi nhưng đã Lv 13 rồi, nếu không cẩn thận Hào có thể bị thua.
Trận này chiến đấu khá căng thẳng, sức mạnh của 2 bên không hơn kém nhau là bao nên đánh rất nhiệt tình, sau khoảng 15 phút, Hào giả vờ sắp ngã dụ đối phương lao lên rồi xoay người đá vào mạn sườn của hắn. Tên kia lập tức ngã gục xuống ôm lấy mạn sườn có vẻ cực kỳ đau đớn.
Vị trọng tài đếm đến 10 nhưng tên này vẫn không đứng dậy nổi nên đã tuyên bố Hào chiến thắng. Hào đi lại gần đối thủ và đỡ đối phương về phía đội tuyển của mình, mấy tên sư huynh của hắn cũng gật đầu cảm ơn.
Trận sau đó thì Hào rút lui vì đã tốn khá nhiều sức trước đó thêm nữa đối thủ có Lv cao hơn hắn, nếu thể lực đầy đủ thì Hào còn muốn thử chứ giờ hắn đã mệt rồi.
Người ra sân tiếp theo tên là Vượng Lv 16, hắn thắng liên tiếp 2 trận chỉ tới khi gặp phải chủ tướng của đối phương có Lv 17 thì mới thua. Sau khi Vượng thua thì Chiến lên võ đài và đánh bại đối phương giành chiến thắng thứ 5 cho đội số 6. Chiến Lv cũng chỉ là 17 nhưng do đối phương đã mất sức trong trận với Vượng nên Chiến giành chiến thắng khá dễ dàng.
Trận đấu này thậm chí là Lâm kẻ có Lv cao nhất trong 5 sư huynh đệ là Lv 19 cũng không phải ra sân nên cũng không đến lượt hắn, hắn chỉ đứng ở góc chờ của võ đài và nói chuyện với Linh và mấy cô bé của Nữ Huỳnh Đạo.
Vòng đấu tiếp theo đến chiều mới bắt đầu nên bọn họ rủ nhau đi ăn trưa. Trong nhà hàng, hắn hiện đang ngồi giữa Linh và Nguyệt, 3 cô gái còn lại thì ngồi bên cạnh, 5 tên sư huynh đệ thì ngồi đối diện, Long bây giờ đã có thể đi lại nên tới để cổ vũ cho mọi người, nhưng khi nhìn thấy mấy cô gái tranh nhau gắp thức ăn cho Hiệp mà không để ý gì đến 5 anh em bọn hắn thì cảm thấy lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, cho dù khi bị đánh gãy xương cũng không thấy đau như vậy. 5 anh em đang ngồi trên 1 chiếc xe tăng chỉ biết cúi đầu xuống ăn để không nhìn thấy cảnh này mà thầm nghĩ "mắt không thấy thì tim không đau, hu hu"
Còn Hiệp hắn đang hồn nhiên ngồi ăn ngon lành mấy thứ mà các cô gái gắp cho hắn, ai đến cũng không từ chối mà không để ý xung quanh thấy 5 tên sư huynh đệ đang tự liếm vết thương lòng, cũng không nhận ra rằng mấy cô gái đang liên tục gắp cho hắn đang nhìn nhau mà cười nhưng những nụ cười ấy lại tràn đầy sát khí làm người khác lạnh hết cả người.
Đúng là mấy tên ngố có phúc đào hoa thật!!
----------
------oOo------