Sau khi ăn trưa bọn hắn trở lại Luyện Võ Tràng. Đội của bọn hắn và Linh đều được vào vòng 2 nên đều bị gọi về phía võ đài của mình.
Hắn đứng ở góc chờ của võ đài số 4 nhìn sang võ đài số 2 thì thấy bên đó chiến thắng rất dễ dàng, thậm chí bọn cái Linh mới chỉ cử 2 người ra là đã thắng hết cả 5 trận. Hồng là người ra trận đầu tiên, sau khi thắng liền 3 trận vì mệt mỏi nên đã lui ra nhường cho Hương lên đấu thay mình, sau đó Hương rất dễ dàng đã thắng được 2 ván cuối và bước vào vòng tiếp theo.
Hắn thấy Linh và mấy cô gái chiến thắng thì mỉm cười rồi quay lại xem Chiến đánh với chủ tướng đối phương. Chủ lực của đối phương không mạnh, thậm chí là còn yếu hơn cả chủ tướng đội bọn hắn gặp ở vòng 1 nên 1 lúc sau Chiến liền giành chiến thắng.
4 giờ chiều bọn họ tiếp tục vượt qua vòng thứ 3 mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Tối hôm đó không phải thi đấu nên bọn hắn đi ăn mừng việc vượt qua vòng 3. Ông già chưởng môn nói:
- Việc các con vượt qua được 3 vòng đầu ta cũng không quá ngạc nhiên vì ta biết khả năng của các con, nhưng các con không được kiêu ngạo mà ngủ quên trên chiến thắng, những đội còn lại có những người mạnh không kém gì các con, thậm chí là có 1 vài người đã đạt tới luyện thể đỉnh cao, đã dần tiếp xúc với nội công, bọn họ hề dễ bị đánh bại, nếu nghĩ rằng mình đánh không lại thì hãy chịu thua, không việc gì phải xấu hổ cả. Vết thương do nội công gây ra rất nghiêm trọng, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.
- Bác Minh nói đúng lắm, các con nhất định phải cẩn thận, không nên vì sự nông nổi nhất thời mà đánh mất tương lai của mình. Thôi, không nói chuyện này nữa, hãy cùng chúc mừng chiến thắng của các con nào- mẹ của Linh nói.
......
Bọn hắn ăn mừng rất vui vẻ, tới tận gần nửa đêm mọi người mới chịu về phòng nghỉ ngơi để lấy sức cho trận đấu ngày mai
Sáng hôm sau bọn họ lại tới Luyện Võ Tràng để thi đấu vòng đấu cuối cùng, hôm nay bọn hắn sẽ phải đối đầu với một đội rất mạnh, chủ tướng của họ đã đạt tới Lv 22.
Tên: Apidej Sit Hrun
Tuổi: 18
Giới tính: Nam
Hp: 730/730 (Hp regeneration: 6.4/s)
Mp: 270/270 (Mp regeneration: 5/s)
Lv 22
STR: 57
AGI: 41
VIT: 54
WIS: 23
INT: 17
LUK: 14
Kỹ năng: Muay Thái, Bát chi thuần thục.
Trong giới võ thuật thì Muay Thái là 1 môn võ thuần ngoại công, chú trọng luyện thể nên sức tấn công vật lý rất mạnh đặc biệt vào giai đoạn đầu chiếm ưu thế lớn về thể năng nên được xưng là trường phái võ thuật tấn công trực diện hiệu quả nhất.
Trận chiến này khá khó khăn, kể cả Lâm đã xuất trận mới có thể đánh bại người thứ 4 của đối phương. Sau đó khi đến lượt chủ tướng của đối phương ra trận hắn thầm nghĩ chắc là trận này Lâm sẽ thua thôi, trận vừa rồi Lâm phải đấu với một tên cũng Lv 19 và chỉ giành chiến thắng nhờ lợi thế thể lực. Bây giờ không chỉ Lv yếu hơn đối phương mà lợi thế về thể lực cũng nghiêng về phía đối thủ.
Quả nhiên không ngoài dự đoán Lâm rất nhanh thì đã bị đánh bại, may mắn là đối phương sử dụng Muay Thái sức tấn công thuần túy là vật lý vì thế vết thương nhìn có vẻ nghiêm trọng nhưng chỉ cần điều trị tốt thì sẽ không có di chứng về sau.
- Đội 13 giành chiến thắng, xin mời tuyển thủ tiếp theo của đội số 6 lên võ đài.
Xem ra là hắn phải ra sân rồi, hắn thở dài một chút rồi bước lên võ đài.
Hắn vừa bước lên võ đài, tên chủ tướng cũng không nhiều lời liền thủ thế, thấy vậy hắn cũng đưa tay ra sau cầm vào chuôi của thanh "Hỏa Vân Kiếm"
Trên khán đài, ông già chưởng môn thở dài quay sang nói với mẹ Linh.
- Xem ra bọn trẻ phải dừng bước ở đây rồi.
- Bác đừng vội hết hi vọng, không phải vẫn còn có Hiệp sao - mẹ Linh cười nói.
- Chỉ mới 2 ngày, tập làm quen với kiếm còn chưa xong thì sao thằng bé có thể học được [Liệt hỏa kiếm pháp] chứ.
- Cháu tin thằng bé sẽ làm nên điều kỳ diệu, bác cứ nhìn mà xem.
Ông già chỉ thở dài mà không nói gì, nhưng lúc này một giọng nói giễu cợt vang lên:
- Cái gì, cho 1 thằng ranh con mới học kiếm được 2 ngày lên làm chủ tướng, ha ha ha, xem ra lũ Liệt Hỏa Phái các ngươi cũng chỉ là loại đầu voi đuôi chuột.
- Bình, thằng già khốn kiếp, mày nói gì hả, tao còn chưa tính sổ mày chuyện lũ đệ tử của mày cùng lũ trọc Nam Thiếu Lâm đánh đệ tử của tao bị thương đâu - ông già tức giận quát lên.
Lão già kia tiếp tục nói:
- Hừ, võ nghệ chẳng bằng ai đi ra ngoài đường bị đánh cũng chả kêu ai được đâu, ai bảo chúng vô dụng.
- Mày quên rằng mày cũng là người Việt sao hả Bình, vậy mà đệ tử của mày lại cấu kết với bọn ngoại lai làm hại người một nhà, màu không thấy xấu hổ với ông cha ta sao.
- Luyện Không phái vốn là một nhánh của Nam Thiếu Lâm, lũ Liệt Hỏa phái các ngươi mới là phường ngoại lai đấy.
- Mày nói gì hả đồ phản phúc!!!
- Im lặng!!! Nếu không ta sẽ trục xuất cả 2 tên các ngươi ra khỏi đây.
Thấy hai người cãi nhau càng ngày càng ác liệt, một ông lão ngồi ở giữa khán đài quát lên.
- Bác Minh, đừng tức giận với loại người như vậy, không đáng đâu.
- Hừ.
2 lão già trừng mắt nhìn nhau hừ một tiếng rồi quay đi, hiển nhiên là lời của ông lão vừa rồi rất có trọng lượng nên bọn họ không dám gây chuyện nữa.
--------
Trên võ đài, bọn hắn thủ thế nhìn nhau một lúc thì tên chủ tướng chủ động lao về phía hắn.
Nhưng AGI của hắn còn cao hơn cả tên kia, thêm vào việc hắn đeo giày da thú đã tăng thêm 25% tốc độ của hắn nên hắn liền nhanh chóng lách qua một bên.
Thấy hắn bỏ chạy tên chủ tướng liền xoay người đá về phía hắn, lúc này hắn liền rút kiếm ra khỏi vỏ.
- Nhược Hỏa
- 102
Một ánh sáng màu đỏ lóe lên xoẹt qua chân của đối phương, lập tức một vết chém kéo dài từ đùi tới đầu gối xuất hiện, đối phương kêu lên đầy đau đớn, hắn liền xoay kiếm tiếp tục đánh tới.
- Đại Hỏa
- 167
- Phụt!!!
Một dòng máu tươi từ ngực đối phương bắn ra, sau đó tên này lảo đảo lùi về phía sau, máu liên tục chảy ra từ miệng 2 vết thương, mỗi vết dài gần nửa mét, nếu không cấp cứu kịp tên này rất có thể sẽ bị chảy máu mà chết.
Có lẽ biết vết thương của mình rất nặng tên này liền giơ tay đầu hàng rồi sau đó được đồng đội của mình đỡ xuống sơ cứu.
- Đội 6 giành chiến thắng đạt được quyền tham gia vòng 16 đội - tên trọng tài hô to.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 34: MỌI NGƯỜI KINH NGẠC
- Đội 6 giành chiến thắng đạt được quyền tham gia vòng 16 đội - tên trọng tài hô to.
.....
Lúc này phía khán giả tiếng vỗ tay cổ vũ đã chấm dứt nhưng với một số người thì vẫn như đang có sấm đánh bên tai vậy.
Bốn tên sư huynh đệ đang đứng ở góc võ đài và Long đang đứng dưới võ đài hố hốc mồm và kinh ngạc, mấy tên này nhìn nhau mà không biết nói gì, chỉ tới khi hăn đi từ trên võ đài xuống tới trước mặt họ thì Chiến mới mở miệng hỏi:
- Không phải là trước đây em chưa từng học võ sao, sao lại...
Hắn thấy vẻ ngạc nhiên lộ rõ trên khuôn mặt của mấy người này thì cười đáp:
- Đúng là trước đây em chưa luyện qua môn võ nào cả, nhưng 2 ngày trước chưởng môn có đưa cho em một quyển "Liệt hỏa kiếm pháp". Em có luyện qua một chút, hôm nay dùng đến hiệu quả rất tốt.
- Cái gì!! Em chỉ mới luyện 2 ngày, sao có thể thế được.
- Ủa sao mọi người ngạc nhiên thế, có gì không được sao?
Mấy tên này lại nhìn nhau một chút rồi Lâm nói:
- Môn "Liệt hỏa kiếm pháp" này là một trong những kiếm pháp cao cấp nhất của Liệt Hỏa Phái, mặc dù uy lực mạnh nhưng lại cực kỳ khó luyện. Đại sư huynh cho dù được chưởng môn ban cho "Hỏa Vân Quyết" nhưng cũng phải mất 1 tháng mới nhập môn 1 năm mới luyện được tiểu thành, 3 năm mới tinh thông, cho tới giờ đã luyện gần 7 năm rồi nhưng vẫn chưa thể luyện được đến đại thành.
Lâm nhìn hắn một chút rồi tiếp tục nói:
- Mà em, theo như lời của chưởng môn thì ông ấy chưa hề truyền lại "Hỏa Vân Quyết" cho em, vậy mà em chỉ mất 2 ngày đã có thể sử dụng được hơn nữa uy lực như vậy thì ít nhất cũng đã là tiểu thành rồi, sao mọi người có thể không kinh ngạc được chứ.
Thì ra là như vậy, theo hắn hiểu thì 1 môn võ chia làm 5 giai đoạn: nhập môn, tiểu thành, tinh thông, đại thành và viên mãn tương đương với 5 Lv của skill. Nếu bây giờ hắn mà nói hắn không chỉ luyện được rồi mà còn luyện đến viên mãn chỉ trong vòng 6 ngày (6 ngày = 144 tiếng) thì chắc bọn họ sẽ chết vì tức mất.
Nhưng tất nhiên hắn sẽ không nói cho bọn họ rồi, quá nổi bật cũng chưa hẳn đã tốt, nhất là khi còn có rất nhiều kẻ mạnh hơn hắn. Tên đại sư huynh luyện 7 năm vẫn chưa đại thành thì cõ lẽ muốn luyện đến viên mãn phải mất 10 đến 15 năm, nếu bọn họ biết hắn chỉ mất 6 ngày thì rất có thể hắn sẽ bị nghi ngờ.
- Có lẽ là do em có năng khiếu luyện kiếm thôi, với cả không phải nhờ vậy mà chúng ta đã chiến thắng rồi sao - Lâm cảm thấy không khí có chút trầm lắng nên nhắc nhở.
- Đúng vậy, chúng ta đã được vào vòng 16 đội rồi, nhất định phải tổ chức ăn mừng mới được - Long nhỏ tuổi nhất nên rất ham vui, sau bữa tiệc ngày hôm qua cậu rất muốn tổ chức một bữa tiệc nữa.
- Được rồi việc đó tính sau, chúng ta qua võ đài B xem mấy cô gái của Nữ Huỳnh Đạo thi đấu thế nào rồi sau đó đi gặp chưởng môn.
Sau đó một người đi tới võ đài số 2 để xem bọn cái Linh thi đấu. Nhưng có vẻ tình hình không ổn lắm. Lúc này đây Nguyệt đang phải đấu với 1 cô gái có Lv 21 trong khi cô chỉ mới Lv 19 nên đang bị đối phương áp đảo. Nguyệt đang dùng cây kiếm cố đỡ lấy những đòn của đối phương.
Cô gái kia sử dụng một cây côn bằng kim loại liên tục tấn công Nguyệt. Tấn công một lúc mà thấy Nguyệt vẫn có thể chống đỡ được nên cô ta dần cảm thấy mất kiên nhẫn.
Cô gái đó liền thu cây gậy ngang hông, hô to một tiếng, xung quanh cây gậy bỗng tỏa ra ánh sáng màu xanh lục sau đó quét ngang về phía Nguyệt. Nguyệt thấy thế liền hoảng sở giơ thanh kiếm của mình cản trước người để đỡ.
Dưới võ đài, hắn vừa nhìn thấy ánh sáng màu xanh lục tỏa ra từ cây gậy thì lập tức cảm thấy không ổn, cô gái này sử dụng nội công. Lúc này Nguyệt đã đuối sức nên chắc chắn không thể đỡ được đòn này. Hắn cắn chặt răng nhìn về phía 2 cô gái, miệng hơi hé:
- [Nguyền rủa]
- Choang!!!
Một tiếng kêu rất lớn vang lên khi cây côn đánh vào trên thanh kiếm của Nguyệt, cô cảm thấy một luồng sức mạnh cực lớn đang đâm sầm vào mình, mắt cô tối sầm lại, ngực như bị ép tới không thở nổi sau đó cảm giác như thân thể bị mất khống chế rồi bay ra khỏi võ đài.
--------
------oOo------
CHƯƠNG 35: NỤ HÔN BẤT NGỜ
Nguyệt sau khi bị trúng đòn bay về phía dưới võ đài, đúng lúc này một bóng người lao lên đỡ lấy cô, cô lập tức rơi vào trong lồng ngực của bóng đen đó, người này chính là Hiệp.
Hắn kiểm tra Nguyệt một chút thì thấy, cánh tay phải của Nguyệt bị dập mạnh, máu rỉ ra từ đó khi vừa chạm vào dù Nguyệt đang hôn mê nhưng vẫn rên rỉ do đau đớn. Hắn lấy một bình Hp nhỏ ra rót vào miệng của cô, lập tức vết thương ở cánh tay và những nơi khác liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sau 3s Nguyệt từ từ mở mắt ra, lúc này trọng tài đã tuyên bố cô gái kia giành chiến thắng Linh và mấy cô gái liền lao xuống dưới võ đài
Vừa rồi may mà hắn vừa nhìn thấy cô gái kia vận dụng nội công liền sử dụng [Nguyền rủa] lên cô ta nên Nguyệt mới không bị thương nặng nếu không bình Hp của hắn cũng không thể phục hồi vết thương nhanh như vậy được.
Cô gái kia đứng trên võ đài cảm thấy rất kỳ lạ, vừa rồi do muốn kết thúc nhanh nên cô ta đã dùng toàn lực, đáng lý ra Nguyệt phải bị thương rất nặng mới đúng, tuyệt đối không thể chỉ nhờ vào một bình thuốc ma pháp mà hồi phục nhanh như thế được. Thuốc ma pháp cô ta đã từng thấy rồi, hiệu quả tốt nhưng khó mà phục hồi nếu nội thương quá nặng.
Cô ta không biết rằng mình đã bị dính [Nguyền rủa] của hắn, nội công dù tăng sức mạnh nhiều đến mấy thì vẫn phải dựa trên chỉ số của bản thân, vừa rồi cô ta bị - 10% chỉ số nên sát thương bị giảm đi nhiều. Mặc dù 10% không phải quá nhiều nhưng đủ để tránh cho Nguyệt bị nội thương quá nghiêm trọng
.........
- Linh, tớ thua rồi đúng không, tớ thật là vô dụng, híc híc.
- Đừng nói như vậy, cậu đã thi đấu rất tốt rồi, chẳng qua đối phương sử dụng nội công nên cậu mới thua thôi - Linh nói.
- Vừa rồi cậu bị thương rất nặng may mà Hiệp cho cậu uống một bình thuôc ma pháp nên cậu mới khỏi hẳn đấy - Hồng nói.
- Thuốc ma pháp? Nhưng thứ đó đắt đỏ lắm cơ mà, cả môn phái chúng ta dù được quân đội trợ giúp cũng chỉ có thể mua được 10 bình làm đồ dự trữ, sao cậu lại cho tớ dùng thứ quý giá như thế.
- Cậu đừng lo, cái gì chứ mấy bình thuốc ma pháp thì tớ có nhiều lắm, nếu cậu muốn tớ có thể cho cậu 10 bình về uống chơi.
Hắn không nói láo chút nào, giờ riêng bình Hp (nhỏ) hắn thì có hơn 200 bình cộng thêm khoảng 20-30 bình Hp (vừa) nữa nên 10 bình nhỏ chẳng là gì với hắn.
- Sao cậu tốt với tớ như vậy.
- Vì cậu là bạn tớ mà.
- Chỉ là bạn thôi sao... Nguyệt lẩm bẩm.
- Thế còn bọn tớ thì sao, bọn tớ không phải bạn cậu hả? Linh trừng mắt nói.
- Đúng vậy, bọn mình cũng muốn - mấy cô gái còn lại đồng thanh.
- Mọi người đương nhiên là bạn của tớ rồi, khi nào về tới chỗ ở tớ sẽ cho mỗi người các cậu 10 bình.
- Hi hi, em tốt thật đấy, chụt - Mai nói xong thì hôn vào má hắn một cái.
- A, chị Mai chơi xấu, chụt- Hồng cũng hôn hắn một cái.
- Chụt, hì hì - Hương cũng hôn má hắn.
Hắn còn đang lâng lâng vì được mấy cô gái hôn thì một đôi bàn tay ôm lấy cổ hắn kéo xuống. Sau đó hắn liền cẩm thấy một đôi môi mềm mại chạm vào môi hắn, hắn theo bản năng liền há miệng ra ngậm lấy đôi môi đó, Nguyệt cũng há miệng ra ngậm lấy môi của hắn, một mùi thơm từ miệng cô bay ra, hắn mút lấy dòng nước bọt ngọt ngào của Nguyệt, đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau, hai người hôn nhau phát ra những tiếng chậc chậc và những tiếng thở nặng nề.
Hắn vẫn say mê ngậm lấy đôi môi của Nguyệt cho tới khi nghe thấy giọng của Linh:
- Hôn chán chưa hả!! Hắn ngẩng đầu lên thì thấy, Linh đang cực kỳ tức giận nhìn hắn.
Hắn giật mình nhận ra mọi người đang nhìn về phía mình. Mấy người khán giả thì đang hò reo huýt sáo về phía hắn còn 5 tên sư huynh đệ thì đang chui vào góc tường ngồi khóc thương cho phận FA "Thằng mười hộp sữa thằng không hộp nào".
- Hừ - hắn chưa kịp nói gì thì nghe thấy Linh hừ một tiếng rồi cô tức tối bỏ đi.
- Linh - hắn gọi lớn nhưng cô không hề quay lại mà càng đi nhanh hơn.
Hắn định đuổi theo thì thấy hai tay của Nguyệt vẫn đang ôm lấy cổ mình. Hắn quay ra nhìn Nguyệt thì cô buông tay ra nói:
- Mau đuổi theo Linh đi, còn đứng đó làm gì.
Hắn nhìn cô một chút rồi định đi theo, đúng lúc này Nguyệt lại kiễng chân lên hôn vào môi hắn một lần nữa, nhưng lần này chỉ là một cái hôn nhẹ.
- Mau đuổi theo đi - Nguyệt mỉm cười nói, mấy cô gái khác cũng gật đầu.
Hắn liền xoay người đuổi theo Linh.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 36: SỢ GÌ BỐ CON THẰNG NÀO
Đi ra khỏi Luyện Võ Tràng, hắn nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy Linh đâu cả, AGI là chỉ số cao nhất của Linh hơn nữa vừa rồi hắn bị lỡ một chút thời gian nên đã để mất dấu của Linh.
- Này chú, chú có thấy một cô bé khoảng 15 tuổi cao khoảng 1m6 tóc dài màu đen mặc một bộ võ phục màu xanh nhạt đi qua đây không.
- Này bác, bác có thấy một cô bé.....
..........
Hắn đi về nơi ở của phái Nữ Huỳnh Đạo nhưng không thấy Linh đâu, dọc đường hắn hỏi mấy người đi đường những cũng không có ai thấy Linh đâu cả.
Hắn chạy quanh thung lũng suốt cả một buổi chiều nhưng vẫn không thấy Linh đâu hết, mấy cô gái và 5 sư huynh đệ cũng chia nhau ra đi tìm nhưng không thấy. Hắn cực kỳ lo lắng cho Linh, không biết cô đang ở đâu.
- Để cô đi tới Võ Lâm Điện nhờ họ huy động người tìm giúp chúng ta, con bé chỉ có thể ở trên hòn đảo này thôi - mẹ Linh nói.
- Vâng xem ra chỉ còn cách đó thôi.
Hắn buồn rầu nói.
- Anh đừng lo chúng ta sẽ tìm thấy Linh thôi mà - Nguyệt ôm lấy hắn nói.
- Ừ, mong là như vậy.
Chết tiệt thật, rốt cuộc thì Linh đang ở đâu chứ, nếu cô mà xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình. Phải đi mượn bản đồ của thung lũng để xem mình có bỏ sót nơi nào không.
Khoan đã... Bản đồ!!!
- Bản đồ - hắn thầm hô một tiếng.
Lập tức một tấm bản đồ hình chữ nhật hiện lên, bên phải của nó có một cột dài chia làm 3 mục: Địa điểm, Nhân vật, Vật phẩm.
Hắn mừng rỡ, quả nhiên là có, chơi game sao có thể thiếu bản đồ được chứ. Hắn nhìn thấy dưới cùng của cây cột là một ô trống có hình cái kính lúp, chắc đây là ô tìm kiếm rồi. Hắn ấn vào một bảng chữ cái ảo hiện lên sau đó hắn điền: Trần Huyền Linh, nữ 15 tuổi. Lập tức tấm bản đồ chạy từ toàn cảnh hòn đảo rồi hướng về phía Tây của hòn đảo rồi phóng to ra. Hiện lên trên tấm bản đồ là một hốc đá bên dưới một mỏm đá ở bờ biển phía Tây, Linh đang ngồi trong đó ôm đầu gối nhìn về phía mặt trời lặn.
Nhìn thấy Linh hắn thở phào nhẹ nhõm vì Linh không gặp chuyện gì. Hắn nhìn sang phía mẹ của Linh nói:
- Cô Trang đợi một chút, cháu nghĩ cháu biết Linh ở đâu rồi.
- Thật sao, cháu mau dẫn cô tới đó - mẹ Linh gấp gáp nói.
Hắn im lặng một chút rồi đáp:
- Cháu nghĩ cháu sẽ đi 1 mình, Linh đang giận cháu nên cháu muốn giải thích với cô ấy. Mọi người hãy ở lại và chuẩn bị cho bữa tiệc, cháu nghĩ khi Linh về sẽ không muốn thấy mọi người lo lắng cho cô ấy đâu.
Mẹ Linh và ông già chưởng môn nhìn nhau một chút rồi nói:
- Thôi được rồi, cháu đi đi.
Nguyệt đi lên nắm lấy tay hắn nói:
- Anh có cần em đi cùng không, em sẽ giúp anh nói chuyện với Linh.
Hắn nắm lấy tay Nguyệt rồi cúi xuống hôn nhẹ vào môi cô nói:
- Không cần đâu, em cứ ở lại đây với mọi người đi, anh sẽ đi dẫn Linh về đây, rồi mọi việc sẽ ổn thỏa thôi - Nói xong hắn hướng về bờ biển phía tây của hòn đảo đi tới.
.........
Khi hắn tới bờ biển phía tây, hắn liền thấy có một mỏm đá cao ở đó. Hắn đi xung quanh tìm kiếm, một lúc sau hắn trông thấy có một hốc đá tự nhiên khá kín đáo ở giữa mỏm đá.
Hắn trèo ra phía hốc đá, khi vừa tới thì hắn thấy hốc đá này sâu khoảng 5 mét, trần cao hơn 3m Linh đanh ngồi trong đó. Nhìn thấy hắn xuất hiện Linh quay đầu đi gắt gỏng:
- Cậu tới đây làm gì, hãy để cho tớ yên.
- Cậu bỏ đi suốt buổi chiều không về làm mọi người rất là lo lắng nên tớ đi tìm cậu.
- Tớ không phải trẻ con, không cần cậu phải lo.
Hắn lại gần nói:
- Thôi nào Linh đừng bướng bỉnh nữa, đi về cùng với tớ đi.
- Hừ, cậu mặc kệ tớ, về mà lo cho em Nguyệt của cậu đi.
Thấy Linh bướng bỉnh như vậy hắn cũng bực mình, hăn liền đi lại gần ôm Linh vào lòng.
- Cậu, cậu làm gì thế mau thả tớ ra.
Hắn thấy Linh giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn sau đó cúi đầu hôn lên môi của Linh.
Luc này Linh đang la hét nên miệng cô vẫn mở, hắn thừa cơ luồn đầu lưỡi của mình vào miệng của Linh. Linh kinh ngạc trơn to mắt, quên cả giãy dụa.
Hắn dùng đầu lưỡi quấn lấy lưỡi của Linh làm cô hoảng sợ liên tục trốn tránh nước bọt của hai người chảy ra ngoài khóe miệng chảy cả xuống cổ.
Trốn tránh một lúc không được Linh đành mặc kệ cho hắn muốn làm gì thì làm. Thấy Linh không rụt lưỡi lại nữa hắn liền lấy lưỡi của mình kéo lưỡi cô vào trong miệng tham lam mút lấy lưỡi và nước bọt của cô.
Hắn ôm Linh rất chặt làm bộ ngực của cô ép chặt vào lồng ngực của hắn. Một tay hắn ôm lấy thắt lưng của Linh một tay hắn luồn xuống bóp lấy mông của cô. Một cảm giác mềm mại truyền vào bàn tay hắn, quả nhiên câu nói "Ngực, cái thứ đầy nặng đó, chỉ là bản lậu của mông thôi." của thánh Kiyoshi trong Prison School cũng không phải là không có lý.
Sau vài phút ăn cháo lưỡi của nhau môi của hai người dần tách ra nhưng hắn vẫn không chịu buông tha cho Linh, thỉnh thoảng vẫn ngậm lấy đôi môi của Linh mút nhẹ.
Linh ngẩng đầu lên nhìn hắn đầy say mê, thấy vậy hắn lấy tay vuốt ve má của cô nói:
- Về với Nguyệt để anh bị mất em hay sao, anh là một kẻ tham lam nên cả em và Nguyệt đừng mơ thoát khỏi tay của anh.
- Anh yêu em, Linh - nói xong hắn lại hôn lên môi của cô.
Nói đến đây thì nhiều người sẽ nghĩ là làm gì có chuyện một cô gái chấp nhận chia sẻ người mình yêu với cô gái khác chứ. Nhưng bọn họ quên rằng bọn hắn không phải là người bình thường, và bọn họ có những đặc quyền mà người thường không thể có!!
.......
Trong một hốc đá treo leo, một đôi trái gái đang ngồi ôm nhau ngắm mặt trời lặn. Bỗng nhiên người con trai quay sang nói:
- Linh, anh muốn cho em biết một bí mật.
Cô gái đang tựa đầu vào ngực chàng trai thì ngẩng lên:
- Bí mật gì? Chẳng lẽ anh bị vô sinh - ngần ngừ một chút rồi cô nói tiếp - chúng ta có thể nhận con nuôi cũng được mà.
Hắn búng vào trán cô nói:
- Vớ vẩn, ai cho em trù ẻo bạn trai thế hả.
- Ái da, vậy thì bí mật gì anh nói đi.
- Anh..... là một pháp sư.
- Hả pháp sư, không thể nào, pháp sư sao có thể có thể chất mạnh mẽ như anh được - dừng một chút cô nói tiếp - mà cho dù anh là pháp sư thì cũng đâu phải chuyện gì to tát mà anh phải gọi là bí mật chứ, trên đời đâu có thiếu pháp sư.
Hắn im lặng một chút, hắn vẫn không muốn nói cho Linh bí mật về hệ thống, không phải là vì hắn không tin tưởng cô mà là do hắn cảm thấy cô không cần thiết phải biết về bí mật này, ít nhất thì tạm thời là chưa cần thiết.
- Anh muốn cho em xem một thứ.
- Thứ gì vậy.
- [Tạo bãi quái] Kết giới đặc biệt: Regeneration.
Xung quanh lóe lên một ánh sáng màu bạc, không khí bắt đầu tràn ra những hạt năng lượng màu xanh lá cây.
- Đây là cái gì vậy, đẹp quá - Linh kinh ngạc nhìn xung quanh nói.
- Đây chính là kết giới ảo ảnh.
- Kết giới ảo ảnh, là thứ giống như kết giới bao phủ tòa đảo này ấy hả, nhưng không phải là phải có luyện kim giả khắc họa ma trận thì pháp sư mới có thể tạo ra kết giới ảo ảnh được sao.
- Bình thường thì là vậy nhưng anh lại là trường hợp đặc biệt. Anh có thể tạo ra kết giới ảo ảnh ở bất cứ đâu mà anh muốn mà không cần ma trận, ví dụ như kết giới này có thể tăng tốc độ hồi phục vết thương và năng lượng, không chỉ thế anh còn khống chế thời gian bên trong kết giới vì thế chúng ta ở trong này 12 tiếng bên ngoài mới chỉ trôi qua 1 tiếng thôi.
- Cái gì, anh có thể khống chế thời gian!!!
- Đúng thế, em thấy chồng em có giỏi không.
- Hứ, đồ tự kỷ - Linh bĩu môi.
Trong lúc Linh đang ngạc nhiên hắn liền đưa tay từ hông lên ngực của cô bóp nhẹ một cái. Linh giật mình kêu:
- Á, anh làm gì vậy.
- Không phải em tức giận vì anh trao nụ hôn đầu của mình cho Nguyệt sao, bây giờ anh sẽ trao cái lần đầu khác cho em, he he.
Nói xong hắn đè Linh xuống đất.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 36.5: THOÁT KIẾP GIAI TÂN
- Anh định làm gì vậy.... ưm...ưm...
Thấy hắn đẩy mình xuống đất Linh giật mình hỏi nhưng chưa kịp nói dứt câu thì hắn liền chồm lên người cô lấy miệng ngậm lấy đôi môi nhỏ nhắn của cô.
Do đã xác lập quan hệ nên Linh cũng không nghĩ nhiều mà hơi hé miệng để cho hắn vươn đầu lưỡi của mình vào quấn lấy lưỡi của mình.
Linh hơi lim dim mắt hưởng thụ, hai người há to miệng cố gắng mút như muốn ngậm cả khoang miệng của đối phương vào vậy.
Hắn tham lam nuốt lấy nước bọt của Linh sau đó nhả lại nước bọt của mình cho cô, cô bé hoàn toàn vui vẻ nuốt lấy nước bọt của hắn.
Hai người nằm trên mặt đất quấn lấy nhau. Hôn được một lúc hắn thấy chưa thỏa mãn liền đưa bàn tay đang nắn bóp bộ ngực của Linh xuống dưới, xuyên qua bộ võ phục của cô sờ vào một chiếc quần lót bằng lụa khá mỏng.
Hắn thò tay vào bên trong chiếc quần lót, liền chạm vào đám lông lồn của Linh, đẩy tay xuống sâu hơn hắn bắt đầu một kẽ hở nhỏ hắn biết đã tìm được nơi thánh địa của mọi thằng đàn ông.
Hắn lấy tay vạch 2 mép lồn lớn của Linh ra rồi xoa mép lồn nhỏ của cô bé. Linh cảm thấy hắn chạm vào lồn của mình thì giật nảy lên, lấy tay cầm lấy cổ tay của hắn muốn rút ra.
Hắn sao có thể để cô nàng được như ý, liền lấy tay còn lại luồn vào bên trong áo của Linh đẩy chiếc áo lót bằng lụa ra rồi bóp lấy ngực, ngón trỏ và ngón cái thì xoa lấy núm vú của cô. Miệng thì tiếp tục mút lấy lưỡi của cô bé.
Linh bị hắn tấn công cả 3 nơi nhạy cảm thì tay chân liền bủn rủn, bàn tay đang nắm lấy cổ tay hắn cũng buông lỏng ra.
Hắn thấy thế thì càng làm càn, hắn thấy lồn của Linh đã bắt đầu ướt hắn liền lấy ngón giữa đút vào lỗ lồn của Linh.
Đút được một đốt ngón tay vào lỗ lồn của Linh thì hắn chạm vào một tấm màng mỏng, hắn biết đây là màng trinh của Linh nên lui ngón tay lại một chút rồi bắt đầu móc để kích thích và dùng ngón cái đẩy hai mép lồn lớn phía trên ra để lộ hột le của cô và dùng ngón cái vừa ấn nhẹ vừa xoa lấy.
Dâm thủy của Linh càng ngày càng nhiều, đã chảy ướt hết cả tay hắn và chiếc quần lót của cô.
Hắn biết màn dạo đầu như thế là đủ nên nhả miệng của Linh ra và ngồi dậy.
Linh lúc này đã đê mê, thấy hắn không hôn mình nữa thì hơi mở mắt ra thì thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình. Cô hơi xấu hổ nhắm mắt lại, tỏ vẻ cam chịu.
Hắn thấy thế liền vui mừng bắt đầu lấy tay tháo đai lưng bộ võ phục ra rồi vạch áo ra chiếc áo ngực đã bị đẩy lệch lên để lộ ra 2 bầu vú no đủ cầm vừa một bàn tay, bên trên 2 ngọn núi là 2 núm vú màu hồng nhạt giờ đang cương cứng lên vì hưng phấn.
Hắn cúi đầu ngậm lấy một bên vú dùng lưỡi liếm và hàm răng cắn nhẹ núm vú của Linh, một tay nắm lấy bầu vú còn lại xoa nắn thành các hình dạng khác nhau, tay còn lại thì tiếp tục cởi chiếc quần của Linh ra.
Sau khi cởi quần của Linh hắn lại hôn nhẹ vào môi của cô rồi ngồi dậy.
Hắn nhìn xuống hạ thân của Linh lúc này chiếc quần lót bằng lụa đã ướt dẫm, hắn liền mỉm cười đưa tay cởi chiếc quần lót ra để lộ ra một cảnh quan tuyệt đẹp.
Lông lồn của Linh rất chỉnh tề xếp thành hình tam giác ngược, hai bên mép lồn mũm mĩm có chút lông thưa thớt hơi mở ra lỗ lồn có một chút dâm thủy vẫn đang rỉ ra ngoài. Linh lúc này xấu hổ nhắm tịt mắt quay sang một bên.
Hắn ngắm nhìn cảnh đẹp này một chút rồi bắt đầu cởi quần áo.
Cảm thấy hắn đang cởi quần áo, Linh hơi mở mắt ra nhìn một chút thì thấy được cơ thể cân đối cùng cơ bụng 6 múi của hắn.
Lúc này hắn đã cởi xong áo và quần chỉ còn mặc một chiếc quần lót(boxer) để lộ ra một chiếc lều căng cứng.
Nhận ra Linh đang nhìn mình hắn cố tình lựa chọn một vị trí mà cô dễ nhìn nhất sau đó cởi nốt chiếc quần lót của mình ra, lập tức một cái dương vật đang cương cứng hiện ra trước mặt Linh.
Con cặc của hắn hơi ngăm đen, dài khoảng 16cm, đầu cặc còn to hơn quả bóng bàn giờ đang xung huyết và đỏ lừ. Linh cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, theo bản năng Linh nuốt nước bọt một cái.
Hắn quỳ gối trước người cô, kéo hai chân của cô lên đùi hắn, để cô hơi dạng chân làm hai mép lồn lại hơi tách nhau ra thêm một chút.
Hắn hơi ưỡn hông, đem đầu cặc ma sát với mép lồn của Linh để lấy dâm thủy của cô bôi trơn đầu cặc.
Hắn đặt đầu cặc vào chính giữa lỗ lồn của Linh hơi ấn nhẹ vào một chút khiến Linh càng thở gấp hơn. Lúc này hắn mới nói:
- Anh đút vào nhé vợ yêu.
- Anh...Em giờ là của anh rồi, xin hãy thương yêu em - Linh mở to mắt nhìn hắn nói.
- Anh sẽ yêu em đến hết đời.
Nói xong hắn cúi xuống hôn lên môi của Linh, cô bé cũng hôn trả. Hôn một lúc hắn lấy tay điều chỉnh lại vị trí của dương vật, khi chắc chắn đã vào đúng vị trí, hắn đẩy mạnh hông đút một nửa dương vật vào lỗ lồn của Linh.
Linh đau đớn há to miệng muốn kêu lên, hắn lập tức há miệng ngậm lấy môi của Linh không để cô kêu lên, hai tay thì xoa nắm lấy hai bầu vú và núm vú để kích thích tình dục của cô.
Hắn để im dương vật trong lồn của Linh một lúc thì thấy cô đã bớt đau và dâm thủy bắt đầu chảy ra, hắn hơi rút dương vật ra chỉ để lại đầu cặc trong lỗ lồn, dương vật hắn lúc này dính đầy máu trinh của Linh khiến hắn vừa vui mừng vừa thương tiếc cô bé.
Hắn lại nhẹ nhàng đút dương vật vào, lần này hắn đút sâu hơn một chút.
Lặp đi lặp lại vài lần đến khi hắn đút vào mà Linh không còn nhíu mày nữa thì hắn lại rút dương vật ra để chừa lại đầu cặc. Hắn hít sâu rồi đẩy mạnh hông.
- Sụt !!
- Ứ ứ !!!
Lần này dương vật của hắn đâm lút cán, đầu cặc của hắn chạm đến cổ tử cung, lỗ sáo của hắn chạm vào lỗ ngoài cổ tử cung.
Cả người hắn sướng run lên cảm giác toàn bộ dương vật được bao lấy bởi một cái động nóng hổi và ướt át.
Hắn ngửa mặt lên trời thở dốc một chút.
Linh lúc mày cắn chặt răng, nửa người dưới ưỡn cong lên cảm giác trong bụng mình như bị một cây côn sắt nóng đút vào.
Cảm nhận khoái cảm từ dương vật truyền đến hắn không muốn nó chỉ dừng lại ở đó liền bắt đầu rút ra từ từ rồi lại đâm sâu vào tận cùng âm đạo của Linh, hắn rút ra đút vào với tốc độ tăng dần.
Một lúc sau hắn liên tục đút dương vật vào lỗ lồn của Linh cực nhanh, bìu dái của hắn va vào mông của Linh làm vang lên âm thanh đặc trưng khi làm tình.
- Bạch ! Bạch ! Bạch !....
- Ớ ! Ớ ! Ớ !
Linh liên tục ú ớ rên rỉ. Linh bị hắn địt được khoảng 10 phút thì cô bé bắt đầu co quắp, sau đó hai chân cô bất ngờ quặp lấy lưng hắn giật mạnh rồi dâm thủy từ trong lỗ lồn tuôn ra xối xả.
Hắn cảm thấy một dòng nước nóng xối lên đầu cặc khiến khoái cảm tăng cao làm hắn không nhịn được nữa liền đút toàn bộ dương vật của hắn vào âm đạo của Linh, đầu cặc đâm vào khiến lỗ tử cung hơi mở ra.
Hắn bắt đầu bắn tinh, tinh dịch của hắn tuôn ra xối xả, bắn thẳng vào trong tử cung của Linh.
Hắn giữ nguyên tư thế tiếp tục bắn thêm 3 đợt tinh dịch trong 5 giây rồi mới thả lỏng người nhưng vẫn để dương vật trong âm đạo của Linh.
Linh lúc này, vẫn đang trong trạng thái cực khoái, bụng dưới của cô bé giật liên tục, miệng há hốc ra thở dốc.
Hắn cúi xuống hôn lên môi Linh và dùng tay vuốt ve cơ thể của cô bé.
Vuốt ve nhau khoảng 10 phút, lúc này dương vật của hắn đã mềm xuống, hắn liền rút dương vật ra khỏi lỗ lồn của Linh, một dòng dâm thủy trộn lẫn tinh dịch tràn ra ngoài chảy đầy trên đất.
Mặc dù chảy ra nhưng do hắn bắn tinh quá nhiều nên tử cung của Linh vẫn chứa đầy tinh dịch của hắn khiến cho bụng dưới của cô có một khối nhỏ hơi nhô lên.
Hắn ôm lấy Linh rồi 2 người chìm vào giấc ngủ sau cuộc làm tình, miệng Linh mỉm cười đầy thỏa mãn.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 37: VÒNG 16 ĐỘI
Khi bọn họ tỉnh dậy thì bên ngoài đã trôi qua gần 30 phút, có nghĩa là hắn và Linh đã ở trong kết giới khoảng 6 tiếng rồi, mặt trời cũng đã gần lặn.
Hắn ôm lấy thân thể mềm mại của Linh nói:
- Em có cảm thấy tuyệt vời không.
- Đáng ghét, sao anh lại hỏi em câu như thế, xấu hổ chết đi được.
- Ha ha ha.
........
Hai người hắn bắt đầu mặc quần áo vào để về chỗ ở của phái Nữ Huỳnh Đạo.
Lúc này nhờ vào thể chất mạnh mẽ của võ giả và kết giới khôi phục của hắn cộng với việc kết giới ảo ảnh của tòa đảo này cũng tăng thêm 20% tốc độ hồi phục Hp và Mp mà giờ Linh đã có thể thoái mái đi lại được rồi. Bọn hắn rời khỏi vách đá bắt đầu đi trở về, lúc này trời đã khá tối rồi.
Bọn hắn chạy đi rất nhanh, hơn nữa chỗ ở của phái Nữ Huỳnh đạo nằm ở phía tây bắc của thung lũng cũng không quá xa nên bọn hắn chỉ mất 15 phút là về tới nơi.
Vừa về tới cửa, hắn nhìn thấy mẹ của Linh và mấy cô gái đang đứng chờ ở ngoài cửa. Thấy hắn và Linh dắt tay nhau về, vẻ mặt lo lắng của mẹ Linh liền biến mất, cô chạy tới ôm Linh thật chặt vào lòng.
- Con đã đi đâu thế hả, con có biết mẹ lo cho con lắm không, mẹ chỉ còn có mình con thôi, nếu con có chuyện gì thì sao mẹ sống nổi.
- Mẹ, con không sao đâu, con chỉ ra bờ biển đi dạo sau đó ngủ quên thôi - Linh tỏ vẻ áy náy nói.
- Không sao hết, quan trọng là con về đây an toàn là được rồi.
Linh và hắn thở phào nhẹ nhõm, may mà mẹ không truy hỏi nếu không bọn hắn cũng không biết trả lời thế nào.
- Được rồi, các con hãy vào nhà đi, mẹ sẽ vào lấy thức ăn ra, chúng ta phải ăn mừng chiến thắng của Hiệp hôm nay chứ.
Nói xong, mẹ Linh dẫn đầu mọi người đi vào nhà, hắn cũng đi theo chỉ có Linh và Nguyệt tụt lại phía sau. Nguyệt híp mắt cười hỏi:
- Này, cậu và anh ấy gặp nhau ở ngoài bãi biển à, hai người có làm gì không đấy.
- Làm... Làm cái gì đâu chứ - Linh đỏ mặt đáp.
- Không làm gì sao, cũng đúng nếu có làm thì bây giờ anh ấy phải cõng cậu về mới đúng chứ cậu sao có thể đi lại thoải mái như bây giờ được.
Thấy mặt Linh càng ngày càng đỏ, Nguyệt cười nói tiếp:
- Cũng may mà cậu và anh ấy chưa có làm gì, như vậy có nghĩa là tớ vẫn có cơ hội.
- Cơ hội gì cơ? Linh thắc mắc.
- Cơ hội để trao lần đầu tiên cho nhau chứ còn gì nữa, tớ nhất định phải làm được.
- Cậu... còn lâu cậu mới làm được điều đó - Linh cao giọng.
- Sao cậu lại dám chắc điều đó như vậy, cậu định ngăn cản tớ chắc.
- Tớ cần gì phải ngăn cản cậu chứ vì chúng tớ đã...
Linh nói nửa chừng thì nhận ra mình đã lỡ lời nên mặt đỏ bừng.
- A ha ha, thì ra là các cậu đã làm chuyện đó rồi. Nhưng mà tại sao cậu làm chuyện ấy mà lại có thể đi lại bình thường vậy, tớ tưởng lần đầu tiên thì sẽ rất đau chứ, chẳng lẽ cậu không phải lần đầu!!!
- Đáng ghét, cậu nói gì hả, tất nhiên đó là lần đầu của tớ rồi.
- Vậy làm thế nào mà cậu hồi phục nhanh như vậy.
- Đó là bởi vì... Hứ sao tớ phải nói cho cậu, nếu muốn biết thì đi mà hỏi anh Hiệp yêu dấu của cậu ấy.
- Không nói thì thôi tớ sẽ tự mình hỏi, với cả đó không chỉ là anh Hiệp yêu dấu của mình tớ thôi đâu, hi hi.
Hai cô gái vừa đi vừa nói chuyện thỉnh thoảng còn trêu ghẹo nhau một chút làm hắn rất yên lòng khi nhìn thấy cảnh này, hắn chỉ sợ hai cô nàng này gây gổ hay cãi nhau nữa cơ nhưng xem ra việc 1 chồng nhiều vợ trong giới võ lâm này không phải là không thể chấp nhận.
Thấy được 2 cô bạn gái của mình rất hòa hợp làm cho hắn lại càng tham lam muốn chuyển mục tiêu về phía Mai, Hương và Hồng. Thằng đàn ông nào mà chả có ước mơ hậu cung, chẳng qua là do thực lực yếu kém hoặc tư tưởng xã hội cản trở mà thôi. Giờ đây mắt nhìn thấy được cơ hội mở hậu cung thì hắn ngu gì mà không nắm lấy. Chỉ là mặc dù các cô gái không phản đối việc hắn có nhiều vợ nhưng mà cũng không có nghĩa là hắn có thể lấy bất kỳ ai. Vì vậy nên hắn mới đưa tầm ngắm về phía mấy cô gái của Nữ Huỳnh Đạo vì bọn họ là đồng môn với nhau, có lẽ họ sẽ sống trong sự hòa hợp, và 1 điều quan trọng nữa là tất cả bọn họ cô nào cũng xinh cả, không thì còn lâu hắn mới muốn cưa.
---------
Sau khi ăn mừng đến nửa đêm thì hắn muốn chui vào phòng của Linh để chim chuột với cô, hắn vừa mới nếm thử mùi vị của trái cấm nên rất muốn làm thêm vài lần nữa nhưng có vẻ Linh đã biết được ý đồ của hắn nên tối hôm nay cô đã qua phòng mẹ mình để ngủ.
Nhìn phòng Linh trống không, hắn thất vọng bỏ về phòng của mình. Hắn cũng nghĩ đến việc mò qua phòng của Nguyệt nhưng thầm nghĩ một chút thì quyết định giờ chưa phải lúc nên đành về phòng mình nằm ngủ.
Sáng hôm sau hắn tới tập hợp với mấy người của Liệt Hỏa Môn ở Luyện Võ Tràng.
Hôm nay 16 võ đài cũ đã được dọn đi thay vào đó là 1 võ đài cực lớn ở giữa sân. Sau đó ông lão trưởng ban cố vấn của liên đoàn đứng trên khán đài của chưởng môn tuyên bố vòng 16 đội chính thức bắt đầu và công bố thứ tự thi đấu mới do các chưởng môn bốc thăm.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 38: GẶP LẠI KẺ THÙ
- Trận đầu tiên MNC (Muay Thai New Champion) đấu với Tống thị Hình Ý Quyền.
Trận đầu tiên do một đội tuyển Muay Thái đấu với một đội tuyển đến từ Trung Quốc. Hình Ý Quyền là một môn ngoại công khi luyện đến một mức độ nhất định thì có thể sinh ra nội khí trong cơ thể. Điểm này khá giống Muay Thái về phương diện chú trọng luyện thể nhưng vì có được nội kính trong cơ thể nên nhưng đòn đánh của Hình Ý Quyền thường mang lại sức xuyên thấu khá lớn khiến đối phương khó có thể đỡ.
Nếu nói yếu tố tổng hợp thì Hình Ý Quyền có vẻ nhỉnh hơn nhưng Muay Thái lại có sức tấn công rất mạnh, nhưng đòn đánh của họ rất hiểm hóc nếu không cẩn thận để dính đòn nghiêm trọng thì Hình Ý Quyền sẽ bị lép vế.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, yếu tố quyết định thắng bại của một trận đấu vẫn là do người chủ tướng. Mà trận đấu này MNC chiếm ưu thế hoàn toàn khi chủ tướng của họ đã Lv 23 mà bên phía nhà họ Tống chủ tướng chỉ mới Lv 20.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, chủ tướng của Tống gia vừa nhập cuộc đã bị đối phương áp đảo rất gắt gao. Sau khi cầm cự được 5 phút, hai bên sau một đòn đối đầu trực diện, tên võ giả của Tống gia bị áp đảo về sức mạnh loạng choạng về phía sau, đối phương lập tức lao lên tung một đòn gối vào mặt của tên họ Tống mặc dù đã giơ tay lên bảo vệ vùng mặt nhưng tên này vẫn bị choáng váng ngã ra phía sau, cánh tay phải bị đá gãy, cẳng tay bị gập khúc ở giữa. Tên này quá đau đớn, mặt trắng bệch như tờ giấy cô sức hổn hển nói:
- Tôi... tôi chịu thua.
- Đội Tống thị Hình Ý Quyền chịu thua đội MNC chiến thắng.
Khi nghe trọng tài tuyên bố mình đã chiến thắng tên người Thái này giơ hai nắm đấm lên trời rồi đi xuống võ đài trong sự hò reo của khán giả, còn tên họ Tống thì được đồng đội mang xuống chữa thương.
- Trận đấu tiếp theo, Liệt Hỏa Phái đấu với Luyện Không Phái.
Hắn nghe thấy tên của Luyện Không Phái thì khá bất ngờ, hắn nhớ thì đây hình như là môn phái của thằng Phong. Quả nhiên, khi hắn bước lên góc chờ của võ đài thì thấy trong 5 tên võ giả đang đứng phía bên đối diện thì có một tên trông khá quen mặt, đó chính là thằng Phong, đứa đã ho gọi người chặn đường muốn đánh hắn.
Thằng Phong nhìn sang bên này thì đầu tiên là hơi bất ngờ một chút sau đó thì khuôn mặt lạnh lại, nhìn hắn với một ánh mắt đầy sát khí.
Hắn cười gằn, thằng chó chết, lần trước vì có Linh nên tao không thể làm gì được mày nhưng lần này thì mày không may mắn được như thế nữa đâu.
Linh và mấy cô gái đang đứng ở chân võ đài để cổ vũ cho bọn hắn, đây là đặc quyền của những người tham gia giải đấu, họ có thể tiếp cận võ đài để quan sát với danh nghĩa học hỏi miễn là họ không gây rối.
Khi Linh vừa nhìn thấy thằng Phong thì ánh mắt trở nên lo lắng nói với hắn:
- Anh phải cẩn thận tên Phong đó, lần trước thi đấu ở vòng bảng do có dùng vũ khí nên có được lợi thế nhưng lần này hắn có được nội công hơn nữa Luyện Không Phái có sở trường tấn công từ xa, anh không nên bất cẩn.
- Em cứ yên tâm, anh đã nói rồi cỡ thằng đó anh chỉ cần búng tay một cái là chết ngay.
- Đúng vậy Linh, cậu phải tin tưởng anh ấy, anh ấy nhất định sẽ không thua đâu - Nguyệt nói.
Mấy cô gái còn lại cũng gật đầu, lần trước lúc hắn đánh bại tên võ sĩ Muay Thái đó bọn họ cũng đã nhìn thấy từ khán đài bên cạnh nên biết hắn rất mạnh. Linh thấy mọi người nói vậy thì cũng hơi gật đầu nhưng trong ánh mắt vẫn trần đầy sự lo lắng.
- Mời tuyển thủ của 2 đội lên võ đài.
Hào lập tức lao lên võ đài đứng đối diện với tên đệ tử của Luyện Không Phái, lần này vì cậu vẫn còn tức giận việc lũ người kia vây đánh bọn họ làm Long bị thương nên trọng tài vừa mới tuyên bố bắt đầu cậu lập tức lao tới đối thủ.
Tên kia vốn đang định mở miệng nói vài lời khiêu khích nhưng không nghĩ rằng Hào lại lập tức lao lên nên bị bất ngờ. Trong khi tên kia đang luống cuống thủ thế, Hào liền tung ra một cú đá vào đầu gối của đối phương.
- Rắc!!
Tên kia bị đá vào hạ bàn liền mất trọng tâm khuỵu xuống, Hào lập tức bắt lấy cơ hội tung đấm liên tục vào mặt của nó. Thấy tên kia choáng váng Hào tung một cú đá bồi thẳng vào cổ của hắn, tên kia liền như diều đứt dây văng ra xa 5m ngã uỵch xuống đất hôn mê bất tỉnh.
- 1, 2,... 10 Liệt Hỏa Phái thắng, mời tuyển thủ tiếp theo của Luyện Không Phái lên võ đài.
Sau khi trọng tài tuyên bố một tên đệ tử của Luyện Không Phái lao lên vác tên đang nằm dưới đất về góc chờ của bọn chúng rồi quay trở lại tức tối nhìn Hào. Trọng tài chuẩn bị tuyên bố tiếp tục thì Hào giơ tay lên.
- Tôi xin rút lui.
Sau đó bước về chỗ của bọn hắn trong ánh mắt tức giận của lũ Luyện Không Phái. Đây chính là chiến thuật mà bọn họ đã bàn bạc từ trước, sau khi chiến thắng đối phương thì sẽ xin rút lui để bảo toàn thể lực vì bây giờ họ đã biết hắn hoàn toàn có thực lực để làm một vị chủ tướng. Trước đây vì nghĩ hắn không biết võ nên họ cố gắng chiến thắng càng nhiề đối thủ càng tốt, ít nhất thì cũng phải tiêu hao bớt thể lực của đối phương để người sau chiến thắng hơn. Nhưng bây giờ thì khác, nếu cảm thấy không thể chiến thắng thì sẽ rút lui để tránh bị thương để nếu vào được vòng trong thì vẫn bảo toàn được sức chiến đấu.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 39: CHẾT!!!
- Liệt Hỏa Phái chiến thắng mời chủ tướng của Luyện Không Phái lên võ đài.
- Tôi xin rút lui.
Sau khi đánh bại đối thủ Lâm vẫn tuân theo kế hoạch mà rút lui. Kế hoạch của bọn hắn đã phát huy tác dụng cực tốt. Bản thân những đệ tử đại diện mà 3 môn phái của Việt Nam cử đi trừ chủ tướng của Luyện Không Phái là thằng Phong có Lv 21 ra thì những người còn lại có sức mạnh khá tương đồng nhau. Nhưng bây giờ do Long đã bị thương nên Hào thay thế vị trí của cậu, cũng có nghĩa là giờ người Liệt Hỏa Phái cử ra luôn có sức mạnh cao hơn đối phương một bậc nên giành chiến thắng một cách hết sức dễ dàng. Cứ sau khi chiến thắng, mấy người hắn sẽ rút lui để bảo toàn khoảng cách thức lực tránh thương tích ngoài ý muốn.
Lâm lui về phía góc chờ, mỉm cười vỗ vai hắn, hắn cũng cười đáp lại rồi khoan thai đi lên võ đài. Lúc này thằng Phong đã đứng sẵn ở đó, nghiến răng căm tức nhìn hắn. Hắn nhìn thằng Phong, nhếch miệng cười đểu một cái rồi nói:
- Lần trước vì có Linh mà tao đã tha cho mày một lần, nhưng lần này mày chết chắc rồi.
Thằng Phong thấy hắn nói vậy thì cười to:
- Ha ha ha, mày bị điên rồi đúng không hả, đúng là tao hơi ngạc nhiên vì mày cũng là một võ giả, chính vì thế mà lũ vô dụng kia không thể làm gì được mày - nói tới đây hắn ngừng cười nheo mắt nhìn hắn nói tiếp - Nhưng không nên nghĩ rằng như vậy là mày sẽ sống yên với tao, võ đài này mặc dù không khuyến khích nhưng cũng không nghiêm cấm giết người đâu.
Hắn nghe thấy thằng Phong nói vậy thì cười gằn:
- Vậy cơ à, tao sợ quá đi mất! Nhưng mà tao cũng phải cảm ơn mày đã cho tao biết một điều.... Đó là tao có thể giết người!!!
Vừa dứt lời, hắn rút Hỏa Vân Kiếm ra lao về phía thằng Phong. Thấy hắn lao lên thằng Phong đã có chuẩn bị nên lập tức lùi về phía sau thủ thế, sau đó một luồng ánh sáng màu xanh lam nhạt bao phủ lấy hắn.
Thằng Phong chụm hai tay lại đẩy về phía hắn hô to:
- Luyện Không Chưởng!!!
- Vù vù!!!
Một luồng sóng xung kích màu xanh bắn về phía hắn. Hắn tập trung nhìn thẳng vào thằng Phong hô nhỏ:
- [Nguyền rủa]
- [Giao ước của quỷ]
Luồng sóng xung kích của thằng Phong yếu đi một chút sau đó một quầng ánh sáng màu máu lóe lên bao phủ lấy hắn. Tốc độ của hắn lập tức tăng vọt.
- Nhược hỏa
Hắn vung kiếm chém tan luồng sóng xung kích, sau đó tiếp tục lao tới. Trong chớp mắt hắn lao tới trước mặt thằng Phong, nó giơ tay lên tung một chưởng về phía hắn, hắn hơi cúi người xuống rồi bật ngươi lên.
- Đại hỏa
- Xoẹt
- 231
- Á a a a!!
Thằng Phong kêu lên đau đớn, bàn tay phải của nó đã bị hắn chém đứt lìa, thằng Phong ôm lấy cổ tay đầy đau đớn hoảng sợ nhìn về phía hắn. Hắn vẫn không dừng lại mà xoay kiếm vung lên.
- Đừng, tha cho ta..o.....
- Phụt!!!
- 354
Ting, bạn nhận được 300 Exp.
Một cái đầu lâu bay lên cao, ở dưới võ đài là một thi thể không đầu đang liên tục phun máu lên trời rồi đổ uỳnh xuống đất.
Hắn hơi nhảy lùi ra sau một chút vì không muốn dính máu của thằng Phong, lúc này máu tươi đã ngừng phun ra mà chỉ chảy từ từ ra từ cái cổ không đầu. Máu tươi nhiễm đỏ cả một góc của võ đài.
Lúc này trọng tài hơi giật mình một chút vì đây là người đầu tiên bị giết trên võ đài trong giải đấu năm nay hơn nữa còn bằng phương thức máu me như vậy, không phải là chưa có ai chết trong giải đấu năm nay mà bọn họ thường là bị thương nặng rồi chết đi sau đó chứ không phải trực tiếp trên này. Cũng may là tên trọng tài này vốn là một tay giang hồ cự phách, đã chứng kiến nhiều cảnh còn đẫm máu hơn như vậy nên rất nhanh thì lấy lại tinh thần hô lên:
- Liệt Hỏa Phái giành chiến thắng được bước tiếp vào vòng trong.
Phía khán đài sau vài giây im lặng thì nổ lên một tràng hò hét cực lớn, vì bây giờ bọn họ sống trong xã hội pháp trị họ phải hòa mình vào môi trường xung quanh, đã lâu rồi bọn họ mới thấy được một màn kích thích như vậy, giống như họ đã trở lại thời trước thế chiến thứ nhất khi mà các năng lực giả còn tung hoành khắp thế giới.
.......
- Rắc!!!
Trên khán đài của chưởng môn, lão già chưởng môn Luyện Không Phái bóp nát tay vịn chiếc ghế mà lão đang ngồi, khuôn mặt đằng đằng sát khi nhìn xuống dưới sân. Một lúc lâu sau lão già này mới hít sâu một hơi quay lại nói với ông lão chưởng môn Liệt Hỏa Phái:
- Chúng mày được lắm, tao sẽ không bỏ quả chuyện ngày hôm nay đâu.
- Hừ, võ nghệ chẳng bằng ai đi ra ngoài đường bị đánh cũng chả kêu ai được đâu, ai bảo chúng vô dụng. Câu này là do chính mày đã nói với tao đấy Bình ạ, hôm nay tao mới thấy thằng ngu như mày thỉnh thoảng cũng nói ra được vài câu có lý đấy chứ.
Lão già kia vừa quay người định bỏ đi sau khi nghe thấy câu này thì tức đến run người nhưng hắn biết đây không phải chỗ để gay sự nên nắm chặt nắm đấm bỏ đi để lại ông già chưởng môn mặt mày nheo lại suy nghĩ gì đó.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 40: PHẦN THƯỞNG
Hắn đứng ở giữa võ đài, xung quanh vẫn đang hò reo rất nhiệt tình nhưng khuôn mặt hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh. Hắn không cảm thấy phấn khích khi khán giả hò reo, không nao núng khi xuống tay chém đầu đối thủ, cũng không kinh tởm khi thấy cảnh máu me này bởi vì hắn đang ở trong trạng thái mà [Tinh thần gamer] được kích hoạt đến mức tận cùng khi chiến đấu giúp cho hắn bình tĩnh đến đáng sợ.
Sau một lúc, một nụ cười nhẹ dần hiện lên trên môi hắn, hắn xoay người và đi xuống võ đài trong tiếng cổ vũ của khán giả.
- Làm tốt lắm, nhờ có em mà chúng ta có thể chiến thắng mà vẫn bảo toàn được trạng thái tốt nhất, cứ đà này thì chúng ta có thể tiến càng xa, thậm chí có thể vô địch giải đấu nữa kìa.
- Đúng vậy đến lúc đó chúng ta sẽ là đương kim vô địch và nhận được vô số giải thưởng phong phú - Hào đang chảy hết cả nước dãi khi nghĩ rằng mình sẽ được nhận giải thưởng của chức vô địch.
Chỉ có điều hắn nghe đến đây thì thắc mắc:
- Mà mọi người nói đến phần thưởng cho nhà vô địch, vậy rốt cuộc là được thưởng những gì vậy.
- Ủa em tham gia mà không biết giải thưởng là gì sao - Lâm thấy cảm thấy khó hiểu.
- Em tới đây là bởi vì cô Trang muốn cho em bái sư vào Liệt Hỏa Phái thôi chứ em đâu có ý định tham gia giải đấu - hắn lúng túng đáp.
Thấy hắn nói vậy thì Hào nhanh miệng nói:
- Phần thưởng đầu tiên đương nhiên là tiền rồi, rất nhiều tiền là dsawngf khác.
- Nhiều là bao nhiêu? Giờ hắn cũng không thiếu tiền nhưng không ai chê mình quá nhiều tiền cả.
- Số tiền thưởng cho ngôi vô địch lên tới 1 tỷ USD đó!!!
- Cái gì!!!
Hắn nghĩ cho dù là giải thế giới thì phần thưởng chỉ khoảng vài triệu USD là cùng thôi nhưng có vẻ hắn hơi coi thường sự giàu có của Liên đoàn rồi. Đừng tưởng hắn có vài tỷ đồng là to lắm rồi, đổi sang USD cũng chỉ được vài trăm ngàn thôi, còn chưa nổi 1 triệu đô nữa kìa.
- Tất nhiên là chúng ta sẽ không được lấy hết rồi, môn phái sẽ lấy 50% số tiền này để làm quỹ phát triển vì nuôi võ giả cũng rất tốn tiền, 50% còn lại chúng ta sẽ chia đều ra cho 5 người.
Vậy là mỗi người chỉ được 100 triệu USD thôi sao, chỉ bằng 1/10 tổng số tiền thưởng nhưng như vậy cũng nhiều lắm rồi, hắn có thể ăn tiêu mấy đời mà không hết. Mặc dù giờ thì có vẻ hắn bất tử rồi nhưng càng về sau hắn càng mạnh thì sẽ không bao giờ thiếu tiền cả. Nghĩ vậy hắn hỏi tiếp:
- Vậy những phần thưởng khác là gì, không thể nào chỉ thưởng mỗi tiền thôi chứ.
- Đương nhiên là còn chứ hơn nữa, những phần thưởng sau này môn phái sẽ không lấy mà để cho 5 người trong đội tuyển tự chia với nhau. Tiền mặc dù tốt nhưng đối với năng lực giả thì cũng không phải là thứ quá cần thiết.
- Đúng vậy, phần thưởng tiếp theo là đan được gồm 100 viên Luyện Thể Đan, 30 viên Thần Huyết Đan và 10 viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan. Trong đó Luyện Thể Đan là thứ mà ai cũng cần, cho dù đã vượt qua giai đoạn luyện thể nhưng nếu có một thể phách mạnh mẽ hơn cũng không ai từ chối cả. Thần Huyết Đan thì dùng để tăng thêm khí huyết, khí huyết rất quan trọng với võ giả nó quyết định thể chất và chất lượng nội khí tinh luyện được. Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan thì là một loại đan được cứu mạng, nó cũng tương tự với bình thuốc ma pháp mà em cho Nguyệt uống hôm trước nhưng có hiệu quả mạnh mẽ hơn nhiều lắm.
Lâm dừng một chút rồi nói tiếp:
- Ngoài ra còn một phần thưởng đặc biệt của giải đấu năm nay, phần thưởng này có vẻ mang tính tượng trưng nhiều hơn nhưng nếu vào lúc quan trọng nó có thể có tác dụng cực lớn.
- Phần thưởng đó là gì vậy? - Hắn hơi sốt ruột hỏi.
- Đó là 1.. à không 2 lời hứa.
- Lời hứa??
- Đúng vậy, khi trở thành nhà vô địch chúng ta có thể nhận được lời hứa từ hội pháp thuật và thư viện cổ đại. Hai thế lực lớn đó mỗi người sẽ giúp các nhà vô địch hoặc người được ủy thác 1 yêu cầu, chỉ cần họ làm được họ sẽ không từ chối. Đây coi như cũng là phần thưởng cho Liên Đoàn thể hiện sự kính trọng vì nhưng năm gần đây Liên Đoàn đã kêu gọi về hầu hết các thế lực cũ và dần trở về thời hoàng kim của mình.
Nghe đến đây hắn lập tức thấy hứng thú với ngôi vô địch. Không phải hắn có hứng thú với số tiền hay đan dược mà là lời hứa kia. Trước khi đến đây hắn muốn nhờ mẹ của Linh giúp mình tìm một luyện kim giả để nhờ chế tạo pháp trượng nhưng hắn không dám chắc rằng có thành công không nhưng bây giờ nếu hắn sử dụng lời hứa yêu cầu hội pháp sư và thư viện cổ đại cùng nhau hợp lực chế tạo pháp trượng cho mình thì không biết có thể chế tạo ra một trang bị khủng đến mức nào!!
------------
------oOo------
CHƯƠNG 41: HƯỚNG TỚI CHỨC VÔ ĐỊCH
Một gamer cần gì nhất cho nhân vật của mình?
Lv cao!! Skill bá đạo!! Đồ khủng!!
3 thứ này quyết định sức mạnh của một nhân vật. Hắn có hệ thống nên thường lên Lv nhanh hơn những người khác, skill thì hắn chỉ cần chạm vào sách kỹ năng là có thể học, thậm chí kẻ khác luyện hơn chục năm mới có thể viên mãn thì hắn chỉ cần vài ngày trong kết giới ảo ảnh là đã luyện max Lv skill đó. Nếu như bây giờ hắn có thêm một cái vũ khí khủng nữa thì sức mạnh của hắn sẽ được đẩy lên một tầm cao mới. Nhưng muốn như vậy thì trước hết hắn phải giành được chức vô địch cái đã.
Hắn đi xuống dưỡi võ đài thì Linh và mấy cô gái đang đứng chờ ở đó. Hắn lại gần và nói:
- Sao nào, các em thấy chồng các em có giỏi không.
Mới đầu hắn chỉ có ý định nói với Linh và Nguyệt thôi nhưng khi hắn thấy Mai, Hương và Hồng đỏ mặt thì biết mấy cô gái này hiểu lầm hắn rồi. Mà kệ nó chứ, lời đã nói ra rồi thì không thể rút lại được, nếu giờ mà hắn cố bào chữa thì rất có thể 3 cô bé kia sẽ cảm thấy bị tổn thương, tình huống như vậy trong truyện và trong game hắn gặp nhiều rồi. Đã hiểu lầm rồi thì cho hiểu lầm tiếp luôn, nhân cơ hội này hốt luôn cả 3 cô bé này.
- Các em không thưởng anh gì sao?
Nói xong hắn hơi chu mỏ ra đòi được hôn trông rất là khả ố. Trong 5 cô gái thì Nguyệt là bạo dạn nhất nên bước tới hơi kiễng chân lên hôn nhẹ vào môi hắn. Nguyệt hôn xong định lùi ra thì bị hắn ôm chặt lấy, cô hơi ngẩng đầu lên thì nghe hắn nói:
- Hôn như vậy sao được chứ, lần trước em chủ động lắm cơ mà.
Nói xong hắn cúi đầu xuống trao cho cô một nụ hôn ướt át. Lưỡi hai người quấn chặt vào nhau phát ra những tiếng chậc chậc cộng thêm tiếng nuốt nước bọt của nhau làm các cô gái cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Trao đổi nước bọt với Nguyệt được 3 phút thì hắn ngẩng đầu lên, lúc này Nguyệt hơi lim dim mắt tỏ vẻ rất say mê, hắn quay qua nhìn Linh cười một chút sau đó đi về phía cô. Linh thấy hắn chuyển mục tiêu qua mình thì hơi luống cuống, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn ôm lấy rồi bị một cái miệng rộng ngậm lấy đôi môi của mình. Linh hơi giật mình một chút nhưng lại nghĩ dù sao cơ thể mình đã là của hắn, trinh tiết của mình cũng là do hắn lấy đi vậy thì một nụ hôn có gì to tát cơ chứ. Nghĩ vậy cô liền chủ động nghênh đón đầu lưỡi của hắn mà hôn trả lại.
Ba cô gái đứng đó nhìn biết rằng sắp tới lượt mình, bọn họ muốn trốn đi nhưng cơ thể lại không nghe lời, sâu trong tâm trí họ dường như có một sự khao khát mãnh liệt bùng lên.
Sau khi xử lý xong Linh và Nguyệt làm 2 cô bé tay chân bủn rủn phải đỡ lấy nhau mà đứng thì hắn tiếp tục hướng tới 3 cô gái còn lại.
Hơn 10 phút sau hắn đã lấy đi nụ hôn đầu của cả 3 người Mai, Hương và Hồng thì hơi quay lại xem phản ứng của 2 người kia. Hắn cảm thấy cực kỳ thỏa mãn vì Linh và Nguyệt không có ý kiến gì hết, hắn đã thấy rõ được viễn cảnh tương lai khi mà hắn mở hậu cung và được rất nhiều cô gái xinh đẹp vây quanh, nghĩ đến đây hắn lại muốn cười to.
Trong 3 người này thì Hương là xấu hổ nhất, khác hẳn với vẻ bề ngoài chính chắn của mình Hương lại là một cô bé ngây thơ và dễ xấu hổ, khi bị hắn hôn thì cô bé ngậm chặt miệng làm hắn mãi mới cạy được hai hàm răng của cô để ngậm lấy cái lưỡi thơm tho ấy. Hồng thì cả người cứ cứng đờ ra mà không làm gì, hai bàn tay nắm chặt và mắt nhắm lại mặc cho hắn hôn. Trong cả 3 người thì Mai là chủ động nhất, cô chỉ mất một lúc để làn quen sau đó chủ động vươn đầu lưỡi ra quấn lấy lưỡi của hắn. Cô còn nuốt lấy nước bọt của hắn, điều mà 2 cô gái kia không dám làm. Nếu không phải sớm biết từ trước thì hắn cũng không tin rằng đây là nụ hôn đầu của Mai.
Hôm nay hắn cực kỳ thỏa mãn, sau khi giành chiến thắng thì còn giành được thêm 3 cô bạn gái xinh đẹp nữa. Nếu trận chiến chiều nay và ngày mai hắn đều chiến thắng, lấy được lời hứa của 2 tổ chức pháp sư và luyện kim giả để yêu cầu họ chế pháp trượng cho mình thì chuyến đi này sẽ cực kỳ hoàn mỹ.
Hắn bây giờ tay trái ôm Linh tay phải ôm Mai, Nguyệt thì tựa vào ngực hắn, Hương và Hồng ôm lấy lưng và ngả đầu vào vai hắn. Hắn cười đầy thỏa mãn mà không nhìn thấy xung quanh biết bao thanh niên FA đang nhìn hắn với ánh mắt muốn ăn thịt người, đặc biệt 5 tên sư huynh đệ thì đang ôm nhau khóc mà tự nhủ " Chỉ có đàn ông mới mang lại hạnh phúc đến cho nhau, hu hu."
-----------
------oOo------
CHƯƠNG 42: TRẬN CHUNG KẾT
Đến buổi chiều ngày hôm đó, hắn lại có mặt ở trên võ đài để tham dự vòng 8 đội, có thể nói trận đấu ngày hôm nay là trận khó khăn nhất của hắn từ đầu giải đấu đến giờ.
Bọn hắn vẫn giữ nguyên chiến thuật lúc sáng và toàn thắng cho tới giờ, nhưng khi hắn đấu với chủ tướng đội MNC thì gặp rất nhiều khó khăn. Tên này thuộc dạng khiên thịt trâu bò cực kỳ, nếu hắn sử dụng ma pháp thì hoàn toàn có thể bắn chết tên này trong nháy mắt, nhưng bây giờ hắn lại phải dùng kiếm để chiến đấu. Cận chiến vốn không phải điểm mạnh của pháp sư, đặc biệt là loại pháp sư full INT như hắn.
Mặc dù AGI của hắn có vẻ nhỉnh hơn đối phương 1 chút nhưng không phải quá nhiều hơn nữa đối phương chơi theo kiểu khô máu, lấy thương đổi thương. Hắn chỉ mới vừa tung được thức thứ nhất ra thì đã bị tên này áp sát khiến hắn bắt buộc phải lui lại.
Vài lần như vậy hắn vẫn không có cách tấn công nào hiệu quả hết, sức phòng ngự vật lý của hắn khá yếu mặc dù đã có được [Bền bỉ] và [Sưc bền thể chất] lượng Hp và thủ vật lý của hắn được nâng cao rất đáng kể nhưng vẫn không thể sánh bằng các võ giả đặc biệt là những võ giả thuần vật lý như vậy.
Hắn cố giữ khoảng cách với đối phương và tung những đòn nhằm mục đích tiêu hao thể lực của tên kia.
- Nhược hỏa
- 95
Tên này sau khi dính đòn thì vẫn lao lên như trâu húc mả không thèm để ý đến vết thương của mình.
- [Nguyền rủa]
Tốc độ của tên này chỉ hơi chậm lại một chút nhưng như vậy là quá đủ cho hắn.
- Đại Hỏa!!! Xoẹt!!!
- 189
Lần này đối phương trúng một đòn khá mạnh cộng thêm một vài vết thương do hắn tạo ra trước đó nên tên này đã mất hơn 1/2 cột máu. Tốc độ của tên này bị giảm mạnh, tay ôm lấy vết thương ở ngực cả người run rẩy do mất máu. Sau khi kế hoạch thành công hắn lập tức lùi lại giữ khoảng cách.
3 phút tiếp theo đó hắn liên tục tiêu hao sức lực của đối phương khiến thể lực đối phương đã giảm mạnh, tốc độ không còn đủ nhanh để ép tới hắn. Hắn cực kỳ ung dung chờ cho đối phương mất sức dần dần. Cuối cùng tên kia đã không chịu nổi, những vết thương kia khiến hắn mất rất nhiều máu, sau đó hắn đổ gục xuống sàn. Trong tài đếm tới 10 rồi tuyên bố:
- Liệt Hỏa Phái chiến thắng tiến vào vòng bán kết.
Buổi tối hôm đó mấy sư huynh đệ định tiếp tục tổ chức tiệc để mừng hắn vào bán kết nhưng đã bị ông già chưởng môn ngăn lại, ông nói rằng trận chiến ngày mai sẽ càng gian nan nên bọn họ phải đi nghỉ sớm để giữ trạng thái tốt nhất.
Hắn nghe ông nói vậy thì cũng đồng ý, hôm nay hắn cảm thấy rất mệt mỏi và phiền muộn. Từ khi hắn có được hệ thống này hắn luôn chiến thắng đối phương một cách khá dễ dàng, mặc dù có 1 vài lần hắn rơi vào nguy hiểm nhưng muốn lật ngược thế cờ thì lại rất đơn giản.
Có điều lần này thì hắn cảm giác rất là buồn bực, cũng khiến hắn nghĩ tới một điều. Nếu hắn không thể chiến thắng đối phương nhanh chóng thì sao, pháp sư là class có lượng sát thương lớn và rộng nhưng khá lép vế trước các class có thủ và nhanh nhẹn quá cao. Mặc dù hắn có Spirit Bear nhưng nếu đối phương quá đông thì nó cũng không thể ngăn cản hết được.
Lần này mặc dù là do hắn bị cấm chế nên không thể sử dụng được phép thuật, nhưng ai dám chắc rằng kẻ thù của hắn không tạo được kết giới ảo ảnh như vậy khi chiến đấu. Điều này làm hắn nghĩ đến việc tăng một chút vào VIT để tăng khả năng sống sót và đề kháng hiệu ứng bất lợi, hắn cũng có thể tăng vào WIS để tăng cao khả năng tính toán và kháng phép nhưng trước mắt hắn vẫn phải đạt được 300 INT để học Teleport cái đã.
------
Buổi tối hôm đó hắn đang chuẩn bị đi nghỉ thì nghe thấy có tiếng ai đang gõ cửa phòng hắn. Hắn đi ra mở cửa phòng thì thấy Linh đang đứng trước cửa, cô bé mặc một bộ quần áo ngủ hình con gấu màu nâu nhạt trong rất đáng yêu, hai tay cô đang ôm 1 con gấu teddy ở trước ngực hơi ngập ngừng nhìn hắn.
- Muộn như vậy rồi mà em tới tìm anh làm gì vậy.
- Em... em chỉ là muốn tới chúc anh may mắn trong trận đấu ngày mai - Linh hơi đỏ mặt cúi đầu.
- Vậy thì cảm ơn em nhé - nói xong hắn hơi tiến lên ôm lấy cô nhưng cô lại lùi lại xấu hổ nói:
- Em... trận chiến ngày mai rất quan trọng anh phải giữ sức nên chúng ta không thể.....
Nói xong cô vội vàng xoay người bỏ chạy. Hắn đứng đó đưa tay lên gãi đầu khó hiểu. Nhìn bóng lưng Linh chạy mất hắn đành đi vào phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.
-------
Sáng hôm sau, bọn hắn lại có mặt ở Luyện Võ Tràng để tham gia trận bán kết. Hôm nay đội của hắn sẽ thi đấu trận đầu. Đối thủ của bọn họ là một đội tuyển đến từ Brasil, họ sử dụng Capoeira, đây là một loại võ thuật bắt nguồn từ Châu Phi và được các nô lệ người da đen du nhập sang Brasil và trở thành một môn võ thuật cực kỳ phổ biến ở nơi đây.
Capoeira chủ yếu sử dụng các đòn chân, khi chiến đấu họ thường giống như đang nhảy vậy, nhưng đòn tấn công bị ẩn giấu trong điệu nhảy khiến mấy người bọn hắn khó mà nắm bắt được nhịp điệu của trận đấu.
Lần này bọn hắn vẫn giành được chiến thắng chung cuộc có điều là mặc dù cố gắng giữ vững chiến thuật nhưng Chiến và Hào vẫn bị thương khá nặng, hắn đã phải cho mỗi người uống một bình Hp (nhỏ) để họ có sức đánh trận chung kết vào chiều nay.
Bọn họ lần này không rời đi ngay mà ở lại quan sát trận bán kết 2 và đã biết được đối thủ ở vòng chung kết của mình là ai.
Nam Thiếu Lâm!!!
---------
------oOo------
CHƯƠNG 43: QUÁN QUÂN
Buổi chiều, mọi người đã đến đông đủ, một bầu không khí náo nhiệt trải rộng từ trên khán đài xuống tới võ đài. Do đây là trận chung kết nên ngoài 2 đội giành chức vô địch ra không ai được phép đứng xung quanh võ đài. Các đội tuyển khác đã phải chuyển lên khu vực khán đài để quan sát trận đấu.
- Xin kính chào quý vị khán giả, tôi là trọng tài của trận chung kết ngày hôm nay. Chúng ta hãy cùng chào đón các võ giả sẽ tham gia tranh ngôi vô địch ngày hôm nay.
- Một đội lần đầu tiên được góp mặt trong vòng chung kết, Liệt Hỏa Phái đến từ Việt Nam!!!!
Tiếng vỗ tay và cổ vũ nổ ra, cả khán đài như muốn nổ tung khi thấy được một đội tuyển hạng trung lại có thể tới được vòng chung kết.
- Tiếp theo là đội tuyển đã từng 3 lần lên ngôi vô địch tại giải đấu này, Nam Thiếu Lâm đến từ Trung Quốc!!!
Lần này tiếng hò reo của khán giả còn to hơn cả lúc trước, tên trong tài đợi tiếng cổ vũ hơi dịu xuống rồi nói tiếp:
- Giờ tôi xin tuyên bố trận chung kết của giải giao lưu võ thuật thế giới xin được phép bắt đầu, mời 2 tuyển thủ của 2 đội lên võ đài.
Trước khi Hào bước lên võ đài hắn giữ tay cậu lại nói với hắn và 3 người khác:
- Nếu khi thi đấu mà cảm thấy có gì nguy hiểm thì nên rút lui ngay, đây là giải đấu đội chứ không phải của cá nhân, dù có thua thì vẫn còn người ở phía sau nữa. Không nên vì cái lợi trước mắt mà đánh mất tương lai.
Bọn họ thấy hắn nói vậy thì hơi gật đầu một chút rồi Hào xoay người đi lên võ đài.
Trận này bọn hắn đang bị áp đảo vì lợi thế chênh lệch đẳng cấp và thể lực đã mất, thậm chí Chiến đã thua trận khiến Lâm phải đấu 2 trận, trong trận đấu với tên phó tướng thể lực của anh suy kiệt nên bị đối phương tung một chưởng giữa ngực rồi bay như diều đứt dây ra ngoài. Hắn lập tức chạy đến đổ một bình Hp (nhỏ) vào miệng anh ta nên hô hấp Lâm dần trở lại bình thường nhưng chắc phải mất 1 lúc thì anh mới tỉnh lại được.
Hắn bước lên võ đài và đối mặt với tên phó tướng kia. Không hiểu sao nhìn cái tên này làm hắn rất khó chịu nên vừa bắt đầu đã lập tức tung toàn lực khiến cho tên này trở tay không kịp mà lãnh trọn cả 3 thức [Liệt hỏa kiếm pháp] cánh tay của tên kia bị hắn chém đứt lìa ra nếu không nhanh chóng đưa xuống chữa trị cầm máu thì tên này về với phật tổ là cái chắc.
Tên chủ tướng của đối phương nhảy lên võ đài mang tên kia xuống. Sau đó lại nhảy lên đứng đối diện với hắn. Tên trọc này mở miệng nói:
- Thí chủ có thù oán gì với Lục sư đệ của ta sao lại ra tay ác độc như vậy- tiếng Trung Quốc.
- Mày đang lảm nhảm cái gì đấy - tiếng Anh
Hắn không biết tiếng Trung nên hỏi lại bằng tiếng Anh nhưng có vẻ như tên này không biết tiếng Anh. Cũng đúng, lũ sư cọ này chắc chỉ biết tụng kinh chứ có học văn hóa bao giờ đâu mà biết tiếng Anh.
Tên trong tài thấy vậy thì quay sang nói với hắn:
- Tên này hỏi tại sao ngươi lại ra tay nặng với sư đệ hắn như vậy.
- Ồ vậy hả, vậy ông làm ơn nói với hắn rằng.... Tao thích thế!!
Tên trọng tài hơi ngớ người ra một chút rồi quay ra phiên dịch cho tên kia. Tên trọc sau khi nghe lời tên trọng tài phiên dịch thì tức giận quát:
- Đến tượng đất còn có 3 phần tức giận, hôm nay ta sẽ bắt ngươi phải xám hối, sau đó chặt một tay của ngươi để đền tội cho sư đệ ta - tiếng Trung Quốc.
Hắn thấy thằng trọc này quát vài câu rồi lao về phía hắn thì cũng rút kiếm ra. Hắn cũng chẳng cần tên trọng tài phiên dịch cũng biết thằng trọc này muốn báo thù.
- Nhược Hỏa
- Kim Chung Tráo - tên này hét lên một cái chuông lớn nửa trong suốt màu vàng lập tức phủ lấy hắn
Keng!!!
- 34
- Ha ha, Kim Chung Tráo của ta đã luyện tới đại thành đòn tấn công của ngươi chẳng khác gì gãi ngứa cả. Hơn nữa kiếm pháp cao cấp tiêu hao rất nhiều nội lực ngươi có thể tung được mấy chiêu chứ, chờ đến khi nội lực của ngươi cạn kiệt đó chính là giờ đền tội của ngươi.
Tên này xổ ra 1 tràng dài khiến hắn chẳng hiểu gì nên đành phải quay sang nhìn tên trọng tài. Sau khi hắn nghe tên trọng tài phiên dịch lại, hắn rất muốn cười phá lên, chờ nội lực của hắn cạn kiệt?? Vậy thì khác nào chờ một kẻ múc cạn nước trong ao với cái gáo. Lượng Mp cần thiết để sử dụng skill này đối với các võ giả thông thường thì rất đáng kể thậm chí có kẻ chỉ tung được 1-2 chiêu là cạn sạch nội lực. Nhưng mà đối với hắn thì số mana tiêu hao còn không nhanh bằng Mp hồi phục. Hắn có chém cả ngày cũng chẳng hết nổi mana.
Nhưng thằng ngu này lại không biết điều đó nên muốn chơi trò đọ nội lực với hắn.
- Ha ha ha, đây là chính mày muốn chết đấy chứ không trách ai được đâu.
- Nhược Hỏa!!
- 38
- Đại Hỏa!!
- 49
- Liệt Hỏa!!
- 77
Mấy nhát chém của hắn chi va vào cái chuông mà không chạm được vào người hắn nhưng do bản thân kiếm pháp này mang theo sát thương hệ hỏa nên tên trọc kia vẫn bị dính sát thương.
.........
- Ha ha ha, đánh chán chưa chắc ngươi đã cạn nội lực rồi đúng không.... oái.
- Nhược Hỏa!!
- Đại Hỏa!!
....
Thấy hắn chém mấy lần thì tên trọc tưởng hắn đã cạn nội lực rồi nên mở miệng châm chọc hắn nhưng lập tức lại thấy một ánh kiếm màu đỏ lóe lên liền ngay lập tức vận lên Kim Chung Tráo.
Tên trọc cắn răng chịu đựng chờ hắn cạn nội lực nhưng hắn vẫn liên tiếp tung ra chiêu thức khiến cho chính bản thân tên kia cạn dần nội lực.
- Rắc!!!
Hình chiếu chiếc chuông bị vỡ ra, rõ ràng tên này đã cạn nội lực rồi.
- Tại sao, tại sao nội lực của ngươi lại không cạn kiệt chứ, tại sao!!!
Nghe tên trọc cứ guấy xẩm má ngứa hết cả tai hắn liền vung kiếm chém đứt đầu tên này.
- Không!!! Dừng tay lại!!!
Một tiếng hét vang lên muốn kêu hắn ngừng tay nhưng thật đáng tiếc là hắn không biết tiếng Trung nên không chút do dự mà xuống tay. Máu phun ra như suối, cái đầu trọc lăn lông lốc như quả bóng.
Ngay sau khi hắn chém đầu tên trọc một lão trọc già lao từ trên khán đài của chưởng môn xuống võ đài xông về phía hắn.
- Đại Lực Kim Cương Chưởng!!!
Lão già này tung chưởng về phía hắn muốn có vẻ báo thù cho tên trọc con kia nhưng một bóng người nhảy ra cản hắn lại.
- Uỳnh!!
Bóng người tung một nắm đấm ra cản lão trọc lại, quyền chưởng va chạm tạo ra một luồng sóng xung kích cực lớn và một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Hắn hơi lùi lại một chút sau đó trừng mắt nhìn lão già kia đầy tức giận.
Lão già chó chết này muốn giết hắn!! Được lắm mày hãy chờ đấy, tao sẽ về luyện Lv sau đó đích thân tới giết chết mày, không có kẻ nào muốn giết tao mà được phép sống sót cả.
- Ngươi định làm gì? Đường đường là thành viên ban cố vấn mà lại muốn ra tay với một thằng nhóc. Đã bước lên võ đài này thì đã chấp nhận việc bản thân có thể mất mạng. Đây chính là quy định của giải đấu, ngươi muốn làm loạn hả.
Bóng người này chính là ông trọng tài. Lúc này ông ta cực kỳ tức giận quát tháo lão trọc già kia. Lão ta trừng mắt nhìn hắn, thấy thế hắn cũng trừng mắt lại. Lão già này hừ một tiếng tức tối rồi bỏ đi. Ông trọng tài sau khi nhìn chắc lão ta đã bỏ đi thì quay về hướng khán giả tuyên bố:
- Liệt Hỏa Phái là đội chiến thắng!! Hãy chúc mừng đương kim vô địch mới của chúng ta.
Khán đài lúc này vẫn đang chìm trong im lặng từ biến cố vừa rồi, sau đó đám bọn Linh dẫn đầu vỗ tay khiến khán giả nhìn nhau một chút rồi cũng hò reo chúc mừng.
Tuyên bố xong tên trọng tài quay sang nói với hắn:
- Giờ cậu hãy đi xuống một chút để chúng tôi dọn dẹp võ đài rồi sau đó sẽ đến tiết mục trao giải thưởng.
- Cảm ơn ngài đã ngăn cản hắn lại - hắn hơi cúi đầu một chút cảm ơn.
- Không có gì, đó là công việc của ta mà.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 44: CHIA CHÁC
Một đám người mặc quần áo công nhân chạy lên dọn dẹp võ đài. Sau 10 phút võ đài đã được dọn dẹp sạch sẽ và tên trọng tài lại đi lên đó.
- Giờ chúng ta cùng mời các nhà vô địch của chúng ta lên võ đài, xin mời Liệt Hỏa Phái.
- Xin mời trưởng ban cố vấn ông Hà Thiên Vũ lên võ đài trao giải thưởng quán quân cho họ.
Ông lão trưởng ban cố vấn đi tới và dẫn theo 3 người phụ nữ xinh đẹp mặc váy đen. Một người đẩy một chiếc hòm cực lớn, một người cầm một chiếc khay được phủ 1 tấm lụa màu đỏ và một người cầm 1 chiếc hộp nhỏ màu đen.
- Các con làm tốt lắm, rất xứng đang với ngôi vị quán quân này. Các con chính là tương lai của giới võ thuật hiện đại, các con phải cố gắng tập luyện không được kiêu ngạo tự mãn....
- Đây chính là phần thưởng của các con.
Sau đó ông già quay lại ra hiệu cho 3 người kia. Họ bước lên sau đó 1 người mở chiếc hòm lớn ra bên trong là từng cọc tiền USD được xếp bên trong khiến cho bọn họ trợn to mắt nhìn. 1 người thì lật tấm vải lụa lên, trong chiếc khay là rất nhiều bình ngọc được chạm khắc rất tinh xảo. Người còn lại mở chiếc hòm nhỏ màu đen ra bên trong chỉ có 2 vật, đó là 1 quả cầu thủy tinh nhỏ màu xanh bên trong giống như chứa cả 1 bầu trời vậy, vật còn lại thì là 1 quyển sách nhỏ cỡ nắm tay được quấn quanh bởi những sợi dây xích nhỏ.
- Xin chúc mừng Liệt Hỏa Phái, xin hãy nhận lấy phần thưởng của mình.
- Tiếp theo xin mời đội tuyển đạt chức á quân lên võ đài nhận giải thưởng. Xin mời Nam Thiếu Lâm.
----------
Sau khi buổi lễ trao giải kết thúc bọn họ trở về nơi ở của Liệt Hỏa Phái và bắt đầu chia phần thưởng.
Ông già chưởng môn lấy đi một nửa số tiền thưởng và đưa phần còn lại cho bọn hắn. Ngoài ra ông còn đưa cho hắn một quyển sách.
Ting, bạn nhận được sách kỹ năng [Hỏa Vân Quyết], bạn có muốn học không?
Có. Không.
Hắn chưa vội học mà cất đi sau đó hắn quay lại nói với mọi người:
- Con có 1 đề nghị không biết mọi người có đồng ý không?
- Đề nghị gì vậy? - Ông già chưởng môn hỏi.
- Con sẽ nhường lại các phần thưởng khác, mọi người có thể nhường lại phần thưởng thứ 3 cho con không?
- Ý con là 2 lời hứa của Hội pháp sư và thư viện cổ đại sao?
- Đúng vậy, con có chút việc cần đến 2 thứ đó nên muốn mọi người nhường lại cho con.
- Ha ha, tưởng chuyện gì chứ, đương nhiên là được rồi.
- Đúng vậy, nếu em cần thì cứ việc lấy đi, còn 2 phần thưởng khác thì em vẫn có phần, dù sao thì nhờ có em chúng ta mới có thể đi xa được thế này- Lâm nói.
- Vậy thì cảm ơn mọi người rồi.
Buổi chiều hôm đó mọi người lên đường trở về Honolulu và tổ chức một bữa tiệc ở dưới bãi biển. Ông già chưởng môn cứ kéo lấy hắn đi gặp mấy chưởng môn của các môn phái khác.
- Ha ha, đây chính là nhà vô địch của chúng ta sao, quả nhiên là tuổi trẻ tài cao. Có được con tương lai của Liệt Hỏa Phái sẽ càng ngày càng rực rỡ.
.....
Mất nguyên cả buổi tối đi chào hỏi mấy ông già làm hắn rất mệt mỏi, gần đêm hắn mò ra một góc vắng của bãi biển ngồi hóng gió.
- Thì ra anh ngồi ở đây hả, sao không ra dự tiệc cùng mọi người.
- Đúng vậy, mấy ông lão kia đang chạy loanh quanh tìm nhà vô địch của họ đấy, hi hi.
Hắn quay sang thì thấy mấy cô gái Nữ Huỳnh Đạo đã tìm thấy hắn ở sau vách đá. Bãi biển này được một vách đá ngăn cách với bãi biển vừa rồi nên khá khó tìm. Vừa nãy là Linh và Nguyệt mở miệng nói.
- Các em còn trêu anh hả, mấy ông già đó cứ tới đòi bắt tay với vỗ vai anh mệt hết cả người.
- Thật sao em thấy mấy người bọn Lâm đang vui vẻ lắm mà - Mai nói.
Đúng là mấy tên sư huynh đệ kia đang rất vui khi được nhiều nhân vật ngang tầm chưởng môn của mình chào hỏi nên cười hơn hở từ chiều tới gì còn hắn thì không hạp mấy chuyện như vậy.
Thấy hắn không nói gì mấy cô gái lại gần ngồi xung quanh và tựa vào người hắn. Hắn bị bộ ngực của mấy cô gái cọ sát vào người thì phía dưới bắt đầu có phản ứng. Đã 2 ngày từ khi hắn lần đầu làm chuyện đó với Linh, đối với 1 kẻ lần đầu trong 2 kiếp người được hưởng thụ chuyện trai gái như hắn thì 2 ngày cấm dục chẳng khác gì địa ngục. Vì lòng tự tôn khi cho rằng mình đã thoát kiếp FA nên hắn cắn răng chịu đựng không quay tay trong mấy ngày vừa rồi nhưng chính điều đó lại càng khiến dục hỏa tích tụ trong lòng hắn. Bây giờ đã không còn áp lực của giải đấu lại còn được 5 cô gái xinh đẹp vây quanh thử hỏi làm sai hắn chịu nổi.
Hắn giang tay ôm lấy mấy cô gái nói:
- Các em có muốn xem pháp thuật không?
- Pháp thuật?
Các cô gái nghe thấy hắn nói vậy thì thắc mắc còn Linh thì nghĩ đến điều gì đó khiến cô đỏ hết cả mặt.
- Đúng vậy, các em hãy xem đây [Tạo bãi quái] Kết giới đặc biệt: Regeneration.
Một màn sáng màu bạc bao phủ lấy xung quanh, những tiếng ồn ào từ phía bãi biển bên cạnh biến mất chỉ còn lại những tiếng sóng biển vỗ vào bờ, trong không khí hiện lên những bụi sáng màu xanh lục rất huyền ảo.
- Chuyện gì xảy ra vậy, đây là pháp thuật sao - mấy cô gái háo hức nhìn xung quanh rồi hỏi.
Hắn giải thích cho mấy cô bé về kết giới ảo ảnh của hắn và việc hắn là 1 pháp sư khiến cho các cô cực kỳ kinh ngạc.
- Đây là kết giới ảo ảnh của anh ư, tuyệt vời thật đấy.
Mấy cô gái vẫn đang trầm trồ thì Nguyệt quay sang thấy Linh chỉ hơi đỏ mặt mà không có dấu hiệu gì của sự kinh ngạc thì hỏi:
- Sao cậu chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên hết vậy?
- Ờ thì.. tại vì tớ đã biết chuyện này từ 2 ngày trước rồi - Linh đáp.
- Cậu đã biết rồi sao, mà khoan đã, 2 ngày trước tức là cậu và anh ấy đã.... ở trong này. Thảo nào mà cậu có thể phục hồi nhanh như vậy - Nguyệt dường như đoán ra điều gì đó.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 44.5: LÀM TÌNH TRÊN BÃI BIỂN
- Đúng vậy, 2 ngày trước anh đã phá trinh của Linh bên trong kết giới ảo ảnh - hắn mỉm cười nói.
Mấy cô bé thấy hắn nói về vấn đề nhạy cảm như vậy thì đỏ mặt xấu hổ thấy vậy hắn nói tiếp:
- Anh đã trở thành quán quân võ thuật thế giới rồi, các em không thưởng cho anh cái gì sao.
- Anh... muốn bọn em thưởng gì - Nguyệt ấp úng hỏi.
Hắn mỉm cười nói nhỏ vào tai các cô gái.
- Á... nhưng mà xấu hổ lắm.
- Các em cứ yên tâm đi, không ai có thể đi vào đây đâu, các em chỉ làm cho 1 mình anh xem thôi.
- Anh quay mặt đi để bọn em bàn bạc chút đã, khi nài xong thì anh mới được quay mặt lại.
Hắn nghe vậy mỉn cười quay lưng về phía họ. Một lúc sau hắn nghe thấy vài tiếng loạt xoạt rồi Linh nói:
- Được rồi anh quay lại đi.
Hắn không thể đợi được nữa liền quay mặt lại. Trước mắt hắn hiện ra 5 thân thể trần truồng cực kỳ hấp dẫn.
Cơ thể cân đối của Linh lại hiện ra trước mắt hắn. Bộ ngực có lớn hơn một chút, lông lồn đen nhánh cùng với cái lồn đã bị hắn địt lần trước.
Nguyệt lộ ra hai bầu vú căng tròn một bàn tay không thể nắm hết nó vểnh cao mà không chút nào sệ xuống, lông lồn khá thưa thớt và xoăn tít.
Cơ thể loli của Hồng cực kỳ hấp dẫn bộ ngực hơi nhỏ, bụng dưới hoàn toàn không có lông lồn lộ ra hai mép lồn màu hồng nhạt trông giống như trẻ con.
Hương với bộ ngực có thể nắm vừa trọn 1 bàn tay cùng đôi chân dài thướt tha đang cố kẹp lại để che đi lồn của mình chỉ để lộ một chút lông lồn chình tề phía trên.
Mai với bộ ngực khủng bố D cup bị hai tay hơi ép lại để lộ ra một khe rãnh cực sâu như muốn hút cả tâm trí của hắn vào.
Phía dưới là một bộ lông lồn cực kỳ rậm rạp bao phủ lấy phần mu và hai bên mép lồn chỉ để lộ ra lỗ lồn màu hồng nhạt.
Hắn nuốt nước bọt, hận không thể đem cả 5 bộ thân thể này đè xuống đất mà ra sức địt.
Hắn nhanh chóng cởi ra chiếc áo khoác và chiếc quần đùi của mình để lộ ra chiếc quần lót căng lên như đang sắp bị con cặc của hắn chọc thủng mà ra.
Hắn cởi nốt chiếc quần lót, con cặc ngăm đen dài 16cm của hắn bật ra, cương lên chỉ thẳng về hướng mấy cô gái như không thể chờ đợi được nữa rồi.
Hắn xông lên ôm lấy Mai rồi đè xuống đất. Hai tay nắm lấy bộ ngực to lớn của Mai mà bóp, thè lưỡi ra liếm núm vú của cô và mút.
Sau đó hắn ngồi dậy giơ con cặc đang cương cứng của hắn ra trước mặt cô và nói:
- Em hãy bú cặc cho anh đi.
Thường thì sẽ không ai yêu cầu 1 cô bé còn trinh làm chuyện này nhưng khi nhìn thấy bộ lông lồn rậm rạp của cô hắn lại muốn thử xem có phải những cô gái có lồn rậm lông sẽ dâm đãng hơn những cô gái khác không.
Quả nhiên hắn đoán đúng, Mai chỉ hơi do dự một chút rồi liền quỳ xuống ngậm lấy dương vật của hắn mà mút.
Thậm chí còn không cần ai dạy mà cô cũng biết dùng lưỡi và lấy bầu vú của mình kẹp lấy con cặc của hắn.
Cảm giác con cặc của hắn đi vào khoang miệng ẩm ướt của Mai hoàn toàn khác so với khi đút vào âm đạo.
Hắn cảm thấy cực kỳ sảng khoái, hắn đưa 1 tay ôm lấy Hương mà hôn lấy cô, đầu lưỡi của hắn khua loạn trong khoang miệng của cô liên tục mút lấy những giọt nước bọt chảy ra.
Tay còn lại thì hắn thò xuống mò lấy lồn của Linh, vì Linh đã bị hắn phá trinh nên lần này hắn đút toàn bộ ngón giữa vào lỗ lồn khiến cô bé rên rỉ thở gấp.
Một lúc sau khi thấy khởi động đã đủ hắn nhả lưỡi của Hương ra rồi rút ngón tay trong lồn Linh đưa lên mồm mút lấy dâm thủy của cô.
Hắn bảo Mai nhả dương vật ra rồi quay lại chổng mông về phía hắn.
Hắn thấy cặp mông màu mỡ của Mai vểnh cao lên để lộ ra bộ lông lồn đã bị dâm thủy chảy ra làm ướt sũng, hắn dùng ngón tay vạch hai bên mép lồn lớn ra, hiện ra trước mắt hắn là một cái lồn hồng hào ướt đẫm, lỗ lồn hơi mở ra như đang mời gọi hắn đút cặc vào.
Hắn cầm lấy dương vật đặt vào lỗ lồn của Mai rồi đâm mạnh vào.
- Sụt !!! Á...á ư...ư
Không giống với Linh hắn lần này trực tiếp đút dương vật vào sâu trong âm đạo trong lần đầu tiên. Mai hơi rên lên đau đớn một chút rồi dần chuyển thành tiếng thở dốc.
Khi hắn phá trinh của Linh phải mất một lúc lâu mới có thể đút tiếp vào nhưng Mai trời sinh dâm đãng, hắn đâm cặc sâu vào trong âm đạo, chạm tới tử cung nhưng chỉ khiến Mai hơi đau một chút rồi lỗ lồn lại tiếp tục rỉ ra rất nhiều dâm thủy.
Hắn hơi rút dương vật lui lại khiến máu trinh lẫn với dâm thủy chạy ra rồi lại đâm cặc sâu vào lồn Mai, hắn rút ra đút vào rất nhanh.
Hắn địt Mai rất nhanh và mạnh chứ không nhẹ nhàng như với Linh.
- Ư... ư Mạnh... Mạnh nữa lên... ahh… anh làm em.... sướng quá.
Khác với Linh cô la to đầy dâm đãng cặp mông bắt đầu lắc lư phối hợp để cho hắn có thể đút dương vật vào sâu hơn.
Mỗi lần rút ra hắn lại chọc mạnh đầu cặc vào tử cung của Mai khiến cô bé cực kỳ sướng. Cặp mông mọng thịt cứ mỗi lần hắn đút vào là lại va vào bụng hắn.
- Ba...Ba...Ba...
Hắn địt Mai rất mạnh, chỉ 5 phút sau cả người cô bé giật giật, thành lồn thịt thắt lại bóp chặt lấy dương vật của hắn, một dòng dâm thủy bắn xối xả lên đầu cặc của hắn khiến hắn không nhịn được mà bắn tinh.
Từng đợt tinh dịch bắn sâu vào trong tử cung của Mai. Sau khi lên đỉnh Mai thở dốc, sau đó bị hắn xoay người lại.
Hắn hôn Mai, đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau, cô bé vừa hôn vừa thở khiến nước bọt của 2 người chảy hết cả ra ngoài.
Sau khi địt Mai xong hắn lại ôm lấy Nguyệt.
Mấy cô gái đứng xem hắn và Mai địt nhau thì lồn đã ướt đẫm dâm thủy rồi nên hắn không cần màn dạo đầu mà trực tiếp đút dương vật vào lồn Nguyệt.
- Aaaa... Màng trinh của Nguyệt lập tức bị con cặc của hắn đâm thủng.
Dương vật của hắn sau khi bắn tinh vào lồn Mai thì hơi xìu xuống một chút nhưng khi địt Nguyệt thì thành lồn của cô bé thít chặt lấy dương vật hắn làm hắn cực kỳ sảng khoái mà cứng lên.
- Pạch pạch pạch....
Hắn địt vào lồn Nguyệt không ngừng nghỉ khiến cô bé rên rỉ, hai bầu vú cứ lắc lư lên tục.
Hắn thò tay sang bóp lấy vú của Mai, tay kia đang xoa lấy mép lồn của Hồng.
Linh đang quỳ ở phía sau liếm lấy tinh dịch của hắn hòa lần với dâm thủy chảy ra từ lỗ lồn của Mai.
Còn Hương thì đang đứng chống một chân lên vách đá để lộ ra lỗ lồn hồng hào đưa tới sát miệng cho hắn mút lấy.
Sau khi bắn tinh vào lồn Nguyệt hắn nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục phá trinh Hồng và Hương rồi hắn lại địt Linh.
Một vòng lặp liên tục, hắn cứ địt hết người này đến người khác bắn tinh vào lồn các cô gái không biết bao nhiêu lần.
Ở phía ngoài mặt trời đã bắt đầu mọc có nghĩa hắn và các cô gái đã thác loạn gần 3 ngày (72 giờ).
Đã đến lúc thu dọn rồi.
---------
------oOo------
CHƯƠNG 45: LIÊN LẠC
Sau khi thác loạn cùng 5 cô gái suốt 3 ngày trong kết giới ảo ảnh thì bên ngoài mặt trời cũng đã mọc, bọn họ mặc lại quần áo rồi bắt đầu trở về khách sạn. Mặc dù họ đã tắm qua nước biển nhưng mùi biển chỉ tạm che lấp mùi ngai ngái sau cuộc cuồng hoan nên họ về phòng để tắm rửa.
Sau bữa tiệc tối ngày hôm qua thì giải giao lưu võ thuật thế giới đã chính thức kết thúc, mọi người giờ đang du lịch và tận hưởng cảnh đẹp của Hawaii.
Sau 3 ngày nghỉ ngơi thì đã đến lúc bọn họ thu dọn đồ đạc để trở về nước. Chuyến đi này đem lại cho hắn rất nhiều kỷ niệm, từ một tên FA giờ hắn đã có tới 5 cô bạn gái và đã thoát kiếp giai tân, không chỉ thế giờ hắn còn là đương kim vô địch võ thuật thế giới nhận được một món tiền thưởng kếch xù.
Tiền tài, danh vọng, mỹ nhân hắn đều có cả. Nhưng chẳng lẽ hắn sẽ thỏa mãn với điều đó sao?
Không!!! Con người là một giống loài tham lam, khi đã có được thứ mình muốn, họ sẽ càng ham muốn có được thứ lớn hơn. Lòng tham của con người là vô đáy, nhưng cũng chính điều đó thúc đẩy loài người phát triển được như hiện nay.
Giờ hắn có được những thứ mà người bình thường nào cũng muốn, nhưng hắn đã không còn là người bình thường nữa rồi. Hắn muốn có được sức mạnh, thứ sức mạnh vượt trên tất cả kẻ khác. Nghĩ đến đây hắn lấy từ balo ra một viên thủy tinh cầu và một quyển sách nhỏ quấn xích.
Enchantment Mana Orb:
Sản phẩm của luyện kim giả. Viên ngọc mana được phù phép có tác dụng liên lạc nhờ phép Reflection Mirror sau khi sử dụng sẽ trở lại thành một viên ngọc mana bình thường.
MP charge: 0/10000
Reflection Mirror (1)
Grimoire:
Quyển sách phép cổ xưa có thể yểm sẵn phép thuật để sử dụng.
Phép thuật đã charge:
Recall: khi dùng sẽ tạo một cổng không gian trở về nơi đã chỉ định (1)
Viên ngọc thì là một viên Mana Orb hắn có thể sạc mana của hắn vào đó, khi cần có thể lấy ra dùng một cách dễ dàng quả thực là một bình mana dự trữ rất tốt. Grimoire thì có thể sạc phép thuật vào đó kèm theo số mana cần thiết để sử dụng, khi chiến đấu hắn có thể kết hợp dùng Grimoire để cast 2 phép cùng một lúc rất tiện lợi. Chỉ có điều 2 thứ này cần phải sạc đầy trước khi chiến đấu.
Ting, bạn nhận được Enchantment Mana Orb bạn có muốn trang bị không?
Có. Không.
Ting, bạn nhận được Grimoire bạn có muốn trang bị không?
Có. Không.
- Có. [Reflection Mirror].
Sau khi trang bị 2 thứ này vào ô secondary weapon thì hắn quyết định liên lạc với thư viện cổ đại trước.
Không gian trước mặt hắn bỗng vặn vẹo rồi xuất hiện một vết nứt giữa căn phòng. Vết nứt tỏa ra ánh sáng chói lòa rồi dịu đi. Một giọng nói già nua phát ra từ vết nứt.
- Cậu chính là quán quân của giải giao lưu võ thuật thế giới sao. Cậu có việc gì mà cần tới bọn ta gấp như vậy.
Hắn nhìn vào khe nứt thì thấy trong đó có khoảng 10 lão già đang ngồi ở một chiếc bàn dài nhìn về phía hắn. Lão giả ngồi ở đầu bàn đang ngồi đối diện với hắn và mỉm cười, có vẻ như chính lão ta là người đã lên tiếng. Thật kỳ lạ là lão ta nói bằng một thứ tiếng gì đó nhưng hắn lại có thể hiểu được chắc phép này có chức năng phiên dịch.
- Dạ cháu là chủ tướng của đội vô địch lần này. Lần này cháu liên lạc với thư viện cổ đại là do có một việc cháu muốn nhờ ạ.
- Việc gì vậy cháu cứ nói đi, nếu trong khả năng thì chúng ta sẽ giúp.
- Dạ là thế này, cháu muốn các ông giúp cháu chế tạo một cây pháp trượng.
- Pháp trượng?? Nhưng cháu là võ giả kia mà??
- Thực ra cháu là một pháp sư nhưng chỉ là do khi sinh ra cháu đã sở hữu cơ thể khá mạnh mẽ nên mọi người vẫn nghĩ cháu là võ giả - Hắn nói dối.
- Ừm... thôi được bọn ta sẽ giúp cháu chế tạo pháp trượng, cháu có yêu cầu gì đặc biệt với nó không - Ông lão trầm ngâm một chút rồi nói.
- Dạ cháu muốn cây pháp trượng này có thể nâng cấp hoặc trưởng thành theo sức mạnh của cháu có được không ạ?
Hắn đã nghĩ kỹ rồi, hắn chỉ có một lần này có thể huy động toàn bộ các luyện kim giả chế tạo pháp trượng cho hắn. Nếu hắn chỉ làm một cây pháp trượng bình thường thì với tốc độ lên cấp của hắn chắc chắn vũ khí này không theo kịp cấp độ sức mạnh của hắn mà bị vứt bỏ. Trước khi hắn có thể kiếm được vũ khí mạnh hơn thì hắn muốn có một vũ khí có thể theo kịp tốc độ phát triển của hắn.
Hơn nữa nếu tài liệu đủ tốt, khả năng tiến hóa đủ mạnh cây pháp trượng này có thể theo hắn mãi mãi mà không cần đổi cây khác.
- Pháp trượng có thể tiến hóa theo sức mạnh của chủ nhân à, có vẻ khó đấy, chúng ta không dám chắc là trong kho còn có tài liệu đủ để chịu đựng sức ép của việc tiến hóa không.
- Cháu có một chút tài liệu không biết mọi người có thể dùng được không.
Nói xong hắn kéo bộ xương của con T.rex và xương sọ của Pteranodon cung với viên ngọc tâm linh ra cho họ xem. Mấy thứ này hắn đã xếp sẵn ở góc phòng rồi.
- Cái gì, đó là một bộ xương khủng long hoàn chỉnh!!!
- Ơ bộ xương này lạ lắm sao, cháu thấy trong viện bảo tàng cũng có mà - hắn thấy mấy ông già kinh ngạc đứng phắt dậy thì nói.
- Cháu không hiểu rồi - ông già hơi lắc đầu - mấy bộ xương trong viện bảo tàng đã trải qua hàng chục triệu năm phong hóa giờ chúng chỉ là một bộ xương khô. Còn bộ xương kia của cháu lại tràn đầy sức sống giống như vừa được lấy ra từ một con khủng long còn sống vậy.
- Toàn bộ thư viện của chúng ta chỉ có một mẩu xương chân bé tí đã được các bậc tiền bối phong ấn lại mới giữ được độ tươi mới đến ngày hôm nay, và nó đã được dùng để chế tạo cây bút giả kim cũng là biểu tượng của thư viện cổ đại, giờ cháu lôi một bộ xương hoàn chỉnh ra sao ta có thể không kinh ngạc chứ.
- Vậy nếu ông muốn thì sau khi dùng mấy cái xương để chế tạo pháp trượng cho cháu, cháu có thể tặng số xương còn lại cho thư viện cổ đại làm quà - sau khi biết sự quý giá của bộ xương thì hắn làm vậy để lôi kéo 1 trong 3 thế lực lớn về phía mình.
- Bọn ta không thể tham lam như vậy được. Bộ xương này lớn như vậy cho dù dùng chế tạo pháp trượng cũng chỉ mất 1/10. Như vậy đi bọn ta sẽ chế tao cho cháu một bộ giáp đi kèm nữa rồi chúng ta sẽ lấy phần còn thừa được không. Ngoài ra để cảm ơn cháu đã tặng một thứ có giá trị lớn như vậy ta có thể giúp cháu một việc nữa.
- Thật ạ, vậy ông giúp cháu chế tạo nốt thứ này được không ạ - hắn lấy ra đôi cánh của Pteranodon cho ông ta xem.
- Trời ạ một đôi cánh khủng long còn hoàn chỉnh - Nhìn thấy một đôi cánh dài gần 6m trông giống cánh dơi kia vẫn còn da thịt hoàn chỉnh thì ông ta còn kinh ngạc hơn lúc nãy - Cháu càng ngày càng làm ta thấy tò mò về cháu rồi đấy, một pháp sư lại vô địch giải đấu của võ giả cộng thêm bộ xương và đôi cánh hoàn chỉnh nữa!! Thôi được bọn ta sẽ giúp cháu chế tạo pháp trượng, bộ giáp và đôi cánh, nhiều thứ cần làm như vậy có lẽ phải mất ít nhất 1 tháng. Khi nào hoàn thành ta sẽ liên lạc với cháu qua viên Mana Orb đó, nếu cháu là pháp sư thì hãy cứ giữ nó lại mà dùng.
- Cháu cảm ơn mọi người.
- Không, bọn ta mới là người phải cảm ơn cháu.
Ông ta nói xong thì một luồng ánh sáng lóe lên cuốn lấy mấy bộ xương và viên ngọc tâm linh rồi vết nứt biến mất. Lần này hắn khá vui vẻ, không hỉ nhờ làm được pháp trượng mà còn được chế cho cả 1 set đồ. Đến khi lấy hàng về hắn sẽ cực kỳ bá đạo cho xem.
Hắn không lo về việc mấy người kia sẽ chiếm luôn bộ xương của hắn. Đối với người khác thì bộ xương có vẻ quý gia nhưng với hắn thì chỉ cần tạo bãi quái đi săn 1 lúc thì sẽ có được vài bộ xương kìa.
Sau đó hắn nhìn vào quyển Grimoire trên cổ một chút rồi đi ra khỏi phòng.
----------
------oOo------
CHƯƠNG 46: THỦY CUNG
Sau khi đọc kỹ thì hắn thấy Thư viện cổ đại có thể liên lạc từ xa còn Hội pháp thuật thì lại phải dịch chuyển tới tận nơi vì thế hắn quyết định báo tin cho mấy người cái Linh đã.
Sau khi báo tin với mọi người và được sự dặn dò của mẹ Linh hắn bước tới hôn nhẹ vào môi mấy người cái Linh rồi quay đi trong vẻ buồn bã của mấy cô bé.
.........
- Grimoire.
Trong phòng, hắn gọi ra Grimoire quyển sách thoát ra khỏi sợi xích từ trong ngực hắn bay ra rồi lơ lửng trên bàn tay phải của hắn. Quyển sách tự mở ra hắn thấy trong quyển sách toàn bộ là trang trắng chỉ có một trang là in hình một vòng tròn trong vòng tròn đó là những kí hiệu kì lạ. Dưới cùng của trang đó có chữ viết bằng ký tự la-tinh, chính là tên của phép thuật này.
- [Recall]
Một vòng tròn màu xanh lam hiện ra dưới chân hắn rồi bất chợt hắn cảm thấy mọi vật như dừng lại, cơ thể hắn bị kéo dãn ra, một luồng ánh sáng trắng xóa hiện lên giống như khi hắn đi qua kết giới ảo ảnh của đảo Thiên Đường vậy.
Khi hắn định thần lại thì thấy xung quanh là rất nhiều người mặc những bộ áo choàng kỳ lạ và đội một chiếc mũ chóp nhọn giống ông phù thủy già Gandalf trong phim chúa nhẫn vậy. Hắn cảm giác như mình đã lọt vào thế giới phù thủy, cảm giác này thật sự rất hưng phấn giống hệt khi còn bé hắn lần đầu tiên được đọc bộ truyện Harry Potter vậy.
Hắn nhìn ngó xung quanh thì thấy hắn đang ở trong một quán bar lớn phong cách khá giống mấy quán bar thời trung cổ. Hắn đi lại gần phía một người phụ nữ trung niên đứng sau quầy rồi hỏi bà:
- Excuse me.... ( Đoạn hội thoại này là tiếng Anh nhé)
- Gì vậy cậu bé?
- Cháu muốn gặp các trưởng lão của hội pháp thuật có được không ạ - đây là mẹ Linh nói cho hắn biết, khác với những luyện kim giả thân thiện và hòa đồng, pháp sư rất khó tính hắn phải tự mình tìm cách gặp các trưởng lão thì mới có thể khiến họ thực hiện yêu cầu được.
- Cháu muốn gặp họ làm gì... Nếu cháu muốn gặp họ thì cháu phải đến tổng bộ của hội pháp thuật, hãy đi tới trung tâm của thành phố, cháu sẽ thấy một tòa nhà rất lớn đó chính là tổng bộ của hội.
Hắn cảm ơn người phụ nữ sau đó đi ra cửa. Khi ở trong thò hắn không thấy gì lạ nhưng khi vừa bước ra ngoài thì hắn cực kỳ kinh ngạc. Hắn ngẩng đầu lên thì thấy khắp nơi là nước biển đang trùm lấy nơi này. Quanh thành phố có một mái vòm vô hình đang bao phủ lấy không cho nước biển lọt vào, với thị lực của hắn không khó để nhìn thấy trong dòng nước biển có các loài cá hình thù quái lạ đang bơi, có cả con cá đèn lồng mà hắn đọc trong sách điều đó có nghĩa là hắn đang ở cực sâu dưới mực nước biển. Một cảm giác ngưỡng mộ đồng thời cũng là sợ hãi dâng lên trong lòng hắn. Theo hắn thấy biển cả là thứ đem lại sự sống cho mọi loài nhưng đồng thời nó cũng là thứ đáng sợ nhất trên hành tinh này, những cơn sóng thần có thể cướp đi mạng sống của bao nhiêu người, áp lực dưới đáy biển có thể nghiền nát hầu như tất cả các loại máy móc của con người. Đối với con người biển cả là nơi tràn đầy bí ẩn và nguy hiểm.
Hắn vừa đi vừa ngắm nghía xung quanh cảm giác như mình đang lọt vào thế giới thời ma thuật kỳ lạ. Trên đường không chỉ có các pháp sư loài người mà hắn còn thấy các giống loài khác nữa. Có mấy tên Elf tai dài đẹp trai xinh gái, có mấy tên Orc thô kệch, thậm chí hắn còn thấy cả mấy tên Goblin lùn tịt mặt mày cau có và rất nhiều các loài thú kỳ lạ.
Mất khoảng 30 phút thì hắn đến được trung tâm thành phố, ở giữa quảng trường rộng lớn có một tòa lâu đài cao vút đang nằm ở đó chiếc cổng bằng gỗ cao hơn 5m đang mở rộng rất nhiều người đang ra vào tấp nập. Hắn bước vào thì thấy bên trong rất nhiều người đang đi lại, mấy chiếc quầy dài có những cô gái Elf xinh đẹp đang đứng nói chuyện với mấy người khách.
Hắn đi về phía một nơi vắng người nhất trong số các dãy người đang xếp hàng, chờ khoảng 5 phút thì đã tới lượt hắn. Hắn bước lên hỏi cô gái tộc Elf:
- Cho hỏi cô có thể cho tôi gặp các vị trưởng lão có được không - nói xong hắn lấy Grimoire ra đưa cho cô xem.
Cô gái này cầm lấy nhìn một chút rồi trả lại cho hắn chỉ về phía mấy chiếc ghế trong góc nói:
- Xin ngài ra kia chờ một chút tôi sẽ đi thông báo với các vị trưởng lão.
Hắn nhận lại Grimoire đeo vào, cảm ơn rồi ra chỗ dãy ghế ngồi chờ. Hắn lấy ra một lon coca và mấy gói khoai tây chiên ra bắt đầu ăn. Ngồi chờ khoảng 20 phút thì cô gái Elf đó quay lại.
- Xin mời ngài đi theo tôi.
Cô gái dẫn hắn đi qua một hành lang rất dài, thỉnh thoảng có mấy ông lão pháp sư đi qua cô cúi đầu chào một chút rồi dẫn hắn đi tiếp. Khoảng 10 phút sau cô dẫn hắn đi qua cầu thang tới một tầng cao trong tòa lâu đài tới trước một chiếc cửa lớn bằng gỗ. Cô cầm tay nắm cửa gõ và nói:
- Thưa đại trưởng lão, tôi đã dẫn người tới rồi đây ạ.
- Vào đi.
------------
------oOo------