Thân thể tựa như bị phân giải thành từng chiếc lá cây tung bay, lại giống như là mưa ánh sán đang buông xoã, đây chính là cảm giác hiện tại của Thạch Hạo.
Hắn cảm thấy ngờ nghệch, thần hồn đang phiêu phù rồi phân giải, cảm thấy bản thân như hoá thành từng hạt bé nhỏ, từng chấm ánh sáng rời khỏi thế giới vốn có này, đang luân hồi, đang vãng sinh.
Trong lúc hoang mang ấy thì hắn thấy một dòng sông có năm tháng đang cuồn cuộn, có thời gian đang chảy xuôi, đó là thời gian ư? Một đi không trở lại!
Tâm thần của Thạch Hạo chấn động, từ trong cơn u mê chợt tỉnh dậy, hắn cảm thấy trạng thái vừa rồi rất kỳ dị, bản thân như hoá thành từng hạt nhỏ tí đầy trong suốt và cô đơn trong khoảng hư vô.
Dòng sông lịch sử kia không ngừng gầm thét từ nơi phương xa, những gợn sóng ngập trời!
Khi quan sát kỹ thì bên trên những bọt nước trắng xoá đều có một anh hùng cái thế, khí vũ hiên ngang, anh tư siêu phàm.
Một bọt nước là một thời đại, mà những vị anh hùng đó đều là anh kiệt giỏi nhất của thời đó, bọn họ đứng bên trên bọt nước không ngừng toả ra ánh sáng huy hoàng chiếu rọi thiên cổ.
Thạch Hạo chấn kinh, hắn nhìn thấy gì thế này?
Là sự biến thiên của thời đại, là sự thay đổi của năm tháng, là sự thăng trầm của nhân thế, là dòng sông dài của lịch sử!
Hắn như phát ngốc, mình đã tới nơi nào, làm sao lại thấy những chuyện này?
Mơ hồ hắn nhìn thấy sự biến đổi nhanh chóng của lịch sử, có hào kiệt tuyệt thế ngút trời, có tiên tử đầy máu tươi, có bách tích đang hoang mang, có muôn dân đang gào thét...
Những hình ảnh này, có rõ nét và cũng có mờ ảo, Thạch Hạo quan sát thật kỹ, có một vài thứ từng ghi chép trong những trang sách cổ thế nhưng cũng có những thứ hắn chẳng hề hay biết, khả năng quá xa xưa nên đã bị thế giới lãng quên.
Thạch Hạo rất muốn nhìn kỹ thế nhưng càng quan sát thì càng mờ ảo, tất cả rất mơ hồ rồi từ từ nhoè đi.
Sau cùng, hắn chợt sởn cả gai ốc và rùng mình một cái, bởi vì hắn nhìn thấy được màn đêm u tối đầy bao la đang giáng xuống và ăn mòn dòng sông dài kia!
Sương mù, vô biên vô tận, chúng hoá thành những thuỷ triều đen ngòm nhấn chìm tất cả.
Tiếp đó, hắn nhìn thấy từng căn nhà giam đang bồng bềnh bên trong dòng sông thời gian.
"Hả?!" Thạch Hạo khiếp sợ.
Năm xưa lúc hắn tu ra tiên khí thì nguyên thần từng thoát khỏi thân thể và tiến vào trong màn đêm vĩnh hằng kia, bị giam cầm trong nhà giam ấy, chính là căn phòng u tối này.
Lần này hắn trông rất rõ, từng căn nhà giam đang lao tới từ nơi tối tăm nhất và tiến vào trong dòng sông thời gian ấy, khuấy lên sóng lớn ngập trời.
Sau lưng Thạch Hạo chợt sinh khí lạnh, việc này đại biểu cho thứ gì?
Rất khó đoán được, nơi tối tăm nhất kia có thứ gì, làm sao lại xuất hiện những căn nhà giam ấy và tại sao lại tiến vào trong dòng sông lớn kia?
Bên trên dòng sông lớn bị màn đêm bao trùm đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy, ánh hào quang rực rỡ chiếu rọi xua tan đi màn đêm u tối ấy.
Thứ này rất kinh người, tự dưng lại xuất hiện một vòng xoáy như vậy làm ảnh hưởng tới tất cả, quấy phá tới sự cuộn trào của sông lớn, tựa như trong bóng tối chợt có thêm một ngọn đèn sáng đầy bắt mắt.
Vòng xoáy đó không lớn nhưng lại rất kinh người, lúc này nó lại toả ra sương mù hỗn độn, là do ánh sáng cùng với hỗn độn tạo thành và không ngừng bám sâu vào trong dòng sông thời gian!
"Đó là thứ gì?" Thạch Hạo cảm thấy kỳ quái, hắn không biết những người khác có trải qua như thế này hay không, lúc này bản thân hắn lại trông thấy những điều rất đặc biệt.
Hay là, những tu sĩ khác lại nhìn thấy những chuyện càng kinh người hơn nữa, không chừng có người thấy được Chân long, có người thấy được Phượng hoàng đang niết bàn lột xác cũng nên.
Vù!
Gió to rít gào, mảnh vỡ thời gian lượn lờ, hạt ánh sáng mà Thạch Hạo biến thành bị cuốn lấy rồi tiếp đó tiến vào trong vòng xoáy, cứ thế biến mất khỏi nơi ấy.
Hắn hét lớn một tiếng rồi gia sức giãy giụa, ra sức phản kháng thế nhưng chẳng hề có chút hiệu quả nào, cứ thế từ từ tiến vào nơi sâu nhất của vòng xoáy.
Hắn mơ hồ biết được, những thứ mà bản thân thấy vừa nãy rất là quan trọng!
Đáng tiếc, hắn đoán không được, nghĩ không ra!
Lúc này, hắn cảm thấy tựa như vĩnh hằng đang chảy qua, năm tháng dài đằng đẵng tung bay nhốt hắn lại bên trong, sau cùng mặt mày hắn tối sầm lại và cứ thế mất đi tri giác.
Cũng không biết trôi qua bao lâu thì Thạch Hạo tỉnh lại, lúc này hắn phát hiện bản thân không còn là hạt ánh sáng nhỏ bé kia nữa mà đã trở lại bản thể, chỉ có điều quần áo đều đã trở thành tro bụi, thân thể trần như nhộng.
Dáng vẻ của hắn rất điển trai, rất là anh tuấn thế nhưng thân thể lại cao ráo và cường tráng, tay chân hoạt động nhưng cũng không có cảm thấy điểm kỳ lạ nào, tiếp đó hắn vung tay lấy ra một một chiến y trong pháp khí không gian rồi mang vào.
Đây là nơi nào? Khắp nơi là vẻ yên ắng và mênh mông.
Thạch Hạo cảm thấy như đã đi tới phần cuối của thế giới, bởi vì cách đó không xa chính là sương mù hỗn độn đang lượn lờ, những cảnh vật nơi đó không cách nào nhìn rõ được, rất là mờ ảo.
Hắn tiến về trước trong vẻ tĩnh lặng nơi này, không hề có chút tiếng động nào, sự mênh mông trống trải này khiến người khác khó thở.
Thạch Hạo quan sát thật cẩn thận.
Đây là một vùng đất cổ xưa, những tảng đá lát trên mặt đất sớm đã vỡ nát, từng toà cung điện bị bỏ hoang, có sụp đổ và cũng có bướng bỉnh đứng sừng sững nơi ấy.
Hả?
Phía trước có một vài cung điện chẳng phải xây từ đá lớn mà là được đúc từ thần kim, ráng lành sớm đã biến mất và các toà cung điện này cũng đã trở lại về vẻ kim loại vốn có của mình, tuy rằng không có bị phá huỷ thế nhưng cũng không được hoàn chỉnh.
Những cung điện này ẩn hiện rõ ràng những vết chưởng ấn, những vết đao chém, những dấu lồi lõm của tên bắn.
Tâm thần của Thạch Hạo chấn kinh, hắn cảm thấy những quyền ấn, những vết chém... kia đều ẩn chứa những chân lý vô tận, là nhân vật cái thế đã lưu lại.
Cung điện bằng thần kim này chỉ còn sót lại vài toà thế nhưng đều có những vết tích mà cường giả tuyệt đại lưu lại.
Thạch Hạo cố gắng lại gần và dùng tay xoa xoa bên trên, thế nhưng lại không cách nào lại gần được, hắn bị một luồng uy thế đầy to lớn đẩy ngược lại, tựa như có Bất Hủ giả đang chiếm giữ nơi đó.
Trong mơ hồ Thạch Hạo như nghe được tiếng hô giết kinh thiên động địa bên tai, thấy được vô số bóng người, các loại chuông lớn, bảo đỉnh, đạo tháp bay lượn va mạnh về nơi xa.
Bất chợt hắn bật thốt lên đầy kinh ngạc, những binh khí đó chẳng hề kém so với túi Càn Khôn, không thuộc về nhân gian!
Thần hồn của Thạch Hạo chấn động, đây là địa phương nào mà lại có những cung điện như vậy, cả khu cổ địa này từng bị quần thể các loại binh khí công kích.
Kiến trúc kim loại không đầy đủ, rộng rãi và to lớn tựa như được kiến tạo bởi một người khổng lồ, nơi đây có một loại uy thế lớn lao, uy nghiêm và thần thánh.
Đột nhiên, trong cơ thể của Thạch Hạo chợt hiện ra một ngọn lửa thoát ra khỏi cơ thể từ trên đỉnh đầu, tiếp đó nó hóa thành một tấm gương rọi sáng những vết lồi lõm do mũi tên, do quyền cước... lưu lại kia.
Thạch Hạo cảm thấy không còn cảm ứng được như trước kia nữa, hắn ngẩng đầu yên lặng liếc nhìn.
Sau đó thì ngọn lửa này biến mất và tất cả lại quay về vẻ yên lặng vốn có.
"Đây là nơi nào, ta đã tới chỗ nào thế này?" Thạch Hạo khẽ nói, hắn thật sự chẳng biết đây là đâu.
Hắn ngưng mắt nhìn rất lâu, đây là thiên đình của Tiên nhân ư, hay là nơi dừng chân của Bất Hủ giả, nếu không tại sao có khí thế như vậy?
"Đưa ta tới đây, là có dụng ý gì?" Hắn thì thầm.
"Cho ngươi cơ duyên." Đúng lúc này chợt có một âm thanh vang lên, nó rất đột ngột và đánh vỡ sự yên tĩnh nơi này.
Thạch Hạo chấn kinh, quá đột ngột, hắn không cách nào cảm ứng được có người đang ở bên cạnh, thân thể hắn loé lên ánh sáng, cốt văn dày đặc và tiến hành đề phòng thật nghiêm.
Hắn tìm kiến ngọn nguồn của lời nói ấy, không ngừng đi về phía trước.
Một cung điện bằng kim loại với mặt chính rất to lớn tựa như là một ngọn núi nhỏ, thế nhưng trên đỉnh lại bị mở tung, chỉ còn lại các bức tường cùng với ánh kim loại lạnh lẽo.
Thạch Hạo đi vào trong, lúc này chợt ngẩn ngơ.
Nơi đây, hoa thơm cỏ lạ chim hót véo von, cây cỏ um tùm, chẳng chút hoang vắng, không còn hiu quạnh, tràn trề sức sống.
Ở giữa cung điện bằng kim loại đã đổ nát này có từng dây mây quấn quanh, có cỏ xanh sinh trưởng, có bàn đá, có bồ đoàn, còn có một cô gái rất là quyến rũ.
"Mời ngồi!" Cô gái này lên tiếng, tuy rằng không phải là tuyệt sắc thế nhưng lại rất cuốn hút, cặp mắt to tròn đầy vẻ thông minh sắc sảo, rất là bất phàm, nàng mang theo khí tức Tiên đạo đầy mờ ảo.
"Ngươi là ai, đừng nói là một vị Chân Tiên nhen?" Không biết vì sao, sau khi tới nơi này thì Thạch Hạo nghĩ gì sẽ nói cái đó, không hề e dè, không hề sợ hãi gì cả.
Bầu không khí nơi này chẳng chút bình thường, tựa như có thể nói thẳng vào bản chất đại đạo, ngay cả tư tưởng suy nghĩ của con người cũng đều trở nên đơn giản, không còn phức tạp như trước kia, trở nên đơn thuần tinh khiết.
"Đã từng là thế, hoặc cũng không phải cũng nên, bây giờ cũng chỉ là một vết tích đã sắp tàn phai mà thôi." Cô gái này lên tiếng, rất điềm đạm và bình tĩnh, không hề ẩn giấu chuyện gì.
Thạch Hạo ngớ người, đã từng là Chân Tiên, một cô gái Chân Tiên thật sự?! Quá hoang đường, tựa như nằm mơ vậy, không ngờ hắn lại có thể gặp được một nhân vật như vậy.
Cô gái này vung lên ống tay áo, bất chợt trên bàn có thêm bốn dĩa thức ăn cùng với một bầu rượu và hai ly ngọc.
Bốn dĩa thức ăn này không cách nào biết được nguyên liệu chế biến từ đâu, ly ngọc thì rất cổ xưa thế nhưng khi nàng nâng lên bầu rượu thì lại có khí hỗn độn từ miệng bầu tràn ra ngoài.
Cô gái từ từ rót rượu, chất lỏng óng ánh trong suốt từ trong miệng bầu chảy ra đồng thời tiên khí lan toả, hương thơm ngào ngạt khiến người khác tựa như muốn say khướt đi vậy.
Thạch Hạo kinh ngạc, chẳng lẽ đây mới gọi là trần nhưỡng tiên gia đích thật hay sao? Đừng nói là hắn, ngay cả người mạnh mẽ nhất đương đại cũng chưa chắc có thể uống được.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng việc tiên khí ngập tràn khi rót ra thì liền biết đó là thứ tốt rồi, không biết khi uống vào thì có thể xảy ra việc lột xác và đạt được chỗ tốt nào không.
"Mời!" Cô gái này nâng lên một ly ngọc và ra hiệu cho Thạch Hạo nâng ly còn lại.
Thạch Hạo có rất nhiều chuyện không rõ cùng với rất nhiều nghi vấn, hắn cũng không có nâng ly liền mà lại hỏi: "Xin hỏi, hiện giờ ta đang trải qua những chuyện gì vậy?"
"Vãng sinh, luân hồi." Cô gái này bình tĩnh đáp, rất đơn giản và cũng rất tự nhiên, tựa như là một chuyện rất bình thường.
CHƯƠNG 1151: LUÂN HỒI
"Ta là đang vãng sinh, là ở luân hồi?" Thạch Hạo sững sờ, tại sao cô gái này lại nói như vậy, có thật không đây?
Rất nhanh hắn nghĩ tới một chuyện, trước kia chính mình từng hóa thành hạt nhỏ đi tới cạnh dòng sông thời gian, và nhìn thấy sông lớn bị mà đêm nuốt chửng, thấy từng toà lao tù xuất hiện. Cuối cùng, hắn bị một vòng xoáy phía trên dòng sông cuốn vào, lẽ nào khi tiến vào nơi đó sẽ đi vào luân hồi rồi sao?
Trong thời gian ngắn Thạch Hạo nghĩ đến rất nhiều chuyện, hắn không còn ở thế giới ban đầu nữa, nói cách khác, bản thân đã tiêu biến rồi sao?
Thạch Hạo yên lặng quan sát bản thân rồi lắc lắc đầu, hắn không tin, bản thân vẫn như cũ, không có gì thay đổi cả.
Cô gái rất điềm tĩnh, tựa hồ nhìn ra hắn đang suy nghĩ điều gì, nói: "Ngươi đã không còn ở nhân gian nữa."
Thạch Hạo nhíu mày, có thể cách nói này là đúng, hắn đã rời đi, đã hóa thành một hạt nhỏ tiến vào sâu trong vòng xoáy của dòng sông lịch sử kia.
Nếu như có vãng sinh, thì sẽ ra sao?
"Cái gọi là luân hồi, chỉ là một đoạn từng trải qua, cũng không nhất định phải đầu thai chuyển sinh, bắt đầu cuộc sống mới." Cô gái áo choàng rất thanh tú, ánh mắt ôn hòa.
"Phải vậy không, ta đang luân hồi như vậy, cũng không phải chuyển thế mà như là một đoạn hành trình, như vậy cũng là luân hồi sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Luân hồi bất kể năm tháng, có luân hồi trăm ngàn đời, cũng có vãng sinh chớp mắt." Cô gái nói.
"Nhờ chỉ dạy!" Thạch Hạo nói với vẻ trịnh trọng.
"Tỉnh ngộ trong chớp mắt cũng có thể xem như là một lần luân hồi." Cô gái bình thản nói, tất cả tựa như rất bình thường.
Theo như nàng từng nói, cái gọi là luân hồi chính là một đoạn từng trải, thoát ra khỏi quỹ tích sinh hoạt vốn có, được mở ra trên một con đường khác, đây chính là một đoạn luân hồi.
Chớp mắt tỉnh ngộ, đời người có thể đột ngột chuyển biến, tựa như đã trải qua một loại luân hồi và hoàn toàn hiểu rõ, chính là như vậy.
"Còn có người tan biến, xông vào một Cổ giới và trải qua những việc kỳ lạ bên trong, khi quay trở lại thế giới lúc ban đầu thì khoảng thời gian hắn vừa trải qua kia chính là một đoạn luân hồi."
Bây giờ, Thạch Hạo đã rời khỏi thế giới trước đó, đi tới nơi này, cũng coi như là một đoạn luân hồi.
"Hay là ngươi lạc lối, quên đi một khoảng thời gian, đó cũng một đoạn luân hồi." Cô gái tiếp tục nói.
Trong động bảy ngày mà trên đời đã ngàn năm, cái này cũng là một loại luân hồi.
Thạch Hạo ngơ ngác, cô gái trước mắt mặt trắng như ngọc, đôi mắt linh động, thanh lệ xuất thế, giọng nói du dương làm cho hắn không ngừng suy nghĩ, thật lâu không nói gì cả.
"Có vài người, nguyên thần rời khỏi thân thể và rất lâu không quay lại, là đang ở tại nhà giam Hắc Ám, dựa theo lời ngươi nói, vậy cũng là một đoạn luân hồi sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Xem thế đi!" Cô gái gật đầu.
"Cũng gần như thế." Thạch Hạo ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cúi đầu nhìn xuống bàn đá.
Có người ngồi bất động, nguyên thần ngao du thái hư, ngồi bất động như núi trước cửa ải sống còn trăm năm, tâm thần gởi gắm giữa đại đạo, đây là đang luân hồi sao?
Lúc ngộ đạo có thể thấy được ma đầu đến ăn mòn, có thể thấy được đại thiên thế giới tiêu biến, có thể thấy được sinh lão bệnh tử, thất tình lục dục, nhân sinh..., muôn vàn cảnh tượng trên thế gian, Tiên đạo mê hoặc, những thứ này đều là do tâm sinh ra, hay là thần hồn ly thể, là đang luân hồi sao?
Trong lúc nhất thời, Thạch Hạo ngây người tựa như hoá đá.
Hễ là suy nghĩ trong lòng thì đa phần đều là hư ảo. Nhưng là tu sĩ ngộ đạo, hở tí là bế quan trăm năm, tinh thần rong chơi trong trời đất, những thứ thấy được là thật hay giả.
Đây là luân hồi sao?
"Thế gian này, có luân hồi sinh tử không?" Thạch Hạo hỏi, đồng thời bổ sung, nói: "Ngươi hẳn biết, ta không phải đang nói tới tỉnh ngộ trong chớp mắt, cũng không phải lạc lối vãng sinh trong một khoảng thời gian, mà là kiếp trước kiếp này như những người bình thường hay nói tới."
"Cố chấp! Thế gian này ít có cái gọi là tuyệt đối, toàn là tương đối cả." Cô gái đánh giá như thế, không có cho một đáp án chắc chắn.
Thế nhưng, Thạch Hạo vẫn có thu hoạch rất lớn, từ trong đối thoại vừa rồi hắn nhận ra rất nhiều tin tức.
"Đây là nhận thức về luân hồi của ngươi hay sao?" Thạch Hạo hỏi.
Người trước mắt có khả năng là một vị Chân Tiên, mỗi lời nói mỗi hành động của nàng đều có ý nghĩa sâu sắc, là chân lý trời đất, nếu như có thể được sự chỉ điểm của nàng thì con đường của hắn chắc chắn sẽ rộng rãi xán lạn.
"Ta đã không còn là Tiên, chỉ là dấu vết bị phá nát thôi." Cô gái nhẹ nhàng thở dài, báo cho Thạch Hạo biết, những nhận xét vừa rồi của nàng cũng không trọn vẹn.
"Mời!" Cô gái lần thứ hai ra hiệu Thạch Hạo nâng chén.
Trên bàn đá, chén ngọc được tạo hình giản dị, làm từ một khối cục đá tự nhiên, khoét một lỗ nhỏ bên trong, đơn xơ và cổ kính.
Chất lỏng trong chén thơm ngát say lòng người, óng ánh trong suốt, từng tia tiên khí không ngừng tản ra và được bao phủ thêm một tầng sương mù hỗn độn, thần thánh bất phàm.
Loại rượu này đừng nói là uống, chỉ cần nhìn cũng đã làm cho người người cảm thấy say mê, mơ hồ cảm nhận được khí tức của 'Đại Đạo' tức tốc tiến vào trong cơ thể.
"Rượu này không bình thường, có thể uống một chén, đúng là Tiên duyên, cảm ơn!" Thạch Hạo nói, giơ chén rượu lên.
"Đương nhiên không bình thường, năm đó cũng chỉ sản xuất được một bình này mà thôi, ta có thể chờ người đời sau xuất hiện ở nơi này, cũng dựa cả vào nó." Cô gái rất thẳng thắn nói.
"Hả?" Thạch Hạo kinh kêu thành tiếng.
"Người đã ủ ra nó, ngươi không cách nào tưởng tượng được đâu." Cô gái nói, sau đó hiện vẻ hoang mang, thoáng thất thần, nói: "Tại sao ta lại nói như vậy chứ, đúng rồi, ta chỉ là vết tích đã tàn phai, bị xoá nhoà đi quá nhiều, đến tột cùng người nọ là ai?"
"Uống xong nó, liệu công lực của ta có tăng mạnh tăng nhanh như gió không?" Thạch Hạo hỏi, thần sắc phức tạp.
"Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, đốt cháy giai đoạn sẽ gây hại cho ngươi. Thế nhưng, mà nói thật, có một ngày ngươi sẽ phát hiện được, chỗ tốt còn nhiều hơn cả tưởng tượng của ngươi nữa." Cô gái nói.
"Phải không đó, cảm ơn, xin mời!" Thạch Hạo nâng chén, cụng cái rốp vào chén rượu trong tay nàng, tiếng rung phát ra lanh lảnh, cực kỳ dễ nghe.
Đúng vào lúc này thì Thạch Hạo ngạc nhiên, sau khi chén rượu đụng vào nhau, trong lúc chất lỏng trong chén rung động thì chợt có từng người tí hon nhảy nhót, từng món binh khí lao vút, hàng loạt ký hiệu lan toả.
Đây là cái gì? Đều là giọt rượu biến thành!
Giọt rượu tựa như có sinh mệnh, lúc này chợt sống lại và hóa thành ánh đao bóng kiếm, hoá thành các loại binh khí như tháp, chuông, hoá thành cuộc chiến của các sinh linh.
Rõ ràng là rượu nhưng lại hóa thành nhiều như vậy, sinh động là thế, tựa như một thế giới cỡ nhỏ.
"Hiện tại ngươi biết nó quý giá tới mức nào rồi chứ?" Cô gái mỉm cười.
Thạch Hạo lộ vẻ nghi hoặc nhìn chằm chằm chén rượu này, tiếp đó nhìn về phía nàng.
"Ngươi tự mình nhấm nháp thì sẽ biết thôi." Cô gái nói.
Thạch Hạo gật đầu, khẽ thưởng thức một chút, ngay trong nháy mắt này, một chiến mâu màu đen vọt lên mang theo tia máu lọt thẳng vào trong miệng hắn, nhất thời, hắn như nghe được ba ngàn ma thần hỗn độn đang gầm thét, ngâm tụng kinh văn.
Thạch Hạo rất chấn kinh, bởi vì khi cảm ứng thật kỹ thì đúng là tiếng kinh văn đấy, hơn nữa càng nhấm nháp rượu trong miệng thì hắn càng nghe rõ ràng hơn, lúc này cả người trở nên ngây dại.
Cũng không biết qua bao lâu hắn mới dừng lại, ngụm nhỏ này đã được hắn uống hết, mùi vị từ từ nhạt dần cho đến khi biết mất.
Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên trong suốt và tràn ngập chờ mong, lần thứ hai uống thêm một ngụm nhỏ nữa, một cái chuông bay lên mang theo khí hỗn độn và kèm mảnh vỡ thời gian tiến vào miệng hắn.
Một lát sau, tiếng kinh văn lại vang lên, văng vẳng không dút bên tai, Thạch Hạo si ngốc ngây dại, tựa như là choáng váng không hề nhúc nhích, không ngừng cảm nhận.
Lại rất lâu sau, mùi rượu nhạt đi, Thạch Hạo mới thanh tỉnh lại.
Lần thứ ba khẽ thưởng thức, một hạt giống màu vàng đoạt tạo hóa đất trời, được tiên khí bao vây, được đông đảo sao trời vờn quanh, tiến vào trong miệng Thạch Hạo.
Lần này, tiếng kinh văn hoàn toàn mới vang lên!
Rất lâu sau, Thạch Hạo mới mở mắt ra, nói: "Đây là Tiên chủng sao, những thứ kia là đạo và pháp của kỷ nguyên Tiên cổ ư? !"
Sâu trong nội tâm hắn tràn ngập chấn động, cần thủ đoạn nghịch thiên đến cỡ nào mới có thể được như thế đây!
Một chén rượu này ẩn chứa quá nhiều, bao hàm rất nhiều pháp tắc và đại đạo trên một kỷ nguyên ư? Tất cả cô đọng vào bên trong một chén rượu, quả thực làm người nghe kinh hãi!
Rượu trong ly cũng không giảm bớt bao nhiêu, trông vẫn còn rất đầy, bên trong một chén rượu Tiên này đến cùng là đã ẩn chứa bao nhiêu truyền thừa?
"Ngươi nếu đã uống xong thì sau này, cũng chỉ rập khuôn theo các pháp môn Tiên cổ mà thôi, không có ý nghĩa, bởi vì đã chứng minh được, chúng ta đều thất bại." Cô gái bình tĩnh nói.
Nàng có một loại đau xót, 'chúng ta' mà nàng nói tới đương nhiên là chỉ một nhóm cường giả vô thượng đã từng mạnh mẽ, bọn họ đều mai táng ở kỷ nguyên Tiên cổ.
"Làm sống lại 'chúng ta', không có ý nghĩa. Nếu như có một ngày, các ngươi bước ra con đường hoàn toàn khác thì chén rượu mà ngươi uống lúc này mới có ý nghĩa, ngươi mới có thể dò xét kiểm tra hai bên, nếu không sẽ sớm phá tan đi sự tìm kiếm, chỉ có thể giam cầm tư duy của ngươi, hạn chế năng lực ẩn giấu thật sự của ngươi." Cô gái thở dài thườn thượt.
Thạch Hạo nghe vậy nhưng cũng chẳng quản tới chuyện này làm gì, hắn vẫn vùi đầu uống rượu, cố gắng thưởng thức.
Đến cuối cùng, cữ mỗi một quãng thời gian thì nơi này sẽ phát sáng, sẽ có binh khí vọt lên, sẽ có sinh vật xuất hiện rít gào và đại chiến, đương nhiên tất cả những thứ này đều tiến vào trong miệng Thạch Hạo hắn.
Đây là một chén rượu rất đặc biệt, trong đó ẩn chứa quá nhiều thứ, ý nghĩa nặng nề như núi!
Một chén rượu này, Thạch Hạo cũng không biết mình uống bao nhiêu ngày mới hết.
"Không tệ, ngươi đã uống hết rồi, nếu là người khác thì mới uống một chút cũng sẽ khiến thân thể nổ tung, ngươi rất tốt." Cô gái vui vẻ khích lệ.
Thạch Hạo nghe vậy, trên mặt hoàn toàn biến sắc.
Hắn biết cô gái này có lai lịch rất lớn, có thể được nàng khích lệ thì chắc chắn không dễ dàng, dựa theo lẽ thường, dù cho là thiên tài hiếm có trên đời tới đây uống một chút rượu cũng sẽ nổ tung.
Có thể nói, những gì hắn vừa trải qua cũng xem như là cửu tử nhất sinh.
"Ngươi uống xong chén rượu này thì đã tương đương với uống xong kỷ nguyên Tiên cổ, đã trải qua rất nhiều luân hồi, những pháp môn kia, những binh khí kia, những sinh linh kia, đã bị ngươi nhìn thấy." Cô gái than thở.
Thạch Hạo không nói lời nào, nhìn về phía bầu rượu trên bàn.
Cô gái gật gật đầu, nói: "Ngươi rất bất phàm! Thử xem có thể lay động được bầu rượu này hay không."
"Nếu như lay động được thì như thế nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Nếu như ngươi có thể cầm được bình rượu này thì sẽ có chuyện lớn tày trời phát sinh, ảnh hưởng cực kỳ sâu xa!" Lần đầu tiên cô gái trịnh trọng lên tiếng, khí thế lập tức thay đổi, nghiêm túc chưa từng có từ trước tời giờ.
CHƯƠNG 1152: QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI, TƯƠNG LAI
Thạch Hạo cúi đầu, nhìn bầu rượu đá cổ kính và bình thường trên bàn, chỉ là trên miệng bầu có khí hỗn độn đang tỏa ra ngoài, còn có từng tia tiên vụ đang lượn lờ.
Cầm được nó sẽ phát sinh chuyện lớn tày trời?
Thạch Hạo ngẩng đầu, nhìn về phía cô gái đối diện để tìm kiếm chút dị thường từ trong đôi mắt của nàng, thế nhưng nàng rất điềm đạm, không buồn không vui, không có một chút khác thường nào.
"Lúc nãy ngươi đã chiếm được rất nhiều chỗ tốt rồi, có lĩnh hội được gì không?" Cô gái mở miệng, nàng cũng không xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại có một loại vẻ đẹp trầm lắng, tuyệt vời.
"Đại thiên thế giới, Thần ma khắp trời, áo nghĩa vô tận, rộng như mặt biển mù sương." Thạch Hạo nói, lập tức nhắm mắt lại cảm nhận hương rượu thoang thoảng trong khoé miệng.
Trong nháy mắt, hắn như lại cảm nhận được đỉnh nhỏ, đạo tháp, chiến mâu... nhảy vào trong miệng, hóa thành từng ký hiệu, diễn dịch thành kinh văn cổ xưa đầy ảo diệu.
Quả thực hắn đã cảm nhận được rất nhiều, đây là bảo vật vô giá, vào lúc đó hắn có ảo giác như mọc cánh thành Tiên bay lượn, thậm chí cảm thấy như được giải thoát.
Chỉ là, lúc này suy nghĩ lại thì sắc mặt chậm rãi thay đổi, từ từ nghiêm nghị sau đó là trắng bệch.
"Tại sao, tất cả đều xoá nhoà hết rồi!" Thân hình Thạch Hạo run lên, cố gắng nhớ lại nhưng rất nhiều thứ đều mơ hồ không nhớ ra được.
"Ta nói rồi,những thứ vừa nãy đều chẳng ích gì cho ngươi cả, đó chỉ là sự tiếp thu và kế thừa toàn bộ, cũng chỉ có thể coi là đang tái tạo ra 'chúng ta' . Chỉ khi nào các ngươi bước ra con đường hoàn toàn khác thì mới có một ngày đột phá tất cả những gì vốn có, lúc đó 'pháp môn Tiên cổ' mà ngươi vừa uống xong mới có ý nghĩa, từ đó mới có thể tham khảo xác minh hai bên." Cô gái đáp.
"Một chén rượu sao đủ tham khảo chứ, một bình rượu chẳng qua cũng chỉ được mười mấy chén, vả lại đều là do người làm ra, cách kỷ nguyên Tiên cổ đầy rực rỡ kia lại quá xa xôi." Thạch Hạo nói, đưa tay chụp vào bầu rượu.
"Ngươi quá tự tin rồi!" Thần sắc của cô gái nghiêm túc hiếm thấy, cánh tay trắng muốt như ngó sen giơ lên ngăn chặn lại cánh tay của hắn.
"Không thể được sao?" Thạch Hạo hỏi, ánh mắt trong veo.
"Có thể, nhưng ta muốn giải thích trước miễn cho ngươi ngay cả cơ hội hối hận cũng không có." Cô gái nhắc nhở. Nếu như Thạch Hạo không đủ điều kiện mà chạm vào bầu rượu thì chắc chắn sẽ hóa thành tro bụi.
"Ta đồng ý thử một lần!" Thạch Hạo rất tin tưởng, nếu như ngay cả điều kiện như vậy đều không đáp ứng được thì hắn làm sao tồn tại được trong sự náo loạn của thế giới sau này chứ.
"Nghe ta nói hết đã, nếu như ngươi đủ điều kiện như vậy sẽ càng đáng sợ hơn, khó có đường sống, sẽ dẫn đến kịch biến ngập trời!" Cô gái cực kỳ nghiêm túc, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa trước đây.
Thạch Hạo ngẩn ngơ. Cho dù là có phù hợp điều kiện hay không thì đều là kết cục chắc chắn chết? Vậy hắn còn dính líu làm gì nữa!
"Ở tình huống đằng sau còn ẩn chứa một con đường sống nữa, nhưng chỉ là do chúng ta suy diễn ra mà thôi, không biết có tồn tại hay không, nếu như có thì quá tuyệt vời rồi!" Cô gái này nói.
"Hả?" Thạch Hạo nhìn vào đôi mắt linh động của nàng, ở đó, trong suốt như nước, phản chiếu ra hình ảnh của hắn.
"Sống sót, rất nhiều chỗ tốt à?" Thạch Hạo hỏi.
"Đối với ngươi mà nói, tránh được tai nạn này thì mới có thể tránh được tai nạn Kỷ nguyên này." Cô gái bình tĩnh đáp, đã khôi phục liễu điềm đạm bản sắc.
"Tai nạn Kỷ nguyên?" Thạch Hạo cau mày, trong lòng chấn động, đời này chắc chắn phải dừng tại đây ư?
"Ngươi suy nghĩ kỹ rồi chứ?" Cô gái hỏi.
Trầm mặc rất lâu, không có âm thanh, không có câu trả lời, Thạch Hạo không lên tiếng, mãi đến tận cuối cùng mới gật đầu, nói: "Suy nghĩ kỹ rồi!"
Cô gái thu hồi bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt như ngọc của mình lại, ngồi xếp bằng phía đối diện bình tĩnh nhìn hắn, không tiếp tục nói nữa.
Rầm!
Trong thiên địa như là có một chiếc chuông Tiên thời gian được gióng lên, du du dương dương, vang vọng giữa vạn cổ, vang vọng vạn giới chư thiên.
Đây chính là cảm giác như khi Thạch Hạo chạm được vào được chén rượu trước kia, thanh âm kia chấn động màng nhĩ, vang trong thần hồn, đong đưa trong nguyên thần.
Thân thể hắn rung bần bật, cảm giác bàn tay mình đang rạn nứt hóa thành tro bụi, thời khắc này trong lòng hắn trở nên trống rỗng, lẽ nào ngay cả cửa ải này đều không vượt qua được sao?
Sắc mặt của cô gái kia cũng thay đổi, rất hồi hộp, lại tiếp tục có người chết đi sao?
Vù!
Bầu rượu chấn động, khí hỗn độn và tiên vụ cùng nổi lên, bàn tay Thạch Hạo rốt cục cũng ổn định lại và không còn rạn nứt nữa, hắn hét lên tiếng, vận chuyển pháp môn của Liễu Thần để điều trị thương thế.
Sau đó, hắn mạnh mẽ nhấc bổng bầu rượu lên, trong tiếng rung mạnh ầm ầm là sự lắc lư của mảnh kiến trúc phế tích bằng kim loại này, đông đảo sao trời tựa hồ cũng đang rì rào run rẩy.
Thạch Hạo đã cầm bầu rượu lên, hư không nơi đó bị xuyên thủng, tựa như đang khiến một cấm kỵ nào đó tức giận!
Điều này hoàn toàn khác khi cô gái nâng bình, động tĩnh quá lớn.
Lôi điện vạn tầng, đều mang theo ánh sáng hỗn độn!
Tuy nhiên, hiện giờ cũng không có thời gian cho phép hắn suy nghĩ nhiều, sau khi cầm bầu rượu lên chính là đưa ngay tới miệng rồi tu ừng ực, muốn uống sạch.
Hư không sụp đổ kia dần dần khôi phục lại vẻ yên lặng, toàn bộ lôi điện đều từ từ biến mất, việc này rất kỳ dị.
Cô gái cũng sững sờ, sao lại như thế, hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng, cái gọi là kịch biến kia căn bản cũng không có phát sinh.
Quá yên tĩnh mà, không phù hợp lẽ thường chút nào!
"Không có chuyện gì à?" Lúc Thạch Hạo đang uống rượu thì cũng liếc mắt nhìn cô gái kia.
Sau đó hắn liền liều mạng, bởi vì các loại binh khí, bóng mờ sinh linh, kinh văn không ngừng xuất hiện trong miệng hắn, dường như một thế giới, dường như một cái kỷ nguyên đang dậy sóng ầm ầm.
"Ha ha..."
Tiếng cười vang lên đầy đột ngột, có chút thê lương, có chút khiếp đảm hồn người, quá bất chợt, bình tĩnh và an lành mới vừa khôi phục lại thì tại sao lại vang lên tiếng cười như vậy, không có nơi bắt đầu.
Ngay cả cô giá bên bàn đá kia cũng không cách nào tìm ra được manh mối, không nhìn thấy bóng người nào cả.
"Đến rồi!" Thân phận thần bí như nàng cũng không khỏi run lên, mi tâm nứt ra và xuất hiện một con mắt dọc xinh đẹp, tiếp đó cẩn thận nhìn chăm chú vào hư không, sau cùng nhìn về phía biển sao trong vũ trụ.
Trong nháy mắt, một vệt thần quang từ giữa mi tâm của nàng vọt lên, trên có thể dòm ngó Cửu Thiên, dưới có thể tìm kiếm Cửu U, ánh sáng nhấp nháy xông vào tinh không!
Dù vậy, nàng cũng tìm không ra!
"Ha ha. . ." Tiếng cười vẫn còn, vẫn mang theo luồng cảm giác nguội lạnh như trước, hắn mở miệng, nói: "Cuối cùng tìm được ngươi rồi."
Lời như thế khiến Thạch Hạo kinh hoàng, đây là người nào, tại sao muốn tìm hắn? Ở nơi nào, vì sao không cảm ứng được. Hắn luôn tự tin vào linh thức của mình nhưng hiện tại lại không có một chút biện pháp nào, không cách nào thăm dò.
"Chân thân của ngươi đang ở muôn kiếp trước chứ không hề hiện ra ở nơi đây, chỉ là Thần giác hạ xuống thôi sao?" Cô gái xa xôi nói, nhìn chằm chằm về phương xa tựa như đang xem một dòng sông lịch sử đang cuộn trào qua đi.
Thạch Hạo đột nhiên ngẩng đầu, linh cảm tới chuyện không ổn.
Hư không kia đang sụp đổ, thời gian kia đang tiêu tan, mưa ánh sáng liên miên xuất hiện, hỗn độn vô tận sụp ra, và một cái bóng mơ hồ đứng ở cuối trời.
Hắn đang tiến lên, thúc đẩy nhật nguyệt sao trời, mang theo hỗn độn đầy trời bước qua dòng sông thời gian, từ xa đến gần, khủng khiếp vô biên!
Cô gái tuyệt vọng, mạnh mẽ như nàng cũng chỉ biết ngồi yên nơi đó, không có dấu hiệu nào là muốn phản kích, trên mặt tràn ngập cay đắng cùng chút không cam lòng.
Cô gái khẽ thở dài: "Các ngươi có cần như vậy không, một đứa nhỏ như thế này cũng có thể khiến các ngươi phải ra tay ư, cách thời không muôn đời, không tiếc gánh chịu nhân quả đầy to lớn, liều lĩnh tời mức dù bản thân có thể chết đi, cũng chỉ vì muốn đánh chết một hạt mầm này?"
Bóng người kia vẫn không tài nào thấy rõ được, rất mông lung, thế nhưng có thể nhìn thấy sự cường tráng cao lớn của hắn, tựa như một vị Đế Quân vô thượng đang xuất hành!
Hắn long hành hổ bộ, đạp trên dòng sông lịch sử, hai tay thúc đẩy sao trời, đi xuyên vào trong vạn vực!
Tuy người này chưa đến thế nhưng khí thế ấy quá mức khủng khiếp, sông núi vì đó khô cạn, mặt trời theo đó rơi xuống, hắn mang theo hơi thở phá diệt tất cả.
Thạch Hạo chấn động, cảm giác như rơi vào bên trong địa ngục, toàn thân như muốn nổ nát.
Là người như thế nào đây, tới từ muôn kiếp trước sao, vả lại còn muốn diệt bỏ hắn!
"Đối với các ngươi, thời gian như sông dài rì rào về phía trước, không dám chống lại, sợ nhiễm phải nhân quả mà chết đi, còn đối với ta, nó chỉ là một cái vòng chứ không phải sông dài, dù đánh đổi lớn thế nào cũng không phải là không đảo ngược được."
Âm thanh người này truyền đến không có vẻ tức giận nào, mà là rất nhạt, thế nhưng lại có vẻ uy nghiêm lớn lao nào đó chấn động quá khứ, hiện tại và tương lai!
"Các ngươi đang sợ hãi à, không hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng tượng, ai dè lại đánh đổi mọi thứ để giết chết một cây non." Cô gái nói.
"Không phải sợ mà chỉ tiện tay làm thôi, nếu ta đang ở muôn kiếp trước và chợt sinh ra chút cảm ứng nào đó, vì sao không tiện tay xoá bỏ chứ?" Người đàn ông kia đáp.
Thạch Hạo biết được tin tức chính xác thì vô cùng sững sờ, người này đang ở muôn kiếp trước nhưng lại cảm ứng dự đoán được về hắn sao?
Đây là bản lĩnh nghịch thiên đến cỡ nào?
Người này mạnh tới mức không có giới hạn nào, quá bất hợp lí rồi!
"Nói thật dễ nghe, đây không phải là kết quả mà các ngươi cùng nhau suy đoán. sao giờ lại chỉ mình ngươi thế ?" Cô gái cười lạnh nói.
"Thuận tay làm thôi, đã xoá bỏ không chỉ có một người, là pháo hoa bung nở trong lịch sử, tuy rằng rất đẹp thế nhưng cũng chỉ loé lên trong chớp mắt." Người đàn ông kia đáp.
Thân thể Thạch Hạo lạnh lẽo, kết cục này tàn khốc và đáng sợ biết bao nhiêu, ngay cả cơ hội đấu tranh chống lại mà người đó cũng không có, trong chớp mắt đã có thể giết chết.
Quan trọng nhất chính là, bọn họ đang ở muôn kiếp trước, không ở một đời này!
Đây là điều làm cho hắn cảm thấy rất bi ai, quá mức bất đắc dĩ.
"Các ngươi làm việc như thế này đã quấy nhiễu tới quá nhiều, dùng sức nghịch chuyển, không sợ sẽ dẫn tới sát kiếp lớn nhất sao?" Cô gái cười lạnh nói.
"Có sao đâu, lại chẳng phải lần đầu tiên." Người đàn ông này nói.
"Ngươi từ quá khứ tới đây để cố gắng xoá đi người này, nếu tương lai cũng có người đến đây và chỉ cần tồn tại một người nào đó có quan hệ mật thiết với hắn, chắc chắn lúc đó sẽ bị cuốn vào trong nhân quả kinh thiên này, ngươi không sợ sao?" Cô gái nói.
"Quả thực có loại khả năng này, thế nhưng, người có quan hệ với hắn sẽ mạnh như vậy sao, nếu như có, tiện tay chém luôn cho xong." Người đàn ông nói.
"Ha ha, ngươi quá tự tin rồi, người đáng giá được các ngươi bước lên dòng sông lịch sử để đến thì sao đơn giản được chứ... Nhất định sẽ tồn tại một đường sống duy nhất nào đó!" Cô gái nói.
"Đúng không, để ta nhìn một chút, có sinh linh như vậy hay không." Người đàn ông kia muốn ra tay, một khi vượt qua thời không chủ động tiến đánh thì sẽ long trời lở đất, dẫn đến kịch biến kinh thế.
Ầm ầm ầm!
Đột nhiên, phía cuối trời rung mạnh một cái, một bóng người hiện lên ép sụp quá khứ, hiện tại, tương lai, đánh gãy luôn dòng sông lịch sử, cứ như vậy hiện thân!
"Cái gì? Thật sự có!"
Đó là một cô gái, rất mơ hồ, mang theo mưa ánh sáng, mang theo khí hỗn độn, thân thể cao ráo, quần áo phấp phới, trên mặt mang theo một tấm mặt nạ quỷ nhìn xuống tinh không!
CHƯƠNG 1153: ÁO TRẮNG TUYỆT TRẦN
Sẽ có một người như vậy, có quan hệ với Thạch Hạo!
Nàng không thuộc về thời này, không thuộc về quá khứ, đạp trên dòng sông thời gian, ngâm mình trong màn mưa ánh sáng như Tiên bay lượn, vô vàn khí hỗn độn vờn quanh, nhìn xuống vạn cổ trời cao.
"Lại có người dám ngăn cản oai phong của ta, ha ha... ha ha!" Phương xa, bóng người cao lớn đẩy nhật nguyệt sao trời đi tới, hắn đứng trong hỗn độn và phát ra tiếng cười to.
Trong lúc cười, những ngôi sao chung quanh rơi lã tả, một vài ngôi sao lớn lại càng nổ tung hóa thành ánh sáng pháo hoa, cuối cùng trở thành tro tàn!
Loại uy thế này không gì sánh được, bầu trời nứt ra, khe lớn đen ngòm lan rộng, hố đen lần lượt xuất hiện, ánh sao đầy trời trở nên lu mờ.
Thạch Hạo cũng vô cùng giật mình, thế gian này thật sự tồn tại một người có quan hệ không bình thường với hắn ư? Không ngờ nàng lại xuất hiện trong tình cảnh này!
Vốn hắn còn tưởng rằng, nếu như có thì chắc chắn cũng chỉ là Liễu Thần, nhưng hiện giờ thì hoàn toàn không phải thế.
Mà điều này cũng làm cho lòng hắn nguội lạnh đi, cảm thấy chán nản, lẽ nào cảnh tượng tiên đoán mà ngày đó chứng kiến sẽ phải trở thành sự thật sao?
Sẽ có một ngày, đất trời lật úp, năm tháng biến đổi, thời đại này kết thúc, tất cả đều không tồn tại nữa, thế gian này chỉ còn một mình hắn cô đơn trên đỉnh cao nhất, một mình làm bạn cùng thần đạo, vô địch, cô quạnh và cô độc, đối mặt với trời đất mênh mông héo tàn.
Vào lúc ấy, chỉ còn sót lại một mình hắn, một cây liễu cháy đen làm nền ở phía sau lưng hắn, đó là cảnh tượng thê lương đến cỡ nào chứ.
Kẻ địch ra sao, cố nhân thế nào, người thân đâu rồi, bằng hữu nơi đâu, yêu hận tình cừu, tất cả đều không tồn tại.
Loáng thoáng, hắn còn nhìn thấy, mình hắn cất bất chẳng biết đường về, không biết tương lai.
Cô gái này không phải Liễu Thần, là người gặp gỡ trên con đường đó sao?
Vào đúng lúc này, khi đối mặt Quân chủ vô thượng ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước, trong thời khắc sống còn lại được người đến cứu giúp, thế nhưng Thạch Hạo không biết là nên khóc hay nên cười, trong mắt có lệ, trong lòng có bi ai, con đường phía trước đã không còn người quen, chỉ là một cô gái không hề biết mặt.
Bây giờ vui vẻ bất cần đời, nhưng về sau rồi sẽ bị gánh nặng thay thế, bởi vì rất nhiều chuyện đã được định trước, trong lòng hắn tràn ngập vẻ đau thương, nếu như có một ngày, hắn không còn cá tính sinh động như hiện giờ mà trở nên thâm trầm, đơn độc đối kháng thời đại lớn, như vậy sẽ đáng thương cỡ nào, tột cùng đã phát sinh những chuyện như thế nào?
Chỉ vừa tưởng tượng thì hắn đã cảm thấy trong lòng đầy chán nản, tất nhiên là những chuyện sinh ly tử biệt, nhìn từng người quen thuộc ra đi, tiễn đưa bọn họ về với đất mẹ.
Rõ ràng có người tới cứu nhưng lúc này Thạch Hạo lại bi thương là thế. Bởi vì hắn ý thức được sẽ có rất nhiều chuyện phát sinh khiến trong lòng ngột ngạt, cảm giác muốn nghẹt thở.
"Ta tin tưởng, tương lai có thể thay đổi, những gì ta thấy chưa chắc sẽ trở thành sự thật!" Thạch Hạo nói nhỏ.
Cô gái kia rất bình tĩnh đạp trên dòng sông lịch sử, được sương mù hỗn độn bao phủ, thân thể cao ráo yên lặng bất động, chỉ có quần áo trắng như tuyết tung bay theo gió mạnh.
Ngay cả mái tóc đen nhánh kia cũng bất động, chúng xoã dài trước ngực và cả sau lưng, nàng như được tạo thành từ một bức điêu khắc bằng ngọc thạch bất hủ, cực kỳ đẹp đẽ.
Ai nấy cũng muốn nhìn rõ dung mạo của nàng, thế nhưng đều không làm được.
Mặt nạ quỷ kia rất đặc biệt, phi phàm hơn cả Tiên khí, không cách nào nhìn thấu, mặc dù có mở ra Thiên nhãn cũng không được, căn bản vô hiệu với thứ này.
Mặt nạ bằng đồng, như khóc mà không phải khóc, tựa cười mà không phải cười, khiến người ta chỉ cần nhìn vào đã khắc sâu ấn tượng, hình như đang mỉm cười nhưng lại mang theo nước mắt, trong sự long lanh còn có vẻ sầu não.
Hơn nữa, lát sau mặt nạ kia liền thay đổi hóa thành một chiếc nhẫn rất cổ điển, vẻ hào nhoáng mất hết, tự giác quy chân, lơ lững phía trước người và mang theo ánh sáng cùng sương mù hỗn độn.
Dù vậy, cũng không cách nào trông được dung mạo của cô gái kia, ngay cả thân thể của nàng cũng rất mơ hồ, như là thoát ra ngoài thế giới này, không tại trong quá khứ, hiện tại hay là tương lai.
Tiếp theo, chiếc nhẫn lại thay đổi, hóa thành một thanh kiếm Tiên, cứ thế không hề có một tiếng động nào, nó ẩn hàm sát ý đầy kín đáo chứ không hề lộ ra, đại diện ý nghĩa của cô gái này không phải là sự yên tĩnh bất động mà là khí thôn sơn hà.
Sau đó, tiên kiếm lại thay đổi, nó hóa thành một bảo bình đại đạo phun thả ngôi sao trong chư thiên, mang theo vô vàn tiên khí lượn lờ.
Cho đến cuối cùng, nó lại hóa thành mặt nạ và lại được mang trên gương mặt của cô gái kia, yên tĩnh không hề có một tiếng động.
"Chỉ dựa vào một mẫu khí bằng đồng rồi công động trở thành tiên khí, lại thêm vào tinh hoa tiên kim để tạo nên chí bảo vô thượng, ngươi đang thị uy sao?"
Xa xa, người đàn ông thúc đẩy nhật nguyệt sao trời để cất bước tựa như một vị Đế quân cái thế kia lên tiếng, hắn không giận mà uy, biển sao khắp trời đất đều đang rung động ầm ầm.
Hắn ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước, trong nháy mắt là đã có thể chém xuống vô số ngôi sao!
Cô gái bình tĩnh chẳng hề nói câu nào như không thèm chú ý đến hắn, đôi mắt trong suốt như nước dần buông ra từng làn ánh sáng lộng lẫy, nàng đang quan sát Thạch Hạo.
Dù là cô gái ngồi cùng một chỗ với Thạch Hạo hay là người đàn ông khủng khiếp kia đều phải rùng mình, cô gái này rất tự tin, đến lúc này cũng chỉ chăm chú nhìn ngắm thiếu niên kia mà thôi.
"Ha ha..." Người đàn ông cười to, uy thế đè ép thế gian, nói: "Cũng không biết đã bao nhiêu năm rồi, hết đời này tới đời khác nằm xuống, ta cũng không biết còn có kẻ nào dám đối mặt với ta như vậy không nữa, người con gái như ngươi rất không tồi, hi vọng có một ngày nào đó sẽ giữ ngươi bên cạnh để sai bảo."
Hắn tựa như một Đế vương để ý tới ý trung nhân, nếu nói hắn tự tin cũng được mà nói là suồng sã cũng chẳng sao, bởi vì cô gái có thể xuất hiện ở đây thì có thể khinh mạn ư?
Quả nhiên, cô gái dời ánh mắt nhìn về phía hắn, đồng thời trong đôi mắt ấy bắn ra chùm sáng rực rỡ, trong nháy mắt khí tức hoàn toàn khác trước, dường như một vị Nữ Đế nhìn xuống nhân gian, uy thế đè ép trên trời dưới đất, không xa không gần.
Thời khắc này, một luồng khí tức đáng sợ ngược theo dòng sông thời gian xông thẳng về phía người đàn ông kia, chấn cho sóng lớn ngập trời cuốn từ trên bầu trời xuống từng ngôi sao lịch sử!
Cảnh tượng như thế này quá mức khủng khiếp, chấn động lòng người.
Chỉ là một luồng khí tức mà đã thành ra như vậy rồi, cô gái mặc áo trắng quả nhiên tuyệt đại phong hoa, ngạo thị anh hùng xưa nay.
"Đến cùng là đã trải qua bao nhiêu đời, mấy cái kỷ nguyên thì mới có thể xuất hiện một cô gái như ngươi vậy." Ở thượng du dòng sông lịch sử, người đàn ông kia than nhẹ, hắn được thần quang bao bọc, được hỗn độn bao quanh.
Sau đó, thân thể của hắn bỗng nhiên tuôn ra ánh sáng đầy đáng sợ tựa như vô số vầng mặt trời nhét chung một chỗ, tiếp đó là nổ tung và cuối cùng là hóa thành hàng ngàn, hàng vạn chùm sáng rực rỡ, chúng tựa như cầu vồng kinh thiên dọc theo sông dài lao xuống và nhằm phía cô gái kia.
Rất hiển nhiên, hắn ra tay, chỉ trong giây lát mà đã sử dụng tới không biết bao nhiêu loại đại thần thông, tất cả đồng thời bắn ra chém giết cô gái ấy.
Tinh thần của Thạch Hạo rung động, ngay cả cô gái ngồi đối diện bên bàn đá cũng như vậy, Thiên nhãn được vận dụng, sự căng thẳng tới cực điểm, không ai rõ hơn nàng về sự khủng khiếp khi người này này xuất thủ.
Phía hạ du sông dài, cô gái kia rốt cục cũng đã chuyển động, tay phải trắng muốt như ngọc vung lên rồi kết thành một pháp ấn, tiếp đó vỗ về phía trước.
Ầm ầm!
Chỉ mỗi đòn đánh này cũng khiến đất trời run rẩy, đạo tắc trong chư thiên như thần phục, hư không cùng đại đạo đều đang rì rào run rẩy.
Không có lời nào phát sinh thế nhưng Thạch Hạo cùng hai người còn lại đều có thể thông qua tiếng đại đạo nổ vang rền, hiểu rõ bốn chữ: Vạn Hóa Tiên quyết!
Bọn họ rõ ràng, thủ đoạn của cô gái này vượt quá tưởng tượng, đã đạt tới cảnh giới khó mà tin nổi, một môn thần thông hàng phục đại đạo, áp chế trời đất, càn khôn cũng vì đó mà cộng hưởng theo.
Hàng ngàn hàng vạn chùm ánh sáng đến từ thượng du kia, chúng đại biểu cho từng môn bảo thuật tương ứng, khủng khiếp tuyệt luân.
Nhưng là vào đúng lúc này, toàn bộ chùm sáng của những thần thông pháp tắc hiện có đều đang sụp đổ và từ từ mơ hồ, đều tan biến trước người cô gái kia, trở thành hư vô.
Đây là một tình cảnh khiến người ta ngạc nhiên không thôi, nhiều đại thần thông như thế mà chỉ trong chớp mắt liền im bặt đi, toàn bộ tắt ngấm!
Thạch Hạo thì không nói làm gì, bởi vì không biết, không hiểu cảnh giới kia là gì. Nhưng cô gái ngồi xếp bằng đối diện ở bàn đá kia lại lộ vẻ sợ hãi đầy khuôn mặt, thần thông vô thượng liên tiếp hiện ra như thế mà kết quả lại bị một cú vỗ của cô gái mặc áo trắng ấy làm cho biến mất toàn bộ? Đây hoàn toàn là thần thoại trong thần thoại!
"Có sinh linh như vầy luôn à, có thể đứng ngang hàng với ta ư? Loại thủ đoạn này là ngươi tự nghĩ ra à, chưa thấy qua, ngược lại cũng kinh diễm đó chứ." Phía thượng du sông dài, người đàn ông giẫm trên nhật nguyệt sao trời, đi kèm là sương mù hỗn độn nói như vậy.
Hai chữ kinh diễm phát ra từ trong miệng của nhân vật như vậy đã đủ để chứng minh tất cả.
Không cần ngẫm nghĩ, cô gái mặc áo trắng tuyệt đối là kinh tài tuyệt diễm, nếu không, sẽ không khiến sinh linh ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước kia, từng chôn lấp không biết bao nhiêu đời lại cảm thán như thế.
"Ầm!"
Cô gái mặc áo trắng chuyển động, trên thực tế nàng trông thì lặng yên thế nhưng một khi chân chính hành động lại ngang ngược tới cùng cực, thật sự là nhìn khắp vạn linh trong trời đất, không đặt bất kỳ sinh linh nào vào trong mắt, ngạo tuyệt cổ kim.
Nàng gỡ mặt nạ xuống rồi run tay ném tới, chiếc mặt nạ ấy hóa thành một tấm màn che trời, to lớn vô biên, dọc theo dòng sông lịch sử tiến lên và nhằm về phía người đàn ông kia.
Hiển nhiên, nàng chủ động xuất kích, yếu đuối và bị động căn bản không phải bản tính của nàng!
"Hả? !" Rất rõ ràng, người đàn ông kia tràn ngập vẻ kinh hãi, trong lúc gấp gáp thì chợt cảm thấy bản thân như ăn phải thiệt thòi, hắn nhanh chóng ứng đối và không còn vẻ ngạo mạn như trước nữa
Mặt nạ bằng đồng này lao đến quá nhanh, che ngợp bầu trời, đập vụn sao lớn trên bầu trời, nhanh chóng bao trùm người đàn ông kia xuống dưới rồi ra sức trấn áp!
CHƯƠNG 1154: KHÔNG THỂ KHINH NHỜN
"Phá!"
Người đàn ông hét to, bàn tay như núi cao lớn đến vô biên vỗ lên phía trên, nghênh đón mặt nạ bằng đồng khổng lồ như trời xanh bên trên.
Lúc này, hắn hơi lộ ra 'thân hình thật sự', cao to hùng dũng, đứng sừng sững trong trời đất, cả người kể cả đầu lâu đều được bao phủ trong giáp trụ, đôi mắt màu xanh bắn ra chùm sáng như thanh kiếm sắc bén!
Ngoài ra, sau lưng hắn còn kéo theo một cái đuôi cũng phủ đầy giáp trụ, ánh kim loại lấp loé lạnh lẽo, đây là một sinh linh cực kỳ đáng sợ.
Một chưởng hắn vỗ ra liền đập tan bầu trời, những ngôi sao xung quanh đều nổ tung, chúng hóa thành ánh sáng đầy lộng lẫy và khủng khiếp.
Keeng!
Tiếng vang to lớn truyền đến, mặt nạ bằng đồng che kín bầu trời và va chạm vào bàn tay kia khiến hồn người chấn động.
Người đàn ông như Quân vương đỉnh thiên lập địa kia cũng không biết cao bao nhiêu vạn trượng, dáng người chọc thẳng vào vực ngoại, được nhật nguyệt sao trời vờn quanh, nhưng lúc này một cánh tay của hắn lại hơi run rẩy, một chưởng kia không hề xuyên thủng mặt nạ, ngược lại chấn cho lòng bàn tay của hắn rách nát, có vết máu đỏ xuất hiện.
"Phá tiếp cho ta!"
Cũng chính bởi vì vậy, cánh tay của người đàn ông này phát sáng hóa thành vô vàn tia diệt thế, từng quy tắc đại đạo hiện lên và phóng ngược lên trời cao.
Chính xác, người đàn ông này phát ra sức mạnh cực kỳ đáng sợ, không gì sánh được, quả thực có thể chém hết tất cả địch thủ trên thế gian chỉ trong nháy mắt!
Lúc nhìn thấy tình cảnh này thì tâm trạng của Thạch Hạo và cô gái đối diện bên bàn đá đều căng thẳng và vô cùng lo lắng. Nơi đó, từng sợi xích thần trật tự hoá thành cầu vòng xông thẳng trời cao và đánh lên trên mặt nạ khiến nó rung động nổ vang.
Nó tựa như là muốn nứt toác, làm lòng người lo âu.
Mặt nạ bằng đồng tuy rằng lắc lư thế nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề có vết nứt, hơn nữa mặt quỷ của nó vẫn rõ ràng sống động như trước, trong vẻ mỉm cười là hàm chứa nước mắt, cứ thế nhìn xuống người đàn ông bên dưới.
"Ầm!"
Người đàn ông như Quân vương không ngừng diễn dịch ra quyền pháp vô thượng, trong tiếng ầm ầm ầm là sự khống chế không biết bao nhiêu loại thần thông của hắn, chúng dung hợp lại với nhau rồi đánh về phía bầu trời.
Một tiếng vang nhỏ xuất hiện, mặt nạ bằng đồng dường như sống lại, nó phát ra tiên quang đồng thời một giọt nước mắt từ từ lướt xuống và nhanh chóng phóng to, đến khi rời khỏi hẳn mặt nạ thì biến thành một vùng biển rộng lớn.
Một giọt nước mắt hóa thành đại dương với màu xanh lam trong suốt tựa như kim cương, chỉ có điều nó quá rộng lớn, vắt ngang trong bầu trời, nhấn chìm các ngôi sao, vô bờ vô bến.
Người đàn ông sừng sững bên dưới lập tức bị đại dương bao trùm vào bên trong.
"Ầm!"
Cả người hắn là ánh sáng, pháp ấn được kết ra rồi bất chợt bùng lên thần lực vô lượng, hắn đang toàn lực thoát vây và đồng thời công kích đầy kịch liệt lên trên.
Từng tia hỗn độn chiếu rọi sau đó là tiên quan vô tận không ngừng lan toả, trong nháy mắt nơi này hóa thành một khu vực điêu tàn đầy chói mắt chẳng thể nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì.
Nơi đó là vô số pháp tắc, từng sợ xích thần trật tự như mạng nhện đan xen giữa trời, đâu đâu cũng có.
Cuối cùng, hố đen xuất hiện và không ngừng mở rộng, nơi đây đã hoàn toàn bị đánh tan.
Hỗn độn mãnh liệt bao phủ kín nơi này.
Thạch Hạo nghẹn họng trừng mắt, trái tim đập liên hồi.
Đối diện hắn, cô gái ngồi xếp bằng đang xem chiến đấu như trợn mắt ngoác mồm như hắn, trận chiến này vượt quá tưởng tượng của nàng, một giọt nước mắt trên mặt nạ kia lại có thần uy như vậy, có khả năng dây dưa cuốn chặt người đàn ông nọ, quá khiến người ta giật mình.
"Gào!"
Một tiếng gào thét kinh thiên động địa vang lên chẳng khác nào dã thú đầy đáng sợ đang nổi giận, hắn đã thoát ra và đập vỡ tan một vài ngôi sao, lập tức bầu trời cũng vì thế lờ mờ theo và dòng sông lịch sử cũng khô cạn.
Người đàn ông kia đứng trên dòng sông thời gian không ngừng lắc lư và gào thét, tiếng ầm ầm vang lên, cơ thể hắn bắt đầu bốc cháy làm cho cả dòng sông bên dưới bị sấy khô thành từng làn sương trắng.
Sau đó, chiếc đuôi của hắn tựa như một cây chiến mâu vọt lên tận trời xanh, đâm thẳng về phía mặt nạ bằng đồng.
Cắt đứt ngân hà, đâm nát tinh không!
Cái đuôi này nhanh chóng biến lớn, không gì không xuyên thủng, tiên khí nồng nặc lan ra, đáng sợ đến cực hạn, vả lại còn được bao phủ bởi giáp trụ nên vẻ lạnh lẽo càng đáng sợ hơn.
Rầm!
Mặt nạ xoay tròn cuốn lấy toàn bộ sương mù đang bốc lên kia, một lần nữa ngưng tụ thành một giọt nước mắt va chạm với chiếc đuôi nọ.
Tiếng nổ vang kinh người, mặt nạ bằng đồng dọc theo dòng sông lịch sử bay về phía cô gái mặc áo trắng kia, hào quang sáng chói chiếu rọi khiến tất cả ngôi sao trên quỹ tích lịch sử đều biến sắc.
"Chạy đi đâu!" Người đàn ông uy mãnh cái thế, như Đế Quân xuất hành, dọc theo dòng sông thời gian tiến tới, mỗi lần hắn giẫm lên ngôi sao nào là ngôi sao đó nổ tung, khủng khiếp vô cùng.
Cô gái mặc áo trắng đứng ở hạ du, hai chân trước sau chưa hề nhúc nhích qua một thoáng, lần này cánh tay phải giơ lên và chỉa thẳng về phía trước, bàn tay trắng mịn như tuyết dựng thẳng và chầm chậm đẩy tới.
Keng!
Một tiếng vang giòn phát ra, mặt nạ bằng đồng ổn định lại và không bay tới nữa, vả lại chỉ trong nháy mắt đó thì tiên quáng bùng phát, nó đang từ từ biến hoá.
Keeng!
Kiếm khí tuyệt thế ngút trời, nó hóa thành một thanh tiên kiếm, ban đầu thì rất bình thường thế nhưng theo đầu ngón tay của cô gái đẩy mạnh tới thì nó không ngừng tuôn ra ánh sáng rợp trời.
Vô số tiên kiếm hóa thành cầu vồng chói mắt, chém về phía trước.
Từng tia hàn quang lan toả, đó là trật tự, là quy tắc, là đại đạo!
Ngay cả mũi kiếm cũng có chùm sáng phụt lên, nó tránh né mọi thứ, xé ra đạo tắc, chém ra hỗn độn, phá diệt tất cả, óng ánh đến mức tận cùng.
Ở thượng du dòng sông lịch sử, người đàn ông đuổi tới chợt biến sắc, con mắt màu xanh tỏa ra chùm sáng khiếp người, còn chiếc đuôi trong chớp nhoáng hơi khựng lại.
Trong phút do dự ngắn ngủi này, tiên kiếm đã áp sát đến gần!
"Keeng!"
Tia lửa văng gắp nơi, thanh kiếm kia đụng vào chiếc đuôi được giáp trụ bao phủ khiến cho ánh sáng lưu chuyển đầy trời, chúng cắt ra màn đêm, chém rụng một dải ngân hà óng ánh, tỏa sáng nơi đây rồi lại nhanh chóng mờ tối.
Tiếp theo, trong bóng tối mờ ảo là ánh kiếm tăng mạnh, thứ này chém về phía trước với tốc độ nhanh đến cực hạn, đè ép khiến đất trời đại đạo đều phải gào thét theo..
Người đàn ông kia cũng đang thét gào, hai tay giang mạnh, chiếc đuôi vùng vẩy đối kháng với thanh kiếm kia.
Máu tươi chảy xuống, cho dù trên chiếc đuôi được giáp trụ bao phủ và có thể sánh với tiên mâu, thế nhưng lúc này vẫn xuất hiện từng vết rách, suýt nữa đã bị chém đứt rời.
Ngay cả hai tay của hắn cũng có máu đỏ sẫm rơi xuống.
"Máu của ta lại chảy ư?" Người đàn ông chẳng hề tức giận, có cũng chỉ là sự âm trầm, lời nói rất nhỏ nhưng lại tựa như sấm rền mang theo tiếng nổ vang.
Những vết máu rơi ra kia bất chợt trôi vào trong dòng sông thời gian, chúng hóa thành ký hiệu óng ánh và xuất hiện chung quanh cô gái mặc áo trắng, ngay sau đó hóa thành sát trận tuyệt thế.
Xoẹt!
Giờ phút này, khí thế của người đàn ông thay đổi, xu hướng suy tàn bị quét bay và sự điên cuồng còn hơn lúc nãy rất nhiều lần, khí tức cũng mạnh mẽ hẳn lên!
"Bất kể ngươi đang ở đâu, ban đầu cứ khắc chút dấu ấn của ta cái đã, tương lai sau này sẽ tới tìm ngươi chăm sóc!" Người đàn ông mở miệng. Hắn từng nói, muốn thu cô gái mặc áo trắng làm người hầu, hiện giờ là thực hiện sự chuẩn bị này.
Bởi vì hắn biết, mặc dù có chiến thắng ở đây đi chăng nữa thì cũng không thể giữ lại cô gái này, cần đợi đến tương lai.
"Ngươi suy nghĩ nhiều rồi." Cuối cùng cô gái này cũng mở miệng đầy bình tĩnh, tựa như tiên tử không minh và xuất trần.
Chỉ là, dưới loại yên lặng này lại ẩn chứa vẻ uy nghiêm lớn lao, không thể xâm phạm, không cho phép kẻ khác khinh nhờn, ngay sau khi nói xong thì thanh tiên kiếm kia cắt ngang, chém vào hư không!
Ầm!
Kiếm khí tản ra hóa thành hàng trăm hàng ngàn thanh, toàn bộ rơi lên thân thể người đàn ông kia.
Chỉ chớp mắt mà thôi, người đàn ông kia run rẩy kịch liệt, cả người phát sáng, các loại bí thuật lan tỏa chống lại ánh kiếm này, thế nhưng vẫn không thể bảo vệ được toàn thân.
Tiếng rung ong ong, tiếng leng keng không dứt bên tai, giáp trụ vàng óng trên người hắn không ngừng tan rã và bóc ra từng miếng, từng vệt sáng màu máu không ngừng tuôn rơi.
Đây là một bộ chiến y tiên gia hiếm thấy thế nhưng lại bị chém tới mấy trăm vết rách, tất cả đều bắn ra huyết dịch.
"Thật lợi hại, tương lai sẽ có một người như vậy sao? !" Cô gái đối diện Thạch Hạo giật mình khẽ thở dài, nàng là nhân vật cỡ nào nhưng lúc này vẫn cảm thấy cô gái mặc áo trắng tuyệt diễm cả thiên cổ.
Một chiêu kiếm hạ xuống liền chém cho người đàn ông tựa Quân vương thảm hại như vậy, trên người bị vết kiếm chém thương và không ngừng rút lui.
"Máu ta chảy càng nhiều, kẻ địch càng thê thảm." Người đàn ông nói, hắn cũng không cảm giác thất bại gì cả, trái lại càng lạnh lùng hơn, những vết máu kia nhỏ càng ngày càng nhiều vào dòng sông thời gian, toàn bộ hội tụ xung quanh cô gái mặc áo trắng và hóa thành hoa văn vô cùng phức tạp, tạo thành sát trận kinh thiên.
Cô gái mặc áo trắng giơ tay phất một cái, đánh tan một chút huyết dịch, nhưng chúng nó cũng không bị tiêu diệt, sau khi tản ra sẽ nhanh chóng hợp lại cùng nhau.
"Ta là người bất diệt, dòng máu của ta cũng là dòng máu bất diệt, đời này giam cầm, ràng buộc ngươi lại!" Lời nói lạnh lùng từ thượng du sông dài truyền đến.
Cô gái mặc áo trắng vẫn bình thản như trước, tuy nhiên lần này lại phát ra động tác thần thánh và trang nghiêm, hai tay nàng kết ấn và ở giữa có một chùm sáng ngưng tụ thành một chiếc bảo bình.
Ầm!
Miệng bình phát sáng dâng lên vô tận ráng lành, toàn bộ đánh về những huyết dịch kia, nó sấy khô và thiêu đốt chúng!
"Gì! ?" Người đàn ông giật mình, thân thể hắn run rẩy không ngừng, hắn triển khai bí pháp cấm kỵ mạnh nhất bắt đầu cuộc phản công, cả người vọt nhanh tới.
Cũng trong lúc đó, cô gái mặc áo trắng kêu gọi tiên kiếm quay về, ánh kiếm nội liễm, tiên kiếm hoá hình trở thành một chiếc bảo bình dung hợp thành một cùng bảo bình ánh sáng mà cô gái kết ấn ra vừa nãy.
Nói là bảo bình, vì nó có hình dáng giống như chiếc bình, phù văn lấp lánh nằm dày đặc bên trên, hơi thở bất hủ lan toả, sương mù hỗn độn và tiên quang không ngừng từ miệng bình tuôn ra.
Lần này, bảo bình không phải tuôn ra thần lực mà là như cá voi hút nước, huyết quang đầy trời cùng toàn bộ thần thông và bí thuật mà đối phương phát ra đều bị hút vào trong.
Nó như có thể nuốt cả bầu trời vậy, cái gì cũng có thể chứa đựng và luyện hóa!
Người đàn ông kia biến sắc, thân thể chấn động không thôi, bởi vì hắn giật mình phát hiện vết thương trên người nhanh chóng lan tràn, huyết dịch lao ra như thác nước, toàn bộ hướng vào trong bảo bình kia.
Hắn ý thức được, cô gái này đang dùng hành động thực tế để đáp lại hắn, hắn từng nói, máu chảy càng nhiều, kẻ địch càng thê thảm, hiện giờ cô gái mặc áo trắng muốn thu hết huyết dịch toàn thân của hắn.
"Đứt cho ta!"
Người đàn ông hét lớn, một tiếng đứt này, không chỉ muốn cắt đứt loại cắn nuốt kia mà còn muốn cắt đứt nhân quả, chém thiên địa, tạm thời cắt đứt liên hệ cùng cô gái này.
Nếu không, hắn sợ huyết dịch của bản thân sẽ khô cạn, bị hút hết toàn bộ.
"Hừ!"
Hừ lạnh một tiếng, bên trong còn mang theo uy nghiêm bất khả xâm phạm, không cho phép kẻ khác khinh nhờn, cô gái mặc áo trắng thúc động bảo bình trong tay, vô tận hào quang phun trào ra nhấn chìm cả thiên địa.
Ầm ầm!
Một lát sau, người đàn ông kia bị ánh sáng bắn trúng, cả người bay ngược ra sau, giáp trụ trên thân thể hoàn toàn vỡ nát, thân thể nứt thành bốn mảnh đập về phía đầu nguồn thượng du dòng sông lịch sử.
"Ngươi..." Hắn rít gào, đây là sự sỉ nhục vô cùng to lớn, hắn lại bị cô gái kia bắn thủng.
CHƯƠNG 1155: GẶP LẠI
Giáp trụ tiên kim nổ tung, sức mạnh này khủng khiếp tới mức nào chứ? Có mấy ai có thể huỷ được pháp khí Tiên đạo thế nhưng cô gái mặc áo trắng này lại có thể, dáng vẻ thành khiết của nàng không cách nào khinh nhờn.
Trong làn mưa ánh sáng rực rỡ ấy có vài mảnh vỡ tiên kim bay vào trong phế tích kim loại ấy, cô gái ngồi xếp bằng đối diện Thạch Hạo vung ống tay áo bắt lấy vài mảnh, lúc này lộ ra nét mừng.
Bởi vì, đây là 'vết tích' được hai đại chí cường giả lưu lại sau trận quyết đấu, ghi lại trận chiến đầy căng thẳng của bọn họ nên có giá trị vô cùng to lớn, một khi nghiên cứu thông suốt thì có thể ngộ đạo.
Xa xa, người đàn ông kia hét lên đầy giận dữ cùng vẻ không cam lòng pha với sát khí ngập trời, hắn đứng ở thượng du của dòng sông lịch sử và bị đánh tới mức toàn bộ thân thể nứt thành bốn mảnh, đã bị xuyên thủng.
"Ngừng!" Người đàn ông rít gào vận chuyển đại thần thông, triển khai Thiên công cổ khó có thể đo lường hòng ngừng lại xu hướng tan rã, không cam lòng bị người khác giải quyết như vậy, hắn đánh trở lại muôn đời trước.
"Ầm!"
Dưới hạ du dòng sông thời gian, cô gái mặc áo trắng kia cầm bảo bình nơi tay, bên trên có khắc một mỹ nhân tuyệt đại mỹ nhân tuyệt đại đang bay múa, nơi khoé mắt mang theo ngấn lệ cùng vô vàn mưa ánh sáng, lúc này bảo bình không ngừng phun trào sức mạnh tiên kiếp.
Loại tiên kiếp này, cũng không phải là tiên lực với ý nghĩa bình thường mà là một áo nghĩa kỳ lạ nào đó. Thế gian, một khi có người dâng ráng lành và muốn thành Tiên, chắc chắn sẽ dẫn tới sự giết chóc hàng loạt để ngăn cản người này thành Tiên, sẽ hạ xuống vô tận kiếp nạn.
Loại Tiên kiếp lực này, nếu nói là một loại quy tắc thì không bằng nói là một loại kiếp nạn diệt Tiên thì đúng hơn!
Bảo bình đại đạo phun trào ra ánh sáng vô cùng vô tận, dung luyện một thân tinh huyết của người đàn ông đã nuốt vào trước đó bổ sung cho chính mình, sau đó là trả ngược ra toàn bộ ra bên ngoài.
Đòn đánh này không gì sánh được, người đàn ông như Quân vương kia mới vừa ngưng tụ lại được phù văn, mới vừa vận chuyển ra sức mạnh thông thiên thì đã bị đánh tan toàn bộ.
"A..." Hắn kêu to một tiếng, lần này đã bị đánh đến mức giải thể, cả người hóa thành vài mảnh bay về phía cuối dòng sông lịch sử.
Máu tươi đã chảy, hắn cũng không còn tự phụ như trước nữa mà chứ mặc cho những hạt mưa đổ sẫm tung bay, không còn lên tiếng rằng thần huyết của kẻ địch rơi vãi càng nhiều thì sẽ càng thêm thảm hơn.
"Cứ bại như thế?" Thạch Hạo không dám tin tưởng.
Phải biết, đây cũng là một vị cường giả vô thượng ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước, nguyên thần ngao du Thái hư, ở quá khứ xa xôi cảm ứng được và muốn ra tay giết chết hắn.
Đám nhân vật này đáng sợ biết bao? Quả thực không thể so bì, đang ở quá khứ nhưng lại có thể ảnh hưởng đến tương lai, ai có thể so sánh được chứ!
Nhưng mà, hiện giờ lại bị người khác chém giết gần như bỏ mạng, rất là thê thảm, thân thể bị đánh tới nổi vỡ nát, không cẩn thận là sẽ rơi vào kết chục hình thần đều diệt.
"Tạm thời hắn còn chưa chết được đâu, dù sao hắn đang ngồi ở muôn kiếp trước, không phải chân thân của mình đến đây." Cô gái đối diện bàn đá thở dài.
"Gì cơ?" Thạch Hạo không rõ.
"Một bộ pháp thân, dọc theo dòng sông thời gian đên đây, chỉ khoác lên giáp trụ của hắn để chiến đấu chứ chân thân vẫn ngồi ở muôn kiếp trước, chưa hề dịch chuyển, nếu không ngươi cho rằng sẽ là kết quả như này sao?" Cô gái nói.
Như những gì nàng từng nói, không một ai dám điều động chân thân một cách dễ dàng, nhân quả quá to lớn, dù vậy, điều động pháp thân cũng sẽ nhiễm phải đại kiếp nạn, sẽ phải đánh đổi một cái giá rất lớn, hơn phân nửa cũng có thể liên lụy khiến chân thân chết đi.
Đặc biệt là hiện tại, người đàn ông kia đã thất bại nên tình huống càng tồi tệ hơn nhiều, chân thân của hắn chắc chắn sẽ tiêu vong ở tại quá khứ.
Thạch Hạo sau khi nghe nàng giải thích cặn kẽ như vạy thì không khỏi hít vào hơi lạnh, chuyện này quả nhiên rất đáng sợ, muốn điều chỉnh quá khứ, hiện tại hay tương lai thì trước tiên bản thân có thể phải trả giá bằng cả mạng sống .
"Hắn nói thật là buồn cười, bản thân không hề sợ nhiễm phải nhân quả, không đếm xỉa gì tới dòng sông lịch sử, hừ, hắn căn bản không thể nào làm được!" Cô gái đối diện bàn đá nói.
Rầm!
Quả nhiên, dưới sự tiến đánh của bảo bình thì người đàn ông tử ấy cũng khó có thể ngưng tụ lại thân hình, cả cơ thể vỡ nát rơi vào khúc cuối dòng sông thời gian.
Từng bọt nước bắn tung toé, hắn bị đánh rơi vào trong dòng nước và không cách nào ngoi lên được nữa, rõ ràng đã bị cuốn đi mất.
"Gào!"
Muôn kiếp trước, một tiếng rít gào to lớn tuôn ra, chấn động cả trời lẫn đất.
Mà tiếng gào ấy vang lên ở vào những năm cuối của kỷ nguyên Tiên cổ. cũng là lúc hạ màn kết thúc cuộc đại chiến, tất cả bụi bặm đều lắng xuống.
Dù là một phương điêu tàn hay là một phương chiến thắng thì ai cũng cảm thấy khó hiểu, tại sao lại có một tiếng gào thét nặng nề đến vậy.
Bên trong một tòa cung điện cổ có một bóng người ngồi xếp bằng bên trên, hắn vốn tựa như là tượng đá chẳng hề nhúc nhích, chợt hiện tại nơi mi tâm rạn nứt, máu tươi tràn ra.
"Trời ạ, bức tượng thần của một vị đại nhân bị rạn nứt, chuyện gì xảy ra thế?" Đây là những lời kinh ngạc thốt lên ở muôn kiếp trước, chưa từng được ghi chép, chưa từng lưu lại.
Mà ở hiện tại của đời này, lại càng không thể biết được.
Lúc này, Thạch Hạo còn đang ngồi xếp bằng bên trong phế tích và ngơ ngác nghĩ đến một màn phát sinh khi nãy, đến cùng là như thế nào, cứ thế mà giết chết người đàn ông kia sao?
Hắn nhìn về phía mỹ nhân mặc áo trắng kia, cô gái này quá mức phi phàm không cách naò tưởng tượng được, quả thực như là Tiên vương tuyệt diễm đứng ngạo nghễ trên thế gian, không thể ngang hàng.
Nàng tuyệt diễm là thế, vang dội cổ kim!
Trong quá khứ có một Quân vương vô thượng muốn tới giết chết người của kiếp này, kết quả lại tác động và dẫn tới một cô gái như thế, ra tay đầy điêu luyện gọn gàng!
"Giết!"
Đột nhiên, nơi phía cuối dòng sông lịch sử truyền đến một luồng sóng âm, nó cuồn cuộn như trường giang đại hải, như núi lở và như biển sao vô tận trút xuống.
Sức chấn động ấy vô cùng đáng sợ, làm cho dòng sông thời gian cũng nhấp nhô cuộn trào mãnh liệt, không cách nào tưởng tượng được.
Có thể thấy rõ ràng, ở đầu nguồn dòng sông thời gian có một ngôi miếu cổ hiện lên, và bên trong có một người đang ngồi xếp bằng, chính là người đàn ông mới vừa rồi bị đánh bại kia.
"Chân thân... của hắn đến rồi!" Cô gái bên cạnh bàn đá hoảng sợ, chân thân xuất hiện, đấy không phải là tự sát hay sao?
Chân thân nhiễm phải nhân quả, chắc chắn phải chết.
"Cũng đâu phải hoàn toàn tới đây đâu!" Thạch Hạo nói, toà miếu cổ kia hiện lên và một người đàn ông ngồi xếp bằng ở muôn kiếp trước, hắn mở cặp mắt lạnh lẽo toát ra màu xanh đầy đáng sợ và sắc bén.
"Nếu tới đây thì sẽ thế nào chứ? Tiễn ngươi về âm phủ luôn." Cô gái mặc áo trắng chỉ nói một câu như vậy.
Bên trong miếu cổ, người đàn ông kia phát sáng, miệng tụng chân kinh chấn động dòng sông dài muôn kiếp, từng ngôi sao lớn sáng tối chập chờn xoay tròn chung quanh hắn.
Hắn tựa như đã trở thành trung tâm của vũ trụ, vô số ngân hà hiện lên vờn quanh khiến sự uy nghiêm và thần thánh của hắn càng tăng mạnh, không thể mạo phạm.
Sông dài phía hạ du, cô gái mặc áo trắng kết pháp ấn thúc động bảo bình trong tay, nàng muốn lần nữa đánh giết tiếp thế nhưng đột nhiên thân thể chợt chấn động.
Rất nhanh, Thạch Hạo cũng đã cảm ứng được khiến toàn thân run rẩy, cảm giác thần hồn như muốn diệt vong, cơ thể không thể động đậy, mà cô gái đối diện hắn cũng cực kỳ sợ hãi.
Thượng du của dòng sông thời gian, khi người đàn ông như Quân vương kia mở miệng tụng chân kinh thì từng làn khói đen từ trên bầu trời ập xuống.
Chỉ trong nháy mắt, chung quanh hắn tối om om, hầu như đưa tay ra không thấy được năm ngón.
Nhưng vào lúc này, bất thình lình chẳng chút tiếng động nào, sau lưng hắn lặng yên xuất hiện một cái bóng đen to lớn đỉnh thiên lập địa, đứng sững bên trong trời đất, muốn phá nát cả cả bầu trời!
Hắn thực sự quá khổng lồ, khó có thể nhìn thấy phần cuối.
Ngân hà cũng chỉ như tóc gáy của hắn, hắn cứ đứng sừng sững như vậy, chẳng hề nhúc nhích, chẳng thể nhìn rõ, mơ mơ hồ hồ, giống như một tên ma đầu với uy thế chấn nhiếp quá khứ, hiện tại, tương lai giáng thế.
Nếu so sánh, thì người đàn ông ngồi xếp bằng bên trong ngôi miếu cổ kia quả thật rất nhỏ bé.
Trước kia, thân thể hắn cũng chọc vào trời xanh, cực kỳ cao lớn, nhưng so với bóng đen ấy thì quá bé nhỏ.
Giờ này khắc này, ngay cả cô gái mặc áo trắng dưới hạ du cũng khó có thể duy trì vẻ bình tĩnh vốn có của mình, ánh sáng trong đôi mắt tăng vọt, như một vị Nữ Đế giáng xuống thế gian, toát ra khí tức uy nghiêm thần thánh nhất.
Vẻ mặt nàng đầy nghiêm túc nhìn chằm chằm nơi đó, nói: "Ta lại nhìn thấy một góc nữa rồi, chẳng trách tương lai lại khó khăn và đau khổ như vậy, tràn ngập máu và lửa."
Ngay cả nàng cũng phải công nhận điều ấy thì có thể tưởng tượng được tương lai sẽ gian nan cỡ nào, nàng đã nhìn ra được chút gì đó từ bên trong khói đen kia.
Một lát sau, cô gái mặc áo trắng biến sắc, bởi vì nơi đó càng lúc càng tối tăm, khói đen từ bên trên trời cao hạ xuống càng lúc càng dày đặc, gần như xuất hiện ra bóng đen thứ hai, rất mơ hồ và khổng lồ như trước.
Lúc này, bóng đen thứ nhất bắt đầu chuyển động và muốn giết tới.
Khí thế ấy, uy thế ấy, quả thực không thể nào tưởng tượng được, nó muốn phá hủy tất cả, khiến cho cô gái mặc áo trắng dưới hạ du cũng trở nên cực kỳ nghiêm túc, như gặp đại địch.
Nàng hét lên một tiếng, vận chuyển một loại thiên công vô cùng đáng sợ, cả người phát sáng, từ trong máu thịt của nàng lại có một 'chính mình' khác lao ra và đứng trên đỉnh đầu, không ngừng kết ấn.
Đó là đang thoát thai hoán cốt, đó là đang tái tạo chân ngã, đó là chính mình thoát ra từ thứ mà mình vốn có, vô địch trên đời.
Ầm!
Nàng triển khai một đòn mạnh nhất, đánh về quá khứ.
Trời long đất lở, dòng sông thời gian đứt đoạn, ngôi sao lịch sử rơi xuống như mưa, nàng ra tay toàn lực, không ngừng kết ấn và tiến đánh.
Ầm ầm ầm!
Cuối cùng, dòng sông lịch sử kia dường như mất khống chế và trở nên cuồn cuộn không ngớt, tàn phá bừa bãi, rối loạn không thôi.
Chuyện này ý nghĩa là tất cả đều đã rối loạn.
Lúc bình tĩnh lại thì trên thượng du sông dài, ngôi miếu cổ biến mất, bóng đen không còn, nơi đó lại thanh tịnh như trước.
Dưới hạ du, khóe miệng cô gái mặc áo trắng lấm tấm từng chấm đỏ tươi nhìn mà giật mình, máu nhuộm đỏ váy của nàng trông rất thê diễm, nàng đã bị thương.
"Phát sinh chuyện gì vậy?" Thạch Hạo hỏi, vừa nãy hắn không cách nào nhìn thấy rõ, không thể nào hiểu được đã xảy ra những gì.
Đối diện bàn đá, cô gái kia suy nghĩ rồi cau mày, nói: "Nàng đã chặt đứt sông dài, đã nhiễu loạn quá khứ, đã ngăn cản bóng đen lại đây."
Điều này đủ để chứng minh một vấn đề, cô gái mặc áo trắng không muốn cho bóng đen lại đây và không muốn quyết đấu với kẻ này.
"Không phải ai cũng có thể dễ dàng đặt chân lên dòng sông thời gian, có một số việc chỉ được một lần hai lần chứ không thể mãi mãi được, nàng ra tay như thế lđã quấy nhiễu quá khứ, những người kia không cách nào lại ra tay lần nữa."
Cô gái bên cạnh bàn đá giải thích và cũng đang suy diễn, bởi vì tất cả những thứ này đều là suy đoán của nàng.
"Cũng chính vì thế, cô gái mặc áo trắng sẽ phải trả một cái giá rất lớn." Nàng bổ sung.
Sau đó, nàng lại nhíu mày, tựa như có một vài việc hiểu không thấu nên nói: "Cũng không đúng lắm."
Từng hạt mưa ánh sáng bay tới bao quanh Thạch Hạo, như là ngăn cách hắn bên ngoài sông dài để không dính tới nhân quả.
Sau đó, mưa ánh sáng lại biến mất.
"Ta biết rồi, nàng làm thế là giúp ngươi tránh khỏi sự suy diễn của những người kia!" Cô gái bên cạnh bàn đá nhìn chằm chằm Thạch Hạo và nói, nàng đã hiểu rõ.
Thạch Hạo ngẩn ngơ nhìn cô gái mặc áo trắng kia rồi lại nhìn về phương hướng phía cuối thượng du sông dài.
"Cuối cùng ta đã nhìn thấy, sinh ở đời này nên ngươi sẽ gặp khó khăn hơn và cũng đau khổ hơn bất kỳ ai, cần một người chuyên quyền muôn đời." Cô gái mặc áo trắng nhìn Thạch Hạo rồi lên tiếng.
Áo trắng nàng phấp phới, điểm tô một ít vết máu trông có chút thê mỹ, nhưng lại vô cùng xuất trần, mái tóc buông xuống bả vai cực kỳ đẹp đẽ.
Lúc này nàng rất bình tĩnh, đã khôi phục lại dáng vẻ kỳ ảo, chân ngã được đắp nặn ra vừa nãy đã trở về trong cơ thể, tiên quang nội liễm, ánh mắt ôn hòa, nàng không còn ngông cuồng và sắc bén nữa.
Lời nói của cô gái này rất êm dịu, khác hoàn toàn với lúc chiến đấu, khi nói chuyện với Thạch Hạo bên trong có ẩn chứa chút tâm tình đặc biệt.
Thạch Hạo muốn nhìn rõ, muốn nhớ kỹ nàng, chỉ là quá mơ hồ, quá mông lung, mặc dù không có mặt nạ quỷ bằng đồng che kín nhưng cũng không cách nào nhìn rõ được.
"Tạm biệt... Tạm biệt..." Cô gái mặc áo trắng nhìn hắn rồi khẽ nói, thân thể dần dần lờ mờ hóa thành mưa ánh sáng, biến mất khỏi nơi đây.
CHƯƠNG 1156: ĐƯỜNG VỀ
Thạch Hạo cảm thấy thất vọng mất mát, nhìn dòng sông lịch sử lững lờ trôi, trên mỗi bọt nước trôi nổi đều có một bóng người mơ hồ đứng đó, họ đều là những thiên kiêu của một đời.
Nhưng mà, những người này cũng như dòng nước chảy về Đông, tất cả đều đã chết.
Mà trận quyết đấu đỉnh cao vừa nãy lại là bất diệt, vượt qua thời không, không sợ thời gian ăn mòn, đã trở thành một cuộc chiến bất diệt thật sự!
Tuy rằng năm tháng trôi qua, thời gian thay đổi thế nhưng có một vài người vẫn sinh sống trên thế gian, cuộc quyết chiến lúc nãy chính là việc không sợ thời gian ăn mòn.
Thạch Hạo biết, cô gái mặc áo trắng kia vẫn còn sống, nàng sống ở tương lai, cuối cùng rồi cũng có ngày sẽ gặp lại.
Đó là một cô gái như thế nào, tu vi rất là tuyệt diễm, xưa nay hắn chưa từng nhìn thấy qua một người phụ nữ nào mạnh mẽ như vậy, siêu phàm thoát tục như vậy, trước nay chưa từng có!
Hắn không biết người đàn ông tựa như Quân vương kia có thể sống sót hay không, và người đó có phải trả cái giá lớn lao trong trận chiến này hay không, sau cùng ngay cả chân thân cũng xuất hiện và có hoàn toàn chết đi ở muôn kiếp trước hay không.
Nếu thật sự bỏ mạng thì đó chính là một cơn cuồng phong, cũng là một chiến công cực kỳ huy hoàng, một cô gái ở bên trong dòng sông thời gian giết chết một đại nhân vật vô thượng, là khí phách và thủ đoạn bực nào chứ.
Kẻ địch rất đáng sợ, mặc dù người đàn ông kia đã chết đi nhưng trông có vẻ vẫn còn có người lợi hại hơn, bóng người to lớn kia khiến cô gái mặc áo trắng cũng phải kiêng kỵ và tránh xảy ra cuộc chiến.
Hiện giờ, khi suy nghĩ lại thì làm cho tâm thần người phát lạnh, tương lai khi mà chạm mặt thì sẽ có bao nhiêu người có thể chiến một trận?
Thạch Hạo nghĩ đến quá nhiều, quá nhiều chuyện, con đường tương lai rất gian nan và tràn đầy chông gai, mà hắn từng thấy một góc trong tương lai ấy, lại từng nghe cô gái mặc áo trắng kia nói qua những câu nói kia nên khiến lòng hắn dâng lên vẻ thất vọng, chua xót, thật không biết tương lai sẽ xảy ra kinh biến tới cỡ nào.
Hắn không muốn lặp lại vẻ thê thảm, càng không muốn thấy sự tuyệt vọng trong tương lai, hắn muốn người bên cạnh đều sống sót chứ không phải một mình mình làm bạn cùng thần đạo, một mình mình lạnh lẽo thê lương đứng trên đỉnh cao nhất.
"Vẫn chưa phát sinh, tất cả đều có thể thay đổi, chuyện chưa từng xảy ra đều còn có chỗ trống, có thể nghịch chuyển!"
Thạch Hạo thì thầm tựa như tiếp thêm sức mạnh, kiên định thêm niềm tin của mình, hắn cắn chặt răng đễn nỗi môi rỉ máu, hắn không cam lòng, hắn bàng hoàng, hắn tuyệt vọng.
Trong nháy mắt, trong lòng hắn tràn ngập hàng loạt cảm xúc, khó tự kiềm chế.
"Tạm biệt..." Chỉ còn đúng hai chữ của cô gái mặc áo trắng kia đang vang vọng bên tai hắn, thế nhưng càng khiến tâm thần hắn bất an hơn.
Điều này làm hắn cảm thấy chán nản, tương lai sẽ có một ngày đó và liệu hắn có nói ra hai chữ này với tất cả mọi người hay không, tạm biệt, khiến trái tim của hắn run rẩy.
Tất cả đều bình tĩnh lại, Thạch Hạo yên lặng ngồi ở đó đầy vẻ ngơ ngác xuất thần.
"Mấy khối tiên kim này cho ngươi." Cô gái ngồi đối diện bàn đá kia nói, đây là mấy khối Tiên thiết nàng đã bắt được, là kết quả sau khi chiến y của người đàn ông kia bị đánh nát.
Vật này hàm chứa một phần vết tích chiến đấu của hai đại cường giả, hàm chứa hoa văn đại đạo, nếu như đủ mạnh thì nhân lúc khí tức chưa tiêu tan vẫn có thể tìm hiểu ra thứ gì đó.
Thạch Hạo thẫn thờ nhận vào tay, không có biểu thị gì.
Một tay khác của hắn thì lại cầm lấy bầu rượu không ngừng tu ừng ực, nơi đó thần quang lóng lánh, các loại ký hiệu nhảy múa, nhưng về sau cả bầu rượu cũng dần dần chẳng còn chút mùi vị gì nữa.
Rượu vẫn còn chảy khỏi miệng bình thế nhưng đã không còn phù văn, cũng không có tiếng kinh văn vang vọng.
"Được rồi, ngươi cũng nên đi đi, một bình rượu, là sự lắng đọng cả muôn đời, có thể nó không phải chuẩn bị cho mỗi mình ngươi, ngươi uống cũng gần đủ rồi." Cô gái nói.
Đang khi nói chuyện, thân thể của nàng dần dần trở nên mơ hồ và hóa thành một mảnh phù văn khắc lên bàn đá, chân thân đã không còn nữa.
Trên bàn đá chỉ lưu lại một hàng chữ, đại ý là tạm gác lại chờ người hữu duyên.
Mà hàng chữ này lại là dấu ấn tinh thần, là dấu ấn do cô gái này biến thành, nàng chỉ là một vài vết tích được lưu lại chứ cũng không phải là một tiên tử thật sự.
Không một tiếng động, trên đầu Thạch Hạo xuất hiện một chùm lửa đốt cháy bàn đá, chiếu rọi dòng sông thời gian, tiếp đó lại bao vây mấy khối mảnh vỡ tiên kim, nơi đây trở nên hừng hực.
Sau cùng, nó lại biến mất không một tiếng động.
Keeng!
Thạch Hạo buông tay, không chỉ có bầu rượu mà ngay cả mấy mảnh kim loại cũng rơi lên trên bàn đá, và phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
"Muôn kiếp sau, ta vẫn còn chứ? Liệu sẽ có một người khác đi tới nơi này, uống rượu, quan sát sông dài, bàn luận quá khứ và hiện tại, nhìn thấy mảnh kim loại trên bàn đá này hay không?"
Thạch Hạo khẽ nói rồi đứng dậy.
Thời gian rồi sẽ trôi qua, hắn không biết mình sẽ như thế nào, sẽ có kết cục ra sao, vẫn sống trên đời hay không?
Rất nhiều nhân vật sự kiện, mặc kệ thế nào cuối cùng rồi sẽ thay đổi, có thể đây chính là luân hồi.
"Luân hồi!"
Thạch Hạo quát to một tiếng, hắn thi triển ra thần thông được hình thành từ Chí Tôn cốt của bản thân, không hề hạn chế với Luân Hồi, còn có loại thần thông thứ ba chưa từng hoàn toàn thành hình kia nữa.
Chúng nó kết hợp với nhau, xuyên qua trời cao, ảnh hưởng thời gian, phảng phất có thể xuyên thủng và có thể thay đổi tất cả.
Hào quang xán lạn, cốt văn nằm dày đặc, nơi này không cách nào nhìn thẳng, được ánh sáng chói lọi bao phủ rồi.
Rất lâu sau, nơi này yên tĩnh không hề có một tiếng động, Thạch Hạo chầm chậm bước đi trong phế tích không người, hắn muốn xem thấu nơi này.
Rầm!
Cuối cùng, dòng sông dài kia xảy ra biến hóa, bọt nước ngập trời dâng lên và hóa thành một vòng xoáy tràn ra khí hỗn độn.
Trong nhất thời, Thạch Hạo cảm giác mình đang đứng ở trong dòng sông và lạ ở đáy sông.
Ầm!
Một hố đen xuất hiện, nó xoay tròn, nó nuốt hắn vào trong, đây là nguồn gốc của vòng xoáy ư, khi hắn bị hút vào trong thì lại phát hiện bản thân đã rời khỏi mặt sông và bay ra khỏi miệng vòng xoáy.
Cảm giác bản thân hóa thành mưa ánh sáng, trở thành hạt cơ bản, sự trải nghiệm này rất là thần bí.
Không cách nào cảm nhận được thời gian trôi qua bao lâu, Thạch Hạo mang theo vẻ mờ mịt, nỗi u sầu bước lên đường về, đây chính là những gì hắn trải qua lần này.
Không nhìn thấy Chân Long, cũng chưa từng quan sát được việc niết bàn bên trong trứng Phượng hoàng, nhưng cũng là môt đoạn lữ trình rất giàu sắc thái truyền kỳ, tựa như mơ một giấc mộng đẹp.
Nó rất chân thực nhưng lại không cách nào tìm được quỹ tích, không có chứng cớ gì lưu lại, khiến người ta hoài nghi rằng có thật sự xảy ra hay không!
Ít nhất, kinh văn ẩn chứa trong bình rượu mà hắn đã uống đều không còn, nó đã phai nhạt biến mất trong lòng, như là chưa từng phát sinh.
Cuối cùng, Thạch Hạo đã trở về, hiện thân trên một tế đàn thật lớn, từ từ đi xuống.
"Ồ, hắn trở về rồi!" Xa xa, có người khe khẽ bàn luận.
Rất nhiều người đều đã trở về và hiện ra từ trên tế đàn, bọn họ còn trở về sớm hơn cả Thạch Hạo.
Hễ là những người từng trải qua những điều kỳ dị đều có thu hoạch khổng lồ, không ít người cực kỳ hưng phấn và bàn tán sôi nổi.
Đương nhiên, cũng có vài người chắc chắn không cách nào trở vễ, vĩnh viễn ở lại trong những cuộc lữ trình kỳ dị kia, có vài người đã chết và cũng có vài người lạc lối.
Những gì mọi người trải qua đều hoàn toàn khác nhau, tất cả đều có cuộc lữ trình đặc biệt cho riêng mình.
Có vài người đã đạt được sách cổ, có vài người đạt được đan phương, có vài người lại mở ra kho vũ khí, có vài người may mắn đã tái tạo huyết nhục thêm một lần nữa, còn có một vài người...
Lúc Thạch Hạo rời khỏi đám người thì phát hiện ra điểm dị thường, xa xa không ít người đang tranh chấp, đang chiến đấu.
"Mọi người cũng đừng có hưng phấn quá, nên giao lưu đôi chút thì hơn." Có người chào hỏi đầy uể oải.
Những người nơi này chợt biến sắc, thực ra bọn họ sớm đã chú ý tình huống ở nơi xa, là một vài người của Thư viện Thiên Thần đang đâm chọt khơi mào!
"Sao thế?"
"Những người này muốn mọi người nói ra cơ duyên mà bản thân đạt được, cùng nhau trao đổi tìm hiểu tạo hoá của lẫn nhau." Có người nhỏ giọng không cam lòng.
Bởi vì trong số đó, có người đã tái tạo huyết nhục gần như là niết bàn nên không có mang thứ gì ra ngoài được, nhưng họ lại muốn mọi người chia sẻ những kinh văn, thần thông mà mình đã đạt được.
Thậm chí, có người đạt được mảnh vỡ tiên đan cũng bị ép buộc lấy ra!
"Quá đáng thật, bọn họ dựa vào cái gì chứ? !" Có người kêu lên.
"Là một vị trưởng lão xúi giục đấy!" Một cao thủ tu ra hai luồng tiên khí trong đám người nói.
Câu nói này vừa ra khiến mọi người đều không biết nói gì nữa, ai nấy cũng đè xuống lửa giận trong lòng và dần dần biết rõ chuyện gì đang xảy ra.
Những người đang khơi mào kia đều có một ít bối cảnh, lai lịch bất phàm, trong tay nắm giữ vũ khí bí mật lại còn có quan hệ với mấy người trong Trường Sinh gia tộc, thậm chí có giao tình thân thiết với những trẻ tuổi chí tôn tu ra ba luồng tiên khí trong Thư viện.
Vì vậy bọn họ chẳng có gì phải băn khoăn cả.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là thái độ của Thư viện, cổ vũ 'giao lưu', mặc cho bọn họ ức hiếp.
Nếu xét góc độ của vị trưởng lão kia thì đó cạnh tranh công bằng, tựa như nuôi sâu độc vậy, chém giết lẫn nhau thì mới có thể sinh ra Vương giả vô thượng.
"Lục Đà nghênh ngang đi ra ngoài như vậy, những kẻ khơi mào đó chẳng dám hó hét chút nào, chẳng ai dám tới khiêu khích vả lại còn chủ động đưa ra một vài thứ tốt bản thân đạt được lúc trao đổi!"
Lúc này, phía trước rối loạn, phát sinh chiến đấu.
"Ồ, lại là cô gái nhỏ kia, lại ném thỏ à!"
"Đó là Kỳ Lân đấy, thật là!"
...
Thạch Hạo liếc mắt quan sát, lập tức nhìn thấy Thỏ nhỏ đang ôm một con thần thú màu bạc, nàng đang tức giận đối đầu với một đám khơi mào, sau đó thì lai mạnh con thú nhỏ trong lòng ra xa, hung ác đập ném về đám người ấy.
Động tác này tự nhiên gây nên sự xôn xao, bởi vì thứ bị ném lại là một Kỳ Lân con chân chính!
Đừng nói là những người khác, ngay cả trưởng lão của Thư viện đang chú ý chặt chẽ chuyện này cũng đều nổi đầy gân xanh trên trán, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, việc trao đổi là được hắn cho phép.
Nhưng chuyện ném Kỳ Lân như vậy, hắn tuyệt đối không cho phép.
Đây cũng đã không phải là lần đầu tiên, trong thư viện, một khi cô nhóc này không thích thú việc gì thì sẽ quăng mạnh Kỳ Lân con trắng tinh trong lòng, coi như viên gạch nện đập người khác.
Trên thực tế, thư viện đã sớm muốn mang Kỳ Lân con đi.
Thế nhưng, Kỳ Lân con trắng tinh kia chỉ chấp nhận mỗi mình cô nhóc đó nên không ai có thể mang đi được, nó chỉ ở cùng với mình nàng.
Vì vậy, chỉ cần cô nhóc này không vui, bị uất ức gì thì bảo đảm chỉ có đúng một động tác, quăng Kỳ Lân, dùng như viên gạch!
Những người khác không dám làm càn, không có ai dám thương tổn tới Kỳ Lân con này, bởi vì Đại trưởng lão bên trong Thư viện từng nói, ai dám làm hại nó thì sẽ giết ngay tức khắc!
"Tiên sư nó, cọp không phát uy các ngươi coi ta là mèo ốm hả, còn muốn yêu cầu tất cả vận may của ta? Chết đi!" Tiếng của Tào Vũ Sinh truyền đến.
Sắc mặt Thạch Hạo khá là khó coi, trải nghiệm của hắn rất đặc biệt, ở bên trong dòng sông thời gian lần thứ hai linh cảm đến một góc nơi tương lai, sợ nhất chính là việc mất đi những người thân bằng hữu kia.
Hiện tại nhìn thấy người quen bị ức hiếp, lúc này liền giận tái mặt.
"Cái gì, còn đùa giỡn Thanh Y, không biết nàng là chị dâu ta hả? Không sợ sau này Hoang xuất hiện sẽ giết chết các ngươi ư?" Tào Vũ Sinh kêu gào.
"Hoang gì chứ, đã sớm chết rồi, hắn là cái đinh gì!" Có người không thèm để ý.
Tuy nhiên, bọn họ vô cùng dè chừng tên mập chết bầm này, cả người hắn tỏa ra phù văn, bên trong cơ thể lại thai nghén cả một cái kiếm trận Hỗn Độn, quả thực có chút đáng sợ.
Thạch Hạo không cách nào nghe lọt tai nữa, nhìn thấy Mạc Đạo đang đứng cách đó không xa thì truyền âm cho hắn, nói: "Đi trao đổi với bọn chúng, đánh bay toàn bộ cho ta!"
CHƯƠNG 1157: GIẶC TRAO ĐỔI VỚI CƯỚP
Mạc Đạo không nói gì, tên khốn này lại còn xem hắn như lính lác, chuyện gì cũng phân công sai khiến!
Chỉ là, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, hiện tại hắn và Thạch Hạo đã là châu chấu trên cùng một con đường.
Khi những người kia nhìn thấy Mạc Đạo xoay người, tiến về phía bọn họ thì lập tức gây nên một trận rối loạn, vị này là một chí tôn trẻ tuổi nắm giữ ba luồng tiên khí, người bình thường ai dám trêu chọc?
Mạc Đạo đang cất bước tiến về phía trước thế nhưng vẻ mặt lại rất phức tạp, sâu trong nội tâm vô cùng mất bình tĩnh, thậm chí có thể gọi là sóng gió đang gào thét.
Bởi vì, hắn cũng đã bước lên tế đàn và cũng đã trải qua một đoạn lữ trình thần bí và kỳ dị!
Đến lúc này tâm tình của hắn vẫn chưa bình tĩnh lại, những gì trải qua đã tạo nên xung kích rất lớn cho nhận thức của hắn, thậm chí có thể nói là đã tạo nên lộn xộn trong lòng!
Thạch Hạo cố chấp thu hắn làm tôi tớ, không chỉ vì thực lực Mạc Đạo mạnh mẽ mà còn có một suy nghĩ sâu xa, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất.
Đó chính là, muốn thông qua Mạc Đạo để bố trí cục diện!
Mạc Đạo là kỳ tài ngút trời, là người có tiếng tăm ở thế giới phía sau Biên hoang, nếu như hắn biết được cái gọi là 'chân tướng' và để hắn quay trở lại, như vậy chắc chắn sẽ nhấc lên sóng biển ngập trời.
Đây là suy nghĩ vô cùng quan trọng của Thạch Hạo, hi vọng qua việc thu tên tôi tớ này, không chỉ có được một chiến tướng vô địch mà còn là một người phá vỡ những chuyện kia!
Mà lữ trình kỳ dị lần này đã vượt quá kế hoạch của Thạch Hạo.
Bởi vì, lịch trình lần này của Mạc Đạo không phải bình thường, hắn đã nhìn thấy những hình chạm khắc của cuộc chiến ngày xưa và ẩn chứa một phần sự thật bên trong
Những chạm khắc được lưu lại và dấu ấn tinh thần ấy vốn là để cho anh kiệt của cửu Thiên thập Địa, muốn cho bọn họ chứng kiến cuộc huyết chiến đầy khốc liệt khốc liệt, ý chí chiến đấu trấn thủ ranh giới giữa tổ tiên và những chủng tộc cổ xưa kia.
Bên trong có mắng chửi cùng tranh cãi, còn có một vài bí ẩn lịch sử.
Đương nhiên, Mạc Đạo cũng không có tin tưởng hoàn toàn, nội tâm đấu tranh xung đột vô cùng kịch liệt. Bởi vì, hắn cho rằng đây là lời nói từ một phía của những Cổ tổ cửu Thiên thập Địa, nên chưa chắc đáng tin.
"Ngươi làm sao thế, bị mất hồn vì lo lắng hả?" Thạch Hạo không vừa lòng nên hỏi thế.
Bởi vì, hắn nhìn thấy Mạc Đạo hồn bay phách lạc, sắc mặt phức tạp, ánh mắt phập phù, tinh thần không tập trung, không biết đang suy nghĩ gì.
"Ta trao đổi với các ngươi." Mạc Đạo mở miệng.
Một đám người vẻ mặt khó coi, người như này nếu đã đến thì trừ phi mời được Yêu Nguyệt, Lục Đà, còn không thì ai cũng không phải là đối thủ.
Đồng thời, một vài tên khơi mào cũng nhìn về phía Thạch Hạo, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là hắn đã ra lệnh, lúc này ai ai cũng cảm thấy kiêng dè.
"Hay lắm, các ngươi trao đổi nhanh lên một chút!" Thỏ nhỏ cười hì hì ôm Kỳ Lân con nhảy nhót, bộ dạng rất vui vẻ.
"Chuyện này..." Những người này cực kỳ đau đầu, bởi vì Mạc Đạo đã tới ngay bên cạnh và muốn ra tay rồi.
"Giải quyết tên bên kia trước." Thạch Hạo truyền âm bảo Mạc Đạo đến giúp đỡ Tào Vũ Sinh trước, bởi vì có mấy người đang bao vây hắn lại.
Nét mặt Mạc Đạo cực kỳ biểu cảm, đường đường là chí tôn trẻ tuổi nắm giữ ba luồng tiên khí, thế nhưng lại bị người sai tới sai lui như vậy khiến trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
"Xoạt!"
Mạc Đạo giơ tay lên, cầu vồng năm màu bay ra lập tức đánh văng một đám người, không ai có thể ngăn cản đường đi của hắn.
Trên thực tế, tên Tào béo vẫn còn chưa có xuất thủ mà chỉ đang sợ hãi, hắn lấy thân thể làm pháp bàn khắc lên một trong ba loại sát trận tiên thiên, đoạt tạo hóa thiên địa.
Cùng với việc tu vi càng cao thì trận pháp đó càng rõ ràng, thực lực của hắn càng mạnh mẽ!
Một khi trận pháp thật sự thành hình và cơ thể hắn cũng chịu đựng được, tới thời điểm đó dù có tru diệt người mạnh mẽ nhất trên thế gian cũng không thành vấn đề.
Cơ thể hắn phát sáng, từng luồng kiếm khí hỗn độn bay ra vòng quanh người, vô cùng đáng sợ, chính bởi như vậy mới làm một đám người kinh sợ.
Hiện giờ Mạc Đạo đánh vỡ cân bằng, lập tức tham gia vào.
"Ê, đây là món ăn của ta mà, còn chưa đụng đũa nữa!" Tào Vũ Sinh kêu lên, thật ra hắn đang chuẩn bị động thủ, cố gắng trao đổi giao lưu đối chút với những người này.
Tuy nhiên, Mạc Đạo đã giành trước rồi, hắn phóng thích một loại tràng vực ngăn cách đôi bên, rồi nhìn chằm chằm nhóm người kia.
"Ngươi có ý gì, đến từ dị vực, hiện giờ thân phận chưa rõ, còn muốn ra tay với chúng ta sao?" Có người quát lên.
Bọn họ tự nhiên không muốn Mạc Đạo tham gia vào, một khi luận bàn với hắn thì chẳng khác nào là muốn ăn đòn, chỉ có dùng lý lẽ để hạn chế hắn lại.
Đương nhiên, lúc nói những câu này thì trong lòng những người này vẫn rất bồn chồn, thực lực mới là đạo lí quyết định, chênh lệch quá lớn thì nói gì cũng vô dụng.
Thạch Hạo đứng ở đằng xa, cũng không biểu hiện gì mà chỉ nhìn tình thế phát triển.
"Còn không lui xuống, nơi này không quan hệ gì với ngươi!" Tên còn lại lớn tiếng nói.
Mạc Đạo nhíu mày, liếc mắt nhìn bọn họ rồi lại liếc nhìn Thạch Hạo đang nhàn nhã ở phía xa, khóe miệng hắn hơi vểnh lên, hắn cũng chẳng sợ làm lớn chuyện nên lập tức ra tay.
"Xoẹt!" Hắn giơ tay điểm tới, một tia sáng tím bay ra và đánh tan cốt văn bảo vệ cơ thể của tên vừa mở miệng nói chuyện kia, lập tức chấn cho người nọ phun đầy máu bay ngang ra ngoài.
Tiếp theo, hắn tiếp tục giơ tay, tên còn lại cũng như vậy, bất kể là các loại bảo cụ hay thần thông gì cũng đều không ngăn cản nổi.
"Đánh nhau rồi, sinh linh dị vực ra tay rồi!"
Tiếng ồn ào vang khắp khu vực, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Đám đầu têu không ngừng kêu khổ, quá tệ hại mà, 'trao đổi' với người này, đơn giản là muốn ăn đòn.
"Sinh linh dị vực muốn phản loạn, các vị đồng loạt ra tay!" Có người kêu lên.
Là người rắp tâm hãm hại, hi vọng xúi giục mọi người cùng nhau liên thủ đối phó và trấn áp Mạc Đạo,, bởi vì một người tiến lên thì căn bản không thắng được.
Mạc Đạo liếc mắt nhìn Thạch Hạo, thấy hắn không mở miệng và cũng chẳng ngăn cản, lập tức đằng đằng sát khí, càng tăng thêm sức.
"Phụt!"
Một người bị hắn giơ tay đập trúng suýt chút nữa nổ nát giữa không trung, máu trong miệng điên cuồng phun ra ngoài.
"Ầm!"
Mạc Đạo nhấc chân, chân phải như một cái roi quất ngang tới đánh trúng vào một người, tiếng xương gãy lập tức truyền ra, thân thể người nọ hầu như bị đá gãy.
Mạc Đạo phát uy tựa như muốn đại khai sát giới.
Cho dù không có hạ sát thủ thế nhưng chỗ này đã có rất nhiều người bị thương, bị đánh đến không ngừng phun máu, đám đầu têu là mục tiêu cơ bản nhất.
Lần này, tất cả mọi người đều ý thức được, phiền phức lớn rồi!
"Ngươi dám tham dự và càng dám ra tay như thế! ?" Đương nhiên cũng có người không yếu thế, cảm thấy có chỗ dựa phía sau nên lúc này muốn tiến hành can thiệp.
"Đánh hay quá, rốt cuộc thì lần này cũng không cần ta ra tay, thực sự rất vất vả đó." Thỏ nhỏ vô cùng hài lòng nói.
Đám người không biết nói gì ngoài việc oán thầm, ngươi mà cũng vất vả nữa à, lia mạnh Kỳ Lân con trong tay ra ngoài, lấy thụy thú Tiên Đạo làm vũ khí, chưa từng thấy ai làm như vậy cả!
Nếu không phải lo lắng mấy ông lão trong Thư viện thì bọn họ đã sớm cướp luôn thú con rồi.
Rất nhanh, nơi này bị đánh tới mức quỷ khóc thần gào, cảm đám đầu têu đều thảm bại, có cố gắng thế nào cũng không rủ rê được ai cả, và cơ bản không phải là đối thủ của Mạc Đạo.
Rất nhiều người nằm dài trên mặt đất, Mạc Đạo không hạ sát thủ thế nhưng bọn họ bị đánh tới nổi không nhấc đầu lên được, một số người lăn lộn ở đó.
"Đủ rồi!"
Có người mở miệng đi về phía Thạch Hạo đang đứng, ý bảo là hắn nói Mạc Đạo dừng tay.
"Đánh thêm một lúc nữa, đừng giết chết là đượci!" Thạch Hạo truyền âm cho Mạc Đạo, bởi vì hắn rất tức giận, những người này lại dám ra tay với Thỏ nhỏ, với Tào Vũ Sinh, còn muốn đùa giỡn Thanh Y, khiến hắn không nhịn được.
Bùm bùm!
Đám đầu têu đều đã ngã xuống, toàn thân đẫm máu, chỉ có một vài người nhanh nhẹn mới tránh được tai nạn này.
Sự tình làm lớn, dẫn đến rối loạn.
Thế nhưng Mạc Đạo mạnh mẽ như vậy, đám người này bị đánh mà không biết làm sao cả, trừ phi mời mấy người như Lục Đà, Yêu Nguyệt ra tay và trấn áp Mạc Đạo.
"Được rồi, trao đổi cũng gần đủ rồi mà sao không thấy bọn họ lấy ra thứ gì ra là sao, không phải nói sẽ có những thần thông, pháp khí gì đó à?" Thạch Hạo nói.
Mạc Đạo ra tay, bắt đầu cướp đoạt.
Muốn ăn cướp ư? Một đám người tức điên, lữ trình kỳ dị lần này có rất nhiều người thu hoạch rất lớn thế nhưng ai mà chịu giao ra toàn bộ chứ.
Trao đổi công bằng còn có thể, nhưng mà gặp phải tên cướp đáng sợ như vầy thì ai nấy cũng cuống cuồng cả lên.
"Các ngươi không nên quá đáng!" Có người kêu lên.
Lại có một vài người đến gần chỗ Thạch Hạo, không cách nào ngăn cản sự ra tay của Mạc Đạo nên bảo Thạch Hạo ra lệnh cho Mạc Đạo, bởi vì ai cũng biết đó là người hầu của hắn.
"Đạo huynh, vẫn nên bảo người hầu của ngươi dừng tay lại đi, tiếp tục như vậy chẳng tốt cho ai cả." Có người nói.
"Uh, không có chuyện gì đâu, bọn họ giao lưu chút là xong ấy mà." Thạch Hạo hờ hững đáp lại, âm thầm thúc giục Mạc Đạo ra tay nhanh một chút, cứ cướp sạch hết tất cả.
Mạc Đạo cũng chẳng lấp liếm gì, thẳng tay ép hỏi những người này đã đạt được những tạo hóa gì, và chuẩn bị cướp sạch lấy.
"Đạo hữu, mong ngươi không nên như vậy, nếu không dừng tay sẽ có tai họa đấy." Có người không gữ được bình tĩnh nói thế với Thạch Hạo, nói hắn ra mệnh cho Mạc Đạo quay trở về.
"Ngươi đang uy hiếp ta sao?" Thạch Hạo lạnh lùng nhìn về phía hắn.
Xa xa, Thỏ nhỏ, Tào Vũ Sinh đang nhao nhao nói rằng mình cũng tới giúp đỡ đôi chút, sau đó lôi kéo Thanh Y hòng tới vơ vét với Mạc Đạo.
Những người chưa từng động thủ nhưng tới đây để thương lượng cũng cuống cả lên, lúc này lại có người đứng ra, sắc mặt âm trầm nhìn Thạch Hạo, nói: "Ngươi nên biết, ngươi chỉ là người đi theo của Vương Hi tiên tử, cũng tức là một tên tôi tớ, còn lộn xộn như vậy nữa thì chẳng tốt cho ngươi chút nào!"
"Rầm!"
Thạch Hạo vung tay tát bay hắn.
"Ngươi là ai vậy?" Sau đó thì hắn mới hỏi như vậy.
"Là người có quan hệ thân thiết với Vương gia." Có người đáp lại.
"Rất có thể chính là người của Vương gia!" Có người khác bổ sung.
Người kia phun ra mấy cái răng, nói: "Ngươi dám đánh ta ư, ta chẳng quan tâm tu vi ngươi cao bao nhiêu nhưng cũng chỉ chỉ là một tên đầy tớ, trên đầu mang Kim Cương trác thì sẽ không cách nào thoát được đâu!"
Phụt!
Thạch Hạo giậm chân lập tức một luồng cầu vòng lao tới chấn cho thân thể của người kia rách thành hai, máu tươi xối xả, hiện giờ vẻ mặt của người này trở nên trắng bệch, suýt chút nữa thì đã bị hù chết.
"Những lời này là ngươi đại biểu cho ai vậy, là Vương gia à, nếu như vậy thì ta sẽ bắt Vương Hi luôn!" Thạch Hạo lạnh lùng.