Chân Mạn đi rồi, mặc dù Địch Cửu rất muốn phấn chấn lên, thế nhưng khi hắn vừa nghĩ tới dung nhan xinh đẹp của nàng, còn cả câu “Thật xin lỗi” lúc rời đi, thì bản thân lại không có nửa điểm ý chí.
Nếu như không có Khúc Tiểu Thụ, có lẽ Địch Cửu vẫn sẽ một mực chán chường như vậy.
Sau khi Địch Cửu trở thành tay ăn chơi nổi tiếng khắp Minh Châu thành thì Khúc Tiểu Thụ chính là bằng hữu duy nhất của hắn. Khúc Tiểu Thụ có võ căn, nhưng lại không thích tập võ, cả ngày lang thang khắp Minh Châu thành cùng một kẻ không có võ căn như Địch Cửu.
Tuy Địch Cửu không có ý định làm ác bá, nhưng trên thực tế tại Minh Châu thành, cũng không có người nào dám chọc vào hắn. Dưới tình huống bình thường, chỉ cần trông thấy Địch Cửu và Khúc Tiểu Thụ đến gần là tất cả mọi người đều tranh thủ thời gian nhường đường.
Thẳng đến hai năm sau lúc 18 tuổi, vào một ngày đẹp trời, Địch Cửu và Khúc Tiểu Thụ đang say khướt tại một tòa tửu lâu thì hắn bỗng thấy Chân Mạn trở về Minh Châu thành thăm người thân. Đi bên người Chân Mạn, còn có một thanh niên anh tuấn mặc áo trắng, lưng đeo một thanh trường kiếm.
Chân Mạn 18 tuổi so với hai năm trước thì càng thanh lệ thoát tục. Nàng bước trên đường phố Minh Châu thành, cái dáng người phiêu dật như tiên tử kia làm cho cả Minh Châu thành đều bị lu mờ. Trong mắt nàng, dường như ngoài thanh niên kia thì không còn bất cứ thứ gì khác. Giây phút này, Địch Cửu chợt nhận ra trong lòng Chân Mạn sớm đã không có chút bóng dáng nào của hắn.
Nàng và thanh niên áo trắng kia sánh bước bên nhau, thật giống như một đôi kim đồng ngọc nữ hết sức xứng đôi. Tất cả những thứ này khiến cho lòng Địch Cửu có chút chua xót.
Cho dù hắn biết rõ mình và Chân Mạn sẽ không có kết quả, thế nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, hắn mới phát hiện chính mình chưa bao giờ thôi hy vọng.
- Ha ha, có gì đặc biệt hơn người chứ... A Cửu... Nếu như ngươi cũng có võ căn, thì 100 Chân Mạn cũng không theo kịp gót chân của ngươi... Đến đây, chúng ta uống rượu...
Khúc Tiểu Thụ say khướt đến mức hai mắt gần như đã nhắm lại, hắn tiếp tục bưng một chén rượu lên uống cạn rồi líu lưỡi nói ra.
Địch Cửu không uống rượu, hắn nghĩ tới mục đích mình học y. Lúc trước hắn học y cũng là vì lo lắng lúc khảo thí 16 tuổi mình không có võ căn, hắn muốn thông qua Y Đạo để tìm kiếm võ căn. Vì sao sau khi khảo thí không có võ căn, hắn lại quên hết toàn bộ quyết tâm lúc trước?
Không chỉ như thế, hắn còn lang thang hai năm tại Minh Châu thành. Mặc dù phụ thân chưa từng trách móc hắn bất cứ lời nào, thế nhưng hắn há có thể không biết trong lòng phụ thân đang vô cùng thất vọng sao?
Lúc trước hắn học y bốn năm, là vì cái gì? Tiểu Thụ nói không sai, nếu như hắn có võ căn, Địch Cửu hắn chắc đã kém gì Chân Mạn.
Nhìn bóng lưng Chân Mạn đang dần dần đi xa, Địch Cửu bỗng đứng lên, đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, rồi ném cái chén trong tay thẳng vào tường.
Từ hôm nay trở đi, thiếu niên đa tình kia sẽ không còn tồn tại nữa.
- Chuyện gì?
Khúc Tiểu Thụ mơ mơ màng màng ngẩng đầu hỏi một câu, về phần tiểu nhị đang đứng bên ngoài, coi như là Địch Cửu phá hủy cả căn phòng này thì hắn cũng không dám có ý kiến.
Địch Cửu hít một hơi thật sâu:
- Tiểu Thụ, về sau ta sẽ không tiếp tục ra ngoài uống rượu nữa, ta muốn tập trung làm chuyện của mình.
Khúc Tiểu Thụ đã ngáy o o, căn bản là không nghe rõ những lời vừa rồi của Địch Cửu.
...
Địch Cửu nói được thì làm được, hắn lần nữa bắt đầu không ngừng nghỉ nghiên cứu y học.
Tại Tể quốc, đã không còn người nào có đủ tư cách để làm lão sư của hắn, việc này đối với Địch Cửu mà nói cũng không trọng yếu.
Lại thêm ba năm qua đi, trong ba năm này, Địch Cửu đã thử qua vô số dược liệu, thí nghiệm qua vô số phương thuốc.
Cứ việc trong ba năm này, hắn không tìm được phương pháp mở ra võ căn, nhưng lại thu được ba phương thuốc có tác dụng trợ giúp võ giả tu luyện.
Những phương thuốc này bất cứ cái nào cũng có thể khiến cho người luyện võ điên cuồng, nhưng Địch Cửu lại không hề công bố một cái nào ra ngoài.
Mấy ngày nay, Địch Cửu lại điên cuồng đào thuốc tại Tích Bắc sơn. Bởi vì hắn vừa tìm được một đơn thuốc mới có khả năng mở ra võ căn, dược liệu chủ yếu của đơn thuốc mới này chính là Tạng Địa Ma.
Một hòn đá?
Địch Cửu cúi người đào bùn đất, rồi nhặt hòn đá đen tròn này lên.
Rõ ràng là hắn đào dọc theo rễ cây Tạng Địa Ma, thế nhưng không đào ra Tạng Địa Ma, mà lại đào ra một hòn đá.
Hắn vốn định vứt hòn đá này đi, thế nhưng khi nắm lấy hòn đá thì hắn lại thấy có cảm giác lạnh buốt truyền vào tay. Địch Cửu cho rằng hòn đá này không phải là một hòn đá tầm thường.
Nói không chừng đây là một viên Băng Ngọc Thạch, Băng Ngọc Thạch giá trị bao nhiêu tiền, Địch Cửu thật đúng là không để ý. Cứ việc toàn bộ Minh Châu thành đều biết hắn chẳng được cái gì nhưng chí ít thì hắn không thiếu tiền dùng.
Phụ thân hắn Địch Sam chính là Tể quốc khai quốc công thần, là huynh đệ với Tể quốc quân Minh Dịch Vương. Năm vị ca ca của hắn, có bốn người hi sinh vì nước, một người vì bảo hộ Tam hoàng tử mà chết. Hai vị tỷ tỷ đều đã được gả vào hoàng thất Minh Dịch, có thể nói tại toàn bộ Tể quốc, Địch gia hắn đã là phú quý đến cực hạn.
Xuất thân như vậy, Địch Cửu há có thể thiếu tiền dùng?
- Nếu quả thật đây Băng Ngọc Thạch, cả ngày hôm nay cũng coi như đáng giá...
Địch Cửu tự giễu cười cười, xoa xoa hòn đá dính đầy bùn đất trong tay. Hắn không để ý đến tiền, mà là ngày hôm nay vất vả nhưng chí ít cũng có thu hoạch.
Không đợi Địch Cửu cất hòn đá vào trong túi thì "Két" một tiếng, một thanh âm xé trời bỗng vang lên ở trên không trung. Địch Cửu kinh hãi ngẩng đầu, hắn hoảng sợ khi trông thấy trên bầu trời xanh thẳm bỗng xuất hiện một vết nứt màu đen.
Một tia chớp màu vàng nhạt đánh xuống từ trong vết nứt màu đen kia, trực tiếp lao về phía đỉnh đầu của hắn.
Xong! !!
Địch Cửu theo bản năng nhắm mắt lại, sắc mặt có chút tái nhợt.
Giống như bị một thùng nước đá mang theo dòng điện tưới lên đỉnh đầu, toàn bộ thân thể Địch Cửu đều phát lạnh, còn mang theo một loại cảm giác tê tê.
Không có việc gì?
Địch Cửu ngẩng đầu, xa xa trên trời, vết nứt màu đen kia vẫn còn ở đó. Hắn theo bản năng nhìn một chút hòn đá đen xì trong tay. Hắn ngay lập tức giật mình khiếp sợ, viên đá vốn đen xì lúc này đã có thêm một đường màu vàng nhạt mỏng như sợi tơ.
Đâu không phải chính là tia chớp màu vàng nhạt mà mình vừa trông thấy sao? Hình dạng cũng giống y hệt, sao nó lại thu nhỏ rồi rơi vào trong hòn đá này? Hắn nhớ rõ lúc trước khi mình vừa mới đào được hòn đá này, ở giữa viên đã không hề có tơ mỏng màu vàng. Không đúng, còn cả tay của mình nữa...
Cổ tay và cánh tay đều thẩm thấu ra từng tia màu đen dơ bẩn, hắn cũng lập tức cảm giác được toàn thân trên dưới của mình đều có một loại biến hóa không cách nào diễn tả thành lời. Dường như đại não cũng trở nên vô cùng rõ ràng. Địch Cửu vẫn biết mình rất thông minh, hắn khẳng định lúc trước, đầu óc của hắn tuyệt đối không có rõ ràng như hiện tại.
Hòn đá màu xám này chắc chắn là đồ tốt. Ngay cả sợi tơ mỏng màu vàng nhạt trong hòn đá cũng không đơn giản. Xem ra tia chớp màu vàng lúc nãy không phải rơi vào người hắn, mà là rơi vào hòn đá này, sau đó bị hòn đá hấp thu.
Giờ phút này Địch Cửu đâu còn tâm tư tiếp tục đào dược liệu, hắn muốn nhanh chóng mang hòn đá màu xám này về cho phụ thân nhìn xem đến cùng đây là cái gì. Đồng thời hắn cũng muốn thông báo cho Minh Dịch Vương biết nơi này xuất hiện một vết nứt màu đen, hắn không thể ra chiến trường như mấy vị ca ca, nhưng nếu có thể báo tin nơi này xuất hiện một vết nứt hư không, cũng coi như đã vì quốc ra mà cống hiến một phần nhỏ bé.
Một khi Minh Dịch Vương để hắn đưa ra yêu cầu, hắn nên chọn cái gì mới tốt đây? Đúng rồi, hắn hẳn là rời đi Tể quốc, đi Lô Nguyên đế quốc nhìn xem một chút.
- A Cửu, mau trốn đi...
Trong lúc Địch Cửu còn đang mải tự sướng thì bên tai bỗng truyền đến một giọng nói đầy lo âu.
- Tiểu Thụ, đã có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao ta phải chạy trốn chứ?
Địch Cửu kinh dị nhìn người bạn tốt Khúc Tiểu Thụ đang bước nhanh tới, hắn hoàn toàn không hiểu có chuyện gì xảy ra. Phụ thân hắn Địch Sam là tướng quân dưới một người trên vạn người tại Tể quốc, có chuyện gì có thể khiến Địch Cửu hắn phải trốn đây?
Chương 4: Hòn đá nhỏ màu xám
Khúc Tiểu Thụ mập lùn đã vọt tới trước mắt, hắn thở gấp mấy hơi rồi nôn nóng nói:
- Vương Thượng muốn giết toàn tộc Địch thị của ngươi, móc đôi mắt tỷ tỷ ngươi Địch Địch...
- Cái gì?
Địch Cửu thừ ra chốc lát, ngay sau đó nắm lấy vạt áo Khúc Tiểu Thụ, tay hắn có chút run rẩy, thậm chí là không hỏi được một câu nào hoàn chỉnh. Trong đầu hắn hiện giờ chỉ có hai chữ tại vờn quanh.
“tại sao?”
Khúc Tiểu Thụ giọng hòa hoãn lại, hắn nhìn chằm chằm Địch Cửu nói:
- Ngươi không nên hỏi ta làm sao biết được tin tức này, ngươi nhất định phải lập tức chạy trốn, ta khẳng định nhiều nhất chỉ trong thời gian nữa nén nhang nữa thôi, sẽ có người tới đây bắt ngươi.
- Rốt cuộc là đả xảy ra chuyện gì?
Địch Cửu rốt cuộc đã có thể mở miệng, hắn vẫn không cách nào để cho giọng nói chính mình trở nên bằng phẳng.
- Vương Thượng vì Minh Châu công chúa mà mời đế quốc y đạo tông sư Cái Y tới chẩn đoán qua rồi, chỉ có đôi mắt tiểu Địch tỷ mới hợp với Minh Châu công chúa, có thể hoán đổi cho Minh Châu công chúa. Vương Thượng vì quá yêu Minh Châu, muốn tiểu Địch...
Khúc Tiểu Thụ một mực ái mộ Địch Địch, nói tới chỗ này lệ đã rơi đầy mặt không nói được nữa.
- Ô Phách Hồ!
Con ngươi Địch Cửu đỏ bừng, gân xanh lộ ra trên trán, tức giận đến cả người run rẩy.
Giờ khắc này, hắn chỉ muốn đem Tể quốc Vương Thượng Ô Phách Hồ từng tấc từng tấc xé nát.
- Bá phụ không đồng ý, người vọt thẳng lên trên vương điện chỉ vào Vương Thượng chửi ầm lên. Vương Thượng giận dữ, muốn đem phụ thân ngươi ra chém... rốt cuộc thế mà không có ai đứng ra cầu xin tha thứ, Vương Thượng sau khi giết phụ thân ngươi, lập tức hạ lệnh giết cửu tộc Địch gia, lúc này toàn bộ Minh Châu thành đang lùng bắt người Địch gia cảu ngươi. Nếu như không phải là ngươi rời Minh Châu thành đi đến Tích Bắc sơn đào thuốc, thì ngươi đã...
Khúc Tiểu Thụ không cần nói tiếp, Địch Cửu đã hoàn toàn hiểu được. Hắn không phải rời đi Minh Châu thành thì lúc này hắn hẳn đã không còn mạng. Hắn đi đến bắc sơn đào thuốc, chỉ có một mình Khúc Tiểu Thụ biết rõ. Nếu không phải Khúc Tiểu Thụ đối với y đạo đã không còn hứng thú, thì lúc này cũng đã ở đây cùng nhau đào thuốc với hắn.
Địch Cửu muốn cưỡng ép chính mình tỉnh táo lại, nhưng mà căn bản là hắn không có cách nào tỉnh táo lại, thậm chí ngay cả lời đều không nói ra được. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng gặp qua loại biến cố này. Nếu như phải nói gặp được đả kích gì, đả kích lớn nhất chắc chắn khi Châu Mạn rời đi.
- A Cửu, ngươi đi nhanh lên, bọn họ rất nhanh sẽ tìm tới nơi này.
Khúc Tiểu Thụ lắc lắc Địch Cửu.
- Chạy, đi tới chỗ nào?
Địch Cửu tự lẩm bẩm, sau khi cơn phẩn nộ qua đi, hắn mới hiểu được sau khi mất đi sự che chở của phụ thân, bản thân đã không còn đường để đi.
Ô Phách Hồ muốn giết hắn thì căn bản là không còn chỗ có thể trốn.
- Ngươi ngồi phi hành khí của ngươi, chạy còn có một tia hi vọng, nếu như không đi, một chút hy vọng ngươi cũng không có.
Khúc Tiểu Thụ chỉ vào phi hành khí màu bạc của Địch Cửu đậu cách đó không xa.
Địch Cửu tay vẫn run run, cả người run rẩy, hắn cũng không làm như lời Khúc Tiểu Thụ khẩn trương dùng phi hành khí chạy trốn.
- A Cửu, ngươi không phải nói ngươi không nên sống dưới sự che chở của phụ thân ngươi sao? Cho nên ngươi tới học y nói. Bây giờ cửu tộc Địch gia ngươi bị diệt, rất có thể chỉ còn sót lại một mình ngươi, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù sao? Nếu là Chân Mạn cũng sẽ không thích một tên hèn nhát.
Khúc Tiểu Thụ bắt lấy cánh tay Địch Cửu lớn tiếng la lên.
- Báo thù, báo thù...
Địch Cửu tự lẩm bẩm mấy lần câu báo thù, hắn ánh mắt lúc này có chút điên cuồng.
Mặt đất truyền tới một chấn động nhỏ, Khúc Tiểu Thụ vội vàng nói
- Bọn họ tới rồi, A Cửu, ngươi đi nhanh lên.
- Tiểu Thụ, ta đi nha.
Địch Cửu rốt cuộc bình tĩnh lại, cầm trong tay hòn đá giấu kỹ trong mình, xoay người xông về phi hành khí.
Hắn không có nói cám ơn đối với Khúc Tiểu Thụ, hắn biết rõ cám ơn là dư thừa, chuyện này rất có thể sẽ liên lụy đến Khúc Tiểu Thụ, thậm chí sẽ liên lụy đến Khúc gia. ân tình của Khúc Tiểu Thụ, hắn sẽ ghi nhớ.
Hắn chỉ hy vọng người khác không biết là Khúc Tiểu Thụ mật báo với hắn.
Trông thấy Địch Cửu dùng phi hành khí chạy đi, Khúc Tiểu Thụ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó hắn kinh hãi khi trông thấy Địch Cửu cưỡi phi hành khí thế mà không hề hướng về phương xa chạy đi, ngược lại xông về một đạo vết nứt màu đen trên bầu trời.
Tận đến giờ phút này, hắn mới phát hiện, nơi đây còn có một đạo vết nứt quỷ dị.
Sau khi Địch Cửu cưỡi phi hành khí vọt vào vết nứt, đạo vết nứt màu đen kia mới chậm rãi biến mất không còn tăm hơi.
...
Địch Cửu mở to mắt, trên đầu có chút lành lạnh, hắn theo bản năng đưa tay lên trên đầu mình sờ một chút, lòng bàn tay sền sệt, dựa vào chút ánh sáng mở nhạt nhìn một chút, toàn bộ đểu là máu.
Rất nhanh Địch Cửu cũng nhớ tới chuyện lúc trước, sau khi biết Địch gia bị Tể quốc Vương tiêu diệt, hắn khống phi hành khí bay tiến vào hư không vết nứt đột ngột xuất hiện.
Ánh mắt Địch Cửu rơi vào màn hình theo dõi trên phi hành khí, phía trên là một vùng tăm tối, không có bất kỳ thông tin gì. Hắn gắng gượng bò dậy, lục lọi mở ra cửa phi hành khí.
Phương xa truyền đến thanh âm chim tước, Địch Cửu đi ra phi hành khí, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, nơi này hình như là trong một cái thung lũng. Trong thung lũng rậm rạm bẫy rập chông gai, thỉnh thoảng còn có một hai vật không biết tên gọi từ trước mắt hắn xẹt qua, Địch Cửu cũng biết nơi đây hẳn là rất ít người địa địa phương lui tới.
Địch Cửu không hề lập tức đi tìm đường ra, hắn ngẩng đầu nhìn mưa lất phất trên không trung, gắt gao siết chặt quả đấm mình. Bởi vì nắm quá chặt nắm đấm, móng tay đều đâm lủng lòng bàn tay.
Vô luận bây giờ mình tới nơi nào, tương lai nếu như có thể trở về lần nữa, hắn nhất định phải đem Tể quốc Ô gia chém tận giết tuyệt. Cho dù không thể tu luyện, hắn cũng muốn thông qua phương thức khác tiêu diệt Ô gia.
Bất kể như thế nào, hắn bây giờ hẳn là đã trốn thoát được. Bất luận hiện tại hắn đến chỗ này là nơi nào, hắn lựa chọn tiến vào cái vết nứt hư không đột ngột xuất hiện kia là chính xác. Nếu lúc ấy hắn không tiến vào vết nứt, lúc này có lẽ hắn đã sớm bị Ô Phách Hồ chặt đầu xuống.
Sau một hồi lâu, Địch Cửu mới chậm rãi xoay người, hắn muốn tìm một chút vải đem vết thương trên trán xử lý một chút. Vết thương hẳn là sau khi phi hành khí vọt vào vết nứt, chấn động kịch liệt làm trán hắn đụng vào nơi nào đó tạo thành.
Khi hắn lấy ra một chiếc gương, sau khi hướng về phía gương lau khô vết máu trên trán, hắn khiếp sợ phát hiện trán mình có một vết thương, chỉ có điều vết thương đó dường như cũng không có chảy máu ra.
Không phải máu của mình, vậy máu này là từ nơi nào đến? Ngay sau đó Địch Cửu mở lòng bàn tay mình ra, hắn phát hiện vết thương vừa mới bị móng tay bóp cũng ngưng chảy máu. Vết thương vẫn còn, tốc độ hồi phục lại rất nhanh.
Chuyện gì đã xảy ra? Địch Cửu cảm giác da đầu mình có chút tê dại, chuyện này quá mức quỷ dị. Hắn chợt nhớ tới mấy ngày trước bắp chân mình cũng rách ra một vết thương, hắn khẩn trương kéo ống quần lên nhìn một chút, vết thương rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều.
Chẳng lẽ mình bị hòn đá màu xám thay đổi thân thể một chút, thì có loại năng lực tự lành vết thương này?
Nghĩ tới đây, Địch Cửu đem hòn đá màu xám giấu kỹ trong người lần nữa nắm trong lòng bàn tay, hòn đá này tựa hồ so với lúc vừa mới có được nhỏ hơn không ít.
Hắn cẩn thận nhìn chằm chằm trong hòn đá màu xám có một đạo kim sắc hoa văn, có thể hay không bởi vì thân thể chính mình bị hòn đá thay đổi qua, cho nên mới có năng lực tự lành?
Có lẽ thân thể của hắn không liên quan, thuần túy tác dụng của viên đá này. Địch Cửu dứt khoát từ bên trong phi hành khí lấy ra dao găm, sau đó đem hòn đá để dưới đất, đồng thời dùng dao găm quẹt một cái trên cánh tay của mình. Máu tươi chảy xuống, thời gian mấy chục hơi thở trôi qua, Địch Cửu cũng không nhìn thấy vết thương trên cánh tay mình tự động khép lại.
Địch Cửu đem hòn đá màu xám trên mặt đất cầm lên lần nữa, nắm trong lòng bàn tay. Lần này hắn cảm giác rõ ràng, giống như có một dòng chảy nhỏ mát lạnh như có như không cuốn qua vết thương trên cánh tay.
Đem máu bên ngoài vết thương lau đi, Địch Cửu nhìn thấy vết thương trên cánh tay mình vẫn còn nhưng máu đã nhừng chảy.
Quả nhiên là do này hòn đá này, Địch Cửu nắm chặt hòn đá, lão Thiên chung quy cũng không hề hoàn toàn vứt bỏ hắn.
Chương 5: Kiếp trước của bản thân
Địch Cửu gói kỹ hòn đá này lại rồi đeo nó lên cổ, hắn quyết định sẽ luôn mang theo nó bên mình. Sau đó mới bắt tay đi sắp xếp lại đồ vật bên trong phi hành khí.
Địch Cửu cố gắng khởi động lại phi hành khí, nhưng mà dù hắn có làm thế nào thì phi hành khí cũng vẫn không thể khởi động. Không còn cách nào khác nên hắn đành phải tìm một cái ba lô, chọn lấy một vài vật dụng mà hắn cho là hữu dụng và chiếm ít diện tích nhất nhét vào trong túi.
Về phần chiếc phi hành khí như đã chết kia, hắn chỉ có thể cắt một đống cỏ bụi gai ở bên cạnh che lấp cẩn thận cho nó.
Bất kể sau này hắn có còn cơ hội để tới lấy lại chiếc phi hành khí này hay không, thì hắn lúc trước cũng đã bỏ ra rất nhiều kim tệ cho nó rồi, hơn nữa những bộ phận quan trọng đều do chính tay hắn thiết kế ra, bởi vậy hắn cũng coi chiếc phi hành khí này như một đứa con của mình.
Sau khi Địch Cửu xử lý xong mọi việc, đang trên đường tìm kiếm lối ra, thì hắn lại nhìn thấy ở cách đó không xa có một người nằm nghiêng bên đường, từ phía sau lưng hẳn là một người đàn ông.
Hắn vốn cho rằng địa phương này là nơi vắng vẻ, chắc là đến chim còn chẳng thèm ị huống chi là có người xuất hiện, ai mà ngờ hiện giờ đột nhiên trông thấy người, đã thế còn nằm im bất động như thế, càng khiến cho Địch Cửu sợ thót cả tim.
Nhìn kiểu dáng quần áo người này mặc bên ngoài rất là cổ quái, dường như hắn chưa từng thấy qua bao giờ. Ở bên cạnh cách đó không xa còn có một cái ba lô to bự màu xanh da trời. Trong tay của người đàn ông vẫn đang nắm một cây thuốc, thoạt nhìn giống như là một đóa hoa.
Địch Cửu từng bước cẩn thận đi đến bên cạnh người nọ, sau khi xác định anh ta hẳn là đã chết rồi. Hắn mới đi vòng tới phía đối diện người đàn ông này. Giây phút mà hắn nhìn rõ tướng mạo của người trước, thời gian như chết lặng vậy, ba lô trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay, hắn thì thào lẩm bẩm, âm thanh phát ra có hơi run rẩy:
- Chẳng lẽ…Mình đã chết rồi sao?
Phải mất một lúc sau Địch Cửu mới ngộ ra, hắn khẳng định mình vẫn còn sống và đang khoẻ mạnh đây. Thế nhưng mà cái người đàn ông đã chết rồi kia rất giống hắn nha, không đúng, không phải là rất giống thôi đâu mà là hoàn toàn y hệt như cùng một khuôn đúc vậy.
Địch Cửu cúi người xuống, định lật người đàn ông này nằm ngửa lại. Nhưng khi tay của hắn vừa mới đụng vào thân thể người này thì dường như viên đá màu xám ở trước ngực hơi nóng lên, một loại cảm giác kì dị xông lên đầu của hắn, không hiểu vì sao trong ý thức của Địch Cửu loé lên một loại cảm ứng, có lẽ người con trai ở trước mặt này chính là hắn của kiếp trước.
Không chỉ như thế, thậm chí vừa rồi hắn còn mơ hồ nhận lấy được một ít trí nhớ từ người đàn ông kia. Hay nói cách khác là vì chạm vào người nọ, nên mới làm cho trí nhớ kiếp trước của hắn thoáng hiện lên một chút gì đó.
Địch Cửu cẩn thận tháo viên đá được gói kĩ càng từ trên cổ xuống, đặt ở trong lòng bàn tay kiểm tra tỉ mỉ nhiều lần.
Hắn xuyên qua vết nứt không gian, rồi sau đó xuất hiện ở nơi này, rồi tận mắt nhìn thấy thi thể đã chết của mình kiếp trước, không những thế khi chạm vào còn có thể nhớ lại kí ức đã vùi sâu của kiếp trước, đây nhất định không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Địch Cửu hoài nghi tất cả những chuyện này, đều là do viên đá màu xám này dẫn dắt, hắn mới có thể gặp chính mình của kiếp trước.
Thời gian trôi qua được một lúc, Địch Cửu mới lại đeo viên đá lên, giấu kín trong ngực.
Chỉ là một khoảng thời gian ngắn thôi, nhưng hắn đã phải nếm trải qua rất
nhiều sự tình. Nào là xuyên qua vết nứt không gian đến một nơi xa lạ chưa từng biết, thu được viên đá màu xám, sau đó tận mắt thấy dáng vẻ khi chết đi của mình ở kiếp trước.. Còn có cái gì bi thương và không hợp với lẽ thường hơn nữa hay không cơ chứ?
Sau khi trải qua nhiều sự tình như vậy, hắn hôm nay đã không còn là Địch Cửu luôn si tình với Chân Mạn, nhớ mãi không quên kia nữa rồi.
Địch Cửu thở dài một tiếng, sau đó hắn với tay mở cái túi ba lô to bựmàu xanh da trời của người đàn ông này ra.
Chỉ thấy ở trong có một vài bộ quần áo để thay đổi, một vài công cụ phụ trợ cho đi dã ngoại du lịch, cùng một ít lương khô, nước, bản đồ, la bàn. Ngoài ra còn có một cái bóp da và vài cuốn sách, cùng một cái túi ngủ, một cuốn da màu nâu.
Địch Cửu mở bóp da ra, trong đó có mấy tờ tiền của Hoa Hạ. Trước kia hắn chưa bao giờ thấy qua loại tiền giấy như thế này, hiện tại vừa nhìn thấy đã có ý niệm về nó. Không chỉ có thế, chữ in bên trên tờ tiền giấy kia, hắn cũng nhận thức được toàn bộ, xem ra giây phút chạm vào người đàn ông nọ, hắn thật sự đãtìm lại một vài kí ức của chính mình kiếp trước rồi.
Ngoại trừ mấy tờ tiền Hoa Hạ ra thì trong bóp da còn có mấy tấm thẻ, một tấm ảnh, một cái chìa khóa cùng biên lai thanh toán tiền nhà. Mấy tấm thẻ là thẻ ngân hàng, mật mã của nó thì mặc cho Địch Cửu có cố gắng như thế nào thì cũng đều không nhớ nổi. Còn có một thẻ căn cước, tên gọi Địch Tử Mặc.
Địch Cửu lấy tấm ảnh từ trong ví ra, nó là ảnh chụp chung, người bên trái trong ảnhđúng là hắn của kiếp trước Địch Tử Mặc, phía bên phải chính là một cô gái cực kỳ thanh lệ xinh đẹp. Chẳng qua là tấm hình chụp chung này đã từng bị xé, sau đó hẳn là lấy băng dính gắn lại.
Theo đánh giá của Địch Cửu, xem ra dung mạo của cô gái này không thua kém gì Chân Mạn mà hắn yêu.
Chỉ là hắn cố gắng mấy lần nương theo trí nhớ của kiếp trước, nhưng vẫn không thể nhớ ra cô gái này là ai.
Địch Cửu buồn phiền cất tấm ảnh vào lại trong bóp da, xem ra ở kiếp này hắn còn không bằng kiếp trước.
Kiếp trước ít nhất còn có một người con gái xinh đẹp như thế làm bạn, mà ở kiếp này, hắn xuất thân Tế quốc Địch gia, lão ba ra mặt cũng không cách nào làm cho hắn có được sự đồng thuận từ Chân Mạn.
Địch Cửu bỏ cái bóp da vào túi của mình, không chỉ nói riêng cái này vốn là đồ vật kiếp trước của hắn, dù cho không phải thì hắn cũng không ngại ngùng mà coi như nhặt được của rơi tạm thời đút túi đâu.
Còn lại cuốn da nhỏ màu nâu, Địch Cửu mở ra, lập tức đập vào mắt hắn là ba chữ “Đơn ly hôn.”
Địch Cửu vuốt vuốt mái tóc của mình, vô luận là kiếp trước hay kiếp này, người con gái mà hắn yêu, đều coi như có duyên mà không có phận với nhau lâu dài a.
Hắn rầu rĩ thở dài một tiếng, rồisau đó sửa soạn lại tất cả những vật này cho tốt, bỏ vào trong ba lô của mình.
Địch Cửu lại tìm một nơi nhìn vừa mắt, đào một cái hố. Mặc kệ như thế nào, thì hắn cũng phải chôn cất tử tế cho thân thể kiếp trước của mình.
Lúc mà Địch Cửu mang thân thể đến miệng hố, rốt cuộc hắn nhìn thấy vết thương trí mạng, nguyên nhân dẫn đến cái chết của người đàn ông này. Là một mảnh đá nhọn sắc bén dài chừng một tấc đâm sâu vào bên hông của Địch Tử Mặc. Không chỉ có thế, mà trên người của Địch Tử Mặc còn bị gãy xương ở nhiều nơi khác nhau.
Địch Cửu ngẩng đầu nhìn vách đá phía trước, hắn đoán hẳn là người này lăn từ trên đó xuống mới bị thương đến vậy.
Tự mình chôn cất cho mình, chỉ nghe thôi đã rất hoang đường rồi, nhưng cũng bi đát chẳng kém.
Như khi ở tại Tế quốc, kiếp trước đối với người ta mà nói cũng chỉ là một loại ký thác sinh mạng. Mà bây giờ nó lại thực sự phát sinh ở trên người hắn.
Địch Cửu cầm lấy một bộ quần áo, số quần áo còn lại và điện thoại thậm chí cả cái ba lô to kia nữa, hắn đều cho xuống hố, sau đó lấp đất lại.
Cuối cùng Địch Cửu mới cầm đoá hoa kia lên, kiếp trước của hắn sắp chết những vẫn cố nắm nó trong tay, hẳn là có điều gì đó đặc biệt.
Chẳng qua là sau khi Địch Cửu cầm bông hoa này lên, sắc mặt của hắn lập tức trở nên cổ quái.
Theo như sự hiểu biết của hắn thì đây chính là Hồng Mộc Huyết hoa. Ở tại Tể quốc nó căn bản chính là vật báu vô giá, nếu như khi ấy con gái của quốc vương Ô Bá Hồ là Ô Minh Châu, có được một gốc Hồng Mộc Huyết hoa như vậy thì hẳn là đôi mắt của nàng đã có thể phục hồi lại rồi, cũng không cần lấy đi con mắt của Địch Địch tỷ tỷ của hắn để đổi rồi.
Địch Cửu ngây ngẩn cả người, trong tay nắm chặt bông hoa này một hồi lâu, lúc này mới hoàn tỉnh lại. Rồi hắn cất nó vào trong ba lô của mình. Đã từng trải qua thảm cảnh cả tộc bị diệt, Địch Cửu sẽ không bao giờ ngây thơ như trước kia nữa. Hắn khẳng định Địch thị cửu tộc bị diệt, không là vì cha hắn mắng Ô Bá Hồ một trận.
Mà là vì vốn dĩ Ô Bá Hồ đã muốn lấy đi con mắt của Địch Địch, ngoài vì con gái yêu Ô Minh Châu của hắn ra, thì hắn còn cố ý chọc giận Địch Sam cha của Địch Cửu, sau đó lấy cớ gán tội để tiêu diệt Địch gia.
“Nói như vậy, sự tình năm người anh của hắn đã chết kia, chắc chắn có uẩn khúc rồi. Rất có thể là vì Địch gia nắm trong tay bảy phần quân đội của Tế quốc, mới dẫn tới con rùa già nghi kỵ, bày mưu tính kế hãm hại năm người anh trai của hắn trước.”
“Ô Bá Hồ con rùa già này, quả nhiên là bụng dạ đen tối tới cực điểm. Nếu như ở kiếp này hắn còn có cơ hội trở lại Á Luân đại lục, hắn nhất định phải diệt trừ tận gốc cả nhà Ô gia. Nếu không hắn thực có lỗi với toàn tộc Địch thị đã bị Ô Bá Hồ tiêu diệt rồi.”
“Đúng rồi, Khúc Tiểu Thụ từng nói Ô Bá Hồ con rùa già này, muốn giết cha hắn, nhưng lại không có ai cầu tình, đây tuyệt đối là điều không có khả năng. Lấy uy vọng của cha hắn, làm sao có thể không có người cầu tình chứ?”
“Với lại coi như là cha của hắn mắng Ô Bá Hồ đi thì tính sao? Ô Bá Hồ dám động tới cha của hắn sao? Dù gì ông cũng là một Đại Võ Sư cường giả, càng là người chưởng khống quân đội của Tế quốc. Lấy tính cách của cha hắn, bởi vì ngu trung mà cam tâm chịu trói, đó tuyệt không có khả năng. Trừ phi...”
Địch Cửu nghĩ tới đây bỗng nhiên rùng mình một cái, trừ phi có người đã khống chế tất cả những người giao hảo với cha hắn, thậm chí chủ động ra tay chế trụ cha hắn cùng người bên cạnh, nhưng ai lại không sợ lực lượng phía sau của cha hắn chứ.
“Ô Bá Hồ thật sự có bản lĩnh này sao? Người có loại năng lực ấy chỉ có thể là Võ Vương, thế nhưng mà Võ Vương thật sự lợi hại đến thế ư? Nếu quả thật là như vậy thì liền nói rõ cừu nhân của hắn không chỉ có riêng Ô Bá Hồ, mà còn có một tồn tại còn lợi hại hơn cả con rùa già này nữa.”
Địch Cửu hít vào một hơi thật sâu, bất kể cừu nhân của hắn là Lô Nguyên đế quốc đi nữa, thì chỉ cần hắn có thể trở về, hắn cũng nhất định phải báo thù này
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!