Sau vài tiếng đồng hồ ngồi xe lửa cùng với việc phải chịu đựng trên chiếc xe ngựa xóc nảy do những con Vong Mã kéo thì khi đám học sinh ngồi vào dãy bàn của nhà mình trong Đại Sảnh Đường chúng đã đói mốc mõm ra và những cái bụng kêu réo đòi được ăn.
Nhưng cả đám đều biết rằng chúng vẫn chưa được ăn cho tới khi nào mà buổi lễ Phân Loại chưa kết thúc nên liền quay qua nói chuyện với nhau để quên đi cái đói.
- Hè vừa rồi ba mình trúng số xổ được 1000 Galleon nên cả nhà mình đã đi tới Ai Cập để du lịch, anh Bill đang làm nhân viên ngân hàng Gringotts ở đó… - Ron nói với đám bạn - mình còn được mua cho 1 cây đũa phép mới toanh nè…
- Chào Ginny, hè rồi em có khỏe không? - hắn mỉm cười với Ginny đang ngồi cạnh Fred và Geogre.
- Cả hè vừa rồi Ginny mặc dù ở Ai Cập cùng cả gia đình nhưng dường như tâm trí con bé lại đang nằm ở đâu vậy - Fred nói.
- Mỗi tối anh đi ngang qua phòng nó thì đều thấy nó đang ngồi chống cằm bên cửa sổ lẩm bẩm “Mình không biết anh Harry đang làm gì nhỉ” - Geogre nhái giọng Ginny làm cho cô bé đỏ bừng mặt.
Kể từ sau khi được hắn cứu ra từ phòng chứa bí mật thì độ hảo cảm của Ginny đã vượt nóc đạt tới max 100 điểm và tự động chuyển thành Pet của hắn.
Giờ thì trong tâm trí của cô bé Ginny đang tuổi dậy thì chẳng có gì khác ngoài hắn. Mỗi 1 lần hắn ở gần thì hồn phách Ginny dường như ở trên mây vậy.
Sau khi tán phét 1 lát thì cuối cùng nghi lễ Phân Loại cũng đã kết thúc. Mỗi 1 nhà đều có thêm vài chục học sinh mới để bù vào số học sinh năm thứ 7 đã tốt nghiệp vào năm trước.
Và vẫn như mọi năm giáo sư Dumbledore đứng dậy nói lời chào mừng năm học mới và sau đó thì tiếp tục giới thiệu nhân sự cho đám học sinh.
- Tôi sung sướng chào mừng hai giáo viên mới gia nhập vào đội ngũ giảng dạy của trường chúng ta. Người thứ nhất là giáo sư Lupin, người đã hào hiệp đồng ý lấp chỗ trống ở bộ môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.
Đám học sinh cùng nhau nhìn về phía người đàn ông mang vẻ hốc hác trong bộ áo trùm cũ kỹ đang ngồi tại dãy bàn của giáo viên và bắt đầu lác đác vỗ tay.
- Việc chỉ định vào chức vụ giáo viên thứ hai trong niên học này là... Vâng, tôi rất tiếc thông báo cho các con biết là giáo sư Kettleburn, giáo sư môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, đã về hưu vào cuối niên học vừa rồi, để có nhiều thời gian chăm sóc các chị còn lại của ông - giáo sư Dumbledore tiếp tục nói - tuy nhiên tôi vui mừng thông báo là vị trí của giáo sư Kettleburn được thay thế bằng chính ông Rubeus Hagrid, người đã đồng ý nhận thêm nhiệm vụ mới này bên cạnh nhiệm vụ giữ khóa trường Hogwarts của chúng ta.
So với giáo sư Lupin lạ mặt và chẳng mấy bắt mắt thì lão Hagrid dù sao cũng có mối quan hệ khá tốt với đám học sinh không phải thuộc nhà Slytherin nên nhận được tràng vỗ tay to và nồng nhiệt hơn nhiều.
Trước khi tới Hẻm Xéo hắn đã nhận được gói quà chứa quyển sách The Monster Book of Monster (Quái thư về quái vật) do lão Hagrid gửi tới trước đó nên hắn biết giáo sư Dumbledore vẫn lựa chọn lão Hagrid làm người dạy bộ môn Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí cho trường.
Sau khi giới thiệu xong về nhân sự mới của trường giáo sư Dumbledore liền ra hiệu cho bữa tiệc được bắt đầu.
Đám học sinh mới liền được chiêm ngưỡng 1 bữa tiệc linh đình cùng với đặc sản đặc biệt tại dãy bàn của Gryffindor. Cả đám học sinh năm thứ nhất mới được phân loại đều không hẹn mà cũng nhau nhìn về phía tên chết đói năm 45 đang ngồi tiêu diệt đống thức ăn trước mặt mình khi mà học sinh năm thứ 2 trở lên đã quá quen với cảnh này.
……………
Buổi sáng ngày hôm sau đám học sinh thức dậy mà vẫn lờ đờ mệt mỏi do ăn quá nhiều vào buổi tối hôm trước.
Cả đám cùng nhau tới dãy bàn của nhà mình để ăn mấy đĩa cháo lót dạ vì cơ thể chúng từ chối những món khác do đã ăn quá nhiều vào tối hôm trước.
Hắn vẫn thoải mái ăn uống thả ga nhờ vào cái dạ dày đặc biệt của người Saiyan và nhận lấy thời khóa biểu từ tay của Geogre.
Hắn có đăng ký 3 môn học mới trong năm thứ 3 này là Arithmancy (Bói Số), Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí và Cổ Ngữ Rune nên lịch học của hắn không có nhiều vấn đề.
Nhưng Hermione thì khác, cô bé đăng ký tất cả các môn nên thời khóa biểu của cô bị chồng chéo lên nhau và cực kỳ rối rắm.
- Hermione, ham học là chuyện tốt nhưng ôm đồm nhiều môn như vậy thì không phải ý hay đâu - hắn nói với Hermione - sao cậu không bỏ môn nghiên cứu Muggles và Tiên Tri đi, chúng gần như là vô dụng thôi.
Tiên Tri cần đến tài năng thiên bẩm chứ không thể cứ học là thành tài được. Một nhà Tiên Tri bẩm sinh rất hiếm có nên khi giáo viên bộ môn Tiên Tri là giáo sư Trelawney chỉ có 1 lời tiên tri thực sự thôi cũng đã được giáo sư Dumbledore trọng dụng. Không phải bộ tộc nào cũng có tài tiên tri như tộc Centaur.
Còn Muggles học thì lại càng vớ vẩn, ngoài trừ những đứa trẻ xuất thân từ gia đình phù thủy ít tiếp xúc với thế giới Muggle thì mới cần đến môn học này chứ còn những phù thủy gốc Muggle như Hermione thì môn học này hoàn toàn vô dụng.
Bản thân phù thủy là 1 chủng tộc mạnh mẽ hơn nên không cần thiết phải biết quá rõ về thế giới Muggles.
Trước đây hắn có nghe 1 số người nói rằng sự thiếu hiểu biết của phù thủy về thế giới Muggle khiến cho họ tụt hậu so với thế giới. Hắn khi đó cảm thấy cực kỳ buồn cười vời những suy nghĩ này.
Tại sao lại nói phù thủy tụt hậu đối với thế giới thực? Chẳng lẽ chỉ vì con người chế tạo ra thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt như Bom Nguyên Tử?
Phù thủy hoàn toàn không hề tụt hậu 1 chút nào mà họ chỉ đơn giản là coi thường những thứ vũ khí của Muggles.
Bằng chứng chính là việc toàn bộ các thiết bị điện tử, sóng radar, sóng radio hoàn toàn bị vô hiệu hóa trong khuôn viên trường Hogwarts. Và hắn dám cá là những nơi như Bộ Pháp Thuật hay Hẻm Xéo cũng có những kết giới tương tự.
Chỉ cần xem xét ở khía cạnh phù thủy có thể vô hiệu hóa khoa học kỹ thuật của Muggle trong khi Muggle chẳng biết gì về phép thuật cũng như cách hạn chế nó thì đã đủ chứng minh phù thủy vượt trội hơn Muggle rất nhiều và hoàn toàn không tụt hậu chút nào.
Hơn nữa những thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt đó cần phải được điều khiển bởi con người và phù thủy có thể dễ dàng dùng phép thuật để đọc suy nghĩ, khống chế tâm trí của kẻ đứng đầu quốc gia, có thể ra vào những nơi tuyệt mật nhất bằng phép Độn Thổ thì Muggle chẳng có chút lợi thế nào khi chống lại phù thủy cả.
Phải nói là môn Muggle học là 1 môn học khá là tương tự Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí khi mà các phù thủy tiến hành tìm hiểu về 1 chủng loài thấp kém hơn mình giống như con người nghiên cứu về động vật vậy.
So với việc mất thời gian để học về những thứ như vậy thì hắn cảm thấy để cho mình nhiều thời gian rảnh rỗi hắn có thể nghiên cứu về những thứ khác hữu ích hơn.
Nhưng Hermione thì lại không nghĩ giống hắn, cô bé chỉ đơn giản cho rằng nghiên cứu Muggle từ khía cạnh phù thủy sẽ rất là thú vị mà thôi.
Hắn cũng không khuyên bảo nhiều nữa vì hắn biết chẳng bao lâu nữa Hermione sẽ mau chóng nhận ra sự vô ích và phí phạm thời gian khi mất công nghiên cứu về những thứ mà cô bé vốn đã biết mà thôi.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 553: CHUẨN BỊ
Lúc 9 giờ sáng, đám học sinh bắt đầu tách nhau ra để đi tới các lớp học mà mình đã đăng ký. Hắn mang theo túi sách và cùng với Hermione đi tới lớp Arithmancy của giáo sư Septima Vector, 1 Arithmancer tài ba.
Dường như môn học Arithmancy này không quá mức khó khăn như hắn nghĩ. Hắn chỉ cần để ý những sự tương quan trong các con số và ý nghĩa của nó là hắn có thể tiến hành Bói Số.
Nó là 1 môn học khá là rối rắm vì có nhiều cách diễn giải con số khác nhau nhưng với 1 bộ óc có khả năng tính toán siêu đẳng như của hắn thì nó lại là không phải là chuyện quá khó.
Và cuối buổi học đầu tiên hắn là người đầu tiên, theo như lời giáo sư Vector, có thể tiến hành thiết lập 1 đồ thị của những con số liên quan đến bản thân trong buổi học đầu tiên khi mà các học sinh khác phải mất đến cả năm trời. Và thế là hắn lại đem về 30 điểm cho nhà Gryffindor trong buổi học đầu tiên và ánh mắt ngưỡng mộ quen thuộc của các học sinh khác.
Sau lớp Arithmancy thì Hermione lại bỏ đi đâu đó và nói rằng cô bé cần đi vệ sinh nhưng lại quay lại chỉ 30 giây sau đó. Hắn biết là Hermione vừa mới sử dụng chiếc đồng hồ xoay thời gian (Time-Turner) để có thể tham dự lớp Muggle học và Tiên Tri sau đó trở về đây.
Hắn cũng không nói gì vì việc này là quyết định của Hermione hắn sẽ không can thiệp vào.
Sau đó hắn cùng Hermione cùng nhau đi tới phòng học Biến Hình và nghe giáo sư Mcgonagall giảng giải về Animagi.
Nhưng sau khi vào lớp được 1 lát thì giáo sư Mcgonagall liền nhận ra sự hoang mang trong lòng những học sinh mới tham gia lớp học Tiên Tri trở về.
- Thực tình thì hôm nay tất cả các em bị làm sao vậy? Không hẳn có vấn đề, nhưng đây là lần đầu tiên mà lớp học không vỗ tay trước sự biến hình của cô - giáo sư Mcgonagall vừa biến hình thành 1 con mèo và biến trở lại nhưng khi thấy đám học sinh không hào hứng lắm thì thắc mắc.
Và thế là đám học sinh liền nói về việc giáo sư Trelawney đã “tiên đoán” về cái chết của 1 học sinh đó chính là Ron thì giáo sư Mcgonagall liền cười xòa.
- Từ khi giáo sư Trelawney đến trường này, mỗi năm cô ấy đều tiên đoán cái chết của một học sinh. Mà chưa ai trong số đó chết cả. Nhìn thấy điềm báo tử thần là cái cách mà giáo sư Trelawney khoái dùng nhất để chào mừng một lớp học sinh mới. Cô không bao giờ muốn nói xấu đồng nghiệp, nhưng... Tiên tri là một trong những ngành pháp thuật kém chính xác nhất. Cô không giấu con rằng cô có rất ít kiên nhẫn với bộ môn đó…
Mặc dù giáo sư Mcgonagall đã nói vậy nhưng Ron và 1 số học sinh khác vẫn cảm thấy lo âu. Còn hắn thì vẫn tập trung nghe giáo sư Mcgonagall nói về Animagi.
Hắn rất có hứng thú với loại phép thuật này vì nó là 1 trong số ít những phép thuật có thể sử dụng mà không cần đến đũa phép. Và giống như những phép thuật khác thì Animagi có tác dụng vĩnh cửu nếu như không có 1 phù thủy khác hoặc tự bản thân Animagus đó giải trừ vì nó biến đổi bản chất của phù thủy đó thành 1 con vật thực sự.
Điều này khác với Henge no Jutsu khi mà nó cần đến lượng Chakra nhất định để duy trì sự biến hình và bị giải trừ khi người thi thuật bị mất ý thức.
Chỉ có điều để thể trở thành 1 Animagus là 1 quá trình cực kỳ dài và gian truân. Hắn vốn đã chuẩn bị để tiến hành quá trình này trong suốt mùa hè những vẫn chưa dám tiến hành.
- Giáo sư Mcgonagall, em có thể hỏi cô 1 số điều về Animagi có được không? - cuối buổi học hắn liền đi tới gần chiếc bàn của giáo sư Mcgonagall và hỏi.
- Được thôi, em cứ hỏi đi - giáo sư Mcgonagall đẩy chiếc kính của mình và nói.
Trong khu vực hạn chế của thư viện đương nhiên là có những quyển sách nói rất chi tiết về phương pháp để trở thành Animagus và đều được hân ghi nhớ kỹ càng.
Hôm nay hắn tìm tới giáo sư Mcgonagall để được giải đáp 1 số những thắc mắc cuối cùng về phương pháp này để có thể yên tâm hơn. Dù sao thì so với việc tin vào 1 quyển sách thì hỏi 1 người đã thực hiện thành công phép Animagi vẫn chắc chắn hơn.
Hắn không muốn phép thuật của mình bị thất bại để rồi phải hứng chịu hậu quả là bị biến thành 1 kẻ nửa người nửa thú.
………….
Sau khi được giáo sư Mcgonagall giải đáp thắc mắc xong thì hắn liền yên tâm đi ăn trưa sau đó tham gia tiết học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí vào buổi chiều.
Lão Hagrid cực kỳ vui sướng khi được trở thành 1 vị giáo sư tại ngôi trường mà mình đã gắn bó hơn 50 năm nay. Lão đã tìm những con Hippogriff, 1 sinh vật 4 chân có cánh nửa người trước là đại bàng nửa người sau là ngựa để làm tài liệu học tập cho buổi đầu tiên nhằm gây ấn tượng tốt cho đám học sinh.
Chuyện vẫn diễn ra hết sức suôn sẻ cho tới khi thằng nhóc Draco Malfoy buông lời sỉ nhục con Hippogriff tên là Buckbeak khiến nó nổi điên.
Trước khi thằng nhóc Draco kịp phản ứng thì 1 ánh ánh lóe lên từ những cái móng vuốt sắc nhọn của 2 chi trước con Hippogriff bổ về phía nó.
- Impedimenta!!!
Một ánh sáng màu xanh ngọc lam lóe lên và bắn thẳng về phía con Hippogriff. Ngay lập tức toàn thân của con Hippogriff ngừng lại và móng vuốt của nó dừng ngay trước mặt của thằng nhóc Draco.
- Á Á!!! - khi nhận ra trước mặt mình là 1 cái móng vuốt sắc nhọn của con Hippogriff thì Draco sợ hãi ngã ngửa ra sau.
- Đồ ngu, mày không nghe giáo sư Hagrid dặn dò như thế nào hay sao mà còn đi xúc phạmcon Hippogriff? - hắn liếc nhìn Draco - nếu tao không kịp ra tay thì mày đã mất 1 cánh tay rồi biết chưa hả.
Lúc này lão Hagrid cũng đã kịp chạy tới chỗ của bọn hắn ngay khi bùa Ngăn Trở hết tác dụng và kìm con Buckbeak đang kích động lại trước khi nó tiếp tục tấn công Draco.
Sau khi đưa con Buckbeak vào chuồng thì lão Hagrid quay qua mắng cho thằng nhóc Draco 1 trận và trừ 10 điểm của nhà Slytherin khi mà nó không chịu nghe lời giảng của lão.
Đây chính là hắn gợi ý cho lão Hagrid làm vậy để tạo dựng uy thế và khiến cho đám Slytherin nhớ kỹ rằng lão Hagrid bây giờ là 1 giáo sư chứ không chỉ còn là người giữ khóa của Hogwarts như lúc trước nữa.
Còn về việc thằng nhóc Draco nhớ thù với lão Hagrid thì hắn cũng chẳng có gì lo lắng vì nó hoàn toàn không bị thương vì vừa rồi hắn đã kịp ngăn con Buckbeak lại nên nó chẳng có cớ gì để làm khó lão Hagrid cả.
Và khi nào mà thằng nhóc Draco còn học lớp Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí cùng với hắn thì thằng nhóc đó sẽ chẳng thể nào gây chuyện được.
Sau ngày đi học đầu tiên thì hắn đã bắt đầu tiến hành quá trình chuẩn bị cho việc trở thành Animagus.
Thứ đầu tiên mà hắn cần chính là 1 chiếc lá Mandrake. Vào cuối năm ngoái đám Mandrake mà giáo sư Sprout để cho bọn hắn chăm sóc đã hoàn toàn trưởng thành nên việc lấy được 1 chiếc lá Mandrake hoàn toàn không khó.
Hôm nay là ngày rằm âm lịch và cũng là ngày trăng tròn nhất. Hắn cần ngậm chiếc lá Mandrake này trong miệng trong suốt 1 tháng kể từ ngày trăng tròn này tới ngày trăng tròn sau.
Trong thời gian này nếu như hắn bỏ chiếc lá ra hoặc lỡ nuốt mất nó thì hắn sẽ phải thực hiện lại từ đầu. Cũng may là hắn có khả năng điều khiển cơ thể rất tốt nên hắn có thể sử dụng hơi của phổi để phát ra tiếng giúp hoạt động của miệng được giảm thiểu tránh việc làm hỏng quá trình này.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 554: ANIMAGI
Trong suốt 1 tháng trời hắn phải ngậm chiếc lá Mandrake trong miệng và phải hạn chế mở miệng để tránh chiếc lá rơi ra ngoài.
Lúc ăn hắn cũng phải hạn chế lượng thức ăn lại vì sợ sẽ nuốt mất chiếc lá khi đang ăn.
Cuối cùng thì 1 tháng gian nan nhất cũng đã trôi qua và hôm nay hắn đã có thể bắt đầu dùng chiếc lá trong miệng để điều chế ra ma dược Animagi.
Buổi đêm hắn lựa chọn 1 vị trí khá trống trải trong sân trường để tiến hành nhổ chiếc lá ra. Hắn phải dùng sức mạnh của mình thổi bay những đám mây trong vòng vài dặm để tránh việc ánh trăng bị mây che khuất.
Hắn lấy ra 1 chiếc lọ thủy tinh và đặt nó dưới ánh trăng, hắn nhổ thẳng chiếc lá trong miệng vào trong lọ thủy tinh và bỏ 1 sợi tóc của mình vào trong đó.
Tiếp đến hắn lấy ra 1 chiếc lọ chứa nước sương đặc biệt không hề bị ánh nắng chiếu vào hay bị con người chạm vào trong suốt 7 ngày. Hắn bỏ 1 thìa cà phê nước sương vào trong chiếc lọ.
Cuối cùng hắn lấy ra con nhộng của Death"s-head Hawk Moth (Bướm nắc nẻ Death’s-head) thả vào trong chiếc lọ thủy tinh.
Hắn biến bàn tay của mình thành bóng tối và bao phủ xung quanh chiếc lọ thủy tinh để đảm bảo nó được bảo quản ở 1 nơi tối tăm và không bị ảnh hưởng.
Nếu theo phương pháp thông thường tiếp đó hắn cần chờ tới 1 cơn bão sét và trong thời gian này hắn phải chĩa đũa phép vào tim mình và đọc câu thần chú Amato Animo Animato Animagus liên tục không ngừng lại từ lúc mặt trời mọc tới khi mặt trời lặn.
Nhưng hắn lại không có ý định làm theo lẽ bình thường.
Hắn bắt đầu vận chuyển Chakra và dùng Ranton để chế tạo ra 1 cơn bão sét cực lớn. Một vài giây trước bầu trời còn đang hết sức quang đãng thì vào giây sau bầu trời liền bị mây đen giăng kín.
- Uỳnh!!!
Tiếng sấm chớp đì đùng làm cho tất cả những học sinh trong trường giật mình.
Nhìn xuyên qua bóng tối đang bao phủ chiếc lọ thủy tinh hắn thấy được dung dịch bên trong chiếc lọ bắt đầu hòa tan ra và chuyển thành 1 thứ dung dịch màu đỏ như máu vậy.
Hắn lập tức dùng Teleport để đi tới căn phòng mà hắn thường học Bùa Chú, bây giờ căn phòng này không có 1 ai cả và quan trọng nhất là nó cách văn phòng của các giáo viên khá xa nên hắn có thể yên tâm là sẽ không có ai có thể nghe được động tĩnh phát ra từ đây.
Hắn kiểm tra thấy lão Filch và con mèo của lão ta hiện còn đang ở trên tầng hầm nên lão không thể lên tầng thứ 3 ngay được.
Hắn yên chí lấy chiếc lọ thủy tinh ra và chĩa đũa phép vào tim đọc:
- Amato Animo Animato Animagus.
Sau đó hắn liền uống cạn dung dịch màu đỏ trong chiếc lọ thủy tinh.
Hắn đã hỏi giáo sư Mcgonagall về việc nếu như cơn bão sét xảy ra ngay trong cái đêm điều chế thuốc Animagi thì sẽ thế nào và bà đã cho hắn 1 câu trả lời hết sức thỏa đáng:
- “Việc này là rất hiếm có Potter ạ, nhưng không phải là chưa từng xảy ra. Nếu trong trường hợp đó thì em có thể bỏ qua bước tiếp theo và tiến thẳng vào 1 căn phòng rộng rãi và an toàn đọc câu thần chú Amato Animo Animato Animagus 1 lần cuối sau đó uống thuốc Animagi.”
Sau khi uống vào thứ dung dịch màu đỏ như máu trong chiếc lọ thì hắn cảm thấy cả cơ thể mình như nóng ran lên, hai mắt như bị 1 màn sương mù che khuất và hai tai ù lên.
Hắn ngồi im trên 1 chiếc ghế dài và thở dốc, cái đầu của hắn bắt đầu nhỏ lại và cái mũi bắt đầu dài ra. Trên cơ thể hắn bắt đầu mọc ra những chiếc lông vũ đen xì và nhất là ở hai cánh tay của hắn lại xuất hiện càng nhiều lông vũ.
!!!
Bỗng nhiên hắn cảm nhận thấy có người nào đó xuất hiện ở cửa ra vào của phòng học. Rất may là skill [Tinh thần Gamer] giúp hắn giữ bình tĩnh trong suốt quá trình biến hóa còn lại nếu không thì hắn đã biến hóa thất bại rồi.
Rất nhanh thì hắn đã biến thành 1 con quạ đen cao khoảng 60 cm, hắn cảm nhận thân thể động vật của mình 1 chút sau đó duỗi đôi cánh dài gần 1 mét rưỡi của mình ra và vỗ nhẹ 1 cái.
Hắn nhún đôi chân 1 cái và cả thân hình của hắn đã bay lên trên không trung. Hắn dang cánh lượn về phía cửa của phòng học và nhìn về bóng người vừa mới chạy khuất khỏi góc hành lang.
Tầm mắt của hắn vốn đã rất tốt và bây giờ khi biến thành con quạ (Raven, giống to nhất trong loài quạ) thì thị giác của hắn lại càng trở nên sắc bén hơn giúp hắn bắt được toàn bộ chi tiết thể hình của người kia.
Mặc dù hắn không nhìn thấy phần lớn cơ thể nhưng hắn dám đảm bảo nếu như lần sau gặp lại thì cho dù không cần cảm nhận Ki hắn cũng nhận ra đó là ai.
Hắn thử vỗ cánh bay vài vòng xung quanh phòng học bùa chú sau đó thì liền biến trở lại thành hình người. Bản thân hắn vốn dĩ đã có thể bay và bản thân hắn cũng có 1 đôi cánh nên hắn không cảm thấy quá mới mẻ.
Với lại bây giờ hắn đã có thể biến thành Animagi bất cứ lúc nào nên hắn không cần phải quá tiếc rẻ.
Buổi sáng ngày hôm sau hắn thoải mái đi tới Đại Sảnh Đường để ăn sáng nhưng đồng thời cũng đảo mắt qua những học sinh ở đây để tìm ra kẻ đã nhìn thấy mình biến hình thành Animagi vào buổi tối hôm trước.
Và khi mà ánh mắt hắn đảo qua dãy bàn của Slytherin thì ngay lập tức nhận ra 1 trong 2 người đang chúi đầu bàn bạc gì đó với nhau ở dãy bàn này chính là người mà hắn nhìn thấy tối hôm qua.
Hắn cũng chỉ quan sát 2 người này 1 chút sau đó thì liền quay đi, nếu như cho tới giờ vẫn chưa có vị giáo sư nào tìm tới hắn thì cũng có nghĩa là người kia chưa báo lại chuyện này cho giáo viên.
Hắn cũng không biết mục đích của kẻ đó là gì nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến hắn cho lắm.
Những ngày tiếp theo hắn không thấy có động tĩnh gì xảy ra làm cho hắn nghĩ rằng kẻ đó không có ý định nói chuyện này ra nên cũng không thèm để tâm nữa.
…………
Thời gian trôi qua rất nhanh, đã gần 2 tháng trôi qua kể từ ngày nhập học, hôm nay chính là lễ hội Halloween.
Hôm nay là chủ nhật nên đám học sinh được cho phép đi tới làng Hogsmeade sớm hơn so với mọi khi.
Trong khi đám học sinh năm nhất năm 2 ngồi trong tòa lâu đài nhìn đám học sinh lớp trên xếp thành hàng đi tới làng Hogsmeade thì hắn cùng đám Hermione, 2 chị em Parvari và Padma, Cho Chang và Marietta tạo thành 1 đoàn người đi tới làng Hogsmeade.
Trong suốt buổi trưa hắn được Cho Chang và Marietta, 2 học sinh năm thứ 4 đã nhiều lần tới làng Hogsmeade, dẫn đi khắp nơi trong làng để vui chơi.
Sau đó vào khoảng 3 giờ chiều cả đám cùng kéo nhau vào trong quán Ba Cây Chổi (The Three Broomsticks Inn, vừa là nhà trọ vừa là quán rượu như quán Leaky Cauldron) để thưởng thức món Bia Bơ (Butterbeer) nổi tiếng (1 loại đồ uống giống như kẹo bơ đường dạng lỏng vậy).
Cho Chang vốn định dẫn bọn hắn tới quán trà của Madam Puddifoot nhưng mấy cô gái lại phản đối và nói đó là nơi dành cho các cặp đôi. Mặc dù Cho Chang không ngại nhưng mấy cô gái khác thì hơi ngại ngùng khi 5 cô gái đi cũng 1 tên con trai là hắn đi vào quán trà dành cho các cặp tình nhân.
Các cô gái tìm được 1 chiếc bàn ở trong góc của quán và ngồi chờ hắn đi tới quầy bar để mua Bia Bơ. Vào những ngày đông đúc học sinh thế này thì trừ khi là có quen biết với chủ quán nếu không thì muốn nhanh họ phải tự mình ra quầy bar để mua đồ uống.
Hắn nhận Bia Bơ từ tay bà Rosmerta, 1 người phụ nữ khoảng 40 tuổi có thân hình mang những đường cong gợi cảm với khuôn mặt xinh đẹp, và đang định cầm khay đồ uống về bàn của mình thì bỗng nhiên có 1 bóng người lao ngang qua mặt hắn và đặt 1 mẩu giấy da lên chiếc khay.
Hắn không nhìn theo cũng biết đó là người đã bàn tán cùng kẻ đã nhìn thấy màn biến hình thành Animagi của hắn.
Hắn liền cầm lấy mẩu giấy da lên và mở nó ra xem.
- “Lều hét, 4 giờ, đi 1 mình” - ở bên dưới còn có 1 cái ký hiệu con quạ giống như huy hiệu nhà Ravenclaw nữa.
Hắn thản nhiên nhét tờ giấy vào trong túi và tiếp tục cầm khay đồ uống đi về bàn của mình.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 555: DAPHNE GREENGRASS
Gần 4 giờ chiều hôm đó, hắn kêu các cô gái lên đường trở về lâu đài Hogwarts trước còn hắn thì bắt đầu đi ra phía ngoài ngôi làng.
Lều Hét nằm ở trên 1 ngọn đồi cách làng Hogsmeade không phải là quá xa, nó vẫn nằm trong tầm mắt của những người dân trong ngôi làng.
Nhưng dù cho ngôi nhà được gọi là Lều Hét (The Shrieking Shack) cách ngôi làng không xa nhưng nơi này lại có rất ít người dám lảng vảng quanh đây bởi tin đồn nó bị ám.
So với những con người bình thường thì các phù thủy lại càng tin vào nhưng nơi bị gọi là ma ám vì họ biết rằng trên thế giới có rất nhiều những thế lực đen tối chứ không chỉ đơn giản là đó sự sợ hãi và trí tưởng tượng của con người.
Mặc dù thi thoảng cũng có 1 vài tên học sinh và du khách tới thăm quan địa điểm được cho là bị ma ám nổi tiếng nhất nước Anh nhưng nhìn chung thì cũng có rất ít người qua lại nơi này bởi nó cũng chẳng có gì là thú vị lắm ngoài lời đồn đại.
Hắn bước lên ngọn đồi vào đúng 4 giờ chiều và đi qua hàng rào để tiến lại gần căn Lều Hét.
Khi hắn còn cách căn Lều Hét khoảng 10 mét thì hắn liền quay qua nhìn về phía 1 gốc cây ở cách căn nhà không xa.
Từ sau gốc cây này 1 cô gái có mái tóc vàng dài tới lưng với đôi mắt màu xanh dương toát lên 1 vẻ lạnh lùng. Cô gái này không cao lắm chỉ khoảng 1 mét rưỡi nhưng trên khuôn mặt lại tràn đầy những nét trưởng thành không giống những cô thiếu nữ thông thường.
Daphne Greengrass Lv 34
Nhìn thấy bộ đồng phục có gắn những họa tiết màu xanh lá và tấm huy hiệu in hình con rắn màu bạc trên chiếc áo choàng đen thì ai cũng có thể nhận ra cô bé có vẻ già dặn này là 1 học sinh của nhà Slytherin.
Hắn không lạ gì cô gái này khi mà cô ta cũng là 1 học sinh năm thứ 3 giống như hắn, hắn đã gặp Daphne hàng trăm lần trong những tiết học Ma Dược.
- Cô hẹn tôi tới đây để làm gì? - hắn nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng không kém phần lạnh lùng của Daphne hỏi.
- Ha… Thần tượng Harry Potter của trường Hogwarts đêm khuya không ở trong ký túc xá của mình mà lại đi ra ngoài làm những chuyện phạm pháp - Daphne nở nụ cười đắc ý - nếu như các học sinh hay giáo viên trong trường mà biết thì sẽ ra sao nhỉ.
Hắn nghe Daphne nói vậy thì nhướng mày, cô ta định uy hiếp hắn sao?
- Rồi sao? - hắn không hề tỏ ra nao núng chút nào.
- Ngươi không sợ ta tố cáo với Bộ Pháp Thuật sao? Tự ý thực hiện biến hình Animagi mà không đăng ký là phạm pháp đấy - Daphne thấy hắn tỏ vẻ không quan tâm thì nhíu mày.
- Từ khi nào mà 1 học sinh của Slytherin lại quan tâm đến luật lệ như vậy - hắn hỏi ngược lại - mà cho dù là phạm pháp thì sao? Cô cứ việc đi tố cáo đi, để xem mọi người sẽ tin vị anh hùng Harry Potter hay là 1 nữ sinh nhà Slytherin, cái nhà chứa toàn học sinh căm ghét người anh hùng mà họ ngưỡng mộ?
Hắn nói xong thì bỗng bước tới gần và cúi đầu xuống nhìn vào đôi mắt xanh của Daphne.
- Tôi biết cô chỉ đang cố tìm cách làm em gái mình vui vẻ hơn thôi nhưng mà không có ích gì đâu - hắn nói.
Daphne ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của hắn thì cảm giác như mọi tâm tư, suy nghĩ thầm kín nhất của mình đều bị hắn nhìn thấu vậy.
Thực ra đó không đơn giản chỉ là cảm giác của Daphne mà thực sự là cô bé đã bị hắn đọc suy nghĩ. Trong năm học thứ 2 vừa rồi hắn đã lợi dụng sự cẩu thả của Lockhart để tìm đọc rất nhiều những cuốn sách trong khu vực hạn chế và tất nhiên là hắn đã học được Legilimency, 1 loại phép thuật giúp hắn xâm nhập vào tâm trí của đối phương để đọc suy nghĩ.
Sử dụng Legilimency không giống việc đọc suy nghĩ hiện tại của đối phương như phép đọc suy nghĩ của Kita no Kaiou mà hắn có thể xâm nhập vào nơi sâu nhất trong tâm trí của đối phương và moi ra được nhưng bí mật thầm kín nhất bị che dấu.
Và với 1 cô thiếu nữ tâm trí còn non nớt, lượng INT thua xa hắn và không hề biết Occlumency (phép thuật đối lập với Legilimency, bảo vệ tâm trí khỏi kẻ xâm nhập) thì ngay lập tức bị hắn đọc ra mọi tâm tư suy nghĩ.
Kẻ đã nhìn thấy hắn biến hình thành Animagi lần đó chính là 1 cô bé học sinh năm thứ 1 của nhà Slytherin, Astoria Greengrass, em gái của Daphne.
Bản thân Astoria là vợ tương lai của Draco Malfoy và ngay từ khi còn nhỏ cô bé đã có 1 sự ngưỡng mộ không hề nhỏ đối với Draco. Hôm trước khi nhìn thấy hắn, kẻ mà Draco cực kỳ căm ghét tiến hành biến hình thành 1 con quạ thì ngay lập tức cô bé đã chạy về kể lại với chị của mình là Daphne.
Và ngay sau khi được Daphne cho biết rằng việc biến hình Animagi mà không đăng ký với bộ pháp thuật là 1 hành vi phạm pháp cực kỳ nghiêm trọng thì cô bé đã cực kỳ vui vẻ khi nghĩ rằng mình đã nắm được điểm yếu của hắn.
Sau đó Astoria đã nằng nặc đòi chị của mình tới tìm hắn để uy hiếp, cô bé chỉ muốn chị mình dọa cho hắn sợ khi biết được rằng mình đã để lộ bí mật quan trọng cho cô biết mà thôi.
Mục đích thì cũng chỉ là để cho bõ ghét vì dù sao Astoria cũng mới chỉ là 1 cô bé 11 tuổi nên cho dù thuộc nhà Slytherin nhưng vẫn chưa có những suy nghĩ quá cực đoan.
Bản thân gia đình Greengrass là 1 gia đình thuần huyết và các thành viên đều thuộc về nhà Slytherin nhưng chưa bao giờ đi theo ủng hộ Voldemort cả.
Bản thân Astoria cũng không ủng hộ Voldemort trong cuộc chiến giữa phe Voldemort và trường Hogwarts vào năm thứ 7 của Harry.
Astoria tin rằng phù thủy thuần huyết nên có 1 cái nhìn khoan dung hơn với phù thủy gốc Muggle và ngay cả khi có con cô cũng luôn dạy con mình không được coi rẻ Muggle và chính vì điều này khiến cho ba mẹ chồng của cô là Lucius và Nacrissa không hài lòng về cô.
Bản thân Astoria phải hứng chịu 1 lời nguyền máu (Blood Curse) khủng khiếp di truyền qua các thế hệ của gia tộc Greengrass nên cô đã qua đời khi tuổi đời mới chỉ 37.
Từ nhỏ Astoria vốn đã ốm yếu nên người làm chị như Daphne rất là cưng chiều cô em gái của mình.
Khi được Astoria yêu cầu đi dọa dẫm hắn thì Daphne ngay lập tức đồng ý bởi vì yêu cầu này không hề quá đáng và nó cũng không có hại gì cho ai cả.
- Hừ, cậu thì biết gì chứ, tôi sẽ đem chuyện này báo lại cho giáo sư Snape, cho dù nó có là thật hay không thì tôi tin rằng giáo sư Snape cũng rất vui vẻ khi được trừng phạt cậu đấy - Daphne hơi lùi ra sau và nói - để xem lúc đó cậu có còn giữ được bình tĩnh như vậy nữa không.
Daphne nói xong thì liền quay đầu định rời đi, cô bé không muốn phải đối diện với hắn thêm 1 chút nào nữa vì khi bị hắn quan sát Daphne cảm giác như mình hoàn toàn trần trụi trước mặt hắn vậy.
- Cô có muốn chữa khỏi bệnh cho em gái của mình không?
Bỗng nhiên Daphne nghe được 1 câu nói khiến cho cả người cô cứng lại.
- Ngươi nói gì? - Daphne quay lại nhìn hắn.
- Tôi biết em gái cô đang phải hứng chịu Blood Curse (để là Huyết Nguyền cực kỳ độc ác khiến cho cơ thể cô bé ngày 1 yếu đi - hắn nói - nếu như tôi nói tôi có cách để chữa trị cho em gái cô thì sao?
- Ngươi nghe được thông tin này ở đâu - Daphne lộ vẻ cảnh giác với hắn.
Nhìn vẻ mặt tự tin của hắn thì trong lòng Daphne lóe lên 1 tia hi vọng mong manh.
- Lời nguyền đó đã đeo bám gia tộc Greengrass suốt bao thế hệ nay và ngay cả những phù thủy đầy quyền năng cũng không thể giải nổi, ngươi dựa vào đâu mà dám nói mình có thể giải được lời nguyền máu đó chứ - Daphne tỏ vẻ khinh thường nhưng không thể che dấu 1 chút mong chờ trong giọng nói.
Lúc này hắn liền nở 1 nụ cười cực kỳ tươi, nếu như phải so sánh thì nó giống như là nụ cười của 1 kẻ lừa đảo khi thành công dẫn dắt con mồi vậy.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 556: REMUS LUPIN
Vào ngày thứ 7 tuần thứ 2 của tháng 11 chính là ngày diễn ra trận thi đấu đầu tiên của giải đấu Quidditch giữa các nhà.
Vào khoảng cuối tháng 9 hắn tham dự cuộc thi tuyển cầu thủ của nhà Gryffindor và đã dễ dàng chiếm được vị trí Seeker khi mà nhà Gryffindor khá là tuyệt vọng vì suốt 7 năm liền không dành được cúp Quidditch.
Hắn chỉ đơn giản bước vào sân đấu Quidditch với cây chổi Firebolt trên tay thôi là đã nổi bật hơn hẳn những thí sinh thi tuyển còn lại rồi.
Với nhưng tuyển thủ của nhà Gryffindor chuyên cưỡi những chiếc chổi khá là tầm thường thì tốc độ và sự ổn định của cây chổi Firebolt là điều mà họ chưa từng chứng kiến bao giờ.
Chỉ sau 1 vài vòng bay thử đội trưởng đội Quidditch của Gryffindor lập tức quyết định rằng hắn là người trúng tuyển vào vị trí Seeker của đội.
Hắn nghĩ chỉ đơn giản là Oliver quá ấn tượng với cây chổi Firebolt mà thôi, nhưng cũng không phải là học sinh nào cũng có thể thích ứng với tốc độ cao như vậy của cây chổi.
Trong vòng 1 tháng này hắn cũng chỉ đọc qua 1 vài quy tắc của Quidditch sau đó thì việc luyện tập khá là nhàn hạ bởi vì vị trí Seeker không liên quan mấy đến những vị trí khác.
Hắn chỉ cần chú ý tránh những trái Bludger cùng những cầu thủ khác và tìm kiếm trái Golden Snitch là được rồi.
Với đôi mắt cú vọ của hắn thì cho dù những trái Golden Snitch có trốn dưới lòng đất đi chăng nữa thì cũng bị hắn nhìn ra. Vì vậy nên hầu hết thời gian hắn đều chỉ dạo chơi trên cán chổi để mặc những tuyển thủ khác luyện tập và thỉnh thoảng lao xuống bắt lấy trái Golden Snitch là được.
Những ngày trước đó thì vẫn diễn ra bình thường như mọi khi và có vẻ như Daphne vẫn không hề thông báo cho Snape biết về chuyện hắn là 1 Animagus.
Nhưng điều đó không hề làm giảm bớt thù hận của Snape đối với hắn chút nào.
Nếu như hành động biến tên Marcus Flint hồi năm 2 chỉ khiến cho Snape không vừa mắt hắn thì việc Sirius được minh oan và thả ra khỏi nhà ngục Azkaban càng khiến cho ông ta trở nên điên tiết hơn.
Và đến khi mà tin giáo sư Lupin, 1 trong 2 người bạn thân của James Potter xuất hiện tại Hogwarts với tư cách giáo viên bộ môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám thì sự bất mãn của Snape đã lên tới tột độ.
Giờ đây Snape không còn trả lời những câu hỏi liên quan đến ma dược của hắn nữa, sự tức giận đã khiến cho Snape đánh mất đi chút phẩm giá cuối cùng của 1 người thầy và lập tức bị hắn ném ra khỏi mắt.
Nếu lúc trước hắn còn kính trọng Snape đôi chút vì tài năng của ông ta thì bây giờ Snape trong mắt hắn chẳng khác nào 1 tên bất tài vô dụng chỉ biết cáu bẳn và trút giận lên đầu đám học sinh vô tội không thể phản kháng.
Không phải là lỗi của ai khi mà người mà ông ta yêu chạy đi theo kẻ khác và cũng chẳng phải lỗi của ai khi mà cuộc sống của ông ta luôn chìm trong đau khổ và tuyệt vọng.
Snape càng trút giận lên đám học sinh bao nhiêu thì phẩm giá của ông ta lại càng bị mất đi bấy nhiêu.
Điều này có thể nhìn thấy rõ được khi Snape xuất hiện trong lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám để dạy thay giáo sư Lupin khi ông đang phải chịu đựng nỗi khổ khi hóa sói (Lycanthropy).
Buổi sáng ngày thứ 7, khi mà trận đấu Quidditch giữa Gryffindor và Slytherin sắp được diễn ra thì giáo sư Lupin cuối cùng cũng đã xuất hiện ở Đại Sảnh Đường với vẻ mệt mỏi.
- Giáo sư Lupin, thầy không sao chứ? - trên đường ra sân thi đấu thì hắn nhìn thấy giáo sư Lupin.
- Thầy không sao, chỉ là còn hơi mệt chút thôi - giáo sư Lupin nở nụ cười mệt mỏi.
Hắn liền tiến tới và đặt tay lên lồng ngực của giáo sư Lupin và sử dụng Chưởng Tiên Thuật.
Ngay lập tức giáo sư Lupin liền cảm thấy 1 luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình và xua tan đi sự mệt mỏi và đau đớn sau khi hóa sói vào đêm hôm qua.
- Đây là… - giáo sư Lupin ngạc nhiên khi thấy mình cảm thấy thấy cực kỳ khỏe khoắn.
- Chú Sirius đã kể cho em về tình trạng của thầy rồi - hắn nói - đây chỉ là 1 phép thuật nhỏ dùng để khôi phục sinh lực thôi chứ không thể trị tận gốc được.
- Ra là Sirius đã nói cho em biết sao - giáo sư Lupin lộ ra vẻ hoài niệm - cậu ấy sao rồi, khi tôi nhận được lời mời của giáo sư Dumbledore và trở về nước Anh thì cũng đã đến ngày nhập học nên tôi không thể đến thăm cậu ấy được.
- Chú ấy tốt lắm, giờ chú ấy đang sống ở London với em, khi nào rảnh thầy có thể ghé qua thăm - hắn nói tiếp - khi nghe về tình trạng của thầy em cũng đã tiến hành tìm hiểu về tình trạng của thầy và tìm ra được 1 loại thuốc.
Hắn đang nói thì dần nhỏ tiếng lại.
- Loại thuốc này có tác dụng chữa trị cho 1 người bị biến thành Werewolf.
Nghe được hắn nói đến câu này thì hai mắt của giáo sư Lupin mở to ra, hai đồng tử co rút lại, ông vội vàng nắm lấy vai hắn mà lắc.
- Em nói có thật không!?! - giáo sư Lupin tỏ ra hết sức xúc động.
- Thầy hãy bình tĩnh nghe em nói hết đã - hắn trấn an Lupin - loại thuốc mà em nói tới chỉ có thể chữa trị được cho người sói ở giai đoạn đầu khi mới bị cắn mà thôi.
Giáo sư Lupin đang trong cơn kích động nghe được hắn nói vậy thì liền ỉu xìu xuống.
- Ra là vậy à, dù sao thì giáo sư Dumbledore uyên bác như vậy mà cũng phải bó tay thì…
- Nhưng đó là 1 khởi đầu tốt có phải không - hắn động viên Lupin - từ loại thuốc đó em có thể tìm cách để chế tạo phương thuốc chữa trị hoàn thiện cho Werewolf, chỉ cần có thời gian thôi.
Mặc dù hắn nói vậy nhưng giáo sư Lupin vẫn không đặt nhiều hi vọng vào hắn cho lắm vì suốt bao nhiêu năm qua ông ấy đã đi tìm kiếm khắp nơi mà không thể tìm ra được phương thức chữa trị cho bản thân thì làm sao 1 thằng nhóc 13 tuổi như hắn làm được chứ.
- Thầy cảm ơn em nhiều lắm Harry nhưng em không cần phải quá mức quan trọng hóa vấn đề lên như vậy đâu - giáo sư Lupin cười khổ - dù sao thầy bị như vậy hơn 20 năm cũng đã quen rồi.
Hắn biết Lupin không đặt nhiều niềm tin vào việc hắn có thể chế ra phương thuốc chữa trị người sói nhưng hắn lại hoàn toàn tự tin. Phương thuốc mà hắn nói tới là phương thuốc chữa trị người sói trong bộ phim Van Helsing.
Hắn đã mua 1 vài liều thuốc này để tiến hành nghiên cứu và cải tiến. Hắn tin rằng không bao lâu nữa hắn sẽ có thể tạo ra được thứ thuốc hoàn thiện để hóa giải căn bệnh người sói.
Chào tạm biệt Lupin hắn bắt đầu bước ra khỏi tòa lâu đài Hogwarts và tiến tới sân thi đấu Quidditch.
Mặc dù hôm nay trời mưa tầm tã nhưng các khán đài lúc này đã đầy ắp khán giả chờ để xem trận đấu Quidditch đầu tiên của năm học giữa 2 đối thủ truyền kiếp là Gryffindor và Slytherin.
Các khán đài đều đã được phù phép để cho những hạt nước mưa không thể rơi vào trong nhưng những cơn gió lạnh tạt qua vẫn khiến cho đám học sinh cảm thấy rùng mình. Có điều chuyện này làm giảm bớt sự nhiệt tình của đám học sinh 1 chút nào.
Trước khi bắt đầu trận đấu thì mấy người Hermione đi tới chỗ hắn để chúc hắn thi đấu thành công trong trận đấu đầu tiên của mình rồi cùng kéo nhau lên khán đài để chuẩn bị theo dõi trận đấu.
Hắn cùng các tuyển thủ khác của đội Gryffindor tập trung lại 1 chỗ để nghe đội trưởng Oliver Wood nói vài lời nhưng do mưa và gió bão quá lớn nên chẳng ai nghe thấy gì cả.
Hai đội trưởng tiến ra giữa sân để bắt tay rồi sau đó thì theo dấu tay phất lên của giáo sư Hooch cả 2 đội cùng bay lên không trung trên cây chổi của mình.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 557: CÁ CƯỢC
Quidditch là 1 môn thể thao có rất nhiều điều thú vị nhưng đồng thời nó cũng tồn tại 1 lỗ hổng cực kỳ lớn.
Golden Snitch!!
Một trái banh trị giá 150 điểm chỉ có thể được bắt lại bởi Seeker nếu không sẽ bị xử thua.
Một khi bắt được trái Golden Snitch thì nó có thể hủy diệt công sức của 5 cầu thủ còn lại của đội đối phương.
Cho dù có dẫn trước 140 điểm đi chăng nữa thì chỉ cần để Seeker đội đối phương bắt được trái Golden Snitch sẽ khiến toàn bộ công sức đổ xuống sông xuống bể.
Trong 1 trận đấu thì trừ khi trình độ của 2 đội chênh lệnh quá lớn nếu không để có thể dẫn trước tới hơn 150 điểm gần như là điều bất khả thi.
Nó có nghĩa là trái Golden Snitch là 1 tồn tại không hề công bằng chút nào cả.
Đội bóng nhà Gryffindor vốn đã sở hữu 1 bộ ba nữ Chaser mạnh hơn hẳn Slytherin cộng thêm Keeper Oliver Wood hoàn thành tốt công việc cản phá những đường bóng của Chaser đội Slytherin và cặp sinh đôi nhà Weasley liên tục bảo vệ đội mình khỏi trái Bludger đồng thời quấy rối đối phương thì chỉ trong 20 phút đấu đầu tiên của trận đấu nhà Gryffindor đã dẫn trước với tỷ số 80 - 20.
Hắn nãy giờ chỉ bay vòng vòng quanh sân làm dáng 1 chút vì nếu muốn hắn có thể bắt được trái Golden Snitch bất cứ lúc nào.
Trong hoàn cảnh mưa lớn như vậy thì những cơn gió và hạt mưa nặng trịu khiến cho các tuyển thủ đau rát khó mà mở mắt được chứ đừng nói gì đến việc tìm kiếm 1 trái Golden Snitch bé bằng trái bóng Golf.
Nhưng hắn thì lại khác, hắn nắm rõ đường bay của trái Golden Snitch từ lúc mà nó được thả ra cho tới giờ chỉ là hắn không muốn kết thúc trận đấu quá sớm mà thôi.
Sau khoảng 1 phút tiếp theo thì Seeker đội Slytherin vẫn cố gắng tìm kiếm trái Golden Snitch trong tuyệt vọng thì các Chaser đội Gryffindor đã nâng cách biệt tỉ số lên thành 110 - 30.
Đến lúc này thì hắn cũng không định chờ đợi nữa mà bắt đầu vọt đi trong cơn mưa. Từ đầu trận hắn không có ý định ngăn cản Seeker đội Slytherin đi tìm trái Golden Snitch nên vị trí của cả 2 cách nhau khá xa.
Khi nhận ra hắn bỗng nhiên lao vút đi trên cây chổi của mình thì Seeker đội Slytherin lập tức lao theo nhưng do khoảng cách quá xa thêm vào tốc độ của cây chổi Firebolt bỏ xa cây chổi Comet 260 nên tên này chỉ có thể tuyệt vọng nhìn bóng lưng của hắn.
- Pặc!!!
Hắn vươn tay ra bên trái quờ 1 cái và trái Golden Snitch với đôi cánh nhỏ xíu đang cố vùng vẫy liền nằm gọn trong tay hắn. Hắn liền giơ trái Golden Snitch lên cao để cho mọi người cùng nhìn thấy.
- Toét!!! - tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên nhưng ngay lập tức bị tiếng gió rít và tiếng hô ăn mừng của nhà Gryffindor át đi.
Khi hắn vừa bay xuống dưới mặt đất thì liền bị mấy thành viên trong đội vây quanh khen ngợi và được các học sing khác công kênh đưa về tận tòa lâu đài Hogwarts.
Đêm đó cả đám học sinh nhà Gryffindor tổ chức ăn mừng cực kỳ hoành tráng. Đã lâu rồi họ chưa từng thắng đậm như vậy kể từ khi Charlie Weasley tốt nghiệp, bây giờ họ đang nhìn thấy được hi vọng đoạt lấy chứ vô địch mà suốt 7 năm trời không được chạm tới.
………….
Năm học thứ 3 này là 1 năm học cực kỳ yên bình nếu như đem nó so sánh với năm học thứ 2 vừa rồi khi toàn trường bị khủng hoảng bởi con quái vật trong phòng chứa bí mật.
Bây giờ thứ được các học sinh mong chờ nhất chính là những trận thi đấu Quidditch giữa các nhà.
Vào đầu năm học, giống như hắn, Cho Chang được nhận vào đội Quidditch của Ravenclaw với vị trí Seeker giống như hắn vậy.
Cuối tháng 11 hắn đi tới sân đấu Quidditch để xem trận thi đấu đầu tiên của Cho Chang với nhà Ravenclaw. Ngoài việc đi cổ vũ cho Cho Chang thì hắn cũng tới để biết được kết quả trận đấu mày nữa.
Vì sao hắn lại quan tâm đến kết quả của trận đấu này như vậy?
Đó là vì trước khi mùa giải diễn ra hắn đã lập 1 trận cá cược với Cho Chang. Nội dung cá cược chính là trong trận đấu đầu tiên mà 2 người ra quân, nếu ai có thể bắt được trái banh Snitch càng sớm thì người đó sẽ chiến thắng và người thua sẽ phải chấp nhận 1 điều kiện của người thắng.
Hắn khá là chăm chú vào trận đấu này và nhìn xem đội Quidditch nhà Ravenclaw từng bước đè bẹp nhà Hufflepuff.
Và vào phút thứ 24 của trận đấu, tân thủ của đội bóng nhà Ravenclaw là Cho Chang bỗng nhiên lao về phía khán đài của Gryffindor sau nhiều phút bay lờ đờ.
Seeker nhà Hufflepuff là Cedric Diggory vốn đã để ý tới Cho Chang lập tức lao theo cô bé.
Hai người dường như chỉ cách nhau 1 khoảng cách rất nhỏ nhưng cũng rất khó để san bằng được. Cả 2 cùng rướn người trên chiếc chổi bay để có thể bắt được trái Golden Snitch đang định bỏ chạy.
- Pặc!!!
Và ngay lập tức Cho Chang bắt được trái banh nhỏ xíu màu vàng ngay trước khi Cedric kịp chạm vào nó và bẻ lái trước khi đâm vào khán đài.
Cedric bị lỡ đã nên phải lập tức cua gấp và bay ra khá xa khỏi sân đấu.
- Toét!!! - giáo sư Hooch thổi lên tiếng còi kết thúc trận đấu khi nhìn thấy trái Golden Snitch trong tay Cho Chang.
Cho Chang vui vẻ bay 1 vòng quanh khán đài sau đó khi bắt gặp ánh mắt của hắn thì liền nháy mắt 1 cái đầy tinh nghịch.
………….
Vào giữa tháng 12, khoảng 1 tuần trước ngày giáng sinh thì học sinh trường Hogwarts lại được phép đi tới làng Hogsmeade lần thứ 2.
Lần này hắn mặc dù cũng vẫn đi cùng với mấy cô gái khác nhưng đến khoảng 2 giờ chiều thì Hermione, 2 chị em Parvati và Marietta đã tách ra để lại hắn và Cho Chang đi riêng với nhau.
Đây chính là yêu cầu của Cho Chang sau khi cô bé thắng vụ cá cược, đó là hắn phải hẹn hò với cô bé trong lần đi tới làng Hogsmeade tiếp theo.
Cho Chang nắm lấy tay hắn và kéo hắn đi dạo xung quanh làng Hogsmeade. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên 2 người tới langd Hogsmeade nhưng đây là lần đầu tiên 2 người đi riêng với nhau.
Cho Chang hết sức hào hứng kéo hắn đi tới những địa điểm mà lúc trước mà bọn họ đã từng đến trước đó và cuối cùng thì dừng chân ở địa điểm mà Cho Chang luôn muốn tới, quán trà dành cho các cặp tình nhân của Madam Puddifoot.
Đây là 1 quán trà không lớn lắm và những chiếc bàn khá là gần với nhau.
Mặc dù có rất nhiều đồ trang trí để ngăn cách tầm mắt giữa các bàn nhưng do cách nhau quá gần và vào những ngày đông giá rét thế này quán trà trở nên rất đông đúc hơn nên họ thường nghe được tiếng động của những bàn bên cạnh.
Hắn cảm thấy nơi này không được thoải mái chi lắm nhưng do Cho Chang thích nên hắn cũng không nói gì.
Cho Chang và hắn vừa uống trà vừa trò chuyện 1 chút và bỗng nhiên hắn là nghe được những tiếng động rất là quen thuộc từ những bàn khác.
Và rồi không phải hắn mà Cho Chang là người chủ động cầm lấy bàn tay mà hắn đang đặt trên chiếc bàn nhỏ và hơi ngẩng đầu nhìn lên trên.
Hắn nhìn theo ánh mắt của Cho Chang và thấy được 1 nhánh tầm gửi đang được treo trên đầu của họ.
Hắn lập tức hiểu ra ý của Cho Chang và cúi xuống nhìn cô bé, lúc này hắn lại là người chủ động rướn người tới trước. Cho Chang cũng hơi rướn lên và nhắm mắt lại.
- Chụt…
Hắn hôn lên đôi môi mềm mại của Cho Chang 1 cách nhẹ nhàng, lúc đầu cô bé có chút giật mình nhưng sau đó thì liền đáp lại 1 cách vụng về, hiển nhiên đây là nụ hôn đầu tiên của Cho Chang.
Nhận ra điều này hắn liền muốn khiến Cho Chang có 1 kỷ niệm khó quên về nụ hôn đầu nên không dừng lại mà chủ động đưa đầu lưỡi vào tách hàm răng của Cho Chang ra.
Cho Chang giật mình hơi lùi lại 1 chút nhưng hắn đã có quá nhiều kinh nghiệm nên liền đuổi theo và chiếm hữu toàn bộ khoang miệng của cô bé.
- Chọp… chẹp…
Nhưng tiếng nuốt nước bọt phát ra từ miệng 2 người hòa vào những tiếng động tương tự ở những bàn bên. Cho Chang chỉ có thể bị động chịu sự dẫn dắt của 1 kẻ già đời như hắn trong sự mê ly.
-------☆☆☆☆-------
Ps: Cho những ai chưa biết thì tại những nước u Mỹ có tồn tại 1 truyền thống đó là vào đêm giáng sinh khi 1 đôi nam nữ đứng dưới 1 nhánh tầm gửi dùng để trang trí (thường là tại các vị trí cửa ra vào) thì hai người có thể hôn nhau. Truyền thống này xuất phát từ nước Anh và mỗi khi có 1 đôi hôn nhau họ sẽ lấy đi 1 quả mọng (Berry) trên nhánh tầm gửi đó cho tới khi nào không còn quả mọng nào trên nhánh tầm gửi nữa thì sẽ không còn việc hôn nhau nữa.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 558: ASTORIA
Học kỳ 2 bắt đầu sau khi học sinh trở lại tòa lâu đầu sau kỳ nghỉ giáng sinh kéo dài 10 ngày. Hiện giờ hắn giành khá nhiều thời gian ở thư viện để nghiên cứu về môn Cổ Ngữ Rune. Đây là 1 môn học có thể nói là khá đơn giản đối với hắn nhưng cũng có phần phức tạp.
Nếu như chỉ đơn giản là dịch những cổ ngữ ra thì hắn thậm chí không cần học cũng có thể làm được nhờ khả năng thông hiểu mọi loại ngôn ngữ của hắn.
Nhưng bản thân những Cổ Ngữ Rune khi kết hợp với nhau lại tạo nên 1 hệ thống phép thuật hết sức kỳ diệu giống như ma trận vậy.
Mặc dù hệ thống ma trận ở thế giới này không được phát triển do hệ thống bùa chú ở đây hết sức phát triển nên đã hạ thấp giá trị của những ma trận do Cổ Ngữ Rune lập nên nhưng đối với hắn thì lại rất có ích.
Hắn đang cần nghiên cứu về những ma trận phức tạp tại những di tích cổ ở thế giới thực nên những ma trận do Cổ Ngữ Rune tạo ra này giúp cho hắn có được rất nhiều linh cảm.
Hơn nữa nói hệ thống Cổ Ngữ Rune không được chú trọng nhưng không có nghĩa là nó không được phát triển.
Tại thế giới Harry Potter là nơi chú trọng về ứng dụng ma lực thì cho dù không quá được chú trọng nhưng Cổ Ngữ Rune vẫn có được 1 tầm vóc không hề thấp 1 chút nào.
Thậm chí 1 số hệ thống ma pháp ở thế giới thực còn không phức tạp bằng Cổ Ngữ Runes nữa kìa.
Hắn ngồi ở thư viện nghiên cứu những cuốn sách nằm trong thư viện chung bởi Cổ Ngữ Rune không được coi là loại phép thuật quá mức nguy hiểm nên tài liệu về nó không bị đưa vào trong khu vực hạn chế.
Buổi tối hôm đó hắn đang trên đường trở về từ thư viện như mọi ngày thì hắn lại phát hiện ra có kẻ đang theo dõi mình.
Đằng sau chỗ rẽ của 1 hành lang 1 cô bé tóc đen mặc bộ áo choàng của nhà Slytherin đang lén lút đi theo phía sau hắn.
Khi thấy hắn bỗng nhiên dừng lại ở giữa hành lang thì cô bé này liền thụt đầu lại và nấp sau bức tường.
Một vài giây sau cô bé này bắt đầu thò đầu ra để nghe ngóng thì lại chỉ thấy được 1 hành lang trống không.
- Hắn ta đi đâu rồi - cô bé này nhảy ra khỏi chỗ nấp và nhìn ngó xung quanh hành lang.
Cô bé chắc chắn rằng ở đây không có căn phòng hay cánh cửa nào cả hơn nữa hành lang này rất dài nên không thể nào có chuyện hắn đi đến cuối hành lang chỉ trong vài giây mà cô bé không nghe thấy gì được.
- Chẳng lẽ hắn nhảy ra ngoài cửa sổ rồi - cô bé này lóng ngóng ngó đầu ra ngoài cửa sổ tòa lâu đài thì chẳng thấy gì ngoài ánh sáng le lói của những chiếc đuốc phát ra từ những khung cửa sổ khác.
Tìm kiếm 1 lát mà không thấy gì, cô bé liền thụt đầu trở lại vào trong tòa lâu đài nhưng ngay khi quay ra phía sau thì cô bé này lại và vào 1 vật gì đó.
- Oái!!! - cô bé này giật mình ngã ngửa ra sau khi nhìn thấy hắn đang đứng sừng sững ở phía sau mình.
Nhưng phía sau lưng cô bé lúc này là khung cửa sổ lúc nãy nên ngay lập tức hơn nửa người của cô liền rơi ra ngoài.
- A A A… - cô bé hét lên 1 tiếng sợ hãi khi bị mất thăng bằng.
Hắn lập tức đưa tay ra tóm lấy cổ chân của cô bé này giúp cho cô bé khỏi ngã khỏi tòa lâu đài.
Cô bé này thấy mình không ngã khỏi tòa lâu đài thì lập tức nhìn ngó xung quanh và thấy được hắn đang cầm cổ chân mình và nhìn xuống.
- Á!!! Mau thả ta ra!!! - cô bé đưa tay cố gắng che chiếc váy của mình lại để cho hắn không nhìn thấy quần lót của mình.
- Em muốn anh thả ra thật sao? - hắn cười cười.
Câu nói này khiến cho cô bé tỉnh táo lại, họ đang ở hành lang tầng 5 của tòa lâu đài, nếu như hắn thả ra thì ngay lập tức cô bé sẽ tan xương nát thịt.
Thấy vẻ mặt khó xử của cô bé này thì hắn không đùa giỡn nữa và kéo cô bé lên.
Khi đã được đưa trở về mặt đất thì ngay lập tức thái độ của cô bé này lại trở lại như cũ.
- Đồ chết tiệt, sao anh dám tự ý nhìn đồ lót của tôi hả, anh Draco nói quả không sai, anh là tên đáng ghét nhất trên đời - cô bé này mắng hắn.
- Em quên mất là ai vừa cứu mạng em hả Astoria? - hắn nhìn cô bé này nói.
Cô bé này không phải ai khác mà chính là đứa em gái đang phải chịu lời nguyền máu của Daphne, Astoria Greengrass.
Cô bé Astoria này sau khi gặng hỏi ra rằng chị mình đã uy hiếp hắn thất bại với lý do không có bằng chứng thì đã quyết định tự mình đi theo dõi hắn để dùng máy ảnh chụp lại cảnh hắn biến hình thành Animagi làm bằng chứng.
Nhưng hôm nay khi chưa kịp theo dõi được gì thì Astoria đã bị hắn phát hiện ra rồi.
- Là… là anh đã khiến tôi giật mình nên tôi mới ngã ra ngoài cửa sổ đó chứ - Astoria đỏ mặt.
Bỗng nhiên khi đang nói Astoria rùng mình 1 cái khi 1 cơn gió thổi từ ngoài cửa sổ lùa vào.
Ngay lập tức vẻ ửng hồng do xấu hổ của cô bé liền biến mất và thay vào đó là 1 nét trắng bệch đầy bệnh trạng.
Blood Malediction là 1 lời nguyền độc ác bám theo vật chủ suốt đời và từng bước làm suy yếu và thậm chí gây ra tử vong cho người bị hứng chịu. Đặc biệt là lời nguyền này được di truyền qua các thế hệ sau này của người bị dính phải lời nguyền máu.
Astoria phải hứng chịu Blood Malediction dạng nghiêm trọng nhất khiến cho sức khỏe của cô bé ngày 1 yếu đi và không thể có được sức chịu đựng như người bình thường.
Lời nguyền này khiến cho Astoria có triệu chứng giống như là người bệnh máu trắng ở người bình thường vậy.
Cả người Astoria run lên khi phải hứng chịu những cơn gió đông lạnh buốt vào buổi đêm.
- Xoạt!!!
Bỗng hắn kéo áo choàng lên và kéo cô bé vào trong lòng mình, Astoria cảm nhận được 1 hơi ấm kỳ lạ mà cô bé chưa từng cảm thấy bao giờ truyền ra từ cơ thể hắn.
Astoria giật mình khi nhận ra mình đang bị kẻ mà Draco, người mà cô bé luông ngưỡng mộ, coi là kẻ thù ôm vào lòng.
Astoria muốn đẩy hắn ra nhưng cái cảm giác ấm áp và dễ chịu mà cô bé chưa bao giờ được hưởng thụ này lại khiến cho động tác của Astoria ngừng lại.
Astoria ngừng run rẩy để mặc cho hắn ôm mình trong lòng và tận hưởng cảm giác thoải mái đến tột cùng này.
Ting, độ hảo cảm của Astoria Greengrass tăng lên 65 điểm.
Độ hảo cảm lúc trước của Astoria là 35, có thể nói là không chút hảo cảm và còn có đôi chút ghét bỏ hắn. Nhưng bây giờ khi hắn đem lại cho Astoria 1 cảm giác khỏe mạnh và tràn đầy sức sống thì thái độ của cô bé liền từ ghét bỏ biến thành có chút hảo cảm với hắn.
Sau 5 phút đồng hồ được hắn ôm trong lòng thì Astoria liền giật mình tỉnh lại và đẩy hắn ra. Astoria lo lắng nhìn xung quanh và thở phào nhẹ nhõm khi không có ai nhìn thấy cảnh hắn ôm cô bé.
Astoria muốn nói gì đó nhưng cô lại cảm thấy khuôn mặt nóng bừng lên khi đối diện với hắn. Astoria không thể làm gì hơn là quay đầu bỏ chạy, chưa bao giờ cô bé lại có thể chạy nhanh như vậy trong đời mình.
Khi bỏ chạy, Astoria chỉ cố gắng loại bỏ sự lưu luyến đối với cái ôm của hắn mà không nhận ra rằng cô bé đã chạy 1 quãng đường dài gấp chục lần quãng đường mà trước kia cô phải thở dốc mỗi khi phải chạy nhanh.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 559: CÚP QUIDDITCH
Nhờ vào cái lịch tập luyện điên cuồng suốt 6 trên 7 buổi tối do đội trưởng Oliver Wood đưa mà các thành viên trong đội tuyển Quidditch của Gryffindor luôn có được 1 phong độ tốt nhất và giữ vững thành tích của 1 đội tuyển có sức tấn công mạnh nhất trong số 4 đội của trường Hogwarts.
Thêm vào việc bản thân hắn là 1 tồn tại cực kỳ ăn gian khi mà hắn có thể nhận ra từng chuyển động nhỏ nhất trên toàn bộ sân đấu.
Và trái Golden Snitch nhỏ xíu có vài trò quyết định kết quả 1 trận đấu không 1 lúc nào là thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Bản thân hắn có thể chấm dứt trận đấu vào bất cứ lúc nào mà hắn muốn. Nhưng thường thì hắn sẽ đợi khoảng 30-40 phút rồi mới bắt đầu truy đuổi trái Golden Snitch.
Trận đấu với nhà Hufflepuff của Gryffindor vào đầu tháng 3 kết thúc với tỉ số hoàn toàn chênh lệch nghiêng về đội Gryffindor khi mà điểm sáng duy nhất của đội Hufflepuff là Seeker của họ, Cedric Diggory, bị hắn hoàn toàn trên cơ và trêu đùa suốt trận đấu bằng cách giả vờ lao về hướng không hề có trái Golden Snitch để Cedric phải vội vã đuổi theo.
Đội thi đấu bết bát nhất năm nay là Slytherin vì sau thất bại ở trận đầu ra quân Slytherin đã liên tiếp thua trắng khi đấu với đội Ravenclaw và đội Hufflepuff khi Cedric bắt được trái Golden Snitch lúc bị Slytherin dẫn trước 70 điểm.
Trận đấu cuối cùng giữa 2 nhà đang có thành tích toàn thắng với tỉ số cực kỳ cách biệt là Gryffindor và Ravenclaw sẽ là trận đấu quyết định xem ai sẽ là nhà vô địch của cúp Quidditch trường năm nay.
Trước trận đấu Oliver Wood cực kỳ thoải mái vì anh ta cũng đã xem cách thi đấu của Cho Chang và đem nó so sánh với lối chơi của hắn.
Nhưng cho tới khi nghe được Alicia Spinnet, Chaser của nhà Gryffindor nói 1 câu thì lập tức trở nên cực kỳ căng thẳng.
- Nhưng Cho Chang là bạn gái của Harry mà phải không? Hồi Giáng Sinh em có nhìn thấy họ hôn nhau trong quán trà của bà Puddifoot.
Ngay lập tức toàn bộ 5 thành viên còn lại của đội bóng liền quay qua nhìn chằm chằm vào hắn.
- Harry, em sẽ không nương tay chỉ vì Cho Chang là bạn gái em đó chứ - Oliver có chút nghi ngờ hỏi hắn.
- Yên tâm đi anh Oliver, em đảm bảo rằng em sẽ là người bắt được trái Golden Snitch - hắn có chút buồn cười nói.
- Tinh thần tốt lắm Harry, nếu như Cho Chang mà chia tay em vì chuyện này thì chị sẽ làm bạn gái em - Angelina Johnson, 1 Chaser khác của nhà Gryffindor nói.
Hắn có chút ngạc nhiên nhìn Angelina, cô gái này làm hắn có chút liên tưởng đến Kim. Cũng mang tính cách mạnh mẽ của 1 cô gái da đen với ngoại hình khá hấp dẫn nữa.
Hình như Angelina sau này sẽ là vợ tương lai của Geogre, người sống sót của cặp sinh đôi nhà Weasley.
- Được rồi mau ra sân nào - Oliver Wood không phải là người thích đùa giỡn trước trận đấu nên liền đứng dậy ra lệnh.
Tất cả cùng kéo nhau ra tới sân đấu Quidditch trước hàng trăm khán giả của cả 4 nhà tới để cùng nhau quan sát trận đấu quyết định này.
Ngoại trừ đám học sinh của 2 nhà Gryffindor và Ravenclaw tới để cổ vũ cho đội bóng nhà mình thì nhà Hufflepuff tới để cổ vũ cho đội nhà Gryffindor là nhà vẫn có quan hệ khá là thân thiết với họ. Còn đám Slytherin thì lại cổ vũ chi Ravenclaw vì chúng không muốn kẻ thù của mình là nhà Gryffindor giành được cúp Quidditch.
Theo tiếng còi của bà Hooch vang lên thì 14 cây chổi đưa theo chủ nhân của nó cất cánh lên trời cao để tiến hành thi đấu.
Trận đấu này diễn ra vào cuối tháng 5 nên thời tiết cực kỳ khô ráo và bầu trời rất thoáng đãng khiến cho trái Golden Snitch vàng óng hiện lên cực kỳ nổi bật dưới ánh mặt trời chói chang.
Mặc dù hắn không có ý định kết thúc trận đấu này quá sớm nhưng do trái banh Snitch quá lộ liễu dưới ánh mặt trời nên hắn đành phải tiến hành truy đuổi nó trước khi Cho Chang kịp nhận ra.
- Vụt!!!
- Gì thế kia!? Tuyển thủ Harry của cũng ta lao xuống dưới mặt đất khi trận đấu chỉ mới được bắt đầu trong ít phút - Lee Jordan, bình luận viên của trận đấu hét lên khi nhìn thấy cử động của hắn - tuyển thủ Cho Chang cũng đã nhận ra động tác của tuyển thủ Harry và lập tức đuổi theo nhưng với tốc độ của cây chổi Firebolt thì cây chổi Comet 260 chỉ là trò cười mà thôi… và… HARRY POTTER BẮT ĐƯỢC TRÁI GOLDEN SNITCH!!!! Tôi chưa bao giờ được thấy 1 trận đấu Quidditch lại kết thúc chóng vánh chỉ trong vài phút đầu của trận đấu thế này!!!
Cả khán đài của nhà Gryffindor nổ vang khi thấy trái Golden Snitch nhỏ xíu trong tay hắn. Giáo sư Mcgonagall cũng vui mừng khôn xiết mà làm rơi cả chiếc mũ chóp của mình, đã 7 năm rồi bà mới lại được nhìn thấy đội Quidditch của nhà mình giành được cúp Quidditch.
Cả 2 đội cùng hạ cánh xuống mặt đất khi khán giả tràn xuống từ các khán đài. Khi hắn nhận chiếc cúp Quidditch màu bạc từ tay giáo sư Dumbledore thì hắn nhận ra được trong mắt của ông ấy có chút gì đó nhẹ nhõm hơn.
Hắn không cần phải đọc suy nghĩ cũng biết được mối lo của giáo sư Dumbledore về bản thân hắn. Đặc biệt là trong năm học thứ 2 vừa qua hắn đã chìm quá sâu vào những phép thuật hắc ám khi lợi dụng được Lockhart để tiến vào khu vực hạn chế.
Điều này khiến cho giáo sư Dumbledore nhớ lại hình ảnh của Tom Riddle khi hắn ta còn là 1 học sinh của trường Hogwarts.
Nhưng cuối cùng thì giờ giáo sư Dumbledore cũng đã nhìn ra sự khác biệt giữa hắn và Voldemort. Voldemort là 1 kẻ đam mê quyền lực mà sức mạnh trong khi hắn mặc dù rất khát khao tri thức nhưng lại không phải là loại người sẽ bán rẻ linh hồn mình vì sức mạnh.
Nhận ra điều này giáo sư Dumbledore như trút được 1 gánh nặng trong lòng bởi ông không muốn 1 Voldemort thứ 2 được sinh ra trong ngôi trường của mình.
Hắn nở 1 nụ cười thân thiện đáp lại giáo sư Dumbledore sau đó thì mang chiếc cúp đó hòa vào đoàn người đang nhảy nhót ăn mừng.
Một lát sau Cho Chang đi tới gần để chúc mừng hắn, mặc dù cô bé có chút buồn rầu khi mình không thể giành được cúp Quidditch nhưng cũng rất vui mừng cho hắn.
Mặc dù vậy hắn vẫn phải nghĩ ra cách nào đó để bù đắp cho Cho Chang để giúp cô bé vui lên.
Ngoại trừ đám học sinh nhà Slytherin hằm hằm kéo nhau bỏ đi thì ngay cả nhà Ravenclaw có chút thất vọng vì nhà mình không giành được cúp nhưng vẫn tới chung vui với nhà Gryffindor khi họ cuối cùng cũng đã giành được cúp sau 7 năm.
Nếu nói có người nào cảm thấy không vui nhất thì đó chính là Snape. Hết Sirius, Lupin và giờ lại tới việc hắn tham gia đội Quidditch làm Snape liên tưởng tới hình ảnh James Potter ngày xưa.
Giống như là 3 kẻ mà Snape căm ghét nhất giờ đây đã tập trung trước mặt để trêu ngươi ông ta vậy.
Và để rồi trước khi nghỉ hè chỉ có vài ngày Snape đã “vô tình” truyền ra tin Lupin là Werewolf khiến cho giáo sư Lupin phải tự mình xin từ chức.
- Giáo sư Lupin!!!
Buổi tối trước khi giáo sư Lupin rời đi hắn tìm đến văn phòng của ông ấy.
- Harry đó à, rất tiếc là thầy không thể tiếp em được, giáo sư Mcgonagall vừa báo với thầy là tàu tốc hành Hogwarts đang đợi thầy ở dưới nhà ga Hogsmeade rồi - giáo sư Lupin xách theo chiếc rương của mình và cười với đầy vẻ mệt mỏi.
- Em biết. Trước khi thầy đi thì em chỉ muốn chúc thầy sống thật tốt - hắn nói - và em muốn thông báo với thầy rằng việc nghiên cứu thuốc chữa trị cho người sói đang tiến triển rất tốt.
Nói xong thì hắn liền lấy ra 1 chiếc lọ thủy tinh và nói:
- Đây là thành quả nghiên cứu mới nhất của em, mặc dù nó không thể chữa trị hoàn toàn nhưng vào buổi sáng ngày trăng tròn thầy hãy uống 1 giọt là có thể giữ được lý trí và rút ngắn thời gian hóa sói.
Giáo sư Lupin cực kỳ kinh ngạc nhận lấy lọ thủy tinh từ trong tay hắn, ông cứ nghĩ rằng việc hắn nói rằng sẽ tìm ra phương thuốc chữa trị cho người sói chỉ là vọng tưởng thôi nhưng không ngờ hắn lại thật sự làm được.
Lọ thuốc nhỏ bé mà giáo sư Lupin nhận lấy từ hắn lại bắt đầu thắp lên ánh sáng hi vọng của ông ấy.
- Cảm ơn em nhiều lắm Harry - giáo sư Lupin nói - nếu như James có thể nhìn thấy em đã trưởng thành như thế nào thì chắc hẳn cậu ấy sẽ rất tự hào.
- Chúc thầy lên đường bình an.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 560: QUIDDITCH WORLD CUP
Năm học thứ 3 của hắn kết thúc trong yên bình, không hề có bất cứ vấn đề nào xảy ra trong trường Hogwarts ngoại trừ việc giáo sư của bộ môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, giáo sư Lupin, đã xin nghỉ dạy vì thông tin rằng ông ấy là Werewolf bị lộ ra.
Năm nay là 1 năm hết sức náo nhiệt với thế giới phù thủy khi mà kỳ Quidditch World Cup diễn ra 4 năm 1 lần lại được tổ chức.
Và trận chung kết của giải Quidditch thế giới này được tổ chức tại Dartmoor, nước Anh nên rất nhiều phù thủy trên thế giới đều tập trung về nơi này để theo dõi trận chung kết này.
Một sân đấu Quidditch khổng lồ được dựng lên trong 1 hoang mạc ở Dartmoor và trận chung kết sẽ diễn ra vào ngày 25 tháng 8.
Như bao phù thủy khác thì Sirius cũng rất thích xem những trận thi đấu Quidditch nên đã đặt trước mấy vé để đi xem trận chung kết của giải đấu thể thao lớn nhất thế giới phù thủy này.
Và đương nhiên là Sirius cũng mời gia đình Granger đi cùng nhưng ngoại trừ Hermione thì bố mẹ của cô bé lại không đi cùng bởi họ phải đi dự hội nghị Nha Khoa quốc tế vào ngày hôm đó.
Với 1 phù thủy phải nói là thuộc về đẳng cấp phù thủy cực kỳ quyền năng thì việc sử dụng Độn Thổ Kèm (Side-Along Apparition) là quá đơn giản nên họ không cần phải thức dậy từ sáng sớm để đi tới khu vực đặt Khóa Cảng (Portkey) mà chỉ cần đợi đến gần trưa rồi Độn Thổ tới là được.
Sirius dẫn theo hắn và Hermione đi tới nhà của 1 người đàn ông Muggle để trả tiền thuê vị trí cắm trại sau đó cùng đi tới 1 vị trí gần sát bìa rừng và nhìn thấy 1 tấm biển đề chữ Black ở đó.
Sirius hơi khó chịu khi nhìn thấy họ của mình nhưng rất nhanh thì đã bỏ qua nó.
- Trận đấu diễn ra vào buổi chiều cơ, chúng ta nên dựng trại và nấu bữa trưa - Sirius lấy ra từ trong 1 chiếc túi nhỏ 1 cái lều.
Hắn cũng chưa từng dựng lều bao giờ nhưng Hermione thì đã làm 1 vài lần rồi nên dần dần thì họ cũng đã dựng xong chiếc lều nhỏ màu xanh.
Bước vào bên trong chiếc lều thì hắn liền thấy được 1 khoảng không rộng tới vài chục mét vuông.
- Chú không thông thạo Bùa Mở Rộng lắm nên mất cả đêm mới chỉ mở được ngần này không gian thôi - Sirius gãi đầu.
Hắn và Hermione trợn mắt nhìn Sirius, khiêm tốn thì cũng chỉ nên có mức độ thôi chứ. Ngay cả những phù thủy đã trưởng thành cũng chưa chắc thành thạo được Bùa Mở Rộng Không Dấu Vết nên hầu hết những chiếc lều ở đây đều được mua từ những cửa hàng có chuyên gia về loại bùa chú này.
Giờ Sirius có thể tự mình tạo ra 1 chiếc lều rộng rãi như vậy mà còn kêu là không thông thạo lắm?
Trong lúc Sirius đi kiếm chút củi thì hắn và Hermione có nhìn thấy 1 vài khuôn mặt quen thuộc ở khu cắm trại này. Những đứa học sinh của Hogwarts đều cùng với gia đình tới đây để xem trận chung kết Quidditch thế giới.
Hắn cũng gặp được mấy người Cho Chang, Marietta và 2 chị em nhà Parvati ở khu cắm trại nhưng không thấy chị em nhà Greengrass đâu. Thực chất mà nói là hắn thấy rất ít học sinh nhà Slytherin ở khu cắm trại này.
Có vẻ như những gia đình thuần huyết như nhà Greengrass không thích nơi cắm trại tập chung như thế này.
Đến buổi chiều thì hắn liền nghe được 1 tiếng chuông chuông vang khắp khu cắm trại và mọi người bắt đầu kéo nhau băng qua khu rừng.
Phía bên kia khu rừng là 1 sân vận động khổng lồ hình elip cao tới cả trăm mét với sức chứa lên tới 100 000 chỗ ngồi cho phù thủy từ trên khắp thế giới tới tham dự.
Khu vực chỗ ngồi của hắn ở 1 vị trí khá là đẹp nằm giữa 2 phía cầu môn và cách khu vực danh dự không xa.
Dường như các phù thủy được phân ra theo từng khu vực nên mấy người mà hắn quen biết đều ngồi chung khu vực khán đài của hắn.
Sau 1 vài lần yêu cầu đổi chỗ thì chỗ ngồi của hắn và gia đình mấy cô gái đã ngồi sát nhau.
Cả 3 gia đình của 4 cô gái đều là những gia đình phù thủy thuần huyết trong đó bố của Cho Chang là 1 phù thủy người Anh gốc Hoa còn cha mẹ của 2 chị em sinh đôi Parvati và Padma thì đều là phù thủy gốc Ấn Độ.
Sau 1 lát trò chuyện linh tinh thì 1 giọng nói âm vang khắp toàn bộ sân vận động khiến cho khán giả đều ngừng lại những việc riêng:
- Thưa quý ông và quý bà… Xin được chào mừng! Chào mừng trận chung kết Cúp Quidditch Thế Giới lần thứ bốn trăm hai mươi hai - cùng lúc đó tấm bảng hiện ra đủ những hình ảnh quảng cáo của những nhà tài trợ - Và bây giờ, không để mất thời gian của quý vị nữa, tôi xin giới thiệu… linh vật của đội tuyển Bulgaria!!!
Ngay lập tức cặp mắt của những khán giả… nam, dường như muốn lồi cả ra ngoài khi nhìn thấy linh vật của đội Bulgaria.
Veela!!!
Một đoàn những người phụ nữ với làn da trắng muốt và cực kỳ xinh đẹp tiến ra sân bằng cách nhảy múa.
Điệu múa của Veela mang theo 1 luồng ma lực cực kỳ hấp dẫn khiến cho đám đàn ông con trai trở nên mê mẩn nhất là những người có định lực kém.
Nhưng ngược lại thì mấy người phụ nữ lại không hề bị ảnh hưởng và bắt đầu tức giận véo tai đám chồng con đang dán mắt vào những Veela xinh đẹp ở dưới sân để đánh thức họ.
Hắn ngồi đó thản nhiên quan sát đám Veela nhảy mua tung giời lên mà không bị ảnh hưởng chút nào.
Cũng không phải do hắn có định lực tốt hay gì đó mà chỉ đơn giản là hắn miễn nhiễm với mấy loại phép thuật mê hoặc tinh thần như thế này thêm vào việc hắn biết rõ Veela mặc dù lúc bình thường là những cô gái xinh đẹp nhưng khi tức giận thì họ sẽ biến thành nhưng sinh vật rất xấu xí có những đặc điểm khá giống Harpy, 1 sinh vật nửa người nửa chim trong thần thoại Hy Lạp.
Nối tiếp màn biểu diễn của những Veela xinh đẹp là đám Leprechaun (yêu tinh, khá là nhỏ chỉ cao khoảng 20 cm), linh vật của đội Ireland, cùng nhau ném ra những đồng tiền vàng kích thích lòng tham của khán giả.
Nhưng thực chất những người có chút kiến thức về Leprechaun sẽ biết chúng chỉ là những đồng tiền giả mà Leprechaun thường hay dùng để chơi khăm người khác mà thôi.
Sau màn khởi động kích thích sự hứng thú của khán giả thì những tuyển thủ tham gia trận chung kết bắt đầu tiến ra sân.
Cục diện của trận đấu này gần như không khác 1 chút nào với kịch bản đã được dựng sẵn trong truyện cả. Những Chaser của đội Ireland đều có kỹ thuật vượt trội hơn hẳn Chaser đội Bulgaria nên liên tiếp những cú ném bóng của họ đã bay qua cầu môn và đem lại điểm cho đội mình.
Các Chaser của Ireland phối hợp chuyền bóng với nhau cực kỳ nhanh khiến cho đội Bulgaria không thể ngăn cản được thế công của họ.
Ireland tiếp tục tấn công dồn dập và dẫn trước Bulgaria tới 160 điểm. Biết được đội mình không có hi vọng rút ngắn tỉ số nên Viktor Krum, Seeker của đội Bulgaria đã quyết định bắt lấy trái Golden Snitch trước khi tỉ số trở nên cách biệt hơn.
Với kỹ thuật điêu luyện Krum đã dễ dàng đánh lừa Seeker đội Ireland và giành lấy 150 điểm bằng việc bắt lấy trái Golden Snitch và kết thúc trận đấu với tỉ số 170 - 160 nghiêng về phía Ireland.
Mặc dù bắt được trái Golden Snitch nhưng Viktor Krum không vui vẻ chút nào khi đội mình phải chịu sự thất bại và đứng hạng nhì thế giới.
Khán giả thì hết sức thỏa mãn khi được xem những màn trình diễn kỹ thuật điêu luyện của đội Ireland và kết quả ít ai ngờ tới khi đội bắt được trái Golden Snitch lại là đội thua cuộc.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 561: TRIWIZARD TOURNAMENT
Giải đấu Quidditch thế giới kết thúc với 1 đám khán giả hết sức thỏa mãn với trận đấu.
Trận chung kết này diễn ra trong thời gian khá là ngắn nếu như so sánh với các trận đấu Quidditch khác trong cùng khuôn khổ. Tuy vậy nhưng khi trận đấu kết thúc thì cũng đã là buổi tối rồi nên các phù thủy cùng kéo nhau trở về khu cắm trại của mình để chuẩn bị nghỉ ngơi và sẽ rời khỏi nơi này vào sáng hôm sau.
Đến gần đêm thì những tiếng bàn tán sôi nổi về trận đấu phát ra từ những chiếc lều phù thủy cũng dần tan đi và mọi người cũng đã bắt đầu trèo lên giường để chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng khi mọi người mới chỉ đang thiu thiu ngủ thì bất ngờ có những tiếng động lớn vang vọng khắp khu cắm trại yên tĩnh và đánh thức mọi người dậy.
Hắn đang nằm trên chiếc đệm của mình thì lập tức mở mắt ra và bật dậy ngay khi nghe được động tĩnh này.
Sirius cũng ngay lập tức tỉnh giấc, trong nhiều năm chiến đấu với Voldemort và ở trong nhà ngục Azkaban thì Sirius đã tự tạo cho mình 1 sự cảnh giác cao độ nên chỉ cần 1 động tĩnh bất thường cũng đủ để khiến ông ấy tỉnh giấc.
- Có chuyện gì vậy… - Hermione tỉnh dậy với khuôn mặt ngái ngủ.
- Harry, cháu mau đưa Hermione chạy vào trong rừng - Sirius rút ra cây đũa phép mình mới mua năm ngoái và lao ra khỏi chiếc lều.
Hắn gật đầu và nắm lấy tay Hermione và đưa cô bé tiến vào bìa rừng.
Hắn không lạ gì chuyện xảy ra vào đêm hôm nay, chính là lũ cựu Death Eater đã say xỉn và muốn gây náo loạn để mua vui cho bản thân.
Hắn không cần phải tham gia vào chuyện này vì đã có các Auror của Bộ Pháp Thuật lo rồi, hơn nữa đám cựu Death Eater kia cũng không quá đông và Sirius cũng đã chạy tới để tham chiến.
Hắn đưa Hermione vào trong rừng để tránh việc cô bê nhìn thấy hình ảnh về những thú vui bệnh hoạn của mấy tên cựu Death Eater.
Trong đám người đang chạy tán loạn trong rừng thì hầu hết đều là đám trẻ con và phụ nữ, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hoảng sợ.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh và kết thúc cũng rất nhanh. Từ bên trong khu rừng 1 luồng ánh sáng bắn thẳng lên trời, hình ảnh một chiếc đầu lâu màu xanh ngọc bích với 1 con rắn thò ra từ miệng hiện ra.
Luồng ánh sáng này bắn ra từ 1 nơi khá sâu trong khu rừng và ngay khi hình ảnh chiếc đầu lâu với con rắn hiện ra thì hắn cảm thấy khí của mấy tên cựu Death Eater kia đã dần biến mất.
Có vẻ như mấy tên này đã Độn Thổ rời đi rồi, giờ thì Bộ Pháp Thuật lại bắt đầu phải thu dọn bãi chiến trường sau cuộc nổi loạn.
Một lát sau hắn nhìn thấy Sirius đi cùng ông Weasley xuất hiện ở ngoài bìa rừng cùng 1 vài người khác nữa.
- Harry, cháu đây rồi - Sirius nhìn thấy hắn và Hermione ở bìa rừng.
- Vậy nhé Sirius, tôi phải cùng ông Crouch và anh Amos đi giải quyết công việc đây - ông Weasley nói.
Siriue gật đầu với ông Weasley sau đó đi lại gần hắn và Hermione nói:
- Chú sẽ giải thích mọi chuyện sau giờ thì chúng ta rời khỏi đây đã.
Nói xong thì Sirius nắm lấy tay hắn và Hermione rồi dùng Độn Thổ rời đi.
………….
Trong vài ngày cuối tháng 8 những tin tức về cuộc nổi loạn và việc dấu hiệu bóng tối (The Dark Mark) xuất hiện tại nơi tổ chức giải Quidditch thế giới liên tiếp xuất hiện trên các mặt báo phù thủy.
Mọi người đều xôn xao bàn tán về vấn đề này và suốt 1 tuần sau đó đến ngày 1 tháng 9, ngày hắn bắt đầu năm học thứ 4 tại trường Hogwarts thì câu chuyện vẫn chưa hết nóng hổi.
- Lên đường bình an nhé Harry, Hermione, hẹn gặp lại các cháu tại trường Hogwarts - Sirius vẫy tay chào hắn từ dưới sân ga.
Tại giải đấu Quidditch thế giới thì ông Weasley đã nói cho Sirius biết về giải đấu Triwizard sẽ được tổ chức tại Hogwarts vào năm nay. Và với tính cách của Sirius thì ngay khi trở về ông ấy đã nói cho hắn và Hermiome biết về chuyện này.
Hermione cực kỳ hào hứng khi biết được tin Triwizard Tournament sẽ được tổ chức ở Hogwarts vào năm học tới. Hắn thì vốn đã biết từ trước rồi những cũng tỏ ra hứng thú đôi chút cho Sirius vui lòng.
Trong suốt thời gian ngồi trên tàu hắn gặp lại rất nhiều khuôn mặt quen thuộc mà hắn đã gặp tại giải đấu Quidditch thế giới và biết được tin chiếc đũa phép của Ron đã bị lấy mất.
- Má mắng mình té tát suốt cả tuần vì làm mất cây đũa phép mới mua năm ngoái - Ron buồn rầu nói và lấy ra 1 cây đũa phép khác - má nói lần này mình mà còn làm hỏng hay làm mất nữa thì sẽ cho mình dùng mấy cây đũa phép giả do anh Fred và Geogre chế ra.
Đoàn tàu lao đi trong cơn mưa nặng hạt bao phủ gần như khắp nước Anh. Đoàn tàu đã đi tới Scotland nhưng trời vẫn đổ mưa không ngớt.
Sau khi xuống khỏi đoàn tàu thì cả đám cùng kéo nhau chạy nhanh tới chỗ những chiếc xe kéo để tiến về trường Hogwarts và thầm tội nghiệp cho đám họ sinh năm nhất phải đội mưa và trèo thuyền đi ngang qua Black Lake.
Khi đám học sinh đi tới Đại Sảnh Đường thì cả đám đều đã ướt nhẹp, cả đám vội cởi áo choàng ra và bắt đầu tự hong khô quần áo của mình.
Một lát sau đó thì lão Hagrid cũng dẫn theo 1 đám nhóc năm thứ nhất ướt nhèm bước vào Đại Sảnh Đường để được tiến hành phân loại.
Kết thúc Lễ Phân Loại đám học sinh lại được chiêm ngưỡng hình ảnh thức ăn trước mặt hắn biến mất nhanh như gặp lũ quét vậy.
- Bây giờ thì mọi người đã ăn uống no nê rồi thì thầy sẽ lại bắt đầu bài ca cũ rích của mình… - giáo sư Dumbledore đứng lên và nói - … Như từ trước tới giờ tôi muốn nhắc nhở các trò là tất cả các khu rừng trong khu đất quanh trường đều cấm học sinh lai vãng, và tất cả học sinh dưới năm thứ ba cũng không được phép đi đến làng Hogsmeade. Tôi cũng lãnh cái nhiệm vụ đau đớn là thông báo cho các trò biết là năm nay không tổ chức cuộc thi đấu cúp Quidditch giữa các nhà.
Nghe được thông báo này của giáo sư Dumbledore cả đám học sinh đều nhao nhao hết cả lên, cúp Quidditch là hoạt động thể thao duy nhất giúp lũ học sinh giải trí trong suốt năm học căng thẳng mà giờ đây lại bị hủy bỏ.
- Sở dĩ không tổ chức Cúp Quidditch Liên-nhà là vì sẽ có một sự kiện bắt đầu diễn ra vào tháng mười và kéo dài cho đến hết niên học, sự kiện này sẽ chiếm mất nhiều thì giờ và sức lực của các giáo viên… Nhưng mà tôi chắc chắn là tất cả các trò sẽ vô cùng thích thú tham gia. Tôi rất vui mừng thông báo rằng năm nay tại trường Hogwarts…
Đúng vào lúc này cánh cửa Đại Sảnh Đường bật ra cùng với 1 tiếng sấm chớp vọng vào khiến đám học sinh hướng sự chú ý của mình tới cửa.
Một người đàn ông mặc bộ áo choàng kín mít chỉ để lộ ra vài sợi tóc dài ướt nhẹp chống cây gậy của mình tiến về phía dãy bàn của giáo viên.
Hắn nhìn theo bóng lưng của người đàn ông này mà cảm thấy khá là bất ngờ.
Bartemius Crouch Junior Lv 66
Tại sao lại thế, mặc dù hắn biết Barty Jr đã từng vuột khỏi tầm kiểm soát của lời nguyền Imperio của cha mình và gọi lên dấu hiệu hắc ám vào đêm diễn ra giải Quidditch thế giới nhưng sau đó vẫn phải bị Barty Sr bắt lại và đưa về nhà rồi mới được giải cứu bởi Peter Pettigrew và Voldemort.
Bây giờ Peter Pettugrew bị hắn giao cho bộ pháp thuật từ cuối năm học thứ 2 và bị tống vào nhà ngục Azkaban thì đồng nghĩa với việc Voldemort vẫn còn đang hấp hối ở khu rừng Albania chứ nhỉ?
Vậy thì tại sao Barty Crouch Jr lại có thể thoát khỏi cha mình và bắt giữ Alastor Moody giống như trong truyện được?
Trong lúc hắn còn đang suy tư thì Barty Jr đã ngồi vào dãy bàn giáo viên và giáo sư Dumbledore tiếp tục thông báo.
- Như tôi muốn nói… chúng ta vinh dự được đón một sự kiện rất kỳ thú trong vài tháng tới đây, một sự kiện đã không diễn ra trong suốt cả thế kỷ qua. Tôi rất vui mừng được cho các trò hay rằng lễ Thi đấu Triwizard Tournament sẽ được diễn ra tại Hogwarts trong năm nay.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 562: TRƯỜNG DUMSTRANG VÀ TRƯỜNG BEAUXBATONS
Suốt những ngày sau đó cả trường luôn bàn tán về giải đấu Triwizard sẽ được tổ chức trong vài tháng tới. Đối với đám thiếu niên còn đang tròn tuổi học đường thì chúng luôn ảo tưởng và mong muốn mình là 1 người được ngưỡng mộ.
Ai cũng muốn hình tượng của mình được tôn lên cao hơn những người khác và có thể nói cái vị trí “quán quân” của trường Hogwarts là 1 sự cám dỗ khó có thể cưỡng lại được.
Trong đầu đám học sinh lúc này chỉ có hình ảnh mình được trở thành quán quân của trường Hogwarts mà ngó lơ đi toàn bộ những lời cảnh báo của giáo sư Dumbledore về mức độ nguy hiểm của giải đấu.
So với mấy đứa học sinh mơ mộng về việc mình trở thành quán quân thì hắn tập trung suy nghĩ về việc tại sao Barty Crouch Jr lại xuất hiện ở nơi này.
Theo như hắn suy đoán thì có lẽ là con gia tinh Winky đã thất bại trong việc ngăn cản Barty Jr bằng phép thuật của nó.
Và cộng thêm sự kiện 1 người ngồi cùng khán đài danh dự với Barty Jr là Ron bị mất cây đũa phép thì hắn liền hiểu ra rằng chính Barty Jr đã lấy đi cây đũa phép đó.
Có lẽ rằng cây đũa phép của Ron phù hợp với Barty Jr hơn cây đũa phép lông phượng hoàng của Harry nên con gia tinh Winky mới không thể ngăn được cậu chủ của nó rời đi với cây đũa phép của Ron.
Hắn dám cá việc đầu tiên mà Barty Jr làm sau khi được tự do chính là đi tìm Voldemort. Chắc hẳn Voldemort vẫn thèm muốn nguyên liệu cuối cùng mà lão còn thiếu để sống lại, máu của kẻ thù.
Và với 1 kẻ cầu toàn như Voldemort thì đó phải là kẻ đã khiến cho hắn ta trở nên tàn tạ như hiện nay, máu của Harry Potter.
Vậy nếu như mọi chuyện vẫn diễn ra theo chiều hướng cũ thì hắn hẳn là sẽ trở thành 1 quán quân ngoại lệ của giải đấu Triwizard.
Điều này sẽ được sáng tỏ vào ngày lễ Halloween nên hắn cũng không cần suy nghĩ quá nhiều về nó nữa.
Trong số các môn học thì môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám là gây cho đám học sinh nhiều sự hứng thú nhất. Bởi lẽ giáo viên của môn học này mỗi năm lại thay 1 người mới với những phong cách dạy học hoàn toàn khác biệt.
Đặc biệt là trong năm nay khi mà giáo viên là 1 Death Eater đóng giả thành 1 cựu Auror thì hắn ta gây được ấn tượng rất mạnh cho đám học sinh với màn trình diễn những phép thuật hắc ám của mình.
Tới ngày thứ 5 của tuần lễ đầu tiên hắn được tham gia buổi học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám đầu tiên do Barty Jr dạy.
Buổi học này khiến cho đám học sinh vừa hưng phấn vừa sợ hãi khi mà Barty Jr quyết định trình diễn cho chúng xem 3 lời nguyền được gọi là Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ: Imperio, Crucio và Avadar Kedavra.
Sau khi giới thiệu qua về 3 lời nguyền thì vào những buổi học sau đó Barty Jr bắt đầu sử dụng lời nguyền Imperio lên những đứa học sinh, với 1 lý do rất chính đáng đó là muốn cho chúng biết cảm giác bị khống chế tâm trí là như thế nào.
Và khi đến lượt hắn thì Barty Jr trở nên cực kỳ ngoài ý muốn.
- Imperio!!!
Một luồng ánh sáng màu vàng nhẹ rất mờ ảo bắn về phía hắn, Barty Jr bắt đầu thử ra lệnh cho hắn trong đầu.
- “Nhảy lên nào”
Nhưng đáng tiếc là hắn cứ đứng trơ ra đó nhìn Barty Jr trong khuôn mặt như chí phèo của Moody Madeye.
Dù cho có cố gắng ra lệnh đến mấy thì hắn vẫn không hề nhúc nhích mà chỉ đứng đó quăng 1 ánh mắt trêu ngươi cho Barty Jr.
Không can tâm Barty Jr cố gắng thử dùng lời nguyền Imperio để khống chế hắn vài lần nữa nhưng kết quả vẫn y nguyên.
Thất bại trong việc cố gắng khống chế hắn vĩnh viễn bằng lời nguyền Imperio thì Barty Jr liền nói vài lời khen ngợi rằng hắn có thể chống cự được lời nguyền để chữa thẹn.
- Quả không hổ danh là đứa trẻ đã sống sót dưới lời nguyền giết chóc của Chúa Tể Hắc Ám, lời nguyền Imperio chẳng hề có chút tác dụng nào với trò cả - Barty Jr nơi - có lẽ trò có 1 kháng lực rất mạnh đối với phép thuật hắc ám nên có thể chống đỡ lại chúng.
Buổi học kết thúc và đám học sinh lại bắt đầu vây quanh hắn với thái độ còn cuồng nhiệt hơn cả trước đây nữa.
Hắn đã quá quen với việc được tôn sùng kể từ khi vào phó bản này rồi nên cũng không hề có chút khó chịu nào cả.
……………
2 tháng trôi qua rất nhanh và hôm nay đã là ngày 30 tháng 10, 1 ngày trước lễ hội Halloween và cũng là ngày mà đám học sinh sẽ tiến hành đón tiếp phái đoàn của 2 ngôi trường sẽ cùng tham gia vào giải đấu Triwizard cùng với Hogwarts.
Buổi chiều hôm đó các lớp học đều được nghỉ sớm 30 phút để cho đám học sinh có thời gian để trở về ký túc xá ăn mặc chỉnh tề để đón tiếp phái đoàn của trường Dumstrang và Beauxbatons.
Các học sinh được phân ra theo từng nhà và theo từng năm học, xếp như vậy thì sẽ có được 1 đội hình khá đẹp mắt nếu như không có hắn.
Hiện giờ trong đám học sinh năm thứ 4 thì thể hình của hắn khá là khác biệt, dù cơ thể chỉ mới 14 tuổi nhưng hiện giờ hắn đã đạt được thể hình như cũ rồi.
Hắn cao hơn hẳn so với những đứa học sinh khác tới hơn 1 cái đầu làm cho giáo sư Mcgonagall phải đuổi hắn xuống dưới đứng cùng đám học sinh năm thứ 6.
- Hô hô, em chuẩn bị học nhảy lớp hả Harry - Fred và Geogre, 2 học sinh năm thứ 6 của nhà Gryffindor đứng ở ngay sau hắn vì chỉ có 2 người này là cao hơn hắn.
Hắn vui vẻ trò chuyện với 2 anh em nhà Weasley và gợi ý cho bọn họ 1 số ý tưởng về mấy món đồ chơi khăm mà họ có thể bán.
Đến hơn 6 giờ tối, sau khi đứng hứng chịu làn gió đêm lạnh lẽo thì cuối cùng đám học sinh cũng đã nhìn thấy phái đoàn đầu tiên của trường Beauxbatons.
Bọn họ tới đây bằng cỗ xe ngựa kéo khổng lồ được 1 tá những con ngựa có cánh Abraxan to như những con voi.
Một thiếu niên mặc chiếc áo choàng mỏng màu xanh được làm bằng lụa nhảy xuống và lấy ra 1 chiếc thang bậc đặt ở cửa cỗ xe kéo.
Một bàn chân to lớn bước ra và sau đó 1 người phụ nữ có chiều cao xấp xỉ lão Hagrid trong bộ váy satin màu đen xuất hiện.
Theo sau bà là 1 tá những học sinh nam nữ trong độ tuổi 17 - 18 mặc những chiếc áo choàng đồng phục màu xanh bằng lụa như thiếu niên vừa rồi.
- Quý bà Maxime thân mến, xin chào mừng tới Hogwarts - giáo sư Dumbledore tiến lên chào mừng người phụ nữ này.
- Dumbly-dort… ông khõe không - và bà chỉ ra sau lưng mình - học trò của tôi…
Sau phái đoàn của trường Beauxbatons thì phái đoàn trường Dumstrang cũng xuất hiện với con thuyền của mình trồi ra từ trong lòng Black Lake.
Mặc dù đám học sinh trường Dumstrang không phải là trai xinh gái đẹp như học sinh trường Beauxbatons nhưng lại hấp dẫn ánh mắt của học sinh trường Hogwarts còn nhiều hơn khi nãy.
Bởi vì trong đám học sinh này có Viktor Krum, Seeker đã bắt được trái Golden Snitch trong trận chung kết Quidditch hồi tháng 8 vừa rồi.
Sau khi đưa 2 phái đoàn tiến vào trong Đại Sảnh Đường thì đám học sinh trường Beauxbatons lựa chọn ngồi ở dãy bàn của nhà Ravenclaw còn trường Dumstrang thì quyết định ngồi cùng dãy bàn với đám Slytherin khiến cho học sinh của 2 nhà còn lại tiếc hùi hụi.
Cuối cùng giáo sư Dumbledore lại đứng lên và nói lời chào mừng tới học sinh của 2 ngôi trường phép thuật khác và ra hiệu cho bữa tiệc bắt đầu khiến thức ăn hiện ra trên những chiếc đĩa trống không như bữa tiệc đầu năm học vậy.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 563: THE GOBLET OF FIRE
Bữa tiệc linh đình này có rất nhiều những món ăn thuộc văn hóa ẩm thực những nước khác ngoài của nước Anh như thường lệ.
Rõ ràng là đám gia tinh của trường Hogwarts biết nấu cả những món của Pháp và những nước tây Âu khác chứ không chỉ có nước Anh.
Hắn rất vui vẻ thưởng thức những món ăn lạ miệng này nhưng cũng chỉ ăn qua cho biết mà thôi. Bản thân hắn không phải là người quá yêu thích hải sản nên món súp hải sản Bouillabaisse hắn chỉ ăn 1 đĩa rồi thôi.
Khi hắn ăn được lưng lửng bụng rồi thì 1 giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn:
- Xin lỗi, các cậu còn dùn món Bouillabaisse đó nữa không vợi?
Hắn quay ra phía sau và nhìn về phía cô gái xinh đẹp với mái tóc màu bạch kim trong bộ đồng phục màu xanh của học viện Beauxbatons đang đứng ở đó.
Fleur Delacour Lv 43
Fleur nhìn về chiếc đĩa duy nhất còn có thức ăn ở trước mặt hắn vì những món khác đã bị hắn ăn sạch rồi.
- Được chứ - hắn đưa chiếc đĩa này cho Fleur và mỉm cười.
Với vẻ mặt đẹp trai của hắn thì nụ cười này sẽ gây ấn tượng tốt cho bất kỳ cô gái nào chỉ là miệng hắn còn dính dầu mỡ do mới ăn xong chưa kịp lau miệng nên hơi kỳ…
- Hi hi… - Fleur cười khúc khích sau đó nhận lấy chiếc đĩa.
Sau khi Fleur bỏ đi thì hắn cũng không nhìn theo nữa mà quay người trở lại.
- Ha ha ha, lau miệng đi này Harry - Fred đưa cho hắn 1 cái khăn ăn và cười lớn.
- Anh dám cá là nếu ở hoàn cảnh khác thì nụ cười của em đã đốn ngã cô gái ngoại quốc kia rồi - Geogre tiếp lời.
Hắn không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào trước sự trêu chọc của 2 anh em sinh đôi mà thản nhiên cầm lấy chiếc khăn ăn và lau miệng.
- Nhưng ít ra thì em không giống cái thằng ngố này - Fred huých tay vào người Ron khi cậu ta đang bận dùng khăn lau áo choàng của mình.
Vừa rồi khi nhìn thấy Fleur đi tới thì Ron như mất hồn mà làm đổ cốc nước bí ngô lên người mình.
- Em dám cá cô ta là Veela… - Ron xấu hổ nói.
- Đối với mày thì đứa con gái nào xinh đẹp 1 chút đều là Veela hả - Geogre khinh bỉ thằng em của mình.
Sau bữa chính là những món tráng miệng rất lạ mắt, so với mấy món súp hải sản mà hắn không thích lắm thì mấy món tráng miệng của Pháp thì lại rất hợp khẩu vị của hắn.
Sau bữa ăn no nê thì số thức ăn thừa liền tự động biến mất và đám học sinh bắt đầu chú ý tới sự kiện chính khi mà bọn chúng thấy được sự xuất hiện của 2 nhân viên Bộ Pháp Thuật là Ludo Bagman và Barty Crouch Sr.
Và đó quả thật chính là Barty Sr chứ không phải là giả mạo, có lẽ ông ta đang nằm dưới sự điều khiển của đứa con trai.
Trong lúc này thì giáo sư Dumbledore đã đứng lên và giới thiệu Ludo và Barty Sr cho những học sinh chưa biết đến 2 người này được biết.
Sau khi giới thiệu 5 người trong ban giám khảo của giải đấu Triwizard gồm 3 vị hiệu trưởng và 2 người thuộc Bộ Pháp Thuật thì giáo sư Dumbledore ra hiệu cho lão Filch mang 1 chiếc rương gỗ tiến vào trong đại sảnh.
- Trong cuộc thi này mỗi 1 trường sẽ chọn ra 1 vị quán quân để tham gia 3 vòng đấu để xác định người chiến thắng. Quán quân của mỗi trường sẽ được chọn ra bởi 1 vị giám khảo công minh: The Goblet of Fire (Chiếc Cốc Lửa) - giáo sư Dumbledore chỉ vào chiếc cốc bằng gỗ đang chứa 1 ngọn lửa màu xanh trắng trong chiếc rương mà lão Filch mang vào và giải thích cách lựa chọn quán quân - … Cuối cùng, tôi muốn nhấn mạnh với bất cứ trò nào muốn đọ sức trong cuộc thi đấu này, là không có chuyện tham gia hời hợt cho vui. Một khi chiếc Cốc Lửa đã chọn ra vị quán quân nào, thì vị ấy bắt buộc phải theo tới cùng. Đặt tên mình vô chiếc cốc cũng có nghĩa là đã ký một bản hợp đồng ma thuật đầy trói buộc. Và khi đã được chọn làm quán quân rồi thì không được đổi ý nữa. Do đó, làm ơn đảm bảo rằng các trò thực lòng sẵn sàng chơi trò này trước khi thả tên mình vào chiếc cốc. Giờ, tôi nghĩ tới lúc đi ngủ rồi. Chúc tất cả một đêm ngon giấc.
Đám học sinh bắt đầu đứng dậy để trở về ký túc xá của mình, trên đường đi đứa nào cũng bàn tán về việc ai sẽ trở thành quán quân trường Hogwarts và làm cách nào để mình có thể vượt qua bùa chú của giáo sư Dumbledore để đặt tên mình vào trong Chiếc Cốc Lửa.
Sáng sớm ngày hôm sau Đại Sảnh Đường trở nên cực kỳ đông đúc và không lúc nào mà không có người. Đám học sinh thường hay đi dạo chơi linh tinh vào mỗi ngày thứ 7, Chủ nhật thì giờ đây lại tập trung hết ở Đại Sảnh Đường để quan sát xem ai là người bỏ tên vào trong Chiếc Cốc Lửa.
Ngoài ra thì đám học sinh còn thích thú ngồi xem những đứa học sinh khác vọng tưởng vượt qua được bùa chú của giáo sư Dumbledore đặt quanh Chiếc Cốc Lửa để ngăn những đứa chưa đủ 17 tuổi tham gia, phải hứng chịu hậu quả.
Đám học sinh quá là ngây thơ khi nghĩ mình có thể đánh lừa được bùa chú của 1 pháp sư được coi là tài ba nhất giới phù thủy bằng mấy trò trẻ con.
Bản thân hắn mặc dù có rất nhiều cách để vượt qua Vạch Tuổi nhưng hắn biết Barty Jr sẽ giúp mình đăng ký dưới tên 1 ngôi trường thứ hư cấu nên hắn cũng không cần phải làm thế.
6 giờ tối hôm đó, bữa tiệc linh đình như mọi ngày lễ Halloween khác được dọn ra trên các dãy bàn nhưng chẳng có đứa học sinh nào hào hứng như mọi khi bởi lẽ 1 phần do chúng vừa có 1 bữa tiệc vào tối hôm qua rồi và phần còn lại là do chúng quá sốt ruột không thể chờ đợi đến khi bắt đầu lựa chọn quán quân.
Tất nhiên là ngoại trừ hắn, với cái dạ dày của người Saiyan thì hắn vẫn thoải mái nhồi nhét thức ăn vào miệng mình trong mấy đứa khác chỉ ăn được vài miếng cho đỡ đói rồi ngóng cổ về phía Chiếc Cốc Lửa.
Cuối cùng thì khi giáo sư Dumbledore nhận ra không ai có hứng thú với việc ăn uống thì ông quyết định chấm dứt bữa tiệc sớm hơn 1 chút so với bình thường.
- Được rồi, có lẽ bây giờ Chiếc Cốc Lửa đã có thể quyết định được rằng ai sẽ là quán quân của mỗi trường rồi. Những ai được tôi gọi tên hãy đi về phía căn phòng trong góc để nhận chỉ thị đầu tiên.
Giáo sư Dumbledore vẫy đũa phép và tất cả những ngọn nến lơ lửng trên không đều tắt ngấm như những ngọn đèn khác và cả đại sảnh chỉ còn 1 nguồn sáng duy nhất là ngọn lửa xanh trắng trong Chiếc Cốc Lửa.
Sau vài giây đồng hồ, ngọn lửa trong chiếc cốc chuyển từ màu xanh sang màu đỏ rực và phun ra 1 mẩu giấy ra cháy xém và trở lại thành ngọn lửa màu xanh trắng.
Giáo sư Dumbledore đưa tay ra bắt lấy mẩu giấy đó và bắt đầu đọc lớn:
- Vị quán quân của Dumstrang, Viktor Krum!!!
Viktor Krum đứng dậy và đi về phía cánh cửa trong góc để tiến vào căn phòng nhỏ.
Sau khi Krum đi khuất thì ngọn lửa xanh lại bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực và phun ra 1 mẩu giấy da khác.
- Vị quán quân của Beauxbatons, Fleur Delacour!!!
Sau sự xuất hiện của vị quán quân thứ 2 thì tất cả đám học sinh còn lại đều mong chờ để được biết vị quán quân của trường mình.
Và không để đám học sinh phải chờ lâu ngọn lửa xanh kia lại 1 lần nữa chuyển sang màu đỏ rực.
- Vị quán quân của Hogwarts, Cedric Diggory!!!
Đám học sinh vỗ tay cuồng nhiệt đặc biệt là học sinh nhà Hufflepuff. Giáo sư Dumbledore mỉm cười và bắt đầu phát biểu nhưng chỉ vài giây sau đó ông ấy lại phải ngừng lại.
Chiếc Cốc Lửa lại 1 lần nữa phun ra 1 mẩu giấy da khác. Giáo sư Dumbledore bắt lấy mẩu giấy và sau 1 thoáng im lặng ông ấy đọc to:
- Harry Potter.
Như đã biết từ trước hắn đứng lên trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người và đi về phía căn phòng nhỏ của các vị quán quân.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 564: PHỎNG VẤN
Hắn mở ra cánh cửa và bước vào căn phòng nhỏ được ngăn cách hoàn toàn với tiếng xì xào bàn tán ở ngoài Đại Sảnh Đường. Trong phòng Viktor Krum, Fleur và Cedric đang ngồi chờ quanh lò sưởi và đều quay ra nhìn khi hắn bước vào trong.
- Sao vậy, họ mún kêu tụi này trỡ lại đại sãnh hã? - Fleur nhìn thấy hắn thì thắc mắc.
Nhưng chưa cần hắn trả lời thì cánh cửa đã mở bung ra và ông Ludo Bagman bước vào trong căn phòng nhỏ với vẻ cực kỳ hào hứng.
- Phi thường!!! Cực kỳ phi thường!!! - ông Ludo mừng rỡ bóp vai của hắn và nói - xin cho phép tôi được giới thiệu cho quý ông… và quý bà quán quân thứ 4 của Triwizard!?
Cả 3 người kia đều hết sức kinh ngạc khi nghe ông Ludo Bagman nói ra điều này. Ngay sau đó thì 3 vị hiệu trưởng cùng với ông Barty Sr tiến vào trong căn phòng và 1 cuộc tranh cãi bắt đầu nổ ra.
Và cuối cùng thì khi Barty Jr xuất hiện trong bộ dạng của Alastor Moody dọa cho Karkaroff ngậm miệng lại thêm vào việc Barty Sr đang bị tên này khống chế nên cũng đã chấp thuận việc này.
Sau khi có được sự chấp thuận của 3 người là Ludo, Barty Sr và giáo sư Dumbledore thì 2 vị hiệu trưởng còn lại cho dù không cam lòng vẫn phải cắn răng chấp nhận.
Cuối cùng thì những người trong căn phòng nhỏ mang theo những khuôn mặt hậm hực mà rời khỏi nơi đó.
Hắn cùng với Cedric lên đường trở về ký túc xá của mình để nghỉ ngơi, khi 2 người còn đi chung 1 con đường thì Cedric hỏi hắn:
- Nè Harry, em bỏ tên vào chiếc cốc bằng cách nào vậy?
- Em không thiếu cách để vượt qua được Vạch Tuổi nhưng nếu em muốn thì em sẽ làm nó công khai chứ không cần phải lén lút - hắn nói - và như anh đã nghe giáo sư Moody đã nói rồi đấy, nếu như em đăng ký dưới cái tên trường Hogwarts thì đáng lẽ ra chỉ có 1 trong 2 người chúng ra có thể trở thành quán quân thôi.
Nói xong câu này thì hắn liền quay đầu đi 1 con đường khác để trở về tháp Gryffindor còn Cedric thì đứng đó hơi ngập ngừng rồi cũng quay đầu đi theo đường trở về ký túc xá của Hufflepuff.
Khi hắn trở về đến phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor thì liền bị đám học sinh trong nhà vây quanh hỏi han về việc hắn làm sao bỏ được tên mình vào trong Chiếc Cốc Lửa.
Cả đám hết sức vui mừng khi nhà mình có được 1 vị quán quân.
………….
Buổi sáng ngày hôm sau hắn đi xuống dưới Đại Sảnh Đường để ăn sáng. Hôm nay là Chủ nhật nên vào lúc sáng sớm Đại Sảnh Đường có chút vắng vẻ nhưng vẫn có rất nhiều học sinh dậy sớm.
Hắn vừa bước vào Đại Sảnh Đường thì liền nhận được những ánh mắt tức giận nhưng nó cũng chiếm 1 nửa số học sinh mà thôi.
Đó là ánh mắt của học sinh nhà Hufflepuff và nhà Slytherin. Nhà Slytherin thì là đương nhiên bởi chúng chẳng bảo giờ thích thú với việc học sinh nhà Gryffindor có được điều gì tốt cả. Nhà Hufflepuff thì lại tức giận vì nghĩ hắn đã cướp mất cái vinh quang hiếm hoi của nhà họ.
Ravenclaw thì ngược lại, họ hết sức ủng hộ hắn giống như những học sinh nhà Gryffindor vậy.
Vì là thành viên thường trực ở thư viện nên hắn rất thân thiết với nhà Ravenclaw và họ cũng rất khâm phục hắn bởi tri thức bao la mà hắn có.
Nếu như hắn chỉ là 1 kẻ tầm thường thì đương nhiên sẽ vấp phải sự ghen ghét của đa số mọi người khi đạt được vinh quang nhưng nếu như hắn là 1 người cực kỳ tài giỏi và nổi trội thì những người khác sẽ coi vinh quang mà hắn có được là chuyện đương nhiên và hắn xứng đáng với vinh quang đó.
Kẻ tài giỏi được tung hô và kẻ kém cỏi bị coi thường, đó chính là định luật của xã hội và nó chưa từng bị biến đổi.
Có điều đám học sinh của nhà Slytherin và Hufflepuff mặc dù ghen ghét những cũng chỉ dám nói xấu hắn ở sau lưng mà không dám nói ra trước mặt hắn. Lý do đơn giản là vì bọn họ biết hắn chẳng phải là loại người hiền lành dễ bắt nạt. Vào năm học thứ 2 thằng Marcus Flint chỉ vì dám mắng Hermione mà đã bị hắn biến thành con chuột cống.
Với tính cách cứng rắn và tài năng phép thuật vượt trội như vậy thì không có kẻ nào mà lại ngu ngốc đến mức nhảy ra trước mặt để khiêu khích hắn cả.
Thực ra cũng đã có kẻ ngu ngốc dám đi khiêu khích hắn trong lớp học Ma Dược bởi vì chúng nghĩ rằng hắn không dám ra tay trước mặt chủ nhiệm nhà chúng là Snape.
Có điều hắn mà lại phải sợ lão Snape đó sao, hắn đã làm phát nổ toàn bộ những cái vạc của nhà Slytherin khiến đám học sinh dính phải thứ ma dược nóng bỏng đang điều chế dở dang và phải kéo nhau tới bệnh thất.
Tất nhiên là hắn không sử dụng tới đũa phép để làm điều này nên lão Snape chẳng thể nào có cớ phạt hắn. Mặc dù hắn chẳng sợ gì lão Snape nhưng tại sao hắn phải cho ông ta cái cớ để phạt mình chứ.
Kể từ sau sự kiện trong lớp Ma Dược đó thì tất cả đám Slytherin đều phải đi vòng khi nhìn thấy hắn còn đám Hufflepuff thì không còn dám ngang nhiên nhìn hắn với ánh mắt căm ghét nữa mà chỉ cúi đầu xuống đất mà vội vàng bỏ đi.
Sau đó vài ngày là buổi cân đũa phép khi mà đũa phép của các quán quân sẽ được đánh giá bởi 1 chuyên gia chế tạo đũa phép để đảm bảo chúng hoạt động bình thường và có đầy đủ chức năng.
Khi mà hắn được gọi đi trong giữa buổi học Ma Dược khuôn mặt của Snape trở nên cực kỳ khó coi nhưng không thể làm gì được hắn.
Hắn đi theo thằng nhóc Colin Creevey đi tới 1 phòng học nhỏ thì nhìn thấy 3 quán quân còn lại cũng đã có mặt ở đây rồi.
Trong phòng ngoại trừ 3 người này thì còn có ông Ludo Bagman và 1 người phụ nữ mặc áo đỏ cùng 1 tên thợ chụp ảnh béo lùn.
- A… cậu tới rồi đó hả Harry, cậu hãy chờ ở đây 1 chút các vị giám khảo khác sắp tới rồi - ông Ludo niềm nở với hắn - đây là cô Rita Skeeter, phóng viên của Nhật Báo Tiên Tri (The Daily Prophet).
Hắn nhìn người đàn bà này 1 chút thì đã không thể ưa nổi rồi, con mụ Rita Skeeter này là tập hợp của tất cả những đặc điểm khốn nạn nhất của mọi tên nhà báo.
Rình rập lén lút, bịa đặt, bẻ cong sự thật, kích động dư luận…
Mọi điểm đáng ghét nhất của giới nhà báo đều được con mụ này thể hiện 1 cách cực kỳ rõ nét và triệt để.
- Tôi không biết tôi có được phép nói đôi lời với Harry Potter trước khi chúng ta bắt đầu không ạ? Ông biết đó, đây là quán quân nhỏ tuổi nhất… Thêm một chút màu sắc cho bài báo ấy mà… - Rita nói với ông Ludo nhưng vẫn nhìn hắn.
- Tất nhiên rồi, nếu như Harry đồng ý - ông Ludo nói.
- Tốt lắm - sau đó mụ Rita không cần chờ hắn trả lời thì đã tiến tới định nắm lấy cánh tay của hắn.
!!!
Bỗng nhiên mụ Rita rùng mình 1 cái và ngay lập tức rút lại bàn tay chuẩn bị nắm lấy cánh tay hắn.
- Tôi không rảnh, cô cứ việc phỏng vấn những người khác đi - hắn nhìn Rita với 1 ánh mắt như cảnh cáo rồi bỏ đi.
- Ơ, có vẻ như cậu Harry không thích lên báo cho lắm - ông Ludo đứng bên cạnh thấy cảnh này thì hơi lúng túng bỏ đi.
Mụ Rita không dám 1 lần nữa tiếp cận hắn thế là đành phải đi tới phỏng vấn qua loa 3 vị quán quân khác sau đó thì tự kiếm cho mình 1 chiếc ghế và ngồi trong góc ngay khi những vị giám khảo khác tới.
Trong số những người bước vào trong phòng thì ngoại trừ những vị giám khảo thì có 1 ông già mà Krum và Fleur không biết mặt nhưng hắn và Cedric thì lại biết.
Ollivander, người chế tạo đũa phép.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 565: RỒNG
Buổi lễ cân đũa phép diễn ra khá là nhanh chóng khi 1 người thợ làm đũa phép có nhiều kinh nghiệm như ông Ollivander là người thực hiện nó.
Nhưng sau đó thì việc chụp hình khá là mất thời gian khi mà bà Maxime to quá khổ mà hắn thì mụ Rita không dám tới quá gần để điều chỉnh nên mãi họ mới chụp được những tấm hình ăn ý.
Sau buổi lễ cân đũa phép thì còn phải chờ khoảng hơn nửa tháng nữa mới tới ngày diễn ra vòng đấu đầu tiên. Hắn vẫn cùng Hermione đi tới thư viện để đọc sách nhưng dạo này cô bé cứ hay than phiền bởi việc Viktor Krum xuất hiện tại thư viện kéo theo đám người hâm mộ của tên này gây ồn ào trong thư viện làm cô bé không tập trung đọc sách được.
Bản thân hắn trong suốt hơn 3 năm vừa rồi đã đọc hết toàn bộ những cuốn sách trong thư viện rồi kể cả những cuốn sách nằm trong khu vực hạn chế.
Với trí nhớ của hắn thì chỉ cần đọc 1 lần là đủ nên bây giờ hắn tới đây chủ yếu là để bồi tiếp Hermione mà thôi.
- Nếu cậu cảm thấy không thích thì có thể mượn sách về ký túc xá đọc mà - hắn nói với Hermione đang có khuôn mặt nhăn nhó - hoặc là cứ nói tên quyển sách mà cậu muốn đọc tớ sẽ đọc cho cậu nội dung của cả quyển sách.
- Nhưng như vậy thì còn gì thú vị nữa - Hermione làm bộ bịt tai như thể sợ hắn bắt đầu đọc ra nội dung của quyển sách như là 1 người sợ bị spoil nội dung của quyển truyện trinh thám mà mình chưa đọc tới vậy.
Cuối cùng thì ngày 24 tháng 11 cũng đã tới và bài thi đầu tiên của giải đấu Triwizard cũng đã chuẩn bị diễn ra.
Buổi sáng ngày hôm nay học sinh của trường được nghỉ học 1 ngày để có thể đi xem bài thi được diễn ra.
Vào buổi trưa sau khi hắn ăn uống no nê thì giáo sư Mcgonagall tiến vào Đại Sảnh Đường và đưa hắn đi tới 1 chiếc lều vải ở ngoài bìa rừng cùng với những quán quân khác.
Hắn biến rằng đi qua hàng cây này là những con rồng được dùng để làm thử thách cho bài thi đầu tiên.
Ngay khi mà những con rồng được đưa đến gần khuôn viên trường Hogwarts thì hắn đã nhận ra đám sinh vật mạnh mẽ và có hình thể quá nổi bật này rồi.
Trong số này thì Fleur và Krum cũng đã biết được nội dung của bài thi đầu tiên nên mặc dù có chút bồn chồn nhưng vẫn khá bình tĩnh. Chỉ riêng có Cedric Diggoryaf chẳng biết gì về nội dung bài thi nên trông cậu ta cực kỳ lo âu trước những gì sắp xảy đến.
Ông Ludo Bagman đã đứng sẵn trong lều thấy hắn tới thì bắt đầu phổ biến nội dung của bài thi đầu tiên.
Khi mà Cedric biết được mình phải đối đầu với 1 con rồng hơn nữa mình còn là người thi đầu tiên thì cậu ta đã hết sức sợ hãi và cố gắng suy nghĩ đối sách.
Sau khi cả 3 người đều tiến lên bốc thăm con rồng của mình thì để lại cho hắn là con rồng đuôi gai Hungary (The Hungarian Horntail).
Phổ biến đầy đủ luật lệ cho các quán quân xong thì ông Ludo Bagman nhìn hắn và nói:
- Harry, tôi muốn nói với cậu đôi điều, chúng ta ra ngoài chút đi.
Hắn đi cùng với ông Ludo ra khỏi chiếc lều và đi ra 1 đoạn khá xa khỏi chiếc lều thì ông ta nói:
- Cậu ổn chứ, cậu có muốn tôi giúp cậu đôi chút không, dù sao cậu cũng là quán quân trẻ tuổi nhất nên có 1 chút đặc quyền tôi nghĩ cũng không sao đâu.
Hắn biết Ludo Bagman đã cá cược với lũ yêu tinh rằng hắn sẽ chiến thắng giải đấu này với hy vọng sẽ dùng số tiền thắng được để trả nợ cho đám yêu tinh.
- Bác hãy yên tâm đi cháu đảm bảo là mình sẽ chiến thắng giải đấu, lúc đó bác sẽ có tiền trả nợ cho anh Fred và Geogre cùng với đám yêu tinh - hắn buồn cười nói.
- Ơ, 2 cậu đó nói cho cậu biết rồi hả - Ludo gãi đầu.
Cuối cùng thì Ludo cũng rời đi để bắt đầu công việc của 1 bình luận viên và thành viên trong ban giám khảo.
Từng tiếng còi vang lên và lần lượt Cedric, Fleur và Krum bước ra khỏi chiếc lều và tiến vào chuồng rồng trước những tiếng hò reo phấn khích của đám khán giả.
Thông qua lời bình luận của Ludo hắn biết được cả 3 đều đã may mắn lấy được quả trứng vàng trong đống trứng rồng bị những con rồng canh gác.
Cuối cùng thì khi hắn nghe được tiếng còi thì hắn liền chui ra khỏi chiếc lều và bước vào trong bìa rừng để đi tới khu vực chuồng rồng.
Xung quanh là những khán đài mới được dựng lên và ở phía cuối hàng rào có 1 con rồng với lớp vảy màu đen và chiếc đuôi đầy những chiếc gai nhọn hoắt. Con rồng hơi ngẩng đầu dậy liếc hắn bằng cặp mắt màu vàng của nó trong khi vẫn cuộn mình quanh đống trứng để bảo vệ nó.
Hắn thản nhiên bước vào trong chuồng rồng và tiến tới gần con rồng Hungary.
Con rồng thấy hắn bước tới thì đứng dậy bằng cả 4 chân nhưng không có ý định tiến tới mà ngay lập tức há cái miệng rộng của nó ra.
- Phụt!!!
Một quả cầu lửa phun ra từ miệng con rồng và lao về phía hắn.
Protego Maxima!!!
Hắn nhẹ nhàng đưa đũa phép lên chỉ về phía trước, 1 ánh sáng màu trắng xanh bắn ra từ đầu đũa phép và tạo thành 1 màng chắn lớn cản lại quả cầu lửa của con rồng.
Đám đông bắt đầu hò reo lớn hơn khi hắn là người đầu tiên dám đối đầu trực diện với con rồng.
Không dừng ở đó hắn bắt đầu dùng phép biến hình để triệu hồi 1 bọng nước cực lớn và bắn thẳng về phía con rồng.
- Bụp!!!
Bóng nước vỡ ra và khiến cho toàn thân con rồng trở nên ướt đẫm.
Congelo!!!
Hắn dùng bùa Đóng Băng khiến cho chỗ nước bao phủ xung quanh con rồng dần biến thành lớp băng dày đặc bao phủ lấy cơ thể của con rồng và khiến nó không thể cử động được. Thực ra thì hắn có khả năng chọc thủng lớp da kháng phép của con rồng nhưng hắn nghĩ như vậy thì phô trương quá nên mới dùng cách này.
- Thông minh quá!!! Vị quán quân Harry Potter của chúng ta không dùng phép đóng băng trực tiếp lên con rồng bởi lớp da rồng có thể kháng lại hầu hết mọi loại phép nên cậu đã phủ 1 lớp nước lên và đóng băng chúng lại!!!
Ludo ngồi bình luận càng ngày càng hăng hái khi nhìn thấy màn trình diễn của hắn.
- Ôi không, lớp băng đang dần bị tan chảy kìa.
Mặc dù biện pháp của hắn có hiệu quả nhưng đừng quên con rồng này có thể phun lửa. Từ phần miệng của con rồng lớp băng đang dần tan chảy ra bởi ngọn lửa phun ra từ miệng của nó.
- Mau lên Harry, mau đi lấy quả trứng - Ludo Bagman hét lên.
Hắn lập tức “chạy” với vận tốc của người bình thường khiến cho mọi người cùng nhau có 1 suy nghĩ là hắn không thể nào kịp lấy quả trứng vàng.
Nhưng chạy được nửa đường thì hắn bỗng hơi cúi người xuống rồi nhảy về phía trước, trong lúc khán giả còn đang khó hiểu về hành động của hắn và chờ mong hắn ngã sấp mặt xuống đất thì cơ thể hắn dần thu nhỏ lại và mọc ra những sợi lông vũ màu đen.
- A A A!!! Cậu Harry Potter lại là 1 Animagus!!! - Ludo Bagman đứng phắt dậy khi thấy hắn biến thành 1 con quạ và bay thẳng về phía đống trứng rồng - cậu ấy đang lướt đi trên không và… lấy được rồi!!!!
Trong tiếng hò reo của khán giả hắn dùng cặp móng vuốt ở chân mình quặp lấy quả trứng vàng sau đó bay ra xa ngay trước khi con rồng phun lửa làm tan phần băng dày nhất ở chân mình.
Hắn biến về hình người ở cách đó không xa với quả trứng vàng ở trên tay của mình.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 566: YULE BALL
Sau khi bài thi thứ nhất thì mức độ nổi tiếng của hắn đã được nâng lên 1 tầm cao mới.
Phù phép được 1 con rồng 1 mình trong khi bình thường phải cần tới cả tá phù thủy với đầy đủ chuyên môn mới làm được. Có khả năng biến hóa thành Animagi, điều mà chỉ 1 số ít những phù thủy tài năng mới làm được nhưng hắn lại làm được nó khi chỉ mới 14 tuổi.
Bây giờ ngay cả học sinh nhà Hufflepuff cũng phải công nhận là hắn thực sự giỏi hơn quán quân nhà của họ và nếu như hắn tham gia theo cách thông thường thì đã không đến lượt Cedric trở thành quán quân.
Bây giờ có lẽ chỉ còn nhà Slytherin là không vừa mắt với việc hắn trở thành quán quân nhưng mà cũng không dám thể hiện ra khi ở gần hắn vì chúng không nghĩ rằng mình mạnh mẽ hơn 1 con rồng để có thể chống lại hắn.
Bây giờ mỗi khi hắn xuất hiện tại Đại Sảnh Đường để dùng bữa thì các học sinh nhà khác thi nhau đi tới dãy bàn của Gryffindor để xun xoe nịnh hót hắn.
- Đúng ra anh phải là học sinh của Ravenclaw mới đúng, anh vừa thông minh tài giỏi mà ngay cả phép Animagi của anh cũng có hình dạng 1 con quạ nữa (Raven) - Cho Chang ôm lấy cánh tay hắn nói và Marietta cũng gật đầu đồng ý.
Bây giờ hắn đi tới đâu cũng rất được hoan nghêng đặc biệt là vẻ ngoài đẹp trai của hắn rất cuốn hút đối với những cô gái nên bây giờ ngoại trừ Hermione hay đi với hắn thì Cho Chang cũng vậy. Cho Chang thường hay thể hiện tình cảm đối với hắn như thỉnh thoảng hôn hắn trước đám đông để thể hiện chủ quyền của mình và lườm nguýt những cô gái quăng ánh mắt tới quyến rũ hắn.
Đối với những cô gái ở bên cạnh hắn như Hermione, Marietta, Parvati và Padma đều đã sớm bị hắn bắt vào chuồng từ năm học trước khi mà hắn thấy độ hảo cảm của họ đã đủ cao.
Chính vì vậy nên khi mà Cho Chang hôn hắn thì mấy cô gái không hề ghen vì cùng là Pet của hắn.
Chỉ là mấy người này không được chủ động và lớn gan như Cho Chang nên chỉ dám thể hiện tình cảm với hắn ở những nơi vắng vẻ mà thôi.
Thời tiết ngày càng lạnh khi chính thức bước sang tháng 12, những cơn mưa đá dần bị thay thế bởi bão tuyết phủ trắng mặt đất.
Vào 1 buổi học Biến Hình hắn được giáo sư Mcgonagall nhắc nhở về việc tìm cho mình 1 người bạn nhảy cho Vũ Hội Giáng Sinh (Yule Ball) sắp tới.
*Yule: hiện nay Yule được hiểu như ngày lễ giáng sinh nhưng thực chất nó là ngày lễ mùa đông kéo dài 12 ngày mừng sự tái sinh của thần mặt trời trong văn hóa của người German (thuộc bắc u) cổ. Vào thời xưa khi đạo Thiên chúa bị ngăn cấm bởi nhà cầm quyền Roma thời đó và bị bách hại nên khi muốn mừng ngày lễ chúa Jesus được sinh ra họ phải lựa chọn việc tổ chức nó dưới danh nghĩa của 1 lễ hội khác, chính là Yuletide (Yule time). Trong khi mọi người mừng lễ thần mặt trời thì những tín đồ Thiên Chúa Giáo lại mừng lễ Giáng Sinh. Mãi cho tới năm 313 khi Đại Đế Constantinus I ban bố sắc lệnh Milano, bãi bỏ mọi hình thức bách hại dã man đối với các Kitô hữu và chính thức hợp pháp hóa giáo hội Công Giáo thì lễ Giáng Sinh mới được tổ chức công khai nhưng do đã quen thuộc với việc tổ chức vào ngày lễ Yule nên lễ Giáng Sinh vẫn được tổ chức vào ngày này.
Ngay khi nghe được giáo sư Mcgonagall nói về việc hắn phải có bạn nhảy vào Vũ Hội Giáng Sinh thì hắn đã quyết định được mình sẽ đi cùng ai.
Hermione!!!
Vũ Hội Giáng Sinh là thời điểm mà Hermione có 1 sự biến hóa cực lớn, có thể nói hình ảnh cô bé Hermione xinh đẹp với mái tóc óng ả đã đập tan đi hình tượng mái tóc bù xù mọi khi.
Và tất nhiên là ngoài Hermione ra thì hắn cũng có ý định dẫn theo cả mấy người Cho Chang nữa. Dù sao bây giờ mấy cô gái đều đã trở thành Pet của hắn nên hắn muốn làm gì mà chẳng được.
Còn về phần cô bé Ginny thì hắn đã có cách khác, trong khi Fred đi tham dự Vũ Hội Giáng Sinh với Angelina thì hắn đã bảo Ginny đi cùng với anh trai mình là Geogre và cô bé cũng rất vui lòng.
………….
Lễ giáng sinh năm nay trường Hogwarts cực kỳ đông đúc khác hẳn mọi khi vì đám học sinh từ năm thứ 4 trở lên đều muốn ở lại để tham gia Vũ Hội Giáng Sinh năm nay.
Lâu đài Hogwarts được tràn hoàng cực kỳ công phu để gây ấn tượng với 2 phái đoàn của 2 ngôi trường kia.
Đến buổi tối, những học sinh năm thứ 4 trở lên đều mặc vào bộ lễ phục của mình và cùng bạn nhảy đi tới Đại Sảnh Đường. Hắn đi cùng Hermione, Parvati và Padma tiến vào trong Đại Sảnh Đường thì rất nhiều anh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Không chỉ đơn giản vì hắn là quán quân đang dẫn đầu giải đấu Triwizard mà 1 còn vì 1 mình hắn dẫn theo 3 cô gái cực kỳ xinh đẹp đi tham dự Vũ Hội.
Parvati và Padma vốn dĩ đã là 2 cô gái xinh đẹp nhất trong lứa học sinh năm thứ tư và giờ đây Hermione sau khi được hắn dùng phép thuật để biến mái tóc bù xù của cô bé trở nên mượt mà hơn thì mọi người mới nhận ra rằng Hermione còn xinh đẹp hơn cả 2 chị em Parvati.
Không dừng ở đây, Cho Chang và Marietta vốn đã cùng các học sinh của Ravenclaw đi xuống từ trước khi nhìn thấy hắn tới thì liền chủ động đi tới gần.
Trong khi mấy người khác chỉ có duy nhất 1 bạn nhảy và thậm chí có người còn đi 1 mình thì việc hắn có tới 5 cô gái vây quanh thật sự là rất gây chú ý.
Cho dù là trong giới phù thủy nhưng ở thế giới Harry Potter tư tưởng 1 vợ 1 chồng vẫn phổ biến nhất nên tất nhiên là những người khác phải chú ý tới hắn rồi.
Hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt ghen tức của những kẻ khác khi mà hắn có tới 5 bạn nhảy và trong đó có Hermione và Cho còn là những cô gái cực kỳ xinh đẹp nữa.
Khi giáo sư Mcgonagall ra hiệu cho các quán quân và bạn nhảy bước lên mở đầu buổi Vũ Hội thì hắn liền đưa tay tới trước mặt Hermione và tiến tới giữa Đại Sảnh Đường.
Trong lúc hắn và Hermione đang nhảy thì có 1 vài tên nam sinh đi 1 mình nhân cơ hội tiếp cận đám Cho Chang để mời họ nhảy nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối.
Sau khi kết thúc điệu nhảy đầu tiên thì hắn liền lần lượt nhảy với từng người một trong đám Cho Chang sau đó thì mới cùng họ tiến tới những chiếc bàn để lấy thức ăn.
Mọi người cùng nhau lấy thức ăn bằng cách nhìn vào thực đơn được đặt trên bàn rồi đọc lên món mình thích, mấy con gia tinh sẽ dùng phép thuật khiến món đó hiện ra trên những chiếc đĩa trống trơn trên bàn.
Trong lúc dùng bữa cùng các cô gái hắn có liếc về phía Fleur đang mải miết kể lể về ngôi trường Beauxbatons của mình với bạn nhảy của cô ta là Roger Davies nhà Ravenclaw và tên này cứ liên tục gắp thức ăn đút vào mũi vì bị sắc đẹp của Fleur mê hoặc.
Hắn chỉ nhìn 1 chút sau đó thì liền quay đầu đi vì hắn biết rõ Fleur mặc dù có ấn tượng tốt với mình nhưng nếu bây giờ hắn đi qua mời cô nàng nhảy thì khả năng cao là sẽ không thành công hơn nữa cho dù Fleur đồng ý thì cũng không có nhiều tác dụng cho lắm.
Hắn chỉ cần kiên nhẫn đợi đến bài thi thứ 2 là có thể nâng cao độ hảo cảm của Fleur đối với mình 1 cách cực kỳ dễ dàng mà lại còn hiệu quả nữa.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 567: BÀI THI THỨ 2
- Harry!! Cậu mau xem cái này đi - Hermione vừa thấy hắn xuất hiện ở Đại Sảnh Đường thì liền chỉ vào tờ báo trên tay mình.
Hắn liền đi tới gần và ngồi xuống bên cạnh Hermione, bây giờ mái tóc của cô bé dưới sức mạnh của phép thuật thì chỉ còn hơi gợn sóng và mượt mà chứ không còn quăn queo như trước nữa.
- Có chuyện gì vậy Hermione - hắn hỏi.
Hermione liền đưa cho hắn tờ Nhật Báo Tiên Tri của hôm nay, hắn nhận lấy và bắt đầu đọc. Ngay khi nhìn vào tiêu đề trên trang nhất của tờ Nhật Báo Tiên Tri thì hắn đã biết được chuyện gì xảy ra.
- “Sự hung hãn của Harry Potter và tên lai khổng lồ trong trường Hogwarts”
Đây là 1 bài viết kể về những lần “hành hung” bạn học của hắn kể từ năm thứ nhất bây giờ nhưng trong đó chỉ có duy nhất Marcus Flint là được nêu tên ra bởi tên này là đứa duy nhất bị hắn tấn công. Ngoài ra thì những vụ khác đều là hư cấu lên theo lời kể của 1 “học sinh năm thứ 4 nhà Slytherin” mà hắn dám chắc là Draco Malfoy nhưng hiển nhiên thằng nhóc này là sợ bị hắn trả thù nên đã yêu cầu được giấu tên.
Ngoài ra bài báo này còn nêu ra việc lão Hagrid là phù thủy lai khổng lồ và được miêu tả là rất hung tợn, lấy việc hành hạ học sinh làm niêm vui cùng với việc lão đã truyền lại sở thích đó cho hắn như thế nào.
Tác giả của bài báo này là ai ư?
Còn ai khác ngoài con mụ Rita Skeeter có thể viết nên những câu chuyện bịa đặt đầy ác ý như thế này?
Có vẻ như thời gian đã khiến cho mụ Rita quên đi lời cảnh cáo của hắn trong buổi lễ cân đũa phép rồi.
Hắn đọc xong bài báo này thì liền ném tờ báo lên mặt bàn và thản nhiên nói:
- Mụ ta viết cũng có phần đúng đó chứ, tớ đang ngứa tay muốn biến tên nào đó thành con chuột cho vui đây - hắn không hề hạ thấp giọng và liếc về phía thằng nhóc Draco đang đi ngang qua cùng Crabble và Goyle đi ngang qua chỗ của hắn.
Thằng nhóc Draco nghe được câu này và thấy hắn nhìn mình thì lập tức dựng tóc gáy và vội vã tránh xa hắn thật nhanh.
Buổi học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí buổi sáng ngày hôm đó hắn không còn thấy lão Hagrid tới để dạy học nữa mà thay vào đó là 1 người phụ nữ lớn tuổi đang đứng trước cửa cái chòi của lão Hagrid.
- Mau tới đây nào mấy đứa kia - bà ta nói với bọn hắn.
- Bà là ai vậy? Giáo sư Hagrid đâu rồi - Ron nhìn người phụ nữ này nói.
- Ta là giáo sư Grubbly-Plank, ta là giáo sư đương nhiệm của môn học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí - người phụ nữ này nói - mau đi theo ta nào.
Giáo sư Grubbly-Plank không nói gì thêm về lão Hagrid mà ra hiệu cho bọn hắn đi theo mình. Bà ta dẫn đám học sinh đi tới cạnh bìa rừng và bọn hắn liền nhìn thấy 1 con Unicorn màu trắng còn hơn cả tuyết đang bị 1 sợi dây thừng buộc cổ vào gốc cây.
Đám học sinh nhất là mấy đứa con gái lập tức trầm trồ trước vẻ đẹp của con Unicorn trắng muốt.
- Tránh ra, mấy thằng kia! Unicorn chỉ chịu cho con gái sờ đến mà thôi. Mấy đứa con gái đâu, bước tới trước, đến gần nó một cách cẩn thận, làm đi, dễ ợt mà - giáo sư Grubbly-Plank dùng tay kéo áo của mấy đứa học sinh nam có ý định đi tới gần con Unicorn.
Giáo sư Grubbly-Plank dẫn theo mấy nữ sinh tới gần và chạm vào con Unicorn trong khi đám nam sinh thì đứng ở đó buồn bực.
Trong khi đám con gái đang vây quanh con Unicorn thì nó lại không thèm để ý gì đến chúng mà lại nhìn chằm chằm vào hắn.
Con Unicorn bước qua đám con gái được vài bước thì bị sợi dây buộc ở cổ ngăn lại nên không thể tiến tới phía trước được.
Con Unicorn loay hoay 1 lát mà không thoát ra được nên đành nhìn chăm chú vào hắn.
- Xin ngài hãy giải thoát cho con - giọng nói nữ tính của con Unicorn lọt vào tai hắn.
Con Unicorn dậm dậm những chiếc móng vuốt màu vàng kim của nó lên tuyết tỏ vẻ cầu xin.
Nhìn thấy vậy hắn liền giơ tay lên và cắt đứt sợi dây thừng đang quấn quanh cổ nó.
Ngay khi sợi dây đứt ra con Unicorn liền vùng lên khiến cho đám nữ sinh sợ hãi lùi lại còn giáo sư Grubbly-Plank thì bất ngờ không biết tại sao sợi dây lại đứt.
Con Unicorn liền chạy về phía hắn với 1 tốc độ cực kỳ nhanh, khi tới trước mặt hắn con ngựa liền cạ cạ vào mặt hắn với đầy vẻ thân thiết sau đó thì lập tức lao đi trước khi giáo sư Grubbly-Plank kịp dùng phép thuật để bắt nó lại.
Tốc độ của Unicorn có thể dễ dàng vượt qua 1 Werewolf đang trong tình trạng hóa sói 1 cách cực kỳ dễ dàng nên ngay khi nó bắt đầu chạy thì giáo sư Grubbly-Plank không thể nào kịp bắt nó lại.
Lúc trước để bắt được con Unicorn này bà đã phải đặt bẫy và rình rập suốt vài ngày mới thành công.
Giáo sư Grubbly-Plank nhìn thấy rõ cử chỉ thân thiết của con Unicorn đối với hắn nhưng bà ta lại chẳng thể nào trách tội được hắn nên chỉ có thể cho lớp học tan sớm vì chưa chuẩn bị sinh vật huyền bí nào khác cho buổi học này.
…………..
Ngày 24 tháng 2 cuối cùng cũng đã tới và bài thi thứ 2 của giải đấu Triwizard cũng chuẩn bị được bắt đầu.
Các quán quân cùng với những khán giả cùng nhau kéo xuống địa điểm sẽ diễn ra bài thi thứ 2, Black Lake.
Chiếc hồ này đã có từ rất lâu nhưng từ trước tới nay chưa từng có đứa học sinh nào lại dám bơi lội ở nơi này do lời đồn về 1 con mực khổng lồ ở bên dưới lòng hồ.
Nhưng theo như nội dung được yêu cầu của bài thi thì 4 vị quán quân phải lặn xuống dưới đáy hồ và tìm về vật quý giá của mình.
- Bây giờ, tất cả các quán quân của chúng ta đã sẵn sàng thực hiện bài thi thứ hai, và bài thi sẽ bắt đầu ngay sau tiếng còi của tôi - Ludo Bagman dùng phép thuật phóng thanh giọng nói của mình - các quán quân sẽ có chính xác một giờ đồng hồ để giành lại cái mà họ đã bị lấy mất. Sau đây tôi đếm đến tiếng thứ ba. Một… hai… Ba… Toét!!!
Theo tiếng còi của ông Ludo vang lên thì tất cả những quán quân đều bắt đầu sử dụng phép thuật để giúp mình có thể thở ở dưới nước sau đó lao xuống hồ.
Hắn cũng dùng tới bùa đầu bong bóng (Bubble-Head Charm) để tạo 1 lớp bóng bóng khí che kín mũi và miệng của mình để đánh lừa thị giác của khán giả sau đó thì cũng lao xuống hồ.
Khi mà những người khác bị hạn chế tốc độ di chuyển rất nhiều bởi dòng nước lạnh cóng nhưng hắn thì không hề bị như vậy.
Chỉ số AGI vượt qua 1000 điểm đã cho hắn 1 kỹ năng bị động giúp hắn có được tốc độ di chuyển tối đa trong mọi hoàn cảnh mà không hề bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh.
Hắn thoải mái lướt đi trong nước và hướng về vị trí có nhiều khí tức sinh vật đang tập trung ở đó.
Mặc dù đã cố gắng thả chậm tốc độ nhưng sau 15 phút hắn cũng đã tới gần được vị trí của những sinh vật đông đúc nhất trong hồ nước này.
Và rồi hắn nhìn thấy đám người cá (Merpeople) đang ca hát. Đám người cá này thật sự rất xấu xí mà chẳng có chút nào giống với tưởng tưởng của con người cả.
Hắn không có hứng thú đứng ngắm những tên người cá xấu xí này nên liền di chuyển về phía chiếc tượn người cá mà có 4 người đang được trói ở đó.
Trong số 4 người này thì ngoài Hermione ra thì còn có 3 người mà hắn không quen. Trong đó có 1 tên là học sinh năm thứ 7 nhà Hufflepuff, có lẽ là bạn của Cedric Diggory. Một người khác là 1 cô gái năm thứ 6 nào đó của Slytherin đã từng cùng Viktor Krum tham dự Vũ Hội Giáng Sinh.
Cuối cùng thì là 1 cô bé khoảng 7-8 tuổi mà thôi nhưng trên khuôn mặt đã mang theo 1 vẻ đẹp lạ thường cùng 1 mái tóc màu bạch kim trôi bồng bềnh trong nước.
Hắn không cần nhìn lên cái tên trên đầu của cô bé cũng có thể nhận ra được đây chính là Grabielle Delacour, em gái của Fleur khi mà cô bé này trông giống như 1 phiên bản thu nhỏ của Fleur vậy.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------