Khi nhìn thấy những con tin của các nhà quán quân rồi thì hắn cũng không vội vã giải cứu họ mà chỉ lại gần đó và bắt đầu chờ những người khác tới.
Đám người cá thấy hắn không có ý định giải cứu con tin thì hơi khó hiểu và bơi xung quanh để xem hắn có ý định gì.
Hắn ở đó chờ phải đến hơn nửa tiếng đồng hồ thì mới có người đầu tiên xuất hiện ở nơi này, đó chính là Cedric Diggory, quán quân của Hogwarts.
Cedric thấy hắn đã có mặt ở đây rồi thì khá là bất ngờ nhưng sau đó thì liền tập trung giải cứu con tin của mình.
- Anh lên trước đây Harry - giọng của Cedric truyền ra qua bóng bóng khí quanh đầu anh ta.
Sau khi Cedric vừa mới rời đi thì đến lượt Viktor Krum xuất hiện trong hình dạng mình người đầu cá mập. Viktor đưa con tin của mình rời đi xong thì chỉ còn lại Hermione và Grabielle mà thôi.
Hắn ước lượng thời gian 1 chút thì thấy cũng đã gần trôi qua 1 giờ đồng hồ rồi nên liền bắt đầu quay qua dùng tay giật đứt sợi dây đang trói Hermione và Grabielle.
- Mày chỉ được cứu con tin của mày mà thôi - mấy tên người cá nhìn thấy hắn giải cứu cho cả Grabielle thì liền bao vây xung quanh hắn.
Shinra Tensei!!!
Một sức đẩy kinh khủng ép thẳng lên dòng nước xung quanh hắn khiến cho những bọt nước hiện lên, mấy tên thủy quái bị hất văng ra cực xa nhưng may mà là ở trong nước và hắn cũng chỉ ra tay cảnh cáo nên chúng không bị thương nặng lắm.
Sau đó thì không còn có tên người cá nào dám cản trở hắn nữa nên hắn liền ôm Hermione và cô bé Grabielle lao thẳng lên trên mặt nước.
Thân hình của hắn hóa thành bóng tối và hòa nhập vào lòng hồ tối tăm nên hắn đã vượt qua khoảng cách khá xa từ đáy hồ lên mặt hồ chỉ trong nháy mắt.
- Phụt!!!
Hắn bắn ra khỏi mặt nước như 1 mũi tên sau đó thì đáp xuống 1 vị trí khá là nông ở cạnh bờ hồ.
Hắn trở lại vừa kịp thời gian 1 tiếng đồng hồ được đặt ra.
- Cậu Harry Potter đã trở lại rồi kia!!! Và cậu ấy còn mang theo cả con tin của quý cô Fleur Delacour nữa - Ludo Bagman cực kỳ hào hứng khi thấy hắn là người đầu tiên trở về với con tin của mình.
- Grabielle!!! - Fleur từ nơi xa đang hết sức hoảng loạn khi thấy được cô bé Grabielle trong tay hắn thì lập tức chạy tới.
Fleur do bị thủy quái tấn công nên đã được nhân viên cứu hộ đưa lên khỏi mặt nước cách đây chỉ vài phút.
- Cậu đả cứu em gái tui, mặc dù nó không phãi con tin cũa cậu - Fleur ôm Grabielle mới vừa tỉnh dậy trong lòng và nhìn hắn với ánh mắt hết sức cảm kích.
Ting, độ hảo cảm của Fleur Delacour đã tăng lên 90 điểm.
- Bắt Pet Fleur Delacour.
Ting, bạn bắt Pet Fleur Delacour thành công, độ trung thành hiện tại là 80 điểm.
- Merci beaucoup - cô bé Grabielle ngồi trong lòng Fleur cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Ting, độ hảo cảm của Grabielle Delacour đã tăng lên 95 điểm.
Hắn ngay khi nhìn thấy thông báo này thì lập tức bắt cô bé Grabielle làm Pet. Grabielle giống như 1 bản sao thu nhỏ của Fleur vậy, ngay cả khi mới 8 tuổi Grabielle đã mang theo vẻ đẹp khiến người khác phải choáng ngợp nên hắn khó lòng mà bỏ qua được.
Ting, bạn bắt Pet Grabielle Delacour thành công, độ trung thành hiện tại là 90.
Sau khi hắn lên đến bờ vào đúng thời gian quy định thì ngay sau đó Cedric cũng đã ngoi lên khỏi mặt nước và tiếp sau là Viktor Krum.
Khi cả 4 vị quán quân đều đã xuất hiện thì các vị giám khảo liền cùng nhau hội ý để quyết định kết quả. Cuối cùng thì ông Ludo Bagman vẫn là người đứng lên thông báo kết quả của trận đấu.
- Thưa quý vị… sau khi nghe lại lời kể của vị thủ lĩnh người cá và vài phút hội ý chúng tôi đã có kết quả của bài thi thứ 2 trong tay. Trước tiên là vị quán quân của trường Beauxbatons, cô Fleur Delacour, đã sử dụng tốt bùa đầu bong bóng nhưng do bị người cá tấn công nên đã không thành công giải cứu con tin nên chúng tôi quyết định cho cô ấy 25 điểm trên tổng số 50 điểm.
Sau khi nói xong thì ông Ludo nghỉ 1 chút rồi nói tiếp:
- Tiếp theo là cậu Viktor Krum, quán quân trường Dumstrang, đã dùng phép biến hình và thành công giải cứu con tin nhưng bị lố mất 10 phút so với thời hạn nên chúng tôi quyết định cho cậu ấy 40 điểm. Và tiến đến là quán quân thứ nhất của trường Hogwarts cũng sử dùng bùa đầu bong bóng và giải cứu thành công con tin trong khi chỉ quá thời hạn 1 phút, chúng tôi cho cậu ấy 47 điểm.
Như vậy là chỉ còn 1 mình hắn là chưa có điểm.
- Và cuối cùng… vị quán quân thứ 2 của trường Hogwarts, người duy nhất đã mang con tin về kịp giờ, cậu Harry Potter. Theo lời kể của thủ lĩnh người cá thì cậu Harry đã tìm được con tin từ rất sớm nhưng cậu ấy đã quyết định chờ những quán quân khác tới và khi thấy cô Fleur không xuất hiện cậu Harry Potter đã ra tay cứu cả con tin của cô Fleur đây. Mặc dù đó không đúng với quy định nhưng chúng tôi cho đó là 1 hành động hết sức cao cả và việc cậu là người duy nhất trở về kịp giờ xứng đáng được hưởng trọn 50 điểm nhưng… số điểm cuối cùng của cậu ấy là 45 điểm.
Ông Ludo nói xong thì quay sang nhìn lão Karkaroff 1 cách tức tối.
Mặc dù hắn bị Karkaroff cố tình chấm điểm thấp nhưng nhờ vào điểm của bài thi thứ nhất hắn vẫn là người dẫn đầu và người thứ 2 chính là Cedric và tiếp đó là Viktor Krum rồi đến Fleur xếp cuối.
……………
Kể từ sau bài thi thứ 2 thì trong những lần dùng bữa tại Đại Sảnh Đường thì mỗi khi Fleur nhìn thấy hắn xuất hiện cô đều di chuyển từ dãy bàn của Ravenclaw tới dãy bàn của Gryffindor để ngồi cạnh hắn.
Đám nam sinh khác cực kỳ ghen tị và cảm thấy rất khó hiểu rằng tại sao các cô gái lại luôn vây quanh hắn.
Dạo gần đây tần suất tới thư viện của hắn có vẻ ít hẳn đi khi mà hắn đã thuộc toàn bộ nội dung những cuốn sách trong thư viện của trường Hogwarts rồi.
Nhưng sau đó thì hắn lại nhận được 1 lời gợi ý từ Cho Chang.
- Nhà Ravenclaw của em cũng có thư viện riêng nữa đó, mặc dù ở đó không nhiều sách như ở thư viện trường nhưng bù lại nó có rất nhiều những cuốn sách quý giá - Cho Chang nói - hơn nữa phòng sinh hoạt chung của Ravenclaw không giống những nơi khác, chỉ cần trả lời được câu hỏi (riddle, câu đố dưới dạng 1 câu vè) là bất cứ ai cũng có thể tiến vào tháp Ravenclaw.
Như vậy hắn liền lên đường tới tháp Ravenclaw để có thể tiến vào trong thư viện của họ.
- Cái gì có trước, con gà hay là quả trứng?
Hắn nghe được câu hỏi phát ra thì liền trả lời:
- Quả trứng có trước vì có nhiều loài đẻ trứng từ trước khi loài gà xuất hiện.
Khi hắn cùng mấy cô gái tiến vào bên trong phòng sinh hoạt chung của nhà Ravenclaw thì hắn liền thấy được 1 kệ sách lớn được đặt trong 1 căn phòng trong góc của phòng sinh hoạt chung.
Kệ sách này mặc dù không có quá nhiều sách như thư viện trường nhưng quả thật những quyển sách ở đây hầu hết đều không có trong thư viện chung.
Hắn không ngạc nhiên khi những quyển sách này đều nói về những tri thức và phép thuật được truyền lại từ thời xa xưa.
Hắn mở 1 quyển sách khá là dày về thần chú (spell) ra và bắt đầu đọc với đẩy vẻ hứng thú.
- Anh có thể thoải mái đọc những quyển sách ở đây chỉ có điều là không được phép mang nó ra khỏi phòng sinh hoạt chung thôi - Cho Chang nói.
Hắn hoàn toàn ổn với điều kiện này, hắn có thể đọc những quyển sách này ở ngay đây vì chúng không nhiều đến nỗi hắn phải mượn về phòng để đọc. Hắn dự định từ giờ cho đến hết năm học này hắn sẽ đọc hết số sách trong thư viện của Ravenclaw.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 569: CHIẾC CÚP
Mãi cho tới ngày lễ Phục Sinh thì các thí sinh mới được cho biết về nội dung thi của bài thi thứ 3.
Lần này họ chỉ cần lấy được chiếc cúp của giải đấu Triwizard là sẽ đạt được toàn bộ 50 điểm của vòng thi trong khi những người còn lại sẽ không được điểm.
Như với số điểm hiện nay thì bất cứ ai là người chạm được tay vào chiếc cúp thì người đó sẽ là quán quân của giải đấu.
Biết được thông tin này các quán quân đều ra sức tập luyện kỹ năng bùa chú của mình và những kiến thức cần thiết khác.
Trong khi đó thì hắn lại đắm mình vào trong thư viện của Ravenclaw cho tới đầu tháng 6. Cuối cùng thì hắn cũng đã đọc hết toàn bộ số sách ở trong thư viện Ravenclaw và cảm thấy khá là thỏa mãn.
Những quyển sách này có ghi lại những hệ thống phép thuật khá cổ xưa và được cho là “lạc hậu” ở thế giới này nhưng trái lại hắn lại thấy có rất nhiều hệ thống phép thuật khá tương tự với hệ thống phép thuật của thế giới thực.
Những hệ thống phép thuật này cho hắn rất nhiều linh cảm về những ma trận cổ mà hắn vẫn đau đầu.
Kể từ bây giờ hắn có thể tập trung nghiên cứu cách hoạt động của những ma trận này rồi. Hắn chỉ cảm thấy tiếc rằng mình tìm đến thư viện của Ravenclaw sớm hơn thì đã không mất tới 4 năm để học tập.
Nhưng dù sao 4 năm này cũng cho hắn 1 lượng lớn kiến thức về phép thuật làm trụ cột để hắn có thể dễ dàng điều chỉnh những ma trận kia.
Ngày 24 tháng 6, gia đình của các nhà quán quân được mời tới để quan sát trận thi đấu thứ 3 diễn ra.
Sirius lần đầu tiên được trở lại trường Hogwarts đã kéo hắn đi khắp tòa lâu đài trong buổi sáng để chỉ cho hắn những lối đi bí mật của trường mà hồi xưa ông ấy khám phá ra cùng hội bạn.
Khi đi tới 1 lối đi bí mật nối thông với làng Hogsmeade bỗng nhiên 2 chú cháu thấy được Fred và Geogre chui ra từ đó.
Ngay lập tức Sirius liền nhận ra tấm bản đồ của đạo tặc (Marauder’s map) trên tay của 2 anh em sinh đôi.
- Không thể nào!? Chú chính là người đã tạo ra tấm bản đồ này?
- Không chỉ có mình chú đâu, ba của Harry, cùng với Remus cũng là 1 trong những người đã làm ra tấm bản đồ này.
Fred và Geogre giống như gặp được thần tượng nên liền bám lấy Sirius mà bàn về những lần trốn đi chơi còn hắn thì đã lủi đi từ lúc nào rồi.
Sau bữa trưa và bữa chiều thì sau lời thông báo của ban tổ chức mọi người cùng kéo nhau tới sân đấu Quidditch lúc này đã được cải tạo thành 1 cái mê cung cực kỳ rộng lớn để quan sát bài thi thứ 3.
Các quán quân được sắp xếp để đi vào trong mê cung theo thứ tự xếp hạng của giải đấu tính tới thời điểm này. Ngay khi Ludo Bagman ra hiệu cho bài thi bắt đầu thì hắn liền tiến vào trong mê cung, theo sau hắn là Cedric, tiếp đến là Viktor Krum và cuối cùng là Fleur.
Hắn vừa tiến vào trong mê cung thì liền mở ra cảm giác của mình bao phủ toàn bộ mê cung. Nếu như dựa theo cốt truyện thì cái cúp Triwizard đã bị phù phép trở thành Portkey nên hắn cần phải tới đó trước để tránh việc có người chạm vào nó.
Mặc dù trời đã về chiều cộng thêm những bức tường mê cung bằng những bụi cây vươn cao vài mét khiến cho chút ánh sáng le lói của mặt trời khó lòng lọt vào được nên bên trong mê cung tối thui như dưới lòng hổ nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tầm nhìn của hắn.
Hắn nhanh chóng bước theo con đường ngắn nhất dẫn tới chiếc cúp nhưng bỗng nhiên bị chặn đường bởi… chính hắn.
Không! Phải nói là hắn bị chặn đường bởi bản thân hắn trước khi sống lại và có được hệ thống, 1 tên thanh niên tóc đen khoảng 22-23 tuổi.
Boggart (tiếng việt là Ông Kẹ) loài sinh vật xuất hiện dưới hình dạng của thứ mà người đối diện với nó sợ hãi nhất.
Và thứ mà hắn sợ nhất là… chính bản thân hắn.
Không phải bản thân hắn hiện giờ mà điều hắn sợ nhất chính là trở về thành 1 tên sinh viên mới tốt nghiệp đại học không nghề ngỗng, không 1 mảnh tình vắt vai.
Hắn hơi nhướng mày lên và nhìn con Boggart này, dần dần nó từ việc mang hình ảnh của hắn chuyển sang 1 hình dạng của 1 cô gái nằm trong 1 vũng máu sau đó lập tức biến thành 1 đống hình dạng khác nhưng vẫn không làm hắn thay đổi sắc mặt chút nào.
Vào năm học thứ 3 giáo sư Lupin đã không để cho hắn đối mặt với con Boggart nên cho tới bây giờ hắn mới biết được nỗi sợ lớn nhất của mình là gì.
Và bây giờ khi mà hắn đã biết thì hắn có thể dễ dàng gạt bỏ nỗi sợ đó ra khỏi đầu khiến cho con Boggart bối rối không biết phải biến thành hình dạng gì.
Hắn vẫy đũa phép 1 cái và con Boggart liền nổ ra thành 1 làn khói đen rồi biến mất.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước và có nhìn thấy con Quái tôm của lão Hagrid (Blast-Ended Skrewt) và tung 1 bùa Choáng đâm xuyên qua lớp vỏ dày của nó làm nó bật ngửa ra.
Cuối cùng khi mà hắn tới gần chiếc cúp thì hắn bị chặn lại bởi chướng ngại vật to lớn, con Nhân Sư (The Sphinx).
- Cái gì nhẹ hơn cả 1 chiếc lông vũ nhưng cho dù người đàn ông khỏe nhất cũng không thể giữ được - con Nhân Sư hỏi hắn.
- Hơi thở.
- Đáp án chính xác.
Hắn tiến lên phía trước và nhìn về phía con nhện khổng lồ đang đứng cạnh chiếc cúp Triwizard đang tỏa ánh sáng lung linh.
- Stupefy!!!
- Bụp!!!
Không 1 sinh vật nào có thể cản lại được bùa chú của hắn nếu như hắn dùng toàn lực, con nhện bị bùa Choáng bắn trúng lập tức bật ngửa ra sau và ngã xuống.
Hắn bước tới gần chiếc cúp và đặt tay lên nó, ngay khi bàn tay hắn chạm vào chiếc cúp thì hắn đã bị 1 lực hút rất mạnh cuốn đi.
Trong nháy mắt sau đó hắn liền đáp xuống mặt đất tại 1 nơi mà cách trường Hogwarts rất xa, 1 nghĩa địa. Ngay khi hắn vừa tiếp đất thì hắn liền cảm nhận được không gian lại tiếp tục rung động.
- Xoạt!!
Một bóng người quen thuộ xuất hiện trước mặt hắn, Barty Crouch Jr trong hình dạng của Alastor Moody.
- Chào Potter, cuối cùng thì cậu cũng đã chạm được tay vào chiếc cúp - Barty Jr nói với vẻ mặt hưng phấn - cậu sẽ trở thành 1 phần của thứ cực kỳ vĩ đại.
Khi mà Barty Jr đàn nói thì 1 người đàn ông đẩy 1 chiếc xe lăn có chứa 1 cái bọc gì đó lại gần 2 người, là Barty Crouch Sr.
Trong không gian âm u của nghĩa địa khuôn mặt của Barty Sr hiện lên 1 vẻ vô thần tiến về phía trước, có vẻ như ông ta đang bị khống chế.
- Tới đây nào Potter - Barty Jr đưa tay ra định tóm lấy hắn.
- Rầm!!!
Bỗng nhiên Barty Jr bị hất văng ra và va mạnh vào 1 tấm bia mộ ở bên cạnh chân người cha của mình.
Ngay lập tức cái thứ được bọc trong cái bọc vải kia phát ra 1 tiếng động kinh ngạc.
- Ta không thể ngờ được thằng nhóc Harry Potter ngày nào lại có thể trở nên mạnh mẽ như vậy - 1 giọng nói khàn khàn vang lên.
Một sinh vật, gần như là không có hình dạng mà chỉ là 1 bọc thịt nhầy nhụa lộ ra từ cái bọc vải và mở đôi mắt màu đỏ rực của nó nhìn về phía hắn.
Đây không phải là ai khác mà chính là tên chúa tể hắc ám Voldemort đã từng ký sinh trên thân thể của lão giáo sư Quirrell.
- Ngươi thật sự rất giống ta hồi còn trẻ - cái giọng khàn khàn đó lại vang lên - Hãy hòa làm 1 với ta Harry Potter, chúng ta sẽ trở thành những phù thủy quyền năng nhất và những kẻ khác sẽ phải phục tùng chúng ta.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 570: VOLDEMORT
- Trở thành phù thủy quyền năng nhất? - hắn bật ra 1 nụ cười khinh miệt - ngươi hãy thử nhìn lại bản thân mình xem có chỗ nào giống kẻ có khả năng trở thành phù thủy quyền năng nhất không hay chỉ đơn giản là 1 tên thảm hại đã thất bại trước ta.
Sự coi thường của hắn khiến cho Voldemort cảm thấy cực kỳ tức giận, hắn ta hét lên:
- Thằng nhóc con ngạo mạn, mày có thể sống sót được chỉ là nhờ vào may mắn mà thôi, mày chẳng là gì đối với tao cả!!! - trên khuôn mặt của Voldemort hiện lên vẻ biến dạng bởi tức giận - mau bắt nó lại cho ta! Không được giết nó, ta muốn tự tay mình kết liễu mạng sống của thằng nhóc này.
Nghe được tiếng hét của hắn thì ngay lập tức Barty Jr mới lồm cồm bò dậy liền chĩa đũa phép về phía hắn.
- Crucio!!!
Cùng lúc đó Barty Sr cũng rút ra đũa phép của mình và tấn công hắn.
- Stupefy!!!
Hắn vung đũa phép lên cản lại 2 phép này của 2 cha con Barty, 2 tên này liên tục tấn công nhưng vẫn quá mức chậm chạp so với hắn.
Stupefy!!!
Hắn bắn ra 2 bùa choáng đánh văng 2 cha con ra khiến cho bọn họ ngã ra phía sau.
- Quá mức kém cỏi, lũ vô dụng - Voldemort tức giận hét lên - Rennervate!!!
Voldemort chĩa đũa phép vào 2 cha con và giúp họ khôi phục, lúc này Voldemort không thể di chuyển nên không có 2 tên này thì gần như lão không thể chiến thắng được hắn.
- Ha ha ha, ra lệnh cho thuộc hạ của ngươi chiến đấu nhưng lại không cho phép chúng giết ta? Ngươi quả thật đúng là đồ ngu ngốc Voldemort - hắn chĩa đũa phép vào tên Barty Jr mới bắt đầu ngồi dậy - Avada Kedavra!!!
Một luồng ánh sáng màu xanh lá bắn thẳng về phía tên Barty Jr còn đang choáng váng.
- Không!!!
Bỗng nhiên Barty Sr lao từ bên cạnh tới và chắn trước người của con trai mình.
- Không… - Barty Jr mới vừa tỉnh táo lại thì đã nhìn thấy cha mình chặn lại lời nguyền chết chóc cho mình - Cha… cha…
Khuôn mặt vốn đã mang theo đầu những vết sẹo của Moody dần hiện lên vẻ sững sờ rồi chuyển thành sự đau khổ khiến cho khuôn mặt đó càng thêm nhàu nát.
Hắn cũng khá là sững sờ khi thấy Barty Sr nhảy ra đỡ lời nguyền này cho con mình. Barty Sr có thể là 1 người cứng nhắc và ham mê quyền lực nhưng điều đó không có nghĩa là ông không có tình thương đối với gia đình.
Nếu không thì ông ta đã không đồng ý để cho vợ mình tới thế chỗ con trai trong ngục Azkaban theo ước nguyện cuối cùng của bà ấy.
Tình thương của Barty Sr đối với con mình không đủ để xua tan nỗi thất vọng khi biết con mình là Death Eater nhưng nó đủ để cho ông hy sinh mạng sống để bảo vệ con của mình.
- Avada Kedavra!!!
Barty Jr rú lên 1 tiếng tức giận sau đó chĩa đũa phép về phía hắn và bắn ra lời nguyền giết chóc.
Hắn hơi nghiêng người né đi lời nguyền này và tỉnh táo lại nhìn về phía tên Barty Jr.
Hắn có thể đã giết nhầm Barty Sr nhưng không có nghĩa là hắn sẽ dừng lại.
- Đủ rồi, mau đưa ta rời khỏi đây - tiếng quát đầy lo lắng của Voldemort vang lên.
Tên Voldemort đã đánh giá sai về hắn khi nghĩ rằng hắn sẽ không dám giết người và kết quả là cái chết của Barty Sr. Nếu như bây giờ Barty Jr cũng bị giết nữa thì lão ta sẽ hoàn toàn bất lực trước mặt hắn.
Barty Jr quay qua nhìn và lập tức quyết đoán tóm lấy Voldemort rồi Độn Thổ rời đi.
Hắn không đuổi theo Voldemort và Barty Jr mà chỉ đứng đó nhìn 1 chút rồi cúi xuống nhặt chiếc cúp Triwizard lên rồi Độn Thổ rời đi.
…………..
- Harry, cháu đây rồi, vừa rồi cháu biến đi đâu vậy hả? - Sirius chạy tới chỗ hắn lo lắng nói.
Khi hắn vừa mới xuất hiện tại trung tâm mê cung 1 lần nữa thì nhìn thấy 1 đám rất đông người đang ở đây.
Hóa ra vừa rồi khi hắn bị chiếc cúp Triwizard mang đi thì mấy vị quán quân khác đã tìm được đường tới nơi này nhưng lại không thấy chiếc cúp đâu nên đã gọi các giáo viên tới bằng cách bắn 1 tia sáng đỏ lên trời.
Ngay khi các nhân viên hỗ trợ chạy tới và phát hiện ra sự việc thì đã thông báo lại cho ban giám khảo và họ lập tức chạy tới cùng với gia đình của các quán quân.
Khi nhìn thấy hắn trở lại với chiếc cúp trên tay thì lập tức có vô vàn câu hỏi xuất hiện trong lòng mọi người và tất cả đều muốn chất vấn hắn.
- Ta nghĩ mọi người đều có câu hỏi cho Harry nhưng trước hết thì ta nghĩ chúng ta cần tuyên bố kết quả của giải đấu đã chứ - giáo sư Dumbledore lập tức chặn lại ý định của những người này.
Đúng vậy, cho dù là chuyện gì thì việc hắn cầm trên tay chiếc cúp Triwizard cũng đồng nghĩa với việc hắn là người chiến thắng trong giải đấu lần này.
Lão Ludo Bagman nhìn thấy được kết quả này thì hết sức là vui mừng đưa ra thông báo về kết quả của bài thi cuối cùng này.
Những khán giả nhìn thấy trận đấu đã có kết quả thì cũng chẳng quan tâm gì đến sự cố vừa xảy ra mà chỉ lo vỗ tay hoan hô mà thôi.
Hắn cùng những người khác ra khỏi mê cung trong những tiếng tung hô của khán giả. Giáo sư Dumbledore nói với hắn là cần phải chờ bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tới để làm lễ trao giải nên đã đưa hắn tới 1 căn phòng trống trong tòa lâu đài.
- Vậy bây giờ đã yên tĩnh rồi thì em có thể cho thầy biết chuyện gì đã xảy ra ở trong mê cung được không - giáo sư Dumbledore nhìn hắn với 1 cái nhìn đầy trí tuệ.
Nhìn thấy ánh mắt này của giáo sư Dumbledore thì hắn liền nói cho ông ấy biết toàn bộ sự thật về những việc đã xảy ra với chiếc cúp trong mê cung, tất nhiên là không bao gồm việc hắn đã giết Barty Crouch Sr.
Khi nghe xong lời kể của hắn thì giáo sư Dumbledore im lặng 1 chút.
- Voldemort nói rằng em rất giống với hắn ta à - giáo sư Dumbledore hơi ngửa mặt lên và nói - quả thật em làm thầy liên tưởng tới hình ảnh của ngày xưa của Tom Riddle, 1 cậu học sinh đầy tài năng và tham vọng.
Giáo sư Dumbledore ngừng 1 chút rồi nói tiếp:
- Nhưng thời gian gần đây thầy nhận ra rằng em hoàn toàn không hề giống với Voldemort chút nào cả. Trong khi Voldemort ham muốn quyền lực thì thứ mà em đam mê chỉ đơn giản là tri thức mà thôi.
Sau cuộc nói chuyện này hắn cảm thấy giáo sư Dumbledore có vẻ như đã thay đổi cái nhìn về hắn. Trước đây ông thường cho hắn 1 cái nhìn không quá yên tâm dường như sợ rằng hắn sẽ trở nên giống với Voldemort nhưng giờ đây thì những lo sợ đó của giáo sư Dumbledore đã được loại bỏ.
Trong lúc hắn trò chuyện thì Cornelius Fudge cũng đã tới và có 1 học sinh chạy vào trong căn phòng báo với bọn hắn.
- Vậy thầy đi ra gặp ông Fudge trước đây, em hãy chuẩn bị ra luôn nhé - giáo sư Dumbledore nói xong thì liền đứng dậy rời đi.
Hắn đứng dậy và đi ra tới cửa nhưng không ra khỏi phòng ngay mà nhìn về phía chiếc bàn nhỏ ở trong góc phòng và đi về phía đó.
Hắn đưa tay ra và tóm lấy 1 con bọ cánh cứng đang nằm trên chiếc bàn nhỏ khi mà nó đang sợ hãi định bay đi.
- Ngươi đã ngó lơ lời cảnh cáo của ta và đăng bài báo đó, đã đến lúc ngươi phải trả giá rồi - hắn nhìn con bọ cánh cứng nói.
Con bộ cánh cứng này chính là con mụ Rita Skeeter, mụ ta chính là 1 Animagus bất hợp pháp chưa đăng ký với Bộ Pháp Thuật. Chính vì vậy mà mụ ta có thể rình mò được những cuộc nói chuyện bí mật của người khác mà không bị phát hiện.
Mụ Rita Skeeter sợ hãi vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của hắn, ngay lúc mụ ta định biến trở về hình người để thoát ra thì đã bị hắn cảm nhận được.
- Rốp!!!
Một tiếng động giòn tan vang lên, mụ Rita trong hình dạng con bọ cánh cứng đã bị hắn bóp nát cơ thể và chết ngay lập tức.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 571: KẾT THÚC NĂM HỌC
- Giỏi lắm Harry - Cornelius Fudge, bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tươi cười bắt tay hắn - đây là phần thưởng của cháu.
Ông Fudge giao cho hắn 1 cái túi lớn, thông qua cân nặng thì hắn có thể ước lượng được khoảng 1 nghìn đồng vàng Galleon ở bên trong.
Sau khi giao cho hắn bọc vàng ông Fudge quàng tay qua vai hắn rồi quay qua mỉm cười với những tay thợ chụp ảnh.
Buổi lễ trao giải diễn ra cũng khá nhanh, sau khi hoàn tất công việc thì ông Fudge vừa định rời đi nhưng đã bị giáo sư Dumbledore gọi lại.
- Ông bộ trưởng, tôi có thể nói vài lời với ông không?
Ông Fudge liền gật đầu sau đó cùng với giáo sư Dumbledore rời đi để lại hắn cùng với đám khán giả cuồng nhiệt và mấy tên thợ chụp ảnh cứ bấm máy lia lịa.
- Arry, cậu làm được rồi - Fleur cũng đi tới để chúc mừng hắn.
Cuối cùng thì hắn chỉ thoát được đám đông đang giằng xéo khi mà giáo sư Mcgonagall yêu cầu hắn đi theo mình.
- Harry, mau đi với ta nào, ngài hiệu trưởng muốn gặp em - giáo sư Mcgonagall yêu cầu đám đông dẹp ra - cả anh nữa Sirius, ngài hiệu trưởng cũng yêu cầu anh tới.
Giáo sư Mcgonagall đưa bọn hắn tới văn phòng của mình và thấy được lúc này ông Fudge đã rời đi và thay vào đó là giáo sư Snape, 2 ông bà Weasley lại có mặt ở nơi này.
- Hắn ta làm gì ở đây - vừa nhìn thấy Sirius thì 2 mắt Snape liền long lên sòng sọc.
- Là tôi yêu cầu anh Sirius có mặt ở đây anh Severus ạ, tôi tin tưởng anh ta giống như tôi tin tưởng anh vậy - giáo sư Dumbledore từ tốn nói - vừa rồi tôi và ông Fudge đã bàn bạc về vấn đề mà trước đó Harry đã kể lại với tôi. Nhưng có vẻ là ông Fudge chỉ coi đó là 1 chuyện cười.
Giáo sư Fudge nói xong thì quan sát phản ứng của mọi người 1 lát rồi mới nói tiếp.
- Khi mà Harry chạm tay vào chiếc cúp thì cậu ấy đã bị truyền tới 1 ngôi làng ở cách đây rất xa và đã chạm trán với chúa tể hắc ám Voldemort…
Ngay khi giáo sư Dumbledore nhắc tới Voldemort thì không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Không giống như trong cốt truyện khi mà Cedric Diggory chết đi cùng với việc Barty Jr bị bắt khiến cho Fudge mặc dù không muốn tin tưởng nhưng vẫn phải có chút nghi ngờ. Bây giờ thì bằng chứng duy nhất chỉ là lời kể của hắn và 1 ông giáo sư Alastor Moody bị nhốt trong 1 cái rương mà thôi.
Điều này khiến cho Fudge không những không hề lo sợ mà chỉ coi đây là 1 chuyện bịa đặt nực cười mà thôi.
- Khi ông Fudge lên nắm quyền thì Voldemort đã bị tiêu tan rồi nên ông ta đã quen với cái cảm giác an nhàn khi ngồi trên cái ghế bộ trưởng. Nếu như Chúa Tể Hắc Ám không hiện ra ngay trước mặt ông ta thì ông ta sẽ chẳng tin đâu - giáo sư Dumbledore nói - nhưng chúng ta khi biết được Voldemort đã có những động thái hoạt động trở lại thì chúng ta nên có sự chuẩn bị, nhất là khi Barty Crouch Jr, kẻ ủng hộ Voldemort, đã trở lại bên hắn. Vậy nên chúng ta cần tìm tất cả những ai mà chúng ta có thể thuyết phục họ nhận thức được sự thật phải được thông báo ngay tức khắc, và anh Arthur ở vị trí thuận lợi để tiếp xúc với những người ở Bộ Pháp Thuật, những người không đến nỗi thiển cận như ông Fudge.
Giáo sư Dumbledore yêu cầu ông Weasley đi thông báo với những người thân tín trong Bộ Pháp Thuật và yêu cầu Sirius đi thông báo cho những cựu thành viên của Hội Phượng Hoàng và Snape cũng được ông giao cho công việc.
- Chú Sirius, chú có thể giao cái này cho giáo sư Lupin có được không - hắn lấy ra 1 chiếc lọ nhỏ như 1 ngón tay và đưa nó cho Sirius.
- Cái gì vậy Harry - Sirius nhìn cái lọ thủy tinh chứa dung sịch màu xanh lam kỳ lạ này thì thắc mắc.
- Đây chính là phương thuốc chữa trị cho Werewolf mà cháu mới chế tạo ra. Với cái này thì giáo sư Lupin sẽ có thể trở làm thành người bình thường như chúng ta - hắn nói.
Tất cả mọi người đều sững sờ khi nghe thấy hắn nói ra tác dụng của loại dung dịch này, đặc biệt là Snape.
Snape tự nhận là tài năng thiên bẩm của mình đối với Ma Dược là cực kỳ cao nhưng bây giờ 1 tên học sinh năm thứ 4 lại có thể chế ra được loại thuốc mà toàn bộ giới phù thủy không thể nào chế tác nổi.
- Hè năm ngoái cháu đã chế ra 1 loại thuốc tương tự loại ma dược Wolfsbane (thuốc Bả Sói) có thể rút ngắn thời gian hóa sói nhưng phải mất tới gần 1 năm cháu mới có thể chế ra được phương thuốc hoàn thiện để chữa trị cho người sói - hắn thản nhiên nói trước những ánh mắt kinh ngạc.
- Aaa… anh Remus đã viết thư cho tôi kể về loại thuốc tuyệt vời mà Harry đã chế cho anh ấy - giáo sư Dumbledore vui vẻ nói - chỉ với 1 giọt là anh Remus có thể trở về hình người trước 12 giờ đêm và yên giấc ngủ đến sáng.
Sirius nhận lấy lọ thuốc này mà cực kỳ xúc động, việc giáo sư Lupin là 1 Werewolf luôn là 1 nỗi lo trong lòng những người bạn của ông trong đó có cả Sirius.
Giờ đây thứ có thể giúp người bạn thân duy nhất còn sót lại có được 1 cuộc sống bình thường hiện đang ở trong tay của mình thì thử hỏi sao mà Sirius không kích động cho được.
- Harry à, vốn dĩ khi mới nghe về việc Voldemort hoạt động trở lại thì thầy có ý định cho em trở về gia đình Dursley 1 lần nhưng thầy lại nghĩ bây giờ em đã có đủ sức mạnh để tự bảo vệ bản thân trước mọi hiểm nguy.
Vốn dĩ bùa phép mà mẹ Harry để lại trong người cậu ta cần phải có sự tiếp xúc với người mang cùng dòng máu với mẹ của cậu là dì Petunia để khôi phục sức mạnh nhưng giờ đây khi nhận ra hắn thừa sức chống chọi với Voldemort nên giáo sư Dumbledore không bắt hắn phải làm vậy nữa.
…………….
Trong khi sóng ngầm đang dần nổi lên khắp thế giới phù thủy thì tại ngôi trường Hogwarts, đám học sinh vẫn không hề hay biết gì mà chỉ biết tận hưởng những ngày hè cuối cùng tại trường Hogwarts trước khi chúng được nghỉ hè.
Các học sinh vẫn vui vẻ bàn luận về giải đấu Triwizard mới kết thúc cách đây không lâu và thoải mái xả hơi khi mà bọn chúng không cần phải lo lắng về đống bài tập nữa.
Suốt tuần sau đó hắn cứ bị bắt kể lại những thử thách ở trong mê cung và hắn chẳng còn cách nào khác là kể lại chúng 1 cách sơ lược nhưng qua miệng nhiều người thì nó lại càng được thổi phồng lên.
Vào buổi sáng cuối cùng trước khi đám học sinh được đưa lên tàu tốc hành Hogwarts để trở về nhà thì Đại Sảnh Đường được trang hoàng theo màu sắc của nhà Gryffindor như mọi năm vì hắn và Hermione thường xuyên giành được điểm giúp bỏ xa các nhà khác.
Các học sinh của trường Dumstrang và trường Beauxbatons cũng tập trung ở Đại Sảnh Đường để thưởng thức bữa tiệc cuối cùng trước khi lên đường về nước.
Lão Karkaroff đã biến mất vào buổi đêm 3 ngày trước cùng lúc với khi Snape cảm thấy dấu ấn hắc ám trên cánh tay của mình bắt đầu hoạt động nên giờ chỉ còn bà Maxime là còn ngồi ở bên cạnh lão Hagrid mà thôi.
Trước khi bữa tiệc được bắt đầu thì giáo sư Dumbledore lại đứng dậy để đọc diễn văn bế giảng.
- Lại 1 năm học nữa kết thúc, trong khi mà chúng ta vẫn còn đang vui mừng với những sự kiện đang diễn ra ở nơi đây thì tôi muốn mọi người không nên để bản thân lơ là với những nguy hiểm rình rập - giáo sư Dumbledore quét mắt quanh Đại Sảnh Đường - tôi chính là đang nói đến việc chúa tể hắc ám Voldemort đã trở lại. Đúng vậy, trong khi mà bộ pháp thuật cho rằng tôi chỉ đang nói năng nhảm nhí thì đó lại là 1 sự thật hiển hiện trước mắt.
Không khí vui vẻ trong khắp Đại Sảnh Được lập tức trở nên kỳ quái khi nghe được lời thông báo của giáo sư Dumbledore, những tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi.
Ngay trước khi kết thúc 1 năm học có nhiều việc vui nhất như giải Quidditch World Cup hay giải đấu Triwizard thì đám học sinh lại phải nghe về 1 thông tin mà không 1 ai muốn nghe thì việc tin tưởng là rất khó có thể xảy ra.
Trên đường đi tới ga Hogsmeade thì các học sinh xôn xao bàn tán về vấn đề này và hầu hết đều mang theo thái độ nghi ngờ về lời nói của giáo sư Dumbledore lúc trước.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 572: HỘI PHƯỢNG HOÀNG
Theo đúng cốt truyện thì ngay cả khi cái xác của Cedric Diggory và tên Barty Jr bị Dementor hớp mất linh hồn lù lù ở trước mặt mọi người mà họ còn không tin rằng là chúa tể hắc ám Voldemort đã trở lại thì đừng nói gì đến việc chỉ dựa vào lời kể của hắn.
Trong những ngày nghỉ hè thì cái tên Harry Potter luôn được lôi ra như 1 hình tượng cho sự sốc nổi thích chơi trội và cho rằng mình nói gì cũng có người nghe theo chỉ bởi vì bản thân nổi tiếng.
Hắn hiếm khi đọc báo nên không để ý tới có điều mấy người thân quen của hắn nhất là Sirius rất tức giận về việc này.
Cũng may là có giáo sư Dumbledore ngăn lại chứ không Sirius đã chạy tới trụ sở của mấy tờ báo kia để xử mấy tên chủ tòa soạn rồi.
Sau 1 thời gian bị bêu danh thì giáo sư Dumbledore nghĩ ra 1 sáng kiến rất hay đó là công bố phương thuốc chữa trị người sói của hắn ra ngoài.
Tên tuổi của hắn vốn đang được bàn tán 1 cách không hề hay ho gì bỗng nhiên lại đổi chiều. Mặc dù những tờ báo kia dường như vẫn cố gắng bôi nhọ tên tuổi hắn bằng cách phủ nhận tác dụng của loại thuốc kia và khuyến cáo mọi người không nên thử.
Nhưng dù sao đối với những người bất đắc dĩ bị biến thành người sói thì họ vẫn luôn tìm kiếm hy vọng, cho dù chỉ là 1 tia sáng mong manh cũng đủ để cho họ liều cả mạng sống của mình rồi.
Và rồi khi mà những người sói tìm đến với phương thuốc của hắn được chữa khỏi thì 1 đồn 10, 10 đồn 100, những người nghe được tin tức liền thi nhau kéo tới nhà để xin hắn thuốc chữa chứng hóa sói.
Và Severus Snape bản thân cũng quen 1 số người có tiếng nói trong hiệp hội Ma Dược của Bộ Pháp Thuật nên đã lấy được chứng nhận cho phương thuốc này và công bố nó ra.
Fudge cho dù có là bộ trưởng Bộ Pháp Thuật thì cũng khó lòng khống chế được toàn bộ Bộ Pháp Thuật nên 1 khi giấy chứng nhận được phát ra thì ông ta cũng không thể hủy bỏ được.
Nhờ vào việc phương thuốc này được chứng thực mà có rất đông đảo Werewolf kéo tới và giáo sư Dumbledore lôi kéo được thêm rất nhiều phù thủy vào hội và có được mối quan hệ tốt với những người được chữa khỏi chứng hóa sói.
Như vậy quy mô Hội Phượng Hoàng giờ khá là lớn mạnh chứ không chỉ là 1 nhóm nhỏ như trong truyện.
Mặc dù vậy tổng bộ của hội vẫn được đặt tại căn nhà số 12 đường Grimmauld và chỉ có những thành viên cốt cán mới biết được vị trí của nơi này.
Trong đó gia đình của những thành viên cốt cán trong hội như gia đình Weasley cũng được cho biết về nơi này như 1 nơi trú ẩn. Tất nhiên là ngoại trừ Percy Weasley khi mà 1 người ham mê quyền lực như anh ta lựa chọn đứng về phía Bộ Pháp Thuật hoàn toàn không có gì phải bất ngờ.
Tổng bộ của Hội Phượng Hoàng cách Heathgate chỉ có chưa tới 10 km nên tất nhiên là thỉnh thoảng hắn cũng có ghé qua nơi này.
Hắn cũng đưa Hermione tới nơi này sau khi được sự cho phép của giáo sư Dumbledore, người giữ bí mật của bùa chú Fidelius (Bùa Trung Thành) được yểm lên căn nhà số 12 Grimmauld.
- Chú Sirius, Kreacher đâu? - hắn hỏi.
- Cháu tìm con gia tinh điên đó làm gì? - Sirius hỏi.
- Cháu có đôi điều cần hỏi nó.
Hắn cần tìm Kreacher vì nó chính là người đang cất giữ 1 trong số những cái Horcrux của Voldemort mà Regulus Black đã lấy được từ cái hang của Tom Riddle.
Thực ra để tìm được con gia tinh Kreacher không khó bởi ngoài những lúc nó trốn đi thì nó thường chui vào 1 xó nào đó để âu yếm những đồ đạc của những thành viên đã mất trong gia đình Black.
Hắn chỉ cần hơi lắng nghe 1 chút là sẽ biết được con gia tinh này ở đâu.
Nhưng nếu như để ép Kreacher giao ra cái Horcrux thì phải cần đến Sirius vì hiện tại ông ấy mới là chủ của nó.
- Con gia tinh điên đó lại trốn đi đâu đó rồi, chú làm sao biết được - Sirius có chút cáu kỉnh - nếu không phải giáo sư Dumbledore ngăn cản thì chú đã nhốt nó vào trong 1 cái thùng và cấm nó ra ngoài rồi, nó biết quá nhiều bí mật của hội.
- Cháu cần chú ra lệnh cho Kreacher giao ra 1 cái vòng cổ, vòng cổ của Slytherin - hắn nói - cháu sẽ giải thích với chú sau, giờ chúng ta hãy đi tìm nó đã.
Phải đợi đến chiều tối khi mà mọi người chuẩn bị dùng bữa tối thì hắn mới thấy Kreacher trở về.
- Mau đứng lại Kreacher!!! - Sirius lớn tiếng ra lệnh làm cho mấy người trong phòng ăn giật mình.
- Anh Sirius, anh làm tôi giật mình đấy - lão Mundungus đang nhón mấy miếng bánh nướng thì bị tiếng quát của Sirius làm giật bắn.
- Chú Sirius, chú hãy đối xử tử tế với Kreacher đi - Hermione không thích cách Sirius đối xử với con gia tinh.
Nhưng ngó lơ 2 người này Sirius đi lại gần con gia tinh và hắn cũng đã đứng dậy.
- Kreacher, mi có giữ 1 cái mặt dây chuyền do em trai ta để lại đúng không? - Sirius cúi xuống nói - mau giao nó ra đây.
- Không!! Kreacher không biết cậu chủ đang nói gì hết - con gia tinh già giật mình hoảng loạn.
- Mau đưa nó cho ta, đó là mệnh lệnh - Sirius quát lớn khiến cho con yêu tinh sợ phát khóc.
- Chú Sirius, đừng… - Hermione định nói gì nhưng lại bị hắn ngăn lại.
- Ngươi hãy giao sợi dây chuyền đó ra đi Kreacher - hắn nói với con gia tinh - ta có cách để phá hủy sợi dây chuyền đó.
Con yêu tinh Kreacher nghe được câu này của hắn thì trở nên rất kích động:
- Thật không… Kreacher thắc mắc là Harry Potter sẽ làm thế nào để phá hủy thứ mà cậu chủ Regulus đã không thể phá hủy nổi.
- Hãy tin tưởng ta Kreacher, ta không bao giờ nói ra việc mà ta không làm nổi - hắn nói.
Từ bên trong hắn phát ra 1 loại khí thế khiến cho con gia tinh Kreacher luôn coi thường mọi người phải tin phục, có lẽ đó là uy thế của 1 vị thần.
- Xin Harry Potter hãy chờ ở đây, Kreacher sẽ đi lấy sợi dây chuyền - con gia tinh lật đật chạy xuống dưới tầng hầm của căn nhà.
Trong tầng hầm có 1 nơi mà gia đình Black dùng để cất giữ đồ quan trọng mà ngay cả Sirius cũng không biết tới.
Một lát sau Kreacher mang theo 1 chiếc hộp hình vuông trở lại phòng bếp.
- Đây chính là sợi dây chuyền, xin Harry Potter hãy phá hủy nó - con gia tinh giao cho hắn chiếc hộp xong thì liền sợ hãi lùi lại phía sau khi hắn mở nó ra.
Hắn mở chiếc hộp ra thì liền thấy được 1 mặt dây chuyền tinh xảo có khắc hình 1 con rắn ở trên uốn éo thành hình chữ S.
Hắn vừa cầm lấy sợi dây chuyền và dùng Xà Ngữ nói 1 từ thì ngay lập tức 1 làn khói đen bắt đầu thoát ta khỏi sợi dây chuyền khiến cho Kreacher rú lên sợ hãi khi nhìn thấy nó.
Nhưng ngay sau đó tiếng rú đó bị thay thế bởi 1 tiếng gào thét thảm thiết phát ra từ chính làn khói đen đó khi bàn tay hắn xuất hiện 1 ngọn lửa đen.
Amaterasu!!!
Ngọn lửa đen bất diệt của Mangekyou Sharingan có thể thiêu hủy mọi thứ chứ đừng nói chỉ là Horcrux thứ có thể bị thiêu hủy bởi Fiendfyre (Lửa Quỷ).
Kreacher tận mắt nhìn thấy sợi dây chuyền mà mình đã không thể phá hủy dù cố gắng đến mấy giờ đây dần biến thành tro bụi thì bắt đầu ôm mặt khóc.
- Hu hu hu… cậu chủ Regulus ơi… híc… híc... cuối cùng thì nó cũng bị phá hủy rồi… rốt cuộc thì cậu không phải chết 1 cách vô ích… hu hu hu...
Tiếng khóc lóc của con gia tinh và hình ảnh vừa rồi khiến cho những người ở trong phòng bếp phải há hốc mồm kinh ngạc và rất hiếu kỳ không biết chuyện gì đang xảy ra.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 573: HORCRUX
- Nhìn này Harry, Dung (phân, biệt danh của Mundungus) mới kiếm cho bọn anh cái gì nè - Fred và Geogre gọi hắn tới 1 góc trong hành lang và cho hắn xem bên trong 1 cái túi - Venomous Tentacula (Venomous: có độc, Tentacula là từ lái của Tentacle: xúc tua), bọn anh mua chúng với giá 10 Galleon đấy.
- Các anh định dùng chúng vào chế tác à, vậy thì nhớ phải hạ thấp nồng độ, độc của chúng gây chết người đấy - hắn nhìn mấy cái dây leo nói.
- Yên tâm đi sếp, bọn anh biết mình phải làm gì mà - Geogre tự tin nói.
Hắn biết Fred và Geogre rất có năng khiếu trong việc chế tạo mấy món đồ chơi khăm nên đã quyết định cấp vốn cho họ làm ăn. Lượng tiền mà hắn có thể cung cấp cho cặp sinh đôi không chỉ là 1000 Galleon như Harry đã từng làm mà còn nhiều hơn thế nên bây giờ chỉ cần Fred và Geogre nghiên cứu ra đủ mặt hàng để bày bán là họ có thể mở tiệm được rồi.
- Harry, giáo sư Dumbledore muốn gặp cháu này - bà Weasley gọi í ới trong hành lang - Fred, Geogre, 2 con đang làm gì thế hả.
- Đâu có gì đâu - Fred và Geogre vội vàng giấu cái túi ra sau lưng sau đó bỏ đi - bọn con phải lên phòng đây.
Bà Weasley cũng không để ý gì đến thái độ lạ lùng của 2 thằng con mà nhìn hắn nói:
- Giáo sư Dumbledore đã tới rồi và ông ấy muốn gặp cháu.
Hắn gật đầu sau đó cùng với bà Weasley đi vào phòng khách thì thấy trong phòng ngoài những gương mặt quen thuộc như Sirius, Lupin, Tonks, Kingsley, Mundungus… ra thì giáo sư Dumbledore cũng đang ngồi trên 1 chiếc ghế tựa nhìn về phía hắn.
- Harry, em đã tới rồi… ngay khi nghe anh Remus đây kể về những chuyện xảy ra thì thầy đã nhanh chóng trở về đây - giáo sư Dumbledore bình thản nói - vậy… em có thể giải thích cho thầy và những người ở đây biết chuyện gì đã xảy ra không.
Chỉ mới cách đây không lâu hắn đã ra tay phá hủy 1 trong số những cái Horcrux của Voldemort trước mặt mọi người nên họ đã lập tức liên lạc với giáo sư Dumbledore.
- Tất nhiên rồi ạ.
Hắn kiếm 1 cái ghế trống để ngồi xuống và bắt đầu đưa ra lời giải thích mà mình đã chuẩn bị từ trước:
- Chuyện này bắt đầu từ gần cuối năm học vừa rồi, trước khi bài thi thứ 3 của giải đấu Triwizard được diễn ra. Tromg khi nghiên cứu những loại phép thuật cổ xưa được lưu truyền lại trong thư viện của Ravenclaw em đã tìm ra 1 loại phép thuật kỳ lạ cho phép người sử dụng tự xâm nhập vào trong linh hồn mình. Và tất nhiên là em đã thử sử dụng loại phép thuật này và có 1 phát hiện bất ngờ… em đã tìm thấy 1 mảnh linh hồn đang hấp hối của Voldemort trong linh hồn của em.
Khi hắn nói tới đây thì tất cả mọi người đều sửng sốt vì sợ hãi, đôi mắt giáo sư Dumbledore lóe lên vẻ kinh ngạc và nói:
- Em tìm thấy 1 mảnh linh hồn của Voldemort, trông nó ra sao?
- Đó chỉ là 1 mảnh linh hồn cực kỳ tàn tạ mà thôi - hắn nói - nhưng từ chính mảnh linh hồn đó em đã có thể hiểu ra được rất nhiều thứ.
Hắn ngừng lại nhìn xung quanh 1 chút rồi nói tiếp:
- Em đã xâm nhập vào mảnh linh hồn đó bằng phép thuật hắc ám.
- Cái gì!?
Mọi người cùng nhau giật mình khi nghe hắn nói tới phép thuật hắc ám.
- Không chỉ đơn giản là phép thuật hắc ám đúng không Harry? Để có thể tác động tới linh hồn thì phép thuật đó phải đen tối ngang hàng với 3 lời nguyền không thể tha thứ - giáo sư Dumbledore nói.
- Đúng vậy, linh hồn đó đã bị tàn phá và biến mất ngay sau khi em hoàn tất phép thuật này do nó không phải là 1 linh hồn hoàn chỉnh - hắn không chút ngại ngần nói tiếp - sau khi hoàn thành phép thuật này em biết được mảnh linh hồn đó là 1 dạng sơ khai của Horcrux.
- Horcrux??? - mọi người nhìn nhau mà không biết hắn đang nói gì.
- Horcrux!?! Thật sự là Horcrux sao Harry - Alastor Moody sửng sốt đứng dậy.
- Horcrux là cái gì vậy anh Moody? - Kingsley Shacklebolt hỏi Moody.
- Horcrux là 1 loại phép thuật cực kỳ đen tối chỉ có thể được tạo ra khi 1 phù thủy tự phân tách linh hồn của mình ra bằng cách giết người - hắn giải thích trước ánh mắt ngăn cản của giáo sư Dumbledore - phù thủy khi đó sẽ cất 1 phần linh hồn của mình vào 1 vật nào đó và giấu đi. Chừng nào phần linh hồn đó chưa bị phá hủy thì phù thủy đó sẽ vĩnh viễn không phải chết.
- Vậy, sợi dây chuyền mà cháu phá hủy lúc nãy… có phải là Horcrux không? - Sirius hỏi hắn.
- Đúng vậy, nó chính là 1 Horcrux - hắn gật đầu - và 1 Horcrux không thể phá hủy theo cách thông thường mà cần tới 1 loại lực phá hoại cực kỳ mạnh ví dụ như Fiendfyre hay thứ gì đó tương tự.
- Và Voldemort không chỉ có 1 cái Horcrux - giáo sư Dumbledore tiếp lời hắn - Harry, em có thể nói cho thầy biết tên Voldemort có bao nhiêu cái Horcrux không?
- Tất nhiên rồi, nếu như tính cả phần Horcrux chưa hoàn chỉnh trong em thì tổng cổng hắn ta có tới 7 cái Horcrux.
- 7 cái!!! Nhiều như vậy sao? - Tonks lo lắng - và chúng ta chưa thể giết được Voldemort chừng nào toàn bộ đống Horcrux đó bị phá hủy sao?
- Việc này không đáng phải lo, em đã biết khá rõ vị trí của những cái Horcrux này rồi - hắn nói - ngoại trừ mặt dây chuyền của Slytherin ra thì vương miện của Ravenclaw, chiếc cúp của Hufflepuff cũng bị sử dụng để chế tạo Horcrux. Quyển nhật ký của Tom Riddle mà em phá hủy hồi năm thứ 2 cũng là 1 Horcrux, ngoài ra thì còn có chiếc nhẫn của Marvolo Gaunt, ông ngoại của Tom Riddle và con rắn Nagini của tên Voldemort nữa.
- Vậy em có biết chúng ở đâu không? - giáo sư Lupin hỏi.
- Đương nhiên rồi - hắn nói - chiếc nhẫn của Marvolo Gaunt được cất giấu trong căn nhà của gia tộc Gaunt ở ngoại ô Little Hangleton, chiếc cúp của Helga Hufflepuff được cất trong căn hầm của gia tộc Lestrange tại ngân hàng phù thủy Gringotts, vương miện của Rowena Ravenclaw thì được giấu trong trường Hogwarts, chỉ có duy nhất con rắn Nagini thì luôn ở bên cạnh Voldemort nên chúng ta khó lòng mà tìm được nó bây giờ.
- Vậy là quá tốt rồi, hiện giờ việc mà chúng ta cần làm là tìm ra tất cả những cái Horcrux đó và phá hủy chúng - Alastor Moody đứng dậy nói - còn về phần con rắn thì khi nào Voldemort lộ diện thì chúng ta khắc sẽ tìm được nó.
Giáo sư Dumbledore lập tức ủng hộ quyết sách này và bắt đầu đưa ra những chỉ thị.
- Thêm 1 điều nữa là những chiếc Horcrux đó đều có cơ chế tự bảo vệ mình và có thể khiến cho tâm tính tiêu cực trong mỗi người trở nên mạnh mẽ hơn nên mọi người tốt nhất là nên tránh tiếp xúc trực tiếp với chúng - hắn dặn dò.
Sau khi mọi người đã nhận được nhiệm vụ của mình thì những người không có phận sự như mấy đứa nhóc nhà Weasley bị bố mẹ chúng cấm tham gia vào công việc của hội hay Hermione và hắn cũng chỉ loanh quanh trong nhà.
Đến khi chập tối sau khi dùng bữa xong thì hắn và Hermione lên đường trở về nhà mình để nghỉ ngơi vì hai nơi cách nhau cũng không quá xa.
Khi hắn trở về nhà thì thấy Sirius vẫn chưa về nên hắn đi vào bếp để kiếm cái gì đó uống thì bỗng nhiên từ ngoài cửa sổ 1 con cú lớn bay vào trong nhà bếp thả xuống 1 phong thư dưới chân hắn rồi lại bay đi.
Hắn liền nhặt chiếc phong bì lên và xé nó ra, hắn lấy bức thư ở nên trong ra và và đọc.
“Kính gửi cậu Potter,
Chúng tôi gửi thư này để thông báo về việc thực hiện phép biến hình Animagi khi chưa đăng ký của cậu đã vi phạm điều 17 mục 3 của bộ luật giới hạn phép thuật, chúng tôi rất tiếc phải báo tin cho cậu biết là sự có mặt của cậu ở phiên tòa kỷ luật tại Bộ Pháp thuật vào lúc 9 giờ sáng ngày 12 tháng Tám là cần thiết.
Mong cậu khỏe.
Kính thư,
Văn phòng đăng ký Animagus, Bộ phận thực thi luật pháp thuật.
Bộ Pháp Thuật.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 574: PHIÊN TÒA
Ngay khi hắn nhận được lá thư thông báo về việc hắn phải ra hầu tòa đến được tay hắn thì cùng lúc đó tai mắt của Hội Phượng Hoàng trong Bộ Pháp Thuật cũng đã nắm được và thông tin lại với tổng bộ.
- Thằng bé dùng phép đó từ hồi tháng 11 năm ngoái lận, lúc đó họ có nói gì đâu? Thậm chí báo chí còn hết lời khen ngợi tài năng phép thuật của nó nữa kìa - bà Weasley tức điên lên khi biết được hắn phải nhận trát hầu tòa.
- Rõ ràng là lão Fudge đang tìm mọi cách để hạ thấp uy tín của Harry trước công chúng nên họ mới làm vậy vào lúc này - Sirius cũng điên tiết không kém.
- Dù sao thì giáo sư Dumbledore cũng đã tới làm việc với bên Bộ Pháp Thuật rồi, ông ấy sẽ đích thân làm luật sư biện hộ cho Harry - ông Weasley nói.
- Cháu sẽ không sao đâu mà, mọi người đừng lo lắng - hắn không hề tỏ ra lo sợ chút nào khi mình phải ra tòa.
Buổi sáng ngày 12 tháng 8, hắn được ông Weasley đưa đến Bộ Pháp Thuật bằng tàu điện với lý do rằng hắn sẽ tạo được ấn tượng tốt nếu tới đó bằng đường bộ mà không phải bằng phép thuật.
Nhưng thật ra hắn nghĩ là ông Weasley chỉ là muốn đi thử cái tàu điện của dân Muggle mà thôi.
Bộ Pháp Thuật được xây dựng bí mật dưới lòng đất ở ngay trung tâm của London mà dân Muggle không hề hay biết về nó.
Hắn và ông Weasley đi xuống dưới qua 1 cái bốt điện thoại hỏng ở trong góc phố và tới được 1 quảng trường rộng lớn với rất đông người qua lại ở dưới lòng đất.
- Cháu cứ ngồi chờ ở trong văn phòng của bác đi, khoảng 9 giờ cháu sẽ được chất vấn bởi trưởng Bộ Phận Thực Thi Luật Pháp Thuật là bà Amelia Bones, yên tâm đi bà ấy là 1 người công bằng và cháu sẽ được trắng án thôi - ông Weasley nói với hắn.
Hắn ngồi chờ trong văn phòng của ông Weasley được khoảng 20 phút thì bỗng có 1 lão phù thủy già vội vã xông vào phòng.
- Tạ ơn trời đất, anh ở đây rồi - lão phù thủy vừa nói vừa thở dốc - tôi vừa mới gửi cú tới nhà anh 10 phút trước nhưng rõ ràng là anh đã không nhận được.
- Cảm ơn Perkins, tôi đã biết về vụ cầu tiêu dội ngược rồi, tôi mới đọc báo xong - ông Weasley bình tĩnh nói.
- Không phải chuyện đó, là phiên tòa xử thằng nhóc nhà Potter, nó đã được chuyển về lúc 8 giờ sáng nay và địa điểm là phòng xử án số 10 cũ.
Ông Weasley lập tức cúi nhìn cái đồng hồ và vội vã đứng dậy:
- Mau lên Harry, chúng ta phải đi mau.
Hắn đứng dậy và đi theo ông Weasley chạy tới cái thang máy và ông vội vã ấn vào cái nút trên đó. Sau 1 lát thì 1 chiếc thang máy dừng lại và 1 giọng nữ vang lên:
- Bộ Bảo Mật...
Cuối cùng thì thang máy đã tới tầng dưới cùng mà nó có thể tới, ông Weasley đưa hắn qua 1 hành lang tối và xuống dưới 1 hành lang tối tăm khác. Hai người chạy tới trước 1 cánh cửa đen nặng trịch với những chiếc ổ khóa bằng sắt thì ông Weasley cũng đã hết hơi mà dựa vào tường:
- Vào… vào đi Harry…
Hắn chào ông Weasley 1 tiếng rồi bước vào bên trong căn phòng này.
Hắn bước vào trong căn phòng thì liền thấy được tại những dãy bàn cao ở trước mặt có nhiều người đang ngồi xì xào bán tán với nhau. Họ lập tức ngừng lại khi nhận ra hắn đã tới.
- Cậu tới trễ - 1 giọng nói lạnh lùng vang lên.
- Nhờ ơn Bộ Pháp Thuật đã gửi thông báo thay đổi thời gian và địa điểm đúng 10 phút trước khi phiên tòa diễn ra, đúng vậy tôi đến muộn - hắn đi tới và ngồi lên chiếc ghế nhỏ ở giữa phòng.
Giọng nói kia bị khựng lại trong sự tức giận khi bị phản bác lại.
- Được rồi, bây giờ bị cáo đã có mặt, chúng ta sẽ bắt đầu phiên tòa ngay bây giờ - hắn nhận ra giọng nói này của lão Cornelius Fudge - Phiên tòa Kỷ luật ngày 12 tháng 8 xét xử vụ vi phạm của Harry James Potter, ngụ tại số 42 Heathgate, Hampstead, London, căn cứ theo Bộ Luật Giới Hạn Phép Thuật. Người thẩm vấn gồm: ông Cornelius Oswald Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật; bà Amelia Susan Bones, giám đốc Bộ Phận Thi Hành Luật Pháp Thuật; bà Dolores Jane Umbridge, Bí thư cao cấp của Bộ trưởng. Thư ký Phiên tòa: Percy Ignatius Weasley… cáo trạng chống lại bị cáo như sau: bị cáo cố ý thực hiện phép biến hình Animagi khi chưa tiến hành đăng ký thông tin với Bộ Pháp Thuật nhằm gây rối trật tự xã hội, chúng tôi cáo buộc bị cáo vi phạm điều 17 mục 3 của bộ luật giới hạn phép thuật.
Sau khi đọc xong lời cáo trạng thì Fudge nhìn xuống hắn và nói:
- Có phải cậu là Harry James Potter, ngụ tại số 42 Heathgate, Hampstead, London không?
- Đúng vậy.
- Hẳn là cậu đã được biết về điều 17 mục 3 của bộ luật giới hạn phép thuật trong lớp học Biến Hình tại trường Hogwarts đúng không?
- Đúng vậy.
- Có phải cậu đã cố tình thực hiện phép biến hình Animagi vào thời điểm ngày 24 tháng 11 năm ngoái mà không đăng ký với Bộ Pháp Thuật đúng không?
- Là chưa đăng ký thưa quý tòa, chứ không phải là không đăng ký - hắn nói.
- Từ đó tới nay đã qua thời gian gần 9 tháng nhưng cậu không hề có ý định đăng ký với Bộ Pháp Thuật, hiển nhiên là cậu không hề có ý định này.
- Tôi nghĩ hẳn là hầu hết mọi người ở đây đều theo học tại Hogwarts và biết đó là trường nội trú? Tôi thực hiện phép biến hình Animagi vào tháng đầu tháng 9 của năm học thứ 4 - hắn nói - thời gian nghỉ duy nhất trong năm học là lễ giáng sinh và khi đó với tư cách là quán quân của giải đấu Triwizard tôi phải ở lại trường nên không thể tiến hành đăng ký, và khi tới kỳ nghỉ hè tôi còn chưa kịp đi đăng ký thì đã nhận được trát hầu tòa của Bộ Pháp Thuật.
- Cậu thực hiện được phép Animagi từ cách đây 1 năm tức là khi đó cậu chỉ mới 14 tuổi? - 1 mụ phù thủy chột mắt lên tiếng.
- Đúng vậy.
- Hình dạng biến hình của cậu là 1 con quạ đúng không?
- Đúng
- Hết sức ấn tượng, với tài năng như vậy tôi cứ ngỡ là cậu là học sinh nhà Ravenclaw cơ đấy.
- Đây không phải là chuyện đáng ngưỡng mộ, cậu ta đã vi phạm 1 điều luật của Bộ Pháp Thuật...
- 1 tội mà đáng ra không cần đến 1 phiên tòa hình sự như thế này để xét xử - bỗng 1 giọng nói vang lên.
Tất cả mọi người đều quay qua nhìn về phía ông lão phù thủy có mái tóc bạc phơ vừa xuất hiện ở trong phòng.
- Giáo sư Dumbledore, vậy là ông đã nhận được thông báo thay đổi của chúng tôi - lão Fudge nhìn giáo sư Dumbledore với vẻ mất tự nhiên.
- Chắc là tôi không nhận được đâu - giáo sư Dumbledore tự biến ra cho mình 1 chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh hắn.
- E hèm… vậy thì chúng ta tiếp tục - Fudge hắng giọng 1 cái rồi nói tiếp - xét thấy sự nguy hại của 1 Animagus chưa đăng ký rút ra từ vụ án xử Peter Pettigrew hồi tháng 6 2 năm trước…
- Kẻ mà đã bị chính Harry Potter lật mặt và giao cho Bộ Pháp Thuật - giáo sư Dumbledore chen ngang - nếu như bây giờ Harry tiến hành đăng ký thông tin với Bộ Pháp Thuật thì mọi cáo buộc sẽ trở nên vô giá trị, đúng không thưa bà Bones…
Mụ phù thủy chột mắt vừa chất vấn hắn gật đầu nói:
- Đúng vậy, theo luật thì là như thế.
- Vậy tôi đây đang cầm trên tay giấy chứng nhận Animagus hợp pháp của cậu Harry Potter mà ông bạn già Tuskin đã vui lòng đóng dấu cho tôi vào hồi sáng nay - giáo sư Dumbledore lấy ra 1 cuộn giấy nhỏ.
Lão Fudge lập tức vẫy đũa phép khiến cho cuộn giấy bay về phía mình và mở nó ra đọc. Sau 1 lát khuôn mặt của ông ta trở nên cực kỳ cau có.
- Vậy tờ chứng nhận đó có hiệu lực hay không vậy? - giáo sư Dumbledore tỏ ra hóm hỉnh - nếu như nó có hiệu lực thì tôi xin phép đưa Harry tới văn phòng đăng ký của Hội Merlin (Order of Merlin), tôi tin rằng Harry sẽ được nhận huân chương Merlin Đệ Nhất Đẳng nhờ vào phương thuốc chữa trị chứng hóa sói của mình.
Lúc này đây ngoại trừ Fudge và 1 mụ phù thủy béo lùn trông giống con cóc thì ai cũng vui vẻ chấp nhận cho hắn trắng án.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 575: SỰ TRỞ LẠI CỦA GIÁO SƯ LUPIN
- Em đã làm rất tốt trong phiên tòa vừa rồi Harry - giáo sư Dumbledore vỗ nhẹ lên vai hắn nói - thầy xin lỗi vì đã không thể đến sớm hơn, xét cho cùng thì ông bạn già Tuskin của thầy chân tay có chút… chậm chạp. Và giờ xin phép em, thầy phải đi kiếm cho em 1 cái huy chương Merlin Đệ Nhất Đẳng đây, tin rằng nó sẽ giúp chúng ta tăng thêm sức quy tụ cho hội.
Hắn gật đầu chào giáo sư Dumbledore sau đó đi về phía ông Weasley đang đứng chờ nãy giờ.
- Sao rồi Harry, vừa rồi giáo sư Dumbledore đi vào gấp quá nên bác chưa kịp cập nhật tình hình với ông ấy - ông Weasley bồn chồn nói trong khi 2 người cùng tiến vào thang máy.
- Cháu được xử trắng án rồi - hắn nói khiến cho ông Weasley thở phào nhẹ nhõm - bác hãy cứ đi làm việc đi, tự cháu trở về được mà.
- Vậy thì bác đi trước nhé - ông Weasley nói xong thì bắt đầu ra khỏi thang máy khi nó tới tầng hầm thứ 2.
Hắn tiếp tục đi lên trên cùng và tiến về khu vực đại sảnh lúc trước. Khi hắn trở về đến căn nhà số 12 thì cũng chỉ mới chưa đến 9 giờ do phiên tòa được dời đến lúc 8 giờ.
- Sao cháu lại quay trở về vậy? Cháu quên cái gì à? - bà Weasley đang dọn dẹp nhà cửa thì liền chạy tới khi nhìn thấy hắn trở về sớm như vậy.
- Dạ không, phiên tòa diễn ra sớm hơn 1 tiếng và nó đã kết thúc rồi - hắn nói.
Lúc này mấy người khác trong căn nhà cũng đã nghe thấy giọng của 2 người và chạy tới hỏi han. Khi biết được hắn được xử trắng án thì mọi người vui mừng hò reo.
- Thật là may giáo sư Dumbledore có người quen cấp cho cậu giấy chứng nhận, nếu không thì tội này theo luật là sẽ bị đưa vào nhà ngục Azkaban chứ không chỉ đơn giản là đuổi học thôi đâu - Hermione thở phào nhẹ nhõm.
Hắn mỉm cười mà không nói gì, cho dù là hắn có bị xử thua đi chăng nữa thì hắn cũng không có ý định vào tù đâu.
Bây giờ hắn đã học xong những thứ cần học và sẽ rời khỏi đây vào bất cứ lúc nào. Chẳng qua hắn muốn tận dụng chút thời gian để nghiên cứu ma trận bởi nếu như hắn khó mà có thể tập trung vào việc nghiên cứu ở trong đảo thiên đường.
Những ngày còn lại của tháng 8 hắn rất hiếm khi có mặt tại tổng bộ của Hội Phượng Hoàng tại số 12 đường Grimmauld nữa do hắn đang tập trung nghiên cứu về ma trận mà hắn gặp ở trong di chỉ Maya.
Hắn đã gần như phá giải xong những ma trận này rồi. Chỉ có điều về ma trận ở Ai Cập thì cần chút thời gian vì hắn thấy những ma trận ở đó phức tạp hơn nhiều. Dù sao thì theo lời những người của hội Medjai thì những ma trận này được truyền lại bởi những vị thần.
………….
Buổi trưa ngày 1 tháng 9, hắn lại cùng với Hermione và những đứa con của nhà Weasley lên đường tới sân ga 9 ¾ để lên chuyến tàu tốc hành tới ngôi trường Hogwarts quen thuộc.
- Đi thôi Harry, chúng ta cần phải tới toa tàu của các Huynh Trưởng để nhận lệnh từ Head boy và Head girl (Thủ Lĩnh Nam Sinh hay Nữ Sinh) - sau khi cất hành lý vào 1 góc toa tàu thì Hermione kéo hắn đi.
Vào gần cuối tháng 8 hắn và Hermione đã nhận được lá thư bổ nhiệm làm Huynh Trưởng của trường Hogwarts gửi tới.
Hắn nghĩ có lẽ giáo sư Dumbledore cho rằng hắn thừa sức đối mặt với những khó khăn sắp tới nên quyết định chỉ định hắn làm Huynh Trưởng thay vì Ron.
Thực ra thì trong truyện Ron được chỉ định làm Huynh Trưởng chỉ bởi vì 1 lý do duy nhất là cậu ta là bạn thân với Harry Potter.
Giáo sư Dumbledore không chỉ định Harry làm Huynh Trưởng là để giảm bớt gánh nặng cho cậu ta nhưng cũng muốn cho cậu chút ít đặc quyền nên đã để bạn thân của Harry trở thành Huynh Trưởng chứ thực ra Ron chẳng có tố chất nào được coi là phù hợp với chức vụ này.
Sau khi trở về từ toa tàu của các Huynh Trưởng thì hắn và Hermione trở về toa tàu mà mình đã để hành lý, Parvati và Padma đã ngồi sẵn ở đó để chiếm chỗ cho bọn hắn rồi.
Sau khi nói chuyện 1 lát thì hắn để mặc mấy cô gái bàn chuyện với nhau còn mình thì lấy ta 1 tấm giấy da nhỏ.
Hắn đã dùng phép thuật để ghi chép toàn bộ ma trận của người Maya lên tấm giấy da nhỏ này để tiện nghiên cứu.
Hắn có thể phóng to, thu nhỏ, chỉnh sửa và ghi chú thoải mái chỉ bằng ý nghĩ của mình lên tấm giấy da này. Phép thuật của thế giới Harry Potter thật sự là rất tinh vi và tiện lợi hơn nhiều so với công nghệ hiện đại.
Hắn cho rằng công nghệ chiếu ảnh 3D cộng thêm trí năng AI Jarvis của Tony Stark thì may ra mới có thể làm được điều này.
- Cái gì vậy Harry - Hermione rất hiếu kỳ khi nhìn thấy những chi tiết của ma trận trong cuộn giấy da.
- Đây là những ký tự cổ của người Maya, xem này… - hắn phóng to ra và để lộ 1 phần nhỏ nhưng lại chi chít những ký hiệu kỳ lạ ở trên tờ giấy da - đây là 1 loại ký hiệu ma pháp cho phép cảm ứng xung điện từ.
Khác với thế giới Harry Potter khi mà phép thuật càng ngày càng trở nên tinh vi và ảo diệu hơn thì ngược lại phép thuật ở thế giới thực lại chỉ thực sự đạt đến mức độ thăng hoa đỉnh điểm vào thời điểm hàng ngàn năm trước và bị mai một dần đi khi mọi phù thủy đều chạy theo uy lực và sát thương của ma pháp.
Tất nhiên là công trình trí tuệ của 1 tộc người nổi tiếng với lượng phù thủy lớn nhất vào thời điểm 1 nghìn năm về trước thì 1 cô học sinh năm thứ 5 của Hogwarts dù có thông minh đến mấy cũng khó mà có thể hiểu được.
Bản thân hắn có lượng INT vượt trội cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hiểu thấu đáo và bổ xung những khiếm khuyết của ma trận này.
Chuyến tàu cập bến tại ga Hogsmeade vào khoảng lúc gần 6 giờ tối nên đám học sinh đã đói meo hết cả rồi.
Cả đám vội kéo nhau lên những chiếc xe ngựa kéo và chỉ mong tới được lâu đài Hogwarts để thưởng thức bữa tiệc đầu năm.
Khi bước vào Đại Sảnh Đường thì người đầu tiên mà hắn chú ý tới chính là người đang ngồi tại dãy bàn của giáo viên. Và hơn nữa không chỉ có 1 mình hắn chú ý tới sự xuất hiện của người này.
- Giáo sư Lupin!!! Thầy ấy đã trở lại rồi - Neville kêu lên vui sướng bởi ngoài môn Thảo Dược ra thì lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám của giáo sư Lupin chính là lớp học duy nhất mà nó được khen ngợi.
Đám học sinh nhao nhao cả lên và liên tục vẫy tay chào Lupin, đủ để thấy ông ấy được đám học sinh quý mến đến thế nào.
Hắn cũng không quá bất ngờ với việc giáo sư Lupin trở lại vì lý do duy nhất khiến ông ấy phải xin từ chức vào cuối năm 3 là bởi vì việc ông là Werewolf bị Snape tiết lộ ra.
Giờ đây với phương thuốc của hắn thì chứng hóa sói của giáo sư Lupin đã được trị khỏi hoàn toàn và có lại được 1 cuộc sống bình thường.
Sau khi nghe xong bài hát dài lê thê và có chút khác biệt của cái mũ Phân Loại và bữa tiệc linh đình sau Lễ Phân Loại thì giáo sư Dumbledore lại đứng lên để đọc bài phát biểu của mình.
- Chào mừng các em đã trở lại với trường Hogwarts… - giáo sư Dumbledore đứng dậy phát biểu - … và năm học này chúng ta có được sự trở lại của 2 giáo viên đó chính là giáo sư Grubbly-Plank, người sẽ thay ông Hagrid dạy môn Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí và giáo sư Lupin, người sẽ tiếp tục phụ trách lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám…
Tiếng vỗ tay dành cho giáo sư Lupin to hơn hẳn so với tiếng vỗ tay dành cho giáo sư Grubbly-Plank. Tất cả các học sinh đều vui mừng với việc trở lại của giáo sư Lupin khi mà ông ấy không còn là người sói nữa… tất nhiên là ngoại trừ đám học sinh của Slytherin.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 576: PHÒNG YÊU CẦU
Lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám đầu tiên của đám học sinh chính là vào ngày thứ 2, tức buổi học đầu tiên sau 2 ngày nghỉ cuối tuần.
Không cần phải nói cũng biết người khó chịu nhất trong chuyện giáo sư Lupin trở lại dạy học tại Hogwarts chính là giáo sư Snape.
Trong buổi học Ma Dược vào sáng thứ 2 Snape dường như bị sự xuất hiện của Lupin khiến cho nhớ lại hình ảnh Boggart của Neville bị bắt mặc quần áo của bà nội cậu vào năm thứ 3.
Cả buổi học Neville bị Snape hằm hè bên cạnh khiến cho nồi nước thuốc An Bình của nó bốc lên 1 làn khói đen tanh tưởi và lĩnh điểm 0 cho buổi học hôm đó.
Bước sang tuổi 15 nhưng Neville có chút trưởng thành hơn nhưng nỗi sợ đối với Snape đã hằn sâu vào trong tâm trí cậu ta nên trước mặt Snape cậu mãi chỉ là 1 miếng mồi ngon để bị bắt nạt.
Thêm vào việc trí nhớ kém cỏi của Neville nên hắn cũng chịu không thể làm gì để giúp cậu ta được.
Là 1 phù thủy, đáng ra Neville phải có chỉ số INT khá cao từ đó kéo theo trí nhớ phải vượt trội hơn so với người bình thường mới đúng.
Nhưng hắn lại nhớ đến việc Neville đã bị coi là 1 Squib mãi cho tới khi ông họ của cậu ta đánh rơi cậu từ trên tầng cao xuống. Sự nguy hiểm khi cận kề cái chết đã khiến cho ma lực của Neville bộc phát ra và cứu mạng cậu ta.
Điều này chính là minh chứng cho việc Neville có 1 lượng INT chỉ vừa đủ cao để trở thành 1 phù thủy và dẫn đến trí nhớ bị giảm sút và gặp khó khăn trong việc điều khiển ma lực để thực hiện những phép thuật phức tạp như môn Biến Hình.
Cả buổi trưa hôm đó Neville ngồi ru rú 1 góc cho tới khi mấy đứa bạn cùng phòng là Dean và Seamus tới động viên cậu ta.
Tới chiều thì Neville đã vui vẻ hơn hẳn khi sắp được gặp lại 1 trong 2 giáo viên đã từng công nhận mình ngoại trừ giáo sư Sprout.
- Rất vui khi được gặp lại em ở đây Harry - giáo sư Lupin mỉm cười với hắn khi hắn bước vào trong phòng - từ sau phiên tòa em không trở lại nữa nên thầy không kịp báo tin này cho em, Sirius cũng rất bận rộn nên không thể về nhà.
Buổi học hôm đó đám học sinh cực kỳ hào hứng khi giáo sư Lupin bắt đầu dạy cho chúng phép Điểm Huyệt (Impedimenta) 1 phép Jinx có tác dụng ngăn trở những vật đang di chuyển và chia thành các cặp cho chúng luyện tập với nhau.
- Hermione, em bắt cặp với Seamus nhé, còn Harry, ở đây quân số lẻ nên em sẽ tập với thầy - giáo sư Lupin nói.
Khi hắn và giáo sư Lupin đứng ở 1 góc khá xa những học sinh khác thì ông ấy bắt đầu nói nhỏ với hắn.
- Những thông tin mà em cung cấp rất là hữu ích Harry ạ - giáo sư Lupin nói - thầy và Sirius đã tìm ra được chiếc nhẫn của Marvolo Gaunt trong căn nhà của dòng họ Gaunt.
Chỉ trong 1 tuần cuối tháng 8 thì hội đã tìm đến được ngôi nhà của dòng họ Gaunt và tìm ra chiếc nhẫn gia truyền của dòng họ bởi nó là thứ dễ tìm ra nhất.
Trong khi đó chiếc cúp của Helga Hufflepuff được cất giữ trong căn hầm của gia tộc Lestrange thì họ vẫn chưa thể tìm được cách đột nhập vào.
- Chúng ta vẫn chưa thể tìm ra được cách để phá hủy nó nên đã giao nó lại cho giáo sư Dumbledore để ông ấy nghĩ cách.
Câu này của giáo sư Lupin khiến cho hắn hơi lo lắng, chiếc nhẫn của gia tộc Gaunt thực chất chứa 1 trong 3 Bảo Bối Tử Thần là Resurrection Stone (Viên Đá Phục Sinh).
Nếu theo như hắn biết thì giáo sư Dumbledore đã không thể cưỡng lại được ý muốn sử dụng viên đá này để hồi sinh cô em gái Ariana của mình và bị dính phải lời nguyền trên chiếc nhẫn.
- Thầy giao nó cho giáo sư Dumbledore đã lâu chưa? - hắn vội vã hỏi.
- Thầy giao cho ông ấy ngay khi thầy tới trường Hogwarts - giáo sư Lupin trả lời.
- Thầy phải tới văn phòng của giáo sư ngay bây giờ và tìm cách ngăn ông ấy lại - hắn nhỏ giọng - chiếc nhẫn đó có chứa Resurrection Stone, 1 trong 3 Bảo Bối Tử Thần, em sợ rằng ông ấy đã nhận ra danh tính thật sự của viên đá gắn trên mặt nhẫn và cố sử dụng nó.
Hắn nói ra câu này khiến cho giáo sư Lupin sửng sốt. Lupin thân là 1 phù thủy lai khi còn nhỏ chắc chắn cũng đã nghe những chuyện kể của Beedle Người Hát Rong nên hẳn phải biết Bảo Bối Tử Thần là gì.
Giáo sư Lupin có chút nghi ngờ về thứ mà hắn nói là Viên Đá Phục Sinh vì nghĩ rằng đó chỉ là truyện cổ tích mà thôi.
Nhưng khi nghĩ lại rằng hắn sẽ không bao giờ nói những chuyện linh tinh nên giáo sư Lupin liền gật đầu.
Lupin cho những học sinh tiếp tục thực tập trong tiết học còn lại và chạy đi tìm giáo sư Dumbledore.
………….
Sau buổi học chiều hôm đó hắn gặp lại giáo sư Lupin trong Đại Sảnh Đường vào giờ ăn tối và yên tâm khi ông ấy khẳng định rằng mình đã tận mắt nhìn thấy giáo sư Dumbledore tự tay phá hủy chiếc nhẫn bằng thanh gươm của Godric Gryffindor.
Như vậy số lượng Horcrux chưa phá hủy của Voldemort chỉ còn lại 3 cái mà thôi.
Hắn cũng không định kéo dài thời gian thêm nữa nên buổi tối hôm đó đã không trở về ký túc xá ngay sau bữa tối.
Hắn đi tới hành lang bên trái của tầng thứ 7, khi mà hắn nhìn thấy tấm thảm thêu hình tên Barnabas the Barmy đang cố gắng dạy mấy con Troll múa ba lê.
Hắn vừa đi dọc hành lang vừa nghĩ “Tôi cần 1 nơi để giấu đồ” trong đầu và khi hắn đi ngang qua đó đến lần thứ 3 thì ở phía đối diện với tấm thảm thêu xuất hiện 1 cánh cửa lớn.
Hắn đẩy cánh cửa ra và bước vào bên trong căn phòng này. Hiện lên trước mắt hắn là hàng nghìn những thứ đồ linh tinh được xếp chồng chất lên nhau thành những ngọn núi nhỏ.
Đây chính là những thứ được các học sinh của Hogwarts cất dấu trong cả nghìn năm qua kể từ khi ngôi trường bắt đầu đi vào hoạt động.
Chiếc vương miện của Ravenclaw được Voldemort giấu ở bên trong căn phòng này nhưng do nơi đây có 1 loại bùa phép cổ xưa có tác dụng chống lại bùa Triệu Tập (Accio) nên hắn không thể sử dụng phép thuật để lấy chiếc vương miện được.
Có điều hắn khác với những người khác là hắn không cần phải lật tung mọi thứ ở bên trong căn phòng này để có thể tìm được chiếc vương miện mà hắn chỉ đơn giản mở ra Kenbun-shoku no Haki và bao phủ khắp căn phòng.
Hắn ngay lập tức tìm được chiếc vương miện đang nằm trong 1 cái tủ nhỏ và bên cạnh là bức tượng bán thân của 1 thầy phù thủy già và xấu xí, thứ mà Harry đã đặt chiếc vương miện lên để đánh dấu nơi mà cậu ta giấu quyển sách của Hoàng Tử Lai.
Chiếc vương miện mặc dù là 1 Horcrux nhưng do lúc trước Tom Riddle đã vội vàng giấu nó vào trong căn phòng này trong dịp trở về trường xin việc nên không kịp đặt bùa chú bảo vệ lên nó như những Horcrux khác.
Cũng có thể rằng Voldemort đã kiêu ngạo rằng không một ai ngoài mình có thể tìm ra được Phòng Yêu Cầu nên đã không thèm đặt phép thuật bảo vệ gì lên cái vương miện.
Nhưng cho dù chiếc vương miện có được đặt bùa phép để bảo vệ hay không thì đối với hắn cũng không quan trọng vì hắn vẫn sẽ phá hủy nó 1 cách dễ dàng.
Hắn lập tức Teleport tới bên cạnh cái tủ và mở nó ra rồi nhìn thấy 1 chiếc vương miện màu bạc nằm trong 1 ngăn tủ cũ kỹ bị phủ đầy bụi bặm.
Hắn không cầm chiếc vương miện lên mà mở ra Rinnegan của mình và dùng Amaterasu đốt nó thành tro bụi.
Như vậy Voldemort chỉ còn lại 2 Horcrux là chiếc cúp của Hufflepuff và con rắn Nagini mà thôi.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 577: CON NGƯỜI THẬT
Một cái Horcrux luôn tồn tại 1 sợi dây liên kết mong manh với phần linh hồn chủ của nó, cho dù mong manh đến đâu thì sợi dây liên kết này vẫn luôn tồn tại.
Linh hồn của Voldemort đã bị chia ra làm nhiều phần khiến cho hắn ta gần như không thể cảm nhận được mối liên kết này.
Nhưng khi mà hơn ⅔ số Horcrux của Voldemort bị phá hủy thì cho dù cảm giác của hắn ta có bị hạ thấp đến mức nào nữa thì vẫn phải cảm nhận được.
Chỉ còn lại 2 cái Horcrux duy nhất đó là chiếc cúp của Hufflepuff và con rắn Nagini. Những cái Horcrux lần lượt bị phá hủy khiến cho Voldemort cảm thấy được sự bất an và quyết định đem những cái Horcrux còn lại đặt ở 1 nơi mà bản thân hắn ta có thể kiểm soát được.
- Voldemort đã lộ diện rồi Harry - giáo sư Lupin nói nhỏ với hắn sau khi lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám kết thúc - hắn đã phải xuất hiện tại ngân hàng Gringotts vào buổi đêm hôm qua.
Chiếc cúp của Hufflepuff được cất giấu trong căn hầm chứa đồ của gia tộc Lestrange, nơi mà kẻ duy nhất có quyền mở ra là Bellatrix Lestrange vừa mới vượt ngục khỏi nhà tù Azkaban và đang là 1 trong những tội phạm truy nã số 1 của Bộ Pháp Thuật.
Và với khả năng của mụ ta và những tên Death Eater khác mà muốn đột nhập vào Gringotts và ăn cắp thứ gì đó mà không bị phát hiện ra thì quả là khó hơn lên trời.
Vào tháng 11 vừa qua đã xảy ra 1 vụ đột nhập tại ngân hàng Gringotts nhưng bị những thành viên của Hội Phượng Hoàng do Bill Weasley dẫn đầu phục kích sẵn ở đó khiến cho kế hoạch của chúng thất bại.
Sau vụ việc này đám yêu tinh trong ngân hàng Gringotts đã cực kỳ tức giận và gia tăng đủ loại biện pháp phòng ngự đối với những căn hầm quan trọng.
Voldemort sau cơn tức giận đã không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ phải thân chinh tới ngân hàng Gringotts để đột nhập vào căn hầm gia tộc Lestrange và lấy lại chiếc cúp.
Đúng ra thì sau khi an ninh tại Gringotts được gia tăng như vậy Voldemort hoàn toàn có thể yên tâm mà để mặc chiếc cúp ở đó cho đám yêu tinh canh gác nó thay mình.
Nhưng vấn đề là Voldemort là 1 kẻ cực kỳ ngạo mạn và không bao giờ muốn mình phải phụ thuộc vào kẻ khác. Voldemort muốn tự mình thiết lập sự bảo vệ cho chiếc cúp vì thế nên hắn ta mới quyết định lộ diện.
Vốn dĩ Hội Phượng Hoàng không nghĩ rằng Voldemort sẽ tự mình xuất hiện nên phòng thủ tại Gringotts có phần lỏng lẻo hơn và cũng 1 phần do lần đột nhập trước đã khiến cho đám yêu tinh phát hiện ra những thành viên của Hội Phượng Hoàng trà trộn vào trong ngân hàng.
Lũ yêu tinh đã dần loại bỏ những hội viên đó ra khiến cho lực lượng của Hội ở đây trở nên rất mỏng manh và dễ dàng bị đánh bại khi Voldemort thân chinh.
- Lúc đó Kingsley đã có mặt ở đó vì ông ấy tình cờ có công việc ở Hẻm Xéo. Ông ấy là 1 trong những Auror mạnh nhất của phe ta ngoại trừ Moody nhưng như vậy vẫn chưa đủ để chống lại Voldemort - giáo sư Lupin nói với giọng buồn bã - đám tang cửa Kingsley sẽ được tổ chức vào ngày mai, nếu như em muốn tới dự thầy sẽ xin phép giáo sư Dumbledore giùm em.
- Em sẽ tới - giọng nói của hắn có chút thay đổi.
Hắn vẫn thường gặp Kingsley tại tổng bộ Hội Phượng Hoàng, mặc dù cũng khá thân thiết nhưng cái chết của ông ấy vẫn không khiến cho hắn quá xúc động.
…………..
- Chúng ta có mặt ở đây để nói lời từ biệt với Kingsley Shacklebolt, một người bạn trung thành, một chiến hữu đáng tin cậy, một người tốt… - giọng nói của giáo sư Dumbledore vang vọng trong tai những người có mặt tại tang lễ - nếu như ai muốn nói lời gì với Kingsley Shacklebolt, xin hãy đứng dậy…
Trong cơn xúc động, 1 số người muốn đứng dậy nhưng liền ngừng lại nhìn khi thấy hắn đã bước tới trước.
- Tại sao chúng ta lại phải đau buồn? Kingsley Shacklebolt sẽ không chết - mọi người hít thở nhẹ nhàng mà nghe hắn nói mà không hề nhận ra ý nghĩ câu nói của hắn - bất cứ những ai đứng về phía ta, sẽ không phải chết!!!
Nói xong hắn liền đi tới bên cạnh chiếc quan tài đang mở nắp với thi thể của Kingsley được phủ lên bằng 1 tấm vải màu tím. Hắn đưa tay kéo tấm vải đó ra để lộ thi thể của người đàn ông da đen.
!!!
Tất cả mọi người lập tức sửng sốt đứng dậy, hành động vừa rồi của hắn trong giới phù thủy là cực kỳ bất kính đối với người chết.
Nhưng trước khi mọi người kịp chạy tới ngăn hắn lại thì đôi mắt nâu của hắn đã không còn nữa mà chuyển sang thành 1 đôi mắt màu tím ma mị với những vòng tròn đồng tâm chứa 9 viên câu ngọc màu đen đang xoay tròn.
Gedou: Rinne Tensei no Jutsu!!!
Không một chút chậm trễ, 1 luồng sinh khí được thổi vào trong thi thể của Kingsley, linh hồn của ông lập tức bị gọi trở về cơ thể.
- Bộp! - bàn tay của Kingsley tóm lấy thành quan tài và bắt đầu ngồi dậy.
- Chuyện gì vừa xảy ra vậy - Kingsley xoa xoa thái dương bằng tay còn lại và cố gắng tỉnh táo nhìn xung quanh.
Tất cả những người tham gia lễ tang đều há hốc mồm đầy kinh ngạc, nếu như không phải mới cách đây vài phút họ đã tự mình xác nhận cái chết của Kingsley thì họ sẽ nghĩ đây là 1 trò chơi khăm nào đó.
- Người chết sống lại? INFERIUS (Âm Thi)!!! - lão Mundungus sợ hãi kêu lên.
- Đồ ngu, có con Inferius nào mà nói chuyện được chứ - Sirius mặc dù nói vậy nhưng cũng không thể tin được vào mắt mình khi nhìn thấy Kingsley sống lại.
- Sao mọi người lại nhìn tôi - Kingsley vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Chú Kingsley, chú “đã” bị Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy giết bằng lời nguyền giết chóc rồi - Bill Weasley, 1 trong số những người đã tận mắt nhìn thấy Kingsley ngã xuống nói với giọng hết sức gượng gạo.
- Vậy còn mọi người? Mọi người cũng chết rồi sao? - Kingsley bắt đầu nhớ lại rằng mình quả thật có nhìn thấy 1 thứ ánh sáng màu xanh lá bay về phía mình.
Tất cả mọi người cùng nhìn nhau và không biết phải giải thích sao nữa.
- Kingsley, chú đã chết và chú đã sống lại - hắn đặt tay lên vai Kingsley nói - cháu sẽ không để cho ai phải chết cả, cháu sẽ tự mình chấm dứt chuyện này.
Mọi người ở nơi này vốn đều đang chú ý tới hắn thì bỗng cảm thấy có gì đó đang dần thay đổi ở hắn.
Đôi mắt của hắn trở nên khác thường, không chỉ đơn giản bởi vì cặp mắt Rinnegan của hắn mà còn là về thần thái của nó.
Suốt 4 năm nay, hắn luôn mang theo vẻ ngoài của 1 cậu thiếu niên đúng nghĩa. Mặc dù cách hành xử của hắn có chút không giống những thiếu niên khác nhưng về cơ bản thì hắn vẫn không quá khác biệt với những học sinh khác ngoại trừ điểm hắn tài giỏi hơn.
Nhưng bây giờ, hắn không còn như vậy nữa, đã không còn nữa cậu học sinh trẻ tuổi mà thay vào đó là 1 kẻ mang theo vị thế của 1 vị thần. Một kẻ mà nắm giữ thứ sức mạnh khủng khiếp có thể hủy diệt cả thế giới chỉ trong nháy mắt.
Trước đó hắn luôn tách biệt mình khỏi mọi thứ để tập trung nghiên cứu phép thuật. Bây giờ, hắn có thể nói là đã đạt được mục đích của mình và khiến cho hắn không còn lý do gì để ẩn giấu con người thật của mình nữa.
- Nơi này dù sao cũng đã mang lại cho ta những kỷ niệm rất đáng nhớ - hắn đảo mắt nhìn những khuôn mặt xung quanh - vì vậy ta quyết định sẽ dành tặng 1 món quà nhỏ cho các ngươi.
- Harry, cháu đang nói gì vậy? - Sirius khó hiểu.
Hắn quay sang nhìn về phía giáo sư Dumbledore vẫn giữ im lặng từ nãy tới giờ rồi quay lại nhìn Sirius nói:
- Không có loại phép thuật nào ở thế giới này có thể hồi sinh được người chết… - hắn ngừng lại 1 chút - vào khoảng giờ này ngày mai, các ngươi sẽ được nghe tin Voldemort và đám tay sai của hắn biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này.
Vừa nói xong thì hình bóng của hắn đã biến mất trước khi những người khác kịp nói gì.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 578: KẾT THÚC
Trong 1 căn hầm tối tăm 1 đám người đang ngồi quanh 1 cái bàn dài đối diện với 1 người đàn ông có làn da trắng bệch, 1 khuôn mặt quái dị dường như không có cánh mũi với đôi mắt đỏ ngầu.
Trong thế giới phù thủy này không có 1 kẻ nào mang theo diện mạo như vậy ngoại trừ chúa tể hắc ám Voldemort.
- Thất bại của ngươi đã khiến ta phải lộ diện sớm hơn kế hoạch Bellatrix ạ - giọng nói của Voldemort nhè nhẹ tựa như lời thì thầm nhưng vẫn khiến cho người đàn bà ngồi ở giữa bàn và những kẻ khác phải rùng mình vì sợ hãi.
- Thưa chúa tể, là do bọn người của Hội Phượng Hoàng đã phục kích… - người đàn bà tên Bellatrix cố gắng giải thích.
- Câm miệng!! - Voldemort hét lên khiến cho tất cả mọi người co rúm người lại.
Voldemort đảo con mắt đỏ ngầu của lão quanh căn phòng và đứng dậy.
- Ta không chấp nhận sự thất bại trong đội quân của ta Bellatrix - Voldemort nói 1 cách lạnh lùng.
- Xin ngài, em có thể chuộc tội, em sẽ làm bất cứ điều gì ngài muốn - Bellatrix hoảng sợ và cầu xin - em là đầy tớ trung thành nhất của ngài mà, em sẽ làm theo mọi ý muốn của ngài.
- Vậy sao - Voldemort nở 1 nụ cười cực kỳ khó coi.
- Đúng vậy thưa chúa tể, em sẽ làm mọi thứ mà ngài muốn em làm - Bellatrix mừng rỡ kêu lên.
- Vậy thì… ngươi hãy tự sát đi - câu nói của Voldemort khiến cho sự mừng rỡ của Bellatrix hoàn toàn biến mất thay vào đó là 1 vẻ mặt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Những kẻ khác ngồi ở đó chỉ dám cúi thấp cái đầu của mình xuống với vẻ sợ hãi cùng 1 chút mừng rỡ khi mình không phải là nạn nhân của Voldemort.
- Trông thật là oai phong biết bao? Chúa tể hắc ám mà lại chỉ biết ngồi ở nơi này và quát nạt đám thuộc hạ trung thành cũng mình - bỗng 1 giọng nói vang lên trong phòng.
Tất cả mọi người đều giật nảy mình và ngó xung quanh, họ không biết ai vừa nói ra câu này nhưng trong đầu họ đang nghĩ tới 1 kết cục bi đát cho kẻ dám thốt ra lời mỉa mai chúa tể hắc ám Voldemort.
- Là mày!!!
Voldemort hét lên, không bao giờ hắn ta có thể quên được giọng nói này, cái giọng nói của kẻ đã suýt chút nữa phá hỏng kế hoạch của hắn ta vào hồi cuối tháng 6 vừa rồi.
- Là ta đây - hắn đi ra từ trong 1 góc tối của hắn phòng này và đưa mắt nhìn những kẻ đang ngồi trong phòng.
- Lạch cạch!!!
Đám Death Eater vội vã bật dậy khỏi chiếc ghế của mình và rút đũa phép ra chỉ về phía hắn.
- Cruci…
Tất cả dường như cùng nhau đồng thanh hô lên lời nguyền yêu thích của chúng và chĩa đũa phép về phía hắn.
Shinra Tensei!!!
- RẦM!!!
Mọi thứ trong bán kính vài mét quanh hắn đều bị hất văng đi tạo thành 1 quả cầu vô hình trong căn phòng.
Cái bàn trước mặt Voldemort bị nghiền nát ra thành hàng triệu mảnh nhưng mọi thứ lại ngừng lại trước kho chạm tới hắn ta.
Voldemort kinh hãi nhìn xung quanh căn phòng, tất cả hơn 20 tên Death Eater đều bị găm chặt vào những bức tường và với thân thể không mạnh hơn người bình thường là mấy của chúng thì hiển nhiên là thân thể đã nát bét rồi.
- Đã hơn nửa năm không gặp mà trông ngươi vẫn thảm hại như vậy - hắn nhìn Voldemort nói - vẫn là thứ sinh vật người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ.
Trên khuôn mặt Voldemort hiện lên vẻ tức giận tột độ, bàn tay của hắn ta đã nắm chặt vào chiếc đũa phép của mình.
- Avada Kedavra!!! - Voldemort hô lên và một luồng ánh sáng màu xanh bắn thẳng vào hắn.
Hắn nhìn thứ ánh sáng này bao về phía mình nhưng lại không hề né tránh.
- Ha ha ha… ha… - Voldemort vừa cất cao giọng cười thì đã bị khựng lại.
Hắn vẫn đứng đó, sừng sững nhìn về phía Voldemort với đầy vẻ khinh miệt.
- Sao có thể… - Voldemort lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi trong đời.
Thứ phép thuật mạnh mẽ nhất và không thể bị ngăn cản của hắn ta lại không có tác dụng với kẻ đang đứng trước mặt này.
- Thảm hại…
Avada Kedavra quả thật là 1 thứ phép thuật cực kỳ nguy hiểm và không thể bị ngăn cản do nó tấn công linh hồn con người. Nhưng không nên quên mất hắn là ai, linh hồn của hắn mạnh mẽ đến nỗi lời nguyền giết chóc mà Voldemort toàn lực tung ra chẳng khác nào gãi ngứa.
Run sợ!!!
Sự bất lực trước sức mạnh của hắn cùng với hào quang tỏa ra từ danh hiệu “The Lich King” khiến cho Voldemort hoảng sợ tột cùng. Voldemort liên tiếp lui ra phía sau khi hắn tiến tới gần.
Nếu như người khác có thể nhìn thấy cảnh tượng chúa tể Voldemort mang theo vẻ hãi hùng thì có lẽ sẽ ngạc nhiên đến mức rớt cằm xuống đất.
- Thứ linh hồn tàn tạ như ngươi, nếu ta muốn tiêu diệt thì cũng chẳng tốn chút sức lực nào - hắn nhìn Voldemort và đưa bàn tay ra.
- Hự - toàn thân Voldemort như bị tóm chặt bởi 1 bàn tay vô hình và nhấc bổng lên không trung.
Hắn đưa tay còn lại ra và ngay lập tức từ bên ngoài căn phòng 1 chiếc cúp bằng vàng và 1 con rắn to lớn bay thẳng tới.
Voldemort nhìn thấy 2 thứ này thì cố gắng giãy giụa nhưng chỉ vô dụng, lực lượng vô hình này giống như bóp chặt toàn thân Voldemort khiến cho hắn ta thậm chí không thể mở miệng ra được mà chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ.
- Phừng!!!
Bàn tay của hắn hiện lên 1 ngọn lửa đen bám vào chiếc cúp và con rắn và thiêu đốt nó.
- Ư…
Ngay lập tức Voldemort giống như bị châm kim vào đầu ngón tay vậy, cả người của hắn ta trở nên căng cứng và cố gắng vùng vẫy.
Có thể thấy được Voldemort đang đau đớn tột cùng khi 2 cái Horcrux cuối cùng của mình bị phá hủy.
Sau khi chiếc cúp và con rắn bị thiêu hủy thì hắn không hề mở miệng nói thêm 1 lời nào nữa mà chỉ nắm chặt bàn tay đang giơ về phía Voldemort lại.
- RẮCCC!!!
Xương cốt toàn thân của Voldemort bị bóp nát bởi thứ lực lượng vô hình cướp lấy tính mạng vốn đã mong manh của hắn ta.
…………….
Khi hắn trở về với cái xác đã dập nát của Voldemort thì mọi người cực kỳ kinh hãi. Và không phải chờ quá lâu, thông tin Voldemort bị giết ngay lập tức được đăng lên trang nhất của mọi tờ báo phù thủy khiến cho toàn bộ giới phù thủy trên khắp thế giới biết được tên bạo chúa Voldemort vừa mới manh nha trở lại không được bao lâu thì đã phải chết 1 cách tức tưởi trong tay người mà đã khiến hắn ta gần như tan biến 14 năm về trước, Harry Potter.
Trong khi mà mọi người còn đang chìm trong niềm vui vì cuối cùng cũng đã được thoát khỏi sự đe dọa của tên chúa tể hắc ám thì người hùng của họ đã lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này.
Hắn mang theo Hermione, Cho Chang, Ginny, Marietta, mấy cặp chị em Parvati và Padma, Fleur và Grabielle, Daphne và Astoria trở về đảo thiên đường và giao họ cho những cô gái khác để có thể làm quen với nơi này.
- Thoát phụ bản!!!
Khi hắn vừa hô lên thì lập tức 1 loạt những âm thanh thông báo liền vang lên bên tai hắn cùng với những tấm bảng thông báo màu xanh hiện ra.
Ting, bạn đã hoàn thành phụ bản "Harry Potter".
Ting, bạn nhận được 170 000 Exp
Ting, bạn nhận được 60 000 điểm tích lũy
Ting, bạn nhận được 30 000 điểm thành tựu
Ting, mời bạn mở thưởng phụ bản. Bạn hoàn thành phụ bản được đánh giá SS bạn được mở 3 tấm miễn phí.
Và sau đó 1 cảnh tượng quen thuộc mà đã lâu rồi hắn không nhìn thấy hiện ra, 5 tấm bài lớn xuất hiện và lơ lửng trước mắt hắn.
Hắn liền mở ngay 2 tấm đầu thì nhận được 13 đá không gian và 7 world stone, hắn liền hướng tới tấm bài thứ được miễn phí cuối cùng có trị giá 1000 điểm thành tựu.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 579: KÍCH HOẠT MA TRẬN
Tấm bài thứ 3 được mở ra thì hắn liền nghe được 1 tiếng thông báo nhỏ kèm theo 1 tấm bảng hiện lên.
Ting, bạn nhận được Black Belt
Black Belt (Đai Đen):
Bảo bối của mèo máy Doraemon, chỉ cần đeo vào thì sẽ trở thành 1 võ sư Judo đẳng cấp Vĩ Nhân (Master)
Độ bền: 100/100
Là 1 trong những bảo bối thần kỳ của chú mèo máy đã đi vào tuổi thơ của biết bao trẻ em trên thế giới, Doraemon.
Sợi đai đen này vậy mà có thể biến 1 người bình thường thành 1 vĩ nhân về Judo sao?
Chỉ có điều hình như là nó chỉ có tác dụng phản đòn khi tiếp xúc trực tiếp với đối thủ mà không mang lại cảm giác của 1 vĩ nhân thực thụ.
Đối với hắn thì chiếc đai đen này đã hoàn toàn là vô dụng khi mà hắn đã vượt xa đẳng cấp vĩ nhân thông thường rồi.
Hắn liền ném sợi đai đen này vào trong balo và tiếp tục mở ra tấm bài thứ 4.
Ting, mở lá bài này cần 10 000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Mở!!
Ting, bạn nhận được Gatekeeper Clown
Gatekeeper Clown:
Dimension ÄRM (ÄRM không gian) có khả năng mở lối đi tới 1 thế giới khác.
Một chiếc nhẫn có phần mặt là hình 1 cánh cửa có mặt 1 tên hề xuất hiện trong tay của hắn.
Nếu như hắn không nhớ nhầm thì đây chính là 1 loại trang bị ma thuật được gọi là ÄRM xuất xứ từ bộ manga MÄR. Chiếc nhẫn này chính là thứ đã mở ra cánh cổng xuyên không gian để đưa nhân vật chính Ginta cùng trước đó là cha của cậu ta tới thế giới MÄR-Heaven.
Hắn liền đeo chiếc nhẫn lên và thử truyền Mp vào đó thay cho Magic Power (Ma Lực) để kích hoạt chiếc nhẫn nhưng dường như lại không hề xuất hiện cánh cổng nào cả.
Chiếc nhẫn này chỉ hiện ra trước mặt người tin vào thế giới mà cánh cửa dẫn tới. Có lẽ do hắn không biết gì về thế giới song song bên kia cánh cổng nên hắn không thể vào được.
Hắn cúi đầu thở dài, hắn cứ nghĩ rằng mình có thể sử dụng cánh cổng này để ăn gian đi vào phó bản mà không cần phải chờ skill [Tạo bãi quái] cowndown 2 tháng.
Nhưng xem ra chiếc nhẫn này không có quyền năng chế tạo ra 1 thế giới giả tưởng như hệ thống của hắn mà chỉ có thể mở cổng nối liền giữa 2 thế giới đã tồn tại mà thôi.
Hắn cất chiếc nhẫn vào balo sau đó mở ra tấm bài cuối cùng.
Ting, mở lá bài này cần 100 000 điểm thành tựu bạn có mở không?
Bây giờ hắn hoàn toàn không thiếu 100 000 điểm thành tựu nên liền chọn mở nó ra.
Ting, bạn nhận được Magneto Helmet
Magneto Helmet: (Earth-TRN414)
Chiếc mũ thứ 2 được tạo ra bởi En Sabah Nur, đem lại khả năng miễn nhiễm với sức mạnh tâm linh (Telepathic, Psychic)
Hắn nhìn chiếc mũ màu đỏ sơn trên tay mình mà tỏ ra thất vọng, chiếc mũ này quả thật là 1 trang bị cực kỳ tiện lợi nếu như dùng để chống lại những kẻ mang sức mạnh tâm linh mạnh mẽ như giáo sư X.
Nhưng có điều bản thân hắn đã miễn nhiễm với mọi loại công kích về tinh thần hơn nữa bản thân hắn sở hữu lượng INT cực lớn khiến cho bất cứ kẻ nào muốn tấn công tâm trí hắn cũng khó lòng mà thành công được.
Quả thật là đến cấp độ sức mạnh của hắn hiện tại thì có rất ít thứ có tác dụng với hắn. Nhưng dù sao thì 100 000 điểm thành tựu mặc dù lớn có điều hắn không thiếu chút điểm như vậy mà phải tiếc rẻ.
Hắn ném chiếc mũ vào balo rồi thoát khỏi giao diện nhận thưởng.
…………….
- Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?
Ở trên bậc cầu thang của ngôi đền cổ trong khi di tích bí mật của người Maya, 1 người đàn ông châu Á có mái tóc bạc phơ đứng đó và hô lên. Giọng nói của ông rền vang khắp khu di tích rộng lớn này và truyền tới tai của những người già có, trẻ có hiện đang đứng tại những điểm rải rác khắp nơi trong thành phố cổ.
Những người này sau khi nghe được giọng nói của ông già kia thì liền lấy ra 1 chiếc đèn tín hiệu và chiếu nó lên trời.
Ông lão này cẩn thận đếm đủ 108 tín hiệu đèn được phát ra thì liền quay qua gật đầu ra hiệu với 1 người phụ nữ trung niên mặc bộ áo choàng màu xanh đang đứng ở cửa ngôi đền.
- Tất cả chuẩn bị theo hiệu lệnh của ta, Ba… Hai… Một… Bắt đầu.
Ngay khi nghe được giọng nói của ông lão kia, hắn đang ngồi ở bên trong ngôi đền, giữa 1 ma trận chằng chịt rõ ràng là được tái tạo lại vì chúng trông nổi bật hơn hẳn những dấu vết ma trận cũ đã bị mài mòn theo thời gian, liền bắt đầu truyền ma lực vào ma trận này khiến nó sáng rực lên.
Luồng ánh sáng bắt đầu lan tỏa khi ma lực của hắn được truyền đến những chi tiết ma trận khác trong thành phố, 108 người đã đứng đợi sẵn ở những vị trí khác nhau lập tức cảm nhận được 1 lượng ma lực khủng khiếp đang rót vào cơ thể mình khiến cho họ đau đớn tột cùng, thậm chí có người không thể nhịn được mà la hét lên.
Nhưng rất may cho họ là cơn đau này tới nhanh nhưng đi cũng rất nhanh, khi toàn bộ lượng ma lực đã được dàn đều lên ma trận bao phủ khắp thành phố và bắt đầu tuần hoàn thì những người này liền cảm thấy lượng ma lực khủng khiếp kia rút đi.
Nhưng chỉ 1 tích tắc phải hứng chịu nó cũng khiến cho họ phải sợ hãi trước lượng ma lực khổng lồ do hắn truyền đến.
Vốn dĩ những ma trận này được kích hoạt tự nhiên khi có những thiên tai xảy ra cung cấp năng lượng cho nó nhưng biện pháp đó chỉ có thể hạn chế xuống mức tối thiểu những thiệt hại mà không thể ngăn cản được thiên tai đó.
Sau khi hắn tìm ra được cách kích hoạt ma trận này bằng ma lực thì hắn đã lập tức triệu tập 1 lượng lớn pháp sư tới giúp sức.
Không phải là do bản thân hắn không đủ ma lực để kích hoạt mà trái ngược hoàn toàn, lượng ma lực của hắn quá lớn, đến mức có thể phá hỏng toàn bộ ma trận.
Bình thường sẽ cần đến hàng trăm pháp sư Maya có kinh nghiệm từ từ dẫn lượng ma lực trong không gian dàn đều trên toàn ma trận nhưng giờ đây hắn chỉ biết được 1 phương pháp duy nhất là truyền trực tiếp ma lực từ trung tâm của ma trận mà thôi.
Chính vì vậy hắn cần tới 108 vị pháp sư có đẳng cấp từ 50 trở lên đảm nhận vai trò trung hòa lượng ma lực của hắn trong 1 thời gian ngắn trước khi ma lực tuần hoàn trong ma trận để tránh hủy hoại ma trận.
Một khi những ma trận trung tâm được kích hoạt thì hắn có thể tiến hành liên kết những di tích với nhau tạo thành 1 kết giới khổng lồ bảo vệ lục địa Châu Mỹ khỏi thiên tai.
Tiếp đến hắn cần phải đi tới những di tích khác để có thể thiết lập kết giới trên phạm vi toàn cầu.
Hắn đứng dậy và bắt đầu bước ra ngoài thì liền nghe được tiếng hô hào trong sự vui sướng của những người trong di tích.
Cho dù là những người nắm giữ sức mạnh siêu nhiên đi chăng nữa thì việc chống lại sức mạnh của thiên nhiên là gần như không thể, bây giờ khi biết mình sẽ được bảo vệ khỏi những thiên tai thì ai cũng thở phào nhẹ nhõm rồi.
- Cậu làm tốt lắm, cậu quả là vị cứu tinh của nhân loại - Hà Thiên Vũ, trưởng ban cố vấn của liên đoàn võ thuật quốc tế, cũng chính là ông lão đã đứng ra hiệu nãy giờ tiến tới gần hắn.
- Cháu đâu phải vị cứu tinh gì đó đâu - hắn mỉm cười.
- Cậu quả là 1 người khiêm tốn đấy - Hà Thiên Vũ vuốt vuốt râu gật đầu như khen ngợi hắn.
- Không đâu, cháu đang nói lên sự thật thôi - mặt hắn bỗng trở nên nghiêm túc - những ma trận này không thể giải quyết được nguồn gốc của vấn đề.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 580: THÂN CHINH
- Cậu nói vậy là sao? - Hà Thiên Vũ nghe hắn nói vậy thì nhíu mày.
- Đảo cực địa từ… là 1 hiện tượng thiên nhiên không thể tránh khỏi và nó không trực tiếp gây ra thiên tai nào cả - hắn thở dài - tất cả những điều mà nó làm, đơn giản là khiến chúng ta trở nên không được bảo vệ, bị động với sự tấn công đến từ ngoài vũ trụ.
Hà Thiên Vũ bừng tỉnh, đúng vậy, bọn họ không phải là chỉ đang đối diện với những thiên tai mà còn đang phải đối diện với nguy cơ chưa từng có từ trước tới nay.
- Và có lẽ đó cũng là lý do chính khiến cho sự biến mất của người Maya - hắn nói - có lẽ họ biến rằng chỉ ngăn cản những thiên tai chẳng khác nào là trị ngọn mà không trị tận gốc. Cháu đoán rằng họ đã rời bỏ nơi này, rời bỏ quê hương, nơi mà sắp phải hứng chịu cơn thịnh nộ tới từ vũ trụ để tìm kiếm 1 nơi ở mới an toàn hơn.
Tộc người Maya biến mất 1 cách cực kỳ bí ẩn khiến cho những nhà sử học không thể tìm ra được nguyên do vì sao. Vốn dĩ người Maya là tộc người hùng mạnh sở hữu lượng pháp sư và chiến binh vượt trội hơn hẳn phần còn lại của thế giới, không thể nào có chuyện họ bỗng dưng bị tiêu diệt được.
Bây giờ, có thể thấy được họ đã lựa chọn từ bỏ những cố gắng chống cự lại thảm họa tự nhiên và cứu sống chính bản thân mình.
Hà Thiên Vũ đã sống ngần ấy năm thì sao lại không thể suy luận ra được chuyện đơn giản như vậy cơ chứ.
- Nhưng dù sao thì… cho dù có cản được hay không thì trước mắt chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài sử dụng những ma trận còn sót lại để giảm thiểu thương vong - hắn quay lại nói - giả như sau này có thể tìm ra được cách cứu vãn tình thế mà hầu hết nhân loại đã chết bởi thiên tai thì có ý nghĩa gì đâu cơ chứ.
Hà Thiên Vũ nghe vậy thì liền nhướng mày ngạc nhiên 1 chút sau đó thì bắt đầu nở 1 nụ cười hết sức hiền hòa và gật đầu. Ánh mắt của Hà Thiên Vũ nhìn hắn lúc này càng thêm hài lòng hơn trước.
- Gần đây ta đã ra lệnh tìm kiếm những tài liệu bị thất lạc của liên đoàn kể từ sau thế chiến thứ 2 - Hà Thiên Vũ bỗng nói - và cuối cùng ta cũng đã tìm ra nó rồi…
Võ Lâm Minh đã tan rã kể từ sau thế chiến thứ 2 kết thúc khiến cho 1 lượng lớn những tài liệu quan trọng của liên minh bị thất lạc trong thời gian này.
Giờ đây dưới lệnh của trưởng ban cố vấn, 1 trong những người đứng đầu của liên đoàn thì những phần tài liệu được sao chép từ tài liệu gốc do những gia tộc và môn phái thuộc Võ Lâm Minh trước đây được tập hợp lại giúp cho liên đoàn có lại được những tài liệu lịch sử quan trọng.
- Khi Võ Lâm Minh tan rã ta vẫn chỉ còn là 1 đứa trẻ, khi ta lên nắm quyền tại Võ Lâm Minh thì những người nắm giữ những thông tin quan trọng cũng gần như là đã qua đời rồi - Hà Thiên Vũ thở dài - võ giả bọn ta không có được tuổi thọ dài lâu như những pháp sư, nếu như không đạt tới Tiên Thiên thì tuổi thọ của chúng ta cũng không hơn được người thường là bao…
Võ gia được chia ra làm nhiều giai đoạn khác nhau nhưng tựu chung lại tồn tại 5 giai đoạn chính:
Luyện thể
Luyện khí
Hậu thiên
Tiên thiên
Tông sư
Nếu như tính theo đẳng cấp do hệ thống phân chia thì luyện thể sẽ là cấp độ từ 20 trở xuống, tại cấp độ này võ giả đều chỉ đúc luyện thân thể mà thôi.
Khi đạt được cấp độ 20 trở lên là lúc cơ thể đã đủ cứng cáp để chịu đựng nội khí thì võ giả sẽ bắt đầu tiếp xúc với nội công.
Cấp độ 40 trở lên, những võ giả lúc này đã được coi là cao thủ nhất lưu và bước vào cảnh giới hậu thiên. Nếu như cấp độ luyện khí chỉ là tu luyện nội khí thì đến hậu thiên nội khí đã cực kỳ hùng hậu và đem lại cho võ giả những khả năng kỳ diệu và sức mạnh vô song.
Tiên thiên, chính là cấp độ xóa bỏ sự cách biệt về sức phá hoại giữa võ giả và pháp sư. Võ giả thuộc cấp độ tiên thiên đều có đẳng cấp 60 trở lên, họ có thể nội khí ngoại phóng từ đó không còn bị giới hạn bởi những chiêu thức cận chiến nữa mà có thể sử dụng những chiêu thức viễn trình và quần công.
Đây cũng là cấp độ đánh dấu bước nhảy vọt về bản chất của 1 võ giả khi tuổi thọ của họ được gia tăng rất nhiều.
Mặc dù khi đạt tới tiên thiên không thể khiến võ giả lấy lại được tuổi trẻ ngoại trừ 1 số trường hợp luyện những công pháp đặc biệt nhưng bù lại 1 võ giả ở cấp độ này có sức chiến đấu vượt trội hơn so với 1 pháp sư cùng đẳng cấp nhờ vào thể chất mạnh mẽ và nội khí có thể ngoại phóng đem lại khả năng công kích không kém gì pháp sư.
Từ cấp 80 trở lên thì đã được gọi là võ học tông sư, lúc này mỗi 1 tông sư đều được ví như 1 thảm họa thiên nhiên bị đè nén, nếu như sức mạnh của họ bộc phát ra thì ngay cả 1 đội quân được vũ trang đầy đủ cũng không thể cản được.
Ngoài ra còn có 1 đẳng cấp nữa được gọi là Lục Địa Thần Tiên nhưng theo như Hà Thiên Vũ nói thì suốt bao nhiêu năm nay chưa từng ghi nhận trường hợp nào đạt được cấp độ này cả.
Theo hắn suy đoán thì rất có thể cái đẳng cấp Lục Địa Thần Tiên này chính là những võ giả đạt tới cấp độ 100 và nắm giữ sức mạnh vượt trội hơn những võ giả còn lại.
Quay lại chuyện chính…
- Những tài liệu cũ đó có ghi chép về những nơi tồn tại trận pháp được miêu tả có rất nhiều điểm tương đồng với những ma trận tại những di tích này tại Châu Á - Hà Thiên Vũ nói - và tất nhiên là chúng ta có nắm giữ những thông tin về tấm bản đồ của nơi đó.
Nói tới đây thì Hà Thiên Vũ bỗng thở dài.
- Võ Lâm Minh tan rã cũng là bước đánh dấu cho sự tan rã của liên minh võ giả, giờ đây có rất ít kẻ thực lòng nghe theo lệnh của liên đoàn - Hà Thiên Vũ buồn khổ nói - hiển nhiên là những kẻ nắm giữ những tấm địa đồ cụ thể về vị trí của những trận pháp này không có ý định giao nó ra 1 cách đơn giản.
Liên đoàn võ thuật chỉ mới được tái thiết lập cách đây vài chục năm nên hiển nhiên lực hội tụ chưa đủ cao và những kẻ đang nắm giữ thông tin kia muốn đầu cơ trục lợi trong chuyện lần này. Chúng chỉ quan tâm tới lợi ích cá nhân mà hoàn toàn ngó lơ sinh mạng của những người bình thường.
Vấn đề là những kẻ nắm giữ thông tin lại là những thế lực không hề yếu 1 chút nào nên việc dùng vũ lực để cướp đoạt là hoàn toàn bất khả thi.
- Chắc cháu biết liên đoàn có 1 thứ gọi là Cao Thủ Bảng? - Hà Thiên Vũ hỏi.
Hắn liền gật đầu.
- Cao thủ bảng chỉ là xếp hạng của những cao thủ thuộc những môn phái đã hiệu trung với liên đoàn mà thôi, còn tại những gia tộc nằm ngoài tầm ảnh hưởng của liên đoàn vẫn không thiếu những cao thủ, thậm chí trong đó cũng không thiếu những võ học tông sư như ta - Hà Thiên Vũ lại tiếp tục thở dài - chúng ta đang phải tìm cách để thỏa hiệp với bọn chúng nhưng lòng tham của chúng lại quá lớn.
- Vậy tại sao chúng ta lại không dùng vũ lực để ép bọn chúng - bỗng nhiên hắn lên tiếng.
- Bằng cách nào chứ, 1 mình ta làm sao có thể đấu lại nhiều tông sư như vậy… - bỗng nhiên Hà Thiên Vũ ngừng nói và dường như nhận ra điều gì đó.
- Ép buộc bằng vũ lực, đó là sở trường của cháu, cháu sẽ cùng ông đi gặp mấy tên đó và cho chúng biết ai mới là kẻ nắm quyền - hắn cười cười.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 580.5: NGỰC BỰ
Trong đảo thiên đường thì những cuộc làm tình hiếm khi dừng lại nếu như có mặt hắn ở đây. Hôm nay khi tiến vào bên trong đảo thiên đường thì người đầu tiên mà hắn gặp chính là Hinata.
Không hề do dự chút nào hắn liền kéo Hinata vào trong lòng, bàn tay của hắn luồn vào bên trong bộ Kimono của Hinata và bóp lấy bầu vú căng tràn của cô.
Mặc dù sống trong đảo thiên đường đã lâu nhưng Hinata vẫn rất xấu khổ khi khỏa thân trước mặt những người khác cho dù đó toàn bộ đều là nữ.
Hinata luôn mặc 1 bộ kimono mỏng để che lấp thân thể nhưng tất nhiên là không mặc đồ lót.
Bàn tay hắn đưa vào trong chiếc áo kimono và dùng 2 ngón tay vân vê núm vú của Hinata.
Hắn cúi xuống ngậm lấy đôi môi của Hinata và bắt đầu mút.
Hinata mặc dù còn hay xấu hổ nhưng trong những năm này đã bị hắn địt không biết bao nhiêu lần nên mặc dù tính cách không mấy thay đổi nhưng từ 1 cô bé ngây thơ trinh trắng Hinata đã học được đủ loại kỹ thuật làm tình.
- Chẹp… chẹp…
Hai đầu lưỡi cuốn lấy nhau phát ra những tiếng chọp chẹp, nước bọt chảy ra từ khóe miệng của Hinata xuống 2 bầu vú đã bị hắn lôi ra khỏi áo và nắn bóp.
Hắn nắm lấy 2 đầu vú của Hinata và kéo về phía trước khiến cho Hinata hơi giật mình sau đó thì hai vú của cô bị hắn bóp thành đủ thứ hình dạng.
Hai núm vú bị kích thích 1 hồi lâu thì đã bắt đầu tiết ra sữa, Hinata đã từng sinh con cho hắn nên tất nhiên là cô có sữa. Với số lượng trẻ con ở trên đảo thiên đường thì bất cứ cô gái nào có sữa sau khi mang thai đều sẽ không ngừng lại bởi đều cho bú hàng ngày.
Hắn nhả lưỡi Hinata ra cho cô thở dốc sau đó thì cúi xuống ngậm lấy núm vú của Hinata và mút lấy từng dòng sữa ngọt ngào.
Lúc này thì toàn bộ quần áo trên cơ thể của hắn và Hinata đều đã được cởi sạch ra, Hinata trong trạng thái trần truồng được hắn đặt ngồi trên đùi và luồn dương vật qua khe mông của Hinata chạm vào mép lồn của cô.
Hinata cảm thấy dương vật nóng hổi của hắn cọ sát với mép lồn của mình thì lồn bắt đầu trở nên ướt át, dâm thủy thấm từ âm đạo ra làm ướt đẫm thân dương vật.
Hắn biết lồn của Hinata đã quen với việc làm tình nên không cần chờ lâu mà ngay khi dâm thủy chảy ướt dương vật thì hắn liền đút cặc lỗ lồn của Hinata.
- Sụt !!!
Lỗ lồn ướt át của Hinata bị con cặc của hắn đâm lút cán và chạm vào tử cung. Đầu cặc của hắn sau khi tiến vào trong lỗ lồn của Hinata thì lại bắt đầu chui ra từ từ sau đó lập tức đâm thẳng vào tử cung 1 lần nữa.
- A… A… Con cặc của anh cứng quá… đâm vào tới tử… tử cung… rồi… ư… a… địt mạnh nữa lên… ư… ư…
Từ trong miệng của Hinata phát ra những tiếng rên và những lời lẽ đầy dâm dục phá nát hình tượng 1 cô gái ngây thơ trong sáng của mình.
Nghe được lời cầu xin của Hinata thì hắn lại càng địt Hinata mạnh hơn. Hắn buông hai tay đang tóm lấy vú của Hinata ra mà giữ chặt lấy eo của cô để có thể địt nhanh hơn.
- A… A… A… A…
Con cặc của hắn ra vào lỗ lồn của Hinata với tốc độ rất nhanh khiến cho Hinata không thể nói ra lời mà chỉ phát ra những tiếng rên nắc nẻ. Cặp vú đầy đặn của Hinata rung lắc dữ dội theo nhịp nhấp hông của hắn.
Hắn hầu như rút dương vật ra ⅓ sau đó lại đâm mạnh vào lồn Hinata khiến cho đầu cặc đâm sâu vào tử cung của Hinata.
Chỉ với nhịp nhấp hông cực nhanh và mạnh của hắn mà sau vài phút đồng hồ lỗ lồn của Hinata co thắt dữ dội và 1 lượng lớn dâm thủy phun ra từ lỗ lồn của cô.
- AAAA !!!! - Hinata thét dài 1 tiếng và ưỡn người lên khi phần bụng dưới co giật vì cực khoái.
Khi mà Hinata lên đỉnh thì hắn vẫn chưa bắn tinh nên sau khi đợi Hinata hồi phục lại 1 chút sau cơn khoái cảm thì hắn liền rút con cặc lúc này ướt đẫm dâm thủy ra khỏi lỗ lồn của Hinata.
Hắn xoay Hinata lại và để cho cô quỳ gối chổng mông về phía hắn.
Hinata mệt mỏi ngoài người ra trước và cong mông lên để lộ ra lỗ hậu môn màu hồng hồng và hai mép lồn có lông lồn dính bết vào bởi dâm thủy.
Hắn dùng tay bóp lấy cặp mông căng tròn của Hinata và banh sang 2 bên khiến cho hậu môn của Hinata hơi mở ra 1 chút.
Hắn liền đặt đầu cặc ở miệng lỗ hậu nhấp nhẹ vài cái khiến phần miệng lỗ hậu môn trở nên ướt át và sau đó thì đâm mạnh vào.
- Á !!!
Hinata giật mình hét lên 1 tiếng nhưng sau đó thì liền điều chỉnh tư thế 1 cách thành thạo để cho hắn đút vào dễ hơn.
Con cặc của hắn được bao phủ bởi dâm thủy của Hinata nên có thể dễ dàng đâm vào hậu môn của Hinata.
Khi đút toàn bộ dương vật vào trong hậu môn của Hinata thì hắn cảm thấy từng bó cơ trực tràng đang thít chặt lấy con cặc của mình đem lại 1 khoái cảm lạ thường.
Hắn không thể chờ đợi thêm nữa mà hắn bắt đầu nhấp hông và chơi lỗ đít của Hinata.
So với khi hắn địt âm đạo của Hinata thì khi hắn chơi lỗ đít lại đem lại 1 thứ loại khoái cảm hoàn toàn khác, mỗi 1 lần hắn đâm cặc vào sâu là Hinata là phát ra 1 tiếng rên như khóc vậy.
- Hư… hư… hư… - Hinata cảm thấy thân thể mình như không còn chút sức lực nào khi vừa mới lên đỉnh đã bị hắn tiếp tục chơi hậu môn.
Nhưng đừng nghĩ mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, từ bên trong cơ thể hắn 1 phần tế bào tách ra sau đó lại biến thành… 1 hắn khác.
Mộc Phân Thân !!!
Ảnh Phân Thân cũng chỉ là bản bắt chước của Mộc Phân Thân do Hokage đệ nhị sáng tạo ra.
Bây giờ hắn sử dụng Mộc Phân Thân sau đó dùng tới năng lực của Lục Đạo Pain khiến cho hắn và Mộc Phân Thân của mình chia sẻ giác quan với nhau. Hắn nhìn thấy những gì mà mộc phân thân thấy, hắn cảm thấy những gì mà mộc phân thân cảm thấy và ngược lại.
Ngay lập tức “hắn” nở 1 nụ cười khoái trá và tiến ra phía trước.
Hắn ôm lấy eo của Hinata và kéo cô ngồi ngửa ra sau trong khi vẫn tiếp tục nhấp hông ra vào hậu môn. “Hắn” bắt đầu dùng tay tách hai mép lồn và những sợi lông lồn đang ướt đẫm ra sau đó thì cũng đút dương vật của mình vào lỗ lồn của Hinata 1 lần nữa.
- A… Hư… Hư… - Hinata cảm thấy lỗ lồn của mình cũng lỗ đít trở nên căng cứng cực kỳ khi hắn và “hắn” cũng nhau nhấp hông.
Hinata chỉ có thể phát ra những tiếng rên thưa thớt còn lại đều là những tiếng rên không rõ nghĩa thoát ra từ mũi.
Hắn ôm lấy eo của Hinata và nhấp thỏa thích trong khi “hắn” thì bóp lấy 2 bầu vú đang đong đưa của Hinata và lấy đó làm điểm tựa rồi địt mạnh vào lồn Hinata.
Đáng lý ra khi Hinata vừa mới lên đỉnh xong thì sẽ mất 1 khoảng thời gian để có thể lên đỉnh 1 lần nữa nhưng giờ đây khi cả âm đạo lẫn hậu môn đều bị hắn địt tới tấp thì Hinata không thể nhịn được mà lại tiếp tục lên đỉnh chỉ sau 1 phút.
Lúc này hắn cũng đã cảm thấy khá đủ nên liền bắt đầu bắn tinh ngược vào trong hậu môn của Hinata trong khi “hắn” cùng chia sẻ cảm giác với hắn cũng cảm thấy 1 cơn khoái cảm dâng lên mà bắt đầu bắn tinh vào trong tử cung của Hinata.
Khoái cảm được nhân đôi khi cả 2 hắn đều cùng bắn tinh 1 lúc và Hinata cũng như vậy.
Sau khi bắn tinh xong thì Mộc Phân Thân của hắn biến mất và trở lại vào trong cơ thể hắn trong khi hắn rút dương vật ra và ôm lấy Hinata đang co giật vì cực khoái trong khi tinh dịch đang tràn ra từ cả lỗ lồn lẫn lỗ đít.
Sau khi hưởng thụ thân thể của Hinata xong thì hắn lại tiếp tục đi tìm kiếm mục tiêu kế tiếp của mình, lúc này hắn phát hiện ra Tsunade, Mikumo và cả Rangiku, 3 người sở hữu bộ ngực lớn nhất trong đảo thiên đường đều đang ở gần nhất.
Hắn lập tức tạo ra thêm 6 Mộc Phân Thân nữa, năng lực của Lục Đạo Pain có thể giúp hắn không chế tối đa là 6 phân thân có thể chia sẻ cảm giác và cộng thêm bản thân hắn là 7.
Hắn liền cùng với 2 phân thân nữa hướng tới chỗ của Tsunade trong khi 4 phân thân còn lại chia đều ra 2 người đi tới chỗ của Mikumo và 2 người đi tới chỗ của Rangiku.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 581: MỤC TIÊU
- Xin thông báo chuyến bay mang số hiệu…
- Đây là Passport của ngài - người thanh niên đóng dấu vào hộ chiếu và trao nó lại cho hắn.
Hắn cầm theo hộ chiếu và bước ra phía cửa sân bay thì đã thấy 1 người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen đeo kính râm đứng trước 1 chiếc xe Limousine và cầm trong tay 1 tấm bảng có đề tên của hắn.
Hắn liền bước tới gần người đàn ông này. Khi ông ta vừa nhìn thấy hắn thì liền hạ tấm biển xuống và hơi cúi người nói:
- Phạm thiếu, chào mừng cậu tới Bắc Kinh - người đàn ông này nói tiếng phổ thông, có lẽ Hà Thiên Vũ đã nói là hắn có thể nói được tiếng Trung - tôi là Hà Lâm, lái xe riêng của cậu.
Hà Lâm Lv 50
Hà Thiên Vũ vậy mà phải 1 võ giả hậu thiên tới để làm lái xe cho hắn. Có lẽ là để hắn không cần phải ra mặt trong những việc nhỏ nhặt.
- Cho phép tôi - Hà Lâm đưa 1 tay ra.
Hắn gật đầu hiểu ý và giao cái vali cho Hà Lâm, mặc dù hắn chẳng cần phải mang hành lý gì nhưng nếu lên máy bay mà không mang đồ đạc gì trông cũng kỳ. Trong vali của hắn chủ yếu cũng chỉ có 1 vài bộ quần áo để đánh lừa nhân viên sân bay mà thôi.
Sau khi cất vali của hắn vào cốp xe thì Hà Lâm mở cửa sau của chiếc Limousine màu đen và mời hắn bước vào. Tay Hà Lâm này dường như được huấn luyện rất kỹ nên mỗi 1 động tác đều cực kỳ tiêu chuẩn và trang trọng.
- Bây giờ tôi sẽ đưa cậu tới 1 khách sạn thuộc sản nghiệp của Hà gia, sau đó sẽ có người tới để đưa cho cậu tài liệu cụ thể về nhiệm vụ lần này - nói xong câu này thì Hà Lâm liền giữ im lặng và tập trung lái xe.
Hắn có cảm giác người đàn ông này nghiêm túc quá mức trông cứ như là Terminator vậy. Hắn cũng không phải là kiểu người thích nói chuyện phiếm với người lạ nên cũng mặc kệ Hà Lâm mà lấy máy PS Vista ra chơi game.
Hà Lâm đang lái xe thì liếc nhìn qua kính chiếu hậu và thấy được hắn đang chăm chú chơi game.
Hà Lâm hơi nhíu mày 1 chút thầm nghĩ:
- “Tại sao gia chủ lại giao 1 nhiệm vụ quan trọng như vậy cho 1 tên nhóc nhỉ?”
Rõ ràng bề ngoài của hắn quá trẻ thêm vào cách hành xử của hắn cũng không giống 1 người trưởng thành cho lắm nên đã khiến Hà Lâm thắc mắc.
Sau một lát lái xe Hà Lâm đã đưa hắn tới trước cửa 1 khách sạn sang trọng ở phía đông của Bắc Kinh. Ông ta chạy xuống mở cửa cho hắn và lấy vali của hắn ra.
Hắn vừa bước ra khỏi xe thì liền nhìn thấy 1 người đàn ông đi ra từ đại sảnh.
Lý Minh Thiệu Lv 33
- Chào mừng Phạm thiếu đã tới với khách sạn của chúng tôi - người đàn ông này cúi đầu chào sau đó vẫy tay ra hiệu cho 1 người thanh niên chạy tới và nhận lấy chiếc vali của hắn.
Hắn đi theo người đàn ông này vào trong đại sảnh và chỉ vào 1 cô gái xinh đẹp mặc bộ sườn xám màu đỏ thêu hoa đang bước tới.
- Liên Hoa sẽ đưa cậu về phòng của mình - Lý Minh Thiệu nói.
- Xin mời ngài đi theo tôi - cô gái này xoay người ra hiệu ra đó thì bước đi 1 cách yểu điệu.
Liên Hoa đưa hắn tới tầng 42 và dẫn hắn tới 1 căn phòng rồi dùng 1 tấm thẻ để mở cửa.
- Xin mời ngài vào - Liên Hoa nói xong thì trao cho hắn tấm thể vừa dùng để mở cửa - nếu có nhu cầu gì xin ngài hãy gọi cho phục vụ phòng.
Hắn đi vào trong phòng và quan sát xung quanh 1 chút rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa.
Một lát sau đó hành lý của hắn đã được đưa lên phòng và hắn liền ném nó vào trong balo của mình.
…………..
- Cộc cộc!!!
Hắn đang ngồi thoải mái trong phòng khách của mình thì liền nghe được tiếng gõ cửa. Hắn bước tới và nhìn qua lỗ nhỏ (peep-hole) trên cánh cửa và thấy được 1 người đàn ông đang đứng ở phía ngoài cửa.
- Cạch!! - hắn mở cửa phòng ra.
- Xin chào Phạm thiếu, đây là tài liệu mà cậu cần.
Người đàn ông này giao cho hắn 1 tập tài liệu sau đó thì xin phép rời đi. Hắn trở về phòng khách và mở tập tài liệu đó ra xem.
Theo như trong tài liệu ghi chép lại thì ngoại trừ 1 trận pháp đã được phát hiện ở vùng Tân Cương ra thì gần như chưa có thông tin gì về những trận pháp còn lại.
Hơn nữa trận pháp đã được pháp hiện tại Tân Cương cũng chỉ là trận pháp hộ tông của 1 tông môn cổ xưa được cải tạo thành trận pháp bảo vệ cùng với việc nó đã hỏng hóc nhiều khiến cho việc truy tìm dấu vết những trận pháp khác trở nên bất khả thi.
Hiện tại có 3 kẻ được xác định là nắm giữ thông tin về mạng lưới trận pháp cụ thể thì ngoại trừ 1 người duy nhất là Trương Bá Phong, gia chủ của Trương gia, 1 gia tộc lớn tại Bắc Kinh, thì 2 kẻ còn lại đều thuộc về giới giang hồ võ lâm.
Kẻ thứ nhất là tông chủ Minh Thần Tông, Diễm Ma Hoàng Hy. Kẻ này là 1 thiên tài và cũng là 1 kẻ không từ thủ đoạn. Nhiều tin tức đồn rằng Diễm Ma Hoàng Hy với thiên phú hơn người và sắc đẹp khuynh thành đã được cựu tông chủ Minh Thần Tông yêu quý và ban hôn cho cô ta và con trai của mình.
Nhưng trong đêm động phòng Diễm Ma Hoàng Hy bộc lộ ra bản chất nguy hiểm của mình và sử dụng 1 loại công pháp đặc biệt hấp thu huyết khí của con trai tông chủ Minh Thần Tông và đột phá cảnh giới tiên thiên.
Trong đêm vui đó tông chủ Minh Thần Tông vốn cũng là tiên thiên cao thủ nhưng do mất cảnh giác đã bị Diễm Ma Hoàng Hy ám hại và bỏ mình.
Trong 1 đêm 2 cha con tông chủ bị sát hại khiến cho Minh Thần Tông đổi chủ. Với thứ công pháp kỳ lạ Diễm Ma Hoàng Hy hấp thu huyết khí của cựu tông chủ và trở thành kẻ mạnh nhất Minh Thần Tông.
Những kẻ tận trung với cựu tông chủ Minh Thần Tông khi đứng ra phản đối đã bị Diễm Ma tàn sát không thương tiếc khiến cho tiếng nói phản kháng bị lặng xuống.
Những tưởng rằng Minh Thần Tông mất đi lượng lớn cao thủ sẽ bị xuống dốc nhưng không ngờ chỉ trong 10 năm sau đó Diễm Ma Hoàng Hy nhất cử trở thành võ học tông sư và khiến cho Minh Thần Tông còn lớn mạnh hơn cả lúc trước. Từ đó dường như không còn sự phản kháng nào nữa mà tất cả đều hiệu trung với Diễm Ma.
Khi trở thành tông chủ của Minh Thần Tông Diễm Ma đã tự tách tông môn của mình khỏi liên minh dẫn tới sự chú ý của liên đoàn. Nhưng do coi thường 1 võ giả mới lên cấp tiên thiên mà liên đoàn đã chỉ phái 1 vài cao thủ tiên thiên khác tới để trấn áp và kết quả là đã tự tạo cho mình 1 kẻ địch mạnh mẽ.
Một người khác nữa cũng nắm giữ thông tin về mạng lưới trận pháp là 1 cao thủ tán tu được người đời gọi là Thiên Cơ lão nhân.
Thiên Cơ lão nhân tinh thông kinh dịch bói toán, đoán mệnh cách, đọc phong thủy nên rất được những tông môn giang hồ kính trọng.
Nhưng cách đây hơn 50 năm, sau khi liên đoàn được tái thiết lập lại không lâu Thiên Cơ lão nhân đã đưa ra 1 lời cảnh báo.
Càng ngạc nhiên chính là Thiên Cơ lão nhân đã đưa ra lời cảnh báo về nguy cơ sống còn của nhân loại trong vòng nửa thế kỷ tới.
Nhưng khi đó lúc Thiên Cơ lão nhân đưa ra lời tiên tri về nguy cơ đó thì đã bị phần lớn những võ giả khác coi là chuyện đùa. Thiên Cơ lão nhân đã nổi giận khi những kẻ khác coi thường lời cảnh báo của mình và biến mất khỏi giang hồ từ đó.
Hà Thiên Vũ khi đó vẫn còn là 1 chàng thanh niên hai mấy tuổi vẫn nhớ như in vẻ mặt bị xúc phạm nặng nề của Thiên Cơ lão nhân khi kẻ khác cười nhạo lời cảnh báo của ông.
Giờ đây nếu như nói ai còn nắm giữ những tài liệu được ghi chép lại thì Thiên Cơ lão nhân được xếp đầu tiên. Cho dù là không phải thì với năng lực thần toán của mình Thiên Cơ lão nhân cũng có thể tính ra được vị trí của những trận pháp kia.
Trong tài liệu có ghi chép lại những lần xuất hiện của Thiên Cơ lão nhân, mặc dù lần gần đây nhất mà ông ta xuất hiện là cách đây đã 10 năm nhưng hiển nhiên là ông ta vẫn còn sống.
Thiên Cơ lão nhân thân là 1 võ học tông sư đã sống từ thời nhà Thanh tới giờ thì hiển nhiên là nếu ông ta muốn ẩn mình sẽ không có ai có thể tìm ra.
Nhưng trong hồ sơ ghi rõ rằng Thiên Cơ lão nhân xuất hiện tại giang hồ chính xác mỗi 10 năm 1 lần vào khoảng tháng 4.
Bây giờ đã là cuối tháng 3 và cách lần xuất hiện cuối cùng của Thiên Cơ lão nhân cũng đã gần 10 năm rồi. Như vậy hắn cần phải chú ý tới sự xuất hiện của ông ta.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 582: LẠC LỐI Ở BẮC KINH
Nếu như so với Thiên Cơ lão nhân hành tung bất định và Diễm Ma Hoàng Hy luôn tỏ ra thái độ không chịu hợp tác thì tên gia chủ của Trương gia lại có vẻ dễ xử lý hơn nhiều.
Thân là gia chủ của 1 gia tộc lớn, Trương Bá Phong luôn làm việc vì lợi ích của gia tộc. Bản thân ông ta là 1 kẻ xuất thân từ 1 môn phái lớn từ thời nhà Thanh, sau khi môn phái bị tiêu diệt bởi nhà Thanh thì Trương Bá Phong đã đầu hàng và bắt đầu xây dựng gia tộc của mình ở ngay tại kinh đô nhà Thanh là đất Bắc Kinh này.
Sau khi cuộc cách mạng Tân Hợi xóa bỏ chế độ phong kiến nhà Thanh thì Trương Bá Phong lúc này đã là 1 võ học tông sư đứng ra bảo vệ gia tộc an toàn trước cơn sóng gió của lịch sử.
Kể từ khi Võ Lâm Minh tan rã, Trương Bá Phong đã đưa Trương gia lên trở thành 1 trong tứ đại gia tộc nắm quyền tại Bắc Kinh. Bên cạnh đó còn có Trần gia cũng là 1 gia tộc lớn cùng liên minh với Trương gia tạo thành thế cân bằng với 2 gia tộc còn lại là Hà gia và Vương gia.
Vốn dĩ đã nắm giữ thế lực không thua kém gì Hà gia của Hà Thiên Vũ nên Trương Bá Phong đã đặt điều kiện với Hà gia.
Nếu như muốn có được tấm địa đồ thì Hà gia sẽ phải di dời thế lực của mình ra khỏi Bắc Kinh.
Mục đích của Trương Bá Phong cũng có thể dễ dàng nhận ra chính là muốn độc bộ tại đất kinh thành.
Giờ đây Trần gia và Vương gia mặc dù cũng nằm trong hàng tứ đại gia tộc nhưng lại hoàn toàn không có 1 võ học tông sư nào. Một khi Hà gia rời đi thì đất Bắc Kinh này sẽ hoàn toàn nằm trong sự khống chế của Trương gia.
Sau khi nghe được yêu cầu này của Trương gia thì hiển nhiên là Hà Thiên Vũ tuyệt đối không thể đồng ý được.
Bắc kinh là trung tâm chính trị của toàn Trung Hoa, nếu như để cho 1 nhà độc đại thì không cần nghĩ cũng biết được hậu quả sẽ ra sao.
Bây giờ tứ đại gia tộc của Bắc Kinh đang nằm trong thế đối chọi cực kỳ gay gắt và có thể dẫn đến xung đột bất cứ lúc nào.
Liên đoàn võ thuật quốc tế mặc dù không chỉ có 1 mình Hà Thiên Vũ là võ học tông sư nhưng nếu như muốn họ can thiệp vào mâu thuẫn giữa 2 võ học tông sư thì quả là không dễ chút nào.
Dù sao thì những người có đẳng cấp từ 80 trở lên đã thuộc về đẳng cấp cao nhất ở thế giới hiện thực rồi, nếu như không phải trong tình thế bắt buộc họ sẽ không đấu đá với nhau.
- Alo, Lâm thúc đó hả, chú có thể lên phòng tôi 1 chút được không? - hắn nhấc điện thoại lên và bấm số theo thông tin liên lạc được ghi trên tập hồ sơ.
Chỉ một lát sau thì Hà Lâm đã lên phòng của hắn, ông ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc của mình khi đối diện với hắn.
- Lâm thúc này, chú có biết hiện giờ Trương Bá Phong đang ở đâu không? - hắn hỏi.
- Hiện giờ Trương Bá Phong đang ở trong dinh thự của Trương gia - Hà Lâm hơi nhíu mày nhưng vẫn trả lời hắn.
- Dinh thự của Trương gia là ở đâu, chú có thể đưa tôi tới đó không? - hắn hỏi.
- Xin thứ lỗi cho tôi nhiều lời, không biết Phạm thiếu muốn tới đó làm gì? - Hà Lâm nhìn hắn hỏi.
- Tôi muốn gặp mặt trực tiếp Trương Bá Phong - hắn thản nhiên nói.
Câu nói này của hắn khiến cho Hà Lâm lâm vào trầm mặc, 1 lúc sau ông ta mới nói:
- Mặc dù tôi không hiểu tại sao cậu lại giành được sự tin tưởng của gia chủ nhưng tìm gặp Trương Bá Phong lúc này hoàn toàn không phải là lựa chọn thông minh chút nào.
Nghe thấy Hà Lâm phản đối thì hắn hơi nhướng mày 1 chút, không phải Hà Lâm được phái tới đây để phụ giúp cho hắn sao?
Nhưng ngay sau đó hắn nhìn vào ánh mắt của Hà Lâm thì đã hiểu ra, ông ta đang coi thường hắn.
- Trương Bá Phong là 1 cao thủ tông sư từ trước cả khi gia chủ sinh ra, ngay cả gia chủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của ông ta. Cậu nghĩ ông ta sẽ đồng ý gặp 1 thiếu niên như cậu sao? Chưa kể là bây giờ tình hình của tứ đại gia tộc rất căng thẳng, nếu như cậu mạo hiểm đi vào lãnh địa của Trương gia thì lúc đó tôi cũng không thể nào bảo vệ cậu được.
Hắn thở dài 1 tiếng, có vẻ như bề ngoài quá trẻ khiến cho hắn trông có vẻ không được tin cậy cho lắm.
Khi hắn thở dài như vậy thì Hà Lâm lại tưởng rằng mình đã khuyên nhủ được hắn rồi nên nói tiếp:
- Chắc hẳn là cậu phải có năng lực gì đó đặc biệt nên gia chủ mới lựa chọn cậu làm nhiệm vụ này nhưng cậu cần phải có sách lược cụ thể mới được.
Trong lúc Hà Lâm đang ra sức “chỉ dẫn” cho hắn thì hắn liền ngắt lời ông ta:
- Tôi biết mình phải làm gì, chú cứ đưa tôi tới gặp Trương Bá Phong là được.
Hà Lâm tỏ ra có chút bực mình khi hắn không chịu nghe lời khuyên của mình.
- Cái gì, tên ngố này định tới gặp mặt trực diện gia chủ Trương gia sao? - đúng lúc này 1 giọng nói líu lo mang theo vẻ giễu cợt vang lên.
Hắn liền quay qua nhìn về phía cửa phòng thì liền thấy được 2 cô gái vừa tiến vào trong phòng.
Trong đó 1 cô gái có mái tóc uốn lượn dài tới eo mang theo 1 nét lạnh lùng trên khuôn mặt xinh đẹp của mình. Thân hình cao gầy của cô gái này mang theo những đường cong cực kỳ hoàn mỹ, có thể nói thiếu 1 phân thì gầy mà thừa 1 phân thì béo. Toàn thân cô gái này tỏa ra 1 khí chất cao quý và thánh khiết không thể khinh nhờn.
Đang đứng bên cạnh là 1 cô gái cũng xinh đẹp không kém nhưng trông có vẻ trẻ trung hơn 1 chút… phải nói là mang theo nét trẻ con mới đúng. Có điều so với cô gái kia thì cô gái này hơi thấp hơn 1 chút và quan trọng là 2 quả cầu thịt vĩ đại ở trước ngực của cô mà cho dù chiếc áo thun rộng thùng thình cũng không thể che lấp được.
Đây quả nhiên là 1 ví dụ cực kỳ điển hình cho cái gọi là mặt học sinh mà ngực phụ huynh, đồng nhan cự nhũ...
Hà Nguyệt Lv 36
Vương Linh Nhi Lv 28
Cô gái vừa lên tiếng chế nhạo hắn chính là cô gái với cặp bưởi nặng trịch có tên Vương Linh Nhi kia.
- Lào già Trương Bá Phong đó ngay cả Hà gia gia cũng không đối phó nổi mà tên nhóc nhà ngươi đòi tới gặp lão ta? - Vương Linh Nhi cười lớn - Nguyệt tỷ à, muội không hiểu sao Hà gia gia lại kêu tỷ đi trợ giúp cái tên ngốc này nữa.
Hà Nguyệt quay qua nhìn Vương Linh Nhi với vẻ cưng chiều sau đó thì lại trở về với vẻ lạnh lùng như cũ nói với hắn:
- Gia gia đã yêu cầu ta phải cố hết sức để giúp đỡ cậu - Hà Nguyệt quay qua nói với Hà Lâm - Lâm thúc, xin hãy chuẩn bị xe đi, chúng ta sẽ đi tới Trương gia.
- Đại tiểu thư… - Hà Lâm vừa định nói gì đó nhưng sau đó nhìn thấy ánh mắt của Hà Nguyệt thì liền thở dài và rời khỏi phòng.
Vương Linh Nhi cảm thấy hơi khó hiểu mà nhìn Hà Nguyệt sau đó khi quay qua nhìn thấy nụ cười đắc ý của hắn thì liền tức giận trừng mắt với hắn.
Một lát sau điện thoại của Hà Nguyệt rung lên, cô liền bắt máy.
- Lâm thúc nói là xe đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.
Hắn nghe thấy vậy thì liền đứng dậy đi ra cửa, từ nãy tới giờ hắn không hề nói 1 lời nào với 2 người này cả. Vương Linh Nhi thì không cần phải nói cũng biết là không hề tin tưởng hắn khi mà mọi suy nghĩ của cô ta đều hiện lên hết trên mặt.
Còn về phần Hà Nguyệt thì mặc dù cô đã che dấu rất khéo nhưng hắn có thể cảm nhận được cô ta cũng chẳng coi trọng hắn chút nào.
Nếu như không phải hắn là người chủ động yêu cầu Hà Thiên Vũ làm nhiệm vụ này thì hắn đã phủi đít bỏ đi từ lâu rồi.
Ba người không nói 1 lời đi xuống dưới đại sảnh và tiến ra cửa thì thấy Hà Lâm đã đứng sẵn bên chiếc xe Limousine rồi.
Cả ba cùng bước vào trong xe và ngồi xuống, hắn ngồi ghế đối diện với 2 cô gái này và vẫn không hề mở miệng nói 1 câu khiến cho Vương Linh Nhi bĩu môi 1 cái rồi quay đi.
- Lâm thúc, đưa bọn tôi đến khu biệt thự của Trương gia - Hà Nguyệt nói.
- Ơ… - Hà Lâm bỗng quay lại nhìn Hà Nguyệt sau đó thì liền hiểu ra ý của cô - vâng thưa đại tiểu thư.
Sau đó Hà Lâm liền đạp ga và bắt đầu lái xe.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 583: GẶP LẠI PHẠM BĂNG BĂNG
Hà Lâm lái xe dần hướng ra phía ngoại thành và đi về một khu nhà cao cấp cách trung tâm thành phố khá xa. Hắn không hiểu sao 1 trong tứ đại gia tộc của Bắc Kinh lại không sống trong trung tâm thành phố nhưng sau đó thì nghĩ chắc hẳn Trương gia lựa chọn nơi này để tránh xa ánh mắt người đời.
Bọn hắn đi qua 1 cổng vào lớn và bị chặn lại 1 lát bởi những người bảo vệ nhưng ngay sau đó thì được thả đi.
Tiến vào khu biệt thự cao cấp này thì hắn có chút cảm giác hơi kỳ lạ. Hắn công nhận rằng đây đích thị là 1 nơi mà cho dù có tiền cũng chưa chắc tiến vào được mà cần phải có mối quan hệ rộng rãi để tiến vào nơi xa hoa như vậy.
Nhưng có điều hắn lại không nghĩ rằng 1 trong những gia tộc đứng đầu Bắc Kinh lại có thể ở 1 nơi như thế này.
Phải nói sao nhỉ? Nơi này cho hắn 1 chút cảm giác… phàm tục.
Thân là 1 gia tộc nắm cả quyền lực lẫn sức mạnh siêu nhiên thì hẳn sẽ không coi trọng những nơi như thế này mới đúng.
Hắn ngay lập tức mở rộng cảm giác của mình ra bao phủ khắp khu biệt viện xa xỉ này.
Một lát sau hắn đóng lại cảm giác mình với nét mặt hơi sa sầm xuống. Nếu như 1 võ học tông sư xuất hiện ở 1 nơi như thế này thì hắn chắc chắn có thể nhận ra được, nhưng hiện tại kẻ có đẳng cấp cao nhất ở đây lại chỉ là 1 võ giả có đẳng cấp tiên thiên sơ kỳ.
- Trương Bá Phong không có ở đây đúng không - hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Hà Nguyệt với vẻ tức giận.
Hắn có cảm giác mình bị 1 con nhóc đùa cợt khi dẫn hắn tới 1 nơi như thế này.
- Đây đúng là khu biệt thự của Trương gia mà - Vương Linh Nhi bỗng tỏ ra chột dạ.
Hắn nhìn thái độ của Vương Linh Nhi thì đã xác nhận được tính xác thực của chuyện này rồi, cô gái này hoàn toàn không biết nói dối.
Hà Nguyệt nhìn về phía Vương Linh Nhi với vẻ bất đắc dĩ, cô biết quá rõ sự khờ khạo của người chị em tốt của mình nên cũng không hy vọng gì Vương Linh Nhi có thể nói dối cho cô ấy.
- Chúng ta cần phải tìm cách lấy được thông tin 1 cách khéo léo hơn - Hà Nguyệt nói - hôm may Trương Phàn tổ chức 1 bữa tiệc ở nơi này, hắn ta là đứa chắt mà gia chủ Trương gia yêu quý nhất, hẳn là hắn ta sẽ biết được gì đó về…
- Vậy có nghĩa là cô không phủ nhận là đã nói dối tôi - hắn lạnh lùng cắt ngang.
Hà Nguyệt bị khựng lại 1 chút rồi ngay sau đó lại hít 1 hơi và nói với vẻ mặt kiên quyết.
- Ngay từ đầu tôi không hề nói là sẽ dẫn cậu tới gặp Trương Bá Phong nên không thể nói là tôi nói dối cậu được - Hà Nguyệt quay qua nói với Hà Lâm - Lâm thúc, hãy để chúng tôi xuống đây được rồi.
Hà Lâm ngừng xe lại và Hà Nguyệt mở cửa xuống xe, Vương Linh Nhi quay lại nhìn hắn 1 chút sau đó liền chạy theo Hà Nguyệt.
- Cậu đừng giận đại tiểu thư, cô ấy chỉ muốn thu hút sự chú ý của gia chủ mà thôi kể từ khi cha mẹ của đại tiểu thư qua đời tiểu thư đã luôn cố gắng để trở thành 1 người xứng đáng thừa kế Hà gia - Hà Lâm thở dài - gia chủ luôn bận rộn với công việc của liên đoàn nên rất ít khi chú tâm tới chuyện của gia tộc. Gần đây gia chủ có ý định truyền lại vị trí gia chủ cho con cháu của mình nên đại tiểu thư luôn cố gắng biểu hiện bản thân.
Hắn quay lại nhìn Hà Lâm 1 chút, tại sao ông ta lại đi kể cho hắn chuyện này?
- Thân là phận nữ nhi nên đại tiểu thư luôn cảm thấy mình bị xếp sau các vị thiếu ra, hơn nữa ở trên đại tiểu thư còn có rất nhiều những vị thúc bá của cô ấy nữa - Hà Lâm không để ý ánh mắt của hắn mà tiếp tục nói - đây là 1 nhiệm vụ quan trọng nhất mà đại tiểu thư được gia chủ giao cho nên cô ấy không muốn khiến cho gia chủ phải thất vọng...
- Kịch! - tiếng mở cửa xe lại vang lên lần nữa.
Trong lúc Hà Lâm còn đang thao thao bất tuyệt thì hắn đã ra khỏi xe rồi, hắn không rảnh mà ngồi nghe mấy cái câu chuyện máu chó trong đại gia tộc này.
- Cô ta nói rằng hôm nay tên Trương Phàn gì đó tổ chức tiệc ở đây sao? Nếu như tên đó được Trương Bá Phong yêu quý nhất thì hẳn là hắn sẽ biết lão già kia ở đâu - hắn thầm nói.
Muốn tìm được vị trí của bữa tiệc hoàn toàn không khó chút nào, chỉ cần đi về hướng mà Hà Nguyệt cùng Vương Linh Nhi đã rời đi sau đó tìm về nơi ồn ào nhất là được rồi.
- Tiểu đệ đệ!!!
Bỗng nhiên khi hắn đang đi thì hắn lại nghe thấy tiếng gọi từ cách đó không xa.
Khi hắn quay sang thì liền thấy được 1 khuôn mặt quen thuộc, Phạm Băng Băng. Lúc này Phạm Băng Băng đang mặc 1 bộ váy trễ ngực màu vàng nhạt và đứng cạnh 1 cô gái khác cũng hết sức xinh đẹp với chiếc váy ren màu trắng.
Trương Hinh Dư Lv 3
Trương Hinh Dư à? Sao cái tên này hắn nghe có chút quen quen nhỉ?
Trong lúc hắn còn đang ngờ ngờ về cô gái xinh đẹp kia thì Phạm Băng Băng đã kéo tay cô ấy đi tới gần.
- Không ngờ lại có thể gặp được đệ ở đây - Phạm Băng Băng vui vẻ nói - sao đệ lại tới Bắc Kinh vậy?
- Đệ tới đây có chút việc để giải quyết - hắn nói xong thì quay sang nhìn Trương Hinh Dư - còn vị tỷ tỷ này là…
- À… đây chính là hảo tỷ muội của tỷ tỷ, tên là Trương Hinh Dư.
Sau khi suy nghĩ 1 lát thì hắn bất chợt nhớ ra, Trương Hinh Dư… không phải là bạn gái trước của tên Lý Thần, người mà sau này sẽ hẹn hò với Phạm Băng Băng hay sao?
Trước đây hắn không phải là người quá chú tâm vào những chuyện của giới giải trí đặc biệt là giới giải trí Trung Quốc thì hắn lại biết càng ít nên phải mất 1 lát hắn mới nhớ ra được.
Trương Hinh Dư, là 1 người đẹp của xứ Hoa vốn có những scandal không mấy tốt đẹp về chuyện tình ái.
- A… thì ra là Trương Hinh Dư đó - hắn bật thốt lên.
Khi nghe được hắn nói ra câu này thì bỗng nhiên khuôn mặt của Trương Hinh Dư hiện lên vẻ buồn bã lẫn tức giận.
- Tiểu đệ đệ, không phải là đệ cũng tin vào những tin đồn nhảm nhí đó chứ? - Phạm Băng Băng bỗng lên giọng với hắn.
- Tin đồn gì kia? - hắn nhìn thái độ của Phạm Băng Băng như là gà mẹ đang bảo vệ gà con thì có chút ngạc nhiên.
Thông tin duy nhất mà hắn biết là 1 chút về cuộc tình tay 3 của 2 người và cái tên Lý Thần gì đó kia thôi nhưng đó cũng là chuyện xảy ra vào khoảng năn 2015 rồi, còn chuyện trước đó hắn đâu có chú ý tới.
- Đệ không biết thật sao? - Phạm Băng Băng nghi ngờ hỏi.
- Biết gì chứ?
- Cách đây không lâu, tên Ngô Trác Hy khốn kiếp đã tung tin đồn nhảm về Dư Dư rằng muội ấy đã lén tung hình ảnh đang nằm trên giường của tên khốn đó lên mạng - Phạm Băng Băng nói với đầy vẻ tức tối - rõ ràng là tên khốn đó có ý đồ xấu với Dư Dư nhưng không đạt được do Dư Dư luôn từ chối nên mới giở trò bẩn thỉu đó ra để hạ thấp danh dự của muội ấy.
Hắn cũng không có nhiều hứng thú lắm về mấy cái chuyện đấu đá trong giới giải trí này nhưng hiển nhiên là nếu như có kẻ muốn hãm hại người mà hắn quan tâm thì hiển nhiên là hắn sẽ nhúng tay vào.
- Cần đệ đi xử lý tên Ngô Trác Hy gì đó không? - hắn nói.
- A không cần đâu - lúc này thì Trương Hinh Dư lên tiếng, cô không hiểu rõ lắm về người bạn của người tỷ muội này lắm nên không muốn gây thêm rắc rối.
- Dư Dư đừng lo, tiểu đệ đệ lợi hại lắm đó - Phạm Băng Băng liền quay qua hắn nói - nhất định đệ phải dạy cho tên đó 1 bài học nhớ đời… nhưng đừng có làm quá tay nha…
Phạm Băng Băng đã tận mắt nhìn thấy hắn đánh bật 1 thân cây nặng cả tấn bằng 1 tay thì hiển nhiên là lo sợ rằng hắn sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của tên Ngô Trác Hy kia.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------