Đã hai ngày rồi mà Địch Cửu vẫn không truyền tin tức tới, cũng không hề liên hệ với bọn họ, cho nên Lương Cốc Tình vô cùng lo lắng.
Dù bọn họ và Địch Cửu chỉ cách xa nhau tầm hai, ba trăm trượng, nhưng ở Bái Dạ Hồ thì chỉ cần vượt qua hai mươi trượng trở lên, tầm nhìn đã trở nên mơ hồ. Ngay cả hình dáng cái hồ mà họ thấy được cũng chỉ mờ mờ ảo ảo mà thôi.
Về phần lớn tiếng gọi thì vượt qua trăm trượng sẽ không nghe được nữa.
Phục Triệt trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng:
- Chúng ta vốn đã định nghỉ ngơi trước khi trời tối. Địch Cửu huynh đệ hiện tại không có tin tức, ta cũng rất sốt ruột. Nếu một người mất đi năng lực hành động ở chỗ này thì xem như đã bước một chân vào quỷ một quan rồi. Chúng ta cố thêm hết đêm nay đi, buổi sáng ngày mai nếu vẫn không có tin tức của huynh ấy thì chúng ta bắt buộc phải lui ra ngoài nghỉ ngơi một ngày thôi.
Phục Triệt lo lắng Địch Cửu bị trọng thương bên trong Bái Dạ Hồ, lỡ mà lúc đi ra ngoài tìm không thấy người tiếp ứng thì coi như xong. Nếu y đã kéo Địch Cửu vào tổ đội thì nhất định mọi người nên giúp đỡ cho nhau mới phải.
- Ừm, chúng ta đợi thêm một đêm đi.
Lương Cốc Tình vốn cũng dự định đề nghị mọi người ở lại thêm đêm nay.
...
Địch Cửu đứng ở bên cạnh một gốc Chích Thần Thảo màu đỏ, hắn biết rõ mình sẽ nhìn thấy loài thảo dược ấy trong Bái Dạ Hồ khi trời tối.
Lần này Địch Cửu quyết định vận chuyển cùng lúc Đại Khôn Luyện Thể Quyết và Đoán Thần Thuật, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất nhổ lấy Chích Thần Thảo từ trong hồ ra ngoài.
Hắn không luyện chế pháp bảo dạng móng vuốt bởi vì Thư Giới đã viết, “nếu muốn giữ lại dược tính của Chích Thần Thảo thì nhất định phải dùng tay để thu thập”.
Mà Địch Cửu thầm đoán, dù hắn có lấy móng vuốt thu thập Chích Thần Thảo đi nữa thì kiểu gì thức hải vẫn sẽ bị tấn công thôi.
Thời điểm Đại Khôn Luyện Thể Quyết và Đoán Thần Thuật vận chuyển được ba chu thiên, Địch Cửu trong chớp mắt thò tay thật nhanh vào trong hồ nước.
Tiếng xèo xèo và cảm giác thức hải bị tấn công truyền đến, thế nhưng trong tích tắc ấy, Địch Cửu đã hái được một gốc Chích Thần Thảo màu đỏ, sau đó nhanh tay đặt nó vào trong hộp ngọc.
Nhìn da thịt trên tay mình bị ăn mòn không ít mà Địch Cửu giật mình không thôi. Tuy nhiên hắn lại thở phào một hơi, chỉ cần có thể thu thập được Chích Thần Thảo là ổn rồi. Hắn có Luyện Thể Quyết, nhiều nhất chỉ một đêm thì cánh tay có thể phục hồi như cũ. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là đừng để nước Bái Dạ Hồ ăn mòn tới tận xương cốt. Một khi cả khung xương mà cũng bị ăn mòn thì cái tay này sẽ thật sự hết đường cứu luôn.
Hai canh giờ sau, Địch Cửu quyết định ngừng việc thu hoạch Chích Thần Thảo lại. Xương hắn đã dần chuyển sang màu xám ngắt rồi, nếu tiếp tục thò tay vào nước hồ thì dám hắn phải chặt bỏ luôn cánh tay của mình mất.
Cũng may nãy giờ Địch Cửu đã lấy được tổng cộng năm gốc Chích Thần Thảo màu đỏ và mười gốc bán đỏ.
Cộng thêm mấy trăm gốc Chích Thần Thảo màu xanh mà hắn đã thu hoạch hai ngày qua, nhiêu đó đã đủ cho hắn tu luyện một đoạn thời gian. Đến lúc dùng hết thì hắn lại đến Bái Dạ Hồ vớt tiếp là được.
Địch Cửu cất mười lăm gốc Chích Thần Thảo màu đỏ mà khó khăn lắm hắn mới thu thập được vào trong hộp, sau đó hắn tìm một chỗ an toàn rồi vội vàng vận chuyển Đại Khôn Luyện Thể Quyết chữa thương.
Một đêm chớp mắt trôi qua, Địch Cửu mở mắt ra thì trời đã sáng bảnh rồi.
Hắn quyết định tạm thời quay lại chỗ bọn người Phục Triệt, trong thời gian ngắn tới có lẽ hắn sẽ không cần đến Bái Dạ Hồ đâu. Về phần những huynh đệ ấy thì sẽ chia cho bọn họ mấy chục gốc Chích Thần Thảo màu xanh là được.
...
- Phục đại ca, Địch Cửu đại ca vẫn chưa đi ra...
Gương mặt Lương Cốc Tình lúc này đã có chút tím bầm.
Thần niệm của nàng vốn yếu nhất, đáng lẽ trước tối qua họ thì họ đã nên rời khỏi rồi, vì chờ Địch Cửu nên cả bọn mới ráng đợi thêm một đêm. Thần niệm và thức hải bị ăn mòn đến độ khiến Lương Cốc Tình cảm giác mình sắp không kiên trì nổi nữa.
Phục Triệt hiển nhiên nhìn ra Lương Cốc Tình đã kiệt sức, trên thực tế chính cơ thể y cũng có phần suy sụp. Y nhìn chằm chằm về phương hướng mà Địch Cửu đã biến mất hai ngày trước, cuối cùng thở dài, đoạn bảo:
- Đi thôi, chúng ta ra ngoài trước rồi tính sau.
Phục Triệt vừa mới dứt lời, một âm thanh ầm ĩ do chân nguyên nổ vang lên, bọn họ theo bản năng vội quay đầu tìm kiếm nguyên nhân tiếng động.
Trong quá trình tìm kiếm Chích Thần Thảo, không có người nào dám gây sự tranh đấu ở Bái Dạ Hồ. Bởi vì thần niệm không thể mở rộng ở đây, nếu như cưỡng ép mở rộng thần niệm thì chẳng khác gì tự sát.
Rất nhanh Phục Triệt liền thay đổi suy nghĩ, vì y trông thấy mấy chục bóng người đang hộc tốc lao đến.
Nơi này chẳng những có người cưỡng ép mở rộng thần niệm để đánh nhau mà còn có người dùng thần niệm đi đường nữa, chẳng lẽ tất cả đều không muốn sống sao?
- Đại ca, chúng ta đi xem chuyện gì xảy ra đi. Nghe tiếng thì hẳn nơi đó cách chúng ta chỉ ba, bốn chục trượng mà thôi.
Lương Cốc Tình nhịn không được tò mò.
Nhiều người như vậy cùng chạy tới một chỗ, rất có thể là có bảo vật xuất hiện.
- Đi qua xem một chút cũng được, nhưng một khi có biến thì chúng ta phải lập tức chạy đi ngay nhé.
Phục Triệt trông thấy càng ngày càng có nhiều người di chuyển về bên đó bèn đồng ý với đề nghị của Lương Cốc Tình. Những người kia từ đằng xa mà còn chạy tới, bọn họ đang ở gần như thế, không lí gì mà lại không qua.
Rất nhanh, ba người tới đã đến nơi tranh đấu. Khi bọn họ trông thấy thứ trong bồn địa thì đều bị kinh hãi. Mới nhìn qua thôi đã thấy có hơn mười mấy gốc Chích Thần Thảo. Thậm chí trong vũng nước ở xa xa còn có hai gốc bán đỏ nữa. Những tu sĩ đang đánh nhau hẳn đều là vì tranh đoạt hai gốc cây quý giá này.
- Ra tay!
Phục Triệt cấp tốc vọt vào. Bọn họ tới đây chính là vì Chích Thần Thảo, hơn hai ngày rồi mà ba người chỉ mới tìm được một gốc, nơi này có nhiều Chích Thần Thảo như vậy, không vào cướp đoạt họa có là đồ ngốc.
Trận chiến rất nhanh đã bình ổn lại. Bởi vì thần niệm bị niết hóa cực kỳ khó chịu khiến tất cả tu sĩ đều khó lòng tiếp tục ra tay, cuối cùng cả đám đành buồn bực mà cướp đoạt Chích Thần Thảo trong im lặng.
Theo số lượng người tới càng lúc càng đông, Chích Thần Thảo trong bồn địa nhanh chóng bị khoắng sạch.
- Cốc Tình, Thạch Đào, chúng ta đi thôi.
Thời điểm tu sĩ Hư Thần cảnh xuất hiện, Phục Triệt biết bọn họ nhất định phải đi, tiếp tục ở lại sẽ không có bất kỳ chỗ tốt nào.
Mặc dù khuôn mặt Lương Cốc Tình đã tím tái, nhưng trong lòng nàng lại vô cùng kích động. Nàng đã thu hoạch được mười hai gốc Chích Thần Thảo, quá đủ để gia nhập ngũ đại tông môn, thậm chí là trở thành đệ tử nội môn rồi.
Không chỉ riêng bọn Phục Triệt, những đội nhóm khác cũng nhao nhao lui lại. Bọn họ không biết Chích Thần Thảo thật sự có tác dụng gì, tuy nhiên chỉ cần lấy được hơn mười gốc cây, như vậy là đủ.
- Đi à? Các ngươi muốn đi đâu? Kẻ nào dám nhúc nhích, ta sẽ tiễn hắn lên đường ngay lập tức.
Một âm thanh lạnh lẽo vang lên như một chậu nước lạnh dội xuống tất cả những người đang hí hửng vì vừa đoạt được Chích Thần Thảo.
- Là tiểu đội Thần Mang và tiểu đội Lạc Nhật...
Có người run rẩy thốt lên tên của kẻ đang chặn đường bọn họ.
Đội trưởng tiểu đội Thần Mang là Nhậm Bạt Phi - cường giả Nguyên Hồn tầng chín viên mãn. Ấn Lâm - đội trưởng tiểu đội Lạc Nhật còn ghê gớm hơn, thực lực gã là là Hư Thần cảnh tầng hai.
Hai tiểu đội này có hung danh hiển hách trong Lạc Nhật thành, không biết đã từng giết bao nhiêu tu sĩ lạc đàn và những tiểu đội có thực lực yếu hơn rồi. Bọn họ đứng đấy cản đường thì ai dám hành động thiếu suy nghĩ chứ?
Những người tranh đoạt Chích Thần Thảo đều gấp gáp mà đến cho nên thần niệm vốn đã bị niết hóa cực kỳ gay gắt. Sắc mặt mọi người đa phần đều đang tím tái. Bị hai tiểu đội kia ngăn lại thì ngoại trừ giao tất cả mọi thứ ra, e rằng không còn bất kỳ biện pháp nào khác nữa.
Nét mặt của Phục Triệt rất khó coi, y biết dự định của tiểu đội Thần Mang, cho nên y đã thay đổi kế hoạch ban đầu. Vốn là nhóm bọn họ định tìm đủ ba tháng, bây giờ dù tìm được hay không thì chỉ cần một tháng là bọn họ sẽ rời khỏi Bái Dạ Hồ ngay.
Thế nhưng rất rõ ràng là kế hoạch đó đã hỏng bét. Nhậm Bạt Phi đã tới đây, lại còn biết trên người bọn họ có số lượng lớn Chích Thần Thảo nữa, ba người có thể rời khỏi mới là lạ. Nhậm Bạt Phi để đội Phục Triệt còn sống chính là vì muốn họ ngoan ngoãn hỗ trợ thu thập Chích Thần Thảo mà thôi.
- Ấn huynh, ta muốn giết chết ba kẻ này trước đã.
Thấy tất cả mọi người đã an phận, không ai dám rời đi, Nhậm Bạt Phi bèn ôm quyền quay sang nói với Ấn Lâm. Gã hơi tiếc vì xem ra ở đây vẫn còn thiếu một tên mà gã muốn tự tay trừ khử.
Dù Nhậm Bạt Phi chỉ mới là Nguyên Hồn tầng chín nhưng Ấn Lâm vẫn rất kiêng kị gã. Vì y nghe đồn một vị huynh đệ trong gia tộc họ Nhậm vốn có tên trên Hải Bảng.
Nếu như không phải có thù oán sâu đậm thì ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng chẳng muốn động tới tu sĩ trên Hải Bảng làm gì. Những người này đều là tu sĩ đỉnh cấp ở Thế giới Tiểu trung ương, ai dám khẳng định tương lai họ còn có thể tiến xa tới cỡ nào nữa chứ.
- Nhậm huynh, mời tới.
Ấn Lâm mỉm cười, vung tay lên.
Để Nhậm Bạt Phi giết mấy người trước cũng tốt, sẽ có tác dụng dọa chết những kẻ còn lại thay y.
- Phục Triệt, thứ sâu kiến nhỏ bé như ngươi mà cũng dám đoạt mối làm ăn trên đầu tiểu đội Thần Mang ư? Lại còn dám lợi dụng chúng ta để tìm đội viên nữa. Ngươi nói xem, là ngươi đang chán sống hay là ngươi vốn không hề đặt tiểu đội Thần Mang của ta ở trong mắt đây? Các ngươi quỳ ở trước mặt ta, giao nhẫn trữ vật ra, sau đó mỗi người tự chặt một cánh tay, nói không chừng tâm tình ta tốt sẽ cho các ngươi một con đường sống đấy.
Nhậm Bạt Phi đi đến trước mặt mấy người Phục Triệt, giọng điệu đậm mùi trào phúng.
Trong lúc đang nói chuyện, pháp bảo của gã là Song Đầu Mã đã lơ lửng trên đỉnh đầu.
Tiểu đội Thần Mang có bảy người, Nhậm Bạt Phi đứng trước mặt, những người còn lại liền hiểu ý bao vây hoàn toàn đường lui của nhóm Phục Triệt.
Ở đây là Bái Dạ Hồ, bọn Phục Triệt dù có thần thông ghê gớm đến mấy thì cũng chẳng có biện pháp chạy trốn.
- Ha ha ha...
Phục Triệt bật cười.
- Tiểu đội Thần Mang tại Lạc Nhật thành giết không biết bao nhiêu tu sĩ vô tội. Tiểu đội chúng ta lúc đầu có bốn người, Thống Phi chết trên tay đệ đệ ngươi - Nhậm Tân Hiên, đừng cho là ta không biết. Cho dù hôm nay ngươi không tìm ta, chắc chắn sẽ có một ngày ta đến tìm ngươi báo thù cho Thống Phi. Muốn ta quỳ xuống cầu xin tha thứ ư? Ngươi không đủ tư cách đâu.
- A, không nghĩ tới ngươi còn có chút tâm cơ nhỉ, thế mà biết Thống Phi chết trong tay ta.
Nhậm Tân Hiên ở bên cạnh Nhậm Bạt Phi lập tức châm chọc.
- Bớt nói nhảm, muốn đánh thì đánh đi.
Bối Thạch Đào bình thường không thích nói nhiều, hiện tại đứng trước tử vong, y bèn dứt khoát tế ra pháp bảo của mình, căn bản không hề có chút suy nghĩ sẽ cầu xin tha thứ.
- Nếu bọn chúng đã muốn chết, tất cả xông lên cho ta!
Nhậm Bạt Phi quát lớn.
- Địch gia đây muốn xem đến cùng là ai muốn chết đấy.
Địch Cửu đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh Phục Triệt, nhẹ nhàng châm biếm một câu.
- Địch Cửu huynh đệ? Sao huynh lại tới đây?
Phục Triệt cực kỳ cảm động, nhưng trong lòng không khỏi thở dài. Kỳ thật ba người bọn họ đã gây thù với đám người này từ lâu, hôm nay xem như chắc chắn phải chết, thế nhưng Địch Cửu là người ngoài, y thực sự không muốn kéo vị bằng hữu mới quen nhảy xuống vũng nước đục này.
Tay Địch Cửu khẽ xoay Thiên Sa, hắn mỉm cười đáp:
- Nếu đã là tổ đội, vậy mọi người hiển nhiên là phải cùng tiến cùng lùi rồi, ta không phải là kẻ trốn ở phía sau, mặc người ta ức hiếp đồng đội của mình đâu.
Dứt lời, Địch Cửu bèn quay sang Nhậm Bạt Phi cười nhạt rồi bảo:
- Bản thiếu gia vốn đã định rời khỏi đây, bỏ qua cái mạng chó của ngươi. Không ngờ hết lần này tới lần khác ngươi cứ muốn tìm chết, cố tình chặn đường đồng đội của bản thiếu. Cho nên, bản thiếu cho ngươi một lời khuyên cuối cùng...
Địch Cửu không định lập tức hành động, trên thực tế thần niệm của hắn còn đang quan sát biểu hiện của những người xung quanh. Hiện tại hắn lấy Thiên Sa có chùm tua đỏ ra, nếu như hắn bị truy nã, nơi này lại nhiều người như vậy thì chắc chắn sẽ có người nhận được tin tức, vậy kiểu gì cũng có kẻ sẽ phản ứng.
Chương 190
Trong lòng Địch Cửu âm thầm thở phào, lúc hắn để lộ ra Thiên Sa, tuy rằng có rất nhiều người kinh ngạc nhìn chùm tua rua đỏ tô điểm tại chuôi của đao, nhưng hoàn toàn chẳng có ai dùng loại biểu tình nhìn một người đang bị truy nã để quan sát hắn hết.
Ở phía bên kia, Nhậm Bạt Phi không khỏi dại ra, y chưa bao giờ gặp qua một tu sĩ nào kênh kiệu như Địch Cửu, chỉ là một tên Nguyên Hồn sơ kỳ mà dám xưng hô bản thiếu trước mặt y, lại còn nói muốn giết y nữa chứ.
Y bật cười đầy khinh miệt, gằn giọng bảo:
- Đến đây. Nhậm Bạt Phi ta thật muốn nhìn xem ngươi giết ta bằng cách nào đấy.
Nhậm Tân Hiên đứng cạnh tế ra một thanh đao Nhận Kích, chuẩn bị động thủ với Địch Cửu. Thấy vậy Nhậm Bạt Phi bèn giơ tay ngăn lại:
- Ngươi tránh sang một bên đi, Nhậm Bạt Phi ta sống đến ngày hôm nay mới lần đầu tiên gặp được một tên Nguyên Hồn sơ kỳ thú vị như thế đấy. Ta thật tò mò xem hắn xử lý ta làm sao đây.
Mà lực chú ý của Địch Cửu lúc này căn bản không đặt trên người Nhậm Bạt Phi, bởi vì trong mắt hắn y chả khác nào một con kiến hôi cả. Địch Cửu liếc một vòng xung quanh, thấy chẳng mấy ai để ý đến Thiên Sa của mình nữa thì mới hoàn toàn yên tâm. Hắn quay lại nhìn gã họ Nhậm kia, mỉm cười bảo:
- Ngươi có thể sống đến ngày hôm nay không phải là do may mắn tránh được bản thiếu sao? Bây giờ gặp được rồi thì tất nhiên ta sẽ tốt bụng khuyến cáo về ngày chết sắp tới của ngươi thôi…
Địch Cửu chưa bao giờ lằng nhằng với kẻ địch của mình như vậy cả, nhưng hôm nay là tình huống đặc biệt. Sau khi nói dứt câu, thậm chí hắn còn quay đầu lại để mọi người có thể nhìn rõ dung mạo của mình.
Điều làm Địch Cửu càng thêm vui mừng chính là việc hắn để lộ ra diện mạo chân thật nhưng vẫn không có bất luận người nào chỉ trỏ gì hắn cả.
Địch Cửu nhẹ nhàng thở phào một hơi, xem ra hắn thật sự không hề bị truy nã. Hẳn là gã Kim Đan tầng một kia không có ý định đem chuyện về Thư Giới nói cho người khác biết đâu nhỉ?
Vốn dĩ lúc đầu Địch Cửu dự định nếu bản thân mình mà bị truy nã, vậy hắn sẽ giết sạch hết đám người của tiểu đội Thần Mang rồi nhanh chóng chạy đến Thiên Cơ Đảo trú ẩn.
Thế nhưng tình huống hiện tại lại không tệ như hắn mường tượng, cho nên hắn đang phân vân xem sau khi xử lý tiểu đội Thần Mang xong thì có nên làm một chuyến trở về Ngũ Lục Thành hay không.
Hắn thật sự rất mong chờ có cơ hội được tiến vào bên trong Ngũ Lục Đạo Tháp tu luyện.
Bởi vì hiện tại hắn đang rất mong được nổi danh, càng nổi càng tốt. Chờ danh khí hắn lớn đến mức có thể gia nhập vào Tiềm Lực Bảng thì kế tiếp hắn muốn tranh đoạt vị trí trên Hải Bảng, như thế hắn mới có đủ tư cách truyền tống về Hằng Vực Tinh để báo thù cho gia tộc.
- Lũ sâu kiến thì nên đi chết đi!
Việc Địch Cửu có dịch dung hay không cũng chẳng mấy ảnh hưởng tới Nhậm Bạt Phi. Song Đầu Mã của y nhanh chóng đánh về phía Địch Cửu, y không tính sẽ một đao giết chết hắn, mà y phải dày vò cho đến khi tên ngu ngốc này cảm thấy sống không bằng chết, và hiểu được bốn chữ “cầu xin tha thứ” được viết như thế nào.
Địch Cửu không thèm né tránh, hắn nhẹ nhàng giơ tay đấm ra một quyền, đồng thời Thiên Sa cũng từ không trung nhanh chóng đánh tới.
Tu vi hiện tại của Địch Cửu đã là Nguyên hồn tầng sáu rồi, đối với tu sĩ Nguyên hồn tầng chín thì hắn không cần phải thi triển thủ đoạn cao siêu làm gì. Nguyên Hồn sơ kỳ ư? Đây chẳng qua là do hắn bày ra cho người khác nghĩ như vậy mà thôi. Trên thực tế, dù tu vi của hắn chỉ đến như thế đi nữa thì Địch Cửu cũng buồn chẳng đặt Nhậm Bạt Phi vào mắt.
“Oanh!”
Địch Cửu giơ tay đấm thẳng vào pháp bảo của Nhậm Bạt Phi khiến y cảm nhận được một cỗ áp lực cực kỳ kinh khủng từ chân nguyên bao trùm tới. Y còn chưa kịp phản xạ thì Thiên Sa đã xẹt qua khoảng cách không gian đánh thẳng xuống đỉnh đầu y.
“Phốc!”
Huyết vụ nổ tung, Nhậm Bạt Phi ngay cả lời cầu xin tha thứ cũng không kịp nói.
Lúc này đây, không gian xung quanh yên tĩnh và quỷ dị đến mức ngạt thở.
Tốt xấu gì thì Nhậm Bạt Phi cũng là một cường giả Nguyên Hồn tầng chín, thậm chí chỉ còn cách nửa bước nữa là bước vào Hư Thần cảnh. Tại phụ cận của Lạc Nhật Thành y đã từng giết chết không biết bao nhiêu người, thế mà bây giờ ngay cả một đao của vị tu sĩ Nguyên Hồn sơ kỳ bình thường kia cũng đỡ không nổi.
Chưa kể đây còn là nơi kế bên Bái Dạ Hồ, việc động thủ phải càng gian nan hơn mới đúng.
Phải mất một lúc lâu thì Nhậm Tân Hiên mới hoàn hồn lại, hai mắt gã đỏ ké, giọng thì khàn đặc, gã quát to:
- Mọi người cùng nhau xông lên xử lý hắn ta đi!
Đại bộ phận của tiểu đội Thần Mang đều tiếp bước Nhậm Tân Hiên, điên cuồng phóng về phía Địch Cửu, chỉ có hai tên Nguyên Hồn sơ kỳ là thức thời lùi lại.
Chỉ với một đao mà hắn ta đã chém chết người có thực lực như Nhậm Bạt Phi rồi, cho dù bọn họ có cùng nhau xông lên thì cũng chỉ là đi chịu chết tập thể mà thôi. Nếu như nơi này không gần Bái Dạ Hồ thì còn đỡ một chút, họ có thể toàn lực xuất thủ, thế nhưng thực lực bây giờ của mỗi người bọn họ ngay cả một phần mười bình thường cũng chưa tới.
Địch Cửu cầm Thiên Sa, lần nữa cuốn lên từng mảng đao mang bao phủ toàn bộ tiểu đội Thần Mang ở phía dưới lại. Bất kể là những tên chuẩn bị rút lui hay đang dũng mãnh xông lên đều không có đường nào thoát khỏi.
Huyết vụ nổ tung đầy trời, trận chiến nhìn qua rất kịch liệt nhưng quá trình thì lại vô cùng ngắn ngủi.
Không lâu sau, Thiên Sa của Địch Cửu đã yên vị trở về sau lưng hắn.
Đã biết mình không bị truy nã nên lần này ngay cả việc cho đao vào bao Địch Cửu cũng lười làm, vì như vậy ít nhiều sẽ khiến hành động của hắn trở nên bất tiện hơn. Hơn nữa, để Thiên Sa lộ diện ở giữa thiên địa sẽ giúp nó dễ dàng hấp thu nguyên khí, mau chóng tấn cấp.
...
Lại là một đao duy nhất!
Đây là cái loại thực lực gì vậy hả? Ánh mắt Ấn Lâm co rút thành từng đợt, gã khẳng định bản thân mình cũng chẳng có cách nào ngăn được đao mới rồi của Địch Cửu. Hiện giờ gã vô cùng hoài nghi một việc, ấy là Địch Cửu hẳn có cách để ngăn cản thần niệm bị niết hóa ở nơi này.
Chờ sau khi Địch Cửu thu về tay mấy cái nhẫn trữ vật xong, Phục Triệt mới kích động chạy lại gần.
- Địch tiền bối, thì ra thực lực của huynh vượt xa mấy người chúng ta như thế…
Đối với chuyện Địch Cửu dịch dung, y căn bản không đặt việc đó trong lòng.
Địch Cửu nghe vậy bèn bật cười.
- Huynh đừng có gọi ta là tiền bối nghe già như vậy chứ, nói gì thì chúng ta cũng cùng một đội mà, đều là bằng hữu cả thôi. Mà mọi người có chuyện gì thế, không lẽ là bị tiểu đội Thần Mang chặn ở chỗ này à?
Phục Triệt bèn đem mọi chuyện từ lúc bọn họ đang thu thập Chích Thần Thảo đến khi bị tiểu đội Thần Mang và Lạc Nhật chặn lại kể rõ. Đồng thời cũng truyền âm cho Địch Cửu biết ba người họ đã thu hoạch được hơn mười gốc Chích Thần Thảo.
- Địch thiếu gia, chỗ tại hạ có mấy gốc Chích Thần Thảo…
Một tu sĩ Nguyên Hồn trung kỳ sau khi nhìn thấy uy thế của Địch Cửu thì vội vàng lấy ra hai gốc Chích Thần Thảo dâng lên cho hắn. Bởi vì gã vừa vặn trông thấy Địch Cửu tự xưng thiếu gia, hơn nữa lại không thích bị người khác gọi là tiền bối nên mới tự chủ trương gọi hắn là Địch thiếu gia.
Có gã Nguyên Hồn này dẫn đầu, các tu sĩ khác cũng bắt đầu nhao nhao lấy ra một hai gốc Chích Thần Thảo thay phiên nhau dâng lên. Mà không cần nói thẳng ra thì Địch Cửu cũng biết thừa bọn người này nộp cho hắn nhiều thứ tốt như vậy đều là vì muốn mình đứng ra ngăn cản Ấn Lâm.
Chỉ là một tên Ấn Lâm mà thôi, Địch Cửu vốn chẳng đặt vào mắt. Thế nhưng mấy gốc linh thảo màu xanh này lại không vừa ý hắn tẹo nào.
Cái tên Ấn Lâm kia có thể lăn lộn được cho tới ngày hôm nay, hẳn là cũng thấy được Địch Cửu hắn muốn xử lý gã thì dễ như mở miệng nói một câu vậy.
- Đồ vật của ai người đó tự thu về đi, bản thiếu làm việc tốt há cần phải thu đồ của các ngươi? Nếu không phải vì trước đó ta bất cẩn nói ra danh tự thì ngay cả tên ta cũng chẳng muốn lưu lại cho các ngươi làm gì. Về sau, khi các ngươi rời khỏi đây nhất định phải nhớ kỹ không được tiết lộ đại danh Địch Cửu của ta ra ngoài, ta làm người vẫn luôn thích khiêm tốn mà thôi.
Địch Cửu khẳng định, mình càng nói thế thì tên tuổi của hắn lại càng truyền đi nhanh hơn. Những người này nhận được chỗ tốt từ hắn thì tất nhiên sẽ giúp hắn tuyên truyền rồi. Huống hồ sau khi bọn họ lấy được Chích Thần Thảo thì chắc chắn sẽ đi tới Ngũ Lục Thành đang cử hành Ngũ Lục Đại Hội, một khi chuyện này lan ra, hắn còn sợ thanh danh mình không nổi cũng khó.
Khuôn mặt của Ấn Lâm lúc này đã trở nên vô cùng khó coi, thế nhưng gã chỉ có thể trơ mắt nhìn Địch Cửu đang từng bước đi tới trước mặt mình:
- Bản thiếu muốn tặng ngươi một lời khuyên...
Không đợi Địch Cửu nói hết câu, Ấn Lâm đã ôm quyền đáp:
- Địch đạo hữu, ta thật sự không có tính toán muốn đoạt Chích Thần Thảo của mọi người đâu, chỉ là… chỉ là ta tình cờ đi ngang mà thôi.
Ngay cả Nhậm Bạt Phi mà Địch Cửu cũng dám giết, Ấn Lâm hoàn toàn tin tưởng việc Địch Cửu chẳng tốn mấy sức đã bóp chết gã. Nhậm Bạt Phi còn có một người đường đệ trong Hải Bảng đấy, mà gã thì ngay cả một cái hậu trường tầm thường cũng không có đâu.
Nghe vậy, Địch Cửu bật cười rồi quay sang nói với đám đông:
- Nếu Ấn đạo hữu đây đã nói như vậy thì mọi nguời ai làm chuyện nấy đi. Gặp nhau chính là duyên phận, tương lai có cần bản thiếu hỗ trợ điều gì thì Địch Cửu ta nhất định sẽ xông pha khói lửa, quyết không chối từ. Phục huynh, chúng ta cũng nên lên đường rồi.
- Đa tạ Địch thiếu đã ra tay tương trợ!
Nhất thời, âm thanh cảm tạ đồng loạt vang lên, sau đó mọi người nhanh chóng cáo từ.
Nhiệm vụ thiết yếu nhất của bọn họ sau khi lấy được Chích Thần Thảo chính là trở về Ngũ Lục Thành.
...
Đúng như Địch Cửu dự liệu, cái tên Địch thiếu gia này cơ hồ nổi lên chỉ trong vòng một đêm. Lúc đầu nghe đồn Địch thiếu gia kia chỉ là tu sĩ Nguyên Hồn sơ kỳ đã có thể dùng một đao chém chết tiểu đội Thần Mang gồm bảy cường giả Nguyên Hồn, trong đó còn có một người chỉ còn nửa bước nữa là đạt Hư Thần chi cảnh.
Sau đấy, cái tên Hồng Anh Đao Địch Thiếu Gia mới được đặt ra, bởi vì đao mang kia chỉ trong vòng một lần đã giết chết được bảy người của tiểu đội Thần Mang. Hơn nữa, bọn họ còn lưu truyền rằng, Địch thiếu gia đã lớn tiếng quát Ấn Lâm, bảo gã làm người phải ngay thẳng, tham lam quá mức sẽ tự hại mình hại người.
Cho nên thanh danh Hồng Anh Thiếu Gia cứ như vậy ngày càng được lan xa. Hiện giờ rất nhiều người biết, đao pháp của Hồng Anh Thiếu Gia cực kỳ đáng sợ.
Tuy nhiên, thứ còn cần phải đề phòng hơn cả đao pháp chính là khuyến cáo mà Địch thiếu gia nói ra. Người ta từng khuyến cáo Nhậm Bạt Phi của tiểu đội Thần Mang mà y lại không nghe, kết quả bây giờ chả biết chạy đi đầu thai ở nơi nào rồi. Người lại khuyến cáo Ấn Lâm của tiểu đội Lạc Nhật, tu vi cao như gã cũng chẳng dám nói nhảm nửa câu, sau đó chẳng còn ai gặp lại Ấn Lâm tại Bái Dạ Hồ nữa, tất cả mọi người đều bảo, có khả năng là gã đã nối gót theo Nhậm Bạt Phi luôn rồi.
Thế thì cũng thôi đi, nhưng điều làm mọi người khâm phục nhất chính là lời đồn về phẩm tính cao thượng, ưa thích giúp người mà không thích lưu danh của Hồng Anh Thiếu Gia.
Còn về phần danh tự Hồng Anh Thiếu Gia Địch Cửu hay Hồng Anh Đao Pháp Địch Cửu rốt cuộc đã được lan truyền như thế nào thì chẳng còn một ai để ý nữa.
Chương 191
Lúc trước Địch Cửu rời khỏi Ngũ Lục thành phải phi độn đến mấy ngày, nhưng hiện tại đi với mấy người Phục Triệt chỉ tốn có hai ngày đã về đến nơi.
Sau khi Địch Cửu tiến vào thành lại càng thêm yên tâm. Ở đây chẳng những không có thông báo truy nã, mà cũng không có một tia thần niệm nào quét lên người hắn. Lâu lâu ngẫu nhiên có người quan sát cũng chỉ là do tò mò về chùm tua rua đỏ trên chuôi đao Thiên Sa của hắn mà thôi.
Ba người Phục Triệt, Lương Cốc Tình và Bối Thạch Đào đều từng tiến vào Ngũ Lục Đạo Tháp, thế nên lần này bọn họ không định thử sức lại lần nữa. Mục đích họ đến đây chỉ là để đưa Chích Thần Thảo cho ngũ công tử Hải Bảng, sau đó gia nhập ngũ đại tông môn.
Người ở trên Ngũ Lục quảng trường rất nhiều, các loại tin tức đấu giá hội, giao lưu hội…đều có thể dễ dàng bắt gặp. Bất quá thứ làm cho người ta chú ý nhất chính là Ngũ Lục Đạo Bia to lớn nằm ở ngay giữa quảng trường.
Địch Cửu nhìn lên đạo bia, hiện tại hạng nhất không phải là Cổn Diêm Đào Hải Vương cung, cũng không phải Ngạn Đạp Sơn Hư Kiếm tông, mà là một cái tên hắn chưa bao giờ nghe nhắc đến: Cơ Hồng Xuyên.
Mặc dù lúc trước hắn chỉ nhìn sơ qua bảng xếp hạng trên bia đá giữa quảng trường, nhưng đại khái vẫn có chút ấn tượng, nếu hắn không lầm thì hình như chưa từng nhìn thấy qua cái tên Cơ Hồn Xuyên này.
- Hả, không phải nói hạng nhất là Cổn công tử ư?
Lương Cốc Tình cũng phát hiện bảng xếp hạng trên tấm bia có chút khác thường.
Phục Triệt khẽ hắng giọng:
- Không cần quan tâm những chuyện đó, nên nhớ mục đích của chúng ta đến nơi này làm gì. Địch huynh, nếu huynh muốn đi vào Ngũ Lục Đạo Tháp thì chúng ta không thể giúp gì được cho huynh, chỉ có thể chúc huynh đạt thành ý nguyện thôi.
Địch Cửu gật đầu, sau đó nghĩ nghĩ rồi quyết định truyền âm cho Phục Triệt:
- Phục huynh, nếu như huynh có nhiều Chích Thần Thảo thì hãy lưu lại cho mình một ít. Thứ này có thể mở rộng thức hải, tăng cường thần niệm. Nhớ kỹ mỗi lần chỉ có thể sử dụng chừng nửa tất...
- Cái gì?
Phục Triệt bị chấn kinh bởi lời nói của Địch Cửu, thế nhưng ngay lúc y muốn hỏi rõ thì Địch Cửu đã tiến vào bên trong Ngũ Lục Đạo Tháp rồi.
...
Tuy Ngũ Lục Đạo Tháp chỉ mở ra vài tháng, thế nhưng vẫn có không ít tu sĩ ào ào đổ xô vô đấy. Địch Cửu hòa vào trong đám người, ngoại trừ chuôi Hồng Anh Đao hắn cõng trên lưng ra thì toàn thân chẳng có điểm gì đặc biệt.
Mỗi một tu sĩ tiến vào Ngũ Lục Đạo Tháp đều phải khắc tên mình lên bia đá ở tầng thứ nhất. Địch Cửu không chút do dự, trực tiếp khắc xuống tên thật của chính mình. Đến giờ mà hắn không bị truy nã thì đã chứng minh cái tên Địch Cửu vẫn còn rất an toàn.
Vừa tiến vào Ngũ Lục Đạo Tháp, vô số linh khí liền ập tới.
Địch Cửu giật mình, không phải hắn kinh ngạc vì mức độ linh khí ở đây, những nơi có linh khí dày đặc như vậy hắn cũng đã từng đi qua, chỉ là sau khi Địch Cửu bước vào tầng thứ nhất, hắn rõ ràng cảm nhận được nếu như tu luyện ở trong này sẽ tiến bộ nhanh hơn tu luyện ở bên ngoài nhiều.
Địch Cửu nhắm mắt lại, bắt đầu cảm thụ điểm khác biệt ở nơi đây. Sau một nén nhang Địch Cửu từ từ mở mắt ra, hắn cảm nhận quy tắc ở trong này rõ ràng hơn ở bên ngoài. Hắn từng nghe sư phụ nói quy tắc ở Thế giới Tiểu trung ương hoàn chỉnh rõ ràng, cho nên tu sĩ có thể dễ dàng bước vào tầng cao hơn. Nhưng hiện tại từ nơi này mà xét, xem ra quy tắc Thế giới Tiểu trung ương cũng không hẳn là hoàn chỉnh.
Người khác không thể nào cảm nhận được quy tắc ở đây có rõ ràng hay không, nhưng Địch Cửu là người sở hữu viên đá màu xám, cảm ứng của hắn với các loại quy tắc luôn vô cùng nhạy cảm.
Sau khi dùng thần niệm quét ra, Địch Cửu liền nhìn thấy ở giữa tầng này có một đạo ánh sáng. Tầng thứ nhất không có tu sĩ, bởi vì các tu sĩ tiến vào đây xong chẳng có ai dừng lại tu luyện mà hiển nhiên sẽ cố gắng tiến lên tầng thứ hai.
Ngay lúc Địch Cửu đang muốn tiến lên tầng thứ hai thì hắn lại phát hiện một tia khí tức quy tắc khác biệt. Không đúng, phải nói là một loại pháp tắc bên dưới quy tắc nào đó, loại khí tức pháp tắc này giống như... một nền tảng vững chắc trước khi kiến tạo tòa cao ốc vậy.
Địch Cửu vội vàng ngồi xuống, sau khi bố trí một đạo cấm chế phòng ngự liền tập trung lĩnh ngộ loại khí tức pháp tắc thâm ảo này. Hắn hiểu rõ việc minh ngộ pháp tắc quan trọng với tu sĩ đến nhường nào.
Một cường giả tinh không có thể đi bao xa, vậy phải xem lĩnh ngộ của người đó đối với các loại quy tắc trong vũ trụ sâu bao nhiêu. Mà pháp tắc là nhân tố tạo nên quy tắc, lĩnh ngộ pháp tắc chính là bước đầu tiên trên còn đường minh ngộ quy tắc.
...
Một vài tu sĩ đi vào tầng thứ nhất trông thấy Địch Cửu đang ngồi tu luyện thì âm thầm lắc đầu. Cho dù là tu sĩ Kim Đan thì cũng chẳng ai dừng lại ở tầng một để tu luyện đâu, người nọ thật là thiển cận mà!
Địch Cửu hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ, hiện giờ hắn đang cảm ngộ tất cả khí tức pháp tắc tồn tại trong không gian này.
Tinh Hà Quyết mặc dù đang tiến hành vận chuyển nhưng tốc độ tu luyện lại kém hơn bình thường rất nhiều, tinh không mạch thì vẫn đang không ngừng cảm ngộ khí tức pháp tắc tiến vào bên trong.
Một đạo khí tức pháp tắc từ mơ hồ đến rõ ràng bị Địch Cửu nắm bắt được, so với không gian pháp tắc hắn cảm nhận được trong truyền tống trận thì đạo pháp tắc này đơn giản hơn nhiều.
Ba ngày sau, Địch Cửu mở mắt. Hắn quả thật đã cảm ngộ thành công một đạo pháp tắc ở tầng này, nhưng dường như hắn không thể dùng được nó. Căn cứ vào thu hoạch của hắn, đạo pháp tắc này tên là cơ sở pháp tắc, về phần nó là pháp tắc thuộc tính gì thì Địch Cửu đành chịu.
Địch Cửu đứng lên, chuẩn bị tiến vào tầng thứ hai. Mặc dù đạo pháp tắc đó hắn chưa dùng được bây giờ, nhưng Địch Cửu cảm giác chỉ cần là pháp tắc thì tương lai nhất định có chỗ hữu dụng.
Nồng độ linh khí ở tầng hai nhiều hơn tầng dưới một chút, hơn nữa, ở đây còn có một loại lực đẩy. Loại lực đẩy này tuy khá yếu ớt, nhưng lại làm cho tu sĩ phải phân tâm để ngăn cản nó, nếu như không cẩn thận người nọ sẽ dễ dàng bị truyền tống ra ngoài.
Ở tầng này, Địch Cửu lại tiếp tục cảm nhận được một đạo khí tức pháp tắc nữa, đạo khí tức pháp tắc này khác với pháp tắc ở tầng thứ nhất, nhưng nhìn chung bọn chúng đều là pháp tắc cơ sở.
Mục đích hắn đến Ngũ Lục Đạo Tháp vốn chính là để tu luyện và cảm ngộ, hiện giờ đã có cơ hội thì đương nhiên Địch Cửu phải lĩnh ngộ đạo pháp tắc ở tầng thứ hai này rồi.
Có kinh nghiệm lĩnh ngộ không lâu trước đó, thế nên dù hắn vẫn luôn bị gây khó dễ bởi lực đẩy nhưng Địch Cửu cũng chỉ tốn thời gian một ngày đã cảm ngộ xong.
Tầng thứ ba, tầng thứ tư...
Địch Cửu càng lên cao, pháp tắc cơ sở hắn lĩnh ngộ cũng càng nhiều. Đồng thời, lực đẩy của Ngũ Lục Đạo Tháp cũng càng lúc càng cường đại.
Lúc lên đến tầng thứ 10, Địch Cửu nhìn thấy rất nhiều tu sĩ dừng lại tu luyện, cơ hồ ở khắp nơi đều có.
Địch Cửu nhíu mày, nếu như hắn không cần cảm ngộ pháp tắc thì tu luyện ở đây cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại mỗi tầng hắn đều muốn cảm ngộ, nếu như đông người khiến hắn mất tập trung, lơ là không chú ý một chút thôi thì sẽ bị lực đẩy truyền tống ra ngoài mất.
Phải tìm biện pháp giải quyết mới được!
Có lẽ hắn có thể thử bố trí trận pháp chống lại lực đẩy kia. Nhưng rất nhanh Địch Cửu liền thất vọng, cho dù trận pháp cấp mấy đi chăng nữa thì cũng vô dụng với lực đẩy của Ngũ Lục Đạo Tháp.
Nếu như không tìm thấy biện pháp triệt tiêu hoặc làm giảm bớt lực đẩy ở nơi đây, vậy mấy tầng sau hắn cũng sẽ chẳng thể nào tiếp tục cảm ngộ pháp tắc được nữa.
Đúng rồi, là pháp tắc!
Địch Cửu chợt nghĩ đến chín đạo pháp tắc cơ sở mình vừa lĩnh ngộ mấy ngày qua, hắn thử đem một đạo pháp tắc dung nhập vào bên trong cấm chế.
Ngay lập tức Địch Cửu liền cảm thấy lực đẩy giảm đi rất nhiều. Thế nhưng chẳng lẽ pháp tắc này chỉ có thể làm giảm bớt lực đẩy thôi sao? Nếu như chỉ có một chút tác dụng như thế, vậy cũng làm người ta quá thất vọng rồi.
Bất quá Địch Cửu rất nhanh liền bình tâm lại, dù sao hắn dùng những đạo pháp tắc này thì có thể tiến vào tầng cao hơn. Chỉ cần hắn một đường đi lên trên, còn sợ không vào được Tiềm Lực Bảng ư? Nên nhớ, có tên ở Tiềm Lực Bảng thì có thể khiêu chiến cường giả Hải Bảng đấy.
Địch Cửu dung hợp toàn bộ chín đạo pháp tắc cơ bản vào trận pháp phòng ngự, quả nhiên lực đẩy ở tầng mười thoáng chốc đã biến mất không thấy đâu nữa. Địch Cửu thở phào một hơi, vội vàng tập trung cảm ngộ đạo pháp tắc ở tầng này.
Tầng thứ mười một, tầng thứ mười hai...
Lúc đầu Địch Cửu còn dung nhập pháp tắc vào trận pháp phòng ngự, nhưng về sau hắn phát hiện mình không cần làm thế nữa, chỉ cần trong lúc tu luyện nhớ dung nhập pháp tắc vào chu thiên vận chuyển là được.
Tầng thứ 41, tầng thứ 42...
Từ tầng 40 trở đi, Địch Cửu rất ít khi nhìn thấy tu sĩ. Có thể thấy, việc các tông môn bài danh xếp hạng từ tầng 49 trở đi cũng không phải không có đạo lý.
Sau khi Địch Cửu leo lên tầng thứ 49, đồng thời cảm ngộ đến pháp tắc đạo cơ sở thứ 49, hắn đột nhiên cảm nhận được mình bắt đầu thông hiểu thần thông Đại Cước Ấn hơn hẳn.
Địch Cửu ngạc nhiên đạp một cước ra ngoài, không gian xuất hiện từng đạo gợn sóng, lập tức 49 tầng nổ tung ra từng đợt không gian chân nguyên.
Những pháp tắc cơ sở này quả nhiên không phải chỉ hữu dụng trong Ngũ Lục Đạo Tháp. Địch Cửu nhìn đạo ánh sáng thông hướng tầng 50 mà trong lòng tràn đầy khát vọng.
Hắn đang nghĩ, nếu như mình có thể hoàn toàn lĩnh ngộ hết 108 đạo pháp tắc cơ sở thì liệu sẽ có kết quả như thế nào nhỉ?
Địch Cửu tiếp tục leo lên cao. Vừa tiến vào tầng 50, Địch Cửu liền phát hiện diện tích không gian nơi đây nhỏ hơn tầng 49 rất nhiều, thậm chí còn không bằng một phần mười tầng dưới nữa.
Mười mấy tên tu sĩ lạ mặt đều đang điên cuồng hấp thu linh khí tu luyện. Địch Cửu thì vẫn bình tĩnh giống như những tầng trước đó, hắn ngồi xuống một góc, chậm rãi cảm ngộ pháp tắc cơ sở.
Đột nhiên, một đạo khí tức giống như kim châm xông thẳng vào thức hải làm Địch Cửu giật nảy mình.
Mới đầu hắn còn tưởng có người đánh lén mình nữa chứ. Thế nhưng, chỉ vài giây sau đó hắn liền nhận ra, không phải có người đang đánh lén hắn, mà là một loại linh khí đặc biệt chuyên nhằm vào thức hải. Loại linh khí này có thể kích thích thức hải, giúp thần niệm của hắn càng thêm cô đọng hơn.
Ngũ Lục Đạo Tháp quả nhiên có thể cô đọng thần niệm, đáng tiếc tu sĩ có thực lực leo lên được tới tầng 50 không quá nhiều.
Địch Cửu cũng không định ngồi đây cô đọng thần niệm, sau khi hắn lĩnh ngộ đạo pháp tắc cơ sở ở tầng 50 xong thì chuẩn bị tiếp tục tiến vào tầng 51.
- Người kia là ai vậy?
Tầng 50 có tu sĩ tò mò hỏi thăm tung tích Địch Cửu.
Góp mặt được ở tầng 50 thì trên cơ bản đều là người có danh tiếng. Tuy ngoại hình Địch Cửu rất lạ lẫm, nhưng chuôi Hồng Anh Đao phía sau lại dễ làm người khác chú ý tới.
Quan trọng nhất là tên gia hỏa này tiến vào tầng 50 còn chưa đến một ngày đã có thể tiến đến tầng thứ 51 rồi.
Chương 192
Số tu sĩ ở tầng 51 ít hơn tầng dưới nhiều. Địch Cửu vẫn chẳng mấy để ý đến bọn họ, hắn tìm một chỗ ngồi xuống, chuyên tâm cảm ngộ cơ sở pháp tắc trên tầng này.
Tầng 52, tầng 53...
Địch Cửu một đường đi lên trên, rất nhanh hắn đã nổi danh trong Ngũ Lục Đạo Tháp. Mỗi lần Địch Cửu vượt qua một tầng là lại thu hút vô số sự chú ý của đại đa số tu sĩ khác.
Thiên Hạ Đệ Cửu Trailer
Địch Cửu dừng ở tất cả các tầng đều không quá một ngày, sau đó sẽ tiến lên tầng tiếp theo ngay. Trông hắn nhàn nhã cứ như thể chỉ đang dạo chơi ở Ngũ Lục Đạo Tháp chứ không phải vì tu luyện mà đến đây vậy.
Thời điểm Địch Cửu leo lên tầng 55, hắn bất ngờ gặp một người quen, đó là Tu Vũ - đại sư huynh Thanh Tông. Mấy tháng trước y mới là Hư Thần cảnh tầng bảy mà bây giờ đã lên tới Hư Thần cảnh tầng tám rồi.
Tu Vũ trông thấy Địch Cửu bèn khó giấu được vẻ thất thố:
- Địch đạo hữu, đạo hữu lên được tới tận tầng 55 ư?
Lần trước Tu Vũ đã leo đến tầng 60, nhưng đó tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Mỗi một tầng đều tiêu hao hầu hết tinh lực của y, thế nên y nhất định phải tu luyện ở từng tầng từng tầng một. Lần này may mắn mà tu vi của Tu Vũ đã tăng lên một cấp, vậy nên mục tiêu của y hiện tại là tầng 66.
Nhưng người mà y vốn chưa từng để ở trong mắt - Địch Cửu nay đã leo lên tới tầng 55, chuyện này khiến y vô cùng kinh ngạc.
Sau đó Tu Vũ lại nghĩ tới lợi ích sau này bèn kích động hẳn.
Đừng nghĩ số người ở bốn mươi chín tầng trên khá nhiều, vì nếu phân phối đến từng tông môn thì chia ra ít ỏi cực kỳ. Ví dụ như Thanh Tông chẳng hạn, ngoại trừ Tu Vũ có thể leo đến tầng 60 thì vị sư đệ mạnh nhất cũng chỉ có thể đến tầng 47 hoặc 48. Chỉ cần không đến tầng 50 nổi thì xem như chẳng đáng nhắc tới.
Nếu Địch Cửu gia nhập Thanh Tông thì sẽ thế nào nào? Địa vị Thanh Tông chắc chắn lập tức tăng lên một cấp bậc, tài nguyên tông môn cũng sẽ nâng cao hơn rất nhiều.
- Địch đạo hữu, sau khi rời khỏi Ngũ Lục Đạo Tháp, đạo hữu có dự định gia nhập môn phái của ta không?
Tu Vũ hiển nhiên là kẻ không thường xuyên giao lưu, cho nên cách nói chuyện cực kỳ cứng nhắc.
Địch Cửu vốn không tính toán ở lại Thế giới Tiểu trung ương lâu dài. Hắn đoán nếu mình tu luyện ở trong Ngũ Lục Đạo Tháp hai tháng thì sẽ thành công bước vào Nguyên Hồn tầng bảy. Dựa theo tiến độ tu luyện ấy, sau khi ra khỏi Ngũ Lục Đạo Tháp hẳn là có thể bước vào Hư Thần cảnh. Chỉ cần bước vào Hư Thần cảnh, hắn sẽ khiêu chiến cường giả Hải Bảng, sau đó giành cơ hội trở lại đại lục Á Luân.
- Đa tạ Tu Vũ sư huynh, chuyện gia nhập tông môn không vội, chờ sau khi chúng ta rời khỏi đây rồi nói sau vậy.
Địch Cửu lúc đầu muốn trực tiếp từ chối, tuy nhiên hắn nghĩ đến lý do sau đó bèn hiểu rõ vì sao Tu Vũ lại kích động như thế. Bởi vì hắn đã đến tầng 55 cho nên trên người có điểm tích lũy Ngũ Lục Đạo Tháp. Những điểm tích lũy này đối với cá nhân có hữu dụng hay không thì hắn không biết, nhưng rõ ràng là có tác dụng rất lớn đối với tông môn.
- Đúng, đúng, sau khi rời khỏi đây lại nói.
Tu Vũ vội vàng tiếp lời.
Địch Cửu không để ý đến Tu Vũ nữa, hắn tìm một chỗ ngồi xuống, tiếp tục cảm ngộ cơ sở pháp tắc ở tầng 55.
Vẻn vẹn hai canh giờ sau, Địch Cửu cảm ngộ thành công bèn chuẩn bị bước tiếp lên tầng 56.
Trông thấy Địch Cửu di chuyển, Tu Vũ lại càng sốt ruột hơn. Cái Thập Điền kết giao bằng hữu vốn rất tùy ý, chẳng hề chọn lọc gì. Lần này may mắn sao đã kết giao được với một người bạn thật lợi hại.
Tầng 56 không khác biệt nhiều lắm, ngoại trừ rèn luyện thần niệm mạnh hơn và linh khí nồng đậm hơn một chút thì không có gì đáng để nói. Còn về lực đẩy, Địch Cửu hiện đang nắm trong tay 55 đạo cơ sở pháp tắc, cho nên lực đẩy sẽ không ảnh hưởng mấy đến hắn.
Tầng 57, tầng 58...
Lúc Địch Cửu bước tới tầng 60, tu vi hắn đã thăng cấp thành Nguyên Hồn tầng bảy.
Đối với Địch Cửu, hiện tại tu luyện là thứ yếu, hắn cần nhất chính là cảm ngộ cơ sở đạo tắc ở mỗi một tầng Ngũ Lục Đạo Tháp mà thôi.
Càng lên cao, nhân số lại càng ít đi.
Ở tầng 64, Địch Cửu cảm nhận được tình huống hoàn toàn khác biệt với những tầng dưới. Không chỉ diện tích nhỏ hơn, mà ở tầng này còn có mười tám cái vòng lửa, mười bảy cái đã có người, chỉ còn một cái trống không.
Khi thần niệm Địch Cửu quét tới, một loại khí tức cực nóng trong chớp mắt thẩm thấu đến cơ thể, dù là hắn còn chưa đi vào trạng thái tu luyện nhưng đã mơ hồ cảm thấy được nhục thân của mình tựa hồ cường đại hơn một chút.
Tầng này là tầng luyện thể ư?
Địch Cửu khẳng định tầng này nhất định là tầng luyện thể rồi. Luyện thể ở đây sẽ tốt hơn nhiều so với trong môi trường tự nhiên, bởi vì nó không chỉ có quy tắc rõ ràng, mà còn có thể giúp tu sĩ minh ngộ cần làm như thế nào để tăng cường cấp độ nhục thân nữa.
Địch Cửu vẫn luôn tiếc nuối vì hắn đã bỏ lỡ đóa hỏa diễm trong Thiên Mạc, thế nên hiện giờ thấy vòng lửa ở đây, hắn đương nhiên không chút do dự nhảy vào trong vòng lửa cuối cùng đấy.
Những tu sĩ đang ở tầng 64 đều ngạc nhiên khi thấy một người lạ mặt tới tầng này, không phải chưa bao giờ có người lạ mặt xuất hiện, chỉ là từ tầng 60 trở đi thì quả thật việc này rất hiếm khi xảy ra.
Đã thế, tu sĩ quá trẻ tuổi như Địch Cửu đúng là lại càng hiếm thấy.
Sau khi Địch Cửu bước vào vòng lửa, khí tức cực nóng lao qua, hắn bắt đầu vận chuyển Đại Khôn Luyện Thể Quyết. Chỉ mới một chu thiên mà cường độ nhục thân của hắn đã bắt đầu gia tăng. Loại luyện thể không có nửa phần tổn thương đối với nhục thân như vậy là lần đầu tiên Địch Cửu nhìn thấy.
Lại thêm vài chu thiên nữa, Địch Cửu đã cảm ngộ đến cơ sở pháp tắc thứ 64.
...
Cùng thời điểm Địch Cửu đang luyện thể tại tầng 64 thì quảng trường Ngũ Lục cũng đang sôi trào.
Một gia hỏa không biết từ nơi nào xuất hiện, đột ngột leo tới tầng 64, xếp hạng đến thứ tám mươi sáu.
Phải biết mỗi lần Ngũ Lục Đạo Tháp mở ra, người tiến vào Top 100 toàn là tinh anh trong tinh anh, thiên tài trong thiên tài. Có thể nói tu sĩ đi vào Top 100, không phải có tên trên Tiềm Lực bảng thì sẽ là cường giả Đạo Bảng.
Tuy nói hiện tại Ngũ Lục đạo hội chỉ mới tiến hành được một nửa thời gian, thế nên đây vẫn chưa phải là bảng xếp hạng chung cuộc, nhưng người dùng không đến năm tháng để leo đến tầng 64, xếp hạng thứ tám mươi sáu, có thể khẳng định đây chính là đỉnh cấp thiên tài.
Giờ phút này, vô luận là tông môn hay là các thế lực tu chân khác đều đang rôm rả hỏi thăm xem tu sĩ tên Địch Cửu ấy là thần thánh phương nào. Có phải là thiên tài do ẩn tông nào đó phái ra hay không?
Ba người Phục Triệt vẫn đang ngồi ngoài chờ ngũ công tử Hải Bảng, thấy cảnh tượng đấy thì kích động không thôi. Họ chưa bao giờ nghĩ Địch Cửu lợi hại như vậy, đã leo lên được đến tận tầng 64 Ngũ Lục Đạo Tháp.
- Không nghĩ tới thực lực Địch đại ca xuất sắc như thế nhỉ. Lúc trước muội mới đến tầng 23 mà đã không leo lên nổi nữa rồi.
Lương Cốc Tình nhìn chằm chằm cái tên Địch Cửu trên đạo bia, thán phục không thôi.
Phục Triệt gật đầu:
- Lai lịch Địch huynh nhất định không tầm thường, chúng ta có thể nhận biết huynh ấy xem như là duyên phận.
Địch Cửu nói cho Phục Triệt biết Chích Thần Thảo có thể cô đọng thần niệm khiến cho y đến giờ vẫn chưa bình tĩnh lại được, đảo mắt thôi mà Địch Cửu lại lần nữa cho y một sự rung động còn lớn hơn cả lần trước.
- Sau khi Ngũ Lục đạo hội kết thúc, trên Tiềm Lực bảng nhất định sẽ có tên Địch đại ca.
Lương Cốc Tình vô cùng hưng phấn.
Tiềm Lực bảng không có ưu đãi đặc biệt gì với việc truyền tống, tuy nhiên giá trị không kém so với Đạo Bảng, bởi vì tu sĩ trên Tiềm Lực bảng nhất định phải từ hai trăm tuổi trở xuống.
Nghe được chung quanh vô số người đều đang nghị luận và suy đoán xem lai lịch Địch Cửu như nào, một tu sĩ thật sự là nhịn không được nữa bèn lớn tiếng bảo:
- Ha ha, không biết thì đừng nói lung tung, Hồng Anh thiếu gia không phải xuất thân từ đại tông môn đâu, thiếu gia chính là tán tu đấy.
- Hồng Anh thiếu gia? Đó là ai vậy?
- Hồng Anh thiếu gia chính là Địch Cửu thiếu gia – người đã leo lên tầng 64 Ngũ Lục Đạo Tháp đó. Tuổi của hắn còn nhỏ nhưng hắn lại là người rất trượng nghĩa, hào kiệt, khiêm tốn, nội liễm, đã cứu tính mạng chúng ta mà không cần thu chỗ tốt gì, thậm chí còn chẳng cần chúng ta nhớ ơn nữa. Nói thật, ta đã thấy qua nhiều thiên tài trẻ tuổi, nhưng chưa bao giờ có ai có thể khiến ta khâm phục như Hồng Anh thiếu gia.
- Địch Cửu chính là Hồng Anh thiếu gia ư? Mau mau kể xem, rốt cuộc hắn đã cứu các ngươi như thế nào?
Nghe người nọ hỏi, tu sĩ đi ra từ Bái Dạ Hồ lập tức trổ tài diễn thuyết, dăm ba câu đã tuyên truyền hành động vĩ đại của Địch Cửu cho đám đông cùng biết.
- Tuyệt đối không có khả năng. Ngươi nói Địch Cửu mới là Nguyên Hồn tầng ba mà có thể dùng một đao giết bảy tên Nguyên Hồn khác sao? Bịa chuyện cũng phải có chút chừng mực chứ, ngươi cảm kích ân cứu mạng của Hồng Anh thiếu gia nhưng cũng đâu thể há miệng nói lung tung như vậy.
Nghe kể về sự tích của Địch Cửu, một tu sĩ Hư Thần cảnh thật sự là nhịn không được lên tiếng.
Người được Địch Cửu cứu có tu vi Nguyên Hồn tầng bốn liền lớn tiếng phản bác:
- Ta tuyệt đối không bịa chuyện lung tung, không tin ngươi có thể hỏi thăm người khác xem. Hồng Anh thiếu gia chính là lợi hại như vậy đất, một đao thiếu gia xuất ra khiến ta cảm nhận được đao thế vô cùng vô tận, phô thiên cái địa.
- Lời này của ngươi có một chút không đúng.
Một tu sĩ khác cũng từng có mặt tại Bái Dạ Hồ đột nhiên lên tiếng.
- Có gì không đúng? Ngươi cũng là được Hồng Anh thiếu gia cứu, dựa vào cái gì mà lăng mạ Hồng Anh thiếu gia?
Tu sĩ Nguyên Hồn tầng bốn rất khó chịu, Hồng Anh thiếu gia Địch Cửu mặc dù không muốn bọn họ tuyên truyền danh tiếng, nhưng mà không có kẻ nào được phép quên đi ân tình của thiếu gia.
Tên tu sĩ vừa mới xuất hiện lập tức giải thích:
- Ngươi đừng hiểu lầm, Hồng Anh thiếu gia đích thật là một đao giết bảy tên Nguyên Hồn, bất quá chỗ lợi hại nhất của Hồng Anh thiếu gia không phải Hồng Anh Đao, mà là khuyến cáo của hắn.
- Đúng, đúng, Hồng Anh thiếu gia khuyến cáo mới là lợi hại nhất. Tiền bối, đừng thấy người là tu vi Hư Thần cảnh, một khi Hồng Anh công tử khuyến cáo người...
Tu sĩ Nguyên Hồn tầng bốn hùa theo, đang nói nửa chừng thì đột ngột dừng lại, tốt xấu gì người trước mặt cũng là tu sĩ Hư Thần cảnh, cho nên y nói chuyện phải có chừng mực mới được.
Tuy nhiên tu sĩ Nguyên Hồn tầng bốn không thật sự sợ hãi, chỉ cần cẩn thận một chút, không có người nào dám tùy ý động thủ ở Ngũ Lục quảng trường cả. Chờ Ngũ Lục đạo hội kết thúc thì y chính là đệ tử nội môn của ngũ đại tông môn. Thân phận đệ tử nội môn của Ngũ đại tông môn thì đừng nói là Hư Thần cảnh, dù là Kiếp Sinh cảnh muốn ra tay với y cũng cần cân nhắc đó.
Hồng Anh thiếu gia khuyến cáo? Đó lại là thứ gì? Rất nhiều tu sĩ hoàn toàn mờ mịt.
Việc Địch Cửu tự xưng là thiếu gia đã truyền đến các đại tông môn khiến bọn họ hoài nghi Địch Cửu hẳn xuất thân từ một gia tộc tu chân. Chỉ có người từ gia tộc tu chân mới tự xưng như vậy.
Xuât thân từ gia tộc tu chân hiển nhiên là rất tốt, hoàn toàn đủ tư cách gia nhập tông môn. Nhất thời, mức độ chú ý đến Địch Cửu trở nên nhộn nhịp khắp toàn quảng trường.
Chương 193
Quy tắc bên trong vòng lửa rõ ràng được thiết kế để chuyên về luyện thể, nên đã trợ giúp cường độ tu luyện của Địch Cửu bình ổn từ Tam Vương Hư Cảnh từ từ tiến lên cảnh giới Hồn Cảnh.
Trong lòng Địch Cửu cực kỳ mừng rỡ và kích động, có thể không cần chịu thống khổ về thân xác mà chỉ luyện thể đơn giản thôi thì có khác gì thiên đường đâu cơ chứ.
Tiếp tục với loại phương thức quá độ bình ổn này, nhiều nhất chỉ cần nửa tháng là hắn có thể hoàn toàn đạt được tu vi Hồn Cảnh rồi. Dựa vào tình huống ấy mà suy ra, chờ sau khi hắn thành công đột phá Hồn Cảnh, thậm chí còn có khả năng rất lớn để trùng kích Tam Vương và chân chính bước vào Vương Cảnh nữa kìa.
“Răng rắc!”
Đột nhiên, âm thanh xương cốt vỡ bỗng phát ra từ thân thể của hắn, không đợi Địch Cửu kịp phản ứng, cả người hắn hiện giờ như một chuỗi phản ứng dây chuyền, từng đoạn xương cốt thay nhau đứt gãy.
Đồng thời, một đạo hỏa diễm từ bên trong Tinh Không bỗng dưng chạy ra ngoài hòa lẫn vào tinh huyết của hắn. Toàn thân Địch Cửu lúc này chả khác nào dầu hỏa bị ngọn lửa nóng rực thiêu đốt, đau đớn vô cùng.
Cơn đau khủng khiếp không ngừng truyền tới ngũ quan và toàn bộ nhục thân khiến nét mặt Địch Cửu trở nên vặn vẹo. Trên trán hắn không còn là mồ hôi nữa mà là huyết thủy ngưng tụ, loại đau nhức của hiện tại so với khi hắn phải tiếp nhận ở bên trong không gian phong nhận kia còn lợi hại hơn gấp mấy lần.
Địch Cửu điên cuồng vận chuyển Đại Khôn Luyện Thể Quyết, điều khiển đạo hỏa che kín kinh mạch và tử phủ của mình lại. Một khi hỏa diễm thiêu đốt khiến kinh mạch bị tổn thương thì hắn sẽ nhanh chóng hấp thụ toàn bộ hỏa diễm đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể của hắn lại.
Nếu không nhờ thức hải Địch Cửu cường đại thì loại đau đớn ấy cũng đủ để hắn hôn mê bất tỉnh từ lâu rồi, cho nên bây giờ dù như thế nào đi chăng nữa, Địch Cửu nhất định cũng phải kiên trì đến cùng.
Thức hải cường đại giúp cho tinh thần và ý chí của Địch Cửu trở nên mạnh mẽ hơn không ít, cộng với việc hắn từng trải qua bên trong không gian phong nhận khiến ít nhiều hắn cũng có kinh nghiệm chống đỡ.
Địch Cửu biết rõ thống khổ lúc này người bình thường khó mà có thể chịu được, thế nhưng chỉ cần hắn kiên trì vượt qua thì thu hoạch chắc chắn sẽ vô cùng phong phú.
Quả nhiên, trước khi loại “hành hạ thể xác” ấy kết thúc thì hắn đã cảm nhận được cường độ thân thể tăng cao lên rất nhiều.
Cứ như vậy kéo dài qua mấy ngày khiến cường độ nhục thân của Địch Cửu đã tăng lên không ít, mà xương của hắn cũng bắt đầu tản ra quang mang nhàn nhạt, những đoạn bạch cốt bị đứt gãy lúc trước chầm chậm khép lại, huyết nhục bị thiêu đốt thay nhau trùng sinh…
Tình trạng lúc này chả khác nào hạt giống nảy mầm chui lên từ mặt đất, trong nháy mắt toàn bộ cơ thể hắn đều được phục hồi, thân thể từ Tam Vương Cảnh đã tiến thẳng vào hàng ngũ Hồn Cảnh.
Địch Cửu cảm khái không thôi, hắn còn tưởng rằng bản thân có thể trong tình huống bình thường, không cần chịu thống khổ như trong luyện ngục để thành công, nào ngờ bất luận ra sao thì những trải nghiệm đáng sợ ấy hắn đều phải trải qua hết.
Thừa thắng xông lên, Địch Cửu lại một lần nữa tăng nhanh vận chuyển Đại Không Luyện Thể Quyết, nhưng làm hắn thất vọng chính là vô luận thúc đẩy ra sao đều không thể giúp nhục thân tiến thêm một bước nào khác nữa.
Địch Cửu mở mắt nhìn những người còn lại thì kinh ngạc phát hiện dường như bọn họ không hề đau đớn giống hắn. Mặc dù Địch Cửu rất muốn dùng thần niệm để quan sát tình trạng tu luyện của người khác nhưng hắn biết đây là điều tối kỵ nên đành thôi.
Địch Cửu đoán, hiệu quả của việc luyện thể mạnh bao nhiêu có quan hệ rất lớn tới pháp quyết. Vì vậy, có lẽ hắn nên di chuyển lên tầng tiếp theo.
Thế nhưng vào thời điểm Địch Cửu chuẩn bị bước xuống khỏi vòng lửa thì một giọng nói đột ngột vang lên:
- Cái tên kia, mau tránh ra chỗ khác cho ta!
Một thanh niên mang Lưu Ly Thang trên lưng, mặt mọc đầy râu, dùng tay chỉ thẳng mặt Địch Cửu, lớn lối quát. Gã đã tra xét qua tu vi của mười tám người đang tu luyện tại nơi này và pháp hiện tu vi của Địch Cửu là thấp nhất.
Vốn Địch Cửu cũng muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng không nghĩ tới lại có người muốn giành chỗ của hắn. Hừ, chỉ là một tên Hư Cảnh tầng ba mà thôi, hoàn toàn không đáng lọt vào mắt hắn.
Mặc dù Địch Cửu lên tới tầng 64 vô cùng nhẹ nhàng nhưng hắn cũng sẽ không nghĩ những người khác là kẻ vô dụng. Thực lực của những người leo lên được tới đây trên cơ bản đều sẽ khá mạnh mẽ, bởi vì không phải ai cũng như hắn, có thể cảm ngộ được pháp tắc cơ sở của Ngũ Lục Đạo Tháp.
Trên thực tế, nếu không có Vẫn Thạch trợ giúp thì chắc Địch Cửu cũng chả khác những người kia là bao. Hoặc cũng có có thể, hắn hoàn toàn không cảm ngộ được một chút gì luôn ấy chứ.
- Vì sao? Bản thiếu tới chỗ này trước ngươi mà.
Địch Cửu nhẹ nhàng hỏi ngược lại, hiện giờ trên người hắn còn Thư Giới và quá nhiều chuyện muốn làm. Nếu không phải dính dáng đến lợi ích tự thân và đại đạo thì hắn đã tránh đi để tiết kiệm thời gian rồi. Bất quá cái tên gia hỏa trước mặt này nghĩ gì mà lại ra lệnh cho hắn chứ?
Đột nhiên, đạo hỏa trong lòng Địch Cửu nhảy lên một cái khiến hắn cực kỳ ngạc nhiên, xem ra trên người tên gia hỏa râu ria trước mặt có thứ mà hắn cần.
Thanh niên nọ nghe thấy lời Địch Cửu hỏi thì bật cười.
- Dám xưng bản thiếu ở trước mặt Hổ Nhất Hữu ta đây, quả nhiên là hậu sinh khả úy mà.
Ồ, cái tên này nhìn qua trẻ trung là thế mà lại gọi Địch Cửu hắn là “hậu sinh” ư?
Mà chuyện đó cũng chẳng khiến Địch Cửu để tâm, từ một góc độ nào đó mà nói, hắn quả thật là “hậu sinh”. Cái người gọi là Hổ Nhất Hữu này nhìn qua khá trẻ tuổi nhưng chí ít cũng phải hơn trăm tuổi rồi, gấp mấy lần tuổi hắn lận, gọi thế cũng được.
- Hổ Nhất Hữu là người đứng thứ sáu mươi ba trong Bảng Tiềm Lực, quả nhiên rất mạnh mẽ, không ngờ chỉ mới có mấy tháng trôi qua mà gã đã lên tới tầng sáu tư rồi kìa.
Hai gã tu sĩ đang ngồi bên trong vòng lửa khác lên tiếng nghị luận thì bị Địch Cửu nghe được, ánh mắt hắn sáng rực lên:
- Ngươi là người đứng thứ sáu mươi ba trên Bảng Tiềm Lực sao?
Hổ Nhất Hữu ngạo nghễ đáp:
- Không sai, chính là ta đây. Đừng nói Hổ Nhất Hữu ta khi dễ người mới, hiện giờ ngươi đánh với ta một trận đi, nếu như ta thua ta sẽ đưa ngươi Lưu Ly Thang, về sau mà gặp lại ta nhất định sẽ đi đường vòng.
Địch Cửu hoàn toàn không bận tâm đến việc Hổ Nhất Hữu khiêu khích mình mà chỉ tiếp tục hỏi:
- Nếu ta thắng được ngươi rồi, có phải từ giờ trở đi ta sẽ là người đứng hạng thứ sáu mươi ba trên Bảng Tiềm Lực hay không?
Nghe vậy, Hổ Nhất Hữu sững sờ không thôi, lúc này rồi mà tên nhóc nọ còn nghĩ tới chuyện được vào Bảng Tiềm Lực ư? Gã khẽ lắc đầu, kiên nhẫn giải thích:
- Không phải, Bảng Tiềm Lực là do Thiên Cơ Các sắp xếp. Sau mỗi lần Ngũ Lục Đại Hội kết thúc, Thiên Cơ Các sẽ sắp xếp lại thứ tự của Bảng Tiềm Lực này, ta không có năng lực tự quyết định chuyện đấy đâu.
Địch Cửu cảm thấy cực kỳ thất vọng, lời Hổ Nhất Hữu vừa nói khiến hắn không dậy nổi hứng thú để đánh nhau với gã nữa.
- Vị bằng hữu này, nghe nói ngươi là cường giả trên Bảng Tiềm Lực thì ta làm gì dám đánh cùng ngươi chứ. Nếu ngươi đã nói như thế, vị trí này tự nhiên ta sẽ nhường lại ngươi. Mà người tài giỏi như ngươi trên thân khẳng định sẽ có rất nhiều bảo vật, đối với một kẻ tán tu chưa từng gặp phải sự đời như ta, ngươi sẽ không khi dễ, đòi ta phải đền bù tổn thất đâu nhỉ?
Dựa vào kịch bản bình thường, không phải bọn họ sẽ nổi lửa giận ngút trời rồi đánh nhau rầm rộ hay sao? Vì sao tên nhóc ấy lại chủ động thoái lui như thế chứ?
Đúng rồi, hẳn là tên này bị cái danh y có tên trên Bảng Tiềm Lực dọa sợ rồi.
Nghĩ tới đây, Hổ Nhất Hữu bèn gật đầu bảo:
- Không sai, không chỉ vậy, ta còn tặng ngươi một viên Ma Vân Kim cấp bốn này, xem như quà thưởng cho chuyện ngươi khá biết điều đấy.
Nói xong, Hổ Nhất Hữu nhanh chóng lấy ra một viên tinh thạch màu đen đưa cho Địch Cửu.
Địch Cửu mỉm cười, tinh ranh đáp:
- Dù sao Hổ Nhất Hữu ngươi cũng là người đứng thứ sáu mươi ba trên Bảng Tiềm Lực, ấy vậy mà lại chỉ lấy ra được một viên vật liệu cấp bốn, này chẳng phải tự vũ nhục mình hay sao, ta thèm vào. Cái dạng cường giả như ngươi thì có gì phải sợ, nếu đã thế thì chúng ta đánh một trận luôn đi. Ngươi phải biết là trước đây ta từng gặp qua một tên đứng thứ hai trăm ba sáu trên Bảng, chỉ tiện tay thôi gã ta đã lấy ra một viên Huyễn Tinh Thạch cấp sáu rồi đó.
Địch Cửu thay đổi quyết định, hắn thầm nghĩ đánh một trận với Hổ Nhất Hữu cũng chẳng sao, còn tiền đặt cược thì tất nhiên là phải chọn một món trong nhẫn trữ vật của đối phương rồi.
- Không có khả năng, làm gì có người nào ngu ngốc đến nổi tùy tiện lấy Huyễn Tinh Thạch cấp sáu tặng cho người lạ mặt được?
Hổ Nhất Hữu đáp theo bản năng, gã hiểu đây là chuyện tuyệt đối không có khả năng xảy ra, vậy mà chẳng biết vì sao gã lại vẫn như bị ma ám, lấy một viên khoáng thạch màu đỏ ra rồi im lặng nhìn chằm chằm đối phương.
Địch Cửu thấy viên khoáng thạch kia thì bật cười:
- Tốt, chính là viên này nè. Vị trí của ta, ta tặng cho huynh đấy, ta kiếm chỗ khác tu luyện tiếp là được. Hổ huynh quả đúng là một trong những cường giả mà ta ngưỡng mộ, trước khi đi, ta chúc huynh trường sinh bất lão, vạn sự như ý, thân thể khỏe mạnh, kim thương không ngã, diễu võ giương oai, à cái này không phải...
Địch Cửu nhanh chóng vươn tay cầm lấy khoáng thạch rồi xoay người tiến vào lối đi lên tầng 65 trong chớp mắt.
Hổ Nhất Hữu lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng gào lên:
- Này cái tên kia, ta cầm nhầm đó, thứ ta muốn cho ngươi là Hỏa Vân Kim chứ không phải cái đó…
Đáng tiếc đã muộn, Địch Cửu đã đi thẳng lên tầng 65.
Sắc mặt Hổ Nhất Hữu tái nhợt, gã thế mà lại lấy nhầm Cực Hỏa Tinh Kim cấp chín ra mất rồi.
Đây chính là bảo vật Ngũ Đại Tông Môn khao khát cũng chẳng có được đấy, bảo bối giúp dị hỏa tấn cấp hay nói cách khác đây chính là vô giới chi bảo a. Hổ Nhất Hữu hắn may mắn lắm mới sở hữu được nó, không ngờ trong thoáng chốc lại bị người ta lừa mất.
Không được, nhất định gã phải đoạt nó về.
Hổ Nhất Hữu làm gì còn tâm tình để luyện thể nữa, trong đầu gã lúc này chỉ muốn đuổi theo Địch Cửu mà thôi.
Đáng tiếc gã làm gì có cơ sở pháp tắc của Đạo Tháp để hộ thân như Địch Cửu, muốn đi từ tầng 64 lên 65 cơ bản là đang nằm mơ.
Quả nhiên gã vừa mới thử bước lên ba bậc thang thôi đã bị áp lực đáng sợ ngăn cản, sau đó trực tiếp bị truyền tống ra khỏi Ngũ Lục Đạo Tháp luôn.
- A, kia chẳng phải là Hổ Nhất Hữu sao? Gã bị truyền tống ra khỏi Đạo Tháp rồi kìa.
Trông thấy Hổ Nhất Hữu bị truyền tống ra ngoài, có người hiếu kỳ phát hiện và la lên.
Hổ Nhất Hữu là người đứng thứ 63 trên Bảng Tiềm Lực, dựa theo thực lực của gã, hẳn là có đủ khả năng để leo lên tầng 68 mới đúng, sau đó ít nhất cũng phải ở trong đó tận một năm để tu luyện. Sao hiện giờ gã lại bị truyền tống ra ngoài nhanh vậy được nhỉ?
Hổ Nhất Hữu cũng không khỏi ngây người đứng trên Quảng trường, đầu óc gã phải mất một lúc mới tỉnh táo lại. Vừa rồi khi gã lấy ra Cực Hỏa Tinh Kim là đã phát hiện có chuyện không đúng rồi, chỉ trách tốc độ của tên tu sĩ kia quá nhanh, trong một chốc đã lấy được tinh thạch của mình. Còn một đống dài dòng lủng củng mà hắn lảm nhảm chỉ sợ là muốn di dời sự chú ý của gã mà thôi.
Không đúng, cho dù như thế nào thì cũng không thể dễ dàng lấy được đồ vật từ trong tay Hổ Nhất Hữu gã như vậy!
….
Sau khi tiến vào tầng 65, Địch Cửu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Vừa nhìn thấy Hổ Nhất Hữu thì hắn đã cảm nhận được đạo hỏa của mình khẽ nhảy lên một chút, điều này nói lên trên người gã nhất định có bảo vật mà đạo hỏa cần.
Địch Cửu không có lá gan lớn đến mức giết người cướp bảo vật nên lúc đầu mới muốn thông qua ngôn ngữ để lừa gạt Hổ Nhất Hữu, tốt nhất là nên chấp nhận việc người thắng được lấy một món bất kỳ trong nhẫn trữ vật của người thua. Vậy mà không nghĩ tới Hổ Nhất Hữu lại cho hắn một kinh hỉ lớn đến thế, gã lấy hẳn ra một viên Cực Hỏa Tinh Kim làm “quà gặp mặt” luôn.
Thế nhưng, Địch Cửu cũng biết thừa Hổ Nhất Hữu chắc chắn sẽ không dễ dàng gì mà cho hắn nên mới dứt khoát cầm đi rồi biến mất ngay.
Giờ phút này hắn cảm thấy vô cùng may mắn, may là thời điểm luyện thể đã dùng đạo hỏa che Tinh Không lại, bằng không thì viên Cực Hỏa Tinh Kim ấy đã vô duyên với hắn rồi.
Chương 194
Tầng thứ 65 cũng có 18 cái vòng, bên ngoài 18 cái vòng này bao trùm một loại khí tức sát phạt khá nặng nề. Thần niệm của Địch Cửu vừa quét ra liền hiểu được, đây chính là nơi luyện thể thuộc tính kim. Tu sĩ ở tầng này khá ít ỏi, chỉ vỏn vẹn có hai người.
Địch Cửu không định dừng lại luyện thể, bởi vì thần niệm của hắn cảm giác được tầng này không khác tầng 64 là bao. Cấp độ luyện thể của hắn hiện tại là Hồn cảnh trong Tam Vương cảnh, nếu như ở đây tu luyện vậy đến sang năm cũng chưa chắc đột phá được.
Sau khi cảm ngộ pháp tắc cơ bản của tầng 65 xong, Địch Cửu liền bước thẳng lên tầng 66.
Tầng 66 cũng là một tầng luyện thể, nơi này thuộc tính mộc, tầng 67 là thuộc tính thủy, tầng 68 mang thuộc tính thổ...
Tầng 64 còn có hơn mười tu sĩ, mấy tầng luyện thể sau thì lại càng ít, tầng 66 và 67 không có ma nào, tầng 68 chỉ có một người.
Địch Cửu một đường đi thẳng đến tầng 69, nơi này nhân tài tụ tập đông hơn, có đến chín tu sĩ.
Tầng thứ 69 không có chỗ luyện thể, Địch Cửu vừa tiến vào đây liền cảm nhận được một loại linh khí kích thích thức hải. So với linh khí kích thích thức hải ở tầng 49, linh khí tầng 69 kích thích thức hải càng cường đại hơn, đạo vận cũng rõ ràng hơn.
Địch Cửu chợt nhận ra tầng này là nơi dùng để rèn luyện thần niệm, khó trách ở đây lại có nhiều người như vậy.
Địch Cửu liếc mắt nhìn một lượt, tầng 69 có chín cái bồ đoàn bạch ngọc, ma hiện tại trên chín cái bồ đoàn kia đã ngồi đủ người.
Xem ra ngồi trên cái bồ đoàn bạch ngọc rèn luyện thần niệm thì sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn.
Hiện tại nếu hắn muốn ngồi lên một cái, vậy nhất định phải đuổi người đang ngồi trên đó xuống. Nếu hắn còn là Địch lão cửu thành phố Minh Châu nước Tề, hắn sẽ không chút do dự đi lên đá một tên ra chiếm lấy chỗ ngồi.
Nhưng cách hành xử của Địch Cửu bây giờ đã không còn ngông nghênh như trước đây nữa, huống chi mấy ngày trước hắn còn phản cảm với cách làm của Hổ Nhất Hữu, tất nhiên bản thân hắn sẽ không làm như thế.
Địch Cửu đi đến trước mặt một tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ, người nọ đang rèn luyện thần niệm, nhìn thấy Địch Cửu đi đến liền lập tức đứng lên, đề phòng nhìn hắn chằm chằm.
Đừng thấy thực lực của Địch Cửu chỉ mới là Nguyên Hồn cảnh mà khinh khi, một tên Nguyên Hồn cảnh bình thường có thể bước vào tầng 69 chẳng lẽ không có chút thực lực nào ư? Cho dù Địch Cửu không phải là đối thủ của gã, nhưng một khi gã sử dụng chân nguyên hoặc thần niệm quá lớn thì có khả năng sẽ bị Ngũ Lục Đạo Tháp đẩy ra ngoài. Huống hồ chín cái bồ đoàn nơi này chỉ là một bộ phận tranh đoạt trong Ngũ Lục Đạo Tháp mà thôi, nếu ở đây tiêu hao thực lực quá nhiều, vầy về sau cũng không thể lên cao hơn được nữa.
Địch Cửu thấy người nọ đề phòng bèn nhanh nhẹn ôm quyền nói:
- Mạo muội hỏi đạo hữu, tầng rèn luyện thần niệm như này tổng cộng có mấy tầng?
Địch Cửu đoán, nếu như tầng 49 và tầng 69 đều có thể rèn luyện thần niệm, vậy lên những tầng trên hẳn cũng sẽ có những tầng đặc thù như thế.
Tên tu sĩ kia thấy Địch Cửu không có ý định động thủ bèn buông lỏng cảnh giác hơn.
- Theo ta được biết thì ở tầng 90 có nơi để rèn luyện thần niệm đấy, trên tầng 90 còn tầng nào nữa không thì ta không biết.
- Đa tạ.
Nghe thấy tầng 90 còn có thể rèn luyện thần niệm, Địch Cửu liền cảm tạ người kia chỉ điểm rồi tìm một chỗ ngồi xuống lĩnh ngộ pháp tắc cơ sở tầng 69.
Chỉ chưa đến nửa canh giờ, Địch Cửu đã lĩnh ngộ xong đạo pháp tắc ở tầng này, sau đó hắn thẳng hướng đi lên tầng 70.
Tên tu sĩ lúc trước đề phòng Địch Cửu mở to mắt rung động nhìn theo bóng lưng của hắn, bắt đầu từ tầng 64, gã chưa từng thấy ai có thể dừng lại nửa canh giờ mà đã có thể bước vào tầng cao hơn.
Cho dù là Ngạn Đạp Sơn đệ nhất trên Ngũ Lục Đạo Bia lần trước, y ở tầng thứ 64 phải lĩnh ngộ cả nửa ngày mới có thể leo lên tầng 65.
Kinh nghiệm leo Ngũ Lục Đạo Tháp chính là thời gian ngươi ở lại một tầng càng lâu, vậy sẽ càng dễ để lên tầng trên hơn. Ngược lại thì quá trình leo tháp sẽ rất gian nan.
Tầng 70 lại là tầng tu luyện, không có bất kỳ đồ vật gì, nhưng quy tắc ở đây lại rõ ràng, linh khí nồng đậm đến đáng sợ, tầng này đang có tám người tu luyện.
Địch Cửu khẳng định nếu như hắn ở nơi này tu luyện nửa năm thì nhất định có thể bước vào cảnh giới Hư Thần.
Nhưng tầng 70 không phải là mục tiêu của hắn, Địch Cửu sau khi lĩnh ngộ xong khí tức pháp tắc ở đây liền trực tiếp leo lên tầng 71.
...
Nếu như nói lúc trước việc Địch Cửu bước vào tầng 64 làm toàn bộ Ngũ Lục quảng trường kinh động, cơ hồ phần lớn tông môn cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú với hắn, thì bây giờ chuyện Địch Cửu bước vào tầng 71, xếp hạng 45 đã khiến ngay cả ngũ đại tông môn cũng phải chăm chú nhìn Địch Cửu.
- Hồng Anh thiếu gia bước vào tầng 71 rồi.
Trên quảng trường Ngũ Lục, ngay cả những người bàng quang nhất cũng đã bắt đầu hào hứng theo dõi hành trình của Hồng Anh thiếu gia.
...
Sau khi Địch Cửu cảm ngộ xong đạo pháp tắc tầng 71, hắn không vội tiến lên tầng 72 mà đi thẳng đến chỗ một tên thanh niên mang trường kiếm xích hồng đang ngồi tu luyện.
Tầng 71 không có quá nhiều người, có thể lên đến tầng này ai mà chẳng có vài phần thực lực, mà người như thế đều khá nổi danh. Một tu sĩ lạ mặt như Địch Cửu đi được đến đây, dĩ nhiên sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Trông thấy Địch Cửu đi về phía thanh niên mang trường kiếm xích hồng, rất nhiều tu sĩ đều muốn coi náo nhiệt, bọn họ muốn nhìn thử xem tên gia hỏa này đến cùng muốn làm gì.
Thanh niên mang trường kiếm xích hồng kia tên là Đổng Hữu Kiếm, mấy tháng trước vừa mới tại Thiên Đồ thành xử lý Hồng Khuê xếp hạng 93 trên Hải Bảng rồi thay thế vị trí của gã.
Nhìn thấy Địch Cửu đi tới, Đổng Hữu Kiếm đứng lên, y không rút kiếm ra mà bình tĩnh nhìn Địch Cửu, nói:
- Ta biết ngươi.
Địch Cửu mỉm cười:
- Không sai, ta đã muốn làm quen với Đổng huynh từ lâu những vẫn chưa tìm được cơ hội. Hôm nay mắn lại gặp được Đổng huynh, trước tiên xin cảm tạ Đổng huynh lúc trước đã ra tay tương trợ.
Đổng Hữu Kiếm lắc đầu:
- Cho dù ta không xuất thủ thì tên Hồng Khuê kia cũng không thể làm gì được ngươi.
Địch Cửu khẽ giật mình, quả thật nếu Đổng Hữu Kiếm không xuất thủ thì hắn cũng sẽ có biện pháp đối phó với một quyền của Hồng Khuê. Thế nhưng đó là chiêu áp đáy hòm của hắn, Đổng Hữu Kiếm làm sao biết được?
- Sao Đổng huynh biết vậy?
Địch Cửu hơi kinh ngạc.
Nét mặt Đổng Hữu Kiếm vẫn không chút thay đổi, y bình tĩnh đáp:
- Lúc đầu đúng là ta không biết, nhưng hiện tại đã biết. Ngươi đã có thể lên đến tầng thứ 71 này thì một quyền của Hồng Khuê sao có thể làm khó được ngươi?
Địch Cửu nghe vậy bèn hiểu hóa ra Đổng Hữu Kiếm chỉ đoán mò, thế nhưng đương nhiên hắn sẽ không giải thích:
- Đổng huynh có thể trong thời gian ngắn như thế tiến vào tầng 71, xem ra thực lực trên Hải Bảng hẳn phải trên cả hạng 93 mới đúng.
Lần này Đổng Hữu Kiếm vẫn lắc đầu:
- Thực lực của ta hiện tại miễn cưỡng nằm ở hạng 93 mà thôi, trên thực tế rất nhiều người mạnh hơn ta đều cố ý lưu tại tầng 49, không phải bọn họ không thể, mà là vẫn chưa đến thời cơ. Một tháng nữa chí ít sẽ có một hai trăm người vượt qua ta. Mà ta đi đến tầng thứ 71 này đã là cực hạn.
Trong giọng nói của Đổng Hữu Kiếm mang theo vẻ cô đơn khó giấu. Thật ra y muốn đi đến tầng thứ 81, nhưng y biết, lần này y đã không còn cơ hội đó. Hiện tại không, về sau lại càng không.
Một khi y đã bước vào cảnh giới Thừa Đỉnh thì muốn lên đến tầng thứ 71 là việc khó càng thêm khó.
Địch Cửu hiểu ý của Đổng Hữu Kiếm, tầng 49 không phải là tầng có thể rèn luyện thần niệm ư?
Tầng thứ 69 cũng có thể rèn luyện thần niệm mở rộng thức hải, nhưng tầng 69 lại chỉ có chín cái bồ đoàn. Nếu như tất cả mọi người đều chạy đến tầng 69 thì khẳng định sẽ xảy ra một trận tranh đấu. Cuối cùng cũng chỉ có chín người mới có thể tu luyện, cho nên đại đa số tu sĩ biết mình không có đủ thực lực để tranh đoạt đều lựa chọn lưu lại tầng 49.
- Đổng huynh, ta tới tìm huynh là muốn thỉnh giáo huynh một chuyện.
Địch Cửu ôm quyền, giọng điệu thành khẩn.
Nhìn Địch Cửu chỉ mới đạt tu vi Nguyên Hồn sơ kỳ nhưng lại có thể leo lên tầng 71, Đổng Hữu Kiếm khẳng định thành tựu tương lai của hắn sẽ chẳng thể nào kém y. Y từ tốn bảo:
- Ngươi nói đi.
- Ta rất hâm mộ kiếm trận của Đổng huynh, không biết Đổng huynh có thể dạy ta kiếm trận này được không? Đương nhiên, để báo đáp lại, ta cũng nguyện ý thực hiện mong muốn của Đổng huynh.
Địch Cửu quả thật rất hâm mộ kiếm trận của Đổng Hữu Kiếm, trên thực tế thực lực Đổng Hữu Kiếm chênh lệch với Hồng Khuê hẳn một cấp, thế nhưng y chỉ dựa vào kiếm trận lại có thể thuận lợi xử lý Hồng Khuê thành công.
Địch Cửu là một Trận Vương cấp chín, nếu như hắn học xong kiếm trận rồi lại đổi thành đao trận, vậy thì hắn cũng có thể đối phó với đối thủ hơn bản thân mấy cấp.
Kiếm trận đó phát huy uy lực của trận đạo đến cực điểm, nếu như một trận sư không biết kiếm trận, hoặc là phải mất thời gian bố trí trận pháp xong mới động thủ thì trong lúc bố trí đã bị người ta chém bay đầu rồi.
Đổng Hữu Kiếm trầm mặc thật lâu mới lên tiếng:
- Có lẽ ngươi ngươi là người đầu tiên có dũng khí đến trước mặt đối phương nói muốn học tuyệt học nhà người ta nhỉ. Nếu như là lúc trước, ta đã ra tay với ngươi rồi. Nhưng hiện tại, ta đồng ý. So với việc để nó thất truyền, còn không bằng truyền thụ kiếm trận này cho ngươi, dù gì nhìn ngươi vẫn khá thuận mắt. Còn thứ mà ta cần thì hiện tại ngươi không lấy ra nổi đâu.
Thất truyền ư? Địch Cửu theo bản năng hỏi:
- Đổng huynh, cho dù huynh không truyền thụ cho ta thì môn tuyệt học đó cũng không thể nào bị thất truyền mới đúng chứ. Chưa nói đến việc huynh còn sống, huynh thậm chí còn có thể thu đệ tử mà.
Đổng Hữu Kiếm cười tự giễu:
- Mong muốn của ta chính là có thể lên được tầng 81, nhưng trạng thái hiện tại của ta lại không cho phép mình làm điều đó. Ta có một kẻ thù, thực lực của đối phương mạnh hơn ta quá nhiều, nếu như không thể gia tăng uy lực của kiếm trận lên một cấp độ mới thì chẳng mấy chốc ta sẽ bị người kia đuổi giết thôi.
- Là bởi vì Hồng Khuê sao?
Địch Cửu tò mò hỏi.
Đổng Hữu Kiếm gật đầu, không nói gì.
Địch Cửu bật cười:
- Đổng huynh, nếu đã gặp được Địch Cửu ta thì việc lên đến tầng 81 có gì khó khăn nữa đâu?
Thanh âm của Địch Cửu không nhỏ, tất cả tu sĩ tầng 71 đều nghe được rõ ràng, thế nên ai cũng khinh bỉ nhìn sang chỗ hắn. Mỗi lần đi lên một tầng trong Ngũ Lục Đạo Tháp đều vô cùng gian nan, dùng tu vi Nguyên Hồn sơ kỳ lên đến tầng thứ 71 đã là rất may mắn, hiện tại lại muốn lên tầng 81 sao? Thật đúng là kẻ không biết trời cao đất rộng là gì mà.
- Ngươi có biện pháp lên tầng 81 ư?
Đổng Hữu Kiếm kích động nhìn Địch Cửu, ngữ khí thậm chí có chút run rẩy. Không hiểu sao y có dự cảm lời Địch Cửu nói là thật.
- Huynh nói thử xem tầng 81 có bộ dáng như thế nào?
Địch Cửu hỏi.
Đổng Hữu Kiếm đáp ngay:
- Là tầng kiếm đạo, ta là truyền nhân duy nhất của Kiếm Trận Môn, tu luyện kiếm trận duy chỉ có thiếu khuyết kiếm tâm, ta muốn đến tầng thứ 81 chính là muốn tìm kiếm tâm. Nếu như ta có thể tìm được nó, chờ sau khi ta bước vào Thừa Đỉnh cảnh thì cho dù Kiếp Sinh cảnh đến ta cũng không sợ!
Địch Cửu nghe vậy bèn vội hỏi:
- Đổng huynh, nếu như có tầng kiếm tâm, vậy có phải cũng có tầng đao tâm hay không?