- Khá lắm, không ngươi lại có thể đánh bại thuộc hạ của ta trong nháy mắt - Quetzalcoatl mỉm cười nhìn hắn mà không có vẻ gì là bực bội hay chán nản khi vừa mới thua cuộc cả.
Một tấm bảng có gắn 4 chiếc đèn tròn ở bên cạnh chiếc màn hình lớn liền có một bóng đèn trên cùng sáng rực lên.
- Có điều trò chơi vẫn chưa kết thúc ở đây đâu. Ta đã bố trí tổng cộng 4 trò chơi ở khắp các ngõ ngách của ngôi trường này - Quetzalcoatl nói - ngươi phải hoàn thành toàn bộ các trò chơi thì mới có thể chiến thắng được, và khi đó ta sẽ nói cho ngươi biết vị trí giam giữ mụ hầu gái đó.
- Vậy ý ngươi là ta phải chạy loanh quanh khắp cái trường này để chơi trò chơi do ngươi bày ra sao? - hắn nhìn Quetzalcoatl nói.
Nếu như vậy thì hắn thà rằng tự mình đi kiểm tra từng vị trí kết giới trong ngôi trường này còn nhanh hơn nhiều. Có điều hắn tới đây không phải là không có chuẩn bị gì cả.
- Ha ha ha, mục đích của ngươi là muốn câu giờ sao? - hắn hỏi.
- Không phải vậy đâu, chỉ là ban đầu ta không nghĩ là có kẻ sẽ tới đột nhập vào ngôi trường vào giờ này với lại ta nghĩ rằng phải có rất nhiều người tới cơ.
Nghe Quetzalcoatl nói vậy thì hắn cũng chỉ cười và nói:
- Thật ra ngươi cũng không có đoán sai đâu. Những việc lặt vặt như thế này thì nên giao cho thuộc hạ của mình làm có phải nhẹ gánh hơn không.
Khi hắn vừa nói dứt câu thì từ trong chiếc dây chuyền truyền ra vài tiếng quát tức giận.
- Con mẹ thằng Oga kia, ai là thuộc hạ của mày hả? Nếu không phải con vợ mày tới van xin bọn tao thì... hự... tao lỡ mồm thôi mà...
Ngoài tiếng quát tháo thì từ chiếc dây chuyền còn truyền tới những tiếng đánh đập nữa. Có lẽ Hilda đang dạy dỗ mấy tên kia, cái tội đã thích sĩ diện còn lôi cô ấy vào nữa, ăn đòn là phải.
Trước khi tới đây hắn đã bảo Hilda đi gọi lũ Himekawa và Kanzaki cùng mấy cô gái băng Red Tail tới để giúp sức. Mấy đứa này cực kỳ điên tiết khi biết ngôi trường của mình đã bị lũ thuộc hạ của thằng nhóc En chiếm mất nên vừa nghe Hilda kể lại thì bọn chúng đã hộc tốc chạy tới nơi này.
- Kanzaki, mày hãy đi tới dãy nhà phía đông... Himekawa... - hắn chỉ đạo mấy tên này thông qua dây chuyền liên lạc.
Chỉ việc mở Byakugan ra đảo quanh một lượt thì hắn đã phát hiện ra những chỗ mà Quetzalcoatl bố trí các trò chơi rồi.
Hắn đứng chờ đợi một lát nhưng bỗng nhiên lại phát hiện ra một luồng quỷ khí rất mạnh đang phát ra từ dãy nhà phía bắc, nơi đó là vị trí của băng Red Tail.
Trán của hắn lập tức nứt ra và để lộ con mắt Byakugan trắng muốt. Trong nháy mắt hắn đã Teleport tới trước mặt của mấy cô gái. Nhìn kẻ đứng trước mặt mình hắn cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp đang ẩn chứa trong cơ thể của tên này.
Jabberwock Lv 98
Là Jabberwock!!! Mặc dù tên này chưa vượt qua Lv 100 nhưng hắn có thể cảm giác được hắn ta nắm giữ sức mạnh cực lớn.
- Quan sát.
Tên: Jabberwock
Tuổi: 38
Giới tính: Nam
Hp: 5010/5010 (Hp regeneration: 50.1/s)
Mp: 2680/2680 (Mp regeneration: 25.8/s)
Lv 98
STR: 569
AGI: 538
VIT: 491
WIS: 303
INT: 258
LUK: 88
Chỉ số cao quá!! Chỉ số tấn công vật lý của Jabberwock hoàn toàn không thua gì so với hắn. Thậm chí là Saotome Zenjuro mặc dù đã có Lv vượt qua 100 nhưng vẫn không có chỉ số bằng được với Jabberwock. Nếu như Jabberwock mà đạt được Lv 100 thì ngưỡng sức mạnh của hắn ta sẽ hoàn toàn vượt trội hơn so Saotome.
Có điều kẻ địch càng mạnh thì lại càng khiến cho hắn cảm thấy hứng thú hơn, hắn bây giờ không còn là một thằng thanh niên suốt ngày chỉ biết ru rú ở trong nhà như trước nữa rồi. Thứ mà hệ thống đem lại cho hắn không chỉ có sức mạnh mà còn có sự dũng cảm và tự tin nữa. Bây giờ hắn hoàn toàn không run sợ trước bất cứ kẻ địch nào cho dù chúng có mạnh đến đâu đi chăng nữa.
- Đại tướng thì chỉ nên đấu với đại tướng thôi Jabberwock, ngươi không nên giấu mình để cho lũ thuộc hạ đánh nhau với ta rồi lén lút đi tấn công người của ta - hắn nhìn Jabberwock nói.
- Oga Tatsumi à, ta khá là ấn tượng trước sức mạnh của ngươi đấy - Jabberwock cười gằn, xung quanh người lão ta được bao phủ bởi luồng quỷ khí nồng nặc - hi vọng là ngươi đủ sức để mua vui cho ta.
Hai người đứng đối diện với nhau và tỏa ra luồng khí tức hết sức nguy hiểm, Aoi và mấy cô gái mặc dù được khí tràng của hắn bảo vệ nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh lớn đến mức khó thở của Jabberwock.
- Lunana, xử lý lũ kia đi - Jabberwock nói.
Lập tức có một cô gái da đen xuất hiện ở sau lưng của ông ta quỳ một chân xuống nói:
- Tuân lệnh, Jabberwock-sama.
- Chúng ta bắt đầu thôi chứ nhỉ - Jabberwock biến mất tại chỗ.
Hắn thấy vậy thì cũng bám theo Jabberwock, hắn đã phát hiện ra có vài kẻ có sức mạnh ngang ngửa, thậm chí là mạnh hơn các Chuushaku thông thường đang tấn công người của hắn nhưng hắn không lo lắng chút nào.
Các cô gái của Red Tail thì đã có Aoi sở hữu Vương Thần Ấn nên có sức mạnh ngang ngửa Chuushaku rồi, đám Kanzaki thì có Hilda đi theo và Himekawa thì có Izabella và Satura ở đó rồi.
Ngoài ra thì tạm thời Yolda không gặp nguy hiểm gì nên hắn có thể thong thả mà chiến đấu với Jabberwock.
- Rầm!!!
Một tiếng nổ vang trời phát ra trên nóc của ngôi trường, ở đây có hai bóng người đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.
- Chát!!! Keng!!!
Hắn liên tục vung thanh Kotsurei chém về phía Jabberwock nhưng lại bị tên này sử dụng đôi bàn tay rắn chắc như sắt thép của mình cản lại.
Đánh được một lúc thì hắn đã nhận ra mình không thể chiếm được ưu thế của Jabberwock khi chỉ chiến đấu bằng sức mạnh vật lý nên hắn lập tức chuyển đổi chiến thuật.
Amaterasu!!!
Một đám lửa đen liền bốc lên ngay vị trí của Jabberwock, lão ta giật mình né đi nhưng vẫn bị dính phải một chút lửa bám lấy tay của mình. Jabberwock lập tức bộc phát quỷ khí và đẩy ngọn lửa này ra khỏi cơ thể mình.
Enton: Kagutsuchi (炎遁・加具土命 Viêm Độn: Gia Cụ Thổ Mệnh)
Ngọn lửa đen vừa bị đẩy ra khỏi cánh tay của Jabberwock lập tức vặn vẹo biến thành hình một con quạ đen xì và là thằng về phía đầu của lão ta.
Jabberwock mở hết tốc lực để lui ra sau né tránh con quạ bằng lửa đen này. Hắn lao tới phía trước và đuổi theo Jabberwock. Khi đi ngang qua hắn vung kiếm chém về phía con quạ, nó lập tức biến trở lại thành một ngọn lửa đen và cuốn lấy phần lưỡi kiếm của thanh Kotsurei.
Hắn Teleport tới trước mặt Jabberwock và vung lưỡi kiếm đang rực lửa về phía Jabberwock.
- Soạt!!! - Lưỡi kiếm của thanh Kotsurei lướt qua cơ thể của Jabberwock.
Sau khi dính đòn Jabberwock liền giơ chân lên đạp vào bụng hắn khiến hắn lui ra sau vài bước và lợi dụng đà này lão ta nhảy lui ra sau.
- Ngọn lửa đen đó quả thật là rất khó chịu đấy - Jabberwock dùng quỷ khí đẩy vài ngọn lửa nhỏ đang tí tách đốt cháy cơ thể của lão ta ra và để lộ phần bụng bị đốt cháy mất một mảng lớn - nhưng có vẻ ngươi không thể duy trì nó được quá lâu thì phải.
Lúc này hắn đang đứng đó và thở dốc, Amaterasu tuy rằng rất mạnh, nó thậm chí có thể gây ra tổn thương cực lớn với cả những kẻ có Lv vượt qua 100 nhưng nó thật sự tiêu hao năng lượng quá lớn.
Một kẻ có lượng Mp cực kỳ dồi dào như hắn nhưng lại chỉ có thể duy trì ngọn lửa Amaterasu trong vài giây mà thôi. Luồng quỷ khí của Nico tuy rằng rất dồi dào nhưng nó chỉ có thể tăng tiến sức mạnh cho hắn mà không thể chuyển đổi thành Chakra cho hắn sử dụng Doujutsu.
Nhưng nói vậy không có nghĩa quỷ khí là vô dụng, trái lại nó chính là một trong những vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn lúc này.
- Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi - hắn bình tĩnh nói - Ankokubutou!!!
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 313: CHẾ ĐỘ PHỤ HUYNH
Lượng quỷ khí dồi dào của Nico tràn vào trong cơ thể hắn, cảm giác tràn đầy năng lượng lại trở lại với hắn. Cơ bắp hắn lúc này đây tràn đầy sức mạnh hơn lúc nào hết.
- Chết đi!!!
Hắn lao thẳng tới Jabberwock và đánh giáp lá cà với tên này. Từng lần vung kiếm mà khi nãy bị Jabberwock dùng tay không chặn lại giờ đây đang liên tiếp gây ra những vết chém dài trên cơ thể của tên này.
Với sức mạnh lấy từ Nico hắn hoàn toàn áp đảo Jabberwock về mọi mặt kể cả sức mạnh lẫn tốc độ. Càng sử dụng Ankokubutou nhiều lần thì lại càng thúc đẩy quá trình trưởng thành của Nico, cũng đồng nghĩa với việc lượng quỷ khí trong người Nico càng ngày càng thêm dồi dào.
Có thể nói bây giờ hắn càng đánh thì sẽ càng trở nên mạnh hơn nữa.
- Vút!!! - hắn vung kiếm lên chém một luồng kiếm khí hình bán nguyệt về phía Jabberwock.
- Xoạt!!! - Jabberwock giơ hai tay chắn trước ngực và đỡ lấy luồng kiếm khí này của hắn.
Mặc dù hứng trọn đòn tấn công này của hắn nhưng Jabberwock không bị thương quá nặng, chỉ là hai tay lão ta vẫn đang liên tục chảy máu.
- Thú vị lắm - Jabberwock cười với vẻ mặt điên cuồng - ngươi quả là một đối thủ xứng tầm đấy!!!
Jabberwock lao lên phản công, mỗi 1 lần ra đòn Jabberwock đều dùng rất nhiều sức khiến cho những vết thương trên cơ thể của lão ta càng trở nên nghiêm trọng hơn. Jabberwock giống như một chiến binh Berserker cuồng chiến vậy, càng bị thương nặng thì sức mạnh của lão ta càng tăng cao.
Có điều hắn cũng không phải là kẻ tầm thường, đứng trước những đợt tấn công như vũ bão của Jabberwock hắn vẫn không hề nao núng một chút nào.
Hắn dùng kiếm chém bay Jabberwock ra sau một chút rồi điều chỉnh lại thân thể một chút. Xung quanh cơ thể hắn dần hiện nên nhưng tia sáng màu vàng chói lọi chiếu sáng cả bầu trời đêm tối tăm.
Tóc hắn đã hoàn toàn chuyển thành màu vàng óng và một loạt những dòng năng lượng giống như tia sét đang bao phủ lấy cơ thế hắn. Lúc này hắn trông như một siêu Saiyan khi biến hình vậy.
Đây chính là cái mà Oga gọi là "chế độ phụ huynh", nó là kết quả của việc kết hợp 2 kỹ thuật ấn pháp và Ankokubutou. Mặc dù 2 kỹ thuật này là hoàn toàn trái ngược nhau nhưng hắn đã từng có kinh nghiệm trong việc kết hợp Ki Sei và Ki Dou rồi nên việc này chỉ khiến hắn mất thêm chút thời gian mà thôi.
Bước vào trạng thái này, hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh dường như vô tận đang rót thẳng vào trong cơ thể mình. Khi chuyển sang "chế độ phụ huynh" hắn tự tin rằng mình hoàn toàn có thể chống lại những kẻ có Lv vượt qua 100.
Hắn bình tĩnh nhìn về phía Jabberwock đang kinh ngạc trước sự biến hóa của hắn và nói:
- Kết thúc thôi.
Hắn chỉ nhẹ nhàng nói ra một câu ngắn gọn rồi biến mất khiến cho đồng tử của Jabberwock co rút lại, lão ta không thể nhìn thấy được chuyển động của hắn nữa rồi.
Jabberwock hết quay trái rồi lại quay phải nhưng vẫn không tài nào phát hiện ra hắn đang ở đâu.
Bất chợt hắn xuất hiện trước mặt của Jabberwock và từ từ vung kiếm lên. Mọi thứ xung quanh dường như bị kéo chậm lại theo động tác của hắn, hắn bổ kiếm xuống một cách dứt khoát. Một kiếm này của hắn trông rất bình thường nhưng nó giống như ẩn chứa một nguồn sức mạnh cực kỳ khủng khiếp.
- Vụt!!!
Một ánh kiếm sáng lòa hiện lên, lướt thẳng qua thân thể của Jabberwock và chém thẳng lên tòa nhà phía dưới.
- Rầm!!!
Một tiếng động cực lớn vang lên, bụi bay mù mịt, ngôi trường lúc này giống như bị một người khổng lồ cầm một thanh kiếm dài hàng chục mét bổ xuống vậy, một vết nứt kéo dài từ trên sân thượng xuống cả sân trường dần hiện ra.
Tất cả mọi người ở trong trường đều dừng lại cuộc chiến của riêng mình và nhìn theo vết chém sâu hoắm trên mặt đất và dần hướng mắt lên trên sân thượng.
Lúc này nhân vật chính của chúng ta đã trở lại trạng thái bình thường, màu tóc của hắn đã biến trở về màu đen và những luồng năng lượng màu vang bao quanh thân thể hắn cũng đã biến mất.
Hắn đứng ở đó, tay cầm thanh Kotsurei và nhìn về phía Jabberwock đang nằm ở mặt đất thở dốc. Lúc này Jabberwock đã kiệt sức rồi, lão ta đã phải vận dụng hết lượng quỷ khí của mình và gồng mình lên để hứng chịu nhát chém kinh khủng kia của hắn.
- Ngươi mạnh thật đấy... - Jabberwock vừa thở vừa nói.
Cơ thể của Jabberwock gần như bị chém ra làm đôi nhưng ông ta vẫn không hề kêu la một tiếng nào khiến hắn phải nể phục.
- Được rồi, mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi - bỗng nhiên một lão già xuất hiện chắn ở trước mặt Jabberwock.
Behemoth Lv 118
- Ngươi giỏi lắm Oga Tatsumi, quả nhiên rất xứng đáng là cha nuôi của Nico-sama - Behemoth rất thân thiện nói - lần này chúng ta đã thua rồi, ta sẽ trả lại ngôi trường này cho ngươi và cả cô ta nữa.
Behemoth búng tay một cái, một cô gái tóc hồng có cái tai thằn lằn khoác một chiếc áo màu đen đang ôm theo Yolda đang bất tỉnh xuất hiện bên cạnh hắn.
Laymia Lv 80
Hắn bình tĩnh quay sang ôm lấy Yolda và nhìn về phía cô gái mới xuất hiện này. Laymia không hề hé miệng nói một lời nào nhưng lại có một giọng nói rất ngọt ngào truyền vào tai của hắn.
- Hãy giúp ta chăm sóc Lamia...
Sau đó Laymia đi tới phía sau của Behemoth nhắm mắt lại và giữ im lặng. Hắn đã nhận ra cô gái này là ai rồi, cô ấy chính là mẹ của Lamia và cũng là phó đoàn trưởng của Trụ Sư Đoàn số 34.
Sau đó Behemoth vác theo Jabberwock rồi biến mất, Laymia cùng với những người khác của Trụ Sư Đoàn số 34 thấy vậy thì cũng bắt đầu rời đi, chỉ có mấy cô gái đã đi theo hắn thì vẫn ở lại.
- Cái chó gì thế này - lúc này Toujou mới xuất hiện - ngôi trường mà tao cất công xây dựng, nó làm sao thế này!?!
Lúc này ngôi trường chỉ còn lại là một đống đổ nát, ngôi trường này vốn chưa hoàn thành việc xây dựng nên kết cấu chưa phải là rất vững chắc. Vừa rồi một kiếm của hắn chém ra đã vô tình chém đứt những điểm chịu lực của ngôi trường khiến nó sụp đổ gần như toàn bộ rồi.
- Là do lũ quái dị kia đấy - hắn lập tức đổ lỗi cho Trụ Sư Đoàn số 34, hắn ngu gì mà nhận lỗi về mình cơ chứ.
- Lũ Akumano khốn kiếp, mất bao nhiêu công sức của tao - Toujou gào thét như điên.
Hắn thấy cảnh này thì liền ôm theo Yolda và lặng lẽ rút lui.
Sau khi chiến dịch lần này hoàn thành thì lại ai về nhà nấy, hắn mang theo Yolda và cùng với Hilda trở về nhà còn Izabella dẫn theo mấy người Agiel đi tìm một nơi ở vì bọn họ sẽ ở lại nhân giới với hắn nhưng nhà hắn thì lại quá nhỏ.
Về tới nhà thì Hilda bế Nico để ru ngủ cô bé còn hắn kiểm tra cơ thể Yolda một chút thì phát hiện ra rằng cô ấy chỉ bị kiệt sức do phải dùng phép dịch chuyển cho quá nhiều người mà thôi chứ không có gì đáng lo ngại cả.
Hắn dùng Chưởng Tiên Thuật chữa trị cho Yolda và sắc mặt của cô ấy dần trở nên khá hơn. Một lát sau, Yolda từ từ mở mắt ra và nhìn thấy cặp mắt của hắn đang chăm chú nhìn mình thì có chút bất ngờ.
- Tên cha nuôi! Tại sao ngươi lại ở đây? Ngươi cũng bị bắt rồi sao? - Yolda vẫn không biết là mình đã được cứu ra rồi.
- Làm gì có ai có thể bắt được tôi cơ chứ, là tôi đã cứu cô ra khỏi đó rồi - hắn gõ nhẹ trán Yolda nói.
Nghe thấy là hắn đã cứu mình thì Yolda im lặng một lát rồi hỏi:
- Tại sao ngươi lại tới cứu ta?
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 314: SAI LẦM
- Là Izabella và Satura đã tới nhờ tôi cứu cô ra - hắn nói - với lại cô là em gái của Hilda kia mà, sao tôi có thể trơ mắt nhìn cô bị giam giữ được.
- Hừ!! Tất cả chỉ là vì Hilda thôi đúng không. Ta không cần sự thương hại của cô ta - nghe tới đây thì Yolda tức giận.
Hắn mỉm cười và đưa tay vén mái tóc của Yolda và nói:
- Tôi cứu cô vì tôi muốn như vậy, mặc dù ngoại hình của cô rất giống Hilda nhưng tôi biết rõ cô là Yolda chứ không phải Hilda. Cô không nên tự ti như vậy, cô cũng có những thứ mà Hilda không có kia mà - hắn biết rõ lý do Yolda ghét Hilda chỉ là vì cô ấy ghen tị với tài năng của Hilda mà thôi.
Yolda quay mặt đi không nhìn hắn nữa, hắn thấy vậy thì cũng không nói gì thêm mà chỉ yên lặng đứng dậy và đi ra khỏi phòng. Trước khi bước ra hắn có quay đầu lại và nói:
- Sức khỏe của cô vẫn chưa tốt lắm đâu, cô nên nghỉ ngơi lấy lại sức đi.
Nói xong hắn quay đi và đi ra khỏi phòng, ngay khi hắn chuẩn bị khép cánh cửa phòng lại thì hắn lại nghe thấy được một giọng nói lí nhí từ trong phòng truyền ra.
- Cảm ơn... - giọng nói này rất nhỏ, nếu không phải hắn có thính giác cực nhạy thì đã không thể nghe thấy được rồi.
Ngoài câu cảm ơn đầy ngượng nghịu này của Yolda thì hắn còn nghe thấy một tiếng kêu khác rất rõ rệt.
Ting, độ hảo cảm của Yolda tăng lên 95.
Nghe thấy âm thanh này thì hắn cực kỳ vui sướng, vậy là lại có một trái tim nữ quỷ nữa tới tay hắn rồi.
- Bắt pet Yolda.
Ting, bạn bắt Pet Yolda thành công, độ trung thành hiện tại là 90.
Sau âm thanh thông báo bắt pet thành công thì chỉ là một sự im lặng đến đáng sợ, nếu không phải hắn vẫn nghe được tiếng thở nhè nhẹ của Yolda phát ra từ trong phòng thì hắn còn tưởng rằng thời gian đã bị đóng băng rồi cơ.
Sao lại thế!?! Trái tim nữ quỷ của hắn đâu??? Rõ ràng hắn đã bắt Yolda làm pet chứ đâu phải là người theo đuổi!?!
Hắn bình tĩnh suy nghĩ một chút thì đã đi tới một kết luận hết sức đau đớn rằng không phải là cứ bắt làm pet thì sẽ có được trái tim nữ quỷ mà người đó phải có độ hảo cảm max 100 mới được.
Hắn đứng đó mà vò đầu bứt tai, hắn đã quá vội vàng rồi, chỉ vì sai lầm này của hắn mà hắn đã phải trả giá.
Một lúc sau hắn liền thở dài một tiếng, dù sao cũng là chuyện đã rồi có tự trách móc bản thân thì cũng không giải quyết được chuyện gì. Là con người thì ai mà chẳng mắc sai lầm, quan trọng là từ sai lầm lần này hắn rút ra được kinh nghiệm để lần sau không mắc lỗi nữa là được.
Hắn liền mở Shop thành tựu ra mua một chiếc mũi tên tình yêu để nâng độ trung thành của Yolda lên 100 và sau đó yên lặng rời đi. Cộng thêm số điểm mà hắn bỏ ra để nâng độ trung thành của Izabella và Satura lên 100 điểm thì tính ra hắn chỉ mất có 60 điểm thành tựu là có 3 cô hầu gái quỷ xinh đẹp và trung thành tuyệt đối.
...............
Vậy là kể từ sau trận chiến với Trụ Sư Đoàn số 34 cũng đã được gần 1 tháng rồi. Do ngôi trường mà Toujou cất công xây dựng nên bị hắn phá hủy lần thứ 2 nên những học sinh của trường Ishiyama lại phải tiếp tục những tháng ngày ăn nhờ ở đậu ở học viện Saint Ishiyama.
Mặc dù các học sinh của Saint Ishiyama không thích thú gì với việc học sinh trường Ishiyama tiếp tục học ở trường mình nhưng dù sao họ cũng được sắp xếp ở một khu vực khá vắng vẻ và những học sinh được sắp xếp ở đây cũng không phải là loại người thích đi gây sự nên 1 tháng này trôi qua khá là yên bình. Mối quan hệ giữa hai trường Ishiyama và Saint Ishiyama cũng phần nào hòa hoãn hơn khi mà những học sinh trường Saint Ishiyama không cố tránh mặt và nhìn học sinh trường Ishiyama với ánh mắt sợ hãi và coi thường nữa.
Những tháng ngày yên ổn dường như đã phần nào hao mòn đi sự hiếu chiến của những học sinh trường Ishiyama nên trong mắt những học sinh của Saint Ishiyama họ không còn trông hung dữ như trước nữa.
Dù sao thì học sinh của trường Saint Ishiyama phần lớn là thuộc diện ngoan hiền và biết suy nghĩ, những kẻ như ba tên đã tấn công Shiroyama chỉ là số ít mà thôi. Sau lần bị hắn ra tay dằn mặt thì bọn này tự biết thu mình lại mà không dám gây sự với trường Ishiyama nữa.
Thời tiết vào xuân, không khí cũng dần trở nên ấm áp hơn. Thời tiết hiện tại rất thích hợp để đi dã ngoại và với một ngôi trường có phần lớn những học sinh là con em của tầng lớp khá giả thì một chuyến du lịch là không thể thiếu.
Dạo gần đây những học sinh của trường Saint Ishiyama luôn bàn tán về việc đi du lịch ở đảo Okinawa sắp tới. Không khí háo hức tràn ngập khắp trường giống như hồi chuẩn bị cho lễ hội trường vậy.
Thậm chí là chuyến du lịch lần này còn khiến cho các học sinh trường Saint Ishiyama háo hức hơn nhiều vì họ không phải làm việc để chuẩn bị như lễ hôi trường mà chỉ cần sắm sửa đồ đạc và đi chơi bời thoải mái mà thôi.
Trong lớp học của trường Ishiyama, Saotome đứng trên bục giảng nhìn xuống lũ học sinh đang lờ đờ ở dưới.
- Nào mình cùng đi dã ngoại - Saotome nghiêm mặt nói - 2 ngày nữa trường Saint Ishitama sẽ tổ chức đi dã ngoại ở đảo Okinawa, chúng ta sẽ đi cùng với họ. Có ai hỏi gì không?
Câu này của Saotome khiến cho mọi người chăm chú nhìn vào ông ta.
- Lớp chúng ta móc đâu ra tiền mà đi dã ngoại chứ - Furuichi hỏi - hơn nữa học sinh của lớp này đâu có cùng khối với nhau đâu.
- Phải, tôi cũng đã cân nhắc đến vấn đề này. Tuy nhiên nếu để vuột mất cơ hội lần này thì tin tôi đi, các em sẽ phải hối hận - Saotome nói.
- Nói mới nhớ trường chúng ta chưa bao giờ tổ chức đi dã ngoại thì phải - mấy đứa học sinh ngồi dưới bàn tán.
- Chính xác!! Trung học Ishiyama chưa bao giờ tổ chức dã ngoại cả. Lý do là vì từ khi thành lập trường chúng ta đều gây chiến với những trường khác ở khu vực dã ngoại. Rốt cuộc thì sau 3 năm trời liên tiếp như vậy việc đi dã ngoại đã bị hủy bỏ - Saotome giải thích - đến khi tôi vào học ở trường này thì không chỉ dã ngoại mà ngay cả lễ hôi văn hóa và thể thao cũng bị hủy bỏ, mọi hoạt động ngoại khóa của trường đều biến mất.
- Chính vì thấy đây là một cơ hội hiếm có nên thầy mới vứt thể diện của mình sang một bên để đi dã ngoại bằng mọi giá phải không? - Aizawa nói.
- Chuẩn CMNR!!! - Saotome lớn tiếng thừa nhận thể hiện rằng mình đã thèm đi dã ngoại đến phát điên lên rồi - không bàn cãi nữa, ta bảo đi là phải đi. Ta muốn được trò chuyện với bọn con gái vừa đi từ nhà tắm ra!!
Có vẻ như Saotome đã thèm đi dã ngoại đến phát điên rồi. Cũng phải thôi, suốt 3 năm học ở cái trường Ishyama chỉ có đánh nhau và đánh nhau thì ai mà không phát điên cơ chứ. Tuổi học trò là phải tràn đầy những kỷ niệm đẹp đẽ, lão Saotome chỉ đơn giản là muốn tô chút màu hồng vào cái tuổi trẻ đen xì của mình mà thôi.
- Theo em nghĩ thì đi Okinawa cũng vui đó chứ - Yuka nói.
- Tập trung mọi người lại cùng đi chơi thì cũng thú vị chứ sao - Natsume hưởng ứng..
Có người khởi xướng thì sẽ có người hưởng ứng. Chỉ sau một lát thì lũ học sinh của trường Ishiyama liền đồng ý với quyết định đi dã ngoại ở Okinawa của lão Saotome.
- Có thế chứ, phòng giáo vụ thẳng tiến nào - Saotome hào hứng dẫn đầu đoàn người của Ishiyama.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 315: LẠI TỚI OKINAWA
Cuối cùng thì sau màn trình diễn "cải lương" của đám học sinh Ishiyama theo kế hoạch của lão Saotome thì lão hiệu trưởng già Isurugi Genma cũng đã đồng ý cấp kinh phí cho đám học sinh trường Ishiyama đi dã ngoại cùng với học sinh của trường mình.
Trong lúc cả đám đang tấu hài ở bên trong thì hắn đứng ở bên ngoài quan sát mà cười đau hết cả bụng. Mặc dù hắn có thể bỏ tiền ra để chi trả cho chuyến đi nhưng ngay khi nhìn thấy màn biểu diễn của lũ Toujou và Himekawa thì hắn đã lập tức vứt bỏ ý định này và ngồi quan sát tiết mục cực kỳ thú vị này.
Và thế là hắn vừa không tốn tiền mà lại còn được xem diễn hài miễn phí còn lũ học sinh thì được lão hiệu trưởng đồng ý cho tiền đi dã ngoại, quả là vẹn cả đôi đường.
Sau 2 ngày háo hức chuẩn bị thì đám học sinh của cả 2 trường cùng kéo nhau tới sân bay để lên đường đi tới Okinawa. Trên máy bay lúc này có một khoang hành khách đã chật ních học sinh, lần này có lớp của trường Ishiyama và toàn bộ học sinh năm thứ 2 của học viện Saint Ishiyama cùng đi dã ngoại nên đám học sinh được xếp riêng vào một khoang hành khách này.
Mặc dù cả khoang hành khách này đều là học sinh nhưng khác với không khí sôi động và náo nhiệt ở những dãy ghế phía trước thì có một vài dãy ghế phía sau lại chìm trong bầu không khí căng thẳng không thể nói ra thành lời.
Đám học sinh của Ishiyama ngồi ở mấy dãy ghế này đứa nào đứa nấy mặt mũi đều hầm hầm sát khí. Nhưng nếu những người đã quen biết và hiểu được đám học sinh của Ishiyama này thì sẽ biết được là không phải bọn chúng đang bực bội điều gì mà chúng chỉ là đang hưng phấn mà thôi. Dù sao đây cũng là lần đầu đám học sinh của Ishiyama được đi dã ngoại mà.
Ở dãy ghế của trường Ishiyama, hắn đang ngồi ghế giữa, Furuichi ngồi ở ghế cửa sổ bên phải hắn và Hilda đang bế Nico ngồi ghế bên ngoài phía bên trái hắn.
Lần trước hắn cùng với Aoi đi tới đảo Kubijiki mà không dẫn Hilda theo thì đã khiến cho cô ấy giận dỗi, lần này mà hắn mà còn không dẫn Hilda đi theo thì hậu quả sẽ cực kỳ khôn lường.
- Ê Kanzaki, mày đi dã ngoại mà lại mang cả em gái theo à - Himekawa nhìn cô bé con cột tóc đuôi ngựa hai bên đang ngồi cạnh Kanzaki và nói móc - bộ mày cũng định theo nghiệp trông trẻ à?
- Là cháu gái chứ không phải em gái thằng đần đồn - Kanzaki mặt mày tức giận - với cả ai bảo mày là tao trông trẻ, ông già tao cũng đi theo nè.
Thì ra Kanzaki không phải tức vì bị Himekawa nói đểu mà là tức vì cháu gái và bố của cậu ta tự ý đi theo mình trong chuyến đi dã ngoại.
- Chú Hajime, đằng kia có trẻ con kìa - cô bé con này chỉ về phía Nico đang ngồi trong lòng Hilda nói - nó có tóc màu xanh kìa, đẹp ghê!
- Màu tóc quái dị đó làm sao dễ thương bằng tóc của Futaba-chan của ông cơ chứ.
- Cái gì, lão già kia dám bảo tiểu thư không dễ thương bằng con nhóc con kia sao - Hilda nghe thấy bố của Kanzaki chê tóc của Nico là quái dị thì tức giận - em phải đi giết lão già kia mới được.
- Thôi được rồi mà Hilda... - hắn ngăn Hilda lại - đó chỉ là lão già lẩm cẩm thôi.
Lúc này thì cô bé Futaba đã trèo khỏi ghế và chạy tới bên cạnh ghế của Hilda rồi, cô bé ngẩng đầu lên và nói với Nico:
- Này, có muốn đi chơi với chị không?
Nico cúi xuống nhìn thấy Futaba đang vẫy tay với mình.
- Daa... - Nico nhanh chóng trèo xuống và đi tới gần Futaba.
- Em nhỏ hơn chị nhiều lắm phải không, chị cho em làm thuộc hạ của chị đấy - Futaba vỗ vỗ đầu của Nico.
Hai cô bé thân nhau rất nhanh và dắt tay nhau đi chơi đùa khắp máy bay.
- Con nhóc đó dám bảo tiểu thư làm thuộc hạ của nó sao, em sẽ giết nó - Hilda lại lên cơn rồi.
- Bình tĩnh nào... bình tĩnh nào... nó chỉ là trẻ con thôi mà.
Hắn lại phải dỗ dành Hilda trước khi cô gây ra chuyện. Đây là lần đầu Nico có được một người bạn cùng lứa tuổi của mình nên hắn không muốn Hilda phá hỏng tình bạn mới nở giữa 2 cô bé.
Nico và Futaba chơi chán rồi lại vễ chỗ ngồi và ngủ say sưa do mệt. Khi hai cô bê vẫn say ngủ thì máy bay đã hạ cánh và chỉ khi bọn họ đã đi xe bus đến khách sạn thì hai cô bé mới thức dậy.
Khách sạn do trường Saint Ishiyama đặt khá là sang trọng, đối với một đám học sinh thì đây cũng là khách sạn cao cấp rồi. Khi bọn họ đang nhận phòng ở sảnh thì có một đám học sinh mặc đồng phục của một trường lạ mặt nào đó bước vào trong khách sạn. Nhìn cái kiểu đút tay vào túi quần đi chân vòng kiềng mắt lườm xung quanh của chúng là hắn đã thừa biết lũ này là một đám côn đồ rồi.
Bọn này vừa xuất hiện thì đã bộc lộ hoàn toàn bản chất du côn của mình. Chúng dọa dẫm khách của khách sạn và ngay khi phát hiện ra học sinh của trường Saint Ishiyama thì đã vây quanh trêu trọc nữ sinh của trường này.
Một ngôi trường toàn lũ cặn bã giống như thế này thì đến hơn 99% là không có gái nên vừa nhìn thấy đám nữ sinh dễ thương của Saint Ishiyama là bọn này giống như đến mùa động đực vậy.
Khi thấy nữ sinh của trường mình bị làm phiền thì có 2 học sinh năm thứ 2 thân là cựu thành viên của Rokkisei là Shinjou và Sakaki liền tới ngăn cản lũ này lại. Nhưng ngay sau đó Shinjou và Sakaki đã bị đám côn đồ này bao vây lại.
Cho dù hai người này đã từng là Rokkisei đi chăng nữa thì chỉ có 2 người mà đối đầu cả 1 đám học sinh côn đồ kia thì quả là khó chống lại được đông người như vậy. Bời dù sao Shinjou và Sakaki cũng chỉ là thành viên của câu lạc bộ võ thuật, họ chủ yếu dùng võ thuật để thi đấu 1 vs 1 là chính chứ không thể 1 mình đấu lại nhiều người giống như học sinh của Ishiyama được.
Ngay lập tức Shinjou và Sakaki đã lâm vào thế bị động, vài học sinh của Ishiyama thấy vậy thì cho dù không ưa gì đám học sinh của Saint Ishiyama nhưng vẫn đi tới giúp sức. Dù sao thì Saint Ishiyama cũng là trường thuộc khu vực Kanto mà họ quản lý và họ còn đang học nhờ ở học viện Saint Ishiyama kia mà.
Có sự giúp sức của học sinh trường Ishiyama, đặc biệt là Toujou và Himekawa thì rất nhanh đám côn đồ kia đã thua tan tác.
- Đủ rồi đấy, mấy thằng này... ai cho chúng mày tự tiện đi gây sự với trường khác? Tao đập cho một trận bây giờ - một người thanh niên khoác trên lưng một chiếc địu và có một cô bé con đang ngủ ở trong đó bước vào trong khách sạn.
Đám côn đồ này dường như rất sợ người thanh niên này, vừa thấy cậu ta lên tiếng thì bọn chúng đã sợ mất mật.
- Aiba-san, không phải đâu... là chúng nó gây sự trước - một thằng cố gắng giải thích.
Nhưng những gì nó nhận lại chỉ là một cái búng vào giữa trán và văng ra xa cả chục mét rồi cắm đầu vào tường.
- Không được nói to lúc Chi-chan đang ngủ - người thanh niên này ra hiệu cho mọi người im lặng.
Nhìn thấy cái cảnh này thì đám học sinh của trường Ishiyama lại liên tưởng đến "một ai đó".
- Xin lỗi các cậu, tôi là người trông coi đám trường nam Chinpira này. Mấy thằng học sinh trường tôi hơi hổ báo nên bên phía các cậu hãy cẩn... - đang nói bỗng nhiên người thanh niên dừng lại và nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn cũng đánh giá chàng thanh niên này một chút.
Aiba Izou Lv 54
- Này anh bạn, cậu tên là gì? - Aiba hỏi.
--------☆☆☆☆--------
------oOo------
CHƯƠNG 316: AIBA IZOU
- Này anh bạn, tên cậu là gì? - Aiba chăm chú nhìn hắn.
- Oga. - hắn nói.
Hắn trả lời rất ngắn gọn, đơn giản bởi vì hắn không có chút hứng thú nào với Aiba cả. Mặc dù Aiba có Lv khá cao, ngang ngửa với Toujou trước đây nhưng đó chỉ là trước đây mà thôi. Bây giờ cho dù vài tên Aiba cũng không thể thẳng nổi Toujou chứ đừng nói gì đến hắn, hắn không có sở thích bắt nạt kẻ yếu hơn mình.
- Chúng tôi đến đây để dã ngoại nên không muốn gây chuyện, cậu nên bảo đám học sinh trường cậu tránh xa bọn tôi ra - hắn nói xong thì quay đầu bỏ đi.
Thấy hắn bỏ đi thì mấy học sinh của trường Ishiyama cũng đi theo, học sinh của Saint Ishiyama thấy người có thể bảo vệ cho mình là học sinh trường Ishiyama đi rồi thì họ ngu gì mà ở lại đây nữa tất cả đã nhận phòng rồi nên ai về phòng của người nấy thôi.
Khi thấy mấy người bọn hắn bỏ đi thì Aiba vẫn chỉ đứng ở đó mà chăm chú nhìn về phía một người trong số bọn hắn và mỉm cười.
- Được rồi đi thôi - Aiba quay lại nói với đám đàn em và đi tới quầy tiếp tân.
...............
Lúc bọn họ tới khách sạn thì cũng đã là gần tối rồi lúc này đám học sinh từng tốp 1 cùng nhau đi ăn tối và rồi quay trở về phòng mình hoặc tới phòng bạn bè để vui chơi trò chuyện. Bọn họ cũng không đi ra biển chơi vì mặc dù ở Okinawa thời tiết ấm hơn ở Tokyo nhiều nhưng thời tiết biển buổi đêm vẫn khá lạnh, ngay cả ban ngày cũng không thể tắm biển được vì nước khá là lạnh.
Một tối này khá là yên bình, đám con gái thì rủ nhau đi tắm rồi hắn cùng Furuichi ngồi chơi game ở trong phòng còn mấy đứa kia thì không biết kéo nhau đi đâu rồi.
Đến sáng sớm hôm sau hắn mới biết được là tối hôm qua Kanzaki, Natsume và Shiroyama kéo nhau xuống mua sữa chua thì chạm trán với lũ học sinh trường nam Chinpira. Và không cần phải nói gì thêm nữa, chắc chắn là xảy ra đánh nhau to rồi.
Nghe Natsume kể lại rằng bọn nó gặp một lũ bắt chước Touhoushinki của trường Ishiyama rồi lại lởn vởn gây hấn với 1 thành viên Touhoushinki xịn thì hắn cũng chỉ biết câm lặng.
Cái nghịch cảnh gì mà trớ trêu đến nổi không biết nổi mặt thần tượng của mình mà lại đi gây sự với chính người đó cơ chứ.
Ngoài chuyện đó ra thì đêm qua cũng không có việc gì lớn cả. Sáng hôm nay cả bọn sẽ được hoạt động tự do nên bọn họ sẽ có thể đi thăm thú một số nơi ở Okinawa này. Có điều đám học sinh gần như là thất học của Ishiyama chẳng quan tâm gì đến mấy cái nơi lịch sử hay thiên nhiên gì gì đó mà cả lũ lại kéo nhau tới thủy cung Okinawa Churaum nổi tiếng để vui chơi.
Mọi người cùng nhau đi xem bể cá nhân tạo lớn nhất thế giới của thủy cung này. Khi hắn đang mải xem mấy con cá nhám voi thì Aiba từ đâu xuất hiện và tiếp cận Aoi.
- Xin chào, bạn là học sinh của trường Saint Ishiyama có phải không? - Aiba đứng khá gần khiến cho Aoi cảm thấy khó chịu.
- Cậu là người của trường nam Chinpira à - mặc dù không thích Aiba tiếp cận mình nhưng dù sao Aoi cũng phải giữ phép lịch sự tối thiểu.
- Thật trùng hợp là chúng ta lại gặp nhau ở đây nhỉ, mình biết chỗ này hay lắm bạn có muốn đi cùng mình không? - Aiba hồ hởi mời Aoi đi chơi.
Hắn đang đứng khá xa cộng thêm thủy công này rất ồn ào vì đông người nhưng mà động thái ở phía Aoi lại không thể thoát khỏi thính giác cực nhạy của hắn. Hắn quay sang thì thấy Aiba đang tán tỉnh Aoi khiến cho cô ấy rất ngượng ngùng, Aoi là một cô gái Nhật Bản truyền thống nên cô ấy khó mà có thể từ chối người khác vì lý do lịch sự. Thêm vào việc mặc dù Aoi đã cố gắng từ chối khéo nhưng tên Aiba vẫn cố tình mặt dầy dây dưa với cô ấy.
- Tôi đang đi cùng bạn nên không thể đi cùng anh được đâu - cuối cùng thì Aoi cũng phải đưa ra lời từ chối thẳng thừng.
- Vậy để tôi đi cùng bạn có được không, coi như là để thể hiện sự hữu nghị giữa hai trường - Aiba vẫn không buông tha.
- Có vấn đề gì sao Aoi - bỗng hắn đi tới và ôm eo Aoi rồi kéo cô vào lòng mình.
Thấy hắn tới thì hai người có những biểu hiện hoàn toàn trái ngược nhau. Aoi thì từ đang ngại ngùng chuyển thành yên tâm mà thở phào nhẹ nhõm còn Aiba thì đang hào hứng thì lại thành mất hứng.
- Thì ra hai người đang là... - Aiba giơ ngón út lên nói.
- Đúng vậy, Aoi là bạn gái tôi, có vấn đề gì không? - hắn nhìn thằng vào Aiba nói.
- Không có gì hết, hai người đẹp đôi thật đấy - buông một câu khen ngợi đầy giả dối và Aiba từ từ quay người đi.
Trước khi đi tên Aiba này còn lén ngoái lại nhìn Aoi một lần, mặc dù rất kín đáo nhưng vẫn bị hắn nhìn thấy. Xem ra tên này vẫn chưa từ bỏ ý định tán tỉnh Aoi, nếu không phải hôm nay hắn đang vui thì tên này không còn sức mà đi bộ nữa đâu.
- Lần sau hắn mà tới làm phiền thì em cứ đuổi hắn đi - hắn nói với Aoi.
Hắn cực kỳ tin tưởng sức mạnh của hệ thống nên không bao giờ có chuyện Aoi sẽ phản bội hắn nhưng tính cách của Aoi sẽ khiến cho cô phải chịu thiệt trước kẻ mặt dày như tên Aiba kia vì vậy hắn mới nói như vậy.
- Vâng ạ - Aoi gật đầu, cô ấy rất nghe lời hắn.
Hắn cùng Aoi lại tiếp tục cùng với những học sinh Ishiyama thăm quan thủy cung. Lúc này tên Aiba đã đi khá xa nhưng vẫn có thể loáng thoáng nhìn được hình bóng của bọn hắn vui chơi xung quanh.
- Onicha, chị gái đó đã có bạn trai rồi... - cô bé con được Aiba địu sau lưng nói - xem ra Onicha không có cơ hội đâu.
- Anh biết chứ Chi-chan, nhưng càng như vậy thì anh lại càng thích - Aiba nói xong thì quay lưng bỏ đi.
Dạo chơi một lúc thì bọn hắn lại thấy một đám người đang xôn xao phía trước.
- Ủa kia là... mấy đứa nữ sinh của Saint Ishiyama - Himekawa nói.
- Lại là mấy thằng nam Chinpira. Dám tán gái của phe mình cơ à - Aizawa và Jinno đứng dậy định đi tới đó thì Kanzaki cản lại.
- Để cho tao - Kanzaki nói.
Kanzaki đi tới trước ánh mắt khó hiểu của đám học sinh Ishiyama.
- Ê chúng mày ăn đòn chưa đủ à - Kanzaki lườm mấy tên đang làm phiền nữ sinh Saint Ishiyama nói.
Đúng lúc này thì Aiba lại từ đâu xuất hiện ở bên cạnh. Bọn học sinh nam Chinpira đang hoảng sợ khi nhìn thấy Kanzaki thì lại giống như bắt được sợi dây cứu mạng khi nhìn thấy Aiba.
- Aiba-san, chính là nó hôm qua đã đánh anh em của mình tối hôm qua.
Không khí dần trở nên căng thẳng, Kanzaki bây giờ đã được lão Saotome huấn luyện để đánh nhau với quỷ nên mạnh không kém gì Toujou trước đây cả, Lv của nó đã 5x rồi nếu đấu với Aiba thì cũng chưa biết được là ai sẽ thắng đâu.
- Khoan đã Kanzaki, đổi cho tao đê - bỗng nhiên không biết từ lúc nào mà Toujou đã đến sau lưng của Kanzaki và đặt tay lên vai cậu ta - đóng vai khách du lịch mãi cũng chán rồi, đập nhau đê!!
Vừa tìm được đối thủ để đánh nhau là Toujou hào hứng hẳn lên, bản tính hiếu chiến của thằng này là mãi mãi không thể thay đổi được. Nhưng cũng chính vì thế mà Toujou càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn thông qua các cuộc chiến.
Trông Toujou lúc này giống như một con mãnh hổ đang vào tư thế săn mồi và có thể sẵn sàng vồ lất con mồi cùng mình bất cứ lúc nào.
Đứng đối mặt với một Toujou đang trong trạng thái hưng phấn nhưng Aiba không hề nao núng, hắn còn buông ra một từ khiến cho Toujou nghệt mặt ra.
- Đếu thích.
...
Quê!!!
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 317: LỜI NHỜ VẢ
- Khoan đã!!! Mày cần lý do để đánh nhau có đúng không - thấy Aiba bỏ đi thì Toujou cuống lên - khi đến Okinawa thì người ta sẽ nghĩ đến biển, mà biển thì có cá mập nên người ta sẽ nghĩ đến bạo lực...
- "Cái lý do kiểu gì vậy, mày thèm đánh nhau đến thể hả Toujou?"
Mấy người xung quanh cũng cạn lời với cái lý do mà thằng Toujou đưa ra.
- Ít ra mày phải chọn cái lý do nào có lý hơn tí chứ - Kanzaki nói - ví dụ như "tao vừa đánh bạn mày hôm qua" chẳng hạn.
Kanzaki nói ra điều này thì Toujou mới bừng tỉnh, nó còn không coi điều này là một lý do để đánh nhau cho tới khi được nhắc. Không hiểu não thằng này làm bằng cái gì nữa.
Hắn đứng ở phía xa nhìn thấy cảnh này thì cũng không có ý định can thiệp vào nhưng Aoi thì lại không muốn gây chuyện ở nơi này nên đã chạy tới ngăn cản.
Aiba và Toujou mới làm vài đường cơ bản thì đã bị Aoi tới cản lại rồi. Mặc dù chỉ qua vài đòn nhưng hắn có thể thấy được Toujou có được ưu thế rõ rệt trong ván đấu vừa rồi.
Aiba có chặn được đòn đánh của Toujou nhưng chắc chắn là cậu ta vẫn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của Toujou. Đấy là thậm chí Toujou còn chưa dùng hết sức nữa kìa.
Nếu không có những vụ việc va chạm lần này với trường nam Chinpira thì có thể nói là chuyến du lịch này của hắn rất là bình thường. Hắn chỉ đi dạo chơi ở các khu vực nổi tiếng của Okinawa và loanh quanh ở khách sạn trò chuyện với mấy cô gái của mình và vài nữ sinh trường Saint Ishiyama.
Mặc dù quan hệ giữa Saint Ishiyama và Ishiyama không được tốt lắm nhưng nhờ vào vẻ ngoài đẹp trai của mình thì hắn vẫn rất được các cô gái của Saint Ishiyama hoan nghênh không bị bài xích như lũ Toujou.
Sự xung đột giữa trường Ishiyama và trường nam Chinpira có vẻ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại khi bọn trường nam Chinpira đã ra tay bắt cóc Futaba, cháu gái của Kanzaki và gửi thư khiêu chiến. Kanzaki và Toujou lúc đó đang đi cùng nhau nên đã kéo tới địa điểm hẹn để giải cứu Futaba.
Lúc đó Futaba đã bị trói lại ở trên tầng thượng dành riêng cho khách VIP của khách sạn nhưng rất may bên phe của Ishiyama lại có cả bố của VIP đang ở trong khách sạn này.
Himekawa đã giải cứu cho Futaba và kết quả thì không có gì đáng ngạc nhiên cả, đám trường nam Chinpira lại bị Toujou, Kanzaki và Himekawa dã cho một trận tơi bời. Bọn này đã há hốc cả mồm ra khi biết được những kẻ có thù oán với mình bây lâu nay chính là Touhoushinki lừng danh mà mình vẫn luôn ái mộ bấy lâu nay.
Không chỉ được gặp thần tượng mà còn được thần tượng cho ăn đòn, sướng thế còn gì.
..................
Buổi sáng ngày thứ 3 của chuyến dã ngoại, hắn thức dậy và đi xuống sảnh để ăn sáng. Ngoài việc không thể tòm tem với mấy cô gái do đây là chuyến dã ngoại ra thì hắn rất hài lòng về chuyến đi này. Bình thường hắn đến trường dù chẳng phải học hành gì nhưng chỉ độc việc vác cái xác đến trường suốt cả tuần thôi cũng đủ mệt mỏi rồi.
Hắn vừa bước xuống sảnh thì đã thấy đám học sinh của trường nam Chinpira đã chực sẵn ở đấy rồi. Hắn còn thấy Kanzaki và Himekawa vừa xuất hiện thì lũ này đã bám theo hò reo rồi.
- Himekawa-san... Kanzaki-san... cho bọn em xin chữ ký với!!
Một đám côn đồ trường nam Chinpira chạy theo hai người giống như đang đuổi theo thần tượng vậy. Sau đó hắn hỏi chuyện Natsume thì mới biết được chuyện tối hôm qua.
Ngoài việc đám học sinh của nam Chinpira bị ăn đập ra thì sáng sớm nay Toujou cũng đã đánh bại tên Aiba. Hắn không thân thiết với tên Aiba này giống như trong truyện nên hiển nhiên không có chuyện tên này đi tìm hắn nhờ gọi đám Toujou ra được.
Và thế là Toujou thay mặt hắn đánh bại Aiba Izou. Không có sự trợ giúp của Koma thì Aiba còn lâu mới là đối thủ của Toujou được Toujou đã chiến thắng một cách dễ dàng.
Cuối cùng thì chuyến dã ngoại cũng đã kết thúc, mọi người cùng nhau tới sân bay để lên máy bay trở về nhà của mình. Nhờ chuyến đi này những học sinh của Ishiyama lại trở nên thân thiết hơn trước, bọn họ càng ngày càng giống một lớp học bình thường chứ không phải là một đám côn đồ bất trị của một cái trường học tội phạm nào đó nữa.
- Lamia, bọn anh về rồi nè - hắn vừa cởi giày ra bước vào nhà thì hô lên.
Lamia liền từ trong phòng khách lao ra rồi nhảy lên treo trên người hắn giống như một con Koala và luồn tay ra sau lục soát balo của hắn và hỏi:
- Quà của em đâu.
Lamia càng ngày càng trở nên thân thiết với hắn và hắn cũng cố tình chơi đùa với cô bé nhiều hơn nhằm nâng cao độ hảo cảm của cô bé lên 100. Lần trước hắn đã mắc sai lầm khi bắt Yolda quá sớm rồi nên hắn phải tận dụng mọi cơ hội để kiếm trái tim nữ quỷ.
- Ha ha... cứ từ từ đã nào - hắn cứ như vậy cõng Nico sau lưng, bế Lamia phía trước và đi vào phòng khách.
Lúc này bố mẹ của hắn và Misaki đều đang ở trong phòng khách.
- Oga, Hilda hai đứa về rồi đấy à - mẹ của hắn đi tới gần - Nico-chan qua đây bà nội bế nào.
Hắn thả Lamia xuống và lấy ra mấy món quà và đặc sản mình mua ở Okinawa từ trong balo ra đưa cho Lamia, Misaki và bố mẹ rồi cùng Hilda ngồi lên ghế sofa và tận hưởng cảm giác thoải mái cùng gia đình.
Nhìn thấy cảnh này hắn lại nhờ tới bố mẹ của hắn ở thế giới thực, hắn nghĩ lúc nào đó sẽ trở về Việt Nam thăm gia đình.
...................
Cuối tuần, hắn đang ngồi trong nhà xem TV còn Hilda thì đang ở trong bếp làm đồ ăn vặt. Phải nói là tài nấu ăn của Hilda là số dách, cô ấy có thể khiến cho một miếng Croquette vô tri mở miệng cười điên dại.
Hắn đã phải mất không biết bao nhiêu thời gian thì mới có thể uốn nắn được kỹ năng nấu nướng của cô ấy. Bây giờ mặc dù đồ ăn do Hilda làm không phải là quá ngon nhưng vẫn thuộc dạng ăn tạm được chứ không phải là thuốc độc như trước nữa.
- Choang!!!
Nico đang ngồi xem TV với hắn bỗng nhiên một tiếng động khá lớn vang lên khiến cho cô bé giật mình. Hắn và Hilda quay ra nhìn thì thấy cửa kính của phòng khách đã bị một cái hộp được đóng gói cẩn thẩn làm vỡ rồi, cái hộp đó giờ đang nằm trên sàn nhà.
- Dịch vụ chuyển phát nhanh quỷ giới đây ạ, anh có bưu kiện - một người... à không một con quỷ xuất hiện ở trong phòng nói.
Hilda đi ra từ nhà bếp và nhận lấy hộp bưu kiện, hắn ngồi trên ghế phất tay một cái và chiếc cửa kính vỡ lại lành lặn như cũ.
- Là đồ do đại vương gửi tới - Hilda mở chiếc hộp ra và nói.
- Cái gì vậy? - hắn hỏi.
- Là một tin nhắn hình - Hilda giơ chiếc đĩa DVD lên và nói.
Hilda đem chiếc đĩa bỏ vào đầu đĩa rồi chuyển chế độ xem của TV. Hình ảnh mặc dù chưa xuất hiện nhưng những âm thanh của vài người đàn ông đã bắt đầu phát ra.
- Thưa đại vương mọi thứ đã được chuẩn bị xong - một giọng của người đàn ông khá già vang lên.
- Được, đến lượt ta rồi, đầu tiên là màn chào hỏi - một giọng đàn ông khác trẻ trung hơn vang lên và bắt đầu xuất hiện những hình ảnh đầu tiên - hỡi kẻ đang nuôi dưỡng đứa con của ta, rất vui được gặp ngươi, ta chính là đại quỷ vương...
Hilda thì hơi xấu hổ tằng hắng còn hắn thì chăm chú nhìn vào màn hình và tự hỏi.
- "Tại sao mình lại chăm chú nhìn vào háng của một cái thằng đực rựa mặc quần sịp dí dái vào máy quay?"
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 318: TẦNG LỚP "THƯỢNG LƯU"
Tư lập San Marx tu đạo học viện, một học viện tư thục siêu quý tộc, thuộc đẳng cấp cực kỳ cao và được coi là ngôi trường trong truyền thuyết. Ngôi trường này có cổng chính cao 18 mét, và được canh giữ nghiêm ngặt. Muốn bước qua cánh cửa này thì phải mất tới vài triệu yên và nếu muốn được vào học ở đây thì còn phải tốn gấp nhiều lần như thế.
Học sinh của trường này đều là con của các tỷ phú, chính trị gia tầm cỡ quốc tế và các hoàng tử công chúa của những quốc gia nhỏ. Nói chung là muốn vào học ở trường này thì phải là tầng lớp thượng lưu của thượng lưu.
Lúc này trước cổng trường có một đôi nam nữ đang đứng trước cổng chính. Đôi nam nữ này chính là hắn và Hilda, lúc này họ đang mặc đồng phục của học viện tư thục San Marx.
Bộ đồng phục này đương nhiên không phải là giả mà là thật 100%. Bộ đồng phục này được ban giám hiệu nhà trường gửi tới cho hắn trước ngày nhập học ở đây.
Việc hắn có thể vào học ở đây không hề khó khăn một chút nào, hắn chỉ cần thôi miên một vài kẻ là đã có được giấy nhập học cho mình và Hilda rồi. Hắn tuy có thừa tiền để nhập học một cách chính thức ở đây nhưng mà hắn cần gì phải bỏ tiền ra giải quyết một việc mà hắn có thể giải quyết bằng một cách khác đơn giản hơn.
Với cả hắn cũng chỉ tới đây học trong 1 thời gian ngắn để hoàn thành việc mà lão đại ma vương thích khoe hàng kia nhờ vả mà thôi.
- Oga Tatsumi - hắn đứng trên bục giảng đối diện với một đám học sinh của trường San Marx và nói ra tên mình.
- Ta là Hildegarde - Hilda nói một cách tao nhã.
Trường đào tạo hầu gái của Hilda trước đây ở ma giới cũng VIP không kém gì trường San Marx ở nhân giới này nên cô ấy không hề có cảm giác lạc loài như hắn.
Sau màn giới thiệu ngắn ngủi thì hắn và Hilda tìm một dãy bàn trống và ngồi vào đó. Ở đây họ dùng một chiếc bàn khá lớn và 2 cái ghế tựa cao cấp để cho 2 người ngồi chứ không phải là bàn đơn giống như mấy trường học thông thường của Nhật.
Hắn và Hilda ngồi cạnh nhau và chờ đợi cho đến giờ nghỉ trưa. Lũ học sinh ở đây có vẻ không có ý định tiếp cận và làm quen với người mới cho lắm nên trong giờ nghĩ chẳng có ai tới hỏi gì bọn hắn cả. Có lẽ do sống trong môi trường bị ảnh hưởng nhiều bởi chính trị nên bọn này cũng phải tìm hiểu và cân nhắc rất kỹ trước khi kết bạn với một ai đó.
Có điều lũ này không làm quen với bọn hắn thì bọn hắn cũng chẳng cần, hắn không có hứng thú làm bạn với lũ nhà giàu hợm hĩnh này.
Hắn cùng Hilda đi ra khỏi lớp học trước ánh mắt nhìn chăm chú của lũ học sinh. Hắn cùng Hilda đi dọc hành lang để nghe ngóng thông tin về thứ mà họ muốn tìm.
Khi vừa mới tới ngôi trường này thì hắn đã thử dò soát ngôi trường này bằng Kenbun-shoku no Haki do nó quá rộng khó mà có thể sử dụng Byakugan để nhìn bao quát được.
Nhưng có vẻ ngôi trường này tồn tại rất nhiều những khu vực bí mật được bao quanh bởi những bức tường cực kỳ dày đặc ngăn cản vùng kiểm soát của hắn. Chính vì vậy, lựa chọn thông minh nhất lúc này chính là dò hỏi thông tin từ những kẻ đứng đầu ngôi trường này.
Và người đó không ai khác chính là bạn thân từ thủa nhỏ của Himekawa, Kugayama Ushio.
Có điều thân là người điều hành gần như mọi hoạt động của ngôi trường này thì Kugayama rất ít khi lộ diện ở trong trường mà thường ở một số nơi đặc biệt mà thôi. Hắn cần có kẻ biết được Kugayama đang ở đâu và ép kẻ đó dẫn hắn tới gặp cô ta.
Hắn đi loanh quanh ngôi trường và có nhìn thấy một vài đứa học sinh lảng vảng ở hành lang. Hắn liền đi theo phía sau hai nữ sinh đang đi dọc hành lang và ngay khi hai người này vừa tiến vào một vị trí khá khuất tầm nhìn thì hắn bất thình lình xuất hiện ở trước mắt họ.
- A...
Nhìn thấy hắn bất ngờ xuất hiện ở trước mặt mình thì hai cô gái hoảng sợ định hét lên nhưng bỗng nhiên lại nhìn thấy một đôi mắt màu tím đầy ma mị đang nhìn chằm chằm vào mình. Hai nữ sinh này dần cảm thấy buồn ngủ, cuối cùng hai người đã không thể chịu được cảm giác này và dần nhắm mắt lại và mất đi ý thức của mình.
Hắn đứng đối diện và nhìn hai nữ sinh này, khi họ mở mắt ra thì chỉ còn lại hai cặp mắt vô hồn chứng tỏ họ đã bị hắn thôi miên rồi.
- Kugayama đang ở đâu? - hắn lên tiếng hỏi.
- Chúng tôi không biết, hành tung của Kugayama-sama rất bí ẩn, chỉ có một số ít người biết được vị trí của ngài ấy mà thôi - hai cô gái mặc dù đang trả lời trong vô thức nhưng trong giọng điệu của họ vẫn mang theo một chút ngưỡng mộ. Xem ra uy tín của Kugayam ở ngôi trường này là không hề nhỏ chút nào.
- Vậy thì những ai là người biết được hành tung của Kugayama? - hắn lại hỏi.
- Chúng tôi không biết - hai cô gái đồng thanh trả lời.
Hai lần hỏi hắn đều nhận lại câu trả lời là không biết khiến hắn khá thất vọng. Nhưng dù sao đây cũng chỉ mới là những người đầu tiên mà thôi, hắn không tin là tra hỏi cả cái trường này mà không có ai biết Kugayama đang ở đâu.
Hắn thấy không thể thu được thông tin gì hữu ích từ 2 nữ sinh này nữa nên liền giải trừ thôi miên cho họ và biến mất. Hai cô gái vừa được giải trừ thôi miên thì hoàn toàn không hay biết rằng mình vừa mới bị thôi miên. Hai cô gái lại tiếp tục cùng nhau vừa đi vừa nói chuyện giống như là không có chuyện gì xảy ra vậy.
- Sao rồi? - Hilda thấy hắn quay lại thì hỏi - anh đã tìm hiểu được điều gì chưa?
- Vẫn chưa được, hành tung của cái tên Kugayama này rất bí ẩn, chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm thôi - hắn đi lại gần Hilda và nói.
Suốt cả buổi sáng hắn và Hilda không hề tìm được một chút tung tích nào của Kugayama hết, cũng có vài lúc hắn nghe thấy rằng Kugayama xuất hiện ở đâu đó nhưng khi hắn tìm kiếm thì lại không thấy có cô ta ở đó.
Có lẽ rằng Kugayama thân là người đứng đầu ngôi trường này có quyền được sử dụng những lối đi kín đáo và bí mật nên hắn mới không thể tìm được cô ấy.
Hắn và Hilda vừa mới cùng nhau đi dùng bữa trưa sau khi tìm kiếm suốt cả buổi sáng. Hắn và Hilda đang đi thì bỗng nhiên hắn nhìn thấy có 3 nam sinh đang cùng nhau đi tới một tòa nhà ở phía đằng xa.
Hắn vừa nhìn thấy 3 nam sinh này thì đã cảm thấy ngờ ngợ rồi, khi nhìn kỹ hơn thì hắn đã xác định rằng đây chính là 3 tên tay sai mà Kugayama đã sử dụng để dẫn Himekawa tới gặp cô ta ở trong truyện.
Nhận ra được 3 tên này thì hắn cảm thấy cực kỳ vui mừng, 3 tên này đã được Kugayama sử dụng thì có nghĩa là chúng có địa vị kha khá trong cái trường này. Cho dù chúng không biết được vị trí cụ thể của Kugayama thì cũng phải biết được đại khái cô ta đang ở đâu hoặc một vài thông tin gì đó.
Hắn lập tức Teleport ra trước mặt 3 tên này. Nhìn thấy có kẻ bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình thì 3 tên này cực kỳ giật mình. Trong số 3 tên này thì có 1 tên đã được huấn luyện võ thuật khá kỹ càng nên tên này chỉ bất ngờ một chút rồi lập tức rút một con dao gấp trong người ra và tấn công hắn.
Động tác của tên này khá nhanh nhưng đối với hắn thì chẳng khác nào tốc độ của rùa bò.
- Rắc!!
Hắn vặn gãy cánh tay đang cầm dao của tên này và nhìn về phía hai tên còn lại nói:
- Bây giờ là tao hỏi và chúng mày trả lời.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 319: SÀN ĐẤU NGẦM
Sau khi thôi miên ba tên nam sinh này thì hắn đã hỏi ra được tung tích hiện tại của Kugayama. Hắn cùng Hilda bỏ đi và trước khi đi hắn còn ra lệnh cho 3 tên này lao vào đánh nhau vì cái tội làm cho hắn ngứa mắt.
Hắn cùng Hilda đi tới một cầu thang đi xuống dưới lòng đất ở bên trong một tòa nhà vắng vẻ. Thông qua một loạt các bậc thang dài và đi sâu xuống dưới lòng đất thì hắn đi tới một sàn đấu ngầm ở dưới đất. Sàn đấu ngầm này được xây dựng ở rất sâu dưới đất và được bao bọc xung quanh bởi những bức tường thép cực dày khiến cho hắn khó mà có thể phát hiện được nơi này khi ở trên mặt đất.
Sàn đấu ngầm này được dựng theo hình chiếc phễu, ở dưới đáy là một sàn đấu vật được bọc trong một chiếc lồng sắt. Xung quanh vang lên những tiếng hò la chói tai của những khán giả đang chăm chú quan sát hai võ sĩ ở trong chiếc lồng trên võ đài tàn sát lẫn nhau.
Hắn biết đây chính là một sàn đấu ngầm được dựng nên cho những kẻ nghiện cá cược và đam mê bạo lực tới để vui chơi. Theo lời ba tên nam sinh bị hắn thôi miên kia thì nơi này được Kugayama bảo lãnh nên cô ta thường xuyên có mặt ở chỗ này để kiểm tra tình hình.
Có điều vào lúc này thì hắn đã quan sát khắp cả võ đài nhưng không thấy Kugayama đâu cả, theo 3 tên nam sinh nói thì cô ta đang quan sát sàn đấu ngầm này thông qua camera ở phòng giám sát chứ rất ít khi có mặt trực tiếp ở đây. Nếu như muốn Kugayama xuất hiện thì hắn phải gây được sự chú ý của cô ta.
Và ở cái sàn đấu ngầm này, nơi mà những kẻ thừa tiền đến để cá cược và quan sát những trận đấu đẫm máu thì còn điều gì gây chú ý hơn một kẻ có thể hạ gục tất cả những kẻ khác.
- Hilda, em hãy giữ lấy Nico-chan nè - hắn đưa Nico cho Hilda bế.
Thấy hắn làm như vậy thì với sự thông minh của Hilda cô cũng đã lờ mờ đoán ra được ý định của hắn rồi. Hắn quay lại gật đầu với Hilda dường như để xác thực suy nghĩ của cô và nói:
- Em hãy cùng Nico-chan kiếm một chỗ ngồi thật đẹp để xem anh hành hạ lũ cùi bắp này nhé.
Hắn nói xong thì bắt đầu đi xuống dưới sàn đấu còn Hilda thì thản nhiên kiếm một vị trí đẹp để quan sát rồi tóm lấy tên khán giả đang ngồi ở đó và ném ra ngoài để cho bản thân mình ngồi ở chỗ đó.
Lúc hắn đi xuống dưới sàn đấu thì lúc này trên võ đài một tên da đen đô con vừa mới bẻ gãy tay đối thủ của mình và khiến cho tên kia đau đến bất tỉnh.
- Vậy là J.J đã chiến thắng, giờ chúng ta hãy cùng nhau tìm người thách đấu tiếp theo nào. Có kẻ nào chán sống muốn bước lên sàn đấu để thể hiện mình không đây - MC đứng bên ngoài võ đài hò hét kích động sự hưng phấn của khán giả.
Lúc này hắn đi tới phía sau tên MC và vỗ vai hắn ta.
- Mở cửa lồng ra - hắn nói.
Tên MC chỉ hơi bất ngờ một chút rồi lập tức cầm chiếc micro của mình hét lên:
- Và chúng ta đã có người thách đấu rồi, mau mở cửa lồng cho người thanh niên này nào.
Một tên mặt Vest đen đeo kính đen mở chiếc cửa lồng sắt để cho hắn bước lên võ đài.
- Và giờ chúng ta cùng quan sát chàng thanh niên vô danh này nào - thấy hắn đã bước vào trong chiếc lồng thì MC tiếp tục nói - chúng ta cùng đoán xem người thanh niên này trụ lại được bao lâu trước mặt J.J đây. Vì người thanh niên này là một kẻ vô danh nên tỉ lệ đặt cược cửa thắng cho cậu ta là cao nhất trong ngày 1 ăn 3000, mọi người mau mau đặt cược đi nào.
Khi nghe được tỉ lệ đặt cược này thì khán giả cười ầm lên, tất cảnhững khán giả ở đây đều nhìn hắn với ánh mắt khinh thường và thương hại. Còn ở trên võ đài thì J.J đang nhìn hắn với ánh mắt cực kỳ kích động, tên này liên tục buông lời chửi rủa hắn.
Hắn quay sang liếc J.J một chút thì bỗng nhiên tên này lại im bặt đi. Hắn đánh giá sức mạnh tên J.J này một chút, Lv 19, quả là một ngưỡng sức mạnh khá cao trong số những người bình thường. Có điều so sánh với hắn thì chả khác nào so sánh cục phân với thanh chocolate loại 1.
Chẳng cần tìm đâu xa mà chỉ cần quờ tay một cái qua đám học sinh trường Ishiyama là có thêt bốc ra được 1 đám có thể đánh bại được tên J.J này.
- Ực... - J.J thấy hắn nhìn mình một lúc mà vẫn chưa ra tay tấn công thì cảm thấy kỳ lạ.
Lúc nãy ánh mắt của đã hắn khiến cho J.J cảm thấy sợ hãi một cách bất thường nhưng sau 1 lát thì tên này đã dần lấy lại bình tĩnh. Những tiếng la ó từ khán giả lại 1 lần nữa kích thích sự khát máu của J.J và hắn đã lao về phía hắn.
- Die you motherfucker!!! - J.J hét lên và lao tới.
Khi nãy việc tên J.J sợ hãi ánh mắt của hắn khiến cho khán giả khinh thường tên này nên hắn bây giờ cực kỳ tức giận. Tên này dùng toàn bộ sức lực của mình lao tới hắn giống như để trút đi cơn giận này vậy.
Đứng trước việc tên J.J đang lao như điên về phía hắn thì hắn vẫn không có ý định ra tay. Chỉ khi tên J.J chuẩn bị va vào hắn thì hắn mới tung ra một cú đá bằng đầu gối vào thẳng đầu tên này.
- Rắc!!!
Một tiếng kêu vang ra từ xương sọ của tên J.J, cơ thể của tên này văng ra xa và đập mạnh vào chiếc lồng sắt khiến cho nó lõm vào một mảng lớn.
- Rầm!!!
Cơ thể của J.J nặng nề rơi xuống sàn và phát ra một tiếng kêu nặng nề. Khán giả đang hò reo rất lớn thì bỗng im bặt đi, lúc này chỉ có Nico ở trên khán đài đang liên tục vỗ tay khi được chiêm ngưỡng cảnh này. Tên MC mở cửa lồng ra và chạy vào bên trong kiểm tra cơ thể của J.J, sau một lúc lâu im lặng thì tên MC cầm micro và phá tan bâug không khí trầm lặng này.
- Chết rồi... J.J đã mất mạng chỉ sau một cú đá của chàng thanh niên vô danh này!!!
Câu nói này của tên MC khiến cho cả khán đài vỡ òa ra một tràng tiếng hô kích động. Mặc dù nơi này không thiếu những cảnh các đấu sĩ què chân cụt tay, thậm chí là tàn tật vĩnh viễn nhưng rất hiếm khi có kẻ bị đánh tới chết như vậy. Đám khán giả cảm thấy cực kỳ kích thích và liên tục huýt sáo và la ó cổ vũ cho hắn.
Hắn đứng ở dưới võ đài mỉm cười, hắn muốn chính là hiệu ứng như vậy. Càng gây náo động bao nhiêu thì sẽ càng có cơ hội cao được Kugayama để ý tới. Hắn tin rằng không quá lâu Kugayama sẽ xuất hiện cho mà xem.
- Vậy thì không biết có ai dám bước lên đây khiêu chiến chàng thanh niên vô danh này không đây - MC sau khi cho người mang xác của J.J đi thì tiếp tục hò hét.
Không cần quá lâu thì sau vài câu nói kích động của tên MC đã có kẻ bước lên sàn đấu. Những kẻ tới nơi này khiêu chiến đều là dân liều mạng cả, sẽ không có chuyện bọn chúng sợ hãi hắn chỉ vì hắn ra tay giết J.J được.
- Đừng tưởng mày giết thằng mọi đen vô dụng kia mà đã là vô địch, tao sẽ vặn cổ mày - tên bước lên sàn là một tên người da trắng cực kỳ đô con, tên này đang nói với hắn bằng tiếng Đức nhưng hắn hoàn toàn có ther hiểu được tên này đang nói gì.
Hắn không thèm để ý đến lời đe dọa của tên này, tên người Đức này chỉ có Lv cao hơn tên J.J một chút mà thôi chứ vẫn chẳng là gì đối với hắn hết.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 320: CHÂN DUNG ÁC MA
Trong một căn phòng nhỏ, có một người trẻ tuổi đang mặc đồng phục nam sinh của trường San Marx đang ngồi và nhìn vào màn hình máy tính suy nghĩ gì đó thì một loạt tiếng đập cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của người trẻ tuổi này.
- Kugayama-sama... Kugayama-sama... - cùng với tiếng đập cửa là những tiếng kêu gấp gáp kèm theo tiếng thở dốc của giọng một người đàn ông trung niên.
Kugayama giật mình tỉnh lại từ trạng thái thất thần và nhìn về phía cảnh cửa và nói:
- Vào đi.
- Cạch!!
Cạnh cửa được mở ra, một người đàn ông mặc Vest đen và đeo kính đen trông như men in black bước vào trong phòng. Người này vừa vào thì đã vội vã nói:
- Kugayama-sama, không ổn rồi, ở sàn đấu ngầm đã xảy ra chuyện.
- Có chuyện gì cứ bình tĩnh mà nói - Kugayama bình thản nói - sàn đấu ngầm có chuyện gì xảy ra?
Người đàn ông này bắt đầu giải thích tình hình:
- Ở sàn đấu ngầm bỗng nhiên xuất hiện một người thanh niên vô danh tới thách đấu. Cậu ta đã giết chết mọi đối thủ của mình chỉ bằng một đòn duy nhất. Mặc dù tỉ lệ đặt cược đã liên tục được điều chỉnh xuống mức thấp nhất nhưng hầu hết những người đặt cược đều đặt cửa thắng cho cậu ta nên chúng ta đã lỗ cực kỳ nặng. Chúng tôi đã nhờ đến cả Tứ Quyền Vương nhưng họ vẫn bị tên này giết chết rồi. Càng ngày càng có nhiều người đặt rất nhiều tiền vào hắn ta nếu cứ tiếp tục như thế này thì chúng ta sẽ mất rất nhiều tiền.
Nghe người đàn ông này giải thích qua một lượt thì Kugayama đã nắm bắt được tình hình ở sàn đấu ngầm, cô ấy liền đứng dậy và nói:
- Chúng ta mau đi tới sàn đấu ngầm thôi.
...............
Lúv này hắn đứng ở trên võ đài giữa những tiếng hò reo của khán giả, hắn giúp những người này thắng được rất nhiều tiền nên đương nhiên là bọn họ rất ủng hộ hắn rồi.
Có điều lúc này đã không còn ai dám bước lên võ đài để thách đấu nữa rồi. Đến ngay cả những kẻ mạnh nhất của sàn đấu ngầm này là Tứ Quyền Vương còn bị hắn giết chết một cách dễ dàng thì làm gì còn ai dám tự tin thách đấu hắn nữa chứ. Những võ sĩ ở đây mặc dù là dân liều mạng nhưng họ không phải kẻ ngu, trên đời này không ai là muốn chết cả.
- Này, bắt đầu trận đấu tiếp theo đi chứ... mau lên đi...
Khán giả sau khi chờ đợi mãi mà không thấy ai dám lên thách đấu hắn thì bắt đầu phản đối, những người quản lý cũng không biết làm gì, đi lên bắt hắn rời khỏi võ đài thì nhất định là đám khán giả không đồng ý mà đám võ sĩ do họ nuôi lại không dám bước lên võ đài cho dù họ ra điều kiện gì đi nữa.
Trong lúc mà ban quan lý đang đau đầu thì bỗng nhiên Kugayama xuất hiện ở sàn đấu ngầm, cô ấy đi tới bên cạnh võ đài và nói với hắn:
- Đi với tôi, tôi muốn nói chuyện với cậu.
Hắn mỉm cười vì đã đạt được mục đích và đi xuống khỏi võ đài đi theo Kugayama. Thấy hắn bỏ đi thì đám khán giả bắt đầu la hét phản đối nhưng Kugayama không thèm để ý đến bọn này.
Lúc này Hilda đã ôm theo Nico và đi xuống khán đài và lại gần hắn, Kugayama thấy vậy thì cũng biết là hắn và Hilda đi cùng nhau nên cũng không nói gì cả.
Kugayama dẫn hắn và Hilda tới một căn phòng yên tĩnh và ngồi xuống nói:
- Nói đi, cậu muốn tìm tôi có việc gì - Kugayama nói - khi tôi vừa nói thì cậu đã đi theo ngay lập tức mà không thắc mắc gì chứng tỏ mục đích của cậu là muốn gặp tôi.
Kugayama tỏ ra cực kỳ sắc sảo, quả nhiên là để trở thành kẻ đứng đầu của ngôi trường danh giá bậc nhất như thế này thì đầu óc Kugayama không hề đơn giản một chút nào.
Hắn và Hilda đi tới ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng và nói:
- Tôi muốn bức "chân dung ác ma" - hắn không hề vòng vo mà vào thẳng vấn đề.
Nghe thấy hắn nhắc tới bức "chân dung ác ma" thì Kugayama kinh ngạc nhìn hắn.
- Tại sao cậu lại biết được bức "chân dung ác ma" đang ở trong tay tôi - Kugayama hỏi.
Trước ánh mắt sắc bén của Kugayama thì hắn vẫn bĩnh tĩnh và nói:
- Là tác giả của nó nói cho tôi biết.
- Tác giả? Không thể nào!! Từ xưa tới nay chưa từng có ai biết tác giả của bức "chân dung ác ma" là ai - Kugayama kinh ngạc đứng phắt dậy.
Thấy hắn chỉ mỉm cười nhìn mình thì Kugayama thu lại vẻ mặt thất thố và một lần nữa bình tĩnh trở lại.
- Cứ cho là cậu có quen biết với tác giả của bức "chân dung ác ma" đi, nhưng tại sao tôi phải đưa nó cho cậu? - Kugayama ngồi trở lại chiếc ghế của mình nói - bức tranh đó bây giờ đã thuộc về tôi rồi.
- Thực ra thì cô có muốn đưa bức tranh đó cho tôi hay không cũng không sao cả - hắn thấy Kugayama có ý định từ chối thì nói - khi mà tôi gặp được cô thì có nghĩa là tôi muốn lấy bức tranh đó bất cứ lúc nào cũng được, tôi hỏi ý kiến của cô chỉ là để đỡ phải phí sức mà thôi.
Thấy hắn nói như vậy thì trong lòng Kugayama không tin những điều hắn nói và còn có chút khinh thường nhưng không hiểu sao khi thấy hắn mỉm cười nhìn mình đầy thâm ý thì một cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng của cô.
- Thôi được rồi, tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ của bức tranh - Kugayama bất ngờ đồng ý.
- Ha ha ha.... như vậy mới ngoan chứ - hắn đứng dậy khỏi ghế sofa và cười lớn - nào mau dẫn đường đi.
Kugayama từ từ đứng dậy và đi ra khỏi phòng, hắn và Hilda liền đi theo cô ấy. Hắn không cần phải lo lắng đề phòng Kugayama dẫn hắn vào bẫy hay gì gì đó vì hắn tự tin rằng toàn bộ cái trường này không có bất kỳ một ai có thể động được vào một sợi lông của hắn hay Hilda và Nico.
Kugayama dẫn bọn hắn đi xuống bên dưới của sàn đấu ngầm, nơi này là một khu vực tối mật mà chỉ có một vài người cực kỳ quan trọng trong chính phủ mới được phép đi vào.
Bọn họ đi ngang qua một ga tàu điện ngầm ở rất sâu dưới lòng đất, đây là một lối thoát hiểm thông với nghị viện của Nhật Bản, có thể thấy học viện này có địa vị chính trị cao như thế nào.
Khu vực tối mật này quả thật giống hệt như một cái mê cung vậy, nếu không phải người biết rõ đường lối dưới này dẫn đi thì sẽ rất dễ bị lạc. Nhưng tất nhiên là trừ hắn ra, hắn có Byakugan nên hoàn toàn có thể nhìn xuyên qua toàn bộ những bức tường này để tìm ra đường đi vì dù sao nơi này nằm rất sâu dưới lòng đất nên không cần thiết phải làm tường quá dày như ở phía trên gần mặt đất.
- Tới nơi rồi - Kugayama nói.
Trước mặt bọn hắn lúc này là một cánh cổng giống hệt như cửa kho trữ vàng vậy. Nó dày đến nỗi hắn không thể cảm nhận được quỷ khí phát ra từ con quỷ nhân tạo đang canh giữ bức tranh.
Lúc này có hai người một nam một nữ mặc vest đen đeo kính đen đang đứng ở trước cánh cửa, nhìn thấy Kugayama tới thì họ nói:
- Kugayama-sama, chúng tôi đang đợi cậu tới - người phụ nữ nói - chúng tôi đã mở khóa ra như lời cậu dặn.
- Được rồi bức tranh ở phía bên trong - Kugayama ra hiệu mời hắn vào.
- Cảm ơn nhé - hắn nói.
Hắn và Hilda thản nhiên bước vào bên trong mà không hề lo lắng Kugayama sẽ khóa cửa nhốt mình ở trong vì hắn hoàn toàn có thể Teleport ra ngoài thậm chí là phá nát cái hầm này.
Khi mà hắn và Hilda đã đi vào trong thì Kugayama đứng ở ngoài với 2 người nam nữ kia.
- Kugayama-sama, cậu để hai người đó vào... - người phụ nữ chưa nói hết thì Kugayama đã ngắt lời.
- Tôi đã nói là dẫn hai người đó đến chỗ bức tranh nhưng chưa từng nói là để họ mang nó đi - Kugayama lạnh lùng nói - hãy để cho hai kẻ đó tự tàn sát lẫn nhau đi.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 321: NGƯỜI PHỤ NỮ XINH ĐẸP (MERRY CHRISTMAS 1/10)
Hắn cùng với Hilda đang bế Nico bước xuống những bậc cầu thang và đi sâu hơn xuống dưới đất. Đi được khoảng 10 phút thì bỗng có bóng dáng 1 người đang đứng chắn ở trước mặt bọn hắn.
Nó có hai cái sừng mọc ngược xuống đất ở hai bên đầu và đầu của có có một lớp băng vải quấn quanh cùng một tấm bịt mắt che đi hầu hết khuôn mặt của nó. Nó mặc một chiếc váy liền và tay cầm một cây gậy, nó chỉ mang vóc dáng của một đứa trẻ 11~12 tuổi mà thôi.
Tama Pochi Lv 52
Hắn quan sát người này một chút thì nhận ra đây chính là con quỷ nhân tạo do tên đại ma vương teo não kia đã tạo ra và quên bẵng đi về nó.
- Đó chính là con quỷ nhân tạo do đại vương tạo ra - Hilda nói với hắn.
Hắn vốn đã biết rồi nên chỉ gật đầu với Hilda một cái rồi nhìn về phía con quỷ nhân tạo kia và phát hiện ra rằng... nó đang ngủ gật!!
Hắn liền nảy ra một ý nghĩ nghịch ngợm một chút nên liền đi tới gần con quỷ nhân tạo và ấn vào trán của nó đẩy ra sau.
Con quỷ đang ngủ gà ngủ gật bị hắn đẩy ra sau thì giật mình tỉnh giấc nhưng đã quá muộn rồi. Con quỷ nhân tạo ngã ngửa ra sau và liên tục lăn xuống dưới cầu thang.
- Á... ai da... dừng lại... đừng lăn nữa... á... - từ đoạn cầu thang phía dưới liên tục truyền tới tiếng kêu đau đớn của Tama Pochi.
Hắn thấy cảnh này thì cười rất là vui vẻ còn Hilda thì hơi lườm hắn một chút vì hắn trêu trọc con quỷ đang giữ bức tranh. Hắn nhịn cười và tiếp tục cùng Hilda đi xuống dưới cầu thang.
Đoạn cầu thang còn lại cũng khá dài, hắn phải đi bộ mất tới gần 5 phút mới đi hết được những bậc thang này. Khi hắn đi tới những bậc thang cuối cùng thì đã thấy được Tama Pochi đang nằm sõng soài ở dưới đất.
Mặc dù Tama Pochi là quỷ nhân tạo những ngã một đoạn cầu thang dài như vậy cũng khiến cho nó đau đớn mặc dù không có vết thương nào cả.
Đi tới nơi thì hắn cố gắng nín cười và nhìn Tama Pochi nói:
- Này cô bé, em ngủ gật ở cầu thang như thế là nguy hiểm lắm - hắn cố tỏ ra thương hại con quỷ nhưng thực ra đang cười thầm trong lòng.
Tama Pochi không hiểu chuyện gì xảy ra, vừa tỉnh dậy thì đã thấy mình lăn lông lốc trên cầu thang rồi, con quỷ nhân tạo cũng không biết là hắn đẩy mình xuống mà chỉ nghĩ là bản thân giật mình khi ngủ gật nên mới bị ngã xuống thôi. Con quỷ nhân tạo lồm cồm bò dậy và nhìn hắn nói:
- Cảm ơn anh đã quan tâm, tôi tên là Tama Pochi, là con quỷ canh giữ bức tranh phía trước - Tama Pochi vẫn không biết là hắn đẩy mình xuống nên đẩy tấm bịt mắt lên để lộ ra đôi mắt của mình và nói - tôi là con quỷ nhân tạo do đấng quỷ vương vĩ đại nặn ra vì vậy tôi có rất nhiều điểm tương đồng với ngài ấy.
Giống nhất ở chỗ là hai đứa ngu như nhau đấy.
- Không chỉ có vậy mà sức mạnh của tôi cũng rất giống với đại quỷ vương - Tama Pochi nói xong bất ngờ xông tới và vung cây gậy có gắn lưỡi đao hình trăn khuyết về phía hắn với tốc độ khá nhanh.
- Chát!!!
Nhưng ngay trước khi cây gậy kịp chạm vào hắn thì Tama đã bị hắn cho một gõ vào đầu và sấp mặt xuống đất.
- A A A... Anh làm người ta tức rồi đấy - Tama Pochi tức giận bật dậy và bắt đầu cởi bỏ lớp băng cuốn xung quanh đầu mình để lộ một mái tóc được buộc gọn gàng chỉ để lòi ra một lọn tóc mái ở giữa trán mà thôi - giờ tôi đã cởi bỏ phong ấn sức mạnh của mình rồi. Nói cho mà biết bây giờ tôi cũng không thể kiểm soát sức mạnh của mình được nữa đâu.
Tama Pochi vung cây gậy có gắn một lưỡi đao hình trăng lưõi liềm của mình lền và bắn một luồng quỷ khí về phía hắn với tốc độ rất nhanh. Ở một nơi chật hẹp như thế này thì khá khó khăn để né chiêu này hơn nữa Hilda và Nico đang ở ngay đằng sau hắn nên hắn không thể né được.
Hắn liền đứng im tại chỗ và đỡ lấy luồng quỷ khí đó vì hắn tự tin mình hoàn toàn có thể đỡ được chiêu này vì vốn Lv của Tama Pochi cũng không cao.
Luồng quỷ khí va vào hắn rồi dần tan đi mà chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
- Sao lại thế được, tại sao các người lại không tàn sát lẫn nhau đi - Tama Pochi chờ một lúc mà thấy mấy người bọn hắn vẫn tỉnh bơ thì tức tối nói - đáng ra các người phải căm ghét lẫn nhau rồi chứ.
Thì ra năng lực của Tama Pochi là khuếch đại sự chán ghét và kinh tởm lẫn nhau của đối phương lên gấp hàng trăm hàng nghìn lần khiến cho họ quay sang công kích lẫn nhau.
Nhưng năng lực này của cô bé lại hoàn toàn không hề có tác dụng gì đối với bọn hắn hết. Đơn giản là vì độ hảo cảm và độ trung thành của Hilda và Nico đối với hắn là max rồi, hai người họ yêu thích mọi thứ thuộc về hắn nên sẽ không có chuyện bọn họ lại chán ghét và kinh tởm hắn được.
Riêng về phần Hilda và Nico thì Hilda coi Nico như là con gái ruột của mình và việc chăm sóc và nuôi nấng Nico giống như là lẽ sống của mình vậy. Nico thì lại coi người chăm sóc mình từ nhỏ là Hilda giống hệt như mẹ ruột của mình. Hai người làm sao có thể căm ghét nhau được cơ chứ.
Còn đối với hắn thì hắn rất yêu thích những nhân vật nữ 2D và cảm thấy họ hoàn hảo theo một cách riêng của mình nên không có chuyện hắn ghét bỏ Hilda và Nico. Cộng thêm việc hắn sở hữu skill [Tinh thần Gamer] giúp cho hắn miễn nhiễm với mọi phép thuật mê hoặc tâm trí và ảnh hưởng đến tinh thần nên năng lực của Tama Pochi hoàn toàn vô dụng đối với hắn.
- Hà hà... giờ thì ta nên sử lý con nhóc này như thế nào đây nhỉ - hắn lại nhìn Tama Pochi và cười một vách khả ố.
Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy thì Tama Pochi hoảng sợ lui về phía sau nhưng do đây đã là đoạn cuối của cầu thang rồi nên mới lùi lại được vài bước thì cô bé đã chạm lưng vào cánh cửa của căn phòng phía sau.
Nhìn khuôn mặt nham nhở của hắn đang càng ngày càng gần mình hơn thì Tama Pochi sợ đến phát khóc.
- Thôi được rồi, đừng dọa cô ta nữa - khi mà Tama Pochi bị hắn dọa cho suýt chút nữa đái ra quần thì Hilda lên tiêng ngăn hắn lại.
Hắn thấy Hilda lên tiếng thì mới buông tha cho Tama Pochi và hơi lùi ra sau vài bước khiến cho cô bé đỡ sợ hãi.
- Bọn ta là do đại vương sai tới để lấy lại bức tranh do người vẽ ra - Hilda nói.
- Mấy người thật sự là do đại vương phái tới sao - Tama Pochi nghi ngờ nói.
- Đúng vậy đây chính là Nico-sama, con gái của đại vương - Hilda nói và chỉ về phía hắn - còn người đang đứng trước mặt ngươi kia chính là cha nuôi của tiểu thư.
Nghe thấy Hilda nói vậy thì Tama Pochi đánh giá hắn và Nico một chút. Sau một lúc thì Tama Pochi đã xác nhận được luồng quỷ khí cực kỳ hùng mạnh đang sôi trào trong cơ thể Nico rất giống với quỷ khí của đại ma vương nên liền quỳ mọp xuống đất.
- Xin thứ lỗi cho những hành động trước đó của tôi vì tôi không biết ngài là cha nuôi của con gái đấng quỷ vương vĩ đại... khò khò... - đang nói thì Tama Pochi lại lăn ra ngủ gật, xem ra do tình hình đã hết căng thẳng nên cô bé lại bộc lộ ta bản chất thật của mình.
- Đừng có mà ngủ gật!!!
Nghe thấy tiếng quát của hắn thì Tama Pochi giật mình tỉnh giấc và tiếp tục nói.
- Bức tranh ở trong căn phòng này, xin mọi người theo tôi.
Nói xong thì Tama Pochi mở cửa ra hắn và Hilda cũng đi vào theo. Bên trong căn phòng rất trống trải, ngoài những chiếc đèn đang chiếu sáng căn phòng ra thì chỉ có một bức tranh rất lớn được treo trên tường.
Đây là bức tranh vẽ chân dung của một người phụ nữ xinh đẹp một cách kỳ lạ.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 322: THÀNH CÔNG (MERRY CHRISTMAS 2/10)
Trước mắt hắn lúc này là bức chân dung của một người phụ nữ đang cầm một quyển sách và ngồi trên chiếc ghế gỗ. Người phụ nữ này có độ tuổi khoảng đôi mươi, cô ta sở hữu cả những nét đẹp của tuổi thanh xuân nhưng lại mang theo một loại khí chất hiền dịu và chín chắn của một người phụ nữ trưởng thành. Người phụ nữ này có sở hữu một mái tóc đen dài quá vai và một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần với đôi mắt long lanh như mặt hồ phẳng lặng.
Giống như mọi khái niệm về sự xinh đẹp ở trên đời này đều dùng để miêu tả người phụ nữ này vậy. Hắn đứng đó chăm chú nhìn vào bức tranh và cảm thấy trong lòng mình dâng lên một loại cảm xúc kỳ lạ... nó là lòng tham.
Hắn muốn chiếm lấy người phụ nữ này, hắn muốn cô ta phải là của mình. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy muốn chiếm hữu một thứ gì đó đến như vậy.
Bên cạnh hắn đang ảo tưởng về việc ôm người phụ nữ này vào lòng thì Hilda chỉ ôm Nico đứng đó nhìn vào bức tranh mà nhớ lại những tháng ngày được sống bên cạnh và phục vụ người phụ nữ ở trong bức tranh.
- Iris-sama... - Hilda thì thầm.
- Đây chính là mẹ của Nico-chan sao - mặc dù hắn có một cảm xúc rất mãnh liệt đang dâng trào nhưng hắn vẫn dễ dàng điều khiển được cảm xúc của mình mà bình tĩnh trở lại.
- Đúng vậy, nhưng có vẻ tiểu thư không thể nhớ được gì về mẹ của mình - Hilda nói khi thấy Nico hoàn toàn không có phản ứng gì khi nhìn thấy hình ảnh của mẹ ruột mình.
Dù sao thì Nico vẫn còn quá nhỏ để có thể nhận biết được những điều đang xảy ra xung quanh mình trừ khi có được một thời gian dài gắn bó. Kể từ khi được sinh ra trên đời thì phần lớn thời gian Nico đều sống với Hilda vì cha và mẹ của cô bé còn phải giải quyết công việc của một người đứng đầu quốc gia hùng mạnh bậc nhất ma giới nên không thể thường xuyên ở bên cạnh cô bé được.
Bây giờ trong lòng của Nico thì cha mẹ của mình chính là hắn và Hilda chứ không phải là Iris và đại ma vương nữa rồi. Có lẽ khi lớn lên thì Nico sẽ nhận thức được tốt hơn nhưng địa vị của hắn và Hilda trong lòng cô bé sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.
- Được rồi, hãy mang nó ra khỏi đây và về nhà thôi nào - hắn đi tới gần bức tranh và chạm vào nó.
Chỉ trong nháy mắt bức tranh rất lớn này đã biến mất trước sự kinh ngạc của Tama Pochi, nó đã được hắn cất vào trong balo của mình rồi.
Sau đó hắn cùng Hilda, Nico và Tama Pochi cùng nhau đi trở lên phía trên. Lúc này cánh cửa sắt dày nặng vẫn chưa được khóa lại, ở phía ngoài mấy người Kugayama vẫn đang chờ đợi để xem trong số những người bọn hắn ai sẽ là người sống sót đi trở ra.
- Kẹt!!
Tiếng kẽo kẹt phát ra từ cánh cửa do sức nặng của nó ép lên trục quay khi nó được mở ra vang lên tập trung sự chú ý của Kugayama và những thuộc hạ của mình.
- Sao lại... - Kugayama cực kỳ ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn và Hilda ôm theo Nico bình an vô sự đi ra khỏi căn hầm.
Kugayama càng thêm ngạc nhiên hơn nữa khi nhìn thấy Tama Pochi đi theo bọn họ ra ngoài. Kugayama nhận ra Tama Pochi là ai, lần trước cô một mình đi vào bên trong căn hầm thì đã gặp Tama Pochi một lần rồi.
- Plè... - Tama Pochi lè lưỡi trêu Kugayama khiến cho cô hơi bất ngờ.
Kugayama vội vã quay sang hỏi hắn:
- Tại sao các người lại không có chuyện gì xảy ra, mọi người đi vào bên trong đều chỉ có một người duy nhất có thể đi ra thôi kia mà.
Thấy thái độ gấp gáp của Kugayama tì hắn chỉ mỉm cười mà nói:
- Đó là do con nhóc này nè - hắn xoa xoa cái đầu được buộc gọn gàng của Tama Pochi khiến nó xù hết lên.
- Tại vì tôi đang canh giữ bức tranh của đại vương chứ bộ - Tama Pochi cố gắng đẩy tay hắn ra nhưng không được - đại vương là người rất dễ xấu hổ nên không muốn ai nhìn vào bức tranh do mình vẽ ra.
- Đại vương là sao? - Kugayama hỏi.
- Đại vương tất nhiên là đấng quỷ vương vĩ đại thống trị ma giới rồi, tôi là quỷ nhân tạo do đại vương nặn ra có nhiệm vụ canh giữ bức tranh của ngài - Tama Pochi nói.
- Quỷ vương? Quỷ nhân tạo? - hôm nay đã có quá nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra khiến cho Kugayama cảm thấy hết sức rối não.
Mặc dù Kugayama đang cố gắng giả trai nhưng khi bối rối cô ấy lại để lộ ra những biểu cảm rất nữ tính của mình khiến cho hắn để ý. Thấy hắn nhìn chằm chằm vào mình thì Kugayama vốn đang bối rối cảm thấy kỳ lạ.
- Cậu nhìn gì tôi? - Kugayama hỏi hắn.
- À không có gì, chỉ là tôi thấy lúc bối rối trông cô rất dễ thương - hắn nói.
- Cái gì!?! - Kugayama giật mình.
- Trông khuôn mặt cô rất là xinh đẹp đó chứ - hắn lại gần hơi nâng cằm của Kugayama lên và nói - nếu cô không cố gắng giả trai thì sẽ có rất nhiêu tên đàn ông quỳ xuống dưới chân cô cho mà xem.
Nói xong thì hắn bỏ đi, mấy người Hilda cũng đi theo hắn để lại một Kugayama đang đỏ mặt ngượng ngùng và đám thuộc hạ nhìn nhau không biết phải làm gì.
- Khoan đã!! - bỗng nhiên Kugayama hô lên, lần này giọng của cô đã thanh hơn rất nhiều mà không có chút khàn khàn như vừa nãy nữa - tên của anh là gì?
Hắn hơi quay lại thì thấy Kugayama đang đỏ mặt nhìn mình thì liền mỉm cười và nói:
- Tôi tên là Oga Tatsumi, hãy tới gặp tôi khi nào cô đã trở nên nữ tính hơn nhé - nói xong thì hắn liền bỏ đi.
Ting, độ hảo cảm của Kugayama Ushio tăng lên 85.
.................
Sau khi trở về từ học viện San Marx thì hắn đã lấy bức "chân dung ác quỷ" ra và giao nó cho con quỷ chuyển phát nhanh để nó mang về ma giới giao cho đại ma vương. Sau đó hắn liền nhận được phần thưởng đến từ đại ma vương đó là một bịch khăn giấy bé tí.
Nếu là bình thường thì người ta sẽ cực kỳ phẫn nộ khi mình đã tốn công sức làm việc cật lực nhưng chỉ được trả công bằng một bịch khăn giấy. Có điều hắn thân là một người biết rõ nội dung cốt truyện thì lại không như vậy. Hắn biết bịch khăn giấy này chính là đạo cụ để thực hiện phép triệu hồi những con quỷ của Trụ Sư Đoàn số 34 để mà trợ giúp chiến đấu.
Mặc dù hắn không cần đến đám này trợ giúp mình chiến đấu nhưng kẻ yếu đuối nhất trong đám Ishiyama là Furuichi thì lại cần đến nó. Furuichi có một cơ thể rất đặc biệt có thể chịu tải được lượng quỷ khí vượt xa người bình thường nên bịch khăn giấy này quả là chế tạo ra để dành cho cậu ta.
Có điều do cái thói thích ảo tưởng của Furuichi nên hắn quyết định giữ lại bịch khăn giấy và chỉ đưa vài tờ cho cậu ta khi cần thiết mà thôi. Nếu không Furuichi lại trở nên ảo tưởng sức mạnh giống như trong truyện mất.
Cũng được một thời gian kể từ khi hắn trở về từ học viện San Marx, trong thời gian này cũng không có chuyện gì đặc sắc xảy ra cả. Điều duy nhất khiến hắn hứng thú là Kugayama xuất hiện trước mặt hắn trong dáng vẻ của con gái. Kugayama từ sau lần chia tay hắn ở San Marx thì đã cho người điều tra và tìm được ra nơi ở của hắn.
Khi Kugayama xuất hiện trước cửa nhà hắn với dáng vẻ cực kỳ kinh đẹp và nữ tính đã khiến hắn cực kỳ bất ngờ. Không ngờ hắn chỉ mới nói vài câu mà Kugayama đã thay đổi đến như vậy.
Vậy là hắn liền dành thời gian để tán tỉnh Kugayama và đã chinh phục được trái tim của cô ấy không lâu sau đó. Vậy là một thiếu nữ ngây thơ lại rơi vào tay con sói già gian ác rồi.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 323: ISHIYAMA TÁI SINH (MERRY CHRISTMAS 3/10)
Vào đầu năm mới mọi người thường hay tới đền thờ để xin quẻ cho một năm mới tốt lành, đền thờ của dòng họ Kunieda hôm nay hết sức đông đúc người ra vào cầu nguyện và xin quẻ đầu năm. Lúc này có hai thanh niên đứng ở trước ngôi miếu nhỏ trong đền ném một đồng tiền xu vào trong hòm và chắp tay cầu nguyện.
- Furuichi, tại sao tao lại phải làm cái trò này? - một người thanh niên cõng một cô bé con có mái tóc xanh trên lưng quay sang nói với người thanh niên kia.
- Mày im lặng mà cầu nguyện đi Oga nếu không bị thần phạt bây giờ - Furuichi nhìn hắn nói.
- Tao đang là thần đây này còn ai phạt tao nữa.
- Vậy sao mày không tự đi mà xây một cái đền thờ xem có ai tới cúng mày không?
- Mày không phải thách.
...
Sau khi cầu nguyện xong thì hắn cùng Furuichi đi tới một quầy bán Ozoni để mua một bát và ngồi ăn. Đến gần trưa khi khách tới đến cầu nguyện dần giảm bớt thì công việc của Aoi cũng nhàn hạ hơn, cô ấy đi tới ngồi gần hắn và nói chuyện phiếm với hắn và Furuichi.
- Hai người đã nhận được thông báo của trường chưa? - Aoi hỏi.
- Ý chị là việc trường đã xây xong rồi chứ gì - Furuichi nói - không biết sao lần này bọn họ xây trường nhanh thế nhỉ, thằng Oga mới phá nát cái trường cách đây không lâu mà.
- Nghe nói là có thằng nào nhà giàu lắm bỏ tiền ra xây lại trường nên mới nhanh như vậy - hắn nói.
................
- Lại phải về với cái chuồng của bọn lưu manh rồi - hắn nói.
- Mày không biết ngượng mồm à, mày chính thằng đầu đàn của cái chuồng này đấy - Furuichi vẫn bốp chát với hắn như mọi khi.
Sau kỳ nghỉ đông thì hắn và Furuichi sẽ bắt đầu quay trở lại trường Ishiyama và bắt đầu một học kỳ mới. Khi vừa mới tới cổng trường thì một cảnh tượng rất quen thuộc lại hiện ra trước mắt hắn.
- Là MK5, sao chưa gì bọn nó đã bị ăn đập rồi? - khi Furuichi nhìn thấy 5 thằng của MK5 bị nhét đầu vào bức tường bên cạnh cánh cổng của trường thì hết sức ngạc nhiên.
Khác với cái tên ngầu lòi của mình lũ MK5 này chẳng khác nào cái bị thịt cho kẻ khác đánh, lúc này bọn này cũng là đứa bị ăn đòn đầu tiên kể cả khi hắn mới vào trường hay khi chuyển qua học nhờ ở Saint Ishiyama. Thậm chí ngay cả bây giờ khi trở về Ishiyama chưa đầy một buổi sáng thì mấy thằng này đã bị đứa khác luộc mất rồi.
Nhưng dù sao đây cũng chỉ là cảnh thường thấy ở Ishiyama nên hắn và Furuichi bỏ qua lũ MK5 mày và đi vào trong trường. Vừa bước vào bên trong thì trong trường đã truyền ra rất nhiều những tiếng động huyên náo ồn ào.
- Ha ha...
- Choang!!!
- Mày vừa mới nói cái gì cơ... có giỏi thì sủa lại tao nghe xem nào...
Một khung cảnh hết sức gần gũi và bình dị hiện ra trước mắt người đọc, một đám học sinh thì đang đứng sơn phết đập phá cửa kính phá hoại tài sản của nhà trường, một đám thì đang cà khịa đánh nhau đám còn lại thì đứng ngoài cổ vũ cho đám kia. Tất cả những hình ảnh trên cùng hiện lên một cách hài hòa cho ta thấy được sự băng hoại và nhàu nát của cái trường này.
- Ha ha... đúng là mái nhà xưa - Furuichi cười ngán ngẩm.
Vào trong trường, hắn và Furuichi lại gặp được người quen đang đi trong hành lang.
- A, các con hàng - Kanzaki nhìn thấy hắn và Furuichi thì nói.
- Chúc mừng năm mới nhé Oga - Natsume nói.
- Kanzaki-senpai - Furuichi nói - chưa gì đã náo nhiệt nhỉ.
- Ờ chúng nó đang đập phá tán loạn lên đây này. Ở mấy trường học tạm đều có mấy thằng đi lên làm trùm nhóm ở đấy, tao còn nghe nói có thằng xưng vương xưng tướng ở mấy cái trường đấy nữa cơ - Kanzaki nói - thế nên là bây giờ có rất nhiều thằng tự tin đi thách đấu với các đại ca ở tốp trên.
- Kanzaki... hự!!!
Ngay lúc Kanzaki đang nói thì có một thằng côn đồ từ đâu lao tới định tấn công Kanzaki nhưng lại bị cậu ta cho ăn một đạp vào bụng rồi nằm im dưới đất. Những thằng như thế này thì ngay cả Kanzaki trước đây bọn chúng còn không thắng nổi nữa chứ đừng nói đến việc bây giờ Kanzaki đã mạnh ngang ngửa Toujou trước đây rồi thì bọn này tuổi gì.
- Cũng chính vì vậy mà mấy thằng ngu này thỉnh thoảng lại xồ tới, khó chịu vãi cứt - Kanzaki nói với vẻ mặt cau có.
- Oga, mày mới là mục tiêu chính của bọn nó nên mày nên cẩn thận đấy - Natsume nói.
Sau khi tạm biệt đám Kanzaki thì hắn và Furuichi lại tiếp tục đi trên hành lang và lại tiếp tục gặp được người quen nữa.
- Ê con giai, thời gian mấy tháng không có mặt ở đây mà nhiều chuyện thay đổi quá - Himekawa cầm điện thoại dựa lưng vào tường nói với hắn - bây giờ đang có tới hơn 30 băng tranh giành quyền thống trị trong trường. Trong đám này thì có 3 thằng đáng lưu tâm là Fuji, Takamiya và Nasu.
Với mạng lưới thông tin của mình thì Himekawa dễ dàng tìm được những tin tức mới nhất về những đám mới nổi bên ngoài của trường Ishiyama. Và Himekawa lựa chọn tới thông báo cho hắn vì cậu ta mặc dù không thể hiện ra ngoài mặt nhưng trong lòng hiểu rõ hắn mới là người thích hợp để đứng đầu trường Ishiyama mà không phải những đứa khác.
Theo thông tin của Himekawa thì trong đám mới nổi này thì có 6 kẻ được coi là mạnh nhất và được những kẻ khác tôn xưng là Satsuriku Engi (殺六縁起 Sát Lục Duyên Khởi). Từ trên xuống dưới chúng được xếp làm tam quái gồm thứ nhất Fuji, thứ 2 Teiou (帝王 Đế Vương) Takamiya Shinobu và thứ 3 Nasu (茄子 Gia Tử, cà tím) Nasu Youhei. Cùng với tam vương ở dưới là thứ 4 Mina Kurenai no Ougi (皆紅の扇 Giai Hồng chi Phiến) Akahoshi Kankurou, thứ 5 Tabaco Houjou Ringo và thứ 6 Zatou (座頭 Tọa Đầu) Ichikawa Ebian.
Trong 6 kẻ này thì những kẻ mà theo hắn nghĩ rằng có thể gây khó khăn cho mình thì có lẽ chỉ có Takamiya và Fuji mà thôi vì hai tên này là kẻ sở hũu quỷ vương ấn giống như hắn. Thực ra thì Akahoshi cũng là người sở hữu quỷ vương ấn nhờ khế ước với một trong Thất Đại Tội là Mammon, tội tham lam hà tiện nhưng lại là một kẻ biết suy nghĩ và chơi sòng phẳng.
So với Akahoshi thì Takamiya và Fuji đang lo ngại hơn nhiều. Takamiya là kẻ có khế ước với 1 thành viên trong Thất Đại Tội là Lucifer, tội kiêu ngạo còn Fuji là người lập giao ước với Satan.
Nếu đúng theo kinh thánh thì Satan là tên gọi chung cho các loại ma quỷ tượng trưng cho 7 mối tội đầu của con người và Behemoth mới là con quỷ thứ 7 tượng trưng cho tội hờn giận, thù hằn nhưng có vẻ như ở đây tồn tại một chút khác biệt nho nhỏ.
Trước đây khi cuộc chiến giành quyền thống trị ma giới nổ ra thì đại ma vương hiện tại, Beelzebub đệ III cũng là cha của Nico là người giành chiến thắng trước 6 con quỷ còn lại trong Thất Đại Tội. Sau này 6 con quỷ bại trận đã bị Beelzebub đệ III trục xuất khỏi ma giới nên đã gia nhập và đồng ý chịu sự điều khiển của tập đoàn Solomon nhằm mục đích gây hại cho ma giới và triệt hạ Beelzebub đệ III giành lại quyền thống trị ma giới.
Hiển nhiên Nico thân là con gái của Beelzebub đệ III và là kẻ có hi vọng nhất được kế thừa ngai vị đại ma vương thì sẽ phải lọt vào tầm ngắm của những con quỷ này rồi.
Tập đoàn Solomon là kẻ chi phối 6 con quỷ thuộc Thất Đại Tội thấy được cơ hội hiếm có này nên đã tạo điều kiện cho những con quỷ này chạm trán với Nico nhằm để bọn hắn tàn sát lẫn nhau và tập đoàn Solomon sẽ ngồi bên cạnh hưởng lợi. Đây quả là một kế hoạch khôn ngoan.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 324: TRANH ĐẤU (MERRY CHRISTMAS 4/10)
- Mày lo chuyện đó làm gì chứ Himekawa, cứ việc làm những gì mà mày thích đi - hắn nói.
Sau đó hắn bỏ đi trước ánh mắt chăm chú của Himekawa. Thấy được hắn đã đi xa Himekawa lại nhìn xuống cánh tay trái của mình một chút rồi sau đó nhếch mép cười nhẹ một cái.
- Tao sẽ không khiến cho mày phải thất vọng đâu - nói xong Himekawa cũng quay đầu bỏ đi.
Có thể nói trường Ishiyama lúc này rất là hỗn loạn, những băng nhóm liên tục xảy ra xung đột, những trận đánh nhau diễn ra thường xuyên hơn hẳn so với trước đây.
Bây giờ xung quanh trường trông như bãi chiến trường vậy, chỉ cần ngoái đầu nhìn bừa về một phía nào đó là có thể thấy có kẻ đang đánh nhau. Và tất nhiên những trận đánh nhau đó không thể thiếu những nhân vật quan trọng nhất được.
Nhóm học sinh đi học ở trường Saint Ishiyama bọn hắn dường như là mục tiêu ngắm đến của tất cả các băng nhóm côn đồ của trường. Từ sáng tới giờ đã không dưới 5 lần có kẻ tới tấn công hắn, lúc thì chỉ có 1-2 người lúc thì là cả một đám người nhưng nói chung là kết quả luôn luôn chỉ có một mà thôi.
- Rầm!!! - một người bay dọc hành lang và đâm sầm vào bức tường ở cuối hành lang.
Lại một đám côn đồ nữa định đánh lén hắn nhưng đã thất bại, mỗi lần như vậy hắn đều dùng biện pháp nhanh gọn và triệt để nhất để giải quyết bọn này.
- Bộp... bộp... - một tiếng vỗ tay vang lên.
Hắn quay về phía sau lưng và nhìn thấy có một đám người đang đứng ở đó, người thanh niên đứng ở giữa chính là người vừa mới lên tiếng.
- Quả không hổ danh là Oga, giải quyết lũ chuột nhắt này quá dễ dàng - người thanh niên này lại lên tiếng.
Nasu Youhei Lv 73
- Không chỉ bọn này đâu mà kể cả lũ chuột nhắt chúng mày tao cũng chỉ cần vài giây là giải quyết được thôi - hắn nhìn đám Nasu nói - có muốn thử tí không?
Ngoài tên Nasu sở hữu ấn ký ra thì đám thuộc hạ đi cùng hắn cũng được phát vương thần ấn nhưng con quỷ của Nasu chỉ là một con quỷ khá là bình thường nên lượng quỷ khí của nó cũng rất là hạn chế chứ không dồi dào như quỷ vương ấn được.
Nó giống như là đang so sánh Thông Linh Thú với Vĩ Thú vậy, quá là chênh lệch.
- À hôm nay nhóm yêu tinh bọn tao bận phải tập nhạc rồi, để khi khác đi nhé - Nasu lại giở gương mặt cười nhăn răng ra cợt nhả với hắn.
Hắn cùng không ngăn cản đám Nasu bỏ đi vì sau khi gặp gỡ thì hắn đã nắm được khá rõ sức mạnh của tên này rồi. Chỉ cần hắn cho rằng đối phương không đủ sức để gây ảnh hưởng đến hắn thì hắn sẽ không bao giờ mất công chú ý đến kẻ đó làm gì cả.
..................
- Oga, mày nghe tin gì chưa - Furuichi vừa đi mua đồ ăn về thì đã la hét om xòm rồi.
- Be bé mồm thôi để tao còn nghỉ trưa, mày đã mua bánh mỳ cho tao chưa - hắn đang lim dim ngồi trên bàn thì hơi mở mắt ra nói.
Furuichi ném cho hắn một cái bánh và bộp sữa. Hắn bắt lấy cái bánh Anpan nhân đậu đỏ và hộp sữa rồi bắt đầu ăn.
- Vừa nãy mày nói tin tức gì cơ - hắn vừa nhai bánh vừa hỏi.
- Là tin Aoi-senpai bị tấn công - Furuichi vội vàng nói.
- Tấn công?
Theo lý thuyết thì Aoi đã có được Vương Thần Ấn do hắn ban cho thì ngoại trừ những kẻ đứng đầu trong Satsuriku Engi như Fuji hay Takamiya mới có thể đánh bại cô ấy được. Ngay cả Nasu nếu như thật sự chiến đấu với Aoi cũng khó mà thắng được cô ấy vì Aoi có thể sử dụng Ankokubutou để rút lấy nguồn quỷ khí dồi dào và có chất lượng cao hơn hẳn con quỷ của Nasu nhiều.
- Tình hình ra sao tao cũng không rõ lắm - Furuichi nói - hay là chúng ta đến gặp Aoi-senpai đi?
- Mày không cần phải lo về chuyện này đâu Furuichi ngược lại mày nên lo cho bản thân mày thì hơn - hắn nói - mày là người luôn đi bên cạnh tao nên chắc chắn mày sẽ rơi vào tầm ngắm của bọn trẻ trâu đó. Mày vẫn mang theo bịch giấy ăn tao đưa đó chứ?
- Tao vẫn mang nó theo mình đây - Furuichi giơ bịch giấy ăn do đại ma vương tặng lên.
- Tốt. Nếu như mày cảm thấy không ổn thì hãy sử dụng đến nó ngay tức khắc nhé - hắn nói.
Diễn biến trận chiến ở Ishiyama càng ngày càng trở nên phức tạp khi mà sự va chạm giữa những thành viên các băng nhóm giờ đây đã thăng cấp lên việc các thủ lĩnh va chạm với nhau. Thằng nào cũng muốn trở thành thủ lĩnh của trường Ishiyama nên trừ khi có một kẻ mạnh nhất xuất hiện và bình định tất cả mọi thế lực nếu không mọi chuyện sẽ mãi tiếp diễn như thế này.
Chính vì vậy mà hắn quyết định lần này sẽ chủ động ra tay.
- Chúng mày chắc cũng cảm thấy khó chịu khi cứ bị làm phiền như vậy rồi chứ - hắn nhìn mấy tên trước mặt mình nói.
- Mẹ nó, tao ngứa mắt cái bọn này lắm rồi - Kanzaki tức giận.
Trước mắt hắn lúc này là Kanzaki, Natsume và Shiroyama cùng với băng Red Tail của Aoi. Himekawa đã được hắn cho phép tự làm theo ý mình nên bây giờ không cần quan tâm đến, thằng Toujou thì đi làm thêm rồi không cần phải để ý đến.
- Kanzaki, mày hãy dẫn theo đàn em của mày cùng với Aizawa và Jinno đi dẹp loạn đám trong trường đi, Aoi em hãy dẫn mấy người Nene đi xử lý cái đám Red Tail giả mạo kia đi - hắn nói - đã đến lúc tao tự mình đi gặp cái đám Satsuriku Engi kia rồi.
Đám lâu la thì để đám Kanzaki và Red Tail giải quyết còn hắn chỉ cần đi hạ lũ cầm đầu là xong, đánh rắn cần phải đánh dập đầu.
- Trước khi đi có lẽ mày sẽ cần cái này đấy - hắn đi tới vỗ vai Kanzaki.
Bỗng nhiên Kanzaki cảm thấy sau bả vai trái của mình nóng lên một chút rồi bỗng nhiên cậu ta cảm giác được cơ thể của mình dường như nhẹ nhàng hơn nhiều.
- Đã đến lúc cho đám côn đồ này biết ai mới là người thống trị trường Ishiyama này rồi.
Ngay sau khi Kanzaki dẫn theo đám Aizawa và Natsume đi dẹp loạn trong trường và Aoi ra tay xử lý băng Reborn Red Tail thì toàn bộ đám học sinh của trường đã nhận ra động thái của Touhoushinki. Toàn bộ những trận chiến không nhằm vào những kẻ học tại trường Saint Ishiyama đều dừng lại. Tất cả đều nhất trí rằng mình có một kẻ địch chung nhất là Touhoushinki nên chúng đã tập trung lại dồn các đợt tấn công vào nhóm học sinh trường Saint Ishiyama.
Có điều những người học tại Saint Ishiyama hiện tại đang được Aoi và Kanzaki là hai người được hắn ban cho Vương Thần Ấn dẫn đầu nên thế công của bọn họ hoàn toàn không thể cản phá được.
Lúc này không còn cách nào khác toàn bộ những băng nhóm lẻ tẻ đều phải quy thuận tập trung về dưới trướng của những kẻ mạnh hơn là Satsuriku Engi. Và hiển nhiên là đám Satsuriku Engi cũng có ý định ra tay với bọn hắn để khẳng định vị trí của mình.
Bên trong một căn phòng học ở một góc khá vắng vẻ của trường, lúc này có hắn đang đứng nhìn tên Nasu cởi trần tạo một dáng đứng kỳ lạ.
- Mày đang làm cái con mẹ gì đấy? - hắn nhìn vào cái hình ảnh cực kỳ nhức mắt ở trước mặt mình và nói.
- Oga... khách quý đến nhà - thằng Nasu trở về bình thường từ cái tư thế quái dị của mình - mọi người cùng ra chào hỏi đi chứ.
Nasu vừa dứt lời thì từ trong một góc tối 4 tên thuộc hạ của tên này bước ra.
- Đông đủ cả rồi sao, vậy thì để tao dọn luôn một mẻ nào - hắn nhìn đám thuộc hạ của Nasu và nói - tiếp theo sẽ rất là máu me đấy.
Nasu và mấy tên thuộc hạ đang cười rất tự tin thì bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí tức rất nguy hiểm đang phát ra từ chỗ của hắn.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 325: SÁT LỤC DUYÊN KHỞI (1) (MERRY CHRISTMAS 5/10)
- Rầm!!! - Một tiếng động lớn vang lên khiến cho cả trường Ishiyama mặc dù đang rất ồn ào cũng có thể nghe rõ được.
Tất cả học sinh trong trường cùng nhau tập trung sự chú ý về phía một dãy nhà ở góc ngôi trường. Lúc này trên bức tường bê tông cốt thép của tòa nhà mới tinh vừa được xây dựng cách đây không lâu giờ đang có một lỗ hổng to tướng nằm ở trên bức tường ở tầng 2 của tòa nhà.
- Chuyện gì vừa xảy ra vậy... bom nổ à... sao bức tường lại như thế kia... - những tiếng xôn xao bàn tán vang lên.
- Nhìn kìa, đó không phải là nhóm yêu tinh của thằng Nasubi đó sao? - một tên học sinh nhìn thấy Nasu cùng với 4 tên thuộc hạ của mình đang nằm la liệt dưới sân trường.
Lúc này hắn từ trong lỗ thủng trên bức tường bước ra và nhảy xuống dưới sân trường.
- Là thằng Oga nó đang đánh nhau với bọn thằng Nasubi à?
Hắn đi tới trước mặt của 5 tên này và nói:
- Sao vậy, tao mới chỉ dùng một chút sức thôi mà - hắn nói với giọng nói đầy khinh thường.
Đám thuộc hạ của Nasu thấy hắn khinh thường mình thì tức giận bật dậy.
- Mày đừng có mà kiêu ngạo - một tên đứng bật dậy, vùng giữa xương ức của nó hiện lên một cái Vương Thần Ấn có con số 2 đang sáng rực.
Tên này rút từ trong túi ra mấy miếng picks guitar rồi dồn quỷ khí vào đó, tên này ném mạnh 4 miếng picks về phía hắn như ám khí. Những miếng picks được quỷ khí tăng sức mạnh quả thật có sức công phá không kém gì những viên đạn bay thẳng về phía hắn.
- Keng... keng... keng...
Hắn rút ta một thanh kunai và chém bay những miếng picks kim loại này rồi rút ra ba thanh Shuriken ném trả về phía tên số 2.
Thấy đồng bọn của mình gặp nguy hiểm, một tên đeo mặt nạ có vương thần ấn mang con số 3 ở trên cổ giơ chiếc kèn Trumpet của mình lên và thổi vào đó. Từ trong chiếc kèn một viên đạn năng lượng bắn ra lao thẳng về phía những chiếc Shuriken nhằm cản chúng lại.
- Keng...
Nhưng ngay khi viên đạn năng lượng chuẩn bị đánh bay những chiếc Shuriken thì ba chiếc Shuriken đang bay trên không trung bỗng va vào nhau và bắt đầu đổi hướng.
Ba chiếc Shuriken tách ra làm 3 hướng khác nhau nhằm tới bàn tay tên số 2, cổ tên số 3 và chiếc còn lại thì bay tới trước mặt Nasu.
Chiếc Shuriken bay tới trước mặt Nasu bị tên này đánh bay đi một cách dễ dàng nhưng hai tên số 2 và số 3 thì lại không may mắn như thế.
Tên số 2 bị chiếc Shuriken sắc nhọn cắm thẳng vào cổ tay phải còn tên số 3 thì bị đâm vào cổ họng.
- Á... - hai tên này ôm lấy tay và cổ kêu lên đau đớn nhưng tên số 3 bị thanh Shuriken cắm thẳng vào khí quản khiến cho việc hô lên của hắn ta chẳng khác nào tự hành hạ bản thân cả.
Hai tên số 1 và số 4 còn lại thấy vậy thì tên béo mang số 4 chạy tới đỡ lấy tên số 3 và rút chiếc Shuriken ra khỏi cổ tên này. Tên số 1 lập tức dồn quỷ khí vào nắm đấm của mình và lao về phía hắn.
- Chết đi Oga!!!
Nắm đấm của tên số 1 lao tới như một viên đạn, không khí xung quanh dường như bị nắm đấm của tên này ném mạnh xuống đất.
- Pặc!!! - hắn giơ một bàn tay của mình lên bắt lấy nắm đấm của tên số 1 một cách đơn giản.
- Onizuka Misao à, nghe nói chữ Ki trong Touhoushinki lúc đầu được đặt theo tên mày chứ không phải là theo Himekawa (鬼 Quỷ âm Kunyomi là Oni cũng có thể đọc là Ki theo âm Onyomi) - hắn tóm chặt lấy nắm đấm của Onizuka khiên hắn không thể rút ra - xem ra mày bị loại khỏi Touhoushinki cũng là đúng thôi, vì mày yếu như con gián vậy.
- Rắc!!!
Hắn tung một đấm vào bụng tên Onizuka khiến cho tên này văng ra xa và rơi xuống đè thăng lên trên tên số 3 và số 4.
- Sao vậy Nasu, nếu mày không ra tay thì bọn đàn em của mày sẽ bị tao cho vào viện đấy - hắn nhìn về phía Nasu vẫn đứng im nãy giờ.
Tên Nasu nghe thấy vậy thì chỉ đứng đó mỉm cười rồi giơ tay về phía hắn. Dưới chân hắn bỗng nhiên hiện lên một vòng tròn lớn có hình dạng một cặp sừng giống với ấn ký của Nasu.
- Sao? Không cử động được nữa phải không - Nasu cười - tao không mượn sức mạnh từ quỷ giống như mày mà tao là một ấn pháp sư kìa.
Thấy hắn không trả lời thì tên Nasu cũng không hỏi nữa mà lao về phía hắn.
- Chết... đi.... - đang vung tay lên chuẩn bị tấn công hắn thì Nasu lại khựng lại trên không.
- Mày không có trò gì đặc sắc hơn à - lúc này hắn mới lên tiếng - cái trò ấn pháp này tao chỉ cần nhìn một lần là làm được rồi.
Nasu cố nén sự kinh hãi của mình và nhìn xuống dưới chân, lúc này cậu ta đã bị một vòng tròn ấn pháp mang theo ký hiệu chúa ruồi của hắn bao phủ. Hắn đã nhìn ra cách thức hoạt động chiêu ấn pháp của Nasu và dùng nó đáp trả lại tên này.
- Chết này... - hắn giơ tay lên thêm một vòng tròn tương tự hiện ra ở trên đầu Nasu.
Hai vòng tròn đối xứng nhau dần tỏa sáng và bắn ra một luồng năng lượng khủng khiếp.
- Bùm!!! - Một tiếng nổ lớn vang lên
Sau khi tàn dư của vụ nổ tan đi thì để lại một tên Nasu với những vết cháy đen khắp người. Mùi khép hòa lẫn mùi máu lan tỏa ra khắp sân trường khiến cho đám học sinh côn đồ dù đã quá quen với mùi máu tanh cũng phải che mũi nín thở.
- Không thể như thế được - ngoài suy nghĩ của mọi người là Nasu vẫn có thể gượng dậy được sau khi dính phải đòn vừa rồi của hắn - chẳng qua là mày có con quỷ mạnh hơn tao mà thôi.
Nasu bò lồm cồm cố gắng đứng dậy, tên này lảo đảo hết ngã bên mày đến bên kia và phải cố gắng lắm mới có thể đứng vững được.
- Lũ quỷ phải bị chăn nuôi như gia súc để rút lấy quỷ khí chứ không phải được nuôi dưỡng như con giống mày làm - Nasu nói với vẻ mặt điên cuồng - mày chỉ đang lãng phí sức mạnh con quỷ của mày mà thôi, tao sẽ bắt nó về và rút lấy từng chút quỷ khí một...
Khi tên Nasu vẫn đang làm nhảm những lời với vẫn thì lúc này thái độ của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt của Nasu khiến cho tên này giật mình.
- Thằng như mày không đáng được làm nô lệ cho Nico chứ đừng nói gì đến việc động một ngón tay bẩn thỉu của mày vào con gái tao - vẻ mặt của hắn lúc mày tràn đầy sát khí.
Ở trước mặt hắn mà tên Nasu dám nói rằng sẽ bắt Nico về chăn nuôi như gia súc thì quả là chán sống rồi. Hắn sẽ băm vằm tên Nasu ra và bắt linh hồn tên này phải chịu đứng những cực hình đau đớn nhất.
- Phụt!!!
Thanh Kotsurei được hắn lấy ra từ balo và chém bay cánh tay của tên Nasu, thanh Kotsurei này có thể chém được cả linh hồn nên trừ khi có kẻ có thể chữa trị linh hồn của tên Nasu còn không cho dù có gắn cánh tay này lại thì nó cũng sẽ trở nên vô dụng thôi.
- Hả... - đang định tấn công tiếp thì bỗng nhiên hắn cảm nhận thấy luồng quỷ khí trong cơ thể Nasu đang tăng lên một cách điên cuồng.
Có kẻ đang can thiệp vào, hắn lập tức đảo mắt quanh trường và đã phát hiện được một kẻ mặc vest đen đang đứng trên nóc sân thượng. Tên này dường như cũng nhận ra rằng mình đã bị phát hiện nhưng vẫn không hề lo lắng mà chỉ nhìn về phía hắn cười cợt.
- Kamui!!!
Lập tức không gian xung quanh tên mặc vest đen xoắn vặn lại và sụp đổ nhanh chóng nhưng tên này giống như đã chuẩn bị từ trước liền thè lưỡi để lộ ra một viên ngọc nhỏ như ngọc trai đang tỏa sáng. Một lồng năng lượng bao quanh tên này và kéo hắn tới một không gian khác để tránh khỏi sự ảnh hưởng của Kamui.
Hắn thấy tên mặc vest đã bỏ trốn thì lại quay lại nhìn về phía những tên Nasu.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 326: SÁT LỤC DUYÊN KHỞI (2) (MERRY CHRISTMAS 6/10)
Những tên Nasu lúc này đã mọc ra một cánh tay mới thay thế cho cánh tay vừa bị hắn chặt đứt. Tại sao lại nói là "những tên Nasu" ư? Vì chúng là những tên Nasu chứ còn sao nữa.
Tên Nasu lúc này đã phân thân ra làm gần chục tên giống nhau như đúc, sức mạnh của tên Nasu lại không bị giảm đi quá nhiều nên đây hoàn toàn chính là 10 tên Nasu chứ không phải 1 tên Nasu phân làm 10.
- Thấy sao hả đây là năng lực con quỷ của tao, Doppelganger - cả chục tên Nasu đồng thanh nói.
Doppelganger, đây không còn là phân thân nữa rồi mà gần như là đã tạo ra một bản sao mới của chủ thể nên nắm giữ sức mạnh không thua kém gì bản gốc cả, quả là một năng lực đáng sợ.
Chỉ có điều sự chênh lệch về đằng cấp giữa hắn và tên Nasu này không phải chỉ dùng số lượng là có thể bù đắp lại được.
- Vậy thì tao cũng có thứ muốn cho mày xem đây - hắn đưa hai ngón tay trái lên ngang mặt và hai ngón tay phải dọc lên tạo thành hình chữ thập - muốn chơi số lượng với tao sao?
Kage Bunshin no Jutsu!!!
Lập tức một làn khói trắng hiện lên xung quanh những tên Nasu, và sau làn khói trắng là hơn 30 ảnh phân thân của hắn đang đứng thành vòng tròn bao vây lấy những tên Nasu.
- Katon: Goukakyuu no Jutsu!!!
30 ảnh phân thân cùng với bản thể cùng nhau kết ấn Dần và phun một quả cầu lửa lớn từ trong miệng ra lao thẳng về phía những tên Nasu.
- Phừng!!!
30 quả cầu lửa va vào nhau tạo nên một cột lửa lớn ở giữa và thiêu sống những tên Nasu kia. Những tên Nasu này không phải là Ninja nên không có cách nào để né được những quả cầu lửa này khi chúng tới từ mọi phía vì vậy đã lãnh trọn chiêu này của hắn.
- Hừm, để hắn chạy thoát rồi - hắn nhìn giải thuật phân thân rồi nhìn về phía chỗ của những tên Nasu.
Lúc này những tên Nasu kia đã bị thiêu cháy và để lại một đống bầy nhầy không rõ là cái gì, lũ Doppelganger kia là do thứ nhầy nhụa đó tạo thành thì bị hủy diệt còn tên người thật thì đã trốn mất rồi.
Nhưng dù sao cũng coi như là đã giải quyết xong tên Nasu nên hắn quay đầu đi về dãy nhà của mình không thèm quan tâm đến hậu quả mình vừa gây ra.
Đi dọc dãy hành lang về khu phòng học của mình thì lũ học sinh ở đây vẫn lăm le nhìn hắn chỉ chực lao lên tấn công. Đó là bởi vì trận chiến giữa hắn và băng Nasu mới xảy ra ở một góc vắng vẻ của trường học nên chuyện này vẫn chưa được lan tới đây. Nếu không đám này mà biết được hắn có thể phân thân ra làm hàng chục người miệng còn có thể phun lửa thì có cho tiền chúng cũng không dám nhìn hắn như vậy.
Đi tới đoạn cầu thang để đi lên tầng 3 thì hắn bỗng nhiên nhìn thấy một người đang đứng ở đây nhìn chằm chằm vào hắn.
Đây là một cô gái xinh đẹp, có mái tóc dài tới gần vai, cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi cùng một chiếc váy xếp dài màu đen. Cô gái này nhìn thấy hắn thì dùng những ngón tay thon dài của mình hơi kéo vạt áo của mình ra để lộ ra một chiếc áo sơ mi đã được tháo mấy cúc ở trên và một bộ ngực căng tròn bao trong một chiếc áo lót đen bên trong chiếc áo sơ mi trắng.
- Oga Tatsumi-kun - cô gái mày nói với giọng mềm nhũn khiến cho bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải xiêu lòng - đằng ấy có muốn... vui vẻ với mình một chút không?
Houjou Ringo Lv 58
Nhìn cô gái trước mặt đang tỏ vẻ gợi cảm để quyến rũ mình thì hắn buồn cười. Hắn hám gái nhưng hắn không phải là kẻ ngu muội, có mù cũng biết là Ringo đang dụ dỗ hắn để làm hại hắn nhưng hắn lại không hề để ý đến.
- Hê hê, em tên là Ringo đúng không - hắn đi lại gần và quàng tay qua cổ Ringo rồi thò vào trong áo của cô bóp lấy bộ ngực mềm mại của cô - anh thấy của em to hơn quả táo nhiều...
*chơi chữ 1 chút, tên của Ringo đồng âm với quả táo (ringo).
Thấy hắn thản nhiên nắn bóp bộ ngực sữa mà mình chăm sóc và chưa để bất cứ tên đàn ông nào chạm vào của mình thì Ringo hơi kinh ngạc đỏ mặt một chút nhưng ngay lập tức đã lấy lại bình tĩnh. Trong lòng Ringo nghĩ rằng hắn càng háo sắc thì càng tốt cho cô vì như thế hắn lại càng dễ dụ hơn.
- Vậy chúng ta hãy tới chỗ nào kín đáo hơn đi - Ringo đá lông nheo cho hắn một cái rồi đẩy tay hắn ra và đi trước.
Vừa đi được vài bước thì có vẻ Ringo sợ rằng hắn không đi theo mình nên liền quay đầu lại nói với giọng hơi thì thầm:
- Mau tới đây đi...
Hắn híp mắt lại hơi mỉm cười rồi đi theo Ringo.
Thấy hắn đi theo mình rồi thì Ringo tự tin rằng kế hoạch của mình đã thành công hơn một nửa rồi.
Bản thân Ringo là thủ lĩnh đời thứ 2 của Red Tail sau đó cô ấy nhường lại ngôi vị thủ lĩnh cho Aoi nhưng hiện tại Ringo lại cho rằng Aoi đang trở nên yếu đuối và kéo theo toàn bộ băng Red Tail đi xuống bởi vì mối quan hệ tình cảm giữa Aoi và hắn.
Chính vì vậy mà Ringo đã lập nên băng Reborn Red Tail tại học viện Majougari để chứng minh mình mới là người thích hợp nhất để thống trị Red Tail.
- Mau vào đây nào... - Ringo dẫn hắn tới một căn phòng học ở một góc vắng vẻ.
Căn phòng này bây giờ cực kỳ tàn tạ, những bức tường bị nứt rạn, cửa kính thì vỡ tan còn bàn ghế thì bị đập phá toàn bộ. Chỉ mới đi học lại được một thời gian ngắn mà ngôi trường đã bị phá hoại đến mức này thì phải thương đến kẻ nào đầu tư vào cái trường học này.
Hắn vừa bước vào trong thì Ringo đã đóng sầm cửa lại và khóa trái, cô nhìn về hắn với ánh mắt rất lạnh lùng.
- Bây giờ là lúc tao dạy dỗ mày rồi - thái độ của Ringo liền quay ngoắt 180 độ, xem ra cô ấy vẫn còn tức giận hắn việc vừa bị hắn sờ ngực.
- Ha ha ha... - hắn bỗng nhiên cất tiếng cười lớn - vậy thì cũng chưa biết là ai dạy dỗ ai đâu.
...................
- Aoi-neesan... Aoi-neesan!!!
Lúc này Aoi, Nene và Ryouko đang ngồi trong phòng học của năm thứ 2 thì bỗng nhiên một giọng nói hớt ha hớt hải kèm theo tiếng bước chân dồn dập vang lên bên ngoài hành lang.
- Xạch!!!
Cửa phòng học được mở ra và Yuka cùng với Chiaki, Kaoru chạy xộc từ ngoài vào. Ba người vừa vào tới lớp thì lập tức nhốn nháo, Aoi không thể nghe được gì vì 3 người cùng nhau nói.
- Có gì cứ bình tĩnh đã nào, cứ từ từ mà nói - Aoi bảo 3 người bình tĩnh lại.
- Aoi-neesan là như thế này... - Yuka liền đứng ra nói.
Ba người Yuka, Chiaki và Kaoru vốn dĩ là học sinh năm thứ nhất nên phòng học của họ ở cùng dãy nhà với hắn. Lúc nãy khi đang trên đường trở về lớp từ căng tin thì ba người lại nghe được đám học sinh ở đây đang xì xào gì đó.
Hỏi ra mới biết là trước đó không lâu đã có người nhìn thấy hắn cùng với Ringo đi tới một nơi vắng vẻ của trường học không biết làm gì. Nghe được thông tin này ba người Yuka lập tức chạy tới đây để báo lại cho Aoi.
- Ringo gặp Tatsumi-san để làm gì - Aoi và mấy cô gái không biết tại sao - chẳng lẽ cô ta muốn làm hại anh ấy sao?
- Nhưng mà làm gì có ai làm hại được anh yêu chứ - Yuka nói.
- Bất kể thế nào thì chúng ta cũng phải tới đó xem xét tình hình - Aoi cầm thanh kiếm gỗ của mình đứng dậy nói - dù sao chúng ta và băng Reborn Red Tail của Ringo cũng đang có xung đột, nếu như nhân dịp này trừ khử luôn bọn chúng cũng được.
Vậy là 6 cô gái cùng kéo nhau đi về phía dãy nhà mà hắn cùng Ringo đã đi tới.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 327: SÁT LỤC DUYÊN KHỞI (3) (MERRY CHRISTMAS 7/10)
- Tránh ra mau lũ chó cái!!!
Lúc này trong một tòa nhà nằm ở góc của trường Ishiyama đang có hai phe đứng đối diện nhau. Một bên thì gồm những cô gái xinh đẹp mặc đồng phục nữ sinh trường Ishiyama, bên còn lại thì là những nữ sinh có kiểu đầu và trang phục cực kỳ đặc trưng của những nữ côn đồ.
- Aoi cô đã khiến cho Red Tail trở nên ngày càng lụi tàn, chỉ có Ringo-san mới có thể đem lại được vinh quang cho Red Tail mà thôi - một nữ côn đồ có mái tóc dựng ngược đứng ở phía trước nói - bây giờ Ringo-san đang chăm sóc kỹ lưỡng thằng bạn trai ất ơ của cô. Khi chị ấy xong việc thì thằng nhóc đó sẽ không còn có dáng vẻ đẹp trai đã khiến cho cô mê mẩn đâu.
Cô gái có mái tóc dựng này buông ra những lời dọa dẫm và đắc ý nhìn về phía đám Aoi để chờ đợi vẻ mặt tức giận hoặc lo lắng của các cô. Nhưng tất cả những gì mà cô ta nhìn thấy là ánh mắt giống như đang nhìn các cô giống lũ tâm thần loạn trí của đám Aoi.
- Ha ha ha... hô hô hô... buồn cười quá - cả đám liền phá lên cười.
- Bọn nó đòi tra tấn Tatsumi-san kìa... khặc khặc... - Yuka là người cười lớn nhất, cô cười đến nỗi bị sặc cả nước bọt.
- Khụ... khụ... Yuka, em không nên cười bọn họ như vậy... ẹ hèm... - Aoi cố gắng bình tĩnh nhưng nhìn vẻ mặt được cô dùng một bàn tay che mất phần miệng và quay ra sau và đôi vai đang run lên từng hồi thì ai cũng nhận ra là cô đang rất cố gắng nhịn cười.
Bị đám Aoi cười nhạo và nhìn giống như là bị điên thì cô gái tóc dựng và đám nữ côn đồ phía sau cô hết sức tức giận. Cô gái tóc dựng nhìn về phía Aoi với vẻ mặt hằm hằm.
- Cứ cười cho đã đi rồi đến khi các người sẽ nhìn thấy thằng ôn kia không còn hình người nữa đâu - cô gái tóc dựng lạnh lùng nói - mà các người cũng sẽ chịu chung số phận với thằng nhóc đó thôi.
Nói xong thì cô gái tóc dựng cùng với đám nữ côn đồ phía sau rút ra những thanh kiếm gỗ và những thứ vũ khí có sức sát thương lớn mà không bị quản chế như ống tuýp, dây xích... ra nhìn chằm chằm vào đám Aoi.
Thấy cảnh này thì lập tức đám Aoi liền lấy ra vũ khí chuẩn bị chiến đấu.
- Ajari, nếu như các cô muốn chiến tranh thì được thôi - Aoi nhìn thằng vào cô gái tóc dựng có tên Ajari nói.
Thấy cuộc chiến này là không thể tránh khỏi Aoi liền giơ thanh kiếm gỗ của mình lên chuẩn bị tấn công. Nhưng vào lúc này Nene lại bước tới trước và đặt tay lên vai của Aoi giữ cô lại.
- Aoi-neesan hãy để cho bọn em đấu với bọn họ - Nene nói - bọn em cũng là thành viên của Red Tail, em không thể để một mình chị giải quyết hết mọi chuyện được.
Nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt của Nene, Aoi liền gật đầu rồi hạ kiếm xuống hơi lui ra sau.
Ajari nhìn thấy Aoi lui ra sau nhường chỗ cho Nene và mấy cô gái thì liền buông lời chế nhạo.
- Các người vốn dĩ đã ít người hơn rồi, bây giờ kẻ mạnh nhất trong số các người lại định đứng ngoài sao - Ajari khinh khỉnh - các ngươi sẽ phải hối hận.
Đám nữ côn đồ đứng sau Ajari cũng phá lên cười nhạo đám Nene không biết tự lượng sức mình.
Đứng trước sự chế nhạo của đám nữ côn đồ những cô gái băng Red Tail lại mặt không hề đổi sắc chăm chú nhìn vào đám nữ côn đồ.
- Ajari các cô quá coi thường Nene rồi đấy - Aoi cười nhạt.
Đúng lúc này trên những bộ phận khác nhau trên cơ thể như sau tai trái của Nene, bàn tay của Chiaki, cổ của Ryouko và dưới đuôi mắt của Yuka liền hiện lên một biểu tượng mang theo một con số đang phát sáng.
...............
Trong hành lang của một dãy phòng học của trường Ishiyama đang diễn ra một trận chiến giữa hai băng đảng nữ côn đồ duy nhất của trường.
- Hộc hộc... - lúc này Ajari và đám nữ côn đồ của băng Reborn Red Tail đã bị đám Nene hạ gục triệt để.
- Sao lại như vậy được, sao bọn ta lại có thể thua đám ẻo lả các ngươi được - Ajari khuỵu gối xuống sàn thở hồng hộc nhìn về phía Nene - đám các ngươi đã vứt bỏ luật lệ của Red Tail và tiếp xúc với lũ con trai rồi trở nên yếu đuối, tại sao các ngươi lại vẫn mạnh như vậy chứ.
- Ai nói với ngươi có bạn trai là sẽ yếu đi - Yuka thu lại chiếc châm cài tóc hình bông hoa của mình rồi nói - chính Tatsumi-san là người ban cho chúng ta sức mạnh mới này, đây là... sức mạnh của tình yêu!!!
- E hèm... - những lời nói của Yuka khiến cho đám Aoi và Nene hơi đỏ mặt nhưng cũng không hề lên tiếng phản đối mà chỉ đưa tay sờ lấy vị trí xuất hiện Vương Thần Ấn với vẻ mặt đầy thẹn thùng.
- Cái gì... mà điều đó cũng không quan trọng nữa - Ajari lấy hết sức mình để đứng dậy và nói - nếu như các ngươi nói đó là sức mạnh của tình yêu thì nó cũng sẽ bị hủy hoại mà thôi, từ nãy tới giờ có lẽ Ringo-san đã làm thịt xong tên bạn trai của các ngươi rồi. Các ngươi hãy chờ mà nhặt xác người yêu của mình về đi.
Thấy Ajari la hét om sòm thì đám Aoi vẫn không hề có chút gì là lo lắng cho hắn cả.
- Ngươi vẫn chưa hiểu được sao? - Kaoru bước lên nói - Tatsumi-san là người đã ban cho chúng ta sức mạnh này, vậy anh ấy sẽ mạnh đến thế nào thì chắc các ngươi cũng hiểu. Các ngươi nghĩ con ma nữ đó có thể làm hại được anh ấy à.
Lời nói của Kaoru khiến cho đám Ajari ngớ người ra, chúng có một cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng.
Những nữ côn đồ còn có thể đứng dậy được cùng nhau quay về phía cuối hành lang và bắt đầu tới gần một căn phòng ở cuối dãy. Đám Aoi thấy vậy thì cũng không ngăn cản họ mà chỉ đứng đó quan sát.
Khi bước tới gần căn phòng này thì bọn họ bắt đầu nghe được những tiếng động lạ.
- Ư... ư... - những tiếng rên rỉ kèm theo những tiếng thở dốc rất nhỏ chui ra khỏi căn phòng và lọt vào tai những nữ côn đồ này.
Tiếng động lạ càng khiến cho mấy người này càng cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Ajari lúc này mặt mũi đã tối sầm lại, cô điều khiển cơ thể đang đau nhức khắp người của mình về phía trước cửa căn phòng rồi đùng sức đạp bay cánh cửa ra.
- Rầm!!!
Cánh cửa bị Ajari đá bay ra và rơi xuống đất, hình ảnh bên trong căn phòng liền hiện lên trước mắt những người đứng ở ngoài cửa. Nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình thì Ajari và đám nữ côn đồ lập tức hóa đá.
Bọn họ không thể tin được vào mắt mình nữa rồi. Lúc này Ringo, thủ lĩnh của băng nhóm Reborn Red Tail cựu thủ lĩnh đời thứ 2 của băng Red Tail người đã lên tiếng chế nhạo và chỉ trích việc thủ lĩnh đời thứ 3 của Red Tail là Aoi có những hành động coi thường luật lệ của Red Tail khi cô có bạn trai, giờ đây đang không một mảnh vải che thân nằm bên dưới tên bạn trai của Aoi.
Chân tay của Ringo quấn chặt lấy cơ thể cường tráng đến không ngờ của kẻ mà cô cho là đã làm hỏng Aoi và đón lấy một thứ gì đó trông như cây gậy đen xì ra vào chỗ riêng tư của mình.
Bây giờ Ringo không còn quan tâm đến bất kỳ chuyện gì xung quanh mà chỉ tận hưởng khoái cảm lần đầu tiên trong đời cô được hưởng do hắn đem lại cho cô. Ringo không hề để ý rằng từng tiếng rên rỉ phát ra từ miệng của mình đang từng chút từng chút một khiến cho hình tượng của cô trong mắt đàn em của mình dần sụp đổ và vỡ nát.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 328: SÁT LỤC DUYÊN KHỞI (4) (MERRY CHRISTMAS 8/10)
Sau khi tin tức về việc 2 người trong Satsuriku Engi là Nasu và Ringo bị triệt hạ chỉ trong 1 ngày thì các thế lực mới nổi bên trong trường lại được một phen sốt vó.
Bọn chúng nhận ra được là mình không có cơ hội chống lại hắn cùng với Touhoushinki nên đã tập hợp nhau lại và đầu quân về dưới trướng băng nhóm hùng mạnh nhất hiện tại của kẻ được xếp thứ 2 trong Satsuriku Engi là băng Thiên Thần Sa Ngã của Teiou (Đế Vương) Takamiya Shinobu.
Đáng lẽ ra theo thường tình thì các băng nhóm phải tập hợp nhau lại dưới trướng của kẻ được xưng là học sinh năm nhất mạnh nhất trong lịch sử, Đệ nhất Fuji. Nhưng do Fuji hoàn toàn không thành lập bất kỳ một băng đảng hay có bất cứ một đứa thuộc hạ nào nên Takamiya mới là người được xem là có khả năng cao nhất trở thành người thống trị của Ishiyama.
Chỉ trong 1 thời gian ngắn mà hơn 90% các thế lực trong trường đã quy thuận dưới trướng của Takamiya. Không khí của trường Ishiyama lúc này trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Bên phe hắn gồm Touhoushinki và đám đàn em đầy tinh nhuệ của họ như Natsume, Aizawa hay Jinno giúp phe của hắn chiến hầu như toàn bộ ưu thế trong các trận ẩu đả nhưng bên băng Thiên Thần Sa Ngã của Takamiya lại rất đông nên thế trận vẫn chưa thể ngã ngũ.
Và rồi một sự kiện xảy ra khiến cho cả trường Ishiyama phải rung chuyển, Toujou đã bị đánh bại.
Việc Toujou bị đánh bại khiến cho sĩ khí của phe Takamiya tăng lên cực cao và kết hợp với việc kẻ đánh bại Toujou lại chính là 1 trong Touhoushinki là Himekawa lại càng làm nhụt chí phe của hắn.
Đại tướng của phe mình bị đánh bại cộng thêm Himekawa phản bội khiến cho toàn bộ thế cục của trận chiến này nghiêng hoàn toàn về phía phe của Takamiya. Những kẻ quyết định đi theo Takamiya cực kỳ mừng rỡ vì cảm thấy mình đã quyết định rất chính xác. Chỉ có những thành viên nòng cốt của băng Thiên Thần Sa Ngã của Takamiya mới hiểu rằng tình hình không phải lạc quan như những kẻ khác nghĩ.
Trong một phòng học của trường Ishiyama, tòa nhà này đã bị băng Thiên Thần Sa Ngã chiếm đóng làm đại bản doanh và nơi đây đang diễn ra cuộc họp bàn chiến thuật của các thành viên cốt cán băng này.
- Cho dù đám lâu la bị tiêu diệt sạch thì chúng ta vẫn không thể trở thành kẻ thống trị trường Ishiyama được - Ogata Harumi, người sở hữu Vương Thần Ấn mang số 2 của băng Thiên Thần Sa Ngã lên tiếng - nếu chúng ta không thể hạ được thằng Oga thì chúng ta sẽ mãi chỉ là vị vua không ngai mà thôi.
- Lo gì chứ, thằng Oga đó làm sao có để đánh lại được với Takamiya chứ - Naitou Sarii, kẻ mang số 6 nói.
- Không nên coi thường Oga, dù sao hắn cũng là kẻ đã và đang thống trị trường này - Suzumura Suzune, người mang số 5 nói - có ý tưởng nào không hả ngài tham mưu.
Suzune quay về một góc phòng và nhìn về phía người thanh niên có mái tóc kiểu Pompadour quá khổ nói. Himekawa, bây giờ đang là người mang Vương Thần Ấn số 3 và cũng là tham mưu của băng Thiên thần Sa Ngã thấy Suzune nói kháy mình thì đáp trả
- Ý tưởng thì tôi nhiều lắm nhưng trước khi nói thì tôi muốn cảnh báo cô một điều - Himekawa nói - cô nên cẩn thận thì hơn.
- Sao, ngài tham mưu định ra tay với tôi sao - Suzune cười khẩy - tưởng rằng mình hạ gục được Toujou thì là mạnh lắm sao, đó chỉ là nhờ Vương Thần Ấn của Takamiya mà thôi, anh không nên quên rằng tôi cũng sỡ hữu Vương Thần Ấn đấy.
Himekawa giữ im lặng một lát rồi nói tiếp:
- Hình như cô đang hiểu lầm ý tốt của tôi rồi, người mà cô nên cẩn thận là thằng Oga kìa - Himekawa lạnh nhạt nói - đi theo Oga một thời gian thì tôi biết được rằng nó có một khả năng rất đặc biệt, đó là nó có thể khiến cho những đối thủ nữ rơi vào lưới tình của nó. Cô em xinh xắn như vậy rất dễ rơi vào tầm ngắm của thằng Oga đấy, hi vọng lúc đó cô em không phản bội lại băng Thiên Thần Sa Ngã để đi theo nó.
- Tôi sẽ không bao giờ phản bội Takamiya - Suzune vỗ mạnh vào bàn rồi đứng bật dậy.
- Được rồi đừng kích động Suzumura -Udagawa Youken, thành viên mang số 4 đeo một chiếc mặt nạ có nụ cười đầy bí ẩn lên tiếng - Himekawa đừng trêu chọc cô ta nữa.
Thấy Udagawa lên tiếng thì Suzumura nghiến răng một chút rồi ngồi trở lại ghế còn Himekawa thì tiếp tục nói:
- Thằng Oga này là một kẻ nguy hiểm nhất mà tao từng gặp, trái với vẻ ngoài hiền lành nó cực kỳ độc ác và không bao giờ nương tay với kẻ thù. Nhưng bù lại thì nó lại rất quan tâm tới bạn bè, nếu muốn đối phó với nó thì phải nhắm vào thằng bạn thân vô dụng của nó... thằng Furuichi.
....................
- Alo, Oga-san - từ trong điện thoại truyền ra giọng của một thiếu nữ.
- Ai vậy? Honoka à? - sau nghĩ suy nghĩ vài giây thì hắn liền nhận ra đây là giọng của em gái Furuichi - em gọi điện cho anh có chuyện gì vậy.
- Dạ, khi nãy nii-san có bảo là ra ngoài mua bánh nhưng mãi chưa thấy về - Honoka lo lắng nói - nii-san có qua nhà anh không vậy?
- Đâu có đâu, em đã gọi điện cho nó chưa? - hắn hỏi.
- Vì nghĩ là đi mua bánh sẽ về ngay thôi nên nii-san không mang theo điện thoại.
- Thôi được rồi để anh đi tìm nó em cứ đi ngủ đi.
Nói xong thì hắn liền cúp điện thoại và ngồi dậy, nếu hắn đoán không sai thì Furuichi lại bị Himekawa bắt cóc mất rồi. Cũng may là hắn đã đưa gói khăn giấy của đại ma vương cho Furuichi cách đây không lâu. Chỉ cần Takamiya không tự mình ra tay thì khó có kẻ nào có thể đánh bại được Furuichi đang có sự trợ giúp từ Trụ Sư Đoàn 34.
- Chuyện gì vậy anh - Hilda vừa mới bế Nico đi tắm về thì thấy hắn đang thay quần áo nên hỏi.
- Thằng Furuichi bị bắt cóc rồi, em hãy đi gọi mấy người Aoi tới trường ngay nhé, anh sẽ tới đó trước - hắn đưa tay ôm lấy Nico và hôn lên má của Hilda một cái rồi biến mất.
Hilda thấy hắn nói vậy thì lập tức lấy ra điện thoại và bắt đầu gọi.
.............
Trước cổng trường Ishiyama là một đám học sinh trường Ishiyama đang đứng tán phét. Đây chính là bọn đàn em mới của Himekawa tất cả bọn này đều có quả đầu Pompadour và phong cách ăn mặc giống hệt với Himekawa.
Khi các băng nhóm đầu quân vào dưới trướng của băng Thiên Thần Sa Ngã thì Takamiya đã cho phép Himekawa biến lũ này thành thuộc hạ của mình và tạo thành tiểu đội Hime dưới sự điều khiển của Himekawa.
- Đứng lại mày là ai?
Bọn tiểu đội Hime này nhìn thấy có một người thanh niên xuất hiện ở trước cổng trường thì hùng hổ chặn đường cậu ta. Nhưng rất nhanh thì đám tiểu đội Hime này đã nhận ra kẻ mà chúng cản đường là ai.
- Là... là Oga!!! Nó tới đây 1 mình!!!
Nhận ra người mà mình cản đường là ông trùm hiện tại của Ishiyama thì bọn này lập tức hoảng loạn, bọn chúng vẫn chưa quên được cái cảnh đêm hắn và Toujou đánh nhau. Bọn này hầu hết là năm 2 và năm 3 nên đã tận mắt nhìn thấy hắn đánh sập cả cái trường Ishiyama này.
Khác với bọn năm nhất cuồng vọng thì đám này biết được sức mạnh của hắn khủng khiếp đến nhường nào.
- Rầm!!!
Một nháy mắt sau khi bọn này nhận ra hắn thì đã phải hứng chịu một đòn như trời giáng của hắn và ngã gục toàn bộ. Sau khi xử lý xong bọn lâu la này thì hắn tiếp tục tiến sâu vào bên trong trường.
Nhưng vừa mới đi được không lâu thì hắn lại bắt gặp một người quen.
- Chào thằng nhóc, lâu rồi không gặp ha - người này giơ tay lên chào hắn.
- Saotome-sensei - hắn nhìn về phía người mới xuất hiện nói.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------