Vậy là cuộc chiến ở căn cứ của Yami đã kết thúc với phần thắng nghiêng về phía Katsujin Ken.
Bọn họ thu dọn chiến trường và trở về Lương Sơn Bạc.
Tại một phòng câu lạc bộ trong trường trung học Kouryou...
- Kenichi, cả thế giới đã biết đến danh tiếng của Shinpaku Rengou rồi, lúc đó cả thế giới đổ dồn ánh mắt về phía căn cứ của Yami và đã biết được sức mạnh của chúng ta. Ha ha ha ha - tên Niijima cười khoái chí.
Từ sau trận chiến đó thì Shinpaku Rengou nhận được rất nhiều lời mời hợp tác từ khắp nơi trên thế giới khiến tên Niijima này vui đến nỗi cười đến sái cả quai hàm, Seigfried đã phải chỉnh lại khớp hàm cho tên này mấy lần rồi.
- Những công việc mới này rất thích hợp cho chúng ta rèn luyện bản thân bằng thực chiến - Takeda nói - sư phụ tôi nói thực chiến là con đường ngắn nhất để lên tới đẳng cấp vĩ nhân.
- Đúng vậy, những công việc này lại có thù lao rất cao nữa, quân phí đã được nâng cao rất nhiều - Thor nói, dù sao Seigfried có giàu đến mấy thì cũng chỉ trợ giúp được 1 phần quân phí cho Shinpaku mà thôi, phần thu nhập thêm này là rất cần thiết.
- Được rồi, đừng nói chuyện nữa, có nhiệm vụ mới đây - tên Niijima nói làm mọi người lập tức im lặng - gần đây có rất nhiều ngân hàng bị cướp, bên phía chính phủ nghi là do Yami đang tích lũy quân phí nên cần chúng ta tới viện trợ bảo vệ các ngân hàng lớn...
-----
- Đỡ này Kenichi - Sasaki hét to rồi đấm về phía hắn.
Hắn lập tức dùng một tay đỡ lấy cú đấm của Sasaki rồi rút kiếm ra chém về phía sau.
Keng!!!
- Shigure, đừng có đánh lén thế chứ - hắn cười khổ, đánh với Sasaki thôi đã mệt lắm rồi lại còn phải đấu thêm với Shigure nữa thì.
- Hô hô, trình độ kiểm soát khí của con càng ngày càng tốt đấy - trưởng lão vuốt râu cười.
- Mọi người nghỉ tay vào ăn cơm trưa nào - Miu gọi to.
Mọi người cùng nhau ngồi vào bàn cơm, Apachai cứ ăn mấy món nhậu mà Miu làm riêng cho Sasaki khiến ông tức giận, Ma sư phụ thì cho dù ngồi trên bàn ăn mà vẫn không chịu bỏ thói dê xồm muốn lén sờ mông Shigure nên bị cô và Izayoi truy sát, giờ Izayoi đã thành cái đuôi của Shigure rồi.
Bữa cơm hôm đó vẫn tràn ngập tiếng cười như mọi khi nhưng sao trong lòng hắn lại cảm thấy bức bối khó chịu.
Sau bữa ăn, mọi người ngồi uống trà ở phòng khách. Nhấp một ngụm trà xanh do Akisame pha sau đó trưởng lão đặt cốc trà xuống nói:
- Con đã quyết định rời đi rồi à - trưởng lão mở miệng khiến cho không khí trở nên trầm lắng.
Hắn im lặng một chút rồi ngẩng đầu lên định nói thì trưởng lão lại ngắt lời hắn.
- Con đã chính thức bước vào cảnh giới đại vĩ nhân. Đã đến lúc con phải bước trên con đường của chính mình rồi - trưởng lão hiền từ nhìn hắn.
Akisame đi tới đặt tay lên vai hắn.
- Con tới Lương Sơn Bạc đã được 1 năm rưỡi rồi, ta biết ngày này sẽ tới ta chỉ không ngờ là nó lại tới sớm như vậy. Nhưng chú chim non cuối cùng cũng phải rời tổ mà bay lên bầu trời bao la, con hãy tự mình tìm kiếm bầu trời của con đi.
- Apa, Kenichi phải nhớ về chơi với Apachai nhé - Apachai khóc lóc ôm lấy hắn.
- Sasaki, ông không muốn nói gì à - Ma Kensei cười cười.
- Vớ vẩn, nó đi đâu thì kệ nó chứ - mặc dù cứng miệng nhưng Sasaki lại quay lưng về phía mọi người vì không muốn họ nhìn thấy ông ta khóc.
................
Sáng ngày hôm sau, hắn chuẩn bị mọi thứ xong xuôi và chuẩn bị lên đường. Bây giờ hắn đang đứng trước cửa của Lương Sơn Bạc, Miu đang đứng cạnh hắn.
- Kenichi, hãy nhận lấy cái này...
Trưởng lão đưa cho hắn một chiếc giáp tay nói, đây chính là chiếc giáp tay của Fuurinji Saiga, trong truyện ông ấy đã tặng nó cho Kenichi nhưng do hắn học kiếm nên ông không giao cho hắn. Giờ đây ông lại tặng hắn như một món quà chia tay.
Hắn nhận lấy chiếc giáp tay và cảm ơn rồi Sasaki lại tặng cho hắn một bình đựng rượu:
- Đây là chiếc bình đựng rượu mà ta yêu quý nhất, giờ ta tặng nó lại cho con - nói xong ông không kìm nổi nước mắt.
Sau đó Akisame tặng hắn một chiếc dây chuyền treo một bức tượng nhỏ hình con quạ mà ông đã thức cả đêm để làm cho hắn. Apachai thì lại tặng hắn chiếc khăn buộc đầu của mình, Ma Kensei thì tặng hắn chiếc máy ảnh yêu quý của mình cùng với một cuộn phim chứa những hình ảnh "quý giá" nhất của ông.
- Cảm ơn mọi người, con nhất định sẽ giữ gìn thật tốt những món quà này.
- Kenichi, đã đến lúc con phải đi rồi, chúc con thượng lộ bình an - trưởng lão nói rồi sau đó lại đổi giọng - nhưng sau chuyến đi này mà ta phát hiện con làm gì với Miu thì hãy chuẩn bị sẵn tinh thần để chiến đấu với ta khi trở về đi.
Khí thế của trưởng lão khiến một đại vĩ nhân như hắn cảm thấy teo lại như con cún...
Sau đó là một màn đưa tiễn đầy nước mắt...
- Vĩnh biệt mọi người... - hắn đi được một đoạn thì đứng lại nói thầm - đưa toàn bộ Pet và người theo đuổi về đảo thiên đường.
Đảo thiên đường là tên hắn mới đổi cho khu vườn vui vẻ vì hắn thấy nó giống hòn đảo chứ không giống khu vườn. Sau khi hắn thấy toàn bộ những người hắn muốn xuất hiện trên đảo thiên đường thì yên tâm.
- Thoát phụ bản...
Hắn vừa hô thì cảnh vật xung quanh biến đổi, hắn đã được đưa về đảo thiên đường, xem ra đây giống như 1 trạm trung chuyển giữa 2 thế giới.
--
------oOo------
CHƯƠNG 126: THU HOẠCH
Ting, bạn đã hoàn thành phụ bản "Shijou Saikyou no Deshi Kenichi".
Ting, bạn nhận được 100 000 Exp
Ting, bạn nhận được 20 000 điểm tích lũy
Ting, bạn nhận được 10 000 điểm thành tựu
Ting, chúc mừng bạn hoàn thành phụ bản đầu tiên.
Ting, bạn nhận được 100 000 Exp
Ting, bạn nhận được 70 000 điểm tích lũy.
Ting, bạn nhận được 25 000 điểm thành tựu
Ting, bạn đã lên Lv 56
.....
Ting, bạn đã lên Lv 66
Tên: Phạm Quang Hiệp
Tuổi: 16
Giới tính: Nam
Hp: 2873/2873 (Hp regeneration: 28.73/s)
Mp: 4750/4750 (Mp regeneration: 138/s)
Lv 66: 17300/22000 Exp
STR: 70 +83 +59
AGI: 69 +63 +64
VIT: 69 +73 +69
WIS: 107 +108
INT: 282 +183
LUK: 69 +63
Điểm tự do: 80
Ting, mời bạn mở thưởng phụ bản. Bạn hoàn thành phụ bản được đánh giá S+ bạn được mở 2 tấm miễn phí.
Trước mặt hắn hiện ra 5 tấm thẻ bài cực lớn có in hình Miu ở trên. Hắn được mở tới 2 tấm cơ à. Mở nào!!!
Ting, bạn nhận được 5 đá không gian
Ting, bạn nhận được 3 World Stone
Ting, bạn nhận được 10 đá không gian
Ting, bạn nhận được 5 World Stone
Ủa ít vậy à, tổng cộng 2 lần mở mà được có 15 đá không gian và 8 World Stone, đúng là hàng free thì chẳng bao giờ ngon cả. Những cũng không sao, dù sao giờ hắn không phải lo đi kiếm mấy viên đá này nữa.
Đứng một lúc thì hắn thấy mấy tấm bài vẫn chưa biến mất thì thấy lạ. Hắn thử ấn vào ô thứ 3 thì một âm thanh vang lên.
Ting, mở lá bài này cần 1000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Mở!!
Ting, bạn nhận được huyết kế tộc Uchiha.
Hòa vốn à, cái này vốn bán trong Shop với giá 1000 điểm mà. Thôi kệ vậy không lỗ là được.
Ting, bạn dung hợp thành công huyết kế tộc Uchiha.
Xong rồi à, sao chẳng cảm thấy gì hết.
- Sharingan!!!
Hắn thử một chút nhưng chả có cái mẹ gì xảy ra hết. Hắn quên mất rằng không phải cứ là người của tộc Uchiha thì có thể mở ra Sharingan, hắn chỉ mới nhận được huyết kế thôi chứ không giống như Shikotsumyaku có thể trực tiếp dùng, Sharingan thì cần sự kích thích mới có thể mở ra.
Hắn cảm thấy chán muốn thử mở lá bài tiếp theo.
Ting, mở lá bài này cần 10 000 điểm thành tựu bạn có mở không?
10 000, ăn cướp à, nãy đã mất toi 1000 hắn cũng không tiếc lắm nhưng 10 000 thì là gần 1/3 số điểm hắn đang có rồi.
Các cụ đã có câu: đánh đề ra đê mà ở, không nên vung tiền vào cái trò may rủi này...
Hắn liền tắt giao diện nhận thưởng đi, 5 lá bài liền biến mất.
Hắn mở Shop thành tựu ra xem một chút, giờ hắn đang có 36290 điểm thành tựu, đủ để mua khá nhiều thứ.
Hắn dạo qua Shop một lúc thì thấy rất nhiều thứ hắn mua muốn mua nhưng với số điểm hắn hiện có thì không mua hết được, hắn phải tối ưu hóa số điểm này.
Thứ đầu tiên hắn mua, đương nhiên là Kenbun-shoku no Haki rồi, nó đã được giảm giá còn 5000 điểm thôi.
[Kenbun-shoku no Haki] (見聞色の覇気):
Tạo ra một vùng kiểm soát mà trong đó người sử dụng có thể phát hiện và dự đoán trước những đòn tấn công của đối thủ. Độ rộng của vùng kiểm soát dựa vào INT.
Mp: 30 Mp/s
Tiếp theo là, xem nào... Kenbun-shoku no Haki giúp hắn nâng khả năng dự đoán tình hình, nếu đã có lợi thế này sao không tối ưu hóa nó. Sharingan cũng được đấy, dù sao hắn cũng có huyết kế tộc Uchiha sẵn rồi, sẽ không bị giống như Kakashi đâu.
Ting, bạn mua Sharingan 1 Tomoe (1 câu ngọc) điểm thành tựu trừ 2000
Ting, bạn mua Sharingan 2 Tomoe (2 câu ngọc) điểm thành tựu trừ 5000
Ting, bạn mua Sharingan 3 Tomoe (3 câu ngọc) điểm thành tựu trừ 10 000
Hắn hơi nhắm mắt lại và ngưa ngứa một chút, khi mở mắt ra thì con ngươi của hắn đã biến thành màu đỏ, trong con ngươi có 3 cái Tomoe (câu ngọc) xếp thành 3 góc 120° đang chầm chậm xoay tròn quanh một chấm đen ở giữa.
[Sharingan] (写輪眼): 3 Tomoe
Có thể đọc được dòng chảy năng lượng của người khác.
Có khả năng phán đoán đòn tấn công của đôi phương nhờ khả năng đọc chuyển động cực cao.
Có khả năng mô phỏng theo bất cứ kỹ thuật nào trừ các bí thuật.
Có khả năng miễn nhiễm với các loại ảo thuật.
Tăng thêm 200% hiệu quả khi sử dụng ảo thuật
Mp: 50/s
Bây giờ hắn còn lại 14290 điểm thàn tựu, không đủ để nâng lên Mangekyou Sharingan, hơn nữa hắn cũng chưa cần đến nó vội. Hắn đảo quanh Shop thành tựu một lát thì thấy một số thứ khá là thú vị.
Kiến thức y học đại cương:
Kiến thức y học được tổng hợp đến năm 2050
Giá: 100 điểm thành tựu
Kiến thức vật lý đại cương:
Kiến thức vật lý được tổng hợp đến năm 2050
Giá: 100 điểm thành tựu
..........
Kiến thức ngôn ngữ đại cương:
Ngôn ngữ và chữ viết của mọi thế giới.
Giá: 500 điểm thành tựu
Một lô các loại kiến thức, hắn mà mua hết không phải là thành thiên tài rồi sao. Nhất là cái kiến thức về ngôn ngữ, hắn thấy cái này rất cần thiết, hắn có thể hiểu mọi loại ngôn ngữ ở mọi thế giới. Đây là một lợi thế lớn vì không phải lúc nào hắn cũng đi vào thế giới mà nhân vật chính là người ở đó và biết sử dụng ngôn ngữ như Kenichi.
Vậy là hắn mua cái kiến thức ngôn ngữ tổng hợp cộng thêm một đống kiến thức gồm: toán, vật lý, hóa học, sinh học, y học, điện tử, vũ trụ học, lịch sử, khảo cổ. Tổng cộng 9 loại kiến thức được tổng hợp đến năm 2050 và kiến thức ngôn ngữ tổng hợp là hết 1400 điểm tích lũy. Chỉ mất một chút điểm mà hắn đã trở thành Mr Biết Tuốt rồi.
Hắn nghĩ là tạm thời chưa cần mua gì nữa và bắt đầu đóng Shop lại và dịch chuyển tới chỗ mấy cô gái, không phải bằng phép [Teleport] mà là do hắn là chủ nhân ở đây nên hắn có thể giám sát và tới bất cứ nơi nào hắn muốn. Ở đây hắn là vô địch.
----
------oOo------
CHƯƠNG 127: XÂY DỰNG HẬU CUNG
- Onii-chan - Honoka thấy hắn tới thì chạy ngay tới và nhảy vào lòng hắn.
Hắn hơi cúi xuống và ôm lấy cô bé rồi hôn mấy cái lên má, Honoka thật sự rất đáng yêu.
- Kenichi, con đến rồi à - Saori, mẹ của Kenichi đứng đằng sau Honoka cười.
Hắn không bỏ sót lại người nào ở phụ bản hết, nhờ tình thân thì Saori và Honoka có hảo cảm 100 với hắn sẵn rồi nên hắn đương nhiên là bắt về đây...
- Chồng/Honey/Kenichi.... - một đám các bông hoa đủ loại màu sắc hình dạng chạy tới ôm hắn, có những bông hoa kiều diễm nở rộ, cũng có những nụ hoa chúm chím mới nở.
Hắn hôn mỗi người một cái rồi bắt đầu giải thích một chút về nơi này.
- Nói cho ngắn gọn thì đây là thế giới của anh, cũng sẽ là nhà của các em. Khi được khế ước kết nối với anh thì các em đã trở nên bất tử rồi, các em sẽ có được thanh xuân vĩnh cửu và tuổi thọ vĩnh hằng.
Nghe thấy đến 4 chữ thanh xuân vĩnh cửu, trẻ mãi không già thì ai ai cũng hiện lên vẻ vui sướng. Sau khi giải thích xong thì bọn họ bắt đầu sửa sang hòn đảo này, nó còn quá hoang sơ. Lúc đầu hắn chỉ mới mở diện tích cho nó chứ chưa có thời gian sửa sang giờ thì có nhiều cô gái như vậy trợ giúp thì chắc chắn hòn đảo sẽ rất đẹp cho mà xem.
Xem nào, trước hết là đổi bờ biển thành hình ảnh bờ biển vùng Caribe đi. Lập tức khung cảnh thay đổi, bãi biển giờ là một bờ cát trắng trải dài ở phía Nam của hòn đảo, ở đây cũng có hướng vì nơi này cũng có mặt trời hẳn hoi nhưng chắc cũng chỉ là một quả cầu lửa treo lên trời thôi, giống như mặt trăng nhân tạo của Vegeta ấy mà.
Bên ngoài bờ biển là một đại dương mênh mông có màu xanh biếc cùng bầu trời xanh trên đầu tạo thành một khung cảnh đẹp tuyệt vời.
Sau khi xử lý xong phần nền thì hắn kêu các cô gái tới trang trí hòn đảo cùng hắn. Hắn giao quyền sử dụng Shop tích lũy cho mấy cô gái vì không chỉ tiện cho việc sửa sang hòn đảo mà còn là để sau này họ có thể mua sắm ở trong đó vì hòn đảo không có lương thực hay nhu yếu phẩm nào hết.
Bọn họ phủ xanh hòn đảo bằng những loại cây của vùng nhiệt đới và bờ biển dài bằng những hàng cây dừa cao với tán lá rộng.
Hắn tập trung chủ yếu cải tạo vùng bờ biển phía nam chứ không sửa sang mấy nơi khác của hòn đảo vì bọn hắn còn quá ít người, chỉ cần một vùng nhỏ là đủ rồi.
Hắn mua một khu nhà rất lớn theo phong cách Nhật Bản đặt ở cách bờ biển khoảng 10 km và tạo một vài con đường thông từ khu nhà ra bờ biển và khắp các nơi trên hòn đảo. Hắn mua rất nhiều siêu xe các loại đặt trong một Gara lớn phía bên cạnh khu nhà để cho tiện việc di chuyển trên đảo.
Khu nhà này rộng cực kỳ có đến hàng trăm phòng ngủ, mỗi phòng rộng không dưới 50m vuông hơn 50 nhà vệ sinh và nhà tắm, một phòng khách rất lớn, một gian nhà bếp rộng rãi và một khoảng sân rất rộng. Trong sân có những hòn giả sơn và các con suối nhỏ, ở gần một góc sân có một suối nước nóng rất rộng.
Khu nhà này mặc dù xây theo phong cách truyền thống của Nhật Bản nhưng lại được mấy cô gái trang bị đầy đủ các loại vật dụng tiện nghi và đồ gia dụng như TV, máy lạnh, Laptop, đèn... Hắn đã bỏ một chút điểm tích lũy ra để tiến hành kết nối Internet và các loại sóng để họ có thể xem TV và dùng máy tính.
Đương nhiên các thông tin về họ cũng đã bị giấu đi, mặc dù hắn không biết rõ phản ứng của mấy cô gái sẽ ra sao nếu biết mình chỉ là một nhân vật hư cấu ở trong Manga mà thôi nhưng hắn biết chắc chắn nó sẽ không dễ chịu một chút nào. Hắn giấu đi các loại thông tin đó vì hắn không muốn mấy cô gái buồn mà thôi.
Ngoài ra nó còn có một phòng ngủ đặc biệt rộng cực kỳ, ở trong phòng có một chiếc giường lộng lẫy cực lớn có thể nhét vừa cả vài chục người mà vẫn còn rất rộng rãi, không cần nói cũng biết căn phòng này dùng để làm gì.
Ngoài ra ở ngoài bãi biển hắn còn đặt một số phòng nghỉ giống như những khu du lịch để thỉnh thoảng hắn và mấy cô gái tổ chức những bữa tiệc trên bãi biển thì họ sẽ nghỉ lại ở đó mà không cần thiết phải về nhà.
Mua sắm nhiều thứ như vậy nhưng hắn chỉ tiêu tốn rất nhiều điểm tích lũy nhưng so với số lượng 870 triệu điểm tích lũy thì nó chẳng thấm vào đâu cả, không biết đến khi nào hắn mới tiêu hết được số điểm này.
Sống ở trong hòn đảo này hắn cũng không sợ bọn họ buồn chán vì số lượng người cũng khá nhiều và sau này sẽ còn có thêm nhiều người hơn nữa. Bây giờ ở trên đảo có tổng cộng 35 người bao gồm: Fuurinji Miu, Ma Renka, Shigure Kousaka, Nanjou Kisara, Shiratori, Kaname Kugatachi, Rachel Stanley, Kushinada Chikage, Kushinada Mikumo, Izayoi, Kokorone Rimi, Chisato Ayazaki, Reo Usami, Yoko Igarashi, Ami Fujimiya, Hibiki Yuki, Shizuru Toyonaga, Yuriko Aiba, Yumeko Tatsumoto, Kyouko Ono, Takashima Chihiro, Shirahama Honoka, Shirahama Saori, Radin Tidat Lona, Sham, Hartini, Mildred Lawrence, Charlotte Northway, Raki Hoshinano, Ayame Hoshinano, Yui Sayama, Hasuko, Hanako, Yuuka Izumi và Himeno Makoto
Với lượng người như vậy chắc chắn họ sẽ không thể thấy buồn được.
Thế giới này có một chức năng khá giống với kết giới ảo ảnh của hắn đó là nó có thể điều chỉnh thời gian nhanh hoặc chậm hơn so với thế giới bên ngoài dựa trên lượng Mp của hắn. Ví dụ bây giờ hắn có thể điều chỉnh kết giới thời gian chảy nhanh gấp 15 lần thế giới thực như vậy hắn ở trong này một tháng thì bên ngoài mới chỉ là 2 ngày và ngược lại khi hắn đi ra ngoài thì có thể điều chỉnh lại thời gian ở đât chậm hơn 15 lần so với bên ngoài thì hắn ở thế giới thực 1 tháng trong này mới qua 2 ngày.
Càng như vậy hắn càng thấy sự cần thiết của mana, mana càng nhiều hắn sẽ có càng nhiều thời gian ở bên người mà hắn yêu quý, hắn quyết định sẽ tiếp tục tăng vào INT để nâng cao lượng Mp của mình.
Ngoài việc điều chỉnh thời gian thì hắn còn có thể chọn loại kết giới nữa. Ví dụ như bây giờ hắn đã chuyển sang chế độ kết giới Regeneration với khả năng phục hồi thể lực và năng lượng được nâng lên cực kỳ cao. Đừng nói là 35 người, cho dù là 350 người hắn cũng có thể chiều hết. Hắn lập tức điều chỉnh tốc độ nhanh lên gấp 15 lần.
Thế giới thực ơi, hẹn gặp lại mày sau "2 ngày" nữa nhé!!!
----
------oOo------
CHƯƠNG 127.5: ĐẢO THIÊN ĐƯỜNG
- Ha ha, hi hi...
Mấy cô gái đang thỏa thích vui đùa trên bãi biển. Hắn đặt một quầy bar nhỏ mua từ hệ thống, quầy bar này chính là thứ giúp cho các cô gái sử dụng Shop tích lũy, thông qua nó họ có thể mua các loại đồ ăn thức uống.
Trên đảo có rất nhiều cái như vậy ở dưới dạng các cửa hàng bán đồ dùng, nhà hàng, cửa hàng quần áo v.v...
Lúc này hắn cầm trong tay một cốc bia và uống do hắn không thích uống rượu cho lắm. Hắn đi tới phía các cô gái và ôm chầm lấy một người từ phía sau.
- A... chồng... - Miu đang mặc một bộ bikini màu trắng quay lại nhìn thấy hắn thì mừng rỡ.
Hắn lập tức cúi xuống ngậm lấy đôi môi của Miu một tay thì bóp lấy bầu vú săn chắc của cô bé.
Hắn nhấc chiếc áo tắm của Miu lên khiến cho bầu vú to tròn của cô tuột ra và rung lắc dữ dội. Bộ ngực của Miu cực kỳ săn chắc, dù nó rất lớn nhưng lại không hề sệ xuống mà hai núm vú hồng hào lại vểnh cao lên.
Hắn dùng hai ngón tay xoa núm vú của Miu khiến người cô bé hơi run lên và miệng mở rộng ra khiến hắn có thể đưa lưỡi của mình vào sâu trong khoang miệng thơm tho ấy.
Hắn dùng tay bóp mạnh vú của Miu và nhả miệng cô ra rồi cúi xuống ngậm lấy núm vú của cô. Tay còn lại của hắn cởi dây của chiếc quần bơi khiến nó tuột ra và để lộ một bộ lông lồn vàng óng như màu tóc của Miu.
Hắn vuốt ve bộ lông lồn của Miu một chút rồi đưa ngón tay xuống lồn của Miu. Hắn vạch hai mép lồn của Miu ra và xoa nhẹ, hắn thấy lồn Miu có chút nước nhờn hơi dinh dính.
Hắn đưa ngón tay lên miệng mút nhẹ lấy chỗ dâm thủy ấy, dâm thủy của Miu có một mùi hương thoang thoảng khiến hắn rất hưng phấn.
Hắn cởi chiếc quần bơi ra và đút dương vật qua khe mông của Miu và ma sát với miệng lồn của cô bé. Con cặc nóng hổi cứng như sắt của hắn bị dâm thủy chảy ra từ lồn Miu làm cho ướt đẫm.
- Nóng quá.... con cặc của chồng vừa nóng lại còn cứng nữa... - Miu rên lên...
- Vợ có muốn chồng đút nó vào lồn vợ không... - hắn hôn lên cổ Miu rồi nói.
- Có ạ... em muốn chồng đút cặc chồng vào lồn em... em muốn chồng chọc thủng màng trinh em... - lời nói của Miu dâm đãng đến bất ngờ.
Hắn nghe thấy những lời này thốt ra từ miệng của Miu thì cảm thấy cực kỳ hưng phấn. Hắn dùng tay nhấc một chân cô bé lên và gác lên vai mình khiến cho hai chân Miu dạng rộng và hai mép lồn mũm mĩm của cô mở rộng để lộ ra lỗ lồn nhỏ bé của cô.
Hắn đặt đầu cặc vào lỗ lồn của Miu và đẩy nhẹ. Lỗ lồn Miu giờ này đã ướt đẫm dâm thủy nên đầu cặc hắn chỉ mới đút nhẹ vài lần đã đi vào trong lỗ lồn của Miu, hắn cảm thấy đầu cặc mình đang chạm vào màng trinh của Miu, hắn thúc mạnh eo đút toàn bộ dương vật vào lồn Miu.
- Ư... ư... chồng... phá trinh em rồi... em mất trinh rồi... lồn của em bị chồng địt... nóng quá... - từng âm thanh rên rỉ của Miu đi vào trong tai hắn.
Hắn bắt đầu nhấp liên tục vào lồn Miu và nói:
- Lồn vợ bót quá... sướng thật... địt vợ sướng quá đi mất... chồng sẽ địt nát lồn vợ !!!
- Ư... ưm... Địt mạnh nữa đi... đầu cặc... sắp đâm vào tử cung rồi... địt... nữa đi !!!
Hắn dùng sức địt vào lồn Miu, đầu cặc của hắn đâm xuyên qua tử cung khiến Miu cảm thấy tử cung của mình như đang bị giằng xé, hai mắt cô trợn lên, miệng há to mà rên rỉ.
- Sướng... chồng địt sướng quá...
- Phạch phạch phạch.... - từng tiếng cơ thể va chạm vang lên khiến cho những cô gái xung quanh thò tay xuống mà vuốt ve cái lồn đã ướt đẫm dâm thủy của mình.
- Em ra... em ra rồi... a... a a a...
Một dòng dâm thủy nóng hổi xối lên đầu cặc khiến cho eo hắn hơi run lên. Hắn cũng không kiềm chế mà bắn tinh xối xả vào lồn của Miu.
Sau khi bắn một lượng tinh dịch lớn lấp đầy tử cung Miu thì hắn rút dương vật ra khiến cho tinh dịch tràn ra từ lỗ lồn của Miu, bụng cô bé vẫn giật giật và cô đang hưởng thụ lần cực khoái này.
Hắn đặt Miu xuống một chiếc ghế và đi tới chỗ mấy cô gái còn lại. Rachel từ xa chạy tới chỗ Miu và ngậm lấy lồn của cô bé mà mút lấy từng dòng tinh dịch của hắn vào miệng.
Hắn đi tới ôm lấy một cô gái.
- Kenichi... - cô gái này hơi ngượng ngùng.
- Mẹ, con muốn địt mẹ bây giờ, con muốn đút cặc vào lồn và địt mẹ.
Cô gái này chính là mẹ của Kenichi, Shirahama Saori. Thấy người trước đây là con trai mình muốn địt mình thì Saori đỏ bừng mặt.
Hắn cũng không nói nhiều mà đè Saori xuống bãi cát rồi lột bộ bikini màu đen của cô ra.
Hắn dùng tay banh hai chân của Saori và đút con cặc vẫn còn ướt do dâm thủy của Miu và tinh dịch của hắn vào lồn Saori.
Lồn Saori đã ướt đẫm khi chứng kiến hắn địt Miu rồi, hắn nằm đè lên cô và đút vào rút ra lỗ lồn rất nhanh và mạnh, bộ lông lồn đen nhánh của Saori cọ sát với lông cặc của hắn.
Mặc dù trong số tất cả các cô gái ở đây thì chỉ có một mình Saori là không phải do hắn phá trinh nhưng nghĩ tới việc đây chính là mẹ của mình trên danh nghĩa thì khoái cảm loạn luân dâng lên trong lòng hắn.
Hắn địt dồn dập vào lồn Saori khiến cho hai mép lồn của cô mở rộng ra.
- Mẹ... con địt mẹ có sướng không...
- Kenichi, con cặc của con to quá... to hơn bố con nhiều... lồn mẹ sướng lắm... hãy địt mạnh nữa vào..., địt nát cái lồn của con điếm dâm dục đã loạn luân với con trai mình đi... !!!!
Hắn quay sang nói với Honoka đang đứng ở bên cạnh với Chikage:
- Honoka, em muốn có em gái không..
- Dạ có ạ, cô bé vui vẻ nói...
- Anh sẽ địt mẹ đến khi nào mẹ có thai và sinh cho em một đứa em gái nhé - hắn nói với đôi mắt tràn đầy sự dâm dục.
- Vâng ạ, anh hãy địt mẹ nữa đi, em muốn có em gái - Honoka nói, tâm hồn trong sáng của cô bé đã bị hắn làm cho vấy bẩn rồi.
Hắn địt liên tục vào lồn của Saori, khoái cảm loạn luân khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ kích thích. Cuối cùng hắn không thể nhìn được mà xuất tinh, hắn đâm sâu đầu cặc vào lồn của Saori và bắn tinh xối xả.
Khi hắn bắn từng dòng tinh dịch vào tử cung thì Saori cũng đạt được cực khoái mà kêu to.
- Nóng quá... tinh dịch của Kenichi... mẹ là một con điếm dâm đãng... mẹ lên đỉnh khi bị con trai mình địt.... a a a a ....
Hắn thở hồng hộc và ôm lấy Saori một lát và ngay sau đó lại xách dương vật đi phá trinh những cô gái khác, nhờ vào kết giới Regeneration mà thể lực của hắn hồi phục cực kỳ nhanh.
Suốt một tháng trời ở trên đảo thiên đường, hắn đã thác loạn cùng toàn bộ các cô gái trên đảo. Gần như cả ngày hắn đều đang địt một cô gái nào đó mà không ngừng nghỉ.
Vì để tiện cho hắn địt thì các cô gái chỉ mặc đồ lót hoặc áo tắm, thậm chí những người như Shigure, Mikumo còn không thèm mặc gì mà đi lại trên đảo.
Một tháng này hắn sống một cuộc sống xa hoa và trụy lạc ở trên đảo nếu không phải còn có chút lý trí thì hắn đã quên mất việc phải về thế giới thực mà đắm chìm trong những cái lồn ở đây rồi.
Sau một tháng trời thì hắn phát hiện rằng Mikumo đã có thai, cô mang thai từ lần đầu tiên địt nhau với hắn ở trong ngôi đền, giờ đã được gần 3 tháng rồi.
Hắn khi nghe tin này thì vui mừng đến phát điên mà ôm hôn Mikumo.
Đứa con mà Mikumo sinh ra chắc chắn sẽ là con gái, bởi vì hắn đã bỏ 1000 điểm thành tựu ra để biến đổi tinh dịch của mình, tất cả những đứa con hắn của hắn sẽ là con gái.
Vì sao ư, cái này còn phải hỏi sao. Sao khi tận hưởng khoái cảm loạn luân với Saori và Honoka thì hắn luôn muốn thử cảm giác một cách thực sự với chính con gái ruột của mình.
--------------------
------oOo------
CHƯƠNG 128: VỀ NHÀ
- Con về rồi đây - hắn mặc một bộ quần áo bình thường xuất hiện ở cửa nhà mình.
Lúc này bố hắn đã kiểm tra xong hàng hóa của cửa hàng nên đang ở trong nhà đọc báo, mẹ hắn cũng mới đi chợ chiều về.
Mẹ hắn nghe thấy hắn về thì chạy từ trong bếp ra cửa đón hắn.
- Con về rồi đấy à, lại đây để mẹ xem có gầy đi cân nào không - mẹ hắn vuốt má hắn nói.
Hắn đi vào nhà thì thấy bố hắn đang đọc báo trong phòng khách, thấy hắn đi vào bố hắn gập tờ báo lại đặt xuống bàn rồi đi tới gần hắn.
Bố hắn giơ tay nắn bóp lấy vai và lưng hắn một chút rồi hài lòng gật đầu.
- Tốt lắm, cơ thể con rất là rắn chắc, chuyến đi lần này quả nhiên là không uổng công, bố phải cảm ơn cái Trang mới được - bố hắn nói.
- Gần 2 tháng này con ở trong quân đội chắc là ăn uống kham khổ lắm đúng không, để mẹ ra chợ mua thêm ít sườn để làm món sườn xào chua ngọt mà con thích - mẹ hắn lấy xe và đi ra chợ.
Trước khi đi vào phụ bản thì hắn biết chuyến đi này của mình sẽ mất khá nhiều thời gian cho dù hắn đã kéo dãn nó ra thành 13:1. Vì vậy hắn đã nhờ mẹ của Linh nói chuyện với bố mẹ hắn về việc cho hắn vào huấn luyện trong môi trường quân đội trong mấy tháng hè.
Bố hắn từng là sĩ quan cấp cao trong quân đội và giờ đã giải ngũ nên mở cửa hàng bán phụ tùng ô tô để kiếm thêm thu nhập. Bố của hắn phải giải ngũ sớm vì ông đã bị thương trong một lần làm nhiệm vụ.
Trước khi bị thương ông cũng có thể coi là một lính biệt kích xuất sắc, dù không đến mức như mấy tên binh vương trong truyện tung của nhưng bây giờ vẫn có thể 1 mình chấp 3 - 4 người cho dù ông đã bị thương. Bằng chứng chính là việc đẳng cấp của ông cao hơn hẳn những người khác.
Phạm Văn Hùng Lv 12
Do phải giải ngũ sớm nên bố của hắn vẫn còn mang rất nhiều tình cảm với quân đội, khi biết hắn muốn tham gia huấn luyện trong quân đội thì ông đồng ý cả hai tay.
Một năm rưỡi trong thế giới Kenichi giúp cho cơ bắp của hắn trở nên hoàn hảo hơn rất nhiều nhưng do huấn luyện theo phương pháp của Akisame nên không có chút cơ bắp thừa nào vì vậy hắn trông vẫn khá gầy.
Nhưng bố hắn dù sao cũng là quân nhân có kinh nghiệm lâu năm nên có thể phát hiện ra những cơ bắp trên thân thể hắn.
..............
Tối hôm đó hắn ngồi ăn cơm cùng với bố mẹ và mẹ con Linh. Lúc chiều bố hắn đã gọi điện cho mẹ Linh tới nhà ăn cơm để cảm ơn về việc đưa hắn đi huấn luyện.
- Sau 2 tháng thôi mà thằng Hiệp nhà anh đã trở nên rắn rỏi hơn trước rất nhiều, anh phải cảm ơn em đã tạo điều kiện cho cháu đi huấn luyện trong môi trường quân đội - bố hắn nói.
- Anh đừng khách sáo, đây là việc trong khả năng của em mà. Em biết anh muốn cháu đi theo truyền thống của gia đình mà gia nhập quân đội nên em mới đưa cháu đi để làm quen với môi trường quân đội - Trang cười đáp.
Hắn ngồi bên cạnh im lặng, gia nhập quân đội?? Còn lâu nhé, vào quân đội thì mất hết tự do rồi còn đâu. Tính hắn vốn thích bay nhảy, không hợp với môi trường quân đội, hơn nữa cứ thỉnh thoảng hắn phải vào phụ bản nữa chứ, quân đội nào đồng ý cho lính của mình vắng mặt mấy tháng?
Hắn mặc kệ hai người lớn đang nói chuyện mà gắp thức ăn cho Linh, đã lâu rồi bọn hắn chưa gặp nhau, hắn rất nhớ cô. Nếu Linh nhớ hắn vì đã đi xa gần 2 tháng thì hắn còn nhớ cô gấp mấy lần vì thời gian thực tế hắn xa nhà là hơn 1 năm rưỡi kìa.
Mẹ hắn ngồi bên cạnh thấy 2 đứa bé lúi húi với nhau thì buồn cười.
- Bé Linh nhà em xinh xắn thật đấy, nếu thằng Hiệp nhà chị mà cưới được cái Linh thì đúng là phúc tổ ba đời - mẹ hắn đùa.
- Chuyện bọn trẻ thì hãy để chúng tự nhiên đi chị, nếu hai đứa thật sự đến được với nhau thì em cũng ủng hộ - Trang cười cười.
Hắn ở bên cạnh mặt cứ trơ ra còn Linh thì đỏ mặt cúi đầu vào bát cơm.
...................
- Cái gì!!! Học hè!?!
Linh thấy hắn hét lên thì khó hiểu.
- Tất nhiên rồi, trước khi vào năm học bao giờ chẳng phải học hè 1 tháng?
Hắn quên mất cái vụ này, khi hắn mới sống lại thì đã là học kỳ 2 rồi, thêm vào việc sống trong phụ bản 1 năm rưỡi ở một đất nước không có học hè thì hắn cũng đã quên mất việc này.
Lúc hắn bắt đầu vào phụ bản là khoảng giữa tháng 6, và sau đó khi ở trong đó thì thế giới thực đã trôi qua gần 50 ngày. Bây giờ đã là đầu tháng 8, hắn phải đi học hè rồi.
Hắn cũng chẳng muốn đi chút nào, nhưng chắc chắn bố mẹ hắn sẽ bắt hắn đi. Nghĩ tới đây thì hắn lại suy nghĩ một chút về tương lai của mình.
Bây giờ hắn dám tự tin đứng lên nói rằng mình giỏi hơn bất cứ nhà khoa học nào trên thế giới vì hắn có được kiến thức vượt xa cả thời đại tới 40 năm. Liệu hắn có thực sự cần đi đến trường?
Nhưng khổ nỗi là ở Việt Nam thì không có chế độ học nhảy lớp, học sinh phải mài đũng quần ít nhất 12 năm trên ghế nhà trường thì mới được tốt nghiệp để đi học đại học.
Hay là xin đi du học? Với kiến thức của hắn thì chắc chắn là có thể thi đỗ bất cứ trường nào hắn muốn, tiền hắn cũng không thiếu, xem ra đi du học là lựa chọn tốt nhất.
Hắn xem xét một chút thì thấy đi du học Mỹ hoặc Úc là tiện lợi nhất, các đại học nước ngoài có thể thoải mái nghỉ học, chỉ cần hoàn thành các đề án để lấy điểm và thi đạt là được. Riêng về kiến thức thì hắn thừa sức dạy cả cái trường đại học luôn nên không cần lo về thi cử.
------
------oOo------
CHƯƠNG 129: DU HỌC
* Ngày 29/9 là sinh nhật mình nên sẽ có bom 10c nhé.
- Con muốn đi Mỹ du học? - bố hắn mặt nghiêm nghị.
- Vâng ạ, trong chuyến du lịch lần trước con đã học được nhiều điều và con muốn tiếp tục theo học ở môi trường nước ngoài để nâng cao tầm nhìn của bản thân - hắn gật đầu.
- Nhưng mà nhà ta đâu có nhiều tiền cho con đi du học - mẹ hắn nói.
- À có chuyện này con chưa kể với bố mẹ - hắn nói ra cái cớ hắn nghĩ sẵn từ trước - lầm trước khi sang Hawaii du lịch thì con đã đi tới Las Vegas và trúng giải thưởng 3 triệu đô ở một máy Slot Machine.
Hắn nói dối trắng trợn vì biết bố mẹ hắn không biết rằng phải trên 20 tuổi mới được vào sòng bạc ở Las Vegas, hai cụ chỉ biết đó là nơi đánh bạc nổi tiếng của Mỹ mà thôi.
- 3 triệu đô!?!
Cả bố và mẹ hắn đều cực kỳ kinh ngạc.
- Đúng vậy ạ, lúc đó do không có tài khoản ngân hàng ở đó nên con đã nhờ cô Trang lĩnh thưởng giúp con.
Hắn thấy bố mẹ hắn vẫn chưa đáp ứng thì nói tiếp:
- Con đã nhờ cô Trang liên lạc với những người môi giới du học rồi, học phí bên đó vào khoảng trên 40 000 USD một năm, thêm cả chi phí ăn ở nữa là hơn 50 000 USD một năm, như vậy khi học bên đó 4-6 năm cũng chỉ tốn 200 - 300 nghìn USD mà thôi, số tiền kia thừa sức chi trả.
- Nhưng để được du học bên đó cũng không dễ đâu - bố hắn rít một hơi thuốc lá nói - bố lạ gì sức học của mày, chỉ trên trung bình một chút mà thôi.
- Xin hãy tin tưởng con, nếu không thể thi được thì con sẽ về nước và tiếp tục đi học - hắn quyết tâm nói.
- Thôi được rồi, xem ra lại phải mời Trang tới nhà một lần nữa để bàn về việc này rồi - bố mẹ hắn thở dài, dù sao việc hắn đi du học cũng có nghĩa là hắn sẽ xa nhà trong thời gian dài, có bố mẹ nào là không buồn chứ.
......................
Vài ngày sau đó mẹ Linh lại đến để nói về việc đi du học của hắn. Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng thì bố mẹ hắn cũng đã đồng ý.
Nhờ vào mối quan hệ của mẹ Linh và việc hắn vô địch giải đấu võ thuật mở rộng nên liên đoàn võ thuật rất sẵn lòng viết thư giới thiệu cho hắn đi du học tại Mỹ, dù sao trụ sở của liên đoàn cũng nằm trong lãnh thổ của Mỹ mà.
Lần này đi du học thì Linh cũng sẽ đi cùng với hắn, thực ra cô bé cũng đã có ý định đi du học nhưng muốn đợi tới khi tốt nghiệp cấp 3 rồi mới đi. Bây giờ do muốn đi cùng hắn nên cô đã quyết định đi sớm.
Còn về mấy người Mai, Hương, Nguyệt và Hồng thì sau khi trở về hắn đã bắt hết mấy người làm Pet kể cả Linh và mẹ cô bé. Hắn đưa tất cả 4 người kia vào trong đảo thiên đường vì không muốn xa họ, còn Linh và mẹ mình thì sẽ cùng hắn đi Mỹ.
Chuẩn bị gấp rút suốt gần 1 tháng trời thì hắn và Linh cũng đã đầy đủ các thủ tục để đi du học tại Mỹ. Ngày 10/9 bọn họ lên đường ra sân bay để tới Mỹ. Trước khi lên máy bay bố mẹ cùng một vài người thân trong gia đình tới đưa tiễn hắn.
- Con sang Mỹ phải nhớ ăn uống đầy đủ, mẹ nghe bên đó cũng có thức ăn châu á nên nếu không quen đồ ăn Mỹ thì hãy đi tới đó ăn nhé... nhớ phải gọi điện về cho mẹ thường xuyên... - mẹ hắn dặn dò hắn liên hồi.
- Mẹ đừng lo, con sẽ chăm sóc tốt bản thân mà, đến kỳ nghỉ thì con sẽ về nước thăm mọi người - hắn ôm mẹ nói.
- Em sẽ chăm sóc cháu thật tốt, chị đừng lo - Trang nắm tay mẹ hắn an ủi.
- Anh đi Mỹ về nhớ mua quà cho bọn em nhé - mấy đứa em họ của hắn ríu rít nói.
- Cháu đi du học thế này đúng là làm rạng danh dòng họ Phạm chúng ta, nhớ phải học hành cho thật tốt nhé - ông nội xoa đầu hắn, giờ ông đã hơn 80 tuổi rồi nhưng vẫn ra sân bay để tiễn hắn.
Hắn đã sử dụng phép thuật để gia tăng sức sống cho những người thân trong gia đình, như ông nội hắn bây giờ có thể sống đến hơn 100 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, nếu hắn tiếp tục dùng phép thuật thì ông có thể sống mãi nữa kìa.
Những phép thuật kiểu này thường cần vật dẫn như những thánh vật có sức sống cao hoặc người sử dụng phải hi sinh tuổi thọ của mình để ban lại cho kẻ khác nên rất ít khi được sử dụng. Có điều hắn nhờ vào [thân thể Gamer] nên có được một thân thể và linh hồn bất tử, nếu muốn hắn có thể khiến người khác bất tử giống hắn.
- Con đi đây, mọi người ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé - hắn xách vali hành lý lên và đi qua máy dò kim loại để lên máy bay.
Ngồi ở khoang hạng nhất hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn xuống những cảnh vật đang nhỏ dần lại.
Việt Nam, xin tạm biệt. Mấy em người Mỹ xinh tươi, anh tới rồi đây!!!
---
------oOo------
CHƯƠNG 130: CLAYMORE
* Ngày 29/9 là sinh nhật mình nên sẽ có bom 10c nhé.
Los Angeles, bang California, hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Sau một chuyến bay dài và vài tiếng đồng hồ thì bọn họ đã đi tới một căn nhà mà hắn đưa tiền cho mẹ Linh mua nằm ở khu dân cư Westwood gần Beverly Hills, trường đại học mà hắn muốn thi vào cũng nằm ở đây, trường UCLA (University of California, Los Angeles).
Có điều trường này có thời gian nhập học vào tháng 1 và tháng 8 nên bọn hắn còn nhiều thời gian. Đầu tiên là phải đăng ký thi SAT và ACT đã, bình thường thì phải đăng ký thi trước 5 tuần nên mẹ Linh đã đăng ký cho hắn và Linh từ sớm rồi.
Sau nửa tháng họ đã hoàn thành bài thi SAT và ACT và nhận được kết quả thi. Linh có thành tích khá tốt SAT đạt 2000 điểm và ACT là 28 điểm, thành tích khá là tốt, cộng thêm thư giới thiệu của liên đoàn nữa thì có lẽ việc vào UCLA là hoàn toàn khả thi.
Riêng hắn thì khỏi phải nói, mấy thứ này đối với hắn chỉ như trò trẻ con, hắn đạt điểm tối đa ở cả 2 bài thi SAT 2400 điểm và ACT 36 điểm, hắn gần như có thể vào mọi trường đại học mà hắn muốn. Hoàn thành thủ tục xong thì hắn chỉ cần chờ 2 - 3 tháng nữa là có thể nhập học rồi.
Buổi sáng vài ngày sau khi nhận kết quả thi, hắn thức dậy sau giấc ngủ. Hắn mở mắt ra nhìn đôi mẹ con đang gối đầu lên tay hắn ngủ mà mỉm cười, sau khi bắt Linh và mấy cô gái làm Pet thì đương nhiên hắn không thể bỏ qua một mỹ nhân như Trang được, hằng ngày hắn đều được đôi mẹ con xinh đẹp như hoa hầu hạ tận tình khiến hắn quên cả thời gian.
Hắn sau khi thức dậy thì đi tắm rồi mở giao diện phụ bản ra xem. Đã cowndown xong rồi, lần trước khi hoàn thành phụ bản thì hắn phát hiện ra skill [Tạo bãi quái] của hắn đang trong thời gian cowndown nên không thể sử dụng được cả phụ bản cũng như tạo kết giới. Thời gian hiện lên trên giao diện khi đó là gần 2 tháng, cuối cùng thì hôm nay hắn đã có thể tiếp tục đi vào phụ bản.
Nhìn danh sách phụ bản một chút thì hắn lại suy nghĩ không biết đi vào thế giới nào.
Naruto? Chưa đủ tuổi. High school of the Dead? Quá cùi bắp, khi nào rảnh thì vào bắt gái thôi chứ bây giờ vào biết đâu lại phải chờ thêm 2 tháng nữa mới đi tiếp được không phải hắn sẽ bị thọt cấp sao.
Hừm... bây giờ có vẻ hắn sẽ đi phụ bản là chủ yếu chứ sẽ ít khi sử dụng kết giới ảo ảnh nên có lẽ hắn nên chọn thế giới nào có vẻ có quái cho hắn giết chứ thế giới Kenichi vừa rồi mặc dù hắn mạnh lên rất nhiều nhưng lại không kiếm được bao nhiêu kinh nghiệm. Suốt 1 năm rưỡi mà hắn chỉ lên được mười mấy cấp, như vậy là quá chậm.
Ồ... hắn vừa nhìn thoáng qua thấy một Manga khá quen thuộc. Đúng là nó rồi, có quái, có gái, có cả boss luôn!!! Hắn quyết định sẽ chọn nó.
Sau đó hắn dặn dò Linh và Trang một chút rồi gọi một cuộc điện thoại về nhà trước khi bắt đầu rồi mở giao diện phụ bản ra.
--------
- Raki, em làm gì ở đây vậy - một thanh niên chạy tới phía hắn.
Hắn nhìn xung quanh một chút rồi lại nhìn về phía thanh niên này. Xung quanh là khung cảnh một ngôi làng nhỏ theo phong cách châu âu thời trung cổ. Còn người thanh niên trước mặt hắn là anh trai của nhân vật chính, Zaki. Ít nhất thì hình dạng là như vậy.
Yoma Lv 26
Đây là một con Yoma (Yêu ma), nó đã ăn thịt và giả dạng thành anh trai của nhân vật chính, Raki, cũng chính là hắn bây giờ. Đây là một loại quái vật thường thấy ở thế giới mà hắn ở hiện giờ
Claymore:
Kể về Clare, một chiến binh nửa người nửa Yoma trên đường tiêu diệt Yoma và kẻ đã sát hại Teresa, người mà cô yêu quý, Priscilla.
Yêu cầu:
Đá không gian x8
World stone x4
Khuyến nghị: 65~75
- Anh vừa đi họp về đấy à, một Claymore thì trông như thế nào vậy - hắn giả vờ hỏi.
- Họ là những chiến binh đã cấy máu thịt của Yoma vào người để biến mình thành nửa người nửa quái vật, như vật bọn họ mới đủ sức mạnh tiêu diệt Yoma - Tên Yoma giả dạng Zaki tỏ vẻ mặt nghiêm trọng - anh nghe nói chỉ có những người phụ nữ mới có thể cấy ghép thành công, còn tất cả những mẫu thí nghiệm nam đều chết hết. Đôi mắt màu bạc của họ có thể cảm nhận được Yoki (Yêu khí) nhờ đó tìm ra và tiêu diệt chúng, khi chiến đấu đôi mắt họ sẽ chuyển sang màu vàng giống như Yoma vì vậy bọn họ được gọi là những phù thủy mắt bạc.
- Cô ta đến rồi.... Claymore... - dân làng bỗng nhiên hoảng loạn và chạy về phía đầu làng.
Hắn chạy theo bọn họ và nhìn thấy một cô gái tóc bạc, mắt bạc xinh đẹp mang theo một thanh kiếm bản rộng sau lưng đang đứng ở đầu làng.
Clare Lv 38
Quả nhiên ở giai đoạn đầu do cấy ghép máu thịt của Teresa, chiến binh số 1 trước đây của tổ chức nên Clare chỉ có được 1/4 số máu thịt là của Yoma. Chính vì vậy Clare mới có đánh số là 47, yếu nhất trong số 47 chiến binh của tổ chức.
Trước những tiếng xì xào, bàn tán của dân làng, Clare chỉ giữ im lặng mà đi xuyên qua đám người rồi đi thẳng tới nhà của trưởng làng.
- Tôi đang đợi cô đấy, đây là số tiền mà chúng tôi đã hứa, mời cô xem - trưởng làng cầm một cái bọc để lên bàn.
- Không cần thiết, sau khi hoàn thành công việc sẽ có người tới lấy tiền, ông chỉ việc giao nó cho ông ta. Nếu tôi thất bại và bị giết, ông sẽ không cần phải trả tiền - Clare lạnh lùng nói.
Sau khi bàn giao với trưởng làng, Clare đi về hướng cuối làng. Khi đang đi bỗng nhiên Clare cảm thấy có người đi theo mình và rút kiếm chém về phía sau nhưng khi thanh kiếm gần chạm đến cổ người này thì nó bất chợt dừng lại.
- Em đâu có làm gì đâu - hắn giơ hai tay lên tỏ vẻ đầu hàng nhưng cái miệng cười toe toét của hắn lại khiến người khác thấy chẳng giống chịu thua gì hết.
Vừa rồi là do hắn cố tình để Clare phát hiện nếu không thì còn lâu cô mới có thể nhận ra.
- Chị là một Claymore sao, thanh kiếm của chị to thật đấy - hắn cứ đi theo sau lải nhải. Nếu nói về chiều cao thì hắn còn cao hơn Clare tới 5cm nhưng tuổi thì chắc chắn là kém nên hắn gọi cô là chị.
- Không, tổ chức của ta không có tên, đó chỉ là do con người tự gọi theo ý họ thôi.
- Mà màu tóc với mắt chị đặc biệt thật đấy, nó làm chị trông càng xinh đẹp hơn - hắn khen cô một chút - em cũng có một con mắt đặc biệt lắm, chị có muốn xem không?
Thấy hắn nói vậy Clare vẫn không tỏ vẻ gì. Hắn liền mở ra Sharingan, con ngươi của hắn lập tức chuyển sang màu đỏ, trong con ngươi có 3 dấu phẩy đang xoay tròn quanh một dấu chấm màu đen.
Hắn vừa mở ra Sharingan thì bỗng Clare nhảy lui lại rút kiếm ra chĩa về phía hắn với ánh mắt cảnh giác.
- Chị thấy thế nào, chị là người đầu tiên biết bí mật của em đấy - hắn thấy Clare cảnh giác thì vẫn cười nói rồi tắt Sharingan đi.
Thấy đôi mắt hắn chỉ là có màu và hình dạng khác thường chứ không có gì đặc biệt thì thu kiếm lại và đi tiếp.
- Đây là rìa làng rồi à - Clare quay lại hỏi hắn.
- Đúng vậy, phía trước chỉ là mỏ than thôi - hắn nói.
Clare liền rút kiếm ra cắm xuống đất và tựa lưng vào đó mà nghỉ ngơi. Hắn không biết là Clare học Teresa cái kiểu nghỉ ngơi này hay Claymore nào cũng thích nghỉ theo kiểu này nữa.
Kong!!! Kong!!!
- Xem ra em phải về rồi. Em tên là Raki, chị tên là gì vậy chị gái xinh đẹp - hắn nghe thấy tiếng chuông nhà nhờ thì nói.
- Không cần thiết đâu, em sẽ quên cái tên đó ngay thôi - Clare trả lời.
-------
------oOo------
CHƯƠNG 131: KHÔNG CHẾ YOKI
Hắn sau khi rời đi thì trở về nhà của ông chú, vừa rồi hắn cảm nhận được một luồng khí tà ác phát ra từ nơi này. Vừa tới gần hắn ngửi thấy mùi máu tươi ngày càng đậm.
Hắn mở cửa ra bước vào trong căn phòng thì thấy tên Yoma giả dạng Zaki đang đứng bên cạnh xác ông chú của Raki.
- Về rồi à Raki, muốn ăn không, ruột của ông ta rất ngon đấy - con Yoma này miệng dính đầy máu nhìn hắn nói.
- Mày làm tao thấy kinh tởm, lũ quái vật như mày không nên tồn tại ở trên đời này - hắn tức giận, coi con người là thức ăn, đúng là một lũ quái vật rác rưởi.
- Ha ha, chỉ vì không muốn lộ tẩy mà tao đã phải nhịn không động đến con mồi ngon nhất chính là mày, giờ lũ dân làng khốn kiếp kia lại mời bọn Claymore đến đây, tao sẽ ăn sống mày rồi rời khỏi đây.
Con Yoma khôi phục hình dáng thật của nó, trông khá giống lũ Strigoi nhưng thân thể cao lớn hơn một chút. Con Yoma lập tức lao về phía hắn.
- Uỳnh!!!
Một tiếng nổ lớn vang lên khiến cho dân làng thò đầu ra khỏi nhà nhìn xem chuyện gì.
- Yoma kìa!!! - dân làng hoảng sợ.
- Tưởng thế nào chứ hóa ra là yếu như con gián - hắn đi ra từ cái lỗ trên tường.
Lúc hắn vừa định ra tay giết con Yoma thì hắn cảm nhận được Clare đang tới gần nên hắn đứng chờ một lát.
- Chị gái xinh đẹp ơi, nó là Yoma đấy, nó đã giả dạng thành anh trai Zaki của em - hắn thấy Clare xuất hiện thì chỉ vào con Yoma nói.
Clare vừa phát hiện Yoki nên lập tức chạy tới thì thấy con Yoma lúc này đang nằm dưới đất với tư thế kỳ lạ, người nó bị gập làm đôi, tay chân biến dạng như bị ai đó đánh gãy. Hẳn là vết thương khá nghiêm trọng nên nó mới không thể phục hồi ngay được.
Clare lập tức lao tới và rút kiếm chém bay đầu con Yoma rồi nhìn về phía hắn.
-----
- Cậu định theo tôi đến bao giờ nữa - Clare quay lại nói.
- Em cũng không biết nữa, dân làng này rất sợ hãi Yoma nên không muốn có một kẻ có anh trai là Yoma như em ở lại đâu - hắn đi phía sau Clare nói - dù sao so với đi lang thang một mình thì đi cùng một cô gái xinh đẹp không phải hơn sao.
Sau khi giết chết con Yoma thì Clare rời đi ngay trong đêm và hắn đã đi cùng cô ấy cho tới giờ.
- Có thể theo kịp tốc độ của ta thì cũng khá đấy - mặc dù không cố tình chạy đi nhưng tốc độ đi đường của Claymore cũng vẫn rất nhanh và họ không cần nghỉ nhiều nên người bình thường khó mà theo kịp.
- Ha ha, em có thể chất rất tốt mà - hắn cười.
Hắn và Clare đi qua ngôi làng tiếp theo để tiêu diệt Yoma, lần này cũng vẫn chỉ là một con Yoma cùi bắp, giết nó cũng chẳng được bao nhiêu kinh nghiệm nên hắn vẫn để Clare ra tay và chỉ đứng bên cạnh.
......................
Khi bọn họ đi qua nhiều ngôi làng khác nhau để tiêu diệt Yoma thì cứ mỗi lần hoàn thành công việc lại có một người đàn ông mặc đồ đen đeo kính mát hình tròn và đội một cái nón phớt xuất hiện trước mặt họ.
Lần này cũng không ngoại lệ, sau khi tiêu diệt một con Yoma ở thị trấn thì ông ta lại xuất hiện. Dường như không thèm để ý tới việc hắn lẽo đẽo đi theo Clare ông ta đi tới gần cô ấy và nói:
- Có công việc mới đây Clare - như mọi lần Clare không để ý lắm nhưng khi ông ta lấy một thứ từ trong túi ra thì cô ấy lại cực kỳ kinh ngạc - đây là mục tiêu.
Thứ ông ta lấy ra là một tấm thẻ màu đen có in một ký hiệu giống như ký hiệu in trên thanh kiếm của các Claymore.
Một Claymore để chiến đấu với Yoma thì cần phải cấu máu thịt của Yoma vào cơ thể để biến mình thành nửa người nửa Yoma. Nhưng do liên tục sử dụng Yoki thì sẽ đến một ngày phần Yoma trong con người họ trở nên áp đảo và khi đó họ sẽ thức tỉnh thành các kẻ đột biến (Awakened Being: sinh vật thức tỉnh). Và khi cảm thấy rằng mình đã đến giới hạn thức tỉnh thì họ sẽ lấy ra tấm thẻ đen có in ký hiệu của mình được giấu trong chuôi kiếm ra và giao nó cho người mà họ muốn chết dưới tay.
Clare nhận lấy tấm thẻ với vẻ mặt nghiêm trọng và mở nó ra. Khi nhìn thấy ký hiệu trên tấm thẻ khuôn mặt của Clare chợt đọng lại.
- Mai chúng ta sẽ lên đường sớm - Sau khi người đàn ông kia rời đi thì Clare nói. Sau một thời gian thì Clare cũng đã chấp nhận cho hắn đi theo mình.
- Thức tỉnh à... thú vị đấy chứ nhỉ - hắn nhắm mắt lại rồi ngủ.
...................
Sáng hôm sau, bọn họ băng qua một dãy núi lớn và tới một đỉnh núi khá cao. Hắn nhìn thấy có cô gái xinh đẹp mặc trang phục Claymore đang đứng ở sát vách núi.
- Clare, cậu đến rồi à - cô gái này thấy họ đến thì quay lại mỉm cười với Clare.
- Elena... cậu vẫn không thay đổi gì - Clare nói.
- Tôi đã cố gắng đẩy lui việc thức tỉnh để gặp lại cậu, tôi đã nghĩ rằng sức mạnh của Yoma sẽ làm tôi mạnh mẽ hơn nhưng tôi đã lầm, sức mạnh này cần một trái tim con người đủ vững chắc để điều khiển nó - Elena cười nhưng nước mắt lại chảy ra từ khóe mắt - tôi xin cậu, hãy kết thúc khi tôi còn giữ được trái tim của con người.
Clare nghiến răng nắm chặt lấy thanh kiếm mà lao tới chém. Nhưng khi thanh kiếm của Clare sắp chạm tới Elena thì một bàn tay xuất hiện và bắt lấy lưỡi kiếm của cô.
- Khoan đã Clare... - hắn bây giờ đang mở ra Sharingan và nhìn vào Elena.
Hắn có thể đọc được dòng năng lượng tà ác đang dâng trào trong cơ thể Elena. Khắp cơ thể cô là Yoki nhưng hắn có thể thấy được một chút Ki của người bình thường trong đó. Con người sinh ra ai cũng có Ki chỉ là có thể điều khiển nó hay không mà thôi, đó chính là điều khiến võ thuật được sinh ra, để điều khiển Ki.
- Hãy cố cảm nhận lấy Ki của mình - hắn kiểm soát và dẫn dắt Ki của Elena ra để giúp cô khống chế Yoki của mình.
Hắn nghĩ tới cách này vì hắn cảm thấy Yoki giống như Ki Dou cuồng bạo còn Ki của người thì lại đóng vai trò là Ki Sei và điều khiển nó. Chỉ cần hắn dẫn dắt cô ấy nhất định có thể kiểm soát được.
Khi thấy hắn dùng tay không bắt lấy kiếm của mình thì Clare hết sức kinh ngạc và bây giờ hắn đang phát ra một luồng khí còn kinh khủng hơn bất cứ kẻ nào cô đã từng gặp áp chế lại Yoki của Elena thì miệng cô há ra mà không nói được gì.
Yoki của Elena càng ngày càng cuồng bạo nhưng lại bị Ki của hắn áp chế lại không cho nó bộc phát ra.
- Uỳnh uỳnh!!!
Hai luồng khí áp va chạm thổi bay đất đá xung quanh rồi bất chợt ngừng lại.
- Tôi... không thức tỉnh sao - Elena kinh ngạc nhìn lấy đôi tay con người của mình.
-----
------oOo------
CHƯƠNG 132: THÁNH THÀNH RABONA
- Ha ha, em sao có thể để một cô gái xinh đẹp như chị trở thành một con quái vật được cơ chứ - hắn đỡ Elena đứng dậy.
- Vừa rồi... là cái quái gì vậy - Clare lớn tiếng quát - cậu là ai... tại sao cậu lại có một luồng khí khủng khiếp như vậy, nó không hề giống với Yoki chút nào.
Hắn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hai cô gái thì giải thích.
- Đó là Ki, một loại khí có sẵn trong cơ thể người và có thể tăng lên nhờ luyện tập. Vừa rồi em dùng Ki của mình dẫn dắt Ki của chị Elena chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể với Yoki.
- Cậu có thể dừng việc thức tỉnh lại ư - Elena kinh ngạc.
- Không!! - hắn lắc đầu - thực tế là chỉ đã thức tỉnh rồi, chẳng qua bây giờ Yoki đã bị Ki của chị kiểm soát lại nên vẫn giữ được ý thức thôi. Nó cũng có thể coi là nửa thức tỉnh, từ nay về sau nếu chị nâng cao khả năng kiểm soát Ki của mình thì chị có thể giải phóng được càng nhiều Ki và chị sẽ càng mạnh.
Sau khi nửa thức tỉnh thì đẳng cấp của Elena tăng vọt lên, lúc đầu mặc dù chỉ cao hơn Clare 1 Lv nhưng bây giờ cô ấy đã nhảy thẳng lên Lv 46, đã đã đạt tới đẳng cấp của vĩ nhân rồi. Sau này khả năng kiểm soát Ki của Elena càng tăng thì cô ấy sẽ càng mạnh.
- Cảm ơn nhé anh chàng đẹp trai - Elena lại gần và hôn hắn.
Ting, độ hảo cảm của Elena tăng lên 90 điểm.
Vừa nghe thấy tiếng này thì hắn lập tức bắt Elena làm pet.
Ting, bạn bắt Pet Elena thành công, độ trung thành hiện tại là 80.
Sau khi Elena kiểm soát được việc thức tỉnh thì hắn đã dùng phép thuật chữa trị dấu vết của cô ấy. Trên bụng của Claymore luôn có dấu vết từ việc ghép máu thịt của Yoma vào cơ thể mình, nó là một vết rạch không thể liền lại được khâu tạm bợ kéo dài từ cổ họng tới xương mu trông cực kỳ xấu xí.
Thấy Clare ngạc nhiên khi hắn có thể khiến cho vết rạch đó liền lại thì ngạc nhiên.
- Chị cũng cởi quần áo ra đi, em sẽ chữa cho chị luôn - hắn sau khi chữa xong cho Elena thì quay sang nói.
Ting, độ hảo cảm của Clare tăng lên 80
Hắn dùng phép thuật ánh sáng và một số phép tăng sức sống để chữa trị cho hai cô gái xong thì đưa Elena vào trong đảo thiên đường. Elena đã mệt mỏi vì phải chiến đấu, bây giờ mà quay lại tổ chức thì cô chắc chắn sẽ phải tiếp tục công việc cũ.
Sau khi sắp xếp Elena vào ở trong đảo thiên đường thì hắn và Clare lại tiếp tục lên đường. Clare báo lại với tổ chức rằng khi tới đó thì không thấy Elena đâu, và tổ chức cũng tự cho rằng Elena đã thức tỉnh và bỏ trốn.
Nhiệm vụ của Clare tới không ngừng nghỉ, lần này cô phải đến một nơi mà Claymore luôn bị bài xích, thánh thành Rabona.
....................
- Phòng đôi nhé ông chủ - hắn nói với ông chủ quán trọ và đặt mấy thanh bạc lên bàn, ở đây gọi nó là đồng Beras là tiền tệ của thế giới này - tôi và vợ mới cưới của tôi sẽ nghỉ lại đây vài ngày
- Ồ, hai vợ chồng cậu có vẻ đã đi một quãng đường dài nhỉ - ông chủ quán trọ đưa chìa khóa phòng cho hắn nói
- Đúng vậy, tôi cùng với cô ấy quay về sau chuyến làm ăn ở phương đông - hăn nhận lấy chìa khóa rồi ôm lấy Clare đi lên phòng.
Bọn họ cởi chiếc áo choàng ra, hắn định đi tắm một chút sau mấy ngày dài đi đường.
- Sao vậy chị Clare - hắn thấy Clare có vẻ hơi mệt mỏi.
- Không sao đâu, là do tác dụng phụ của thuốc thôi - Clare đã uống một loại thuốc để nén Yoki lại và giúp màu mắt cô trở lại bình thường tròn một thời gian.
- Thực ra có cách để nén Yoki lại mà không cần uống thuốc đấy - hắn nói - nếu muốn em sẽ dạy cho chị.
- Để sau đi - Clare sau lần gặp gỡ Elena thì đã biết được sự thần kỳ của hắn nên cũng không ngạc nhiên lắm - bây giờ chị phải đi gặp người ủy thác
- Có cần em đi cùng không - hắn nói.
- Ừm...
Clare và hắn rời khỏi nhà trọ đi tới thánh đường Rabona để gặp người ủy thác, cha Vincent.
Thánh đường này trông rất đẹp, nó mang theo phong cách của thánh đường cổ xưa. Ở thế giới này người dân hầu hết là thờ phượng thiên chúa nhưng có vẻ cũng có sự khác biệt so với thế giới của hắn. Bọn họ không đeo thánh giá mà lại đeo biểu tượng một con rắn quấn quanh cây gậy giống như là cây gậy của Asclepius, biểu tượng của ngành y học thế giới.
Sau khi gặp được cha Vincent, ông ta đã hẹn Clare tới phòng của ông ta lúc nửa đêm để bàn về con Yoma nên bọn họ trở về nhà trọ.
- Chị ăn ít nhỉ - hắn nhìn Clare.
- Ừ, cơ thể của chị cần rất ít năng lượng, xin lỗi vì đã bắt em ăn hết phần của chị.
- Không sao đâu - sức ăn của hắn vốn đã rất khỏe nên chỉ chút thức ăn không nhằm nhò gì - nhưng mà không ăn được có phải là mất đi 1 thú vui rồi không.
Các cụ có câu: đời có tứ khoái là ăn, ngủ, *** ỉa. Claymore ăn rất ít, ngủ cũng hạn chế, tình dục thì khỏi phải nói đến nữa, việc đào thải thì cũng chỉ thỉnh thoảng. Vậy thì còn gì là vui thú cuộc đời nữa.
- Nếu như chị bán thức tỉnh, chị sẽ có thể phục hồi cơ năng của con người đấy - hắn nói làm Clare bất ngờ - khi đó thì Ki của con người sẽ kiểm soát Yoki nên không chỉ sức mạnh được giải phóng mà cơ thể của chị cũng sẽ thiên hướng trở về giống với con người hơn. Đợi xong nhiệm vụ này em sẽ dạy chị cách kiểm soát Ki.
- Vậy cảm ơn em trước rồi - Clare mỉm cười khiến hắn hơi ngẩn ra một chút.
Ting, độ hảo cảm của Clare tăng lên 90
- Lúc chị cười trông xinh hơn nhiều đấy.
Hắn biết Clare trong lòng rất vui, nếu có thể làm người thì ai lại muốn làm kẻ nửa người nửa quái vật cơ chứ.
------
------oOo------
CHƯƠNG 133: BÁN THỨC TỈNH
Tối hôm đó Clare đã tới phòng cha Vincent để tìm hiểu về con Yoma ở nơi này sau đó lại trở về nhà trọ. Trên đường trở về thì cô bị một vài tên lính canh phát hiện nhưng cô đã thoát kịp.
Khi trở về thì Clare thấy hắn đã ngủ rồi nên cũng lên giường nằm nghỉ một chút. Ngày hôm sau hắn cùng với Clare đi tới thành đường Rabona lần nữa để tìm kiếm con Yoma.
- Con Yoma lần này, mạnh hơn những con khác đấy, chị có cần em giúp không - hắn nói.
- Không cần đâu, em chỉ cần chỉ chỗ của nó cho chị là được - Clare nói.
Con Yoma trong thánh đường này có biệt tài về giấu khí tức nên rất khó mà tìm được nó. Có điều nhờ vào Sharingan thì vừa bước vào thánh đường hắn đã phát hiện ra dòng chảy năng lượng của con Yoma rồi.
- Nó đã giả dạng thành một cái xác chết ở trong thánh đường - hắn chỉ về phía một chiếc quan tài - nó kìa.
Clare lập tức đập vỡ cái tượng mà bọn họ mang theo để lộ ra thanh Claymore của cô và chém về phía chiếc quan tài.
- Rắc!!!
Chiếc quan tài vỡ tan ra, con Yoma này đã kịp nhảy lên tránh đòn của Clare.
Voracious Eater Lv 40
Con Yoma này đã tiến hóa rồi, Clare hiện nay khó mà chiến thắng được nó.
- Claymore kìa, tại sao tên dị giáo đó dám bước vào đây.
Mấy kẻ trong nhà thờ nhìn thấy Clare cầm thanh Claymore thì xì xào. Một số kẻ còn to tiếng quát tháo.
- Cút đi... đồ dị giáo...
Mấy tên lính canh bỗng nhiên chạy tới chĩa vũ khí vào người họ.
- CÚT!!!!
Hắn gầm lên một tiếng, cả lũ lính canh và người dân lẫn các cha sứ đều bị khí thế của hắn ép tới mềm nhũn cả chân.
- Kẻ đó là ai, tại sao lại có khí tức kinh khủng như vậy (khí tức: hơi thở. Để vậy hay hơn chứ để hơi thở kinh khủng nghe như kiểu bị thối mồm ấy).
Con Voracious Eater thấy hắn phát khí thì hoảng sợ muốn bỏ chạy nhưng lại bị Clare cản đường.
Mặc dù con Yoma này mạnh hơn Clare nhưng do hoảng sợ muốn bỏ trốn nên không thể phát huy sức mạnh của mình mà bị Clare chém thành từng khúc.
- Công việc ở đây đã xong, sẽ có người đến đếm để lấy tiền, hãy giao nó cho ông ta - Clare thu kiếm lại nói.
Họ đi ra khỏi tòa thành mà không ai dám ngăn cản, lũ lính canh thì bị sát khí của hắn dọa cho sợ run cầm cập, Claymore không thể giết người nhưng hắn không phải là Claymore. Kẻ nào mà dám cả gan chặn đường thì không chết cũng tàn phế.
.........................
Trong một khu rừng, có hai người một nam một nữ đang ngồi bên cạnh một con suối.
- Hãy dùng Ki của mình kiểm soát Yoki, hãy cảm nhận Ki của em và làm theo nó đi - hắn đang đặt hai tay lên vai Clare và dùng Ki của mình dẫn dắt cô.
- Uỳnh uỳnh uỳnh...
Một luồng khí khủng khiếp bộc phát ra và một lát sau nó lại biến mất không còn dấu vết gì. Clare mở hai mắt ra và nhìn đôi tay của mình, những cảm xúc dường như đã biến mất từ lâu đang dần trở về với cô. Bây giờ cô cảm thấy giống như một con người hơn bao giờ hết.
Clare ngẩng đầu lên nhìn người con trai đang ngồi trước mặt cô.
Ting, độ hảo cảm của Clare tăng lên 100.
Bỗng nhiên Clare ngồi dậy nhào vào lòng hắn. Hắn cảm thấy một đôi môi mềm mại hôn lấy mình.
Hắn xoay người đè Clare xuống đất và hôn trả, lưỡi của hai người quấn lấy nhau, từng tiếng nước bọt chọp chẹp vang lên. Hôn nhau một lúc thì hai người rời môi.
- Không ngờ chị lại có cảm xúc mãnh liệt như vậy đấy - hắn nằm trên đất nghiêng mặt sang nhìn Clare.
- Em là người đã cho chị có lại được cảm xúc như một con người, em cũng khiến con tim chị cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu - Clare mỉm cười vuốt má hắn.
Ting, bạn bắt thành công Pet Clare, độ trung thành hiện tại là 100.
Ting, bạn nhận được vật phẩm đặc biệt [Trái tim của nữ thần] x1
[Trái tim của nữ thần]: Đặc biệt
Kết tinh tình yêu của nữ thần.
...................
- Xoẹt!!! Xoẹt!!!
Clare vung từng đường kiếm chém nát lũ Yoma ra thành từng mảnh. Xác của năm con Yoma rơi lả tả xuống đất.
- Tốc độ chém của chị đã tăng lên nhiều rồi đấy - hắn đứng bên cạnh nói.
Từ sau khi thức tỉnh thì Clare đã lên tới Lv 48, đã thuộc về tầm trung của các chiến binh Claymore rồi. Chỉ cần một thời gian nữa để cho cô ấy thành thạo trong việc kiểm soát Ki thì cô ấy thậm chí có thể sánh ngang các chiến binh mang số đơn.
- Ừ, chị đã khá quen với sức mạnh mới này rồi - Clare thu kiếm lại nói.
- Vì chị cấy ghép máu thịt của Teresa nên chị chỉ có được 1 nửa sức mạnh so với các chiến binh thông thường, hãy cố gắng tăng tốc độ lên để bù vào khuyết điểm về sức mạnh - hắn đang nói thì chợt ngừng lại - xem ra đồng đội của chị tới rồi kìa.
Hắn vừa nói dứt lời thì ba cô gái mặc trang phục Claymore xuất hiện sau lưng họ. Hắn nhận ra cô gái đi ở giữa, số 6 Miria, người lãnh đạo nhóm 7 người còn sống sau cuộc chiến ở phương bắc, trong đó có cả Clare.
- Cô đã một mình chấp 5 con Yoma này à, khá đấy - Miria nói - nhưng nếu như trong bọn chúng có Voracious Eater thì sao.
Voracious Eater, là cách gọi của những con Yoma sống lâu năm và tiến hóa nhưng cũng dùng để chỉ những kẻ đột biến (Awakened Being) do các chiến binh Claymore thức tỉnh mà biến thành. Nhưng họ thường dùng từ Voracious Eater trước mặt người ngoài để che dấu việc Claymore có thể biến hóa hoàn toàn thành quái vật. Có lẽ do hắn có mặt ở đây nên Miria nói tránh đi.
- Chào mấy chị gái xinh đẹp, em là Raki, em đi cùng chị Clare - hắn hồ hởi nói
Tổ chức Claymore hình như đều chọn các cô gái xinh đẹp để làm thành viên thì phải. Ai nấy đều xinh như hoa, tất nhiên là cũng có một vài trường hợp đặc biệt trông không xinh lắm nhưng đó chỉ là số ít.
- Cô mang theo cả người thường theo mình? - Miria thấy Clare im lặng thì bỏ đi - dù sao thì tôi cũng sẽ báo cáo lại cho tổ chức, họ xử lý cô ra sao là việc của họ.
- Hẹn gặp lại sau nhé mấy chị - hắn vẫy tay.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 134: ĐI SĂN
- Cô lúc nào cũng liều lĩnh như vậy, nếu thật sự có kẻ phàm ăn (Voracious Eater) thì sao - Rubel, người đàn ông mặc áo đen nói - hay là, cô đang mong được gặp một kẻ như thế. Nếu cô gặp phải một kẻ phàm ăn thực sự thì cô sẽ bị băm vằm trong chốc lát mà thôi.
- Nếu ông đã nói xong rồi thì tôi đi đây - Clare quay đầu định bỏ đi.
- Cô định lấy đầu Priscilla? Hãy bỏ ý định đó đi, cô không thắng nổi cô ta đâu.
Priscilla, người cùng thời với Teresa, số 2 của tổ chức lúc bấy giờ. Khi đó số 1 Teresa vì tàn sát lũ sơn tặc không còn tính người mà cô bị tổ chức phái 4 người từ số 2 đến số 5 truy nã.
Trong trận chiến đó Teresa đã đánh bại cả 4 người Priscilla, Irene, Sophia và Noel nhưng lại không giết bọn họ. Priscilla vì không chấp nhận sự thất bại của mình nên đã thức tỉnh và giết chết Teresa trước mặt Clare.
Sau đó Clare đã yêu cầu Rubel cấy máu thịt của Teresa vào người mình và lên đường săn tìm Priscilla.
- Thôi được rồi - nhìn thấy vẻ cương quyết trên mặt Clare, Rubel thở dài - tôi sẽ đưa cô vào đội săn, chúng tôi vừa nhận được yêu cầu từ phía tây nơi này. Nó không phải Priscilla nhưng cũng đã giết một Claymore hạng trung, đây sẽ là cơ hội để cô kiểm tra sức mạnh của mình.
........................
- Một thành phố khá đông đúc đấy nhỉ, xem ra người ở đây không ngạc nhiên lắm khi nhìn thấy chị - hắn đi bên cạnh Clare nói.
Đang đi trên đường cái thì bọn họ thấy một người đàn ông mặc áo choàng màu đen phủ kín mặt chỉ để lộ ra đôi mắt.
- Hãy tới đây - người đàn ông này nói - mọi người đã đến đủ rồi, cô là người cuối cùng đấy.
Ông ta mở cửa cho bọn hắn. Hắn và Clare đi vào trong căn phòng, bên trong khá tối nhưng hắn và Clare vẫn nhìn rõ như ban ngày.
- Sao cô lại mang theo một đứa con trai, nó có đánh đấm được gì không đấy - một Claymore tóc mái dài đi tới, trông cô ta cũng rất xinh, nói chung là trong căn phòng này ai cũng xinh cả.
- Cậu ấy sẽ đi cùng tôi, không cần phải lo cho cậu ấy - Clare trả lời.
- Ha ha, thì ra là đồ chơi của cô hả - cô ta nói kháy khiến cho Clare tức giận rút kiếm.
Cô gái kia cũng rút kiếm ra chém thì bỗng nhiên hắn xuất hiện ở giữa họ và dùng hai ngón tay kẹp lấy hai thanh kiếm.
- Thôi nào, hai chị là đồng đội mà, đừng gây gổ thế chứ - hắn cười rồi thả hai thanh kiếm ra.
- Ha ha, ngươi lại có thể dùng tay bắt được kiếm của ta sao, ta thích ngươi rồi đấy - cô gái kia thu kiếm lại rồi cười to.
- Có thể bắt được kiếm của Helen chứng tỏ cậu rất mạnh mẽ, như vậy ta cho phép cậu đi cùng chúng ta - một giọng nói quen thuộc vang lên - nhưng sẽ không ai bảo vệ cậu đâu nên hãy tự lo cho mình.
- Ha ha, chị gái xinh đẹp, lại gặp lại nữa rồi, lần trước em quên không hỏi tên chị là gì vậy.
- Tôi là số 6 của tổ chức Miria, là đội trưởng lần này, từng 7 lần săn kẻ thức tỉnh - Miria bình thản nói.
- Ta là Helen, số 22, chưa săn loại này bao giờ, này cậu có muốn đi với ta không - cô gái vừa nãy lên tiếng, cô ta có vẻ rất hào sảng.
- Deneve, số 15, từng đi săn 2 lần - cô gái tóc ngắn ngồi im nãy giờ nói.
- Tôi là Clare, số 47.
- Cái gì, số 47, ha ha ha ha - Helen cười phá lên, Deneve cũng cười khúc khích.
Hắn thấy mấy cô nàng này ném hắn sang một bên mà bơ hắn đi thì hơi tủi thân nên xông lên nói:
- Còn em là Raki, rất vui được gặp các chị.
- Được rồi, mục tiêu ở phía nam, hoàng hôn xuất phát - Miria nói.
Đậu, lại bị bơ nữa rồi!!!
- Này cậu bé, muốn đi với ta một lát không - Helen tới choàng tay qua vai hắn khiến hắn hào hứng hẳn lên, một người cũng được, có còn hơn không.
- Đi nghỉ đi, lát nữa xuất phát sớm - Miria nói.
- Chậc, vậy thì hẹn khi khác vậy nhé cậu nhóc - Helen thấy Miria nói vậy thì bỏ đi.
Đừng... đừng đi mà... quay lại với em đi.... hu hu....
-----
------oOo------
CHƯƠNG 135: AWAKENED BEING
Bình minh, hôm nay trời mưa tầm tã khiến cho cả khu rừng chìm trong bóng tối. Trong khu rừng, 5 bóng người đang di chuyển trong khu rừng rậm rạp.
- Mưa to quá nhỉ....
Giờ hắn đang đi cùng 4 người Clare về hướng nam để săn bắt một kẻ đột biến. Sau khi đi được khá lâu nhưng cơn mưa có vẻ không có dấu hiệu ngừng lại nên bọn họ đi vào một hang động khá rộng rãi để nghỉ qua đêm.
- Tôi đói rồi, tôi đi tìm cái gì đó để ăn đây, cô muốn ăn không - Helen nói.
Hắn nghe thấy vậy thì liền hiểu ra vì sao Helen lại có nhiều cảm xúc hơn các Claymore bình thường. Cô ta đã bán thức tỉnh rồi, đó chính là lý do mà cô ta cảm thấy đói. Có lẽ do mới thức tỉnh cách đây không lâu nên cô ấy không thể kìm nén cảm xúc tốt như Miria.
Hắn đào một cái hố rồi dùng phép thuật thả một đám lửa nhỏ vào đó, phép này chỉ tốn 1 chút mana rất là tiện lợi. Mấy cô gái thấy hắn tạo ra lửa từ lòng bàn tay thì cực kỳ kinh ngạc, ngay cả đến Miria cũng phải giật mình còn riêng Helen thì miệng há rộng đến mức có thể đút vừa cả quả táo.
- Cậu làm kiểu gì vậy, dạy cho ta đi - Helen sáp lại gần hắn, Deneve ngồi cạnh cũng hiếu kỳ.
- Cũng được thôi, nhưng học cái này mất thời gian lắm, có lẽ để khi khác đi - hắn nói.
Những người khác không giống hắn chỉ cần chạm vào sách là có thể học được skill. Pháp sư bình thường phải mất cả tháng trời mới học được phép mới chứ đừng nói gì đến những người chưa học phép thuật bao giờ. Muốn học được phép thuật thì điều đầu tiên phải làm là kết nối với ma trận ở ngoài và khắc nó lên linh hồn mình để dùng ra phép thuật, đó là lý do tại sao các pháp sư thường giỏi cả ma trận, dù không bằng luyện kim sư nhưng cũng đứng hàng top đầu.
Khi hắn và Helen đang đùa giỡn vui vẻ thì Miria bỗng tới gần Clare và ném cho cô thanh kiếm rồi cầm lên thanh kiếm của mình.
- Ta sẽ đấu với cô một chút, ta cần biết rõ thực lực các thành viên của mình - Miria nói.
Clare và Miria cùng nhau đi ra ngoài 3 người bọn hắn cũng đi ra ngoài quan sát.
- Cô nghĩ tôi không xứng đáng chỉ vì tôi đánh số 47 - Clare nói.
- Tôi thừa nhận cấp bậc của cô khiến tôi băn khoăn, vì lần đầu tiên tôi gặp cô, tôi lại có ấn tượng khác. Như thể người mạnh nhất đang đứng trước mât tôi - Miria nói.
Hắn đứng cùng Helen và Deneve ở ngoài thì cảm thấy khá bất ngờ. Miria quả nhiên là nhạy cảm, cô ấy có thể cảm nhận được Ki của Teresa đang hiện hữu trong cơ thể của Clare.
Hai người họ bắt đầu tấn công nhau, tất nhiên là Miria đang có lợi thế vì cấp bậc cao hơn hẳn Clare. Miria giờ đang ở cấp 53, hơn nữa cô có nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn Clare nhiều.
- Chân trái... - thấy Clare có vẻ chật vật nên hắn lên tiếng nhắc nhở.
- Keng!!!
Clare đưa kiếm đỡ lấy kiếm của Miria đang định chém vào chân trái của cô.
- Giảm sức mạnh 30%, tăng tốc độ lên 50% - hắn tiếp tục chỉ đạo Clare - đâm về phía trước...
!!!!
Lưỡi kiếm bất chợt đâm xuyên qua đầu Miria nhưng đó lại chỉ là tàn ảnh mà thôi. Miria khi hiện ra ở phía xa thì bất ngờ nhìn hắn, Helen và Deneve cũng cực kỳ ngạc nhiên, hắn chỉ nói vài câu lại khiến cho Clare đang lép vế có thể phản công lại một cách dễ dàng ép Miria phải dùng toàn lực để né đòn vừa rồi.
- Được rồi, tôi đã biết thực lực của cô, đi nghỉ đi, sáng mai chúng ta sẽ đi tiếp - Miria hạ kiếm xuống nói.
Sáng sớm ngày hôm sau, bọn họ lại lên đường đi săn kẻ đột biến. Khi bọn họ vừa băng qua một dãy núi thì có một người đàn ông đi ra từ sau vách núi.
- Xin chào, tôi đợi các cô nãy giờ - tên này niềm nở đón tiếp một cách kỳ lạ - tôi đến từ làng Lido, chính tôi là người đã gửi yêu cầu đấy.
Người đàn ông đi tới gần họ, hắn cũng không nói gì hết. Khi người đàn ông này vừa tới trước mặt mình thì bỗng nhiên Miria rút kiếm ra chém ngang người tên này.
Biết mình đã bị lộ tên này lập tức hiện nguyên hình ra là một kẻ đột biến. Nó nhảy lên vách đá nhìn về phía họ.
- Phụt!!
Bỗng nhiên vai của Miria tóe máu, tên đột biến này vừa rồi đã tấn công Miria.
- [Healing]
Một luồng ánh sáng bao phủ Miria, vết thương của cô lập tức lành lại.
- Cứ việc lên đi, có tôi ở đây sẽ không sao hết đâu - hắn cười rồi nhìn lên kẻ đột biến.
Awakened Being Lv 60
Con này không có tên, có lẽ chỉ là con creep thôi.
- Một kẻ đột biến nam ư, nhưng kẻ đột biến là do các chiến binh thức tỉnh mà thành kia mà - Helen kinh ngạc khi thấy một con đực.
-----
------oOo------
CHƯƠNG 136: THỨC TỈNH
- Cẩn thận!!!
Kẻ đột biến bỗng nhiên duỗi dài cái lưỡi của mình ra tấn công Deneve. Deneve bị cái lưỡi của nó chặt đứt mất một cánh tay rồi rơi xuống vực. Hắn lập tức xuất hiện phía sau ôm lấy Deneve và nhảy lên vách núi.
- Cánh tay chị có sao không - hắn hỏi.
Cánh tay của Deneve bị chặt đứt cả vai nhưng phần thịt ở vai lại đang nhúc nhích như muốn lành lại. Hắn thấy vậy thì dùng phép thuật chữa trị để tăng tốc độ hồi phục cho Deneve.
Thấy bạn mình bị chặt đứt một cánh tay thì Helen nổi giận và lao lên tấn công kẻ đột biến. Cô bộc phát ra Yoki và cánh tay cầm kiếm của cô bỗng duỗi dài ra như một con rắn.
- Xoạt!!
Helen chặt đứt mấy cánh tay của kẻ đột biến nhưng cô không biết rằng sức mạnh của tên này nằm ở chiếc lưỡi. Kẻ đột biến duỗi chiếc lưỡi của mình ra bắn về phía Helen.
- Xoạt!! Xoạt!!
- Đừng có chạm cái lưỡi tởm lợm của mày vào cô ấy - hắn bỗng nhiên xuất hiện và dùng kiếm chặt đứt lưỡi của kẻ đột biến.
- Cảm ơn... thanh kiếm đó... - Helen nhìn thấy thanh Kotsurei của hắn thì ngạc nhiên.
Ở thế giới này, kiếm thường được rèn theo phong cách trường kiếm hai lưỡi của châu âu. Đặc biệt các chiến binh như họ thì dùng thanh Claymore để có được sát thương lớn. Vì vậy khi nhìn thấy một thanh kiếm lưỡi nhỏ nhưng lại sắc bén đến vậy thì thấy khá là bất ngờ.
Lúc này Clare đang tiếp cận kẻ đột biến. Con quái vật vừa bị hắn chặt đứt lưỡi nên đang cực kỳ tức giận, nó duỗi dài những ngón tay ra tấn công Clare nhưng lại bị cô né đi trước khi nó kịp chạm tới người cô bằng những di chuyển rất nhỏ.
- Cô ta, làm thế quái nào vậy - Helen kinh ngạc.
- Clare đang đọc Yoki của đối phương - hắn giải thích - nếu nhìn bằng mắt thường thì có thể sẽ bị đánh lừa hoặc không theo kịp do tốc độ quá nhanh thì việc đọc dòng năng lượng của đối phương có thể giúp cô ấy đoán được đòn của đối phương và né đi trước cả khi hắn kịp ra đòn.
Đây là kỹ thuật đặc biệt mà Clare đã luyện tập từ rất lâu để chuyên đối phó với kẻ đột biến. Riêng hắn thì thấy kỹ năng này có phần giống với Seikuuken của mình.
Miria khi thấy được khả năng của Clare thì liền hiểu ra, đây chính là thứ khiến cho cô có cảm giác lần trước khi đấu với Clare. Lúc đó Clare bị yếu thế vì cô ấy đã cố đọc Yoki của Miria trong khi cả hai người họ đều đang cố nén Yoki lại.
Miria lao lên tấn công cùng Clare, cô ấy vừa lại gần kẻ đột biến thì đã bị phát hiện. Nó duỗi những ngón tay đâm xuyên qua cơ thể nhưng giống như khi đấu với Clare, cơ thể cô lần này cũng vẫn chỉ là tàn ảnh.
Cô ấy di chuyển ra đằng sau và cắt đi một cánh tay của kẻ đột biến. Lúc này cánh tay của Deneve cũng đã liền lại và cùng với Helen xông lên bao vây con quái vật.
Kẻ đột biến cho dù có đẳng cấp cao hơn hẳn mấy cô gái nhưng lại không có khả năng gì quá đặc biệt nên bị họ liên tiếp đánh lui.
Con quái vật giờ đã bị chặt gần hết các cánh tay, nó nhìn xung quanh một lát rồi lao về phía Deneve và bị cô chém một kiếm giữa ngực nhưng đó chính là mục đích của nó. Kẻ đột biến bỗng nhiên tăng tốc vượt qua Deneve và bỏ chạy, đó chính là mục đích của nó.
Nó chạy thẳng về phía vách núi muốn nhảy xuống vực thoát thân nhưng thật đáng tiếc là nó lại không để ý tới một người.
- Chạy đi đâu đấy - hắn lập tức xuất hiện sau lưng kẻ đột biến và rút kiếm ra - Kousaka Ryuu: Chigiri Mantan!!!
Kẻ đột biến bị hắn chém hàng trăm nhát, cơ thể nó vỡ vụn ra rơi lả tả xuống vực sâu.
Ting, bạn nhận được 10 000 Exp
Ting, bạn đã lên Lv 67
Èo, được có tẹo kinh nghiệm lại còn chẳng được tí điểm nào, quả nhiên là con Creep có khác, lần trước giết tên Junazard còn được nhiều kinh nghiệm gấp 3 lần tên này. Hắn thở dài thu kiếm lại vào bao rồi đeo ra sau lưng chứ không giấu đi nữa.
- Oa, mạnh thật đấy, làm sao mà con người có thể mạnh như vậy được - Helen chạy tới gần lắc lắc tay hắn hỏi.
- Là nhờ luyện tập thôi - thấy mấy cô gái nhìn mình thì hắn trả lời - các chị không nên coi thường cơ thể con người. Nếu biết cách, nó có thể trở nên mạnh mẽ hơn cả Yoma nữa đấy.
Helen vẫn quấn lấy hắn hỏi cách luyện tập còn Miria không quấy rầy hắn nữa mà quay sang hỏi mấy cô gái.
- Bây giờ, tôi có điều quan trọng cần hỏi ba cô - Miria nghiêm trọng nói - các cô đã bao giờ gần như thức tỉnh chưa.
Helen và Deneve thấy Miria hỏi vậy thì im lặng nhưng Clare lại lên tiếng.
- Có, nhưng cũng không hẳn là thức tỉnh - Clare trả lời - đó là khi Raki dạy tôi cách dùng Ki của mình để khống chế Yoki. Khi đó Yoki của tôi không chịu khuất phục và bộc phát ra đẩy tôi đến giới hạn thức tỉnh. Nếu không phải nhờ Raki dùng Ki của cậu ấy áp chế nó lại để giúp tôi điều khiển thì tôi đã thức tỉnh rồi.
- Ki là cái gì? Sao nó lại khống chế được Yoki? - Helen thấy khó hiểu.
- Ki là một loại năng lượng được sinh ra từ cơ thể con người, đã là người thì ai cũng có Ki chỉ là họ không biết cách sử dụng nó mà thôi - hắn trả lời thay Clare - thông qua luyện tập võ thuật, lượng Ki của chúng ta sẽ ngày càng lớn dần lên và chúng ta có thể dần cảm nhận được nó và điều khiển Ki theo ý muốn. Những người có thể giải phóng Ki của mình được gọi là những vĩ nhân về võ thuật, họ nắm giữ sức mạnh vượt xa người bình thường. Những con Yoma trong mắt họ cũng chỉ là một giống loài hơi mạnh một chút mà thôi.
- Nếu như có thể dùng Ki để khống chế Yoki thì các chiến binh Claymore có thể lấy lại được cơ năng của một con người - Clare nói tiếp - sau khi tôi điều khiển được Yoki thì không chỉ có sức mạnh được tăng lên mà những cảm xúc của con người cũng quay trở lại với tôi, tôi cũng cảm thấy đói nữa. Phải nói là Raki đã cho tôi cơ hội được sống như một con người.
- Cậu có thể dạy chúng tôi cách khống chế Yoki được không - người mở miệng yêu cầu lại là Miria chứ không phải là Helen.
- Tất nhiên là được chứ - hắn rất vui vẻ đồng ý.
-------
------oOo------
CHƯƠNG 137: OPHELIA
- Vậy thì, chúng ta sẽ gặp lại sau nhé - Miria nói.
Sau khi hắn dạy cho 3 cô gái cách điều khiển Ki thì họ đã thoát khỏi nguy cơ bị thức tỉnh, đồng thời hắn cũng chữa lành dấu vết của việc cấy ghép trên người họ.
- Đây là quà tạm biệt này - Helen bước lên trao cho hắn một nụ hôn nồng nàn, một lúc sau hai người mới rời môi và cô quay sang nói với Clare - hãy trông nom Raki cho cẩn thận nếu không tôi sẽ cướp cậu ấy khỏi tay cô đấy.
- Cô không cần phải lo, tôi sẽ luôn ở bên Raki - Clare đáp trả.
Sau đó trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người Deneve cũng bước lên trao cho hắn một nụ hôn. Ba cô gái nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt lên nhìn, một người sống nội tâm như Deneve lại bạo dữ vậy.
- Thôi tình tứ vậy đủ rồi, chúng ta đi thôi - Miria mỉm cười.
Hắn đứng đó mà tiếc hùi hụi, nếu được hôn cả Miria nữa thì... đúng là tên lòng tham vô đáy, hôn không biết bao nhiêu gái rồi mà vẫn còn thèm.
Sau khi chưa trị vết thương và trả lại làn da mịn màng không một dấu vết cho ba cô gái thì mùi máu tươi luôn luẩn quẩn trên người họ cũng đã biến mất, độ hảo cảm của mấy cô gái cũng tăng lên đến 95 và được hắn bắt làm Pet.
Có lẽ do ở đây đi theo văn hóa châu âu nên các cô gái thường thẳng thắn hơn trong tình cảm chăng, vì vậy mà hắn thấy độ hảo cảm của mấy cô gái này tăng nhanh hơn ở thế giới trước nhiều.
..................
- Dạo này cô có vẻ được việc quá nhỉ - Rubel nói.
Sau khi chia tay với ba người Miria thì Clare lại tiếp tục công việc tiêu diệt Yoma của mình và hắn vẫn đi theo cô. Mấy con Yoma ở mấy ngôi làng có Lv thấp tè, giết cũng chẳng được bao nhiêu exp nên hắn nhường hết cho Clare để cô luyện tập khả năng kiểm soát Ki của mình.
- Xin lỗi vì đã đổ dồn công việc lên đầu cô nhưng ở phía bắc nơi này lại xuất hiện một kẻ đột biến, mục tiêu lần này từng là số đơn, cô ta mạnh hơn con lần trước nhiều - Rubel nói.
Vậy là sau đó họ nhận nhiệm vụ đi về phương bắc. Sau vài ngày họ đã tới Gonahl, ngôi làng bị phá hủy bởi kẻ đột biến.
Hắn và Clare đi vào bên trong ngôi làng, nơi này giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát do kẻ đột biến đã phá hủy hơn nửa thị trấn. Đi vào sâu bên trong bọn hắn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp tết tóc đuôi sam thả dài sau lưng đang ngồi cạnh một tòa nhà đã sập.
Số 4 Ophelia, cô gái mang khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại có trái tim bệnh hoạn do cú sốc tâm lý khi còn bé. Mặc dù cô ta rất xinh nhưng khi nhìn vào đôi mắt cô ta hắn cảm thấy sự tối tăm và bẩn thỉu khiến hắn không hứng thú nổi.
- Xin chào, chàng trai kia... là sao vậy - Ophelia quay lại nói.
- Cậu ấy đi cùng với tôi - Clare trả lời - những người khác đã đến chưa?
- Sao cô lại nói vậy, đã đủ người rồi, chỉ có cô và tôi thôi.
- Chỉ hai người, hai người làm sao đi săn được sinh vật đột biến - Clare bất ngờ.
- Vì đã có tôi rồi nên không cần ai nữa, cô chỉ hỗ trợ thôi - Ophelia ôm đầu gối nói.
Đúng là như vậy, top 5 của tổ chức thường có sức mạnh vượt trội hơn hẳn những Claymore khác, sự khác biệt giữa số 5 và số 6 là rất lớn. Thân là số 4 như Ophelia thì thường chỉ đi săn kẻ đột biến một mình trừ khi là chúng quá đông hoặc quá mạnh.
- Cô, có mùi đột biến đấy - Ophelia bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Clare.
Khi cô ta định ôm lấy Clare thì cánh tay của cô ta lại bị một bàn tay bắt lại.
- Cô định làm gì - hắn nắm lấy cổ tay của Ophelia nhấc lên nói.
Thấy mình bị một tên người thường bắt lại thì Ophelia bất ngờ, cô ta hất tay hắn ra và nhảy lùi lại phía sau. Cô ta rút kiếm ra chĩa về phía hắn.
- Xem ra ngươi cũng không phải người bình thường, ngươi có phải kẻ đột biến không - cô ta cười - mà là gì cũng không quan trọng, ta sẽ giết chết các ngươi.
Ophelia Lv 62
Cô ta mạnh hơn hẳn những kẻ đột biến bình thường, có vẻ Clare không đối phó được rồi.
- Clare, chị lùi lại đi, cứ để cô ta cho em.
Ophelia biến mất tại chỗ và xuất hiện phía sau Clare và chém xuống đầu cô ấy.
- Đối thủ của ngươi là ta đây - hắn đấm thẳng vào thân kiếm của Ophelia khiến cho mũi kiếm của cô ta lệch đi.
- Ồ, khá đấy - Ophelia nở một nụ cười đầy sát khi nhìn hắn.
Cô ta lại vung kiếm chém xuống đầu hắn.
- Shiraha Nagashi!!!
Hắn đấm thẳng về phía lưỡi kiếm, khi gần chạm vào nhau thì nắm đấm của hắn bất ngờ xoay tròn khiến lưỡi kiếm của Ophelia trượt dọc theo chiều cánh tay hắn.
- Bốp!!!
Nắm đấm của hắn đấm thẳng vào má của Ophelia khiến cho cô ta bị đánh bay ra ngoài. Việc cấy ghép máu thịt Yoma có thể giúp các Claymore có được tốc độ và sức mạnh vượt xa người thường nhưng riêng về kỹ thuật thì vẫn còn kém xa những võ sư.
- Cái quái gì vậy - Ophelia ngồi dậy, cô ta vẫn còn thấy choáng váng.
- Karate, một môn võ được sáng tạo ra để giúp người tay không chiến thắng kẻ dùng vũ khí - hắn thủ thế nói.
- Tao sẽ giết mày - Ophelia tức giận, cô ta không còn cười như khi nãy nữa rồi.
Ophelia vừa định lao lên thì một cô gái mặc quần áo rách rưới xuất hiện ở sau lưng cô ta. Ophelia quay mặt lại nhìn cô gái này.
Awakened Being, Lv 63
Tên của kẻ đột biến này có màu xanh nước biển, mạnh hơn con creep lần trước nhiều.
- Ồ, 2 Claymore và chàng trai, trông cậu ta ngon quá - kẻ đột biến chủ động lộ ra hình dáng thật của mình. Từ một cô gái nhỏ nhắn biến thành một con quái vật khổng lồ.
- Thật là xấu xí - hắn nói.
- Cái gì dám chê ta xấu ư - cô ta dùng mái tóc cứng rắn to như cánh tay người của mình quật về phía hắn - chậc, xem ra không dùng tay không nữa được rồi.
Hắn đư tay ra sau lưng và cầm lấy thanh Kotsurei. Mái tóc của cô ta càng ngày càng gần hắn hơn.
- Kousaka Ryuu: Chigiri Mantan!!!
Những sợi tóc của cô ta bị hắn chém nát vụn rụng sạch xuống đất.
- Không!! Không thể nào!! Tại sao một người bình thường như ngươi lại mạnh đến như vậy - kẻ đột biến hốt hoảng.
- Xuống địa ngục mà hỏi ấy - hắn xuất hiện trước mặt cô ta.
- Xoẹt!!! Phụt!!!
Hắn chém bay đầu của kẻ đột biến, cơ thể to lớn của nó sau khi mất đi bộ phận điều khiển thì lung lay rồi đổ ập xuống đất.
Ting, bạn nhận được 30 000 Exp
Ting, bạn đã lên Lv 68
-
------oOo------
CHƯƠNG 138: IRENE
- Sao nào, cô muốn đấu tiếp không - hắn quay sang nhìn Ophelia.
- Đường tưởng rằng giết được mụ quái vật kia thì ngươi là mạnh nhất, ta sẽ chặt đứt tay chân của ngươi.
Ophelia lao lên tấn công hắn. Hắn vừa định gio kiếm lên đỡ thì lưỡi kiếm của cô ta lại bị bẻ cong như là lưỡi rắn. Hắn nhảy sang một bên để né.
- Ha ha, vừa nãy không phải kiếm của ngươi rất nhanh sao, ta sẽ cho ngươi thấy tốc kiếm thực sự - Ophelia cười như điên.
Hắn nhìn thanh kiếm một chút thì đã hiểu ra bí quyết đòn vừa rồi của Ophelia, cô ta rung tay với cường độ mạnh khiến lưỡi kiếm dao động với tần số cực nhanh tạo ra ảo ảnh giống như lưỡi kiếm đang uốn lượn.
- Rung kiếm để tạo ảo giác cho đối thủ - hắn nhìn vào Ophelia nói - kỹ thuật vớ vẩn, tốn sức vào việc không đâu.
Để có thể rung kiếm nhanh đến nỗi đánh lừa được mắt thường không thể nhìn rõ thì tốn rất nhiều sức mạnh cơ bắp mà lại đem lại hiệu quả không cao. Bất kỳ một vĩ nhân nào có đầy đủ kinh nghiệm đều biết cách phá giải ảo ảnh của Ophelia.
- Vậy sao, để tao cho mày nếm thử một kiếm nhé - Ophelia chém về phía hắn.
- Phụt!!!
Một cánh tay bay lên trời rồi rơi xuống gò đất gần đó.
- A A A A...... - Ophelia ôm lấy vai phải của mình, cánh tay cầm kiếm của cô ta đã bị hắn chém đứt tận gốc.
- Đi thôi Clare - hắn thu kiếm lại vào bao rồi cùng Clare rời đi.
Hắn cố tình không giết Ophelia vì một kẻ điên loạn như cô ta chắc chắn sẽ bị cơn giận giữ chiếm lấy mà thức tỉnh. Đến khi đó hắn giết cô ta thì có thể đạt được càng nhiều kinh nghiệm hơn.
....................
Vừa rồi khi chiến đấu hắn cảm thấy khá là nhàm chán. Mặc dù xét về đẳng cấp thì Ophelia còn cao hơn cả trưởng lão Fuurinji Hayato nhưng hắn tin rằng nếu trưởng lão và Ophelia đánh nhau thì cô ta thua là cái chắc.
Cho dù Ophelia có thức tỉnh đi chăng nữa thì tỉ lệ thắng của cô ta vẫn là rất thấp, đó chính là sự khác biệt của một vĩ nhân truyền thuyết và những kẻ khác.
- Có người tới - khi đang đi cùng Clare rời khỏi khu rừng thì hắn cảm nhận được có người đi vào vùng kiểm soát của hắn.
Nhờ vào điểm INT cao vượt trội mà Kenbun-shoku no Haki của hắn có một vùng kiểm soát cực kỳ rộng. Mặc dù không thể giống như Enel trải rộng tầm nhìn của mình khắp Skypedia vì hắn không có trái Goro Goro no Mi nhưng cũng có bán kính vài chục Km.
Chỉ một lát sau một người mặc áo choàng che kín mặt xuất hiện trước mặt bọn hắn.
Irene Lv 69
Là Irene, 1 trong 4 người được tổ chức phái đi để truy sát Teresa. Cô ấy từng là số 2 của tổ chức chỉ đứng sau Teresa nhưng do sự xuất hiện của Priscilla mà cô bị đẩy xuống số 3. Cánh tay trái của Irene cùng là bị Priscilla chặt đứt.
- Ta vừa cảm nhận được một luồng Yoki quen thuộc ở đây nhưng ta không quen cô - Irene bơ hắn luôn vì cô ta dám chắc hắn chỉ là kẻ bình thường nên không có Yoki.
- Giọng nói này, cô là Irene!?! - Clare nhận ra giọng của Irene sau mười mấy năm trời.
- Cô là ai? Sao cô biết tên tôi - Irene cởi mũ của chiếc áo choàng ra.
Xinh quá!!! Bên dưới chiếc mũ là một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, đôi tai của cô ấy nhọn hoắt lên cộng thêm nước da trắng và mái tóc dài màu bạc khiến cô ấy trong như một cô gái tộc Elf. Không, hắn đã gặp Elf rồi, họ cũng không thể xinh đẹp bằng cô ấy được.
- Sau khi gia nhập tổ chức tôi đã tìm hiểu về những người được cử đi truy nã Teresa, trong đó có thông tin về cô - Clare trả lời.
- Trong cô có... tế bào của Teresa... - Irene ngạc nhiên - tôi không thể tin được đứa trẻ ngày đó lại sống sót và trở thành chiến binh nửa người nửa Yoma.
- Tại sao cô lại lấy máu thịt của Teresa, cô muốn trả thù cho cô ấy sao, hãy từ bỏ đi - Irene cởi chiếc áo choàng ra và để lộ ra chỗ cánh tay trái của mình đã bị chặt đứt - tôi đã mất cánh tay này khi đấu với cô ta, nhờ vào may mắn mà tôi không chết. Từ sau đó tôi đã sợ hãi và lẩn trốn, tôi đã giả chết và che dấu Yoki của mình và sống ở một nơi mà tổ chức không thể tìm thấy.
- Cô bảo tôi từ bỏ sao - Clare nhìn thẳng vào Irene nói - vào lúc đó Teresa là tất cả đối với tôi, cô ấy cho tôi cuộc đời, giọng nói và cả niềm vui sống. Tôi không thể quên đi và tiếp tục sống được.
- Vết thương này có vẻ là từ lâu lắm rồi nhỉ - hắn bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh khiến Irene giật mình.
Cô ấy nhảy lùi ra tay nắm vào chuôi kiếm cảnh giác nhìn hắn.
- Xem ra chị thuộc lớp tấn công nên không thể tự khôi phục lại được. Trông chị cũng có vẻ mạnh đấy - hắn cười cười - như vậy đi, chị hãy dạy Clare cách chiến đấu của chỉ và tôi sẽ giúp chị tái tạo cánh tay.
Hắn nói khiến Irene thấy ngạc nhiên, chàng trai trước mặt cô không chỉ có thể lại gần mà cô không nhận ra, bây giờ cậu ta còn nói rằng có thể chữa được cánh tay cho cô.
Hắn nói như vậy là có lý do của nó cả, mặc dù tất cả các loại Ki đều có những đặc điểm giống nhau nhưng chúng cũng có những điểm khác biệt nhất định, đó là lý do vì sao chúng được phân ra làm nhiều loại khác nhau. Hắn dù giỏi trong việc kiểm soát Ki nhưng nếu nói về Yoki thì chắc chắn Irene hiểu rõ hơn hắn. Cô ấy nhất định có thể giúp Clare trở nên mạnh mẽ một cách nhanh nhất.
Ngoài ra còn có một lý do quyết định nữa là con lợn này khi nhìn thấy khuôn mặt của Irene thì lại đến mùa động đực rồi.
-------
------oOo------
CHƯƠNG 139: SĂN BOSS
Irene đã đồng ý dạy cho Clare kỹ thuật "tốc kiếm" của mình và đưa hai người họ về nơi ẩn cư của cô.
Irene sống trong căn nhà gỗ nằm ở trong một thung lũng được bao quanh bởi các dãy núi cao nên những người khác không thể tìm được cô.
Trước khi Irene bắt đầu dạy Clare thì hắn đã tiến hành chữa trị cánh tay cho Irene và tiện thể nối liền dấu vết của Claymore trên người cô ấy luôn.
- Nhanh vậy sao, cùng một lúc cậu tái tạo lại cánh tay đã bị chặt cách đây mười mấy năm và nối liền dấu vết "không thể xóa bỏ" của các Claymore - Irene lấy cánh tay trái mới mọc ra sờ lên ngực và cảm nhận được làn da mịn màng không một tì vết nào của mình.
- Ha ha, cho dù người chết em còn có thể hồi sinh được thì vài vết thương cỏn con có là gì đâu chứ, nhưng có vài việc em vẫn không thể làm được, ví dụ như... - hắn nhìn cánh tay đang ôm ngực mình của Irene mà hận không thể biến thành cánh tay đó.
Irene mỉm cười và đứng dậy mặc quần áo vào và đi ra ngoài.
- Để tôi đi kiếm thứ gì ăn nhé, chắc cậu và Clare cũng đói rồi - Irene nói.
- Không cần đi đâu - hắn lôi từ trong balo ra một đống thức ăn và bày lên bàn - mau lại đây ăn cùng bọn em đi.
Irene ngồi vào bàn và khá ngạc nhiên khi thấy Clare ăn nhiều không kém gì hắn. Hắn giải thích cho cô ấy về việc khống chế Yoki và dạy cô cách điều khiển Ki.
Kết quả là sau đó Irene đã đi vào trạng thái bán thức tỉnh và đạt tới Lv 73, có thể nói là đã ngang ngửa các quái vật thâm uyên (Abyssal Ones, Abyss hay Abyssal) rồi. Trong khi thức tỉnh hắn đã dùng Ki của mình nén Yoki của Irene lại nên không sợ người khác cảm nhận được.
......................
Sáng hôm sau.
- Keng!!! Keng!!! Keng!!!
Bây giờ Irene đang dạy cho Clare cách sử dụng tốc kiếm của mình. Nói một cách đơn giản thì tốc kiếm chính là việc dồn Yoki và cánh tay để tăng tốc độ chém lên cao mà thôi. Có điều nguyên lý thì đơn giản nhưng để thành thạo được thì cần trình độ kiểm soát Ki rất cao.
- Hai người cứ luyện đi nhé, em đi có việc một chút - hắn nói - chắc là em sẽ về trước khi trời tối, hai người cứ ăn trưa trước đi không cần chờ em đâu.
Hắn nói xong thì mở đôi cánh ra và bay lên bầu trời trước ánh mắt kinh ngạc của 2 cô gái. Sau khi bay lên cao thì hắn vỗ cánh và lao về dãy núi phía nam.
Hắn vượt qua dãy núi và tới khu rừng gần với thị trấn lúc trước bọn họ đã đi qua. Hắn lơ lửng trên không trung rồi nhìn về một nơi của khu rừng, nơi này đang có một sinh vật phát ra một luồng khí rất mạnh, nó là loại khí thường thấy ở thế giới này, Yoki.
- Ở kia à, lộ liễu thật đấy - hắn vỗ cánh và bay về nơi đang tỏa ra Yoki nồng nặc.
Vừa hạ cánh xuống khu rừng thì hắn đã thấy ở phía xa là thân của một loại quái vật rất giống loài rắn. Thân con rắn này to như con tử xà Basilisk trong thần thoại châu Âu vậy.
Con quái vật này dường như nhận ra sự tồn tại của hắn nên nó quay đầu về phía hắn. Phần đầu nó là thân của một sinh vật gì đó khá giống người với hai đôi tay dài chống xuống đất, nó chính là mục tiêu mà hắn tìm kiếm.
- [Quan sát]
Loài: Awakened Being: Ophelia
Lv 70
Hp: 13000/13000
Mp: 3280/3280
STR: 223
AGI: 253
VIT: 287
WIS: 55
INT: 89
Boss!!! Nhìn cái tên đỏ lòm kia là hắn biết mình đã quyết định đúng khi thả Ophelia đi. Cô ta đã thức tỉnh thành Awakened Being, hơn nữa cô ta thân là số 4 của tổ chức nên khi thức tỉnh không thể nào chỉ là một kẻ đột biến tầm thường được.
- Là mày, chính là mày đã chặt tay của tao, tao phải xé nát mày ra - Ophelia như phát điên lao tới phía hắn.
Hắn biết khi đánh boss là không thể bất cẩn được, hắn liền lấy ra thanh Kotsurei và bắt đầu dùng phép.
- [Manashield] [Unholy Aura] [Jungle Alliance].... [Sharingan]...
Hắn bay lên cao và buff một loạt các phép hỗ trợ lên người đồng thời mở ra Sharingan để quan sát.
- [Rooted]
Ophelia lập tức bị các cành cây và rễ cây xung quanh quấn lấy, cô ta tức giận dùng móng vuốt chặt đứt những rễ cây này nhưng nó lại liên tiếp kéo tới không ngừng.
- [Earthquake] [Super Chaos Meteor]
Hắn dùng chiếc Grimoire để cast hai phép dùng một lúc, mặt đất bỗng nhiên nứt ra từng tảng đá to lớn và những chiếc cây đại thụ đè lên Ophelia khiến cho cô ta mất một lượng máu lớn. Không dừng lại ở đây một viên thiên thạch cực kỳ lớn, đường kính hơn 100 mét rơi thẳng xuống vị trí của cô ta tạo ra một tiếng nổ cực lớn khiến cho tất cả những người trong vùng bán kính 100 km có thể nghe thấy âm thanh này.
- UỲNH!!!!
- 53834
Ting, bạn nhận được 100 000 điểm kinh nghiệm
Ting, bạn nhận được 40 000 điểm tích lũy
Ting, bạn nhận được 10 000 điểm thành tựu.
Ting, chúc mừng bạn đã lên Lv 69
Ting, chúc mừng bạn đã lên Lv 70
Ting, chúc mừng bạn đã lên Lv 71
Ting, chúc mừng bạn đã lên Lv 72
Quả nhiên là boss, kinh nghiệm và điểm tặng ngang ngửa với phần thưởng phụ bản Kenichi luôn. Lần này hắn lên được tận 4 Lv, xem ra quyết định tới đây là chính xác rồi.
----
------oOo------
CHƯƠNG 140: CLARE VÀ TERESA
- Cô khá hơn rồi đấy - Irene đứng trước mặt Clare nói.
- Hộc hộc... nhưng tôi vẫn chưa thể chiến đấu một cách thuần thục được - Clare chống thanh kiếm của mình xuống đất thở dốc.
- Sao cô không học cách chiến đấu với Raki - Irene hỏi.
- Phong cách chiến đấu của em không hợp với Clare nên em chỉ có thể hướng dẫn thực chiến một chút thôi - hắn ngồi bên cạnh uống coca nói.
- Cậu đấu với ta một chút đi, ta muốn biết thực lực của cậu - Irene nói.
Hắn suy nghĩ một chút thì gật đầu và rút kiếm ra đứng đối diện với Irene.
- Thanh kiếm của cậu nhỏ quá, nó có gãy không.
- Chị cứ yên tâm, tuy nhỏ vậy thôi nhưng nó rất sắc bén đấy.
Irene gật đầu rồi bắt đầu tấn công, đường kiếm của cô rất nhanh, gần như đã vượt ra khỏi giới hạn phán đoán của Seikuuken rồi. Hắn phải vận dụng tới Kenbun-shoku no Haki để có thể bắt kịp tốc độ của Irene nhưng nếu thật sự muốn nhìn rõ đường kiếm của cô thì hắn phải mở ra Sharingan.
- Kousaka Ryuu: Shinto Gourenzan!!!
Tốc độ của Irene rất nhanh nhưng kỹ thuật lại không phải hoàn hảo nên đã bị hắn bắt được sơ hở và chém bay thanh kiếm của cô.
Hắn chỉ dùng sống kiếm mà thôi vì cho dù thanh Claymore có cứng rắn đến thế nào thì cũng chỉ là một thanh kiếm thông thường nên nếu hắn dùng lưỡi kiếm rất có thể thanh Claymore sẽ bị hỏng.
- Không thể tin được là với một cơ thể của con người lại có thể đạt được tốc độ nhanh như vậy - Irene nhặt kiếm của mình lên nói - tôi không biết cậu đã luyện tập kiểu gì nữa.
- Từ xưa con người luôn là giống loài tồn tại và thích ứng nhanh nhất. Khi có một giống loài mạnh mẽ hơn xuất hiện, họ sẽ tìm cách để vượt qua nó bằng cách này hay cách kia - hắn tra kiếm vào bao cười - và trong dòng chảy lịch sử, có những người đã tìm ra cách cải tạo cơ thể của mình thông qua luyện tập. Họ tự gọi mình là các võ thuật gia, mặc dù có rất nhiều trường phái võ thuật tồn tại nhưng khi họ đạt tới một mức độ vượt xa loài người thì họ sẽ được gọi là các vĩ nhân. Và em, rất may mắn lại được trở thành đệ tử của 6 vị vĩ nhân mạnh mẽ và được họ tận tình chỉ dạy giúp em trở nên như ngày hôm nay.
Irene mỉm cười và chăm chú nghe hắn nói.
- Clare, cô đã học được yếu quyết của tốc kiếm rồi, bây giờ chỉ cần luyện tập thêm để thành thạo hơn thôi - Irene nói với Clare - chỉ cần có Raki đi cùng thì sẽ không có kẻ nào có thể làm gì được cô.
Nghe thấy những lời nói của Irene giống như lời nói chia tay làm không khí trở nên hơi ảm đảm.
- Bọn em sẽ tiếp tục chuyến hành trình của mình - Clare đi tới trước mặt Irene - em nhất định sẽ giết chết Priscilla để trả thù cho Teresa.
- Chị không đi cùng bọn em sao - hắn hơi tiếc nuối.
- Ta đã quyết tâm ẩn cư ở nơi này rồi, ta không muốn phải tham gia vào các trận chiến nữa.
Thấy Irene nói vậy thì hắn thấy vọng nhưng bỗng nhiên hắn nhớ ra điều gì đó.
- Irene, em biết một nơi rất an toàn - Irene thấy hắn lại gọi mình thì quay ra - nơi này mặc dù bí ẩn nhưng vẫn có thể bị ai đó phát hiện, em biết một nơi mà tổ chức không bao giờ có thể tìm được chị và chị có thể có một cuộc sống yên bình. Có điều chị phải thỏa mãn một điều kiện.
Hắn giải thích cho Irene một chút rồi cuối cùng cũng nghe thấy một âm thanh vang lên bên tai hắn.
Ting, Irene trở thành người theo đuổi của bạn, độ trung thành hiện tại là 90
Sau đó hắn đưa Irene vào trong đảo thiên đường và sắp xếp một chỗ ở cho cô. Có vẻ tính Irene thích sự yên tĩnh nên cô đã chọn một rìa núi đá ở gần bờ biển phía tây của hòn đảo để ở. Hắn đã dựng cho cô một căn nhà ở đó và sau này Elena lại thường xuyên tới thăm cô, có lẽ do hai người tới cùng một thế giới nên hợp nhau hơn những người khác.
......................
- Một thành phố khá yên bình nhỉ chị Clare - hắn nói.
- Ừ, ở trong thành phố này không có dấu hiệu của Yoma nên người dân ở đây có vẻ không trong tình trạng hoảng hốt như những ngôi làng khác.
Hắn và Clare đang đi trên đường cái của một thành phố ở phía tây đại lục. Những nơi khác do hiểm họa Yoma mang đến nên người dân luôn sợ hãi và cảnh giác với người lạ nhưng ở đây thì lại không như vậy bởi vì gần nơi này có một kẻ rất mạnh.
Bây giờ khả năng kiểm soát Ki của Clare đã khá tốt nên cô ấy có thể nén yêu khí của mình lại giống như khi uống mấy viên thuốc nén yêu khí của tổ chức nên đôi mắt đã không còn là màu bạc giống như bình thường mà trở lại thành màu đen nguyên thủy của mắt cô. Mặc dù khi dùng sức mạnh sẽ khiến cô mất tập trung và Yoki sẽ được bộc phát ra nhưng so với việc sức chiến đấu bị giảm đi cho tới khi thuốc hết tác dụng thì cách này chủ động hơn nhiều.
- Wow, đó là Teresa và Clare à, bức tượng này đẹp thật đấy - giọng nói của một cô gái trẻ vang lên.
Clare và hắn nhìn sang thì thấy một bức tượng được dựng ở quảng trường, bức tượng này là hình hai cô gái xinh đẹp đứng tựa lưng vào nhau và chắp tay, đằng sau họ là một đôi cánh thiên sứ.
Tượng nữ thần song sinh Teresa và Clare. Trước đây khi nhặt Clare về nuôi Teresa đã đặt tên cho cô bé là Clare để thể hiện tình yêu thương của mình với cô. Có lẽ do vậy mà hắn nhận được item "Trái tim của nữ thần" chăng, chỉ vì Clare được đặt tên theo một nữ thần?
-----
------oOo------