Lão bà tồn tại ở trạng thái Nguyên Thần này chắc chắn mắc bệnh thích sạch sẽ cưỡng chế rồi, sau khi ném Địch Cửu vào Tẩy Thần Tủy Trì thì mấy canh giờ sau đều không hề đụng đến hắn nữa.
Bởi vì hiệu quả của Tẩy Thần Tủy nên đạo văn quyển thứ chín trong thức hải Địch Cửu bỗng xuất hiện một cái bóng mơ hồ, chuyện này khiến hắn mừng rỡ không thôi.
Thứ khó tăng cấp nhất chính là thần niệm, bình thường tu vi của tu sĩ tăng lên không có nghĩa là thần niệm cũng tăng theo. Thần niệm của đại đa số tu sĩ đều thấp hơn tu vi một hai bậc, tỉ như nói thần niệm tu sĩ Hóa Chân bình thường đều khoảng cấp bảy hoặc tám. Nếu như cấp độ thần niệm ngang với tu vi, vậy những tu sĩ đó đã có thể xem như là cường giả rồi.
Tu vi Địch Cửu mới chỉ là Hư Thần cảnh sơ kỳ, nhưng thức hải và thần niệm đều đã đạt cấp tám, bởi vì tu luyện Đoán Thần Thuật cho nên thần niệm lại càng cô đọng hơn, đây quả là chuyện phi thường hiếm thấy. Có thể nói thần niệm Địch Cửu đã vượt qua rất nhiều tu sĩ Hóa Chân.
Mặc dù thần niệm của hắn cường đại như thế nhưng ở trước mặt nữ nhân này lại không hề có sức hoàn thủ, Địch Cửu hoài nghi thần niệm của bà ta hẳn đã vượt qua cấp mười. Không biết có phải do thức hải của bà ấy phá toái cho nên mới cần thức hải của hắn hay không? Nếu như thức hải của bà mà còn nguyên vẹn thì thần niệm sẽ càng mạnh đến nhường nào nhỉ?
Địch Cửu nghi ngờ liệu Liệt Văn Đao của hắn có thể tổn thương được bà ta hay không. Suy đi nghĩ lại, Địch Cửu quyết định vẫn nên gia tăng thêm một tầng bảo hiểm. Mặc dù hắn không thể dùng Đại Cước Ấn để đối phó với bà ấy, nhưng trong Đại Cước Ấn hắn lại lĩnh ngộ được một tia Không Gian Pháp Tắc. Nếu như một đao này kết hợp với Không Gian Pháp Tắc thì cho dù tinh thần lực của đối phương có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cản được.
Đợi thêm mấy canh giờ nữa cũng không thấy nữ nhân kia lôi mình ra, Địch Cửu liền dứt khoát buông thả bản thân lơ lửng ở trong Tẩy Thần Tủy Trì nhằm tiếp tục tăng cường thức hải và thần niệm, đồng thời thử tính toán làm sao chém ra một đao hoàn mỹ nhất.
Một canh giờ sau, Địch Cửu bỗng cảm nhận được một đạo lực lượng lần nữa cuốn tới kéo hắn ra Tẩy Thần Tủy Trì.
Ở trên không trung, Địch Cửu nhắm chừng cơ hội đã tới, hắn không dám thả thần niệm ra ngoài, bởi vì hẳn là bà ta nghĩ thức hải của hắn đã bị phá toái, nếu như lúc này thi triển thần niệm thì đối phương sẽ lập tức cảnh giác ngay.
Ngay khoảnh khắc mà trước mặt Địch Cửu xuất hiện một bóng người, hắn bèn tụ tập tất cả chân nguyên và thần niệm, Đạo Hỏa bám vào trên Thiên Sa Đao, hóa thành một đạo thanh mang xé rách bổ xuống.
Đao này mang theo khí tức không gian, thanh mang hoàn toàn bỏ qua khoảng cách không gian giữa Địch Cửu và lão bà kia. Cảm nhận được mình vừa thi triển thành công một tia khí tức Không Gian Pháp Tắc, Địch Cửu vô cùng vui vẻ. Chỉ cần một đao ấy chém trúng, đối phương nhất định bị trọng thương, thần niệm sẽ suy yếu hẳn cho xem.
Đối phó với sự tồn tại trạng thái Nguyên Thần như lão bà đó, việc đầu tiên phải làm chính là làm suy yếu thần niệm của đối phương.
Cho dù tốc độ đánh lén của Địch Cửu rất nhanh, nhưng ở trong mắt nữ nhân kia cũng chỉ như hài tử học nói mà thôi.
- Không tệ, còn có chiêu này cơ à, nếu đã thế thì ngươi đi chết đi...
Bóng người Nguyên Thần màu trắng còn chưa nói hết câu đã kinh hãi khi phát hiện đạo thanh mang đang đánh lên đỉnh đầu mình.
- Không thể nào!
Lão bà ấy không thể tin được, hoảng hốt kêu lên thành tiếng.
Chuyện này quả thật khó có khả năng xảy ra, tuy bà không có nhục thân nhưng tinh thần lực lại cường đại đến cực hạn, một con kiến hôi như Địch Cửu cho dù có mạnh đến đâu đi chăng nữa cũng không thể phá vỡ phòng ngự tinh thần lực của bà nổi.
Nói cách khác, cho dù bà cứ đứng nguyên đây cho Địch Cửu đánh thì tên oắt con ấy cũng không thể làm gì được bà mới đúng chứ.
- A...
Một tiếng tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, Thiên Sa Đao trực tiếp chém xuống từ trên đỉnh đầu bóng người Nguyên Thần. Lão bà kia bị chém làm hai nửa, Đạo Hỏa theo đó bốc cháy, cho dù ý chí bà ta có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì vẫn không thể chịu nổi loại đau đớn thống khổ nhường này.
“Oanh!”
Lực đạo của Thiên Sa mạnh đến nỗi lưu lại trên mặt đất một đạo vết tích sâu hoắm. Sức tàn phá của đao ý Liệt Văn Đao kết hợp với Đạo Hỏa quả thật vô cùng khủng khiếp.
“Răng rắc!” Rốt cục có một nửa Nguyên Thần không chịu đựng nổi Đạo Hỏa thiêu đốt đã tiêu tán không còn, một nửa Nguyên Thần còn lại dưới đao ý đáng sợ và Đạo Hỏa không ngừng đốt cháy đã biến thành một phần nhỏ xíu, chỉ bằng một phần mười nửa Nguyên Thần kia, sau đó nhanh chóng trốn vào trong góc.
Vốn ban đầu Địch Cửu còn chưa nhìn rõ được cái bóng trắng trắng cứ thoắt ẩn thoắt hiện ấy, nhưng hiện tại cái bóng này đã hiện rõ ở trước mắt hắn, muốn lẩn trốn cũng không thể
- Ngươi có thể nhìn thấy ta sao?
Trông thấy Địch Cửu vẫn tiếp tục đánh tới, bà ta kinh hoảng hét lên.
Địch Cửu có thể nhìn thấy bà đang ẩn thân, đồng nghĩa với việc thức hải và thần niệm của hắn ít nhất phải từ cấp tám trở lên, hơn nữa còn phải vô cùng ngưng thực mới được.
Càng đáng sợ chính là Địch Cửu biết một tia Không Gian Pháp Tắc. Lúc đầu bà không nghĩ ra vì sao tên oắt con này lại có thể phá vỡ tinh thần phòng ngự của mình, nhưng hiện tại bà đã hiểu rõ rồi, đó là do Địch Cửu đụng chạm được đến một tia Không Gian Pháp Tắc.
Nghĩ đến đây, bà ta bỗng thấy rợn cả người. Nghe đồn ở Tiên giới cũng chỉ có một vài cường giả đỉnh cấp mới có cơ hội đụng chạm đến Không Gian Pháp Tắc, tu vi Địch Cửu như thế nào chứ? Mới chỉ là tu sĩ Hư Thần cảnh nho nhỏ vậy mà đã có thể đụng chạm đến Không Gian Pháp Tắc ư?
Không đúng, trừ phi trên người Địch Cửu có bảo vật Không Gian Pháp Tắc khai thiên tích địa, nếu không tuyệt đối không có khả năng mới ở cảnh giới này đã có thể cảm ngộ được nó.
Vừa nghĩ tới trên người hắn có khả năng sở hữu bảo vật như vậy, bà ta lại lần nữa kích động đến run rẩy. Nếu như có thể lấy được loại bảo vật ấy, cho dù lại bị Địch Cửu chém một đao thì có làm sao? Bà hiểu rất rõ tác dụng của loại chí bảo này đối với tu sĩ, bởi vì chính bản thân bà cũng có một cái.
- Chỉ cần ngươi tha cho ta một lần thì tất cả những thứ ở đây đều thuộc về ngươi. Ta còn có một cái Chân Linh Thế Giới, bên trong có vô số bảo vật đỉnh cấp, bao gồm cả chí bảo đã từng cô đọng nhục thân của ta. Những linh thảo, vật liệu luyện khí cấp tám cấp chín này được ta giấu đấy.
Lão bà vội vàng nói.
Thật ra, bà ta biết thừa không đời nào Địch Cửu buông tha cho mình, nhưng bà chỉ cần kéo thêm một chút thời gian nữa thôi, khi đó bà sẽ sử dụng trận kỳ kích phát Khốn Sát Trận ở đây để giết chết Địch Cửu. Khốn Sát Trận cấp mười sớm đã siêu việt phạm trù trận đạo ở tu chân giới, cho dù Địch Cửu là Trận Vương cấp chín thì cũng chết chắc.
- Ngươi có Chân Linh Thế Giới ư?
Địch Cửu cười tủm tỉm hỏi.
Thành công rồi, cá đã mắc câu, lão bà Nguyên Thần nhẹ nhàng thở ra.
- Đúng vậy, ta...
Nhưng lời bà nói còn chưa dứt thì một đạo thanh mang lại chém tới.
- Ngươi không thể giết ta, nếu ngươi giết ta ngươi sẽ hối hận...
Cái bóng Nguyên Thần bị hù đến mức hồn phi phách tán, bà không nghĩ tới Địch Cửu ngay cả Chân Linh Thế Giới cũng chẳng cần. Thần niệm của bà đã sớm phát hiện trên người Địch Cửu có một cái Tiểu Thế Giới, nhưng Chân Linh Thế Giới so với cái kia còn tốt hơn ngàn vạn lần mà. Hơn nữa bà cũng đâu lừa gạt hắn, bà quả thật có Chân Linh Thế Giới.
- A...
Thiên Sa Đao lần thứ hai chém xuống đỉnh đầu của cái bóng, lần này khác với lần đánh lén trước, Đạo Hỏa ở trên đao bốc lên cuồn cuộn bao phủ bà ta.
- Nếu ta không giết ngươi thì mới phải hối hận đấy.
Dĩ nhiên Địch Cửu cũng rất muốn có được Chân Linh Thế Giới, thế nhưng hắn không để dục vọng làm choáng váng đầu óc. Nơi này không phải địa bàn của hắn mà là địa bàn của lão bà kia. Lúc trước, nữ nhân nọ còn chưa hiện thân mà đã có thể truyền tống hắn đến nơi này, từ đó có thể thấy được nếu như đối phương muốn giết hắn ngay tại đây hẳn cũng không phải việc gì quá khó.
Chỉ là lúc trước bà ta khinh địch, cảm thấy hắn chỉ là một con kiến nho nhỏ mà thôi, cho nên con kiến như hắn mới có thể sống đến tận bây giờ.
Loại sai lầm này đối phương đã phạm qua một lần, hắn há có thể giẫm lên vết xe đổ?
Đạo Hỏa thiêu đốt, đám Nguyên Thần bị đốt thành tro bụi, một cái trận kỳ màu đỏ sậm rơi xuống mặt đất.
Ở dưới Đạo Hỏa Quang Minh Tinh Không của hắn vậy mà trận kỳ này vẫn không bị hủy ư? Địch Cửu nhặt trận kỳ lên, ngay lập tức một loại khí tức mênh mông liền truyền đến, Địch Cửu cũng là người từng thấy qua không ít bảo vật, vậy nên hắn liền nhận ra món đồ nọ chính là vật bất phàm.
Địch Cửu muốn dùng thần niệm thẩm thấu nhưng hắn phát hiện, thần niệm của mình không thể tiến vào bên trong trận kỳ được. Địch Cửu cẩn thận lật tới lật lui để quan sát, ở dưới đáy của nó vậy mà có khắc mấy chữ cổ nhỏ xíu: Ly Địa Diễm Quang Kỳ.
Địch Cửu giật nảy mình, hắn còn tưởng rằng mình nhìn lầm, sau khi nhìn kỹ lại thì đích thật chính là Ly Địa Diễm Quang Kỳ.
Hắn có ấn tượng với trận kỳ này, trong ký ức kiếp trước của hắn ở địa cầu thì đây là bảo vật thần thoại trong truyền thuyết. Là một kiện Tiên Thiên Linh Bảo cực phẩm, trận kỳ chủ phương nam. Nó cùng với Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ, Thanh Liên Bảo Sắc Kỳ, Tố Sắc Vân Giới Kỳ được xưng là Thiên Địa Tứ Phương Kỳ.
Đồ vật huyền thoại như vậy thế mà lại thật sự rơi vào trong tay hắn, không biết liệu ba trận kỳ còn lại đang ở đâu nhỉ?
Địch Cửu nhanh tay thu món trân phẩm ấy vào Tiểu Thế Giới, trong lòng âm thầm cảm khái bản thân mình quá may mắn. Cũng hên là ban nãy hắn chưa bị sự tham lam làm mờ mắt, lão bà kia rõ ràng muốn kéo dài thời gian, sau đó dùng trận kỳ này xử lý hắn mà.
Nếu như ban nãy hắn để dục vọng chiếm phần thắng, thì hiện tại người nằm giãy chết ở dưới đất đã là hắn rồi.
Cái bóng Nguyên Thần muốn giết mình đã chết, xem ra nơi này hẳn là an toàn rồi. Địch Cửu cũng không vội vã dùng Đạo Hỏa thiêu đốt Địa Tâm Văn Kim. Hắn lấy ra một đống linh thạch bố trí một cái Tụ Linh Trận ở quanh ao, sau đó chủ động tiến vào trong đấy. Địch Cửu quyết định nuốt một gốc Chích Thần Thảo rồi bắt đầu ngồi xuống rèn luyện thần niệm ngay tại đây.
Trong gian phòng phong bế này khẳng định còn có một cái pháp trận nữa, chẳng qua hiện giờ hắn chưa đủ thực lực để nhìn thấy nó mà thôi. Thần niệm của hắn sắp đột phá đến cấp chín, cộng thêm trên người hắn còn có Chích Thần Thảo, cho nên Địch Cửu dứt khoát tu luyện thần niệm thăng cấp cái đã rồi mới di chuyển tiếp.
Địch Cửu đã có kinh nghiệm dùng Chích Thần Thảo cô đọng thần niệm, sau khi nuốt nó vào, hắn bèn nhanh chóng vận chuyển Đoán Thần Thuật để rèn luyện thức hải và thần niệm.
Ở trong Tẩy Thần Tủy Trì mà lại còn dùng Chích Thần Thảo khiến thần niệm của Địch Cửu phát triển tăng vọt, thức hải cũng bắt đầu mở rộng. Chớp mắt đã qua năm ngày, lúc Địch Cửu luyện hóa xong 97 gốc Chích Thần Thảo thì thần niệm của hắn đã xông phá rào cản cấp tám, thành công bước vào cấp chín.
Trong thức hải của Địch Cửu bỗng có thêm một vòng thần niệm văn, lúc này hắn dùng thần niệm quét ra, nơi này đã không còn gì có thể qua mặt được hắn nữa.
Ở một góc của căn phòng có một cái Ẩn Nặc Trận, trong Ẩn Nặc Trận còn có một cái cấm trận phong bế khác.
Địch Cửu nhẹ nhàng thở phào, chỉ cần nhìn thấy pháp trận thì có thể nghĩ cách thoát ra được. Hắn lấy bình ngọc trữ vật ra rồi thu toàn bộ Tẩy Thần Tủy vào, sau đó không ngừng ném từng đạo trận kỳ xuống đất.
Sau nửa nén hương, gian phòng phong bế bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa.
Chương 216
Địch Cửu vừa bước ra khỏi gian phòng phong bế liền trông thấy vườn linh dược cực kỳ khô héo mà trước đó hắn đã từng đi ngang qua. Hai cực phẩm linh mạch kia vẫn đang lơ lửng trên không, linh khí nồng đậm phả vào mặt khiến hắn cảm thấy sảng khoái không gì sánh được.
Lúc vừa tiến vào thì Địch Cửu đứng phía trước linh mạch, còn bây giờ hắn lại đang đứng ngay sau chúng.
Thần niệm đã bước vào cấp chín giúp Địch Cửu loáng thoáng trông thấy trận văn truyền tống ở giữa hai dải linh mạch.
Nơi đây đã không còn gì nguy hiểm, hơn nữa còn có hai cánh cửa làm từ Địa Tâm Văn Kim ngăn cản linh khí truyền ra ngoài, thế nên hắn có thể thỏa thích tu luyện trong này.
Công pháp Địch Cửu tu luyện vốn thoát thai từ Tinh Hà Quyết, nhưng bởi vì viên đá xám đang nằm trong thức hải nên hiện tại phương thức hành khí của hắn đã không còn là Tinh Hà Quyết, phải gọi là nó Tinh Không Quyết mới đúng.
Nơi này có hai dải cực phẩm linh mạch, lại thêm việc Địch Cửu không chút kiêng kỵ hấp thu linh khí, cho nên chỉ trong khoảng thời gian ngắn, quanh thân hắn đã xuất hiện một luồng linh vân bao bọc.
Địch Cửu đắm chìm trong tu luyện, hoàn toàn không để tâm đến thời gian trôi qua.
Tốc độ Địch Cửu hấp thu linh khí càng lúc càng nhanh, viên đá xám nhỏ lơ lửng trong đầu hắn cũng theo đó phát ra từng đạo khí tức thiên địa huyền ảo rồi rơi vào trong thức hải, sau đó khuếch tán ra, liên tục củng cố căn cơ cho Địch Cửu.
Bởi vì có viên đá xám nên dù tu vi Địch Cửu thăng cấp rất nhanh nhưng hắn vẫn không hề cảm giác được căn cơ bản thân có điều gì bất ổn.
...
Ở Thế giới Tiểu trung ương, bốn tông chủ của ngũ đại tông môn đã tiến nhập Mạc Giang cấm địa. Trải qua hơn một năm trong đó, bọn họ ngoại trừ chịu một chút vết thương ngoài da ra thì đều bình yên vô sự.
Nếu bây giờ hỏi trong ngũ đại tông chủ, ai là người buồn bực nhất thì câu trả lời nhất định sẽ là Thúc Hạo Lan.
Vì đuổi bắt Địch Cửu mà ngay cả cơ hội tiến vào Mạc Giang cấm địa, Thúc Hạo Lan cũng phải bỏ qua. Kết quả khi ra khỏi cấm địa, tông chủ Hư Kiếm tông - Tiêu Vô đã từ Hóa Chân tầng bảy bước vào Hóa Chân tầng tám. Cung chủ Hải Vương cung - Ngao Hoàng, từ Hóa Chân tầng sáu bước vào Hóa Chân tầng bảy, tiến nhập Hóa Chân hậu kỳ.
Ngay cả Yến Huyết Di - Tử Lôi tông và Thẩm Phong - Lung Nguyệt Tuyết Sơn cũng đều đã lên tới Hóa Chân tầng bảy.
Tu vi thấp nhất trong trong ngũ đại tông chủ không ai khác ngoài tông chủ Côn tông - Thúc Hạo Lan, ông ta vẫn còn kẹt tại Hóa Chân tầng sáu.
Vì việc này mà Thúc Hạo Lan lại càng thêm hận thấu xương Địch Cửu, ông ta thề nếu bắt được hắn, bất luận hắn có nói dối hay không thì ông nhất định vẫn sẽ xé nát linh hồn hắn ra thành nghìn mảnh.
Đáng tiếc, Thúc Hạo Lan không tìm được tung tích của Địch Cửu!
Bọn Phục Triệt chỉ từng tiếp xúc vài ngày với Địch Cửu mà cũng bị Thúc Hạo Lan hỏi thăm qua rất nhiều lần, thế nhưng bọn họ chỉ lập tổ đội nhất thời, vậy nên có cạy miệng hơn nữa họ cũng không biết được gì nhiều về Địch Cửu. Hơn nữa bọn Phục Triệt đều đã gia nhập và trở thành đệ tử nội môn của Hư Kiếm tông, Tiêu Vô thì không phải người dễ nói chuyện, tu vi hiện tại lại còn cao hơn Thúc Hạo Lan hai cấp, thế nên dù ông có to gan cách mấy cũng không dám giết mấy người Phục Triệt ngay tại Hư Kiếm tông cho hả giận.
Hiện giờ việc duy nhất Thúc Hạo Lan có thể làm là để lại tai mắt ở Lạc Nhật thành. Nếu Bái Dạ Hồ thật sự có bảo vật tương quan với Ngũ Lục Đạo Tháp thì chắc chắn Địch Cửu sẽ còn trở lại đấy tìm thêm. Chỉ cần hắn vừa đến, ông sẽ lập tức đuổi tới bắt hắn đi ngay.
Người tìm Địch Cửu ở Thế giới Tiểu trung ương không phải chỉ có mỗi mình Thúc Hạo Lan, Hàn Thanh Y cũng đang tìm kiếm hắn khắp nơi. Tuy nhiên nàng lại nhầm phương hướng, cứ tưởng Địch Cửu đã ra khỏi Ngũ Lục thành cho nên một mực tìm kiếm bên ngoài thành. Đến lúc nàng trở lại mới biết được tin, chẳng những Địch Cửu không hề ra ngoài mà còn chiến một trận với tu sĩ Hải Bảng - Nhậm Hải.
Nghe vậy khiến Hàn Thanh Y hối hận vô cùng, bây giờ nàng biết đi đâu để tìm cho ra tung tích của Địch Cửu đây?
Bởi vì Liệt Giới Phù thật sự quá quan trọng đối với Hàn Thanh Y, thế nên Ngũ Lục đạo hội đã kết thúc được hơn một năm mà nàng vẫn đang điên cuồng tìm Địch Cửu, tuy nhiên đừng nói là tìm được người, mà ngay cả tin tức hay vị trí của hắn nàng cũng chẳng có chút manh mối nào.
Bỏ phí hơn một năm không thật sự tu luyện mà tu vi Hàn Thanh Y vẫn thuận lợi thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng ba, có thể thấy được tư chất của nàng cường đại cỡ nào.
Hiện giờ Hàn Thanh Y đang đứng hàng thứ bảy trong tốp mười Đỉnh Bảng. Đây là do nàng không rảnh đi khiêu chiến năm người đứng đầu mà thôi, bằng không rất có khả năng năm vị trí đầu trong bảng xếp hạng đã sớm có sự xáo trộn rồi.
Chuyện này khiến tu sĩ trên toàn Thế giới Tiểu trung ương biết được sự đáng sợ của thiên tài Chân Vực. Phải biết trước đó tu vi kém nhất trong top 10 Đỉnh Bảng cũng đã lên tới Thừa Đỉnh tầng tám đỉnh phong. Vậy mà một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba lại có thể vững vàng tiến vào top 10, trước đây quả thực không ai dám tưởng tượng tới chuyện lạ lùng như thế.
...
“Oanh!”
Địch Cửu vừa xông phá một đạo mạch huyệt, chân nguyên lại một lần chất biến, tu vi của hắn cũng từ Hư Thần cảnh tầng sáu thành công bước vào Hư Thần cảnh tầng bảy.
Thời gian ngắn ngủi chỉ hơn một năm, nhờ có linh khí sung mãn mà Địch Cửu đã nâng tu vi bản thân từ Hư Thần cảnh tầng hai lên tận năm cấp.
Đợt này may mắn sở hữu được cực phẩm linh mạch để tu luyện khiến Địch Cửu càng thêm tâm niệm, quả nhiên tu luyện thì cần phải có tài nguyên xịn nhất, bằng không dù tư chất có tốt cách mấy thì vẫn sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian hơn so với người khác.
Đáng tiếc Địch Cửu không có đan dược phụ trợ đỉnh cấp, nếu có thì hắn đã chuẩn bị trùng kích Tích Hải cảnh rồi.
Địch Cửu hiểu rõ một chuyện, ấy là thực lực Hư Thần cảnh tầng bảy của hắn hiện nay vẫn còn quá kém. Loại thực lực này đừng nói trốn thoát tu sĩ Hóa Chân, chỉ mỗi việc trùng kích Hải Bảng đã khó có thể thành công rồi.
Địch Cửu từng đấu qua với Nhậm Hải, lấy thực lực của hắn bây giờ mà mong nhẹ nhàng thắng gã thì hơi bất khả thi. Nếu muốn xử lý gã, hắn nhất định phải dùng hết thủ đoạn thì may ra. Mà Nhậm Hải đoán chừng chỉ là loại xếp hạng bét trong Hải Bảng, có thể thấy Địch Cửu muốn ứng phó với những tu sĩ còn lại trên Hải Bảng thì quả thực hơi quá sức.
Muốn thắng được cường giả Hải Bảng để chiếm một vị trí trên đó, hắn cần phải tu đến Tích Hải cảnh mới được.
Địch Cửu đã cảm ngộ rất nhiều loại quy tắc, hơn nữa hắn cũng từng nghiên cứu qua Thư Giới không ít, cho nên hắn hiểu rõ cứ một mực bế quan không phải con đường tu luyện nên làm. Lấy cảnh giới bây giờ của hắn, có co có giãn mới là cách tu luyện tốt nhất.
Sau khi tấn cấp đến Hư Thần cảnh tầng bảy, Địch Cửu quyết định tạm dừng việc tu luyện để chuyển sang nghiên cứu Đại Kiếm Trận Quyết.
Địch Cửu từng chứng kiến uy lực kiếm trận của Đổng Hữu Kiếm, dưới tình huống chân nguyên kém xa Hồng Khuê, Đổng Hữu Kiếm quả thực đã dựa vào kiếm trận mà xử lý người xếp hạng ở trên mình, đó tuyệt đối không phải là may mắn. Tư chất Đổng Hữu Kiếm quả thật kém hơn Hồng Khuê, y có thể thuận lợi xử lý gã chính là nhờ sự lợi hại của kiếm trận.
Thần niệm Địch Cửu thẩm thấu vào Đại Kiếm Trận Quyết trên ngọc giản. Khúc dạo đầu trong đó giới thiệu:
- Kiếm là giết, trận là thế, kiếm trận ra, không người dám ngăn cản! Kiếm là lý, trận là vực, kiếm trận ra, vạn pháp đều yếu nhược...
Trình độ hiện giờ của Địch Cửu là Vương Trận sư cấp chín, tuy hắn không sử dụng kiếm, nhưng nhờ có viên đá xám trợ giúp nên hắn lý giải Đao Đạo còn thâm sâu hơn so với một vài cường giả đắm chìm trong Đao Đạo nhiều năm.
Bây giờ đối mặt với Kiếm Đạo và Trận Đạo dung hợp lại cùng nhau như này, rất nhanh hắn đã trầm mê vào đấy.
Mười ngày sau, thần niệm của hắn mới từ trong ngọc giản lui ra ngoài.
Theo Địch Cửu nhận thấy, thứ có giá trị nhất trong miếng ngọc giản không phải kiếm trận mà chính là Liên Thần Quyết. Nó có thể giúp tu sĩ khống chế vô số thanh pháp bảo, mà thần niệm cần tiêu hao lại chỉ na ná như khống chế một hai thanh pháp bảo mà thôi.
Liên Thần Quyết quả thực là pháp kỹ trời sinh tạo ra cho kiếm trận, giúp người thi triển kiếm trận khống chế được nhiều thanh kiếm nhất có thể.
Lúc trông thấy khúc dạo đầu Đại Kiếm Trận Quyết, Địch Cửu còn cho rằng lời nói đó có hơi khoa trương. Bất quá khi đấy hắn không bận tâm lắm, dù sao cũng chẳng có môn phái nhà nào lại đi gièm pha công pháp của mình. Uy lực một phần nói thành ba phần cũng là chuyện bình thường.
Tuy nhiên khi Địch Cửu xem hết miếng ngọc giản, hắn đã thay đổi suy nghĩ hoàn toàn.
Kiếm Đạo vi vương, Đao Đạo vi tôn. Bất luận Kiếm Đạo hay Đao Đạo, nếu kết hợp với Trận Đạo, vậy uy lực chắc chắn sẽ tăng lên mấy lần thậm chí gấp mấy chục, gấp mấy trăm lần.
Dựa theo Đại Kiếm Trận Quyết cùng với trình độ Vương Trận sư của mình, Địch Cửu hoàn toàn có thể thi triển ra đao trận cấp chín. Tuy tu vi của hắn mới chỉ đạt đến Hư Thần cảnh, nhưng chỉ cần hắn thi triển ra đao trận đấy thì e rằng ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng khó mà đối phó nổi.
Đương nhiên đây chỉ là lý thuyết, đao trận cấp chín không chỉ cần trình độ Vương Trận sư cấp chín, mà còn cần 6,642 chuôi cực phẩm Đạo khí nữa.
Khi thi triển đao trận cần lấy 81 chuôi cực phẩm đao làm đao kỳ trung tâm, mỗi một chuôi đao kỳ phải gắn 81 chuôi đao làm phụ.
Giá cả một kiện cực phẩm Linh khí lên tận con số trên trời chứ đừng nói tới 6,642 kiện cực phẩm Linh khí, người bình thường e rằng có tích góp cả đời cũng không mua nổi.
Lùi một bước mà nói, cứ cho là Địch Cửu đã sở hữu được 6,642 kiện cực phẩm Linh khí thì thần niệm của hắn hiện tại vẫn không đủ sức thi triển đao trận cỡ này.
Liên Thần Quyết có hướng dẫn cách thức giải quyết vấn đề thần niệm chưa đủ, đây cũng thứ có giá trị nhất trong ngọc giản. Nhưng kể cả như vậy rồi thì Địch Cửu vẫn khó mà đủ sức đồng thời thi triển 6,642 kiện cực phẩm pháp bảo.
Điều này làm cho Địch Cửu hiểu rõ vì cái gì mà muốn bố trí kiếm trận thì cần luyện khí và Trận Đạo đồng thời tiến bộ, bởi vì chỉ có đao do chính mình luyện chế ra mới là thứ ít tiêu hao thần niệm nhất.
Chính vì tu vi còn thấp nên chân nguyên của Địch Cửu mới không đủ, còn may mà thần niệm và Trận Đạo của hắn đều đã đạt cấp chín rồi. Nếu hắn muốn thi triển đao trận cấp chín đối địch, vậy nhiều nhất có thể đồng thời thi triển hơn hai ngàn thanh đao, nhưng loại đao trận như vậy chẳng khác nào là tàn trận. Lúc trước Đổng Hữu Kiếm thi triển Cuồng Phong kiếm trận cấp sáu chẳng phải cũng là tàn trận đấy ư?
Cân nhắc đến trong số những kẻ địch của mình còn có cả cường giả Hóa Chân, Địch Cửu quyết định ưu tiên chọn học tập cấp bảy đao trận và Thiên Mạc đao trận cấp bảy trước. Tên đao trận là do chính hắn tự đặt, dùng đao ý của Thiên Mạc đao làm chủ đạo.
Thiên Mạc đao trận cần 2,450 kiện cực phẩm Linh khí dạng đao, tuy nhiên bây giờ ngay cả một kiện cực phẩm Linh khí hắn cũng không có. Thế nhưng Địch Cửu chẳng buồn để ý lắm, cho dù thật sự có hơn hai ngàn cực phẩm Linh khí thì hắn cũng không khống chế được. Địch Cửu dự định tự mình luyện chế hạ phẩm Linh khí, hơn hai ngàn kiện hạ phẩm Linh khí khống chế sẽ dễ dàng hơn so với hai ngàn kiện cực phẩm Linh khí. Tuy nói uy lực chắc chắn sẽ giảm xuống tận mấy cấp bậc, nhưng chắc chắn khi đó hắn vẫn sẽ mạnh mẽ hơn chán so với thực lực hiện giờ.
Về phần vật liệu luyện chế hạ phẩm Linh khí thì nơi này vừa khéo có rất nhiều, chính là Địa Tâm Văn Kim chất đầy cả gian phòng phong bế kia.
Nếu có người biết Địch Cửu dùng Địa Tâm Văn Kim chỉ để luyện chế hạ phẩm Linh khí thì đoán chừng người đó sẽ phát điên mất. Nhưng mà đối với Địch Cửu, chỉ cần có thể tăng thực lực bản thân lên, cho dù dùng tiên tài luyện chế hạ phẩm pháp khí thì hắn cũng sẽ làm ngay mà không hề do dự.
Chương 217
Dùng Địa Tâm Văn Kim mà đủ để xây một gian phòng thì hiển nhiên số lượng không hề ít. Cứ cho rằng Địch Cửu muốn luyện chế ra hai, ba ngàn thanh đao thì bảo đảm cũng không dùng hết một nửa ở đấy.
Sau nửa nén hương thiêu đốt bức tường bằng đạo hỏa, Địch Cửu đã từ bỏ ý nghĩ không thiết thực này, bởi vì nếu dùng đạo hỏa cấp sáu của hắn để luyện chế Địa Tâm Văn Kim thì quả thật quá yếu. Dựa vào tốc độ đó thì đợi hắn luyện chế xong hơn hai ngàn chuôi Linh khí hạ phẩm chắc đã hai, ba chục năm trôi qua rồi.
Hắn nhất định phải tấn cấp cho đạo hỏa trong thời gian ngắn nhất mới được.
Khoan đã, không đúng, chẳng phải hắn bị dẫn tới đây đều là do đạo hỏa chỉ đường sao? Chẳng qua sau đấy hắn lại bị hồn ma kia uy hiếp nên mới quên mất chuyện quan trọng này.
Đến bây giờ hắn vẫn chưa phát hiện được thứ gì đã tác động tới đạo hỏa cả. Địch Cửu nhanh chóng triệu hồi đạo hỏa ra để kiểm tra thử, thì phát hiện nó đã không còn liên tục dao động như trước nữa.
Địch Cửu khẽ nhíu mày, hắn nghĩ lại thời điểm mới tiến vào đây, lúc đó hắn đang đứng ở giữa hai đầu linh mạch, khi ấy nhiệt độ đột nhiên tăng cao, hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lão bà bà kia cuốn vào trong căn phòng phong bế này rồi.
Nhiệt độ đột ngột tăng nói lên chỗ đó nhất định có vấn đề.
Nghĩ vậy, Địch Cửu bèn thử di chuyển về phía trước thêm mấy chục trượng nữa, khi hắn tới giữa hai đầu linh mạch thì không hề cảm nhận được chút xíu độ nóng nào, điều này làm hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thần niệm của Địch Cửu nhanh chóng thẩm thấu ra ngoài, trong thời gian nửa nén nhang Địch Cửu đã biết vấn đề nằm ở chỗ nào. Sở dĩ hắn không còn cảm nhận được nhiệt độ nóng bức như lần trước nữa là vì hiện giờ ở giữa hai đầu linh mạch xuất hiện một cái Ẩn Nặc Trận. Tuy nhiên, trận pháp này đã vượt qua cấp chín, cộng với việc nó được hai đầu cực phẩm linh mạch cung cấp linh nguyên nữa nên thần niệm của hắn không có cách nào quét tới được.
Còn may thần niệm Địch Cửu đã bước vào cấp chín nên mới phát hiện được cái Ẩn Nặc Trận ấy, nếu không ngay cả sự tồn tại của nó hắn cũng chẳng nhìn ra nổi. Tuy nhiên, hắn không chắc mình có thể phá được loại trận pháp vượt cấp như vậy.
Nếu chỉ là trận pháp cấp chín thông thường thì Địch Cửu tin tưởng Vương Sư như mình đương nhiên có thể mở ra được. Thế nhưng sự chênh lệch giữa cấp chín và cấp mười là một khoảng cách rất xa.
May mắn thay, người bố trí Ẩn Nặc Trận vẫn còn chút thiếu sót, hoặc cũng có thể nói lúc hồn ma kia chuẩn bị căn bản không hề nghĩ tới có người sẽ đến được nơi này. Cho nên trận pháp chỉ dùng linh nguyên từ hai đầu Thần Linh Mạch để duy trì chứ không hề áp dụng phương thức thu nạp linh khí của thiên địa.
Suy nghĩ cẩn thận xong xuôi, Địch Cửu mới lấy một đống trận kỳ, nhanh chóng mở hai đầu linh mạch ra rồi thu vào bên trong Tiểu Thế Giới.
Ẩn Nặc Trận bị lấy mất linh nguyên duy trì bèn lập tức hiện ra. Không được cung cấp năng lượng thì dù có là trận pháp cấp 100 cũng chỉ dùng để trang trí mà thôi.
Lúc này, thứ hắn để ý lại không phải là trận pháp trước mắt mà là đóa Lục Hoa ở giữa Ẩn Nặc Trận kia. Hắn cứ đinh ninh bên trong phải là hỏa diễm mới đúng chứ, sao lại biến thành nụ hoa này rồi?
Địch Cửu bèn vội xuất thần niệm ra để quan sát cẩn thận hơn thì phát hiện đó không phải là nụ hoa, mà là hỏa diễm Uẩn Linh Hỏa.
Đặc tính của Uẩn Linh Hỏa hắn biết rất rõ, đây là một đóa hỏa diễm phú quý, sở dĩ gọi như vậy là do người bình thường căn bản không có cách nào nuôi nổi nó cả. Ngọn lửa này tấn cấp dựa vào việc hấp thu linh khí thiên địa, là loại linh khí không phải mấy thứ như linh mạch hay linh thạch có thể so sánh được, chỉ có thể dùng linh dược đỉnh cấp hoặc khoáng thạch có linh tính để nuôi dưỡng thôi.
Nếu đây thật sự là Uẩn Linh Hỏa thì sau khi chủ nhân vẫn lạc nó sẽ tự động thu lại thành một nụ hoa. Qua một thời gian, nụ hoa kia sẽ nở thành một hạt hỏa chủng và tiếp tục duy trì hình thái như thế mãi cho đến khi có người hữu duyên tìm đến.
Nếu vậy thì việc linh thảo khắp nơi khô héo chẳng phải được giải thích rồi ư, khẳng định là do bọn chúng đã bị hỏa diễm hấp thu hết.
Vì thế nên mới có Ẩn Nặc Trận ở đây, bởi vì hỏa diễm cần có linh thảo để hỗ trợ việc tấn cấp cho mình, với những linh thảo cấp thấp thì thôi không cần bàn tới nữa, nhưng linh thảo cao cấp sẽ có linh tính riêng, chúng tuyệt đối sẽ không điên cuồng trưởng thành khi mà cạnh bên là một đóa hỏa diễm bất kỳ lúc nào cũng có thể hấp thu chúng đâu.
Đoán được lai lịch của ngọn lửa rồi, Địch Cửu bèn nhanh chóng lấy ra một cây linh thảo cấp bảy để xác nhận.
Quả nhiên sau khi nụ hoa cảm nhận được khí tức của linh thảo thì lập tức dao động rồi thoắt cái biến thành một ngọn lửa màu xanh.
Bấy giờ, đạo hỏa của Địch Cửu cũng điên cuồng nhảy lên do cảm nhận được sự tồn tại của Uẩn Linh Thảo.
Thấy vậy, Địch Cửu mừng rỡ không thôi, hỏa diễm trước mắt hắn không biết quý hơn gấp bao nhiêu lần so với Uẩn Linh Hỏa trước kia nữa, bởi vì đây là một đóa Thiên Hỏa mà.
Đối với hắn mà nói, nó trân quý không vì những lý do trên mà chỉ đơn giản là do đạo hỏa của hắn đang cần nó. Nếu không có đạo hỏa, hắn sẽ không rảnh rỗi để ý tới mấy thứ như vậy làm gì. Bình thường mà may mắn đoạt được thì lựa chọn duy nhất của Địch Cửu là đem bán nó đi, bởi vì hắn nuôi không nổi loại hỏa diễm phú quý này.
Ánh mắt của Địch Cửu thoáng lia tới Linh Dược Viên khô héo ở phía bên kia, bên trong dược viên hết thảy đều là linh dược tồn tại vì hỗ trợ cho sự tấn cấp của hỏa diễm. Hắn không khỏi thầm than, quả là nhà giàu có khác mà.
Linh Dược Viên trước mắt hẳn là do lão bà kia lưu lại cho Uẩn Linh Hỏa, việc này nói rõ bà ta thật sự có Thế Giới Chân Linh, mà trong đó có khi còn có rất nhiều linh dược cao cấp khác nữa.
Ai, đáng tiếc thật, hắn đã bỏ lỡ mất cơ hội tìm được Thế Giới Chân Linh kia rồi. Nhưng đành vậy, tình huống khi đó thật sự không cho phép hắn tham lam lựa chọn. Địch Cửu thở dài một phen, cuối cùng xốc lại tinh thần lấy đạo hỏa ra.
Đạo hỏa nhanh chóng nhào về phía Uẩn Linh Hỏa.
Ưu thế lớn nhất của loại hỏa diễm này chính là dùng để luyện đan, bởi vì từng thôn phệ qua quá nhiều linh dược có linh tính trong thiên địa, nên xác suất thành công khi luyện đan của nó cao hơn hẳn một thành so với các loại hỏa diễm khác.
Đóa Uẩn Linh Hỏa trước mắt ước chừng đã đạt cấp tám rồi, nếu chủ nhân của nó vẫn chưa vẫn lạc thì vẫn có thể đối kháng một mất một còn với Tinh Không của hắn. Tuy nhiên lão bà kia đã bị hắn tiêu diệt, thế nên nó chẳng thể có bất kỳ năng lực phản kháng nào nữa.
Địch Cửu cảm nhận rõ ràng đạo hỏa của mình đang nhảy nhót vui mừng, đợi đến khi nó thôn phệ xong hỏa diễm thì khí thế khẳng định sẽ tăng lên hẳn.
Một nén nhang nhanh chóng trôi qua, đạo hỏa phát ra một âm thanh đôm đốp như báo hiệu nó vừa được thưởng thức một bữa tiệc vô cùng no nê vậy. Hắn xòe tay ra để đạo hỏa nhảy vào lòng bàn tay mình. Đạo hỏa đã thành công thăng từ cấp sáu lên cấp bảy rồi.
Sau đó hắn lại lấy hai đầu linh mạch kia ra, vào lúc luyện khí nó có thể giúp Tinh Hà Quyết vận chuyển tốt hơn. Mặc dù tốc độ có hơi chậm nhưng vẫn xem như có hỗ trợ còn hơn không.
Cách biệt của Tinh Không cấp bảy và cấp sáu là rất lớn, lần này khi hắn điều khiển đạo hỏa thiêu đốt Địa Tâm Văn Kim thì nguyên liệu ấy cấp tốc bị hòa tan, khác hẳn với ban nãy.
Thanh đao khí thứ nhất được Địch Cửu luyện chế là một thanh Linh khí trung phẩm.
Khi nhìn thấy thành phẩm, Địch Cửu vô cùng vui mừng, bởi vì trình độ luyện khí của hắn đã tăng lên rồi, nguyên nhân chủ yếu là nhờ có nguyên liệu cấp chín Địa Tâm Văn Kim hỗ trợ cộng với việc hắn còn là Vương Sư cấp chín, khả năng khắc họa trận văn so với Luyện Khí Sư bình thường cao hơn hẳn.
Địa Tâm Văn Kim không ngừng bị Địch Cửu hòa tan rồi luyện chế thành đao khí. Mấy trăm chuôi đao đầu đều là Linh khí trung phẩm, nhưng càng về sau hắn đã dần luyện chế được Linh khí thượng phẩm.
Nửa năm trôi qua nhanh như cái chớp mắt, tu vi Địch Cửu đã xông phá Hư Thần tầng bảy, thuận lợi bước vào tầng tám, ngẫu nhiên hắn cũng sẽ luyện chế ra được vài thanh Linh khí cực phẩm.
Lại thêm một năm nữa qua đi, Địch Cửu quyết định ngừng việc luyện chế đao khí lại. Gần hai năm qua, xem như hắn đã sớm chuẩn bị xong hơn hai ngàn thanh đao khí hạ phẩm để tổ kiến Thiên Mạc Đao Trận cấp bảy rồi.
Tu vi hiện giờ của Địch Cửu là Hư Thần tầng tám đỉnh phong, chỉ thiếu chút xíu nữa là bước thẳng vào tầng chín. Chờ đến khi hắn thi triển đao trận xong rất có thể vượt lên, trở thành tu sĩ Tích Hải chi cảnh tầng một.
Khi đó chân nguyên của hắn sẽ cải biến một lần nữa. Tuy rằng việc khống chế đao trận chủ yếu là dùng thần niệm, nhưng ngoại trừ thần niệm ra thì chân nguyên cũng không thể quá yếu được. Với chân nguyên của Tích Hải chi cảnh thì việc khống chế hơn hai ngàn chuôi cực phẩm Linh khí hẳn sẽ miễn cưỡng đủ dùng, mà những thanh đao này lại được luyện chế ra từ tay hắn nữa chứ, nên lúc sử dụng sẽ càng tiết kiệm chân nguyên và thần niệm hơn.
Địch Cửu dự định sẽ dùng 49 chuôi cực phẩm đao khí làm tâm trận, 49 nhân 49 chuôi đao thượng phẩm làm trận kỳ, mặc dù uy lực không đủ lớn như khi dùng toàn bộ cực phẩm đao khí nhưng so với hắn nghĩ lúc trước thì đã mạnh hơn rất nhiều lần.
Huống hồ bất kỳ lúc nào hắn cũng đều chăm chi rèn luyện để nâng cao thần niệm của mình lên, chỉ cần có Chích Thần Thảo, hắn tin khi mình tấn cấp Tích Hải cảnh thì thần niệm cũng sẽ tăng lên thành cấp mười.
Địch Cửu lấy 49 chuôi cực phẩm đao khí đặt qua một bên, sau khi hoàn thành Liên Thần Quyết thì 49 chuôi đao chớp mắt tạo thành trận cơ cho Thiên Mạc Đao Trận cấp bảy. Không gian xung quanh tràn đầy sát khí, dù đao kỳ còn chưa được cắm xuống nhưng khí tức đao ý đáng sợ kia đã bắt đầu nổi lên đầy trời.
Trông thấy tình huống trước mắt, Địch Cửu âm thầm sợ hãi thán phục, đao trận này thật lợi hại, không biết đợi đến khi hắn cắm đao kỳ xuống thì sát khí còn dày đặc đến cỡ nào.
Một lần nữa hắn lại vung tay lên, gọi ra 2401 chuôi thượng phẩm đao khí. Ngay lập tức 2401 chuôi đao kia liền dung hợp với 49 chuôi đao khí trận cơ, một Thiên Mạc Đao Trận cực đại dần thành hình.
Không gian ở phía bên dưới trận pháp toàn bộ đều là đao ý tung hoành, đao ý hình thành đao thế khiến mọi thứ trong không gian kia nháy mắt đều trở thành bột mịn. Đao ý nhanh chóng cuốn lên tạo thành một vòng xoáy giảo sát.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Từng đợt âm thanh vỡ vụn truyền tới, một đầu cực phẩm linh mạch phía dưới Thiên Mạc Đao Trận hóa thành bã vụn.
Thế nhưng có một vấn đề xảy ra là không hiểu sao thức hải của hắn bỗng nhiên mệt mỏi vô cùng, Địch Cửu vươn tay cuốn hết hai ngàn chuôi đao khí kia đi.
Một đầu linh mạch cực phẩm không khiến hắn quan tâm lắm, Địch Cửu chỉ đang suy nghĩ không biết nếu Thúc Hạo Lan bị nhốt bên trong Thiên Mạc Đao Trận này thì có đủ năng lực để trốn thoát không nhỉ?
Bất quá lấy tu vi hiện giờ của hắn mà muốn vây một tu sĩ Hóa Chân lại chỉ là người si nói mộng mà thôi.
Sau khi thu hồi hai ngàn chuôi đao lại, vô luận là chân nguyên hay thần niệm của hắn đều đã suy kiệt đi ít nhiều. Địch Cửu bèn ngồi lên một đống linh mạch đã vô tình bị hắn xoắn nát rồi điên cuồng vận chuyển Tinh Hà Quyết để tu luyện.
Chưa đầy một tháng sau, Địch Cửu đã xông phá xiềng xích của Hư Thần tầng tám, vững bước tiến lên Hư Thần tầng chín.
Thế nhưng hắn vẫn không đứng dậy mà lại tiếp tục chuyên tâm tu luyện. Địch Cửu bây giờ đang rất nóng lòng đi ra ngoài nên nhất định hắn phải tu luyện tới Tích Hải chi cảnh mới được.
Trong suốt hai tháng tiếp theo Địch Cửu đều dành tất cả thời gian chỉ để tu luyện, kết quả không làm hắn thất vọng, tu vi từ Hư Thần tầng chín sơ kỳ đã lên tới Hư Thần tầng chín đỉnh phong.
Tuy nhiên trong 3 tháng tiếp theo, hắn vẫn chỉ giữ vững tu vi ở Hư Thần đỉnh phong, lại thêm 4 tháng nữa mọi thứ vẫn không có gì thay đổi…
Chương 218
Địch Cửu không chạm được tới tầng ngăn cách cảnh giới Tích Hải cho nên không thể nào đột phá được, chuyện này làm cho hắn lo lắng không thôi.
Chẳng lẽ thật sự phải dùng Phá Thần Đan ư? Nhưng vấn đề là hắn làm gì có Phá Thần Đan.
Tháng thứ năm trôi qua, Địch Cửu dần bình tĩnh lại, mặc dù đã tiến vào ngọn núi tuyết này hai năm rưỡi nhưng không phải hắn không có thu hoạch gì. Chỉ là những thu hoạch này vẫn chưa đạt đến kỳ vọng của hắn, mục tiêu của hắn chính là đột phá đến cảnh giới Tích Hải kìa.
Địch Cửu nhất định phải nhanh chóng suy nghĩ cách xé rách tầng ngăn cách cảnh giới Hư Thần.
Lúc trước hắn thăng cấp từ cảnh giới Kim Đan đến Nguyên Hồn là bởi vì trong cơ thể có Đạo Hỏa, nhờ vào Đạo Hỏa nên mới nhất cử đột phá thành công. Thời điểm hắn từ Nguyên Hồn lên Hư Thần là nhờ vào tầng 90 Ngũ Lục Đạo Tháp trợ giúp cộng thêm sử dụng Chích Thần Thảo để thức hải bước vào cấp bảy, cho nên mới có thể phá vỡ hàng rào Hư Thần cảnh thuận lợi.
Hiện tại hắn lại gặp khó khăn khi bước vào tầng tiếp theo, đó là do hắn không tài nào chạm tới được hàng rào ngăn cách cảnh giới Tích Hải.
Căn cứ vào kinh nghiệm những lần thăng cấp tu vi trước, Địch Cửu nghĩ đến hai biện pháp. Thứ nhất chính là tìm một chỗ để luyện thể, rèn luyện nhục thân đột phá đến Tôn cảnh trong Tam Thần cảnh, sau đó vào lúc nhục thân đột phá đồng thời thử trùng kích cảnh giới Tích Hải.
Biện pháp thứ hai chính là tăng cấp thần niệm lên cấp mười, trong lúc thần niệm đột phá sẽ đồng thời trùng kích Tích Hải cảnh.
Từ khi Địch Cửu học được Thần Niệm Độn thì đã liên tục rèn luyện không ngừng cho đến tận bây giờ, vậy nên hắn biết rõ muốn tăng cấp thần niệm cho thức hải là công việc gian nan đến mức nào. Thức hải từ cấp sáu lên cấp bảy chính là một đại cấp, nhưng từ cấp bảy lên cấp tám chỉ là tấn cấp bình thường mà thôi. Lúc trước lúc đột phá từ cấp sáu lên cấp bảy, thức hải của hắn xém chút đã phá toái rồi.
Muốn đột phá thức hải lên cấp mười, độ khó nhất định cao hơn gấp mấy lần so với kỳ trước, bởi vì lần đột phá này chính là thay đổi về chất.
Cho nên Địch Cửu vẫn thiên về hướng rèn luyện tấn cấp nhục thân hơn, thế nhưng hắn phát hiện muốn tìm một thánh địa luyện thể rèn luyện nhục thân lên Tam Vương cảnh ở đây không phải là chuyện dễ.
Ngược lại trên người hắn còn một đống Chích Thần Thảo, tu luyện đột phá thức hải lên cấp mười xem ra lại có vẻ khả thi hơn một chút.
Địch Cửu biết thời gian của mình không nhiều nên vừa quyết định xong là lập tức bắt tay vào làm.
Hắn hút linh tủy của cái ao lúc trước có trong phòng Địa Tâm Văn Kim ra, rồi đặt một đầu cực phẩm linh mạch ở bên cạnh, về phần những linh mạch vỡ vụn bị đao trận xé rách kia đều được đặt ở xung quanh ao, sau đó lại đem hai phần ba Tẩy Thần Tủy trong bình không gian đổ vào trong cái ai đó.
Dù sao đột phá thức hải ở trong Tẩy Thần Tủy vẫn an toàn hơn một chút. Sở dĩ Địch Cửu lưu lại một phần ba là bởi vì hắn sợ lúc đột phá thành công thức hải thì cơ thể hắn sẽ đồng thời đột phá Tích Hải cảnh. Vạn nhất lôi kiếp tới quá nhanh, lúc đấy e ngay cả cơ hội thu lại Tẩy Thần Tủy cũng chẳng có.
Địch Cửu nuốt vào ba gốc Chích Thần Thảo màu xanh, một đạo nhiệt lưu nhỏ trong thức hải đột ngột xuất hiện. Ngay lúc mà hắn vận chuyển Đoán Thần Thuật, Địch Cửu cảm giác được thần niệm của mình vừa gia tăng một chút.
Địch Cửu thầm than, nhớ lúc đầu sử dụng Chích Thần Thảo mém chút đã khiến thức hải bị xé rách, hiện giờ hắn dùng một lúc ba cây nhưng một chút phản ứng cũng không có.
Quả nhiên rèn luyện thần niệm và tấn cấp thức hải là sự tình không thể vội vàng. Lần thứ 2 Địch Cửu quyết định ăn một lần 10 gốc Chích Thần Thảo, tuy cỗ nhiệt lưu kia lớn hơn một chút nhưng đối với thức hải cấp chín lại chẳng nhằm nhò gì.
Mấy ngày sau, Địch Cửu đã luyện hóa xong hơn 200 gốc Chích Thần Thảo màu xanh, nhưng thức hải của hắn vẫn còn cách cấp mười rất xa.
Lần này Địch Cửu lấy ra một gốc Chích Thần Thảo bán đỏ nuốt vào, một cỗ nóng rực lập tức xông vào thức hải của hắn, Địch Cửu cảm nhận được rõ ràng thần niệm trong thức hải của mình đang có dị động. Xem ra chỉ một gốc Chích Thần Thảo bán đỏ đã có hiệu quả hơn một trăm gốc Chích Thần Thảo màu xanh rồi.
Sau khi Địch Cửu luyện hóa xong gốc Chích Thần Thảo ấy liền tiếp tục nuốt vào hai gốc bán đỏ nữa. Nhưng làm Địch Cửu thất vọng là hiệu quả lần này lại không bằng với lần đầu.
Địch Cửu dứt khoát lấy ra tám gốc Chích Thần Thảo còn lại, bóp nát chúng rồi nuốt vào miệng. Dựa theo kinh nghiệm hai lần trước, có vẻ việc luyện hóa từng gốc dường như hiệu quả không tốt cho lắm.
Sau khi nuốt một lượt tám gốc Chích Thần Thảo bán đỏ vào, trạng thái cơ thể Địch Cửu lúc này giống như khi hắn ngưng tụ ra Đạo Hỏa vậy, thần niệm trong thức hải bị thiêu đốt dữ dội vô cùng.
“Phốc!”
Địch Cửu phun một ngụm máu ra, mém chút đã hôn mê bất tỉnh. Trên mi tâm vờn quanh bóng dáng từng đợt hỏa diễm, hắn lập tức điên cuồng vận chuyển Đoán Thần Thuật.
Loại phương pháp tấn cấp này thật sự quá nguy hiểm, nhưng đáng tiếc hắn không còn sự lựa chọn nào khác.
Đoán Thần Thuật cùng Tẩy Thần Tủy có trợ giúp rất lớn, tám cây Chích Thần Thảo bán đỏ nhanh chóng bị chuyển hóa thành thần niệm rồi tự động mở rộng thức hải. Cảm nhận được đạo văn quyển thứ mười loáng thoáng xuất hiện mà hiệu quả Chích Thần Thảo lại dần suy yếu, Địch Cửu cắn răng, quyết định lấy ra hai gốc Chích Thần Thảo màu đỏ nuốt xuống.
“Răng rắc!”
Một tiếng nứt vang lên, cơn đau đáng sợ truyền đến, cả người Địch Cửu lạnh lẽo như chìm xuống hầm băng, bởi vì hình như thức hải của hắn vỡ mất rồi.
...
Trong một hẻm núi sâu tại Cực Dạ đại lục, sau khi chịu một đạo lôi kiếp cuối cùng, Cảnh Mạt Song kích động quỳ rạp xuống đất. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày mình sẽ thành công bước vào cảnh giới Nguyên Hồn, hơn nữa ngày đó lại đến nhanh như thế.
Hai năm, nàng chỉ mất hai năm đã có thể lên tới Nguyên Hồn cảnh.
- Mạt Song sư tỷ, chúc mừng tỷ bước vào cảnh giới Nguyên Hồn. Tinh Hà Phái chúng ta khi trước cũng không có tu sĩ Nguyên Hồn đâu, thật đáng tiếc...
Thấy tu vi Cảnh Mạt Song đã ổn định, Ngụy San San hộ pháp cho nàng liền kích động chạy tới. Vành mắt Ngụy San San đỏ ửng, cứ nghĩ đến sư phụ của mình và những tiền bối đã vẫn lạc của Tinh Hà Phái là nàng lại khó mà kiềm được nước mắt.
Cảnh Mạt Song thi triển Khứ Trần Quyết, đổi một bộ quần áo mới rồi mới rầu rĩ lên tiếng:
- Thù của tông môn thì đã có Địch sư huynh báo thay chúng ta, nếu như có thể đi đến Thế giới Tiểu trung ương, chúng ta nhất định phải xây dựng lại Tinh Hà Phái.
- Mạt Song sư tỷ nói không sai, chỉ là không biết Tiển tiền bối lúc nào mới quay về.
Du Tiệp lên tiếng phụ họa, Tằng Bắc Tử đứng bên cạnh cũng gật gù đồng ý.
Thời gian hai, ba năm qua ở trong Linh Tủy Trì tu luyện, không chỉ có một mình Cảnh Mạt Song tiến bộ, tu vi của Du Tiệp và Tằng Bắc Tử hiện tại cũng đã đạt tới Kim Đan tầng bảy, Ngụy San San và Hà Thai thì đã thăng cấp đến Kim Đan tầng tám.
Người có tiến bộ nhiều nhất ở đây không phải Cảnh Mạt Song mà chính là Cảnh Kích. Tu vi Cảnh Kích đã là Nguyên Hồn tầng chín viên mãn, chỉ thiếu chút nữa thì có thể đột phá đến cảnh giới Hư Thần.
Bỗng nhiên có một con hồ ly màu trắng nhanh như thiểm điện phi thân nhảy lên trên vai Cảnh Mạt Song.
Đây chính là con Tầm Linh Hồ mà năm đó Cảnh Kích bị mất dấu, Cảnh Kích ở trong đây tu luyện nhiều năm như vậy cũng chưa từng gặp lại nó, nhưng Cảnh Mạt Song sau khi tiến vào tu luyện vẻn vẹn hai tháng đã gặp được Tầm Linh Hồ.
Hơn nữa, điều khiến Cảnh Kích dở khóc dở cười nhất chính là năm đấy y đuổi theo nó mãi không được, thế nhưng hiện giờ Tầm Linh Hồ lại chủ động tiếp cận Cảnh Mạt Song, thậm chí gần như là bám theo nàng suốt, một tấc cũng không muốn rời.
- Mạt Song sư tỷ, Cảnh Kích đại ca, Linh Tủy Trì nơi này bị chúng ta tu luyện đến khô cạn rồi, bây giờ chúng ta tiếp tục ở chỗ này chờ Tiển tiền bối hay là đi tiếp?
Hà Thai từ xa hỏi vọng qua.
Một tuần trước, Linh Tủy Trì đã bị bọn họ bào mòn đến cạn khô, không có Linh Tủy Trì, mọi người cứ tiếp tục ở lại đây để tu luyện cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nếu không phải Tiển Tắc tiền bối bảo bọn họ chờ ở đây thì bọn họ đã sớm rời khỏi rồi.
Cảnh Kích gãi gãi đầu, y cũng không biết nên làm sao bây giờ. Sở dĩ Hà Thai hỏi y là vì tu vi của y cao nhất trong mấy người bọn họ.
Cảnh Mạt Song do dự một chút, cuối cùng ngập ngừng nói:
- Tiển tiền bối đã bảo người sẽ quay lại, vậy chúng ta cứ ở chỗ này chờ thêm ba tháng đi, nếu ba tháng sau Tiển tiền bối vẫn không đến thì chúng ta hãy đi...
- Ta đã tới rồi...
Một thanh âm khàn khàn truyền đến, ngay sau đó liền xuất hiện một bóng người lảo đảo ngã xuống.
- Tiển tiền bối.
Cảnh Kích là người đầu tiên phản ứng, y nhanh chóng lao tới đỡ người nọ.
Khắp người Tiển Tắc toàn là máu, khí tức hỗn loạn, xem ra ông bị thương không hề nhẹ.
- Ta… ta chữa thương trước cái đã, đợi lát nữa lại nói.
Tiển Tắc khó nhọc nói xong liền lấy ra một đống linh thạch ra bắt đầu tự mình chữa trị.
Hơn nửa ngày sau, Tiển Tắc mới mở mắt. Tuy thương thế của ông vẫn chưa khỏi hẳn nhưng khí tức đã tốt lên rất nhiều.
- Tiền bối, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Cảnh Mạt Song lo lắng hỏi.
Tiển Tắc đã nói với bọn họ, tu vi của ông là Hóa Chân tầng ba. Một cường giả Hóa Chân tại Cực Dạ đại lục mà lại bị thương nặng như thế, đây quả thật là chuyện không thể nào tin được.
Tiển Tắc thở dài một hơi.
- Chúng ta nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, sau đó đi đến Thế giới Tiểu trung ương.
- Tiền bối, nhưng chúng ta vẫn chưa tìm được Cửu ca mà.
Đối với Cảnh Kích, không có chuyện gì quan trọng hơn việc đi tìm Địch Cửu.
Tiển Tắc khoát tay chặn lại.
- Ta dựa theo cái Liên Lạc Châu kia của người tìm được một chỗ, nơi đó chính là Ám Tinh phế tích lúc trước ta đã nói. Trình độ trận đạo của Địch Cửu phi thường cao, hắn bố trí một cái pháp trận hô ứng ở trong đó, hẳn là vì muốn nói cho ngươi biết hắn đã đi đến Thế giới Tiểu trung ương rồi.
- Tiền bối, nơi đó thật sự có thể đi Thế giới Tiểu trung ương ư?
Cảnh Kích kích động không thôi.
Tiển Tắc gật đầu.
- Không sai, nơi đó có một cái truyền tống trận, ta khẳng định truyền tống trận kia sẽ tiến về Thế giới Tiểu trung ương, bên ngoài phế tích còn có mấy chữ Ám Tinh Truyền Tống Điện nữa. Truyền Tống Điện này ta đã từng nghe nói qua, chỉ không ngờ nó nằm ở Tây Vực Châu mà thôi. Đi thôi, chúng ta đi ngay bây giờ đi.
- Thế nhưng tiền bối, thương thế của người...
Cảnh Mạt Song vô cùng lo lắng cho ông ta.
Tiển Tắc lắc đầu, ngữ điệu có chút gấp gáp:
- Chính vì như thế cho nên chúng ta mới càng phải nhanh chóng rời đi. Cực Dạ đại lục bỗng dưng xuất hiện một kẻ cực hung ác, ta chưa thấy qua người này bao giờ, thế nhưng thực lực của gã lại đạt tới Hóa Chân trung kỳ, mạnh hơn ta rất nhiều. Nếu như không phải trong lúc then chốt ta còn có phương pháp giữ mạng thì chắc hẳn giờ này đã chết trong tay của gã rồi.
- Cái gì?
Nghe thấy có một cường giả Hóa Chân trung kỳ xuất hiện tại Cực Dạ đại lục, mọi người đều không khỏi kinh hô. Đừng nói tới Hóa Chân, cho dù chỉ là tu sĩ Hư Thần thì đối với bọn họ mà nói cũng là một chuyện quá xa vời rồi.
Thái độ của Tiển Tắc càng thêm ngưng trọng.
- Quan trọng hơn chính là người này là vì Địch Cửu mà đến. Nhìn bộ dáng của gã tìm Địch Cửu thì chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu. Chúng ta nhất định phải mau chóng đi đến Thế giới Tiểu trung ương để hỗ trợ Địch Cửu.
Hiện tại Địch Cửu chính là toàn bộ hi vọng của ông, Tiển Tắc tuyệt đối không thể để tin tức của Địch Cửu lộ ra ngoài được.
- Nhưng nếu người nọ cũng đuổi theo đến Thế giới Tiểu trung ương thì chúng ta phải làm sao bây giờ?
Hà Thai sốt ruột hỏi.
Tiển Tắc thở dài.
- Chỉ cần tên kia không tìm thấy truyền tống trận trong Ám Tinh phế tích thì có lẽ trong thời gian ngắn, gã chẳng có cách nào đi đến Thế giới Tiểu trung ương đâu.
- Vâng, chúng ta đều nghe theo tiền bối.
Nghe thấy có cường giả Hóa Chân đang truy đuổi Địch Cửu, Cảnh Mạt Song còn lo lắng hơn cả Tiển Tắc. Nàng phải mau chóng tìm thấy hắn mới được.
Chương 219
Địch Cửu hiểu rõ mình tuyệt đối không thể để cho thức hải triệt để vỡ ra, bằng không thì chắc chắn hắn sẽ chết mất. Địch Cửu không dám trông cậy vào viên đá màu xám, bởi vì hắn không thể điều khiển được nó. Thứ đáng tin duy nhất bây giờ chỉ có mỗi Đoán Thần Thuật mà thôi.
Đoán Thần Thuật điên cuồng vận chuyển, Tẩy Thần Tủy trong ao cũng bị hắn rút từng đạo khí tức mát lạnh liên tục, những khí tức ấy vẫn đang giúp ngăn cản thức hải vỡ ra, đồng thời từng chút một chữa trị cho nó.
Chỉ có điều, tuy khí tức Tẩy Thần Tủy đích thật có thể chữa trị vết rách trong thức hải, nhưng tốc độ chữa trị còn kém rất xa so với tốc độ của vết nứt.
Địch Cửu lợi dụng Tinh Hà Quyết, cố gắng đẩy khí tức cực nóng kinh khủng kia ra rồi chuyển dời chúng đến trong Tinh Không Mạch.
Về phần Tinh Không Mạch có sụp đổ hay không thì chuyện này đã nằm ngoài phạm vi suy nghĩ của Địch Cửu rồi. Bởi vì một khi thức hải vỡ vụn, hắn còn sống thì cũng như chết mà thôi.
May mà dưới sự vận chuyển liên tục của Đoán Thần Thuật và Tinh Hà Quyết, vết rách rốt cục không còn nứt ra nữa, lúc này thần niệm dần bắt đầu tăng trưởng trở lại, sau đó không ngừng cô đọng hơn.
Không biết qua đã qua bao lâu, đột nhiên Địch Cửu cảm giác tử phủ của bản thân bộc phát một tiếng oanh minh. Một đạo khí tức màu vàng nhạt phát ra từ trung tâm thức hải, thức hải với tình trạng gần như đã vỡ nát trong chớp nhoáng đã được chữa khỏi hoàn toàn.
“Oanh!”
Một tiếng nổ phát ra trong đầu Địch Cửu tựa như tiếng sấm mùa xuân, tốc độ mở rộng thức hải cấp tốc tăng lên, thần niệm cũng theo đó nhanh chóng tăng trưởng. Địch Cửu biết thức hải của mình sắp tấn cấp rồi, nhưng hình như sau khi tấn cấp thì mức độ tăng trưởng của thần niệm có hơi đáng sợ, tuy nhiên hiện giờ Địch Cửu chẳng có thời gian rảnh rỗi để mà quan sát. Mục đích của hắn là phải bước vào Tích Hải cảnh, hắn nhất định phải nắm chặt lấy cơ hội, nghĩ vậy nên Địch Cửu liều mạng vận chuyển Tinh Hà Quyết để trùng kích tấm màn ngăn cách tu vi.
“Oanh! Oanh! Oanh!”
Vẻn vẹn ba chu thiên, tu vi của Địch Cửu đã vượt qua giới hạn Hư Thần cảnh viên mãn, chân nguyên tăng lên giúp cho hắn càng lúc càng chạm tới gần vách ngăn Tích Hải.
Tốc độ Địch Cửu vận chuyển chu thiên Tinh Hà Quyết càng thêm điên cuồng, mang đến lượng chân nguyên dồi dào. Những chân nguyên này liên tục đánh vào vách ngăn Tích Hải khiến nhục thân Địch Cửu chịu từng đợt rung động. Còn may mà hắn đã luyện thể lên tới Vương cảnh nên ít nhiều vẫn có thể chịu được loại trùng kích như vậy.
“Ầm!”
Bầu trời trên đỉnh đầu phát ra một tiếng sấm dữ dội, Địch Cửu chẳng những không hề kinh sợ mà còn lấy đó làm mừng, hắn biết rốt cuộc mình cũng có thể nghênh đón lôi kiếp Tích Hải rồi.
Việc vượt qua lôi kiếp này thì phải hoàn toàn dựa vào chính bản thân Địch Cửu. Không đợi lôi kiếp giáng xuống, hắn đã bắt đầu vận chuyển Đại Khôn Luyện Thể Quyết.
Địch Cửu cứ hết một lần rồi lại một lần đồng thời vận chuyển Đại Khôn Luyện Thể Quyết, Đoán Thần Thuật và Tinh Hà Quyết. Đột nhiên, không hiểu sao trong đầu hắn bỗng bất ngờ xuất hiện một luồng suy nghĩ khá táo bạo mà không hề liên quan tới việc độ kiếp. Đó là, nếu hắn dung hợp ba công pháp này lại thì sẽ như thế nào nhỉ?
Tuy nhiên không có nhiều thời gian cho Địch Cửu suy nghĩ miên man thì lôi kiếp đã rơi xuống. Đợt lôi kiếp thứ nhất vẫn có chín tia sét như lần trước, chín tia sét giáng xuống khiến cho nhục thân Vương cảnh cũng phải rung động, phát ra tiếng răng rắc ghê người.
Đấy là âm thanh xương cốt bị nứt vỡ, Địch Cửu đã sớm chuẩn bị tinh thần, hơn nữa Luyện Thể Quyết có thể nhanh chóng chữa trị những đoạn xương cốt bị gãy. Tất cả lôi nguyên dư thừa đều bị Địch Cửu hấp thu, thông qua Tinh Hà Quyết mà dẫn động chúng trùng kích vách ngăn Tích Hải cảnh.
“Oanh! Oanh! Oanh!”
Mặc dù hắn đã chạm đến cảnh giới Tích Hải, thế nhưng vách ngăn giữa hai đại cấp kiên cố không gì sánh được, mấy lần trùng kích mà vẫn khó có thể tạo ra nổi một vết nứt.
Đợt lôi kiếp thứ hai đánh xuống vẫn giống y như lôi kiếp Hư Thần cảnh, nghĩa là nó lên tới mười tám đạo. Khác biệt duy nhất có lẽ là cường độ tia sét mạnh mẽ hơn lần trước những mười mấy lần.
“Bành bành!”
Từng đạo huyết vụ nổ tung khắp người Địch Cửu, tuy nhiên hắn vẫn khá bình tĩnh. Hắn biết tiến độ tu luyện của mình hơi nhanh, cho nên mỗi lần xông phá đại cảnh giới đều tương đối khó khăn. Hiện tại hắn mượn nhờ lôi kiếp để trùng kích Tích Hải cảnh, thế nên hắn chỉ cầu cho nhục thân không bị nghiền nát là đủ, còn việc mất chút máu đối với hắn mà nói xem như chỉ là chuyện nhỏ.
Đợt thứ ba, đợt thứ tư...
Khi đợt lôi kiếp thứ năm giáng xuống, trong tình trạng máu me khắp người, xương cốt gãy nát hơn một nửa, Địch Cửu đột nhiên nghe đến một tiếng răng rắc, vách ngăn Tích Hải cảnh rốt cục cũng rách ra.
Vô cùng vô tận linh khí bị Địch Cửu hấp thu, tu vi của hắn điên cuồng tăng lên. Lúc này Địch Cửu sao có thể bỏ qua lôi kiếp cho được?
Khi lôi kiếp giáng xuống chính là lúc tu vi tăng lên nhanh nhất, cũng là lúc thiên địa đạo tắc rõ ràng nhất. Nếu bình thường cần tốn tới nửa năm, một năm mới có thể đạt tới hiệu quả tu luyện như vậy, thì ở thời điểm độ kiếp lại chỉ cần ngắn ngủi mấy canh giờ là đạt được hiệu quả tương tự.
Hiện tại hắn đã tấn cấp đến Tích Hải cảnh cho nên lôi kiếp sắp kết thúc, hắn nhất định phải tranh thủ kéo dài sao cho đợt lôi kiếp này tới điên cuồng hơn một chút nữa mới được.
Thiên Sa đao bị Địch Cửu tế ra, hóa thành một đạo thanh mang bổ thẳng vào lôi kiếp!
Quả nhiên hắn khiêu khích đã tạo nên tác dụng, sấm sét trong đợt lôi kiếp thứ sáu to hơn nhiều, không phải giáng xuống một lần cho xong mà trở nên liên miên bất tuyệt, mỗi một lần đều đánh thẳng xuống đỉnh đầu Địch Cửu.
Tẩy Thần Tủy Trì dưới chân sớm đã bị mấy tia sét dữ dội ấy phá hủy, may mà vẫn còn mảnh vụn linh mạch và một cực phẩm linh mạch hoàn chỉnh cung cấp linh khí sung túc cho Địch Cửu.
Nồng độ linh khí rút ra từ linh mạch bây giờ hoàn toàn không cùng đẳng cấp so với lúc Địch Cửu tu luyện. Toàn bộ linh khí bị hắn hấp thu thật giống như đã rơi vào một cái động không đáy vậy.
Địch Cửu cảm nhận được tu vi của mình nhanh chóng trở nên vững chắc, sau đó rảo bước thẳng tới Tích Hải cảnh tầng một viên mãn.
Thời điểm đợt lôi kiếp thứ bảy kết thúc cũng là lúc Địch Cửu thuận lợi bước vào Tích Hải cảnh tầng hai.
Mắt thấy đợt lôi kiếp thứ tám lại yếu bớt, Địch Cửu thậm chí phải tế ra cả Thiên Mạc đao trận cấp bảy. Hắn biết trước khi mình đột phá, lôi kiếp hận không thể oanh hắn thành cặn bã, tuy nhiên một khi hắn bước vào tầng cấp mới, tu vi tăng lên, cường độ lôi kiếp sẽ trở nên yếu dần cứ như chưa ra tới chợ đã hết tiền vậy.
Mấy ngàn thanh đao đánh ra, bao bọc trọn vẹn gần như hết thảy mọi tia sét.
Địch Cửu đã triệt để chọc giận lôi kiếp, đợt sấm sét thứ tám và thứ chín gần như đồng thời đánh xuống, những tia sét khổng lồ liên miên không dứt gào thét ầm ĩ, tựa như bọn chúng mà chẳng thể đưa Địch Cửu vào chỗ chết thì thề không bỏ qua vậy.
Địch Cửu lại vô cùng hài lòng, hắn chỉ chờ có vậy, Tinh Hà Quyết và Đại Khôn luyện thể ngay lập tức vận chuyển tới cực hạn.
“Ken két, ầm ầm!”
Dù Địch Cửu đã bước vào Tích Hải cảnh tầng hai và có thể hấp thu lôi nguyên, nhưng dưới số lượng tia sét dày đặc, xương cốt của hắn vẫn tiếp tục vỡ nát. May mà Đại Khôn Luyện Thể Quyết nhanh chóng phóng ra một đạo khí tức huyền ảo, những đoạn xương gãy dần dần được nối lại.
“Ầm ầm!”
Mấy tia sét cuối cùng đánh xuống chỉ khiến Địch Cửu trầy da, chảy chút máu mà thôi.
Chân nguyên tăng trưởng như nước tràn bờ đê, tu vi Địch Cửu thuận thế bước vào Tích Hải cảnh tầng ba.
Không gian dần an tĩnh lại, Địch Cửu đứng thẳng tắp giữa không trung, bình tĩnh giống như một gốc thương tùng.
Giờ khắc này, hắn đình chỉ việc tu luyện, đình chỉ rèn luyện thần niệm, đình chỉ cả quá trình luyện thể, hắn chỉ an tĩnh đứng yên đó để cảm thụ biến hóa của chính mình.
Thức hải của hắn hiện tại giống như một đại dương mênh mông rộng lớn. Địch Cửu tin chắc nếu bây giờ để hắn đối diện lão bà nguyên thần kia, mặc cho đối phương cô đọng thần niệm tấn công thì hắn nhất định sẽ vẫn sừng sững bất động.
Thức hải của hắn mạnh hơn lúc ở cấp chín đâu chỉ có vài lần. Căn bản không thể so sánh vì bản chất hai cấp bậc là hoàn toàn khác biệt.
Thay vì nói cấp mười chi bằng nói một cấp độ thức hải khác sẽ chính xác hơn. Thức hải Lão bà nguyên thần kia chắc chắc cũng đạt tới cấp mười, nhưng Địch Cửu khẳng định đối phương chưa đủ tư cách để so sánh với hắn.
Bây giờ đừng nói đao trận cấp bảy với toàn bộ cực phẩm Linh khí, ngay cả đao trận cấp chín cũng chẳng phải chuyện hắn cần mơ tưởng nữa rồi.
So với việc thần niệm tiến lên cấp mười, tu vi của hắn bước vào Tích Hải cảnh tầng ba gần như không đáng giá nhắc tới. Mặt khác, nhục thể của Địch Cửu dưới sự oanh tạc của lôi kiếp đã thật sự bước vào Tam Thần cảnh, tuy chính xác ra thì chỉ mới tới Tôn cảnh thôi, nhưng so với Vương cảnh thì bản chất cũng đã hoàn toàn thay đổi.
Tẩy Thần Tủy Trì bị lôi kiếp hủy mất, chỉ còn lại một cực phẩm linh mạch nhưng cũng do lôi kiếp mà đã bị đứt thành vài đoạn. Thế nhưng Địch Cửu chẳng hề đau lòng, tài nguyên tu luyện có tác dụng gì? Không phải vì dùng nó để tăng thực lực lên sao?
Bế quan mất gần ba năm, hiện tại hắn rốt cục có thể đi ra ngoài rồi.
Chuyện đầu tiên hắn cần làm chính là quay lại Bái Dạ Hồ. Nếu không nhờ Chích Thần Thảo, thần niệm của Địch Cửu không cách nào bước vào cấp mười nổi.
Hiện tại Chích Thần Thảo màu xanh và bán đỏ đã không còn dùng được, chỉ có màu đỏ thuần và Chích Thần Thảo màu đen trong truyền thuyết mới có tác dụng đối với cơ thể hắn.
Lấy thần niệm cấp mười của Địch Cửu, chắc hẳn hắn có thể thu hoạch được Chích Thần Thảo màu đen.
Bất quá trước khi ra ngoài, tất cả Địa Tâm Văn Kim ở đây nhất định hắn phải mang theo. Cả linh mạch đứt gãy hắn cũng không thể bỏ phí, cho dù chỉ là mảnh vụn linh mạch cũng cứ ném hết vào bên trong Tiểu Thế Giới cái đã rồi tính.
Chương 220
Quá trình ra khỏi Ngũ Lục thành mấy năm trước được Địch Cửu chuẩn bị tương đối cẩn thận. Lúc ấy hắn hoàn toàn không sử dụng truyền tống trận mà toàn dùng Thần Niệm Độn để di chuyển.
Hiện giờ thần niệm của Địch Cửu đã bước vào cấp mười, có thể xem như đỉnh phong tại Thế giới Tiểu trung ương, thế nên chuyện Thúc Hạo Lan có thể sẽ ngăn cản mình hay không thì không còn là việc hắn phải bận tâm nữa.
Nếu như sử dụng truyền tống trận có thể giúp tốc độ đi đường nhanh hơn thì chắc chắn Địch Cửu chẳng e ngại gì mà không dùng. Tuy nhiên hiện tại tu vi của hắn đã là Tích Hải tầng ba, thần niệm cũng đạt tới cấp mười, vậy nên việc di chuyển không chậm hơn là bao so với truyền tống trận.
Lúc trước Địch Cửu phải độn liên tiếp nhiều ngày mới tới nơi, nhưng bây giờ chỉ mất chưa tới nửa ngày mà hắn đã tới địa phận bên ngoài Bái Dạ Hồ rồi.
Ấy là khi hắn còn chưa thi triển hoàn toàn độn thuật nữa đấy, nếu không thì chỉ cần chưa tới một canh giờ. Chờ tu vi hắn mạnh hơn chút nữa thì có lẽ lúc đó chỉ cần một ý niệm trong đầu là đủ. Càng ngày Địch Cửu lại càng cảm thấy bản thân mình quá may mắn khi tình cờ có được Thần Niệm Độn.
Bấy giờ bên cạnh Bái Dạ Hồ chỉ còn vài người đang tìm kiếm Chích Thần Thảo, xem ra tin tức loại linh thảo này có khả năng cô đọng thức hải và tăng cường thần niệm vẫn chưa được truyền ra ngoài.
Địch Cửu nhìn ra phía xa xa trên không trung Bái Dạ Hồ, khẽ hít vào một hơi thật sâu. Chờ đến khi hắn thu hoạch ở đây xong, hắn sẽ đi khiêu chiến Nhậm Hải, giành được suất tiến vào Hải Bảng thì có thể quay về Tể Quốc báo thù rồi.
Mối thù cửa nát nhà tan này từ đầu đến cuối vẫn luôn là cây gai ghim sâu trong lòng hắn.
…
Cùng lúc đấy ở Côn Tông, Thúc Hạo Lan lại đang vô cùng bực bội. Mấy người bọn họ đều là Tông chủ của Ngũ Đại Tông Môn kia mà, vì sao hết lần này đến lần khác chỉ còn ông là chưa đột phá được Hóa Chân tầng sáu cơ chứ?
Hơn hai năm qua ông vẫn luôn bế quan để xông phá xiềng xích, cố gắng tiến vào Hóa Chân hậu kỳ, thế nhưng lần nào cũng đều thất bại trong gang tấc. Đoạn thời gian gần đây nhất, ông ngày càng nóng nảy, sốt ruột, ngay cả khi tu luyện cũng chẳng thể nào an tĩnh nổi. Thúc Hạo Lan mệt mỏi thở dài một hơi, quyết định phải dừng việc bế quan lại.
Hết thảy đều do tên tiểu súc sinh Địch Cửu kia gây ra, nếu không vì hắn thì hiện giờ ông đã bước vào Hóa Chân hậu kỳ lâu rồi. Đáng tiếc nhãn tuyến mình an trí bên cạnh Bái Dạ Hồ bất lâu nay vẫn không có lấy nửa điểm tin tức. Thế thì không nói làm gì, mà thậm chí những nơi ông đặt bố trí khác cũng chẳng nghe ngóng được bất kỳ tin gì về tên súc sinh đấy.
Mà bởi vì thời gian dài chưa từng xuất hiện tại Thế giới Tiểu trung ương nên thứ hạng của Địch Cửu trên Bảng Tiềm Lực cũng đã tụt dốc không phanh.
Vừa nghĩ tới Bái Dạ Hồ, Thúc Hạo Lan bỗng dưng nhớ tới chuyện Cúc Khải đã làm mấy năm nay. Cúc Khải chính là thiên tài đệ tử của Côn Tông, thậm chí còn là người có năng lực cạnh tranh vô cùng lớn cho chức vị Môn chủ đời tiếp theo nữa. Thế nhưng những việc như chiêu thu đệ tử lại không có chút quan hệ nào với gã.
Cúc Khải kia cũng không biết nghĩ gì mà lại liên tiếp thu về bảy người đệ tử nội môn. Thật ra với thân phận và địa vị của gã thì việc nhận thêm bảy người hay bảy chục người nữa cũng là chuyện bình thường, chỉ có điều những đệ tử mới này đều được ban thưởng bằng Chích Thần Thảo, nghĩ kỹ lại thì cũng hơi lạ.
Dựa theo những gì Cúc Khải từng giải thích thì thần niệm của tu sĩ có thể tìm được 10 cây Chích Thần Thảo tại Bái Dạ Hồ chắc chắn không tệ, tuyển những người có tiền đồ như thế về tông môn là chuyện rất tốt. Thế nhưng thứ linh thảo này lại có nhiều điểm hại hơn lợi, nếu trường kỳ sử dụng Chích Thần Thảo sẽ khiến thức hải triệt để vỡ vụn, thậm chí sẽ biến tu sĩ sử dụng nó trở nên ngớ ngẩn.
Thúc Hạo Lan khẽ nhíu mày, việc này cực kỳ nghiêm trọng đấy, ông không khỏi hoài nghi liệu Cúc Khải có thật lòng cống hiến vì sự phát triển của tông môn hay không nhỉ?
Nghĩ tới đây ông liền nhanh chóng phát ra một đạo tin tức.
Chỉ sau thời gian nửa nén hương, Cúc Khải đã đứng bên ngoài động phủ bế quan của Thúc Hạo Lan, cung kính nói:
- Đệ tử Cúc Khải xin gặp qua Tông chủ, không biết ngài gọi đệ tử tới đây có gì phân phó không ạ?
Thúc Hạo Lan đứng lên, tủm tỉm cười đáp:
- Với tu vi Thừa Đỉnh tầng một của mình thì có thể xem như Trưởng lão ngoại môn rồi, ngươi không cần tự xưng là đệ tử làm gì đâu. Ta gọi ngươi tới đây là muốn để ngươi phụ trách ngoại sự của tông môn, ngươi thấy sao?
Nghe vậy, Cúc Khải không khỏi giật mình, trở thành Trưởng lão ngoại sự sẽ phải giải quyết những chuyện như nhiệm vụ Tông môn, chiêu thu đệ tử và tiếp nhận toàn bộ sự việc đối ngoại khác nữa, nếu thế làm sao gã còn đủ thời gian để tu luyện chứ?
- Thưa Tông chủ, ta tự thấy tu vi của mình vẫn còn yếu kém, tiếp nhận chức vụ này ta sợ sẽ làm chậm trễ sự tình Tông môn.
Cúc Khải cũng không suy nghĩ nhiều mà ăn ngay nói thật.
Thấy gã nói vậy, Thúc Hạo Lan càng tin chắc việc chiêu thu đệ tử không phải là do Cúc Khải thật sự nghĩ cho Tông môn, trong đó khẳng định còn có nguyên nhân khác. Ông bèn hỏi thẳng:
- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết nguyên nhân vì sao ngươi tìm kiếm Chích Thần Thảo không?
Cúc Khải giật bắn mình, chuyện này không phải gã đã giải thích rồi ư? Vì sao Tông chủ còn hỏi nữa? Ngay lập tức gã liền nghĩ tới những gì mình vừa đáp, hỏng, mới nãy gã lỡ lời, có lẽ ngài ấy đã mơ hồ biết những việc hắn làm không phải là vì Tông môn rồi.
- Làm sao, có chuyện gì mà ngươi không nói được với ta ư?
Trông thấy Cúc Khải có chút do dự thì ngữ khí của Khúc Hạo Lan thoáng nặng hơn.
Cúc Khải vội quỳ rạp xuống đất.
- Xin Tông chủ thứ tội, đệ tử không có ý lừa gạt ngài, chỉ là đệ tử không có cách nào nói ra.
Trong lòng Cúc Khải âm thầm nghĩ, xem ra Tông chủ khẳng định là đã hoài nghi mình từ lâu rồi.
- Cho ta một lý do chính đáng đi.
- Bẩm Tông chủ, lúc trước đệ tử từng tiến hành tìm kiếm một cái bí cảnh cùng với Ngạn Đạp Sơn, Cổn Diêm Đào, Mục Khởi Sa và Phương Vô Thương và may mắn tìm được một viên ngọc giản xưa cũ. Phía trên đó ghi lại những đồ vật tuy rằng đơn giản nhưng bí mật bên trong đó thì nghe rợn hết cả người, vì không để có người khác biết được nên mấy người chúng ta đã thề với nhau sẽ không tiết lộ chuyện này ra.
Cảm nhận được tâm tình Thúc Hạo Lan không tốt nên gã bèn nhanh nhảu giải thích.
Cũng không phải Cúc Khải cố ý lừa gại Tông chủ nhà mình, mà do khi đấy mọi người từng thề qua bất kỳ ai trong bọn họ hé ra nửa lời đều sẽ bị lôi kiếp đánh thành tro, loại thề độc này làm sao gã dám vi phạm.
Thúc Hạo Lan nhăn mày, trong này quả nhiên có bí mật không muốn người khác biết. Một lúc sau ông mới lên tiếng:
- Cũng không sao, không nói ra được thì ngươi cứ khắc lên ngọc giản rồi đưa cho ta.
Cúc Khải không dám đáp lại tiếng nào. Mấy người bọn họ đều phát lời thề Tinh Huyết Lôi Thệ, bất kỳ ai tiết lộ ra đều sẽ bị lôi kiếp đánh thành tro, loại thề độc này trăm phần trăm chắc chắn sẽ linh nghiệm đấy.
Tông chủ muốn gã dùng thần niệm khắc lên ngọc giản thì có khác gì chính miệng nói ra đâu?
Thúc Hạo Lan thấy mặt mày Cúc Khải tái nhợt, ông biết hiện giờ không thể bức bách đối phương quá được, cho nên ông lấy một viên phù lục màu vàng từ trong nhẫn ra rồi đưa cho Cúc Khải.
- Cái này ngươi cứ giữ lấy đi, nếu nhận đồ rồi thì mau chóng nói cho xong.
- Đây chẳng phải là Phá Thệ Phù sao ạ?
Vật trước mặt khiến Cúc Khải không nhịn được mà chấn kinh lên tiếng, chẳng những có Phá Thệ Phù mà còn có một viên phù lục siêu việt Tu chân giới nữa, hẳn đây là phù lục cấp mười, là Tiên phù tại Tu chân giới đấy.
Cúc Khải vội khom thấp người xuống, cung kính hành lễ.
- Đệ tử xin đa tạ Tông chủ đã ban thưởng.
Cúc Khải uống đan dược xong bèn nhanh chóng khắc tất cả những gì mình biết vào ngọc giản rồi cung kính dâng lên cho Thúc Hạo Lan.
Thời điểm thần niệm của Khúc Hạo Lan rơi lên ngọc giản thì thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, trong miệng thì thào đọc lên mấy chữ:
- Thần Niệm Đoán Thiên…
Bấy giờ ông đã hiểu rõ, nếu chỉ ăn một mình Chích Thần Thảo thì sẽ gây ra chất kịch độc có hại cho cơ thể, nhưng nếu dùng Thần Niệm Đoán để kết hợp với linh thảo này thì sẽ giúp tăng cường thức hải cũng như cô đọng thần niệm trở nên lợi hại hơn.
Lúc trước Địch Cửu đem tin tức Chích Thần Thảo có thể giúp thần niệm tăng lên nói cho Phục Triệt biết là vì hắn vốn biết Thần Niệm Đoán Thuật, nhưng Địch Cửu lại chưa từng nghĩ kết hợp hai thứ này với nhau lại đưa đến kết quả lợi hại như thế, bằng không có lẽ hắn sẽ không dễ dàng nói cho Phục Triệt biết đâu.
Sau khi biết được tin tức tuyệt mật như vậy, Thúc Hạo Lan không muốn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa. Ông nhanh chóng rời khỏi tông môn, thẳng tiến về phía Bái Dạ Hồ.
Tu vi không phải là thứ trọng yếu nhất của tu sĩ, mà thứ cần phải để tâm nhất chính là thần niệm, vậy nên Thúc Hạo Lan làm sao có thể bình tĩnh ngồi yên được nữa.
….
Ở một bên bờ Bái Dạ, Thúc Hạo Lan vẫn đang kích động không thôi. Nếu không phải ông vẫn luôn tâm tâm niệm niệm về Bái Dạ Hồ thì chắc đến tận bây giờ cũng không có khả năng biết được tác dụng của Chích Thần Thảo.
Tiểu tử Cúc Khải này ẩn nấp cũng thật là sâu, không, không chỉ mỗi gã ta, mà cả tứ công tử còn lại cũng đều là những kẻ lòng dạ khó lường. Nếu ông không mau chóng tiến bộ vượt trội thì chỉ sợ sau một năm nữa, ở Thế giới Tiểu trung ương này sẽ chẳng còn ai nhớ đến cái tên Thúc Hạo Lan mất.
Khoan, kia chẳng phải là Địch Cửu sao? Trông thấy người mình muốn tìm bấy lâu nay làm Thúc Hạo Lan kích động đến phát run.
Ông hoàn toàn không nghĩ tới bản thân vừa đặt chân đến Bái Dạ Hồ đã trông thấy Địch Cửu, người mà nằm mơ ông cũng muốn bắt cho bằng được.
Thời khắc này, Thúc Hạo Lan hoàn toàn không còn tâm tình đi trách tội mấy người không báo cho mình về tin tức Địch Cửu đã tới đây, ông nhanh chóng lao về phía hắn, chỉ lo làm sao bắt được tên oắt con ấy mà thôi.
Tên súc sinh nọ quá mức xảo trá, dù ông biết rõ Địch Cửu chắc chắn sẽ chạy không thoát hỏi lòng bàn tay mình nhưng vẫn muốn khiến hắn bị thương trước.
Tích Hải cảnh tầng ba mà so với Hóa Chân tầng sáu của Thúc Hạo Lan không chỉ thua một cấp bậc thôi đâu. Nếu để Địch Cửu chính diện đối chiến với Thúc Hạo Lan thì dù có Đao Trận cấp bảy hỗ trợ hắn cũng không đủ khả năng duy trì nổi một hiệp.
Bất quá so với thần niệm cấp mười của Địch Cửu thì Thúc Hạo Lan có thúc ngựa cũng chẳng đuổi theo kịp.
Sự chênh lệch về thần niệm này cao hơn rất nhiều so với chênh lệch về tu vi.
Cơ hồ trong nháy mắt Thúc Hạo Lan phóng tới thì Địch Cửu đã cảm ứng được, thế nên hắn nhanh chóng phản ứng, vọt vào sâu bên trong Bái Dạ Hồ.
“Bành!”
Tuy tốc độ Địch Cửu rất nhanh nhưng vẫn không thể tránh thoát được hoàn toàn một chưởng kia của Khúc Hạo Lan.
“Răng rắc!”
Xương cốt từ nhục thần Tôn Cảnh của Địch Cửu bị đập nát bét khiến hắn không nhịn được mà há miệng phun ra một ngụm máu tươi, cả người chẳng khác nào con diều đứt dây bay về chỗ sâu nhất của Bái Dạ Hồ.
Lấy tu vi và thần niệm hiện tại của mình thì Địch Cửu hoàn toàn không có cơ hội nào để sử dụng Thần Niệm Độn chạy trốn. Ngay lúc phát hiện một chiêu đánh lén kia, hắn đã biết bản thân mình hôm nay khó mà lành lặn tẩu thoát nổi.
Chương 221
Địch Cửu nhìn thấy rất rõ ràng, Thúc Hạo Lan tuy là cường giả Hóa Chân, thậm chí còn là một trong ngũ đại tông chủ, thế nhưng vẫn ra tay đánh lén một tên tu sĩ sâu kiến như hắn, xem ra ông ta quyết tâm phải bắt bằng được mình để ép hỏi cung rồi.
Cho dù lúc này hắn chạy trốn được thì đã sao? Nếu hắn phải lẩn trốn nghĩa là hắn không còn cơ hội trở về Hằng Vực Tinh, không có cơ hội quay lại báo thù cho gia tộc. Không chỉ thế, mà khi thực lực hắn chưa đạt đến một mức nhất định thì việc này cũng đồng nghĩa hắn không có cơ hội xuất đầu lộ diện nữa.
Tiểu Trung Ương Tinh sắp mở ra, hắn muốn đột phá tu vi đến Thừa Đỉnh cảnh sau đó quay về Hằng Vực Tinh báo thù. Nếu như cứ lén lén lút lút không xuất hiện, vậy đến khi nào hắn mới có thể đối chiến với cường giả như Thúc Hạo Lan đây?
Lần trước hắn tình cờ tìm được ngọn núi tuyết kia chỉ là vận khí tốt mà thôi.
Huống hồ sống lén lút cũng không phải phong cách của Địch Cửu hắn.
Cho nên lựa chọn duy nhất của Địch Cửu lúc này chính là phải xử lý Thúc Hạo Lan.
Nếu như nói cho người khác biết quyết định của hắn, có lẽ bọn họ sẽ cười đến rụng răng mất. Một tên tu sĩ Tích Hải cảnh sơ kỳ lại muốn đi xử lý một trong ngũ đại tông chủ có tu vi Hóa Chân tầng sáu. Hơn nữa tu vi Thúc Hạo Lan cũng không phải chỉ là Hóa Chần tầng sáu bình thường, ông ta là một trong Tam Thập Lục Vương Hóa Chân cảnh đó.
Mà ở phía bên kia, trông thấy Địch Cửu vẫn còn đứng được dưới chưởng phong của mình, trong lòng Thúc Hạo Lan lập tức sóng lớn quay cuồng, rung động không thôi.
Một chưởng ấy của ông ta cho dù bị áp bách chân nguyên nhưng vẫn có thể đánh nát xương cốt tu sĩ Thừa Đỉnh. Tu vi của Địch Cửu hiện giờ là gì chứ? Thúc Hạo Lan thật sự không thể nhìn ra tu vi của Địch Cửu, hẳn hắn đã tu luyện một loại công pháp ẩn nấp khí tức đỉnh cấp gì đó. Thế nhưng cứ cho rằng hắn đã đạt tu vi Hư Thần cảnh đi, một tên tu sĩ Hư Thần cảnh có thể ngăn cản một chưởng này của mình sao?
Thúc Hạo Lan sau khi kinh ngạc liền trở nên kích động vô cùng, xem ra trên người Địch Cửu nhất định có bí mật lớn, hơn nữa bí mật này còn liên quan đến Ngũ Lục Đạo Bàn.
Nhìn thấy Địch Cửu trọng thương trốn vào Bái Dạ Hồ, Thúc Hạo Lan bèn vội đuổi theo. Còn về việc Địch Cửu có bố trí ám toán ông ta hay không, thì giờ phút này ông đã bị sự hưng phấn choáng đầy óc, làm gì còn bận tâm đến việc đó nữa.
Huống chi với tu vi của ông ta, cho dù có đứng yên đấy thì Địch Cửu cũng chẳng làm gì được. Bái Dạ Hồ áp chế thức hải và niết hóa thần niệm thì có làm sao? Ông ta bị áp chế, vậy Địch Cửu cũng không khá hơn. Cho dù ông ta bị niết hóa hết thần niệm thì cũng không phải là người mà một tên Địch Cửu nho nhỏ có thể đối phó.
Địch Cửu liếc thấy Thúc Hạo Lan đuổi theo, trong lòng bèn nhẹ nhàng thở ra. Hắn lo lắng nhất là lão già họ Thúc này cẩn thận, không đuổi bắt hắn, bởi vì nếu như thế thì xem như hắn chỉ còn có một con đường chạy trốn. Đạo trận tuy cường đại nhưng tu vi của hắn lại quá thấp, dưới tình huống không có thần niệm áp chế, vậy hắn không thể nào làm trọng thương tu sĩ cường giả như Thúc Hạo Lan được.
Ngay khi còn cách Bái Dạ Hồ 30 trượng, Địch Cửu bèn ngừng lại, hắn không ngừng thổ huyết, tựa như bản thân mình sắp không xong rồi.
Nhưng trên thực tế Địch Cửu lại âm thầm vui mừng không thôi, bởi vì hắn phát hiện thần niệm của hắn kể từ khi đạt đến cấp mười thì ở nơi này đã không còn bị áp chế nữa. Cho dù hoàn toàn mở rộng thần niệm ra ngoài thì tốc độ niết hóa cũng cực kỳ chậm chạp, thần niệm cấp cao quả nhiên vô cùng cường đại.
Sở dĩ Địch Cửu dừng lại thổ huyết là do hắn thấy Thúc Hạo Lan cũng sắp không xong rồi.
Thúc Hạo Lan có tu vi Hóa Chân cảnh, Hóa Chân cảnh ở Bái Dạ Hồ nhiều nhất chỉ có thể đi đến 50 trượng. Hiện tại Thúc Hạo Lan chỉ cách hắn 20 trượng, nhưng 20 trượng này đối với Thúc Hạo Lan mà nói tựa như một cái lạch trời vậy.
Nhìn thấy Địch Cửu nằm rạp trên mặt đất thổ huyết không đứng dậy nổi, trong lòng Thúc Hạo Lan cũng không phải bình tĩnh như vẻ ngoài, tuy ông ta cũng sắp không kiên trì được nữa, nhưng ông không ngờ Địch Cửu lại có thể tiến vào phạm vi 30 trượng gần hồ nước.
Địa phương này thật sự rất quỷ dị, tu vi thích hợp để tới gần Bái Dạ Hồ nhất chính là Nguyên Hồn cảnh và Hư Thần cảnh. Tu vi càng cao, tới gần Bái Dạ Hồ lại càng gian nan. Tu vi quá thấp cũng không thích hợp để đến đây. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Địch Cửu nói mình nhặt được Ngũ Lục Đạo Bàn ở bên cạnh Bái Dạ Hồ mà lại chẳng có ai hoài nghi. Bởi vì tình huống Ngũ Lục Đạo Tháp cũng giống như Bái Dạ Hồ vậy, tu vi quá cao hay quá thấp đều không thể leo lên được.
Thế nên hiện giờ tuy Địch Cửu đi được đến phạm vi 30 trượng nhưng Thúc Hạo Lan chỉ chấn kinh chứ không quá rúng động. Ông ta khẳng định Địch Cửu đến được phạm vi đó đã là cực hạn, ông chỉ cần cố gắng di chuyển đến khu vực đấy thì có thể dễ dàng mang hắn đi.
Nếu đổi lại thành một nơi khác, khoảng cách 20 trượng kia ông ta chỉ cần thi triển ra chân nguyên đại thủ ấn là có thể lập tức bắt được Địch Cửu. Thế nhưng nơi này là Bái Dạ Hồ, tu vi Thúc Hạo Lan hiện tại còn không bằng một phần ngàn lúc đầu. Cứ mỗi khi ông ta tới gần Địch Cửu một bước thì tu vi lại bị giảm xuống một phần.
Nếu như một tu sĩ chỉ có chân nguyên không có thần niệm, vậy chẳng khác gì một người chỉ có man lực.
Địch Cửu nằm rạp trên mặt đất, ngay cả vết máu nơi khóe miệng cũng chẳng buồn lau. Hắn vẫn đang đợi Thúc Hạo Lan đến gần, mỗi khi Thúc Hạo Lan tiến về phía hắn thêm một bước, nghĩa là ông ta cũng đồng thời đang tiến gần đến vực thẳm tử vong thêm một bước, đáng thương là ông ta lại chẳng hay biết điều đó.
15 trượng, 14 trượng...
Thúc Hạo Lan ngừng lại, lấy một viên đan dược từ trong chiếc nhẫn ra, nhưng ông ta còn chưa kịp ăn vào thì viên đan dược kia đã rơi xuống đất.
Nơi này niết hóa thần niệm tu sĩ Hóa Chân cảnh vô cùng khủng bố, huống hồ thần niệm của Thúc Hạo Lan cũng đâu đã đạt đến cảnh giới quá cao siêu gì, Thúc Hạo Lan chỉ có thể gian nan xoay người nhặt viên đan dược lên đưa vào miệng. Sau khi ăn xong đan dược, nghỉ ngơi một chút rồi ông ta lại đứng lên tiếp tục di chuyển.
11 trượng, 10 trượng...
Thúc Hạo Lan cũng không nhịn được, phun ra một ngụm máu, ông ta cảm giác thức hải của mình ầm ầm rung động, nếu như cứ tiếp tục đi tới thì liệu thức hải có thể nào xảy ra chuyện hay không?
Thúc Hạo Lan đắn đo chốc lát rồi quyết định dừng lại, ở phía xa xa, Địch Cửu miễn cưỡng ngẩng đầu lên, giãy dụa đưa tay lau vết máu ở khóe miệng.
- Thúc tông chủ, ta biết biết ngài muốn thứ gì, ta sẽ đưa Thư Giới cho ngài, cầu ngài tha ta một mạng.
- Cái gì?
Thúc Hạo Lan nghe thấy hai chữ Thư Giới liền giống như bị trọng chùy oanh trúng, trong mắt phát ra quang mang điên cuồng.
Mình vậy mà tìm được Thư Giới, là Thư Giới đó!
“Ha ha ha ha…”
Trong lòng Thúc Hạo Lan bật cười sảng khoái.
Chờ sau khi ông lấy được cuốn sách nọ, Thế giới Tiểu Trung Ương này còn có ai dám khiêu chiến với ông? Tương lai một khi ông tiến vào Vực cảnh thì cho dù là thiên tài Chân Vực cũng không có cửa so sánh, thậm chí tiến vào Tiên giới thì Thúc Hạo Lan ông cũng có thể cắm dùi xưng bá một phương.
8 trượng, 7 trượng, 6 trượng…
Thúc Hạo Lan hộc cả máu nhưng vẫn cố kiên trì đi đến thêm năm sáu trượng nữa.
“Răng rắc!”
Thức hải truyền đến một tiếng nứt vỡ làm Thúc Hạo Lan giật thót, ông ta bị Thư Giới hấp dẫn cho nên quên đi mình đã đi ra khỏi vùng giới hạn, thức hải bắt đầu xuất hiện vết rách rồi.
Thúc Hạo Lan quỳ sụp xuống, ông ta hít một hơi thật sâu, Địch Cửu tuyệt đối chạy không thoát...
Không đợi Thúc Hạo Lan suy nghĩ nên nghỉ ngơi bao lâu rồi tiếp tục tiến lên bắt Địch Cửu, Địch Cửu đã đột nhiên đứng lên, giống như một cái bóng lao đến chỗ ông ta.
Không ổn!
Thúc Hạo Lan dù sao cũng là một cường giả Hóa Chân, trong chớp mắt ông đã nhận ra Địch Cửu đang giả heo ăn thịt hổ. Cho dù thức hải có khả năng vỡ tan thì ông ta cũng bất chấp xoay người muốn bỏ chạy.
Đáng tiếc là Thúc Hạo Lan còn chưa kịp nhúc nhích, Địch Cửu đã thi triển Đại Cước Ấn, đột ngột đạp thẳng vào mặt ông ta. Thúc Hạo Lan dữ tợn cười lạnh một tiếng, cho dù thức hải ông ta bị vỡ nát nhưng một con sâu con kiến Hư Thần mà muốn dùng chân đạo ông thì quả thật là không biết sống chết. Huống hồ thức hải của ông ta chỉ mới xuất hiện một vết nứt mà thôi.
Thúc Hạo Lan thiêu đốt tinh huyết, cho dù vết nứt trong thức hải càng lúc càng lớn, thế nhưng ông ta vẫn vặn vẹo thân thể muốn lui lại.
- Chuyện này không thể nào…
Trông thấy cước ấn kia đạp thẳng về phía mặt mình, ông ta không khỏi kêu lên giống như Cơ Hồng Xuyên dạo trước.
Chuyện này quả thật không có khả năng, tuy thần niệm của ông ta bị áp chế đến cực hạn nhưng cũng không phải một tên tu sĩ Hư Thần cảnh có thể chạm tới cơ thể.
“Răng rắc!”
Xương mặt Thúc Hạo Lan nứt vỡ, lực lượng khổng lồ ập đến làm Thúc Hạo Lan bay ngược thẳng về phía Bái Dạ Hồ.
“Tạch tạch tạch!”
Thúc Hạo Lan ở trên không trung nghe thấy tiếng thức hải của mình vỡ ra, ông ta hộc máu trợn to mắt nhìn Địch Cửu đang truy sát ngay phía sau, Thúc Hạo Lan có thể nhận ra trong một cước kia có chứa Không Gian Pháp Tắc.
Chuyện này làm sao có thể?
Địch Cửu làm sao có thể đụng chạm đến Không Gian Pháp Tắc? Đúng rồi, là Thư Giới, khẳng định là do Thư Giới.
Thúc Hạo Lan ở trên không trung lần nữa điên cuồng vặn vẹo thân thể, tuy thức hải đã vỡ vụn nhưng ông tuyệt đối không cho phép mình bại trận dưới tay một tên oắt con như Địch Cửu.
Quả nhiên Thúc Hạo Lan bị Địch Cửu đạp bay lên không trung một lúc liền dừng thân hình. Lần này Thúc Hạo Lan ngay cả thọ nguyên cũng bắt đầu thiêu đốt, ông ta nhất định phải nhanh chóng rời khỏi Bái Dạ Hồ mới được. Bị một tên sâu kiến Hư Thần cảnh bức đến thế này, ông ta cũng không nhịn nổi.
Đột nhiên, trên không trung truyền đến từng đạo thanh âm xé rách không khí, Thúc Hạo Lan giật mình ngẩng đầu nhìn lên liền ngây dại ra.
Mấy ngàn chuôi đao khí biến thành một cái đại trận phô thiên cái địa đánh tới, nếu như lúc này mà xông ra khỏi Bái Dạ Hồ thì ông ta nhất định sẽ bị cái đại trận ấy xé xác thành mảnh vụn.
Không có thần niệm, cho dù bản lĩnh ông ta lớn bằng trời cũng không thể thoát khỏi đại trận đó.
Thúc Hạo Lan vừa tuyệt vọng vừa không cam lòng.
Cũng đúng vào lúc này, ông ta lại nghe thấy âm thanh của Địch Cửu vang lên:
- Cút về cho bản thiếu gia.
Lại một cái Đại Cước Ấn đạp thẳng vào mặt Thúc Hạo Lan, bị sỉ nhục như vậy khiến ông rít gào vì phẫn nộ. Có lẽ ông ta là tu sĩ Hóa Chân cảnh duy nhất bị tu sĩ Hư Thần cảnh xử lý, quả thật nhục nhã biết bao.
“Bành!”
Lực lượng cường đại của Đại Cước Ấn lần nữa đánh Thúc Hạo Lan bay thẳng vào Bái Dạ Hồ, ngăn chặn đường lui của ông ta.
Biết mình nhất định sẽ chết, Thúc Hạo Lan kiên quyết không mở miệng cầu xin. Ông ta tin chắc không đời nào Địch Cửu bỏ qua cho mình, vậy hà cớ gì phải rước lấy nhục? Sự nhục nhã trước khi chết ông ta đã chịu đựng đủ rồi.
“Bịch!”
Thúc Hạo Lan rơi xuống đất, khí tức tử vong làm trong lòng ông ta dâng lên một loại cảm giác sợ hãi, thế nhưng bóng tối vô tận đã nhanh chóng bao trùm mọi cảnh vật xung quanh ông ta.