Bên trong cái ngọc giản này còn có một cấm chế nữa, muốn đọc nội dung bên trong thì phải phá vỡ cấm chế này trước.
Dù sao thì Địch Cửu cũng là một trận pháp đại sư cấp năm, cho nên cấm chế cấp năm trên ngọc giản này cũng không làm cho hắn tốn bao nhiêu thời gian hết.
Tốn khoảng nửa ngày, Địch Cửu đã phá được cấm chế của nó, đọc được nội dụng ở bên trong rồi. Mà điều khiến Địch Cửu kinh hỉ chính là ngọc giản này cũng không có thiếu hụt bao nhiêu hết, ít nhất thì hắn học theo những gì ghi trên đây cũng có thể coi như học được một phép thần thông.
Lại tiếp nửa canh giờ nữa, Địch Cửu vô cùng bất đắc dĩ bỏ ngọc giản xuống. Hắn cũng chưa học được cái thần thông này, đơn giản là vì hắn cảm thấy cái thần thông này vô cùng vô dụng, căn bản là không có ích lợi gì cả. Hèn chi mà Thương Lâu Thích Gia lại chịu bán một cái ngọc giản chứa thần thông dễ dàng như vậy.
Sinh Cơ Liễm Tức, nếu như mà nó che dấu hơi thở cho chính bản thân mình thì cũng coi như có chút tác dụng, đằng này cái ngọc giản lại chỉ cách đi che dấu hơi thở sinh cơ cho sủng vật, Địch Cửu cũng chỉ có một mình Thụ Đệ mà thôi, nếu như hắn đã ngỏm rồi thì đi che dấu sinh cơ cho nhóc đó làm chi, có lợi ích gì chứ?
Bởi vì Thụ Đệ cũng sẽ ngủm theo hắn mà.
Ngay lúc Địch Cửu tính cất cái ngọc giản này đi thì hắn đột nhiên nhớ tới một việc. Lúc còn ở trên Tiên Nữ Tinh, hình như hắn có lấy được một cái pháp bảo bị hỏng.
Mà ở bên trong pháp bào đã hỏng kia hắn có cảm nhận được một chút sinh cơ dao động vô cùng nhỏ, nhưng tiếc là lúc đó hắn tìm cỡ nào cũng tìm không ra rốt cục là cái gì đã phát ra dao động đó. Sau đó khi hắn thành công Trúc Cơ và tiến bộ hơn về trận pháp cũng từng dùng thần thức thâm nhập vào bên trong, nhưng mà trừ việc cảm giác sinh cơ kia càng lúc càng yếu đi thì vẫn chưa tìm được nguyên nhân.
Hay là dao động sinh cơ mỏng manh trong pháp bảo đó đã bị thần thông giống như Sinh Cơ Liễm Tức che lấp? Bởi vì thời gian trôi qua đã lâu cho nên phép thần thông này xảy ra vấn đề gì đó, khiến cho hắn có thể cảm ứng được một chút.
Mới nghĩ đến chỗ này thì Địch Cửu vốn không có hứng thú gì lại bắt đầu thử học tập cái thần thông này.
Lỡ như thật sự bị hắn đoán trúng, vậy cái món đồ bị người khác dùng thần thông che dấu ở trong một pháp bảokia, nó phải lợi hại cỡ nào chứ?
Địch Cửu đã bắt đầu nghiêm túc học tập thì tiến độ không ai có thể đuổi kịp. Mấy ngày sau Địch Cửu đã bắt đầu nhập môn. Nửa tháng trôi qua, Địch Cửu đã có thể thực hiện cái thần thông này rồi, tuy rằng thủ đoạn còn hơi thô nhưng chỉ cần tích lũy một thời gian là sẽ hoàn thiện.
Cũng giống như hai quyền Núi Non Liên Miên và Cuồng Phong Bạo Nộ kia vậy, theo tu vi tiến bộ, mỗi lần hắn thi triển ra hai quyền này đều có được hiệu quả khác nhau rõ rệt.
Vốn Địch Cửu đi học cái thần thông này cũng chỉ vì muốn nghiên cứu thử dao động sinh cơ ở bên trong pháp bảo bị hư kia thôi, sau khi hắn nắm giữ được thần thông này rồi tự nhiên cũng sẽ không đi nghiên cứu sâu thêm nữa, ngược lại là lấy cái pháp bảo bị hư kia ra.
Có vài thứ, nếu như ngươi không hiểu thì sẽ cảm thấy nó như cách một ngọn núi lớn nhưng chỉ cần hiểu rõ ngươi sẽ cảm thấy nó cũng chỉ cách ngươi một tầng giấy mỏng mà thôi. Bây giờ Địch Cửu cũng đang có cảm giác như vậy, lúc trước mỗi lần Địch Cửu lấy cái pháp bảo bị hư này ra, trừ việc dùng thần niệm thâm nhập vào bên trong ra hắn hoàn toàn không nhìn ra được nó có cái gì khác lạ cả.
Nhưng mà lần này, sau khi hắn cầm cái pháp bảo này ra liền cảm giác được dấu vết của việc che dấu hơi thở sinh cơ. Cũng đúng như hắn suy đoán, bên trong thứ này hình như có che dấu một vật gì đó. Có lẽ là do thời gian trôi qua đã lâu, hoặc cũng có lẽ là do nguyên nhân nào khác, mà thủ đoạn thần thông này xuất hiện kẽ hở làm cho hơi thở sinh cơ bị tiết lộ ra bên ngoài, sau đó lại bị hắn phát hiện ra.
Địch Cửu bắt đầu tách khe hở của thần thông này, tu vi của hắn chỉ mới tới Trúc Cơ, hơn nửa thần thông loại này cũng chỉ mới vừa học được cho nên Địch Cửu tốn chừng ba ngày mới hoàn toàn tách được thần thông này ra
Theo đó là một cái cấm chế bị hư hại xuất hiện trước mặt Địch Cửu, nếu như cấm chế này mà còn nguyên vẹn thì cho dù bây giờ hắn có thể bố trí tới cấm chế cấp chín cũng chưa chắc phá được nó.
Nhưng may là cái cấm chế này đã bị hư hại rất lớn, Địch Cửu chỉ cần dùng nửa ngày đã có thể phá vỡ cấm chế này rồi, sau đó một con bọ màu đen to cỡ hạt đậu Hà Lan xuất hiện trước mắt Địch Cửu.
Lúc nhìn thấy con bọ này, Địch Cửu cảm thấy thất vọng vô cùng.
Hắn còn tưởng ai đó đã giấu cái gì lợi hại lắm vào trong đây chứ, ai ngờ chỉ là một con bọ hung mà thôi.
Địch Cửu chắc chắn mình không hề nhìn lầm, đây chính chính xác xác chỉ là một con bọ hung mà thôi. Sáu cái chân, đầu nhọn, còn có cả một cái sừng, cả người thì đen thui
Con này không phải bị hung thì là con gì nữa?
Hơi thở của bọ hung đã rất mỏng manh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngủm vậy. Địch Cửu cầm cái pháp bảo bị hỏng kia do dự một hồi, hắn vẫn chưa quyết định được mình có nên quăng cái con này đi không.
Theo lý thuyết thì nếu như có người cẩn thận che dấu con bọ hung này như vậy thì chắc chắn nó không phải là một con bọ hung bình thường mới đúng.
Nhưng mà Địch Cửu cũng biết thêm một chuyện nữa, chính là ở trong Tu Chân giới này có rất nhièu người ăn ở không không có chuyện gì làm lắm, rảnh hơi lụm một con bọ hung xong đem dấu nó đi, chuyện như vậy có khi cũng có người làm thiệt đó.
- Thụ Đệ, nhóc lại đây ngó một cái coi, con này là con bọ gì đây?
Tiểu thụ nhân nhìn chằm chằm con bọ hung này một hôi, Địch Cửu nhìn thấy biểu tình này của nhóc cũng biết nhóc không biết đây là loài gì rồi. Hắn đang tính kêu tiểu thụ nhân đi chỗ khác chơi, thì tiểu thụ nhân đã nịnh nọt nói:
- Đại ca, cũng chỉ là một giọt máu mà thôi, con này đang rất yếu, cho nó một giọt máu, nếu như nó hữu dụng thì giữ lại, không thì đem quăng đi cũng không muộn.
Trong mắt của Thụ Đệ thì chuyện này chả có gì to tát cả. Lúc lão đại đánh nhau với người khác rụng không biết bao nhiêu máu, bây giờ chỉ có một giọt máu mà thôi, tiếc khỉ gì chứ.
Địch Cửu cũng giật mình, đúng là nếu như chỉ cần một giọt máu thì chuyện này cũng rất dễ giải quyết nha. Nếu như con này thiệt chỉ là một con bọ hung thì chắc chắn nó không thể hấp thu được máu của hắn, mà cho dù có thể hấp thu thì nó cũng không thể phản hồi ý nghĩ của nó về cho hắn.
Không đúng! Con này chắc chắn không phải là một con bị hung bình thường được. Vòng đời của một con bọ hung dài bao lâu chứ? Con bọ này cũng không biết bị nhốt trong đó bao lâu rồi, tới bây giờ vẫn còn lại một chút sinh cơ dao động mỏng manh, sinh mệnh lực mạnh như vậy chắc chắn là mạnh hơn mấy con bọ hung kia vô số lần.
Địch Cửu trực tiếp nhỏ một giọt máu lên người con bọ hung này, chỉ trong tích tắc mà thôi, giọt máu kia của hắn đã bị hấp thu mất.
Khí tức của con bọ hung cũng mạnh hơn lúc nãy một chút, Địch Cửu cũng bắt được một luồng khát vọng từ trên người nó. Xem ra con bị hung này còn muốn uống máu nữa.
Trong lòng Địch Cửu cười lạnh, cho dù mày không phải là một con bọ hung tầm thường thì cũng đừng có mơ mà uống máu của hắn lần nữa.
Có lẽ là do con bọ chờ lâu mà vẫn chưa có được thứ mình muốn, trong thần niệm của Địch Cửu đột nhiên bắt được một tia khí tức vô cùng quen thuộc.
Muốn nhận hắn là chủ? Sở dĩ Địch Cửu quen thuộc với loại khí tức này là bởi vì hắn từng cảm giác được nó từ trên người của Thụ Đệ một lần rồi.
Nhưng mà, thu một con bọ làm sủng vật? Địch Cửu thiệt lòng là không muốn lắm, hơn nữa con bọ này còn giống con bọ hung như vậy nữa. Tương lai sau này không biết nó có giúp được gì không, nhưng mà trước mắt hắn không muốn mang tiếng thu một con bọ làm sủng vật chút nào cả.
Có lẽ là chờ mãi mà không thấy Địch Cửu muốn thu nó làm sủng vật, trên người con bọ hung lại có thêm loại cảm giác mất mác và đau lòng.
Địch Cửu cũng nhanh chóng cảm nhận được cảm giác mất mác này, năm đó lúc hắn kiểm tra ra không có võ căn hắn cũng từng mất mác như vậy, còn cả lúc hắn bị Chân Mạn từ chối hắn cũng từng đau lòng giống như vậy.
Thờ dài, Địch Cửu đánh ra một đạo thần niệm ấn ký, coi như là đông bệnh tương liên với nó đi.
Quả nhiên, sau khi cảm nhận được thần niệm ấn ký của Địch Cửu, con bọ hung kia liền vui vẻ lên. Địch Cửu lấy ra một ít sinh cơ màu xanh ra ném cho Thụ Đệ, dặn dò:
- Nhóc đem con bọ này vào trong dược viên đi, chúng ta sắp rời khỏi chỗ này rồi. Nhớ chăm sóc con bọ này cho cẩn thận vào, nó mà chết, ta tìm nhóc tính sổ đó.
- Đại ca yên tâm đi, đệ bảo đảm sẽ chăm sóc nó thiệt tốt.
Cho dù Thụ Đệ có thể chịu đựng cô đơn, bởi vì trước kia nó chỉ là một gốc cây, nhưng mà bây giờ nó đã hóa thành thụ linh rồi, cũng được đi theo Địch Cửu nhìn rất nhiều nơi phồn hoa náo nhiệt, cho nên nhiều lúc đứng một mình trong dược viên, trong lòng nhóc cũng rất hy vọng sẽ có một con chim nào đó bay tới đây.
Bây giờ cuối cùng cũng có thêm một con bọ rồi, ít ra cũng có được một đối tượng để nhóc lảm nhảm chung.
Vận khí của Địch Cửu hiển nhiên cũng không phải lúc nào cũng tốt, lần này trừ bỏ lấy được một cái thần thông Sinh Cơ Liễm Tức không dùng được kia ra cũng không thu hoạch thêm được thứ gì tốt khác.
Chuẩn bị đi đến Thiên Mạc, Địch Cửu dọn dẹp hết ngọc giản đi, dịch dung thành một đệ tử của một gia tộc tu chân bình thường.
Bí cảnh Thiên Mạc nằm ở đâu? Đi đường nào mới tới đó được? Mấy chuyện này Địch Cửu không biết gì hết.
Nhưng mà Địch Cửu cũng không lo lắng, bây giờ chỗ nào cũng có người bàn tán về Thiên Mạc, chỉ cần tùy tiện cũng có thể mua được ngọc giản giới thiệu vắn tắt về Thiên Mạc.
Phường thị Dung Biên tuy nhỏ nhưng vẫn có chỗ bán ngọc giản. Địch Cửu tùy tiện chọn mua mấy miếng ngọc giản nói về Thiên Mạc liền đi ra khỏi chỗ này.
Mà ngay cửa ra của phường thị, Địch Cửu nhìn thấy một tin tức tổ đội.
Hắn còn chưa kịp đọc kỹ tin tức này thì đã có một nam tu sĩ trẻ tuổi mặc áo bào trắng đi đến trước mặt hắn ôm quyền nói:
- Bằng hữu, ngươi cũng muốn đi Thiên Mạc đúng không?
- Đúng vậy, ta muốn đến bí cảnh Thiên Mạc.
Địch Cửu gật đầu, hắn đã nhìn ra, tên này chỉ mới là một Trúc Cơ tầng hai mà thôi.
Nam tu sĩ trẻ tuổi này lại nói:
- Bằng hữu cũng biết, vé tàu để đi đến bí cảnh Thiên Mạc rất đắt, phòng lớn thì một tu sĩ bình thường không thể nào thuê nổi, còn giường chung thì vừa không có sự riêng tư vừa không an toàn. Cho nên không bằng vị bằng hữu này tổ đội cùng chúng ta đi, chúng ta cùng nhau thuê chung một cái phòng lớn, chúng ta ở chung cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
- Còn có ai đi chung nữa sao?
Địch Cửu hỏi thêm.
Nam tử áo trắng chỉ một nam hai nữ đứng ở đằng xa kia
- Còn có Băng sư muội, Tề Thiển sư muội và Uông sư đệ nữa, tại hạ là Trịnh Phi Sinh.
Địch Cửu cảm giác vị Băng sư muội kia hơi quen, hình như hắn đã gặp qua ở chỗ nào rồi thì phải.
CẦU BẤM THÍCH MỖI CHƯƠNG TRUYỆN VÀ ĐẨY KIM PHIẾU LEO TOP THÁNH BẢNG CHO MỌI NGƯỜI THẤY VÀ CÙNG ĐỌC.
- Đa tạ đạo hữu LụcTầnDương đã donate cho truyện và xin lỗi vì đã viết tên sai...
Chương 125: Tổ đội
- Một người thì không thể đi tới Thiên Mạc được sao?
Địch Cửu chỉ mới mua ngọc giản xong, còn chưa kịp đọc nội dung trong đó.
Nghe được câu hỏi của Địch Cửu, Trịnh Phi Sinh há to miệng một lúc mới lên tiếng:
- Bằng hữu chắc là vẫn chưa biết nhiều về Thiên Mạc đúng không? Bí cảnh Thiên Mạc nằm ở chỗ sâu nhất của phía Tây Cực Dạ đại lục, cho dù là tu sĩ Kim Đan muốn một mình đi qua đó cũng là việc cửu tử nhất sinh đó. Hơn nữa, cho dù có đi qua được thì đi một mình cũng sẽ rất dễ lạc đường. Địa Sa thành mỗi tháng cũng chỉ có một con thuyền đi ngang qua mà thôi, cái này là bởi vì Thiên Mạc sắp mở ra, chứ nếu không có khi vài năm cũng không có được một con thuyền đi đến đó.
Thì ra là ở Địa Sa thành có thuyền chở đến Thiên Mạc, tin tức này rất có ích đối với Địch Cửu.
- Vậy muốn đi tới đó cần bao nhiêu linh thạch.
Địch Cửu đoán chắc sẽ không quá rẻ đâu, nếu như giá thấp thì mấy người kia đã không đi tìm người kết nhóm ở chung rồi..
Trịnh Phi Sinh thở dài nói:
- Nếu như ở giường chung thì cũng không quá mắc, chỉ cần một vạn linh thạch trung phẩm mà thôi.
- Mắc như vậy?
Địch Cửu kinh ngạc thốt lên.
Một vạn linh thạch trung phẩm đối với hắn mà nói chỉ là một số tiền nhỏ mà thôi, bởi vì hắn đã phát tài lớn trong mấy vụ Thương Lâu Thích Gia kia. Nhưng mà đối với mấy tu sĩ bình thường khác, cho dù không phải là tán tu đi nữa thì đây cũng là một số tiền không nhỏ chút nào.
Trịnh Phi Sinh cười hắc hắc:
- Cái này mà mắc gì chứ, giá này đã là giá thấp nhất rồi đó. Nếu như muốn một gian phòng ngăn nhỏ cần đến năm nghìn linh thạch thượng phẩm, nếu như muốn gian phòng tốt hơn chút nữa thì cần hai vạn linh thạch thượng phẩm. Còn mà muốn có một phòng lớn riêng kèm thêm một phòng tu luyện thì cần tới bốn van linh thạch thượng phẩm. Nếu như năm ngươi chúng ta cùng thuê chung một phòng lớn giống như vậy thì mỗi người chỉ cần bỏ ra tám ngàn tám trăm linh thạch thượng phẩm là được rồi.
Địch Cửu cũng không phải mấy tiểu bạch chuyện gì cũng không biết kia, phòng lớn riêng mà Trịnh Phi Sinh nói thật ra cũng chỉ là một cái phòng lớn bình thường thôi. Nhưng mà những phòng lớn đó là chuẩn bị cho những tu sĩ giàu có, bên trong có cả phòng cho sủng vật, phòng khách, phòng tu luyện và phòng luyện đan.
- Trịnh đạo hữu, ta nghe nói muốn đi vào trong bí cảnh Thiên Mạc cần phải có được danh ngạch, hơn nữa có rất nhiều tông môn đều đang cạnh tranh danh ngạch này. Ngươi chỉ là tu sĩ bình thường vậy tại sao lại phải tốn nhiều tiền đi đến Thiên Mạc làm chi?
Trịnh Phi Sinh lại kinh ngạc lần nữa:
- Chẳng lẽ huynh không phải tới đó vì vào Ngoại Mạc hả?
Địch Cửu biết mình lại hỏi ngu nữa rồi, hồi nãy hắn hỏi như vậy là vì mình đã có được ngọc bài đi vào Thiên Mạc rồi. Vì bù đắp lại cho lần nói hớ hồi nãy, Địch Cửu liền nói thêm:
- Tại vì ta nghe được lần trước khi Thiên Mạc mở ra có một ít tán tu cũng có thể đi vào được, cho nên ta mới đi đến chỗ đó thử vận may xem sao.
Mấy lời này toàn là Địch Cửu nói bậy bạ mà thôi, hắn căn bản là chưa nghe gì về Thiên Mạc hết.
- Ha ha, nếu như huynh ôm nghĩ như vậy chỉ sợ là phải thất vọng rồi. Thiên Mạc đúng là từng có tán tu đi vào, nhưng mà những danh ngạch dành cho tán tu đó cũng đã sớm được định ra rồi, đi chỗ kia thi đấu chẳng qua là lên cho có mà thôi. Nếu như huynh không biết cái gì hết mà cũng lên đó thi đấu, cho dù có đánh thắng thì cũng sẽ chết nhanh thôi.
Người lên tiếng lần này không phải là Trịnh Phi Sinh mà là tên Uông sư đệ kia.
Y là vì thấy Trịnh Phi Sinh nói chuyện với Địch Cửu quá lâu nên chạy tới xem sao. Mà hai người Băng sư muội và Tề Thiển cũng đi đến cùng.
Trịnh Phi Sinh cẩn thận nói:
- Uông sư đệ nói không sai, huynh đừng nghĩ tới mấy danh ngạch của tán tu kia nữa, thật ra trước khi Thiên Mạc mở ra còn có một ít hội đấu giá và hội trao đổi diễn ra, bên trong mấy hội này cũng có cơ hội để tìm kiếm được danh ngạch, nhưng mà ta đề nghị huynh vẫn đừng nghĩ tới mấy danh ngạch kia nữa. Cũng giống như việc chúng ta ngồi thuyền đến Thiên Mạc vậy, cho dù có đủ linh thạch cũng không được tùy tiện ở một mình một phòng. Loại hành động khoe giàu như vậy chỉ rước lấy tai họa mà thôi. Huống chi mấy thuyền đi Thiên Mạc như vậy căn bản không quản việc ngươi có đánh nhau hay không, nếu như bản thân có xảy ra chuyện gì cũng chỉ đành nhận coi như bản thân xui xẻo vậy. Ta thấy huynh giống như cũng xuất thân từ đại gia tộc, mấy đạo lí này chắc huynh cũng có thể hiểu được.
Địch Cửu cười ha ha
- Đúng vậy, Địch gia của ta tuy cũng không coi như là đại gia tộc tu chân gì nhưng mà mấy gia tộc cỏn con kia cũng không xứng đặt ngang tầm với ta.
- Còn chưa biết huynh xưng hô như thế nào?
Nghe được Địch Cửu nói bản thân đến từ gia tộc tu chân, Trịnh Phi Sinh nhân cơ hội hỏi thăm tên họ.
- Ta gọi là Địch Tử Mặc.
Thần niệm của Địch Cửu cũng đã đọc xong mấy cái ngọc giản kia, cuối cùng cũng hiểu ra cái gì là Ngoại Mạc rồi.
Sau khi bí cảnh Thiên Mạc mở ra, bên ngoài nó cũng sẽ xuất hiện một khu vực rất lớn, nơi này cũng có vô số linh thảo trân quý và khoáng thạch. Thậm chí còn có người gặp được không ít bảo vật còn quý hơn mấy thứ bên trong Thiên Mạc nữa.
- Uông sư đệ gọi là Uông Tranh, y và Cảnh Mạt Băng sư muội là người của Chân Ly Kiếm Tông. Còn ta và Tề Thiển sư muôi đến từ Nghê Côn Tông. Lẽ ra băng sư muội có thể đi phi thuyền của Chân Lỹ Kiếm Tông để đến Thiên Mạc, nhưng do muội ấy ra bên ngoài thử luyện cùng với chúng ta nên đã bị chậm trễ, cho nên bây giờ mới chuẩn bị ngồi thuyền của Địa Sa thành đi.
Nhìn thấy Địch Cửu có ý muốn tổ đội với bọn họ cho nên Trịnh Phi Sinh cẩn thận giới thiệu mọi người cho hắn làm quen.
Chân Ly Kiếm Tông và Nghê Côn Tông đều là hai tông môn nhất lưu. Lúc trước Địch Cửu cũng từng muốn xin vào hai chỗ này, chỉ tiếc là linh căn không đủ tư chất để vào mà thôi.
Nhưng mà Địch Cửu cũng nhớ tới Cảnh Mạt Băng này rồi, chắc cô cũng là người của Cảnh gia, có lẽ là tỷ tỷ hay muội muội gì đó của Cảnh Mạt Song.
Hắn cảm giác cô có chút quen là bởi vì lúc ở trong phòng của Cảnh Mạt Song hắn từng gặp một bóng người lướt ngang qua, chắc là Cảnh Mạt Băng rồi.
Địch Cửu khẳng định Cảnh Mạt Băng đã gia nhập Chân Ly Kiếm Tông từ rất sớm rồi, ít nhất là sớm hơn Cảnh Mạt Song. Nếu không thì trong vòng ba năm mà muốn Trúc Cơ thì đúng là hơi khó.
Địch Cửu có thể dùng hơn ba năm đã tiến vào Trúc Cơ tầng sáu là bởi vì có sự giúp đỡ của cục đá màu xám kia. Còn Cảnh kích, cậu chẳng những có được sự giúp đỡ của hắn mà linh căn của cậu cũng thuộc dạng tốt nhất nữa.
Có lẽ là cảm thấy được Địch Cửu tự đại và ngu dốt nên Cảnh Mạt Băng không để ý đến hắn lắm, ngay cả đầu cũng lười gật một cái để chào hỏi. Ngược lại Tề Thiển rất nhiệt tình gọi hắn một tiếng Tử Mặc sư huynh
Địch Cửu đóan chắc quan hệ của hai người Cảnh Mạt Băng và Cảnh Mạt Song không tốt lắm, chứ nếu như qua hệ tốt thì lần đó Cảnh Mạt Song cũng đã không cần cường điệu nhắc nhở hắn tên của nàng là Song mà không phải Sương rồi. Nếu như Cảnh Mạt Băng không chọc hắn, hắn cũng không rảnh hơi mà đi đ- ng chạm với cô làm gì.
- Tử mặc đạo hữu, không bằng chúng ta cùng kết nhóm đi chung được không?
Trịnh Phi Sinh lại hỏi thêm lần nữa, xưng hô cũng nhiệt tình hơn lần đầu nhiều.
- Được thôi, tuy rằng mắc hơn giường chung rất nhiều, nhưng ít ra còn có được một cái phòng riêng, giá cả ở chũng cũng có thể miễn cưỡng chịu nổi, vậy chúng ta đi chung với nhau đi.
Địch Cửu không chút do dự đồng ý lời mời của Trịnh Phi Sinh.
Ít nhất Địch Cửu cảm thấy có một câu Trịnh Phi Sinh nói rất đung, đó chính là nếu như hắn ở một mình một phòng, như vậy rất có thể sẽ bị người khác nhớ thương.
Nếu như là ở chỗ khác còn được chứ ở mấy chỗ không cấm đánh nhau như vậy hắn vẫn nên điệu thấp một chút mới tốt. Lỡ như mà bị người ta túm được điểm yếu gì đó, dẫn tới cường giả Nguyên Hồn của tlt vậy thì hắn tiêu tùng.
- Được, Tử Mặc đạo hữu đúng là sảng khoái.
Trịnh Phi Sinh vui mùng nói.
Ở phường thị xa xôi này tìm một Trúc Cơ sơ kỳ kết nhóm chung với bọn họ đúng là rất khó. Lúc đầu bọn họ còn tính nếu như không tìm được người thì đành bốn người thuê phòng chung thôi. Nhưng mà nếu như vậy thì mỗi người lại phải bỏ ra thêm hai ngàn linh thạch thượng phẩm nữa mới được. Đối với bọn họ mà nói thì đây cũng là một số tiền không nhỏ.
Nhưng mà Trịnh Phi Sinh cũng không biết, thật ra Địch Cửu chỉ còn thiếu chút nữa là bước vào Trúc Cơ hậu kỳ rồi, nêu như y mà biết nhất định sẽ không dám chạy tới tổ đội với Địch Cửu đâu.
...........
Địa Sa Thành cũng không xa Phường thị Dung Biên lắm, ngồi phi thuyền pháp khí thượng phẩm của Trịnh Phi Sinh khoảng nửa ngày liền tới nơi.
Ở bên ngoài Địa Sa Thành đang đậu một con thuyền lớn. Bát kỳ ai vừa mới đặt chân đến nơi này, thì đập vào mắt họ chính là con thuyền này.
- Đây là thuyền đi đến bí cảnh Thiên Mạc đó, còn vài ngày nữa mới đến ngày khởi hành, chúng ta đi mua vé tàu trước sau đó lại đi mua thêm một chút đồ dùng cần thiết khác nữa, nếu không một khi lên thuyền rồi, thì mấy món đồ kia có khi sẽ mắc gấp năm đến mười lần đó.
Trong nhóm người này thì Trịnh Phi Sinh có tu vi cao nhất, cũng chính là Trúc Cơ tầng hai, cho nên mọi chuyện đều là do làm chủ.
- Ta đi mua vé thuyền cho, mọi người đưa linh thạch cho ta đi, mỗi người tám ngàn tám trăm linh thạch thượng phẩm.
Trịnh Phi Sinh nói xong lại nhìn qua Địch Cửu giải thích:
- Mỗi người phải bỏ thêm tám trăm linh thạch thượng phẩm nữa là để mua một vé giường chung, nếu không có vé thì không thể lên thuyền.
Địch Cửu nghĩ chắc là cậu lo hắn không chịu đưa thêm phần linh thạch thêm kia nên mới giải thích thêm một câu như vậy. Thực ra thì số tiền đó đối với Địch Cửu bây giờ cũng không phải là số tiền to lớn gì lắm. Hắn cũng không nói nhiều, trực tiếp lấy ra một túi trữ vật giao cho Trịnh Phi Sinh, trong túi là tám ngàn tám trăm linh thạch thượng phẩm.
- Tử Mặc đạo hữu đúng là hào sảng a.
Trịnh Phi Sinh giơ ngón tay cái lên, sau khi thu hết linh thạch của mấy người còn lại liền đi tới chỗ bán vé.
Địch Cửu nhìn bảng giá dán bên ngoài cửa hàng bán vé, đúng là gian phòng đều là giá từ bốn vạn linh thạch thượng phẩm trở lên, hơn nữa giá bốn vạn kia đã là rẻ nhất rồi.
Đồng thời hắn cũng hiểu ra vì sao mấy người Trịnh Phi Sinh không tìm người tổ đội chung ở chỗ này mà lại chạy tới bên kia để tìm rồi. Bởi vì quanh đây chỗ nào cũng nhìn thấy loại tin tức tìm người tổ đội này hết. Xem ra để tìm được một người tổ đội chung cũng không dễ dàng chút nào hết.
Trịnh Phi Sinh làm việc rất nhanh gọn, không lâu sau đã cầm vé thuyền về rồi. Tuy rằng bây giừo có rất nhiều người muốn đi tới Thiên Mạc, nhưng mà bởi vì Đại Sa Thành tháng nào cũng có thuyền đi đến đó cho nên vé thuyền cũng không quá cháy hàng
Cậu đưa một vé tàu giường chung cho Địch Cửu, sau đó dặn dò:
- Tử Mặc đạo hữu, vé của phong chung ta đang giữ, là phòng số 31 ở tầng hai. Bây giờ chũng ta tách ra mua sắm vật dụng cần thiết, dau đó sẽ tập hợp lại ở phòng đó.
CẦU BẤM THÍCH MỖI CHƯƠNG TRUYỆN VÀ ĐẨY KIM PHIẾU LEO TOP THÁNH BẢNG CHO MỌI NGƯỜI THẤY VÀ CÙNG ĐỌC.
Chương 126: Gặp chuyện không may
- Ta không muốn dạo Địa Sa Thành, ta lên thuyền trước vậy.
Địch Cửu cũng không có hứng thú dạo Địa Sa Thành, trên người hắn có cái gì cần mua thêm gì nữa chứ? Đồ của Thương Lâu Thích Gia cũng đủ để hắn ăn cả đời rồi, trên người hắn bây giờ muốn cái gì là có cái đó, đi dạo thành làm chi cho mệt nữa.
Sau khi Địch Cửu nói xong lại nhìn thấy sắc mặt của Cảnh Mạt Băng và Uông Tranh không tốt lắm. Hắn hơi khó hiểu, mình không đi dạo thì mắc mớ gì tới bọn họ chứ, bọn họ khó chịu làm chi?
Trịnh Phi Sinh cũng hơi sửng sốt một chút, lập tức nói:
- Nếu vậy thì mọi người đi lên đó nghỉ ngơi một lát rồi lại hành động sau cũng được.
Nghe Trịnh Phi Sinh nói vậy Địch Cửu mới giật mình hiểu ra. Hai người Uông Tranh và Cảnh Mạt Băng kia là lòng dạ tiểu nhân, cho là hắn muốn lên đó trước để giành phòng thoải mái hơn.
Địch Cửu cũng lười để ý hai kẻ này, hắn vốn là tính đi giường chung nhìn thử xem, nếu như chỗ đó không đến nổi nào thì hắn ở giường chung cũng được.
Năm người sau khi kiểm tra vé xong liền đi vào thuyền lớn kia, Địch Cửu vừa vào tới nơi liền dùng thần niệm lướt qua một vòng xung quanh.
Thấy rõ tình huống của giường chung, cuối cùng Địch Cửu cũng hiểu ra vì sao bọn họ lại chịu chi nhiều tiền để vào ở phòng lớn.
Lầu một khu giường chung toàn là tiếng người ồn ào, đây còn là vài ngày trước khi thuyền xuất phát đó. Không chỉ như vậy, hắn rõ ràng còn thấy được ở lối vào còn có một vài vết máu chưa khô nữa, cái này là do có người đánh nhau tạo thành.
Cái giường chung có giá một vạn linh thạch trung phẩm này đúng là không an toàn lắm a.
Gian phòng số 31 ở tầng hai kia so với mấy phòng lớn khác thì có chút kém, nhưng mà nếu như so sánh với đống giường chung ở dưới kia thì nơi đây đã tốt hơn gấp chục lần rồi.
Địch Cửu thật muốn bỏ ra một đống linh thạch thuên một phòng riêng ở một mình, nhưng mà nghĩ lại vẫn là thôi đi. Hắn bây giờ chỉ là một thiếu gia của một gia tộc tu chân mà thôi, lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy chứ. Nếu như hắn làm lố quá sẽ bị người nghi ngờ mất.
- Phòng này cũng không tồi a.
Mấy người vừa bước vào phòng thì Tề Thiển đã vui vẻ reo lên. Cho dù Địch Cửu mới ở cùng nàng một thời gian ngắn mà thôi, nhưng hắn cũng biết được nàng là một nữ tu rất dễ thỏa mãn.
Nói phòng này không tồi là bởi vì nó đủ lớn, phòng khách và phòng tu luyện cũng đều rộng rãi, đây cũng là hai chỗ quan trọng nhất đối với bọn họ.
Ánh mắt mọi người đều đạt lên người Trịnh Phi Sinh, ở đây đương nhiên ai cũng muốn ở trong phòng tu luyện chính, nhưng tiếc là phòng đó chỉ chứa được một người mà thôi. Cho nên vấn đề hiện tại là, ai sẽ là người ở trong phòng tu luyện chính kia đây?
Trịnh Phi Sinh ho khan nói:
- Sau khi chúng ta đã tổ đội thì cũng coi như là sư huynh muội, bằng hữu với nhau cả rồi. Băng sư muội thân là đệ tử hạch tâm của Chân Ly Kiếm Tông, lần này cũng là tại vì đi theo chúng ta mới bị chậm trễ thời gian, theo ý ta, chúng ta nhường lại phòng tu luyện chính này cho Băng su muội ở. Không biết ý của mọi người như thế nào?
Cả Uông Tranh và Tề Thiển đều không chủ động phản đối, Địch Cửu cũng không muốn làm chim đầu đàn, cho nên không đồng ý cũng không phản đối.
Vốn Địch Cửu còn tưởng Cảnh Mạt Băng sẽ đứng ra từ chối một chút, nhưng mà ai ngờ Cảnh Mạt Băng giống như là cảm thấy đây là chuyện đương nhiên vậy, chỉ ôm quyền cảm ơn mọi người sau đó đi vào bên trong phòng tu luyện.
Rốt cục nữ nhân này là da mặt quá dày hay là nàng ta luôn cảm thấy mình xứng đáng được ở trong phòng tu luyện chính kia vậy? Mặc kệ như thế nào thì Địch Cửu cũng phải khẳng định, nữ nhân này rất thích hợp với giới Tu Chân. Da mặt còn dày hơn cả hắn lúc hỗn ở đầu đường nữa.
- Vậy còn Tử Mặc đạo hữu, huynh.....
Thấy Địch Cửu còn chưa nói gì, Trịnh Phi Sinh chủ động hỏi hắn. Lúc nãy Địch Cửu không nói tiếng nào, ý chính là không đồng ý cho Cảnh Mạt Băng vào ở trong phòng tu luyện kia rồi.
Nghe Trịnh Phi Sinh hỏi, Địch Cửu ôm quyền nói:
- Vậy thì ta đi phòng tu luyện phụ vậy. Mấy hôm nay ta luôn cảm giác mình sắp đột phá rồi cho nên cần phải bế quan một chút, có được không?
Phòng tu luyện phụ cũng không tốt hơn phòng khách bao nhiêu, nhưng mà Địch Cửu lại không muốn ở trong phòng tu luyện của sủng vật, cũng không muốn ở chung phòng khách với người khác.
- Được, vậy Tử Mạc đạo hữu ở trong phòng tu luyện phụ. Uông sư đệ, còn ngươi thì sao?
Trịnh Phi Sinh lại hỏi tiếp Uông Tranh.
Chuyện này khiến cho Địch Cửu có thêm hảo cảm với Trịnh Phi Sinh một chút, nếu như so sánh với Cảnh Mạt Băng ích kỷ thì Trịnh Phi Sinh luôn nghĩ tới mọi người đúng là vô cùng tốt.
Uông Tranh chỉ cái phòng tu luyện thứ ba kia:
- Vậy đệ ở trong cái phòng tu luyện phụ này đi.
Cái đó là phòng tu luyện dành cho sủng vật, thật ra nó cũng cùng một cỡ với phòng tu luyện phụ của Địch Cửu.
- Được, nếu vậy, ta cùng với Tề Thiển sư muội chia đôi phòng khách này ra ở chung vậy.
Trịnh Phi Sinh nhanh gọn lẹ phân xong phòng ở.
Tề Thiển vẫn rất dễ nói chuyện, nàng vô cùng vui vẻ nói:
- Linh khí trên thuyền này thật phong phú, sau khi đến Thiên Mạc, muội nhất định sẽ bước vào Trúc Cơ tầng hai.
..............
Địch Cửu vừa bước vào phòng tu luyện phụ kia liền bắt đầu lập cấm chế xung quanh, sau đó lại bố trí thêm một cái ẩn linh trận và một cái phòng ngự trận nữa,
Theo như hắn được biết thì từ Địa Sa Thành đến Thiên Mạc cần khoảng sáu tháng.hắn muốn trong vòng sáu tháng này đột phá vào Trúc Cơ tầng bảy.
Địch Cửu ném ra một đống linh thạch, bắt đầu tu luyện điên cuồng. Lấy trình độ trận pháp hiên giờ của hắn, cho dù động tĩnh tu luyện của hắn có lớn cỡ nào thì có một cái ẩn linh trận cấp năm kia ở, hắn cũng không cần lo sẽ có người phát hiện ra được.
Mấy ngày cứ như vậy mà trôi qua nhanh như chớp, Địch Cửu không đi ra ngoài nhưng vẫn cảm nhận được thuyền đang muốn khởi động xuất phát.
Trước khi đi vào phòng tu luyện thì Địch Cửu đã nói là hắn muốn bế quan, cho nên mấy người Trịnh Phi Sinh cũng biết điều mà không quấy rầy hắn tu luyện.
Đống linh thạch kia sau khi Địch Cửu vận chuyển vài chu thiên đã bị tinh không trong cơ thể hóa thành linh khí tiến vào trong kinh mạch, linh khí kia không ngừng bổ sung tăng cường chân nguyên của hắn. Cứ mỗi ngày trôi qua thì tinh không trong cơ thể của hắn sẽ càng thêm rõ ràng một chút, tu vi của hắn cũng càng ngày càng mạnh hơn.
Gần hai tháng trôi qua, một đạo nguyên khí mạnh mẽ phá tan gông cùm xiềng xích của Trúc Cơ tầng sáu, sau đó Địch Cửu tiến vào Trúc Cơ tầng bảy.
Bởi vì đã có sẵn cơ sở khá vững chắc, nên sau khi vào tầng bảy Địch Cửu cũng không tốn quá nhiều thời gian để củng cố tu vi.
Địch Cửu lại ném thêm một đống linh thạch nữa ra, bây giờ hắn chỉ có thể sử dụng chân hỏa Trúc Cơ mà thôi, học luyện khí cũng không có hiệu quả tốt, còn không bằng tu luyện tiếp còn hơn.
Lúc lấy ra đủ linh thạch rồi, Địch Cửu còn chưa kịp tu luyện tiếp, liền cảm thấy cấm chế của mình bị người khác chạm vào.
Địch Cửu nhíu mày, lúc trước khi hắn đi vào đã nói là hắn muốn bế quan, đừng quấy rầy hắn tu luyện rồi mà, bây giờ lại là ai đi đ- ng vào cấm chế của hắn nữa đây? Địch Cửu tản thần niệm của mình ra bên ngoài, không ngờ lại thấy được ba người Tề Thiển, Cảnh Mạt Băng và Uông Tranh. Người chạm vào cấm chế của hắn là Tề Thiển.
Nếu như là hai người kia dám đ- ng vào cấm chế của hắn, hắn tuyệt đối sẽ mượn cớ lấy thân phận thiếu gia của một gia tộc tu chân ra mà nổi bão một chút, nhưng mà nếu như là Tề Thiển thì hắn lại không tức giận lắm.
Cất linh thạch lại, lại thêm một bí quyết tẩy sạch cơ thể, sau đó Địch Cửu liền mở cấm chế đi ra ngoài.
- Tề Thiển sư muội, ta đang bế quan, muội tìm ta có chuyện gì không?
Địch Cửu tuy rằng sẽ không tức giận với Tề Thiển, nhưng mà đang tu luyện lại bị người kêu tỉnh thì hắn cũng phải hỏi lí do cho đàng hoàng.
Tề Thiển có chút sợ hãi nói:
- Xin lỗi, Tử Mặc sư huynh, muội thật sự không biết làm sao cho nên mới quấy rầy huynh tu luyện......
Thấy bộ dạng hoảng sợ của nàng, Địch Cửu khoát tay cắt đứt lời đang nói:
- Mọi người đều là cùng một nhóm đi đến Thiên Mạc, nếu như có việc gì cần hỗ trợ mà ta có thể giúp được thì cứ việc nói ra. Đúng rồi, sao lại không thấy Trinh đạo hữu ở đây?
Tề Thiển khẽ lau trán nói:
- Sinh sư huynh xảy ra chuyện, muội lại không tìm được người giúp đỡ....
- Chuyện cụ thể là như thế nào?
Địch Cửu hơi nghi hoặc, lúc lên thuyền thì Trịnh Phi Sinh đã nhắc nhở mọi người nên hạn chế việc đi lại trên thuyền, bởi vì trên thuyền này không cấm việc đánh nhau. Nhưng nếu như Trịnh Phi Sinh đã nhắc nhở mọi người thì tại sao hắn lại xảy ra chuyện được chứ? Địch Cửu không tin Trịnh Phi Sinh ngồi yên một chỗ bế quan lại gặp chuyện rắc rối đâu.
- Lúc sáng Sinh sư huynh nói với muội là huynh ấy nghe được tin tức ở trên thuyền này có Trúc Chân đan. Huynh ấy sắp sửa đột phá vào Trúc Cơ tầng ba rồi, nếu như có được Trúc Chân đan thì sẽ dễ dàng đột phá trong một lần ngay, cho nên huynh ấy đi tìm cách mua viên đan dược đó. Nhưng mà chờ tới chiều vẫn không chờ được tin tức của huynh ấy, cho nên muội mới chạy ra khu buôn bán của thuyền nhìn xem một chút, tới lúc đó mới biết Sinh sư huynh đã xảy ra chuyện rồi.....
Trong giọng nói của Tề Thiển đầy vẻ sợ hãi.
- Vậy đã xảy ra chuyện gì?
Địch Cửu gần như đã hiểu được mọi chuyện.
Trúc Chân đan đúng là đan dược mà Trịnh Phi Sinh cần nhất hiện tại, cậu ta đi cầu một viên đó cũng không có gì lạ. Nhưng lạ ở chỗ rốt cục là người nào nói tin tức này cho Trịnh Phi Sinh, làm sao người đó biết hiện tại cậu đang cần loại đan dược này chứ.
- Muội đi hỏi thăm thì mới biết được su huynh không đi mua Trúc Chân đan mà lại đi mua Chân Tinh thảo, rồi lại không biết vì sao lại đi đánh nhau với người ta rồi bị bắt lại, người nọ còn nói phải đưa mười vạn linh thạch thượng phẩm để chuộc người nữa....
Tề Thiển nói tới chỗ này rồi cũng không biết nên nói tiếp như thế nào nữa.
Đừng thấy bọn họ ở trong phòng thuê giá bốn vạn linh thạch thượng phẩm mà lầm, số tiền này là tài sản để dành lâu nay của bọn họ đó. Bây giờ đùng một cái đòi lấy ra mười vạn linh thạch, đừng nói bọn họ bây giờ không có để đưa, cho dù có đi nữa thì ai mà chịu đưa ra số tiền lớn như vậy chứ.
Vừa rồi nàng cũng đã hỏi mượn Cảnh Mạt Băng sư tỷ và Uông Tranh sư huynh, hai người bọn họ đều là ngập ngừng lảng tránh, nói bóng nói gió một hồi, chỉ là ý của bọn họ chính là không có nhiều linh thạch như vậy.
Bây giờ nàng cũng đã rơi vào đường cùng cho nên mới phải đi năn nỉ sự giúp đỡ của một người mới gia nhập nhóm như Địch Cửu. Người quen còn không chịu lấy ra linh thạch nữa là Địch Cửu, hắn cũng chỉ là một người mới vừa gia nhập nhóm để thuê chung một cái phòng ở với bọn họ mà thôi, người ta mắc mớ gì phải lấy ra linh thạch chứ?
Ánh mắt của Địch Cửu dừng lại trên người của Cảnh Mạt Băng và Uông Tranh, hai người họ đều là đệ tử cao tầng của Chân Ly Kiếm Tông, lại nhìn pháp bảo mà bọn họ ngẫu nhiên lấy ra sử dụng, Địch Cửu đoán chắc bọn họ cũng có thể lấy ra được một phần của số tiền này.
- Nếu người đó muốn mười vạn linh thạch thượng phẩm, vậy giờ trước tiên mỗi người chúng ta chia ra góp cho đủ đi, các ngươi có thể lấy ra bao nhiêu tiền? Theo ý của ta, chúng ta cứ chuẩn bị đủ linh thạch rồi đi qua đó xem, hỏi lí do rõ ràng rồi tính tiếp, có khi không cần phải sử dụng đến số linh thạch này đâu.
Ấn tượng của Địch Cửu đối với Trịnh Phi Sinh cũng không tệ lắm, Trịnh Phi Sinh có chút thích thể hiện, lại còn mê đồ trắng, chuyện gì cũng muốn đứng ra giải quyết, có khi vì muốn vừa ý mọi người trong nhóm, hắn còn đồng ý chịu thiệt một chút nữa.
Nói một câu thông tục dễ hiểu chính là, Trịnh Phi Sinh cậu thích làm lãnh đạo.
CẦU BẤM THÍCH MỖI CHƯƠNG TRUYỆN VÀ ĐẨY KIM PHIẾU LEO TOP THÁNH BẢNG CHO MỌI NGƯỜI THẤY VÀ CÙNG ĐỌC.
Chương 127: Tiên Nhân Khiêu Và Thiên Đao Tinh Kim
Vẻ mặt Uông Tranh có chút hổ thẹn:
- Trên người ta bây giờ chỉ còn lại mấy ngàn linh thạch trung phẩm mà thôi, chút linh thạch này nếu như muốn giúp Trịnh sư huynh thì cũng chỉ là muối bỏ biển mà thôi.
- Ta không có linh thạch.
So với Uông Tranh thì Cảnh Mạt Băng càng trực tiếp hơn nhiều, ngay cả một câu nói khéo cũng không có.
Tề Thiển cúi đầu, lúc trước nàng đã xin sự giúp đỡ của hai người một lần rồi.
- Vậy trước cứ đi xem thử đi.
Trong lòng Địch Cửu cười lạnh.
Địch Cửu cũng đoán được khả năng moi được linh thạch từ hai người này rất nhỏ mà. Nhưng mà hắn vốn là tổ đội chung với Trịnh Phi Sinh, bây giờ cậu ta lại xảy ra chuyện, hắn không cách nào lạnh lùng không quan tâm như hai người Uông Tranh và Cảnh Mạt Băng được.
- Được, muội dẫn đường cho.
Tề Thiển đáp một tiếng, xoay người nhanh chóng dẫn đường.
Có lẽ là vì mọi người đều cùng chung một nhóm cho nên Uông Tranh và Cảnh Mạt Băng cũng không tiện đứng yên không làm gì, họ thấy Địch Cửu và Tề Thiển đã đi khỏi rồi thì cũng cất bước theo phía sau.
Chiếc thuyền này có tổng cộng ba tầng, tầng dưới cùng thì không có khu buôn bán gì nhưng ở tầng hai và boong tàu tầng ba đều có một khu buôn bán. Tầng ba là chỗ ở của mấy tu sĩ Kim Đan, đồ vật được bán trong khu buôn bán trên đó cũng tốt hơn đồ ở khu dưới lầu hai này.
Chỗ Trịnh Phi Sinh bị bắt là một cửa hàng buôn bán linh thảo của khu buôn bán tầng hai, từ xa thì Địch Cửu đã nhìn thấy tên chủ tiệm rồi, gã nặng chắc cỡ hơn nửa tấn, tu vi khoảng Trúc Cơ tầng ba, có lẽ là do gã tu luyện một công pháp đặc biệt nào đó.
- Sao đây, dẫn thêm người tới, còn linh thạch thì sao?
Thấy Tề Thiển tới, tên chủ tiệm mập kia cười hắc hắc làm mỡ của gã cũng run run lên theo.
Địch Cửu vừa nhìn thấy tình huống như vậy liền biết chuyện hôm nay không thể cho qua dễ dàng được rồi.
Không nói tới việc bọn họ sẽ không đưa mười vạn linh thạch thượng phẩm ra, cho dù bây giờ bọn họ có đưa ra đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ lại xảy ra chuyện cho xem.
- Tử Mặc sư huynh...
Tề Thiển nhìn về phía Địch Cửu, nàng bây giờ cũng đã hiểu rõ rồi, Cảnh Mạt Băng và Uông Tranh có thể làm bằng hữu vào những lúc bình thường, chứ nếu gặp phải hoạn nạn thì bọn họ sẽ không còn là bạn bè gì nữa, bây giờ người có thể giúp được nàng cũng chỉ có mỗi Địch Cửu mà thôi.
- Bằng hữu của ta bây giờ đang ở đâu?
Địch Cửu cũng không hỏi xem chuyện gì đã xảy ra mà lại đi hỏi tung tích của Trịnh Phi Sinh.
- Ngươi đem linh thạch bồi thường lại đây thì tự nhiên sẽ thấy được bằng hữu của mình thôi.
Thịt mỡ trên mặt tên chủ quán mập kia vẫn cứ run run lên theo từng lời gã nói.
Địch Cửu nâng tay lên, lấy ra một cái chùy bát giác thật lớn đeo lên lưng.
Thất động tác của Địch Cửu, gã chủ tiệm cười lạnh:
- Sao hả? Chuẩn bị đánh nhau trong này?
Địch Cửu thản nhiên nói:
- Con mắt nào của ngươi thấy ta đánh nhau? Ta chỉ là nhàm chán muốn lấy pháp bảo của mình ra đeo lên lưng chơi cho vui không được hả? Không lẽ chuyện này còn phải hỏi ý kiến của ngươi mới được sao? Còn về linh thạch thì ta có rất nhiều. Nhưng mà trước khi nhìn thấy bằng hữu của ta, ta sẽ không lấy ra một góc linh thạch nào hết.
- Đem người lại đây cho ta.
Gã cười lạnh, giơ tay ra hiệu
Một tiểu nhị chỉ mới Luyện Khí trung kỳ vác Trịnh Phi Sinh ra, tiện tay quăng cậu ra đất.
Đầu Trịnh Phi Sinh gục xuống giống như vẫn còn đang hôn mê. Địch Cửu dùng thần niệm quét qua cậu một chút, thấy cậu chỉ bị đánh gãy hai chân mà thôi, kinh mạch và tu vi cũng không có vấn đề gì. Đối với một Trúc Cơ tầng hai thì vết thương này cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Mà cái này cũng làm Địch Cửu hiểu rõ, tên mập kia làm vậy chỉ vì muốn tiền mà thôi.
- Tề Thiển, muội mau đưa Trịnh huynh sang một bên đi.
Địch Cửu nói xong câu đó làm như vô tình mà thực ra là cố ý ngăn lại gã mập kia.
- Sao đây? Bọn ngươi muốn dẫn người đi mà không bồi thường hả?
Gã mập này vừa nói xong liền cảm giác được khí thế áp chế.
Địch Cửu giống như đã đứng ở trước mặt hắn nãy giờ vậy, cản lại không cho gã làm gì hết.
Cảm giác được Địch Cửu không phải người đơn giản, tên chủ tiệm này lùi lại một bước, lạnh lùng nhìn hắn. Vẻ mặt của gã giống như là đang dám chắc Địch Cửu sẽ không dám đem người ra khỏi chỗ này vậy.
- Tề Thiển sư muội.
Địch Cửu kêu nàng.
Tề Thiển đã kéo Trịnh Phi Sinh qua một bên, lại đút cho cậu thêm một viên đan dược chữa thương. Bây giờ nghe Địch Cửu kêu nàng nhanh chóng khom người thi lễ.
- Tử Mặc su huynh, muội đây.
- Muội lấy bản quy tắc trên phi thuyền này cho ta xem một chút.
Địch Cửu vừa nói dứt câu thì thân niệm lại bắt được một tên Trúc Cơ tầng chín đang tới gần.
Tề Thiển nhanh chóng lấy ra một cái ngọc giản giao cho Địch Cửu, thần niệm của hắn lướt qua ngọc giản, chỉ tích tắc sau hắn liền bỏ ngọc giản xuống nói:
- Chủ tiệm, chúng ta đến sau cho nên không biết được Trịnh huynh đã làm chuyện gì đắc tội với quý tiệm. Nếu như mọi chuyện đúng với quy tắc trên phi thuyền này thì chúng ta sẽ đồng ý bồi thường linh thạch, cho dù chúng ta không đủ linh thạch cũng sẽ bán hết pháp bảo để đủ tiền bồi thường cho ngươi.
Lúc Địch Cửu đang nói chuyện đã phát hiện tên Trúc Cơ tầng chín kia đang đứng cách chỗ này không xa nhưng người đó cũng không có ý định lại gần chỗ này. Xem ra ý nghĩ của y cũng giống với tên mập này, hoàn toàn không sợ hắn sẽ ra tay đánh nhau.
Thật ra thì tên mập cũng hơi sợ Địch Cửu sẽ nổi điên mà ra tay đánh nhau trong tiệm của gã. Tuy rằng cuối cùng thì vẫn chỉ là Địch Cửu đi tìm đường chết mà thôi, nhưng mà nếu như đánh nhau thật thì cũng không có ích lợi gì với gã hết. Gã chỉ vào Trịnh Phi Sinh nói:
- Người này lúc đầu tới tiệm của ta nói muốn mua Tinh Chân Thảo, mặc dù nó là linh thảo cấp ba quý hiếm nhưng giá cả cũng không quá mắc, một gốc cây chỉ cần một trăm năm mươi linh thạch thượng phẩm là mua được. Cậu ta muốn mua hai cây Chân Tinh Thảo, nhưng ai ngờ tiểu nhị bên chúng ta lại lấy nhầm một gốc thành Ly Châu Thảo. Mà bằng hữu của ngươi lại biết đó chính ra là Ly Châu Thảo, cậu ta liền cầm nó lên muốn thu vào trong túi trữ vật.
- Ly Châu Thảo?
Địch Cửu kinh ngạc lập lại
Bây giờ Địch Cửu cũng coi như là hiểu sâu biết rộng rồi, hắn đương nhiên biết Ly Châu thảo là gì. Đây là một loại thảo dược trân quý dùng để luyện chế Ly Hồn đan, là một loại linh thảo cấp năm. Ly Hồn đan có thể chữa trị được thần hồn bị thương của tu sĩ Nguyên Hồn, cũng chính vì vậy cho nên Ly Châu thảo quý hơn nhiều so với các linh thảo cấp năm khác, thậm chí có một ít linh thảo cấp chín còn không quý bằng Ly Châu Thảo.
Nếu như nó thật sự là Ly Châu Thảo thì sợ là mười vạn linh thạch thượng phẩm còn chưa đủ mua một cọng lông tơ trên cây linh dược này nữa.
Tên chủ tiệm mập mạp kia làm bộ đau lòng thở dài nói:
- Haizzz, chuyện này nếu tính ra thì tiệm của ta cũng có trách nhiệm, là do tiểu nhị kia nhìn lầm, không nhận ra được Ly Châu Thảo, nếu không thì cho dù các ngươi có bồi thường một trăm vạn linh thạch thượng phẩm thì ta cũng không đồng ý đâu.
Địch Cửu đương nhiên là không tin những lời gã nói rồi. Tuy rằng bề ngoài của Ly Châu Thảo và Tinh Chân thảo tương tự nhau, nhưng thực ra có một điểm khác hau rất lớn. Ở giữa Ly Châu Thảo sẽ có một đường tuyến giống như thủy tinh, hơn nữa Ly Châu thảo còn không thể dùng tay chạm vào, nếu dùng tay chạm vào thì nó sẽ hóa thành tro. Những Luyện đan sư lúc luyện chế Ly Hồn đan cũng không dám dùng tay mà chỉ dùng thần niệm để bao lấy nó mà thôi.
Nếu như nói có tiểu nhị ngay cả Ly Châu Thảo cũng không biết thì sẽ không có ai tin. Huống cho loại thảo dược quý hiếm như vậy thì một tên tiểu nhị có thể chạm vào sao? Trong lời nói của gã mập này thật sự là có quá nhiều chỗ hở.
Gã lại chỉ vào người Trịnh Phi Sinh nói:
- Lúc cậu ta cầm Ly Châu Thảo lên thì không cẩn thận đ- ng vào nó, kết quả Ly Châu Thảo hóa thành tro, Ngươi nói thử xem, ta chỉ kêu các ngươi bồi thường cho ta mười vạn linh thạch thượng phẩm là tốt cỡ nào rồi.
Cũng đúng vào lúc này, Trịnh Phi Sinh tỉnh lại, cậu nhìn thấy đám Địch Cửu đang đứng ở đây, vẻ mặt buồn bã và hối hận nói:
- Thực xin lỗi, liên lụy mọi người rồi.
Uông Tranh và Cảnh Mạt Băng không lên tiếng, bọn họ tới chỗ này nhưng cũng không giúp đỡ gì. Tề Thiển vội vàng nói:
- Sư huynh, sau khi Tử Mặc sư huynh biết được huynh xảy ra chuyện vẫn luôn cố gắng giúp đỡ đó.
Trịnh Phi Sinh lại không phải kẻ ngốc, Uông Tranh và Cảnh Mạt Băng không nói tiếng nào, còn Tề Thiển thì lại nói Địch Cửu luôn giúp đỡ, cậu còn chỗ nào không hiểu nữa chứ.
Địch Cửu đi đến chỗ Trịnh Phi Sinh hỏi:
- Trinh huynh, huynh xác định đó là Ly Châu Thảo sao?
Trịnh Phi Sinh thở dài một tiếng:
- Đúng vậy, nó đúng là một gốc Ly Châu Thảo, hơn nữa ta dám khẳng định bản thân chưa từng chạm vào nó.
Địch Cửu vỗ vỗ bả vai của Trịnh Phi Sinh cười nói:
- Xem ra huynh gặp phải tiên nhân khiêu rồi, nếu như ta đoán không sai thì huynh đi mua Trúc Chân đan nhưng mà người ta lại nói muốn mua Trúc Chân đan thì phải có hai gốc linh dược chủ chốt của nó là Tinh Chân Thảo thì mới chịu đổi, sau đó huynh mới tới chỗ này để mua linh thảo, rồi tình cờ thấy được Chân Ly Thảo, đúng không?
Phá hư một gốc Ly Châu Thảo lại chỉ cần bồi thường mười vạn linh thạch thượng phẩm, Địch Cửu chỉ có thể cười ha hả thôi. Xem ra cái bẫy này là nhằm vào Trịnh Phi Sinh, bọn họ cũng biết được mười vạn này là giới hạn cao nhất của bọn họ, muốn nhiều hơn bọ họ cũng không có.
- Haizzzz....
Trịnh Phi Sinh thở dài.
- Ta vốn đã muốn bồi thường cho bọn họ một khối khoáng thạch cao cấp, đó chính là Thiên Đao Tinh Kim cấp bốn a....
- Huynh nói là huynh đưa cho gã một khổi Thiên Đao Tinh Kim cấp bốn?
Địch Cửu cố gắng kiềm nén kích động lại.
Địch Cửu đã muốn một khối Thiên Đao Tinh Kim từ rất lâu rồi, đó là tài liệu tốt nhất dùng để chế tạo pháp bảo dạng đao, chỉ tiếc là Địch Cửu vẫn chưa bao giờ tìm thấy nó.
Địch Cửu từng thấy nó được viết trên một tấm da cổ xưa, Thiên Đao Kim Tinh được coi như là một tài liệu luỵen khí cấp bốn. Thực ra nó phải là tài liệu luyện khí không có cấp bậc mới đúng. Bởi vì nó có một đặc tính vô cùng độc đáo chính là, nếu như bỏ thêm vào nó một loại tài liệu luyện khí cấp chín Tử Sa Sa thì đao khí sau này sẽ có thể thăng cấp.
Tài liệu luyện khí cấp chín Tử Sa Sa đương nhiên còn quý hơn nữa, nhưng mà cho dù có quý cỡ nào đi nữa thì cũng sẽ không bằng một kiên pháp bảo có thể thăng cấp. Cho dù loại thăng cấp này cũng không phải là thăng cấp vĩnh cữu nhưng nó cũng đã là bảo vật trong thiên hạ rồi...
- Đúng vậy, ta có một khối Thiên Đao Kim Tinh cấp bốn, đã đưa cho gã rồi.
Trịnh Phi Sinh nhìn về phía gã chủ tiệm mập mạp kia.
Địch Cửu cũng nhìn về phía gã nói:
- Ngươi trả lại đồ cho bằng hữu của ta trước, sau đó chúng ta sẽ ngồi lại tính xem phải bồi thường bao nhiêu tiền.
Khối Thiên Đao Kim Tinh này hắn nhất định phải lấy được. Tới bây giờ mà hắn còn chưa có được một thanh pháp bảo nào tốt để dùng hết, nếu như có được Thiên Đao Kim Tinh rồi, cho dù không tìm được Tử Sa Sa thì hắn cũng có thể tạo ra một thanh đao không tệ để sử dụng rồi.
CẦU BẤM THÍCH MỖI CHƯƠNG TRUYỆN VÀ ĐẨY KIM PHIẾU LEO TOP THÁNH BẢNG CHO MỌI NGƯỜI THẤY VÀ CÙNG ĐỌC.
Chương 128: Chuyện này chỉ vừa mới bắt đầu thôi
Ông chủ mập mạp kia ra vẻ mờ mịt nhìn Địch Cửu và Trịnh Phi Sinh.
- Món đồ gì, cậu đưa đồ vật cho ta lúc nào chứ?
Địch Cửu truyền âm cho Trịnh Phi Sinh:
"Trịnh huynh, lúc huynh đưa đồ vật ra có ghi lại hình ảnh không?"
Điều quan trọng nhất đối với Địch Cửu bây giờ không phải là mười vạn linh thạch, mà là khối Thiên Đao Kim Tinh kia. Chỉ khi lấy được Thiên Đao Kim Tinh, thì hắn mới có thể luyện chế đao của mình được. Chỉ tiếc là không có Tử Sa Sa luyện chế cùng Thiên Đao Kim Tinh, như thế mới tạo ra được pháp bảo cao cấp.
Thiên Đao Kim Tinh vốn trời sinh thích hợp luyện chế đao khí, cho dù cấp bậc thấp hơn, cũng có thể phát huy uy lực của đao khí lớn nhất.
"Tử Mặc huynh yên tâm, ta đã ghi lại hình ảnh bằng thủy tinh cầu rồi, để bên trong túi trữ vật của ta."
Trịnh Phi Sinh vội vàng truyền âm trả lời.
Mặc dù trên thuyền không quản chuyện đánh nhau, nhưng cũng phải cần có lý do. Chỉ cần ngươi có lý lẽ, thì có thể giết đối phương. Một khi ngươi có lý do, cũng không nhất định là ngươi đúng hay sai, mà dù ngươi không có lý do gì, chỉ cần ngươi giết đối phương, thì những gì ngươi nói là đúng.
Sau khi xuất hiện thương vong trên thuyền, túi trữ vật của phe bị giết nhất định phải được người trên thuyền kiểm tra và lấy đi một nửa đồ vật, một nửa còn lại kia mới là chiến lợi phẩm của người chiến thắng. Người không bị giết, thì bất cứ ai cũng không thể cướp đoạt túi trữ vật, cho nên túi trữ vật của Trịnh Phi Sinh vẫn giữ được nguyên vẹn không ai động tới.
Về phần Thiên Đao Kim Tinh kia là do Trịnh Phi Sinh chủ động lấy ra, nếu không đối phương cũng sẽ không biết đến.
Địch Cửu ôm quyền nói:
- Ý của ngươi là trước kia Trịnh huynh không có đưa thứ gì ngươi hết sao?
- Không sai, sau khi hắn làm hư Ly Châu Thảo, còn chưa có bồi thường gì cho ta cả. Thế nào, muốn giựt nợ rồi sao?
Ông chủ mập mạp cũng không có sợ hãi, căn bản cũng không sợ đám người Địch Cửu giựt nợ.
Địch Cửu thở phào nhẹ nhõm, hắn sợ nhất chính là ông chủ này nói là có lấy đồ vật của Trịnh Phi Sinh rồi, nhưng đó là tùy tiện lấy ra cũng không đáng tiền, nếu nói như vậy thì hỏng rồi.
Gần như lúc ông chủ nói ra câu đó thì Địch Cửu đã nhào tới, còn không đợi ông chủ tiệm kịp phản ứng, hắn đã đánh một quyền vào đầu lão ấy.
Cho dù một quyền này của Địch Cửu dùng không đến một phần khí lực, cũng đủ đánh cho ông chủ mập này choáng váng hoa mắt.
Sau đó Địch Cửu đạp thêm một cước nữa, ông chủ tiệm mập mạp này bị Địch Cửu đạp ngã ra đất, Địch Cửu lại dẩm chân lên đầu công chủ đang nằm. Từ khi Địch Cửu động thủ, đến khi giẩm đạp trên đất, thì ngay cả năng lực phản kháng ông chủ mập này cũng không có.
Địch Cửu là trận pháp đại sư cấp năm, có thể so sánh như người khổng lồ và con kiến hôi giữa khu rừng. Hắn chỉ dùng thời gian mấy hơi thở thì đã phá vỡ cấm chế túi trữ vật, thần niệm chỉ cần đão qua trong đó một chút là đã thấy được Thiên Đao Kim Tinh.
Thiên Đao Kim Tinh có kích thướt bằng cái thớt, Địch Cửu vẫy tay một cái tạo cấm chế che giấu, sau đó cuốn Thiên Đao Tinh Kim vào chiếc nhẫn của mình. Trong thời gian ngắn thì tên tu sĩ trúc cơ tầng chín kia cũng kịp phản ứng, đánh về phía Địch Cửu.
Địch Cửu một quyền đánh ra, tên kia trúc cơ chín tầng của tu sĩ vội vàng dưới cũng đúng là đấm ra một quyền. Địch Cửu ngay cả một nửa thực lực cũng không có lấy ra, tên kia trúc cơ chín tầng của tu sĩ đã bị Địch Cửu một quyền đánh bay ngược đi ra ngoài.
Thừa cơ hội này, Địch Cửu dùng thần niệm quét qua toàn bộ túi trữ vật của ông chủ mập mạp này. Làm hắn mừng rỡ là trong đó có một gốc Ly châu thảo. Góc Ly Châu Thảo này đặt trong hộp ngọc, được bảo vệ bằng cấm chế, nhìn lóng lánh trong suốt có cảm giác cực kỳ thoải mái.
Địch Cửu không chút do dự cuốn gốc Ly Châu Thảo đi, làm cấm chế trở lại như cũ, sau đó mới nhấc chân thả ông chủ mập này ra.
Trên tu sĩ trúc cơ tầng chín nhìn Địch Cửu mà sắc mặt biến đổi không nhừng, một quyền đối chiến với Địch Cửu vừa rồi làm hắn cảm giác được, thực lực của Địch Cửu không hề thua kém hắn.
Nhìn hai cây thiết chùy sau lưng Địch Cửu, hắn thầm nghĩ nếu một khi sử dụng đến thì càng đáng sợ hơn. Bây giờ Địch Cửu đã không còn giẩm lên đầu ông chủ hắn nữa thì hắn cũng không có tiến lên.
Đám người Trịnh Phi Sinh nhìn Địch Cửu mà trong lòng rung động không thôi, gã mập mạp kia thì Trịnh Phi Sinh biết rõ, thực lực rất cường hãn, chí ít thì hắn không phải là đối thủ. Mà Địch Cửu là người mà hắn hợp lại thành một đội kia chỉ cần dùng một cước đã giẩm đạp đối phương trên đất, thực lực gì đây chứ?
Nhưng lúc này Trịnh Phi Sinh lại nhận được truyền âm của Địch Cửu:
"Trịnh huynh, nếu một một lát nữa có người đến hỏi, thì huynh nói là đưa cho một quả Thiêm Viêm Tinh, không nên nhắc tới Thiên Đao Kim Tinh."
Thiêm Viêm Tinh cũng là một tài liệu cấp bốn, nhưng so với Thiên Đao Kim Tinh thì thua xa trăm lẻ tám ngàn cấp bậc. Chỉ có điều đây là một tài liệu đặc thù, có thể làm cho ngọn lửa cấp thấp tăng thêm một cấp.
Địch Cửu sở dĩ nói là Thiêm Viêm Tinh, vì có nhiều nguyên nhân. Ngoại trừ Thiêm Viêm Tinh có giá trị tương đối cao ra thì vật này cũng có tên gọi đồng âm với Thiên Đao Kim Tinh, nhưng chủ yếu là trong túi trữ vật của tên mập mạp này cũng có một khối.
Trịnh Phi Sinh còn chưa kịp trả lời, thì gã mập mạp đã nhảy cẩn lên chỉ vào Địch Cửu tức giận nói:
- Ngươi dám động thủ với ta...
Nói xong, mập mạp lấy ra một cái còi.
Địch Cửu biết đây là còi dùng để gọi chấp sự trên thuyền tới, vô duyên vô cớ động thủ với chủ tiệm, cái tội danh này cũng không nhẹ.
- Trịnh huynh, đem thủy tinh cầu cho ta.
Địch Cửu đưa tay ra nói.
Lúc này Trịnh Phi Sinh mới kịp phản ứng, vội vàng lấy một thủy tinh cầu ra đưa cho Địch Cửu.
Địch Cửu cầm thủy tinh cầu lên, nói với ông chủ mập:
- Chu dù ngươi có thổi còi, thì chổ của ta có một thủy tinh cầu. Trong đó là những gì Trịnh Phi Sinh đã ghi lại.
Trong lúc nói chuyện thì thần niệm của Địch Cửu đã thẩm thấu vào thủy tinh cầu, loại thủy tình cầu này không thể sửa chữa hình ảnh, nhưng có thể xóa đi một bộ phận nội dung trong đó.
- Chỗ ta có một khối Thiên Đao Kim Tinh, đây là tài liệu cấp bốn, mặc dù không bằng đồ đạc của ngươi, nhưng coi như là ta bồi thường trước cho ngươi, ta trở về sẽ nghĩ biện pháp...
Cùng âm thanh của Trịnh Phi Sinh, là hình ảnh Trịnh Phi Sinh lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho ông chủ tiệm mập mạp này.
Địch Cửu lập tức xóa đi câu nói đầu ra, những gì thủy tinh cầu phóng xuất ra ngoài sẽ là:
-... đây là tài liệu cấp bốn, mặc dù không bằng đồ đạc của ngươi, nhưng coi như là ta bồi thường trước cho ngươi, ta trở về sẽ nghĩ biện pháp...
Chỉ thiếu một câu nói nên ông chủ mập này cũng không chú ý đến, hắn không có tiếp tục thổi còi nữa. Sắc mặt hắn trở nên u ám, thực lực của Địch Cửu làm kế hoạch của hắn xuất hiện vấn đề.
Hắn nhìn về hướng tên tu sĩ tầng chín đang đứng một bên, tên tu sĩ tầng chín này cũng truyền âm tới:
- Người này rất mạnh, nếu như một chọi một thì cũng không yếu hơn ta bao nhiêu.
Nếu không phải lấy được một khối Thiên Đao Kim Tinh, thì ông chủ mập hận không thể lập tức đi giết cái tên gia hảo đã báo tiên cho hắn.
Bây giờ hắn cũng không dám thổi còi gọi chấp sự tới nữa, chắc chắn là Địch Cửu đã ghi lại đoạn hắn chối không có lấy đồ và thủy tinh cầu ghi lại hình ảnh Trịnh Phi Sinh đưa đồ cho hắn. Nếu lấy hai cái thủy tinh cầu này ra, thì hắn bị đánh cũng là vô ích.
- Đã như vậy thì coi như xong đi.
Ông chủ mập này biết sau khi gọi chấp sự đến thì cũng không làm gì được Địch Cửu, nên dứt khoát bỏ qua việc này.
Nếu hắn có thể Giết Địch Cửu, thì hắn đã giết cả đám người Địch Cửu rồi làm giả chứng cứ. Nhưng bây giờ thức lực cửa Địch Cửu đã vượt qua dự định của hắn, hắn chỉ có thể kiếm một khối Thiên Đao Kim Tinh như vậy thôi.
- Tề Thiển sư muội, muội hãy đỡ Trịnh Phi Sinh đi, chúng ta trở về rồi hãy nói.
Dựa theo tính cách của Địch Cửu, người bên hắn bị đánh gãy đùi, thì hắn sẽ không bỏ qua dễ như vậy.
Chỉ có điều hiện tại hắn đã nhận được chỗ tốt, cố gắn ít gây rắc rối một chút. Chờ mập mạp phát hiện túi của gã thiếu đi một số đồ vật, lúc đó nói gì đi nữa thì lý lẽ cũng thuộc về Địch Cửu hắn.
- Vâng, vâng.
Tề Thiển cũng tỉnh táo lại, sự cường đại của Địch Cửu nằm ngoài dự liệu của nàng. Người mập mạp kia lợi hại như vậy, cũng bị Địch Cửu một cước dậm ở dưới chân. Còn có gia hỏa cùng đối quyền với Địch Cửu kia nữa, dường như so với mập mạp còn lợi hại hơn rất nhiều, nhưng vẫn rất kiêng kỵ Địch Cửu.
Năm người vừa về tới chỗ ở, Địch Cửu ngay lập tức bố trí cấm chế cho phòng lớn.
Đùi Trịnh Phi Sinh đã khôi phục, chuyện đầu tiên hắn làm chính là cúi người hành lễ với Địch Cửu.
- Lần này nếu như không phải là Tử Mặc huynh thì ta xong đời rồi.
Địch Cửu khoát tay chặn lại, lấy ra một cái bình ngọc đưa cho Trịnh Phi Sinh nói:
- Chỗ này có hai viên Trúc Chân đan, ngươi hãy lấy đi.
- Việc này sao có thể?
Trịnh Phi Sinh vội vàng từ chối, mặc dù hắn cực kỳ khát vọng Trúc Chân đan mà Địch Cửu cho, nhưng vừa rồi Địch Cửu mới cứu hắn, còn chưa kịp hồi báo, bây giờ lại nhận Trúc Chân đan của Địch Cửu, lý nào lại như vậy chứ. Về phần Địch Cửu lấy đi Thiên Đao Kim Tinh, hắn cũng không biết.
- Không cần khách khí, ngươi cũng biết hiệu quả của Trúc Chân đan này đối với ta cũng không lớn, giữ lại trên người cũng là lãng phí.
Địch Cửu dúi bình ngọc vào trong tay Trịnh Phi Sinh.
Loại Trúc Chân đan này hắn có mấy bình, Đều do Thụ Đệ luyện chế ra. Trúc Chân đan chỉ có hiệu quả lớn với trúc cơ thời kì đầu, Địch Cửu bây giờ đã trúc cơ tầng bảy, loại đan dược này dùng cũng không có bao nhiêu ý nghĩa.
Cho Trịnh Phi Sinh Trúc Chân đan, bởi vì hắn đã lấy đi Thiên Đao Kim Tinh, loại chuyện này hắn tuyệt đối sẽ không nói ra. Hắn cùng Trịnh Phi Sinh cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, hắn cứu Trịnh Phi Sinh một lần, lại cho hai viên Trúc Chân đan. Cộng thêm Thiên Đao Kim Tinh cũng không phải lấy từ trong tay Trịnh Phi Sinh, cho nên Địch Cửu cũng không có ngượng ngùng chút nào.
- Tử Mặc sư huynh còn Trúc Chân đan hay không vậy?
Cảnh Mạt Băng ánh mắt sáng lên, lần đầu tiên gọi Địch Cửu là sư huynh, cũng là lần đầu tiên chủ động tìm đến Địch Cửu nói chuyện.
Địch Cửu cười ha ha:
- Chỉ có hai viên thuốc thôi, đưa cho Trịnh huynh rồi. Trịnh huynh, nếu không có chuyện gì thì mọi người tốt nhất đừng đi ra rồi, ta cũng muốn tiếp tục bế quan tu luyện.
Nói xong câu đó, Địch Cửu cũng không đợi những người còn lại trả lời, mà tiến thẳng vào trong phòng.
Hắn khẳng định ông chủ mập đó sẽ rất nhanh phát hiện đồ bị thiếu, Sau đó tìm tới nơi này. Nếu hắn không có lấy đi đồ của ông chủ mập mạp thì chuyện này có khả năng đến đây là kết thúc, nhưng bây giờ chuyện này chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
CẦU BẤM THÍCH MỖI CHƯƠNG TRUYỆN VÀ ĐẨY KIM PHIẾU LEO TOP THÁNH BẢNG CHO MỌI NGƯỜI THẤY VÀ CÙNG ĐỌC.
hôm nay dịch bù cho hôm qua bận kiếm sống đây, dịch nhanh cho cách đạo hữu đọc nên có lỗi sai sót gì mong bỏ qua cho....
Chương 129: Thật thật giả giả
Chuyện đầu tiên khi Địch Cửu trở về phòng là thay đổi toàn bộ cấm chế trong phòng, trước đây cấm chế trận pháp trong phòng đều là cấp bốn, về sau đổi thành cấm chế hộ trận cấp một hết, thậm chí còn bố trí tụ linh trận cực kì thô ráp đơn giản. Ngay cả cấm chế túi trữ vật cũng đổi thành cấp một đơn giản.
Vừa làm những điều này xong không bao lâu, thì cấm chế cẩu thả bên ngoài truyền đến truyền đến tiếng Tề Thiển lo lắng gào thét:
- Tử Mặc sư huynh...
Địch Cửu mau chóng đánh thủ quyết xoá bỏ cấm chế, hắn nhìn thấy người trong dự liệu của hắn, chính là ông chủ tiệm mập mạp cùng tu sĩ trúc cơ tầng chín (tác giả viết là tầng 12 nhưng dịch thấy sai nên sửa) trước đó. Ngoài hai người này ra còn có một tu sĩ kim đan tầng sáu.
- Mâu chấp sự, chính là người này đã trộm Ly Châu Thảo cùng Thiên Đao Tinh Kim của ta.
Địch Cửu vừa ra tới, ông chủ mập lập tức chỉ Địch Cửu rồi la lên.
- Ly châu thảo và Thiên Đao Tinh Kim sao?
Chấp sự kim đan kỳ thì không thể không có kiến thức, hắn kinh dị nhìn ông chủ tiệm mập này, hai thứ đồ này dù cho là cường giả nguyên hồn cũng không thể có, chỉ là một tu sĩ trúc cơ làm sao có khả năng có những thứ này, còn bị trộm nữa chứ?
- Đúng vậy, chính là hai món này.
Ông chủ tiệm cũng không biết phải làm sao, hắn biết rõ nhất định phải nói rõ ra như vậy, nếu không sẽ không làm gì được Địch Cửu.
Trong lòng chấp sự kim đan kỳ như có lửa đốt, hai thứ đồ này hắn cũng đang thèm muốn.
Bất kể như thế nào, thì cũng phải xác nhận trước rồi mới tính, ánh mắt của hắn trầm xuống, lạnh lùng nhìn Địch Cửu:
- Vì sao cậu lại cướp đồ trong của hàng trên thuyền?
Nói xong câu đó sau, khí thế của tu sĩ kim đan tràn về phía Địch Cửu.
Lúc này thì mấy người Trịnh Phi Sinh đứng bên cạnh, đều bị loại khí thế này nghiền áp, cảm thấy hô hấp cũng khó khăn.
Dưới tình huống bị khí thế kim đan kỳ áp chế, sắc mặt địch Địch Cửu cũng tái nhợt, thậm chí đùi cũng lay động một chút, theo bản năng lui về sau một bước.
Dường như Địch Cửu miễn cưỡng giữ vững thân thể, ôm quyền nói với vị kim đan chấp sự.
- Mâu chấp sự, ta chỉ là một tu sĩ trúc cơ kỳ, làm sao có thể trộm được đồ của ông chủ tiệm này đây? Nếu với tu vi của ta có thể trộm được đồ của ông chủ này thì chẳng phải đồ trong tiệm của ông chủ đây đã bị người ta trộm hết rồi hay sao? Trên thuyền này những tu sĩ có tu vi mạnh hơn ta nhiều như cá diếc trên sông, đếm cũng đếm không xuể?
Trong lòng Mâu chấp sự cũng thấy kỳ lạ, Địch Cửu nhìn qua thì nhiều nhất chỉ trúc cơ trung kỳ mà thôi, dù cho Địch Cửu là trúc cơ hậu kỳ đi nữa, muốn trộm đồ trong tiệm thì khả năng cũng không lớn?
Ông chủ tiệm mập mạp nghiêm nghị nói:
- Nửa nén hương trước, ngươi vào cửa hàng rồi đột nhiên đánh lén ta, thừa dịp ta ngã ra đất mà mở chấp chế túi trữ vật, lấy đồ trong đó rồi bỏ đi.
- Ta đúng là có đánh lén ông, lúc ông sắp ngã ra đất thì cường giả bên cạnh ông đã động thủ đánh trả lại ta rồi, nên ta lập tức lùi về sau. Thời gian ngắn như vậy, chưa tới mười hơi thở, thì ta làm sao có thể trộm đồ của ông được chứ? Nếu thật sự ta lợi hại như vậy, thì cần gì đánh lén ông?
Địch Cửu nói xong thì ra vẻ bất đắt dĩ nói với Mâu Chấp sự:
- Chấp sự đại nhân, tôi đúng là có lý mà không thể nói rõ được, chúng tôi chỉ là khách ngồi thuyền mà thôi. Lúc trước cái tên mập này nói vị huynh đệ của tôi đã làm hư một gốc Ly Châu Thảo, muốn chúng tôi bồi thường mười vạn linh thạch thượng phẩm, kết quả là chúng tôi đã bồi thường một khối tài liệu thì ông chủ đây mới tha cho chúng ta đi. Bây giờ còn nói tôi trong mười hơi thở mở túi trữ vật, trộm một gốc Ly Chân Thảo. Nếu tôi đã lợi hại như vậy thì cần gì cùng bạn bè mướn chung một phòng này chứ? Ha ha...
Sau khi cười ha ha, Địch Cửu xoay người nói với mập mạp:
- Ông đặt biệt trồng nhiều Ly Châu Thảo như vậy sao? Còn ngạo mạn như thế?
Mâu chấp sự cũng đã hiểu có gì đó không đúng, nếu như nói lấy một cây Ly Châu Thảo thì còn có thể, nhưng liên tiếp xuất hiện Ly Châu Thảo, thì Ly Châu Thảo cũng đâu có đáng giá như bây giờ?
Mâu chấp sự mặc dù nghiêng về ông chủ mập, cũng không thể mở to mắt mà nói bừa, hắn nghiêm nghị nhìn chằm chằm ông chủ mập:
- Ông chủ Phùng, chuyện này là thế nào đây?
Trong thời gian mười hơi thở mà muốn lấy đồ từ trong túi trữ vật của ông chủ đây, dù cho là hắn cũng không làm được, đừng bảo là hắn mà trên chiếc thuyền này cũng không có người nào làm được. Huống chi căn cứ vào điều tra mới vừa rồi, Ông chủ Phùng nói có hai cây Ly Châu Thảo bị bọn người Địch Cửu làm hư và trộm đi, chuyện này rõ ràng có chút hoang đường.
Ôm chủ tiệm vội vàng hét lớn:
- Mâu chấp sự, trước đó bọn họ làm hư một cây Ly Châu Thảo, bồi thường cho ta một khối Thiên Đao Tinh Kim. Khối Thiên Đao Tinh Kim đó chính là người này bồi thường, không tin thì cỏ thể hỏi hắn.
Mâu chấp sự nhìn về hướng Trịnh Phi Sinh đứng bên cạnh chủ tiệm:
- Cậu thật sự làm hư một gốc Ly Châu Thảo của ông chủ phùng sao? Hơn nữa còn lấy ra một khối Thiên Đao Tinh Kim để bồi thường?
Trịnh Phi Sinh vội vàng nói:
- Ta không biết đó có phải là Ly Châu Thảo hay không nữa, nhưng lúc đó ông chủ phùng đây đánh gãy hay chân ta rồi nhốt ta lại, ta chỉ lấy một khối Thiêm Viêm Tinh ra bồi thường mà thôi. Mặc dù không phải là Thiên Đao Tinh Kim, nhưng cũng không kém gì với Thiên Đao Tinh Kim cả.
- Ngươi...
Ông chủ mập tức giận dùng tay chỉ Trịnh Phi Sinh:
- Ngươi rõ ràng đưa ta một khối Thiên Đao Tinh Kim mà.
- Vậy trong túi đựng đồ của ngươi có Thiêm Viêm Tinh không?
Mâu chấp sự bình tĩnh nhìn ông chủ Phùng.
- Ta...
Ông Chủ mập lập tức cứng họng, trong túi của hắn tất nhiên là có một khối Thiêm Viêm Tinh, của hắn nên hắn biết rất rõ.
Mâu chấp sự nhìn vẻ mặt của chủ tiệm, cũng biết bên trong túi trữ vật của bắn có Thiêm Viêm Tinh, sắc mặt trở nên khó coi quay lại nói:
- Nói như vậy hai ngươi gốc Ly Châu Thảo đều là giả rồi hả? Gọi ta tới đây giống như là làm trò tiêu khiển hay sao?
Thấy sắc mặt của Mâu chấp sự đang tức giận, trong lòng ông chủ tiệm không khỏi quýnh lên, mồ hôi trán chảy ra. Cũng may hắn còn nhanh trí, lấy tay chỉ Địch Cửu.
- Cấm chế túi trữ vật của ta chỉ là chấm chế cấp hai, nếu như trình độ trận pháp của hắn vượt qua cấp năm trận pháp đại tông sư, là có thể trong vòng mười hơi thở mở ra cấm chế của túi trữ vật, sau đó trả cấm chế trở về như cũ. Nếu như hắn đã có thể mở được cấm chế của ta rồi thì trong đó có những thứ gì hắn sẽ biết rất rõ.
Mâu chấp sự thật sự đã bị tên mập mạp này chọc cho phì cười, cho dù là người của tông môn chuyên về trận đạo, thì cấp năm trận pháp tông sư cũng không phải là cải trắng bán đầy ngoài chợ năm nghìn một bó đâu, một người có trình độ cấp năm trận pháp tông sư thì trong tông môn cũng thuộc hàng đại trưởng lão rồi. Cái tên Phùng mập mạp này thật là khéo tưởng tượng quá..
- Mâu chấp sự, có vài người từ khi sinh ra đã là thiên tài, như cái tên này mới bao nhiêu tuổi là đã trúc cơ hậu kỳ rồi, có khi nào trình độ trận pháp của hắn cũng đáng sợ như thế không.
Ông chủ tiệm quyết không chịu thua thiệt chỉ vào Địch Cửu, nếu hôm nay mà không moi ra được chứng cứ gì thì quá mất mặt rồi, sau này sao dám ra đường nhìn mặt người khác đây.
Mâu chấp sự không khỏi chau mày, sự việc mà ông mập này nói không phải là không thể sảy ra, nhưng mà khả năng quá nhỏ mà thôi.
- Đúng rồi, nếu hắn là trận pháp đại sư thì cấm chế phòng của hắn chắc chắn sẽ hơn cấp bốn, chúng ta qua kiểm tra là sẽ biết ngay mà thôi.
Mập mạp cho rằng đã tìm ra cái đuôi của Địch Cửu.
Trong thời gian ngắn như thế thì Địch Cửu sẽ không nghĩ ra những thứ này.
Không đợi tên mập này nói xong thì Mâu chấp sự đã bước vào căn phòng tu luyện của Dịch cửu.
Bản thân Mâu chấp sự cũng là một trận pháp sư có thể bố trí được trận pháp cấp ba, hắn lướt nhìn qua vết tích trận pháp trong phòng của Địch Cửu, cũng biết đây là hộ trận cấp một vô cùng sơ sài, không những thế mà tụ linh trận cấp một cũng là cháp va làm ra.
Hừ
Sau khi đi ra thì Mâu chấp sự hừ một tiếng sắc mặt rất khó coi.
- Ông chủ phùng, ông thật sự dùng một gốc Ly Chân Thảo giả đi lừa người khác có đúng không.
Lúc ông chủ mập của chúng ta vào xem trận pháp trong phòng Địch Cửu, thấy trận pháp cấp một dỡ hơi kia thì không khỏi lau mồ hôi đang lăn dài trên trán:
- Còn túi trữ vật thì sao.
Mâu chấp sự cũng không thèm nói lời nào nữa mà chỉ nhìn chằm chằm ông chủ tiệm mập béo tốt này.
Ông chủ mập này biết mình đã ngu ngốc đụng phải một con hồ ly rồi. À không, phải nói là một con hồ ly già tới nỗi rụng hết răng luôn, nếu muốn lấy lại đồ thì phải chơi bạo. Chờ sau khi thuyền cập bến thì phải tìm thuê một cường giả kim đan kỳ giết Địch Cửu.
- Mâu chấp sự, chuyện này là ta không tính toán kỹ lưỡng.
Ông chủ mập này cũng không dám nói nhãm nữa.
- Đưa túi trữ vật của cậu cho tam xem một chút.
Làm Lão mập cảm thấy kì là là sau kho lão đã buông tha ý nghĩ gây phiền toái cho Địch Cửu rồi, thì Mâu chấp sự lại muốn kiểm tra túi trữ vật của Địch Cửu.
Địch Cửu không chút đắn đo hay do dự mà đưa túi trữ vật của mình cho Mâu chấp sự xem.
Mâu chấp sự dùng thần niệm xem sơ qua thì đã đưa trả lại cho Địch Cửu, sau đó quay lại nói với lão mập:
- Nếu đã như vậy thì chuyện đến đây chấm dứt.
- Dạ, vâng ….
Mập ông chủ liên tiếp nói vâng vâng dạ dạ.
Địch Cửu vốn định mở miệng đòi khối Thiêm Viêm Tinh lại, nhưng lời đã đến khóe miệng thì phải nuốt trở vào, nếu đòi lại như thế thì mất hình tường ban đầu mà hắn mất công tạo nên.
- Nếu đúng là sai lầm của ông, thì mau lấy vật kia ra trả lại đi.
Mâu chấp sự nói lời mà địch cũng đang muốn nói.
Ông chủ phì lũ này sao không hiểu ý chứ, chỉ có thể lấy Thiêm Viêm Tinh ra đưa cho Trịnh Phi Sinh.
- Tử Mặc sư huynh, huynh thật là lợi hại, thiếu chút nữa ta còn cho rằng chúng ta đều xong đời rồi chứ, không ngờ lão mập kia lại gọi cả chấp sự kim đan kỳ tới luôn.
Cảnh Mạt Băng mặt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Địch Cửu nói, hai mắt nàng mở thật to trong như đang lấp lánh.
Địch Cửu thở dài, hắn vẫn cho rằng Cảnh Mạt Băng là loại người cao cao tại thượng, luôn cho mình hơn người, hiện tại hắn mới thây mình đã sai, Cảnh Mạt Băng cũng chỉ là một đống cặn bã thôi.
Địch Cửu từ tốn nói:
- Xong đời cũng chỉ có mình ta thôi, chẳng qua ta chỉ là một tán tu. Còn các ngươi là người của đại tông môn, bọn họ có ngạo mạn như thế nào đi nữa cũng không dám động thủ với các ngươi.
Trịnh Phi Sinh ở một bên thở dài nói:
- Không phải như vậy, thuyền này cũng không phải là của khu Bắc Châu, mà là của Châu khác tới. Trên thuyền có rất nhiều cửa tiệm, cũng không phải người Bắc Châu. Đừng nói chúng ta chỉ là đệ tử nội môn nhỏ nhoi, cho dù thật sự là trưởng lão kim đan, bọn họ cũng sẽ không ngó ngàng đến.
**Xin lỗi các đạo hữu rồi, ra chương hơi chậm, đa tạ đạo hữu cuongpt2701, rika và ThầnVương đã đonate cho nhóm, trong tối nay sẽ dịch tới chương mới nhất cho mọi người, không xong không ngủ, nhưng trước hết ta đi nc với đạo lữ đây, muhahaha…..
**