Hắn kịp thời xuất hiện ở nơi này đương nhiên là bởi vì hắn biết rõ 1 trong những mục tiêu mà tên Euclid này nhắm tới chính là Rossweisse.
Tên Euclid này mang trong lòng 1 sự ngưỡng mộ tột cùng dành cho chị gái của mình là Grayfia. Nhưng khi Grayfia lại trở thành người thân cận nhất của Sirzechs, kẻ mà Euclid cho rằng không xứng đáng với 2 chữ ác ma.
Thực chất ra Euclid chỉ là đang ghen tị tới Sirzechs khi mà người chị gái mà hắn ta luôn ngưỡng mộ lại phản bội lại niềm tin của gia đình và đi theo Sirzechs.
Trong lần chạm trán trước đây Euclid đã vô tình được chạm mặt Rossweisse. Mái tóc bạc của Rossweisse làm cho Euclid nhớ tới hình ảnh của Grayfia nên hắn ta liền nổi lên lòng ham muốn chiếm đoạt cô ấy.
Trước đây với sự có mặt của hắn nên Euclid không dại gì mà bén mảng tới gần Euclid bởi chỉ cần tên này xuất hiện ở gần hắn sẽ lập tức phát hiện ra.
Lần này khi biết được 3 trong số những con Tà Long mạnh nhất là Grendel, Ladon và cả Aži Dahāka thì ngay lập tức Euclid liền tham gia vào đội ngũ vây quét học viện Auros. Sau đó thì mọi chuyện tiếp diễn như vừa rồi.
- Sekiryuutei, ngươi…
Euclid còn đang định nói điều gì đó thì bất ngờ trước mặt hắn ta xuất hiện 1 chùm sáng chói lòa nhấn chìm toàn bộ thân thể của hắn ta.
- Xoạt!!!
Luồng khí công ba do hắn bắn ra lập tức kết liễu tính mạng của Euclid mà không để cho tên này kịp mở miệng. Hắn không muốn phải tốn thời gian vô ích để lải nhải với tên này, một khi hắn đã quyết định giết ai thì hắn sẽ thực hiện điều đó 1 cách sớm nhất có thể.
Walburga còn đang mang thái độ hờ hững đứng bên cạnh quan sát thì cũng bị shock khi nhìn thấy Euclid tiêu biến ngay trước mắt mình.
Không đợi Walburga làm ra hành động gì thì hắn đã xuất hiện ở trước mặt cô ta rồi.
- Hự!!!
Walburga ăn 1 đấm của hắn vào bụng thì lập tức cảm thấy cơ thể mình như bị cả hành tinh đâm phải và nhanh chóng mất đi tri giác. Hắn vung tay 1 cái thì Walburga lập tức biến mất và chỉ để lại 1 cây thánh giá nhỏ được hắn cầm trên tay mà thôi.
Cây thánh giá này chính là Incinerate Anthem, Sacred Gear của Walburga và là 1 trong 3 Longinus mang tính biểu tượng của Thiên Chúa Giáo là cây thương True Longinus, chén thánh Sephiroth Graal và thánh giá Incinerate Anthem.
Incinerate Anthem là 1 Sacred Gear khá đặc biệt khi nó không cần tới vật chủ để tồn tại như những Sacred Gear khác, điều này giống như là Sacred Gear Regulus Nemea của Sairaorg. Thậm chí Incinerate Anthem còn có thể được chuyển giao cho 1 người chủ mới chỉ cần bản thân Sacred Gear này hài lòng với người đó kể cả khi mà người chủ cũ vẫn còn chưa chết.
Đó chính là lý do mà hắn tước đi Incinerate Anthem của Walburga, so với cô ta đã được hắn đưa vào trong đảo thiên đường thì có 1 người hắn nghĩ sẽ cần tới Sacred Gear này hơn.
………
Sau khi hắn xuất hiện thì trận chiến tại học viện Auros kết thúc khá nhanh, đám Tà Long cùng với thành viên Qlippoth chẳng hề có chút cơ hội nào khi chống lại hắn đã bị đánh cho tan tác. Toàn bộ đám Tà Long đều đã bị hắn diệt hồn khiến cho chúng mất đi khả năng phục sinh còn về phần đám thành viên Qlippoth thì bị bắt làm tù binh theo ý của Sona để có thể tra khảo thêm thông tin về Qlippoth.
Có điều trong khi bọn hắn bận chiến đấu ở nơi đây thì thành phố trên không Agreas đã bị Rizevim đánh cắp thành công. Mặc dù đây là do hắn cố tình thả cho lão ta hành động nhưng quả thật phải công nhận là động tác của chúng rất nhanh chóng.
Cũng phải thôi vì nếu không nhanh thì chủ nhân của thành phố đó là Ajuka Beelzebub sẽ phát hiện ra và lập tức chạy tới.
Ajuka cũng là 1 siêu ác ma giống như Rizevim và Sirzechs nên nếu anh ta có mặt thì kế hoạch của Rizevim sẽ bị phá sản.
Sau khi trận chiến kết thúc thì học viện Auros đã lại trở lại hoạt động như bình thường, những vị phụ huynh không có nhiều sức mạnh sau khi được nhìn thấy những giáo viên là ác ma cao cấp thể hiện sức mạnh của mình thì liền bị thuyết phục và liền bắt đầu ghi danh cho con cái của mình tham gia vào học viện với hy vọng con mình có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Sau khi hết ngày hôm đó thì bọn hắn liền lên đường trở lại nhân giới vì ngày mai đã là thứ 2 và bọn hắn lại phải tới trường rồi.
Lúc này học kỳ thứ 2 cũng đã sắp kết thúc (trường học ở Nhật Bản có tổng cộng 3 học kỳ) và sắp tới kỳ nghỉ đông rồi.
Vào mấy ngày này thì bỗng Irina nói rằng thiên đàng có lời mời bọn hắn tới chơi trong dịp lễ Giáng Sinh sắp tới đây. Mọi người ở đây kể cả là Xenovia trước đây thuộc phe nhà thờ thì cũng chưa bao giờ được tới thiên đường vì nơi đó chỉ dành cho các linh hồn và thiên thần mà thôi.
Mọi người đều hết sức hứng thú với chuyến đi tới thiên đàng lần này và bắt đầu chuẩn bị đồ đạc. Vài ngày trước kỳ nghỉ lễ thì hắn bỗng gọi Irina ra gặp mặt riêng 1 lát.
Irina thấy hắn muốn gặp riêng mình thì thái độ của cô dần trở nên có chút kỳ quái.
- Issei-kun, cậu muốn gặp mình phải không…? - Irina xuất hiện trước mặt hắn với thái độ hơi bẽn lẽn, cô cứ cúi mặt thấp xuống và ngoắc mấy ngón tay vào nhau tỏ vẻ bối rối và hồi hộp.
- Đúng vậy Irina, mấy ngày trước tại học viện Auros mình đã đoạt được 1 Sacred Gear rất mạnh từ tay của 1 thành viên Qlippoth - hắn lấy ra Sacred Gear của Walburga và đưa tới trước mặt của Irina - nó là Incinerate Anthem, 1 trong 13 Longinus do Chúa tạo ra. Mình nghĩ cậu thân là 1 thiên thần sẽ rất thích hợp với sức mạnh thần thánh ở bên trong cây thánh giá này.
- A…
Irina hơi há hốc mồm nhìn hắn nhưng không phải là vì ngạc nhiên khi hắn đưa cho cô Longinus mà dường như là không ngờ tới việc hắn muốn gặp riêng cô lại là vì thứ này.
- “Thì ra cậu ấy muốn đưa mình thứ này sao? Irina, mày đang nghĩ gì vậy, Michael-sama đã nói là nếu như muốn tiến tới với Issei thì phải nhờ tới sự giúp đỡ của ngài ấy kia mà…”
Trong lúc Irina còn đang mơ tưởng linh tinh thì hắn liền nhét cây thánh giá vào tay của cô khiến cô bừng tỉnh. Hắn cũng không biết Irina nghĩ gì, mặc dù có thể đọc được suy nghĩ nhưng hắn rất hạn chế sử dụng khả năng này. Cũng không phải là vì hắn quan tâm đến sự riêng tư của người khác mà chỉ đơn giản là hắn thấy làm vậy sẽ khiến cuộc sống trở nên không còn thú vị nữa. Bởi vậy nên trừ khi hắn chủ động đọc suy nghĩ của người khác nếu không thì kỹ năng này của hắn sẽ được đóng lại.
- À cám ơn cậu nhé… - Irina đã tỉnh lại và nhận lấy Incinerate Anthem mà hắn đưa cho sau đó vội vã bỏ đi.
Hắn cũng chỉ thấy phản ứng của Irina là lạ mà thôi chứ không quá để tâm đến.
………
Sau khi buổi lễ bế giảng kết thúc học kỳ 2 chấm dứt thì hắn không tới câu lạc bộ như mọi khi mà là cùng với tất cả những thành viên của câu lạc bộ cùng nhau trở về nhà.
Lần này để đi tới thiên đàng bọn hắn sẽ không sử dụng tới ma trận dịch chuyển như khi đi tới những nơi khác vì xét cho cùng thì ma trận này được thành lập nên từ phép thuật của ác ma mà thiên đàng lại là nơi cư ngụ của Chúa và các thiên thần nên những gì liên quan đến ác ma đều sẽ tự động bị bài trừ.
Không chỉ riêng ác ma mà bất kể những thứ gì không thuần khiết đều sẽ không thể tiếp cận được với thiên đàng trừ khi đạt được sự cho phép của thiên thần.
Hôm nay bọn hắn đứng chờ người của thiên đàng tới đón ở trong phòng họp ở trên tầng 6 của dinh thự Hyoudou. Sau khi chờ được 1 lát thì 1 đoàn thiên thần dưới sự dẫn dắt của Griselda, lá Q của Michael đã xuất hiện tại phòng họp này.
Đoàn thiên thần này hôm nay tới đây là có công việc ở nhân giới bởi sắp tới lễ Giáng Sinh rồi. Sau khi phân công xong xuôi thì Griselda mới bắt đầu dẫn bọn hắn lên thiên đàng.
Lần này bọn hắn sử dụng ma trận dịch chuyển của thiên đàng được vẽ lên bởi Irina. Griselda sau đó phát cho mỗi người bọn hắn 1 chiếc vòng hào quang nhỏ và bảo mọi người đội nó lên đầu.
Chiếc vòng hào quang này là thứ sẽ cho phép những ác ma như bọn họ có thể bước chân vào thiên đàng, nó có tác dụng như 1 chiếc vé thông hành vậy.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi thì Griselda bắt đầu phát động ma trận. Ma trận dịch chuyển của thiên đang có vẻ khác với ma trận của ác ma khi mà nó tạo thành 1 cột sáng bắn thẳng lên trời (đương nhiên là không ai ở bên ngoài có thể nhìn thấy) và 1 cánh cửa thang máy xuất hiện.
Bọn hắn tiến vào bên trong chiếc thang máy và nó lao vọt đi với tốc độ ánh sáng và chỉ trong chớp mắt mọi người đã xuất hiện trên 1 đám mây và xung quanh là 1 không gian trắng xóa nhưng lại không hề có cảm giác chói mắt chút nào.
Một cánh cổng bằng vàng khổng lồ đứng sừng sững trước mặt bọn hắn bắt đầu hé mở, Griselda và Irina bước tới trước và ra hiệu cho bọn hắn đi theo.
- Chào mừng mọi người đến với thiên đàng.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 887: CĂN PHÒNG ĐẶC BIỆT
Irina là 1 thiên thần chuyển sinh thì cũng nắm rõ về thiên đàng nên bây giờ cô ấy đang giới thiệu cho bọn hắn về nơi này.
Thiên đàng có tất cả là 7 tầng được xếp từ thấp đến cao với tầng 1 cũng là nơi mà bọn hắn đang đứng đây là tầng thấp nhất của thiên đàng.
Tầng thứ nhất là nơi cư ngụ của những thiên thần cấp thấp. Irina mặc dù cách đây không lâu đã được tăng cấp lên thành thiên thần 4 cánh nhưng cô vẫn thuộc đội Brave Saint của Michael nên cùng với những Brave Saint khác có trách nhiệm bảo vệ thiên đàng vì thế vẫn phải đóng quân ở tầng thứ nhất.
Tầng thứ 3 chính là nơi được gọi là “thiên đàng” theo quan niệm ở nhân giới, nơi này là nơi sinh sống của những linh hồn con người đã chết sau khi được luyện tội sẽ tới nơi này và có cuộc sống vĩnh cửu.
Tầng thứ 4, nơi này chính là nơi được gọi là vườn địa đàng mà Adam và Eve đã từng sống trước khi ăn trái cấm.
Tầng thứ 5 nơi sinh sống của những thiên thần cao cấp hơn, cũng là nơi đặt những công nghệ của thiên đàng như công nghệ chế tạo Brave Saint chẳng hạn. Riêng Michael và những thiên thần tối cao khác thì hiện đang ở tầng thứ 6 của thiên đàng.
Tầng thứ 7 là tầng cao nhất thì đương nhiên phải là nơi cư ngụ của Chúa rồi. Có điều sau khi Chúa biến mất thì tại tầng thứ 7 chỉ còn sót lại hạch tâm của hệ thống do Chúa tạo dựng nên và nay được Michael và các thiên thần tối cao vận hành mà thôi.
Thông qua những chiếc thang máy tương tự như cái vừa dùng để đi lên đây thì bọn hắn đã tới được tầng thiên đường thứ 6.
Dưới sự dẫn đường của Griselda thì bọn hắn đã được đưa tới gặp Michael. Và sau đó thì hắn còn được chạm mặt vị thứ 2 trong số tứ đại thiên thần tối cao là Gabriel.
Gabriel được gọi là người phụ nữ mạnh nhất thiên đàng và đồng thời cũng sở hữu 1 vẻ đẹp cực kỳ thần thánh.
Là tạo vật hoàn mỹ do Chúa tạo ra Gabriel sở hữu vẻ đẹp mà không 1 người phụ nữ nào có thể sánh ngang, dường như cô ấy là sự tập hợp của mọi nét đẹp của người phụ nữ. Đặc biệt là vị trí được miêu tả nhiều nhất về Gabriel trong bộ truyện này thông qua góc nhìn của Issei đó chính là bộ ngực của cô ấy.
Bộ ngực của Gabriel quả thật là lớn nhất trong số những cô gái mà hắn từng gặp trong phó bản này. Kể cả khi so với những cô gái của hắn thì chỉ có 1 số ít người như Mikumo mới sở hữu bộ ngực lớn xấp xỉ như Gabriel.
Gabriel là 1 trong số những lý do mà hắn đồng ý đi tham quan thiên đàng vào hôm nay bởi theo cốt truyện thì đáng ra hắn phải gặp mặt Gabriel từ lâu nhưng cho tới tận hôm nay hắn mới gặp được. Trong mắt hắn thì vẻ đẹp của Gabriel đáng giá gấp vạn lần những thứ khác.
………
Chuyến đi tham quan thiên đàng khá là thuận lợi, sau khi bàn với Michael về tình hình hành động của Qlippoth gần đây thì bọn hắn dành chút ít thời gian để tham quan xung quanh thiên đàng 1 lát. Đặc biệt là lợi dụng được bản tính lương thiện, trong sáng và ngây thơ của Gabriel thì việc hắn chủ động kết thân với cô không gặp phải bất cứ trở ngại nào.
Hắn để ý thấy độ hảo cảm của Gabriel đối với những người khác là cực kỳ cao ít nhất phải là 80 điểm trở lên, và sau 1 thời gian tiếp xúc thì độ hảo cảm dễ dàng tăng lên tới 90 thậm chí là 95 hay 100 cũng không phải là không có. Có lẽ đây là biểu hiện của sự thuần khiết tới mức tận cùng khi mà Gabriel không hề mang 1 chút ý nghĩ xấu nào về bất cứ ai khiến cho cô ấy rất dễ mở lòng với người khác.
Hiện tại thì độ hảo cảm của Gabriel đối với hắn đang là 90 điểm bởi lẽ bọn họ mới chỉ gặp nhau lần đầu thôi mà, 90 điểm đã là cao ngoài sức tưởng tượng rồi khi mà hắn chưa hề gây được ấn tượng gì mạnh đối với Gabriel cả.
Về đến nhân giới thì buổi tối ngày hôm đó bỗng Rias nói là muốn trở về thăm gia đình 1 chút và sẽ đi 1 mình. Hắn thì không có ý kiến gì còn mấy người Akeno thì 2 mắt lập tức sáng lên như phát hiện ra cơ hội hiếm có vậy.
Kể từ khi Rias trao thân cho hắn thì có rất nhiều đêm hắn đã cùng Rias lén đi sang 1 phòng khác để hành sự khiến cho mấy cô gái khác cảm thấy nóng nảy.
Hôm nay Rias đã trở về thăm nhà nên mọi người đều trở về phòng mình để chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho đêm nay.
Hắn cũng đã sớm nhận ra hành vi của mấy cô gái nên mừng ra mặt, hắn vốn đã định triển khai bước cuối cùng với họ từ lâu rồi mà chẳng qua là chưa có cơ hội, xem ra đêm nay hắn có thể hưởng thụ cảm giác trái ôm phải ấp mà lâu rồi hắn chưa làm.
Sau bữa tối thì hắn đi tắm và trên đường trở về phòng của mình, vốn là hắn đang thử đoán xem ai sẽ là người chủ động trước thì bỗng nhiên Irina xuất hiện trước mặt hắn trong bộ đồ ngủ.
Là Irina sao? Cô ấy là người mà hắn cho rằng ít có khả năng nhất vì nếu như Irina quan hệ với hắn thì cô ấy sẽ bị biến thành thiên thần sa ngã.
- Mau đi với mình… - Irina không chờ hắn lên tiếng mà lập tức kéo tay hắn chạy về phía phòng của mình. Cô ấy sợ rằng những người khác sẽ phát hiện ra.
Khi tới trước cửa phòng Irina thì hắn lập tức nhận ra điểm khác thường so với mọi ngày. Cái nắm cửa của Irina có hình dáng và màu sắc khác hẳn so với cái nắm cửa của các căn phòng khác trong dinh thự Hyoudou.
Thì ra là thế!
Hắn nhận ra cái nắm cửa này là gì, nó chính là cái nắm cửa do Michael tạo ra để kết nối với 1 không gian đặc biệt nơi ảnh hưởng của hệ thống do Chúa tạo ra không chạm tới từ đó mà 1 thiên thần như Irina có thể quan hệ với 1 người mang thân phận ác ma như hắn mà không bị sa ngã.
Vốn dĩ cái nắm cửa này sẽ được cha của Irina mang đến nhưng không ngờ là Michael lại trực tiếp giao nó cho Irina.
Hắn nhìn thấy vẻ mặt lấm lét pha chút ngại ngùng của Irina thì buồn cười và cùng cô tiến vào bên trong không gian được kết nối bởi nắm đấm cửa này. Hắn đã sớm quyết định sẽ thu lấy trinh tiết của những cô gái trong căn nhà này nên cho dù là ai tới trước cũng không phải vấn đề gì to tát.
Không gian này không lớn lắm, chỉ khoảng 4-50 mét vuông, ngang với 1 căn phòng bình thường trong dinh thự Hyoudou. Nó được thiết kế gần giống như 1 căn phòng của khác sạn tình yêu với 1 chiếc giường lớn hình tròn ở giữa phòng với 1 tấm bảng điều khiển được gắn ở thành giường cứ như là những chiếc giường trong những khách sạn tình yêu vậy.
- Ise… Ise-kun… - khi đã cùng hắn tiến vào bên trong thì Irina lại bắt đầu tỏ ra bối rối và ngượng ngùng.
Hắn đương nhiên không phải là Issei, hắn sẽ không ngu ngốc đến mức ngồi nói chuyện hồi bé với Irina khiến cho cô ấy mất đi quyết tâm hiến dâng mình cho hắn, việc đó có thể để sau khi hắn hoàn thành chính sự cũng được.
- Irina, em đẹp lắm… - hắn đưa tay vén mái tóc của Irina và vuốt nhẹ gò má của cô.
Irina vốn chỉ là 1 thiếu nữ ngây thơ thêm vào việc là 1 con chiên ngoan đạo nay là 1 thiên thần chuyển sinh nên hoàn toàn không có chút kinh nghiệm gì về việc này. Hắn từng bước dẫn dắt Irina và tháo bỏ bộ đồ ngủ trên người cả 2 ra và ngã xuống chiếc giường tình ái kia.
Chiếc rèm mỏng tự động buông xuống che khuất đi 2 thân hình đang quấn lấy nhau.
(Mình vốn định viết chương .5 ở đoạn này nhưng do Group hiện chưa ổn định lại được nên tạm thời phải cắt chương này đi vậy, mọi người thông cảm nhé.)
………
Buổi sáng ngày hôm sau hắn tỉnh dậy với 3 cơ thể mềm mại ở bên cạnh mình.
Không phải 1 mà là 3!
Buổi tối hôm đó khi hắn tiến vào căn phòng đặc chế này thì các cô gái lập tức bị mất dấu của hắn. Mấy cô gái lập tức chia nhau ra để đi tìm hắn và khi đó Xenovia và Asia vốn rất thân thiết nên đã cùng nhau đi tìm.
Vốn dĩ Xenovia và Asia muốn đi gọi cả Irina để cùng nhau đi tìm hắn do cả 3 là bộ 3 thân thiết nhất trong nhà.
Nhưng không ngờ khi đi tới phòng của Irina và vặn nắm đấm cửa đặc biệt do Michael trao cho Irina thì bọn họ đã tiến vào trong căn phòng đặc biệt kia và chứng kiến cảnh hắn đang cày cấy trên thửa ruộng của Irina.
Thấy Xenovia và Asia xuất hiện thì hắn liền kéo cả 2 vào cuộc và biến cả 2 cô thiếu nữ thành phụ nữ trong đêm đó.
Đến trưa ngày hôm đó Irina, Xenovia và Asia mới cùng hắn đi ra khỏi căn phòng kia. Mấy cô gái còn lại phát hiện sự thay đổi của 3 người có phần tương tự với sự thay đổi của Rias nên đã nhanh chóng phát giác ra.
Bọn họ không ngờ rằng bộ 3 nhà thờ được cho là thuần khiết nhất thì đã lại nhanh chân hơn bọn họ 1 bước trở thành người phụ nữ của hắn rồi. Dưới sự bất bình và có cả hâm mộ nhưng không hề có sự ghen ghét, đố kỵ thì các cô gái lập tức loạn thành 1 đoàn và đùa giỡn với nhau trong phòng bếp.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 888: TRIHEXA (1)
- Cái gì? Thiên đàng bị Qlippoth và đám Tà Long tấn công? - Rias nghe Irina nói lại thông tin mà cô vừa nhận được từ phía các thiên thần thì kinh ngạc thốt lên.
Chỉ vài ngày sau khi mấy người bọn hắn tới tham quan thiên đàng thì Irina bất ngờ nhận được lời nhắn từ Griselda rằng vào ngày hôm trước thiên đàng bỗng nhiên bị tấn công.
Cuộc chiến đã nổ ra 1 cách cực kỳ bất ngờ, vốn dĩ thiên đàng là 1 nơi được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt và bất kỳ kẻ xâm lăng nào cũng đều phải tiến vào tầng thiên đàng thứ nhất. Cách duy nhất để đi lên tầng cao hơn đó chính là thông qua chiếc thang máy mà bọn hắn đã từng sử dụng.
Chính vì vậy nên tầng thứ nhất của thiên đàng có rất nhiều thiên thần và toàn bộ các đội ngũ Brave Saint, lực lượng dưới trướng của Tứ Đại Thiên Thần Tối Cao và là biệt đội sở hữu sức chiến đấu mạnh nhất của thiên đàng cũng đóng quân ở tầng này.
Có điều lần này đám Qlippoth lại thông qua 1 con đường mà ít ai nghĩ tới khiến cho thiên đàng trở tay không kịp.
Trong hệ thống tín ngưỡng của Thiên Chúa Giáo thì ngoại trừ những linh hồn thuần khiết được đưa thẳng lên thiên đàng hay là linh hồn của những kẻ phạm phải lỗi lầm không thể tha thứ đã bị tống xuống hỏa ngục thì những linh hồn khác đều phải tiến vào nơi luyện tội là luyện ngục (Limbo hay Purgatory).
Sau khi được thanh tẩy mọi tội lỗi thì những linh hồn này sẽ được đưa thẳng lên tầng thứ 3 của thiên đàng để sinh sống cùng những linh hồn khác có chung tín ngưỡng.
Lần này đám Qlippoth đã phá cánh cổng nối liền giữa luyện ngục và tầng thứ 3 của thiên đàng và xông qua đó.
Còn lý do tại sao đám Qlippoth lại tiến được vào trong luyện ngục thì gần như tất cả mọi người đều đã đoán ra được câu trả lời.
Chính là do kẻ được xưng là vị thần của cõi chết, Hades.
Hades là kẻ duy nhất có khả năng tìm ra được lối vào luyện ngục bởi bản thân của lão ta là kẻ cai quản linh hồn của người chết. Mặc dù luyện ngục không nằm trong thần hệ Hy Lạp nhưng với sức mạnh của mình Hades vẫn có thể tìm ra được.
Lúc trước Hades đã từng hợp tác với Khaos Brigade nên lần này việc lão ta giúp đỡ Qlippoth cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.
Lần tấn công này được dẫn đầu bởi Rizevim, lão ta đã cùng Michael chiến đấu ở tầng thứ 3 của thiên đàng.
Mặc dù Michael mạnh hơn Rizevim và thêm vào việc nay anh ta là người điều khiển hệ thống và nơi cả 2 chiến đấu là sân nhà của Michael thì đáng ra anh ta phải áp đảo Rizevim 1 cách dễ dàng mới đúng.
Nhưng do việc nơi 2 người chiến đấu là tầng thứ 3 của thiên đàng nên Michael không thể phát huy được toàn bộ sức mạnh. Trong lúc chiến đấu Michael còn phải để ý bảo vệ cho các linh hồn ở tầng thứ 3 nên chỉ có thể cầm chân được Rizevim mà thôi.
Nhưng sau khi chiến đấu 1 hồi thì bỗng Rizevim cùng đám Qlippoth lại rút lui.
Sau đó Michael mới biết được mục đích thật sự của Rizevim khi dẫn quân tấn công thiên đàng.
Thứ mà Rizevim nhắm tới là thứ được gọi là trái cấm trong vườn địa đàng, trái tri thức và trái sinh mệnh. Trong đó trái tri thức là thứ mà Adam và Eve đã ăn để rồi bị Chúa đuổi khỏi vườn địa đàng.
Theo lý thì cái cây đã sinh ra 2 loại trái này đã mất đi khả năng này từ lâu nhưng qua lời của Rizevim thì Michael mới biết rằng mẹ của Rizevim là Lilith, người vợ trước của Adam đã lén giấu đi 2 loại trái này và đem chuyện này nói lại cho con trai mình biết.
Hôm nay Rizevim đã thành công lấy được 2 loại trái mà mẹ mình lén giấu và rời khỏi thiên đàng.
………
Vài ngày sau cuộc tấn công của Qlippoth thì thiên đàng đã trở lại đúng theo quỹ đạo của nó, lần đó với sự ra mặt của Michael cùng với mục đích chính của Rizevim không phải là phá hoại nên thiên đàng cũng không gặp phải sự tàn phá nghiêm trọng nào cả.
Ngày hôm nay hắn và mấy cô gái đi tới bệnh viện mà Valerie đang nằm và gặp mặt Azazel. Cách đây không lâu bên phía thiên đường đã đồng ý đưa cho bọn họ 1 mảnh vỡ nhỏ của chiếc chén thánh nguyên thủy để giúp đánh thức Valerie.
Bên phía Grigori đã tiếp nhận mảnh vỡ này và chế tạo nó thành 1 chiếc vòng cổ ma pháp để giúp cho việc phục hồi của Valerie sẽ diễn ra nhanh hơn.
Ngay khi được Gasper đeo vào chiếc vòng cổ do Azazel trao cho thì Valerie liền tỉnh lại sau cơn hôn mê dài. Sau đó Valerie được mấy người bọn hắn đưa trở về nhà do nguyện vọng của cô là muốn được sống cùng Gasper.
(Đoạn này skip qua 1 số tình tiết vì mình muốn end map này sớm)
………
Vào ban đêm hắn mở mắt ra và nhìn lên trần nhà, xung quanh hắn là Rias, Akeno, Asia, Yuumi…
Mới vừa này dưới sự công kích của mấy người Akeno, Yuumi, Gasper, Koneko… do đã quá nóng lòng khi thấy Irina, Xenovia và Asia đã trở thành người phụ nữ của hắn thì bây giờ tất cả những cô gái sống trong căn nhà này đều đã thực sự thuộc về hắn.
Hắn ngồi dậy và nhìn về phía góc giường, ở đó Ophis đang ngồi im lặng nhìn về phía xa xăm.
- Đó là thứ mà các ngươi nói đó sao? - Ophis nói - ta cảm thấy được thứ sức mạnh khủng khiếp đó, không hề thua kém gì ta và Great Red…
Hắn thở dài 1 tiếng và nhìn theo hướng mà Ophis đang để mắt tới, hắn không nghĩ rằng nó lại mạnh đến như vậy. Hắn vung tay lên 1 cái và ngay lập tức toàn bộ các cô gái ngoại trừ Ophis đều biến mất, bọn họ đã được hắn đưa vào trong đảo thiên đường.
- Đi thôi… - quanh thân hắn xuất hiện bộ giáp Long Cốt, đây có thể nói là lần đầu tiên hắn chủ động kích hoạt trạng thái hữu hình của bộ giáp này.
Hắn đưa tay ra cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ophis sau đó cả 2 cùng biến mất.
…….
Hắn và Ophis hiện ra trên không trung ở ngay phía trước của 1 hòn đảo đang bay lơ lửng ở trên không, đó chính là thành phố đã bị đánh cắp bởi Qlippoth, Agreas.
Trước khi tới đây hắn đã đưa toàn bộ mấy người Sona và những cô gái khác vào trong đảo thiên đường vì hắn không lường trước được hậu quả do trận chiến này gây ra.
Lúc này Agreas đang trôi lơ lưng trên bầu trời của 1 không gian hoàn toàn tách biệt, nếu như không phải vừa rồi khí tức của nó khi mới thức tỉnh là quá lớn thì hắn đã không thể phát hiện ra được nơi này.
Nhưng bây giờ trên hòn đảo này lại hoàn toàn không có 1 ai cả, có vẻ như là bọn chúng đã rời đi trước khi bọn hắn kịp tới.
Địa điểm mà chúng hướng tới là đâu? Với việc mỗi 1 thần hệ đều sở hữu 1 không gian riêng khiến hắn gặp khó khăn trong việc quan sát những giới này. Như vậy hắn chỉ có thể tự mình đi tìm mà thôi.
Hắn lập tức đánh vỡ hàng rào của Minh Giới và tiến vào trong vì hắn không có thời gian để đi theo con đường thông thường.
Hắn xuất hiện bên trên lãnh địa của Ác ma nhưng lúc này hắn lại không cảm nhận được khí tức của bất kỳ vị ma vương nào cả. Sau đó hắn bỗng tìm được khí tức của Grayfia, ngay lập tức hắn đã dịch chuyển tới gần cô.
- Grayfia-san, Sirzechs-niisan đã đi đâu rồi? - hắn nhìn thấy Grayfia đang bình thản ngồi trên ghế thì hỏi.
Nhưng ngay tức khắc hắn đã nhận ra có điều gì đó không đúng ở Grayfia.
- Ise-kun, cậu tới có việc gì vậy? - Grayfia nhìn thấy hắn thì tỏ vẻ mừng rỡ giống như là gặp lại tình nhân vậy.
Có điều chính vì vậy nên hắn mới cảm thấy kỳ quái. Trước đây mặc dù độ hảo cảm của Grayfia đối với hắn là khá cao nhưng do bản thân cô ấy đã có Sirzechs nên việc thể hiện ra thái độ như hiện nay là không thể nào.
- Cô gái này bị thôi miên… - Ophis nhìn Grayfia và nói.
Hắn cũng nhận ra điều đó, và thông qua dấu vết ma lực thì hắn biết được rằng người đã thôi miên Grayfia chính là Sirzechs.
Sirzechs đã sử dụng phép thuật để thôi miên Grayfia khiến cho cô ấy quên mình đi. Và khi hình bóng của người chồng bị xóa nhòa thì dưới sự tác động của hệ thống tình yêu của Grayfia đã tự động chuyển sang người mà cô có độ hảo cảm cao nhất đó chính là hắn.
Có vẻ như sau khi phát hiện ra việc Trihexa đã thức tỉnh thì Sirzechs quyết định dấn thân vào 1 cuộc chiến cam go và quyết định hy sinh bản thân mình nên anh ta mới làm như vậy để giúp cho Grayfia được an toàn.
- Grayfia, em sẽ đưa chị tới 1 nơi an toàn, chị không cần chống cự đâu - hắn nói.
Grayfia vẫn chưa hiểu rõ tình hình cho lắm nhưng với tình cảm hiện tại mà cô dành cho hắn thì cô hoàn toàn không hề nghi ngờ hắn chút nào.
Hắn đưa Grayfia vào đảo thiên đường xong thì liền đi tìm mẹ của Rias và mẹ của Ravel rồi đưa cả 2 người họ vào trong đảo thiên đường luôn.
Nếu như Sirzechs đã rời đi thì hẳn là do Minh Giới đã nhận được lời cầu cứu tới từ nơi khác, mà khả thi nhất chính là thiên đàng, vị đồng minh trong cùng thần hệ với họ.
Xác định được tọa độ không gian của thiên đàng hắn và Ophis liền biến mất khỏi Minh Giới.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 889: TRIHEXA (2)
Lúc này đây trái đất đã biến thành 1 bãi chiến trường hay nói đúng hơn là 1 đống đổ nát. Trong cuộc chiến của các thần hệ chống lại con quái vật của ngày tận thế, Trihexa (666), thì không có nơi nào còn được an toàn nữa.
Tứ Đại Ma Vương của Minh Giới, các lãnh tụ của Grigori, các Thiên Thần Tối Cao cùng hợp tác với đội quân tới từ thần hệ Bắc u của Odin; Zeus cùng các vị thần từ thần hệ Hy Lạp; Thần Sáng Tạo Brahma, thần Vishnu cùng 7 vị thần khác tới từ thần hệ Hindu và hàng loạt những thần hệ khác cũng góp mặt trong trận chiến lần này.
Các vị thần tối cao cùng nhau phối hợp chiến đấu khiến cho đám quân của Qlippoth bị đánh tan tác. Việc này không có gì đáng ngạc nhiên cả nhưng cho dù đám quân của Qlippoth có chết sạch đi chăng nữa thì thứ nguy hiểm nhất đang đe dọa tới sự tồn vong của trái đất là Trihexa thì các vị thần lại không thể làm gì được.
Mỗi 1 vị thần tối cao ở đây như Michael, Zeus, Odin, Brahma… đều sở hữu sức mạnh còn vượt qua cả Nhị Thiên Long nhưng đứng trước sức mạnh khổng lồ của Trihexa thì bọn họ lại trở nên hoàn toàn bất lực.
- Chết tiệt thật, sao con quái vật này lại mạnh đến như vậy… - Odin cầm trên tay cây thần thương Gungnir của mình và ôm lấy vết thương trên bụng cằn nhằn - chẳng lẽ Ragnarok (ngày tận thế trong thần thoại Bắc u) sắp tới thật rồi sao?
- Bây giờ thì ta đã hiểu tại sao Chúa trong Kinh Thánh chỉ có thể phong ấn nó chứ không thể tiêu diệt nó hoàn toàn - Zeus đứng cách đó không xa nói.
Mọi người lập tức lâm vào sự im lặng, một lát sau thì 1 người có 4 đầu, 4 gương mặt và 4 cánh tay cao tới hàng trăm mét thở dài và nói:
- Michael, có lẽ chúng ta nên làm theo kế hoạch dự phòng.
…
Có thể thấy được sự căng thẳng của những vị thần khác khi nghe người này nói vậy.
- Ngài Brahma nói đúng, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài hy sinh bản thân đâu - Vishnu, vị thần bảo hộ trong Tam Thần Hindu (Trimurti) nói.
- Được rồi, hãy làm theo kế hoạch đó đi, những kẻ đã già nua như chúng ta thì phải nên biết hy sinh cho những thế hệ trẻ - Odin hít 1 hơi thật sâu và nói - chỉ hy vọng rằng tất cả chúng ta hợp sức lại có thể thi triển được phép thuật phong ấn mà Chúa trong Kinh Thánh từng sử dụng.
- Đừng tự hạ thấp mình như vậy, một phép thuật phong ấn mà thôi, có gì khó cơ chứ - Zeus kiêu ngạo nói - cùng lắm là bỏ cái mạng già này của chúng ta để sử dụng nó là được.
Michael thấy những vị thần khác đã hạ quyết tâm thì cũng gật đầu và lấy ra chiếc chén thánh mà vừa rồi những vị thần đã cướp lại được sau khi kết liễu Rizevim.
- Ta sẽ cầm chân Trihexa, mọi người hãy mau chuẩn bị đi - thân hình khổng lồ của Brahma lập tức lao về phía Trihexa và tấn công nó.
Nhưng vào lúc này dường như Trihexa đã đoán được ý đồ của các vị thần nên nó ngay lập tức phân tách ra thành nhiều phần. Mỗi 1 cái đầu của Trihexa đều biến thành 1 con quái thú và lao về phía các vị thần.
Sức mạnh của Trihexa quá vượt trội khiến cho Brahma không thể chống đỡ được lâu, ngay sau đó đã có vài vị thần phải lao lên để chống trả kiếm thời gian cho Michael chuẩn bị.
- Serafall, cô hãy quay trở về đi - bỗng trong lúc này Sirzechs lại quay qua nói với Serafall - trong trường hợp chúng ta phong ấn Trihexa thành công thì Minh Giới vẫn cần có 1 người lãnh tụ, Tứ Đại Ma Vương không thể toàn bộ biến mất được.
- Tại sao lại là tôi? Nếu nói về 1 người lãnh đạo thì Ajuka thích hợp hơn tôi nhiều - Serafall phản đối yêu cầu của Sirzechs.
- Lần này mặc dù chúng ta tìm được ra cách để phong ấn Trihexa nhưng không chắc rằng nó sẽ thành công, bản thân tôi và Sirzechs đều là siêu ác ma nên sức mạnh của chúng tôi là cần thiết cho phép phong ấn này - Ajuka nói với Serafall - thứ cho tôi nói thẳng, sức mạnh của cô là thấp nhất trong Tứ Đại Ma Vương nên cô là người duy nhất không cần thiết.
Serafall hít 1 hơi thật sâu và không nói gì, Ajuka không hề nói nặng lời chút nào cả mà anh ta chỉ đang nói sự thật mà thôi. Hơn nữa Serafall hiểu rằng Ajuka cố tình nói vậy để khiến cho cô đồng ý quay trở về và không tham gia vào nhiệm vụ tự sát này cùng bọn họ mà thôi.
Mặc dù muốn đóng góp sức lực nhưng Serafall biết rằng Minh Giới cần phải có người lãnh đạo, bên phía thiên thần thì Michael cũng đã yêu cầu Gabriel ở lại trấn thủ thiên đàng và Azazel cũng đã lựa chọn xong người kế vị cho mình.
Những vị thần ở đây đều đã hoàn thành việc an bài hậu sự nên ngay khi Michael ra hiệu rằng mọi thứ đã chuẩn bị xong thì ngay lập tức các vị thần đã tiến vào vị trí của mình bên trong ma trận.
- Lên nào!!!
Các vị thần đứng tại các giao điểm của 1 ma trận bao phủ xung quanh đám phân thân của Trihexa và bắt đầu truyền thần lực của mình vào đó để kích hoạt phép phong ấn.
- Hự…
Nhưng ngay khi vừa mới bắt đầu thì đã có những vị thần thuộc hàng yếu kém trong số những vị thần ở đây ngã gục xuống sau khi bị rút cạn thần lực.
- Chết tiệt thật, không thể tin được rằng ông ta đã có thể vận hành phép phong ấn khủng khiếp này 1 mình - Odin cắn răng nói khi cảm thấy thần lực của mình bị rút đi cực nhanh.
Các vị thần tối cao khác cũng phải thán phục trước sự hùng mạnh của Chúa khi mà với 1 mình đã vận hành được 1 phép phong ấn mà hàng chục vị thần tối cao đang phải vất vả lắm mới duy trì được.
Các vị thần không hề nghi ngờ gì về việc bản thân mình sẽ mất mạng sau khi bị phép phong ấn này rút cạn thần lực nhưng bọn họ đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước rồi.
Serafall đứng ở phía xa nhìn vào ma trận khổng lồ bao phủ một vùng rộng lớn nhốt toàn bộ phân thân của Trihexa bên trong. Bản thân cô có thể cảm nhận được luồng thần lực khổng lồ đang lưu động trong đó, cô cảm thấy ma lực của bản thân là quá nhỏ bé khi so với thứ sức mạnh đang duy trì ma trận.
- Vậy ra đây chính là sự khác biệt giữa 1 ác ma và 1 siêu ác ma sao? - Serafall lẩm bẩm - với trận thế như vậy thì Trihexa đã hết đường thoát rồi…
Ở bên trong ma trận Trihexa cũng đã cảm nhận được luồng khí tức khổng lồ kia, luồng khí cực kỳ quen thuộc mà nó ghét cay ghét đắng đã phong ấn nó suốt hàng chục nghìn năm nay lại xuất hiện.
- GÀO!!!!!
Trihexa gầm lên 1 tiếng và ngay lập tức các phân thân của nó liền hợp lại thành 1 thể, bên trong cơ thể nó bắt đầu dâng lên 1 luồng sức mạnh khủng khiếp khiến cho áp lực do nó phát ra khiến cho không gian bị bóp méo 1 cách nghiêm trọng.
Từ trước đến nay trái đất là 1 nơi mà những không gian tách biệt chồng chéo lên nhau, nhưng không gian đó đều được các thần hệ sử dụng làm nơi trú ẩn và giữa những không gian đó thì là Dimensional Gap.
Nay sức mạnh của Trihexa mặc dù chưa phát ra nhưng đã khiến cho những không gian này rung chuyển mãnh liệt, thân là những người đứng đầu các thần hệ thì các vị thần ở đây có thể cảm nhận được không gian của mình đang bắt đầu tan vỡ.
- Không thể nào!?! - các vị thần kinh hãi hô lên khi nhìn thấy không gian xung quanh mình bắt đầu sụp đổ.
Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên khi những vị thần đối diện với sức mạnh đang dâng trào của Trihexa.
- MAU LÊN!!! KÍCH HOẠT PHÉP PHONG ẤN MAU!!!!!!
Cùng 1 lúc các vị thần dồn toàn bộ thần lực của mình đẩy nhanh tiến độ hoàn thành ma trận, chỉ trong chớp mắt mà ma trận đã được hoàn thành và những vị thần cũng đã cạn kiệt thần lực.
Đúng vào lúc này, khi mà mọi người nghĩ rằng ma trận đã được kích hoạt và phát huy tác dụng thì toàn bộ không gian liền rơi vào trong 1 sự tĩnh lặng đến không ngờ.
- Ù Ù Ù!!!!!
Không một sự báo trước nào toàn bộ không gian bắt đầu vỡ vụn ra giống như 1 tấm kính rơi từ trên cao xuống, ma trận phong ấn chỉ còn 1 tích tắc nữa là có thể hình thành lại tan biến đi theo hư không.
Khuôn mặt của các vị thần trở nên xám xịt như tro tàn, thân thể của họ bắt đầu tan vỡ ra thành những mảnh nhỏ theo không gian tan vỡ này.
Serafall không kịp phản ứng trước chuyện này, chỉ mới vài giây trước cô còn nghĩ rằng Trihexa sắp sửa bị phong ấn vậy mà giờ đây phép phong ấn mà bọn họ đã phải dày công chuẩn bị cùng với sự hy sinh của hàng chục vị thần tối cao lại tan biến chỉ trong chớp mắt.
Khi không gian tan vỡ lan dần tới chỗ của Serafall thì cô mới giật mình tỉnh lại nhưng không gian sụp đổ quá nhanh khiến cho bản thân cô không thể nào né tránh thêm vào việc Serafall cũng không biết phải trốn vào đâu bây giờ.
Serafall chỉ có thể bất lực nhìn cái chết đang ập xuống đầu mình mà không thể làm gì hơn được.
- Xoạt!!!
Nhưng ngay trong thời khắc tuyệt vọng đó bỗng cảnh vật trước mắt Serafall lóe lên và sau đó liền biến thành khung cảnh của 1 hòn đảo kỳ lạ nào đó với biển xanh và cát trắng cùng với rất nhiều những cô gái khác.
Thậm chí trong số đó có một số gương mặt mà Serafall cảm thấy rất quen.
- Onee-sama - bỗng Serafall nghe thấy tiếng gọi từ cách đó không xa.
Khi cô quay qua thì bất ngờ nhìn thấy đứa em gái bé bỏng Sona của mình.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 890: TRIHEXA (3)
- GÀO!!!!!
Một tiếng gầm thét vang vọng trong vùng không gian vỡ vụn đang dần khôi phục lại. Thứ khí tức mà Trihexa căm ghét đã biến mất hoàn toàn khiến cho nó cảm thấy cực kỳ phấn khích.
Bây giờ đây Trihexa đã có thể thỏa thích mà tàn phá mọi thứ và đưa thế giới này về với cát bụi đúng như cái tên quái thú ngày tận thế của nó.
Nhưng ngay khi Trihexa đang vui mừng phấn khởi thì bỗng nhiên nó phát hiện ra 1 sinh vật “nhỏ bé” nào đó đang đứng trong vùng không gian chưa kịp khôi phục lại mà lại hoàn toàn không hề bị thương chút nào.
Sinh vật này có hình dáng rất tương tự với những sinh vật mà nó vừa mới tiêu diệt chỉ khác là sinh vật này được bao phủ trong 1 bộ giáp giống như kim loại lóe lên ánh sáng màu đỏ trên nền chiếc giáp màu đen.
Có điều đối với Trihexa thì điểm khác biệt này cũng chẳng có giá trị gì trong mắt của nó, nó chỉ biết là sinh vật này có hình dáng tương tự với đám sinh vật vừa rồi muốn phong ấn nó nên khiến nó cực kỳ chán ghét.
- GẦM!!!!!
Trihexa hét lên 1 tiếng và 1 trong những cái đầu của nó phun ra 1 ngọn lửa với nhiệt độ khủng khiếp có thể cháy ngay cả trong không gian đang tan vỡ không hề có dưỡng khí này.
Trihexa nghĩ rằng muốn tiêu diệt sinh vật này sẽ chẳng có gì khó khăn cho lắm nhưng bỗng nó thấy sinh vật kia chỉ đưa tay lên 1 cái và dập tắt ngọn lửa của nó… không, là nuốt chửng ngọn lửa của nó mới đúng.
Bất chợt, toàn thân sinh vật này bắt đầu phình to lên và biến đổi thành 1 sinh vật to lớn hơn và có ngoại hình khác hẳn vừa rồi. Trihexa có thể nhận ra được loại sinh vật này là gì…
Rồng!!!!
Loài rồng là loài đã tồn tại từ rất lâu nên đến ngay cả Trihexa cũng biết tới nó. Và nếu đã biết được thân phận của sinh vật kia là 1 con rồng thì Trihexa liền trở nên tập trung hơn bởi nó biết loài rồng sở hữu sức mạnh rất lớn và trước đây thậm chí nó đã từng gặp 1 con rồng màu đỏ khổng lồ sở hữu sức mạnh rất lớn.
………
Sau khi hắn đi tới thiên đàng mà vẫn không thấy những người khác đâu thì hắn đã được Gabriel thông báo cho rằng Michael và những người khác đã chủ động đẩy Trihexa vào không gian khác để chiến đấu nhằm tránh gây ra thiệt hại cho thiên đàng rồi.
Khi mà hắn có ý định đi tìm thì bỗng nhiên hắn cảm thấy hàng loạt những không gian như Minh Giới, Địa Ngục, Nhân Giới và thậm chí là cả Thiên Đàng cũng bắt đầu rung chuyển và tan vỡ.
Không chỉ có vậy khi mà các không gian đồng loạt tan vỡ thì hắn ngay lập tức có thể cảm nhận được khí tức của Sirzechs, Michael, Azazel và nhiều khí tức quen thuộc khác đang dần biến mất cùng với 1 luồng sức mạnh kinh khủng mà hắn dám chắc là thuộc về Trihexa đang bùng phát thì hắn không dám chậm trễ 1 chút nào.
Hắn đã nhanh tay đưa Gabriel và Griselda vào bên trong đảo thiên đường để tránh cho họ gặp nguy hiểm khi không gian của thiên đàng bắt đầu sụp đổ.
Đảo thiên đường là 1 không gian riêng biệt được bảo vệ bởi hệ thống nên sẽ không bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của Trihexa.
Không chút chần chờ nào, hắn ngay lập tức lao xuyên qua không gian và tới được khoong gian mà các vị thần đang giao chiến với Trihexa. Đúng lúc đó hắn nhìn thấy Michael và các vị thần đang tan biến cùng với ma trận của họ, chỉ có Serafall đứng ở cách đó khá xa là chưa gặp phải chuyện gì.
Hắn nhìn thấy vết nứt không gian sắp lan tới nơi mà Serafall đang đứng thì nhanh chóng dịch chuyển tới gần và đưa cô vào bên trong đảo thiên đường lánh nạn kịp thời.
Cùng lúc đó thì Trihexa cũng đã nhận ra sự có mặt của hắn và tấn công bằng 1 ngọn lửa ngập trời. Có điều thứ mà hắn không sợ nhất đó chính là phép thuật nguyên tố nên ngọn lửa đó nhanh chóng bị hắn dùng Diệt Long Ma Pháp nuốt chửng và hấp thu sức mạnh.
Không đợi Trihexa kịp tấn công tiếp thì hắn đã nhanh chóng chuyển sang dạng rồng của mình sau khi nhìn thoáng qua đẳng cấp của Trihexa.
- Quan Sát.
Đối mặt với Trihexa hắn bắt buộc phải sử dụng tới skill [Quan Sát].
Tên: Trihexa (666)
Loài: Apocalyptic Beast
Tuổi:???
Giới tính: Không
Hp: 3 583 000/3 583 000
Mp: 2 780 000/2 780 000
Lv 666
STR: 6483
AGI: 4485
VIT: 6893
WIS: 5738
INT: 5885
LUK: 3653
Danh hiệu: Apocalyptic Beast, Emperor Beast of Apocalypse
Kỹ năng: Superhuman Physical Characteristics, Aura, Flight, Breath Attack, Teleportation, Energy Projection, Fire Manipulation, Portal Creation, Spatial Manipulation, Extrasensory Perception, Immortality, Regeneration, Duplication, Creation, Soul Manipulation, Madness Manipulation, Reactive Evolution, Non-Physical Interaction, Astral Projection, Magic Resistance, Existence Erasure…
Một loạt những dòng chỉ số và kỹ năng của Trihexa hiện lên khiến cho hắn phải nín thở.
Hắn chưa bao giờ thấy được kẻ nào có chỉ số lớn đến như vậy!!!
- Con mẹ nó, quả không hổ danh là con quái thú của ngày tận thế… - hắn nghiến răng khi nhìn thấy bảng trạng thái của Trihexa.
Cho dù chuyển sang dạng rồng thì vẫn không có 1 chỉ số nào của hắn có thể ngang bằng được với chỉ số của Trihexa ngoại trừ INT. Mặc dù vậy thì lượng Mp của hắn cũng không cao hơn Trihexa là bao khiến cho lợi thế có được từ danh hiệu Archmage của của hắn bị giảm xuống mức tối thiểu.
Chưa kể qua đống kỹ năng của Trihexa thì hắn biết khả năng kháng phép của nó là cực cao nên dường như điểm mạnh nhất của hắn là phép thuật đã gần như trở nên vô dụng.
Kể từ cái ngày mà hắn sống lại cho tới nay, hắn chưa bao giờ gặp phải 1 đối thủ nào mà hắn nghĩ mình không thể chiến thắng. Nhưng giờ đây hắn đang cực kỳ hoang mang không biết liệu mình có thể chiến thắng được Trihexa hay không…
Trong lúc hắn còn đang choáng ngợp trước chỉ số của Trihexa thì bản thân Trihexa đã đem hắn liệt vào danh sách những kẻ có khả năng ngáng đường mình và nhất định phải bị tiêu diệt.
- GÀO!!!!!
Tiếng gầm rú của Trihexa vang lên và cùng lúc đó 7 cái đầu của nó bắt đầu phun ra những cột năng lượng khổng lồ về phía hắn.
Mật độ năng lượng dày đặc phóng về phía hắn khiến cho hắn trở nên chăm chú hơn.
- Mẹ nó!!! Cùng lắm thì chết thôi!!! - 2 mắt hắn hiện lên chiến ý dày đặc.
Từ khi nào mà hắn là kẻ biết sợ hãi vậy? Từ trước tới nay hắn chưa bao giờ phải lùi bước trước bất cứ kẻ thù nào và Trihexa cũng tuyệt đối không phải là kẻ khiến hắn phải làm vậy.
Cho dù hắn chết dưới tay Trihexa thì có làm sao? Đừng quên rằng hắn hoàn toàn có thể hồi sinh lại trong đảo thiên đường với 1 cái giá chỉ là 1 nửa số exp của Lv hiện tại mà thôi. Mặc dù hiện tại hắn muốn thăng cấp được thì rất khó khăn nhưng chỉ với kinh nghiệm mà đổi lấy 1 cái mạng thì nó thật sự là 1 vụ trao đổi quá hời.
Có được tấm kim bài miễn tử trong tay hắn không còn e ngại gì Trihexa nữa.
- Hyaaaa!!!!!
Hắn thét lên 1 tiếng khiến cho trời đất phải rung chuyển, ngay lập tức xung quanh thân thể hắn xuất hiện 1 vầng hào quang màu vàng óng cùng những tia sét màu xanh lượn lờ xung quanh.
Hắn đã tiến vào trạng thái Super Saiyan 2 trong khi đang ở dạng rồng, hay còn có thể gọi là…
Super Dragon 2!!!!
- GÀO!!!!!
Hắn há miệng phun ra 1 cột năng lượng khổng lồ va chạm với những cột sóng năng lượng do Trihexa phun ra.
- RUỲNH!!!!!!
Một vụ nổ kinh hoàng xuất hiện ở chính giữa nơi 2 luồng năng lượng va chạm với nhau. Lượng năng lượng dày đặc tới nỗi không gian vốn còn chưa được hồi phục lại nay bị xoắn vặn theo 2 luồng sức mạnh.
Mặc dù đứng cách nơi vụ nổ diễn ra không xa nhưng cả hắn và Trihexa đều có thể tồn tại trong mọi môi trường khắc nghiệt nhất nên cả 2 đều không hề hấn gì trước dư âm của vụ nổ.
- Chưa đủ!!!
Hắn gầm lên, hắn biết rằng Trihexa chưa tung hết sức nhưng vừa rồi sức mạnh của hắn vẫn bị áp đảo bởi sức mạnh của nó.
Sự kết hợp của dạng rồng cùng trạng thái Super Saiyan 2 vẫn chưa đủ khiến cho hắn nắm giữ sức mạnh ngang ngửa với Trihexa. Hắn cần phải gia tăng sức mạnh của mình thêm nữa.
Hắn nắm chặt móng vuốt lại và bắt đầu vận toàn bộ sức lực của mình lên.
- Grừ…
Thân hình của hắn bắt đầu trở lên to lớn hơn nữa. Vừa rồi trong dạng rồng hắn chỉ cao có hơn 10 mét mà thôi, nếu như đem so sánh với thân hình cao tới vài trăm mét của Trihexa thì quả thật hắn trông như 1 đứa trẻ sơ sinh đặt cạnh 1 người trưởng thành vậy.
Nhưng lúc này khi hắn bắt đầu chuyển hóa sang dạng Super Saiyan 3 thì thân hình của hắn đã trở nên to lớn gấp nhiều lần. Chỉ sau giây lát thì thân hình của hắn đang lớn ngang với Trihexa, thậm chí còn có vẻ đồ sộ hơn cả nó nữa. Những chiếc vảy rồng dựng đứng lên khiến cho hắn lúc này giống như 1 con nhím khổng lồ vậy.
Super Dragon 3!!!!
Trạng thái hiện tại của hắn thậm chí khiến cho Trihexa cảm thấy được sự uy hiếp. Nó khác hẳn so với cảm giác khi đối mặt với phép thuật phong ấn của Chúa, Trihexa cảm thấy sức mạnh hiện tại hắn thậm chí có thể khiến cho nó gặp phải nguy hiểm về tình mạng.
Thứ sức mạnh hiện nay của hắn khiến cho 1 sinh vật bất tử có khả năng tái tạo vô hạn lại cảm thấy mạng sống của mình bị đe dọa thì đủ hiệu trong trạng thái hiện tại hắn mạnh đến cỡ nào.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 891: TRIHEXA (4)
Trong không gian bao la 2 sinh vật cao tới hàng trăm mét đang chiến đấu hết sức dữ dội.
So với vũ trụ bao la thì 2 sinh vật này thậm chí còn chẳng bằng 1 giọt nước giữa lòng đại dương nhưng dư âm cuộc chiến của cả 2 lại khiến cho “đại dương” này phải dậy sóng.
Hàng loạt những cơn sóng năng lượng lướt đi trong không gian như những ngôi sao chổi va chạm với nhau tạo thành những vụ nổ có sức hủy diệt giống như 1 vụ nổ siêu tân tinh.
Mỗi khi 2 sinh vật này ra tay thì những ngôi sao và hành tinh bên cạnh liền tan vỡ trước sức mạnh của cả 2. Với tốc độ vượt trội cả 2 lướt đi trong không gian giống như khoảng cách là thứ không hề tồn tại.
Chiến trường của cả 2 từ nơi được gọi là trái đất kéo tới vị trí mà con người chưa bao giờ được đặt chân tới. Chỉ cần nơi đâu có dấu chân của 2 sinh vật này thì nơi đó liền trở thành 1 đống hoang tàn đổ nát. Hàng loạt những hệ sao bị tàn phá trước những đòn tấn công tổng lực của cả 2.
Hắn và Trihexa đã chiến đấu trong không biết bao lâu rồi, cả hắn và Trihexa đều hiểu rõ rằng việc tấn công vật lý đơn thuần không đủ để giết chết đối phương cho nên cả 2 liên tiếp sử dụng những đòn tấn công bằng năng lượng.
Với lượng Mp khổng lồ không thua kém gì nhau thì mỗi 1 đòn tấn công chẳng khác gì việc cả 2 dùng năng lượng của cả 1 hành tinh, thậm chí là cả 1 thái dương hệ để tấn công lẫn nhau.
Trận chiến giữa hắn và Trihexa đã kéo dài khá lâu rồi, lúc này kẻ đang bị áp đảo chính là Trihexa khi mà những sát thương kia đều được hắn dùng Manashield để hấp thụ hết còn Trihexa thì lại dùng chính cơ thể của mình để hứng lấy. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng mấy chốc hắn sẽ bào hết được máu của Trihexa.
Nhưng thực chất ra viễn cảnh lại tăm tối hơn như vậy nhiều. Bản thân việc hắn sử dụng Manashield để chắn sát thương giống như là uống rượu để giải khát vậy, càng uống sẽ chỉ càng khát hơn mà thôi.
Dẫu cho lượng Mp của hắn là rất lớn và khả năng phục hồi Mp cũng rất nhanh nhưng so với nó thì việc tiêu hao Mp do phải gánh chịu sát thương lại càng lớn hơn rất nhiều.
Trong khi đó Trihexa mặc dù không có khả năng phục hồi Mp nhanh như hắn nhưng bù lại lượng Mp của nó cũng không hề thấp và tiêu hao cũng thấp hơn hắn rất nhiều.
Một khi mà lượng Mp hồi phục của hắn không thể bù lại được lượng Mp đã mất đi thì Manashield của hắn sẽ trở nên mất tác dụng và khi đó hắn sẽ phải hứng chịu sát thương trực tiếp vào lượng Hp của mình.
Và nếu so sánh về lượng Hp thì hắn thua xa Trihexa cả về số lượng lẫn khả năng hồi phục nhờ vào năng lực phục sinh vô hạn của nó.
Chính vì vậy nên nếu như hắn và Trihexa cùng nhau tiến vào cuộc chiến tiêu hao thì chắc chắn phần thắng sẽ thuộc về Trihexa.
Cho dù chỉ số của hắn có vượt trội thế nào và dạng rồng có đem lại cho hắn nhiều sức mạnh đến đâu thì việc hắn muốn tiêu diệt 1 đối thủ hơn mình tới 200 Lv là chuyện gần như bất khả thi.
Nếu muốn giành chiến thắng trước Trihexa thì hắn phải gây được 1 lượng sát thương đủ lớn, vượt qua ngưỡng phục hồi của Trihexa và tiêu diệt toàn bộ cơ thể vật lý cũng như phần linh hồn của nó để tránh việc nó có thể phục hồi trở lại.
Nhưng hiển nhiên là hắn bây giờ không đủ sức để làm điều đó, chỉ riêng việc áp đảo Trihexa đã là khó khăn lắm rồi.
Nếu muốn làm được điều này thì hắn chỉ có 1 lựa chọn duy nhất mà thôi…
Thực sự thì hắn không muốn chọn cách này 1 chút nào bởi vì hắn không thể lường trước được hậu quả của nó. Nhưng nếu hắn không làm vậy thì việc muốn giành chiến thắng là hoàn toàn vô vọng.
- UỲNHHH!!!!!
Một lần nữa đánh nát cơ thể của Trihexa, hắn đứng ở phía xa và nhìn nó tự động tái tạo lại với tốc độ kinh người thì hắn liền hạ quyết tâm. So với những gì phải đánh đổi thì việc hắn có thể tiêu diệt Trihexa sẽ đem lại cho hắn nhiều lợi ích hơn nhiều.
Không chần chờ nữa, trong lúc Trihexa còn đang bận tái tạo lại cơ thể thì hắn cũng không nhân cơ hội mà tấn công ngược lại hắn bắt đầu tập trung tinh thần để vận khí.
Dạng rồng, Super Saiyan 3… đây đã là những sức mạnh lớn nhất mà hắn có thể sử dụng rồi, còn có thứ gì mà hắn chưa dùng tới sao?
Có!!!
Đáp án đương nhiên là có rồi!!!
- Kaiou-ken x10!!!!!!
Một vầng hào quang đỏ rực xuất hiện và bao phủ xung quanh vầng hào quang màu vàng của hắn, khí thế của hắn lại đang bắt đầu dâng lên cực nhanh.
- A A A…!!!
Với sức mạnh khổng lồ đang được gia tăng thì cùng lúc đó áp lực mà hắn nhận phải cùng ngày 1 lớn hơn. Sử dụng Kaiou-ken ở trạng thái thông thường cũng đã đem lại cho hắn áp lực rất lớn thì phải nén Ki tới mức cực đại và khiến nó bùng nổ sức mạnh.
Giờ đây sức mạnh trong dạng Super Dragon 3 của hắn là cực kỳ to lớn, để có thể nén được lượng khí bao la như vậy thì đồng thời cơ thể hắn cũng sẽ gặp phải càng nhiều rủi ro.
Cấp 2…
Cấp 3…
Cấp 5…
Cấp 8…
Kaiou-ken Cấp 10!!!!!
Toàn thân hắn phát ra 1 luồng sóng năng lượng dày đặc lan tỏa ra xung quanh và nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó.
Trihexa vừa mới tái tạo xong cũng giật mình hoảng hốt trước sự gia tăng sức mạnh đột ngột này của hắn. Trihexa đã thấy hắn liên tiếp gia tăng sức mạnh vào lúc trước và sau 1 thời gian chiến đấu mà không thấy hắn gia tăng sức mạnh nữa thì tưởng rằng hắn đã đạt tới giới hạn nhưng nó không ngờ hắn vẫn có thể tiếp tục tăng lên nữa.
Sức mạnh của hắn lập tức bạo phát lên gấp 10 lần khi nãy, toàn thân hắn bắt đầu run lên bần bật bởi sức mạnh quá mức khổng lồ.
Ting, sức mạnh của bạn vượt quá ngưỡng chịu đựng của cơ thể, xin thuyên giảm sức mạnh
Ting, sức mạnh của bạn vượt quá ngưỡng chịu đựng của cơ thể, mỗi giây sẽ mất 100 000 Hp
Ting, sức mạnh của bạn quá mức hỗn loạn, bạn rơi vào trạng thái [Cuồng Loạn]
Ting, tâm trí bạn bị ảnh hưởng bởi trạng thái [Cuồng Loạn] skill [Tinh Thần Gamer] tự động kích hoạt
…
Việc cưỡng ép cơ thể sử dụng Kaiou-ken khiến cho hắn mất đi khả năng kiểm soát sức mạnh, nhưng nhờ vào skill [Tinh Thần Gamer] thì hắn phần nào lấy lại được sự kiểm soát.
Thậm chí Son Goku cũng đã từng nói là chỉ dám sử dụng Kaiou-ken trong trạng thái Super Saiyan Blue bởi vì trong trạng thái này khả năng điều khiển Ki của cậu ta là cực kỳ hoàn hảo. Mặc dù vậy thì việc sử dụng Kaiou-ken trong trạng thái Super Saiyan Blue cũng chỉ có 10% tỷ lệ thành công và 90% còn lại sẽ là thất bại.
Son Goku đã từng nói nếu như mình sử dụng Kaiou-ken trong bất cứ trạng thái Super Saiyan nào khác mà không phải Super Saiyan Blue thì kết quả chính là cậu ta sẽ gặp phải nguy hiểm tới tính mạng.
Nếu không phải hắn có đủ loại bảo hiểm đi kèm thân thì hắn cũng không dám mạo hiểm sử dụng Kaiou-ken bởi lẽ cho dù dạng rồng của hắn có mạnh đến đâu thì hắn cũng không cho rằng thân thể của mình có thể sáng ngang được với cơ thể của Super Saiyan God.
Dù sao thì so với Son Goku là 1 võ sư chuyên tôi luyện thân thể thì hắn lại là 1 pháp sư chú trọng về phần linh hồn hơn. Bất kể hắn có bao nhiêu thủ đoạn thì muốn 1 pháp sư có thân thể mạnh mẽ như 1 võ sư là điều không thể nào.
…
Cảm nhận được thứ sức mạnh khủng khiếp đang dâng trào trong cơ thể thì hắn liền ngẩng đầu lên nhìn về phía Trihexa, lúc này đây nó đang nhìn hắn với đầy vẻ sợ hãi.
Không chờ đợi Trihexa có động tác gì thì hắn đã xuất hiện trước mặt của nó rồi.
- Phụt!!!!
Chỉ với 1 cái vung tay hắn đã đập nát cơ thể của Trihexa thành 1 đống thịt vụn. Ngay lập tức đống thịt đó đã tụ trở lại thành con quái thú của ngày tận thế, nó nhanh chóng lui ra xa hắn và gầm rú.
So với lúc vừa rồi phải dùng tới công kích năng lượng mới có thể tạo ra tổn thương đáng kể cho Trihexa thì bây giờ chỉ với 1 cái phẩy tay cũng có thể khiến cho nó tan xương nát thịt.
Gấp 10 lần sức mạnh gốc không phải là chuyện đùa, vừa rồi nếu như hắn và Trihexa là ngang tài ngang sức, kể cả là hắn có thua kém Trihexa đôi chút thì giờ đây hắn đã mạnh gấp 10 lần lúc trước, hay có thể hiểu là mạnh gấp 10 lần Trihexa hiện tại.
Với sức mạnh hiện nay hắn hoàn toàn có thể đem Trihexa chơi đùa trong lòng bàn tay nhưng hắn lại không làm vậy.
Như đã nói từ trước thì cơ thể của hắn không thể chịu đựng nổi luồng sức mạnh khủng khiếp này nên mỗi 1 giây hắn sẽ mất đi 100 000 Hp. Lượng Hp mỗi giây hắn có thể phục hồi chỉ là chưa tới 30 000 mà thôi, nếu cứ kéo dài thêm nữa thì chẳng cần Trihexa làm gì hắn cũng sẽ tự mất mạng.
Không dám đợi lâu thêm nữa, hắn ngay lập tức đưa móng vuốt tóm lấy thân thể của Trihexa, nó bị hắn tóm lấy thì gào thét giãy dụa muốn thoát ra nhưng không thể làm gì được trước sức mạnh của hắn.
Ngay khi mà Trihexa muốn tự phân giải bản thân và phân chia những phần lõi của cơ thể để chạy trốn thì hắn đã há miệng ra để lộ 1 quả cầu năng lượng ở bên trong khoang miệng. Năng lượng tập trung bên trong quả cầu dày đặc tới nỗi không gian xung quanh đã bắt đầu sụp đổ.
- UỲNNHHHH!!!!!!!!
Ngay khi hắn phun ra quả cầu đó thì toàn bộ không gian liền bị bao phủ bởi 1 luồng ánh sáng trắng chói lòa.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 892: HÔN MÊ
Toàn bộ trời đất bị bao phủ hoàn toàn bởi 1 màu trắng xóa, chỉ có từ những thiên hà xa xôi mới có thể quan sát được dải ngân hà đang bị bao trùm trong 1 luồng cường quang cực đại.
Toàn bộ dải ngân hà bắt đầu tan rã dưới sức mạnh của hắn, tất cả những gì ở bên trong đó đương nhiên là bao gồm cả Trihexa cũng bị tiêu diệt hoàn toàn không để sót lại 1 chút cặn bã nào.
Đòn tấn công vừa rồi của hắn không chỉ đơn giản là khí công mà còn bao gồm cả ma lực, linh lực, charka và rất nhiều loại sức mạnh tổng hợp lại khiến cho toàn bộ thân xác và cả linh hồn của Trihexa cũng đều bị đánh tan.
Thân thể vật lý tan biến cùng với linh hồn bị tiêu diệt khiến cho Trihexa không còn hy vọng nào để phục sinh lại nữa.
Sau khi tiêu diệt Trihexa thì hắn cũng phải cảm thấy sững sờ trước sức mạnh của mình. Đòn tấn công vừa rồi hắn đã dồn toàn bộ sức mạnh của mình vào đó nên đương nhiên là hắn biết nó sẽ mang theo sức hủy diệt rất lớn nhưng hắn không nghĩ rằng đòn tấn công vừa rồi của mình lại cuốn bay cả dải ngân hà.
Ting, bạn nhận được…
Sau khi Trihexa bị tiêu diệt thì đương nhiên là hắn sẽ nhận được 1 lượng exp cực kỳ khổng lồ rồi. Khoảng cách lên đến hơn 200 cấp độ khiến cho lượng exp mà hắn nhận được từ việc giết chết Trihexa là quá lớn nên những thông báo thăng cấp liên tục vang lên bên tai của hắn.
Hắn đành phải tạm thời tắt thông báo của hệ thống đi để tránh bị làm phiền và tập trung vào việc khác.
Vừa rồi hắn đã lỡ tay phá hoại mất nguyên cả dải ngân hà nên bây giờ hắn cần phải phục hồi lại nó cái đã. Vừa rồi việc lên cấp đã giúp hắn hồi phục toàn bộ lượng Mp của mình rồi.
Với khả năng bây giờ của hắn thì việc tái tạo lại dải ngân hà không phải là việc quá khó khăn, hắn chỉ cần đảo ngược dòng chảy thời gian lại là mọi thứ sẽ được khôi phục, đương nhiên là hắn sẽ không để cho Trihexa được sống lại rồi.
Việc đảo ngược thời gian mặc dù tiêu hao rất nhiều Mp của hắn do phải áp dụng lên toàn bộ phạm vi dải ngân hà nhưng ít ra so với việc sáng tạo lại mọi thứ thì nó vẫn ít hơn và nhanh hơn nhiều.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu tua ngược trở lại và dải ngân hà bắt đầu khôi phục lại trạng thái vốn có của nó. Chỉ trong chốc lát mà mọi thứ đã được khôi phục lại hoàn toàn.
Lúc này hắn đang định quay trở về trái đất của phó bản này thì bỗng nhiên hắn cảm thấy toàn thân mình giống như bị mất đi toàn bộ sức lực vậy.
Bóng tối bao phủ tâm trí của hắn và hắn dần mất đi ý thức của mình.
Trước khi ngất đi hắn chỉ kịp tự thắc mắc 1 câu rằng:
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này!?!
………
Hắn dần mở 2 mắt ra, hắn nhớ rằng lúc trước mình vừa mới khôi phục lại dải ngân hà thì liền bị mất đi ý thức.
Hắn lắc lắc đầu tỉnh lại và tự hỏi chuyện gì đã xảy ra, việc đảo ngược thời gian chỉ tiêu tốn của hắn khoảng gần 1 nửa lượng Mp là cùng nên không thể nào có chuyện việc này là do Mp cạn kiệt gây ra được.
Hắn tạm thời gác lại nghi vấn của mình và nhìn ngó xung quanh thì thấy được 1 khung cảnh cực kỳ quái lạ không hề giống với khung cảnh lúc trước.
- Mình đã hôn mê bao lâu rồi nhỉ…? - hắn thầm nghĩ.
Nơi mà hắn đang ở đây là trong không gian, nếu như không có động lực nào thúc đẩy thì việc trôi nổi trong không gian là rất chậm chạp. Nếu như cảnh tượng trước mắt đã thay đổi hoàn toàn có nghĩa là hắn đã phải hôn mê rất lâu rồi nên dải ngân hà đã tự chuyển động và hắn bây giờ vẫn ở cách vị trí cũ không xa nhưng dải ngân hà thì đã di chuyển được 1 quãng đường dài.
Mặc kệ những chuyện này hắn bắt đầu trải rộng cảm giác của mình ra để tìm kiếm tọa độ của trái đất, hắn muốn quay trở về đó trước rồi mới tìm hiểu mọi việc sau.
- Hả!? - hắn nhíu mày.
Vốn dĩ hắn có thể dễ dàng cảm nhận được mọi thứ ở 1 vùng rất rộng nhưng lúc này đây vùng cảm giác của hắn lại bị thu hẹp lại rất nhiều.
Không chỉ có vậy, hắn còn cảm thấy toàn thân mình trở nên cực kỳ yếu ớt, hoàn toàn không giống với lúc trước.
Không rõ chuyện gì đang xảy ra với mình nên hắn liền mở bảng thông tin nhân vật của mình ra, và ngay khi tấm bảng quen thuộc hiện ra thì dòng trạng thái đầu tiên đập vào mắt khiến cho hắn trợn trừng mắt kinh ngạc.
Tên: Phạm Quang Hiệp (Suy Nhược)
Tuổi: 18
Giới tính: Nam
Hp: 107 000/107 000 (Hp regeneration: 1585/s)
Mp: 198 300/198 300 (Mp regeneration: 4593/s)
Lv 595: 6454 B/15 278 B Exp
STR: 2131--783
AGI: 2137--802
VIT: 2250--842
WIS: 2285--850
INT: 6351--1358
LUK: 1670--738
Điểm tự do: 1750
…
Cái gì!?!
Thứ đầu tiên đập vào mắt của hắn chính là 2 chữ suy nhược màu vàng đất ở ngay bên cạnh tên của hắn.
Sau đó là 1 loạt những dòng chỉ số thấp đến đáng thương hiện lên trong bảng trạng thái của hắn. Với chỉ số hiện tại thì sức mạnh của hắn chỉ bằng khi mà hắn có Lv khoảng hơn 100 gì đó.
Nếu cần có thứ để so sánh thì có lẽ sức mạnh của hắn hiện tại chỉ ngang bằng với 1 vị đội trưởng của Soul Society.
Lý do gì mà hắn lại bị dính phải trạng thái suy nhược thế này???
Sau khi suy nghĩ 1 lát thì hắn liền đưa ra kết luận rằng trạng thái hiện tại của hắn chính là hậu quả của việc sử dụng Kaiou-ken trong trạng thái Super Dragon 3.
Mặc dù khả năng không chế Ki của hắn là cực cao nhưng vẫn chưa thể đạt được tới cấp độ của Super Saiyan Blue nên việc sử dụng Super Kaiou-ken khiến cho hắn lâm vào trạng thái suy nhược tạm thời giống như Son Goku đã từng gặp phải hiện tượng mất kiểm soát Ki sua khi sử dụng Super Saiyan Blue Kaiou-ken lần đầu tiên vậy.
Vốn dĩ việc thăng cấp có thể giúp hắn khôi phục hoàn toàn và loại bỏ mọi trạng thái bất lợi nhưng khi mà hắn thăng cấp thì thời hạn của Super Kaiou-ken vẫn chưa tới mà phải tới khi việc tăng cấp của hắn hoàn thành thì tác dụng phụ của nó lúc này mới ập tới.
Hắn không biết được tác dụng phụ của Super Kaiou-ken sẽ kéo dài trong bao lâu, khi mà hắn đang định ấn vào dòng trạng thái [Suy Nhược] thì bỗng hắn để ý tới 1 con số trên bảng trạng thái.
Trên bảng trạng thái thì mọi con số đều bị giảm xuống rất nhiều nhưng chỉ có riêng 1 dòng duy nhất là đã tăng thêm 1 chút, và đương nhiên đó không phải là đong điểm tự do của hắn mà là…
Tuổi: 18!!!
Tuổi của hắn được tính theo thời gian ở thế giới thực và chỉ khi đã trôi qua sinh nhật của hắn thì số tuổi trên bảng trạng thái mới thay đổi. Cách đây không bao lâu hắn mới sang tuổi 17 sau khi trở về từ phó bản Dragon Ball Z. Hắn tiến vào phó bản này vào khoảng đầu tháng 11, như vậy nếu như hắn lại tăng thêm 1 tuổi nữa thì tối thiểu bên ngoài đã phải trôi qua thời gian 10 tháng rồi.
Mà với lượng Mp khi hắn bắt đầu tiến vào phó bản này là hơn 1,8 triệu thì chênh lệch thời gian giữa phó bản và thế giới thực phải lên đến hơn 6000 lần.
Hắn giật mình trước suy nghĩ này và nhanh chóng mở ra bảng thông báo của hệ thống để kiểm tra thời gian thì ngay lập tức hắn đã thấy được thông báo “mới nhất” của hệ thống là cách đây…
9998 năm!!!
Hắn đã hôn mê trong phó bản này suốt gần 1 vạn năm rồi!!!
Hắn kinh hãi tới mức không thể nói lên lời, 1 vạn năm là con số như thế nào? Cho dù bản thân hắn biết mình là bất tử nhưng hắn cũng chỉ mới sống khoảng 100 năm mà thôi. Vậy mà giờ đây chỉ sau 1 giấc ngủ mà 1 vạn năm đã trôi qua sao???
Khi hắn bắt đầu cảm thấy hoang mang thì ngay lập tức skill [Tinh thần Gamer] lại được kích hoạt khiến cho hắn lấy lại sự bình tĩnh.
Cho dù là 1 vạn năm, nhưng cũng chỉ là 1 vạn năm trong phó bản mà thôi…
Với sự chênh lệch về thời gian thì thế giới hiện thực cũng chỉ mới trôi qua khoảng… 1 năm rưỡi mà thôi.
Hắn hít sâu 1 hơi rồi thở phào. Biến mất 1 năm rưỡi là thời gian khá lâu nhưng so với 1 vạn năm thì thời gian này chẳng khác nào 1 cái chớp mắt mà thôi.
Nghĩ tới đây hắn liền trở nên thoải mái hơn.
- Xem ra mình cũng nên rời khỏi phó bản này thôi - hắn tự nói.
Một vạn năm đã trôi qua, nội dung cốt truyện của phó bản này cũng đã kết thúc từ lâu rồi nên chẳng còn lý do gì để hắn ở lại nơi này nữa.
Dù sao thì trước khi hôn mê hắn đã đưa toàn bộ những người phụ nữ của mình vào bên trong đảo thiên đường rồi nên hắn cũng không có gì phải đắn đó cả. Khi mà hắn ở trong phó bản thì thời gian bên trong đảo thiên thần cũng chỉ trôi với tốc độ tương đương với thế giới thực mà thôi, thậm chí còn chậm hơn 1 chút vì khi hắn thăng cấp trong phó bản này thì lượng Mp của hắn tăng lên khiến cho sự chênh lệch về thời gian trong đảo thiên đường càng trở nên lớn hơn.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 893: THAY ĐỔI
Sau khi thoát khỏi phó bản thì hắn đã nhận được lượng lớn exp và lên tới Lv 620.
Có thể nói phó bản lần này là phó bản đem lại cho hắn lượng exp khổng lồ nhất mà ngay cả phó bản Dragon Ball Z cũng không thể bằng được. Khi tiến vào trong phó bản hắn chỉ mới khoảng Lv 420 mà bây giờ hắn đã tăng lên trọn vẹn 200 Lv liền.
Việc này cũng là nhờ vào việc hắn vượt hơn 200 cấp để kết liễu Trihexa nên mới đạt được thành tựu như vậy.
Với đẳng cấp hiện tại cho dù là Trihexa có phục sinh đi chăng nữa thì hắn hoàn toàn có thể dễ dàng kết liễu nó 1 lần nữa mà không cần phải sử dụng tới Super Kaiou-ken.
Nhưng vấn đề là hắn hiện đang trong trạng thái suy nhược nên việc tăng cấp này cũng chẳng khiến hắn mạnh hơn là bao nên hắn cũng không có hứng thú nhiều với việc lên cấp. Hắn muốn đợi đến khi trạng thái suy nhược này kết thúc thì hắn sẽ kiểm tra và tăng điểm tiềm năng sau. Đến lúc đó với 2000 điểm tự do mà hắn đang có thì chắc chắn sức mạnh của hắn sẽ được gia tăng cực nhiều và hắn sẽ càng tiến lại gần hơn với cột mốc 10000 điểm INT.
Hắn thoát khỏi phó bản và trở lại đảo thiên đường để thăm các cô gái do lúc trước hắn đã hôn mê suốt gần 1 vạn năm nên các cô gái trong đảo thiên đường cũng đã không được gặp mặt hắn suốt gần 1 năm rưỡi rồi.
Khi hắn tiến vào trong đảo thiên đường thì ngay lập tức liền được các cô gái hoan nghênh đón chào. Suốt 1 năm nay phải sống vắng bóng của hắn quả là 1 cực hình đối với những cô gái đã quen với cuộc sống hoan lạc ở trong đảo thiên đường. Vì vậy nên khi gặp lại những cô gái giống như củi khô gặp phải than hồng lập tức bốc cháy.
Hắn dành hẳn ra 1 năm để an ủi những cô gái và sau đó mới rời khỏi đảo thiên đường để trở về thế giới thực.
Cũng may là thời gian chênh lệch giữa đảo thiên đường và thế giới thực được cài đặt dựa theo chỉ số Mp lúc bình thường của hắn chứ không dựa theo chỉ số Mp hiện tại của hắn khi bị suy nhược nên 1 năm ở bên trong đảo thiên đường cũng chỉ là vài tiếng đồng hồ ở thế giới bên ngoài mà thôi.
……
- Anh về rồi đây - hắn xuất hiện ở trong phòng khách và nhìn về phía Linh và Evelyn đang ngồi trò chuyện với vẻ mặt có chút rầu rĩ.
Thấy hắn bất ngờ xuất hiện thì Linh và Evelyn liền sững người sau đó không chờ hắn nói thêm câu nào thì cả 2 người đều cùng lao tới và nhào vào lòng hắn.
- Bấy lâu nay anh đã đi đâu vậy… - 2 cô gái vừa nức nở vừa hỏi hắn.
Lúc trước khi Lv còn thấp thì hắn cũng từng biến mất khoảng vài tuần tới 1 tháng nhưng chưa bao giờ hắn lại biến mất lâu đến như vậy cả.
Nếu như không phải là mấy mẹ con Linh có kết nối linh hồn với hắn thì có lẽ họ đã tưởng rằng hắn gặp chuyện gì bất trắc mà nghĩ quẩn rồi.
Hắn ôm Linh và Evelyn tới ghế sofa và tiến hành an ủi 2 người trong khi họ thì bám chặt lấy hắn như sợ hắn sẽ biến mất lần nữa vậy.
Trong khi hắn đang an ủi 2 cô gái thì bất chợt 1 sinh vật lớn cỡ lòng bàn tay toàn thân phát ra ánh hào quang nhàn nhạt bay thẳng về phía hắn.
Cô bé Fairy Lina bay tới ôm lấy khuôn mặt cắn xé trong khi nước mắt giàn dụa trên mặt, nếu như nói rằng có ai nhớ hắn nhất thì đó không phải là Linh hay Evelyn mà lại là Lina kìa.
Bản thân là thần hộ mệnh của hắn nên việc phải xa cách thậm chí còn làm khô cạn sức mạnh của Lina và khiến cho cô bé biến thành người vô hồn.
- Lina!!!
Từ trên tầng 2 có 1 vài Fairy khác mà hắn đã từng gặp qua bay tới. Fairy cần tới tình yêu thương của chủ nhân để sinh tồn nên trong thời gian hắn vắng mặt Lina đã trở nên suy sụp rất nhiều và dạo gần đây cô bé còn tự nhốt mình ở bên trong căn phòng của hắn nên Evelyn đã phải mời 1 vài người bạn của Lina từ bộ tộc của cô bé tới để động viên.
Ngay khi hắn vừa xuất hiện ở thế giới thực thì thân là thần hộ mệnh của hắn Lina có thể lập tức phát hiện và bay tới. Mấy cô bé Fairy thấy Lina bỗng lao đi thì sợ cô bé sẽ làm gì ngu ngốc nên vội vã đuổi theo thì thấy được cảnh này.
- Hừ cuối cùng anh cũng đã về rồi hả, có loại chủ nhân nào lại bỏ bê thần hộ mệnh của mình suốt cả năm trời như vậy không? - 1 cô bé Fairy có mái tóc màu tím trừng mắt nhìn hắn.
Cô bé này hắn đã từng gặp khi lần đầu tiếp xúc với tộc Fairy, cô bé này chính là người bạn thân nhất của Lina tên là Chloe. Lúc trước khi mới gặp mặt lần đầu thì Chloe còn tấn công hắn khi hắn định chạm vào Lina nữa kìa, có thể thấy cô bé này là kiểu người rất bộc trực và nóng nảy.
Hắn cũng không phản bác gì vì cho dù là không có ý nhưng đây chính là lỗi của hắn.
Sau khi gặp lại hắn thì ngay lập tức Lina liền lấy lại được sức sống và khôi phục lại vẻ nhí nhảnh vốn có của mình, cô bé vui sướng bay quanh hắn suốt cả 1 buổi chiều và phát ra những tiếng cười hết sức vui vẻ.
Buổi chiều hôm đó Linh đã gọi điện cho mẹ mình báo tin hắn đã trở về và Trang ngay lập tức liền bỏ mọi công việc mà mình đang làm để chạy về nhà gặp hắn.
Đêm hôm đó hắn cùng với Linh, Trang và Evelyn đại chiến suốt cả đêm để cho thỏa nỗi lòng nhung nhớ. Lina thì do quá nhớ hắn nên thay vì lén lút quan sát ở bên ngoài thì lại không ngần ngại chui vào trong phòng hắn và không chịu rời đi.
………
Buổi sáng hôm sau hắn thức dậy thì đã là gần trưa rồi, lúc này Linh đang nằm trên ngực hắn còn Evelyn và Trang thì nằm 2 bên gối đầu lên tay hắn mà ngủ say sưa do đêm qua cả 4 người đã đại chiến tới sáng, chỉ có hắn là không cần nghỉ ngơi quá nhiều nên mới tỉnh lại sau vài tiếng mà thôi.
Hắn lặng yên ôm mấy cô gái thêm khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa thì cả 3 bắt đầu ngủ dậy.
Hắn ngồi ở trong bếp nhìn 3 cô gái tất bật chuẩn bị đồ ăn mà cảm thấy 1 cảm giác yên bình khó tả khác hẳn so với lúc mà hắn ở bên trong phó bản.
- Không phải hôm nay mẹ phải tới trường sao? Sao mẹ chưa chuẩn bị gì vậy? - khi cả 4 đang cùng ăn bữa brunch (breakfast + lunch, bữa sáng kết hợp bữa trưa) thì Linh quay qua hỏi.
- Không có vấn đề gì, mẹ là giáo viên huấn luyện thực chiến thôi nên cũng không nhất thiết phải có mặt ngày hôm nay - Trang đáp, cô muốn dành cả ngày hôm nay để ở bên hắn do phải xa cách quá lâu.
- Em làm giáo viên sao Trang? - hắn ngạc nhiên - anh tưởng em đã thôi không làm công tác huấn luyện nữ binh nữa rồi?
Kể từ khi qua Mỹ thì Trang đã giao công việc huấn luyện binh sĩ cho các trưởng lão của môn phái nên hắn mới bất ngờ khi biết cô ấy lại trở thành giáo viên.
- Không phải đâu, đây là 1 ngôi trường khác… - Trang đáp.
- Có khá nhiều thứ đã thay đổi khi anh không có mặt ở đây - Evelyn nói.
- Anh hãy xem cái này đi - Linh đưa cho hắn 1 chiếc smartphone và nói, bây giờ đã là giữa năm 2014 nên smartphone đã cực kỳ phổ biến rồi.
Trong chiếc điện thoại của Linh là 1 đoạn video quảng bá và giới thiệu về 1 ngôi trường nào đó mới được thành lập.
- Trường dạy phép thuật!? - hắn ngạc nhiên khi xem đoạn video này.
Ngôi trường được giới thiệu trong đoạn video là 1 ngôi trường dạy phép thuật và nếu đã làm thành video và đăng lên trên internet thì có nghĩa mục tiêu của nó là hướng tới những người bình thường.
- Sau khi trời đất biến thiên khiến cho càng nhiều người có thể tiếp xúc được với sức mạnh siêu nhiên thì các tổ chức lớn đã lập kế hoạch tiến hành thu nhận và dạy dỗ những người như vậy để có thể bổ sung lực lượng cho bản thân nhằm chống lại đám Tà Giáo - Trang giải thích - và tới mùa hè năm nay thì kế hoạch đó đã chính thức được đưa vào hoạt động. Mỗi 1 thế lực đều lập nên 1 trường học của riêng mình để đào tạo những người này và đương nhiên là bên phía đám Tà Giáo cũng có tổ chức những trường học tương tự chỉ là bọn chúng hành động kín đáo hơn thôi.
Hiện nay sự xung đột giữa phe năng lực giả và đám tà giáo đã trở nên cực kỳ căng thẳng, mặc dù bên phe năng lực giả sở hữu số lượng đông đảo hơn và cũng là bên chiếm được lòng dân hơn nhưng bên phe tà giáo lại có được sức mạnh lớn lao nhờ vào những nghi thức tàn khốc và chưa kể cũng có 1 số lớn những kẻ có dục vọng cao cũng bị chúng dụ dỗ nên cả 2 đều chỉ đang ở thế giằng co và sau nhưng cuộc xung đột không ngừng nghỉ thì cả 2 phe đều cần bổ sung lực lượng.
Sau khi nghe được lời giải thích của Trang thì hắn liền hiểu ra mọi chuyện, dường như thế giới này dưới sự tác động của kết giới do hắn lập ra đang từng bước biến thành 1 thế giới Fantasy rồi.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 894: HỌC VIỆN TRINITY
Lúc này đây hắn và mấy người Trang, Linh và Evelyn đang đứng trên 1 chiếc thuyền lớn dài tới vài trăm mét.
Nhưng điểm đặc biệt là chiếc thuyền này lại bay lơ lửng giữa không trung chứ không phải trôi nổi trên mặt nước như những chiếc thuyền khác. Trên thân chiếc thuyền là 1 biểu tượng đặc biệt được hợp thành từ 3 ký hiệu khác nhau.
Những biểu tượng này bao gồm 1 bàn tay đang cầm 1 thanh kiếm bắt chéo với 1 bàn tay khác đang cầm 1 cây pháp trượng tạo thành 1 hình chóp cùng với biểu tượng 1 bàn tay đang cầm 1 quyển sách cổ được mở ra tạo thành 1 hình tam giác với cây kiếm và pháp trượng, ở giữa thì lại là 1 con mắt cực kỳ sinh động giống như là đang quét nhìn chúng sinh vậy.
Những người bình thường nếu nhìn thấy biểu tượng này có lẽ sẽ lập tức liên tưởng đến biểu tượng của hội kín nào đó nhưng thực chất nó là biểu tượng được hợp lại từ 3 tổ chức năng lực giả lớn nhất thế giới đó là Liên Đoàn Võ Thuật Quốc Tế, Hội Pháp Thuật và Thư Viện Thế Giới.
Ba tổ chức nói trên là lực lượng nòng cốt trong trận chiến với Tà Giáo nên đương nhiên là bọn họ cũng gặp phải nhiều tổn thất về người nhất vì thế việc chiêu mộ lực lượng từ thế giới bên ngoài cũng là do họ khởi xướng.
Cả 3 tổ chức này đã hợp tác với nhau để thành lập nên 1 học viện gọi là học viện Trinity để thu nhận dòng máu mới. Tương tự như vậy thì những tổ chức nhỏ hơn cũng hợp tác để thành lập học viện của riêng họ.
Với sự hấp dẫn của sức mạnh siêu nhiên thì người người nhà nhà đều đổ xô đi đăng ký tham gia vào những học viện này, đặc biệt là khi ma lực trong không khí trở nên dày đặc như hiện nay thì chỉ cần tư chất không quá rác rưởi thì việc trở thành năng lực giả là không quá khó khăn nên mỗi người đều muốn nắm bắt cơ hội có được sức mạnh.
Nhất là khi các học viện cũng không đề ra rằng buộc nào cụ thể đối với các học viên khiến cho nhiều người không nắm rõ được sự thật rằng khi họ đã gia nhập vào học viện thì họ sẽ phải tham gia vào 1 cuộc chiến khốc liệt không có hồi kết.
Nhưng hắn nghĩ cho dù có biết được chuyện này thì với sức hấp dẫn quá lớn của phép thuật cũng sẽ có người đâm đầu vào mà thôi.
Trên chiếc phi thuyền có tới hàng nghìn người đang đứng ở trên đó, nam có nữ có từ những đứa trẻ chỉ khoảng mười mấy tuổi tới những thanh niên đã hai mấy gần 30 cũng có.
Còn về độ tuổi trên 30?
Xin lỗi đi, mặc dù hiện nay việc tu luyện đã trở nên dễ dàng hơn nhưng nên nhớ những người này vốn dĩ không đủ tư chất tu luyện, nay tiêu chuẩn tu luyện được hạ thấp thì cũng cần 1 thời gian nhất định thì họ mới có được thành tựu đáng để nhắc tới nên nếu như độ tuổi vượt quá 30 thì lúc đó những cống hiến mà những người này có thể làm ra không thể bù đắp lại được nguồn tài nguyên đã bỏ ra để bồi dưỡng họ.
Dù sao thì việc đạt tới cấp độ 60 trở lên ngay cả đối với những người đã có đủ tư chất tu luyện từ trước vẫn là rất khó chứ đừng nói gì tới mấy người này, họ có thể đạt tới cấp độ 4-5x đã là rất tốt rồi.
- Đó chính là học viện phép thuật đó sao? - hắn có chút trầm trồ nói.
Trước mặt hắn lúc này là 1 hòn đảo khổng lồ trôi lơ lửng trên bầu trời có diện tích bằng cả 1 thành phố lớn.
Mặc dù bây giờ hắn thừa sức tạo ra những kỳ quan vượt xa thế này hàng trăm hàng nghìn lần nhưng so với cấp độ và nguồn lực ở thế giới thực mà có thể xây dựng nên 1 thành phố khổng lồ trên không thế này cũng là 1 thành tựu đáng nể rồi.
Đám thanh thiếu niên ở trên phi thuyền không có thị lực tốt như hắn thì chỉ thấy được 1 thứ gì đó to lớn trôi lơ lửng trên không trung mà thôi. Nhưng càng tới gần thì khung cảnh của hòn đảo trên không càng hiện rõ ra làm cho đám thanh thiếu niên này trầm trồ xuýt xoa và chạy tới mũi thuyền để quan sát rõ hơn. Nếu không phải đã có vòng bảo hộ quanh chiếc phi thuyền thì có lẽ đã có người bị chen lấn xô đẩy mà ngã khỏi thuyền rồi.
- Chúng ta chuẩn bị đáp xuống học viện Trinity, yêu cầu các học viên trở về chỗ ngồi của mình - một giọng nói nghiêm nghị vang lên.
Giọng nói này vừa vang lên thì ngay lập tức hàng nghìn tên thanh thiếu niên còn đang háo hức lập tức bị lực lượng vô hình kéo trở lại khoang thuyền. Hắn và Linh, Trang, Evelyn đương nhiên là không bị kéo trở về khoang thuyền bởi vì bọn họ không phải là học viên và thêm nữa là phép thuật vừa rồi không đủ sức để tác động lên bọn hắn.
Chiếc phi thuyền nhìn rất cồng kềnh nhưng với sự thúc đẩy của phép thuật thì lao đi trong không khí với tốc độ vượt xa bất cứ chiếc máy bay phản lực nào. Hơn nữa thông qua tấm màn bảo vệ bên ngoài thì phía bên trong chiếc phi thuyền hoàn toàn không phải chịu bất cứ sự ảnh hưởng nào tới từ môi trường bên ngoài.
Nếu muốn thậm chí chiếc phi thuyền này còn có thể bay thẳng ra ngoài không gian như 1 chiếc phi thuyền vũ trụ kìa. Phải nói là công nghệ của thế giới năng lực giả đã bỏ xa thế giới thực lâu rồi.
Không nói linh tinh nữa…
Chỉ sau 1 lát thì chiếc phi thuyền đã dừng lại trên bầu trời của hòn đảo trên không và bắt đầu hạ cánh.
Khu vực “phi trường” được đặt ở 1 góc của hòn đảo nhưng bù lại nó lại có 1 địa thế khá cao nên khi vừa bước ra khỏi nơi này thì các học viên liền nhìn thấy được khung cảnh bao quát toàn bộ học viện.
Nơi này theo nhận xét của hắn là 1 thành phố được phối hợp theo phong cách xây dựng kết hợp giữa cổ xưa và hiện đại. Về chủ thể thì các kiến trúc vẫn mang phong cách tây âu nhưng kết hợp với những vật dụng phép thuật thì nó đem lại cảm giác không hề giống với bất cứ nơi nào trên thế giới, giống như là 1 nơi được gọi là “dị giới” vậy.
- Chúng ta đi thôi - Trang dẫn đường cho bọn hắn đi trước.
Qua sự giải thích của Trang thì hắn biết được toàn bộ hòn đảo này được chia ra thành 4 khu vực khác nhau.
Khu vực phía tây cũng là khu vực mà bọn hắn đang đứng đây là khu quảng trường, nơi đây có đầy đủ những thứ như các cửa hàng buôn bán vật dụng hàng ngày, khi vui chơi giải trí và cũng là nơi tiến hành giao lưu của các học viên. Khu vực phía tây là khu vực chung của học viện bất kỳ học sinh nào cũng có thể đi vào.
Các cửa hàng ở nơi này đương nhiên là sẽ sử dụng 1 loại tiền tệ chung, loại tiền tệ này có thể dùng tiền bình thường để đổi nhưng bị giới hạn mỗi tháng chỉ được đổi tối đa tương đương với 100 USD mà thôi.
Nếu như là bình thường với cuộc sống tại học viện nơi mà thức ăn và chỗ ở là hoàn toàn miễn phí thì 100 USD là thừa đủ cho cuộc sống sinh hoạt trong 1 tháng nhưng nên nhớ đây là học viện dạy phép thuật và võ thuật.
Trong quá trình học thì các học viên sẽ phải tiến hành mua sắm tài liệu học tập nên số tiền kia thậm chí chẳng đủ để tiêu phí trong 1 ngày.
Mặc dù năm học đầu tiên các học viên sẽ được đài thọ toàn bộ số tiền này nhưng bắt đầu từ năm thứ 2 thì sẽ phải tự mình kiếm tiền để phục vụ cho việc học.
Còn về việc các học viên kiếm đâu ra số tiền ấy khi mà số tiền có thể đổi mỗi tháng bị giới hạn như vậy?
Đáp án là làm nhiệm vụ!!!
Các học viên có thể kiếm tiền bằng cách làm những nhiệm vụ do học viện đưa ra. Và không cần hỏi cũng biết những nhiệm vụ này 1 là liên quan đến việc tìm kiếm tài nguyên cho học viện, 2 là phải tham gia vào việc chiến đấu với Tà Giáo.
Bằng cách này các học viên sẽ tự động thành lập 1 mối quan hệ thù địch với Tà Giáo từ khi còn ở trong học viện và khi tốt nghiệp họ sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ việc về phe các tổ chức năng lực giả.
Khu nhiệm vụ được thiết kế đặt ở quảng trường trung tâm của hòn đảo để cho các học viện có thể tiện việc tới đó nhận nhiệm vụ.
Ngoài ra thì 3 khu còn lại của hòn đảo là 3 học viện riêng biệt.
Khu phía bắc là học viện phép thuật do Hội Pháp Thuật phụ trách, khu phía nam là học viện võ thuật do liên đoàn phụ trách. Còn khu phía đông nằm giữa 2 học viện thì là học viện giả kim do Thư Viện Thế Giới phụ trách.
Học viện giả kim còn là khu thư viện chung của cả học viện nhưng ngoại trừ học viên của học viện giả kim thì học viên của 2 học viện còn lại sẽ chỉ được tiến vào khu thư viện chung bị giới hạn mà thôi.
Chính vì vậy nên đừng nghĩ rằng học viên của học viện giả kim sẽ yếu thế hơn 2 học viện còn lại bởi vì họ có thể tiếp xúc với những tầng kiến thức sâu rộng hơn so với những học viên còn lại nhiều.
Tri thức chính là sức mạnh, không phải ngẫu nhiên mà Thư Viện Thế Giới được xếp vào hàng 1 trong 3 tổ chức hùng mạnh nhất thế giới đâu. Thậm chí 2 tổ chức còn lại còn phải có phần nể sợ Thư Viện Thế Giới vì họ không thể biết được những vị giả kim thuật sư kia nắm giữ những loại công nghệ bí ẩn nào.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 895: DẠO CHƠI
Dù là hắn cũng phải thán phục trước độ chịu chơi của 3 tổ chức năng lực giả, quả nhiên không hổ danh là 3 tổ chức đứng đầu giới năng lực giả.
Đám học viên thì khỏi phải nói, bọn họ giống như là lạc vào thế giới huyền ảo mà không biết phải phản ứng thế nào. Ngay cả những học viên lớn tuổi nhất đã gần 30 cũng trở nên ngơ ngác như những thiếu niên thiếu nữ nhỏ tuổi.
Quả thật là các tổ chức đã bỏ công sức ra để xây dựng 1 học viện thực sự chứ không chỉ đơn giản là 1 nơi tạm bợ để huấn luyện những quân tốt thí cho mình.
Họ thực sự muốn đầu tư vào những học viên về cả những năm tháng sau này, họ nhắm tới 1 mục đích cao xa hơn là cái lợi trước mắt. Dù sao thì những người đứng đầu cũng đã sống tới hàng trăm năm và chứng kiến biết bao sự đổi thay của thế giới bên ngoài. Chính vì vậy họ sẽ không bao giờ làm cái chuyện bỏ gốc lấy ngọn cả.
Lần này Trang nhận được yêu cầu trở thành người giám sát tất cả những vị huấn luyện viên của học viện võ thuật. Với sự giúp đỡ của hắn thì ngay cả trước khi trời đất thay đổi Trang cũng đã bước vào hàng ngũ những đại cao thủ của liên đoàn nên sau gần 2 năm kết hợp với việc ma lực (hay linh khí theo cách nói của võ giả) trở nên đậm đặc hơn tạo điều kiện cho việc tu luyện trở nên thuận lợi thì 2 mẹ con Linh và Trang cũng tiến bộ rất nhiều.
Nay Trang đã bước vào hàng ngũ võ học Tông Sư nên để cho cô làm người đứng đầu học viện võ thuật cũng được chứ đừng nói chỉ đơn giản là làm huấn luyện viên trưởng.
Linh thì mặc dù cũng bước vào cảnh giới Tiên Thiên nhưng dù sao thì sức chiến đấu của cô không thể nào bằng được những võ giả Tiên Thiên khác bởi dù sao cô ấy cũng còn quá trẻ nên kinh nghiệm thực chiến còn quá ít chưa đủ để trở thành 1 huấn luyện viên, hôm nay cô chỉ đi cùng để tham quan học viện mà thôi.
Đáng ra Evelyn cũng nhận được 1 vai trò làm giáo sư dạy phép thuật trong học viện vì bản thân cô vốn là 1 pháp sư khá mạnh bởi lẽ dù thế nào Evelyn cũng là cháu gái của đại trưởng lão Hội Phép Thuật. Chưa kể tới việc ngày nào cũng ở bên cạnh và nhận được sự bồi dưỡng tới từ 1 pháp sư tối thượng như hắn thì phép thuật của Evelyn còn tăng tiến nhanh hơn cả 2 mẹ con Trang và Linh nữa dẫu cho việc tăng tiến sức mạnh của võ giả là dễ dàng hơn pháp sư.
Nhưng Evelyn lại từ chối công việc này bởi lẽ đương nhiên là những loại phép thuật mà cô sử dụng đều là những loại phép thuật đặc biệt từ thế giới phó bản được hắn dạy cho nên khó lòng mà đem nó truyền lại cho các học viên được.
Thay vào đó thì Evelyn lại đảm nhận vai trò nghiên cứu dòng phép thuật mới dựa theo những chỉ dẫn mà hắn để lại trước khi tiến vào phó bản Highschool DxD. Và cuối cùng khi hệ thống phép thuật mới này được hoàn thiện phần lớn thì ngày hôm nay học viện Trinity mới chính thức tuyển sinh.
Việc mất hơn 1 năm trời để hoàn thiện hệ thống phép thuật mới này đã là rất nhanh rồi, dù sao Evelyn và những pháp sư hàng đầu thế giới không có nổi 1 góc khả năng tính toán của hắn bởi sự chênh lệch về chỉ số.
………
Hắn đi tới học viện Trinity cũng chỉ là để tham quan đôi chút mà thôi, hắn không có dự định nhúng tay quá nhiều vào những việc này bởi khi đã đạt tới cấp độ của hắn thì thực sự là những việc “trần thế” như thế này không gợi lên nổi sự hứng thú cho hắn.
Mặc kệ cho thế giới bên ngoài kia đang hỗn loạn đến mức nào thì hắn vẫn thản nhiên hưởng thụ cuộc sống an nhàn hưởng lạc của mình. Cho dù sức mạnh của hắn hiện tại đã bị suy giảm đi rất nhiều nhưng trên thế giới này vẫn không hề có bất kỳ ai hay tổ chức nào có thể tạo ra sự uy hiếp cho hắn.
Đừng quên là hắn chỉ bị yếu đi so với sức mạnh của chính hắn mà thôi. Nếu đem so với những kẻ khác thì đừng nói là những người có Lv vượt qua 100 vẫn là hiếm hơn lá mùa thu thì chỉ số của hắn vẫn bỏ ca những người này.
Hơn hết là trái đất nay đã thuộc quyền sở hữu của hắn, hắn hoàn toàn có đủ khả năng xóa bỏ bất cứ kẻ nào hắn muốn. Hắn vẫn là vị thần duy nhất còn tồn tại ở trên trái đất này.
Đã 2 tháng trôi qua kể từ khi hắn trở về từ phó bản Highschool Dxd. Bất kể là hắn đã ở trong đó bao lâu thì thời gian 2 tháng countdown của phó bản vẫn chỉ được tính từ khi hắn thoát khỏi phó bản.
Ngày hôm nay hắn đã có dự định tiến vào 1 phó bản khác để thay đổi không khí sau 2 tháng ở thế giới thực.
Trong 2 tháng này sức mạnh của hắn vẫn chưa được phục hồi nên việc hướng tới những phó bản cao cấp để tiến hành thăng cấp là không thể nào.
Mà nếu không thể thăng cấp thì đồng nghĩa với việc trạng thái suy nhược này chỉ có thể biến mất theo cách tự nhiên. Hắn đã kiểm tra thời gian duy trì của trạng thái này và nó vẫn sẽ còn kéo dài hơn 2 năm nữa.
Trong 2 năm này hắn đừng có mơ tới việc thăng cấp bởi vì với những kẻ đã đạt tới Lv đủ để cung cấp exp cho hắn thì không thể nào tự nhiên chết đi cho hắn nhảy vào kiếm lợi được cả.
Như vậy thay vì đau đầu nghĩ cách tăng cấp thì hắn nên tìm 1 phó bản nào đó để giết thời gian và chờ tới khi trạng thái suy nhược hết hiệu lực thì hơn.
Trong hằng hà sa số những phó bản được tạo ra từ game, anime và tiểu thuyết thì hắn vẫn thiên hướng tìm cho mình 1 phó bản anime hơn. Lý do cũng chỉ đơn giản là vì sở thích cá nhân mà thôi.
Và sau khi lựa chọn 1 hồi thì hắn cũng đã quyết định tiến vào phó bản…
……
- Ào Ào…
Khi hắn mở mắt ra thì khung cảnh xung quanh hắn là 1 màu xanh biếc kéo dài tới tít tận phía chân trời.
Xung quanh hắn toàn bộ đều là 1 màu xanh của mặt biển, hắn nhìn quanh 4 phía mà không thấy gì ngoài nước biển, họa chăng chỉ có 1 hòn đảo nhỏ xíu ở tít phía sau mà nếu không phải sở hữu thị lực kinh người như hắn thì không thể nhìn thấy được.
Lúc này đây hắn đang ngồi trên 1 chiếc thuyền… không biết nó nên gọi nó là thuyền không nữa vì nó quá… nhỏ.
Chiếc thuyền này chỉ dài có hơn 3 mét, rộng khoảng 1 mét rưỡi, nếu đem chiếc thuyền này đặt giữa lòng biển mênh mông thế này thì thực sự là nó quá bé nhỏ.
Chiếc thuyền này nói đúng ra là chỉ dùng để đi đánh cá là cùng chứ không thể nào dùng để đi biển được.
Hắn ngó quanh chiếc thuyền thì thấy được 1 chiếc thùng gỗ cao khoảng hơn nửa mét có vẻ như là đựng nước ngọt để uống cùng 1 bao nhỏ đựng đồ ăn ở trên thân thuyền.
- Bây giờ là thời gian nào rồi nhỉ - hắn đứng dậy và nhìn ngó xung quanh 1 chút.
Bình thường khi tiến vào phó bản thì hắn sẽ được đưa vào khi cốt truyện vừa mới bắt đầu nhưng thời gian cụ thế thì hắn lại không rõ.
Đúng vào lúc này hắn cảm thấy có 1 sinh vật kỳ lạ từ dưới lòng biển đang lao về phía hắn.
- Ào!!!!
Một sinh vật to lớn có cái đầu giống như cá sấu với phần thân phình ra như quả bóng trồi lên khỏi mặt nước. Sinh vật này nhe hàm răng sắc nhọn của mình ra và nhìn hắn với vẻ mặt đắc ý.
Sinh vật này chính là…
Hải Vương!!!
- Vậy ra đây là lúc Luffy mới ra biển thôi sao - hắn lập tức nhận ra con hải vương cùi bắp đã cắn đứt tay Shanks này.
Lúc trước đọc One Piece hắn không thể hiểu được là do tác giả chưa có ý định biến Shanks thành 1 trong tứ hoàng hay con hải vương này có gì đặc biệt mà lại có thể cắn đứt được tay của Shanks sau đó lại bị Luffy đấm bay 1 cách dễ dàng đến thế.
- Mà kệ đi, đừng nói là cắn đứt tay Shanks chứ mày có cắn đứt tay Râu Trắng thì cũng thế mà thôi - hắn đạp chân lên mũi thuyền và nói.
- Uỳnh!!!
Không 1 dấu hiệu báo trước nào toàn thân của con hải vương kia lõm sâu vào giống như bị 1 viên thiên thạch đâm thẳng vào vậy. Toàn thân nó vỡ tung ra làm nhiều mảnh và những miếng thịt vụn thì rơi lả tả trên mặt biển.
Xử lý xong con hải vương này thì hắn quay lại nhìn về phía chiếc “thuyền” của mình. Mặc dù hắn không cần tới thuyền để đi biển những nếu bảo hắn ngồi chiếc thuyền bé tí này tới Đại Hải Trình thì hắn vẫn không hài lòng tí nào.
- Bõm…
Hắn nhảy khỏi chiếc thuyền và dẫm trên mặt nước như trên đất bằng vậy, mặc dù bị suy nhược nhưng nhứ thứ cơ bản như khống chế Chakra thì hắn vẫn dư sức làm được.
- Không biết mình có đủ sức không đây… - hắn hít sâu 1 hơi và hô lên - Senpou - Mokuton: Shichuuka no Jutsu (Tiên Pháp - Mộc Độn: Tứ Trụ Gia chi Thuật)!!!!
Hắn vừa hô lên thì từ lòng bàn tay của hắn trồi ra những khối gỗ lớn và chúng bắt đầu kết nối lại với nhau. Chỉ trong chớp mắt 1 chiếc thuyền gỗ lớn màu đen xuất hiện lừng lững ở trên mặt biển.
Hắn nhảy lên trên thân thuyền và vẫy tay 1 cái thì ngay lập tức 3 chiếc cột buồm trên thuyền liền xuất hiện những tấm vải buồm màu đen và phía trên cùng của khoang quan sát là 1 lá cờ màu đen in hình 1 chiếc đầu lâu và ở bên dưới là 2 thanh gươm bắt chéo với nhau.
Nếu như có người ở thế giới thực nhìn thấy con thuyền này thì sẽ ngay lập tức thốt lên rằng.
The Black Pearl!!! (Tàu Ngọc Trai Đen)
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 896: HẢI TẶC
Biển xanh, mây trắng, những đàn chim hải âu bay lượn trên bầu trời cao, quả là 1 khung cảnh đầy thơ mộng.
Nhưng lúc này trên 1 chiếc thuyền có 1 người thiếu niên đang nằm ngủ trên chiếc ghế tựa của mình mà chẳng quan tâm gì đến khung cảnh xung quanh.
Nguyên cả con thuyền rộng lớn này vậy mà lại không hề có bóng dáng 1 người nào khác ngoài người thiếu niên này vậy mà những vật dụng trên thuyền đều tự chuyển động để vận hành chiếc thuyền giống như 1 chiếc tàu ma vậy.
À cũng không hẳn là không có ai khác ngoài cậu thiếu niên này, còn có 1 đốm sáng nho nhỏ đang bay lượn lờ xung quanh cậu ta nữa, nếu như không phải là giữa ban ngày ban mặt thì mọi người sẽ nghĩ rằng trên con tàu ma này có ma trơi.
- Chủ nhân lười biếng… chủ nhân lười biếng… - đốm sáng nhỏ này bay quanh cậu thiếu niên và phát ra những tiếng hát lanh lảnh.
- Được rồi Lina, để cho anh ngủ chút nào… - hắn đưa tay tóm lấy cổ váy của Lina và nhét cô bé vào trong áo của mình rồi ngáp 1 cái dài.
Lina bị hắn nhét vào trong người thì vẫn không hề bớt nghịch ngợm mà lại luồn lách khắp người hắn.
Không có cách nào khác nên hắn chỉ đành bỏ dở giấc ngủ của mình và lôi Lina ra khỏi áo.
Hắn ngồi chống tay vào cằm với vẻ mặt bơ phờ.
- Biết vậy thì mình đã không làm như vậy rồi… - hắn ngáp 1 cái.
Hôm trước hắn đã dùng Tiên Thuật để tạo ra chiếc thuyền này bởi hắn cho rằng gỗ của Mộc Độn thông thường không đủ rắn chắc để băng qua Đại Hải Trình. Nhưng kết quả là với thể trạng bị suy nhược của hắn thì sử dụng Tiên Thuật là có chút quá sức nên từ hôm qua tới giờ hắn rơi vào trạng thái hết sức mệt mỏi.
Vốn dĩ việc ngủ đối với hắn chỉ là 1 sự hưởng thụ thì nay hắn lại cảm thấy rất buồn ngủ.
- Ưm… - hắn đứng dậy và vươn vai 1 cái, sau khi ngủ cả 1 ngày thì hắn cũng đã dần cảm thấy khỏe khoắn trở lại mặc dù vẫn còn hơi buồn ngủ 1 chút.
Hắn vung tay lên 1 cái, ngay lập tức những chiếc dây thừng trên thuyền như sống lại và bắt đầu di chuyển. 3 cánh buồm màu đen được bung ra toàn bộ và đón lấy những cơn gió biển khiến cho chiếc thuyền lướt nhanh trên mặt biển.
Quả không hổ danh là con thuyền Black Pearl, theo như lời của các nhân vật trong Pirates of the Caribbean thì không có 1 con tàu nào sở hữu tốc độ nhanh hơn tàu Ngọc Trai Đen.
- Mình nên đi đâu đây - hắn gãi đầu.
Thế giới này mặt trời vẫn mọc ở phía đông và lặn ở phía tây nên hắn có thể xác định được phương hướng cơ bản nhưng để tìm được hải trình cụ thể thì rất khó.
Vùng biển này quá mức mênh mông cộng thêm hiện tại tầm quan sát của Kenbun-shoku no Haki đã bị giảm xuống rất nhiều nên hắn gần như là mù đường.
- Luffy chỉ mới khởi hành thôi nên hẳn là mình đang ở giữa East Blue. Như vậy nếu mình đi theo hướng tây nam thì chắc là sẽ tới được Calm Belt, chếch lên trên 1 chút theo hướng Tây hẳn là mình sẽ tới được núi Reverse để tiến vào Grand Line (Đại Hải Trình).
Xác định được hướng đi thì hắn bắt đầu điều khiển con thuyền Black Pearl lướt đi trên mặt biển, với phép thuật thì cho dù chỉ có 1 mình hắn vẫn có thể dễ dàng vận hành 1 con thuyền lớn như vậy 1 mình.
Đi biển là 1 việc hết sức gian nan nhưng ngược lại thì cũng hết sức tuyệt vời đối với những ai có thể chịu được môi trường khắc nghiệt của biển. Có thể 1 phút trước trời còn quang đãng và nắng chói chang nhưng chỉ vài phút sau đó thì lại gặp phải mưa bão liên miên và biển động dữ dội.
Trước sức mạnh của mẹ thiên nhiên thì ngay cả những thủy thủ lão luyện nhất cũng phải ngả mũ đầu hàng và thuận theo ý trời vì nếu cả gan chống lại thì không bao giờ có thể giành được phần thắng.
Kỹ năng hàng hải của hắn gần như là không có nhưng ít ra hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết nên vẫn có thể tránh được những cơn bão nhỏ 1 cách dễ dàng.
- A, đất liền!!! - Lina bỗng hô.
Vài ngày trôi lênh đênh trên biển khiến cho Lina bắt đầu cảm thấy buồn tẻ nên khi nhìn thấy đất liền cô bé liền trở nên háo hức cực kỳ.
- Chúng ta cùng tới đó xem sao nào - hắn vỗ vai và nói.
Lina liền bay tới gần và tóm lấy vai áo của hắn, sau đó thì hắn liền nhún người 1 cái và nhảy vọt về phía trước.
- Bịch!
Chỉ 1 cái nhảy mà hắn đã lao qua vài dặm và đáp xuống đất liền, chiếc thuyền đã được hắn yểm phép nên nó có thể tự mình cập bến được.
- Một thị trấn à… - hắn nhìn ngó xung quanh và nói.
Tiến vào bên trong thị trấn này thì hắn có thể thấy nơi này khá là phồn thịnh nhưng điều kỳ lạ là hắn lại không thấy có 1 bóng người nào trong thị trấn này cả.
- Ở đường trước có tiếng người kìa, chúng ta mau tới đó đi chủ nhân - Lina kéo áo hắn và nói.
Hắn và Lina đi về phía có tiếng người thì từ trên 1 tòa nhà bỏ không có 1 cái đầu nhỏ ló ra và nhìn theo hắn. Hắn đã nhận ra có người ở gần từ lâu rồi nhưng cũng không nói gì mà chỉ tiếp tục đi.
- Hừm… tên lạ mặt này chắc là từ bên ngoài tới, mà sao không thấy có chiếc thuyền nào nhỉ… chẳng lẽ hắn ta bơi đến đây? - bóng người này lẩm bẩm - còn đốm sáng bên cạnh hắn ta là cái gì vậy?
Tự thắc mắc 1 chút thì bóng người này liền chui vào bên trong tòa nhà và biến mất.
Hắn và Lina đi tới gần nơi phát ra tiếng người thì liền thấy được có 1 đám người rất đông đang tụ tập trên tầng thượng của 1 tòa nhà trông có vẻ như là 1 quán bar.
- Ê, có đứa nào xuất hiện kìa mày - 1 đứa trong đám đó nhìn thấy hắn đi tới thì gọi tên bên cạnh.
- Hay là đám dân làng đã chán việc trốn chui trốn lủi rồi nên cho người tới đàm phán với chúng ta - tên bên cạnh phá lên cười.
Đúng lúc này thân hình của hắn lại biến mất ngay trước mắt 2 tên kia khiến nụ cười của chúng cứng lại.
- Xoạt!!!
Hắn xuất hiện ở ngay giữa 2 tên này mà không có 1 dấu hiệu báo trước nào.
- Mày là đứa nào… - 2 tên này vội vã rút đao và súng đang đeo bên hông ra và chĩa vào hắn.
- Đừng có chĩa vũ khí vào tao… - hắn từ tốn nói.
- Cái gì hả thằng ôn con hỗn láo này!!! - tên cầm đao liền vung lưỡi đao lên định chém hắn.
- Uỳnh!!!
Vai của hắn chỉ hơi nhúc nhích 1 chút thôi và tên cầm đao kia đã văng ra xa và va thẳng vào lan can của tầng thượng khiến nó vỡ tan.
!!!
Động tĩnh này khiến cho toàn bộ đám người đang ngồi uống rượu ở đây chú ý tới. Chúng đứng bật dậy và rút vũ khí của mình ra nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn quay qua liếc nhìn tên đang cầm súng chĩa vào hắn 1 cái và bỗng nhiên tên này cảm thấy toàn thân mình như nhũn ra, 2 tay tên này run lẩy bẩy mà làm rơi cả khẩu súng của mình và ngã ra sau với vẻ mặt hoảng loạn.
- Mày là đứa nào mà dám đến địa bàn của băng hải tặc Buggy làm loạn hả!!! - lũ người kia quát lên nhưng lại không dám xông lên sau khi nhìn thấy hắn ra tay.
- Quả nhiên là mình đoán không sai, xem ra đây chính là thị trấn Orange rồi.
Đây chính là thị trấn mà Luffy đã từng đi qua, có vẻ như hắn đã tới nơi này sớm hơn so với cốt truyện 1 chút nên vẫn chưa tới thời gian Nami ăn trộm tấm bản đồ Grand Line của Buggy. Bóng người vừa rồi đã lén theo dõi hắn hiển nhiên chính là Đạo Tặc Miêu Nami (泥棒猫 Dorobō Neko, Nê Bổng Miêu, Nê Bổng có nghĩa là ăn trộm).
- Khá khen cho ngươi khi dám 1 mình xông vào địa bàn của Buggy này đấy - ở dưới 1 túp lều nhỏ Buggy vẫn đang thoải mái ngồi uống rượu ở đó.
Dù sao thì ở East Blue này cũng hiếm có kẻ nào có thể chống lại được Buggy khi mà tên này là kẻ sở hữu trái ác quỷ.
Hắn cũng phải công nhận rằng năng lực của Buggy khá là đáng gờm và cực kỳ thích hợp cho việc đánh lén và ám sát nhưng có điều với tính cách có phần bát nháo của mình thì Buggy lại khó lòng mà phát huy được sức mạnh thật sự của trái Bara Bara no Mi mình đã từng ăn.
Lần đầu khi đối đầu với Luffy thì Buggy đã bộc lộ điểm yếu của mình ra 1 cách quá dễ dàng để rồi bị đánh bại.
- A... Cái mũi to quá!!! - hắn còn chưa nói gì thì Lina liền chỉ thẳng vào cái mũi của Buggy và thốt lên.
Buggy ghét nhất là bị kẻ nào nói mũi mình to bởi vì chính cái mũi kỳ quái này khiến cho tên này phải lựa chọn cái tên chú hề Buggy để khiến kẻ khác nghĩ rằng cái mũi của mình chỉ là mũi giả.
- Oa cái mũi không chỉ to mà còn đỏ chót nữa… trông buồn cười thật đó… - nhưng Lina lại có thể dễ dàng phân biệt được nội tâm 1 người có trong sáng hay không chứ đừng nói tới việc 1 cái mũi là thật hay giả.
Cô bé có thể dễ dàng nhận ra cái mũi của Buggy là mũi thật nên mới ngạc nhiên như vậy.
- Grừ… mày chết với tao con ranh kia!!! - khuôn mặt của Buggy tức giận đến mức đỏ rực lên như muốn xì khói, trông hắn ta lúc này như 1 quả cà chua đỏ chót vậy.
Buggy vung tay lên và cổ tay của tên này liền tách ra và bay về phía hắn, bàn tay đeo găng trắng mở rộng ra muốn tóm lấy Lina khiến cho cô bé hoảng sợ nấp ra sau lưng của hắn.
Bàn tay của Buggy muốn vòng ra sau để bắt lấy Lina nhưng lại bị hắn tóm lại.
- Này đừng có dọa trẻ con chứ - hắn ném ngược bàn tay của Buggy trở lại cho hắn ta.
- Bẹp!!!
Bàn tay đập thẳng vào mặt của Buggy giống như tên này vừa tự tát vào mặt mình vậy.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 897: NAMI
- Tao sẽ giết mày!!! - Buggy tức giận gào thét và lập tức rút ra 2 chiếc dao găm và phóng 2 tay về phía hắn.
Tốc độ bay của 2 bàn tay cầm dao kia trong mắt hắn thật sự chẳng khác rùa bò là bao. Hắn đưa mũi giày của mình đá vào 1 viên sỏi nhỏ trên mặt đất khiến cho bay đi với vận tốc cực nhanh.
- Á Á!!!!
Viên sỏi lập tức đâm trúng hạ bộ của Buggy kia cho tên này đau tới mức cong cả người lại, 2 bàn tay đang bay cũng khựng lại và rơi xuống đất. Buggy nằm co quắp trên đất muốn dùng tay ôm lấy chỗ hiểm nhưng lại phát hiện ra mình không có tay.
- Chết tiệt, chúng mày còn đứng đó nhìn à? Giết nó cho tao!!! - Buggy quát lớn.
- Dạ… vâng, thưa thuyền trưởng Buggy!! - đám thuộc hạ của Buggy liền tỉnh lại và lao tới tấn công hắn.
Có điều đám này cũng chỉ mạnh hơn người thường chút xíu chứ làm gì có tí sức mạnh nào, hầu hết bọn chúng chỉ là chân sai vặt của Buggy và cũng chỉ là có chút kỹ năng dùng vũ khí và chỉ biết đàn áp dân chúng mà thôi.
Chẳng cần phải tốn quá nhiều thời gian thì toàn bộ đám thuộc hạ của Buggy đã đều nằm trên mặt đất, ngay cả Buggy cũng bị hắn đánh gục 1 cách dễ dàng.
- Mày… mày muốn gì… - Buggy có chút sợ hãi nhìn hắn.
Hắn ngồi trên xác của con sư tử của tên thuyền phó và nhìn Buggy nói:
- Tấm bản đồ Grand Line, chỉ cần ngươi đưa nó cho ta thì nể tình ngươi từng là đồng đội cũ của Shanks ta sẽ tha mạng cho ngươi.
- Đừng có nhắc đến cái tên đó trước mặt ta - trên khuôn mặt Buggy hiện lên vẻ tức tối - tấm bản đồ Grand Line đây, cầm lấy và mau cút đi.
Buggy lấy 1 cuộn giấy từ trong áo ra và ném cho hắn. Hắn mở ra nhìn 1 cái để xác nhận sau đó thì đứng dậy rời đi mà không nói 1 lời nào.
Buggy nhìn xung quanh 1 cái rồi đứng dậy bỏ đi.
Hắn đi ngược theo con đường ra tới bến cảng nhưng khi chỉ mới đi được 1 đoạn đường thì liền nghe thấy tiếng gọi vang lên từ đằng sau.
- Này anh bạn gì đó, hãy đợi chút nào!!!
Hắn quay lại thì thấy 1 thiếu nữ có mái tóc ngắn màu cam đang ôm theo 1 cái rương và chạy theo về phía này. Cô gái này không phải là ai khác mà chính là Nami rồi.
- A… hộc hộc… cậu đi nhanh quá làm tôi đuổi không kịp… - Nami dừng lại trước mặt hắn và nói.
Vừa rồi khi hắn đánh nhau với băng hải tặc của Buggy thì Nami đã nhân cơ hội đó chui xuống dưới tầng hầm của quán rượu và trộm lấy đống tài sản mà tên Buggy cất ở dưới đó.
Vốn dĩ tốc độ vơ vét của cải của Nami là cực nhanh nhưng hắn đánh bại băng của Buggy còn nhanh hơn nên khi cô thu thập xong thì hắn cũng đã rời đi rồi.
- Cô…
- Xin tự giới thiệu, tôi là Nami, người chuyên trộm đồ của lũ hải tặc - Nami tự giới thiệu - không ngờ rằng anh lại có thể 1 mình giải quyết toàn bộ băng hải tặc Buggy, nếu chúng ta hợp tác thì có thể kiếm được rất nhiều đấy.
Hắn thấy Nami chủ động như vậy thì hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó thì hắn liền biết được mục đích của cô ấy.
Tấm bản đồ Grand Line.
Ước mơ của Nami chính là được vẽ nên tấm bản đồ thế giới nên bây giờ cô rất muốn có được tấm bản đồ mà hắn mới lấy được từ tay Buggy.
Vốn là hắn định rời đi trước bởi hắn biết tính cảnh giác của Nami rất cao nên dự định sẽ gặp lại cô ở đảo Conomi nhưng nếu như Nami đã chủ động tiếp cận thì hắn cũng không ngại kết bạn.
- Cô là kẻ chuyên trộm của hải tặc sao? Nhưng thật đáng tiếc, tôi lại đang cần 1 hoa tiêu cơ - hắn giả vờ bỏ đi.
- Khoan đã! Tưởng gì chứ tôi cực kỳ thông thạo hàng hải đó, hãy cứ để cho tôi làm hoa tiêu cho cậu - đúng như hắn nghĩ, Nami nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội có được tấm bản đồ Grand Line.
- Được thôi - hắn giả bộ nhìn Nami suy nghĩ đôi chút rồi trả lời.
- Được, hợp tác vui vẻ nhé - Nami nở nụ cười tươi nói.
- Hợp tác vui vẻ - hắn cười thầm.
Thế là Nami liền vui vẻ ôm theo hòm tiền và đi theo hắn vui vẻ cười nói. Nami cũng đã được gặp Lina và hiển nhiên là cũng không thể nào kháng cự lại được sức hút của cô bé Fairy rồi.
- Vậy ra tên cậu là Luffy hả, cậu nói cậu đi tới đây bằng thuyền, vậy thuyền của cậu đâu? - Nami hỏi.
- Thuyền của tôi đang neo ở ngoài bến cảng - hắn đáp.
- Ngoài bến cảng?
Nami hơi nghi ngờ nhìn hắn, lúc nãy cô đã kiểm tra kỹ càng và đâu có thấy chiếc tàu lạ nào ở ngoài bến cảng đâu?
Nhưng khi ra tới bến cảng thì Nami liền trợn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy con thuyền 3 cột buồm đang neo ở ngoài khơi.
- Sao lại thế? Lúc này tôi đâu có thấy con thuyền nào đâu? - Nami không thể hiểu nổi.
- Chúng ta hãy mau lên thuyền nào - không giải đáp thắc mắc cho Nami mà hắn liền ôm lấy vòng eo thon gọn của cô và nhún người 1 cái nhảy lên trên khoang thuyền.
Sau khi đáp xuống khoang thuyền thì Nami liền nhìn ngó xung quanh, Nami cho rằng con thuyền này không thể nào tự nhiên xuất hiện được, hẳn là phải có người nào đó đã đưa nó tới đây.
Hắn cũng không cản Nami nữa mà vẫy tay 1 cái và những sợi dây thừng bắt đầu chuyển động.
- A!!!
Nami nhìn thấy vậy thì giật mình hô lên. Nhưng còn chưa kịp nói gì thì cô liễn sững người trước cảnh tượng tiếp theo.
- Xoạt!!!
Ba cánh buồm đen được bung ra, lá cờ hải tặc màu đen được kéo lên bay phất phới trong gió.
- Hải… hải tặc!?!
………
- Sao thế Nami, cô có gì không thoải mái sao? - hắn nhìn Nami đang hậm hực thì nói.
- Đương nhiên là không thể thoải mái được khi ở cùng 1 tên hải tặc như ngươi rồi, ngươi hãy mau thả ta đi - Nami tức giận nói.
- Ha ha, đã bước lên con thuyền này rồi thì không xuống được nữa đâu - hắn đắc ý cười - cô đã đồng ý hợp tác với tôi rồi, bất cứ kẻ nào dám phản bội hợp đồng thì sẽ phải sống cả đời trong sự nghèo khó… ha ha ha!!
Hắn lập tức đánh trúng điểm yếu của Nami, cô đang rất cần tiền để có thể giải phóng ngôi làng của mình khỏi tay của Arlong. Sau khi nhìn thấy hắn có thể điều khiển nguyên cả 1 con thuyền thì Nami không biết liệu lời nguyền mà hắn nói có phải là thật hay không.
Bản thân Nami thì không quan trọng nhưng nếu như không có tiền thì cô không thể giải cứu làng của mình được.
Hết cách nên Nami đành phải chịu thua mà nhìn hắn 1 cách tức tối.
- Ha ha… được rồi đừng xưng xỉa mặt mày như vậy nữa, đã đến lúc cô phát huy tác dụng của mình rồi đấy - hắn nói - đích đến tiếp theo của chúng ta là làng Syrup trên đảo Gecko.
- Ngươi định tới đó để cướp bóc sao? Đừng có mơ, ta sẽ không giúp đỡ 1 tên hải tặc như ngươi đâu!! - Nami phản kháng quyết liệt.
- Đúng vậy. Chúng ta tới đó để cướp bóc - hắn thản nhiên nói.
- Ngươi…
- Chúng ta sẽ cướp của 1 băng hải tặc đang lẩn trốn trên hòn đảo đó - hắn nói - không phải cướp của hải tặc là điều mà cô yêu thích nhất sao? Nếu lần này thành công đương nhiên là cô cũng sẽ được chia phần.
Nghe hắn nói vậy thì Nami liền im lặng, 1 lát sau thì cô liền nói:
- Thôi được rồi, nhưng nếu như ngươi nói dối thì ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
- Rồi... rồi… sao cũng được - hắn lấy ra tấm bản đồ và ném nó cho Nami.
- A… đây là tấm bản đồ chỉ dẫn tới Grand Line - Nami hô lên.
- Bản đồ thì đương nhiên là phải do hoa tiêu nắm giữ rồi, thứ này giao cho cô đấy - hắn nói xong thì liền nằm lên ghế và thoải mái phơi nắng.
Tấm bản đồ này hắn đã nhớ kỹ rồi, với cả nó cũng chỉ ghi lại 1 mảnh hải vực nhất định của East Blue và con đường tới núi Reverse mà thôi, sau khi tiến vào Grand Line thì tấm bản đồ này cũng sẽ trở nên vô dụng thôi.
Ting, độ hảo cảm của Nami tăng lên 25
- Ừm…
Hắn mở mắt ra nhìn Nami 1 chút, 1 tấm bản đồ mà cũng giúp cho độ hảo cảm của Nami đối với hắn tăng từ 20 lên 25 điểm xem ra nó cũng không vô dụng như hắn nghĩ.
Nami liền cất kỹ tấm bản đồ và sau đó thì đi tới đuôi thuyền nơi đặt bánh lái rồi mới bắt đầu nghiên cứu nó.
……
Đảo Gecko cũng không quá xa, với tốc độ của tàu Black Pearl thì bọn hắn chỉ cần đi dọc xuống phía nam khoảng 1 ngày là đã tới nơi rồi.
- Không thể tin là chúng ta tới được đây chỉ sau 1 ngày, con thuyền này do ai chế tạo ra vậy? - Nami nhìn thấy đất liền thì cảm thán.
- Con thuyền này là do chủ nhân làm ra đó - Lina bay bên cạnh Nami nói, cô bé là người giúp cho độ hảo cảm của Nami không tụt xuống số âm.
- Hắn ta mà lại giỏi vậy sao? - Nami nhìn hắn đang nằm chềnh ềnh dưới khoang thuyền mà không quá tin tưởng.
- Thật đó, chủ nhân đã dùng phép thuật của mẹ thiên nhiên đó - Lina nói.
- Phép thuật? Là ảo thuật sao? - ở thế giới này thì phép thuật không tồn tại nhưng lại không thiếu những điều kỳ lạ nên Nami không hỏi nữa - có điều 1 con thuyền lớn như vậy mà lại trống rỗng, lần này lên bờ phải kiếm 1 ít vật tư mới được.
Con thuyền này có đầy đủ những thứ cần thiết của 1 con tàu vượt biển, thậm chí bên dưới toa tàu còn có cả 1 toa riêng để chứa gia súc làm thực phẩm cho chuyến đi nữa.
Nhưng do hắn mới tạo ra con thuyền này nên toàn bộ con thuyền vẫn trống rỗng mà thôi.
- Này tên Luffy kia, đã tới nơi rồi đấy!!
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 898: LÀNG SYRUP
Hắn đặt chân lên đất liền và Nami cũng theo ngay phía sau, con thuyền đã được yểm phép nên nó sẽ tự thả neo mà hắn không cần phải quan tâm tới.
- Lần này lên đất liền ngươi phải mua thêm vật tư cho con thuyền, ta cũng cần phải ăn nữa chứ - Nami nói.
- Cô đói sao? Sao không nói sớm - hắn quay qua nhìn Nami rồi búng tay 1 cái 1 hộp đồ ăn nhỏ xuất hiện trước mặt cô.
Nami ngày càng bất ngờ trước khả năng của hắn, sau nguyên 1 ngày thì cô biết hắn thật sự có khả năng điều khiển toàn bộ con thuyền nên mới không dám sơ suất chống lại hắn. Bây giờ biết hắn có thể biến ra cả thức ăn thì sự kính sợ lại càng tăng lên.
- “Mình phải cẩn thận nếu không sẽ bị hắn ta nguyền rủa cho sống cả đời trong nghèo khổ mất” - Nami đưa tay cầm lấy hộp thức ăn nhưng hơi lùi ra phía sau - dù sao thì ngươi vẫn nên mua thêm vật tư chứ, ta đâu thể cứ tới gặp ngươi mỗi khi cần thứ gì đó được.
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
Không còn cách nào khác Nami chỉ có thể vừa ăn vừa đi theo phía sau hắn.
Hắn tiến vào gần bên trong làng thì lại phát hiện ra là từ nãy tới giờ hắn không thấy bóng dáng của Usopp đâu hết.
Có khi Usopp đã trốn mất tích từ lâu rồi cũng nên. Trong truyện thì khi thấy thuyền hải tặc của Nami có in hình lá cờ của băng hải tặc Buggy tên này đã ngay lập tức định bỏ trốn, sau đó khi biết chỉ có 3 người thì mới dám ra đối mặt.
Chiếc thuyền Black Pearl của hắn là 1 con thuyền khá lớn có thể chở được tới cả trăm người nên Usopp có sợ quá mà trốn cũng chẳng có gì lạ.
Hắn lắc đầu 1 cái và không để tâm tới nữa, dù sao hắn cũng không có ý định chiêu mộ Usopp, đến ngay cả Zoro hắn còn không quan tâm thì nói gì đến 1 người chỉ có tí tẹo sức chiến đấu như Usopp.
- Ủa, hai cô cậu trông lạ mặt quá, cậu từ nơi khác tới hả - 1 vị dân làng nhìn thấy hắn và Nami thì liền hỏi.
Ngôi làng này rất nhỏ nên dân làng đương nhiên là nhận ra 2 người bọn hắn không phải người ở đây rồi.
- Đúng vậy bác gái, chúng cháu ở mới tới đây để gặp 1 người tên là Kaya, bác có biết cô ấy sống ở đâu không?
- Ồ biết chứ, tiểu thư Kaya sống trong căn biệt thự lớn nhất ở trên sườn ngọn đồi trước mặt kìa - bác gái này nói.
- Cảm ơn.
Hắn nói xong thì liền đi về phía mà bác gái này vừa chỉ.
- Này, ngươi có người quen ở đây thật hả… - Nami đi theo hắn và hỏi.
Hai người bọn hắn vừa mới rời đi không được bao lâu thì 1 lát sau bên ngoài bờ biển phía bắc 1 chiếc tàu lớn đang cập bến, bên trên là 1 lá cờ màu đen chứng tỏ rằng đây là 1 chiếc thuyền hải tặc.
……
- Xin thứ lỗi nhưng tiểu thư của chúng tôi không được khỏe nên sẽ không gặp ai hết - 1 người đàn ông có mái tóc giống như con cừu và 2 chiếc sừng nhỏ ở phía trên trông như là Satyr trong thần thoại Hy Lạp vậy.
Đây là 1 trong 2 vị quản gia của Kaya hiện tại, Merry. Chiếc thuyền đầu tiên của băng hải tặc Mũ Rơm được lấy theo chính tên của ông ấy, Going Merry.
- Tôi biết tiểu thư Kaya không được khỏe nên tôi mới tới đây để tìm cô ấy - hắn đáp - tôi có thể chữa trị cho tiểu thư Kaya và giúp cô ấy khỏe mạnh trở lại.
Nghe hắn nói vậy thì Merry khá là ngạc nhiên, căn bệnh của Kaya là bẩm sinh nên việc chữa khỏi là gần như không thể. Nhưng trong lòng Merry vẫn dấy lên 1 hy vọng rằng Kaya có thể khỏi bệnh.
Là 1 người quản gia đầy trách nhiệm và gắn bó với Kaya từ khi cô còn nhỏ thì Merry rất mong muốn Kaya được khỏe mạnh nên cho dù chỉ là 1 cơ hội mong manh ông cũng muốn bắt lấy.
- Được rồi, xin hãy chờ tôi bàn bạc với tiểu thư đã - Merry lịch sự nói.
Merry dẫn bọn hắn vào bên trong phòng khách và sau đó rời đi, 1 lát sau ông ấy trở lại cùng với 1 người khác nữa.
- Xin giới thiệu với cậu, đây là đồng nghiệp của tôi, cũng là quản gia của nơi này, Klahadore - Merry chỉ vào người bên cạnh mình và nói.
Kuro Lv 53
Tên cựu thuyền trưởng của băng hải tặc Mèo Đen nay đang giả dạng thành quản gia của gia đình Kaya suốt 3 năm.
- Nghe Merry nói là cậu có thể chữa được bệnh cho tiểu thư sao - Kuro dùng cổ tay đẩy kính và nói - tôi không biết cậu là ai nhưng nếu như cậu chỉ là hạng lừa đảo thì đừng hòng bình yên mà rời khỏi đây.
- Klahadore, đừng thô lỗ như vậy - Merry trách móc - cô cậu đừng để ý, cậu ta chỉ là lo lắng cho tiểu thư thôi.
- Không sao đâu, tôi hiểu mà - hắn cũng không vội vạch trần thân phận của Kuro mà chỉ cười cười.
Sau khi trao đổi 1 lát thì Merry liền dẫn đường cho bọn hắn tới gặp Kaya.
- Này… rốt cuộc ngươi có ý đồ gì thế hả… - Nami thì thầm với hắn.
- Cô cứ im lặng quan sát là được - hắn cười cười đáp.
Merry dẫn hắn tới 1 căn phòng ngủ rất rộng, ở bên trong có 1 chiếc giường lớn được đặt ở bên cạnh cửa sổ và có 1 thiếu nữ tóc vàng tuổi khoảng 16-17 tuổi đang nằm trên đó.
Cô thiếu nữ này trông hết sức ốm yếu trong chiếc váy đơn bạc nằm ở trên chiếc giường nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ với 1 vẻ mặt buồn bã.
Cô gái này chính là chủ nhân của ngôi biệt thự này, Kaya.
- Tiểu thư Kaya, tôi đã đưa vị bác sĩ đó tới đây rồi - Merry nói.
- Cảm ơn ông đã lo lắng cho tôi Merry, tôi biết tình trạng của mình ra sao mà - Kaya nói với giọng khá là yếu ớt.
Lúc này hắn mới tiến lại phía trước giường của Kaya, Kuro chỉ đứng đó mà nhìn chằm chằm vào hắn không biết đang suy nghĩ điều gì.
- Tiểu thư Kaya cô cứ yên tâm, căn bệnh của cô chỉ là chuyện nhỏ thôi, tôi có thể chữa khỏi nó chỉ trong nháy mắt - hắn lấy ra 1 viên thuốc nói - chỉ cần cô uống viên thuốc này thì bệnh của cô sẽ khỏi hẳn thôi.
- Tiểu thư khoan hãy uống viên thuốc đó, chúng ta vẫn chưa biết được tên này có thật là bác sĩ hay không - lúc này Kuro mới lên tiếng.
- Tôi cũng không nói bản thân mình là bác sĩ, tôi chỉ nói rằng viên thuốc này có thể chữa khỏi bệnh chi tiểu thư Kaya mà thôi - hắn nói.
- Klahadore, tôi biết anh lo cho tôi, nhưng tôi cũng muốn thử 1 lần xem sao - Kaya nói - tôi không muốn phải nằm mãi trên giường như thế này nữa, tôi muốn được ra khám phá thế giới bên ngoài…
Kaya nói xong thì liền nhét viên thuốc vào trong miệng. Viên thuốc vừa tiến vào trong miệng Kaya thì liền tan ra, ngay lập tức cô cảm thấy toàn thân mình nóng lên.
Chỉ trong nháy mắt mà Kaya cảm thấy toàn thân mình tràn đầy sức lực, cô chưa bao giờ cảm giác được mình khỏe mạnh giống như bây giờ.
Ở bên ngoài thì Merry và Kuro thấy khuôn mặt Kaya trở nên hồng hào và tươi tắn hơn hẳn chứ không hề nhợt nhạt như trước.
- Có tác dụng thật sao? - Merry mừng rỡ chạy tới - tiểu thư, cô cảm thấy thế nào rồi?
- Tôi… cảm thấy tuyệt vời lắm Merry, tôi chưa bao giờ thấy mình tràn đầy sức sống như bây giờ - giọng nói của Kaya trở nên rõ ràng hơn.
Merry mừng đến rơi nước mắt và đỡ Kaya cũng thử bước xuống giường. Cả 2 cùng đứng trước mặt hắn.
- Thật sự cảm ơn anh đã giúp tôi khỏi bệnh, thật sự tôi không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn cả - Kaya nở nụ cười rạng rỡ và nói - nếu như có việc gì cần giúp đỡ xin anh hãy cứ nói với tôi.
Trong bầu không khí hân hoan khi mà Kaya đã được khỏi bệnh này thì bỗng có 1 giọng nói không được hài hòa cho lắm vang lên.
- Ha ha… chúc mừng cô đã được khỏi bệnh nhé tiểu thư - Kuro vỗ tay.
- Klahadore-san... - Kaya nghĩ rằng Kuro thật sự đang chúc mừng mình nên định nói gì đó nhưng lại bị Kuro ngắt lời.
- Nhưng thật đáng tiếc là cô sẽ không được hưởng thụ niềm hạnh phúc này lâu đâu - Kuro đẩy mắt kính của mình và nói.
- Klahadore, cậu đang nói gì vậy? - Merry hỏi.
Không trả lời Merry, bỗng nhiên Kuro đưa tay ra phía sau lưng rồi thân hình hắn ta liền biến mất.
- Keng!!!
Trước mặt Merry bỗng xuất hiện 1 lưỡi kiếm màu trắng cản lại những lưỡi đao dài đang định chém vào ông ta.
!!!
Kuro sau khi tấn công thất bại thì lập tức nhảy lui ra phía sau và nhìn hắn với ánh mắt cảnh giác.
- Mày là ai? - Kuro nói - mặc dù tao chưa dùng hết sức nhưng có thể bắt kịp tao với sự bất ngờ như vậy thì mày không thể nào là kẻ vô danh được.
- Klahadore, anh làm gì vậy!? - Kaya thấy Kuro bỗng tấn công Merry thì hoảng hốt.
- À, tiểu thư Kaya có điều này mà tôi quên không nói cho cô biết - hắn lấy ra 1 tờ giấy và đưa nó ra trước mặt Kaya - tên quản gia trẻ này của cô, là hải tặc đấy…
- Cái gì!?!
Nhìn thấy tờ giấy truy nã của Kuro thì cả Kaya và Merry đều hết sức kinh ngạc.
- Không ngờ rằng mày có thể tìm được lệnh truy nã của tao đấy, đúng ta thì chúng phải được tiêu hủy hết rồi chứ - Kuro đẩy mắt kính và nói.
Ba năm trước Kuro đã giả chết nên theo lý lệnh truy nã của tên này sẽ bị hải quân tiêu hủy chúng, tờ giấy truy nã này là hắn dùng năng lực của mình để tạo ra nhằm tăng tính thuyết phục mà thôi.
- Hải tặc? Vậy ra lũ hải tặc mà ngươi nói đến là tên này sao? - Nami hỏi hắn.
- Không chỉ có tên này đâu, còn có đám hải tặc đang chuẩn bị tấn công ngôi làng nữa, chúng cập bến chỉ sau chúng ta 1 lúc mà thôi - hắn nói.
- Có hải tặc tấn công làng!?! - Kaya và Merry giật mình.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 899: ARLONG PARK
- Mày có thể tìm được tung tích của tao thì cũng khá đấy - Kuro nhìn hắn nói - mày là thợ săn hải tặc đúng không?
- Thợ săn hải tặc? Mày nhầm rồi, tao cũng là hải tặc giống mày thôi - hắn đáp - chỉ là tao thích cướp của những tên hải tặc như mày thôi.
Kuro không tỏ thái độ mà vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt.
- Giống như lũ Shichibukai kia sao? Kẻ như mày quả đúng là sự sỉ nhục vào 2 chữ hải tặc…
- Kẻ như mày mà cũng nói tới đạo nghĩa của hải tặc à… - hắn đặt kiếm lên vai mình và nói - đối với tao thì 2 chữ hải tặc chẳng có gì cao thượng hết, tao sẽ cướp của bất cứ kẻ nào tao thích...
Đang nói thì bỗng nhiên hắn ngừng lại và lắc đầu 1 cái.
- Mà tại sao tao phải nói chuyện này với 1 kẻ sắp chết như mày nhỉ - hắn cảm thấy hình như khi sức mạnh bị suy yếu thì hắn trở nên nhiều lời hơn thì phải.
- Kẻ sắp chết? Mày hơi bị tự tin quá rồi đấy… - Kuro bỗng hơi cúi đầu xuống và nói - mày mới là người sẽ bị tao giết!!!
Thân hình của Kuro bỗng nhiên biến mất, đây là kỹ năng tối thượng của Kuro, Shakushi (杓死 Chước Tử).
Về cơ bản thì đây là kỹ năng tối hậu của Nuki Ashi (抜き足 Bạt Túc), vốn có thể coi là phiên bản thô sơ của Soru (剃 Thế, cạo đầu) trong Rokushiki (Lục Thức).
Khi sử dụng chiêu thức này thì Kuro di chuyển với 1 tốc độ cực nhanh và gần như là không để lại bất cứ dấu vết nào. Với tốc độ như vậy thì người thường thậm chí còn không nhìn thấy được Kuro trong khi hắn ta di chuyển nữa kìa.
Có điều hắn lại không phải là người bình thường…
- Phụt!!!
Hắn chỉ đơn giản vung kiếm vài lần và ngay lập tức thân hình của Kuro khựng lại trong không trung rồi rơi xuống đất. Toàn thân Kuro bây giờ tràn ngập những vết thương do kiếm chém khiến cho máu chảy đầm đìa.
Thương thế của Kuro trông thì có vẻ nghiêm trọng nhưng thực chất không gây nguy hiểm đến tính mạng nếu cầm máu kịp. Nếu như không phải là có Kaya và Nami ở đây chi hắn ta đã bị chém thành muốn mảnh r.
- Khục… khục… - Kuro nằm chống tay dưới đất và ho ra từng cục máu tươi.
- Klahadore… - Kaya nhìn thấy Kuro bị thương như vậy thì có chút lo lắng.
- Tiểu thư hãy cẩn thận - vẫn là Merry nhớ rõ tên Kuro vừa mới tấn công mình và bị bại lộ thân phận hải tặc nên nhanh chóng cản Kaya lại.
Kaya thấy Merry làm vậy thì cũng không tiến lại gần nữa mà chỉ đứng nhìn Kuro.
- Klahadore… không, tên anh là Kuro đúng không? Tại sao anh lại tấn công Merry - Kaya hỏi - mặc dù anh là hải tặc nhưng không phải anh từng nói rất thích cuộc sống ở nơi đây sao, chẳng lẽ đó chỉ là điều dối trá?
- Không… quả thật tôi rất thích cuộc sống yên bình ở nơi này…
Câu nói này của Kuro khiến cho Kaya cảm thấy có chút hy vọng nhưng sau đó nó lại bị đập tan bởi chính Kuro.
- Tôi thích cuộc sống ở nơi này nhưng tôi đã chán việc phải chăm sóc 1 con nhóc ốm yếu như cô rồi - Kuro lạnh lùng nói - từ 3 năm trước ta đã giả danh vào để chiếm lấy tình cảm của người dân trong ngôi làng này. Bây giờ chỉ cần đám thuộc hạ của ta giết chết cô thì ta có thể có được gia tài này và lúc đó ta mới có thể thỏa thích tận hưởng cuộc sống yên bình này…
Kaya bị shock trước những lời Kuro nói, đúng ra là Kuro sẽ không nói ra kế hoạch của mình khi chưa thể dám chắc mình sẽ thành công nhưng dưới sự khống chế của hắn thì tên này không thể khống chế được mà nói ra kế hoạch của mình.
Sau khi Kuro nói ra hết kế hoạch của mình thì hắn liền giơ kiếm lên định kết liễu tên này.
- Khoan đã… - bỗng Kaya lên tiếng cản hắn lại.
- Tiểu thư Kaya, cô đã biết bộ mặt thật của tên Kuro này rồi, vậy thì cô không nên cầu xin tha thứ cho hắn - Merry biết vị tiểu thư này của mình rất giàu lòng vị tha nên định khuyên bảo.
- Tôi biết nhưng… - Kaya quay qua nhìn hắn - xin hãy tha mạng cho anh ta lần này, dù gì anh ta cũng đã chăm sóc tôi suốt 3 năm vừa qua…
Hắn vừa mới giơ kiếm lên sau đó thì lại hạ xuống và nhìn Kaya nói:
- Được thôi, nếu như cô muốn thì tôi sẽ không giết hắn ta - hắn nói.
- Cảm ơn anh rất nhiều - Kaya cúi đầu cảm ơn hắn.
Ting, độ hảo cảm của Kaya tăng lên 85
Nghe được tiếng thông báo của hệ thống thì hắn liền cười thầm, hắn nương tay không giết Kuro ngay mục đích chính cũng chỉ là để nâng cao độ hảo cảm của Kaya mà thôi.
- Moku Bunshin no Jutsu!!!
Hắn bỗng tạo ra 1 Mộc Phân Thân và tóm lấy Kuro mang ra ngoài.
- Đừng lo, tôi chỉ định dọn dẹp đám thuộc hạ của tên Kuro này và tống chúng ra khỏi hòn đảo này thôi - hắn nói.
Nghe hắn nói vậy thì Kaya mới nhớ ra rằng đám thuộc hạ của Kuro đang chuẩn bị tấn công ngôi làng nên càng trở nên cảm kích hắn.
Ting, độ hảo cảm của Kaya tăng lên 90
……
- Tiểu thư, cô định ra biển thật sao? - Merry nhìn Kaya đã thay chiếc váy mỏng của mình thành 1 bộ quần áo đơn giản đứng ở bến cảng thì có chút bịn rịn.
- Đúng vậy Merry-san, tôi đã luôn muốn được khám phá thế giới bên ngoài nhưng do tình trạng sức khỏe hạn chế nên đành phải tạm gác lại giấc mơ - Kaya nhìn Merry nói - đã có Luffy-san và Nami-san đi cùng thì ông không cần phải lo lắng cho tôi quá đâu.
- Thôi được rồi, vậy thì tôi đành phải giao lại sự an toàn của tiểu thư cho 2 vị, xin hãy thay tôi bảo vệ cô ấy - Merry chực phát khóc và nói - tôi đã chăm sóc tiểu thư từ khi cô ấy mới lọt lòng…
Màn tiễn biệt đầy xúc động cuối cùng cũng đã chấm dứt và Kaya cũng chính thức bước lên thuyền của hắn và cùng với bọn hắn ra khơi. Với độ hảo cảm cao như vậy thì không quá khó hiểu khi Kaya đồng ý lên thuyền ra khơi với hắn.
- Sao vậy Nami, có được nhiều tiền như vậy cô không vui à? - hắn đi tới gần mũi thuyền và nói.
- À… tất nhiên rồi - Nami chững lại 1 chút sau đó quay lại cười cười.
- Hôm nay cô cười với 1 tên hải tặc như tôi à, hơi bị hiếm thấy đó nha - hắn cũng cười.
Lần này Nami chỉ giữ im lặng mà quay đi tiếp tục ngắm biển.
- Được rồi, lần này chúng ta cũng cướp được kha khá tiền từ băng hải tặc Mèo Đen đấy - hắn lấy ra 1 tờ giấy truy nã và nói - tôi đã tìm được mục tiêu tiếp theo rồi, băng hải tặc mà chúng ta nhắm tới tiếp theo chính là đây.
Hắn đưa tờ lệnh truy nã ra trước mặt Nami.
Nami vốn có vẻ như đang mất tập trung nhưng bỗng nhiên lại giật mình khi nhìn thoáng qua tờ lệnh truy nã.
- Ngươi điên rồi sao!?! - Nami quát lên - đừng tưởng rằng ngươi có thể dễ dàng đánh bại băng hải tặc Mèo Đen mà cho rằng mình là vô địch thiên hạ!!! Tên Arlong này là người cá, chúng sinh ra đã mạnh gấp 10 lần người bình thường rồi!!!
Nhìn vẻ kích động của Nami thì hắn chỉ bình thản đáp:
- Mạnh gấp 10 lần người bình thường sao? - hắn tỏ vẻ khinh thường - đừng nói là chỉ 10 lần, cho dù chúng có mạnh gấp 100 lần thậm chí 1000 lần người thường thì sao chứ? Trong mắt tôi chúng vẫn chỉ là 1 con kiến mà thôi…
Những lợi nói đầy kiêu ngạo này của hắn khiến cho Nami không biết phải nói gì, phải đối mặt với băng hải tặc Arlong suốt 8 năm nay cô hiểu rất rõ sự khác biệt giữa người thường và người cá.
- Chuyện gì mà ồn ào vậy mọi người? Mới sáng sớm mà… - Kaya mới thức dậy cùng với Lina đi lên từ dưới khoang thuyền nghe thấy Nami to tiếng thì hỏi.
- Không có gì đâu, bây giờ chúng ta sẽ đi về phía nam - hắn thản nhiên nói - phải tăng tốc thôi.
Hắn vừa nói xong thì ngay lập tức 1 cơn gió mạnh thổi từ hướng bắc tới đẩy con thuyền đi, cánh buồm của con thuyền tự động chuyển hướng sau đó toàn bộ con thuyền Black Pearl bắt đầu tiến về phía nam.
………
Nami không thể nào cản được việc hắn đi tìm Arlong bởi vì mặc dù hắn để cho cô toàn quyền điều khiển con thuyền này nhưng nên nhớ hắn mới là thuyền trường, con thuyền này có thể tự vận hành được là nhờ vào phép thuật của hắn nên mệnh lệnh của hắn mới là tuyệt đối ở trên con thuyền này.
Hơn nữa con thuyền này cũng không có những chiếc thuyền nhỏ mà các thuyền khác thường có bởi vì hắn không cần đến chúng để vào bờ. Không có thuyền có nghĩa là Nami không thể rời khỏi thuyền này vì khắp nơi đều là biển, cô không có khả năng bơi xuyên biển được.
Khoảng cách từ đây tới đảo Conomi cũng không quá xa nhưng do công viên do Arlong lập ra nằm ở mũi 1 hòn đảo phía Tây Bắc của quần đảo này nên hắn phải đi vòng mất 1 đoạn.
Chính vì vậy nên dù tốc độ của Black Pearl là cực nhanh thì vẫn phải mất tới 1 ngày thì bọn hắn mới tới được Arlong Park.
Vừa tới bờ biển phía Tây Bắc thì hắn liền thấy được 1 tòa nhà nhiều tầng ở phía trên cùng là tượng đầu 1 con cá mập và có gắn lá cờ của băng hải tặc Arlong nơi này được bao quanh bởi 4 bức tường khá cao, ở phía trước là 1 cánh cổng gỗ hình mái vòm.
Nhìn thấy hình ảnh quen thuộc này thì Nami bỗng hơi run lên và trong lòng cô liền nổi lên sự sợ hãi. Sự sợ hãi này đã đeo bám cô suốt 8 năm nay rồi.
Lúc này bỗng hắn đi tới gần và khoác tay lên vai Nami kéo cô lại gần.
- Trông cô có vẻ không thích nơi này lắm nhỉ - hắn cúi nhìn Nami và nói - vậy thì hãy để tôi đập tan nó giúp cô nhé.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 900: NGƯỜI CÁ
- Rầm!!!
Cánh cửa của Arlong Park bỗng bị phá tan khiến cho những kẻ ở bên trong giật mình. Đám người cá của băng hải tặc Arlong lập tức hướng ánh mắt về phía cổng.
- Chuyện gì xảy ra!?
Trong đám người cá này bỗng lại có sự có mặt của con người, không chỉ là người bình thường mà là 3 kẻ đang mặc quần áo hải quân. Con người ở cùng 1 chỗ với người cá đã lạ rồi vậy mà đây còn là hải quân ở cùng 1 nơi với hải tặc nữa.
- Đại tá Nezumi không cần phải lo, chắc lại có đám dân làng nào trên đảo nổi dậy ấy mà - Arlong cười với đầy vẻ khinh thường - đám sinh vật hạ đẳng đó thỉnh thoảng cũng biết phản kháng nhưng mà chẳng mấy chốc chúng sẽ biến mất thôi.
- Ngươi nói phải, có điều giết chúng không phải là hơi lãng phí sao? Dù sao thì chúng cũng là 1 nguồn thu lớn đó - tên đại tá hải quân Nezumi với khuôn mặt trông như con chuột nói.
Tên này không hề để tâm đến việc Arlong vừa gọi đồng loại của mình là lũ sinh vật hạ đẳng, tên này chỉ để tâm đến tiền mà thôi.
- Dạo gần đây tôi có vẻ đã quá mềm mỏng nên đám dân làng trên đảo này có vẻ coi thường tôi quá, lần này tôi sẽ giết chết đám phản loạn này để răn đe những kẻ khác - Arlong nói - Kuroobi, ngươi hãy mang theo vài anh em đi giết đám dân làng đó cho ta.
- Rõ! - một tên người cá tên là Kuroobi ra hiệu cho vài tên người cá khác đi theo mình.
Nhưng không chờ mấy tên này tiến ra ngoài thì hắn cùng với Nami đã từ bên ngoài tiến vào bên trong Arlong Park.
Hắn không mang Kaya theo bởi vì cô ấy không hề có sức chiến đấu gì đáng kể. Hắn đã dặn Lina ở lại để bảo vệ cho Kaya, không nên coi thường Lina cô bé thừa sức hạ gục những tên hải tặc bình thường và nếu như gặp phải nguy hiểm gì thì Lina có thể báo cho hắn thông qua thần giao cách cảm.
- Nami?
Đám người cá nhìn thấy Nami cùng với hắn đi vào thì ngạc nhiên, không cần hỏi cũng biết hắn chính là người đã phá tung cánh cửa kia nên chúng mới kinh ngạc.
- Nami, cô định phản bội ta sao? - Arlong nhìn Nami và nói - hay là cô cho rằng tìm 1 tên đồng minh thì đủ sức chống lại ta?
Nami hơi run lên trước ánh mắt sắc lẻm của Arlong, bất kể Nami có mạnh mẽ thế nào thì những ấn tượng kinh hoàng Arlong để lại từ khi cô còn bé khiến cho Nami khó mà khống chế được nỗi sợ trong lòng.
Nhưng lúc này hắn lại tiến lên cản phía trước Nami và nhìn về phía Arlong.
- Mày là Arlong phải không? Thật đáng tiếc khi mà Hải Hiệp Jinbei đã phải muối mặt đi hợp tác với hải quân để chúng phóng thích ngươi vậy mà hôm nay mày lại phải biến mất khỏi cõi đời này - hắn nhếch mép cười - mà dù sao mày sống cũng chỉ làm xấu mặt Fisher Tiger thêm mà thôi.
- Câm mồm!!! - Arlong quát lên.
Nghe hắn nhắc tới Jinbei và Fisher Tiger thì Arlong lập tức trở nên phẫn nộ.
- Chính lũ nhân loại hạ đẳng chúng mày đã khiến cho Tiger phải chết!!!
Arlong bỗng lao thẳng về phía hắn trong cơn tức giận, hắn ta há rộng miệng ra để lộ hàm răng cá mập lởm chởm cực kỳ sắc bén.
- Cẩn thận!!
Nami chỉ vừa kịp hô lên thì lúc này hắn đã hành động rồi.
Đối mặt với Arlong hắn không thèm né tránh mà chụm lòng bàn tay lại như thủ đao rồi sau đó dùng bàn tay của mình đâm về phía trước.
Bàn tay hắn đâm thẳng vào trong miệng của Arlong, khi mà tên này còn chưa kịp ngậm miệng vào để cắn lấy bàn tay hắn thì bàn tay của hắn đã đâm xuyên qua và chọc thủng cổ họng của Arlong, đồng thời đập nát xương sống cổ của hắn ta.
- Phụt!!!
Lòng bàn tay của hắn xuyên qua sau gáy của Arlong và dính đầy máu của tên này.
Lúc này hắn mới rút mạnh cánh tay ra khỏi cổ họng của Arlong và ngay lập tức hắn ta liền đổ gục xuống mặt đất mà tắt thở.
Cả đám người cá lẫn Nami đều sững người trước cảnh tượng này. Trong ấn tượng của bọn họ Arlong cực kỳ mạnh mẽ, nếu không phải bọn họ đã móc nói với hải quân thì tiền thưởng của Arlong sẽ không chỉ là 20 triệu Beri thôi đâu.
Mặc dù khi ở Grand Line họ đã từng thấy rất nhiều hải tặc mạnh khủng khiếp nhưng họ không nghĩ rằng tại East Blue này lại có thể có một kẻ mạnh đến mức có thể giết chết Arlong chỉ trong 1 đòn.
- Sao mày dám giết chết ngài Arlong hả!!! - bỗng đám người đã trở nên giận dữ.
Không giống với đám hải tặc khác khi thấy thuyền trưởng của mình bị giết thì sẽ lập tức bỏ trốn để giữ mạng thì đám người cá này cực kỳ đoàn kết.
Ngay cả 1 kẻ tàn bạo và đạo đức giả như Arlong cũng không bao giờ làm hại đồng loại của mình chứ đừng nói tới những người cá khác. Những người cá này đã theo bước Arlong từ lâu, thậm chí trong số đó Hatchan, Kuroobi và Chew đã cùng với Arlong là thành viên của băng hải tặc Mặt Trời do Fisher Tiger lập ra nên tình cảm giữa chúng là rất tốt.
Bây giờ thấy Arlong bị hắn giết chết thì điều đầu tiên đám người cá này muốn làm không phải bỏ trốn mà là muốn giết hắn để trả thù.
Nami lúc này đã hoàn toàn đứng hình rồi. Arlong, kẻ đã reo rắc tai họa cho ngôi làng của cô và những người dân khác trên đảo này bây giờ đã chết không kịp ngáp. Bây giờ Nami mới hiểu được thêm 1 chút về sức mạnh của hắn. Lúc đầu Nami vẫn cho là hắn quá mức điên rồ khi muốn đi tiêu diệt Arlong 1 mình nhưng bây giờ cô mới biết rằng hắn hoàn toàn có khả năng làm được việc này.
- Giết hắn trả thù cho ngài Arlong!!!
Nami vốn còn đang ngỡ ngàng thì bỗng nghe thấy tiếng quát phẫn nộ của đám người cá thì liền tỉnh lại.
- Đừng lo Nami - giống như biết được Nami định bảo hắn cẩn thận nên hắn quay lại cười với Nami 1 cái để an ủi cô.
Đối mặt với đám người cá đang lao tới thì hắn đặt tay lên chuôi của thanh Kotsurei đang đeo ở bên hông của mình.
- Xoạt!!!
Nami thậm chí còn không kịp nhìn rõ động tác của hắn thì toàn bộ thân thể của đám người cá trước mặt cô đã khựng lại giữa chừng.
- Phụt!!!!
Một tích tắc sau đó toàn bộ đám người cá đã bị hắn chém thành muôn mảnh, máu tươi của chúng bắn tung tóe ra khắp nơi.
Chưa dừng ở đó những đường kiếm của hắn còn chém vào công trình kiến trúc của Arlong Park khiến chúng bắt đầu sụp đổ xuống.
Nami chứng kiến những kẻ đã đày đọa mình suốt 8 năm nay đã nằm xuống cùng với Arlong Park thì hai mắt cô chực ứa nước mắt.
Nami ôm mặt khóc, đây chính là những giọt nước mắt của hạnh phúc khi giờ đây cô đã chính thực được tự do.
Lúc này hắn quay lại nhìn thấy Nami đang khóc thì liền ôm cô vào lòng và thì thầm:
- Cơn ác mộng đã chấm dứt rồi, từ nay cô có thể sống theo cách mà mình muốn.
Nghe được lời này của hắn thì Nami bỗng ôm lấy hắn và khóc lớn hơn nữa.
Ting, độ hảo cảm của Nami tăng lên 90
………
- Những năm này đã khổ cho cháu rồi Nami - Genzo, vị cảnh sát trưởng của làng Cocoyashi nói.
Bao năm qua mặc dù mọi người trong làng tỏ ra xa lánh Nami nhưng thực chất họ biết rõ cô ấy đang cố gắng kiếm tiền để mua lại ngôi làng từ tay Arlong nên vẫn luôn âm thầm áy náy vì không thể giúp gì được cho cô. Bọn họ chỉ là người bình thường, thêm vào đó phải thường xuyên đóng thuế cho Arlong nên họ có muốn giúp Nami cũng không thể làm được mà chỉ có thể âm thầm cổ vũ.
Nay băng hải tặc Arlong đã bị tiêu diệt khiến cho dân làng tới thẳng thắn xin lỗi Nami. Nami cũng không oán trách gì dân làng vì chính cô là người đã lựa chọn cuộc sống như vậy.
- Cũng phải cảm ơn anh bạn này đã giúp chúng tôi tiêu diệt băng hải tặc Arlong nữa - một cô gái xinh đẹp có mái tóc ngắn màu xanh nhạt nói.
Cô gái này chính là Nojiko, cô ấy và Nami đều là con nuôi của Bell-mère, người dân của làng này. Nhắc tới Bell-mère thì hắn mới nhớ tới chuyện cô ấy đã bị đám người cá giết chết 8 năm về trước rồi.
- Đúng rồi, tôi còn có 1 món quà muốn tặng cho mọi người nữa - hắn nói.
- Quà cáp gì chứ, cậu đã cứu chúng tôi khỏi đám người cá kia đã là đại ơn đại đức rồi - Genzo vội vàng từ chối.
- Không sao đâu - hắn nói - Nojiko, cô có thể dẫn tôi tới mộ của Bell-mère được không?
Mặc dù không biết hắn định làm gì nhưng Nojiko vẫn dẫn hắn đi tới mộ của mẹ mình. Đi cùng hắn chỉ có Nami cùng với Genzo vì ông ấy là người bạn thân thiết của Bell-mère.
Đi tới trước nấm mồ sơ sài chỉ được cắm 1 cây thập giá được ghép từ 2 khúc gỗ thì hắn tiến tới 1 chút.
Trước ánh mắt kinh ngạc của 2 chị em Nami, Nojiko cùng với Genzo thì mặt đất bắt đầu tách ra và để lộ 1 chiếc hòm quan tài ở bên dưới.
- Khoan đã, cậu định làm gì vậy? - Genzo lập tức nhận ra hắn là người làm ra việc này nên theo bản năng muốn ngăn lại.
Đúng lúc này đôi mắt của hắn đã biến thành Rinnegan.
- Gedou: Rinne Tensei no Jutsu (Ngoại Đạo: Luân Hồi Thiên Sinh Chi Thuật)!!!
Ngay lập tức 1 luồng khí màu xanh lá xuất hiện từ trong không gian và sau đó chui vào nên trong chiếc quan tài.
Hắn vẫy tay 1 cái và nắp chiếc quan tài liền bật tung ra. Bên trong quan tài không phải là bộ xương khô của Bell-mère sau 8 năm mà lại chính là Bell-mère hoàn chỉnh không chút tổn thương nào.
- Ưm… - Bell-mère bắt đầu nhúc nhích sau đó dần mở mắt ra nhìn thấy Nami, Nojiko và Genzo đang trợn mắt kinh ngạc.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 901: THỊ TRẤN LOGUE
- Lên đường cẩn thận nhé!!!
Các dân làng Cocoyashi đứng ở bến cảng chào tạm biệt khi hắn chuẩn bị ra khơi. Lúc này Bell-mère cùng với Nojiko đứng ở trên cùng vẫy tay tiễn biệt hắn và Nami.
Sau khi hắn hồi sinh Bell-mère thì không chỉ độ hảo cảm của Nami lập tức tăng lên 100 thì độ hảo cảm của Nojiko cùng với cả Bell-mère cũng tăng lên max luôn. Mặc dù vậy nhưng hắn không có ý định đưa Bell-mère và Nojiko ra biển vì thực sự việc này là không cần thiết lắm.
Với độ hảo cảm max thì cả w đều đã trở thành Pet của hắn rồi nên không cần thiết phải kè kè mang theo mình, vả lại nếu hắn muốn thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể quay trở về làng Cocoyashi thông qua skill Teleport.
……
Lần này rời làng Cocoyashi thì trên thuyền của hắn đã được trang bị đầy đủ mọi thứ để tiến vào Grand Line. Lần trước làng của Kaya dù sao cũng chỉ là 1 ngôi làng nhỏ nên thiếu thốn rất nhiều thứ. Bây giờ sau khi người dân ở khắp trên đảo Conomi nghe nói hắn đã tiêu diệt băng hải tặc Arlong thì liền từ khắp nơi tới để tặng quà cho hắn.
Bây giờ nhu yếu phẩm trên thuyền đã đầy đủ, kho thực phẩm cùng nước uống được chất đầy. Thậm chí khoang gia súc cũng được hắn thả vào vài con vật để nuôi lấy thịt.
Ở phía trên khoang thuyền còn trồng 1 vài cây cam mà Nami lấy từ làng của mình, hắn đã để cho những cây cam này bám rễ vào thân thuyền. Thuyền Black Pearl được hắn tạo ra từ Tiên Thuật nên tràn đầy sinh lực, nó thừa đủ chất dinh dưỡng để nuôi những cây cam này.
- Nhìn kìa, là thị trấn Logue đó - Nami gọi hắn dậy và nói - nhìn thấy thị trấn đó có nghĩa là chúng ta sắp tới được lối vào Grand Line rồi!
Nghe thấy Nami nói vậy thì hắn liền ngồi dậy, ngay cả hắn cũng có chút hưng phấn khi sắp tới Grand Line, dù sao One Piece là bộ truyện đã gắn liền với tuổi thơ của hắn nên đương nhiên là hắn đã từng ước mơ có 1 ngày được đến Đại Hải Trình rồi.
- Nghe nói thị trấn Logue là nơi mà vua hải tặc Gol D. Roger bị hành quyết đó - Kaya nói với vẻ hứng thú.
- Nếu vậy thì chúng ta hãy tới đó tham quan 1 chút cũng được - hắn nói.
Hắn vừa nói xong thì bánh lái của con thuyền liền tự chuyển động và bẻ lái con thuyền hướng về phía thị trấn Logue.
Nếu đã tới đây rồi thì chẳng lẽ lại không bước chân lên hòn đảo nổi tiếng nhất East Blue sao?
Bước chân lên hòn đảo này thì hắn liền cảm thấy được không khí náo nhiệt ở nơi này, quả không hổ danh thị trấn nổi danh nhất East Blue. Thị trấn này là thị trấn cuối cùng trước cửa vào Grand Line và cũng là nơi khởi đầu cho giấc mơ của các hải tặc tại East Blue.
Nơi này không bao giờ thiếu sự có mặt của hải tặc nên cho dù thấy chiếc cờ hải tặc của bọn hắn dân chúng trên đảo cũng không hoảng sợ.
Dù sao thì thị trấn Logue là địa điểm trọng yếu nhất của East Blue nên hải quân đã phái rất nhiều người tới để trấn thủ nơi này.
Mặc dù số người này khó lòng mà cản bước được toàn bộ đám hải tặc muốn tiến vào Grand Line nhưng ít nhất thì cũng khiến cho đám hải tặc này không dám gây chuyện trên đảo.
- Em muốn đi mua 1 chút quần áo và tiện dẫn Kaya đi tham quan nơi này luôn, anh hãy đi dạo 1 mình đi nhé - vừa bước lên đảo thì Nami liền kéo Kaya đi mua sắm và cả Lina cũng bỏ hắn lại 1 mình mà đi theo 2 cô gái luôn.
Nhìn Nami và Kaya đi mất thì hắn liền lắc đầu cười 1 cái rồi bắt đầu dạo bước quanh thị trấn này. Vốn dĩ ban đầu hắn còn có ý định đi tới tiệm vũ khí trên đảo để xem thử thanh Yotou (Yêu Đao) Sandai Kitetsu (Kitetsu Đệ Tam) trông như thế nào cơ.
Nhưng sau đó hắn suy nghĩ 1 chút lại thôi. Nguyên bản hắn định tìm 1 thanh kiếm để làm nơi trú ngụ mới cho Ryuuka nhưng bây giờ theo hắn nghĩ Danh Đao (Meitou) ở thế giới này chưa chắc đã đáp ứng được yêu cầu của hắn.
Ở thế giới One Piece thì Danh Đao được xếp hạng từ thấp tới cao là Wazamono (業物 Nghiệp Vật). Đây là thứ hạng thấp nhất của những thanh Danh Đao, thanh Sandai Kitetsu cũng là 1 trong số này.
Trên đó là Ryo Wazamono (良業物 Lương Nghiệp Vật), đây là những thanh kiếm tốt hơn hẳn so với Danh Đao thông thường, có tổng cộng 50 thanh như vậy trên thế giới.
Cao hơn thì là Oo Wazamono (大業物 Đại Nghiệp Vật) còn được gọi là Đại Bảo Kiếm, những thanh kiếm này là những thanh kiếm cực kỳ mạnh mẽ và chỉ thua kém loại Danh Đao mạnh mẽ nhất mà thôi. Có tổng cộng 21 thanh Đại Bảo Kiếm trên thế giới và thanh Wadou Ichimonji của Zoro chính là 1 trong số đó.
Đứng đầu các danh đao chính là Saijou Oo Wazamono (最上大業物 Tối Thượng Đại Nghiệp Vật), các thanh tối thượng đại bảo kiếm này cực kỳ hiếm có, trên thế giới chỉ tồn tại duy nhất 12 thanh kiếm được xếp vào hàng ngũ này. Ngoại trừ thanh Yoru của Mihawk ra thì trong truyện chỉ nhắc tới thanh Shodai Kitetsu (Kitetsu đệ nhất) thuộc hàng tối thượng đại bảo kiếm thôi.
Theo hắn nhận thấy thì những thanh danh đao thông thường cùng lắm chỉ ngang ngửa Zanpakuto thậm chí còn có phần không bằng. Nếu như là những thanh tối thượng đại bảo kiếm thì hắn còn có thể suy nghĩ việc lấy chúng làm vật chứa mới cho Ryuuka còn những thanh kiếm khác thì khỏi đi.
Sandai Kitetsu cũng chỉ vừa vặn được xếp vào hàng danh đao mà thôi, nó không đủ tư cách để làm vật chứa cho Ryuuka.
- Chết đi tên con nhãi hải quân!!!
Bỗng nhiên khi đang đi dạo thì hắn lại nghe thấy tiếng ồn ào từ phía trước truyền về. Hắn nhìn về phía trước thì thấy được có 2 gã đàn ông cao lớn đang cầm đao tấn công 1 cô gái tóc đen.
- Là cô ấy… - hắn ngay lập tức nhận ra cô gái kia.
- Xoạt!!!
Ngay lúc này cô gái đó liền rút ra thanh kiếm được cất trong bao vải và chém gục 2 tên kia.
Động tác của cô gái này cực kỳ nhanh và chuẩn xác nhưng ngay sau khi hạ gục 2 gã kia thì ngay lập tức cô gái này liền tự vấp phải chân mình và ngã sấp mặt xuống đất.
- A… kính của tôi…
Một hình ảnh cực kỳ quen thuộc, cô gái này chính là Tashigi, trung sĩ hải quân dưới trướng của đại tá Smoker. Nhưng Smoker lại không phải lý do chính khiến Tashigi nổi tiếng mà là vì cô ấy trông giống hệt như người bạn thuở nhỏ của Zoro là Kuina.
Không chỉ ngoại hình mà tính cách của Tashigi cũng rất giống Kuina nữa, thậm chí nếu không phải Zoro đã tận mắt nhìn thấy thi thể của Kuina thì cậu ta còn cho rằng Tashigi chính là Kuina kìa.
Không ngờ rằng lần này hắn lên đảo thì hắn lại gặp được cảnh tượng mà đúng ra là diễn ra trước mặt Zoro mới đúng.
Không chút do dự nào hắn liền bước tới gần và cúi xuống nhặt lấy chiếc kính của Tashigi.
- Kính của cô này… - hắn nói.
- A… cảm ơn anh - Tashigi có chút đỏ mặt vì xấu hổ khi tự mình vấp ngã.
Ting, độ hảo cảm của Tashigi tăng lên 60
Hắn đỡ Tashigi đứng dậy và nhìn cô ấy 1 chút, so với Nami ranh mãnh và Kaya hiền lành thì vẻ hậu đậu của Tashigi cũng khá là dễ thương.
- Đây không phải là thanh kiếm của cô đúng không - hắn nói - vừa nãy tôi thấy cách di chuyển của cô có chút không ăn khớp với lưỡi kiếm mà cô đang cầm nên mới bị vấp ngã như vậy.
- Anh cũng là kiếm sĩ sao!? - Tashigi có chút vui vẻ khi nghe hắn nói vậy.
Ngay lập tức theo quán tính Tashigi liền cúi xuống và nhìn thấy thanh Kotsurei đang được hắn đeo ở bên hông.
- Thanh kiếm này… tôi có thể xem nó 1 chút không? - Tashigi hơi kích động nói.
- Được chứ - hắn đưa thanh Kotsurei cho Tashigi và nói.
Tashigi ngắm nghía thanh Kotsurei 1 lúc lâu sau đó mới đưa trả hắn và nói:
- Thật không thể tin nổi 1 thanh kiếm tốt như vậy mà lại không hề có tên trong số những danh đao. Tôi chưa từng được nhìn thấy tối thượng đại bảo kiếm bao giờ nhưng chắc chắn là thanh kiếm của anh sắc bén hơn hẳn những thanh đại bảo kiếm mà tôi từng gặp.
Nói về độ sắc bén thì Kotsurei tuyệt đối không thua gì những thanh bảo kiếm mạnh nhất của thế giới này. Hơn nữa Kotsurei còn là 1 thanh Zanpakuto, điểm mạnh nhất của nó không chỉ đơn giản là sự sắc bén mà thôi.
Dưới sự hấp dẫn của Kotsurei thì Tashigi liền bỗng nhiên trở thành bạn đồng hành của hắn.
- Bây giờ tôi phải đi lấy kiếm của mình, anh có muốn đi cùng không - Tashigi nói - thanh kiếm của tôi dẫu không bằng kiếm của anh nhưng nó cũng là danh đao, đây chỉ là thanh kiếm ông chủ tiệm đưa cho tôi dùng tạm trong lúc mài lại thanh Shigure thôi.
- Kiếm của cô tên là Shigure à, sư phụ dạy kiếm của tôi cũng tên là Shigure đấy - hắn rất nhanh thì đã tìm được đề tài để tiếp tục nói chuyện - cô ấy được gọi là thiên tài vũ khí đấy.
- Sư phụ dạy kiếm của anh là nữ sao…
Tashigi lập tức bị cuốn theo sự dẫn dắt của hắn, cả 2 cùng trò chuyện vui vẻ tới cửa hàng bán vũ khí.
Tới nơi này hắn gặp được lão già bán vũ khí keo kiệt đã tặng thanh Sandai Kitetsu cho Zoro và lão ta cũng bất ngờ khi nhìn thấy Kotsurei. Lão ta cố gạ hắn bán thanh Kotsurei nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn thì liền câm nín. Dù sao là 1 người buôn vũ khí lão ta cũng hiểu được tầm quan trọng của 1 thanh kiếm đối với 1 kiếm sĩ nên không dám nói gì nữa.
- Tôi phải quay trở về rồi, rất vui khi gặp được anh ngày hôm nay, nếu như anh có gì khó khăn thì có thể tới trụ sở hải quân tìm tôi nhé Luffy-san - Tashigi nói xong thì liền rời đi.
Mất cả nửa ngày để giao lưu với Tashigi thì lúc này độ hảo cảm của cô ấy đối với hắn đã tăng lên tới 80 điểm rồi. Hắn cực kỳ thỏa mãn với thu hoạch ngày hôm nay, hắn vừa huýt sáo vừa rời đi.
-------☆☆☆☆-------
------oOo------
CHƯƠNG 902: GRAND LINE
- Trời sắp mưa rồi… - hắn nhìn lên bầu trời và lẩm bẩm.
Từ lúc mà hắn bước chân lên hòn đảo này thì hắn đã nhận ra có 1 kẻ rất mạnh đang ở nơi này. Nếu so với hắn trước đây thì kẻ này không là gì nhưng hiện tại thì lại có thể khiến hắn để ý tới.
- Tới để nhìn xem đứa con trai của mình tiến vào Grand Line sao?
Monkey D. Dragon, con trai của trung tướng Garp và là cha đẻ của Luffy, người đứng đầu tổ chức quân cách mạng chống đối lại chính phủ thế giới.
Mỗi khi người đàn ông này đi tới đâu thì nơi đó liền xuất hiện mưa bão, tới nay vẫn không ai biết sức mạnh thật sự của Dragon là gì.
- Điều khiển thời tiết quả là 1 năng lực mạnh mẽ trong thế giới này… - hắn nói xong thì liền quay đầu bỏ đi.
Hắn đã hẹn với 2 cô gái là sẽ gặp lại nhau ở bến cảng vào đầu giờ chiều sau đó sẽ tiến vào Grand Line, bây giờ cũng đã gần đến giờ hẹn rồi.
- Luffy…
Bỗng nhiên khi hắn đi ngang qua 1 con hẻm tối thì bỗng 1 cánh tay thò ra tóm lấy hắn và kéo vào trong. Hắn đương nhiên là biết có người ở đây chỉ là do đó chính là Nami nên hắn mới không làm gì cả.
- Nguy rồi Luffy, thuyền của chúng ta đã bị hải quân bao vây rồi - Nami có chút vội vã nói.
Mặc dù biết hắn rất mạnh nhưng hiện tại thân phận của bọn họ là hải tặc nên vẫn có chút e ngại hải quân. Dù sao thì ngoại trừ hắn ra thì toàn bộ băng hải tặc này chỉ có 2 cô gái và 1 Fairy nên đương nhiên là Nami hơi lo lắng 1 chút.
- Có gì mà phải lo lắng chứ, cho dù hải quân có vây kín thuyền của chúng ta thì họ vẫn sẽ không thể ngăn cản chúng ta ra khơi được đâu - hắn cười nhạt.
- Đúng vậy, chủ nhân rất là mạnh đó 2 người không phải lo đâu - Lina bay tới chỗ ngồi yêu thích của mình là trong mái tóc của hắn và nói.
Nói xong thì hắn liền dẫn đầu đi ra khỏi con hẻm và tiến về phía bến cảng.
Lúc này ở bến cảng đã tràn ngập hải quân, vài chục tên binh lính hải quân đang đứng dàn hàng trước chiếc Black Pearl của hắn và ở trên thuyền là 2 người ăn mặc khác hẳn so với đám người còn lại nhưng chắc chắn cả 2 cũng là hải quân.
Smoker Lv 83
Tashigi Lv 50
Đại tá hải quân Smoker Bạch Liệp cùng với phụ tá của mình, trung sĩ Tashigi.
Việc 1 con thuyền hải tặc lớn như vậy xuất hiện ở thị trấn Logue thì đương nhiên là đã kinh động đến Smoker và hắn ta đã mang theo quân lính tới đây để bao vây lấy con thuyền của bọn hắn. Dù sao để vượt qua Grand Line cần tới 1 con thuyền lớn nên nếu như hải tặc xuất hiện thì chỉ cần canh giữ thuyền của chúng là thể nào cũng sẽ bắt được hải tặc thôi.
- Dừng lại, hải quân đang làm nhiệm vụ, dân thường hãy mau rời khỏi đây - 1 tên hải quân nhìn thấy 3 người bọn hắn đi tới thì liền hô lên.
Dù sao thì 1 tên thiếu niên cùng với 2 thiếu nữ nhìn thực sự là quá phổ thông nên không ai nghĩ bọn hắn là hải tặc hết.
- À làm nhiệm vụ sao? Cố lên nhé, chúng tôi chỉ lấy thuyền của mình rồi đi thôi - hắn vỗ vai tên hải quân này rồi thản nhiên bước qua đám hải quân.
- Đứng lại!!! - bất chợt toàn bộ đám hải quân liền rút kiếm và chĩa súng vào hắn - thuyền này là của ngươi sao? Vậy ngươi là hải tặc đúng không?
Bị hải quân cầm vũ khi vây quanh như vậy thì Nami và Kaya có chút sợ hãi nhưng còn hắn thì chỉ cười nhạt.
- Xoạt!!!
Bỗng 1 ánh sáng lóe lên và ngay lập tức toàn bộ vũ khí của đám hải quân biến thành những mảnh vụn rơi lả tả xuống đất.
- Thứ nhất, đừng chĩa vũ khí vào ta - hắn thản nhiên nói - thứ 2, nếu đây là thuyền của ta thì đương nhiên ta là hải tặc rồi.
Đám hải quân giật mình hoảng hốt, không có vũ khí thì bọn họ cũng chỉ mạnh mẽ hơn người bình thường 1 chút thôi, đám hải quân không cho rằng mình có thể chiến thắng được 1 kẻ đã phá hủy toàn bộ vũ khí của bọn họ chỉ trong nháy mắt.
- Ngươi chính là hải tặc sao? Vậy thì hãy ngoan ngoãn chịu trói đi - đúng vào lúc này 1 giọng nói vang lên khiến cho đám hải quân này như được ăn thuốc an thần.
- Đại tá Smoker!!
Ngay lập tức 1 làn khói trắng dày đặc bỗng lao ra từ trên con thuyền Black Pearl và lao về phía hắn.
Thấy Smoker lao tới thì hắn liền nheo mắt nhìn 1 chút, đây chính là người sở hữu trái ác quỷ hệ Logia đầu tiên mà hắn gặp được kể từ trước tới nay.
Hắn biết rằng công kích vật lý đơn thuần không thể tạo ra được thương tổn nào cho Smoker nên hắn cũng không định rút kiếm ra. Mặc dù hắn có thể dùng kiếm khí để tấn công Smoker nhưng giết gà sao lại phải dùng tới dao mổ trâu cơ chứ.
Hắn hơi ngửa cổ ra sau hít 1 hơi và sau đó phồng miệng phun ra 1 luồng khí áp khổng lồ về phía Smoker.
Fuuton: Toppa (Phong Độn: Đột Phá)!!!
Hắn phun ra 1 luồng gió xoáy đâm thẳng vào giữa làn khói do Smoker biến thành, ngay lập tức toàn bộ làn khói trắng kia bị Phong Độn của hắn thổi tán loạn.
- Hự…
Đám khói trắng nhanh chóng tụ lại thành 1 người đàn ông có mái tóc trắng xanh miệng ngậm 2 điếu xì gà.
- Ngươi cũng là kẻ sở hữu trái ác quỷ? - Smoker nhìn hắn nói.
Ở thế giới này thể thuật là sức mạnh chủ đạo nên trừ khi sử dụng những loại máy móc đặc biệt nếu không thì chỉ có người sở hữu trái ác quỷ mới có thể sử dụng được sức mạnh đặc biệt như vậy.
Vừa rồi hắn dùng miệng phun ra 1 luồng gió xoáy nên không thể nào là sử dụng máy móc được trừ khi hắn là nửa người nửa máy.
- Trái ác quỷ à… cũng có thể nói là như vậy - hắn đáp.
Hắn từng sử dụng tinh chất của trái Yami Yami no Mi nên hắn cũng có thể coi là người đã ăn trái ác quỷ.
- Trái ác quỷ phun ra gió à, là hệ Logia hay hệ Paramecia… - Smoker nhìn hắn với vẻ cẩn trọng.
Theo Smoker thấy thì nếu như đó là trái ác quỷ hệ Paramecia được hắn sử dụng 1 phương pháp đặc biệt tạo ra khí áp còn đỡ, còn nếu như là trái ác quỷ hệ Logia thì sẽ khiến hắn trở nên nguy hiểm hơn nhiều.
Mặc dù nói không có trái ác quỷ nào là vô dụng nhưng không phải ngẫu nhiên mà trái ác quỷ hệ Logia là loại quý giá nhất.
Nếu hắn là người đã ăn trái ác quỷ hệ Logia thì đương nhiên là chỉ có những người đã ăn trái ác quỷ không phải thuần thể thuật hoặc là những người biết sử dụng Haki mới có thể đối phó được với hắn mà thôi.
Hắn nhìn Smoker thì liền biết là tên này đã hiểu nhầm năng lực trái ác quỷ của hắn thì phải, cũng không có gì khó hiểu khi mà chỉ có những người ăn trái ác quỷ mới có thể sử dụng được năng lực đặc biệt mà thôi.
Đương nhiên là hắn sẽ không nói cho Smoker biết trái ác quỷ của mình là gì vì chẳng có lý do gì để khiến hắn phải làm thế cả.
Trong lúc Smoker còn đang suy nghĩ đối sách thì bỗng Tashigi cũng nhảy xuống khỏi thuyền.
- Là anh!!! - Tashigi nhìn thấy hắn thì bật thốt - thì ra anh chính là hải tặc sao? Không ngờ được anh lại dám lừa dối tôi!!!
Câu nói của Tashigi không có gì cả nhưng khi vào tai của những người khác thì lại rất dễ gây hiểu lầm.
- Xem ra anh đào hoa ghê ta - Nami và Kaya lườm hắn 1 cái.
Hắn cũng không phản bác gì mà chỉ quay qua nhìn Tashigi.
- Tôi cũng đâu có nói mình không phải là hải tặc đâu - hắn nói.
- Đồ hải tặc xấu xa, tôi không thể để 1 thanh bảo kiếm như Kotsurei rơi vào tay anh được!! - Tashigi lập tức rút kiếm và tấn công hắn.
Mặc dù chỉ là 1 nhân loại bình thường nhưng Tashigi có thể đạt tới trình độ kiếm thuật hiện nay thì quả thật cô ấy là 1 thiên tài nhưng với cấp độ của Tashigi bây giờ thì tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Cũng tương tự như việc Mihawk chỉ dùng 1 con dao nhỏ để đấu mà vẫn áp đảo hoàn toàn Zoro thì sự chênh lệch giữa hắn và Tashigi còn lớn hơn như vậy nữa. Dù sao so với Zoro thì Tashigi còn kém quá xa.
- Xoạt… - hắn thậm chí còn không rút kiếm mà chỉ dùng tay không để đỡ lưỡi kiếm của Tashigi.
Hắn hơi đẩy nhẹ 1 cái thì thanh Shigure đã tuột khỏi tay của Tashigi và rơi ra đằng sau cô.
- Lơ là để tuột mất kiếm của mình như thế thì con đường trở thành Kiếm Hào của cô còn xa lắm - hắn đánh giá 1 chút sức mạnh của Tashigi.
Nói xong thì không chờ Tashigi hay Smoker kịp phản ứng thì ngay lập tức hắn đã biến mất, trong khi mọi người còn đang vội vã tìm kiếm hắn thì hắn đã ôm theo Nami và Kaya nhảy lên thuyền rồi.
- Gặp lại sau nhé - hắn ngó ra từ đuôi thuyền và nói.
Ngay lúc này 1 cơn gió cực mạnh xuất hiện và những cánh buồm của thuyền Black Pearl lập tức bung ra và đón lấy cơn gió này rồi lướt đi trên mặt biển.
Smoker và Tashigi chỉ có thể trơ mắt ra nhìn hắn rời đi mà không thể làm gì được.
- Các ngươi mau chuẩn bị thuyền cho ta, ta sẽ tiến vào Grand Line!!! - Smoker bỗng quát lên - không thể để 1 kẻ nguy hiểm như vậy tiến vào Đại Hải Trình được.
Cơn gió kịp thời vừa rồi khiến cho Smoker khẳng định suy nghĩ trong lòng mình là hắn sở hữu trái ác quỷ hệ Logia có năng lực điều khiển gió hoặc áp suất không khí. Bởi nếu như chỉ là hệ Paramecia thì không thể tạo ra 1 cơn gió từ bên ngoài thổi tới như vậy được.
- Đại tá, xin hãy cho tôi theo cùng!!! Tôi muốn tự tay tống giam tên hải tặc đó - lúc này Tashigi nói lớn.
Dưới mệnh lệnh của Smoker thì 1 chiếc thuyền hải quân nhanh chóng được chuẩn bị và Smoker liền dẫn theo Tashigi cùng 1 số hải quân kỳ cựu lên thuyền. Mục tiêu của Smoker lúc này chính là nơi mà hắn đang đi tới.
Grand Line!!!
-------☆☆☆☆-------
------oOo------