Virtus's Reader
The Gamer Hệ Thống

Chương 409: CHƯƠNG 409: SPAD

Hắn mang theo Lina đi lên nhà và khi đi vào phòng khách thì hắn đã thấy hai bóng người quen thuộc đang ngồi trên ghế sofa đối diện với 3 người Linh, Trang và Evelyn.

Hắn lập tức đi lại gần và nói:

- Bob và Hillary đúng không? Hai người tới tìm tôi có việc gì? - hắn ngồi xuống bên cạnh Evelyn và nói.

- Thật là vinh dự khi cậu vẫn còn nhớ đến chúng tôi - Bob nói - chuyện là thế này, vài ngày trước chúng tôi nhận được báo cáo về trường hợp 2 người thường phát hiện ra sự tồn tại của phù thủy...

Nghe Bob nói đến đây thì hắn lập tức nghĩ tới điều gì đó mà hơi nhíu mày. Quả nhiên câu nói tiếp theo của Bob đã chứng thực suy nghĩ của hắn.

- Theo nguồn tin của chúng tôi thì người đã để lộ thông tin về thế giới siêu nhiên cho 2 người thường này là học trò của cậu Andy Thomson. SPAD chúng tôi đã phải tiến hành xóa bỏ trí nhớ của 2 người kia và lập hồ sơ xử phạt phù thủy tập sự Andy Thomson và người giám sát cậu ta là Phạm Quang Hiệp, cũng chính là cậu đấy.

Bob vừa nói vừa lấy ra một tập hồ sơ và đưa cho hắn, hắn liền nhận lấy tập hồ sơ và đọc lướt qua. Đợi sau khi hắn đọc xong thì Hillary nói:

- Ủy ban xử lý vi phạm trực thuộc Liên Minh đã thụ lý hồ sơ này của chúng tôi. Nhưng sau khi xem sét kỹ lưỡng thì chúng tôi sẽ chỉ tiến hành cảnh cáo phù thủy tập sự Andy và Thomson và yêu cầu người giám sát của cậu ta phải thực hiện lao động công ích. Bắt đầu từ bây giờ cậu sẽ thuộc quyền quản lý của Bộ phận quản lý hiện tượng siêu nhiên SPAD và sẽ phải chịu sự điều hành của chúng tôi trong thời gian tới.

Những câu nói của Hillary khiến cho khuôn mặt hắn càng lúc càng trở nên lạnh lẽo. Từ trước tới nay chưa có kẻ nào dám ở trước mặt hắn nói ra những câu như thế.

- Ha ha… ha ha ha!!! - hắn cười lớn - chịu sự quản lý của các người? Các ngươi tới đây để chọc cười ta đấy à? Ta có thể bóp nát hai ngươi cùng với cái ủy ban cho má kia chỉ trong nháy mắt, các ngươi nghĩ mình là ai mà dám ra lệnh cho ta?

Càng nói sát khí của hắn càng mạnh, Bob và Hillary bị khí thế của hắn bao phủ thì cảm thấy hoa mắt chóng mặt, toát mồ hôi lạnh liên hồi.

- Không phải như vậy đâu… cậu hiểu lầm rồi - Bob vội vã nói - ý của chúng tôi là muốn cậu giúp đỡ chúng tôi trong một số trường hợp coi như là để đổi lấy việc chúng tôi xử lý hai người thường kia.

Bob là một người với thâm niên trong nghề nên biết cách ăn nói hơn hẳn Hillary. Lúc này Hillary đã sợ đến phát run lên rồi, so với một nhân viên lão làng như Bob thì cô ta còn quá non nớt.

- Chắc cậu chưa biết chúng tôi có thiết bị xóa trí nhớ đúng không? Đây là thiết bị đặc biệt do SPAD sáng chế ra, ngay cả Hội Pháp Thuật và Thư Viện Thế Giới cũng không có đâu - Bob nói tiếp - nếu như cậu hợp tác với chúng tôi thì cậu sẽ có cơ hội được tiếp cận với công nghệ này. Cậu sẽ không có rằng buộc gì với tổ chức cả mà mỗi khi có khó khăn chúng tôi sẽ thông báo đến cho cậu và cậu có thể lựa chọn giúp đỡ hay không…

Khác với Hillary mới vào nghề thì Bob biết rõ có những người mà ngay cả tổ chức của họ cũng không thể chọc đến và hiển nhiên người trước mặt chính là một trong những người như vậy Không chỉ sở hữu sức mạnh to lớn mà còn là con rể của tộc Elf nữa, cho dù sức mạnh hay thế lực của người này đều không hề vớ vẩn một chút nào.

- Chúng tôi chỉ tới để thông báo với cậu như vậy thôi, đây là danh thiếp của chúng tôi - Bob đặt một tấm thể màu đen lên mặt bàn sau đó rời đi.

Hillary cũng đã bớt hoảng sợ và vội vã đi theo phía sau của Bob, có lẽ sau ngày hôm nay thì cô ta sẽ biết cách xử sự hơn một chút. Trong suốt quá trình hắn không hề nói một câu mà chỉ lạnh lùng nhìn hai người, một lúc sau Trang đứng dậy cầm lấy tấm danh thiếp và nói:

- Em sẽ cất nó đi phòng khi cần.

- Chủ nhân đừng tức giận mà - Lina chui từ trong áo hắn ra và bay lơ lửng trước mặt hắn.

Linh và Evelyn cũng ôm tay hắn và khuyên nhủ khiến mặt hắn giãn ra, hắn tức giận với Hillary thì cũng không có lý do gì khiến người đàn bà của hắn phải chịu đựng cả.

Sau sự kiện của Andy thì mọi thứ đã trở lại như bình thường, Bob và Hillary không còn xuất hiện trước mặt hắn nữa, Mary và Hannah vẫn đang cố gắng và ghi nhớ được hơn ⅔ ma trận trụ cột rồi. Trong thời gian này hắn trải qua rất nhàn nhã, chỉ có đôi chút kỳ lạ là hắn làm tình với Trang, Linh và Evelyn rất nhiều mà không sử dụng biện pháp tránh thai nhưng họ lại vẫn chưa có thai. Điều này thật là kỳ lạ khi mà trong đảo thiên đường đã có rất nhiều cô gái mang thai đứa con của hắn rồi.

Nhưng dù sao hắn cũng không cần phải sốt ruột khi sinh mạng của hắn và những người đàn bà của hắn đã không có hồi kết, việc có con cũng chỉ là sớm muộn mà thôi.

Và cuối cùng sau gần 2 tháng thì hắn đã có thể một lần nữa tiến vào trong phó bản rồi. Và đây cũng sẽ là lần đầu tiên hắn bước vào một phó bản có Lv trên 100.

…………

Hắn mở mắt ra và nhìn thấy mình xuất hiện ở trong một căn phòng bình thường kiểu Nhật. Hắn đang định nhìn xung quanh thì cánh cửa phòng được mở ra và có một người đàn ông trung niên đi vào và bỗng nhiên tung một cú đá song phi về phía hắn.

- Hả!?!

- Bốp!!!

Hắn tiện tay đập bay người đàn ông này văng ra xa mà theo bản năng, sau khi nhìn kỹ thì hắn mới nhận ra người này là ai.

- Khá lắm Ichigo, không thể tin được mày lại có thể đỡ được cú đá của bố - người đàn ông không những không tức giận mà còn hớn hở.

Người này không phải ai khác mà chính là Kurosaki Isshin, cựu đội trưởng của phiên đội 10 thuộc Gotei 13 (護廷十三隊 Hộ Đình Thập Tam Đội) và cựu tộc trưởng của tộc Shiba.

Đây là cha của nhân vật chính bộ truyện Bleach, Kurosaki Ichigo hay cũng có thể nói là cha của hắn hiện tại. Lúc này hắn đã tiến vào bên trong phó bản Bleach và thay thế Kurosaki Ichigo rồi. Để thay thế Ichigo hắn chỉ cần bỏ 3000 điểm thành tựu để đổi lấy huyết thống Echt Quincy (Quincy thuần chủng), huyết thống Shinigami và sức mạnh của Hollow là được.

Hắn lựa chọn phó bản Bleach này không chỉ đơn giản là vì nó có hệ thống sức mạnh khá ổn định mà còn vì 1 lý do khác quan trọng hơn.

Đó chính là hắn phát hiện ra rằng thanh Zanpakuto của mình không hoàn chỉnh. Hắn phát hiện ra việc này khi hắn vừa mới lên Lv 100 ở trong phó bản Rosario Vampire.

Theo lý thuyết thì khi đạt đến Lv 100 thì thanh Kotsurei của hắn phải mở khóa Bankai rồi nhưng điều đó lại không xảy ra. Lý do là vì linh hồn thanh Kotsurei của hắn không được hoàn chỉnh.

Bình thường ra các thanh Zanpakuto khác vốn được tách ra từ linh hồn của Shinigami trong khi thanh Kotsurei của hắn lại được kết hợp từ Asauchi và Cốt Linh Trượng.

Cả 2 thứ trên đều chỉ mới có được linh hồn mang tính sơ khai nên cho dù kết hợp cũng không thể tạo thành một linh hồn hoàn chỉnh cho thanh kiếm được.

Để sử dụng được Bankai thì hắn phải tìm cách để cho linh hồn của thanh Kotsurei trở nên hoàn chỉnh. Và để tìm được ra phương pháp thì không còn chỗ nào khác ngoại trừ nơi xuất xứ của mọi thanh Zanpakuto chính là phó bản Bleach này rồi.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 410: SHINIGAMI

Hắn hiện vẫn đang mặc bộ đồng phục màu ghi của trường trung học Karakura đứng ở trước gương. Mái tóc của hắn vẫn là màu đen như bình thường cùng với đôi mắt nâu của hắn.

Hắn đang đứng nhìn bỗng nhiên hắn cảm thấy một nguồn năng lượng lạ xâm nhập vào phòng của mình. Hắn quay lại thì nhìn thấy một con bướm đen đang bay trong phòng mình.

Jigokuchou Lv 0

Đó chính là Jigokuchou (地獄蝶 Địa Ngục Điệp) sao? Nó xuất hiện trong phòng hắn vào lúc này có nghĩa là…

Hắn liền quay sang phía bên trái của con Jigokuchou và nhìn thấy một cô gái mặc một bộ Kimono màu đen với một thanh Katana giắt ở bên hông trái. Cô gái này có một mái tóc đen dài ngang vai và đôi mắt tím.

Kuchiki Rukia Lv 85

Đây chính là người đã đưa Ichigo đến với con đường của một Shinigami, đứng gần thì hắn mới thấy được sự nhỏ bé của Rukia.

Rukia chỉ cao có 144 cm và nặng 33 kg, nếu so sánh với hắn thì quả thật là giống như bố với con vậy.

- Nó đang ở gần đây… - Rukia lầm bầm.

- Cái gì mà ở gần đây cơ chứ, sao cô vào nhà người khác mà không xin phép hả - hắn túm lấy cổ áo của Rukia và nhấc bổng cô lên một cách dễ dàng.

Bỗng nhiên bị hắn giơ lên trên không thì Rukia giật bắn mình mà giãy dụa chân tay như một đứa trẻ mà quên mất rằng mình là một tử thần.

- Oái!! Ngươi là ai!?! Mau thả ta xuống - Rukia đưa tay ra sau tóm lấy tay hắn và đung đưa hai chân.

- Tự ý mò vào nhà người khác xong còn hỏi ta là ai hả nhóc con - hắn nhìn Rukia nói - xem ra ta phải dạy dỗ lại nhóc mới được.

Hắn liền xoay ngang Rukia sang và ngồi lên giường rồi đặt cô lên đùi. Rukia bị hành động của hắn gây bất ngờ nên không kịp phản ứng, ngay khi cô nhận ra mình đang bị đặt nằm úp sấp trên đùi hắn thì cô định lên tiếng nhưng không kịp.

- Đét!!! Đét!!!

Từng đợt cảm giác bỏng rát truyền từ mông lên khiến cho đầu của Rukia trở nên trống rỗng.

- “Một Shinigami như mình mà lại bị một tên người thường đánh mông???” - Quá bất ngờ Rukia không biết phải phản ứng ra sao.

Trong lúc Rukia đang suy nghĩ vẩn vơ thì hắn lại vỗ thêm 3 phát nữa vào mông của cô. Bị hắn đánh mông thì Rukia mới giật mình phản ứng lại.

- Thả ta ra!!

Rukia lăn ra khỏi đùi hắn và rơi xuống bịch xuống đất, sau khi đứng dậy thì cô liền lui ra sau dùng hai tay che cặp mông của mình và cảnh giác nhìn hắn.

- Vẫn chưa chừa hay sao mà lại dám nhìn anh mày với ánh mắt đó hả - hắn không đợi Rukia lên tiếng thì đã cướp lời của cô - nói mau, nhà ở đâu để anh đưa nhóc về.

- Cái gì!! Đừng có mà coi ta là trẻ con, ta nhiều tuổi gấp 10 lần ngươi đấy!!! - thấy hắn coi mình là trẻ con thì Rukia lập tức sửng cồ - Bakudou số 1, Sai (塞 Tắc)!!

Rukia vừa chụm ngón trỏ và ngón giữa tay phải lên hô thì bỗng nhiên hắn cảm thấy có thứ gì đó vô hình đang trói chặt tay mình và kéo ra phía sau.

Hắn liền gồng lên một chút thì thứ đang trói tay hắn bỗng nhiên vỡ tan ra và tay hắn lại được tự do.

- Bakudou?

Thì ra đây chính là 1 trong 2 loại Kidou (鬼道 Quỷ Đạo), Bakudou (縛道 Phược Đạo) đó sao? Trông cũng không có vẻ gì là khó thực hiện cho lắm.

- Sao một người thường như ngươi lại có thể thoát khỏi Bakudou dễ dàng như thế được!?! - Rukia thấy hắn thoát ra khỏi sự trói buộc của Bakudou chỉ bằng sức mạnh cơ bắp thì kinh ngạc.

- Bakudou… là thứ này sao? - hắn thử giơ ngón trỏ và ngón giữa tay trái lên và hô - Bakudou số 1, Sai!!

Nhìn thấy động tác của hắn thì Rukia giật mình và bỗng nhiên cảm thấy hai tay của mình bị thứ gì đó giật ra phía sau.

- Hự!!

Rukia bị Bakudou trói lại 2 tay thì trợn tròn hai mắt mà nhìn hắn.

- Sao lại thế!?! Ngươi có thể sử dụng được Kidou… lại còn có thể bỏ qua vịnh xướng nữa!!!

Ngày hôm nay Rukia phải trải qua hết bất ngờ này đến bất ngờ khác khiến cho não bộ của cô dường như ngừng hoạt động rồi.

Bỗng nhiên Rukia đang giãy dụa thì bất chợt dừng lại, cô cảm nhận được một luồng Reiryoku (霊力 Linh Lực) tà ác đang tiếp cận.

- Hỏng rồi… nó tới rồi!! mau thả ta ra!! - Rukia la hét với hắn.

Nguyên bản do Reiatsu (霊圧 Linh Áp) của Ichigo bao phủ khắp căn phòng khiến cho Rukia không thể cảm nhận được Linh Lực của con Hollow đang tiếp cận. Hiện tại hắn mặc dù chưa hiểu rõ về Linh Lực nhưng nếu bàn về khả năng khống chế năng lượng thì hắn lại cực kỳ giỏi nên toàn bộ Linh Áp trong cơ thể đã được hắn thu lại.

Cảm nhận được Linh Lực của Hollow thì Rukia cố gắng giãy dụa để thoát ra khỏi Bakudou của hắn nhưng lại không thể. Bây giờ lượng INT của hắn là quá lớn nên mới khiến cho Rukia không thể Bakudou của hắn dù nó chỉ là số 1.

- Mau giải thuật thả ta ra mau, có người đang gặp nguy hiểm!! - Rukia hét lên.

- Ta đâu biết giải như thế nào đâu? - hắn nói.

Hắn quả thật là không biết cách giải Bakudou như thế nào, hắn chỉ vừa mới học lén được cách dùng nó mà thôi.

Rukia trở nên gấp gáp, cô mới chỉ Lv 85 nên cho dù cố gắng thế nào cũng không thể thoát khỏi 1 cái Bakudou cơ bản của một kẻ sở hữu chỉ số INT biến thái như hắn. Chưa kể đến việc cô còn bị giới hạn đến 80% sức mạnh khi đi lại ở hiện thế.

- Mau mang ta xuống dưới mau lên!!

Hết cách Rukia chỉ có thể để hắn mang mình xuống dưới nhà. Hắn liền bế Rukia lên theo kiểu công chúa và chạy xuống dưới nhà.

- Cô nhẹ thật đấy - đang đi hắn vẫn có tâm tình quay sang tán gẫu với Rukia.

- Đừng nói nữa mau đi nhanh lên - hắn càng tỏ ra bình tĩnh thì Rukia lại càng thêm lo lắng.

Vừa chạy xuống dưới cầu thang thì hắn đã thấy được một sinh vật khá to lớn có tay chân giống người nhưng lại có khuôn mặt kỳ lạ cùng một cái lỗ lớn ở giữa ngực.

Lúc này cha của Ichigo là Kurosaki Isshin đang nằm trên một vũng máu và 2 người em gái của Ichigo là Karin và Yuzu đang ngồi ở trong góc phòng cách chỗ của Isshin không xa.

- Đó chính là Hollow đấy, cần phải tiêu diệt nó ngay lập tức nếu không hai cô bé kia sẽ gặp nguy hiểm - Rukia hô lên.

Rukia vừa nói xong thì con Hollow kia liền vung tay lên và đánh về phía Karin và Yuzu. Karin vội vã chắn trước mặt em gái mình để tránh cô bé bị thương.

Hắn vừa nhìn thấy động tác của con Hollow thì ngay lập tức giơ 2 ngón tay lên và hô:

- Bakudou số 1, Sai!!!

Con Hollow bị dính phải Bakudou của hắn thì hai tay lập tức bị trói ra phía sau mà không thể tấn công Karin và Yuzu được nữa.

Karin thấy hắn xuất hiện thì liền kéo lấy Yuzu đang sợ hãi chạy tới gần hắn.

- Ichi, nó là cái gì vậy!?! - Karin và Yuzu nấp đằng sau hắn thì cảm thấy đỡ sợ hơn đôi chút.

- Nó là Hollow một linh hồn tà ác - lúc này Rukia bỗng lên tiếng - Bakudou chỉ có thể khống chế mà không thể tiêu diệt nó, hiện tại hai tay ta bị trói thì không thể sử dụng Hadou hay Zanpakuto được…

Rukia nhìn con Hollow đang giãy dụa thì suy nghĩ một chút.

- Xem ra chỉ còn cách đó thôi… Này tên kia - Rukia gọi hắn - hãy rút thanh Zanpakuto ở hông của ta ra và tự đâm vào ngực mình, ta sẽ chuyển một nửa sức mạnh của mình cho ngươi và biến ngươi trở thành Shinigami. Như vậy thì ngươi sẽ có thể tiêu diệt được con Hollow kia.

Hắn nghe vậy thì rút thanh Zanpakuto của Rukia ra và nhìn cô, lúc này Karin bỗng kéo tay hắn lại.

- Ichi, anh định làm cái gì vậy? Anh định tự sát hay sao mà nghe lời cô ta - Karin phản ứng kịch liệt và không chịu buông tay hắn ra.

- Không sao đâu Karin… hãy tin ở anh - hắn xoa đầu Karin sau đó thì tự đâm thanh Zanpakuto của Rukia vào ngực mình.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 411: INOUE ORIHIME

- Đây là sức mạnh của Shinigami sao?

Cảm nhận được nguồn Linh Áp đang sôi trào trong cơ thể mình thì hắn cảm thấy khá là thỏa mãn.

Khác với Ki đến từ sức mạnh của cơ thể thì Linh Áp lại là sức mạnh của linh hồn. Mà sức mạnh của linh hồn lại được biểu thị qua chỉ số INT nên lượng Linh Áp của hắn hiện tại là cực kỳ lớn.

Rukia vừa bị hắn rút cạn sức mạnh thì lại cảm thấy run sợ trước nguồn Linh Áp của hắn.

- Linh Áp thật đáng sợ, thậm chí nó còn vượt xa cả Linh Áp của cấp Taichou (隊長 Đội Trưởng) nữa… - nhìn hắn xuất hiện với bộ trang phục Shihakushou (死覇装 Tử Bá Trang) của Shinigami thì Rukia lẩm bẩm.

- Trả cho cô này - hắn trả lại Zanpakuto cho Rukia.

- Khoan đã, nếu như vậy thì ngươi chiến đấu bằng cái gì? - Rukia hét lên.

Hắn không trả lời Rukia mà chỉ hơi hạ cổ áo của mình và cúi đầu xuống một chút. Trước ánh mắt kinh ngạc của Rukia và 2 cô em gái của Ichigo thì từ gáy của hắn mọc ra một thanh kiếm trắng muốt như xương.

Hắn rút thanh Kotsurei ra khỏi cơ thể và vuốt ve nó.

- Đã lâu rồi ta không sử dụng đến ngươi…

Trong suốt 7 năm ở trong phó bản Dragon Ball thì hắn chưa từng một lần dùng đến thanh Kotsurei của mình nên lần này khi được lấy ra nó khẽ run lên như là đang hưng phấn.

Hắn nắm chặt vào chuôi kiếm sau đó nhìn về phía con Hollow đang căm tức nhìn ngược lại hắn.

- Xoẹt!!

Trong nháy mắt một luồng ánh kiếm màu sáng bạc lóe lên rồi biến mất khiến cho biểu cảm của con Hollow đọng lại trên khuôn mặt nó và cơ thể nó dần rụng rời ra.

- Nhanh… nhanh quá!!

Rukia thậm chí còn không kịp theo dõi động tác của hắn thì con Hollow đã bị hắn chém thành muôn mảnh rồi.

Sau khi tiêu diệt xong con Hollow thì hắn liền thu lại thanh Kotsurei vào trong cơ thể của mình rồi quay đầu về phía ba người đang trố mắt nhìn hắn.

- Bọn Hollow này yếu vãi linh hồn… - hắn nói.

- “Không phải do chúng yếu mà là do ngươi quá mạnh mà thôi” - Rukia thầm nghĩ.

- Tôi thì đương nhiên là mạnh rồi - hắn nói một câu làm cho Rukia giật bắn mình.

- “Tên này có thể đọc được suy nghĩ của mình sao” - Rukia cảnh giác nhìn hắn.

- À phải lại gần tôi mới đọc được - hắn xác nhận suy nghĩ của Rukia.

- Đồ vô duyên!! Đừng có mà tự tiện đọc suy nghĩ của ta - Rukia kinh ngạc rồi chuyển sang tức giận, do hai tay đã bị trói nên cô dùng đầu húc hắn.

Hắn nhìn thấy Rukia chỉ cao đến ngực mình lúc cúi xuống để húc thì chỉ húc được vào bụng hắn nên buồn cười. Karin và Yuzu đứng ở bên cạnh nhìn thấy một cô gái kỳ lạ cứ đứng húc đầu vào bụng anh trai mình còn Isshin đáng thương thì vẫn nằm chình ình trên vũng máu mà chả có ai thèm đếm xỉa gì đến ông.

…………

- Cô định theo tôi đi học à? - hắn nhìn thấy Rukia mặc bộ đồng phục nữ sinh của trường trung học Karakura thì hỏi.

- Đương nhiên rồi, bây giờ sức mạnh của ta đã bị ngươi lấy hết rồi nên ngươi phải chịu trách nhiệm tiêu diệt Hollow thay cho ta chứ - Rukia chống nạnh đứng trước mặt hắn - nếu ta không ở cạnh ngươi thì làm sao ngươi biết được khi nào Hollow xuất hiện.

Sau khi tiêu diệt Hollow vào tối hôm qua xong thì Rukia đã sử dụng thiết bị thay thế trí nhớ để điều chỉnh lại trí nhớ của Karin và Yuzu.

Còn về phần Isshin thì hắn không tin là cái thiết bị cùi bắp này có thể ảnh hưởng đến cựu đội trưởng đội 10 của Gotei 13.

Hắn biết rõ Rukia hiện đang sử dụng Gigai (義骸 Nghĩa Hài) do Urahara chế tạo ra. Gigai là thứ mà Shinigami dùng để nhập hồn vào mỗi khi sức mạnh của mình suy yếu để khôi phục sức mạnh từ từ và tránh khỏi sự săn đuổi của Hollow.

Có điều cái Gigai đặc biệt mà Urahara giành riêng cho Rukia này chính là một thiết bị đặc biệt để khiến cho người sử dụng của nó không thể khôi phục được Linh Lực. Mục đích mà Urahara làm vậy chính là để che dấu sự tồn tại của Hougyoku (崩玉 Băng Ngọc) ở bên trong linh hồn của Rukia.

Hắn cùng với Rukia đi tới trường học, Rukia đã xin vào học cùng lớp của hắn hiện tại. Đã lâu rồi hắn mới phải tới trường như thế này nên hắn cũng cảm thấy có chút vui vẻ.

Vừa bước vào trong phòng học thì hắn đã nhìn thấy vài khuôn mặt quen thuộc đang ngồi ở trong lớp.

- A Kurosaki-kun… chào buổi sáng!! - một cô gái tóc cam vẫy tay chào hắn.

Cô gái này chính là cô bạn gái ngực bự chung tình và sau này cũng sẽ trở thành vợ của Ichigo, Inoue Orihime.

Hắn nhìn liếc qua độ hảo cảm của Orihime thì không bất ngờ chút nào khi thấy được con số 90.

- Cậu vẫn xinh đẹp như mọi khi nhỉ Orihime - hắn mỉm cười.

Thấy hắn gọi thẳng tên mình và khen mình xinh thì Orihime vừa vui sướng vừa ngượng ngùng cười.

- Này Ichigo, cậu định dụ dỗ Orihime hả - bạn thân của Orihime và cũng là bạn từ thời thơ ấu của Ichigo, Arisawa Tatsuki đứng chắn trước mặt Orihime nói.

- Hôm nay cậu lạ nhỉ Ichigo tớ thấy cậu không giống mọi khi - Kojima Mizuiro một người bạn của Ichigo nói.

- Một kẻ luôn được phụ nữ hâm mộ như cậu thì làm sao mà hiểu được chứ - đúng lúc này bạn thân của Kojima là Asano Keigo xuất hiện - Ichigo đã trải qua thời sơ trung mà không có một mảnh tình vắt vai nên bây giờ định tán tỉnh Inoue-san để tận hưởng những năm tháng màu hồng đó mà.

Hắn ngồi trên ghế của mình và cảm nhận được những giây phút vui vẻ khi còn là học sinh cấp 3. Hiện tại hắn học tại đại học ở Mỹ nên không khí rất căng thẳng không được thoải mái với nhau như thời cấp 3.

Nhưng nhờ có hệ thống nên giờ hắn muốn trải nghiệm những năm tháng như vậy bao nhiêu ngày cũng được.

Những ngày sau đó hắn ngoài đi đến trường học ra thì còn đi tiêu diệt Hollow cùng với Rukia nữa. Đây toàn bộ đều là lũ Hollow cấp thấp nên toàn bộ đều bị hắn giải quyết chỉ với 1 chém.

Rukia đã bị hắn làm kinh ngạc quá nhiều lần rồi nên đã tự quyết định rằng sau này cho dù có nhìn thấy hắn kỳ lạ đến thế nào thì cũng không ngạc nhiên nữa.

Hôm nay là cuối tuần Rukia đã đi vắng còn hắn thì đi dạo xung quanh thành phố một chút. Đang đi trên đường thì hắn bỗng thấy Orihime đang ôm một túi thực phẩm trên tay.

Từ đằng xa hắn có thể thấy được trên cánh tay trái của Orihime đang được cuốn băng vải.

- Đã xuất hiện rồi à… - hắn lẩm bẩm sau đó tiến lại gần Orihime - Orihime!!

Orihime đang đi trên đường nghe thấy tiếng hắn gọi thì liền quan sang.

- Kurosaki-kun!! Cậu đang đi dạo à? - Orihime cười nói vui vẻ.

- Cứ gọi tớ là Ichigo được rồi - hắn nói - tay cậu làm sao vậy, cả ở chân nữa kìa?

Hắn chỉ vào vết thương trên cánh tay và cẳng chân của Orihime.

- Tớ cũng không biết, có lẽ hôm qua lúc bị xe tông thì nơ bị như vậy rồi - Orihime nhìn về bắp chân của mình nói.

Hắn liền lại gần sử dụng Chưởng Tiên Thuật để chữa trị vết thương cho Orihime nhưng hắn bỗng nhận ra là Chưởng Tiên Thuật chỉ có thể trị liệu vết thương ở tay của Orihime mà không thể chữa lành dấu vết ở chân của cô.

Có lẽ là do Chưởng Tiên Thuật không thể chữa trị được cho linh hồn.

- A… hết đau rồi này Ichigo… cậu làm thế nào mà hay vậy - Orihime vung vẩy cánh tay trái của mình và cảm thấy vết thương ở trên cánh tay không còn đau nữa.

- Vết thương ở chân thì tớ không thể chữa trị được - hắn nói - cậu bị thương như vậy để tớ đưa cậu về đi.

Nói xong thì hắn không đợi Orihime từ chối mà một tay cầm lấy cái bịch thực phẩm của Orihime rồi hơi cúi người xuống quay lưng về phía cô.

- Cậu hãy lên đây đi, tớ sẽ cõng cậu về - hắn nói.

Orihime ngượng ngùng một chút sau đó dưới sự ép buộc của hắn thì đã phải trèo lên lưng của hắn. Hắn cõng Orihime về nhà và trên đường đi cảm nhận được hai quả cầu nặng trịch nhưng không kém phần co giãn của Orihime ép lên lưng mình.

- Đến nơi rồi - hắn cõng Orihime về đến nhà thì hơi trùng người cho cô tuột xuống.

Orihime có chút lưu luyến rời khỏi lưng của hắn, ngày hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong đời của Orihime khi được người con trai mình thích cõng về nhà.

- Cậu ở nhà 1 mình có buồn lắm không? - hắn hỏi.

- Không sao đâu, tối nay Tatsuki-chan sẽ qua chơi với tớ mà, cậu ấy hay tới thăm tớ lắm - Orihime xua tay.

- Vậy thì tớ về trước nhé - hắn bất ngờ hôn nhẹ lên trán của Orihime sau đó rời đi.

Ting, độ hảo cảm của Inoue Orihime tăng lên 95

Hắn mỉm cười rời đi để lại một Orihime đang đỏ bừng hết mặt. Ở bên trong căn hộ của Orihime, một đôi mắt nhìn ra ngoài thấy được cảnh này thì liền long lên sòng sọc.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 412: SIÊU THOÁT

Hắn đưa Orihime về phòng trọ xong thì quay trở về nhà mình, trên đường đi hắn cảm nhận được có kẻ đang theo dõi mình nhưng chưa làm ra phản ứng gì cả, hắn biết rõ kẻ đó là ai.

Lúc hắn về nhà thì thấy Isshin vẫn đang bận rộn với công việc, Karin đang học bài còn Yuzu thì đang nấu cơm.

- Onii-chan… anh có thấy cái váy của em đâu không - Yuzu thấy hắn trở về thì quay sang hỏi - cả bộ đồ ngủ của em nữa…

- Sao em lại hỏi anh cái đó?

Mặc dù miệng thì hắn nói như vậy nhưng còn trong đầu thì đã hình dung ra kẻ trộm quần áo của Yuzu rồi.

Hắn đi lên phòng mình và tiến về chỗ chiếc tủ âm tường trong phòng mình. Hắn mở nó ra thì liền thấy Rukia đang mặc chiếc váy của Yuzu và còn có một bộ đồ ngủ được xếp ở bên cạnh nữa.

Rukia nhỏ bé đến nỗi mặc vừa cả quần áo của một cô bé mới học lớp 5 như Yuzu.

- Cô chui vào đây từ lúc nào thế hả? - ngày hôm trước hắn rõ ràng còn chưa thấy Rukia xuất hiện trong tủ quần áo của mình - chui vào tủ quần áo người khác mà không xin phép, cô tưởng mình là Doraemon hả?

- Chứ ngươi bảo ta phải đi đâu bây giờ? Ta không còn sức mạnh cũng chẳng có tiền đi thuê nhà trọ đâu - Rukia nói.

- Cô vào ở trong phòng tôi thế này không sợ tôi làm gì cô sao? - hắn nổi hứng muốn trêu Rukia một chút.

Rukia nhìn thấy vẻ mặt nham nhở cùng hai bàn tay đang ngoe nguẩy trước mặt mình thì lùi ra sau một chút và dùng hai tay che ngực mình.

- Ngươi… ngươi muốn làm gì… đây không phải cơ thể thật đâu chỉ là cái xác nhân tạo thôi - Rukia hoảng hốt nói.

Thấy vẻ mặt cảnh giác của Rukia thì hắn cảm thấy buồn cười.

- Ha ha… đừng lo lắng… chẳng ai muốn làm gì cái cơ thể trẻ con của cô đâu… ha ha… - hắn cười lớn.

- Cái gì hả!?! Nói cho ngươi biết ta đã 150 tuổi rồi đừng có mà coi ta là trẻ con!!!

Rukia tức giận nhào tới cắn vào bàn tay của hắn.

- Ái da… tay của ngươi làm bằng cái gì vậy hả - tác dụng phản đòn của [Cốt Linh chúc phúc] dội ngược lại khiến cho hàm răng của Rukia tê rần.

- Ha ha ha…. - hắn cười càng khoái chí hơn.

- Cười cái gì mà cười… ta không phải trẻ con!! - Rukia ưỡn ngực nói.

Hắn ngừng cười mà nhìn xuống bộ ngực của Rukia sau đó liền đưa tay tới bóp lấy nó. Hắn cảm nhận một chút thì thấy ngực của Rukia ở vào khoảng cỡ B, tuy khá là nhỏ so với mặt bằng chung nhưng nếu ở trong trường hợp có cơ thể nhỏ nhắn như của Rukia thì nó lại rất vừa vặn.

- Ừ… quả là không nhỏ chút nào - hắn thậm chí còn tay còn lại bóp lấy bên ngực kia của Rukia.

Rukia bị hắn tấn công bất ngờ thì lập tức đứng hình một lúc lâu, cho tới khi hắn đặt cả hai tay lên ngực cô thì Rukia mới giật mình tỉnh lại.

- Á A A!!! - Rukia hét lớn.

………….

Suốt cả buổi chiều hôm đó Rukia liền giận dỗi mà không thèm để ý đến hắn. Lúc đầu Rukia còn cào, cấu, cắn… nhưng cô lập tức nhận ra rằng người bị đau chỉ có mình nên đã ngồi úp mặt vào tường mà không thèm nói chuyện.

- Đừng giận nữa mà… tôi chỉ đùa thôi - hắn lại gần dỗ dành Rukia.

- Hứ!! - Rukia phồng má quay đầu sang chỗ khác.

Hắn thấy vậy thì suy nghĩ một chút rồi mở Shop tích lũy ra và tìm kiếm.

- Đừng giận mà… - hắn cầm một con gấu bông giơ trước mặt của Rukia.

- Hừ!!

Rukia lại quay đầu đi chỗ khác nhưng hắn thấy được cô vẫn thỉnh thoảng liếc sang nhìn con gấu bông. Hắn mỉm cười khi thấy phương án của mình thành công và lập tức mở Shop tích lũy ra mua thêm một con thỏ nhồi bông nữa.

Dưới thế công của những con thú nhồi bông Rukia rất nhanh thì đã bị đánh bại.

- Đừng tưởng ngươi có thể dụ dỗ ta với những thứ như thế này - Rukia ôm con gấu và con thỏ nhồi bông trong lòng và đỏ mặt nói.

Hắn thừa biết điểm yếu của Rukia là những thứ dễ thương như thú nhồi bông nhất là những con thỏ. Những thứ như thế này muốn bao nhiêu hắn cũng có.

- Bíp Bíp Bíp…

Đúng lúc này một loạt những tiếng kêu vang lên, Rukia lập tức thò tay vào trong người lấy ra một chiếc điện thoại. Chính chiếc điện thoại này là thứ phát ra tiếng kêu vừa rồi.

- Có Hollow xuất hiện… là ở phía đông nam - Rukia nhìn vào chiếc điện thoại và nói.

Phía đông nam của nơi này, chính là hướng của nhà trọ mà Orihime đang ở. Hắn lập tức tập trung cảm nhận về hướng đông nam và cảm thấy đang có một luồng khí tức tà ác đang hiện hữu ở nơi đó.

Loại khí tức này hắn đã gặp nhiều lần trong tuần vừa qua, đó chính là khí tức của Hollow. Con Hollow xuất hiện lần này nhất định chính là anh trai của Orihime, Inoue Sora chứ không thể là ai khác được.

Trước đó hắn đã cảm nhận được khí tức của con Hollow do Sora biến thành nhưng hắn vẫn chưa ra tay tiêu diệt bởi hắn muốn lợi dụng cơ hội này để nâng cao hảo cảm của Inoue.

- Đi thôi nào - hắn tóm lấy Rukia kẹp vào nách mình và dùng Bukuujutsu bay đi.

Rukia nhìn thấy hắn bay đi thì rất kinh ngạc nhưng rất nhanh thì liền bình tĩnh lại vì hắn quá kỳ lạ, thậm chí hắn còn có thể chuyển hóa cơ thể mình thành dạng linh hồn mà không cần đến sự trợ giúp từ bên ngoài.

Cơ thể của hắn cực kỳ đặc biệt nên khi đạt được năng lực của Shinigami thì hắn cũng có được khả năng chuyển hóa thành dạng linh hồn bất cứ khi nào mà hắn muốn.

Khoảng cách vài km hắn bay tới chỉ trong chớp mắt, đáp xuống cửa sổ phòng của Orihime và xuất hiện ở trong phòng.

Vừa tới nơi thì hắn đã nhìn thấy con Hollow do anh trai Orihime biến thành đang dùng tay ấn Tatsuki xuống sàn còn Orihime thì đang nằm bên cạnh với linh hồn đã bị tách ra khỏi cơ thể.

- Ta sẽ dùng Kidou cứu cô ta ngươi hãy xử lý con Hollow đi - Rukia nói.

Hắn liền thả Rukia xuống và chém bay cánh tay của con Hollow.

- A A A!!! - con Hollow bị chém đứt tay thì kêu gào.

Linh hồn của Orihime vẫn đang được kết nối với cơ thể bằng một sợi xích nhìn thấy hắn xuất hiện trong một bộ Shihakushou màu đen với thanh kiếm trắng muốt trên tay thì kinh ngạc.

- Ichigo? Và cả bạn Kuchiki mới chuyển tới nữa? - Orihime nhìn thấy 2 người xuất hiện thì kinh ngạc.

- Chính là ngươi!!! Chính ngươi khiến cho Orihime không còn quan tâm đến ta nữa!!! - con Hollow đang kêu gào đau đớn nhưng nhìn thấy khuôn mặt của hắn thì tức giận quát lên - ta sẽ giết ngươi sau đó thì Orihime sẽ là của ta!!!

Luyến tiếc duy nhất của Inoue Sora khi còn sống là không thể chăm sóc được cho em gái mình nên khi chết và bị biến thành Hollow thì anh ta luôn muốn giữ Orihime làm của riêng.

Chiều hôm nay khi nhìn thấy hắn có cử chỉ thân thiết với Orihime thì Sora đã phát điên và tấn công Inoue nhằm biến cô thành người chết rồi ở bên anh ta mãi mãi.

- Orihime là người sống còn ngươi là kẻ đã chết rồi, tốt hơn hết là ngươi đừng có làm phiền đến cô ấy nữa - hắn không tiếp tục tấn công con Hollow nữa.

- Không!!! Orihime là của tao!!! Tao đã mang nó rời khỏi căn nhà của bố mẹ khi tao tròn 18 tuổi để mang nó tránh xa 2 con quái vật đó rồi nuôi dưỡng nó như con gái của mình, từ lúc ấy bọn tao đã luôn ở bên nhau, chỉ có 2 người bọn tao mà thôi!! - con Hollow gào thét.

- Nii-san…!?! - Orihime nghe thấy con Hollow nói vậy thì liền nhận ra đây chính là anh trai của mình.

- Nếu như ngươi còn quan tâm đến Orihime thì tốt hơn hết là hãy để cho cô ấy tiếp tục sống cuộc đời của mình - hắn nói - ngươi đã hi sinh cuộc đời mình để cho Orihime một cuộc sống tốt đẹp, vậy tại sao bây giờ ngươi lại muốn cô ấy phải mất đi cuộc sống đó?

Nghe hắn nói vậy thì con Hollow trở nên yên tĩnh và không còn kêu gào nữa, hắn liền giơ thanh Kotsurei lên và nói:

- Ngươi hãy cứ yên tâm mà ra đi, ta sẽ thay ngươi bảo vệ Orihime - hắn nhẹ nhàng vung kiếm lên - ta xin hứa với ngươi rằng sẽ không có ai có thể làm hại được cô ấy.

- Xoẹt!!

Lưỡi kiếm của thanh Kotsurei lướt qua thân thể của con Hollow nhưng nó lại không hề di chuyển mà để mặc cho hắn tấn công.

Lưỡi kiếm lướt qua một cách rất nhẹ nhàng, chiếc mặt nạ trên mặt của con Hollow liền rụng ra và để lộ ra khuôn mặt của một người thanh niên trẻ tuổi.

- Orihime, anh không thể ở bên để chăm sóc em được nữa - Inoue Sora sau khi bị Zanpakuto chém thì dường như đã được giải thoát khỏi cơn oán hận - nhưng anh đã yên tâm vì bây giờ đã có người khác thay anh chăm lo cho em rồi, hãy sống cho thật tốt cuộc đời của mình nhé.

- Nii-san… - Orihime đứng dậy và đi lại gần ôm lấy Inoue Sora - em nhất định sẽ sống thật tốt.

Inoue Sora quay đầu sang và nhìn thấy chiếc kẹp tóc mà mình tặng cho Orihime đang được cô ấy cài trên tóc thì khuôn mặt liền hiện lên vẻ thanh thản.

- Tạm biệt em, Orihime…

- Nii-san đi đường cẩn thận nhé…

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 413: ĐỊA NGỤC

Cơ thể Hollow của Inoue Sora tan ra thành những hạt Reishi (霊子 Linh Tử) và bay lên không trung. Orihime nhìn theo cho tới khi những hạt Linh Tử biến mất thì mới quay lại nhìn hắn và Rukia.

- Cảm ơn cậu nhé Ichigo… - Orihime mỉm cười nhẹ nhõm - à mà sao cậu và Kuchiki-san lại có mặt ở đây vậy…

- Bụp!!!

Orihime vừa bắt đầu thắc mắc thì Rukia đã dùng thiết bị thay thế trí nhớ của mình khiến cho Orihime bất tỉnh. Cũng may vừa rồi hệ thống đã thông báo độ hảo cảm của Orihime tăng lên 100 rồi chứ nếu không thì công sức của hắn đêm nay đổ sông đổ bể hết cả rồi.

Rukia lại tiếp tục thay thế trí nhớ của Tatsuki và dùng Kidou đưa linh hồn của Orihime trở lại cơ thể sau đó mới nói:

- Được rồi chúng ta đi thôi.

- Chờ chút đã…

Trước ánh mắt kinh ngạc của Rukia thì hắn sử dụng phép thuật khôi phục lại căn phòng của Orihime vừa bị Inoue Sora phá nát rồi mới rời đi.

…………..

Những ngày sau đó Orihime liền khôi phục lại vẻ hoạt bát của mình, do căn phòng đã được hắn chữa trị nên không cần phải thêm vào những ký ức vớ vẩn cho Orihime và Tatsuki.

Hắn đã bắt Orihime làm pet nên đối ngoại công khai rằng Orihime là bạn gái của mình. Lũ đực rựa của trường thấy Orihime rơi vào tay hắn thì tiếc đứt ruột và còn lập đàn nguyền rủa hắn nữa. Cái này thì hắn đã bị quá nhiều lần rồi nên cũng chẳng thèm quan tâm.

Hôm nay hắn gọi Orihime và Rukia lên sân thượng để ăn trưa do hắn thích nhất là ăn trưa ở trên này. Hắn ăn bánh Hamburger còn Rukia ăn bánh Anpan đậu đỏ cùng uống sữa. Riêng Orihime thì lại ăn bánh mỳ chấm mật ong…

Hắn không thể đỡ nổi thực đơn hàng ngày của Orihime, cô ấy ăn quá nhiều đồ ngọt với lượng đường rất lớn.

Không giống như Mikumo và Chikage là một võ sư ăn toàn đồ ngọt để tiến hành cải tạo thân thể thì Orihime chỉ là một người bình thường mà thôi. Không hiểu sao Orihime ăn uống như vậy nhưng mà cơ thể lại rất khỏe mạnh.

- Ichigo, anh có muốn ăn không - Orihime mời hắn ăn món bánh mỳ chấm mật ong.

- À anh không thích đồ ngọt cho lắm… - hắn từ chối.

Mặc dù bánh mỳ chấm mật ong không có gì lạ cho lắm và cùng là món ăn ít kỳ quái nhất của Orihime nhưng bản thân hắn không thích ăn đồ ngọt trong bữa chính.

Đang ngồi ăn trưa vui vẻ thì bỗng nhiên cánh cửa sân thượng bị mở ra rất mạnh.

- Hime, cậu đây rồi - một cô gái tóc ngắn màu đỏ đeo kính xuất hiện.

Cô gái này vừa mới nói năng rất hào hứng thì bỗng nhiên im bặt khi nhìn thấy Orihime đang ngồi cạnh hắn.

- Mau tránh xa Hime ra tên Kurosaki xấu xa - cô gái này kéo Orihime ra xa.

- Chizuru… - Orihime bị cô gái tóc đỏ này kéo đi mà không thể phản kháng.

Hắn chỉ ngồi đó nhìn Orihime bị kéo đi mà cũng không phản ứng gì bởi đây là chuyện xảy ra hàng ngày rồi. Cô gái kia là một người học cùng lớp với hắn tên là Honshou Chizuru. Trong truyện thì cô gái này có vẻ là một bách hợp và rất thích Orihime.

Từ khi hắn tuyên bố Orihime là bạn gái mình thì Chizuru thường hay sửng cồ với hắn và mỗi khi trở về từ câu lạc bộ Tennis nữ mà thấy Orihime ngồi cạnh hắn thì lại kéo cô ấy đi.

Một lúc sau khi Orihime bị kéo đi thì bộ đôi Kojima và Keigo xuất hiện ở trên sân thượng. Một lát sau nữa thì đến lượt một người bạn cực kỳ quan trọng của Ichigo xuất hiện.

Sado Yasutora Lv 35

Sado Yasutora hay còn gọi là Chad, một Fullbringer (trong tiếng Nhật ghi là 完現術者 Hoàn Hiện Thuật Giả), cũng là người chiến hữu đáng tin cậy nhất của Ichigo. Lúc này sức mạnh của một Fullbringer chưa được thức tỉnh nhưng Sado vẫn sở hữu một sức mạnh đáng kinh ngạc vượt xa người bình thường.

Nếu cộng thêm sự lỳ đòn và ý chí sắt đá của Sado thì cho dù chưa thức tỉnh sức mạnh cậu vẫn có thể hạ gục được một con Hollow nếu nhìn thấy chúng.

- Cậu bị làm sao thế Chad? - Keigo nhìn thấy Sado băng bó khắp người thì hỏi.

- Hôm qua tớ bị cái xà thép rơi trúng đầu - Sado thản nhiên nói - còn mấy vết này thì là do lúc đi mua bánh mỳ tớ bị xe máy đụng phải.

- Cái gì!?! - Keigo và Kojima kinh ngạc.

Mấy cái tai nạn mà Sado gặp phải thì người bình thường chỉ cần dính phải một cái thôi cũng đã nguy hiểm đến tính mạng rồi mà Sado chỉ bị thương đôi chút.

- Tớ không sao đâu… mà người lái xe bị thương khá nặng nên tớ đưa anh ta đi bệnh viện rồi - Sado càng nói càng khiến Keigo và Kojima toát mồ hôi.

- “Người bị xe đụng thì chẳng làm sao trong khi người đi xe đụng người khác thì bị thương nặng!?!” - Keigo và Kojima cảm thấy chuyện này thật sự nằm ngoài sức tưởng tưởng của con người rồi.

Trong lúc 2 người này còn đang ngạc nhiên thì Sado đặt chiếc lồng chim mà cậu vác sau lưng xuống đất và ngồi xuống.

- Ô, cậu mà cũng nuôi chim nữa à - thấy Sado mang theo 1 con vẹt đến trường thì Keigo liền hỏi.

- Xin chào, tôi là Shitaba Yuuichi. Còn anh tên gì ạ - con vẹt này liền mở miệng nói chuyện.

Keigo lập tức có hứng thú với con vẹt và chơi đùa với nó còn hắn thì nhìn chằm chằm vào con vẹt. Hắn có thể nhìn thấy rõ bên trong con vẹt này là một linh hồn của một cậu bé khoảng 8-9 tuổi.

Hắn chỉ nhìn liếc qua con vẹt một lát sau đó không để ý đến nó nữa, linh hồn cậu bé này đang bị một con Hollow truy sát nhưng đối với hắn thì nó cũng chỉ là một con tép riu mà thôi không cần phải chú tâm làm gì cả.

…………..

Trên đường về nhà hắn cảm nhận được có một luồng Linh Áp tà ác đang dao động chập chờn ở một nơi cách nhà hắn không xa cùng lúc đó chiếc điện thoại của Rukia liền reo lên.

- Tôi biết vị trí của nó rồi, đi thôi - hắn liền cắp Rukia vào nách rồi lao tới vị trí đó.

Hắn lập tức chạy tới nơi đó thì nhìn thấy được một con Hollow có một đôi cánh đang truy đuổi một người thanh niên cầm lồng chim.

- Đó không phải là Chad bạn của cậu sao? - Rukia nhìn thấy người thanh niên thì nói.

Hắn không trả lời mà xuất hiện ở phía sau lưng con Hollow và vung thanh Kotsurei lên.

- Xoẹt!!! - con Hollow lập tức bị hắn chém đứt đôi người.

Trong lúc hắn còn chưa hạ xuống đất bỗng nhiên hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xuất hiện ở sau lưng hắn.

Đồng tử của hắn co rút lại, hắn lập tức Teleport ra khỏi đó. Hắn vừa định hình ở nơi cách đó không xa thì đã nhìn thấy một cánh cổng màu tím đen có phần thân trên của 2 bộ xương xuất hiện ở đó.

Cánh cửa bất chợt mở ra và một cánh tay to lớn cầm một thanh đoản đao rất lớn đâm xuyên qua cơ thể đã đứt làm đôi của con Hollow kia. Hắn có thể nhìn thấy được bên trong cánh cửa là một khuôn mặt cực kỳ dị hợm đang cười đầy man rợ.

Cánh tay cầm dao dần thu lại vào bên trong cánh cổng mang theo xác của con Hollow đó theo. Cánh cửa sau đó đóng lại và nứt ra thành nhiều mảnh và biến mất.

- Đó chính là Địa Ngục sao? (地獄 Jigoku) - tâm tình của hắn có chút chập chờn khi nhìn thấy cánh cổng địa ngục ở thế giới này.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy địa ngục, hắn đã từng thấy nó ở phó bản Claymore, phó bản Dragon Ball nhưng theo hắn thấy cả 2 nơi đó đều không đáng sợ bằng Địa Ngục ở đây.

Hắn không kịp nhìn thông tin của kẻ vừa rồi do bất ngờ nhưng hắn có thể cảm nhận được rằng kẻ này rất mạnh.

Hắn đứng đó trầm ngâm một chút sau đó thì cười tự giễu bản thân. Hắn là một vị thần, một Super Saiyan mà lại phải run sợ sao?

Không!!!

Lúc này trong lòng hắn là sự hưng phấn, thèm khát chiến đấu!!!

Bản năng của người Saiyan đã ảnh hưởng đến hắn ít nhiều, trước đây hắn rất bình thản nhưng từ khi biến thân thành Super Saiyan thì hắn lại trở nên có chút hung bạo hơn xưa.

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến hắn hay những quyết định của hắn nên hắn liền coi nhẹ.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 414: NGÀY GIỖ

- Cậu có thấy dạo này Ichigo hơi khác không? - Michiru ngồi cùng đám con gái trong lớp và nói.

- Khác gì cơ?

- Trước đây hắn cứ lầm lì rất khó chịu nhưng dạo này hắn lại rất cởi mở - Chizuru nói tiếp.

- Có lẽ cậu ấy đã nguôi ngoai rồi chăng… - Tatsuki nhìn hắn và lầm bẩm - à đúng rồi hôm nay là ngày mùng mấy rồi Michiru?

- Là ngày 16 tháng 6 - Michiru trả lời.

- Nhanh vậy sao? Đã sắp tới ngày đó rồi…

Hắn ngồi ở xa thoải mái nói chuyện với mấy tên nam sinh trong lớp mà không để ý đến mấy cô gái đang nghị luận về mình.

Mà cho dù có biết thì hắn cũng chỉ cười xòa, hắn đương nhiên không hành động giống trước đây vì hắn không phải Ichigo trước đây.

Hắn không việc gì mà phải bắt chước cách cư xử của Ichigo chỉ để hòa nhập vào thế giới này.

Sau giờ học thì hắn lại trở về nhà và nhì thấy trước cửa đã dán sẵn một tấm biển thông báo đóng cửa phòng khám vào ngày mai.

Nhìn thấy tấm biển thì hắn mới nhớ ra ngày mai là ngày 17/6 và cũng là ngày giỗ của mẹ Ichigo.

Mẹ Ichigo đã bị giết bởi một con Hollow tên là Grand Fisher vào 9 năm về trước. Lúc đó mẹ của Ichigo là Kurosaki Masaki từng là 1 Quincy nhưng đã chết do bị Yhwach hấp thu sức mạnh trong lúc chiến đấu với Grand Fisher để bảo vệ Ichigo.

Bản thân hắn không có thù oán gì với con Hollow tên là Grand Fisher đó nhưng nếu như hắn đã tiếp nhận thân phận của Ichigo ở thế giới này thì hắn sẽ báo thù cho Masaki thay cậu ta.

Sau khi tham gia cuộc họp gia đình để bàn về chuyến đi ngày mai thì hắn đi lên phòng và thấy Rukia đang thập thò ở cửa phòng.

- Ngày mai các ngươi đi đâu vậy? Có phải là đi Picnic không đó - Rukia thấy hắn đi lên thì liền hào hứng hỏi chuyện.

- Không phải đâu, ngày mai là ngày giỗ của mẹ tôi - hắn trả lời.

- … Như vậy là mai cậu sẽ không thể thực hiện nhiệm vụ được đúng không… - Rukia có chút trầm lắng.

- Có lẽ là như vậy… vì ngày mai tôi sẽ không thanh tẩy linh hồn cho Hollow - hắn bỗng nhiên tỏa ra khí thế - mà tôi sẽ chém nó ra thành muôn mảnh…

!!!

Rukia bị khí thế của hắn khiến cho hoảng sợ mà hơi lui ra sau một chút, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn đáng sợ đến như vậy.

Những lần trước Rukia vẫn rất kinh ngạc về sức mạnh của hắn nhưng có vẻ như cô chưa hề đánh giá đúng về sức mạnh của hắn.

- Rukia này, nếu ngày mai có chuyện gì xảy ra thì cô cũng đừng ngăn tôi lại - hắn nói xong thì nằm lên chiếc giường của mình.

…………….

Sáng ngày hôm sau hắn bị đánh thức từ sớm để chuẩn bị khởi hành, mộ của mẹ Ichigo nằm trong nghĩa trang của thị trấn nằm trên ngọn núi phía sau thị trấn này.

Hắn cùng gia đình Kurosaki đi bộ lên tới nghĩa trang của thị trấn để viếng mộ mẹ Ichigo. Sau khi việc phúng viếng kết thúc thì hắn lập tức mở vùng kiểm soát của Kenbun-shoku no Haki ra khắp ngọn núi này.

Hollow có thể trốn vào ranh giới giữa Hiện Thế và Soul Society (尸魂界 Thi Hồn Giới) nên rất khó có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.

Nhưng con Hollow lần này có biệt hiệu là Grand Fisher có nghĩa là kẻ đi câu cá. Nó sở hữu một chiếc vòi có thể biến thành hình dáng một con người để dụ dỗ nạn nhân tới và tấn công họ giống như con cá lồng đèn vậy.

Chỉ cần hắn có thể tìm được kẻ do cái vòi của nó hóa thành thì hắn có thể tra ra được dấu vết của nó.

Hắn vừa mở rộng tầm kiểm soát ra thì đã thấy được Rukia đang ngồi quan sát ở phía trên ngọn đồi cách hắn không xa. Hắn đã sớm biết được Rukia lén đi theo mình nhưng cũng không nói gì cả.

Hắn liền mở rộng tầm kiểm soát ra khắp ngọn núi này và cuối cùng thì đã tìm ra được dấu vết và hắn lập tức Teleport tới nơi đó.

- Cậu ta đâu rồi!?! - Rukia thấy hắn bỗng nhiên biến mất thì giật mình - không thể nào, Ichigo đâu có biết Shunpo??

Trong lúc Rukia còn đang bối rối thì hắn đã Teleport đến gần một bé gái tóc đen ở phía bên kia của ngọn đồi.

- Này em làm gì ở đây thế? Bố mẹ của em đâu? - hắn giả vờ tỏ ra thân thiện.

- Mày… thấy được tao à? - con bé này quay đầu lại cười đây bí hiểm và một bóng đen mờ ảo dần xuất hiện đằng sau nó.

- Đúng vậy, tao có thể nhìn thấy được mày… rất rõ nữa là đằng khác - từ trong cơ thể hắn một luồng sát khí cực kỳ mạnh tràn ra.

………….

Rukia đứng ở phía trên ngọn đồi nhìn ngó xung quanh thì bỗng nhiên cảm thấy được tại một nơi cách đó không xa có một luồng năng lượng rất lớn được phát ra.

Rukia chưa từng gặp loại năng lượng này bao giờ nhưng nó lại mang cho cô một cảm giác gì đó rất là quen thuộc.

- Là Ichigo!!! - bỗng Rukia giật mình nhận ra loại cảm giác quen thuộc này.

Rukia lập tức chạy về phía nguồn năng lượng này phát ra, vừa chạy trong đầu của Rukia vừa hiện lên câu nói của hắn ngày hôm qua.

- “Rukia này, nếu ngày mai có chuyện gì xảy ra thì cô cũng đừng ngăn tôi lại”

Bây giờ Rukia đã mất hết sức mạnh của Shinigami và cô còn bị Urahara lừa sử dụng một cái Gigai đặc biệt khiến cho cô không thể khôi phục Linh Lực nên tốc độ hiện giờ của Rukia là rất chậm.

Lúc mà Rukia kịp chạy đến nơi thì chỉ còn có bóng lưng của hắn đang đứng ở đó cùng với một ngọn lửa màu đen còn đang cháy âm ỉ giữa không trung.

- Ngọn lửa đó có thể đốt được cả Linh Lực!?! - Rukia cảm nhận được những Linh Tử còn sót lại trong không gian và nói - Ichigo, cậu đã làm gì vậy?

Rukia thấy hắn không trả lời câu hỏi của mình thì lại hét lên:

- Cậu biết rõ trách nhiệm của một Shinigami là thanh tẩy linh hồn của người chết chứ không phải tiêu diệt nó kia mà!!!

Nghe được giọng nói kích động của Rukia thì hắn dần quay đầu lại và nhìn cô. Rukia bỗng nhiên im bặt khi cô nhìn thấy đôi mắt Rinnegan màu tím với nhưng câu ngọc đang xoay tròn của hắn.

- Tôi chỉ thanh tẩy linh hồn của Hollow nếu như tôi cảm thấy nó xứng đáng được như vậy - hắn nói - và đối với con Hollow này tôi cảm thấy nó không xứng đáng được tha thứ.

Rukia dường như còn muốn nói gì đó nữa nhưng hắn đã đi tới trước mặt và đặt tay lên đầu cô.

- Đừng lo lắng, tôi sẽ không hành động theo cảm tính đâu - giọng nói của hắn dần giãn ra không còn như lúc trước nữa.

Rukia ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt của hắn đã trở về màu nâu bình thường mà không còn là đôi mắt kỳ quái kia nữa thì thở dài.

- Mau bỏ tay ra, đừng có mà coi tôi như là đứa nhóc con - sau một lát Rukia thấy hắn vẫn xoa đầu mình thì liền nổi nóng.

- Ha ha ha… - hắn cười và ngẩng đầu lên trời - mưa rồi…

Trả thù cho Kurosaki Masaki xong thì hắn cảm thấy có chút nhẹ nhõm, hắn cũng không biết có phải là do tâm trạng của Ichigo ảnh hưởng nhưng không hiểu sao sau khi hạ sát Grand Fisher xong thì hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Chẳng lẽ nhân vật chính của phó bản Lv trên 100 có thể ảnh hưởng đến tâm tình của hắn sao?

Suy nghĩ một lúc thì hắn liền lắc đầu cười nhạt, hắn sở hữu skill [Tinh thần Gamer] nên hắn không thể nào bị ảnh hưởng bởi ngoại lực được. Có lẽ chỉ là do dạo này hắn có chút đa sầu đa cảm thôi.

- Thôi thì dù sao mọi chuyện cũng đã xong rồi, cô hãy trở về nhà trước đi tôi phải quay về chỗ mọi người nếu không họ sẽ lo lắng - hắn mỉm cười và quay đầu rời đi.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 415: QUINCY

Kể từ khi hắn bắt đầu thay Rukia làm thần chết cũng được gần 2 tháng rồi. Vừa đi học vừa làm thần chết tiêu diệt Hollow cũng rất là thú vị.

Nhưng dần theo thời gian thì hắn cũng dần mất đi hứng thú bởi vì bọn Hollow này thật sự là quá yếu ớt. Thậm chí từ lúc bắt đầu làm thần chết thì hắn chưa từng gặp một con Menos nào cả.

Hiện giờ hắn cũng không còn nhiều hứng thú chơi đùa với mấy con Hollow nhãi nhép nữa nên hắn cũng không dò tìm Linh Lạc của chúng nó nữa. Chỉ đến khi chiếc điện thoại của Rukia báo rằng có sự xuất hiện của Hollow thì hắn mới ra tay.

Nhưng đến dạo gần đây thì những tin nhắn thông báo từ Denreishinki (伝令神機 Truyền Lệnh Thần Cơ) tới máy điện thoại của Rukia luôn reo lên sau đó thì im bặt đi sau một lát.

Rukia không hiểu tại sao thông báo về Hollow lại bị biến mất khỏi chiếc điện thoại nhưng hắn thì lại biết rõ. Hiển nhiên đây chính là tác phẩm của Ishida Uryuu rồi.

Vậy là mọi chuyện lại chuẩn bị bắt đầu trở nên thú vị rồi đây…

Hắn mỉm cười quay sang nhìn về phía người thanh niên đeo kính đang ngồi ở cách đó không xa.

Ishida Uryuu Lv 74

Do hắn nhìn về phía Uryuu mà không chút giấu diếm ánh mắt của mình nên lập tức bị cậu ta nhận ra. Thấy hắn đang nhìn mình ánh mắt tràn đầy hứng thú thì Uryuu cảm thấy có chút bực tức mà quay đầu đi.

Sau giờ học Rukia đã bỏ đi đâu đó trước, có lẽ là đến cửa hàng của lão Urahara để tìm kiếm thông tin. Hắn đứng dậy ra khỏi lớp và đi theo phía sau Uryuu mà không thèm che dấu bản thân.

- Ngươi đi theo ta nãy giờ là có mục đích gì hả Kurosaki Ichigo? - Uryuu đi xa khỏi trường được một đoạn thì quay lại nói với hắn.

- Tôi chỉ có chút hiếu kỳ mà thôi - hắn mỉm cười - thời đại bây giờ nhìn thấy được một Quincy xuất hiện đâu có dễ.

Sau đợt thanh trừng của Soul Society thì số lượng Quincy đã sụt giảm một cách cực kỳ đáng kể đến nỗi bây giờ ngoài ở Wandenreich ra thì chỉ có lác đác một vài Quincy thuần chủng còn sống sót sau khi Yhwach hấp thu sức mạnh của những Quincy không thuần chủng.

- Đó là lý do sao? Ngươi coi ta là một con thú quý hiếm có thể mua vé để thăm quan hả? - Uryuu có vẻ rất kích động - ngươi tưởng rằng từ khi ngươi trở thành Shinigami thì ngươi trở nên cao quý hơn sao!!!

Uryuu còn đang trong trái thích kích động thì bỗng nhiên im bặt đi khi nhìn thấy một cây cung bằng Linh Tử xuất hiện trên tay hắn.

- Sao… sao có thể… - Uryuu không thể tin vào mắt mình.

- Nó trông thế nào? Tôi không có cái vòng tay như của cậu nên hình dáng của nó có lẽ không được ổn định - hắn nhìn cây cung trong tay và nói - chắc cậu vẫn không biết đâu nhỉ, mẹ tôi vốn là một Quincy.

Câu nói của hắn khiến cho Uryuu bất ngờ giãy nảy lên.

- Không thể nào!?! Nếu như mẹ ngươi là một Quincy vậy tại sao ngươi lại lựa chọn trở thành một Shinigami!!! - Uryuu tóm lấy cổ áo của hắn - chẳng lẽ ngươi quên mất những gì lũ Shinigami đã làm với Quincy chúng ta rồi sao!!!

Hắn đẩy tay của Uryuu ra và nhìn thẳng vào mắt cậu ta nói:

- Cậu còn chưa để tôi nói hết câu kia mà - hắn chỉnh lại cổ áo một chút - mẹ tôi quả thật là một Quincy nhưng còn cha tôi lại là một Shinigami.

Kurosaki Masaki là người cuối cùng của dòng họ Quincy Kurosaki được bà nội của Uryuu thu nhận để sau này sẽ kết hôn với cha của Uryuu là Ishida Uryuu nhằm giữ vững dòng máu Quincy thuần khiết. Nhưng những biến cố sau đó xảy ra khiến Kurosaki Masaki phải lòng tộc trưởng tộc Shiba lúc bấy giờ là Shiba Isshin.

Kurosaki Masaki vốn là một Quincy thuần chủng nhưng trước khi kết hôn với Isshin đã bị ảnh hưởng bởi sức mạnh Hollow nên bị chết dần chết mòn. Isshin đã phải kết nối linh hồn mình với Masaki để bảo vệ cô khỏi con Hollow bên trong linh hồn do kỹ thuật Hollow hóa (虚化 Horouka, Hư Hóa) chỉ dành riêng cho Shinigami chứ không phải Quincy.

Sau khi sử dụng Gigai đặc biệt của Urahara để kết nối linh hồn với Masaki nhằm bảo vệ cô khỏi con Hollow trong linh hồn thì Isshin trở thành một người bình thường, kết hôn và lấy họ của Masaki làm họ của mình và có 3 đứa con là Ichigo và 2 chị em song sinh Karin và Yuzu.

Vào 9 năm trước đây khi Masaki chiến đấu với Grand Fisher để bảo vệ Ichigo thì đã bị Yhwach hấp thu sức mạnh bởi không còn là Quincy thuần chủng do bị sức mạnh của Hollow ảnh hưởng và mất mạng ngay trong trận đấu. Mẹ của Uryuu cũng bị rút cạn sức mạnh do không phải Quincy thuẩn chủng và chết sau đó 3 tháng.

- Tại sao cậu lại căm thù thần chết đến như vậy? - hắn nói - ông của cậu chết do Hollow, mẹ cậu chết do Quincy còn những tử thần đâu có làm gì gia đình cậu đâu?

Câu nói của hắn như một tia sấm sét vang lên trong đầu của Uryuu.

- Cái gì!?! Tại sao mẹ của ta lại chết bởi Quincy… bà ấy chết vì bệnh cơ mà!!! - Uryuu hét lớn.

- Mẹ tôi cũng giống như mẹ cậu vậy, mặc dù không trực tiếp bị kẻ đó giết chết nhưng hắn ta cũng là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của mẹ tôi - hắn bình tĩnh trả lời.

- Là ai!!! Kẻ đã giết mẹ của ta là ai!?!

Nhìn thấy Uryuu càng ngày càng có vẻ kích động thì hắn liền đè cậu ta xuống đất và nói:

- Bình tĩnh đi Uryuu, hiện giờ cậu vẫn chưa đủ sức để đối đầu với kẻ đó đâu.

- Bao năm qua ta đã luyện tập cực kỳ vất vả, vậy mà ngươi lại nói rằng ta không đủ mạnh sao?

Hắn ngồi trên lưng của Uryuu không cho cậu ta giãy dụa và thở dài:

- Thôi được rồi, tôi sẽ nói cho cậu biết.

Hắn nói vậy thì Uryuu lập tức ngừng giãy dụa mà quay đầu lại nhìn hắn.

- Nhưng… với một điều kiện - hắn giơ ngón tay lên nói - những thứ mà thôi nói với cậu sẽ tương ứng với sức mạnh của cậu.

Thấy Uryuu có vẻ vẫn chưa hiểu thì hắn nói tiếp:

- Tôi sẽ đánh giá sức mạnh của cậu và sẽ quyết định tiết lộ bao nhiêu sự thật cho cậu biết, và đến khi nào tôi nghĩ cậu thực sự đủ khả năng đương đầu với kẻ đã sát hại mẹ cậu thì tôi sẽ nói cho cậu biết toàn bộ sự thật.

Nói xong thì hắn liền đứng dậy rồi định bỏ đi, Uryuu thấy vậy thì vội vã gọi theo:

- Khoan đã!!! Như thế nào thì tôi mới được coi là đạt tiêu chuẩn??

- Ít nhất thì… cậu phải đủ sức tiêu diệt một con Gillian một mình - hắn nói.

- Gillian là cái gì? - Uryuu chưa bao giờ nghe nói tới Gillian cả.

Hắn quay lại nhìn Uryuu mổ chút sau đó thì giơ một vật nhỏ ở trong tay lên trước mặt của Uryuu.

- Đó là mồi dụ Hollow của tôi mà - Uryuu nhìn thấy thứ trên tay của hắn thì giật mình.

- Menos Grande là thể tập hợp của hàng trăm con Hollow khác nhau, Gillian là cấp bậc thấp nhất của Menos, to xác, chậm chạp và cực kỳ ngu ngốc - hắn nói - trên Gillian còn 2 cấp độ Menos nữa nhưng sức cậu còn chưa đủ để gãi ngứa cho chúng. Nếu cậu đủ sức tiêu diệt 1 con Menos thì tôi sẽ nói cho cậu biết 1 phần sự thật.

Nói xong thì hắn liền bóp nát cái mồi nhử Hollow của Uryuu.

- Cái mồi như này cũng khá là tốt đấy, biết đâu nó lại dụ được 1 con Gillian đến đây thì sao - hắn mỉm cười - chỉ có điều ngoại trừ con Gillan không biết có gọi được đến không thì chắc chắn là sẽ có rất nhiều Hollow xuất hiện đó. Từ giờ cho tới lúc Gillian xuất hiện hãy cố gắng mà bảo vệ thị trấn này khỏi lũ Hollow đi.

Hắn nói xong thì liền quay đầu bỏ đi để lại Uryuu còn đang ngỡ ngàng.

- Ta nhất định sẽ tiêu diệt cái con Gillian mà ngươi nói tới, đến lúc đó ta sẽ bắt ngươi phun ra sự thật - Uryuu quay người rời đi còn hắn thì quay lại nhìn theo cậu ta một chút rồi rời đi.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 416: URAHARA KISUKE (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 1/10)

Sau khi bóp nát mồi dụ Hollow thì hắn rời đi để lại một mình Uryuu đứng ở nơi đó. Uryuu hiện tại quả thật rất yếu nhưng cậu ta lại có tiềm lực vượt qua được cả tổ tiên của Quincy là Yhwach.

Càng chiến đấu sức mạnh của Uryuu sẽ càng tăng lên, hắn không tin chỉ là một lũ Hollow tép riu mà có thể giết được cậu ta.

Điều mà hắn quan tâm bây giờ là tình hình của Orihime và Sado. Mục đích chủ yếu hắn sử dụng mồi nhử Hollow là vì 2 người này chứ không phải để thử Uryuu.

Trong cuộc xâm chiến này của Hollow Sado sẽ thức tỉnh được Fullbring bên cánh tay phải của mình và Hougyoku sẽ đáp lại ước muốn bảo vệ người khác của Orihime khi thấy Tatsuki bị thương nhờ đó thức tỉnh năng lực Shun Shun Rikka.

Hắn mặc dù mạnh nhưng không thể luôn kè kè bên bảo vệ tất cả mọi người được. Hắn không phải người thích đi bảo vệ kẻ khác, hắn cần phải đi giết quái để kiếm kinh nghiệm.

Nếu như Sado có thể thức tỉnh Fullbring và Orihime thức tỉnh Shun Shun Rikka thì hai người họ có thể thay hắn bảo vệ những người khác.

Nhưng mọi chuyện luôn có sự rủi ro nên hắn đã âm thầm ở bên cạnh quan sát Orihime và dùng ảnh phân thân để đi theo bảo vệ Sado.

Cũng may là hắn đã làm như vậy bởi vì tuy Orihime vẫn đạt được sức mạnh của mình nhưng còn Sado thì lại gặp khó khăn do cậu ta không gặp được Karin.

Lúc này Sado chỉ có thể thấy mờ mờ và gần như không cảm nhận được sự hiện diện của Hollow nên không thể tấn công được trúng đích.

Nhưng cũng may ảnh phân thân của hắn ở bên cảnh đã lén giúp Sado bằng cách chặn lại những đòn đánh có tính chí mạng của con Hollow và ngầm dẫn dắt Sado tới vị trí của nó.

Cuối cùng thì khi bị trọng thương thì Sado đã có thể thức tỉnh được Fullbring của mình ở bên tay phải và đánh bại con Hollow này. Lúc này đẳng cấp của Sado lập tức nhảy thẳng lên Lv 53.

Thấy Sado đã có được Fullbring của mình thì ảnh phân thân của hắn lặng lẽ biến mất và truyền lại tin tức cho bản thể đang lén theo dõi Orihime.

Không bao lâu sau khi Orihime và Sado đạt được sức mạnh thì bỗng nhiên có một luồng Linh Áp rất mạnh phát ra từ cái lỗ trên bầu trời.

Thông đạo mà những con Hollow dùng để đi tới Hiện Thế bị một bàn tay to lớn xé mở ra và một con quái vật to lớn hình dáng giống như Vô Diện với cái mũi dài và hàm răng sắc nhọn được nhe ra.

Menos: Gillian Lv 75

Đây chỉ là một con Gillian thông thường vì nó hoàn toàn không có tên.

Uryuu thở hồng hộc đứng ở dưới đất nhìn lên con Gillian chui ra từ vết nứt trên trời mà lo lắng.

- Đó là Gillian sao? - Uryuu thở dốc.

Mặc dù con Gillian chỉ có Lv tương đương với Uryuu nhưng lúc này cậu ta đã bắn quá nhiều phát tên Linh Lực nên ngón tay kéo cung đã bật máu cùng với thể lực đã gần cạn kiệt thì cậu ta khó mà có thể đánh bại con Gillian này.

Hơn nữa không chỉ có con Gillian mà còn có 1 đàn Hollow rất đông đang tụ tập về chỗ của con Gillian kia. Lúc này bản thể của hắn đang đứng ở trên nóc một tòa nhà và nhìn về phía Uryuu.

- Ra đây đi, ông không trốn được tôi đâu - hắn không quay lưng lại và nói.

- Với một kẻ mới làm thần chết được chưa đầy 2 tháng như cậu vậy mà lại chẳng ngạc nhiên gì khi nhìn thấy một con Gillian nhỉ - một giọng nói vang lên.

Một người đàn ông trung niên mặc một bộ kimono màu đen, đi guốc gỗ và đội một chiếc nón tai bèo sọc xanh trắng xuất hiện ở sau lưng hắn.

- Khó có thứ gì có thể làm cho tôi ngạc nhiên lắm Urahara-san - hắn quay đầu lại mỉm cười.

Urahara Kisuke Lv 141

Thấy hắn gọi tên mình thì Urahara càng thấy bất ngờ, ông ta dám chắc rằng Rukia chưa từng nhắc tới ông ta trước mặt hắn, Isshin thì sẽ lại càng không thể nào nói cho hắn biết được.

Cho dù Urahara có nghĩ nát cả óc ra cũng không thể biết được rằng hắn hiện tại không phải là Ichigo lúc trước nữa mà là một kẻ thay thế đến từ thế giới khác và biết cực kỳ tường tận về thế giới này.

- Rốt cuộc thì mục đích của cậu là gì? - Urahara nhìn hắn.

- Chỉ còn khoảng 1 năm rưỡi nữa thôi - hắn bỗng nhiên nói - Uryuu Ishida là Quincy không thuần chủng duy nhất còn sống sót, điều đó chứng minh tiềm lực to lớn của cậu ta.

Câu nói này của hắn đối với người khác thì có lẽ chỉ là một câu nói bình thường nhưng lọt vào tai của Urahara thì nó lại mang một ý nghĩa khác hẳn.

- Sao cậu biết!?! Isshin tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện này - Urahara kích động.

- Tại sao tôi biết không quan trọng - hắn lại quay đầu nhìn về phía Uryuu - tôi chỉ cần sức mạnh của cậu ta phát triển càng nhanh càng tốt.

Hắn ngưng một chút sau đó nói tiếp:

- Ông hãy trở về đi, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến kế hoạch của ông đâu.

Hắn vừa dứt lời thì từ đằng xa một mũi tên Linh Lực sáng rực bắn thẳng vào đầu con Gillian.

- Grào!!!

Con Gillian gào rú trong đau đớn và rút lui vào bên trong khe nứt. Uryuu sau khi bắn mũi tên Linh Lực này thì cảm thấy mắt mũi tối sầm lại và ngã gục xuống.

Mấy con Hollow ở xung quanh thấy Uryuu ngã xuống đất mất ý thức thì liền tranh thủ cơ hội lao đến tấn công nhưng bỗng nhiên một bóng người xuất hiện ở bên cạnh cậu ta.

- Xoạt!!!

Một ánh bạc hiện lên toàn bộ đám Hollow đang tấn công Uryuu liền bị phân thành muôn mảnh.

- Bụp!!

Sau khi tiêu diệt đám Hollow xong thì bóng người này biến thành một đám khói trắng và biến mất chỉ để lại Uryuu đang nằm trên mặt đất.

Hắn đứng ở trên nóc tòa nhà nhìn thấy Urahara quay đầu rời đi thì mỉm cười, sau khi tiếp nhận thông tin gửi về của ảnh phân thân thì hắn ngẩng đầu nhìn lên vết nứt đang dần khép lại trên bầu trời với ánh mắt đầy tĩnh lặng.

Ở một nơi nào đó tại Seireitei (瀞霊廷 Tịnh Linh Đình) 3 người đứng ở trong một căn phòng tối im lặng nhìn vào chiếc màn hình.

- Quả là 1 kẻ thú vị… - một người thanh niên tóc bạc có đôi mắt híp nhếch mép cười đầy gian xảo.

- Kurosaki Ichigo… - người thanh niên đeo kính nở một nụ cười đầy ấm áp nhưng lại ẩn chứa sự kiêu căng.

…………..

- Đến bao giờ cậu mới chịu nói cho tôi biết sự thật? Tôi đã đánh bại 1 con Gillian như lời cậu nói rồi - Uryuu đi theo sau lưng hắn tới tận sân thượng.

- Ichigo, tại sao tên Ishida này lại bám theo cậu vậy - Keigo thì thầm vào tai hắn.

- Đi ra đây nào - hắn quay lại nói với Uryuu.

Uryuu đi theo hắn ra một góc của sân thượng, Keigo ngồi cạnh Kojima thấy hai người có vẻ bí mật thì cố gắng nghe lén trong khi Kojima cố cản cậu ta lại.

- Mau nói cho tôi sự thật đi - Uryuu có vẻ mất kiên nhẫn.

- Bình tĩnh đi nào, tôi sẽ giữ lời mà - hắn xua tay - vì cậu đã đánh bại một con Gillian nên tôi sẽ cho cậu biết 1 mảnh ghép đầu tiên…

Uryuu thấy hắn nói vậy thì liền chăm chú nghe hắn nói.

- Bí mật đó chính là… cậu không phải là Quincy cuối cùng đâu.

Câu nói này của hắn giống như khiến cho tâm trí của Uryuu như phát nổ.

- Không thể nào, từ khi ông nội tôi chết thì tôi chính là Quincy cuối cùng rồi - Uryuu không tin tưởng hắn.

- Vậy cậu có biết sức mạnh của Quincy truyền thừa bằng cách nào không? - hắn đặt câu hỏi và tự trả lời - sức mạnh của Quincy được truyền qua huyết thống.

Uryuu là một người rất thông minh, hắn chỉ cần nói như vậy là cậu ta sẽ tự khắc hiểu ý của hắn.

- Không thể nào, bố luôn coi thường Quincy cơ mà… - Uryuu lẩm bẩm.

- Vậy sao cậu không tự mình đi xác nhận điều mà tôi nói - hắn nói tiếp - điều đó cũng đâu có khó gì đâu.

Uryuu nghe đến đây thì liền quay đầu bỏ đi còn hắn thì chỉ đứng ở đó.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 417: KUCHIKI BYAKUYA (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 2/10)

Buổi chiều hôm đó Uryuu đã không lên lớp, có vẻ như cậu ta không thể chờ đợi được để biết câu trả lời.

Hắn trở về lớp học giống như bình thường và sau khi tan học thì lại về nhà. Rukia ít khi đi về với hắn do không muốn mấy đứa bạn cùng lớp phát hiện ra rằng cô đang ở chung với hắn.

Trước khi về nhà Rukia cũng thường hay đi đến cho Urahara hoặc là đi dạo lung tung nên hôm nay tới giờ cơm mà cô vẫn chưa về.

Lúc ăn cơm xong hắn định lên phòng thì bỗng nhiên cảm thấy Rukia đang ở trong phòng mình. Hắn quyết định giữ im lặng và đứng chờ ở bên ngoài, sau khi Rukia mở cửa sổ rời đi thì hắn mới bước vào trong phòng.

Hắn bước tới nhìn lá thư ở trên bàn và mở nó ra, bên trong chính là lời nhắn kèm theo ký hiệu chữ thỏ, con vật yêu thích của Rukia.

Hắn đọc xong bức thư thì thở dài một chút, có vẻ như Rukia không muốn hắn bị liên lụy vào chuyện của Soul Society.

- Aizen… - một ngọn lửa bốc lên từ trong tay hắn và thiêu rụi bức thư - muốn dụ ta tới Soul Society sao? Được thôi, ta sẽ chiều theo ý ngươi…

Hắn lập tức biến mất khỏi phòng ngủ của mình.

Lúc này Rukia chạy vội trên đường vì cô muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

- Menos Grande xuất hiện và bị đánh lui, tin tức này nhất định là đã bị Soul Society biết được - Rukia lẩm bẩm - mong là tên ngố kia tránh xa khỏi việc này.

Khi đang vừa cúi đầu suy nghĩ vừa chạy Rukia không thể để ý được phía trước của mình đang có một người thanh niên đang đứng chặn.

- Rầm!!! - Rukia đâm sầm vào ngực của người đứng trước mặt.

- Ui da… - Rukia ngã ra phía sau.

- Tìm được cô rồi Rukia - một giọng nói vang lên.

Rukia ngẩng đầu lên và nhìn thấy một người thanh niên với mái tóc đỏ được cột túm lên mặc một bộ Shihakushou đứng trước mặt mình.

- Renji? - chưa hết kinh ngạc thì Rukia đã nhìn thấy một người thanh niên tóc đen đứng ở phía sau - Aniki?

……………

Giữa không khí bỗng xuất hiện một cánh cửa màu đen xuất hiện, Rukia đi theo phía sau lưng của người thanh niên tóc đen vào bên trong cánh cửa. Người thanh niên tóc đỏ đi vào phía sau và đóng cánh cửa lại rồi nó dần biến mất.

Sau khi cánh cửa này biến mất thì hắn liền xuất hiện ở nơi mà 3 người vừa mới rời đi.

- Senkaimon sao? (穿界門 Xuyên Giới Môn)

Hắn quan sát chiếc cổng này một chút rồi sau đó quay lưng rời đi.

………..

- Này nhóc, ông chủ có ở nhà không? - hắn hỏi hai đứa nhóc đang quét dọn ở trước cửa.

- Giờ này ông chủ còn chưa ngủ dậy đâu - đứa bé trai nói.

- Vậy anh có thể vào nhà chờ được không? - hắn hỏi.

Đứa bé trai này còn định từ chối thì một người đàn ông cao lớn từ bên trong nhà bước ra và nói:

- Cậu là Kurosaki Ichigo đúng không? Mời cậu vào nhà.

Hắn gật đầu và đi theo phía sau người đàn ông này vào trong nhà. Ông ta dẫn hắn tới phòng khách sau đó nói:

- Cậu hãy chờ ở đây một chút để tôi đi gọi ông chủ - người đàn ông này rót trà cho hắn rồi đứng dậy rời đi.

Hắn bình tĩnh ngồi uống trà ở trong phòng khách chờ đợi. Trong lúc đang ngồi chờ thì bỗng nhiên hắn nhìn thấy một con mèo đen đi vào trong phòng. Nó đi tới một góc phòng và cứ ngồi đó quan sát hắn.

Hắn thấy con mèo cứ nhìn chằm chằm vào mình thì cũng nhìn lại nó, hắn đưa tay ra thì con mèo liền đi lại gần hắn.

Hắn ôm con mèo đặt vào lòng và xoa đầu của nó, con mèo nằm im trên đùi để cho hắn vuốt ve.

Ting, độ hảo cảm của Shihouin Yoruichi tăng lên 80 điểm.

Lạ thật. Hắn biết con mèo này chính là Yoruichi biến thành nhưng tại sao cô ta lại có hứng thú với hắn đến vậy. Thậm chí hắn còn chưa hề nói một lời nhưng độ hảo cảm của Yoruichi lại tăng lên.

Hắn cúi đầu xuống và quan sát cựu đội trưởng đội 2 Shihouin Yoruichi ở trong lốt mèo.

Shihouin Yoruichi Lv 155

Người sáng lập ra kỹ thuật Shunkou(瞬閧 Thuấn Hống) độc đáo kết hợp từ Hakuda (白打 Bạch Đả) và Kidou hiển nhiên là có chiến lực cao hơn Urahara. Thậm chí Yoruichi không cần sử dụng đến Shikai hay Bankai cũng có thể bộc phát ra được chiến lực kinh người nhờ Shunkou hệ sét của mình.

- Có vẻ như Yoruichi rất là thích cậu đấy - lúc này Urahara từ bên ngoài bước vào trong phòng.

- Tên của nó là Yoruichi sao, quả là một cái tên hợp với nó - hắn gãi cổ Yoruichi một chút - hình như con mèo này không phải là của ông đúng không? Vậy tôi nhận nuôi nó nhé.

- Hả?? - Urahara thấy hắn nói vậy thì nhìn Yoruichi một chút.

Urahara cứ tưởng rằng Yoruichi sẽ nổi điên nhưng không ngờ cô lại nằm im để hắn vuốt ve.

- Cái này thì còn phải tùy thuộc vào cô ấy thôi chứ tôi không quyết định được - Urahara đành nói.

- Tên mày là Yoruichi đúng không, có muốn đến sống với tao không - hắn đưa tay đến trước mặt Yoruichi.

Yoruichi liền lè lưỡi ra liếm ngón tay của hắn sau đó dụi đầu vào tay hắn. Hắn biết là Yoruichi đã đồng ý nên mỉm cười xoa cái đầu mèo của cô.

- Vậy hôm nay cậu tới đây có việc gì không - Urahara đợi một lát thì hỏi.

Hắn bình tĩnh ngẩng đầu lên và nói:

- Lần trước 2 kẻ tới dẫn Rukia đi đã mở ra một cánh cổng nào đó. Mặc dù tôi đã thử mở lại cánh cửa đó nhưng dường như nó cần một loại điều kiện đặc biệt gì đó mới có thể mở ra được.

Nói tới đây hắn ngừng một chút sau đó nói tiếp:

- Tôi biết ông có thể mở ra Senkaimon thông tới Soul Society. Tôi muốn ông giúp tôi đi tới Soul Society.

Urahara không tỏ vẻ bất ngờ mà chỉ trầm lặng nhìn hắn một hồi lâu, Yoruichi chỉ nằm im trong lòng của hắn mà không có phản ứng gì.

- Đó chỉ là việc thứ nhất, việc thứ 2 là tôi muốn ông dạy tôi cách nói chuyện với Zanpakuto.

Jinzen (刃禅 Nhận Thiền) là cách để Shinigami nói chuyện với Zanpakuto của mình và học cách sử dụng sức mạnh của từ chính Zanpakuto.

Cho tới nay hắn chưa thể Jinzen thành công, không phải là do hắn không thể thanh lọc tâm trí mà là do hắn chưa biết cách.

Để tìm hiểu ra nguyên nhân tại sao Zanpakuto của hắn chưa thể Bankai được thì chỉ có cách duy nhất là nói chuyện với linh hồn của Zanpakuto.

Urahara sau một hồi lâu giữ im lặng thì rốt cuộc cũng đã lên tiếng:

- Đi theo tôi.

Hắn đứng dậy, ôm mèo đen Yoruichi đi theo Urahara. Urahara dẫn hắn xuống dưới một tầng hầm nhỏ ở bên dưới cửa hàng của mình.

- Chỗ này hơi nhỏ một chút nhưng nếu như để học Jinzen thì đã thừa đủ rồi - Urahara nói.

Căn hầm lúc này chỉ rộng khoảng vài trăm mét vuông chứ không rộng như cả thị trấn giống như trong truyện.

- Để dựng Senkaimon sẽ mất khoảng 7 ngày, trong thời gian đó cậu cần phải học được Jinzen -Urahara nói.

- Đơn giản thôi - hắn tự tin nói.

Nếu chỉ riêng về khả năng học tập thì với lượng INT vượt trội hắn dám chắc rằng không có ai có thể bằng được mình.

- Ngày mai tôi sẽ nới rộng căn hầm này ra còn bây giờ thì cậu hãy ở lại đây học Jinzen còn tôi đi chuẩn bị dụng cụ mở Senkaimon.

- Khoan đã, ông không phải định dạy tôi Jinzen sao? - hắn hỏi.

- Nếu dạy cậu Jinzen thì tôi lấy đâu ra thời gian để mà mở Senkaimon chứ - người sẽ dạy cậu Jinzen là Yoruichi-san.

Hắn nghe thấy Urahara nói vậy thì cúi đầu xuống nhìn Yoruichi một chút rồi gật đầu. Mặc dù hắn không biết khả năng vận dụng Zanpakuto của Yoruichi là như thế nào nhưng nếu như cô đã từng làm đội trưởng đội 2 thì ít nhất cô cũng phải biết Bankai vậy thì nhất định là cô có biết Jinzen.

- Vậy thì trong vài ngày tới phải nhờ vào mày rồi - hắn xoa đầu Yoruichi.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 418: JINZEN (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 3/10)

- Cậu ta có vẻ như là đã học được Jinzen rồi - Urahara cầm cây quạt vừa phe phẩy vừa nói - mà tôi chưa thấy cô thân thiết với ai như vậy cả, thằng nhóc này có gì đặc biệt đối với cô à?

Nói xong thì Urahara cúi đầu xuống nhìn vào con mèo đen đang ngồi ở dưới đất.

- Tôi cũng không biết nữa… nhưng dường như “nó” rất thích cậu ta - Yoruichi trong dạng mèo đen mở miệng nói - ngoài anh ra thì lần đầu tiên tôi thấy “nó” thích một ai đó đến vậy.

Urahara nghe vậy thì liền hiểu “nó” mà Yoruichi nói ở đây là gì. Khi Yoruichi sử dụng tuyệt kỹ mạnh nhất của mình Shunkou: Raiju Senkei: Shunryuu Kokubyou Senki (瞬閧 • 雷獣戦形 • 瞬窿黒猫戦姫 Thuấn Hống: Lôi Thú Chiến Hình: Thuấn Lung Hắc Miêu Chiến Cơ) thì Yoruichi sẽ thay đổi Linh Áp 48 lần trong 1 giây khiến cho tính người bị áp đảo và bản năng trỗi dậy.

Lúc này bản năng khiến Yoruichi biến trở thành một con mèo trong lốt người và tấn công đối thủ. Khi Yoruichi trong dạng biến đổi này thì chỉ có duy nhất Urahara mới có thể khống chế được hành động của cô mà thôi.

Yoruichi luôn giữ bản thân trong hình dạng mèo để làm quen với tập tính loài mèo nhằm tiến tới kiểm soát hình thức chiến đấu trên nhưng có vẻ như cô vẫn chưa thể thành công.

Hình thức Shunkou của Yoruichi là Lôi nên có vẻ như nó bị cuốn hút bởi dòng máu của Daitengu, con của vị thần Bão Tố. Trong thần thoại của Nhật Bản thì Raijuu (Lôi Thú) luôn xuất hiện trong cơn dông tố nên việc Yoruichi cảm thấy thân thiết bởi hắn mang dòng máu Tengu con của thần Bão Tố Susanoo no Mikoto cũng là điều dễ hiểu.

Ở bên ngoài Urahara và Yoruichi còn đang quan sát thì hắn đã đi sâu vào trong tiềm thức của mình rồi.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn đi vào trong vùng đất linh hồn của mình nhưng lại là lần đầu tiên hắn đi tới vùng tâm linh của Kotsurei. Có lẽ do Kotsurei không hoàn toàn được sinh ra từ linh hồn của hắn nên nó đã tạo thành một vùng tâm linh riêng nằm sâu trong một góc linh hồn của hắn.

Hắn bước vào trong vùng đất này và nhìn ngó xung quanh một chút nơi này khắp nơi đều là núi đồi với mặt cỏ xanh tươi trải dài đến vô tận. Nhưng ở một nơi tràn ngập sức sống như vậy thì lại có một Jinja (Thần Xã) cổ xưa tràn ngập vẻ tang thương nằm ở trên một ngọn đồi.

Hắn liền đi tới trước ngôi đền này. Bước qua những bậc thang được cây cối phủ đầy ở hai bên hắn tiến vào trong một Jinja trông rất hào hoa lộng lẫy nhưng lại bị phủ đầy bụi.

Ngôi đền thiếu sức sống một cách trầm trọng đối lập hẳn với khung cảnh tràn đầy sinh lực xung quanh.

Hắn chăm chú quan sát ngôi đền này một hồi lâu thì cảm thấy được có thứ gì đó đang kêu gọi mình. Linh hồn hắn nghe theo tiếng gọi yếu ớt và đứt quãng mà tiến vào bên trong ngôi đền này.

Bên trong ngôi đền chìm trong bóng tối tạo nên một khung cảnh ảm đạm nhưng ở giữa ngôi đền lại có một thứ ánh sáng le lói phát ra.

Lúc này hắn nhìn thấy một quả cầu nhỏ đang phát ra ánh sáng lập lòe theo từng nhịp.

- ….

Bên tai hắn lại vang lên những tiếng thì thầm không rõ.

- ….

Những tiếng thì thầm ngày càng rõ nét nhưng hắn lại không thể nghe rõ được nó đang nói gì. Hắn quay trái quay phải nhằm tìm ra nơi phát ra những tiếng thì thầm này.

Bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn về phía quả cầu ánh sáng đang lơ lửng ở giữa căn ngôi đền.

- Tiếng động... là do nó phát ra? - hắn tiến lại gần quả cầu ánh sáng này.

Hắn tò mò đưa tay tới muốn chạm vào quả cầu này. Dường như cảm thấy được hắn muốn chạm vào mình quả cầu ánh sáng tỏa sáng mạnh hơn như đang thể hiện sự hưng phấn.

Tay hắn chạm vào quả cầu ánh sáng thì một cảm giác ấm áp truyền tới tay hắn.

- Hả!?!

Bỗng hắn cảm thấy linh hồn mình đau nhói rồi ngay sau đó liền trở lại bình thường. Hắn rụt tay lại và chăm chú nhìn vào quả cầu ánh sáng lúc này đã sáng rõ hơn hẳn lúc trước.

Con người luôn sợ hãi thứ mà mình không hiểu rõ, vừa rồi trong nháy mắt hắn đã cảm thấy linh hồn mình như bị rút cạn sức mạnh. Mặc dù cảm giác này trôi qua rất nhanh nhưng lại tạo cho hắn cảm giác lo lắng.

Nhưng khi hắn còn chưa kịp cảm nhận được chuyện gì mới xảy ra thì hắn cảm thấy linh hồn mình xuất hiện sự biến đổi.

Lúc này hắn có thể cảm nhận được vùng đất tâm linh này của thanh Kotsurei đã hợp nhất với vùng đất linh hồn của hắn.

Khi hai nơi hòa vào làm một thì hắn cũng đã hiểu ra được một chút chuyện gì vừa xảy ra.

- Vậy ra… ngươi chính là Zanpakuto của ta? - hắn nhìn về phía quả cầu ánh sáng và nói.

- …... C..h… C..h..a… - những âm thanh đầy non nớt vang lên trong đầu của hắn.

Hắn lại dùng tay chạm vào quả cầu ánh sáng và một lần nữa cảm nhận được sự vui sướng của Kotsurei truyền tới từ quả cầu. Chỉ có điều ngoại trừ việc này thì cảm giác linh hồn như bị rút cạn lúc trước không còn xuất hiện nữa.

Có vẻ như vừa rồi Kotsurei đã hấp thu một phần linh hồn của hắn và chính thức trở thành một linh hồn hoàn chỉnh. Chỉ có điều nhìn vào tình trạng hiện tại của nó thì xem ra nó vẫn chưa thể trở thành một thanh Zanpakuto hoàn thiện.

Một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi của hắn, mặc dù hiện tại chưa thể sử dụng được Bankai nhưng cũng là một bước tiến dài. Hắn tin rằng sẽ không bao lâu nữa mình sẽ có thể cầm trên tay một thanh Kotsurei hoàn chỉnh.

Sau khi kiểm tra quả cầu ánh sáng xong thì hắn thu tay lại và đứng dậy. Hắn quay đầu lại và bước ra bên ngoài ngôi đền thì thấy được một người đàn ông với mái tóc màu đen dài ngang vai, mặc một chiếc áo choàng dài màu đen và đeo một chiếc kính râm đang đứng ở trong sân của ngôi đền.

- Yhwach!? - hắn nhìn thấy sự xuất hiện của người đàn ông này thì hắn ngạc nhiên.

- Ta không phải là Yhwach, ta chính là ta - người đàn ông nói - ta là sức mạnh Quincy ở trong cậu.

Nghe thấy người đàn ông nói vậy thì hắn cũng không bất ngờ lắm, sức mạnh của Quincy xuất phát từ Yhwach nên người đàn ông này trông giống Yhwach cũng chẳng có gì lạ.

- Vậy nếu ông ở đây thì tên kia cũng phải quanh quẩn ở đây rồi - hắn nhìn người đàn ông và nói.

- Đang nói đến ta sao? - lúc này một người thanh niên xuất hiện.

Người thanh niên này có một mái tóc màu trắng giống hệt như khi hắn hóa thàn Vampire Shinso chỉ khác là đôi mắt của cậu ta là con ngươi màu đen với tròng mắt màu cam chứ không phải mắt đỏ như Vampire.

- “Đây chính là hiện thân cho sức mạnh của con Hollow đã tấn công mẹ của Ichigo đây sao?”

Hắn nhìn người thanh niên thầm nghĩ.

- Ngươi nhìn thấy ta mà không ngạc nhiên chút nào nhỉ - người thanh niên mở lời.

- Có gì mà đáng phải ngạc nhiên cơ chứ - với lượng INT hiện tại của hắn thì con Hollow này còn lâu mới xâm nhập được vào ký ức của hắn nên nó không biết hắn không phải Ichigo thật - cả 2 ngươi bây giờ tồn tại trong không gian của thanh Zanpakuto của ta nên gọi là Kotsurei cho tiện nhỉ.

Hắn không ngần ngại mà đặt tên cho 2 nguồn sức mạnh này.

- Hiện tại Kotsurei chưa trưởng thành nên các ngươi hãy ở lại đây - hắn nói - đến khi nào Kotsurei thành hình ta sẽ hợp nhất sức mạnh của các ngươi thành 1 thể thống nhất.

- Hừ, đến lúc đó hẵng hay - Hollow Kotsurei quay đầu bỏ đi.

Quincy Kotsurei thì lại vẫn đứng đó nhìn hắn.

- Có vẻ như cậu đã biết sử dụng sức mạnh của tôi rồi nhưng nếu cậu muốn tôi có thể cùng cậu luyện tập để cậu có thể sử dụng nó thành thạo hơn - Quincy Kotsurei có vẻ bình thản hơn Hollow Kotsurei nhiều.

- Được thôi - hắn cười.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 419: SENKAIMON (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 4/10)

- Cậu tỉnh lại rồi à - Urahara thấy hắn mở mắt ra thì nói.

- Tôi đã ngồi được bao lâu rồi? - hắn nhìn vẻ mặt cười cợt của Urahara thì hỏi.

- 3 ngày - Urahara giơ 3 ngón tay lên nói.

Hắn đã tiến hành Jinzen để luyện tập cách sử dụng sức mạnh Shikai của thanh Kotsurei trong 3 ngày nay. Trước đây hắn chưa từng sử dụng Shikai của thanh Kotsurei chủ yếu là vì khi đó hắn cảm thấy sức mạnh của nó quá mức bá đạo. Sau đó khi hắn đạt được Lv 100 và hắn cần đến sức mạnh to lớn hơn thì Shikai của thanh Kotsurei lại bị tụt lại phía sau rất nhiều so với Rinnegan.

Hiện tại mặc dù đã thức tỉnh được linh hồn của thanh Kotsurei nhưng sức mạnh của nó chưa quá nổi bật do linh hồn đó còn quá sơ khai.

Nhưng hắn lại cần thường xuyên sử dụng nó hơn để thúc đẩy linh hồn của thanh Kotsurei phát triển.

Hắn đứng dậy và thu thanh Kotsurei vào trong cơ thể, Urahara đã tận mắt nhìn thấy hắn lôi thanh Kotsurei từ trong người ra nên không còn ngạc nhiên nữa.

Hắn nhìn ngó xung quanh thì thấy căn hầm của Urahara lúc này đã biến thành một khu vực rất rộng lớn. Hắn quan sát một chút thì nhận ra nơi này vẫn là căn hầm lúc trước nhưng đã được nới rộng ra bởi một luồng Linh Lực hoạt động theo phương thức kỳ lạ, có vẻ như nó chính là Kidou.

- Hả… - bỗng nhiên hắn cảm nhận được 2 luồng khí quen thuộc.

- Cậu nhận ra rồi à, là tôi đã đưa hai người họ tới đây đấy - Urahara thấy hắn nhìn về 1 phía của căn hầm thì nói - mong là cậu không trách tôi chứ.

- Không sao đâu, dù sao thì tôi cũng định nhờ ông huấn luyện cho họ - hắn nói.

Lúc này ở một nơi cách chỗ hắn tiến hành Jinzen không xa, Orihime và Sado đang luyện tập dưới sự chỉ dẫn của Yoruichi.

- Rầm!!!

Một tảng đá lớn bị Sado dùng Fullbring bên cánh tay phải đập vỡ tan.

- Hai người luyện tập chăm chỉ ghê nhỉ - hắn xuất hiện ở cách đó không xa.

- Ichigo, cậu đã luyện tập xong rồi à - Orihime thấy hắn tới thì cực kỳ mừng rỡ.

- Ừm… - hắn đưa tay xoa đầu Orihime khiến cô cười rất tươi, có vẻ như Orihime rất thích được người khác xoa đầu.

Hắn xoa đầu Orihime xong thì lại ngẩng đầu lên nhìn Sado, lúc này cậu đã gần như làm chủ được sức mạnh của Fullbring bên tay phải rồi. Chỉ cần đợi đến khi Sado có thể kích hoạt hoàn toàn cánh tay phải của mình thì cậu sẽ có được sức mạnh ngang ngửa với 1 đội phó.

Còn Orihime thì lúc này cô ấy đã có Lv lên tới 82 rồi, chỉ có điều sức mạnh của Orihime chủ yếu nghiêng về phòng ngự và chữa trị nên mặc dù Lv cao nhưng sức phá hoại không bằng được Sado.

Nhưng khả năng xóa bỏ hiện tượng của Orihime nếu được phát triển thì nó sẽ cực kỳ mạnh mẽ không chỉ nhờ khả năng chưa trị mà sức tấn công cũng rất kinh người.

- Trong mấy ngày nay 2 người này đã luyện tập rất vất vả nên đạt được thành tựu như vậy cũng không có gì lạ - 1 giọng nói ồm ồm của 1 người đàn ông vang lên.

Hắn quay sang thì thấy Yoruichi đang ngồi trên một tảng đá nhìn hắn. Hắn nhìn Yoruichi một chút sau đó bất ngờ bế ngửa cô lên.

- Ủa sao giọng mày ồm ồm vậy, tao nhớ mày là giống cái mà nhỉ - hắn sờ soạng phần dưới của Yoruichi.

- Khốn kiếp!!! - Yoruichi dùng móng vuốt cào lên mặt hắn và giãy dụa.

Mặc dù đang trong hình dạng con mèo nhưng bị hắn sờ vào chỗ nhạy cảm của mình thì Yoruichi lập tức nổi nóng.

Thấy phản ứng của Yoruichi thì hắn vẫn không ngừng động tác của mình lại, với sức phòng ngự của hắn hiện tại thì Yoruichi đừng hòng làm hắn bị thương nổi khi đang trong hình dạng mèo.

- Ư… - động tác của hắn như mây trôi nước chảy khiến cho Yoruichi cảm thấy như có luồng điện chạy dọc cơ thể mình.

Cả người Yoruichi mềm nhũn ra, cái miệng mèo hơi hé ra và thở dốc. Hắn thấy Yoruichi đã chịu khuất phục thì liền đắc ý mà ôm cô chặt vào lòng mà vuốt ve.

Yoruichi thấy hắn làm như vậy với mình thì tức giận nhưng lại không thể căm ghét hắn do “nó” đang quấy phá tâm trí của cô. Trong tiềm thức của con Raijuu thì hắn chính là người thân thiết nhất đã sinh ra nó nên nó cực kỳ thích tiếp xúc với hắn.

…………….

Sau khi hoàn thành việc huấn luyện ở tầng hầm của Urahara thì hắn mang theo Yoruichi cùng Orihime và Sado trở về nhà của mình chờ đợi Urahara hoàn thành chiếc Senkaimon.

Sau đó khoảng 5 ngày thì chiếc Senkaimon cũng đã được hoàn thành. Lúc này là khoảng cuối tháng 7 rồi và theo hắn nhớ thì sau khi về Soul Society Trung Ương 46 đã ra sắc lệnh tử hình Rukia bằng Soukyoku (双殛 Song Cức) sau 25 ngày.

Nếu như không có gì thay đổi thì hắn vẫn còn khoảng 20 ngày để giải cứu Rukia.

Có điều mục đích chủ yếu của hắn không phải chỉ là giải cứu Rukia không thôi. Mục tiêu của hắn chính là mấy tên đội trưởng kìa.

Nếu như hắn có thể tìm được cơ hội để giết 1 vài tên đội trưởng thì hắn sẽ có được lượng lớn kinh nghiệm. Nhưng hắn không muốn gây thù chuốc oán quá nhiều với Soul Society nên hắn phải lựa chọn thật kỹ càng.

Trong số 13 đội trưởng của Gotei 13 thì hắn bắt buộc phải loại bỏ Genryuusai ra khỏi danh sách. Không chỉ vì ông ta là kẻ mạnh nhất trong 13 đội trưởng mà còn vì ông ta là tổng đội trưởng của Gotei 13, giết ông ta ngang với trở thành kẻ thù của toàn bộ Soul Society.

Soi Fong...loại, Gin Ichimaru… loại, Retsu Unohana… loại, Aizen cũng phải loại khỏi danh sách vì tên hắn sẽ xử lý sau…

Sau khi suy đi tính lại thì hắn cảm thấy hiện tại có 2 mục tiêu dễ dàng tiêu diệt nhất mà không gây nên quá nhiều khúc mắc đó là đội trưởng đội 9 Kaname Tousen và đội trưởng đội 12 Mayuri Kurotsuchi.

Kaname Tousen có mối quan hệ khá tốt với những người khác ví dụ như đội trưởng đội 7 Sajin hay các cấp dưới của mình. Nhưng sau này hắn ta sẽ phản bội Soul Society để đi theo Aizen nên chắc chắn sẽ rơi vào tầm ngắm của hắn.

Còn Kurotsuchi Mayuri là một tên điên, chẳng có ai thích tên này cả cho dù có giết Mayuri cũng chẳng ai quan tâm. Mặc dù Mayuri Kurotsuchi có rất nhiều cống hiến cho Soul Society nhưng không thể phủ nhận 1 việc là ai cũng ghét tên này.

Theo suy nghĩ của hắn thì Kurotsuchi Mayuri quả là một mục tiêu tuyệt vời. Còn Kaname Tousen hắn sẽ để cho tên này sống lâu một chút rồi sau đó sẽ đi tới Hueco Mundo tự tay giết hắn ta.

Vào lúc 1 giờ đêm sau khi nhận được cái tin nhắn quái dị của Urahara thì hắn cùng Orihime và Sado tập trung tại cửa hàng của ông ta.

- Tất cả đã đến rồi đấy à, mau vào đi - gương mặt của Urahara vẫn cười cợt như mọi khi.

Khi bọn hắn định đi vào trong thì một bóng người xuất hiện.

- Khoan đã!!!

Mọi người quay lại thì thấy Uryuu mặc bộ trang phục của Quincy xuất hiện ở đầu hẻm.

- Cậu vẫn chưa cho tôi biết bí mật về cái chết của mẹ tôi nên tôi không thể để cậu đi chịu chết được - Uryuu đẩy mắt kính nói - tôi sẽ đi cùng với cậu để phòng khi cậu hấp hối thì tôi sẽ moi thông tin đó ra khỏi miệng cậu.

Với tính cách Tsundere của Uryuu thì đương nhiên là cậu ta sẽ không thừa nhận là bản thân mình muốn giúp đỡ hắn rồi.

- Được rồi vậy thì chúng ta cùng khởi hành thôi - Urahara nhìn thấy Uryuu thì chỉ trầm lặng một chút sau đó lại khôi phục vẻ mặt bình thường.

Bọn hắn đi theo Urahara xuống dưới tầng hầm và đi tới trước 1 cái khung kỳ lạ hình chữ nhật được dựng nên bởi 4 thanh trụ được dán kín bởi những tờ giấy.

- Đây chính là cánh cổng để đi tới thế giới của người chết,Senkaimon - Urahara quay đầu lại nói.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 420: SOUL SOCIETY (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 5/10)

- Để có thể đi vào Soul Society thì bắt buộc phải ở thể linh hồn giống như Shinigami hoặc Hollow. Trong những trường hợp khác như linh hồn bị tách khỏi cơ thể nhưng vẫn bị trói buộc bởi số mệnh thì họ không chỉ không thể đi tới Soul Society mà còn rất khó di chuyển nữa - Urahara nói - chính vì vậy nên chúng ta mới cần đến Reishi Henkan Ki (霊子変換機 Linh Tử Biến Hoán Cơ) để có thể chuyển đổi từ dạng Kishi (器子 Khí Tử) của người sống sang dạng Reishi (霊子 Linh Tử) của linh hồn.

Mọi người nhìn về phía chiếc Senkaimon tạm bợ của Urahra mà gật đầu.

- Các cậu cứ yên tâm là việc chuyển đổi này không đau đâu, nó chỉ diễn ra trong nháy mắt thôi - Urahara nói tiếp - chỉ có một vấn đề duy nhất là thời gian cánh cổng này mở ra chỉ có 4 phút mà thôi.

Senkaimon của Urahara mặc dù chỉ là tạm bợ nhưng ông ta cũng từng là một nhà nghiên cứu lỗi lạc Soul Society nên nó vẫn rất ổn định. Chỉ có điều cho dù Urahara có giỏi đến đâu thì chiếc Senkaimon được xây dựng chỉ trong 1 tuần này vẫn không thể bằng được Senkaimon mà Soul Society đã sử dụng trong hàng ngàn năm qua.

Thời gian mà Senkaimon của Urahara mở ra chỉ có 4 phút mà thôi, trong khoảng thời gian này nếu như không thể đi tới được Soul Society đúng lúc thì họ sẽ vĩnh viễn kẹt lại ở Dangai (断界 Đoạn Giới).

- Vậy chỉ cần đi qua đó trong vòng 4 phút là được chứ gì - Uryuu đẩy mắt kính nói.

- Không đơn giản thế đâu, để tránh lẻ xâm nhập như Hollow thì trong Dangai tồn tại rất nhiều Kouryuu (拘流 Câu Lưu) nếu như để nó chạm vào thì không bao giờ có thể thoát ra khỏi Dangai được đâu - Urahara nói.

- Tất cả đã chuẩn bị xong chưa - Yoruichi lên tiếng - ngay khi cánh cửa được mở ra thì mọi người phải lập tức nhảy vào đó.

Bọn hắn gật đầu, Urahara và người trợ tá của ông là Tessai Tsukabishi bắt đầu kích hoạt Senkaimon.

- Ù Ù Ù….

Ngay khi cánh cổng sáng lên thì 4 người bọn hắn cùng với Yoruichi trong dạng mèo liền xông vào trong Senkaimon.

Bước qua Senkaimon một Dangai tối tăm và u ám hiện lên trước mắt bọn hắn với hai bên tràn ngập những dòng chảy kỳ lạ đang thu hẹp dần lại.

- Mau tiến lên phía trước nếu không sẽ bị Kouryuu chạm vào đấy - Yoruichi hô lên khiến cho tất cả cùng bắt đầu chạy.

Cả 5 người cùng nhau chạy dọc theo con đường phía trước để xông qua Dangai. Hắn chạy ở sau cùng để phòng khi có ai đó bị tụt lại phía sau hắn có thể giúp đỡ kịp thời.

Bọn hắn một đường hữu kinh vô hiểm đi qua Dangai và tới được phía bên kia của cánh cổng.

Vọt qua cánh cổng phát sáng tất cả bọn hắn liền rơi từ trên không xuống do cánh cổng của Urahara xuất hiện ở trên không trung.

Cũng may là có 3 người trong số bọn hắn biết bay. Hắn thì không phải nói, hắn dùng Bukuujutsu đỡ lấy Orihime và Sado rồi bay từ từ xuống. Yoruichi vốn là Shinigami và Uryuu là Quincy nên có thể tập trung Linh Tử dưới chân rồi đứng lên chúng giúp họ di chuyển được trên không.

Bọn hắn đáp xuống đất và bắt đầu quan sát xung quanh.

- Đây chính là Soul Society à - hắn nhìn xung quanh một chút.

- Đúng vậy, đây chính là Rukongai (流魂街 Lưu Hồn Nhai) một vùng rộng lớn phía bên ngoài của Seireitei (瀞霊廷 Tịnh Linh Đình). Nó được chia làm 320 quận thuộc 4 hướng Đông, Tây, Nam, Bắc đánh số từ 1 đến 80 tùy theo khoảng cách từ nơi đó đến Seireitei - Yoruichi giải thích.

Ngoại trừ Seireitei được các Shinigami bảo vệ ra thì chỉ có những khu vực gần với Seireitei mới được quản lý chặt chẽ. Điều đó cũng có nghĩa là 4 quận số 1 của Rukongai là nơi bình yên và có trị an ổn định nhất và ngược lại khu 80 là rộng nhất nhưng lại hỗn loạn nhất.

Những nơi ở rìa ngoài của Rukongai thường là những khu ổ chuột tràn đầy lũ tội phạm sống ở đó.

Khu vực mà bọn hắn đang đứng đây thuộc quận 1 nằm ở phía tây của Seireitei gần với Hakutoumon (白道門 Bạch Đạo Môn) do Jidanbou Ikkanzaka canh gác.

- Sao không thấy ai ở đây vậy - Uryuu nhìn về những căn nhà ở xung quanh và nói.

- Không phải là có không có ai mà là họ không muốn đi ra thôi - hắn nói.

Hắn có thể cảm nhận được đang có rất nhiều linh hồn trốn ở bên trong những căn nhà này. Do linh hồn của những người này quá yếu ớt nên Uryuu không thể cảm nhận được họ mà thôi.

- Vậy chúng ta phải làm gì tiếp đây - Sado hỏi.

Bình thường theo tính cách của hắn thì hiển nhiên là hắn sẽ nói là phá cửa xông vào nhưng theo hắn nhớ thì Yoruichi sẽ dẫn bọn hắn tới gặp cô nàng ngực bự nóng tính Shiba Kuukaku nên liền giữ im lặng.

- Tôi có một người bạn có cách để đưa chúng ta vào Seireitei - Yoruichi nói.

Trong lúc Yoruichi còn đang nói chuyện thì bỗng nhiên có một loạt những tiếng động phát ra từ phía những căn nhà.

- Shitaba, đừng tới đó!! - một người thanh niên thấp bé đuổi theo một cậu bé tóc nâu đang chạy về hướng này.

- Em là con vẹt Shitaba nè anh - cậu bé tóc nâu vẫy vẫy tay về phía bọn hắn và hô lên.

- Shitaba!? - Sado nhìn thấy cậu bé này thì bất ngờ.

Cậu bé này chính là linh hồn bám trên con vẹt mà lúc trước được Sado bảo vệ. Người thanh niên đuổi theo phía sau thấy cậu bé Shitaba quen biết với bọn hắn thì không đuổi theo nữa. Những linh hồn người dân ở trong nhà thấy vậy thì cũng không trốn nữa mà bắt đầu đi ra.

Sau khi biết được bọn hắn không có ý định làm hại đến mình thì những linh hồn ở đây đón tiếp bọn hắn một cách nồng nhiệt. Bọn hắn tiến hành nghỉ qua đêm ở trong căn nhà của trưởng làng.

- Trưởng làng, liệu ông có biết một người tên là Shiba Kuukaku không? - Yoruichi ngồi đối diện với trưởng làng và hỏi - lúc trước cô ta sống ở quanh đây thôi nhưng giờ không biết đã chuyển đi đâu rồi.

- Shiba Kuukaku? Chẳng lẽ mấy người định dùng "nó" để đột nhập vào Seireitei? - trưởng làng kinh ngạc.

Trưởng làng lúc trước còn chưa rõ ý định của bọn hắn nhưng sau khi nghe Yoruichi nhắc tới Shiba Kuukaku thì lập tức hiểu ra ý định của bọn hắn.

- Tôi hiểu rồi, tôi sẽ vẽ bản đồ chỉ đường tới đó cho mấy người - trưởng làng suy nghĩ một chút sau đó nói.

Sau khi nhận được tấm bản đồ chỉ đường của trưởng làng thì sáng hôm sau bọn họ xuất phát tới nơi ở của Shiba Kuukaku.

Đi xa Seireitei về hướng tây băng qua 1 số dãy núi thì bọn hắn đã tới được chỗ của Kuukaku.

Nhìn căn nhà nhỏ có hai cánh tay to lớn bằng đá mọc lên từ dưới đất với một tấm băng rôn màu đỏ được treo giữa 2 cánh tay với dòng chữ “Shiba Kuukaku” to lù lù ở trên.

Nếu như ai mà còn không biết đây là nơi ở của Kuukaku nữa thì quả thật là mù dở. Ngoại trừ điều này ra thì bên trên căn nhà còn có môt cái ống khói rất lớn so với căn nhà nhỏ này nữa.

Khi bọn hắn tiến tới gần căn nhà nhỏ này thì bỗng nhiên xuất hiện 2 người đàn ông cản đường bọn hắn lại.

- Các người là ai, sao lại mặc quần áo quái dị thế kia? Lại còn có cả một tên mặc quần áo giống Shinigami nữa - hai người này trông rất giống nhau nên có lẽ là hai anh em - bọn ta là Koganehiko và Shiroganehiko, sẽ không để bọn mi đi qua đây đâu, hãy biến đi hoặc là chết.

Trong lúc đang buông lời dọa nạt bỗng nhiên 2 tên Koganehiko và Shiroganehiko này nhìn thấy Yoruichi trong dạng con mèo thì lập tức nhận ra cô.

- A… là ngài sao Yoruichi-sama!! - Koganehiko và Shiroganehiko kinh ngạc thốt lên.

Koganehiko và Shiroganehiko đã là hộ vệ của gia tộc Shiba từ khi bọn họ còn là một quý tộc cùng với bốn gia tộc quý tộc hiện tại nên chỉ cần nhìn sơ qua bọn họ đã nhận ra được Yoruichi.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 421: SHIBA KUUKAKU (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 6/10)

Sau khi nhận ra Yoruichi thì Koganehiko dẫn bọn hắn xuống tầng hầm của căn nhà. Đi được một đoạn cầu thang khá dài thì bọn hắn tới được một căn phòng ở sâu dưới lòng đất.

- Xin hãy đợi ở đây một chút - Koganehiko nói.

Ông ta bước tới gần cánh cửa gỗ của căn phòng và định gõ cửa thì bỗng có một giọng nói phát ra từ bên trong căn phòng.

- Có phải Koganehiko không - người này hỏi - xem ra là có khách đến chơi. Lâu lắm rồi mới có người đến thăm ta đấy, mau dẫn họ vào đi.

- Vâng - Koganehiko vội vàng mở cửa ra cho bọn hắn đi vào.

Bước vào trong thì hắn thấy được một căn phòng khá rộng rãi, ở giữa căn phóng có một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi trên một tấm nệm.

Người phụ nữ này có một mái tóc đen rối bời được quấn lại một cách sơ sài bằng một tấm vải trắng. Cô ta mặc một chiếc yếm màu đỏ cổ trễ để lộ toàn bộ phần lưng và nửa bộ ngực màu mỡ của mình cùng một chiếc váy màu trắng trông hết sức gợi cảm.

Điểm đặc biệt ở người phụ nữ này là cánh tay phải của cô ta bị đứt tới gần vai và được quấn những sợi băng vải trắng xung quanh phần tay bị cụt.

Shiba Kuukaku Lv 94

Kuukaku mặc dù không phải Shinigami nhưng dù sao cô cũng là gia chủ của tộc Shiba đã từng là 1 trong 5 đại quý tộc của Seireitei. Cô là một chuyên gia Kidou và một pháo thủ xuất xắc nên mặc dù không bằng được các đội trưởng nhưng cũng đủ sức ngang hàng với các tam tịch thậm chí là đội phó nếu họ không biết Bankai.

- Đã lâu rồi không gặp lại cô Yoruichi - Kuukaku nhìn Yoruichi và nói.

Tộc Shiba từng là một quý tộc thì hiển nhiên thân là tộc trưởng Kuukaku sẽ rất thân thiết với cựu tộc trưởng của tộc Shihouin là Yoruichi rồi.

- Ủa lũ nhóc này là ai đây - Kuukaku nhìn bọn hắn hỏi.

Kuukaku quan sát vẻ mặt ngạc nhiên của mấy người Orihime còn đang kinh ngạc khi biết cô là phụ nữ sau đó thì nhìn vẻ mặt bình thản của hắn và bộ Shihakushou mà hắn đang mặc thì ánh mắt của cô trở nên chăm chú.

- Hôm nay tôi tới là để nhờ cô giúp cho 1 việc - Yoruichi cắt đứt dòng suy nghĩ của Kuukaku.

Yoruichi nói với Kuukaku về kế hoạch đột nhập Seireitei và giải cứu Rukia và cuối cùng Kuukaku cũng đã nhận lời giúp đỡ bọn hắn.

- Tôi giúp đỡ cô vì tôi tin tưởng cô Yoruichi nhưng điều đó không có nghĩa là tôi tin tưởng bọn nhóc này - Kuukaku nói - vì vậy cho nên tôi muốn cử một người của tôi đi theo các người, cô không phản đối chứ?

- Tất nhiên là không - Yoruichi nói.

Vậy là Kuukaku dẫn đứa em trai của mình là Ganju ra gặp bọn hắn.

- Hả!?! - Ganju vừa xuất hiện thì đã nhìn chằm chằm vào hắn.

Hoặc nói đúng hơn là cậu ta chú ý tới bộ Shihakushou ở trên người hắn.

- Shinigami? Onee-sama sao chị lại muốn giúp đỡ tên Shingami này chứ? - Ganju lớn tiếng - hãy cút đi tên Shinigami!!! Chúng ta sẽ không bao giờ giúp đỡ ngươi đâu!!!

- Bốp!!!

Ganju còn đang hò hét với hắn thì đã bị Kuukaku cho ăn 1 đấm vào đầu.

- Ui da… - Ganju dính cú đấm của Kuukaku thì ngã gục xuống sàn nhưng vẫn cố nói - nhưng mà Onee-sama

- Ai cho phép mi phản đối quyết định của ta hả - Kuukaku thấy Ganju vẫn cố cãi thì cho ăn thêm 1 đá nữa.

Sau khi bị cho ăn đòn thì Ganju liền trở nên nghe lời hơn nhiều, có lẽ từ nhỏ cậu ta đã bị Kuukaku bắt nạt nên rất sợ chị gái mình.

Hắn cảm thấy tội nghiệp thay cho Ganju khi có một bà chị như vậy. Theo hắn thấy thì Kuukaku có những nét rất giống Anko ở những sở thích quái dị là thích gây chú ý. Còn vẻ bạo lực này thì lại có chút giống với Tsunade, đặc biệt là bộ ngực màu mỡ kia.

Dạy dỗ Ganju xong thì Kuukaku dẫn bọn hắn xuống bên dưới bệ phóng của khẩu pháo Kakaku Hou (花鶴砲 Hoa Hạc Pháo) của mình.

Sau khi Koganehiko và Shiroganehiko quay tay một hồi để đưa bệ pháo Kakaku Hou lên trên mặt đất thì Kuukaku giao cho bọn hắn viên Reishuukaku (霊集核 Linh Tập Hạch).

- Hãy thử truyền Linh Lực vào đó xem nào - Kuukaku nói với hắn.

Hắn liền truyền linh lực vào bên trong viên Reishuukaku và tạo ra một vòng tròn bảo hộ ở xung quanh mình. Đối với hắn thì việc điều khiển Linh Lực là quá đơn giản, hắn không đần độn như tên Ichigo chính gốc.

Ngoại trừ hắn ra thì những người còn lại không thể thực hiện được việc này ngay từ lần đầu tiên nên đã được Koganehiko và Shiroganehiko dẫn xuống phòng luyện tập ở dươi đất để tập luyện còn hắn thì dạp chơi ở xung quanh.

Đến gần chiều tối hắn xuống kiểm tra thì Orihime đã dễ dàng sử dụng được Reishuukaku còn Sado và Uryuu thì vẫn còn có chút không ổn định nhưng cũng sắp sửa đạt được mức cân bằng rồi.

Sau bữa tối mọi người đã đi nghỉ ngơi chuẩn bị cho cuộc xâm nhập vào ngày mai. Gần đêm hắn rời khỏi phòng của mình và đi tìm Kuukaku.

- Cộc cộc!! - hắn gõ cửa phòng của Kuukaku.

- Vào đi - giọng của Kuukaku phát ra từ bên trong căn phòng - muộn thế này rồi cậu còn tới đây làm gì?

Lúc này Kuukaku vẫn chưa ngủ mà chỉ ngồi trên tấm đệm của mình uống rượu. Làn ra trắng nõn bạo lộ gần hết ra bên ngoại của cô giờ đỏ ửng lên vì men say khiến cô trông cực kỳ ướt át, quyến rũ.

- Tôi muốn tới hỏi chị về một người - hắn nói.

- Sao cậu biết chắc tôi sẽ biêt về người mà cậu định hỏi - Kuukaku lại rót một chén rượu cho mình và uống cạn.

Hắn đi tới trước mặt của Kuukaku và ngồi xuống cầm lấy chén rượu trên tay cô và tự rót cho mình một ly.

- Hừm… rượu ngon đấy, chỉ là tôi không thích uống rượu cho lắm - hắn nói bâng quơ những điều không liên quan - tôi muốn hỏi chị về một người tên là Shiba Isshin.

- Chú Isshin? - Kuukaku nghe thấy hắn nhắc tới Isshin thì ngạc nhiên.

Hắn chỉ đơn giản tới đây là để xác nhận lại thông tin này mà thôi, xem ra những suy đoán của hắn là đúng.

- Vậy có lẽ… tôi phải gọi chị là Onee-san rồi - hắn mỉm cười.

- Cậu là… con của Isshin-san? - Kuukaku kinh ngạc.

Isshin từng là tộc trưởng của một nhánh thuộc tộc Shiba nên cũng không có gì lạ khi Kuukaku biết đến ông ấy. Nhất là khi Ichigo chuẩn bị đi tới Reioukyuu (霊王宮 Linh Vương Cung) Kuukaku cũng từng nhắc đến việc mình có một người chú và ông ta sẽ buồn nếu cô để Ichigo đi tới Reioukyuu.

Thuộc tộc Shiba mà lại buồn vì Ichigo thì chỉ có thể là cha của Ichigo mà thôi. Hơn nữa Byakuya cũng từng nói rằng Ichigo có những nét rất giống với anh trai của Kuukaku, cựu phó đội trưởng đội 13 Shiba Kaien.

Nếu Isshin quả thật là chú của Kuukaku cũng có nghĩa cô là chị họ của Ichigo.

- Đúng vậy… em chính là con của Shiba Isshin, hiện tại là Kurosaki Isshin.

Ngay khi Kuukaku còn đang ngạc nhiên thì hắn liền hôn lên môi của cô. Kuukaku muốn phản kháng bỗng nhiên cô cảm thấy toàn thân của mình nóng rực lên, cơ thể cô tự động quấn lấy hắn.

Khi hắn trở thành Vampire Shinso thì hắn đã có được một loại năng lực để điều khiển dòng máu. Hắn đã sử dụng huyết thống tử thần của Isshin mà hắn mua được từ hệ thống làm vật dẫn để kích thích Kuukaku.

Giờ đây Kuukaku dường như đã mất đi lý trí của mình và chỉ biết hành động theo bản năng. Hắn kéo mạnh chiếc yếm màu đỏ của Kuukaku ra khiến cho 2 quả cầu thịt to tròn nảy tưng tưng trước mắt hắn.

Chiếc lưỡi của hắn rời khỏi môi của Kuukaku và đi dọc theo cổ xuống tới bộ ngực nảy nở của cô. Hắn ngậm lấy hạt cherry hồng hào của Kuukaku còn bàn tay thì đưa vào bên trong váy của cô.

Làn da của Kuukaku vốn đã đỏ ửng lên bởi rượu nay lại càng thêm hồng hào. Kuukaku cảm thấy cổ họng của mình khát khô nên há miệng ra để thở và bên dưới của mình ngày càng thêm ướt.

- Nhìn chị đã ướt như thế nào rồi này - hắn rút bàn tay ra khỏi váy Kuukaku và đưa lên trước mặt cô.

Trước ánh mắt ngượng ngùng của Kuukaku hắn mút lấy thứ dịch nhờn dính trên ngón tay của hắn và rồi sau đó bắt đầu cởi quần áo của mình ra.

- Em vào đây… - hắn trêu trọc Kuukaku một chút sau đó bất ngờ đâm mạnh vào bên trong của Kuukaku.

Cảm giác đau nhói khi trải qua lần đầu khiến Kuukaku cắn chặt môi, hai chân cô quấn chặt lấy eo của hắn và dùng tay trái ôm lấy cổ hắn mà hứng lấy từng đợt xâm nhập của hắn.

Bên trong căn phòng của Kuukaku phát ra từng tiếng rên rỉ của đôi nam nữ đang ân ái nhưng lại bị một lớp màn mỏng cản lại khiến người bên ngoài không thể nghe thấy được gì.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 422: SEIREITEI (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 7/10)

- Mấy người đã chuẩn bị xong hết chưa - với sự giúp đỡ của hắn thì Kuukaku đã không còn đau nữa mặc dù mới trải qua đêm đầu đời của mình.

Lúc này tất cả bọn hắn tập trung ở dưới bệ phóng của khẩu Kakaku Hou để tiến hành xâm nhập vào Seireitei.

Kuukaku sẽ tiến hành bắn pháo vào lúc mặt trời mọc nhằm che giấu tung tích của viên đạn bằng ánh sáng mặt trời.

Ngay khi ánh sáng mặt trời đầu tiên xuất hiện thì Kuukaku liền điều chỉnh nóng pháo rồi khai hỏa.

- Bùm!!!

Bọn hắn đứng trong quả cầu bảo hộ do viên Reishuukaku tạo ra và được bắn mạnh lên trời bởi khẩu pháo linh lực của Kuukaku. Khi đạt đến độ cao nhất định thì quả cầu bảo hộ liền đổi hướng và lao thẳng về phía đông.

Ganju sử dụng ấn chú để điều khiển hướng đi của quả cầu giúp nó bay ổn định. 5 người bọn hắn tăng thêm một chút Linh Lực để cân bằng sự thay đổi Linh Lực trong khi Ganju niệm chú.

Chỉ sau một thời gian ngắn mà bọn họ đã bay tới phía trên của Seireitei.

- Mọi người hãy mau nâng mức Linh Lực lên cực đại mau - Yoruichi hét lên.

Mấy người Orihime lập tức dồn toàn bộ Linh Lực của mình vào quả cầu nhằm làm nó trở nên cứng rắn hơn. Hắn cũng chuẩn bị làm vậy nhưng bỗng nhiên sự cân bằng của quả cầu trở nên lung lay.

- Ichigo mau dừng lại, đừng truyền Linh Lực vào nữa - Yoruichi lại hét lên.

Lượng Linh Lực của hắn quá kinh khủng nếu truyền hết vào sẽ gây mất cân bằng nghiêm trọng khiến quả cầu bị vỡ nát. Chính vì vậy hắn phải điều chỉnh mức cực đại theo tiêu chuẩn của mấy người Orihime.

Chỉ có điều Orihime và mấy người khác chỉ có lượng Linh Lực có hạn, cùng lắm là tương đương cấp tam tịch mà thôi, Linh Lực do họ phát ra không đủ để khiến quả cầu này xuyên qua được Shakonmaku (遮魂膜 Già Hồn Mạc) do Sekkiseki (殺気石 Sát Khí Thạch) tạo nên.

- Mội người đừng tách nhau ra!!! - Yoruichi hét lớn.

Ngay sau khi Yoruichi lên tiếng cảnh báo thì quả cầu Linh Lực của bọn hắn liền va thẳng vào Shakonmaku và dần nứt ra.

- Có cái gì đâm xuyên qua Shakonmaku kìa - đám Shinigami đang tuần tra ở bên dưới nhìn thấy quả cầu của bọn hắn đang ma sát với Shakonmaku thì kinh ngạc.

Sau khi đâm xuyên qua Shakonmaku thì màn chắn Linh Lực do Reishuukaku tạo nên liền vỡ ra và va chạm với Shakonmaku gây ra một cơn bão Linh Lực đẩy bọn hắn ra 4 hướng khác nhau.

Trong đó Yoruichi bám vào người Orihime, Uryuu bị Ganju tóm lấy. Riêng hắn và Sado thì lại bị tách ra riêng biệt. Vốn dĩ hắn có thể Teleport tới bên cạnh bất kỳ ai hắn muốn nhưng hắn đã nghĩ rằng đi một mình sẽ tiện cho hắn hành động hơn nên hắn quyết định tách riêng ra khỏi đoàn.

Trong số những người này thì người đáng lo nhất là Orihime đã có Yoruichi đi cùng nên hắn yên tâm, Uryuu khi tháo chiếc găng tay Sanrei Shuutou (散霊手套 Tán Linh Thủ Sáo) của Quincy thì sẽ tạm thời có được sức mạnh ngang với cấp đội trưởng nên Ganju đi cùng cậu ta không có gì nguy hiểm cả.

Sado thì lại càng không đến lượt hắn phải lo lắng, cậu ta có thể tự lo cho bản thân.

- Bịch….

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống một mái nhà và quan sát xung quanh. Có vẻ như lúc này vẫn chưa có ai tìm thấy hắn.

Hình bóng của hắn bỗng mờ dần đi, trong ánh sáng le lói của buổi bình minh này hình dáng của hắn giống như lẩn khuất trong những góc tối.

Hắn di chuyển rất nhanh giữa các tòa nhà và lướt qua rất nhiều kẻ đang tiến hành tuần tra nhưng bọn chúng lại không thể phát hiện ra hắn.

Với những kỹ năng ninja của hắn thì việc di chuyển mà không để cho kẻ khác phát hiện ra là quá đơn giản. Lúc này nếu như hắn muốn thì hắn thậm chí có thể đột nhập vào Senzaikyuu (懺罪宮 Sám Tội Cung) để giải cứu Rukia nhưng hắn lại không làm như vậy.

Hắn tiến gần tới trụ sở của Gotei 13 và dự định tiến vào trong nhưng bỗng nhiên lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc chiếc Kimono hoa hoét giống như của phụ nữ giắt 2 thanh kiếm ở thắt lưng đứng ở đó nhìn về phía hắn.

Vừa nhìn thấy người này thì hắn biết ông ta đã phát hiện ra hắn rồi nên hắn cũng không thèm lẩn trốn nữa.

- Ô… ở đó có người sao? - người đàn ông trung niên tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn.

Shunsui Kyouraku Lv 163

Đội trưởng đội 8 Shunsui Kyouraku, tổng đội tưởng tương lai của Gotei 13!!!

- Ra là ông, thảo nào ông có thể phát hiện ra tôi - hắn nhìn Shunsui nói.

- Cậu quen tôi sao? - Shunsui vẫn giữ vẻ mặt ngạc nhiên nói.

Hắn hiểu rõ tính cách hời hợt của Shunsui nên cũng không phí lời với ông ta nữa.

- Chuyện đó không quan trọng đâu - hắn nói - quan trọng là... nếu như ông không tránh ra thì ông sẽ chết đấy.

Thanh Kotsurei chui ra từ lòng bàn tay của hắn, hắn nắm chặt chuôi kiếm và nhìn thẳng về phía Shunsui.

Shunsui là kẻ địch mạnh nhất mà hắn từng gặp nên hắn tuyệt đối không thể lơ là được.

Cảm nhận được chiến ý do hắn phát ra thì nụ cười nhạt của Shunsui hơi đọng lại.

- Xem ra cậu là một kẻ nguy hiểm - Shunsui rút song kiếm của mình ra - phiền thật đấy, gặp ngay phải tên Ryoka (旅禍 Lữ Họa, hiểm họa đi ngang qua) mạnh thế này.

Ngay khi rút kiếm ra thì khí thế của Shunsui thay đổi hắn, mặc dù Lv của ông ta chỉ cao hơn chân thân của Alucard một chút nhưng Alucard lại không có Zanpakuto.

Nếu như ông ta dùng đến Bankai… không, thậm chí chỉ là Shikai thôi thì cũng có khả năng cao là hắn sẽ thua nếu không biến thân thành Super Saiyan.

Nhưng những điều sẽ khiến hắn khiếp sợ sao? Câu trả lời là…

Không!!!

- Uỳnh!!!

Một luồng Linh Lực khủng khiếp tràn ra từ trong người hắn, bầu trời của Seireitei bị luồng Linh Lực to lớn của hắn khiến cho biến sắc.

- Chiến nào - đôi mắt của hắn lúc này tràn ngập sự hưng phấn.

Shunsui đang tập trung nhìn vào hắn thì bỗng nhiên ông ta nhận ra hắn đã biến mất. Hắn Teleport ra phía sau lưng của Shunsui và vung kiếm chém vào lưng của ông ta.

- Keng!!!

Shunsui lập tức quay lại đằng sau và đỡ lấy nhát chém của hắn bằng thanh Tachi (太刀 Thái Đao) rồi dùng thanh Wakizashi (脇差 Hiếp Sái) tấn công hắn.

Hắn liền xoay lưỡi kiếm rồi đâm thẳng về phía con mắt của Shunsui. Nhận thấy lưỡi kiếm của hắn dài hơn Shunsui liền lui lại tránh né lưỡi kiếm của hắn.

Shunsui lùi lại thì hắn lại tiến lên, lợi dụng độ dài của thanh Kotsurei hắn ép cho Shunsui phải đổi tay liên tục để phòng thủ mà không thể tận dụng được lợi thế của phái song đao.

Hắn dùng hai tay nắm chặt chuôi kiếm bổ mạnh về phía Shunsui, ông ta vội vàng đưa 2 thanh kiếm của mình tạo thành hình chữ X chắn ở trước mặt.

Katon: Goukakyuu no Jutsu!!!

Bỗng hắn hít một hơi thật sâu và phun ra một quả cầu lửa vào Shunsui.

- Sao vậy? Chiêu đó rõ ràng không thể làm ông bị thương mà cùng lắm chỉ làm cháy quần áo mà thôi - hắn nhếch mép cười - mà nhìn kỹ thì chiếc Kimono lòe loẹt đó cũng không phải là Shihakushou. Hay là… ông sợ chiếc Kimono đó bị tổn hại…

Hắn vừa nói đến câu này thì khí thế của Shunsui lập tức biến đổi, vẻ đùa cợt của ông ta đã biến mất thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc và có phần tức giận.

- Xem ra ta phải dạy cho thằng nhóc nhà ngươi một bài học rồi - Shunsui đưa hai thanh kiếm ra phía trước tạo thành hình chữ thập và bắt đầu nói - hana kaze midarete, kashin naki, tenpū midarete, tenma warau (花風紊れて • 花神啼き • 天風紊れて • 天魔嗤う Hoa Phong Vấn (rối loạn), Hoa Thần Đề (khóc lóc), Thiên Phong Vấn, Thiên Ma Si (chê cười)). Katen Kyōkotsu!!!

Shunsui vừa dứt lời thì song kiếm của ông ta lập tức biến thành một đôi song chiến đao màu đen có tạo hình uốn lượn bắt mắt.

Ngay khi Shunsui dùng Shikai thì Linh Áp của ông ta tăng vọt lên và ép thẳng lên cơ thể của hắn.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 423: SHIKAI (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 8/10)

Linh Áp của một đội trưởng là cực kỳ mạnh, đặc biệt là một người được xếp vào hàng 1 trong những đội trưởng mạnh nhất như Shunsui.

Hắn cảm thấy thể linh hồn của mình bị Linh Áp của Shunsui đè lên giống như bị một ngọn núi lớn ép lên cơ thể vậy.

- Ta khuyên cậu nên trở về đi, cậu vẫn chưa đủ trình độ để chống lại Soul Society đâu - Shunsui nói.

- Vậy sao….

Hắn thì thầm một tiếng sau đó bỗng nhiên xuất hiện trước mặt của Shunsui.

- KENG!!!

- Uỳnh!!!!

Lưỡi kiếm của hắn và Shunsui va vào nhau tạo nên một luồng khí áp đẩy bay mọi thứ xung quanh. Hắn sau khi tấn công thì không dừng lại mà lại biến mất.

Hình bóng của hắn thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt của Shunsui. Cơ thể hắn đã từng trải qua việc huấn luyện trong phòng trọng lực lên tới cả trăm lần thì không thể nào lại bị Linh Áp của Shunsui làm ảnh hưởng đến tốc độ được.

- Keng!!

Shunsui lại vung đao chém bay đường kiếm của hắn sau đó lùi lại nhưng hắn lại lập tức xuất hiện phía sau ông ta.

- Ông không theo kịp tốc độ của tôi đâu - hắn nói.

Với skill [Teleport] và lượng Mp dồi dào của hắn thì việc bắt kịp chuyển động của hắn gần như là không thể. Đây không còn là vấn đề tốc độ mà do Teleport là kỹ năng dịch chuyển tức thời.

- Xoạt!!!

Hắn lập tức vận sức vung kiếm chém qua người Shunsui. Tưởng rằng thân thể của Shunsui sẽ bị hắn chém ra làm 2 khúc nhưng bỗng nhiên hắn lại Teleport khỏi chỗ đang đứng và quay lại nhìn chằm chằm vào hình bóng của Shunsui.

- Tàn ảnh? - hắn nhìn vào tàn ảnh của Shunsui vừa bị mình chém trúng thì hơi cảnh giác.

- Không thể ngờ được cậu lại nhận ra nhanh như vậy - Shunsui xuất hiện ở bên cạnh đó và nói với vẻ mặt buồn thiu - Kageokuri (影送り Ảnh Tổng) là một trò chơi được Katen Kyoukotsu hiện thực hóa.

Shikai của Shunsui có thể biến những trò chơi của trẻ con thành hiện thực. Kageokuri có thể khiến hắn nhầm lẫn giữa bản thân Shunsui và cái bóng của ông ta. Hắn càng chăm chú nhìn vào Shunsui thì càng dễ bị ông ta dùng cái bóng của mình để đánh lừa.

- Cậu có biết trò Duruma-san ga Koronda không? - Shunsui hỏi hắn.

- Vậy ý ông tôi là “ma” đúng không - hắn đáp lại.

- Đúng rồi đấy - bỗng nhiên giọng của Shunsui vang lên từ phía sau lưng hắn.

Shunsui đã di chuyển đến phía sau lưng của hắn và chuẩn bị tấn công thì bỗng nhiên ông ta bị khựng lại.

- Ông thua rồi - hắn không quay lại và nói - theo luật thì ông phải di chuyển mà không để “ma” là tôi nhìn thấy, nhưng ông đã bị tôi phát hiện rồi.

Hắn dần quay đầu lại và Shunsui trừng to mắt nhìn về phía con mắt màu trắng ở giữa trán của hắn.

- Byakugan của tôi có thể quan sát 360° mà không hề tồn tại góc chết, mọi di chuyển của ông đều rơi vào tầm mắt của tôi.

- Xoạt!!! - hắn vung kiếm chém về phía Shunsui.

- Phụt!!!

Shunsui giơ cánh tay của mình lên đỡ và bị hắn chém một vết dài trên cẳng tay trái.

- Ông còn trò chơi gì thử nói hết ra xem nào? - hắn không truy kích Shunsui nữa mà đứng ở đó.

Hắn biết vừa rồi có thể chém bị thương Shunsui là do bản thân hắn lợi dụng yếu tố bất ngờ mà thôi, giờ đây ông ta đã trở nên cảnh giác hơn rồi.

Shunsui đứng ở đó mà suy nghĩ đối sách. Ông ta cảm thấy như bản thân mình bị hắn bắt bài, mọi chiêu thức của ông ta đều bị hắn nắm được sơ hở và đưa ra đối sách.

- Xem ra là tôi đã coi thường cậu rồi - Shunsui thở dài - bây giờ tôi sẽ nghiêm túc đấu với cậu đây.

Shunsui nâng hai thanh đao lên mà không thèm để ý đến vết thương ở trên tay của mình.

- Vậy ông nghĩ rằng nãy giờ tôi đánh nghiêm túc sao?

Câu nói này của hắn khiến cho cơ bắp của Shunsui như thắt lại, ông ta bỗng cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm phát ra từ thanh Zanpakuto của hắn.

- Hai ni Kaware (灰はいに変われ Biến thành tro tàn) Kotsurei.

Thanh Kotsurei của hắn chuyển từ màu trắng của xương sang màu xám tro. Hắn nhẹ nhàng nâng thanh Kotsurei lên chĩa về phía Shunsui.

- Tomogoroshi no Haikotsu (共殺の灰骨 Cộng Sát chi Hôi Cốt)

Trong nháy mắt Shunsui thấy hắn lại biến mất khỏi tầm nhìn của mình thì liền vung đao ra sau theo bản năng như hình bóng của hắn vừa xuất hiện thì đã lại biến mất.

- Xoẹt!!!

Shunsui bị hắn chém trúng lập tức biến thành tàn ảnh và xuất hiện ở một vị trí khác. Shunsui không rõ năng lực Shikai của hắn là gì nhưng linh tính của ông ta mách bảo rằng tuyệt đối không thể để nó chém trúng.

Shunsui vận dụng Shunpo và Kageokuri liên tục tránh né những đợt tấn công của hắn. Nhưng càng né tránh nhiều thì ông ta càng cảm thấy chiêu Kageokuri của mình trở nên vô tác dụng, hắn không còn bị đánh lừa bởi cái bóng của ông ta nữa.

Đúng ra sức mạnh và tốc độ của Shunsui hơn hẳn hắn nhưng do chưa nắm rõ năng lực Shikai của hắn là gì nên ông ta không muốn mạo hiểm.

Cuối cùng Shunsui nhận ra né tránh không phải là cách nên liền chủ động tấn công.

Shunsui xoay 2 thanh đao theo hướng ngược nhau tạo thành một vòng tròn, hai lưỡi đao gió phát ra từ 2 thanh đao cuốn lấy nhau trở thành lốc xoáy bao quanh hắn.

- Shinra Tensei!!!

Một lực đẩy bắn ra và đẩy bay cơn lốc xoáy do lưỡi đao gió tạo thành. Lợi dụng sơ hở trong đòn đánh của Shunsui hắn liền lao tới và vung đao lên.

- Xoẹt!!!

Lần này Shunsui không kịp sử dụng Shunpo hay Kageokuri để né tránh nên chỉ có thể nghiêng người ra phía sau để né.

Lưỡi kiếm của hắn sượt qua người của Shunsui và phần mũi kiếm chạm nhẹ vào chiếc mũ rơm ông ta đang đội.

- Chậc!! - hắn tặc lưỡi.

Kinh nghiệm chiến đấu của Shunsui quá phong phú khiến cho từ nãy tới giờ hắn không thể chém trúng ông ta.

Shunsui lui ra sau đang định nói gì đó thì bỗng nhiên thấy có những hạt bụi nhỏ rơi xuống mũi mình.

!!!

Shunsui hơi liếc mắc lên thì thấy chiếc mũ rơm của mình vừa bị mũi kiếm của hắn chạm nhẹ vào lúc này đã biến thành tro bụi và rơi lả tả xuống.

- Đây là… - Shunsui đưa tay sờ vào đám bụi do chiếc mũ tạo thành vương trên tóc mình khiến mái tóc đen của ông trở nên hoa râm - thanh Zanpakuto của cậu thật là đáng sợ.

Shunsui không dám tưởng tưởng nếu như bị hắn chém trúng dù chỉ là sượt qua thì hậu quả sẽ nghiêm trọng đến thế nào.

Tomogoroshi no Haikotsu (共殺の灰骨 Cộng Sát chi Hôi Cốt) là một kỹ năng hắn đạt được khi sử dụng Shikai. Nó có năng lực giống hệt với huyết kế của Ootsutsuki Kaguya có lẽ hệ thống lấy đó làm hình mẫu cho năng lực của thanh Kotsurei nên hắn mới được giảm giá 50% cho các năng lực như Shikotsumyaku.

Đây là một năng lực cực kỳ mạnh mẽ nhưng chỉ tiếc là nó chỉ có tác dụng khi cận chiến mà không thể phát động từ xa. Điều này cũng khiến hắn không ưa chuộng sức mạnh này lắm.

Lý do hắn dùng tới nó là vì nó không tạo nên động tĩnh gì quá lớn để tránh những đội trưởng khác của Gotei 13 phát hiện tránh tình trạng bị bao vây.

Nhưng xem ra cho dù hắn có cố giấu giếm thì vẫn bị phát hiện ra.

- Xem ra trận chiến hôm nay không thể tiếp tục được rồi - hắn nhìn về phương xa thì thấy có vài nguồn Linh Lực rất mạnh đang chạy tới nơi này.

Shunsui thấy hắn không định đấu tiếp thì cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu như trận chiến này còn tiếp tục thì trừ khi ông ta sử dụng đến Bankai nếu không khó mà đánh bại được hắn. Mà Shunsui cũng không rõ hắn có biết Bankai hay không, nếu như đáp án là có thì ngay cả bản thân ông cũng không biết mình có thể thắng hay không.

Hắn thu lại thanh Kotsurei đã trở về màu trắng như bình thường và rời khỏi hiện trường.

Hắn vừa mới biến mất không được bao lâu thì bên cạnh Shunsui đã xuất hiện 3 người mặc chiếc haori màu trắng ở bên ngoài Shihakushou xuất hiện.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

CHƯƠNG 424: ÂM MƯU (CUNG CHÚC TÂN NIÊN 9/10)

- Cái gì đây? Tên Ryoka (Lữ Họa) đó ép ông phải dùng tới Shikai? - một cậu thiếu niên trông khoảng 14-15 tuổi mặc một chiếc haori màu trắng in chữ Thập nhìn đôi song đao trên tay Shunsui thì cực kỳ ngạc nhiên.

- May mà các cậu đến kịp nếu không thì chắc tôi phải dùng đến Bankai mất - Shunsui giải đi Shikai và thu 2 thanh kiếm lại vào vỏ.

!!!

- Bankai? Ông nghiêm túc đó chứ? - một người mặc chiếc haori in chữ Thất đội một chiếc mũ giáp không lộ mặt nhưng giọng nói của ông ta vẫn tràn đầy sự kinh ngạc.

Khác với vẻ mặt bất ngờ của 2 người kia thì người thứ 3 có mái tóc bện lại thành từng nhúm chĩa ra như con nhím thì lại nở một nụ cười đầy khát máu.

- Vậy là tên Ryoka này rất mạnh?

Shunsui và 2 người kia nhìn thấy vẻ mặt của người này thì lại cảm thấy đau đầu khi có một đồng đội hiếu chiến như vậy.

Hắn sau khi rời khỏi căn cứ của Gotei 13 thì liền hướng đến khu dân cư và tiến hành ẩn nấp.

Hắn tóm lấy 1 tên tử thần tuần tra của đội 10 và dùng Ningendou để hấp thụ trí nhớ của tên này rồi dùng Henge no Jutsu để biến thân thành tên này và đi loanh quanh.

Buổi đêm, người đi lại trong khu phố vẫn rất đông đúc và hầu hết là những Shinigami đang tiến hành tuần tra.

- Mau lên… tập hợp mau… - bỗng một loạt âm thanh hỗn loạn vang lên.

- Yamato, cậu còn đứng đó làm gì, mau tập hợp đi - một Shinigami chạy ngang qua nói với hắn.

Hiện tại hắn đang trong hình dạng của một Shinigami tên là Yamato.

- Có chuyện gì xảy ra vậy Tarou? - hắn hỏi.

- Cậu chưa nghe tin gì sao? Tổng đội trưởng vừa ra lệnh giới nghiêm - Shinigami có tên Tarou hốt hoảng nói - đội trưởng Aizen đã bị sát hại rồi!!

…………..

- Mau lên Yamato - Shinigami có tên Tarou vội vã chạy đi và quay lại nói với hắn.

Hắn chạy theo tên Shinigami này tới gần căn cứ của Gotei 13 thì bỗng nhiên dừng lại. Hắn nhìn thấy vài khuôn mặt quen thuộc đang di chuyển ngược với hướng của hắn.

- Sao vậy Yamato? - Tarou thấy hắn bỗng nhiên dừng lại thì quay lại nhìn.

Tarou thấy hắn nhìn về bên trái thì liền nhìn theo.

- Đó là đội phó Matsumoto mà, cả đội phó Izuru và đội phó Hinamori nữa - Tarou ngạc nhiên - sao họ không tập hợp… mà đội phó Izuru và đội phó Hinamori hình như đang bị áp giải nữa?

Mấy người này cũng đã nhận ra sự xuất hiện của hắn và Tarou, xem ra hai người bọn hắn là xuất hiện sớm nhất sau các đội trưởng và đội phó.

- Là Yamato và Tarou hả, hai cậu hãy mau liên lạc với phòng tạm giam giúp tôi - một cô gái có mái tóc vàng và một bộ ngực rất khủng bố nói với bọn hắn.

Là Matsumoto Rangiku và Hisagi Shuuhei đang áp giải Izuru Kira và Hinamori Momo tới phòng tạm giam.

- Rõ thưa đội phó Matsumoto - Tarou lập tức nghiêm người và chạy đi.

Hắn thấy vậy thì cũng đi theo nhưng trước khi đi vẫn nhìn lướt qua gương mặt vô thần của cô gái có vóc người nhỏ bé mang trên tay băng đội phó đội 5.

Tarou vốn là chân sai vặt của đội 10 nên xử lý mọi chuyện rất nhanh gọn, khi mấy người kia tới thì cậu ta đã bàn giao xong với mấy người thuộc phòng tạm giam rồi.

Hắn đứng ở bên ngoài chờ đợi sau khi Rangiku và Hisagi rời đi thì hắn liền lẻn vào bên trong phòng tạm giam của Hinamori Momo và nhìn thấy cô đang ngồi đó như kẻ mất hồn.

Có vẻ như nhờ thái độ hợp tác của Momo nên không hề có Shinigami trực tiếp canh gác ở bên trong phòng giam khiến hắn có thể dễ dàng đột nhập vào.

- Xin chào - hắn xuất hiện ở phía sau Momo và nói.

!!!

Momo nghe thấy tiếng của hắn thì giật mình lại phía sau.

- Anh là Yamato-san? Sao anh lại xuất hiện ở đây - Momo có nghe Rangiku gọi tên hắn.

Thấy Momo gọi tên Yamato thì hắn mới nhớ ra là hắn vẫn đang duy trì Henge no Jutsu.

- Bụp!!!

Một làn khói trắng hiện lên và hắn lại trở về với khuôn mặt bình thường.

- Ngươi là ai!?! - Momo hét lên, thật may hắn đã bày ra một kết giới cách âm nếu không đã bị lính canh nghe thấy rồi.

- Tôi là ai không quan trọng, tôi tới đây là để báo cho cô biết 1 tin tức - hắn nói - tin tức này liên quan đến Aizen Sousuke.

Chỉ cần liên quan đến Aizen là Momo lại trở nên ngu muội.

- Aizen vẫn chưa chết…

- Cái gì!?! - trong ánh mắt bất ngờ của Momo lại lóe lên một tia hi vọng - nhưng chính mắt tôi đã…

- Đôi khi không thể tin vào giác quan của mình được - hắn cắt ngang lời của Momo - cô nhìn thấy Aizen chết nhưng có thực là hắn ta đã chết không? Hay là… cô nghĩ rằng cô hiểu được con người Aizen, nhưng có thực như vậy không?

- Là sao? Ý anh là đội trưởng Aizen đã lừa tất cả mọi người? - giọng nói của Momo mang theo sự tức giận.

Momo có thể sùng bái Aizen một cách mù quáng nhưng không có nghĩa là cô ấy không đủ thông minh để hiểu được ý của hắn. Nếu như không phải phòng tạm giam này đã khóa lại Linh Lực của Momo thì cô đã liều mạng với hắn vì xúc phạm tới Aizen rồi.

- Cô có tin tôi hay không cũng không quan trọng, không lâu nữa sự thật sẽ được phơi bày ngay thôi - hắn nói - ngày mai Rangiku sẽ mang tới cho cô bức thư của Aizen gửi cho cô, đến khi đó cô có thể lựa chọn tin hay không tin vào những điều trong bức thư. Nhưng ít nhất thì hãy suy sét cho cẩn trọng trước khi hành động.

Sau khi nói xong thì hắn liền biến mất khỏi phòng tạm giam để lại Momo đang chìm trong sự bối rối.

Hắn cũng chẳng có mục đích sâu xa gì khi nói với Momo những lời này, chỉ là hắn không muốn một cô gái tốt như vậy bị Aizen lừa gạt tình cảm mà thôi.

…………..

Hắn rời khỏi nơi đó thì không tiếp tục biến hình thành Yamato nữa mà giữ nguyên hình dạng thật để di chuyển. Lúc này Seireitei đang rối loạn nên hắn có thể dễ dàng di chuyển mà không gặp phải sự cản trở nào vì các đội trưởng và đội phó đang họp bàn về cái chết của Aizen.

Kenbun-shoku no Haki của hắn có thể dễ dàng bao phủ toàn bộ Seireitei nên hắn nắm rất rõ tình hình của những người khác.

Và cuối cùng thì hắn đã phát hiện ra hành tung của 1 trong 2 mục tiêu của hắn.

Hắn có thể cảm nhận được nguồn Linh Lực đang sôi trào ở phía đông của Seireitei, nguồn Linh Lực này khác biệt hoàn toàn so với nguồn Linh Lực của Shinigami.

- Xem ra Uryuu đã giao chiến với tên điên đó rồi - hắn nhìn về phía đông của Seireitei.

Nguồn Linh Lực này chính là sức mạnh Quincy của Uryuu, hiện cậu ta đang giao chiến với một nguồn Linh Lực khác rất mạnh.

Hắn lập tức di chuyển tới phía đông.

- Ủa… - trong lúc đang di chuyển hắn bỗng nhìn thấy 1 cô gái đang nằm dưới đất.

Hắn liền đáp xuống bên cạnh cô gái này và mở ra Byakugan.

- Anh là… - cô gái này nhìn thấy hắn thì ngạc nhiên.

- Im nào, phổi của cô bị dập nát rồi - hắn mở ra Rinnegan và nói.

Banbutsu Souzou no Jutsu (万物創造の術 Vạn Vật Sáng Tạo chi Thuật)

Cô gái này bỗng nhiên cảm thấy lá phổi đã vỡ nát của mình được tái tạo lại… không, là được thay thế bằng một lá phổi khác mới đúng.

- Cô hãy uống cái này đi - hắn lấy ra 1 bình Hp (lớn) và đỡ cô gái này dậy giúp cô ta uống.

Cô gái này hơi hé miệng ra để hắn đổ thuốc vào miệng mình mà không chút do dự. Xem ra cô ta rất tin tưởng hắn.

Sau khi uống vào thứ nước màu đỏ trong bình Hp thì cô gái này cảm thấy mọi đau đớn trên cơ thể mình đều biến mất.

- Cảm ơn anh - cô gái này ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Ting, độ hảo cảm của Kurotsuchi Nemu tăng lên 95.

- Bắt Pet Kurotsuchi Nemu.

Ting, bạn bắt Pet Kurotsuchi Nemu thành công, độ trung thành hiện tại 90.

-------☆☆☆☆-------

------oOo------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!