Boong!
Tia lửa tung tóe, tảng đá này còn cứng rắn hơn cả thần thiết gấp nhiều lần, nếu như mài luyện thành binh khí thì hẳn sẽ là chí bảo.
Việc này khiến người khác ngạc nhiên, làm sao lại cứng như thế chứ, nhìn dáng vẻ của thiếu niên Nhân tộc kia thì hẳn đã vận dụng tới đại thần thông mà vẫn không thể đánh nát.
"Có phải trận chiến vừa rồi đã bị tổn thương bản nguyên, pháp lực khô cạn, thân thể trọng thương, nếu không ổn thì chớ miễn cưỡng." Nặc Lan mỉm cười nhìn kỹ Thạch Hạo cùng với một tia khiêu khích.
Kim Dương cũng nhìn về phía Thạch Hạo rồi lộ vẻ khác thường, hắn mong ước Thạch Hạo thật sự bị thương nên mới phát sinh tình huồng như thế, như vậy sẽ giúp tâm lý của hắn được an úi.
Dù sao, trận chiến đó hắn đã bị thương nặng, nếu như thiếu niên Nhân tộc tới từ hạ giới này không hề hấn gì thì thật sự càng khiến hắn căm tức.
"Haizz, bị ngươi đoán đúng rồi, tu vi bị hao tổn, đành vậy, khối đá này ta sẽ vác về, tìm cơ hội từ từ cắt ra cũng được, dù gì thì cũng là thứ được mang về từ Tiên vực, sẽ là một vật để kỷ niệm." Thạch Hạo nói.
Hắn muốn mang tảng đá này đi chứ không muốn đánh nát nó ở đây, lo sợ sẽ bị người của Tiên vực 'cướp tay trên', vừa nãy bia Hư không tiên kim xuất thế nhưng lại rước lấy một vài cường giả đỉnh cấp tới.
"Ta giúp ngươi chém nó." Bạch Khổng Tước tiên tử nở nụ cười tươi.
Thạch Hạo không nghĩ tới, thiếu nữ hiền lành này lại mở lời ngăn hắn lại.
"Không cần đâu!" Thạch Hạo cười cười biểu đạt cảm ơn, cũng chỉ chính bản thân mình cắt ra thì mới có ý nghĩa nhất.
"Đừng khách khí, để ta!' Nặc Lan lên tiếng, ầm, một chưởng hạ xuống chấn động cả càn không, lực lớn tới kinh người.
Rắc, hòn đá rạn nứt và bị đứt thành hai.
Thiếu nữ có nốt ruồi son nơi mi tâm pháp lực rất mạnh mẽ, giơ tay là có thể đánh nứt khối đá này, tất cả mọi người đều chú ý quan sát.
Dù là Thạch Hạo cũng nhảy rộn trong lòng, hắn biết, trong tảng đá này có đồ vật, chính vì thế nên lúc nãy hắn mới cố ý lưu thủ không muốn đánh nát tảng đá này ngay trước mặt mọi người.
Nhưng mà, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người, không có gì, trong đá không có gì, ngay cả tinh lực hay pháp thể tàn tạ gì đó cũng không có.
"Haizzz, tấm bia kinh văn tiên kim của ta lại bị ngươi đánh nát rồi." Thạch Hạo khẽ than một tiếng, đương nhiên là cố ý và những người khác cũng đều biết.
"Quên đi, giữ lại để làm kỷ niệm cũng được, dù nát cũng đành mang đi vậy." Nói tới đây thì hắn bắt đầu thu dọn lấy.
"Từ!"
Chỉ là, một vài người trẻ tuổi của Tiên vực rất cẩn thận, vẫn không hề buông tha, thanh niên trẻ Hoắc Phất Đô ra tay.
Trong lòng Thạch Hạo cảm thấy nặng nề, xem ra lấy đi không được rồi, việc đã tới nước này thì hắc khoác tay, biểu thị muốn chính mình ra tay.
Tảng đá nứt thành hai miếng, tràn đầy vết rách, trong đó một miếng lớn nhất dài hơn ba thước.
Thạch Hạo chọn nó, sau khi quan sát cẩn thận thì phát lực, rắc, một tia sương mù màu đen xuất hiện.
Đồng thời, còn có một mùi thối rửa khiến người khác phải cau mày.
Sau khi sương mù nồng đậm bay ra thì tất cả mọi người ở đây đều rút lui, quyết đoán lùi lại.
Bởi vì, loại khói đen cùng tinh lực đều là những thứ nguy hiểm, hơi một tí sẽ sinh ra tai nạn kỳ lạ, có thể là vật chất cực kỳ nguy hiểm.
Dù cho Thạch Hạo cũng nhíu mày, thoạt nhìn thì đều cho rằng chẳng phải là bí bảo gì, có mùi vị của thối rửa.
Một đống đá vụn bong tróc và vật bên trong lộ ra ngoài.
Đồng thời là khói đen lan tràn, mùi vị thối rửa dần nhạt đi.
Những người kia tới gần quan sát, còn Tam Tạng và Thần Minh thì cặp mắt sáng rực chẳng hề nhấp nháy nhìn vật này tới xuất thần.
"Hì." Nặc Lan là người đầu tiên nở nụ cười, nốt ruồi son mơi mi tâm càng sáng rực, thân thể lắc lư tựa như sen thần trong gió.
"Cũng là một chí bảo đáng gờm đó, đáng để giữ lại, rất tương xứng với ngươi." Nặc Lan cười nhạo.
Đám người Kim Dương cũng lộ vẻ khác thường, mang theo nụ cười lạnh nhạt, bọn họ đã yên tâm vì đây chẳng phải là chí bảo gì cả.
Tam Tạng và Thần Minh liếc mắt nhìn nhau, tiếp đó là nhìn về phía Thạch Hạo với thần sắc phức tạp, Tam Tạm vỗ vỗ bả vai của Thạch Hạo, nói: "Chút nữa ta sẽ chọn giúp ngươi tảng đá khác."
"Không phải ngươi đã nói, ngay chính ngươi cũng không nhìn thấu à, phải dựa vào cảm giác của bản thân." Sắc mặt của Thạch Hạo tối sầm lại.
Quả thật hắn khó mà tin vật trong tảng đá này lại xinh đẹp như thế, một đoạn kiếm gỗ... đã nát bét!
Đặc biệt là, dù nhìn như thế nào thì đều rất giống thứ cho đám nhóc vài tuổi dùng chơi, thanh kiếm không chỉ nhỏ mà tạo hình còn rất xấu xí, tuyệt đối là đồ chơi của mấy đứa nhóc.
Tồi tệ nhất chính là, nó đã nát bét, chỉ hơi chạm vào thì sẽ hóa thành bột phấn ngay.
Chuyện này... ai phong ấn vào trong? Thạch Hạo muốn chửi thề, làm người khác không tức không được mà, hay đây là trò đùa để chế giễu hậu nhân.
Đương nhiên, tiền đề là những vật bên trong những tảng đá này thật sự được người phong ấn, nếu không, dù cho hắn có mắng to cũng vô dụng.
Quá đáng hơn chính là, nó đen thui, thẩn thỉu, khi nhìn kỹ thì mặt trên tựa như có dấu tay nhỏ, là vết tích của mấy đứa nhỏ nắm chặt luyện kiếm trong thời gian dài.
"Dù gì thì nó cũng là vật được lưu lại từ thời Đế cũng chết, là một binh khí cổ, nói không chừng sẽ được một vài nhân vật tiền bối yêu thích sưu tầm vũ khí trả giá vài khối thần nguyên để mua lại đó." Nặc Lan trêu chọc.
"Những đại nhân vật ham mê vũ khí cổ, dù cho bỏ ra mấy khối tiên nguyên cũng sẽ mua lại." Hoắc Phất Đô lên tiếng, vẻ mặt đầy thành thật.
Thế nhưng, dù như thế nào thì cũng đều đang trào phúng cả.
Thạch Hạo không biết nói gì hơn, rõ ràng hắn cảm ứng được một tia khí tức tương tự như kiếm thai Đại La, làm sao lại ra một cây kiếm gỗ nát thế này?
Lẽ nào cái gọi là khí tức tương tự kia, thật sự cũng bởi vì nó ở cùng một thời đại thôi sao?
Thạch Hạo không tin, hắn nghiên cứu cẩn thận, sau đó còn động thủ cầm nắm thanh kiếm gỗ, rắc, hắn không cẩn thận lỡ tay nắm nát một khối nhỏ rơi xuống đất.
Tam Tạng vẻ mặt đâu đớn, nói: "Cẩn thận một chút, dù gì thì đây cũng là đồ cổ, đừng cố phá nát."
"Ngay cả ngươi cũng muốn chọc tức ta à?" Thạch Hạo rất muốn đánh người.
"Trước tiên thu lại đã, nói không chừng đây là chí bảo cũng nên, chút nữa hấp thu đủ tinh khí đất trời thì nháy mắt hóa thành một thanh kiếm thai dù Tiên vương cũng thèm đỏ mắt! Dù gì, cũng là truyền thừa của đứa nhỏ nhà người ta mà!" Thần Minh nói.
Thạch Hạo tối sầm sắc mặt, lại còn an ủi như thế nữa chứ? Một thanh kiếm nát, vứt quách đi là xong!
Bỗng nhiên tiên quang lấp lóe, một ông lão năm sáu mươi tuổi đột ngột xuất hiện, tiên khí nồng đậm lan tỏa.
Đây tuyệt đối là một đại cao thủ mang theo khí tức xuất trần, thế nhưng nếu cẩn thận cảm ứng nông sâu thì dường như đang đối mặt với đại dương với vực sâu vậy, không thể suy đoán, tâm thần như muốn trầm luân.
"Người trẻ tuổi, có thể cho ta mượn xem một lát được không." Lão mỉm cười, chòm râu hoa râm, tiên phong đạo cốt.
Thạch Hạo đưa tới với lòng ngập tràn kinh ngạc, quả nhiên người của Tiên vực rất coi trọng nơi này, bất kỳ vật gì khai quật được đều sẽ có đại nhân vật tự mình tới kiểm tra, không hề buông tha bất cứ thứ gì.
Nếu không phải nơi này không thể động vào, dưới đáy hố có bí ẩn to lớn và dễ dàng xuất hiện sinh vật kỳ bí nguy hiểm, phỏng chừng sớm đã bị người khác đào sạch rồi.
Ông lão quan sát, ma sát nhẹ lên trên thì thanh kiếm gỗ lại nứt ra một miếng nhỏ, một ít bột phấn rơi xuống.
"Ông lão, nhẹ một chút đi, đây là chí bảo của huynh đệ ta đó, tìm nửa ngày mới được món đồ cổ này, rất có ý nghĩa đó." Tam Tạng nhắc nhở.
"Tiền bối, kiềm chế một chút đi, đây là món đồ cổ thần thánh, làm hỏng thì không có món thứ hai để bù vào đâu, ngài đền không nổi đâu đó." Thần Minh cũng nói.
"Hà hà... ha ha..." Đám người Kim Dương, Nặc Lan bắt đầu cười lớn.
Thạch Hạo vẻ mặt u oán nhìn hai Táng sĩ hoàng kim, người khác trêu chọc bắt ép thì không nói làm gì, mà ngay hai người bọn họ cũng muốn xen vào?!
"Có mùi thối rửa, coi chừng có vật chất bí ẩn đó." Ông lão tiên phong đạo cốt lên tiếng rồi bỏ xuống thanh kiếm gỗ, dáng vẻ tựa như rất chán ghét.
Đây tuyệt đối là một vị Chí tôn, thậm chí là nửa bước Chân Tiên, hoặc là sinh linh càng mạnh mẽ hơn, lão có thái độ rõ ràng như vậy, kiếm gỗ này không có gì đặc biệt cả, cho nên đám người Bạch Khổng Tước tiên tử cũng sẽ không muốn tiếp xúc và không có ai tới kiểm tra nữa.
Cuói cùng, mặc cho Tam Tạng trượng nghĩa ra tay giúp Thạch Hạo thì cũng không có khai thác thêm được món gì.
Thần Minh cũng xuất thủ, kết quả gặp phải một con thú đá khổng lồ thiếu chút nữa đã cắn trúng đầu lâu của Thạch Hạo, lúc ấy đã tạo nên đại loạn khiến cho sinh linh cấp Chí tôn tới mới dọa lui con thú đá kia.
"Thời gian cũng đủ rồi, các ngươi cũng nên rời đi đi." Bạch Khổng Tước tiên tử nhẹ nhàng nói.
Hoắc Phất Đô gật đầu nói rõ, đây là tiên vực, hiện tại không thể để sinh linh ngoại giới lưu trú lâu được, bọn họ nhất định phải rời đi, đây không phải là nơi mà bọn họ có thể chơi đùa.
Dựa theo bọn họ nói, có thể vào Tiên vực thì đã là cơ duyên to lớn rồi, rất nhiều năm trôi qua nhưng cánh cửa Tiên vực vẫn chưa hề mở ra, đây là một việc trọng đại.
"Kỷ nguyên này, không người nào có thể tiến vào được!'
"Hiện tại cũng không ai có thể lưu lại được!"
Nếu không phải Thạch Hạo đang lo lắng thì hắn rất muốn phá tan vòng vây, xông thẳng vào nơi sâu của Tiên vực, dù sao địa vực rộng lớn này vẫn chưa hề bị sinh linh Tiên đạo thăm dò qua.
Ngoại giới chính là cội nguồn của hắn, có người thân, có bạn bè, có một vài người và chuyện khó nỡ vứt bỏ, hắn còn phải đi về.
Sau khi rời khỏi cặp cửa đá kia thì người trung niên thuộc bộ tộc Kim Ô tọa trấn trên thành lầu liếc mắt nhìn chằm chằm Thạch Hạo, giây lát sau, tiên quang như điện ép thẳng tới.
Thạch Hạo cảm thấy, tựa như có một vầng thái dương đè ép xuống như muốn ép nát hắn, nhưng hắn cố gắng chịu đựng, không hề ngã qụy.
"Rất lâu rồi mới nhìn thấy được một thiếu niên Nhân tộc mạnh mẽ như thế, cố gắng sống sót, hi vọng tương lai sau này còn có thể gặp lại ngươi." Người trung niên tộc Kim ô mở miệng nói.
Hắn đã để lộ ra một ít tin tức khiến Thạch Hạo chấn động!
Nói như vậy, cũng có một ngày Tiên vực sẽ xuất thủ? Nhưng mà, tựa hồ phải chờ đợi thêm rất nhiều năm nữa, vào lúc ấy, liệu cửu Thiên còn lại bao nhiêu sinh linh?
Trước lúc cánh cửa đá đóng lại thì bên trong Tiên vực có một ít cường giả lấy ra bí bảo, phóng thích tiên quang, đang tịnh hóa làm sạch con đường mà nhóm Thạch Hạo, Tam Tạng đi qua.
Trong tích tắc, ba người đều tức giận, cảm thấy vô cùng nhục nhã, sự tự phụ tự kiêu của Tiên vực bất cứ lúc nào cũng có thể thấy được, xem thường hạ giới thẳng thừng.
"Năm trăm năm sau gặp lại, lúc đó dù cho hạ giới có héo tàn thì ta cũng nhất định tới Tiên thành dạo chơi!" Thạch Hạo nói.
"Hừ!"
Đám người Nặc Lan, Hoắc Phất Đô cười nhạo, mang theo vẻ xem thường cùng với sự ngạo nghễ.
Ầm!
Cửa đá đóng lại, cứ thế ngăn cách cùng Tiên vực.
Dường như là giấc mộng, Tiên vực sau nhiều vạn năm không thấy đã mở cửa, đã đi vào, Thạch Hạo lặng lẽ một hồi, đứng đây rất lâu.
"Đi thôi." Thần Minh lắc lắc cánh tay của hắn.
"Ta rất thích thu gom cổ khí, thanh kiếm gỗ này cho ta đi." Thần Minh cười ngọt nói.
"Xem như là vật kỷ niệm, ta giữ lại được." Thạch Hạo lắc lắc đầu theo bản năng.
"Chỉ là một thanh kiếm gỗ thôi mà, lưu lại có gì hay ho?" Thần Minh lẩm bẩm không vừa lòng.
"Hoang huynh, ngươi biết chúng ta là Táng sĩ hoàng kim, cho nên rất hứng thú với những món đồ cổ này, ta có thể trao đổi thần binh lợi khí với ngươi." Tam Tạng lên tiếng.
Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, nói: "Đây là chí bảo, ta sớm đã nhận ra được sự bất phàm của nó, trước đây cũng chỉ là cố ý lừa đám sinh linh của Tiên vực htôi, ngươi sẽ dùng gì để đổi?"
"Ngươi muốn đổi gì?" Tam Tạng hỏi.
Thạch Hạo trong lòng thất kinh, khúc gỗ mục này lại là thứ tốt? Hắn cũng không hề nhìn ra, rồi há miệng nói: "Bia Hư không tiên kim."
"Có thể." Tam Tạng chẳng hề nghĩ ngợi gì đáp ứng.
Thạch Hạo chấn động trong lòng, nói: "Một tấm bia cũng chưa đủ đâu."
CHƯƠNG 1624: TAM SINH DƯỢC
Sắc mặc của Tam Tạng chẳng hề dễ nhìn chút nào, nói: "Ngay cả bia Hư không tiên kim mà ta cũng đưa cho ngươi, thế ngươi còn muốn gì nữa?"
Thạch Hạo không hề nói lời nào mà chỉ nhìn hắn, giờ hắn đã vững tin, vật này chắc chắn có giá trị liên thành đồng thời có tác dụng cực lớn với Táng sĩ.
Thần Minh yểu điệu thướt tha trừng mắt một chút với Tam Tạng, nói: "Đáng đời, ai biểu tranh giành với người ta chi, như vậy mà còn ý kiến đồ, hiện giờ thì biết kết quả rồi đó?"
"Chỉ đùa một chút thôi, nếu như các ngươi cần thì ta có thể cho các ngươi." Thạch Hạo không muốn làm mất lòng với hai người.
Hai vị Táng sĩ hoàng kim này cũng chẳng phải là người hiền lành gì cả, trước mắt nếu như đối địch thì chẳng có lợi ích gì.
Đương nhiên, việc này cũng cần phải xem thành ý của hai người họ, có đủ thẳng thắn hay không.
"Không cần phải lấp liếm giấu giếm gì cả đâu, nếu không ta cũng sẽ không vội vàng muốn trao đổi với ngươi đâu, quá dễ để lộ kẽ hở." Tam Tạng nói, đó là chân thành.
"Tới cùng nó là thứ gì thế?" Thạch Hạo hỏi, hắn rất hiếu kỳ, chỉ là một cây kiếm gỗ mục mà lại khiến cho người này khát vọng như thế.
Nên biết, lúc ở Tiên vực thì hắn từng tự mình kiểm tra qua, đều là những cặn bã nát bấy, hơi chạm nhẹ là sẽ vỡ vụn.
Cũng vào lúc ấy thì hắn đã nhìn thấy được cử động không bình thường của Tam Tạng, đã nhặt lại mẩu vụn nhỏ rớt xuống kia.
Dưới hoàn cảnh ấy thì những người khác đồng thời bắt ép Thạch Hạo, và cử động của Tam Tạng rất là thú vị, tựa như cũng hùa theo trêu chọc lấy Thạch Hạo.
Giờ xem ra, dù là một mảnh vỡ của kiếm quý cũng không đành lòng lãng phí!
"Đây là Tam Sinh dược, là đại dược tuyệt thế chỉ có thể sinh trưởng và lớn lên ở trong khu mai táng!" Tam Tạng thản nhiên nói.
Thần Minh gật gật đầu, vào lúc này cũng không giấu làm gì nữa, trong con ngươi trong veo ấy tuôn ra hào quang kinh người, chuyện này rất quan trọng với bọn họ.
Trước kia thì Thạch Hạo từng nghe bọn họ nói qua, Tam Sinh dược có thể giúp Táng sĩ tiến hóa thành Táng vương, với chủng tộc này thì đó là chí bảo vô thượng, càng là tất cả.
Tuy rằng Thạch Hạo đã đoán được vật này không hề tầm thường, thế nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới đây sẽ là Tam Sinh dược!
Vậy này chính là vật thần thánh chí cao của dõng dõi Tàng sĩ, là vật trong truyền thuyết, có thể gặp chứ không thể cầu, hầu như không một ai thấy qua, sau này đã khiến nhiều người hoài nghi về sự tồn tại của nó.
Bởi vì, chỉ từng nghe nói chứ khó mà thấy được!
Nhưng mà, chỉ cần là Táng sĩ một khi tiếp xúc gần thì có thể xác định được đó có phải là Tam Sinh dược hay không.
Vật này rất kích thích bọn họ, có thể giúp tộc này tiến hóa, chỉ hơi tiếp xúc thôi thì bẩm sinh có thể nhận biết được.
Tam Sinh dược với người ngoài mà nói thì cũng chỉ là thứ vô dụng mà thôi!
Nó chỉ có tác dụng với những cường giả cấp cao nhất, có thể luyện chế Cải tử hồi sinh đan các loại.
Nghe nói, có một vài đại đan trong truyền thuyết đều cần dùng tới Tam Sinh dược này, dùng nó để làm chủ dược.
"Lại đào bới được một cây Tam Sinh dược luôn!" Thạch Hạo lẩm bẩm rồi quan sát kỹ khúc kiếm gỗ mục trong tay mình, vẻ ngoài của nó rất xấu xí, thiếu chút nữa đã bị hắn ném bỏ.
Tại sao lại có hình dáng như vầy? Không hề giống với một cây thuốc gì cả.
Khi Thạch Hạo đưa ra nghi vấn này thì Thần Minh và Tam Tạng đều nhất trí cho rằng, đây là một hành động cố ý của vị đại năng vô thượng nào đó ở cổ đại.
Người kia hẳn không phải là Táng sĩ thế nhưng lại biết đây là Tam Sinh dược, cố ý nhạo báng hậu nhân và đặc biệt là đùa giỡn với Táng sĩ!
Đây là thứ được luyện chế từ Tam Sinh dược, vốn thân cây rất nhỏ nên đã bị người này đánh bóng đục đẽo thành một cây kiếm gỗ!
"Phung phí của trời, đừng để cho ta biết lão già chết tiệt kia là ai, nếu không, ta không chửi lão thì không làm người!" Thần Minh hung hãn nói.
"Vật này không biến chất à?" Thạch Hạo hỏi, bởi vì thời điểm hắn phá nát tảng đá kia thì từng có mùi vị thối rửa tản ra, tuy rằng rất nhạt thế nhưng vẫn có thể nghe được.
Khi nghe hỏi tới câu này thì sắc mặt của hai Táng sĩ càng khó coi hơn, thậm chí có chút đen xì.
"Ta rất muốn giết chết lão già kia, một cây đại dược chí bảo lại chế thành một cây kiếm thai bậy bạ như vầy, thiếu chút nữa thì đã hủy diệt luôn nó rồi!' Thần Minh tức giận nói.
"Tuy rằng có chút biến chất thế nhưng vẫn có thể sử dụng được." Tam Tạng nói, nếu không hắn cũng sẽ không khát cầu như thế.
"Các ngươi cần bao nhiêu?" Thạch Hạo hơi hỏi.
Hai người không hiểu lắm, lẽ nào Hoang cũng muốn ư?
Thạch Hạo gật đầu đầy thẳng thắn, hắn muốn giữ lại một chút, có thể tương lai sẽ có tác dụng lớn.
Bởi vì, trong tinh không san sát ở cổ mộ kia, lúc đó thời gian hỗn loạn và hắn từng nhìn thấy được Tào Vũ Sinh cùng với một con chó đen đang tìm kiếm, đang đào bởi cổ mộ chỉ vì để tìm Tam Sinh dược.
Khi đó, trên người Tào Vũ Sinh đầy máu, tình cảnh rất không ổn, muốn tìm đại dược chí bảo của dòng dõi Táng sĩ để luyện đan và phục sinh người nào đó.
"Một đoạn gỗ như vầy cũng đủ rồi, ba người chia đều là ổn." Tam Tạng gật đầu, vật này cũng không phải càng nhiều là càng tốt, chỉ một phần nhất định cũng có thể xúc tiến sự tiến hóa của bọn họ rồi.
Nếu như cây này không bị phá hủy, chưa từng chế thành kiếm thai thì thật sự sẽ rất kinh gnười, đều hóa thành thân cây!
"Cho ngươi nè!" Tam Tạng rất vui vẻ đưa bia Hư không tiên kim cho Thạch Hạo, đồng thời hắn cũng hoài nghi về sự không đơn giản của tấm bia kim loại này.
Chỉ là, hắn không tìm hiểu được gì cả, về phía hắn thì đây cũng chỉ là một tấm bia cổ trơn nhẵn mà thôi.
Thạch Hạo quan sát nhưng cũng chẳng nhìn ra được điểm khác thường nào, cuối cùng là cười khẩy, nói: "Những thứ như kiếm thai Đại La đã không còn trên người, như này... xem như là vũ khí cũng được."
Hắn ước lượng một thoáng, nó rất tiện tay, dài bằng lòng bàn tay, trông thế nào cũng y chang như... cục gạch!
"Rất thích hợp cho việc đập gõ, dùng gạch để nện rất tốt!" Thạch Hạo thở dài.
Hai tên Táng sĩ chẳng biết nói gì cả.
Thạch Hạo bẻ gẫy kiếm gỗ, nhất thời mảnh vụn bay tán loạn.
Hai Táng sĩ hoàng kim kích động nhưng cũng hãi hùng, dù gì cũng là Tam Sinh dược nhưng Hoang lại tùy ý như thế.
"Tổ tông ơi, từ từ thôi, nhẹ tay thôi!"
Hai người cẩn thận từng li từng tí một, lấy ra mâm ngọc và thu lại những mẩu vụn phấn gỗ kia lại, không muốn lãng phí dù chỉ một chút.
Một thanh kiếm gỗ, được chia làm ba!
"Để ta dạy cho ngươi một loại Táng thuật!" Thần Minh lên tiếng, muốn dùng thứ này để trao đổi.
"Nếu như để tiến quân trên con đường Táng vương thì những thứ này vẫn chưa đủ, xem như là một nhân quả lớn, tương lai sẽ báo đáp!" Tam Tạng nghiêm túc nói.
"Chính xác, tương lai nếu như ngươi gặp vấn đề gì thì ta sẽ tiếp đón ngươi." Thần Minh gật đầu đầy trịnh trọng và nghiêm túc.
Thạch Hạo rất mẫn cảm với hai từ 'tiếp đón' này, vừa nghe thì đã có chút không tự nhiên, hắn nhìn hai người thế nhưng hai người cũng không hề nói thêm gì.
"Nếu như ngươi chết thì chỉ cần lưu lại một chút di hài ta cũng sẽ có biện pháp để đưa ngươi vào Táng khu, sẽ đưa ngươi trở thành Táng sĩ." Thần Minh nói.
"Có thể nói chút việc may mắn hơn không?" Thạch Hạo trợn tròn mắt.
Lại nói, nếu như bất hạnh chết đi thì hắn cũng không muốn bị đưa vào cái Táng khu gì kia để hóa thành một bộ linh thi, không bằng hắn tình nguyện chết đi cả trăm lần cũng được, nếu không, hắn không dám tưởng tượng ra tình cảnh đó.
Đồng thời, Thạch Hạo cũng có chút không hiểu, không phải Táng sĩ là trời sinh ư, sao lại có thể nhân giống, lẽ nào cũng có thể do thi thể diễn biến thành?
Nghe được nghi vấn của hắn thì hai người đều lộ ý cười.
"Ngươi hiểu lầm quá sâu với Táng sĩ rồi, quả thật chúng ta là một chủng tộc chứ không phải do tử thi phục sinh. Thế nhưng, để báo ân ngươi thì có thể triển khai những thủ đoạn nghịch thiên hòng giúp ngươi hóa thành Táng sĩ."
"Ghi nhận, đừng nói về vấn đề này nữa."
Sau khi bình tĩnh trở lại thì bọn họ quay đầu, cửa đá kia vẫn còn, rộng rãi và to lớn thế nhưng tường thành sớm đã biến mất.
"Ta đã đi vào!" Thạch Hạo thầm than, Tiên vực trong truyền thuyết, lại đã từng đặt chân vào, cho dù chỉ là trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Nếu như đại trưởng lão ở đây thì quá tốt, trong nháy mắt vừa nãy thôi thì khả năng sẽ đột phá, trở thành Tiên rồi!
Hoàn cảnh của cửu Thiên rất thiếu thốn cằn cỗi nên không cho phép ai thành Tiên, không hề có điều kiện kia nên đã nhốt kín một vài anh kiệt cái thế.
"Làm sao để trở về?" Thần Minh nói.
Việc này khiến người khác phát sầu, lúc tới nơi này thì những truyền tống trận kia đều chỉ là một chiếu, làm sao có đường về chứ?
"Đi hỏi người của Tiên vực thử?" Thạch Hạo lên tiếng, đồng thời bắt đầu nện mạnh vào cửa đá.
Đáng tiếc, không hề có động tĩnh gì, không hề có chút ánh sáng lộng lẫy nào cả.
Cửa đá đã trấn áp mọi thứ, phòng ngự tất cả, cơ bản không thể lay động.
Đồng thời, sinh linh bên trong cũng sẽ không có bất kỳ cảm ứng nào, một cặp cánh cửa đã ngăn cách tất cả!
Trừ khi trên người có tín vật chí bảo thì mới có thể khiến cửa đá phản ứng.
"Kiểm tra những bộ thi hài kia xem thử có chỉ dẫn gì hay không, nhiều người đã tới đây như vậy và không cách nào tiến vào Tiên vực, chắc chắn sẽ có người lần theo đường cũ trở về."
Sau khi đưa ra suy đoán thì bắt đầu tìm kiếm bên ngoài cửa đá.
Thi thể rất nhiều, khổng lồ vô biên, một ít đã hóa thành xương khô hoặc số ít vẫn còn màng da khô quắt bên ngoài.
Quả nhiên đã có phát hiện, bọn họ thông qua một ít di thể thì đã tìm được đầu mối và đi theo một hướng nhất định trong tinh không.
Đúng là như vậy, trên đường đi ba người đã gặp được các di hài nằm rải rác.
Một tòa truyền tống trận thật lớn vượt xa trước kia đang vắt ngang phía trước!
Lúc tới đây, bọn họ đã leo lên tận chín cái tế đàn, trải qua chín lần truyền tống thì mới nhìn thấy được cửa đá.
Mà ở tinh vực cách xa cửa đá kia thì bọn họ đã nhìn thấy được tế đàn thứ mười!
Một tế đàn lớn tựa như núi to vậy.
"Con đường dẫn về nhà ư?"
"Ta cảm thấy có gì đó không đúng, phía sau của chín tòa tế đàn là cửa đá, nơi này lại xuất hiện tòa thứ mười, các ngươi chắc chắn đây là truyền tống trận dẫn về chứ không phải tới một nơi càng kỳ dị hơn?"
Nếu như không phải là tế đàn dẫn về nhà, vậy nó sẽ thông hướng nào?
Có thể là nơi còn xa xôi hơn cả Tiên vực, là thế giới cổ xưa rộng lớn, thần bí hơn nữa? Từ tận đáy lòng thì bọn họ cảm thấy việc này đều không thể, đều không hiện thực.
Nhưng mà, quả thật lúc này bọn họ có chút hoài nghi!
"Mặc kệ như thế nào, đã không còn đường nào khác cả, chỉ có mỗi tòa tế đàn kia và chỉ có thể leo lên mà thôi!"
Cuối cùng, bọn họ leo lên tế đàn, ánh sáng hừng hực xẹt qua và bọn họ biến mất tại chỗ.
CHƯƠNG 1625: ĐẦU NGUỒN
Ánh sáng thần thánh chiếu rọi, cả tế đàn mờ ảo trong làn mưa bụi, rất lâu sau cũng khó bình thường trở lại!
Thế nhưng, bên trên đã không có người.
Có thể nói, tòa tế đàn này quá to lớn, sức mạnh truyền tống không thể nào sánh được, thời gian rất lâu sau mà quy tắc không gian vẫn bao phủ, bàng bạc và tuyệt thế.
Dọc đường đi, Thạch Hạo, Tam Tạng, Thần Minh rất ngạc nhiên, khắp nơi đều là ánh sáng đầy rực rỡ, bọn họ tựa như đang phi tiên và muốn tiến vào trong một thế giới cổ xưa thần bí.
Việc khiến người khác kinh ngạc nhất chính là, đường đi rất thần bí, tới cùng sẽ đi về đâu?
Mới rời khỏi Tiên vực không bao lâu mà nó có thể mang người khác tiến vào một thế giới càng xinh đẹp hơn ư?
Ầm ầm!
Cuối cùng, thông đạo không gian không thể yên tĩnh được nữa, nó truyền tới những tiếng vang dữ dội và tuôn ra sức mạnh không gì sánh được, quả thật như muốn ép ba người thành từng mảnh vỡ.
Từng tia sét hiện ra và nổ tung ở bên tai bọn họ.
Ba người đi ra từ trong đường nối và lộ vẻ đầy ngạc nhiên, đây là nơi nào? Bọn họ mang theo vẻ kinh sợ và giật mình nhìn vùng đất cổ xưa này.
Không có giới hạn, trống trải vô ngần.
Ở đây, rất không ổn định, trong hư không tràn đầy vết rách và bị ánh chớp đan xen.
Ầm!
Một tia sét đánh thẳng bên người của Tam Tạng khiến hắn biến sắc mặt, lúc này cảm nhận được uy hiếp của sinh tử.
"Không ổn, là lôi kiếp nhằm thẳng vào cảnh giới Độn Nhất!" Tam Tạng vô cùng nhạy cảm, cảm nhận được điểm dị dạng nên đưa ra phán đoán.
"Nhanh, che giấu tu vi của mình nếu không sẽ phiền phức lắm, hậu quả khó liệu!" Tam Tạng gấp rút nói, hắn linh cảm được thứ gì đó.
Bởi vì, việc này rất giống với một lời đồn!
Cũng trong lúc đó, trên người của Thạch Hạo cũng ầm một tiếng, bị một tia sét đánh trúng khiến hắn lảo đảo thối lui, nửa người cháy đen, uy lực của lôi điện quá lớn.
Nếu là sinh linh bình thường thì đã biến thành than đen dưới đòn đánh vừa nãy rồi, dù cho là Thạch Hạo thì cũng cảm thấy thân thể đau nhức thế nhưng vẫn còn may là chưa bị thương.
Làn da của hắn lóe lên ánh sáng, vẻ cháy đen thối lui và thay vào đó là ánh sáng lộng lẫy.
Ba người đều áp chế tu vi, ẩn giấu cảnh giới khiến đạo hạnh của bản thân tựa như suy yếu, trở thành những 'tiểu tu sĩ' có thực lực không cao.
Quả nhiên, tiếng sấm đã ít hơn, tia chớp không còn hừng hực như trước nữa.
Nhưng mà, vẫn có tia điện đan xen đánh thẳng lên người bọn họ, thế nhưng uy lực đã giảm đi rất nhiều và bọn họ có thể ung dung chịu đựng.
Đúng như phán đoán của Tam Tạng
Chỗ này rất kỳ quái, vì sao tia chớp lại bay lượn, sau khi tới nơi này sẽ nhận lấy thiên kiếp? Khủng khiếp và kinh người!
Nên biết, ở trong thế giới rộng lớn bên ngoài thì thiên kiếp sớm đã không xuất hiện, trừ phi bản thân đủ mạnh và vận dụng thủ đoạn mạnh nhất để lôi kéo thì mới có khả năng xuất hiện.
Đương nhiên, cách làm đó sẽ dẫn tới thiên phạt khủng khiếp, sẽ khiến hình thần đều diệt.
Có thể nói, không có bao nhiêu người có thể chịu đựng được cơn tức giận của trời xanh, mà điều đó cũng mang theo ý nghĩa, thiên kiếp rất hiếm thấy, cả thế gian cũng không thấy được bao nhiêu lần.
Nhưng mà, thiên kiếp cứ thế hiển hiện ở nơi này, tựa như thiên kiếp đã biến mất hơn cả kỷ nguyên đều tụ tập ở đây!
Việc này rất kỳ lạ!
Quá không bình thường!
Ba người vừa sợ vừa kinh quan sát xung quanh, bọn họ cảm thấy lông tơ đều dựng thẳng, bởi vì nếu như bị thiên kiếp nhìn thấy bọn họ đang ẩn nấp tu vi thì lúc đó biển sấm nổ sẽ hạ xuống.
"Vùng đất cổ này thật là rộng lớn, không hề có phần cuối, quá trống trải, ngay cả một hạt bụi cũng chẳng thấy đâu, chỉ có ánh chớp và ánh chớp!" Thần Minh cảm thán.
"Khởi nguồn của sấm chớp, nhìn xem thử đây tới cùng là nơi nào!" Thạch Hạo lên tiếng và dẫn đường phía trước, dọc theo ánh điện bay tới.
"Ngươi điên rồi hả?" Thần Minh lên tiếng, nơi này rất nguy hiểm, hiện giờ đang có thiên kiếp hạ xuống, vậy đầu nguồn thật sự thì sẽ còn đáng sợ tới mức nào?
"Chúng ta cũng chẳng còn đường lui nữa đâu, ngươi xem kìa, xung quanh chẳng hề có truyền tống trận nào cả, ngươi biết cách trở lại không? Chỉ có thể tiến tới trước!" Thạch Hạo đáp.
Thần Minh im lặng, đây là sự thật, sau khi thông qua tế đàn rộng lớn kia tới đây thì đã không còn phương hướng nào nữa.
"Đi thôi, xem thử một chút!" Tam Tạng đồng ý.
Ánh chớp dày đặc tựa như là màn mưa từ trên trời trút xuống, bùm bùm, liên tục đánh về xung quanh và đánh lên trên người bọn họ.
Từng vệt ánh sáng đều là tia chớp, quá dày đặc.
"Chẳng hề khác gì mưa rơi, nếu không phải chúng ta cẩn thận ẩn giấu tu vi thì xem ra đã gặp phải phiền phức lớn rồi." Tam Tạng nói.
Việc này càng khiến người khác hiếu kỳ, tới cùng đây là nơi nào.
Càng đi về trước thì không gian càng không vững chắc, bởi vì có vết nứt nằm dày đặc, cả khu vực tựa như là một món đồ sứ bị rớt vỡ và sau đó được người gắn ghép lại với nhau.
Hư không không ổn định, lôi điện nằm dày đặc cả đất trời.
Đây là nơi nào?
"Đừng nói là, toàn bộ lôi kiếp sau khi biến mất từ kỷ nguyên Tiên cổ đều chạy tới và tụ tập ở nơi này!" Thần Minh lẩm bẩm.
Việc này rất kỳ lạ và khiến người người bất an, đồng thời cũng làm cho người ta nghi hoặc không thôi.
Có thể nói, chỉ cần một sinh linh nào đó tới đây thì đều sẽ phải trải qua thiên kiếp, sẽ bị gột rửa và tiến hành độ kiếp!
Thế giới này quá rộng lớn, bọn họ cũng không biết đã phi hành được bao nhiêu vạn dặm nhưng vẫn không hề thấy điểm cuối nào cả, nhưng mà ánh chớp như mưa trút càng ngày càng dày đặc.
"Cũng sắp tới chỗ cần tới rồi, chúng ta kiên trì!" Thạch Hạo nói.
Điều đáng mừng nhất chính là, lôi kiếp tuy điếc tai thế nhưng từ đầu tới cuối cũng không hề hiểu rõ sự thật về việc ẩn giấu tu vi của bọn họ, cho nên không có hạ xuống thiên kiếp tương xứng với cảnh giới.
Tam Tạng không nói lời nào mà thần sắc đầy nghiêm túc, hắn đang nhớ lại một vài chuyện xưa.
"Trong một quyển Mai Táng thư không được đầy đủ có ghi chép, hình như có một nơi như thế này, vô tận lôi đình, tựa như là đầu nguồn!" Tam Tạng trầm giọng nói.
Đây là nguyên nhân mà hắn từng đưa ra phán đoán như trước kia, từng nghe qua lời đồn đại nhưng tiếc rằng trên Mai Táng thư cổ có ghi chép lại nhưng lại thiếu phần lớn lượng thông tin.
Chuyện mà hắn nói tới tuyệt đối rất cổ xưa, một giấc ngủ của Táng sĩ phải dùng đơn vị là gần nửa kỷ nguyên để tính, trời mới biết chuyện hắn đang nói nằm ở thời đại nào.
"Suy nghĩ nhiều cũng vô dụng mà thôi, quan sát kỹ và thăm dò cẩn thận." Thần Minh lên tiếng.
"Vù vù!"
Một con lôi long bay tới, nó do ánh chớp hóa thành đang giương nhanh múa vuốt xoay tròn ở nơi ấy, đã vài lần có ý định ép thẳng về phía ba người.
Đây là một tia chớp có hình dáng chân long trông rất sống động, đi kèm là tiếng rồng gầm chấn động thiên địa!
Hoàn toàn chính xác, uy lực của nó rất lớn thế nhưng không có dây dưa gì cả, cuối cùng là bay đi xa.
"Có gì đó quái lạ, nghe đồn lúc thiên kiếp hạ xuống thì có thể phân biệt được đạo hạnh nông sâu của tu sĩ, thế nhưng ở đây chúng ta lại có thể giấu giếm được." Thạch Hạo nói.
"Chớ có khinh thường, hơn nửa cũng chỉ là nhất thời mà thôi, nguy cơ lớn lúc nào cũng có thể giáng xuống!" Vẻ mặt của Tam Tạng càng nghiêm túc hơn.
Hắn và Thần Minh đều là Táng sĩ hoàng kim nên rất ghét ánh chớp, tuy rằng bọn họ thần thánh, không kém Trích tiên là bao nhiêu và cũng không hề có quan hệ với xác ướp cổ, thế nhưng vẫn có một loại thiên tính khiến bọn họ căm ghét lôi kiếp.
"Thừa dịp vẫn chưa bị phát hiện chúng ta nên nhanh chóng hành động để tìm ra lối thoát, nếu không hậu quả khó mà lường được!" Thần Minh lên tiếng.
Bọn họ đẩy nhanh tốc độ, điều khiển ánh chớp, cản người đều tắm trong hạt mưa do tia chớp hóa thành, chúng bắn lên vô tận ánh điện đầy chói lọi.
Những lôi điện này màu gì cũng có, nhất thời nơi đây tựa như ảo mộng, tuy rằng nguy hiểm thế nhưng lại tương đối xinh đẹp.
"Ta linh cảm dường như sắp tới nơi cần tới rồi!"
Trong phút chốc, ba người sởn cả gai óc, lông tóc đều dựng thẳng.
Phía trước là khí tức hùng hồn, tựa như có vô số thế giới được mai táng ở nơi ấy, quá khủng khiếp.
Đặc biệt là, từng luồng lôi đình bay ra và nổ tung trong hư không, hình thành nên mưa ánh sáng khủng khiếp, đi kèm đó là hỗn độn và hủy diệt.
Đó là một vực sâu lôi điện và từ bên trong có vô số tia điện lao lên, vô cùng vô tận.
"Đây là nơi quỷ quái nào thế?" Thạch Hạo kinh ngạc.
Lúc này, ba người bọn họ đều cảm nhận được sự nguy hiểm ở nơi này, không dám tiếp cận dễ dàng rồi.
Chỉ là vực sâu lôi điện quá rộng và cực kỳ mãnh liệt, không thể nào nhìn thấy được phần cuối, mênh mông vô biên.
"Đó là..." Đột nhiên, vẻ mặt của Thạch Hạo thay đổi, quả thật không cách nào tin vào mắt của mình được nữa, hắn nhìn chằm chằm về nơi sâu của vực sâu lôi điện.
"Có... thứ gì đó, nó là gì?" Trầm ổn như Tam Tạng cũng phải thay đổi sắc mặt, đột nhiên mở ra thiên mục và ngưng mắt quan sát.
Ngay cả Thần Minh cũng mở to cặp mắt nhìn nơi ấy, con mắt gần như chẳng hề chớp lấy và lộ vẻ hoảng sợ.
"Tại sao lại có vật như thế chứ?" Thần Minh run giọng khó lòng mà tin được.
Chẳng lẽ nói, sau khi kỷ nguyên Tiên cổ biến mất thì thiên kiếp đều tụ hợp về đây, hình thành nên thế giới cổ như vầy?!
"Ta đã nhìn thấy tận mắt ư, đây tuyệt đối không phải là sự thật... thứ được ghi chép bên trên Mai Táng thư sao lại xuất hiện chứ?" Tam Tạng thất thần và lẩm bẩm.
CHƯƠNG 1626: VỰC SÂU LÔI ĐIỆN
Bên trong vực sâu lôi điện có một góc nham thạch lóe lên rồi biến mất!
Trong lòng Thạch Hạo nhảy rộn đầy khiếp sợ, hắn cẩn thận quan sát và vững tin mình không hề nhìn nhầm!
Màu xám tro, chất liệu đá cổ điển mang theo khí tức trước vạn cổ, nó không lớn nhưng cũng không tính là nhỏ, dài tầm một trượng và xẹt ngang trong biển sấm.
"Ta đã thấy, rất giống, thật sự rất giống!' Tam Tạng lẩm bẩm đồng thời nhìn chằm chằm nơi sâu đó.
Ngay cả Thần Minh cũng miệng chữ 'o', mái tóc đỏ bóng loáng, bên trong cặp mắt to tròn lấp lóe hào quang kinh người ngưng mắt nhìn lôi điện bên trong vực sâu.
Lại có thể nhìn thấy được thứ này nên Thạch Hạo cảm thấy không đúng cho lắm, rốt cuộc đây là nơi nào?
"Biến mất rồi, cần phải quan sát kỹ hơn!" Tam Tạng lên tiếng.
Tất nhiên sẽ không có ai làm bậy, cả ba rất cẩn thận và đề phòng nghiêm túc, bởi vì bọn họ biết nơi này có hung hiểm cực lớn nên chỉ ngóng nhìn về vực sâu lôi điện mà thôi.
Ầm ầm!
Ngàn tỉ lôi điện nổ tung đánh hết về phía ngoài, nó mang theo ánh chớp cùng với tiếng đinh tai nhức óc, uy lực mạnh mẽ khiến càn khôn run rẩy theo.
Quả nhiên, đã thấy lại nữa.
Chất liệu đá màu xám, dáng vẻ cổ điển thế nhưng bên trong lại phóng ra ánh sáng óng ánh nhất, khiếp người nhất, nó chiếu rọi bốn phương tám hướng như muốn xé rách cả chư thiên.
Lôi trì!
Không hề lầm, lần này bọn họ quan sát rất kỹ, đó là một cái Lôi trì, toàn bộ tia chớp đều xuất ra từ nơi đó.
Thạch Hạo từng thấy qua thứ này nhưng cũng không lớn như vậy, đồng thời hắn cũng từng đạt được một cái, được xem là kỳ quan cả thiên cổ, khiến cho toàn bộ Đế quan đều kinh ngạc.
Đương nhiên, lần đó hắn đã cửu tử nhất sinh thì mới bắt được Lôi trì đó, người bị thương nặng và thiếu chút nữa đã tử vong.
Lần này, ngay tại nơi đây hắn lại thấy được Lôi trì, đây là nơi nào?
Cơ bản không một ai độ kiếp cả thế nhưng có một cái Lôi trì đang qua lại trong vực sâu lôi điện.
Ngay cả hai Táng sĩ hoàng kim cũng cảm thấy ngạc nhiên và khiếp sợ vô cùng, bởi vì bọn họ rõ ràng cảm ứng được, tòa Lôi trì kia là vật thực chứ không phải là bóng mờ.
Những người độ kiếp thì có thể sẽ thấy được một chiếc ao hiện lên bên trong lôi phạt, nhưng tuyệt đối không thể mang đi được!
Trên thực tế, Lôi trì bên trong thiên kiếp bình thường đều mọi người cho rằng không phải thực thể mà chỉ là hình chiếu.
Nhiều năm qua cũng chỉ mỗi mình Thạch Hạo khi độ kiếp ở trong Đế quan là tương đối đặc thù, bất ngờ tóm được một chiếc ao chân chính.
"Đó là..."
"Còn có nữa kìa!"
"Không chỉ một cái!"
Con ngươi của ba người đều co rút lại và nhìn nhìn chằm chằm vào vực sâu lôi điện.
Trước kia bọn họ có linh cảm rằng mình nhìn thấy được một hai vệt mơ hồ, hiện giờ đã được chứng thực, chỗ này không chỉ có một cái Lôi trì.
Lôi trì thứ hai có màu đen với kích cỡ ba thước vuông vắn, không hề lớn như cái thứ nhất thế nhưng sấm sét bắn ra cũng rất khủng khiếp, kinh sợ lòng người.
Gần như không tồn tại!
Xưa nay chưa từng xuất hiện cảnh tượng bực này, ít nhất là bọn họ chưa từng nhìn thấy qua.
Làm sao có khả năng liền xuất hiện hai cái Lôi trì chứ?
Trong cốt thư cũng không hề có ghi chép như thế.
Dù là nhân vật thiên kiêu từng vượt qua thiên kiếp thì cũng không một ai có thể được cùng lúc hai cái ao chân thực, nói như thế, chỉ có thể xuất hiện một cái, không thể cùng tồn tại được.
Nhìn thấy hai cái thì tuyệt đối một trong hai sẽ là bóng mờ.
Huống hồ, sự xuất hiện của cái kia cũng chưa chắc đã là thực thể, khả năng cũng là hình chiếu.
Mà hiện tại bọn họ lại có một loại trực giác rằng, hai thứ này đều là thực thể, không phải là ao hư ảo gì.
"Gặp quỷ rồi!" Thần Minh nói nhỏ, thần sắc nghiêm túc mang theo khí tức lạnh như băng, thật sự nàng không dám tin tưởng vào mắt mình.
Thân là Táng sĩ hoàng kim nên không hề ưa thích lôi đình gì, thế nhưng nhất định phải đối mặt nên bọn họ hiểu rất rõ thứ này, có thể ngày hôm nay lại hoàn toàn khác với bình thường.
"Cái thứ ba!"
Lại thêm một cái Lôi trì từ trong vực sâu lôi điện lao lên, nó có màu trắng bạc đầy quyến rũ, ánh trắng lấp lánh xuyên thủng hư không.
Nó có sáu thước vuông, mang theo khí tức đầy khủng khiếp.
Mỗi một vệt hào quang đều là một tia chớp, hình thành nên lực sát phạt đáng sợ, mang theo khí tức của sự hủy diệt.
Thạch Hạo, Tam Tạng, Thần Minh cảm thấy bối rối, ba cái Lôi trì, là đang nằm mơ giữa ban ngày ư, làm sao sẽ xuất hiện đồng thời với nhau?
Vốn còn tưởng rằng hai cái Lôi trì là đã đủ yêu tà rồi, nhưng giờ xem ra thì vẫn chưa là gì cả!
Vực sâu lôi điện to lớn, biển sấm đầy mãnh liệt, ba cái Lôi trì trồi lên rồi bị tia chớp nhấn chìm, như ẩn như hiện.
Từ xa nhìn lại thì tựa như ba con cá mập mọc ra vây lưng đầy dữ tợn bơi lội trong đại dương!
Ba người hai mặt nhìn nhau, tới cùng đây là nơi nào? Tại sao lại nhìn thấy cùng lúc ba cái Lôi trì!
Chẳng lẽ nói, nơi đây là đầu nguồn của lôi điện, tất cả sấm chớp đều xuất phát từ nơi này?
Chuyện này... không thể nào tưởng tượng nổi, nếu như là đầu nguồn thì đủ hù chết người ta, kinh sợ cả Tiên!
Vùng đất thiên phạt ư?
Biển lôi kiếp, tới cùng hình thành ra sao?
Nếu như là thật thì nó đại biểu cho thứ gì, là nơi dừng chân của trời xanh hay là một thứ khác, có ẩn tình gì đó?
Ba người đều ngây dại, trong lòng là sóng biển ngập tràn!
Thần Minh day day thái dương, nàng cảm thấy đau hết cả đầu, nơi này quá kỳ lạ và cũng hết sức nguy hiểm.
"Chúng ta... có nên rút đi không?"
Nếu tiếp tục như vậy thì tu vi mà bọn họ đang ẩn giấu sẽ bị bại lộ, sẽ có lôi đình đầy kịch liệt giáng lâm và bọn họ sẽ phải độ kiếp.
"Đừng nói là, thiên kiếp biến mất sau thời Tiên cổ đều tụ hết ở đây, ẩn náu bên trong vực sâu lôi điện này!" Thạch Hạo lẩm bẩm, hắn cảm thấy việc này rất có khả năng.
Nếu không, trong kỷ nguyên này vì sao không hề có thiên kiếp vốn có xuất hiện, chạy đi đâu rồi?
Nơi này lại có một vực sâu lôi điện như vậy, còn có Lôi trì chân chính cùng nhau tồn tại ẩn náu và thi thoảng hiện lên ở nơi này, lẽ nào chuyện này không đủ để chứng minh điều gì?
"Có thể đi nơi nào chứ, chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi, không hề có truyền tống trận để trở về nên chỉ có thể tiến về trước và tới nơi này." Tam Tạng nói.
Sau đó không lâu thì bên trong vực sâu lôi điện là thần quang cuồn cuộn, một cái Lôi trì màu máu hiện lên với chiều dài tầm mười trượng, bên trong ẩn chứa hào quang màu máu và mùi máu tanh lan tỏa.
"Lôi trì này..."
Tựa như là một cái ao máu đã nuốt qua tinh huyết của chúng sinh, vô cùng đáng sợ.
Đương nhiên, chân thực hay không cũng chưa biết.
Đây là cái Lôi trì thứ tư, hơn nữa còn rất to lớn, khí tức hừng hực kinh sợ lòng người, nếu như nó nổ tung thì có thể khiến cho vô số sinh linh trở thành tro tàn.
Chỉ là đứng từ xa nhìn lại thì đã có một gợn sóng khiến người run sợ, làm thần hồn bất an.
Nhiều Lôi trì như vậy cùng tụ tập một chỗ, quá nghịch thiên mà, khiến người khác không biết nói gì, ngơ ngẩn xuất thần.
Đây là vùng đất khủng khiếp!
"Các ngươi cảm thấy, bên trong mấy cái ao lớn này có Lôi Kiếp dịch hi thế không?" Thần Minh bỗng nhiên nói.
Loại ao này, một khi có Lôi Kiếp dịch thì chắc chắn giá trị khó mà đo lường được.
"Có!" Thạch Hạo khẳng định chắc nịch, trước kia hắn từng đạt được một cái, tuy rằng Lôi trì đó rất nhỏ mà đã có vận may cỡ kia rồi, huống chi nơi đây lại lớn như thế.
"Hẳn là có, trong nhất thời vừa nãy ta tựa như nhìn thấy được ánh sáng lấp lánh trong Lôi trì, chắc chắn có Lôi Kiếp dịch!" Tam Tạng cũng gật đầu hùa theo.
"Chúng ta nên làm gì giờ, phía sau đã không có đường để về, phía trước thì lại bị ngăn cản, làm sao tiếp tục đây?" Thần Minh thở dài.
"Trước mắt đã là tuyệt lộ rồi thế nhưng nói không chừng ngay bên trong vực sâu lôi điện này sẽ có sinh cơ." Thạch Hạo nói.
"Có lẽ vậy! Lôi kiếp đại diện cho hủy diệt, nhưng mà nó ẩn chứa hừng hực sinh khí, ví dụ như Lôi Kiếp dịch kia, mà vực sâu lôi điện đại diện cho tử vong và cũng ẩn chứa con đường sống cũng không chừng!" Thần Minh lộ vẻ khác thường.
"Ầm!"
Bên trong vực sâu lôi điện đồng thời có mấy cái Lôi trì hiện lên, ánh sáng ngập trời tuôn ra khiến nơi ấy nổ tung, toàn bộ biển sấm sét tựa như vỡ nát.
"Bên trong hủy diệt sẽ là tân sinh!" Tam Tạng nói nhỏ, tiếp đó là ngẩng đầu nhìn về phía vực sâu tia chớp vô tận kia.
Bọn họ sớm mở ra thiên nhãn và cẩn thận quan sát.
Lúc này, mấy cái Lôi trì đồng thời bạo nổ, lôi đình mãnh liệt đánh nát nơi ấy cho nên đôi khi tia chớp biến mất thì bọn họ sẽ nhìn thấy được một ít cảnh tượng bên trong vực sâu.
"Có đường kìa!"
Bọn họ kinh ngạc tới ngây người, một con đường mòn được lát từ đá cuội đang lan tràn trong hư không, dẫn tới nơi sâu của vực sâu lôi điện.
Có ý gì đây?
Thật sự bên trong hủy diệt sẽ ẩn chứa một tia sinh cơ, lưu lại một con đường như thế?
Là được cổ nhân lưu lại, hay là con đường do thiên địa sinh ra?
Một giây lát đó, bọn họ suy tư vô tận, trong lòng kích động, tất cả những thứ này quá kỳ dị.
Chỉ là, bọn họ cũng nhìn thấy được, nơi sâu xa trong lôi điện, phía dưới mấy cái Lôi trì và xung quanh khu vực của đường mòn kia còn có một cái Lôi trì cực lớn!
Đường kính của nó phải tới trăm trượng, tiên quang dâng trào kèm theo lôi đình, khí thể khủng khiếp khiến người ta run rẩy.
"Có một con đường, không cần suy nghĩ đắn đo gì cả, phải đi thôi!" Thần Minh nói đầy kiên quyết.
"Xem thử nó thông hướng nào!" Tam Tạng gật đầu.
"Trong hủy diệt sẽ ẩn chứa sinh cơ, thật sự ẩn giấu một con đường, xem ra không thể không đi rồi." Thạch Hạo thầm than.
CHƯƠNG 1627: KHÚC KÍNH THÔNG U
Đường mòn bằng đá cuội dẫn tới nơi sâu thẳm không hề biết.
Đây là một hình ảnh đầy mâu thuẫn, vực sâu lôi điện, sấm vang chớp giật, Lôi trì xuất hiện, ngập tràn khí tức hung hãn và hủy diệt, thế nhưng, con đường mòn kia dài thăm thẳm và nơi ấy tựa như rất yên tĩnh.
"Thật sự phải đi vào ư?" Khi tới gần vực sâu lôi điện thì bọn họ hơi dừng chân, sau khi đi vào thì sẽ hết sức nguy hiểm.
Lỡ như kích thích một Lôi trì nào đó thì thiên kiếp chắc chắn sẽ giáng lâm, dù cho có ẩn giấu tu vi thì cũng không tránh được!
Trên thực tế, bọn họ linh cảm được sau khi tiến vào thì hơn phân nửa sẽ phải độ kiếp ngay, nhất định là một con đường gian nguy và tràn ngập đau khổ.
Cuối cùng, bọn họ cất bước, muốn tiến vào trong!
Nhưng mà, vừa mới vào vực sâu thì đột nhiên sóng biển vỗ tới, đó là sấm chớp đang cuộn trào mãnh liệt.
Đồng thời, lúc này có một sinh vật bỗng nhiên từ trong bọt nước bằng tia chớp nhảy lên, nó hướng thẳng về phía Thần Minh và há ra cái miệng lớn như chậu máu.
Việc này khiến nàng khẽ thét lên kinh hãi, quá đột ngột, bên trong vực sâu lôi điện sao lại có sinh vật thế này?
"Một con cá!"
Đây là một con cá lớn màu đen dài tới mười mấy trượng, bên trong cái miệng lớn như chậu máu là hàm răng trắng sắc lẹm lấp lánh hàn quang, tựa như là những thanh trường kiếm lóe sáng.
Vèo!
Thần Minh né tránh mà cái miệng to lớn kia lúc khép lại thì phát ra âm thanh khiến người nổi hết da gà.
"Là do tia chớp biến thành, không phải là thân thể huyết nhục thật sự!" Tam Tạng đưa ra phán đoán chuẩn xác của mình.
"Chỗ này không hề đơn giản đâu, sấm chớp đã sinh ra ý chí rồi à?" Thần sắc của Thạch Hạo trở nên nghiêm túc.
Cũng còn may là, con cá này sau khi rời khỏi mặt nước lôi điện kia không bao lâu thì tan biến, hóa thành ánh điện tiến vào trong lôi đình.
Đường nhỏ bằng đá cuội sớm đã biến mất, là bị lôi đình nhấn chìm, phía trên là Lôi trì như ẩn như hiện khiến ba người càng thêm phần cẩn thận.
Nhưng mà, trong quá trình này cũng đau đớn không thôi, lôi điện quá dày đặc, nếu như trước kia tựa như trời mưa thì hiện giờ lại như dao bén cắt chém trên người, hơi một tí sẽ ảnh hưởng tới tính mạng.
Cũng may là, bọn họ đủ mạnh!
Nhưng mà, việc này cũng chẳng hề có biện pháp nào cả, bởi vì bọn họ đang chịu đựng một cách bị động, không hề sử dụng đại pháp lực gì để chống trả vì sợ sẽ dẫn tới thiên kiếp hung mãnh nhất.
Chống trả như vầy thì ban đầu vẫn ổn, không thành vấn đề gì cả, nhưng hiện tại sau khi tiến vào vực sâu lôi điện thì tia điện to lớn, sức mạnh tăng vọt, người trẻ tuổi bình thường tiến vào thì sẽ bị đánh thành tro tàn ngay trong nháy mắt.
Ngay cả bọn họ thì trên người cũng đã thấy máu tươi.
"Ha ha, mỹ nữ đi dưới ánh điện!" Thạch Hạo lên tiếng.
Lôi điện hạ xuống và y phục của Thần Minh bị đánh nát một mảng để lộ ra một phần lưng trắng mịn, tựa như là mỡ đông mềm mại và trắng tuyết.
"Bớt nói nhảm, đi trước dẫn đường đi!" Thần Minh quay đầu lại rồi dùng ngón tay đâm lên trên ót của Thạch Hạo, trên gương mặt trắng mịn mang theo nét giận dữ, đương nhiên cũng không hề tức giận gì.
Thạch Hạo cùng Tam Tạng đi trước dẫn đường, dựa theo những gì mình từng quan sát được trong tích tắc trước kia để tiến tới con đường nhỏ bằng đá kia.
Biển sấm cuồn cuộn, sóng lớn ngập trời!
Ầm ầm!
Một đợt sóng biển đập bay bọn họ, ngàn vạn bọt nước bắn lên ánh sáng trắng như tuyết.
Cảnh tượng này quá khủng khiếp, nhất định còn tưởng rằng đang đi dọc bên bờ biển nhưng thực ra những bọt nước này lại là lôi đình, là tia chớp hóa thành.
Ba người của Thạch Hạo bị nhấn chìm, ngã trái ngã phải, mái tóc dựng ngược, chiến y trên người sớm đã tổn hại, da thịt cháy đen một vài nơi.
Thạch Hạo nhe răng nhếch miệng, thật sự rất đau đớn.
"Nếu như không được thì ta vừa độ kiếp vừa tiến tới!" Hắn nói thế.
"Chắc chắn thiên kiếp đó sẽ hơn hẳn thiên kiếp của bản thân, cứ kiên trì tiếp đi." Tam Tạng nói.
Một cái Lôi trì màu đen hiện ra với ba thước vuông vắn, lưu chuyển khí thế khủng khiếp, ánh đen lan tràn đầy đáng sợ, trong đó có một vệt bắn tới gần Thần Minh khiến hư không nơi ấy nổ tung.
Đồng thời, nàng lảo đảo thiếu chút nữa đã đâm vào trong Lôi trì đó, việc này khiến nàng biến đổi sắc mặt.
Sự xuất hiện của Lôi trì quá đột ngột!
Ba người dừng lại, lông tóc dựng đứng, bởi vì còn có một Lôi trì khác cũng đang hiện ra và gần sát bên cạnh, là Lôi trì màu xám kia, đường kính của nó dài tầm một trượng và bồng bềnh sát đó.
Trên thành đá màu xám không ngừng có tia chớp bắn ra ngoài, bất kỳ một tia nào cũng mang theo khí tức hủy diệt đầy đáng sợ.
Ba người không hề dám lộn xộn chút nào, xuất hiện lần hai cái, là có ý gì đây? Bị phát hiện rồi ư, những Lôi trì này có ý chí sao?
"Thật là thơm!"
Thạch Hạo khịt khịt mũi có chút say mê, có một Lôi trì xuất hiện rất gần hắn và có thể thấy được, chất lỏng bên trong đầy óng ánh và tản ra hương thơm.
Lôi Kiếp dịch!
Bên trong một chiếc ao có nhiều chất lỏng như vậy, rất kinh người, là bảo dịch hi thế.
Thạch Hạo kích động, muốn nhảy thẳng vào trong tòa Lôi trì dài tầm một trượng kia để tắm rửa một phen, xem thử có thể tu luyện thành một bộ thân thể bất hoại hay không?
Đương nhiên, trước mắt cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi chứ không dám biến nó thành hành động, lôi điện nằm dày đặc, vạn nhất quấy nhiễu thì bọn họ không cách nào gánh chịu được.
Quả nhiên, khi bọn họ yên lặng chịu đựng tia chớp oanh kích, cả người đau nhức vô cùng thì phía sau có một cái ao máu tầm mười trượng hiện lên.
Thời khắc này, bọn họ nghe được mùi máu tanh dày đặc!
Rất chói mắt và cũng rất kinh sợ, tựa như đã đi tới phần cuối của thế giới, nhìn thấy được thời khắc khi ngày tận thế giáng lâm, chúng sinh đẫm máu, hài cốt chất chồng như núi, máu chảy thành biển.
Trong nhất thời, tựa như có thể thấy một cái ao máu xuất hiện và hút lấy tinh huyết trong thiên địa rồi hóa thành Lôi trì.
Bọn họ chợt rùng mình một cái!
Đường kính của tòa Lôi trì này tầm mười trượng, một khi nó nổ tung thì trời mới biết sẽ tản ra uy năng lớn cỡ nào, phỏng chừng ngay cả Chí tôn cũng bị đánh nổ.
Khiến người khác cảm thấy nghẹt thở khó chịu, đương nhiên hiện trường cũng không hề khó chịu chút nào, có sấm sét ầm ầm, nặng nề nghẹt thở ở đây là ý chỉ về tâm lý, khiến tinh thần ngột ngạt.
Mấy cái Lôi trì hiện lên ở đây, và nếu chúng bùng lên thì dù là hài cốt cũng chẳng còn.
Rốt cuộc, bên trong bóng đen do cái chết bao phủ ấy thì cân bằng bị đánh vỡ, ao máu kia từ từ rời đi chứ không hề phát uy.
Tiếp đó, Lôi trì màu xám cùng với Lôi trì màu đen cũng biến mất.
Thần Minh thở dài một hơi, mồ hôi lạnh gần như ướt đẫm.
Ầm!
Sóng biển ngàn vạn vỗ tới, ba người lại lần nữa bị đánh bay, quần áo rách nát.
"Ha ha, cô nương, mông ngươi phát sáng kìa." Thạch Hạo vừa mới bò dậy thì đập ngay vào mắt là màu trắng tinh, đương nhiên, độ vểnh cao và căng tròn cũng chỉ lộ ra một ít mà thôi.
Hắn cố ý nói như vậy, đứng trước bước ngoặt sinh tử này cũng xem như là hòa hoãn lại chút bầu không khí nơi đây.
"Đi chết đi!"
Thần Minh nắm tú quyền, bịch, đập mạnh vào ót của hắn một cái.
Trong phút chốc, bộ y phục màu hỏa hồng hiện ngoài thân.
"Vô dụng thôi, chút nữa đảm bảo sẽ bị đánh nát sạch, chỉ là lãng phí mà thôi." Thạch Hạo tiến về trước.
Tam Tạng đồng hành bên cạnh, cẩn thận đề phòng.
Quả nhiên, vừa mới đi được mấy trăm trượng thì bọn họ lại gặp phải lôi kiếp đầy hung hãn, lúc sấm sét ầm ầm đập xuống thì đều khiến cả ba người cháy đen.
Nếu như không mặc quần áo thì khó mà nhận ra được là con người.
"Đau quá!" Thạch Hạo khẽ rên, dù sao, hắn vẫn đang ở cảnh giới Trảm Ngã, thấp hơn một cảnh giới so với hai Táng sĩ hoàng kim kia thế nhưng đều phải chịu lấy áp lực giống như nhau.
Tam Tạng cũng kêu rên, thân thể rung động kịch liệt, lôi kiếp quá mãnh liệt tựa như là ngân hà đang trút xuống người bọn họ.
Sau khi tới đây thì lúc nào cũng gặp nguy hiểm cả.
Chỉ riêng việc bị động chịu lấy sét đánh, không thể nào phản kháng thì cũng sẽ xảy ra vấn đề lớn, có thể sẽ chết.
Nếu cứ tiếp tục như vậy còn không bằng phản kháng, cứ thế độ kiếp!
"Vốn rằng ta cũng phải độ thiên kiếp, để lớn mạnh bản thân, chút nữa vừa khéo để tiến hành!" Thạch Hạo nói.
Ầm ầm!
Một dải cầu vồng bạc lao tới chém thẳng vào ba người, tức thì cả ba đồng thời ho ra máu, thân thể bay ngược sang ngang, đó là một luồng lôi điện kỳ dị với uy lực cực lớn.
Toàn bộ vực sâu lôi điện đều run lên!
Cũng chính vào lúc này, tia chớp ở khắp nơi tựa như đều tan vỡ và cảnh tượng ở bên dưới được hiển hiện.
"Cơ hội tốt, chính là lúc này!"
Bọn họ nhanh như chớp phóng thẳng xuống phía dưới, lần nữa đã nhìn thấy được con đường nhỏ bằng đá kia.
Những tảng đá êm dịu, từng tảng trôi nổi trong hư không, xung quanh đầy rẫy lôi điện đầy kỳ dị, chúng nó bồng bềnh trong im lặng.
Hàng trăm hàng ngàn tảng đá tạo thành con đường mòn dẫn tới nơi sâu thẳm.
Ầm!
Thạch Hạo hạ xuống một tảng đá rồi nhanh chân tiến về trước.
Tam Tạng cùng Thần Minh sau khi hạ xuống thì cũng lao nhanh, bởi vì, ở ngay gần đó có một cái Lôi trì sặc sỡ với đường kính trăm trượng, nó đang phát sáng và phun nhả vô số lôi điện vô thượng.
"Máu, xương!"
Bọn họ hoảng sợ, bên trên đường đi có một vài bộ hài cốt, nửa người cháy đen, xương cốt rạn nứt, trên tảng đá còn có máu tươi chứ không hề khô cạn.
Được lưu lại từ niên đại nào? Vậy mà còn bảo tồn ở nơi này, vì sao lôi điện không tiếp tục oanh kích?
"Cao thủ tuyệt thế, tu vi của người này rất mạnh, nhưng đáng tiếc vẫn phải bỏ mạng!" Tam Tạng nói.
Vết máu mờ ảo không hề có ánh sáng lộng lẫy nào cả, thế nhưng nó vẫn được giữ nguyên.
Ầm ầm!
Phía sau tựa như là biển gầm, lôi hải mênh mông đang rít gào dọc theo con đường mòn tiến tới đây!
"Trốn nhanh!"
Vừa nãy những lôi điện kia chỉ tản di nhất thời và hiện tại đang bắt đầu ép xuống.
Bọn họ lao nhanh, dọc theo con đường đá dẫn thẳng vào nơi sâu trong vực sâu lôi điện.
"Ồ, tới điểm cuối rồi ư?" Thần Minh kinh ngạc, hiện giờ cặp mông của nàng đang phát sáng, đường cong lôi cuốn, mông lung mê người, thế nhưng Thạch Hạo cũng không còn tâm tình để trêu chọc nữa.
Một ngọn núi, bên trên có khắc hai chữ 'Lôi Sơn' chặn đứng nơi ấy.
Ở phía sau, đại dương dâng trào, sóng dữ đập trời, tia chớp giết tới.
Trốn!
Bọn họ lao nhanh tới gần Lôi sơn hòng xông qua, thế nhưng ánh chớp nơi đây đã đánh cho bọn họ đầm đìa máu tươi.
"Đi vòng!"
"Ồ, đây là... Liễu Thần!?" Thạch Hạo hét lớn.
Lúc muốn đi vòng thì ở phía bên khác của ngọn núi hắn đã thấy được một gốc cổ thụ màu vàng đang cắm rễ bên dưới Lôi sơn, phiến lá rậm rạp, cành nhỏ buông rủ tựa như xích thần trật tự!
Thạch Hạo khiếp sợ, hắn vừa mới nhìn thì đã nhận ra được, đó là Liễu Thần, là khí tức của nó!
CHƯƠNG 1628: LIỄU THẦN XUẤT HIỆN!
Liễu Thần, tại sao nó lại ở chỗ này?
Dù cho đang ở bước ngoặt sinh tử nhưng tâm trạng của Thạch Hạo cũng chấn động vô cùng, hắn nhanh chóng xông về phía trước và gọi to: "Liễu Thần!"
Ầm ầm!
Phía sau, sấm sét như biển, lăn lộn, gào thét nhấn chìm tất cả, hoàn toàn chôn vùi đường mòn này và tiếp tục đánh về phía trước.
Bọn họ đã trốn mất dép!
"Liễu Thần là ai?" Tam Tạng nghi hoặc trong lúc lưu vong, hắn cũng đã nhìn thấy cái cây liễu màu vàng kia, trong lòng chấn động không hiểu vì sao Hoang lại biết cây cổ thụ này.
Dưới cái nhìn của hắn, thân cây này hẳn là từ lôi điện biến thành, bởi vì ở nơi này không thể có sinh linh.
Lẽ nào đây là một cái cây thực sự mà không phải do tia chớp hóa thành? Điều này làm cho Tam Tạng ngẩn ngơ.
"Tên nhóc Hoang kia, ngươi gào thét loạn xạ gì hả, ngươi đang cản đường của bà cô nè!" Thần Minh kêu lớn, vóc người thon dài, đôi chân dài đang nhanh chóng đong đưa.
Tuy rằng gặp phải lôi kiếp, Thạch Hạo và Tam Tạng đều bị đánh không ra hình thù gì, đen kịt như mực, thế nhưng Thần Minh thì không, bởi vì vừa nãy nàng đã lấy ra một bảo y ngăn chặn lại lôi kiếp.
Bộ bảo y này mỏng như lụa, rất mỏng thế nhưng lại rất chắc chắn không ngừng bảo hộ ở ngoài cơ thể nàng, đảm bảo hình dạng nàng không thay đổi, đường cong mông lung như ẩn như hiện, vô cùng ưu mỹ.
"Sẽ không đâu, đây không phải lôi điện, chắc chắn là Liễu Thần, khí thế đó không có sai!" Thạch Hạo lầm bầm, sau đó nhanh chóng lao tới trước.
Kỳ thực, trong lòng hắn cũng không chắc chắn cho lắm, ở đây có thể nhìn thấy Liễu Thần sao? Hơn phân nửa có lẽ là do tia chớp biến thành, tuy nhiên có thể là dấu ấn ngày xưa của nó lưu lại.
Hắn biết, hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều!
Nhưng mà hôm nay hắn vẫn không thể ngăn cản được sự kích động trong lòng, hô to, kêu to, ước ao đó chính là Liễu Thần.
Ánh chớp khủng khiếp từ phía sau phóng tới đập vỡ trời cao, quét bay toàn bộ ba người rồi đập thẳng trên ngọn núi sấm sét kia, bọn họ ho ra đầy máu, toàn thân đau nhức.
Ngọn núi này rất nặng và cũng rất hùng vĩ, tựa như một con sư tử màu đen đang nằm dài ở đây với hơi thở ác nghiệt, có điều đã ẩn vào trong.
Khi bọn họ va vào trên núi thì bùng phát những tiếng răng rắc!
Đó là tia chớp, từng tia từng tia xuyên thủng thân thể của bọn họ, máu tươi đầm đìa tưới đẫm nơi đây. Lôi sơn này quá khủng khiếp mà, chạm vào là bị tai nạn ngay.
Loại sức mạnh này hết sức mênh mông!
Cũng may là ba người bọn họ chứ nếu đổi lại là những người cùng cấp khác đến đây thì nhất định đã bị đánh thành tro bụi, chẳng còn sót lại gì dù là những mảnh xương.
"Liễu Thần!"
Sau khi Thạch Hạo bị tia chớp bắn trúng thì nhanh chóng đứng dậy rồi phóng về phía trước, vẫn đang tiến gần đến thân cây kia, để xem đến cùng có phải là do lôi điện biến thành hay không?
Dù gì thì cũng cẩm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc!
"Hả?"
Đây là... thân cây, thật sự là sinh linh ư?
Tam Tạng kinh ngạc, bởi vì hắn cũng cảm thấy hơi đặc biệt, thân cây kia hình như có sóng sinh mệnh, không phải là do lôi điện tầm thường biến thành.
Cổ thụ màu vàng kiên cường, cực kỳ mạnh mẽ, trên cây đầy ắp lá, phát ra ánh vàng, thân cây cứng cáp, tráng kiện, tựa như thật sự muốn đẩy bầu trời lên.
Bọn họ cảm giác, khu vực gần thân cây có chút quái dị, ở đây sấm sét không ổn định, lúc mạnh lúc yếu.
Có thể cảm nhận được tinh khí của cây!
"Liễu Thần!" Thạch Hạo kêu to, thế nhưng vì sao không nhận được câu trả lời, không một tiếng nói dù cách rất gần rồi.
"Cẩn thận, nơi này rất nguy hiểm!" Thần Minh quát lên.
Gần chỗ Liễu Thần có một lối đi nhỏ, tia chớp tỏa ra cực kỳ kinh khủng, hơn nữa biển sấm chớp ở phía sau đã lao đến và sắp sửa đổ xuống.
Những tia chớp đáng sợ này rõ ràng đã vượt qua năng lực chịu đựng của thân thể bọn họ, mang theo sát kiếp.
Ầm!
Lối nhỏ phía trước đột nhiên nổ tung và phát ra ánh chớp vô biên, biển sấm sét phía sau thì lại sôi trào, toàn bộ đổ ập tới đập lên trên người bọn họ.
Trong tích tắc, ba người lần nữa bị thương, phun ra đầy máu.
Nơi này cực kỳ nguy hiểm, bọn họ vô cùng chật vật.
Phụt!
Thế nhưng lần tấn công này cũng đã làm cho bọn họ đến gần dưới thân cây liễu, ngửa đầu nhìn lên cổ thụ màu vàng này quá xán lạn rồi.
"Đây là... " Thần Minh xoa xoa, nàng đã chạm được vào thân cây, đó thật sự là một cái cây chứ không phải là lôi điện, điều này làm nàng khiếp sợ.
"Nhóc Hoang, sao ngươi lại biết nó, trước đây từng gặp ư?" Thần Minh đột nhiên nhìn về phia Thạch Hạo, bởi vì cái cây liễu cắm rễ ở đây chắc chắn không đơn giản, hơn nữa lại còn là màu vàng.
"Liễu Thần, ngươi làm sao rồi?" Thạch Hạo hỏi, âm thanh có chút run run, đây là biểu hiện của sự quan tâm quá sẽ bị loạn.
Cổ thụ cắm rễ ở đây, không nhúc nhích.
"Hơi quái lạ, một cây cổ thụ khổng lồ như vậy lại chỉ có một ít tinh khí sinh mệnh, không hề dồi dào như tưởng tượng!" Tam Tạng nói.
Thạch Hạo tỉnh ngộ, quan sát kỹ xem Liễu Thần làm sao thành ra thế này?
Hắn nhanh chóng đi quanh cây cổ thụ một vòng, bởi vì cái thân cây quá to lớn, dù có nhiều người cũng ôm không xuể.
"Đây là... bị thương nặng!" Thạch Hạo đã thấy được, ở một bên khác của thân cây hầu như trống rỗng, chỉ còn lại một lớp vỏ cây khô, bên trong bị sâu đục rỗng.
Lúc nãy đứng ở bên kia thân cây không thể nào nhìn thấy, kỳ thực thân gỗ đã mục rỗng, nhưng cành lại còn không ít, giống như những sợi dây thần xõa xuống.
"Đã chết rồi sao?" Thần Minh kinh ngạc.
"Thân cây này đã lưu lại không biết bao nhiêu vạn năm rồi, nguyên thần của nó đã biến mất từ lâu!" Tam Tạng cho ra phán đoán như vậy.
Sau khi nghe vậy thì Thạch Hạo lặng lẽ một lúc rồi than nhẹ.
Bởi vì hắn biết thân phận của Liễu Thần, là Tổ Tế linh của thời đại Tiên cổ, thực lực mạnh mẽ, nhưng vận mệnh lại nhiều thăng trầm, gặp nạn mấy lần.
Nó đã từng bị đứt rễ cây, cũng từng hóa thành hạt giống, lại cũng từng mất đi đạo hạnh của chính mình mà phải làm lại từ đầu!
Nói chung, trải nghiệm của Liễu Thần rất phức tạp, từng lưu lại một phần thân thể tàn phế ở khắp nơi.
Di hài của Liễu Thần, đã từng lột xác ư?
Thạch Hạo thất vọng mất mát, không nhìn thấy Liễu Thần, không phải thật sự là nó.
"Thế nhưng, hơi thở lại tương đồng, khí tức của thiên cổ và hiện tại sẽ giống nhau sao?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, Thạch Hạo trợn tròn mắt đầy giật mình. Hắn phát hiện bên trong miếng gỗ trống không kia có một vệt ráng xanh, hắn nhanh chóng tiến vào bên trong chỗ ruột rỗng ấy và ngẩng đầu quan sát.
Một cành liễu tươi mới xanh biếc, non mơn mởn, hoàn toàn khác với những cành màu vàng kia.
"Khí tức của Liễu Thần, thật là đậm đặc!" Thạch Hạo chấn động.
Ở khoảng cách gần như thế, luồng khí tức kia lập tức nồng đậm gấp rất nhiều lần, phảng phất như Liễu Thần đang ở bên cạnh.
Trong lòng hắn rất kích động, cảm thấy nơi này có gì đó quái lạ, tuyệt đối không đơn giản chỉ là lột xác, hay đây... đúng là Liễu Thần!
"Lá liễu phát sáng rồi!" Thần Minh kinh ngạc thốt lên.
Lá xanh óng ánh phát sáng, mỗi một chiếc lá tựa như một vầng mặt trời nhỏ màu xanh lục phảng phất như đang bốc cháy, từng chiếc là lộ ra từng chữ viết.
Đồng thời những chiếc lá đang phát ra tiếng reo!
"Nếu ngươi có thể đến đây, những chiếc lá này sẽ tỏa ra."
"Một hàng vết chân, con đường chập chờn sáng tối."
Sau khi chắp vá lại thì chỉ có hai hàng chữ như vậy.
"Liễu Thần!"
Thạch Hạo kêu to, thế nhưng lại không có âm thanh nào đáp trả, chỉ có cành liễu kia phát ra ánh sáng óng ánh, mỗi một chiếc lá như là một vầng mặt trời nhỏ màu xanh lục, hiện ra những chữ kia.
"Đây là dấu ấn mà những người có đại thần thông lưu lại, đã đi lâu rồi, không thể nói chuyện đâu." Tam Tạng nói.
"Liễu Thần đã tới nơi này, đây là những lời nó muốn nhắn với ta!" Thạch Hạo kích động, nắm chặt nắm đấm, đây là những gì Liễu Thần muốn chỉ dẫn hắn ư?
Thần Minh nhìn cành màu xanh lục kia mà mê tít mắt, nàng muốn bẻ lấy thế nhưng vào lúc này, cái cành kia vang lên một tiếng ầm, rồi càng chói mắt hơn, ráng xanh ngập trời.
Tiếp đó, cả thân cây màu vàng khô héo rồi hóa thành tro bụi, toàn bộ ánh vàng đều tiến vào bên trong cành cây màu xanh lục và khảm nạm lên nó từng vệt viền vàng một!
Sau đó, cành cây này tự động rơi vào trong tay Thạch Hạo.
Đồng thời, Lôi sơn cũng đã sụp mà không hề phát ra một tiếng động nào, nó hóa thành điện quang và cứ thế tản ra, liếc mắt một cái là có thể thấy rõ ràng phía trước, đã không còn chướng ngại nữa rồi.
Có điều khu vực phía trước rất đặc biệt, đã thoát ly khỏi khu vực vực sâu sấm chớp, yên tĩnh đến lạ thường, vừa như là phần cuối của thế giới, lại như là nơi sâu trong sa mạc.
Trên vùng đất cát kia có một hàng chân mơ hồ đang phát ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn mờ tỏ.
"Một hàng vết chân, con đường chập chờn sáng tối?!" Thạch Hạo run lên, nghĩ đến những chữ ghi trên những chiếc lá liễu, chính là con đường trước mắt này sao?
Liễu Thần, ngươi ở khu vực phía trước sao?!
Thạch Hạo hò hét trong lòng, đã chia cách rất nhiều năm rồi hôm nay rốt cuộc nhìn thấy tung tích của nó, nhìn thấy được manh mối nó lưu lại.
Đây là đang chỉ đường, muốn hắn theo vào sao?
Còn có tiểu Tháp, từ khi chia tay cũng đã không còn nhìn thấy, là một chí bảo, nó có thể tu bổ lại thân thể của mình hay không? Bây giờ đang ở cùng một chỗ với Liễu Thần ư?
CHƯƠNG 1629: DẤU CHÂN KHÔNG CÁCH NÀO VƯỢT QUA
Trên vùng đất cát, dấu chân rất nhạt, rất cạn, nhìn không rõ lắm, thế nhưng chắc chắn là dấu chân của sinh linh hình người lưu lại.
Sương trắng mỏng manh lượn lờ bay lên và tản ra ở phía trước, hơi chút mờ ảo, hơi chút thần bí, ngay cả Thiên Nhãn thông cũng không nhìn thấy phần cuối, chỉ có sương mù nhàn nhạt.
Nơi đó rất yên tĩnh, khác hoàn toàn vực sâu sấm chớp!
Bên này, từng trận sấm vang chớp giật không ngừng va chạm lung tung bên trong vực sâu, những tia chớp biến thành đại dương, sóng lớn ngập trời, bọt tung cuồn cuộn!
Mấy người Thạch Hạo đã đến biên giới sâu trong vực lôi điện, quay đầu nhìn lại con đường đá cuội nhỏ cùng với biển sấm chớp kia thì khiếp hãi không thôi, suýt nữa đã bị đánh chết trong đó.
Có thể đến đây thì tuyệt đối là nhờ may mắn.
"Nếu không có cái cây cổ thụ màu vàng kia che chở thì chúng ta đều đã chết ròi, Chí tôn có đến thì cũng phải hóa thành tro tàn!" Tam Tạng nói, điềm tĩnh như hắn cũng có chút nghĩ mà sợ.
Phía sau, sắc thái lôi điện kia rất sặc sỡ, khủng khiếp hơn lúc này không biết bao nhiêu lần, nếu là bị loại sóng biển kia đập trúng thì chắc chắn phải chết!
Cũng còn may là bọn họ đã chạy được tới đây!
Cứ như thế đã rời khỏi vực sâu lôi điện ư? Điều này làm cho bọn họ cảm thấy có chút không chân thực, rõ ràng rất khủng khiếp nhưng mà bọn họ tựa như lại xuyên qua rất dễ dàng.
Cho dù cũng đã bị thương nặng, thân thể mỗi người đều bị xuyên thủng, không ngừng nhỏ máu, thế nhưng đứng trước tuyệt địa cỡ này, có thể cứ thế tiến tới nơi đây thì cũng quá dễ dàng rồi!
"Cẩn thận một chút, đừng ngã vào bóng tối trước lúc bình minh!" Thần Minh nhắc nhở.
Quay đầu nhìn lại, mấy cái ao sấm chớp kia đang chìm nổi, rất mơ hồ như ẩn như hiện, thế nhưng lại khiến người ta có cảm giác rất ngột ngạt, cũng may chúng nó không nổ tung, nếu không thì không thể tưởng tượng được.
Đường đá cuội kéo dài, không bị hủy hoại trong lôi kiếp, vạn cổ bất hủ, không biết là do người nơi nào dựng lên.
Đây đến cùng là nơi nào? Nhân lúc sấm chớp thoáng buông lỏng, lúc con đường mòn lộ ra thì bọn họ cẩn thận nhìn kỹ, quay đầu lại quan sát.
Chung quanh con đường nhỏ có một vài bộ hài cốt không thể thấy hình thù gì, có điều cũng đoán được đó là cao thủ tuyệt thế thời đại kia, nhưng đều đã chết ở đây chứ không may mắn như ba người bọn họ.
"Con đường đá cuội nơi này là do người tế luyện ra ư?" Thần Minh suy đoán.
Nếu là do người thiết kế, thì điều đó rất kinh người, đến tột cùng là vì mục đích gì, nơi này là chỗ tập trung lôi điện vực sâu đấy, thế mà lại xây dựng một con đường nhỏ ở đây.
"Là để thu lấy lôi kiếp dịch sao?" Thạch Hạo có một suy đoán kinh người, thế nhưng suy đoán này cũng không khỏi quá đáng sợ rồi.
Ao sấm chớp là gì chứ, có mấy người có thể đạt được? Nhìn khắp cả thiên cổ, đều là nghe đồn, đương đại chỉ có mỗi mình Thạch Hạo mới hùng hổ lấy được một cái ở Đế quan thôi.
Nếu như có người vì muốn thu lấy lôi kiếp dịch mà làm ra vực sâu sấm chớp thì đó quả thật là không thể tưởng tượng được, khiến người ta rét run cả người.
"Cái thứ gọi là ao sấm chớp này tuyệt đối không thể khống chế, chắc không phải là để thu hoạch lôi kiếp dịch đâu, mà là để xuyên qua vực sâu sấm chớp, đi đến vùng đất cát phía bên trong thôi." Tam Tạng cho ra phán đoán.
Tổng hợp lại, hắn bổ sung thêm: "Các ngươi xem, nếu như không dọc theo con đường đá cuội nhỏ vừa nãy thì đám sấm chớp kia sẽ mãnh liệt hơn mấy chục lần đấy!"
Thạch Hạo gật đầu, quay đầu lại bọn họ mới phát hiện sấm sét trên con đường mòn nhỏ ngược lại nhỏ hơn rất nhiều, nếu không đi con đường đó thì sẽ khiếp người hơn.
"Đi thôi!"
Bọn họ tiếp tục đi, đã đến bên bờ vực sâu lôi điện, bước tới bước nữa sẽ chính là vùng đất cát rồi.
Tam Tạng giơ tay ra đưa về phía trước, cảm ứng một cách cẩn thận gì đó, khu vực này rất yên tĩnh, không có chút gợn sóng nào.
Khi hắn thử bước ra một bước thì dị biến xảy ra, trong tiếng vang ầm ầm là cuồn cuộn bụi vàng bên trong vùng đất cát, vô cùng hung mãnh, mặc dù là sương mù thế nhưng lại tựa như sấm sét.
Bàn chân của hắn lập tức rút về, gợn sóng bụi vàng kia vô cùng kịch liệt, lực sát thương kinh người đã làm cho đôi giày chiến trên bàn chân kia vỡ nát, da thịt cũng bong tróc, chảy máu.
Nên biết, thân thể của Táng sĩ hoàng kim đặc biệt mạnh mẽ, mà sương mù màu vàng nơi này lại có thể gây tổn thương cho chân thân của hắn.
"Không kém hơn lôi kiếp đâu!" Thần Minh thán phục.
Đây là một con đường khó vượt qua với rất nhiều nguy hiểm, sương mù màu vàng kia ẩn chứa thứ gì?
"Sát cơ thật đáng sợ!"
Vẻ mặt Tam Tạng âm u, bởi vì hắn cảm thấy dù cho có liều mạng nhưng cũng chưa chắc có thể vượt qua, có thể sẽ chết ở chỗ này.
Ầm!
Khi Thần Minh thăm dò, lấy ra một thanh binh khí thử nghiệm phóng qua bên kia thì kết quả cũng bị chặn lại, trên trời hạ xuống một đám sương mù mịt và quay cuồng, làm cho nơi này có thể so với việc vượt thiên kiếp, thanh binh khí kia nổ nát!
Nàng không thể không lui lại, sau đó con mắt loạn chuyển nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Cành cây trong tay người còn có tác dụng không?"
Một khúc cành cây mà Liễu Thần để lại dài hơn ba thước, xanh mơn mỡn, trước đó, mỗi một chiếc lá óng ánh như một mặt trời thu nhỏ, hiện giờ ánh sáng đã thu lại.
Tuy nhiên, phía mép mỗi chiếc lá đều có một vệt viền vàng, đó là nhờ hấp thu cổ thụ màu vàng mà có.
Thạch Hạo gật gật đầu, đưa cành liễu đang cầm trong tay về phía trước để thăm dò, trong tiếng ầm, mặt đất phóng lên sương mù màu vàng tựa như là bão táp đánh tới, ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.
Thế nhưng, cành cây này phát sáng và chặn lại được, một màn sáng được tạo ra hình thành nên một vùng cực lạc làm cho xung quanh Thạch Hạo hoàn toàn yên tĩnh.
Cành cây mà Liễu Thần lưu lại có thể là để bảo vệ hắn.
"Đúng là có tác dụng, chúng ta tiến tới!" Thần Minh vui mừng.
Ba người tiếp tục tiến vào bên trong vùng đất cát, quả nhiên không bị tổn hại gì, đều là nhờ sự che chở của màn ánh sáng.
"Tại sao chúng ta không cách nào để lại dấu chân trên mặt cát?" Thần Minh kinh ngạc, mặt cát trông có vẻ mềm mịn thế nhưng khi đạp bên trên lại không có vết chân.
Ầm!
Thần Minh giậm mạnh chân một cái khiến Thạch Hạo và Tam Tạng phải giật mình, tuy có cành liễu bảo vệ thế nhưng vẫn sợ nàng dẫn đến tai họa.
Thế nhưng, sương mù màu vàng trong lòng đất vừa mới ló ra lại bị ánh sáng của cành liễu đè ép trở lại.
Chỉ là, trên mặt đất vẫn không lưu lại dấu chân của Thần Minh, chưa hề lay động mảy may.
Đây chính là đất cát, lại không thể lưu lại dấu vết, thật sự là có chút quái dị!
Ngay cả Tam Tạng, Thạch Hạo cũng không nhịn được, thử một hồi, kết quả vẫn như vậy.
Những vết chân nhàn nhạt trên cát này là của ai lưu lại, ít nhất cũng phải là Trường Sinh giả ư?
"Là Liễu Thần lưu lại ư?" Thạch Hạo khẽ nói.
Cứ đi như thế đến hơn ngàn trượng thì bên đường xuất hiện một tấm bia.
"Tiên văn cổ xưa nhất!" Thần Minh nói.
Trên tấm bia kia có một vài chữ, ghi lại một ít chuyện.
Đại ý là cảnh cáo người đến sau, nếu tiến sâu hơn nữa sẽ càng lúc càng nguy hiểm. Nơi đó không phải ai cũng có thể đến thử.
"Cái gì?"
Khi đọc đến chữ cuối cùng thì Tam Tạng luôn luôn trầm ổn vẫn phải thất thanh la lên, sau đó cúi đầu nhìn về phía một đám dấu chân nhợt nhạt kia.
"Tất cả mọi người đều là dọc theo dấu chân nhàn nhạt đi tới, người đến sau, không ai có thể lưu lại dấu chân trên cát, truy tìm con đường chập chờn sáng tối kia, muốn tìm hiểu cặn kẽ." Tam Tạng nói ra ý tứ đại khái.
Thạch Hạo khiếp sợ, đây là chuyện kinh người cỡ nào?
Vạn cổ tới nay, toàn bộ người đến sau đều không có người nào lưu lại vết chân sao, đều chỉ đi dọc theo con đường cổ xưa này, muốn tra xét gì đây?
Đây là vết chân người nào để lại, tồn tại mấy kỷ nguyên rồi!?
Tuyệt đối là cao thủ cái thế, là tồn tại vang dội cổ kim lưu lại!
Có điều đã quá cổ xưa, không người nào biết, chỉ có thể đi dọc theo vết chân của hắn, muốn tiếp tục đuổi theo!
Con đường này rất yên tĩnh, ngay cả tiếng sấm phía sau đều đã không nghe được nữa. Nên biết mới đi được không bao xa mà lại quỷ dị như vậy.
Dọc đường cũng rất yên tĩnh, tựa như nhìn thấy được rất nhiều tiên hiền đi dọc theo con đường này, cuối cùng đều đã ngã phía trước.
Sau đó không lâu, trên mặt cát vàng xuất hiện một vài hòn đá, tiếp đó, màu sắc ở phía trước thay đổi, đó là mặt cát màu đỏ thẫm.
Khi mấy người Thạch Hạo đặt chân nơi này thì lập tức có sương máu bốc lên, tiếng ầm ầm vang lên, kèm với đó là ánh máu, uy năng kinh người, nổ vang ở đây.
"Thật là đáng sợ, nếu như không có cành liễu này ở đây thì dù thực lực của chúng ta có mạnh mẽ thêm gấp mười lần thì cũng phải chết ở chỗ này." Sắc mặt Thần Minh thay đổi.
Đương nhiên, đáng sợ nhất chính là ở phía sau truyền đến chấn động kịch liệt, có ánh chớp hiện ra phóng về phía này!
"Ầm ầm!"
Nơi này trở nên kinh khủng hơn, thần uy kinh thế!
"Sấm chớp đang hướng về phía sương máu, tựa hồ như là đang làm sạch thứ chẳng lành nào đó!" Tam Tạng nói.
Quả nhiên, sương máu tuôn ra sẽ có sấm chớp bổ tới.
"Sự tồn tại của vực sâu sấm sét là để trấn áp những vật chất như sương máu ở nơi này ư?" Bọn họ suy nghĩ.
"Liễu Thần muốn đi đâu? Con đường này thật đáng sợ!" Thạch Hạo trầm giọng nói.
Cứ thế, bọn họ lại tiến thêm một khoảng cách, sấm sét liên hồi, đinh tai nhức óc.
Cuối cùng, bọn họ cũng ra khỏi phạm vi đất cát màu đỏ thẫm đến một mảnh đất bình thường, là đất trồng.
Nơi này, không có ánh chớp, cũng không có sương mù, rất là yên tĩnh.
Đồng thời, cành cây Liễu Thần không còn phát sáng nữa, mà sáng mà nó tạo ra cũng thu lại, rõ ràng nơi này đã không còn nguy hiểm nữa.
"Đó là cái gì?"
Thần Minh thốt lên đầy kinh ngạc, hơi chút khiếp sợ.
Trước vùng đất này, một chỗ rất xa có một bờ đê nằm ở nơi đó, có một sinh linh như là vừa bò lên từ một bên khác của bờ đê, nửa thân dưới vô lực rủ xuống ở phía bờ đê này.
Hắn đã chết rồi, không biết đã héo khô bao nhiêu vạn năm, thế nhưng trên mặt đất cùng với trên bờ đê còn có một vài giọt máu đang phát sáng, hơn nữa vẫn còn chưa khô.
Giọt máu kia lượn lờ tiên khí, óng ánh mà xán lạn!
Khi mấy người Thạch Hạo thử đến gần thì toàn thân đau nhức, da thịt phun máu, xương cốt như muốn đứt rời, cả người sắp nổ tung rồi!
Đó là máu của Chân Tiên, đến nay vẫn còn có sức mạnh không có biến mất.
Còn cách rất xa, khi bọn họn thử tiến lên như vậy mà thân thể liền sắp nát tan, đó là một nguồn sức mạnh đáng sợ biết bao? Là Tiên huyết phát ra!
Bọn họ lảo đảo rút lui, khóe miệng chảy máu!
Đồng thời, một ít máu tươi còn sót lại này có một loại uy nghiêm lớn lao, càng muốn cho người phải quỳ bái, phải dập đầu xuống!
Điều này khiến người ta chấn động!
Cành cây Liễu Thần phát sáng, ngăn cản lại tất cả những thứ kia, bọn họ mới thở phào một hơi, vừa nãy đã quá khó chịu rồi, mi tâm đều sắp nứt ra, sắp nổ tung rồi.
Ba người không thể không nhanh chóng rút lui, mãi đến tận khi ánh sáng của cành cây thu lại.
"Thi thể kia đã khô héo, uy năng chỉ còn lại một phần ít trong vũng máu chảy ra kia, nếu không, thi thể mà cũng có tinh khí tiết ra ngoài thì hậu quả kia sẽ kinh khủng hơn, uy năng của phần Tiên huyết phân tán như thế sẽ nghiền nát tất cả!" Tam Tạng trầm giọng nói.
"Có tinh hài!" Thần Minh ra hiệu.
Ở phía bên kia bờ đê có một vài ngôi sao chết rơi xuống nơi đó, vô cùng khổng lồ, cực kỳ khủng bố.
Có điều, tuy chúng nó rất lớn nhưng trước đó lại dễ dàng khiến người ta bỏ qua, ánh mắt đều sẽ bị Tiên huyết hấp dẫn, giọt máu kia có ma lực kỳ dị.
"Khi sinh linh này chết, những ngôi sao vỡ ra và rơi xuống nơi này, để lại những tinh hài này ư?" Tam Tạng cực kỳ nghiêm túc.
Sau đó, bọn họ không tiến thêm mà là di chuyển sang ngang, cẩn thận quan sát.
"Thi hài của Bất hủ, đã chết từ vạn cổ, thân thể vẫn còn, mấy giọt máu kia là của Bất hủ!" Thân Mình cũng trở nên nghiêm túc.
Bởi vì, ở trên bờ đê cách đó không xa lại xuất hiện một bộ thi thể, đoán chừng cũng là từ bên kia bờ đê bò lên, đã chết từ vô tận năm tháng, nửa đoạn trên thi thể rủ xuống ở phía bờ đê bên này.
Điều này khiến người ta sởn cả tóc gáy, đây là nơi nào?
Liễu Thần đi tới phía bên kia bờ đê ư? Bây giờ thế nào rồi?
Trong lòng Thạch Hạo nổi sóng chập chùng, đây là một vùng đất cổ xưa thế nào, quá kinh người mà.
CHƯƠNG 1630: RANH GIỚI BỜ ĐÊ
Tiến tới dọc theo bờ đê sẽ có thể nhìn thấy được liên tiếp bốn bộ xác ướp cổ, tất cả đã chết đi không biết bao nhiêu năm, không biết là sinh linh của thời đại nào.
Bọn họ đều có một điểm tương đồng đó là đều mạnh mẽ khủng khiếp, hết sức đáng sợ, thi thể đã héo tàn rồi nhưng vẫn có những giọt máu còn sót lại, hơi hơi đến gần liền khiến thân thể người sắp sụp đổ.
"Thi thể thứ tư này là sinh linh gì, thuộc về bộ tộc nào mà chưa từng thấy bao giờ." Thạch Hạo ở phía xa nhìn tới.
Hắn chưa hề thấy ở trong cửu Thiên, đồng thời cũng không phát hiện ở dị vực.
Sinh linh kia, cho dù đã chết đi vạn cổ nhưng vẫn tài hoa xuất chúng, khi còn sống tuyệt đối là cường giả cái thế, dù cho thân thể đã khô quắt rồi nhưng vẫn sừng sững, vẫn còn có một luồng hơi thở kinh sợ thế gian tiết ra ngoài!
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là ít máu còn sót lại trên đất, uy năng ngập trời!
Xung quanh chỗ máu phát sáng ấy là hư không rạn nứt, không gian sụp đổ, như muốn phá hủy cả thế giới rộng lớn.
Có thể tưởng tượng, nếu như hắn còn sống thì sẽ khủng khiếp đến cỡ nào.
Hắn có một cái đầu người thế nhưng gương mặt rất bình thường, trên trán có ba con mắt nằm dọc mang theo ánh sáng màu vàng nhạt rực rỡ, thân thể khô quắt thế nhưng tràn ra khí thế khủng khiếp.
Thân thể hình người mang theo chi chít vảy bạc, sau lưng có một cái đuôi sư tử rủ xuống bên kia bờ đê.
"Chưa từng thấy, thế nhưng... có thể là Thần tộc ba mắt rất cổ xưa đã bị tuyệt chủng, bây giờ vẫn còn một ít hậu duệ, thế nhưng hình thể cùng năng lực kém xa đám tổ mạch này." Tam Tạng nói.
Theo như lời hắn thì bộ tộc này dám khai chiến với cả Chân Tiên, mạnh đến mức không lời gì để nói, khi ba mắt mở ra thì đất trời thất sắc, thế giới cổ xưa có thể phải vỡ nát.
Thế nhưng lại bị tuyệt chủng rồi. Bây giờ, loại sinh linh tổ mạch chân chính này không tồn tại từ lâu, chỉ có không ít hậu duệ thông hôn với những tộc khác, sinh ra một vài chủng tộc có hình thể thay đổi quá lớn.
Hiện nay, những chủng tộc mà mi tâm có mắt dọc, hết một nửa đều là do hậu duệ của tộc này sinh ra.
"Rất mạnh mẽ!"
Ba người bọn họ rút lui, không thể nào tiếp cận được sinh linh này, dù đã chết rồi nhưng máu còn sót lại vẫn có thể lay động ngân hà, có thể giết hết sinh linh các tộc đến gần.
"Bộ thứ năm!"
Thạch Hạo hít vào hơi lạnh, đi dọc theo bờ đê lại gặp được thi thể sinh linh thứ năm, là hình người, gần giống với Nhân tộc hiện nay, có điều da dẻ tựa như là kim loại, phát ra ánh sáng rực rỡ.
"Xương da màu vàng, Kim cương bất hoại thân cũng không đủ để hình dung về hắn, khi còn sống thì một cơn giận cũng khiến thế giới cổ phải tan vỡ, ngân hà rơi rụng, là một nhân vật cổ vô cùng đáng sợ!" Thần Minh nói.
Nàng đang lùi lại, chỉ vì bước tới hơn nửa bước liền bị sức mạnh tỏa ra từ máu của sinh linh phía trước áp chế, toàn thân đều xuất hiện vết máu, chút nữa thì chia năm xẻ bảy.
Mấy người Thạch Hạo phát hiện, chỉ cần cách bờ đê một khoảng thì sẽ không bị xung kích, phảng phất như có một vách tường vô hình có thể ngăn cách sóng pháp lực mà các loại sinh linh kia lưu lại.
Ròng rã phát hiện năm bộ thi thể, bất kỳ bộ nào cũng đáng sợ vô biên, chỉ cần nhìn bọn họ liền không nhịn được muốn quỳ bái, muốn thành kính dập đầu.
Mặc dù bọn họ đã chết đi rồi, hơn nữa còn ngã lên trên bờ đê thế nhưng khí tức vẫn còn nuốt cả hồng hoang, uy thế áp chế cả đại thế của rất nhiều thế giới, không gì sánh được.
Sinh linh mạnh mẽ cỡ này thì làm sao mà chết được đây?
Thạch Hạo chắc chắn, sinh vật chảy xuôi Tiên huyết đã được xem như là trường sinh rồi, thế nhưng làm sao còn có thể chết? Vì bị thương ở bên kia bờ đê gây nên sao?
Năm người có một chút tương đồng là thân thể khô héo, chỉ có một ít máu rơi trên mặt đất trước khi chết là còn duy trì một ít hoạt tính, đến nay vẫn đang tỏa ra thần uy.
Bản thân bọn họ đã mất đi, tinh khí đều đã tan hết thì tại sao những giọt máu này ngược lại vẫn còn tồn tại?
"Là vết thương gì đã dẫn đến như vậy, chỉ có những giọt máu rơi ra trước khi chết mới trường tồn?"
"Hoặc là nói tinh khí trong cơ thể bị thứ gì hoặc vật gì nuốt chửng rồi?"
Bọn họ đang suy đoán, thực sự không hiểu tại sao những nhân vật mạnh mẽ như thế lại chết ở đây.
Còn muốn tiến lên ư? Bọn họ đang do dự. Nên biết, năm sinh linh kia đều bò lên từ phía bên kia bờ đê, bị thương nặng mà về, sau đó chết đi.
Nếu ba người bọn họ qua đó thì khác nào đơn thuần là chịu chết sao?
Liễu Thần cứ qua như thế, không có nhắc nhở gì sao? Thạch Hạo suy nghĩ.
"Tìm một khu vực bờ đê không có thi thể, chúng ta đứng trên không xem qua một chút, nhìn xem bên kia đến cùng có cái gì!" Thần Minh nói.
Không liếc mắt nhìn thật sự là không cam lòng. Khiến sinh vật chảy xuôi Tiên huyết dọc theo con đường cổ tìm tới đây, tiến vào khu vực này, kết quả là trọng thương trở về rồi chết trên bờ đê, chuyện này quá thần bí rồi.
Cuối cùng bọn họ cũng tìm được một đoạn đê thích hợp, không có sinh linh, cũng không có vết máu. Đoạn đê này rất cũ kỹ, rất thê lương, nhiều nơi đã tàn tạ.
"Thật không biết tồn tại bao nhiêu năm tháng rồi!" Tam Tạng hoài nghi. Bờ đê này tồn tại trên thế gian cực kỳ cổ lão, trời mới biết là kết quả của thời đại nào.
Khiến cho một vị Táng sĩ hoàng kim than thở như thế cũng có thể thấy được sự cổ xưa của nó.
Táng sĩ, ngủ một giấc chính là thiên cổ!
Cuối cùng cũng leo lên bờ đê, nhìn thấy được cảnh tượng phía bên kia.
Rất sâu, rất đen, phía trước là vạn tầng sương mù, nhìn xuống dưới không biết có cái gì.
Phía trước thì lại rất tối tăm, có sương mù màu đen quanh quẩn, bốc hơi lên.
Nơi nào? Bọn họ vẫn không hiểu.
Khi vận dụng đại thần thông đến cực điểm, dùng hết khả năng đi cảm ứng thì có phát hiện!
Phảng phất có tiếng thủy triều chập chùng như có như không rất mơ hồ và cũng rất xa xăm truyền đến, lại giống như là cách cả thiên cổ, từ một thời đại khác truyền đến.
"Hình như là một vùng biển, cách nơi này rất xa, sóng biển đang vỗ bờ?" Thần Minh nói, cảm thấy rất hoang đường, đây chính là đại khủng bố phía bên kia bờ đê sao?!
Hẳn là không phải, chắc chắn là nguy cơ khác!
Chỉ là bọn họ không nhìn thấy.
Tam Tạng lấy ra một con hạc gỗ, to bằng ngón cái, rất nhỏ, rất hiền hòa, tựa như được khắc từ ngọc thạch. Đó là một pháp khí có thể ký gửi pháp lực, bùng nổ ra sức chiến đấu mạnh mẽ, trong thời gian ngắn có sức chiến đấu giống như Tam Tạng, là bí bảo hiếm thấy.
Thế nhưng, hạc gỗ giương cánh tiến vào trong bóng tối, bay tới phía trước của bờ đê bên kia thì lập tức tan nát, trong chớp mắt liền bị tiêu diệt.
Sắc mặt Tam Tạng đột nhiên biến đổi, một là đau lòng pháp khí kia, hai là chấn động, sau khi bí bảo kia được rót thần lực và không ít thần niệm vào thì không kém gì hắn, không ngờ lại vỡ nát nhanh như vậy.
"Điều này có nghĩa là, chỉ cần chúng ta qua đó thì trong tích tắc sẽ là chết!"
Bọn họ đành phải lùi về phía sau, bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Khu vực bờ đê bên này cũng rất bao la, dọc theo triền đê đi đến đủ xa thì bọn họ lại có phát hiện, nhìn thấy được một cái tế đàn.
Tế đàn này quá lớn, được xây từ những ngôi sao đã chết, cao vút vào trời xanh!
Tuy rằng xác ngôi sao đã bị tế luyện, không có to lớn như trước thế nhưng xây lên như thế cũng vẫn là lớn đến quá thể.
Đồng thời bên cạnh tế đàn, sát bên bờ đê còn có một tấm bia.
"Có chữ viết!" Thần Minh nói.
Chữ viết bên trên vẫn là Tiên văn cổ xưa nhất.
"Không phải cường giả cái thể, không thể thử nghiệm, chớ qua!" Tam Tạng đọc lên ý tứ đại khái.
Đây là cảnh cáo người đến sau, không nên thử nghiệm vượt qua bờ đề, không thể tùy tiện tiến tới.
Tin tức này vô cùng kinh người, cường giả cái thế muốn qua thì cũng chỉ xem như là một cuộc thử nghiệm? Đánh giá cấp độ cao thủ cũng quá kinh người, thật đáng sợ!
"Có dấu chân!"
Thàn Minh nói, ánh mắt nhạy bén.
Từ khi ra khỏi vùng đất cát kia thì dấu chân rất cạn lưu lại trên đó đã không còn thấy tăm hơi, không nghĩ tới lại thấy ở nơi này. Trên tế đàn có rất nhiều dấu chân.
Tế đàn này là do ai lưu lại?
"Tế đàn chưa từng được hoàn thành!" Tam Tạng nói.
Thật đáng tiếc, ai cũng có thể nhìn ra, tế đàn này chỉ mới xây dựng được một nửa, không biết vì sao lại không xây tiếp nữa.
Tế đàn hùng vĩ như vậy, muốn đi nơi nào đây?
Người đến sớm nhất kia lẻ loi thăm dò một mình, muốn tìm thứ gì, một lối thoát hay là một thứ gì khác?
Là muốn trực tiếp đến khu vực phía sau bờ đê ư?
Người đến sau, đều là đang đi theo dấu chân mờ nhạt kia mà thôi.
Đáng tiếc, tế đàn chưa hề hoàn thành.
"Bên này!"
Sau đó không lâu, Thạch Hạo lại phát hiện vết chân, rất cạn, nó bắt đầu cách bờ đê không xa rồi từ từ in hằn vượt qua, tiếp đó tiến vào khu vực mờ tối sương mù bao phủ kia.
Đến đây, dấu chân đã không còn, hoàn toàn mất dấu!
Từ cổ chí kim, nhiều cường giả đều đang đi theo dấu chân này ư?
Chỉ một sinh linh có thể lưu lại dấu chân!
"Liễu Thần, ngươi có chỉ dẫn gì không?" Thạch Hạo đã không còn cách nào bèn mở miệng nói với cành cây xanh mơn mởn kia, hỏi như vây.
Vốn hắn cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì, nhưng cành cây bỗng nhiên phát sáng và chỉ về một phương hướng.
"Ồ, đi!"
Sắc mặt ba người nghiêm túc, nhanh chóng bước đi.
Không xa lắm, chẳng qua chỉ hơn mấy trăm trượng, nơi này có hòn đá, còn có bùn đất.
Trên đất, có một bức vẽ đơn giản.
Không biết thời đại nào lưu lại, dường như những đường nét nguệch ngoạc vẽ lên trên mặt đất.
"Truyền tống trận?"
Bức tranh trong đất bùn tựa như là một truyền tống trận, có điều quá đơn giản mà thôi.
Nhìn dáng dấp và các loại đường nét thì thời gian miêu tả sẽ không quá ngắn, là vết tích được lưu lại từ trong năm tháng cổ đại.
Điều này khiến người ta tương đối không biết nói gì!
"Nơi này cũng có mấy cái dấu chân, hay là truyền tống trận cũng do người kia lưu lại!" Thần Minh nói.
Trên thực tế, nơi này rất kỳ dị và cũng rất đáng sợ, không người nào có thể lưu lại vết tích. Ngoại trừ người kia, hoàn toàn không có dấu chân.
Vù!
Đột nhiên, một mảnh lá xanh từ trong khe đá bay vút lên, phát ra ánh sáng.
"Không phải cường giả cái thế thì theo cổ trận quay lại, chớ tìm!" Phiến lá có một hàng chữ nhỏ như đang nhắc nhở.
Là chiếc lá của Liễu Thần, là nó lưu lại, cái này rõ ràng là dành cho Thạch Hạo, ở chỗ này cảnh báo hắn!
"Liễu Thần, ngươi đã khôi phục đạo hạnh, hoàn toàn nhớ lại quá khứ rồi sao?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Liễu Thần, đã từng hoàn toàn bị hủy diệt không chỉ một hai lần, sau nhiều lần trùng tu, niết bàn sống lại, bây giờ hoàn toàn khôi phục rồi sao?
"Oài!" Thần Minh thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn không biết phía sau bờ đề là cái gì, thông đến đâu, thật là đáng tiếc.
Nét vẽ nguệch ngoạc cổ xưa này, vẽ ra một cái đồ án đơn giản trên bùn đất, đó là truyền tống trận, có thể mang bọn họ trở lại ư?
"Để cho ta độ kiếp, bắt lấy một cái Lôi trì rồi hãy đi!" Thạch Hạo nói, muốn bắt Lôi trì.