- Vậy ra ông tới là nói với tôi những điều này thôi sao? - hắn nhìn Saotome nói.
Giống với tình tiết trong truyện, Saotome tới để khuyên nhủ hắn không nên đối đầu với Takamiya và Fuji vào lúc này.
- Ông coi thường tôi quá rồi đấy - hắn quay đầu và bỏ đi - ông nghĩ mấy cái trò ấn pháp mà ông dạy có thể khiến cho hai thằng đệ tử của ông mạnh hơn tôi sao?
Saotome thấy hắn không nghe lời khuyên can của mình thì chỉ đứng đó không nói gì cả. Từ trước khi tới đây ông ta cũng đã biết rõ là hắn sẽ không chịu nghe lời ông ta rồi. Chẳng qua lương tâm của ông ta không cho phép ông ta bàng quang đứng nhìn mà thôi.
Đây có thể nói là trận chiến giữa 3 tên đệ tử của mình nên Saotome không thể tham dự vào được. Saotome chỉ có thể nhắc nhở hắn cẩn thận mà thôi.
..........
Lúc này bên trong trường, Furuichi đang đánh nhau với Takamiya... à không phải nói là đang bị tên Takamiya đánh mới đúng.
Sức mạnh của Takamiya là hoàn toàn áp đảo so với Furuichi, cho dù cậu ta đã triệu hồi không biết bao nhiêu con quỷ của Trụ Sư Đoàn số 34 cùng một lúc thì cũng không thể thắng được Takamiya.
- Oga, cậu tới muộn quá đấy - Takamiya đứng đối diện với hắn trong hành lang của một dãy phòng học.
Furuichi và những Chuushou của Trụ Sư Đoàn số 34 bị Takamiya đánh bại đang nằm dưới đất.
Takamiya Shinobu Lv 88
- Anh bạn của cậu chờ cậu lâu quá nên mới bị đánh ra nông nỗi này đấy - Takamiya dẫm lên lưng của Furuichi và nhìn hắn nói - cậu ta cũng đã cố gắng bỏ chạy mấy lần nhưng đều bị bắt lại.
Takamiya nhìn hắn với vẻ mặt đầy sự khiêu khích.
- Sao vậy? Nhìn thấy bạn mình bị hành hạ mà cậu không cảm thấy tức giận sao - dường như Takamiya đang cố tình chọc giận hắn.
Nhưng hắn lại không hề lao lên tấn công Takamiya như cậu ta đã nghĩ mà chỉ đứng đó yên lặng nhìn.
- Hóa ra Oga Tatsumi nổi tiếng là luôn xả thân vì bạn bè lại chỉ là một kẻ máu lạnh thôi sao?
Thấy hắn không phản ứng giống với mong muốn của mình thì Takamiya chỉ cười nhạt. Takamiya liền đưa điếu thuốc đang cháy trên tay lên miệng rít một hơi và bắt đầu dùng sức dẫm lên lưng của Furuichi.
Nhưng ngay lúc này phía sau lưng của Takamiya lại xuất hiện một bóng người.
- Phập!!!
Takamiya đang bình tĩnh cầm điếu thuốc thì bỗng cậu ta cảm thấy có một thứ gì đó mảnh dài và rất lạnh lẽo đâm xuyên qua cơ thể mình. Cậu ta cúi đầu nhìn xuống dưới bụng mình thì thấy một lưỡi kiếm dài trắng muốt như xương đã đâm xuyên qua bụng của mình, trên lưỡi của thanh kiếm còn có những giọt máu của chính cậu ta đang nhỏ giọt xuống sàn.
- Phụt!!!
Bóng người phía sau lưng của Takamiya rút thanh kiếm khỏi bụng của Takamiya khiến cho những dòng máu tươi trong ổ bụng Takamiya như tìm được lối thoát mà chảy ồ ạt ra ngoài.
- Hự... - Takamiya ôm lấy vết thương đang chảy máu trên bụng mình lảo đảo chống tay vào tường.
Cậu ta xoay đầu lại nhìn về phía sau mình thì phát hiện ra không biết từ lúc nào mà có một hắn nữa xuất hiện phía sau mình.
Hắn cõng theo Nico từng bước tiến lại gần Takamiya và ảnh phân thân của hắn đang cầm thanh Kotsurei thì cúi xuống vác Furuichi lên vai rồi biến mất.
- Chính mày đã khơi mào cuộc chiến này nên mày sẽ phải lãnh nhận hậu quả của nó - hắn lạnh lùng nói - và đó chính là cái chết của mày.
Takamiya ôm lấy vết thương vẫn đang chảy máu của mình nhìn về phía hắn.
- Ha ha ha... mày nghĩ vết thương này có thể giết được tao sao - Takamiya hít một hơi thật sâu và đứng vững lại cơ thể - tao từng phải chịu những vết thương còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều.
Cùng với chiến ý đang bốc lên từ trong người Takamiya thì bỗng trên vai cậu ta xuất hiện một cô bé con khoảng 3~4 tuổi mặc một bộ váy gothic lolita màu hồng nhạt xen trắng. Cô bé này có mái tóc dài gợn sóng màu trắng toát cùng với cặp mắt cũng có màu trắng giống với Byakugan của hắn vậy.
- Quan sát
Tên: Lucifer
Tuổi: 4
Giới tính: Nữ
Hp: 3800/3800 (Hp regeneration: 38/s)
Mp: 2500/2500 (180 000/180 000) (Mp regeneration: 1800/s)
Lv 42
STR: 33
AGI: 67
VIT: 370
WIS: 42
INT: 66
LUK: 37
Vậy ra đây chính là Lucifer sao? Cô bé này chính là thứ giúp cho sức mạnh của Takamiya được tăng lên cực cao. Nguồn quỷ khí của Lucifer là 180 nghìn lận, Nico mặc dù đã trưởng thành khá nhiều từ khi gặp hắn nhưng hiện tại quỷ khí của cô bé mới chỉ có 150 nghìn mà thôi, Lucifer còn nhiều hơn Nico những 30 nghìn.
Nhưng dù sao sự chênh lệch này không phải là quá lớn và đã được sức mạnh của hắn bù vào nên phải nói là hiện tại hắn vẫn mạnh hơn Takamiya. Không chỉ có thể hắn còn sở hữu "chế độ phụ huynh" giúp cho hắn tận dụng được tối đa sức mạnh của Nico, điều này Takamiya không thể bằng hắn được.
- Soạt!!
Lucifer giơ tay trái lên, bỗng có một sức hút giống như một bàn tay vô hình đang kéo hắn về phía Takamiya.
- Đến lượt tao rồi - Takamiya lập tức vung nắm đấm về phía hắn.
Nhưng ngay khi nắm đấm của Takamiya kịp chạm vào mặt hắn thì đôi mắt của hắn đã chuyển sang thành một màu tím hết sức ma mi.
- Shinra Tensei.
Lập tức có một sức đẩy cực mạnh bắn ra từ cơ thể hắn tỏa ra khắp xung quanh.
- Rắc!!! - tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
Gia tốc tới từ đòn kéo của Lucifer, sức đẩy tới từ Shinra Tensei và lực cú đấm đi ngược chiều của Takamiya, cả ba thứ cộng lại và dồn thẳng lên bàn tay trái của Takamiya khiến nó vỡ nát ra.
- A A A...
Takamiya ôm lấy bàn tay trái đã dập nát của mình mà run rẩy, cậu ta nghiến răng thật chặt khiến cho những sợi gân xanh nổi lên đầy mặt do quá đau đớn. Máu không ngừng chảy ra từ những vết da rách do xương vỡ đâm thủng và những mạch máu vỡ ra do áp lực kinh khủng ép lên, bàn tay này của cậu ta cho dù có được điều trị cẩn thận thì cũng vẫn sẽ để lại di chứng nặng nề.
- Yếu quá... tao cứ tưởng có được Lucifer thì mày phải mạnh lắm cơ - hắn để lộ ra vẻ mặt thất vọng - ai ngờ mày lại chẳng đỡ nổi một đòn của tao.
Hắn đi lại gần đá vào bụng của Takamiya khiến cho cậu ta văng ra xa mấy mét nhưng cậu ta ngay lập tức có thể gượng dậy do hắn cố tình nương tay.
- Mày có biết tại sao Lucifer có sức mạnh lớn hơn Nico nhưng mà mày vẫn thua không - hắn nhìn về phía Lucifer đang ngồi dưới đất nhìn Takamiya với con mắt vô cảm - đó là bởi vì mày không hề chấp nhận Lucifer, mày luôn luôn căm ghét cô bé nên trong tiềm thức của mày bài xích sức mạnh của Lucifer.
Lời nói của hắn giống như dùng dao vạch vào tâm trí của Takamiya vì nó là hoàn toàn đúng. Lucifer đã khiến cho Takamiya phải mất cha và bà nội nên đã qua mấy năm rồi Takamiya vẫn không chấp nhận Lucifer và chỉ coi cô bé là công cụ mà thôi.
Hắn lại tiếp tục đến gần Takamiya và khuỵu gối xuống cách cậu ta khoảng 1 mét rồi đưa tay về phía Lucifer.
- Hãy đi với ta Lucifer, ta sẽ chăm sóc cho con - hắn nhìn Lucifer với ánh mắt trìu mến - ta sẽ yêu thương con giống như Nico vậy.
Lời này hắn nói ra khiến cho cả Lucifer và Takamiya kinh ngạc. Trên khuôn mặt lạnh nhạt vô cảm của Lucifer xuất hiện một chút thay đổi nhẹ, miệng cô bé hơi hé ra và đôi mắt cũng hơi mở lớn hơn một chút. Mặc dù chỉ là thay đổi rất nhỏ trên khuôn mặt nhưng đối với một cô bé vô cảm như Lucifer thì cũng là một sự thay đổi lớn.
Lucifer bắt đầu đứng dậy, cô bé không bay lơ lửng trên không nữa mà lại bước từng bước đi bộ tới gần hắn.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 330: SÁT LỤC DUYÊN KHỞI (6) (MERRY CHRISTMAS 10/10)
Lucifer đứng dậy khỏi mặt đất và bắt đầu đi về phía hắn trước ánh mắt khó tin của Takamiya. Lucifer chầm chậm từng bước một đi về phía hắn, khoảng cách một mét từng chút một thu hẹp lại và chỉ sau vài bước chân thì cô bé đã đi tới trước mặt hắn.
Lucifer đưa bàn tay nhỏ của mình nắm lấy mấy ngón tay trên bàn tay to lớn của hắn rồi bất chợt nhào vào lòng hắn. Lucifer dùng tay ôm chặt eo của hắn không buông, cô bé nhắm hai mắt lại và áp mặt mình vào bụng hắn giống như để cảm nhận rõ hơn hơi ấm của cơ thể hắn.
Song song với hành động của Lucifer thì trán của Takamiya bắt đầu sáng rực lên. Quỷ vương ấn của Takamiya tỏa ra ánh sáng rất mạnh nhưng chỉ sau giây lát nó đã tắt ngóm và quỷ vương ấn biến mất giống như chưa bao giờ xuất hiện ở đó vậy.
Trên mu bàn tay phải của hắn bỗng phát ra ánh sáng, một cái quỷ vương ấn giống hệt với quỷ vương ấn trên trán Takamiya lúc nãy xuất hiện ở đó.
Ting, độ hảo cảm của Lucifer tăng lên 100.
- Bắt Pet Lucifer.
Ting, bạn bắt Pet Lucifer thành công, độ trung thành hiện tại là 100.
Ting, bạn nhận được "trái tim nữ quỷ" x1
Cùng với tiếng thông báo của hệ thống thì hắn một lần nữa cảm giác được có một sợi dây liên kết xuất hiện kết nối linh hồn của hắn và Lucifer giống như hắn và Nico vậy. Ngoài ra hắn còn cảm nhận được một luồng quỷ khí còn dồi dào hơn cả của Nico đang dâng trào trong cơ thể của Lucifer.
Cực kỳ hài lòng với kết quả này hắn vòng tay ôm Lucifer vào lòng và đứng dậy, Nico từ sau lưng hắn bò lên trên vai và nhìn về phía người chị em mới của mình với ánh mắt hiếu kỳ.
Trong khi hai cô bé con còn đang đánh giá lẫn nhau thì hắn nhìn về phía Takamiya dường như đang chết lặng.
- Tao đã giúp cho mày thoát khỏi con quỷ đã khiến mày mất đi gia đình và ám ảnh mày bấy lâu nay rồi đấy. Sao, cảm động không? - hắn nhìn Takamiya với ánh mắt giễu cợt.
Lúc này Takamiya đã không còn sở hữu quỷ vương ấn nữa, mặc dù sức mạnh cơ bắp của cậu ta có thể nói là vẫn cực kỳ vượt trội so với những kẻ khác nhưng không có quỷ khí thì cậu ta chẳng thể gây nên nổi sóng gió gì. Đó là chưa kể bàn tay trái của Takamiya không có quỷ khí chữa lành thì coi như là đã phế luôn rồi.
- Chưa xong đâu... - khi hắn vừa mới quay đầu bỏ đi thì Takamiya dùng tay phải chống xuống đất và đứng dậy - cho dù tao chỉ có một mình thì tao vẫn muốn đánh tiếp.
Nhìn thấy vẻ mặt của Takamiya thì hắn có phần nể phục cậu ta.
- Không bỏ cuộc dù bất cứ chuyện gì xảy ra ư? Mày quả là đáng mặt đàn ông đấy - hắn có chút tán thưởng nhìn Takamiya - được rồi, tao sẽ đánh với mày một trận.
Hắn để Nico và Lucifer xuống dưới đất và bước tới trước.
- A A A.... - Takamiya lao tới tấn công trước.
Hắn không hề né tránh mà dùng vai của mình đỡ lấy cú đấm này và đấm trả một cú vào mạn sườn của Takamiya. Takamiya cảm thấy như có một chiếc xe tải húc thẳng vào người khiến cho cậu ta không thở nổi nhưng chỉ hơi lảo đảo một chút Takamiya đã lấy lại thăng bằng và tiếp tục tấn công.
Hắn và Takamiya đánh nhau hoàn toàn không hề né tránh mà dùng chính cơ thể của mình đỡ lấy đòn của đối phương. Nhưng hiệu quả của nó lại hoàn toàn trái ngược với nhau, với cơ thể của thần hắn hoàn toàn không hề bị thương chút nào trước những đòn tấn công của Takamiya nhưng cậu ta thì lại bị những đợt tấn công như vũ bão của hắn khiến cho bị thương ngày càng nặng.
- Bốp!!!
Cuối cùng khi chịu một cú đấm thứ n của hắn thì Takamiya đã bay ra xa và bất tỉnh nằm trên mặt đất.
- Bộp... bộp... - một tiếng vỗ tay vang lên.
- Không thể tin được là cậu lại có thể cướp lấy Lucifer từ tay của Takamiya-kun - đúng lúc này một người thanh niên mặc vest đen có mái tóc dài cột thành đuôi ngựa xuất hiện, đây chính là người từng xuất hiện khi hắn đang đánh nhau với Nasu - thật đáng thất vọng Takamiya, cậu đã trở nên vô dụng rồi.
Người thanh niên này bỗng lấy ra một chiếc dao găm nhỏ rồi ném về phía ngực Takamiya. Nhưng vừa bay được nửa đường thì nó đã đổi hướng bay ra xa rồi rơi xuống đất.
Người thanh niên này hơi ngạc nhiên một chút nhìn về phía Lucifer còn đang giơ bàn tay của mình lên. Vừa rồi chính là Lucifer đã ra tay cứu lấy Takamiya. Mặc dù không còn đi theo Takamiya nữa nhưng trong những năm tháng đi theo cậu ta thì Lucifer cũng có tình cảm nhất định, cô bé không muốn Takamiya phải chết.
Nhìn ra được suy nghĩ của Lucifer hắn liền bước tới và nói:
- Có vẻ như con gái của tao không muốn thằng này chết, mày làm ơn cút đi được không - mặc dù có vẻ mặt hơi mỉm cười nhưng giọng nói của hắn mang theo sắc thái ra lệnh rất rõ ràng, nếu tên kia mà không rời đi trước khi hắn ra tay thì đừng hòng toàn mạng.
- Cậu đâu cần phải căng thẳng như vậy chứ - người thanh niên này vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nói - thôi thì cậu muốn làm gì thì cứ làm đi, kiểu gì thì Fuji-kun cũng sẽ lo nốt phần còn lại thôi mà.
Nói xong tên thanh niên này thè lưỡi ra để lộ một viên ngọc đang phát sáng, viên ngọc này chính là thứ đã giúp tên này thoát khỏi Kamui của hắn lần trước. Hắn nhìn viên ngọc này một chút rồi thôi, tên thanh niên kia cũng đã biến mất.
Hắn bỏ đi để mặc Takamiya nằm ở trên sàn nhà. Hắn chỉ cần Takamiya không chết là được còn đâu hắn không có nhiệm vụ phải chữa trị cho cậu ta.
- Oga!!
Bước xuống sân trường, lúc này mấy người của Touhoushinki đã xuất hiện đầy đủ ở đây. Đám Thiên Thần Sa Ngã của Takamiya đã mất đi Vương Thần Ấn ngay khi Takamiya mất đi Quỷ Vương Ấn của Lucifer. Không có Vương Thần Ấn thì việc phải đối đầu với Touhoushinki sở hữu Vương Thần Ấn quả là một cơn ác mộng đối với băng Thiên Thần Sa Ngã. Thậm chí là bọn chúng còn không thể phản kháng đã bị Touhoushinki đánh bại rồi.
Himekawa lúc đó đã bộc lộ Vương Thần Ấn của mình ra và toàn bộ đám tiểu đội Hime liền lột áo khoác để lộ chữ Thánh (聖 Saint nghĩa là thánh) thể hiện mình đứng về phe Saint Ishiyama của Touhoushinki.
- Vậy là giải quyết xong băng của thằng Takamiya rồi - Kanzaki bóp bóp vai nói.
- Bọn này toàn lũ yếu như sên, tao chẳng thấy đứa nào mạnh cả - Toujou thì có vẻ bất mãn vì không gặp được đối thủ xứng tầm.
- Tatsumi-san chắc là anh sẽ hứng thú với người này đấy - Yuka đứng trong đám người bỗng nhiên hí hửng nói.
Hắn nhìn về phía Yuka thì thấy cô ấy vác tới một cô gái có làn da rám nắng và mái tóc màu nâu nhạt đang bị trói bằng dây thừng.
- Yuka, đây là ai vậy? - hắn hỏi.
- Đây chính là Suzumura Suzune thành viên của băng Thiên Thần Sa Ngã đã bị Aoi-neesan đánh bại đó - Yuka cười lớn - em đã bắt cô ta về làm chiến lợi phẩm đấy. Bây giờ em nộp lại cô ta cho thủ lĩnh của quân ta cũng chính là anh đấy.
Trời ạ, Yuka ơi là Yuka!!! Cô ấy làm như bây giờ đang là thời chiến quốc hay sao mà bắt tù binh với cả chiến lợi phẩm cơ chứ.
Himekawa đứng ngoài thấy cảnh này mà không biết nói gì cả, cậu ta đã từng nói đùa với Suzune rằng cô ta nên cẩn thận nếu không sẽ bị hắn để ý tới và bắt về làm bạn gái mình. Ai ngờ bây giờ chuyện này thật sự đã xảy ra, mặc dù không phải là do chính tay hắn bắt lại nhưng kết cục của Suzune cũng chẳng khá hơn là mấy.
Đám con trai lấy bừa một cái cớ rồi kéo nhau rời đi để lại đám con gái và hắn đang nhìn Suzune với ánh mắt đầy sự hứng thú.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 331: TỚI MỸ
Kết thúc trận chiến giữa nhóm trường Saint Ishiyama của Touhoushinki và băng Thiên Thần Sa Ngã của Takamiya thì không khí trong trường Ishiyama đã trở nên đỡ căng thẳng hơn nhưng tất cả các học sinh vẫn đang ngóng trông một trận chiến cuối cùng để xoay chuyển cục diện giữa hắn và kẻ mạnh nhất trong Satsuriku Engi là Fuji.
Nhưng qua một đoạn thời gian mà Fuji vẫn không xuất hiện cộng thêm việc những băng nhóm trước đây từng quy thuận dưới trướng Takamiya lại hành động dưới sự điều khiển của Himekawa nên khi cậu ta thể hiện rằng mình chấp nhận hắn làm đại ca thì đồng nghĩa với việc 90% số học sinh trong trường đã đứng về phía hắn.
10% còn lại là thuộc hạ của hai người đứng thứ 4 và thứ 6 của Satsuriku Engi là Akahoshi Kankurou và Ichikawa Ebian lại đang cảm thấy lo lắng cho địa vị của đại ca mình.
Còn về phần nhân vật chính của chúng ta thì vẫn đang hưởng thụ những tháng ngày nhàn nhã của mình. Hilda đã đi báo cáo với đại ma vương về việc những con quỷ thuộc Thất Đại Tội liên kết với con người để chống lại con gái của ông ta được vài ngày rồi và cuối cùng hôm nay cô ấy đã trở về.
- Tatsumi-san, tiểu thư em về rồi rồi đây - Hilda vừa vào nhà là đã nhào vào lòng hắn ngồi.
Nico từ trên ghế sofa bò vào lòng Hilda ngồi và tạo thành cảnh tượng Hilda ngồi trong lòng hắn còn Nico thì ngồi trong lòng Hilda. Lucifer ngồi bên cạnh thấy cảnh này thì lại chăm chú nhìn vào họ, trong ánh mắt của cô bé dậy nên một vài gợn sóng nhỏ.
- Ủa, con bé nào đây? - Hilda nhìn Lucifer hỏi, trước lúc đi cô ấy chỉ nghe hắn nói về Lucifer mà chưa gặp mặt cô bé bao giờ nên cô ấy mới không nhận ra.
Hắn quay sang thấy Lucifer đang nhìn mình thì liền đưa tay xoa đầu cô bé và nói:
- Đây là Lucifer, từ nay cô bé sẽ là một thành viên trong gia đình chúng ta.
Nghe thấy hắn nói đây chính là Lucifer thì Hilda hơi cảnh giác một chút nhưng hắn đã nói rằng từ nay cô bé sẽ là một thành viên trong gia đình thì thái độ của Hilda phần nào dịu đi. Theo bản năng thì đương nhiên là Hilda không thích kẻ đã từng đối địch với tiểu thư của mình nhưng đối với Hilda mệnh lệnh của hắn là tuyệt đối nên cô mới thay đổi thái độ.
- Chuyến này trở về ma giới em có thu hoạch được gì không - nhận ra Hilda không thích Lucifer cho lắm thì hắn liền đánh lạc hướng cô ấy.
- Đúng rồi, sau khi báo cáo việc những con quỷ trong thất đại tôi xuất hiện ở nhân giới cho đại vương thì em cũng có tiến hành điều tra một chút và đã phát hiện ra được những con quỷ này đều bị điều khiển bởi tập đoàn Solomon - Hilda nói - tin này là do bác sĩ Furcas nói lại cho em. Ngoài ra em còn phát hiện ra rằng Iris-sama, mẹ của tiểu thư đang ở tập đoàn đó.
- Người phụ nữ trong bức "chân dung ác ma" đó sao - hắn biết rõ là mẹ của Nico đang ở tập đoàn Solomon nhưng hắn lại không thể biết được vị trí cụ thể của nó đang ở đâu.
- Chắc chắn phu nhân đã bị bọn chúng bắt cóc và lợi dụng - Hilda tỏ vẻ tức giận - bởi vì phu nhân là người duy nhất có khả năng điều khiển được những con quỷ thuộc Thất Đại Tội.
Hắn biết rõ địa vị của Iris trong lòng Hilda cao đến thế nào, Hilda coi Iris giống như chị ruột của mình vậy. Biết được tin Iris đang ở trong tập đoàn đối địch với chính con gái của mình thì tất nhiên là Hilda rất lo lắng cho cô ấy.
- Nếu như vậy thì chúng ta hãy cùng đi cứu cô ta ra nào - hắn nắm lấy tay Hilda và nói.
..................
Tiểu bang Nevada, Mỹ là một tiểu bang mà phần lớn đất đai khô cằn nhưng cũng là một trong những bang giàu mạnh nhất nước Mỹ với những ngành kinh tế chủ lực là khai mỏ, chăn nuôi, sòng bạc và du lịch. Nhắc đến nước Mỹ thì ngoài tượng nữ thần tự do ở New York hay nhà trắng ở DC thì người ta sẽ nghĩ ngay đến những sòng bạc cao cấp ở Las Vegas thuộc tiểu bang Nevada này.
Đây cũng chính là nơi mà tập đoàn Solomon đặt trụ sở của mình ở đó. Lúc này hắn ôm theo Lucifer và cùng Hilda đang bế Nico đứng ở ven đường cao tốc ở một vùng sa mạc rất vắng vẻ. Alain Delon do lần đầu tới một nơi rộng lớn như nước mỹ thì do không nắm rõ địa lý nơi đây nên đã đưa bọn hắn tới vùng rìa phía bắc Nevada chứ không phải Las Vegas nằm ở phía nam tiểu bang này.
Với khoảng cách gần 600 km này thì hắn và Hilda đứng ở ven đường để xin đi nhờ xe. Cuối cùng thì sau gần 20 phút chờ đợi đã có một chiếc xe tải xuất hiện trên đường cao tốc này, hắn đứng ra sát đường nhựa và giơ ngón cái lên để xin quá giang.
- Ù... ù... - khi đi quá bọn họ khoảng 10 mét thì chiếc xe tải đã dừng lại.
Hắn cùng Hilda đi tới cửa sổ bên trái của chiếc xe tải này và nhìn lên người đàn ông to béo đang ngồi ở ghế lái.
- Ông có thể làm ơn cho chúng tôi quá giang tới Las Vegas được không - hắn nói.
- Được thôi, lên đi - người đàn ông to béo này cười lớn.
Hắn và Hilda đi sang bên phải để leo lên ghế phụ của chiếc xe tải. Bước lên xe rồi hắn mới nhận ra rằng người tài xế mập mạp này trông rất là quen mắt. Mặc dù những người mập mạp thì hay có những nét tương đồng nhưng hắn dám chắc người đàn ông này có gì đó rất quen thuộc.
- Tôi là Michael, rất vui được làm quen - người đàn ông này nói - hai cô cậu làm gì ở giữa sa mạc thế?
Michael? Lúc nãy lên xe hắn không để ý tới tên của người đàn ông này nên không nhớ ra. Đây không phải là chính người đàn ông đã cho Oga và Furuichi quá giang ở trong truyện sao?
Lần này hắn tới Mỹ là có sự chênh lệch về thời gian so với trong truyện mà vẫn có thể gặp được người đàn ông này sao. Điều này chỉ có thể nói là do thằng tác giả quá lười nghĩ tên cho nhân vật mới nên dùng luôn lão béo này.
- Tôi là Oga còn đây là vợ tôi, Hilda - hắn trả lời - chúng tôi tới đây du lịch nhưng bị lạc mất xe bus...
Lần này mặc dù người đàn ông mập mạp này không bị cướp và cũng không được hắn giải cứu như Oga trong truyện nhưng Michael vẫn là người rất cởi mở nên bọn họ vẫn nói chuyện rất vui vẻ.
- Bây giờ cũng muộn rồi chúng ta chưa thể tới Las Vegas ngay được đâu, hai người tới nhà tôi nghỉ qua đêm đi - Michael thể hiện lòng hiếu khách của mình bằng cách mời hắn và Hilda về nhà mình chơi - con gái tôi làm món Lasagna ngon lắm.
Sau hơn 4 tiếng đồng hồ lái xe thì đã gần 8 giờ tối rồi. Michael đánh xe vào trong một thị trấn nhỏ ở trên đường và nói:
- Chào mừng tới thị trấn quê nhà của tôi (my home town, bên mỹ không có khái niệm quê mà đứa trẻ được sinh ra ở đâu sẽ gọi đó là home town chứ không theo quê bố hoặc mẹ).
Đây là một thị trấn rất tiêu điều, vào tầm giờ này hầu như không có ai ở ngoài đường cả trừ một vài tên côn đồ và những người vô gia cư đang đứng quanh một chiếc thùng phi được đốt lửa để sưởi ấm.
- Nhà tôi đây rồi - Michael dẫn bọn hắn tới một căn nhà khá là bình thường ở giữa thị trấn.
Nhưng vừa mới đi tới gần cửa thì đã có những tiếng quát tháo và va chạm phát ra từ bên trong ngôi nhà.
- Nói mau, thằng chó đó ở đâu - một giọng đàn ông vang lên.
- Tôi đã bảo là không biết rồi cơ mà - giọng một người phụ nữ trẻ vang lên.
- Rầm!! - cánh cửa bị đẩy tung ra và có một cô gái tóc vàng xinh đẹp chạy ra từ trong nhà.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 332: LÒNG HIẾU KHÁCH
- Brenda!?! - Michael liền nhận ra cô gái tóc vàng này.
Cô gái tóc vàng này chính là con gái của lão Michael, hắn đã nhìn thấy ảnh của cô ấy được dán trên xe tải của lão Mike béo.
- Papa!! - Brenda thấy cha mình xuất hiện thì mừng rỡ chạy tới và quay về phía mấy người đàn ông đang chầm chậm bước ra khỏi căn nhà - chúng mày chết chắc rồi, Papa tao là ông trùm nổi tiếng tàn bạo đó.
Trong mắt những đứa con thì cha chúng chính là người anh hùng vĩ đại nhất nhờ vào những lời chém gió tung giời mà những người cha hay nói với con mình lúc còn nhỏ. Hiển nhiên lão Michael không phải là ông trùm gì gì đó rồi, ông ta chỉ là một người tài xế lái xe tải bình thường mà thôi.
Mấy người đàn ông này thấy sự xuất hiện của mấy người bọn hắn thì cũng không hề dao động. Một tên trong số đó có mái tóc dài và có một sợi dây quấn quanh trán như dân Hippie bước lên và giơ một khẩu súng lúc về phía bọn hắn.
- Ông trùm hả, tao cho chúng mày 2 giây để cút cho khuất mắt tao - tên này vừa nhai kẹo cao su vừa nói - 1, 2...
Tên này đếm rất nhanh và ngay lập tức bóp cò, nhưng ngay khi cò súng vừa nảy thì bỗng có hai ngón tay bóp bẹp dí đầu súng.
- Đoàng!!! - một tiếng nổ vang lên nhưng lại không phải là viên đạn được bắn ra mà là khẩu súng đã phát nổ.
Do hắn bóp chặt đầu súng nên phần khí nén bộc phát ra do thuốc nổ đã dội ngược lại khẩu súng và phát nổ ngay trên tay tên Hippie.
- A A A!!! - tên Hippie ôm chặt bàn tay bị phỏng nặng do thuốc nổ gào thét đau đớn nhưng ngay lập tức đã bị hắn cho một đạp và cắm đầu xuống đất.
Mấy tên đồng bọn của tên Hippie chỉ vừa mới kịp bất ngờ một chút thì hắn đã xuất hiện ở trước mặt bọn này và tung ra những cú đấm cực nhanh.
- Rắc!!! Rầm!!!
Lũ này dính một đấm của hắn thì văng ra giữa đường và bất tỉnh, hắn dùng chân đá tên Hippie đang cắm đầu dưới đất ra giữa đường rồi giơ tay về phía cái lỗ mà tên này đã cắm đầu vào trên đất. Bàn tay hắn sáng lên một vòng tròn nhỏ với những ký tự kỳ lạ và rồi lỗ thủng trên mặt đất lập tức liền lại.
Hai cha con Michael tận mắt nhìn thấy hắn đánh bại mấy tên côn đồ một cách dễ dàng và sửa lại mặt đất bằng phép thuật thì cực kỳ kinh ngạc.
- Đó là phép thuật sao!?! Chú em là phù thủy à - lão Michael hoàn toàn không khiếp sợ khi thấy hắn thi triển phép thuật mà còn lấy làm thích thú nữa kìa.
Brenda đứng bên cạnh thì cũng nhìn hắn với ánh mắt sáng ngời những bỗng nhiên cô ấy lại la lên:
- Cẩn thận!!
- Soạt!!!
Cùng với tiếng hô của Brenda thì một người thanh niên xuất hiện và dùng dao chém về phía hắn.
- Keng!!!
Nhưng con dao vừa mới vung lên thì đã có một âm thanh kim loại chát chúa vang lên. Hắn cầm chiếc Kunai trên tay và quay lại lạnh lùng nhìn người thanh niên tóc vàng đang cầm con dao găm đã bị Kunai của hắn chém đứt.
- Khoan đã, đây là anh trai của tôi - Brenda chạy tới kéo lấy tay hắn.
Brenda vừa mới tận mắt chứng kiến hắn sử dụng phép thuật cùng với việc hắn dễ dàng chém đứt con dao găm của anh trai mình nên lo lắng hắn sẽ ra tay với cậu ta.
Hắn cũng không có hành động gì quá khích cả, hắn biết rõ người này là con trai của lão Michael nên mới chém đứt con dao của cậu ta. Nếu không phải như vậy thì chỉ với việc dùng dao tấn công hắn thì thứ bị chém đứt phải là cái đầu của cậu ta kìa.
...............
- Tôi xin lỗi vì hành động của anh trai tôi, anh ta thô lỗ lắm hai người hãy kệ anh ấy đi - Brenda mặc một chiếc tạp dề đen mang theo một chiếc khay thủy tinh vừa lấy ra khỏi lò nướng - để tôi đãi các bạn món Lasagna sở trường của tôi.
Sau khi hiểu lầm được giải quyết thì Michael đã dẫn hắn và Hilda vào nhà để ăn tối còn Duran, anh trai của Brenda đã đi tới chỗ ông trùm của bọn vừa rồi là Corey để giảng hòa vì hắn vừa ra tay đánh mấy tên thuộc băng King Joker của tên này.
- Vậy ra anh là người Nhật à - Brenda ngồi vào một chiếc ghế bên cạnh hắn và hỏi chuyện - người Nhật nào cũng đẹp trai như anh à.
Câu sau thì Brenda hạ giọng xuống và đưa tay chạm vào đũng quần của hắn và mỉm cười nhìn hắn. Brenda nhẹ nhàng vuốt ve người anh em của hắn từ bên ngoài quần khiến cho đũng quần hắn dần nổi lên một chiếc lều.
Cảm nhận được phản ứng của hắn Brenda càng thêm lớn mật mà kéo khóa quần hắn và thò tay vào trong. Nhưng sau một lát thì Brenda thu tay lại vì mặc dù Michael vẫn đang ngồi ăn Lasagna mà không hay biết con gái mình đang ve vãn chàng trai mà mình mới dẫn về nhưng dù sao đây cũng không phải là nơi riêng tư nên bọn họ cũng không thể tiếp tục chuyện ấy được.
Có điều qua hành động vừa rồi và ánh mắt đầy khiêu khích của Brenda thì hắn cũng đã hiểu được ý đồ của cô ấy. Sau bữa tối thì Brenda dọn dẹp bàn ăn còn Michael thì dẫn hắn và Hilda lên phòng ngủ dành cho khách.
- Xin lỗi nhé, căn phòng này hơi nhỏ cậu thông cảm nhé - lão Michael nói.
Thông thường phòng cho khách thì chỉ có một giường đơn thôi, mặc dù giường nhà lão Michael khá rộng nhưng hắn và Hilda cùng với Nico và Lucifer ngủ trên chiếc giường này thì có vẻ hơi chật chội.
- Không sao đâu, ông đừng lo - hắn nói.
Chỉ là một chút vấn đề cỏn con làm sao có thể làm khó được hắn cơ chứ. Sau khi lão Michael rời khỏi thì hắn đẩy chiếc giường này qua một bên và lấy một chiếc giường to hơn từ trong hệ thống ra. Chiếc giường này dù không phải chiếc giường lớn nhất mà hắn có do căn phòng này không đủ to để đặt chiếc giường lớn hơn nhưng cũng đủ cho 5~7 người trưởng thành nằm thoải mái.
Đến gần đêm, cửa phòng hắn bỗng mở hé ra, một ánh mắt từ bên ngoài ngó vào trong phòng thì thấy hắn đang ngồi ở mép giường.
Brenda đẩy cửa thêm một chút rồi thò tay qua cửa vẫy vẫy hắn. Hắn đứng dậy đi đến cửa rồi bất ngờ kéo Brenda vào trong khiến cô ngạc nhiên.
Lúc đầu Brenda định dẫn hắn về phòng mình nên khi bị hắn kéo vào phòng cô khá là giật mình do lúc này Hilda đang nằm trên giường.
Hắn bế Brenda lên giường và bắt đầu cởi quần áo của cô ấy ra. Brenda nhìn sang bên cạnh thấy Hilda không những không tức giận mà còn đang chủ động cởi quần áo của mình ra rồi giúp hắn cởi quần áo nữa. Brenda hiểu rằng hắn muốn chơi threesome với mình và Hilda nên càng thêm hưng phấn mà phối hợp để hắn cởi quần áo của mình ra.
Suốt cả đêm hai cơ thể mềm mại và trắng mịn cứ quấn lấy cơ thể săn chắc của hắn. Căn phòng đã được hắn sử dụng phép thuật cách âm nên những tiếng rên rỉ đầy sung sướng của hai cô gái không bị ai nghe thấy cả.
..............
Sáng sớm, Brenda thức dậy và mặc lại quần áo rồi trở về phòng mình để tránh bị lão Michael phát hiện ra. Suốt đêm cùng Hilda phục vụ cho hắn đã khiến cho độ hảo cảm của Brenda tăng lên rất cao và đã được hắn thu vào trong hậu cung của mình.
Một điều khá bất ngờ là một cô gái Mỹ xinh đẹp như Brenda lại vẫn còn trinh cho tới tối hôm qua, có lẽ do cô sống ở thị trấn khá là hẻo lánh này nên mới vậy. Hắn thì rất vui vẻ khi biết được chuyện này vì việc mình là người đầu tiên và duy nhất được chạm vào một phụ nữ xinh đẹp luôn luôn là một điều mơ ước của rất nhiều thằng đàn ông.
Khi hắn và Hilda xuống dưới nhà để chuẩn bị lên đường thì lại nghe được tiếng Michael và Brenda đang nói chuyện. Nghe giọng của hai người này có vẻ như họ đang lo lắng về điều gì đó.
- Có chuyện gì vậy? - hắn hỏi.
- Là Duran, anh ấy tới chỗ của Corey suốt đêm qua tới giờ vẫn chưa trở về - Brenda lo lắng nói.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 333: CUNG HOÀNG ĐẠO
Bên rìa một thị trấn nhỏ ở một nơi hoang vắng của Nevada có một nhà máy đã bị bỏ hoang từ lâu. Nhà máy này là do tập đoàn Solomon dựng nên và giờ đây đã trở thành cứ điểm cho băng xã hội đen King Joker.
Những tấm hàng rào lưới thép được dựng lên xung quanh nhà mày này đã khá là cũ rồi. Có một đôi nam nữ bế theo một bé gái xuất hiện ở bên cạnh hàng rào của nhà máy này. Lúc này Nico đang ngồi trên vai hắn còn Lucifer thì đã ẩn mình đi rồi. Bây giờ chỉ có một mình hắn mới cảm nhận được sự tồn tại của Lucifer mà thôi.
- Theo lời Michael thì thằng Corey kia đang làm việc cho tập đoàn Solomon nên chắc chắn nó phải biết được vị trí cụ thể của tập đoàn này - hắn nói với Hilda - chúng ta có thể bắt tên Corey này dẫn đường tới thẳng trụ sở của tập đoàn Solomon.
Mục đích hắn tới đây là để bắt tên Corey này, còn việc giải cứu Duran, con trai của lão Michael chỉ là tiện đường mà thôi.
Bước vào bên trong nhà máy, hắn thấy được một vài tên du côn đang ngồi ở trước cổng của nhà máy và bọn này cũng nhìn thấy hắn.
- Thằng Nhật với đứa bé gái... đó là đứa mình cần tìm à - một tên du côn quay sang nói với đồng bọn - tao tưởng nó đang ở nhà Duran?
- Hình như đúng là nó đấy... nó đến đây thì càng tốt đỡ mất công phải đi vào thị trấn - một tên du côn khác nói.
Bọn này lập tức đứng dậy đi về phía hắn, từ trong tòa nhà cũng có thêm vài thằng kéo ra ngoài.
- Bắt nó lại!!
Cả lũ du côn cùng nhau nhào tới chỗ của hắn, hắn vẫn bình tĩnh nhìn lũ này lao tới gần.
- Shinra Tensei!!
Một luồng khí áp cực mạnh hất bay đám du côn này, sức đẩy tới từ Shinra Tensei đập thẳng vào người khiến cho bọn này choáng váng. Hắn rất yêu thích chiêu này của Rinnegan vì nó rất tiện lợi, đặc biệt là khi dùng để xử lý một đám người đông đảo.
Quá nữa lũ du côn dính phải chiêu Shinra Tensei thì không thể gượng dậy nổi nhưng vẫn có những tên có thể đứng dậy được. Mấy tên này đứng dậy và bắt đầu phát ra quỷ khí, mặc dù không mạnh nhưng lượng quỷ khí này vẫn giúp đám người này đứng dậy được sau đòn của hắn.
Bọn này đều nhận được Vương Thần Ấn từ con quỷ của Corey là Taurus (Kim Ngưu). Chỉ có điều là cho dù là kẻ sở hữu Quỷ Vương Ấn như Takamiya còn không phải là đối thủ của hắn chứ nói gì đến lũ lâu la chỉ có Vương Thần Ấn đến từ Taurus?
- Không ngờ mày dám mò đến tận đây đấy khỉ vàng - đúng lúc này một tên da trắng đeo kính màu có mái tóc với đôi mai tóc dài giống như phong cách của những năm thập niên 70 vậy.
- Corey!!
Đám du côn nhìn thấy người này xuất hiện thì mừng rỡ kêu lên, đây chính là thủ lĩnh của băng King Joker và cũng là kẻ làm việc cho tập đoàn Solomon.
Corey Lv 50
Yếu vãi!!!
Không thể tin được là tên Corey này có được Taurus là con quỷ thuộc 12 cung hoàng đạo mà lại yếu đến cái mức này. Thậm chí đám Kanzaki còn không cần đến Vương Thần Ấn cũng có thể xử được tên này nữa kìa.
Thấy tên này yếu vãi linh hồn ra thì hắn cũng chẳng cảm thấy có gì hứng thú cả. Hắn liền giơ tay lên và một vòng ấn pháp rất lớn có đường kính lên tới vài mét xuất hiện trước mặt hắn.
- Chết đi... - hắn vung nắm đấm ra và một luồng năng lượng hủy diệt phát ra từ ấn pháp nhắm thẳng tới tên Corey và đám du côn.
- Uỳnh!!!
Luồng năng lượng này quét qua nhà máy và để lại một lỗ thủng lớn trên tường và tạo ra một con đường đi xuyên qua nhà máy này.
- Hự... - đám du côn kia mặc dù có Vương Thần Ấn nhưng do quỷ khí của Taurus có hạn nên dính phải đòn này của hắn thì đừng có hòng dậy nổi.
Còn tên Corey thì bị bỏng khắp người đang nằm bẹp xuống đất, tên này thật sự là quá yếu đi.
- Hừ đúng là tên vô dụng - bỗng có một giọng nói vang lên - tập đoàn đã cho hắn Taurus vậy mà tên rác rưởi này vẫn chẳng khá hơn chút nào.
- Chúng ta mong chờ ở tên này làm gì cơ chứ, hãy tự mình ra tay thì hơn - một giọng nói khác vang lên, lần này có vẻ là nữ.
Sau đó một đôi nam nữ từ trên trời nhảy xuống và tiếp đất. Khi hắn vừa mới định nói gì thì hai người này làm những động tác khiến hắn nuốt trở về những điều muốn nói.
- Tên tôi là Mitch!! - người phụ nữ uốn éo ra một động tác kỳ lạ rồi hô to
- Tên tôi là Akinori!! - tên đàn ông cũng tạo một cái dáng dị hợm không kém.
- Hai chúng tôi chính là... những sứ giả tình yêu của tập đoàn Solomon. Masquerade!!! - hai người chắp tay lại tạo thành hình trái tim rồi hét lớn.
...
Cái đéo gì thế này? Chúng mày là tiểu đội Rocket à?? Thế con mèo đâu???
Trong khi hắn vẫn còn đang cạn lời không biết nói sao về màn giới thiệu vừa rồi thì hai người này tiếp tục nói:
- Bọn ta không ngờ sẽ gặp ngươi ở đây đâu Oga Tatsumi. Sau khi để sổng mất lão Saotome Zenjuro thì chúng ta đã phải trở về trụ sở...
Ai quan tâm hai ngươi làm cái gì đâu cơ chứ.
- Bọn ta sẽ lấy lại Lucifer từ tay của người - sau lưng hai người hắn đầu hiện lên những luồng quỷ khí màu đen - bọn ta sẽ cho ngươi thấy được sức mạnh thực sự của những con quỷ thuộc 12 cung hoàng đạo.
Mitch Lv 61
Akinori Lv 60
Luồng quỷ khí sau lưng Mitch và Akinori dần tan đi và để lộ ra hình dáng con quỷ của họ. Con quỷ của Mitch là một con cua rất lớn, nó chính là Cancer (Cự Giải) trong 12 cung hoàng đạo.
Còn con quỷ của Akinori là... cái con mẹ gì thế kia!?! Trong con quỷ của Akinori người không ra người thú không ra thú. Ngoài phần thân trông không đến nỗi nào thì con quỷ của Akinori có một cái cổ dài ngoằng cộng thêm cái mặt trông hơi giống mặt của Vô Diện.
- Hãy chiêm ngưỡng sức mạnh của Libra (Thiên Bình hay Thiên Xứng) của ta đây - Akinori nói.
Nghe thấy câu này của Akinori thì hắn cảm thấy một cơn phẫn nộ đang dâng lên trong lòng.
- Con quái này mà là Libra ấy à, tao sẽ vặt đầu nó để xả giận cho những người thuộc cung Libra trên thế giới này trong đó có tao - hắn nghiến răng nói - chết mẹ mày đi!!!
Hắn bất ngờ lao tới phía con quỷ sau lưng Akinori và tung một cú đấm thẳng vào mặt nó. Cú đấm của hắn khiến cho cái mặt như Vô Diện của con quỷ này lõm vào một lỗ lớn.
Hắn liên tục tung những cú đấm như trời giáng vào người con quỷ được gọi là Libra này khiến nó không thể phản kháng nổi.
- Rầm!!!
Cuối cùng hắn tung một cú đấm từ trên xuống giữa ngực con quỷ này, cú đấm này ấn chặt con quỷ xuống mặt đất và dư lực từ cú đấm truyền xuống dưới đất khiến nó lõm xuống một cái hố cực lớn.
- Libra!!! Libra!!!
Akinori nhìn thấy con quỷ của mình bị hắn tấn công dồn dập thì sững người, đến khi hắn tung cú đấm cuối cùng thì nó đã hẹo từ lâu rồi. Akinori vội vã chạy tới ôm xác con quỷ của mình và kêu la nhưng giờ đây con quỷ đã chỉ còn là một đống bầy nhầy không hơn không kém.
Sau khi xử lý xong con quỷ của Akinori thì hắn lại nhìn về phía Mitch và con cua của cô đang đứng ở xa. Thấy hắn nhìn về phía mình thì cả Mitch và Cancer đều sợ hãi lùi về phía sau.
- Ngươi... ngươi định làm gì!?! Đừng có tới đây - Mitch liên tiếp lui ra sau, vẻ sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy.
- He he... cô em đừng có sợ... anh không làm hại cô em đâu - hắn cười với vẻ mặt rất dâm dê và đê tiện.
--------☆☆☆☆--------
------oOo------
CHƯƠNG 334: IRIS
Sau khi xử lý xong mấy con quỷ thì hắn đã tìm thấy Duran đang bị trói ở bên trong nhà máy, đêm qua cậu ta tới đây để thương lượng nhưng bất thành và bị Corey bắt lại. Duran có khỏe đến đâu thì chỉ với sức người thường thì khó mà đánh lại được Corey sở hữu một con quỷ, cho dù tên Corey này không thể phát huy được toàn bộ sức mạnh của Taurus đi chăng nữa thì hắn ta vẫn mạnh hơn Duran rất nhiều. Không phải ai cũng là quái vật như mấy tên học sinh của trường Ishiyama.
Giải thoát cho Duran xong thì hắn vẫn không nhận được một lời cảm ơn nào từ cậu ta mà chỉ có một cái lườm rồi Duran im lặng bỏ đi. Hắn cũng chẳng cần gì đến lời cảm ơn vô dụng của cái tên Duran này, em gái Brenda của tên này đã bị hắn thu làm Pet rồi nên việc cứu Duran coi như là trả nợ cho tên này.
Đến khoảng 9 giờ sáng sau khi ăn bữa sáng do Brenda nấu xong thì lão Michael lấy xe tải và bắt đầu chở hắn và Hilda tới Las Vegas. (Hình như là Los Angeles cơ nhưng mà lỡ viết được mấy chap rồi nên lười sửa)
Sau khoảng 3 tiếng đi xe thì lão Michael đã chở bọn hắn tới Las Vegas, bọn hắn đang nơi này tràn nhập những tòa cao ốc chọc trời, khắp nơi đều là khách sạn và sòng bạc.
- Tập đoàn Solomon ở tòa cao ốc kia kìa - Mitch ngồi trong xe tải và chỉ về phía một tòa cao ốc ở bên trong thành phố.
Đi mất khoảng 30 phút để bọn họ đi tới trung tâm thành phố, lão Michael dừng xe lại trước tòa cao ốc mà Mitch đã chỉ và bọn hắn xuống xe.
- Tôi chỉ đưa cậu đến đây được thôi - lão Michael ngồi trên xe tải nói - tôi cũng không biết cậu tới đây làm gì nhưng tôi vẫn sẽ chúc cậu may mắn.
- Cảm ơn ông đã đưa chúng tôi tới đây Michael - hắn nói.
Lão Michael vẫy tay tạm biệt rồi bắt đầu lái xe đi. Hắn cùng Hilda và Mitch đi vào bên trong tòa nhà này.
Vừa mới bước vào trong đại sảnh của tòa cao ốc thì trong dòng người đông đúc hắn đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Johan Lv 90
- Xin chào Oga Tatsumi, không ngờ cậu lại lặn lội tới tận đây cơ đấy - người thanh niên có tên Johan này mỉm cười nói.
Johan không phải là ai khác mà chính là kẻ đã 2 lần nhúng tay vào trận chiếc giữa hắn và Nasu cùng với Takamiya và cả 2 lần hắn đều để tên này chạy thoát.
- Hai lần trước tao đã để mày chạy thoát được không ngờ bây giờ mày lại dám xuất hiện trước mặt tao cơ đấy - hắn bắt đầu phát ra khí thế của mình.
- Ấy kìa, cậu đừng nóng tính thế chứ, tôi tới để dẫn cậu đi gặp Iris-sama mà - tên Johan nói khiến hắn hơi ngừng lại một chút - không phải đó là mục đích mà cậu lặn lội từ Nhật Bản tới tận đây hay sao.
- Dẫn đường đi - hắn thu lại khí thế và nói
Bỗng Johan lại giơ tay ra hiệu dừng lại và nói:
- Tôi sẽ dẫn cậu tới gắp Iris-sama nhưng chỉ một mình cậu và đứa bé thôi. Cô vú em kia và Mitch phải ở lại đây, kể cả Lucifer cũng không được vào.
Việc Johan nhận ra Lucifer đang ẩn mình bên cạnh hắn làm hắn khá bất ngờ, nhưng suy nghĩ dù sao tập đoàn Solomon cũng là nơi phát triển và sản xuất vũ khí chống lại loài quỷ nên hẳn là có cách để phát hiện ra những con quỷ đang ẩn mình.
Hilda nhìn hắn rồi nhẹ gật đầu một cái, Lucifer cũng hiện hình ra và bay tới chỗ của Hilda và Mitch.
- Hãy theo tôi - Johan hài lòng nói rồi quay đi dẫn đường.
Johan dẫn hắn vào một chiếc thang máy chuyên dụng của nhân viên cấp cao rồi đi thẳng lên tới một tầng rất cao gần như là ở trên đỉnh của tòa nhà.
- Tới nơi rồi.
Cửa thang máy được mở ra trước mặt hắn là một căn phòng rất rộng rãi và ở giữa phòng có một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đen dài đang ngồi trên một chiếc xe lăn.
- Cuối cùng thì cả hai cũng đã tới - người phụ nữ này nói.
- Cô là Iris, mẹ của Nico sao? - hắn nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt mình và nói.
...............
Iris còn xinh đẹp hơn cả trong bức tranh mà do đại ma vương vẽ nữa kìa. Khi lần đầu nhìn thấy bức "chân dung ác ma" hắn đã rất tán thưởng tài vẽ tranh của đại ma vương nhưng bây giờ sau khi nhìn thấy người thật thì hắn lại cảm thấy tay nghề của đại ma vương quá kém không thể lột tả được hết vẻ đẹp của Iris.
Nhưng đó cũng không phải là do lỗi của đại ma vương mà là do Iris quá xinh đẹp, hắn cũng khó mà vẽ lên được một bức chân dung hoàn hảo của cô. Có lẽ chỉ có người đã dạy hắn vẽ tranh là Akisame mới có thể làm được điều này.
- Sao vậy, cậu không thích thịt gà sao - Iris nhìn hắn nói.
- À không thịt gà ngon lắm.
Hắn đang ngồi dùng bữa trưa và nói chuyện với Iris, nãy giờ Iris cũng thỉnh thoảng hỏi một vài chuyện liên quan đến Nico nhưng có vẻ cô ta không quan tâm cho lắm.
- Cô định ở đây mãi sao? - hắn hỏi Iris.
- Lúc đầu tôi chỉ định ở lại một vài ngày thôi nhưng tên ngố kia lại bày ra cái trò hủy diệt nhân giới nên tôi đã quyết định phải ở lại đây để bảo vệ nhân giới - Iris nói.
Tên ngố mà Iris nói chính là đại ma vương, sau khi Iris nói với lão ta là hãy kiếm một việc gì đó để làm đi thì lão đại ma vương dở người này nghĩ ra cái trò để con mình đi hủy diệt nhân giới. Chính vì vậy Iris phải ở lại đây để khắc phục hậu quả của lão ta.
- Cô cứ yên tâm đi, tôi sẽ không để Nico làm việc ngớ ngẩn như vậy đâu - hắn nói - nếu cô không muốn trở về ma giới vậy hay là hãy đi cùng với tôi. Như vậy cô sẽ được ở bên chăm sóc con gái của mình.
Hắn đưa ra lời dụ dỗ, hắn muốn Iris đi với mình ngoài lý do để Nico được ở với mẹ ruột thì còn là vì hắn muốn nhân cơ hội này chiếm lấy trái tim của Iris nữa. Lão đại ma vương ngớ ngẩn kia có vợ đẹp mà không biết giữ thì hãy để hắn dùng hộ cho.
- Cùng cậu về Nhật Bản ư, ý hay đấy - Iris cũng không phản đối vì cô cũng muốn ở bên cạnh con mình.
Hắn vui vẻ vì chỉ cần Iris về ở chung với mình thì không lo gì không có cơ hội nâng cao hảo cảm của cô ấy. Có điều luôn luôn có những kẻ thích phá đám những giây phút vui vẻ của người khác.
- Thành thật xin lỗi nhưng tôi không thể để phu nhân rời khỏi đây được - Johan bỗng xuất hiện và nói - sức mạnh của cô là rất cần thiết, cô là người duy nhất có thể kiểm soát được Thất Đại Tội nên chúng tôi không thể để cho cô đi được.
- Johan anh nói gì vậy? Không phải khi xong việc thì tôi sẽ rời khỏi đây kia mà? - Iris nhận ra mình bị lừa thì cảm thấy tức giận.
Iris đẩy xe lăn của mình tới trước nhưng bỗng nhiên một tấm màn chắn hiện lên đẩy cô ngược lại, tấm màn chắn này phân tách căn phòng ra làm hai và nhốt Iris ở phía bên kia.
- Nhờ có phu nhân mà những thí nghiệm của chúng tôi có những tiến bộ vượt bậc - Johan nói - chẳng mấy chốc chúng tôi sẽ có thể lật đổ được đại ma vương.
- Hình như mày quên mất tao rồi à? - không biết từ lúc nào mà hắn đã xuất hiện ở phía sau của tên Johan này.
Lúc này trên tay hắn đang cầm thanh Kotsurei đang được bao phủ bởi một ngọn lửa màu đen.
- Vụt!!!
Hắn vung thanh Kotsurei lên, một luồng kiếm khí mang theo ngọn lửa đen Amaterasu bắn thẳng tới Johan.
- Phụt!!!
Johan nghiêng người né đi nhưng cậu ta vẫn bị chém đứt một cánh tay, luồng kiếm khí hình bán nguyệt vẫn không dừng lại mà lao thẳng tới tấm màn kết giới kia.
---------☆☆☆☆--------
------oOo------
CHƯƠNG 335: TRỞ VỀ ISHIYAMA
- Phừng!!!
Ngọn lửa đen Amaterasu sau khi cắt qua cơ thể của Johan thì va thẳng vào tấm màn kết giới đang ngăn đôi căn phòng. Khi vừa chạm vào kết giới thì ngọn lửa Amaterasu lập tức thể hiện ra uy lực kinh khủng khiếp của nó.
Ngọn lửa thiêu cháy tấm màn kết giới chỉ trong nháy mắt. Sau khi tấm màn kết giới bị hủy bỏ thì hắn nhìn về phía tên Johan đã bị chặt bỏ mất cánh tay trái. Tên Johan đã phải tiêu tốn rất nhiều quỷ khí để có thể loại bỏ ngọn lửa Amaterasu ra khỏi phần còn sót lại của cánh tay mình.
- Hộc... đây chính là ngọn lửa mà cậu đã sử dụng để tấn công Jabberwock sao - Johan ôm lấy miệng vết thương trên cánh tay bị chặt đứt giờ đã không còn chảy máu do bị lửa Amaterasu thiêu đốt - đây là năng lực mà con gái của đại ma vương ban cho cậu sao, theo tôi nhớ thì điều khiển lửa là sức mạnh của đứa con trai cả còn đứa con gái út mà cậu đang nuôi là điều khiển sét chứ nhỉ?
- Sao mày không tự mình chạm vào nó một lần nữa để thử xem nó là cái gì - 3 câu ngọc ở vòng trong cùng trên con mắt Rinnegan bên trái lập tức xoay tròn rất nhanh - Amaterasu!!!
- Phụt!!!
Ngọn lửa đen vừa mới được dập tắt giờ lại bùng lên và bao phủ lấy Johan nhưng lập tức bị một lực lượng gì đó đẩy ra ngoài.
- Xin lỗi nhưng tôi không muốn đánh đổi tính mạnh của mình để tìm hiểu ngọn lửa này đâu - giọng của Johan vang lên - gặp lại cậu sau nhé.
Lúc này trên chiếc lưỡi đang thè ra của Johan xuất hiện một viên ngọc nhỏ đang phát sáng, là viên ngọc dịch chuyển.
Nhìn thấy Johan lại chiêu này thì hắn không hề tức giận mà lại mỉm cười.
- Mày đã diễn đi diễn lại cái màn này trước mặt tao quá nhiều lần rồi đấy, Kamui!!!
- Rắc!!!
Bỗng nhiên một vùng không gian bên cạnh Johan vỡ ra khiến cho không gian trở nên cực kỳ bất ổn định, một luồng không gian xoắn ốc lập tức cuốn lấy Johan và kéo hắn ta đi mất.
Đây là lần thứ 3 Johan sử dụng viên ngọc dịch chuyển trước mặt hắn rồi, lần thứ nhất thì nó còn làm hắn bất ngờ một chút nhưng tới lần thứ 2 hắn đã chăm chú quan sát sự thay đổi của không gian khi viên ngọc được kích hoạt.
Và đến lần thứ ba này thì hắn đã sử dụng Kamui để tiến hành bẻ cong vùng không gian bên cạnh Johan khiến cho khả năng dịch chuyển của viên ngọc bị ảnh hưởng. Giờ đây ngay cả hắn cũng không biết được rằng Johan đang bị dịch chuyển đến cái xó xỉnh nào của cái vũ trụ bao la rộng lớn này.
Giải quyết xong kẻ phá đám là Johan thì hắn liền đi tới trước mặt người còn đang ngỡ ngàng vì những chuyện xảy ra là Iris. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Nico đang ở trên vai mình và đặt cô bé vào trong lòng của Iris.
- Hãy đi cùng tôi Iris, Nico-chan rất cần có mẹ của nó ở bên cạnh trong quá trính trưởng thành của mình - nhìn Iris và nói - chẳng lẽ cô không muốn ở cạnh con của mình sao?
Khi hắn nói xong câu này thì Iris cúi xuống nhìn lấy Nico đang ngồi trên đùi mình và cô bé cũng ngẩng đầu lên nhìn người mẹ ruột dường như rất xa lạ này của mình.
Iris có thể nhận ra rằng Nico hoàn toàn không nhận ra mình là mẹ của cô bé. Khi Iris bỏ đi thì Nico mới chỉ được hơn 1 tuổi, sau suốt 1 năm trời được chỉ có hắn và Hilda ở bên cạnh thì cô bé đã không còn ký ức gì về người mẹ này nữa rồi.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác này của con gái mình mà khuôn mặt bình thản của Iris đã phải rung động, một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má phấn của cô. Con ruột của mình lại không thể nhận ra mình cho dù đang ngồi ở trước mặt, đối với một người mẹ thì còn có nỗi đau nào hơn thế nữa.
Iris cũng đã nhận ra được đây chính là hậu qua do chính cô gây ra khi đã bỏ đi lúc con mình còn quá nhỏ.
- Con gái của mẹ... mẹ sẽ không bao giờ rời xa con một lần nào nữa đâu - Iris đưa đôi bàn tay ngọc của mình ôm Nico vào lòng và rơi những giọt nước mắt hối hận - mẹ sẽ ở bên con để chứng khiến con khôn lớn từng ngày...
.................
Bên bờ sông của thành phố Ishiyama, một lỗ hổng kỳ lạ trông giống một xoáy nước bất ngờ xuất hiện ở đây. Từ bên trong lỗ hổng này một cô gái tóc vàng mặc bộ đồ nữ hầu gái màu đen tay cầm một cây chổi đi ra từ đây
- Tới nơi rồi... - cô gái này quay lại nhìn về phía lỗ hổng và nói.
Từ bên trong lỗ hổng có một cô gái tóc vàng khác trông rất giống cô gái cầm chổi đẩy một chiếc xe lăn đang chở một cô gái tóc đen xinh đẹp đang ôm một cô bé con tóc xanh lá đi ra. Và theo sau 3 cô gái và một đứa bé là một người thanh niên đi ra khỏi lỗ hổng này rồi nó liền biến mất.
Bọn hắn đã trở về Ishiyama sau chuyến đi tới Mỹ để tìm Iris, lúc đi bọn hắn sử dụng Alain Delon nhưng khi trở về do có thêm Iris nữa nên hắn đã liên lạc với Yolda để cô ấy đưa bọn hắn về. Thực ra hắn có thể sử dụng The Alpha Jump để trở về nhưng hắn không rõ nó có thể giúp hắn mang theo người khác cùng dịch chuyển hay không. Về việc này thì có lẽ hắn cần tìm một kẻ nào đó để thử nghiệm tránh gây nguy hiểm cho mấy cô gái.
- Sao thành phố này có vẻ yên lặng quá nhỉ - Iris nhìn xung quanh nói.
Quả thật là không gian xung quanh thật sự quá yên tĩnh, bây giờ là tầm chiều đúng giờ tan học của các học sinh nên đúng ra con đường bên trên bờ sông phải rất đông đúc học sinh đi lại mới đúng chứ.
Hắn biết rất rõ nguyên nhân tại sao lại có hiện tượng này. Khi vừa bước qua cánh cổng về thành phố Ishiyama thì hắn đã nhận ra có một luồng quỷ khí rất mạnh mẽ đang bao trùm thành phố này.
Fuji và Satan đã ra tay rồi!!!
- Iris, hiện tại nơi này rất nguy hiểm để tôi đưa cô tới một nơi an toàn hơn - hắn nhìn Iris nói.
Iris mặc dù có khả năng khống chế được Thất Đại Tội nhưng việc đó không phải là tuyệt đối đặc biệt là Satan, kẻ được xưng tụng cùng với Beelzebub là có sức mạnh vượt trội trong Thất Đại Tội thì việc khống chế này sẽ bị hạ xuống mức thấp nhất.
- Thôi được... - Iris gật đầu.
Iris thân là người khống chế Thất Đại Tội thì đương nhiên là cũng phải biết một số kế hoạch của tập đoàn Solomon nên cô cũng biết được sự có mặt của Satan trong thành phố này.
- Chỉ có điều nơi này hơi đặc biệt một chút nên không phải ai cũng tới được - hắn nói - cô cần lập một hợp đồng với tôi mới được.
Nơi mà hắn nhắc tới đương nhiên chính là đảo thiên đường của hắn rồi. Trên đường trở về từ Mỹ hắn đã từng suy nghĩ qua rồi, để Iris có được độ hảo cảm 100 là gần như bất khả thi khi trong lòng cô ấy luôn nghĩ về tên đại quỷ vương teo não. Thêm vào đó nữa là sau khi đánh bại Fuji là cốt truyện cũng đã đi tới hồi kết nên hắn không có thời gian để nâng độ hảo cảm của Iris lên.
Chính vì vậy nên hắn quyết định thu Iris làm người theo đuổi để tiết kiệm thời gian. Dù sao cũng chỉ là 1 trái tim nữ quỷ thì cũng không đáng vào đâu, đằng nào hắn cũng khó mà có thể kiếm được đủ 10 trái tim nữ quỷ ở thế giới này.
Sau đó Iris đã đồng ý trở thành người theo đuổi của hắn và được hắn đưa vào đảo thiên đường. Điều bất ngờ là khi Iris trở thành người theo đuổi của hắn thì lại có độ trung thành max 100 điểm. Có lẽ là do Iris chưa hiểu hết về sự bá đạo của hệ thống, nếu như cô ấy mà biết rằng khi đã chấp nhận trở thành người theo đuổi của hắn là cô sẽ bị hắn cướp khỏi tay đại ma vương vĩnh viễn thì cô có còn dễ dàng đồng ý như vậy không.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 336: FUJI
Dọc theo những con đường của thành phố Ishiyama là những bức tượng đá... à không là những người đã bị hóa đá có ở khắp mọi nơi. Những người này đã bị quỷ khí của Satan biến thành những bức tượng đá, nếu không nhanh chóng giải cứu họ ra thì họ sẽ bị hóa đá vĩnh viễn.
Hắn đi tới gần một bức tượng đá và xem xét tình trạng hóa đá của họ. Sau khi kiểm tra xong thì hắn đã đưa ra kết luận rằng mình không thể giải thoát họ khỏi tình trạng hóa đá ngay được mà cần phải có nhiều thời gian hơn để nghiên cứu.
Nhưng bây giờ cả hắn và những người bị hóa đá này đều không có nhiều thời gian nên để giải quyết chuyện này cách đơn giản nhất là giết chết kẻ đã gây ra chuyện này.
Hắn cảm nhận được rằng trung tâm phát ra luồng quỷ khí đang bao trùm và hóa đá những người dân của thành phố này đang ở ngay trong trường trung học Ishiyama.
Bên trong khuôn viên trường Ishiyama tất cả các học sinh đều đã bị hóa đá, bất kể là những người thuộc phe của hắn hay là những người theo phe của Fuji đều không ngoại lệ. Đối với Satan thì tất cả con người đều đáng chết nên những kẻ được Fuji phát Vương Thần Ấn chỉ được tên này coi là công cụ mà thôi, sau khi hết giá trị sử dụng thì chúng cũng phải chịu chung số phận với những kẻ khác.
Fuji và Satan đang đứng ở trong trường thì Satan bỗng quay đầu về một phía nhìn chăm chú.
- Ngươi cũng đã nhận ra rồi đúng không - Satan nói với Fuji - Beelzebub...
Satan há rộng miệng ra cười để lộ hàm răng nhọn hoắt không giống với con người chút nào. Phát hiện ra sự xuất hiện của hắn và Nico khiến cho Satan cực kỳ hưng phấn. Mối thù truyền kiếp giữa hai kẻ được xưng là mạnh nhất trong Thất Đại Tội không bao giờ được chấm dứt mà truyền từ đời này qua đời khác.
Các đời Satan luôn không cam lòng chấp nhận việc mình thất bại trước Beelzebub và bị trục xuất khỏi ma giới nên cực kỳ căm thù dòng họ Beelzebub.
Khi phát hiện kẻ thù truyền kiếp của mình xuất hiện Satan lập tức bộc phát ra nguồn quỷ khí khủng khiếp bên trong cơ thể mình ra khiến cho toàn bộ bầu trời của thành phố Ishiyama bị che phủ bởi quỷ khí. Những ánh sáng yếu ớt của chiều tà không thể xuyên qua được luồng quỷ khí dày đặc của Satan đang bao trùm lấy thành phố này khiến cho nơi đây chìm trong bóng tối.
Hắn đang trên đường đi tới trường Ishiyama thì bỗng nhiên thấy bầu trời tối sầm lại, hắn có thể cảm nhận được sự khiêu khích của Satan thông qua luồng quỷ khí mà hắn ta phát ra.
Hắn lập tức Teleport tới trước cổng trường trung học Ishiyama. Mặc dù thành phố này toàn bộ đã chìm trong bóng tối nhưng với đôi mắt của mình hắn có thể nhìn thấy mọi thứ rõ như ban ngày. Hắn có thể nhìn thấy 2 kẻ đang đứng chờ mình ở ngay trước mặt.
- Vậy ra... ngươi chính là Satan lừng lẫy - hắn nhìn về phía người thanh niên tóc đen và nói - trông cũng chả ra sao.
Satan Lv 99
- Beelzebub!!!
Vừa nhìn thấy hắn thì con mắt ở giữa trán của Satan liền mở trợn trừng lên nhìn hắn. Satan giống như không thể chờ đợi được nữa mà vung tay lên chém ra một luồng khí áp hình bán nguyệt về phía hắn.
- Soạt!!!
Luồng khí áp này lập tức bị thanh Kotsurei của hắn chém tan tành. Hắn lập tức biến mất khỏi chỗ cũ và Teleport thẳng tới phía sau lưng của Satan rồi chém về phía hắn ta.
- Phập!!
Satan lập tức bị hắn chém trúng vào lưng, may mà tên này đã lập tức nhảy tới phía trước để né tránh nếu không đã bị hắn chém đứt đôi người rồi.
Fuji vốn đang đứng bên cạnh thì lập tức xông tới tung một cú đấm về phía hắn. Hắn liền giơ phần lưỡi kiếm của thanh Kotsurei lên đỡ lấy đòn của Fuji.
- Keng!!
Luồng quỷ khí bao phủ nắm đấm của Fuji khiến nó không bị thương khi đánh vào lưỡi kiếm sắc bén của hắn, nếu nói về khả năng cận chiến thì Fuji mạnh hơn Satan nhiều.
- Kage Bunshin no Jutsu!!!
Hắn lập tức phân thân ra làm hai, Lucifer liền xuất hiện ở trên vai ảnh phân thân của hắn và bắt đầu truyền quỷ khí cho ảnh phân thân. Ảnh phân thân vốn dĩ yếu hơn bản thể vì chỉ có được 1 phần năng lượng của bản thể nhưng nay lại nhận được luồng quỷ khí dồi dào của Lucifer thì lập tức trở nên mạnh không kém gì bản thân hắn.
Bị hắn và ảnh phân thân liên tiếp tấn công khiến cho Fuji và Satan liên tiếp thất thế. Mặc dù Satan có thể đọc được suy nghĩ của Fuji nhờ vào sợi dây liên kết giữa linh hồn nhưng dù sao họ cũng là 2 người hoàn toàn độc lập với nhau nên cho dù ăn ý đến thế nào đi chăng nữa thì vẫn sẽ tồn tại sự bất đồng.
Còn hắn và ảnh phân thân thì khác, ảnh phân thân vốn là do hắn phân ra nên suy nghĩ hoàn toàn không khác gì hắn cả. Chính vì sự phối hợp nhịp nhàng của hắn và ảnh phân thân cộng thêm việc hắn cùng lúc được Nico và Lucifer truyền quỷ khí còn Fuji thì chỉ có một mình Satan nên Satan là người xuống sức nhanh nhất. Đó là còn chưa kể đến lượng quỷ khí mà Satan đã lãng phí để hóa đá cả thành phố này.
- Fuji!!
Nhận ra được sự yếu thế của mình Satan lập tức hô to, Fuji nghe thấy Satan gọi mình thì lập tức hiểu ý mà chạy tới gần tên này.
- Ta sẽ không tha cho các ngươi đâu Beelzebub và Lucifer!!
Một luồng quỷ khí dày đặc bao phủ lấy Satan và Fuji, hắn có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh bên trong đó đang dần gia tăng.
Hắn lập tức vung thanh Kotsurei lên cao và chém một luồng kiếm khí hình bán nguyệt về phía quả cầu quỷ khí kia.
- Xẹt!!
Quả cầu quỷ khí bị kiếm khí chém trúng lập tức tan nát và để lộ ra kẻ đang ở bên trong. Hắn nhìn về phía kẻ lạ mặt vừa mới xuất hiện này với một vẻ mặt nghiêm túc.
Satan: Fuji Lv 127
Lúc này Satan và Fuji đã hoàn toàn hợp thể với nhau rồi, mái tóc của kẻ này dựng đứng kèm theo cặp sừng ở hai bên đầu. Thể hợp nhất của Satan và Fuji đang vỗ đôi cánh đen để lơ lửng trên không và nhìn về phía hắn bằng cả 3 con mắt của mình.
Thể kết hợp im lặng nhìn hắn và giơ cánh tay lên. Lập tức một luồng năng lượng cực kỳ khủng khiếp nắn ra từ tay Thể kết hợp bay thẳng về phía hắn.
Hắn lập tức Teleport sang một bên để né tránh nhưng ngay lập tức lại có một luồng năng lượng khác bắn tới khiến hắn không kịp né.
- Manashield!!
Hắn lập tức kích hoạt Manashield để đỡ lấy nguồn năng lượng này, nó ngay lập tức rút mất hơn 1/3 lượng Mp của hắn. Ngay sau khi hợp thể thì sức mạnh của Satan và Fuji tăng lên quá lớn khiến hắn khó mà theo kịp được, nếu không tung toàn lực thì hắn khó lòng mà chiến thắng được.
- Hây!!!
Hắn ngay lập tức đi vào chế độ phụ huynh, mái tóc hắn lập tức biến thành màu vàng kim quanh thân thể hắn được bao phủ bởi những tia sét năng lượng vàng óng giống như SSJ 2 của Son Goku vậy.
Vừa tiến vào chế độ phụ huynh thì sức mạnh và tốc độ của hắn được nâng lên ít nhất là 5 lần cộng thêm việc hắn vốn dĩ đã mạnh hơn những kẻ cùng cấp nên bây giờ sức mạnh của hắn đã ngang ngửa với thể kết hơp của Satan và Fuji.
- Bùm!!!
Tốc độ của hắn lập tức vượt qua vận tốc âm thanh khiến cho không khí bị xé toạc gây ra những tiếng nổ siêu thanh rền vang.
Thể kết hợp của Satan và Fuji lập tức lao theo, tốc độ của thể kết hợp cũng không kém, hai người vờn nhau trên không với tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy nổi.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 337: BEELZEBUB, LUCIFER VÀ SATAN
Lúc này trên bầu trời hai thân hình liên tiếp va chạm với nhau và mỗi lần như vậy đều phát ra động tĩnh rất lớn vang vọng khắp thành phố Ishiyama đang chìm trong yên tĩnh.
Một thân hình được bao phủ bởi màu vàng chói lọi vỗ mạnh đôi cánh giống dơi dài gần 6 mét và lao thẳng tới thân hình có đôi cánh đen được bao phủ trong luồng ánh sáng màu tím đen.
- Rầm!!!
Sau nhiều lần va chạm thì thân hình màu đen bị thân hình màu vàng húc mạnh vào và lao thẳng xuống dưới mặt đất. Thân hình màu đen đập mạnh vào một khu nhà và khiến cả khu nhà này và nhiều nhà lân cận bị nghiền nát.
- Khục... - thân hình màu đen bò ra khỏi đống gạch đổ nát và nhìn về phía kẻ vừa mới đánh mình rơi xuống đây - Beelzebub!!!
Luồng ánh sáng màu tím đen mờ nhạt đi và để lộ ra thân thể tàn tạ của thể kết hợp giữa Satan và Fuji. Thể kết hợp nhìn về phía hắn với ánh mặt tràn ngập căm thù.
- Chết đi!!!
Một luồng năng lượng từ trong lòng bàn tay của thể kết hợp bắn về phía hắn, hắn không hề né tránh mà vung thanh Zanpakuto trắng muốt của mình lên và nhẹ nhàng chém xuống.
- Soạt!!!
Luồng năng lượng này lập tức bị hắn bổ làm đôi và tiêu tán giữa không trung. Hắn nhẹ vỗ đôi cánh hạ xuống nóc một căn nhà cách đó không xa và nhìn về phía thể kết hợp.
- Quỷ khí của ngươi đang dần cạn kiệt rồi - hắn nói - và lý do dẫn đến việc ngươi cạn năng lượng nhanh như vậy là vì ngươi đã lãng phí quỷ khí để hóa đá cái thành phố này.
Việc lãng phí quỷ khí của mình để gây hại cho những kẻ vốn không thể gây được sự nguy hiểm nào cho mình ngay trước khi chiến đấu với kẻ thù truyền kiếp của mình là một hành động cực kỳ ngu ngốc của Satan.
- Lại lần nữa... lại lần nữa... lần nào cũng là ngươi ngăn cản ta... Beelzebub - thể kết hợp tức giận lầm bầm.
Cơn thịnh nộ của Satan đã lên tới đỉnh điểm khi mà suốt từ thời đại của Beelzebub đệ I tới nay lần nào Satan cũng bị đánh bại. Bây giờ ngay cả khi người kế vị Beelzebub đời thứ 4 còn chưa trưởng thành cũng đã là trở ngại quá lớn đối với Satan rồi.
Trong khi Satan đang chìm trong cơn tức giận thì những luồng quỷ khí được Satan thả ra từ khắp nơi trong thành phố Ishiyama tập trung về đây và bổ sung lại nguồn quỷ khí cho thể kết hợp.
Chỉ trong nháy mắt là năng lượng của Satan đã tăng lên cực cao, dường như thể kết hợp muốn dồn toàn bộ quỷ khí còn lại của mình vào đòn tấn công mày để kết thúc hắn.
- Tao sẽ khiến cho chúng mày cùng với toàn bộ cái thành phố khốn kiếp này biến thành tro bụi... khục khục... - thể kết hợp vừa tập hợp năng lượng vừa cười điên cuồng.
- Vậy thì hãy để cho ta xem thử sức mạnh của ngươi tới được đâu nào... - hắn bình tĩnh nhìn thể kết hợp của Satan và Fuji nói.
Luồng quỷ khí của Nico khi cảm nhận được sức mạnh của Satan đang gia tăng thì lập tức sôi trào và rót thẳng vào cơ thể hắn.
Hào quang màu vàng kim càng trở nên sáng chói hơn, cơ bắp trên cơ thể hắn to ra, từng sợi gân xanh nổi lên khắp cơ thể hắn. Tiếp nhận toàn bộ nguồn quỷ khí khổng lồ của Nico khiến cho cơ thể hắn như muốn vỡ tan ra vậy, nếu không phải hắn sở hữu cơ thể của thần thì bây giờ hắn đã vỡ tung ra như một quả bong bóng bị bơm quá nhiều hơi rồi.
Sau khi tích tủ đủ quỷ khí thể kết hợp của Satan và Fuji lập tức bay lên cao và nhắm thẳng về hắn ở phía dưới và tấn công.
- Mày chết đi Beelzebub!!!
Một luồng năng lượng khủng khiếp có đường kính cả chục mét lao thẳng xuống dưới thành phố Ishiyama nơi mà hắn đang đứng.
Hắn lập tức giơ hai tay về phía trước và bắn ra một luồng năng lượng màu vàng kim lao thẳng tới và va chạm với luồng năng lượng tím đen của Satan và Fuji.
- ẦM!!!
Hai luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ va chạm với nhau ở trên không trung và phát ra một luồng sóng xung kích thổi bay mọi thức xung quanh.
- Chết đi!!! Chết đi!!! Chết đi!!!...
Thể kết hợp giữa Satan và Fuji liên tục tăng thêm quỷ khí vào luồng năng lượng của mình khiến cho hắn trở nên yếu thế. Cho dù kết hợp tốt đến thế nào thì Nico vẫn còn quá nhỏ nên lượng quỷ khí của cô bé không dồi dào bằng Satan chưa kể đến việc sử dụng "chế độ phụ huynh" cũng tiêu hao rất nhiều quỷ khí.
Thấy được mình đang chiếm được thế thượng phong thì thể kết hợp cực kỳ hưng phấn và cố gắng dồn toàn bộ sức mạnh của mình vào đòn đánh này. Lúc này đây Satan cảm thấy rằng giây phút mà mình có thể đánh bại dòng họ Beelzebub đang ngày càng gần hơn.
- Ù Ù Ù...
Nhưng đúng vào lúc này bỗng có một luồng sức mạnh còn lớn hơn cả sức mạnh của hắn và Nico kết hợp lại bắn thẳng từ trên bầu trời xuống đầu của Satan và Fuji.
- A A A!!!
Không kịp phòng bị do bị tấn công quá bất ngờ thể kết hợp lập tức bị luồng năng lượng màu đỏ rực này đánh thẳng lên lưng mình.
- Hộc...
Dính đòn, luồng năng lượng màu tím đen của thể kết hợp vốn đang va chạm với nguồn năng lượng màu vàng kim của hắn và Nico lập tức biến mất. Mất đi trở ngại luồng năng lượng vàng kim lập tức lao thẳng về phía trước và đánh thẳng vào người thể kết hợp.
Hai luồng năng lượng đỏ và vàng ép chặt thể kết hợp của Satan và Fuji ở giữa. Bị hai luồng năng lượng khủng khiếp tấn công quỷ khí của Satan bị bào mòn đi với tốc độ cực kỳ nhanh.
Trong sự đau đớn thể kết hợp của Satan và Fuji cố gắng quay đầu lại muốn biết kẻ nào đã đánh lén mình.
Vừa quay đầu lại thì thể kết hợp đã thấy được đằng sau luồng năng lượng màu đỏ là một hắn khác có mái tóc màu đỏ rực như ngọn lửa và cô bé Lucifer đang ngồi trên vai hắn lúc này cũng đã chuyển màu tóc sang màu đỏ giống hắn.
- KHÔNG!!!!!
Tiếng kêu gào trong tuyệt vọng của Satan và Fuji cùng lúc vang lên vọng khắp thành phố Ishiyama rồi dần tắt lịm đi cùng với cở thể đang tan thành tro bụi của thể kết hợp.
Sau khi Satan và Fuji bị hắn và ảnh phân thân sử dụng quỷ khí của Nico và Lucifer tiêu diệt thì thành phố Ishiyama liền chìm trong im lặng một chốc lát rồi bất ngờ những tiếng bàn tán xôn xao liền vỡ ra.
Khi nãy lúc Satan và Fuji thu lại quỷ khí của mình ở khắp thành phố thì người dân ở đây đã thoát khỏi tráng thái hóa đá rồi. Sau khi định thần lại thì bọn họ lại nhìn thấy trên bầu trời có lai luồng ánh sáng màu vàng kim và tím đen đang va chạm với nhau.
Mặc dù ngoài những học sinh của Ishiyama ra thì hầu như là không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng theo bản năng bọn họ có thể cảm nhận được luồng năng lượng màu tím đen kia chính là thứ đã khiến mình bị hóa đá nên khi thấy luồng năng lượng màu vàng kim bị thất thế thì những người dân lại cảm thấy cực kỳ lo lắng.
Thật may là ngay sau đó lại có một luồng sức mạnh màu đỏ đã xuất hiện và tiêu diệt nguồn sức mạnh đã hóa đá những người dân nơi đây nên sau một chốc bất thần họ liền hô lên mừng rỡ và liên tiếp bàn tán với nhau xem những luồng năng lượng có màu kỳ lạ đó là cái gì.
Trên bầu trời sau khi tiêu diệt xong Satan và Fuji thì ảnh phân thân của hắn mang theo Lucifer bay xuống bên cạnh và giao lại cô bé cho bản thể rồi biến mất. Hắn trở lại tráng thái bình thường rồi mang theo Nico và Lucifer biến mất trên bầu trời.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 338: RỜI ĐI
- Xin chào, chào mừng mọi người đến với đảo thiên đường - Miu mặc một chiếc váy mỏng dùng một tay đỡ lấy cái bụng bầu hơn 7 tháng của mình và nói với những cô gái còn đang bỡ ngỡ trước mặt mình.
- Hilda, Laymia... mọi người đã tới rồi à - Iris từ phía xa chạy tới nắm lấy tay của Hilda và Laymia mừng rỡ kêu lên.
- Iris-sama... chân của người... - Laymia nhìn thấy Iris có thể chạy nhảy bằng đôi chân của mình mà không cần đến xe lăn thì kinh ngạc.
Cơ thể của Iris chịu ảnh hưởng bởi năng lực đặc biệt có thể điều khiển cả Thất Đại Tội của cô nên khá là yếu ớt, trước đây ngay cả đi bộ cô cũng không thể làm được mà đã phải ngồi xe lắn. Bác sĩ nổi tiếng nhất ma giới là Furcas còn phải bó tay chịu chết không làm cách nào được vậy mà bây giờ Iris lại có thể đi lại được như người bình thường.
- Cơ thể của Iris-san đã được Tree of Life tái tạo lại nên cô ấy bây giờ đã hoàn toàn khỏe mạnh - Miu đứng bên cạnh mỉm cười nói - mọi người đã là người quen với Iris-san thì tôi sẽ để cô ấy giải thích cho mọi người tình hình ở đây nhé.
Sau đó Miu liền rời đi để Iris ở lại giới thiệu cho mấy cô gái ở thế giới Beelzebub về đảo thiên đường.
- Ở đây có thể ăn bao nhiêu kẹo cũng được sao - Lamia đang nắm tay mẹ mình là Laymia nghe thấy Iris nói có thể mua được mọi thứ bằng điểm tích lũy của hắn thì cô bé lập tức nghĩ đến việc mua thật nhiều bánh kẹo.
Mọi người xung quanh thấy cô bé ngây thơ như vậy thì phá lên cười vui vẻ.
Sau khi trở về từ trận chiến với Satan và Fuji thì hắn đã đưa toàn bộ những cô gái của mình về đảo thiên đường. Lúc đó độ hảo cảm của Lamia đã đạt tới 100 rồi nên hắn lại thu được về thêm một trái tim nữ quỷ nữa. Và khi biết được Lamia mình muốn đi với hắn thì thân là mẹ cô bé Laymia không thể để con gái mình rời khỏi thế giới này một mình được nên đã chấp nhận trở thành người theo đuổi của hắn.
Trong lúc mấy cô gái đang làm quen với đảo thiên đường thì hắn đang kiểm tra thu hoạch của mình trong phó bản này. Ngoại trừ việc hắn thu được Quỷ Vương Ấn giúp hắn có thêm một nguồn sức mạnh để đối đầu với những kẻ có Lv cao hơn 100 thì hắn còn thu được 6 trái tim nữ quỷ, chỉ còn cần 4 trái tim nữ quỷ nữa là hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ chuyển cấp để lên Lv 100.
Thêm vào đó là hắn còn thu được hơn 500 000 điểm tích lũy và 190 000 điểm thành tựu từ nhận thưởng phụ bản kèm theo số điểm hắn kiếm được khi giết đám loi nhoi và thể kết hợp của Satan với Fuji, vậy là bây giờ hắn đã có hơn 200 000 điểm thành tựu rồi.
Lần này hắn không thay đổi quá nhiều hướng đi của cốt truyện phó bản Beelzebub nên chỉ được đánh giá là S- và được mở 2 lần thưởng miễn phí mà thôi. Nhưng không sao cả, bây giờ hắn có rất nhiều điểm thành tựu nên tiếc gì vài nghìn điểm đâu.
Mở ra 2 tấm bài miễn phí có in hình Quỷ Vương Ấn của Nico hắn liền thu về 21 viên đá không gian và 8 viên world stone.
Ting, mở lá bài này cần 1000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Lá thứ 3 không còn được miễn phí nữa nên hắn phải bỏ ra 1000 điểm thành tựu để mở ra.
Ting, bạn nhận được đồ lót đã qua sử dụng của Artoria Pendragon.
...
Nhìn bộ đồ lót màu trắng đang tỏa hơi ấm và mùi hương thơm thoang thoảng trên tay mà hắn muốn đập máy... à đập hệ thống.
Hắn cần bộ đồ lót để làm gì, ngay bây giờ hắn có thể đi lột đồ lót của bất cứ cô gái trên đảo thiên đường cần gì phải tốn tới 1000 điểm thành tựu cơ chứ.
Hắn nắm chặt bộ đồ lót trên này rồi giơ lên cao định ném nó đi. Nhưng sau khi bất động một lúc hắn lại im lặng gấp gọn gàng nó vào rồi cất vào balo không gian.
Không phải là hắn biến thái hay gì đâu, chẳng qua hắn thấy chất liệu tơ tằm tốt quá nên hắn chỉ muốn đem về nghiên cứu kỹ lưỡng để thành lập công ty sản xuất khăn lụa giống Khải Silk thôi ấy mà.
Không nói đến chuyện đó nữa, mở tấm tiếp theo nào.
Ting, mở lá bài này cần 10 000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Mở!!
Ting, bạn nhận được Bộ nhẫn Vongola (nguyên bản)
Một chiếc hộp nhỏ hình lục giác xuất hiện trên tay hắn, mở ra thì thấy bên trong là 7 chiếc nhẫn được xếp gọn gàng. 6 chiếc nhẫn có những viên đá quý hình lục giác với những màu khác nhau được xếp ở xung quanh chiếc hộp và ở giữa là một chiếc nhẫn với mặt đá quý hình tròn màu xanh da trời.
Đây chính là 7 chiếc nhẫn gia truyền của gia tộc Mafia Vongola trong truyện Kateikyoushi Hitman Reborn. 7 chiếc nhẫn tượng trưng cho 7 ngọn lửa nguyên tố của bầu trời là Sky (bầu trời), Storm (bão tố), Rain (mưa), Sun (mặt trời), Lightning (sấm sét), Cloud (mây) và Mist (sương mù). 7 chiếc nhẫn này ẩn chứa sức mạnh rất lớn và 1 trong 3 phần của 7x7x7.
Bộ nhẫn này được bán trong hệ thống với giá 35 000 điểm thành tựu, tức là mỗi chiếc nhẫn có giá là 5000 điểm.
Hài lòng cất bộ nhẫn này đi hắn đang suy nghĩ là có nên mở tiếp tấm bài thưởng thứ 5 không. Hắn chưa bao giờ mở tấm bài này vì nó quá đắt, bây giờ hắn còn lại 189650 điểm thành tựu đủ để mở tấm bài thứ 5 này.
Với 189650 điểm thì hắn vẫn chưa thể mua được thứ mình muốn là Rinnegan (trung cấp) có giá tới 250 000 điểm thành tựu vì vậy hắn đang suy nghĩ là nên giữ điểm lại để tích lũy hay là chơi trò đỏ đen 1 lần.
Con mẹ nó. Liều!!!
Chẳng lẽ đống LUK cao ngất ngưởng của hắn chỉ để làm cảnh thôi sao? Hắn không tin là mình không thể mở ra được thứ gì đó giá trị với chỉ số may mắn cao như vậy.
Ting, mở lá bài này cần 100 000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Quất nào!!
...
Lần này tấm bài dường như đang trêu ngươi hắn bằng cách mở ra chậm hơn bình thường, chỉ tiếc là hình ảnh mấy tấm bài này là hình ảnh do hệ thống chiếu lên trước mắt hắn chứ nếu không hắn nhất định sẽ chạy ra đằng sau để xem tấm bài này có cái gì.
Ting, bạn nhận được Rinnegan (cao cấp)
...
......
Cao... cao cấp??
Là cao cấp chứ không phải là trung cấp!!
Rinnegan cao cấp có giá tới 1 000 000 điểm thành tựu lận đó!!!
Nhận!! Nhận ngay!!!
Lập tức trên tay hắn xuất hiện một cặp con ngươi màu tím với những vòng tròn đồng tâm với đồng tử của con mắt. Trên 3 vòng tròn gần tâm nhất của mỗi bên mắt là 9 câu ngọc màu đen nằm trên đó. Mỗi một vòng tròn chứa 3 câu ngọc cách nhau 120 độ 9 câu ngọc được xếp đối xứng với nhau tạo thành một hình tam giác đều.
Đây là cửu câu ngọc Rinnegan chứ không phải Rinne Sharingan giống như hắn đã nghĩ. Nó là dạng cao cấp nhất của Rinnegan ngang hàng với Rinne Sharingan của Kaguya.
- Sử dụng Rinnegan (cao cấp) - hắn hô lên.
Ting, bạn cần sở hữu Rinnegan (trung cấp) mới có thể sử dụng.
Tiếng thông báo lại của hệ thống giống như là lôi hắn từ trên mây xuống lại dưới mặt đất vậy.
Hắn lại bị cái hệ thống này cho hớ một lần nữa rồi, giống hệt như cái lần mà hắn mở ra Mộc Độn mà lại vẫn phải bỏ tiền ra mua Rinnegan (sơ cấp) vậy.
- Hài... - hắn thở dài một cái.
Làm người thì nên biết đâu là đủ, hắn chỉ cần bỏ ra 100 000 điểm thành tựu mà mở ra được thứ có giá 1 000 000 điểm là đã lãi gấp 10 lần rồi. Với lại đâu có phải là hắn lấy về thứ vô dụng không dùng được, chỉ là chưa dùng được mà thôi.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 339: HỘI KÍN
- Oa hu hu... chủ nhân bỏ em lại đi đâu vậy...
Hắn vừa bước vào nhà thì một sinh vật chỉ cao có 9 cm với đôi cánh mỏng như cánh ve sau lưng liền bay tới và ôm lấy khuôn mặt còn lớn hơn cả cơ thể của mình.
- Ngoàm Ngoàm... - sinh vật này há cái miệng nhỏ của mình cắn lấy má của hắn - chủ nhân xấu, bỏ em mà đi đâu một mình..
Hắn kéo cô bé Fairy nhỏ nhắn này của mình ra và dỗ dành.
- Anh xin lỗi Lina nha, lần sau anh sẽ mang em đi cùng có được không.
- Chủ nhân hứa đi... nếu lần sau mà không dẫn em đi cùng thì buổi đêm em sẽ mò vào phòng lúc chủ nhân đang ngủ và nhổ hết tóc của chủ nhân... hứ - Lina phồng má hứ một tiếng rồi quay đầu đi hướng khác để thể hiện sự bất mãn.
- Được rồi anh hứa mà, ngoan nào... - hắn dùng hai ngón tay trỏ ấn nhẹ vào hai bên má đang phụng phịu của Lina.
Sau khi dỗ dành một hồi thì Lina cũng đã tha thứ cho hắn, tính cách của cô bé giống như trẻ con vậy nên rất nhanh thì đã quên chuyện này mà vui vẻ bay quanh hắn.
- Anh đi đâu suốt gần 2 tuần vậy? Lina nhớ anh lắm đấy - Evelyn mặc một chiếc váy màu trắng đi từ trên gác xuống, Linh và Trang cũng đã nghe thấy tiếng của hắn nên cũng đi ra đón hắn vào nhà.
Lần này hắn ở trong phụ bản Beelzebub hơn 1 năm nên thế giới thực cũng đã trôi qua hơn 12 ngày rồi. Lúc này cũng đã là cuối tháng 5 và chuẩn bị kết thúc học kỳ đầu tiên của hắn ở trường UCLA.
- Anh đã làm bài thu hoạch cuối kỳ chưa vậy - Linh hỏi hắn.
Nghe thấy Linh hỏi câu này thì hắn mới sực nhớ ra là hắn chưa làm gì hết, mặc dù đi học đại học thì không cần phải có mặt đầy đủ nhưng còn các bản báo cáo thu hoạch cuối kỳ thì lại chiếm phần lớn trong tổng điểm của môn học đó. Nếu hắn mà không hoàn thành bài báo cáo thì hắn sẽ không được qua môn.
Do hắn quá mải mê với những thứ khác nên đã quên mất chưa làm bản báo cáo.
- Anh vẫn chưa làm gì sao? - Linh vừa thấy phản ứng của hắn thì liền hiểu - hạn chót là cuối tuần này rồi.
- Cuối tuần sao? Vậy là còn tới 3 ngày nữa cơ mà - nghe thấy Linh nói còn 3 ngày thì hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đối với người khác thì việc hoàn thành vài bài thu hoạch chỉ trong 3 ngày là hoàn toàn bất khả thi nhưng đối với hắn thì lại chẳng phải vấn đề gì to tát cả.
- Kage Bunshin no Jutsu!!
Hắn lập tức phân ra thành 5 người và mua 1 đống laptop từ trong hệ thống và giao nó cho các ảnh phân thân.
- Cậu làm bài môn vật lý, cậu làm...
Hắn giao cho mỗi phân thân một môn học và bắt đầu làm bài. Với đống kiến thức trong đầu thì hắn còn chẳng cần đi tìm tư liệu gì mà cứ thế viết thẳng ra vì mọi kiến thức về môn học đó hắn đều biết cả. Cho dù là môn nào chưa có kiến thức thì hắn chỉ việc bỏ 100 điểm thành tựu là có thể có được kiến thức tổng hợp của bộ môn đó cho tới năm 2050.
............
Với một tốc độ bàn thờ thì cuối cùng sau 2 ngày 2 đêm không ngủ hắn đã hoàn thành báo cáo cho tất cả các môn học của học kỳ đầu. Mặc dù suốt 2 ngày không ngủ nhưng hắn hoàn toàn không cảm thấy có gì không khỏe cả vì bây giờ hắn ngủ chỉ là để hưởng thụ thôi chứ cơ thể hắn bây giờ đã là cơ thể của thần nên không cần ăn uống ngủ nghỉ gì cả.
Sáng ngày thứ 6 và cũng là hạn chót hắn và Linh cùng nhau tới trường để nộp báo cáo cho giáo viên. Hầu như các sinh viên đều nộp vào ngày cuối cùng vì mặc dù đã hoàn thành từ sớm nhưng họ vẫn giữ lại để kiểm tra và chỉnh sửa để có được điểm cao hơn.
Nộp bản báo cáo cuối cùng cho giáo viên xong thì hắn và Linh giống như trút được gánh nặng vậy.
- Ngày mai là thứ 7 rồi em có muốn đi đâu chơi không? - hắn hỏi Linh.
Từ hôm hắn trở về từ phó bản thì hắn chỉ cắm đầu vào làm bài tập nên không có thời gian đi chơi với Linh.
Linh nghe hắn nói vậy thì cực kỳ vui vẻ, hai người lập tức bàn nhau xem ngày mai sẽ đi đâu chơi. Lúc hắn và Linh vừa đi vừa nói chuyện trong khuôn viên trường thì từ đằng xa có người gọi tên hắn.
- Hiệp ơi!!
Hắn quay sang thì thấy một chấm đen đang đứng ở cửa thư viện trường, đó chính là Andy.
- Này sao cậu đi đâu mất trong 2 tuần mà về không báo cho tôi biết - Andy cùng 2 người nữa đi tới gần chỗ hắn và Linh.
- Tôi mới về cách đây không lâu nên chưa kịp báo cho cậu - hắn nói xong thì quay sang nhìn hai người đang đứng cạnh Andy - chào Mary, chào Hannah lâu rồi không gặp hai người.
Hai người này chính là cô bạn gái Mary của Andy và bạn thân của cô ấy Hannah.
- Đúng rồi Hiệp, ngày mai cậu có bận gì không - Andy hỏi hắn - Hannah vừa mời tôi tham dự một hoạt động vui lắm.
- Thật ra ngày mai...
Hắn đang định nói là ngày mai định dẫn Linh đi chơi nhưng Linh lại nói chen vào.
- Ngày mai chúng tôi không bận gì cả, chuyện vui mà cậu nói là gì thế? - Linh tỏ vẻ hiếu kỳ.
- Chuyện là thế này...
Hóa ra chị gái của Hannah là thành viên của một hội kín do một vài sinh viên trong trường thành lập nên từ khá lâu đời. Bây giờ nhờ sự giới thiệu của chị Hannah cộng thêm việc hội kín này muốn công khai một số các hoạt động của mình để tăng tầm ảnh hưởng nên Hannah có thể mời một vài người bạn của mình tới tham gia một buổi hoạt động của hội.
- Nhưng mà rốt cuộc cái hội kín đó của chị cậu hoạt động về lĩnh vực nào vậy? - hắn hỏi.
- Là lĩnh vực tâm linh huyền bí - Hannah nhỏ giọng nói để tăng thêm phần cuốn hút.
- Nghe nói buổi hoạt động này lần họ sẽ tổ chức gọi hồn đấy - Andy thì thầm vào tai hắn.
Nghe đến đây thì hắn cười ngao ngán, hắn cứ tưởng là cái hội kín gì nguy hiểm hay bí ẩn lắm cơ, hóa ra là hội của mấy đứa sinh viên rỗi việc thích chơi trò gọi hồn. Điều khiến hắn thấy buồn cười là Andy thân là một Warlock chính hiệu con nai vàng lại đi có hứng thú với mấy buổi gọi hồn vô thưởng vô phạt này của mấy người kia.
- Muốn xem gọi hồn sao không bảo chị cậu biểu diễn cho mà xem - hắn lườm Andy một cái - đảm bảo Kim sẽ gọi ra 1 đống linh hồn quấy nhiễu cậu cả đêm cho mà xem.
- Thực ra là do tôi muốn đến xem thử xem mấy người này gọi hồn thế nào thôi, cậu không muốn đi xem xiếc với tôi sao - Andy cười khúc khích.
Hóa ra ông nhõi này muốn đi xem mấy tên người bình thường làm trò gọi hồn để cho vui vì cậu ta biết rõ họ không thể nào làm nổi.
- Thôi được rồi, tôi sẽ đi - hắn đồng ý.
- Tốt lắm, buổi lễ sẽ bắt đầu vào tối ngày mai, tôi sẽ nhắn tin địa điểm và thời gian cho Mary mọi người nhớ hãy đến đúng giờ nhé - Hannah nói.
- Được thôi, tôi rất mong chờ đến buổi lễ - hắn nói.
Sau đó hắn và Linh cùng nhau rời đi, Hannah cũng tách khỏi cặp Andy và Mary để tránh làm bóng đèn.
- Em cảm thấy tới dự mấy buổi lễ gọi hồn này cũng hay đó chứ - Linh nói với hắn - không biết nó có giống với mấy buổi lễ gọi hồn trong mấy bộ phim kinh dị không nhỉ.
- Làm gì có chuyện gọi hồn mà lại dễ dàng thế cơ chứ - hắn nói.
Nếu gọi hồn mà đơn giản như vậy thì các Shaman như Kim đã chẳng phải vất vả học phép thuật để làm gì cả. Theo hắn thì buổi lễ ngày mai cũng chỉ là để mua vui mà thôi.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 340: QUYỂN SÁCH KỲ LẠ
Ngoài cửa một căn nhà ở ngoại ô Los Angeles hiện đang có một nhóm nam nữ đứng ở trước cửa.
- Ding Dong!! - Hannah bấm chuông cửa của căn nhà.
- Ai vậy - một lát sau liền có giọng của một người phát ra từ chiếc chuông cửa.
- Chúng tôi được Fox giới thiệu tới đây - Hannah nói.
-... Cạch!!
Sau một vài giây im lặng thì cánh cửa được mở ra nhưng lại không có ai đứng ở sau cánh cửa cả.
- Mau vào đi - giọng nói lại phát ra từ chiếc chuông cửa.
Bọn họ liền bước vào bên trong căn nhà.
- Cạch!!
Vừa đi được vài bước thì cánh cửa đằng sau họ bỗng nhiên đóng sầm vào và tự động khóa trái lại.
Mấy cô gái có vẻ hơi giật mình một chút còn hắn thì đánh giá cánh cửa kia một chút.
- Đừng sợ, đó là cửa tự động đấy - hắn nói.
Mặc dù được che giấu rất khéo nhưng với Byakugan hắn có thể nhìn thấu được cánh cửa này và thấy động cơ bên trong cánh cửa.
- Đúng vậy đó chỉ là cánh cửa tự động mới được chúng tôi lắp đặt mà thôi - bỗng có một người chùm một chiếc áo choàng với chiếc mũ chùm che khuất khuôn mặt xuất hiện ở cuối hành lang, qua giọng nói có thể nhận ra đây là người vừa nói chuyện với họ ở ngoài cửa - các bạn là người được Fox giới thiệu đúng không? Mời đi theo tôi.
Mấy người bọn hắn liền đi theo người này. Vừa đi hắn vừa quan sát căn nhà này, đây là một căn nhà rất đẹp và rộng rãi có vẻ như nó đã được xây dựng từ cách đây khá lâu và mới được tu sửa lại.
Dẫn bọn hắn đi dọc hành lang và xuống tầng hầm của căn nhà người mặc áo choàng đi ra phía sau cầu thang và đẩy một cái chốt ẩn giấu khá kín đáo dưới gầm cầu thang.
Ngay lập tức phần sàn ở dưới chân câu thang mở ra và để lộ ra một lối đi xuống một tầng hầm khác. Hắn cũng khá là ngạc nhiên khi thấy việc này vì hắn cứ nghĩ đây là một đám thanh niên ăn no rửng mỡ nên bày trò gọi hồn cho vui thôi. Ai mà ngờ được mấy người này còn chuẩn bị nguyên cả một tầng hầm bí mật như thế này chứ.
Mấy người Andy thì trầm trồ xuýt xoa khi thấy được một cái tầng hầm bí ẩn, họ liền đi theo người mặc áo choàng và đi xuống dưới đất.
Đi xuống bên dưới thì hắn thấy được một tầng hầm rộng gấp mấy lần phía trên và được trang trí theo một phong cách cổ xưa kết hợp với hiện đại. Ở giữa căn phòng có một đám người mặc áo choàng đang ngồi xung quanh một chiếc bàn dài.
Nhìn thấy cảnh này hắn càng phải cảm thán về mức độ "chuyên nghiệp" của hội kín này.
Người mặc áo choàng vừa dẫn đường bảo bọn hắn ngồi vào mấy chiếc ghế trống ở phía cuối dãy bàn và tự mình đi tới một chiếc ghế ở giữa ngồi xuống. Lúc này người ngồi ở đầu chiếc bàn dài đứng dậy và bắt đầu nói.
- Hội Linh Trí của chúng ta đã được thành lập cách đây 30 năm về trước bởi Bernard Madoff, tôn chỉ của hội là khai mở trí tuệ của loài người thông qua sự trợ giúp của các thực thể linh thiêng...
Sau đó người này kể tràng giang đại hải về tôn chỉ, lịch sử và phương thức hoạt động của hội. Nói tóm gọn thì là hội này được thành lập nên nhằm mục đích triệu hồi những thế lực siêu nhiên để giúp họ có được tri thức.
- Vậy mọi người đã bao giờ thành công triệu hồi được thực thể linh thiêng nào chưa - bỗng Mary nghi ngờ lên tiếng.
Rất khó để thuyết phục một người phụ nữ da đen tin vào điều gì đó nên đương nhiên là sau khi nghe xong những gì mà người kia vừa nói thì Mary đã thể hiện ra thái độ nghi ngờ không tin tưởng.
- Tất nhiên là có rồi, nếu không chúng tôi đã không thể duy trì được hoạt động của hội suốt 30 năm nay - lập tức có một người mặc áo choàng lên tiếng, đây là giọng một cô gái.
- Vậy thì mọi người có thể tiến hành buổi lễ được chưa? Tôi muốn xem nó - khác với bạn gái mình Andy hào hứng nói.
Bản thân Andy đã được tiếp xúc với thế giới phép thuật nên cậu có niềm tin vững chắc vào thế giới siêu nhiên. Sau khi tới đây thì cậu cũng có chút tin tưởng rằng hội kín này có gì đó liên quan đến phép thuật.
- Fox, hãy mang Cuốn Sách Tri Thức tới đây - người chủ trì nói.
Một người mặc áo choàng từ đằng sau một chiếc tủ cầm theo một cuốn sách trông khá cổ xưa đi ra. Người này trao cuốn sách dày nặng này cho người chủ trì rồi đi về một chiếc ghế gần bọn họ ngồi xuống.
- Anna, là chị đấy à - Hannah gõ gõ người này.
Người vừa mang sách ra liền gật đầu và thì thầm gì đó với Hannah, đây chính là chị gái của Hannah.
Sau khi nhận cuốn sách từ tay của Anna thì người chủ trì đi tới cạnh một cái bục bằng gỗ và đặt quyển sách lên trên. Người này mở ổ khóa của quyển sách và mở nó ra hướng về phía bọn họ.
Cuốn sách dày cộp được mở ra nhưng thật lạ là bên trong lại không hề có một chữ nào được viết lên đó cả mà chỉ là những trang giấy trắng.
Sau đó những người mặc áo choàng khác cùng nhau đi tới trước chiếc bục phát biểu đó và quỳ xuống. Họ cùng nhau cởi bỏ chiếc mũ chùm đầu của chiếc áo choàng để lộ ra khuôn mặt thật của mình và chắp tay cầu nguyện.
- Hỡi linh thể huyền bí, hôm nay chúng tôi lại quy tụ nơi đây dưới chân ngài để xin được ngài khai mở tâm trí cho chúng tôi. Xin hãy dạy chúng tôi những điều là chân lý mà thế gian này không thể dạy chúng tôi...
Người chủ trì là một người thanh niên hơn 20 tuổi đang vừa đọc lời nguyện vừa múa may một số động tác kỳ lạ. Những người ở dưới có nam có nữ cùng nhau đồng thanh hô những âm tiết kỳ lạ mà ngay cả hắn cũng chẳng hiểu nó là cái gì. Vì một lẽ đơn giản đó không phải là một thứ ngôn ngữ mà chỉ là mấy tiếng hú vô nghĩa mà mấy người này hoặc thế hệ trước của hội nghĩ ra mà thôi.
- Này Hiệp đó có phải là... - Andy ngồi ở trên bàn thúc nhẹ vào tay hắn.
- Đúng vậy - hắn gật đầu xác nhận suy nghĩ của Andy - quyển sách đó là một vật thể bị quỷ ám.
Không chỉ là một quyển sách bị quỷ ám mà linh hồn ở bên trong quyển sách này còn sắp thoát được ra ngoài rồi nữa kìa.
Tín ngưỡng cũng có thể coi là một loại năng lượng đặc biệt chuyên thuộc của linh hồn. Linh hồn ám trong quyển sách dùng kiến thức của mình để dụ dỗ kẻ khác cúng bái nó để hấp thu lấy tín ngưỡng của họ.
Sau nhiều năm được những thành viên của Hội Linh Trí thờ phượng thì linh hồn này đã trở nên khá lớn mạnh và đủ khả năng để thoát khỏi sự rằng buộc của quyển sách. Và hôm nay chính là thời khắc mà nó thoát khỏi quyển sách và đi ra ngoài.
Tất nhiên là một khi đã thoát ra khỏi cuốn sách thì nó không còn cần phải hấp thu những giọt năng lượng linh hồn ít ỏi thông qua tín ngưỡng của những người này nữa mà chắc chắn nó sẽ trực tiếp nuốt chửng linh hồn của họ để gia tăng sức mạnh cho bản thân.
Phải nói là hôm nay những người của Hội Linh Trí đã may mắn... à không, là quá mức may mắn mới đúng. Bởi vì hôm nay có sự góp mặt của hắn ở đây với họ.
Nếu không phải là nhờ Hannah đã mời hắn tới đây thì những người đang thực hiện cái nghi lễ cúng bái kỳ quặc ở đằng kia chắc chắn sẽ chết. Không chỉ là chết thôi mà sau khi linh hồn bị con quỷ đang ám cuốn sách kia nuốt chửng thì họ sẽ không thể tới được vùng đất của các linh hồn và biến mất vĩnh viễn.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 341: ANDY TRỔ TÀI (HAPPY NEW YEAR 1/5)
- Lýk dbe djar skefk enda leia... Lýk dbe djar skefk enda leia... - những người trong Hội Linh Trí luôn miệng thốt ra những câu chữ vô nghĩa và bái lạy cuốn sách này.
Dần dần bên trong tầng hầm kín đáo này xuất hiện những làn gió thoang thoảng, những trang sách trống không tự động lật liên tục cho tới chính giữa quyển sách thì mới dừng lại.
- H... h... u...
Một tiếng động kỳ lạ giống như tiếng thở nặng nề vang lên, hai trang chính giữa của quyển sách dần sáng lên.
- Ngài tới rồi... - đám người của hội lập tức xôn xao.
- Xin ngài hãy chỉ dẫn cho chúng tôi - người đàn ông chủ trì buổi lễ liên tục cúng bái.
Nhìn cảnh này thì hắn cảm thấy những người này bị con quỷ kia dụ dỗ và lừa gạt quá lâu nên đã trở nên cuồng tín rồi. Hắn không vội ra tay vì muốn để cho những kẻ này sáng mắt ra. Dù sao con quỷ này cũng không mạnh lắm do nó chỉ được nuôi dưỡng bởi những nguồn tín ngưỡng ít ỏi của mấy người này mà thôi.
Thậm chí Andy bây giờ nếu được hắn hỗ trợ một chút thì cũng có thể giải quyết được con quỷ này.
- Này Andy - hắn gọi.
- Gì vậy?
- Cậu có muốn thử sức với con quỷ kia không?
- Tôi sao??
Andy cản thấy rất bất ngờ khi nghe hắn nói như vậy.
- Tôi mới học phép thuật được hơn 2 tháng thôi mà - Andy hơi lo lắng nói - liệu tôi có thể đánh bại được thứ đó không?
Điều Andy lo lắng cũng là hoàn toàn có lý vì mặc dù được hắn dạy dỗ và giúp đỡ vượt qua giai đoạn bắt đầu khó khăn nhất nhưng dù sao thời gian học phép thuật của cậu vẫn còn quá ngắn.
Nếu xét theo Lv thì Andy mới chỉ vào khoảng Lv 30 mà trong khi con quỷ này ít nhất phải có Lv 40 trở lên.
- Đừng lo lắng, đã có tôi ở đây rồi - hắn vỗ vai Andy.
Andy nghe vậy thì cũng yên tâm hơn vì cậu ta biết hắn rất mạnh. Sau đó Andy dần trở nên hào hứng hơn vì kể từ khi bắt đầu học phép thuật thì đây là lần đầu tiên cậu ta được thực hành những gì mà mình đã học được.
Trong lúc hắn và Andy đang nói chuyện thì bên kia con quỷ trong quyển sách đã bắt đầu hiện hình rồi.
- Grừ...
Một linh hồn to lớn và thô kệch phát ra ánh sáng màu xanh lá chui ra từ bên trong quyển sách mà những người của Hội Linh Trí vẫn luôn cúng bái bấy lâu nay. Tất cả mọi người trong căn phòng này đều kinh ngạc khi nhìn thấy linh hồn này xuất hiện ở trước mặt họ.
Những người mới được tham gia lần đầu như Mary và Hannah thì tất nhiên là phải kinh ngạc khi nhìn thấy một linh hồn bay lơ lửng ở trước mặt mình. Còn những thành viên của Hội Linh Trí thì lại càng kinh ngạc hơn vì từ xưa tới nay họ chưa bao giờ nhìn thấy một linh hồn chui ta từ quyển sách bao giờ cả.
Những lần trước khi bọn họ tiến hành buổi lễ thì quyển sách chỉ đơn giản là xuất hiện những dòng chữ trên trang sách trống rỗng một thời gian ngắn để bọn họ nhìn vào rồi ngay lập tức sẽ biến mất mà thôi. Chưa có lần nào là một linh hồn trực tiếp xuất hiện trước mặt họ như thế này cả.
- Nhất định là ngài đã cảm nhận được lòng thành kính và sự khao khát tri thức mãnh liệt của chúng ta nên ngài mới tự mình hiện hình ra để gặp chúng ta - người đàn ông chủ trì buổi lễ tự biên tự diễn rồi lập tức quỳ lạy con quỷ này - xin cảm tạ ngài.
Những thành viên khác nghe thấy vậy thì nhìn nhau một chút rồi mừng rỡ vái lạy con quỷ này liên tục.
Linh hồn tà ác Lv 43
- Khà khà khà... các ngươi quả là trung tín đấy - con quỷ này cười và nói với một giọng cực kỳ trầm giống hệt mấy con quỷ trong phim vậy.
Lý do con quỷ này có giọng trầm như vậy là vì nó quá yếu ớt, nó không cao cấp giống như linh hồn của mẹ Andy hay linh hồn thù hận lần trước. Do đó nó chỉ có thể phát ra tiếng nói nhờ gây ra những rung động trong không khí mà thôi, mà gây ra độ rung trầm sẽ đỡ tiêu tốn năng lượng linh hồn hơn là những độ rung cao hơn.
- Nếu các ngươi đã trung thành với ta như vậy thì đã đến lúc trả ơn cho ta vì những kiến thức mà ta đã truyền dạy cho các ngươi bấy lâu nay - con quỷ này cười với giọng trầm thấp khiến mọi người phải rợn tóc gáy.
- Xin ngài hãy nói đi, ngài muốn chúng tôi làm gì - người chủ trì ngưỡng vọng nhìn con quỷ.
Con quỷ này nhìn về phía những người của Hội Linh Trí đang quỳ ở trước mặt và cười lớn.
- Khà khà khà... cái ta muốn... chính là linh hồn của các ngươi!!!
Tiếng cười của con quỷ khiến cho đèn của tầng hầm nhấp nháy liên tục tạo nên một bầu không khí cực kỳ đáng sợ.
- Cái gì!?! Linh hồn của chúng ta!!!
Những người đang quỳ ở dưới chân con quỷ mặc dù có phần mù quáng khi sùng bái con quỷ nhưng ngay khi nghe nó nói là muốn linh hồn của mình thì bọn họ đều giật bắn mình và vội vã lui ra sau.
Họ tham gia hội này là để có được tri thức chứ không phải là để dâng lên linh hồn của mình.
- A A A... - có người hoảng sợ quá nên đã lập tức bỏ chạy về phía cầu thang nhưng không hiểu sao dù cố gắng thế nào thì người này cũng không thể mở được cánh cửa thông lên phía trên.
Con quỷ nhìn thấy những người này hoảng sợ muốn bỏ trốn thì không hề tức giận mà vẫn cười với trầm giọng đáng sợ kia.
- Khà khà khà... các ngươi đã bước vào đây thì đừng hòng đi ra ngoài.
Con quỷ này nhào tới và tóm lấy kẻ ở gần mình nhất chính là người đàn ông chủ trì buổi lễ. Người này thấy con quỷ tóm lấy mình thì hoảng sợ kêu lên.
- Đừng mà... xin đừng giết tôi!! Tôi là đầy tớ trung thành của ngài mà. Xin đừng giết tôi, tôi sẽ kiếm cho ngài thật nhiều linh hồn mà!!!
Đứng trước cái chết thì ai cũng là kẻ ích kỷ, vì muốn được sống mà tên này nguyện trở thành đầy tớ cho con quỷ này và bắt những người vô tội về cho nó.
Thật đáng tiếc là đối với con quỷ này thì so với việc mơ mộng đến một đống linh hồn ngoài kia thì đám linh hồn trước mắt nó vẫn ngon lành hơn.
- Khà khà...
Con quỷ há rộng cái miệng còn to hơn cả cái đầu của tên chủ trì và ra sức hút lấy sinh khí và linh hồn của tên này.
Nhưng đúng lúc này bỗng có một ngọn giáo màu đen xuất hiện bắn thẳng về phía con quỷ và đâm vào vai của nó.
- Grào!!!
Con quỷ rú lên đau đớn, nó lập tức đánh rơi tên chủ trì xuống đất và đưa tay định kéo ngọn giáo này ra khỏi vai mình nhưng vật chất đen xì cấu tạo nên ngọn giáo này đang không ngừng xâm thực vào và bám chặt lấy linh hồn con quỷ khiến nó càng thêm đau đớn.
Tên chủ trì thấy con quỷ thả mình ra thì lập tức hoảng sợ lui ra đằng sau với khuôn mặt trắng bệch do sợ và bị hút đi sinh khí.
Tất cả mọi người trong phòng lúc này và cả con quỷ đều hướng mắt nhìn về phía ngọn giáo vừa đâm vào người con quỷ được bắn ra.
- Là mày!!!
Thấy con quỷ nhìn về phía mình thì Andy lập tức giơ hai tay về phía trước, những sinh vật bóng tối bám trên cơ thể Andy dưới dạng những hình xăm liền trở nên sinh động hơn bao giờ hết. Chúng liên tục nhả ra những luồng ma lực màu đen kịt tụ tập giữa hai bàn tay của Andy và hình thành nên một ngọn giáo dài gần 1 mét rưỡi.
- Ăn giáo của tao nè!!
Andy hét lên và ngọn giáo màu đen lập tức bay thẳng về phía con quỷ với tốc độ khá nhanh.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 342: KẾT THÚC HỌC KỲ (HAPPY NEW YEAR 2/5)
- Chết này!!!
Andy liên tục bắn hai ngọn giáo màu đen về phía con quỷ nhưng lại bị nó né được.
Mấy thành viên của Hội Linh Trí từ đang hoảng sợ tột độ tới bất ngờ khi thấy con quỷ bị Andy tấn công bằng một ngọn giáo đen xì tạo do cậu tạo ra từ hư vô rồi bây giờ thì lại cực kỳ hưng phấn khi có cứu tinh.
- Giết nó đi... hãy giết nó đi!!! - những người này hưng phấn và cổ vũ cho Andy.
Andy liên tục tạo ra những ngọn giáo màu đen và bắn về phía con quỷ nhưng vẫn bị nó né đi, ngọn giáo đầu tiên của cậu trúng được là do yếu tố bất ngờ mà thôi.
- Grào - đã phát chán với việc né tránh, con quỷ liền né đi một ngọn giáo đen của Andy và lao tới chỗ cậu.
Đang tấn công từ xa bỗng bị con quỷ áp sát thì Andy lập tức trở nên luống cuống. Cậu vụng về tạo ra một thanh giáo đen khác và cầm lấy nó để chặn con quỷ lại.
- Andy cố gắng câu giờ đi - hắn nhắc nhở Andy.
Andy liền tụ tập ma lực hắc ám ở bàn chân phải và đá mạnh vào con quỷ khiến nó hơi lui lại một chút.
Nhân cơ hội này Andy lui ra xa và giữ khoảng cách với con quỷ rồi liên tục bắn những ngọn giáo đen về phía nó. Phép thuật [Dark Spear] này của Andy là phép thuật gây sát thương duy nhất mà cậu biết nên khi đã bị con quỷ bắt bài thì thật sự là rất khó để đánh trúng nó.
Nhưng con quỷ này cũng không có quá nhiều thủ đoạn tấn công mà chỉ có thể tiếp cận với Andy để tấn công cậu ta. Trong khi đó Andy nổi tiếng có tốc độ chạy rất nhanh nên cậu liên tục tạo khoảng cách với con quỷ.
Vờn nhau trong vài phút đồng hồ thì Andy cũng đã thấm mệt vì cậu phải tăng tốc liên tục và còn phải sử dụng phép thuật nữa. Nguồn ma lực từ các sinh vật hắc ám rất dồi dào nhưng tiếc là cơ thể của Andy chưa thể tiếp nhận được nhiều nên ma lực của cậu đang cạn dần.
- Soạt!!!
Con quỷ lại vồ tới Andy, cậu lập tức lăn mình để né tránh và tạo khoảng cách.
- Hình như... - sau khi né đòn vừa rồi thì Andy đã nhận ra sự khác lạ của con quỷ - nó đang chậm đi...
Hắn đứng bên cạnh mỉm cười nhìn Andy, có vẻ cậu ta đã nhận ra rồi. Quả thật là con quỷ đã trở nên chậm chạp hơn trước rất nhiều. Lý do rất đơn giản là vì ngọn giáo đen mà Andy bắn ra vẫn đang cắm ở vai của nó.
Ma lực hắc ám, vừa nghe đã biết đến tính chất ăn mòn cực cao của nó rồi. Lý do mà hắn kêu Andy câu giờ là để cho luồng ma lực hắc ám xâm nhập vào linh hồn con quỷ và làm nó trở nên suy yếu.
Với khả năng rút cạn sinh lực và năng lượng của đối thủ cộng thêm nguồn ma lực dồi dào tới từ các sinh vật hắc ám thì những Warlock như Andy cực kỳ hợp với chiến thuật đánh lâu dài đọ độ dai sức. Có thể nói pháp sư hắc ám gần như là vô địch trong tiêu hao chiến.
Nhận ra được đối thủ của mình đang trở nên suy yếu thì Andy biết đây chính là lúc cho mình phản công.
- [Dark Spear]!!
Andy lại bắn một ngọn giáo đen về phía con quỷ khiến nó chật vật né tránh. Andy lập tức tạo ra một thanh giáo đen nữa và nắm nó trong tay rồi lao về phía con quỷ còn đang lảo đảo.
- Phập!!!
Ngọn giáo lập tức đâm xuyên qua mạn sườn của con quỷ.
- Grú... - con quỷ rú lên đau đớn và dùng tay trái tóm lấy ngọn giáo của Andy.
Con quỷ liền dùng tay còn lại tát mạnh về phía Andy. Nhưng lúc này phản ứng của con quỷ đã trở nên quá chậm chạp so với Andy. Andy đưa một tay lên nắm lấy ngọn giáo đang cắm vào bả vai phải của con quỷ và đẩy nó về phía sau khiến cho cánh tay vừa giơ lên của con quỷ bị khựng lại.
- A A A!!!
Andy dồn sức vào đôi chân và nắm chặt hai ngọn giáo trong tay và đẩy lùi con quỷ vào góc tường.
- Bịch!!!
Con quỷ bị hai ngọn giáo găm chặt vào tường nên chỉ có thể vùng vẫy mà không thể thoát ra.
- Thả tao ra... thành ranh con khốn kiếp... mau thả tao ra!!!!
Andy phớt lờ lời kêu gào chửi rủa của con quỷ mà tạo ra một thanh giáo đen khác và nhìn chằm chằm vào con quỷ.
- Mày định làm gì!?! Mau dừng lại!!!
Con quỷ càng giãy dụa mạnh hơn khiến cho hai ngọn giáo dường như sắp tuột ra khỏi bức tường. Nhưng đúng lúc con quỷ sắp thoát ra thì ngọn giáo đen trong tay Andy lại đâm thẳng về phía đầu của nó.
- Phập!!!
Ngọn giáo đen xuyên thủng đầu con quỷ khiến nó ngừng dãy giụa ngay lập tức.
- Hộc... hộc... - Andy đứng đó thở dốc.
Đây là lần đầu tiên Andy phải chiến đấu với một con quỷ, nó còn khiến cho cậu mệt mỏi hơn cả chơi nguyên cả một trận bóng bầu dục nữa. Có điều bên cạnh mệt mỏi thì Andy lại cảm thấy cực kỳ hưng phấn, có vẻ như cậu đã yêu cái cảm giác kích thích khi chiến đấu này rồi.
- U U U... - sau khi giết chết con quỷ bỗng nhiên những sinh vật hắc ám trên cơ thể Andy vọt ra và lao tới chỗ của con quỷ và bao phủ quanh nó.
- Sột soạt... - những tiếng sột soạt kỳ lạ vang lên, những sinh vật này đảo một vòng rồi quay lại cơ thể của Andy.
Lúc này đã không còn con quỷ ở trên tường nữa rồi, chính những sinh vật hắc ám của Andy đã thôn phệ linh hồn của con quỷ để tăng thêm sức mạnh của bản thân chúng.
- Làm tốt lắm Andy!! - hắn đi tới vỗ vai khen ngợi Andy.
Andy đã hoàn thành xuất sắc trận chiến vừa rồi của mình, cậu không chỉ thể hiện được năng lực phản ứng cực tốt và khả năng chiến đấu thiên bẩm của mình. Chắc chắn trong tương lai không xa giới phép thuật sẽ vang vọng danh tiếng về một phù thủy trẻ trung và tài năng tên là Andy Thomson.
- Và bây giờ là đến lượt tôi - hắn quay lại nhìn về phía những thành viên của Hội Linh Trí và nói.
Những thành viên của Hội Linh Trí vừa mới thoát khỏi nguy cơ bị nuốt chửng linh hồn nên đang cảm thấy cực kỳ vui mừng thì bỗng thần trí của họ trở nên mơ hồ khi nhìn thấy một cặp mắt có màu tím cực kỳ ma mị.
................
Sau khi xóa bỏ ký ức của những thành viên của Hội Linh Trí về con quỷ và quyển sách đem lại tri thức thì những người này lại trở lại với cuộc sống thường ngày của mình mà không còn nhớ gì về những chuyện liên quan tới Hội Linh Trí.
Riêng Mary và Hannah thì lại không bị hắn xóa bỏ ký ức nhờ vào sự cầu xin của Andy. Hai cô gái cực kỳ ngạc nhiên khi biết Andy là một phù thủy và chính hắn là người đã dạy phép thuật cho Andy.
Đương nhiên là sau đó hai người này liền cầu xin hắn dạy phép thuật cho mình rồi. Mặc dù hắn không hề ngại việc phải dạy phép thuật cho thêm 2 người nữa nhưng hắn phải lên tiếng nhắc nhở cho hai người trước về việc không phải ai cũng có đủ thiên phú để học phép thuật.
Không phải ai cũng có tài năng thiên bẩm về phép thuật như Andy và Kim. Mary và Hannah chỉ có thể coi là có mức thiên phú trên người bình thường một chút mà thôi. Mặc dù thiên phú không phải là yếu tố quyết định khả năng của một phù thủy nhưng nó là thứ quyết định sự thành bại trên con đường trở thành phù thủy ngay tại bước đầu tiên.
Nếu như đủ kiên trì và hoàn thành được phép trụ cột một cách hoàn hảo thì con đường trở thành phù thủy sẽ mở rộng nhưng phép thuật trụ cột càng sai sót nhiều thì con đường này sẽ càng bị thu hẹp lại mà thôi.
Có điều chuyện này phải để tương lai quyết định, hắn dự định sẽ tiến hành dạy phép cho họ sau vì hắn quyết định trở về Việt Nam sau khi học kỳ này kết thúc.
-------☆☆☆☆------
------oOo------
CHƯƠNG 343: VỀ NƯỚC (HAPPY NEW YEAR 3/5)
Đầu tháng 6, đây chính là lúc công bố kết quả học tập của học kỳ đầu, hắn và Linh có mặt ở trường để kiểm tra kết quả.
- Điểm của anh nè - Linh đã tìm thấy tên của hắn trên bảng điểm.
Hắn nhìn vào kết quả học tập của mình thì cảm thấy rất hài lòng về nó.
- A, A-, A, B+... trời ạ, sao cậu nghỉ học suốt mà điểm cao quá vậy!! - một giọng nói đầy sự nghi ngờ vang lên.
Hắn quay ra sau thì thấy Andy và Mary đang đứng ở đằng sau lưng của mình. Thấy thái độ ghen tị của Andy thì hắn chỉ cười cười, hắn thật sự là quá vượt trội so với những người khác.
Những môn mà hắn có điểm A- hay B+ chủ yếu là do hắn đã nghỉ học vào thời điểm diễn ra một vài bài kiểm tra của môn học đó nên tổng điểm mới bị hạ xuống. Chứ nếu không thì với mớ kiến thức bao la của hắn thì tất cả các môn đều phải đạt điểm A+++ mới đúng.
- Kết quả của hai người thì sao? - hắn hỏi Andy và Mary.
- Khá ổn đấy, còn Mary thì có môn suýt soát không đủ điều kiện để qua - Andy nói móc.
- Hey... - Mary vỗ vào vai Andy một cái và véo mạnh vào tai cậu ấy, cô có vẻ hơi bực mình vì bị Andy cười nhạo.
Andy và Mary đã là bạn thân với nhau từ hồi cấp 2 và sau khi trải qua bao trăn trở thì Andy đã tỏ tình với Mary trước khi tốt nghiệp cấp 3. Chính vì trước đây từng là bạn thân nên Andy và Mary có thể thoải mái trêu đùa vì đã quá hiểu rõ lẫn nhau.
Lại nói đến kết quả học tập thì Andy đạt được điểm số cao trong học kỳ đầu là chuyện đương nhiên. Kể cả khi phải tham gia luyện tập bóng bầu dục và học phép thuật với hắn thì Andy vẫn hoàn thành tốt việc học vì cậu có chỉ số INT khá là cao.
- Được rồi Mary, cậu hãy tha cho Andy đi - hắn xin tha giúp cho Andy thì Mary mới chịu thả tai của Andy ra - chúng ta hãy đi đâu đó ăn mừng đi.
Sau khi kết thúc học kỳ đầu thì hắn muốn xả stress một chút mặc dù hắn chẳng bị tí stress nào cả.
- Được đấy, vừa vặn tối nay Derrick có tổ chức tiệc tại nhà - Andy nói - tôi với cậu đều là thành viên của đội bóng bầu dục nên đều được mời đến dự đấy.
- Ý kiến hay, vậy tối nay gặp lại nhé.
Sau đó bốn người chia làm 2 hướng khác nhau, hắn và Linh định đi tới thư viện một lát vì Linh muốn tìm một số tư liệu học tập. Trong khi Linh đang tra cứu sách thì hắn lượn quanh thư viện để tìm một vài cuốn sách thú vị để đọc.
Hắn không tìm kiếm những cuốn sách kiến thức vì hắn đã biết hết mọi thứ rồi mà hắn tìm một số những quyển sách thú vị như những cuốn sách được xếp vào hàng khoa học giả tưởng vì ý tưởng của tác giả được coi là không khả thi với nền tảng công nghệ hiện nay. Ngoài ra thì hắn còn tìm một số những quyển sách tiểu thuyết huyền ảo nữa.
- Tôi không ngờ là cậu cũng thích những cuốn sách như vậy đấy - giọng của một người đàn ông lớn tuổi vang lên phía sau hắn.
Hắn đóng lại cuốn sách "Journey to the Center of the Earth" của Jules Verne rồi quay lại nhìn người đàn ông này.
- Giáo sư Bank, thầy làm gì ở đây vậy - hắn hỏi.
- Trông tôi giống như đang làm gì? Chơi bóng bầu dục trong thư viện chắc? - Bank nói một câu đùa dí dỏm - Mr. Phạm cậu rất ít khi có mặt trong lớp Vật lý của tôi...
- Thưa giáo sư đó là do em bận, với lại em vẫn hoàn thành đầy đủ các bài tập mà - hắn nói.
- Đúng vậy, hôm nay tôi tới đây để nói chuyện với cậu về bài thu hoạch mà cậu nộp cho tôi - Bank nói.
- Có vấn đề gì sao thưa giáo sư? - hắn nhớ là bản báo cáo của hắn làm rất tốt kia mà.
- À không, bản báo cáo của cậu tuyệt lắm chỉ là... - Bank ngập ngừng - hãy tới một chỗ nào yên ắng hơn đi.
Bank quay đầu dẫn đường, hắn đi theo ông giáo sư vật lý già này tới một góc khá vắng vẻ trên tầng 2 của thư viện và ngồi xuống một chiếc bàn trống ở đó.
- Cậu Phạm này... mặc dù trường chúng ta không phải là trường đi đầu về vật lý lượng tử nhưng tôi và 1 vài người khác cũng có mặt trong chương trình nghiên cứu tầm cỡ - giáo sư Bank nói - trong bài báo cáo của cậu có đề cập đến vấn đề cập đến sự tồn tại của hạt Higgs trong thực tế, tại sao cậu lại biết về nó trong khi mà chúng tôi chưa hề thông báo về việc phát hiện ra hạt này.
Thì ra là như thế, hắn đã sơ xuất ghi vào trong bản báo cáo của mình một kiến thức vật lý chưa được chính thức công bố. Hạt Higgs được đề cập đến đầu tiên vào năm 1960 do nhà vật lý Peter Higgs đề xuất. Nhưng mãi tới mùng 4 tháng 7 năm 2012 thì những nhà vật lý của Tổ chức nghiên cứu hạt nhân châu Âu (CERN) mới công bố thử nghiệm thiết lập sự tồn tại của hạt Higgs.
Hắn đã vô tình quên mất rằng bây giờ mới chỉ là giữa năm 2011 mà thôi, những thử nghiệm của CERN thậm chí còn chưa được hoàn thiện.
- Lý thuyết về boson Higgs đã tồn tại lâu rồi mà thưa giáo sư - hắn giả vờ nói - một sinh viên ham học hỏi biết đến hạt này cũng đâu có gì là kỳ lạ.
Giáo sư Bank chăm chú nhìn hắn một lát nhưng vẫn không thể tìm ra được vẻ gì khác lạ ở trên khuôn mặt hắn nên nói:
- Thôi được rồi, không nói đến chuyện này nữa. Mùa hè này tôi nhận được lời mời của CERN tới Geneva để tham gia nghiên cứu, cậu có muốn cùng tôi tới đó với tư cách trợ lý không?
Lời mời bất ngờ tới từ giáo sư Bank làm cho hắn ngạc nhiên, chẳng lẽ chỉ bằng một chi tiết nhỏ trong bài báo cáo của một tên sinh viên năm nhất mà một vị giáo sư danh tiếng như Bank lại mời hắn vào cái vị trí trợ lý mà biết bao nhiêu nhà vật lý tài năng đang thèm muốn?
Thật sự thì hắn cũng không rõ vị giáo sư già này đang suy nghĩ cái gì nữa.
- Thành thật xin lỗi giáo sư - hắn nói - mùa hè này em có ý định trở về Việt Nam nên không thể tham gia được.
- Ấy, đừng vội từ chối - giáo sư Bank nói - tới tận cuối tháng 7 tôi mới bắt đầu khởi hành cơ, cậu cứ việc về thăm gia đình và suy nghĩ đi. Khi nào quyết định rồi thì hãy gọi điện cho tôi.
Giáo sư Bank đưa cho hắn một tấm danh thiếp và rồi đứng dậy bỏ đi. Hắn ngồi đó nhìn tấm danh thiếp một chút rồi ném nó vào trong balo không gian của mình.
Lời mời từ giáo sư Bank quả thật là rất hấp dẫn, nó có thể mang lại cho hắn cả tiền tài lẫn danh vọng. Nhưng thật đáng tiếc là bây giờ khi đã có được hệ thống này thì tầm mắt của hắn không còn đặt ở hai thứ này nữa rồi.
Điều mà hắn muốn bây giờ là lợi dụng hệ thống để trở nên mạnh hơn nữa, quyền năng hơn nữa và khi đạt được ngưỡng sức mạnh tối cao hắn sẽ có được tất cả những gì mà hắn muốn. Và ngoài ra là còn để trải nghiệm những thế giới mà hắn thích, đem về những cô gái mà hắn muốn nữa.
Vậy là học kỳ đầu tiên đã kết thúc, sau hơn nửa năm trời xa nhà, hắn cũng đã chuẩn bị lên đường để trở về quê hương. Hắn cùng Linh và Trang cùng nhau chuẩn bị đồ đạc để lên máy bay trở về Việt Nam.
Và đương nhiên là cả Evelyn cũng sẽ trở về cùng với bọn hắn rồi, có điều khi lên kế hoạch xong xuôi thì hắn mới sực nhớ ra là Evelyn không có hộ chiếu nên không thể lên sân bay được.
Nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ, hắn chỉ phải bỏ ra khoảng nửa ngày đi thôi miên vài người là Evelyn đã có ngay một cái quốc tịch Mỹ và hộ chiếu của riêng mình.
--------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 344: HỌC VIỆN YOUKAI (HAPPY NEW YEAR 4/5)
Đã gần 2 tháng kể từ khi hắn trở về Việt Nam rồi. Thực ra hắn chỉ về thăm gia đình trong vòng 1 tháng thôi sau đó lại trở về Mỹ.
Lúc hắn trở về Los Angeles thì Andy cùng với Mary đã đi du lịch rồi nên suốt 1 tháng còn lại hắn dành thời gian đi chơi với Linh, Trang và Evelyn. Thỉnh thoảng hắn cũng tới đưa Lina và Scarlet đi chơi, hắn còn mang theo cả fairy Lina đi theo nữa.
Khi 2 cô bé nhìn thấy một fairy như trong truyện cổ tích thì cực kỳ hưng phấn, đặc biệt là Lina khi biết fairy này có tên giống với mình thì hai cô bé luôn dính lấy nhau.
Khi mà hai Lina một người một fairy đi chơi với nhau thì Scarlett lại thích tiếp cận hắn hơn. Hắn có thể cảm nhận được tình cảm của Scarlett dành cho mình nhưng vẫn không nói gì. Tình cảm của Scarlett vẫn rất ngây thơ và hồn nhiên nên hắn muốn để cho cô bé tự mình quyết định.
Hắn chính là mối tình đầu của cô bé mới 13 tuổi này. Có thể Scarlett sẽ gắn bó với tình cảm này nhưng cũng có thể cô bé sẽ nhanh chóng quên hắn đi mà thôi.
Vào cuối tháng 7, thời gian cowndown 2 tháng cuối cùng cũng đã hết và hắn lại có thể tiếp tục đi vào phụ bản được rồi. Hắn đã không thể chờ để được lên Lv 100 nữa rồi, lần này hắn chọn 1 phụ bản đầy rẫy quái vật nhưng chủ yếu là về tình cảm chứ đánh nhau thì cũng hạn chế.
Rosario + Vampire:
Câu chuyện kể về một chàng thanh niên loài người hy sinh tấm thân gầy của mình cho những nữ yêu quái tươi ngon mọng nước.
Yêu cầu:
Đá không gian x9
World Stone x3
Khuyến nghị: Lv 50~75
Phó bản này Lv không cao cũng không thấp, nó có mặt bằng sức mạnh vừa phải nhưng cũng tồn tại một số con boss khá khủng nên có khoảng Lv khuyến nghị khá là rộng.
..................
Vào một buổi sáng âm u, mây đen che kín bầu trời kèm theo những làn gió thoang thoảng khiến bầu không khí vốn đã tĩnh lặng lại càng yên ắng.
Ở bên cạnh một bến xe nhỏ ven đường một người thanh niên cao ráo đẹp trai ngồi trên chiếc ghế chờ thoải mái huýt sáo.
Đối với những người khác thì có lẽ thời tiết như thế này sẽ khiến họ nao nao trong lòng nhưng bản thân hắn rất thích thời tiết âm u như vậy và đặc biệt là hắn rất thích mưa.
- Tin... Tin... - từ đằng xa, một chiếc xe bus đi băng băng tới và bấm chiếc còi kêu ing ỏi.
- Xì...
Chiếc xe bus dừng lại trước mặt hắn và cánh cửa xe được mở ra, người tài xế đội chiếc mũ hơi sụp xuống khiến vành mũ che gần hết nửa trên khuôn mặt quay sang nhìn hắn.
- Cậu muốn tới Youkai Gakuen có phải không? (陽海学園 Dương Hải Học Viên, 陽海 Dương Hải đọc là Youkai đồng âm với từ 妖怪 Yêu Quái) - người tài xế này tay cầm điếu cigar nhìn hắn với ánh mắt như đang tỏa sáng.
Nurari Lv 93
Người tài xế lái xe bus này là yêu quái Nurarihyon, người lãnh đạo tối cao của tất cả yêu quái.
Hắn đánh giá Nurari một lát nhưng vẫn chẳng thấy ông ta có vẻ gì là mạnh cả, dù sao thì yêu quái Nurarihyon rất giỏi về việc ẩn giấu và lén lút mà.
Hắn xách theo một chiếc túi xách để làm cảnh và bước lên trên xe bus.
- Hô hô, đã suy nghĩ kỹ chưa đấy cậu nhóc, học viện Youkai là một nơi rất đáng sợ đấy - Nurari giở trò dọa nạt quen thuộc của mình kèm theo một điệu cười ghê răng.
Bỏ ngoài tai lời dọa nạt của lãi tài xế Nurari hắn chỉ cười nhạt, đối với kẻ khác thì học viện Youkai có thể sẽ là một nơi đáng sợ nhưng đối với hắn nơi đó đang có rất nhiều những nữ yêu quái dễ thương đang chờ hắn tới thu phục.
Sau khoảng vài tiếng lái xe và đi qua một đường hầm dài thì Nurari quay lại nói với hắn:
- Tới nơi rồi cậu nhóc, chúc may mắn nhé.
Hắn xuống xe bus và bắt đầu nhìn khung cảnh xung quanh. Một bầu trời âm u, một con đường đất đá cạnh biển và ở đằng xa là một ngôi trường trông khá là trầm lắng.
- Uỳnh!!!
Một tiếng sấm sét vang dội phá vỡ không gian yên lặng của nơi đây.
- Quạ... quạ... - những con quạ đậu trên một thân cây khô bị tiếng sấm sét làm giật mình liên tục kêu lên khiến cho bâu không khí càng thêm phần đáng sợ.
- Tới đây nào - có điều đứng trước cảnh này hắn vẫn bình tĩnh mà vẫy tay với mấy con quạ.
Mấy con quạ liền xà xuống cọ cọ đầu vào má hắn tỏ ra thân thiết. Không nên quên hắn là người kế vị của Daitengu, hắn có thể điều khiển được loài quạ thì sao hắn lại sợ chúng được cơ chứ.
- Leng keng... leng keng... - đúng lúc này một loạt những tiếng chuông xe đạp kèm theo một giọng nói thất thanh vang lên - coi chừng... tránh ra đi!!!
Hắn không cần nhìn cũng biết là mục tiêu đầu tiên của mình đã tới rồi làm sao hắn có thể tránh ra được chứ.
- Rầm!!!
Cô gái tóc hồng cưỡi chiếc xe đạp mất phanh liền đâm sầm vào hắn. Mặc dù chả si nhê chút nào nhưng hắn vẫn cố tình ngã ra sau và ôm lấy cô gái này vào lòng trong lúc đó bàn tay vẫn mò xuống cặp đùi trắng nõn của cô ấy.
- Ưm... xin lỗi, mình hay bị chóng mặt do thiếu máu - cô gái này vẫn chưa nhận ra cặp giò của mình đang bị một tên con trai sờ mó.
Sau đó cô gái này ngẩng đầu lên và hắn liền nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ ngây thơ của cô ây, hai chiếc răng nanh nhỏ hơi nhô ra khiến cho cô ấy càng thêm phần dễ thương hơn.
Akashiya Moka (Omote) Lv 10
Cô gái này chính là Omote Moka hay Moka bên ngoài do chính mẹ của Moka là Akasha Bloodriver hóa thân thành để bảo vệ Ura Moka hay Moka bên trong cũng chính là Moka thật sự.
Do toàn bộ sức mạnh của Moka đã bị chiếc thập tự giá Rosario (hay tràng hạt mân côi Rosary của đức mẹ Maria) phong ấn lại bên trong nên Omote Moka gần như là một người bình thường mà không có sức mạnh gì cả.
- Cậu có sao không - hắn đỡ lấy Moka đang choáng váng.
- Hơ...
Bỗng nhiên khi hắn tiến sát lại gần thì ánh mắt của Moka lại trở nên đắm đuối hơn, hơi thở của cô ngày càng nặng nề và dần đưa miệng vào sát cổ của hắn.
- Ưm... - Moka hé đôi môi mềm mại và dùng những chiếc răng nanh sắc nhọn của mình cắn lên cổ hắn nhưng thật đáng tiếc là với sức mạnh không hơn người bình thường là mấy của Omote Moka thì cô không thể cắn rách nổi da của hắn nữa.
Moka giống như bị kích thích bởi một thứ ngon lành đặt trước mắt mình nhưng lại không thể chạm được tới nó. Moka dùng tay sờ soạng khắp cơ thể hắn để lấy điểm tựa, đôi môi há rộng ngậm lấy cổ hắn cố gắng cắn vào động mạch ở cổ và chiếc lưỡi liếm láp làn da cổ của hắn.
Mặc dù cảm giác này không tệ một chút nào nhưng khi thấy Moka càng thêm vật vã như nghiện thuốc vì không thể hút được máu của hắn thì hắn lại không đành lòng.
Hắn liền tụ Ki và làm rách một miếng da nhỏ khiến cho dòng máu màu vàng kim lóng lánh của hắn chảy một vài giọt ra và rơi vào miệng của Moka.
Nhận ra được những giọt máu mà mình đang thèm khát đang chảy ra Moka cố gắng mút lấy nó. Chỉ mới nuốt được vài giọt máu của hắn bỗng nhiên Moka cảm thấy cơ thể mình nóng rực lên, một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong cơ thể của cô ấy.
Moka cảm thấy cơ thể mình trở nên nóng bức cực kỳ, cô cảm thấy cơ thể của hắn đang tản mát ra một loại khí tức làm cho sự nóng bức này dịu xuống khiến cho cô cực kỳ sung sướng mà đã rên lên thành tiếng.
- A.....
---------☆☆☆☆--------
------oOo------