Virtus's Reader
Thế Giới Thứ Chín

Chương 6: CHƯƠNG 6: DÃY NÚI NGUYÊN THỦY

Hẻm núi này vào thì dễ mà ra lại khó, không đúng, phải nói là vào đã khó ra còn khó hơn. Địch Cửu có thể khẳng định, nếu như không phải hắn ở trong phi hành khí, lại bị vết nứt hư không cổ quái kia đưa đến nơi này, nói không chừng kết cục của hắn so với lúc trước cũng chẳng khá hơn là bao.

Hắn cẩn thận đi qua đủ loại bụi gai, trong lúc đó đã không biết bao nhiêu lần hắn thụ thương. Cho dù trên người hắn có một hòn đá có thể cầm máu, nhưng sau nửa ngày, hắn vẫn là thương tích đầy mình.

Vừa đi vừa nghỉ, trọn vẹn mất hai ngày thời gian, Địch Cửu mới leo ra khỏi hẻm núi. Thế nhưng hắn vẫn không thể xác định phương hướng mình cần đi.

Cũng nhờ tia sáng màu vàng kia mà thị lực của hắn so với trước đó đã được tăng cường gấp mấy lần nhưng đứng từ chỗ này nhìn ra bốn xung quanh vẫn chỉ thấy một mảnh sương mù mịt mờ.

Thật không biết lúc trước hắn tiến đến như thế nào, tại sao lại đi vào nơi này. Có lẽ lúc trước hắn tới đây, chính là vì cây Hồng Mộc Huyết Hoa kia.

Tùy tiện lựa chọn một phương hướng, Địch Cửu lại đi gần một ngày thời gian, cuối cùng dừng lại bên một cái hồ nhỏ.

Trong khoảng thời gian đi lại ba ngày này, Địch Cửu ngoại trừ ăn một chút quả dại ra thì chỉ có thể ăn lương khô. Nếu không phải bên trong phi hành khí có một bình nước thì ngay cả nước hắn cũng không có mà uống.

Hiện tại gặpđược hồ nước, Địch Cửu tự nhiên là muốn bổ sung thể lực một chút, ít nhất cũng phải bắt mấy con cá hoặc là tìm một chút thịt dã thu nướng.

Sau hai giờ, Địch Cửu bắt được hai con cá quả dài hơn một thước.

Rửa sạch rồi nướng chín, dù là không có muối, nhưng vào lúc này thì đây cũng là mỹ vị. Sau hơn mười phút, Địch Cửu liền ăn sạch hai con cá quả này.

Hai đầu cá nướng vào trong bụng, Địch Cửu liền cảm thấy thể lực được bổ sung dồi dào trở lại, lương khô làm sao có thể so với cái này được chứ.

Nghỉ ngơi ở bên hồ gần một giờ, Địch Cửu đong đầy nước sạch vào hai cái ấm, sau đó chuẩn bị tìm một địa phương tốt để ngủ một đêm. Hai ngày vừa qua, hắn gần như là chưa có được một giấc ngủ sâu nào. Ngay lúc này, hắn thế mà loáng thoáng nghe được tiếng khóc thút thít.

- Có người?

Địch Cửu đột nhiên đứng lên, nắm chặt dao găm trong tay. Chỗ nãy tuyệt đối là hoang sơn dã lĩnh, thậm chí là rừng rậm nguyên thủy dãy núi, đi ba ngày cũng không nhìn thấy một bóng người, theo lý thuyết thì đây là địa phương ít ai lui tới, tại sao lại có tiếng khóc được chứ? Hơn nữa lúc này đã là chạng vạng tối.

Qua mấy phút, lại có vài tiếng nức nở truyền đến, lần này Địch Cửu nghe được rõ ràng, đích thật là có người đang nức nở, chỉ là cách hắn khá xa, vì thính lực của hắn rất tốt nên mới có thể nghe được.

Địch Cửu tranh thủ thời gian chạy tới chỗ phát ra tiếng khóc, hơn mười phút sau, hắn ngừng lại.

Phía trước thật sự có người, là hai cô gái, một người mặc áo màu đỏ nhạt đang đưa lưng về phía hắn thấp giọng nức nở, một cô gái khác thì nằm trên mặt đất dường như có chút vấn đề.

- Này, có cần ta hỗ trợ gì hay không?

Địch Cửu nói ra không còn là ngôn ngữ của Tể quốc nữa, hắn nói câu này có chút không quá trôi chảy, nhưng vẫn có thể hiểu được.

- A...

Cố gái đang ngồi khóc kia đột nhiên quay người lại, sau đó ngã ngồi trên mặt đất, rồi nhìn Địch Cửu với ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.

Địch Cửu thấy ánh mắt của cô nàng thì biết đối phương đã bị hắn dọa sợ, hắn vội vàng lên tiếng:

- Ta chỉ là tới đây để thám hiểm, ngươi không cần phải sợ hãi.

Qua một hồi lâu, cô gái này mới tỉnh hồn lại. Có lẽ là bởi vì lời nói vừa rồi của Địch Cửu, sự sợ hãi trong mắt nàng đã giảm đi một chút, nàng có chút không chắc chắn hỏi lại:

- Ngươi thật sự là người sao?

Cô khuôn mặt hơi tròn, có thể xem như là dễ nhìn.

Địch Cửu đầu tóc rối bời, quần áo toàn thân đều giống như vải rách. Lộ hết cả da thịt, khắp người đều là vết máu. Tại loại địa phương như Vong Xuyên sơn mạch này trông thấy người như hắn, không tưởng lầm là dã nhân mới là chuyện lạ.

Địch Cửu có chút im lặng nhìn Cô gái này một lát, sau đó mới lên tiếng giải thích:

- Ta chỉ là ăn mặc rách nát một chút, đầu tóc cũng rối loạn một chút, ngươi cũng không thể nói ta như vậy a. Huống chi, ta cảm thấy hiện tại ngươi có phải là nên đứng dậy để cho ta nhìn xem cô bé trúng độc này một chút hay không?

- Không, không phải như vậy.

Cố gái mặc áo màu đỏ nhạt vội vàng khoát tay nói, nàng đã tỉnh táo lại, xác định Địch Cửu không phải là dã nhân cũng không phải nhân vật nguy hiểm gì thì lập tức liền nhớ tới đồng bạn, nàng gấp gáp đứng lên, hoảng sợ nói:

- Du Mộc bị rắn cắn, nơi này căn bản là không có huyết thanh giải độc...

Cô nàng áo đỏ tránh ra một bên, lúc này Địch Cửu mới nhìn rõ người bị rắn cắn.

Cố bé này mặc một chiếc áo rộng thùng thình màu tím, quần jean thì có mấy vết rách. Sắc mặt nàng có chút tái nhợt, bờ môi khô phát tím, nằm hôn mê trên mặt đất.

Mặc dù như thế, Địch Cửu vẫn có thể thấy được đây là một người con gái vô cùng xinh đẹp. Hắn cúi người, lật con mắt của cố ấy ra nhìn một chút.

- Đại ca, Tiểu Mộc còn có thể cứu được sao?

Cô gái áo đỏ thấy Địch Cửu cúi người, vội vàng hỏi, trong mắt có chút thấp thỏm lo âu.

- Có thể cứu được.

Địch Cửu gật gật đầu, thiếu nữ áo tím này trúng độc đã rất sâu, với trí nhớ kiếp trước của Địch Cửu, trúng độc nặng như vậy trừ phi là đang ở bệnh viện, nếu không thì chỉ có một con đường chết. Thế nhưng nàng lại may mắn gặp hắn, trúng độc như vậy căn bản không phải là vấn đề.

Y thuật của hắn tại Tể quốc căn bản là không ai có thể vượt qua, nếu như không phải là hắn vì tìm kiếm phương thuốc mở ra võ căn, không có chân chính đi hành nghề y thì Địch Cửu hắn đã sớm nổi tiếng toàn bộ Tể quốc rồi, thậm chí còn trở thành Tể quốc Y Đạo tông sư.

Cô gái kia bị rắn cắn vào bắp chân trái, ống quần đã được cuốn lên, có một vết rắn cắn tím thâm. Nhìn dáng vẻ hẳn là bị tụ một tầng máu độc.

Địch Cửu dùng chủy thủ vạch hai cái trên vết thương, rồi lấy tay gạt đi một chút máu đen, sau đó hắn lập tức lấy ra vài cọng dược liệu từ trong ba lô ra, rồi trực tiếp nhai thành bã vụn đắp lên miệng vết thương.

Sau đó hắn lại lấy ra kim châm, đâm vào mấy chỗ huyệt vị trên người Cô gái áo tím này.

Chỉ sau không đến năm phút đồng hồ, Địch Cửu đã thu hồi chủy thủ và kim châm, đồng thời nói ra:

- Nàng đã ổn rồi, đợi mấy phút nữa là có thể tỉnh lại.

- A...

Cô nàng mặt tròn có chút nghi ngờ nhìn Địch Cửu, nàng do dự một chút rồi lên tiếng:

- Thế nhưng mà đại ca, ta thấy miệng vết thương kia còn chưa được lấy sạch máu độc ra a.

Nàng tận mắt nhìn thấy Địch Cửu đắpthảo dược cho Du Mộc khi máu độc còn chưa triệt để thanh trừ.

- Không sao, ta đã dùng biện pháp khác giúp nàng đưa máu độc ngấm vào thảo dược rồi...

- Phương Tuyết...

Địch Cửu còn chưa dứt lời thì Cô gái áo tím đã tỉnh lại. Sau khi nàng gọi một tiếng Phương Tuyết thì cũng nhìn thấy Địch Cửu đứng ở một bên giống như dã nhân vậy, lời muốn nói lập tức nuốt trở lại.

Nếu như không phải nàng nhìn thấy Phương Tuyết trước rồi mới nhìn thấy Địch Cửu, nói không chừng nàng đã giống như Phương Tuyết kêu ầm lên.

- Du Mộc, ngươi thật sự không có việc gì rồi, như vậy thì thật sự là quá tốt rồi...

Cô gái có tên Phương Tuyết mừng rỡ không thôi, nàng còn chưa dứt lời thì liền nhớ tới Địch Cửu vừa cứu Du Mộc, vội vàng nói:

- Du Mộc, là người đại ca này đã cứu ngươi.

Địch Cửu cũng nhìn ra trong mắt hai người còn có một chút lo lắng và đề phòng, hắn vội vàng nói:

- Ta cũng là đến đây du lịch, nhưng lại bị lạc đường ở trong này đã lâu, cho nên mới biến thành bộ dáng như hiện tại.

Nghe thấy Địch Cửu cũng là người du lịch, Du Mộc nhẹ nhàng thở ra một hơi, nàng vội vàngcố gắng ngồi dậy:

- Cám ơn ân cứu mạng của đại ca, ta bị rắn độc cắn, nếu như không có đại ca ra tay giúp đỡ, ta khẳng định đã sớm mất mạng, y thuật của ngươi thật là cao siêu.

Du Mộc cũng học y, bản thân trúng phải độc rắn gì, nàng so với bất luận kẻ nào đều rõ ràng. Lúc đầu nàng cho là mình hẳn phải chết không nghi ngờ, không nghĩ tới ở loại địa phương này thế mà lại được cứu vớt, có thể thấy được y thuật của người trước mắt này không tầm thường chút nào.

Địch Cửu khoát tay áo:

- Ta chỉ là ngẫu nhiên nhìn thấy người khác làm vậy nên cũng học lỏm được một chút, y thuật thì không dám đàm luận. Đúng, các ngươi có bản đồ không?

Trong ba lô của hắn cũng có một tấm bản đồ, chỉ có điều hắn căn bản là không biết xem bản đồ mà thôi.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 7: Cây cầu gỗ thần bí

- Vật dụng ở trong ba lô… chúng ta đều đã làm mất hết rồi.

Phương Tuyết mặt đỏ lên, sở dĩ nàng và Du Mộc rơi xuống loại tình trạng này, hoàn toàn là do nàng gây ra.

Địch Cửu nhíu mày, hắn cũng không tiếp tục hỏi thăm xem tại sao Du Mộc và Phương Tuyết lại xuất hiện ở nơi này.

Trông thấy Địch Cửu nhíu mày, Phương Tuyết vội vàng lên tiếng:

- Ta với Du Mộc và hai người bạn nữa cùng đi du ngoạn Vong Xuyên tự. Không hiểu có chuyện gì xảy ra mà ta lại đột nhiên nhìn thấy một cây cầu gỗ kỳ lạ. Ta cũng đã tới Vong Xuyên tự mấy lần, nhưng chưa từng nhìn thấy loại cầu gỗ này.

Ta tưởng rằng đây là điểm du lịch mới, liền nhảy lên cầu gỗ. Không nghĩ tới ta vừa mới nhảy lên cầu thì đã nhìn thấy vài con sói xám, ta sợ quá nên lập tức bỏ chạy...

Du Mộc tiếp lời Phương Tuyết nói ra:

- Ta nhìn thấy Phương Tuyết bỏ chạy thì cũng vội vàng đuổi theo. Phương Tuyết nói có mấy con sói xám, mặc dù ta không hề nhìn thấy, nhưng vẫn tin tưởng Phương Tuyết. Kết quả là trên đường bỏ chạy chúng ta đều đánh mất điện thoại, hiện tại cũng triệt để lạc đường, mấy ngày nay toàn phải ăn quả dại và rễ cây, còn có mấy khối chocolate nữa.

- Ngươi quả thực đã nhìn thấy sói?

Địch Cửu hơi nghi hoặc một chút, theo lý thuyết nếu Vong Xuyên tự là điểm du lịch, vậy thì không có khả năng đồng thời xuất hiện mấy con sói xám a.

Phương Tuyết do dự một chút rồi nói:

- Lúc ấy ta khẳng định đã nhìn thấy sói, về sau ta cũng có chút hoài nghi mình đã nhìn lầm. Vong Xuyên tự nằm ở ngoài cùng Vong Xuyên sơn mạch, cách rất xa những địa phương nguy hiểm khác của Vong Xuyên sơn mạch, tại sao lại có sói được chứ?

- Vậy các ngươi đã bị lạc mấy ngày rồi?

- Chắc khoảng hai ba ngày rồi, mấy ngày nay chúng ta một mực chạy trốn trong sợ hãi, cụ thể đã qua bao lâu cũng không quá rõ...

Sau khi Phương Tuyết trả lời vấn đề của Địch Cửu, nàng do dự nhìn Địch Cửu một chút rồi hỏi:

- Đại ca, ngươi cũng lạc đường giống như chúng ta sao?

Địch Cửu gật gật đầu:

- Đúng vậy, ta cũng bị lạc. Ta gọi Địch Cửu, về sau hai người có thể trực tiếp gọi tên ta. Cách đây không xa có một cái hồ, trước tiên chúng ta đến bên hồ ở một đêm, làm chút gì đó để ăn, rồi ngày mai trời sánglại tiếp tục tìm đường.

- A...

Địch Cửu vừa dứt lời thì Phương Tuyết lại lần nữa a một tiếng, hoảng sợ nói ra:

- Ta lại nhìn thấy cầu gỗ rồi, nó ở đằng kia kìa.

Địch Cửu và Du Mộc đồng thời nhìn về phương hướng mà Phương Tuyết chỉ, làm gì có cây cầu nào chứ, nơi đó chỉ có một khóm bụi gai.

Du Mộc cũng cảm thấy có gì đó không đúng, sắc mặt tái nhợt đứng lên. Mặc dù nàng không trông thấy cầu gỗ, nhưng lại mơ hồ nhìn thấy có một cái bóng biến mất sau khóm bụi gai.

Địch Cửu một phát bắt được cổ tay Phương Tuyết, hắn lập tức cảm thấy lạnh buốt. Địch Cửu vội vàng lấy ra một gốc dược liệu rồi đưa cho Phương Tuyết:

- Ngươi mau nhai nát nó rồi nuốt xuống. Du Mộc, ngươi giúp ta nhìn tấm bản đồ này.

Địch Cửu vốn dĩ định nghỉ ngơi một đêm, giờ phút này đã thay đổi ý định. Hắn nhận thấy nơi đây có chút quỷ dị, hắn cũng không tin Phương Tuyết lại vô cớ nhìn khóm bụi gai thành cầu gỗ.

Chỉ cần Du Mộc có thể nhận biết phương hướng trên bản đồ thì hắn thà rằng đi đường suốt đêm cũng không ở lại đây.

Địch Cửu lấy ra một tấm bản đồ du lịch, phía trên mặc dù có đánh dấu đông nam tây bắc, thế nhưng là Địch Cửu lại không nhận ra bất cứ rừng rậm, vách núi, sơn cốc nào trên bản đồ du lịch này.

- Ta biết, chúng ta chỉ cần đi qua vùng rừng rậm này là tới Vong Xuyên tự...

Trông thấy Địch Cửu lấy ra bản đồ du lịch, Du Mộc mừng rỡ kêu lên. Nhưng nàng cũng chỉ vui mừng trong chốc lát rồi nhanh chóng thất lạc nói:

- Đáng tiếc chúng ta lại không có la bàn, chỉ có thể chờ đến ngày mai rồi tính.

Phương Tuyết nuốt một gốc dược liệu cũng đã dần dần bình tĩnh lại, nàng cũng hùa theo:

- Đúng vậy, chúng ta cũng chỉ có thể nghỉ ngơi một ngày, Du Mộc đã rất mệt rồi, căn bản là không đi được a.

- Ta có la bàn, đi không được thì để ta cõng, nhất định phải đi ngay lập tức. Nếu như các ngươi không đi, ta đi trước.

Địch Cửu lấy ra la bàn, không chút do dự nói.

Sau khi nói xong, Địch Cửu lại lấy ra hai gói mì tôm, đưa cho Phương Tuyết và Du Mộc.

Bởi vì hắn cũng đồng dạng nhìn thấy bóng dáng cây cầu gỗ kia. Hiện tại hắn có thể khẳng định Phương Tuyết không gặp phải ảo giác. Đứng ở nơi này, từ đầu đến cuối hắn luôn có một loại cảm giác không thích hợp.

- La bàn! !!

Du Mộc và Phương Tuyết đều kích động nhìn chằm chằm vào la bàn trong tay Địch Cửu, chỉ cần có la bàn và bản đồ, bọn hắn chắc chắn có thể đi ra ngoài.

- Đa tạ Địch đại ca.

Dù đây là lần đầu tiên bọn họ gặp Địch Cửu, nhưng Du Mộc biết, lúc này ngoại trừ để Địch Cửu cõng nàng, căn bản là không còn biện pháp nào khác. Hơn nữa Địch Cửu còn đưa mì tôm cho hai nàng, đó càng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Địch Cửu cõng Du Mộc lên rồi trực tiếp đi về phía Vong Xuyên tự.

Cõng Du Mộc lên, Địch Cửu liền cảm nhận được hai khối mềm mại đè lên lưng, trong lòng không khỏi có một loại mừng rỡ cùng ngạc nhiên. Hắn ngạc nhiên không phải là vì hai khối mềm mại phía sau, mà là vì thể lực của mình.

Bởi vì không thể tập võ, Địch Cửu vẫn luôn học tập các loại kiến thức khoa học kỹ thuật, học tập Y Đạo, thể lực tự nhiên rất kém cỏi. Lần này hắn cõng Du Mộc, lại không cảm thấychút khó khăn nào. Hiện tại xem ra, thể lực của hắn không chỉ tăng lên gấp đôi. Địch Cửu cúi đầu nhìn lồng ngực của mình một chút, hắn khẳng định thứ mang đến biến hóa cho mình, vẫn là hòn đá màu xám kia.

Chẳng trách lúc mình bò lên từ dưới vách núi kia lại không cảm thấy mất bao nhiêu sức.

- Địch đại ca ngươi cũng là du lịch tới đây sao?

Xung quanh quá mức an tĩnh, Du Mộc chủ động hỏi một câu.

- Đúng thế.

Địch Cửu thuận miệng đáp lại một câu cụt ngủn rồi lập tức im lặng không nói gì thêm.

Thấy Địch Cửu không có hứng trò chuyện, Du Mộc và Phương Tuyết ăn xong mì tôm cũng không dám nói nữa. Trong rừng rậm ngoài ánh trăng le lói ra thì chỉ còn lại tiếng bước chân gấp gáp.

Mặc dù thể lực của Địch Cửu so với trước đó đã tốt hơn rất nhiều, nhưng cứ liên tục cõng Du Mộc chạy như vậy thì cũng cảm thấy có chút không chịu đựng nổi.

Ba người vừa đi vừa nghỉ, may mắn là một đêm này cũng không có phát sinh chuyện gì. Thẳng đến sáng ngày thứ hai, khi nhữngtia nắng đầu tiên trong ngày chiếu xuống, ba người mới ra khỏi rừng rậm, xuất hiện tại trên một đỉnh núi.

- Đến nơi này rồi mà vẫn không nhìn thấy bất kỳ vật gì a.

Phương Tuyết nhìn sương mù mông lung một mảnh ở phía xa, có chút lo lắng nói ra.

Du Mộc cũng không nhìn thấy bất kỳ vật gì, hai người chỉ có thể chờ Địch Cửu nói chuyện. Cho dù các nàng đều biết theo bản đồ Vong Xuyên sơn mạch thì chỉ cần đi hết rừng rậm là tới Vong Xuyên tự nhưng cả hai đều chưa từng đi qua a.

Địch Cửu lúc này còn đang rung động vì thị lực của mình. Phương Tuyết và Du Mộc đều không nhìn thấy bất kỳ vật gì, nhưng hắn lại có thể mơ hồ nhìn thấy vài tòa nhà ẩn hiện ở rất xa. Hắn khẳng định trước đây thị lực của mình không tốt như vậy, có thể thấy được sau khi hắn bị tia chớp màu vàng nhạt kia bổ trúng, thân thể đã được cải tạo lại toàn bộ.

Chẳng qua là lúc thân thể hắn vừa mới được cải tạo thì Khúc Tiểu Thụ đã mang tới tin tức hải hùng kia, sau đó hắn phải vội trốn khỏi Tể quốc nên mới không nhận ra.

...

Vừa rời khỏi rừng rậm, loại cảm giác toàn thân không thoải mái kia liền biến mất.

- Chúng ta nghỉ ngơi ở đây nửa ngày, sau đó lại tiếp tục lên đường.

Liên tục di chuyển một đêm, Địch Cửu đã sớm mệt không chịu được.

- Địch đại ca, cám ơn ngươi, nếu như không phải ngươi cứu ta, ta khẳng định đã chết trong Vong Xuyên sơn mạch.

Du Mộc nghỉ ngơi một đêm trên lưng Địch Cửu, lúc này đã miễn cưỡng có thể đứng lên.

Địch Cửu cười cười:

- Ta vừa vặn học qua một chút y thuật, lại vừa may biết được biện pháp giải độc của loại rắn này.

- Địch đại ca, ngươi tốt nghiệpHọc Viện Y sao?

Phương Tuyết có chút mong đợi hỏi Địch Cửu, nàng và Du Mộc đều là sinh viên của Học Viện Y. Nhưng khi hai người đối mặt loại độc rắn kia, đều bó tay toàn tập. Địch Cửu trị liệu cho Du Mộc, nhìn như rất là đơn giản.

...

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 8: Vong Xuyên tự

Ký ức kiếp trước của Địch Cửu không được hoàn chỉnh. Thế nhưng hắn mơ hồ nhớ ra mình ở Địa Cầu hình như cũng không có học đại học. Nên khi nghe Phương Tuyết hỏi thăm, hắn do dự một chút mới lên tiếng:

- Ta học y thuật từ một người hái thuốc tên Tiết Đà, chứ chưa từng học tại Học Viện Y.

Thật ra Tiết Đà chính là đại y sư giỏi nhất ởTể quốc, vậy mà giờ qua miệng Địch Cửu lại trở thành một kẻ chuyên đi hái thuốc.

- Tiểu Mộc...

Một giọng nói kích động xen lẫn ngạc nhiên bỗng vang lên. Chỉ thấy một người đàn ông trung niên cùng với bốn năm nhân viên cứu hỏa mặc trang phục bảo hộ đang chạy về phía này.

Từ nét mặt mệt mỏi và sương sớm còn dính trên quần áo, có thể đoán được mấy người này đã tìm kiếm cả một đêm ở bên ngoài.

- Cha.

Du Mộc kích động muốn chạy qua, thế nhưng nàng vừa mới bước ra được một bước thì liền ngã bệch ra đất.

Người đàn ông trung niên vội vàng xông tới đỡ lấy Du Mộc.

Thấy thế, Địch Cửu liền thở phào nhẹ nhõm. Tuy hắn có thể loáng thoáng trông thấy Vong Xuyên tự ở phía xa, nhưng bọn họ muốn tới được chỗ đó cũng không phải việc đơn giản. Hiện tại đã có người tìm tới nơi này, chí ít là hắn không cần phải cõng Du Mộc nữa.

- Cha, Địch Cửu đại ca chính là người đã cứu con, còn cõng con chạy suốt đêm tới nơi này.

Du Mộc ngay lập tức liền kể cho cha cô biết Địch Cửu đã cứu mình như thế nào.

Người đàn ông trung niên cực kỳ yêu thương nữ nhi của mình, nên lập tức đi tới trước mặt Địch Cửu, nắm lấy tay hắnvà luôn miệng nói:

- Cảm ơn, cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi.

Nhìn vẻ mặt đầy kích động của người này, Địch Cửu tin rằng ông ta thật lòngbiết ơn mình.

- Cha, Địch đại ca cũng học y, lúc trước con bị rắn độc cắn, chính Địch đại ca đã giải độc cho con.

Du Mộc đứng bên cạnh vội vàng bổ sung thêm một câu.

Thấy con gái nói như vậy, người đàn ông kia lại càng tỏ ra mừng rỡ:

- Tôi là Du Kiến Phu, viện trưởng bệnh viện Ái Bác thành phố Lâm Xuyên. Nếu như cậu Địch đây muốn tới bệnh viện làm việc, thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến gặp tôi.

Vừa nói, Du Kiến Phu vừa rút ra một tấm danh thiếp, đồng thời cầm bút viết mấy chữ nho nhỏ lên phía trên, sau đó mới đưa tấm danh thiếp này cho Địch Cửu:

- Cậu Địch, khi nào cậu muốn thì chỉ cần cầm tấm danh thiếp này tới bệnh viện Ái Bác là có thể lập tức đi làm.

Hắn cũng không nói sẽ sắp xếp cho Địch Cửu làm công việc gì, vì bệnh viện Ái Bác có rất nhiều vị trí công tác còn bỏ trống. Thu xếp một công việc choĐịch Cửu thì hắn hoàn toàn có thể làm được. Địch Cửu có thể giải độc dưới loại điều kiện này, chứng tỏ y thuật của cậu ta cũng không tệ.

- Cảm tạ Du viện trưởng.

Địch Cửu không khách sáotiếp nhận danh thiếp. Hắn vừa mới tới đây, nếu như tương lai không tìm thấy chỗ để đi, đến bệnh viện Ái Bác làm việc cũng coi như không tệ.

Có người dẫn đường, tất nhiên là Địch Cửu sẽ không tiếp tục nghỉ ngơi. Đoàn người phải đi đường núi hơn nửa ngày thời gian, mãi cho tới khi trời chạng vạng tối mới ra đến đường lớn.

Trên đường đi, Du Kiến Phu đã hỏi Địch Cửu rất nhiều vấn đề, thế nhưng Địch Cửu chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện.

Còn về việc cứu Du Mộc, Địch Cửu cũng chỉ nói là trùng hợp, hắn vừa vặn biết phương pháp giải độc của loài rắn này.

Dư Kiến Phu không biết rằng chính bản thân Địch Cửu cũng chẳng nhớ rõ quá khứ của mình trong kiếp này. Hắn còn tưởng rằng Địch Cửu không muốn nói nhiều, nên không tiếp tục hỏi nữa.

Một chiếc xe buýt đã sớm chờ ở ven đường, sau khi lên xe Địch Cửu liền bắt đầu ngủ. Xe buýt quẹo trái rẽ phải, nghiêng nghiêng ngả ngả trên đường núi suốt hơn tám giờ mới dừng lại trước cổng một ngôi chùa.

Xe buýt vừa dừng thì Địch Cửu liền tỉnh lại, còn Phương Tuyết và Du Mộc thì vẫn đang ngủ.

Dư Kiến Phu lo lắng cho sức khỏe của con gái, hắn hỏi Địch Cửu có muốncùng về Lâm Xuyên với hắn luôn không.

Sau khi Địch Cửu cự tuyệt, hắn cũng không nói thêm gì nữa. Nghỉ ngơi một chút ngay bên ngoài chùa, rồi lần nữa khởi động xe buýt, tiến về thành phố Lâm Xuyên.

...

Sau khi xe buý trời đi, Địch Cửu cũng ra khỏi bãi đỗ xe. Hắn đứng trước cửa một ngôi chùa lớn. Bên ngoài có một tấm biển khắc ba chữ lấp lánh màu vàng rất lớn: “Vong Xuyên Tự”.

Hiện giờ mới là rạng sáng, xung quanh không có bất kỳ ai. Dưới ánh trăng, ba chữ Vong Xuyên Tự làm cho người ta có cảm giác thần bí khó mà diễn tả bằng lời.

Địch Cửu ngồi dựa vào một pho tượng bằng đá trước cửa chùa, chỉ chốc lát sau hắn đã ngủ thiếp đi.

Chẳng biết qua bao lâu, một loạt thanh âm huyên náo đã đánh thức Địch Cửu. Hắn mở to mắt ra nhìn, lúc này mới phát hiện nơi đây đã sớm đầy người qua lại.

Vong Xuyên tự nằm sâu trong Vong Xuyên sơn mạch, đông đúc như vậy thật đúng là không phải chỉ dùng để trưng cho đẹp.

Rất đông du khách hoặc là tín đồ kết đội đến đây dâng hương, một vài du khách tốt bụng trông thấy Địch Cửu một thân quần áo cũ nát, đầu tóc rối bời, sau lưng đeo một cái bao vải, liền cho hắn một chút bánh mì và nước uống.

- Địch Tử Mặc...

Một thanh âm kinh ngạc bỗng vang lên khiến Địch Cửu đang ăn cũng phải ngừng lại. Hắn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cô gái trẻ mặc váy liền thân, lưng đeo một cái ba lô in hình nhân vật hoạt hình. Cô ta nhìn hắn chằm chằm như thể không tin vào mắt mình.

Phía sau cô gái trẻ này là một thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn. Cậu ta đeo một cái ba lô du lịch lớn sau lưng, mặc một một bộ quần áo thể thao màu đen.

Nhờ tảng đá màu xám kia mà Địch Cửu thu được một phần trí nhớ của kiếp trước, nhưng nó cũng không hoàn chỉnh. Chí ít thì hắn cũng không nhận ra một nam một nữ trước mắt này.

- Địch Tử Mặc, ông không nhận ra tôi sao? Tôi là Lương Thiến đây, cùng học cấp ba với ông đấy...

Lương Thiến bỗng dừng lại không nói nữa, cô nghĩ tinh thần Địch Tử Mặc đã gặp phải đả kích rất lớn nên hiện tại mới có chút mơ mơ màng màng. Bằng không hắn cũng chẳng đến nơi xa xôi như Vong Xuyên sơn mạch này, lại còn trở nên lôi thôi như vậy nữa chứ. Cô thầm than một tiếng trong lòng, nếu chuyện như vậy thì cô cũng không thể giúp được gì.

- Đây là 1000 đồng, ông cứ cầm lấy mà dùng đi, tôi cũng không có nhiều hơn để giúp ông.

Lương Thiến lấy tiền từ trong túi ra, đếm đúng mười tờ rồi đưa cho Địch Cửu.

- Tôi cũng có mấy trăm.

Thanh niên đứng sau Lương Thiến cũng nhanh chóng rút ra mấy trăm tiền lẻ đưa cho Địch Cửu.

Địch Cửu nhét nốt cái bánh bao cuối cùng vào miệng, rồi đứng lên khoát tay nói:

- Cám ơn cậu, Lương Thiến. Tạm thời tôi cũng không cần tiền, chỉ là có một số việc cần cậu hỗ trợ.

- A...

Lương Thiến a lên một tiếng, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm nói:

- Địch Tử Mặc, tôi còn tưởng rằng bởi vì chuyện tình cảm với Tử Ngữ mà tinh thần cậu xảy ra vấn đề chứ.

Dù nói như thế nhưngtrong lòng Lương Thiến vẫn còn hơi nghi ngờ. Bởi vì cô thấy được trong mắt Địch Tử Mặc dường như có một thứ gì đó không thể nói rõ, mà trước đây cô chưa từng thấy những điều ấy trong mắt hắn.

Cái tên Tử Ngữ này thì Địch Cửu cũng có ấn tượng, cô ta chính là người vợ đã ly hôn của hắn ở kiếp trước, tên đầy đủ là Thẩm Tử Ngữ.

Hiện tại, Địch Cửu không có tâm tình đi quản Tử Ngữ là ai. Mấy ngày qua, hắn đã hiểu ra một điều, muốn sống sót ở nơi này, hắn nhất định phải dựa vào thân phận của mình kiếp trước.

Thế nhưng trí nhớ hắn lấy được từ kiếp trước cũng không hoàn chỉnh, cho nên khi gặp phải một người quen của chính mình tại kiếp trước, hắn thật sự muốn dò hỏi một ít sự tình.

- Cậu cứ nói đi, chỉ cần tôi có thể giúp một tay...

Lương Thiến vừa nói đến đây thì bỗng dừng lại một chút, rồi do dự nói tiếp:

- Địch Tử Mặc, nếu như là chuyện của ông với Tử Ngữ thì tôi thực sự không giúp được gì, huống hồ.. huống hồ...

Địch Cửu cười cười:

- Quả thật chuyện với Tử Ngữ đã từng khiến tôi canh cánh trong lòng rất lâu. Nhưng sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tôi đã sớm quên đi tất cả. Việc mà tôi muốn nhờ cậu hỗ trợ là một chuyện khác cơ.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 9: Ta là ai

Địch Cửu có được trí nhớ kiếp trước chủ yếu tập trung ở ngôn ngữ và cái thế giới này ra sao, đối với rất người người và sự việc trước kia thì trí nhớ cực kỳ mờ nhạt. Hắn cũng không biết kiếp trước là thích Thẩm Tử Ngữ hay ghét cô ấy chỉ có thể dùng từ mơ hồ để hình dung..

- Tốt lắm A.. aaa, ta cùng An Lang đi thắp nhang trước, ngươi đí cùng chúng ta đi rồi sau đó cùng nhau quay về khách sạn luôn.

Sau khi biết được không phải là chuyện về Thẩm Tử Ngữ thì lòng Lương Thiến nhẹ nhỏm hẳn đi như được đặt xá trước hạn.

Lương Thiến là một người bạn cấp 3 rất nhiệt tình, đó là ấn tượng củaLương Thiến để lại trong kí ức của Địch Cửu

...

Từ vong xuyên Tự đến khách sạn trong huyện thành chỗ Lương Thiến ở phải đí xe hơn một tiếng đồng hồ, Bởi vì dáng vẻ Địch Cửu thoạt nhìn chẳng khác gì một tên ăn mày nên dẫn tới hấp dẫn đông đảo ánh mắt tò mò của những người trên xe.

Lương Thiến cũng chẳng xa lạ gì đối với Địch Tử Mặc, không phải chỉ vì Địch Tử Mặc cùng nàng là bạn từ thờ cấp 3 mà là bởi vì hai năm trước nàng cũng có tham gia hôn lễ của Thẩm Tử Ngữ cùng Địch Tử Mặc..

Mặc dù Lương Thiến không thê hiểu được một người ưu tú như Thẩm Tử Ngữ như vậy vì sao lại kết hôn cùng cùng Địch Tử Mặc, nhưng đối với việc Địch Tử Mặc cùng Thẩm Tử Ngữ ly dị thì nàng cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Đơn giản vì hai người nhìn thế nào cũng không cùng một cấp độ, bất kể là nguyên nhân kết hôn là gì thì hai người bọn họ không ly hôn mới là chuyện lạ.

Điều làm Lương Thiến cảm thấy có chút kỳ quái là Địch Tử Mặc so với trước kia dường như thay đổi rất nhiều.

Trước kia Địch Tử Mặc tạo cho người ta cảm giác không muốn nói chuyện, tính cách hướng nội có chút hèn yếu. Vậy mà hôm nay cùng ngồi xe với Địch Tử Mặc hai giờ liền, Địch Tử Mặc hỏi han liên tiếp chưa có dấu hiệu dừng lại, giống như không có gì để nói cũng tìm chuyện để nói, nhưng lại giống như là thật lâu rồi không có ai để nói chuyện muốn đem toàn bộ nói ra một lần cho hết.

- Địch Tử Mặc, ngươi có cần gì ta hỗ trợ?

Sau khi trở lại khách sạn Chân Uyển thì Lương Thiến liền hỏi thẳng vào vấn đề chính, thật ra nàng không thể chịu đựng nổi Địch Cửu nói nhiều như vậy, thật sự là hắn rất dài dòng, chẳng lẽ ly hôn lại làm cho tính cách một người thay đổi nhiều như vậy sao?

- Các ngươi trò chuyện, ta đi mua giúp Tử Mặc ca mấy bộ quần áo đây.

An Lang chủ động nói với Lương Thiến, giống như không muốn xen vào cuộc đối thoại của Địch Cửu và Lương Thiến.

Địch Cửu tươi cười đáp lời.

- Cám ơn cậu An Lang học đệ, quần áo thì đợi một chút chính ta sẽ đi mua sau.

- Địch Tử Mặc, thật không nghĩ tới bây giờ ngươi thay đổi lớn như vậy. An Lang không phải là học đệ đâu, hắn học khoa máy tính đấy, năm nay là năm hai, tính ra là sư huynh của chúng ta. Ngươi nói là cần chúng ta trợ giúp chuyện gì mau nói ra đi, nhưng mà có lẽ chúng ta cũng không giúp được việc gì.

Lương Thiến tức giận liếc Dịch Cữu một cái rồi nói ra.

Trước đó nàng còn có chút đồng tình với Địch Cửu, nhưng bây giờ sau khi ngồi chung xe với hắn quay về khách sạn, nàng coi như là thấy được rõ ràng rồi, cái tên Địch Cửu này tuyệt đối không cần nàng đồng tình, cũng không có một chút gì giống như là bị trầm cảm cả.

Địch Cửu hoàn toàn không có để ý tới thái độ của Lương Thiến mà tiếp tục nói.

- Lương Thiến, sau này ta đổi tên thành Địch Cửu rồi, cái tên Địch Tử Mặc này đại biểu cho quá khứ cùng kiếp trước của ta. Địch Cửu là đời này ủa ta, là sự khỏi đầu mới.

- Được rồi, Địch Cửu, ngươi rốt cuộc là muốn ta giúp ngươi cái gì nào?

Lương Thiến thở dài không biết phải làm sao cho tốt, còn có Kiếp trước với Kiếp này nữa. Dưới cái nhìn của nàng thì không có cố gắng mãi mãi vẫn sẽnhư thế mà thôi.

Địch Cửu cười to một tiếng.

- Ngươi cũng biết dạo gần đây ta ra bên ngoài du lịch, nhưng mà có một lần ta không cẩn thận tại một nơi nguy hiểm bị đá đập vào đầu đầu, mặc dù nhặt về được cái mạng nhỏ nhưng rất nhiều trí nhớ của ta đều có chút mờ nhạt. Chẳng hạn như lúc vừa mới nhìn thấy ngươi, thiếu chút nữa không hề nhận ra ngươi, bây giờ ngươi có thể hay không kể lại đầu đuôi cho ta một chút hay không?

- A.. aaa...

Lương Thiến cùng An Lang đồng thời sợ a lên một tiếng, hai người đều bị lời nói của Địch Cửu làm cho kinh sợ.

Một lúc lâu sau Lương Thiến có hơi nghi hoặc hỏi:

- Khó trách ta cảm thấy ngươi hiện tại cùng trước đây có hơi khác nhau, hóa ra là như vậy, ngươi không sao chứ có cần phải đi bệnh viện kiểm tra lại không?

Địch Cửu cưởi tự giễu.

- Ngươi cũng biết, bây giờ đi bệnh viện thì điều đầu tiên và là quan trọng nhất chính là tiền, bây giờ ta cũng không có nhiều tiền như vậy, huống chi như bây giờ cũng không tệ lắm, chí ít ta quên đi một số sự việc không nên nhớ tới. Đây cũng xem như đối với ta và đối với vài người mà nói thì cũng là chuyện tốt.

Giống như là đồng tình với lời nói của Địch Cửu nên Lương Thiến không tự chủ gật đầu.

- Vậy muốn ta nói cho ngươi biết cái gì chứ?

- Ngươi có kể những chuyện có liên quan đến ta. Những chuyện không liên quan ta sớm để xuống rồi, quá khứ cũng đã là quá khứ, sở dĩ muốn ngươi kể ra một chút cũng là muốn chứng minh ta hoàn toàn dó thể buông xuống được.

Địch Cửu từ đầu đến cuối đều nói theo kiểu lặp lờ nước đôi.

Cũng may Lương Thiến cũng không hề để ý đến giọng điệu của Địch Cửu, nàng thở dài một tiếng rồi kể ra.

- Ta và ngươi cùng học chung chỉ có 2 năm cấp 3 mà thôi nên cũng biết rất ít về ngươi.năm ấy ngươi chuyển trường vào lớp 11 rồi học cho đến khi đến tốt nghiệp cấp 3. Lúc ở trường học thì ngươi tương đối trầm mặccó thể nói là tương đối hướng nội, không nói nhiều liên miên không dứt như bây giờ.

Sau khi tốt nghiệp ta lên đại học còn ngươi không thi đậu nên rời khỏi trường học. Cho đến hai năm trước ta đi dự hôn lễ Thẩm Tử Ngữ, thì mới biết người kết hôn cùng Thẩm Tử Ngữ lại là bạn cùng lớp thời cấp 3 chính là ngươi. Về sau ta lại nghe nói Thẩm Tử Ngữ ly dị với ngươi, sau đó đã không còn nghe tin tức gì nữa..."

Nói tới chỗ này Lương Thiến lại có chút nghi ngờ nhìn lại Địch Cửu, theo lý thuyết có thể cùng Thẩm Tử Ngữ kết hôn thì hoàn cảnh gia đình cũng phải khá giả. Vậy tại sao Địch Cửu sau khi không thi đậu đại học cũng không thi lại? Giờ nghĩ lại thì Địch Cửu từ khi học chung với nàng cũng rất thần bí, chí ít nàng không biết Địch Cửu đến từ nơi nào, người nhà làm gì, phụ mẫu là ai.

Địch Cửu đưa tay sờ mũi, hắn thật không ngờ mình và Lương Thiến chỉ là bạn học hai năm thời cấp 3. Căn cứ vào lời nói của Lương Thiến, vậy chỉ có thể nói là quen thuộc hơn người qua đường một chút.

Đến tin tức hắn muốn có cũng không được là bao.

- Cám ơn ngươi rất nhiều, Lương Thiến.

Địch Cửu đứng lên.

- Ngươi dự định quay về Lạc Tân sao?

Thấy Địch Cửu đứng lên dứt khoát như vậy thì Lương Thiến không nhịn được buộc miệng hỏi ra:

Địch Cửu vươn vai một cái cười nói,

- Đúng vậy, ta sẽ về Lạc Tân nhìn nhắm một chút, dù sao cũng tốt hơn là phiêu bạt khắp nơi.

Hắn biết rõ là ở Lạc Tân hắn còn có chỗ để đi vì trong bóp da có hóa đơn tiền phòng đơn, phía trên còn ghi rõ là ở Lạc Tân.

- Địch tử... Địch Cửu... Ta cảm thấy được ngươi bây giờ so với trước kia càng cởi mở hơn, quá khứ qua đi rất nhanh không nên suy nghĩ nhiều làm gì.

Lương Thiến không đành lòng nên tiếng khuyên bảo.

Địch Cửu ngẩn đầu cười ha ha.

- Đúng vậy, dù chết thì trứng phải hướng lên trên, đã là như vậy thì ta còn có cái gì phải sợ chứ. Nếu ta túc tục chán chường thì chỉ để cho những kẻ kia hả hê mà thôi.

- Vậy hiện giờ ngươi có tính toán gì hay không?

- Mấy năm nay ta theo một người hái thuốc học kiến thức về dược liệu, để ta tìm xem có công việc nào kiên quan đến dược liệu. Lần này cám ơn ngươi vì đã đưa ta về.

Địch Cửu nói xong câu đó thì đã đi ra khỏi phòng của Lương Thiến.

Chuyện báo thù còn rất xa xôi, việc đầu tiên bây giờ là sống sót. Dư Kiến Phu cho một tấm danh thiếp, nếu vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ phải đi bệnh viện Bác Ái ở Lâm Xuyên tìm một công việc. Nhưng trước hết phải đi Lạc Tân nhìn thử chổ ở lúc trước đã.

...

Từ huyện Vong Xuyên ngồi xe đến Lạc Tân tốn hơn bốn giờ, dù trí nhớ Địch Cửu có chút mơ hồ, nhưng sau khi hắn đến Lạc Tân thì trong lòng không khỏi cảm thán, Lạc Tân so với Minh Châu thành thì đông đúc hơn nhiều.

Chẳng những nhiều người hơn mà còn cực kỳ phồn hoa. Nếu như nhất định phải so sánh thì kém Minh Châu thành ở chỗ là Lạc Tân không hề các loại phi hành khí, có lẽ nơi đây trình độ khoa học kỹ thuật còn kém với Minh Châu thành một chút.

Địch Cửu móc hóa đơn mướn phòng ra, phía trên chỉ ghi là số 601-hẻm số 22-khu Học Hồ Lộ 726-Lạc Tân - Võ Xuyên. Bởi vì còn có một cái tên Địch Tử Mặc nên Địch Cửu khẳng định địa chỉ này là nơi kiếp trước hắn đã ở.

Phòng hắn nằm trên lầu 6 cũng là tầng cao nhất, vừa mở cửa ra Địch Cửu đã bị mùi ẩm mốc phả vào mặt. Ngẩng đầu nhìn nhìn trần nhà đều bị nước mưa thấm ướt một mảng, chắc là lầu cuối nên chống thấm làm không được tốt lắm.

Thấm nước hay không thấm gì thì Địch Cửu cũng có tâm tư quản tới, chuyện hắn làm đầu tiên là tắm rửa cho sạch sẽ rùi phóng lên giường đánh một giấc.

Từ khi đào được viên đá màu xám, rồi đến một tia chớp màu vàng giúp hắn thay đổi thân thể, từ lúc nghe được tin dữ của Địch gia từ Khúc Tiểu Thụ, đến chạy vào vết nứt hư không, đi tới chỗ này...

Trong toàn bộ quá trình này tinh thần của Địch Cửu đều liên tục trong thạng thái căng thẳng. Đến cả khi trên xe Du Kiến Phu đến bên ngoài chùa Vong Xuyên, hắn cũng chỉ là mơ màng ngủ không dám ngủ sâu, cho tới bây giờ mới thật sự có cảm giác an toàn.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 10: Trầm Tử Ngữ

Đại học Lạc Bắc, tuy rằng không được xếp hạng cao cả nước, nhưng tại thành phố Lạc Tân thì đại học Lạc Bắc vẫn có chút địa vị.

Giờ phút này có một nam một nữ đang đứng trước cửa đại học Lạc Bắc, người nam mặc một thân đồng phục nhãn hiệu nổi tiếng, dáng người cao hơn 1m8, ngoại trừ đôi mắt hình tam giác ra thì cả khuôn mặt có thể tính là đẹp trai.

Cô gái kia cao khoảng 1m7, chỉ cần nhìn bóng lưng thước tha yểu điệu của cô ấy thì cũng biết đây là một mỹ nữ hiếm thấy.

Trên thực tế đúng là như vậy, bởi vì nàng đã từng là hoa khôi bậc nhất của trường đại học Lạc Bắc, Trầm Tử Ngữ.

Nhắc đến Thẩm Tử Ngữ thì ở đại học Lạc Bắc không ai không biết. Cho dù chưa từng thấy qua Thẩm Tử Ngữ nhưng chỉ cần là sinh viên đại học Lạc Bắc thì đều biết cô ấy là ai.

Thẩm Tử Ngữ lúc đi học tại đại học Lạc Bắc chẳng những là hoa khôi của trường mà còn làm ra một chuyện mà tất cả mọi người đều không nghĩ đến. Đó chính là nàng còn chưa tốt nghiệp mà đã thôi học, mà mục đích thôi học của nàng làm toàn bộ những nam sinh ái mộ nàng lâm vào tuyệt vọng, đó chính là đi kết hôn.

Đúng vậy, một nữ sinh có gia thế tốt, dung mạo xinh đẹp, lại hiếu học như vậy, lại thôi học khi chưa tốt nghiệp đại học để đi kết hôn cùng một người không học đại học. Cũng là bởi vì sảy chuyện này mà Thẩm Tử Ngữ nổi danh ở đại học Lạc Bắc.

- Tử Ngữ, nàng cũng biết là Tiên Nữ tinh hoàn toàn mở ra sẽ mang ý nghĩa như thế nào mà. Ở tương lai không xa thì võ học sẽ là kỹ năng sinh tồn cơ bản của chúng ta. đại học Lạc Bắc ở Lạc Tân cũng không tệ lắm, Nhưng mà so với những trường cao cấp như đại học Yến Kinh, đại học Thanh Hà vẫn có chênh lệch rất lớn.

- Huống chi võ học viện của đại học Lạc Bắc vừa mới mở, Yến đại cùng Thanh đại đã mở học viện từ lúc mới phát hiện ra Tiên Nữ tinh rồi, hiên giờ có rất nhiều học sinh võ học viện tiến vào Tiên Nữ tinh, cùng còn các quốc gia khác..."

Giọng điệu của người con trai này rất thành khẩn, hắn chưa kịp nói hết liền bị Thẩm Tử Ngữ cắt lời.

- Dung Đào, ta vốn là học sinh của Lạc Bắc, năm đó còn chưa tốt nghiệp, bây giờ chỉ là trở lại trường cũ tiếp tục học tập mà thôi."

- Tử Ngữ...

Mới vừa xuống xe taxi, Lương Thiến có chút không hoài nghi gọi một tiếng.

Thẩm Tử Ngữ quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp gần như hoàn mỹ trước mắt Lương Thiến. Lương thiến vốn dáng dấp không xấu xí nhưng so sánh cùng Thẩm Tử Ngữ thì dường như có vẻ hơi quá tầm thường.

- Thật là ngươi A.. aaa, Tử Ngữ.

Lương Thiến rất là vui mừng.

- Ta nghĩ ngươisẽ không bao giờ trở về Lạc Tân rồi, không nghĩ tới còn có thể trông thấy ngươi ở đây.

Sau khi Địch Cửu rời đi, Lương Thiến cùng An Lang lại lang thang ở hội chùa vong xuyên hết một ngày, cho tới hôm nay mới trở lại đại học Lạc Bắc.

Thẩm Tử Ngữ cười một tiếng nói.

- Ta chẳng phải trở về rồi sao, còn phải ở chỗ này ngây ngốc rất lâu đây.

- Tại sao?

Lương Thiến hơi ngây ra, theo bản năng hỏi.

- Có thể ở tương lai không xa, Tiên Nữ tinh sẽ hoàn toàn mở ra đối với tất cả mọi người. Ngoại trừ học sinh võ học viện của các trường cao đẳng và đại học toàn thế giới, không phải là võ học hệ học sinh cũng sắp có cơ hội đi Tiên Nữ Tinh, chỉ cần có thể thông qua khảo sát của liên minh Địa Cầu hoặc là giao nộp một khoản chi phí nhất định.hiên tại Lạc Đại mở ra võ học viện, ta là hưởng ứng trường cũ, trở về tiếp tục học tập.

Thẩm Tử Ngữ giọng nói rất là trong trẻo, những lời của nàng làm những học sinh xung quanh khi đi ngang qua phải dừng lại nghe ngóng.

Vốn Thẩm Tử Ngữ xinh đẹp vô cùng, bây giờ đứng ở cửa trường học nói ra một tin kinh động lòng người như thế, gần như khiến toàn bộ học sinh biết được tin tức ai nấy đều kích động.

Tiên Nữ tinh sẽ mở ra đối với tất cả mọi người!

Lạc Đại mở ra Võ học viện!

- Tử Ngữ, ngươi nói Lạc Đại mở ra Võ học viện? Tiên Nữ tinh thật sẽ mở ra hoàn toàn? Tất cả đều là sự thật phải không?

Lương Thiến cũng cảm giác được giọng chính mình có chút run rẩy.

Nàng hiểu rất rõ tin tức này đối với những học sinh Lạc Đại sẽ mang ý nghĩa như thế nào. Có thể đi Tiên Nữ tinh hay không, khảo sát không phải dựa vào văn hóa mà là tố chất thân thể cùng thực lực đánh nhau. Cho đến hiện tại, căn bản những người có thể đi Tiên Nữ tinh đều là học sinh đại học hệ võ học.

Cho dù mới vừa rồi nghe Thẩm Tử Ngữ nói ra tin không phải học sinh hệ võ học, cũng có cơ hội đi Tiên Nữ tinh. Những lời này căn bản không có ai để trong lòng, bởi vì cho đến bây giờ những người có thể thông qua khảo sát của liên minh đi Tiên Nữ tinh đều xuất thân từ các võ học viện lớn trên thế giới.

Căn cứ vào điều lệ của liên minh Địa Cầu, bất kỳ một trường cao đẳng hay đại học ở quốc gia nào muốn mở hệ võ học đều phải được sự đồng ý của liên minh Địa Cầu. Sau đó liên minh Địa Cầu sẽ phái ra cường giả võ học chân chính đến giảng bài, hơn thế nữa những đồ vật truyền thụ cũng không phải là hàng thông thường mà có được từ Tiên Nữ tinh.

Tiên Nữ tinh hoàn toàn mở ra thì không chỉ riêng sinh viên đại học Lạc Bắc kích động. Bất luận người nào sau khi nghe được tin tức này cũng sẽ kích động cho dù có thể đi Tiên Nữ tinh hay không.

Nhân loại truy cầu tiền tài, đối với những người tiến vào Tiên Nữ tinh người mà nói thì đó chỉ là điều nhỏ nhặt không đáng kể.

Tại Tiên Nữ tinh ngươi không những có thể đạt được tài sản cùng danh vọng. Cho dù là ngươi muốn trải nghiệm thời tuổi trẻ, thậm chí mắc phải bệnh nan y muốn khôi phục chỉ cần đến Tiên Nữ tinh sẽ có cơ hội.

- Đúng vậy, chuyện này đúng là sự thật, cho nên ta đã trở về đây.

Thẩm Tử Ngữ khẳng định nói.

Nàng đến từ Yến kinh nên một khắc sau đại học Lạc Bắc đạt được tư cách mở võ học viện thì nàng đã biết được tin tức. Tốc độ nàng đạt được tin tức thậm chí còn nhanh hơn so với lãnh đạo đại học Lạc Bắc một chút.

Từ trong kích động bình tĩnh lại, Lương thiến tựa hình như nhớ ra cái gì đó bèn bước đến gần Thẩm Tử Ngữ nhỏ giọng nói.

- Tử Ngữ, hôm trước ta nhìn thấy Địch tử mặc... Đúng rồi hắn bây giờ đổi tên thành Địch Cửu.

Thẩm Tử Ngữ vẻ mặt trở nên cứng đờ, ngay sau đó thản nhiên trả lời.

- Ta cùng hắn đã không còn quan hệ gì nữa, hiện tại hắn là hắn, ta là ta.

- Tử Ngữ, ngươi đã muốn học ở đại học Lạc Bắc, nếu vậy ta cũng chuyển tới được không.

Dung Đào đứng ở một bên hiển nhiên đã nhìn ra Thẩm Tử Ngữ cũng sẽ không về lại Yến kinh, nên chủ động nói ra.

Hắn đã nghĩ thông suốt, Thẩm Tử Ngữ sở dĩ không muốn ở lại Yến kinh học võ còn một nguyên nhân khác, cũng là bởi vì ở Yến kinh người vây bên người nàng thật sự là quá nhiều, dĩ nhiên là hắn cũng là một trong số người đó. Hiện nay Thẩm Tử Ngữ từ Yến kinh đi tới Lạc Tân, nếu như hắn theo tới cùng thì sẽ bớt đi một đống đối thủ cạnh tranh.

- Tử Ngữ, lúc ta nhìn thấy Địch Cửu, hắn thiếu chút nữa đã chết rồi...

Lương Thiến hiển nhiên biết rõ Dung Đào vì sao phải chuyển tới đại học Lạc Bắc, Dung Đào thoạt nhìn rất là đẹp trai, nhưng nàng trong lòng vẫn đứng về phía Địch Cửu cũng bởi vì Địch Cửu là bạn học của nàng.

- Cái gì?

Thẩm Tử Ngữ luôn luôn rất là bình tĩnh bỗng bước chân dừng lại, ngay sau đó không đợi Lương Thiến nói chuyện mà tiếp tục hỏi.

- Hắn ở đâu?

- Hai ngày trước ta cùng An Lang bắt gặp gắn ở vong xuyên Tự, ta nghĩ rằng chắc hắn không có chỗ để đi, rất có thể trở lại Lạc Tân...

Lương Thiến đáp.

- Tử Ngữ...

Lần này không đợi Dung Đào nói ra, Thẩm Tử Ngữ đã cắt ngang.

- Dung Đào, ngươi muốn học võ ở chỗ nào đó là chuyện của bản thân ngươi không cần phải nói cho ta biết. Ta bây giờ còn bận một số việc, ta đi trước đây.

Nói xong Thẩm Tử Ngữ lại vội vã chào hỏi Lương Thiến, xoay người nhanh chóng đi xa.

...

Địch Cửu bị một tràng tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc, còn không chờ hắn đi mở cửa thì đã nghe được khóa cửa vang lên một tiếng, hình như có người đi vào.

Địch Cửu giật mình bò dậy, đây là người nào A.. aaa, làm sao lại có chìa khóa nơi này? Chẳng lẽ đây không phải là chỗ ở kiếp trước của hắn?

Một cô gái vóc dáng thước tha bước nhanh vào, khi nàng đứng lại ở cửa gian phòng, Địch Cửu trong lòng thầm khen một tiếng, một cô gái thật là xinh đẹp.

- Ngươi không có việc gì chứ?

Thẩm Tử Ngữ đứng tại cửa gian phòng hết sức ngạc nhiên nhìn Địch Cửu ở trần bò dậy, trong lòng thầm nghĩ Địch Tử Mặc thoạt nhìn rất gầy nhưng ngược lại trên người cũng có chút cơ bắp.

- Ngươi là ai? Tại sao chưa có sự đồng ý của ta mà vào nhà của ta?

Địch Cửu chau mày, giọng điệu hơi khó chịu.

sau khi nói ra những lời này, Địch Cửu cảm giác có chút gì đó không đúng, cô gái này tại sao có cảm giác hơi quen thuộc? nhưng mà ngay lập tức Địch Cửu liền tỉnh ngộ, cô gái này chính là cô gái trên ảnh để trong bóp da của hắn. Nếu như hắn đoán không sai thì cô gái này chính là người đã ly hôn với hắn, Thẩm Tử Ngữ.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 11: Tiên Nữ tinh thần bí

- Ngươi không nhận ra ta sao?

Thẩm Tử Ngữ nhìn Địch Cửu với ánh mắt không thể tin nổi, nàng không thể tin rằng Địch Cửu nhận ra nàng. Nhưng mà tại sao Địch Cửu lại phải dùng loại thái độ như vậy nói chuyện với nàng?

Cô gái này quả nhiên là Thẩm Tử Ngữ, may thay Địch Cửu đã kịp phán ứng.

- Ta với ngươi có quan hệ gì đó cũng là chuyện lúc trước, sau khi ly dị thì đã không chút quan hệ nào nữa thì tại sao phải nhận ra cô?

Bị một người xa lạ không hiểu tại sao lại xông vào phòng, Địch Cửu trong lòng đã cảm thấy không thoải mái. Tuy hắn đối với Thẩm Tử Ngữ cũng không có ấn tượng gì xấu, suy cho cùng thì nàng cũng là người cùng giường với kiếp trước của hắn.theo suy nghỉ của Địch Cửu thì kiếp trước hắn cùng Thẩm Tử Ngữ ly hôn tuyệt đối là bị Thẩm Tử Ngữ đá, hiện tại hắn và Thẩm Tử Ngữ là hai người xa lạ.

Thẩm Tử Ngữ bình thản nhìn Địch Cửu, dùng giọng nói thản nhiên đáp lại.

- Đúng là như vậy, ngươi đã từng một cước đá văng ta thì hiển nhiên cũng có thể không quen biết ta, là ta hiểu lầm ngươi. Tiên Nữ tinh sắp hoàn toàn mở ra, cách ngắn nhất đơn giản nhất để tiến vào Tiên Nữ tinh phải được liên minh Địa Cầu thừa nhận là học sinh võ hệ của một trường đai học. Lạc Đại vừa mở ra võ học viện đây là một cách chứng minh tốt nhất hiện giờ, nếu như muốn đi Lạc Đại học võ, có thể dùng cái này đi ghi danh.

Nói xong Thẩm Tử Ngữ đem đống giấy in màu lam đặt trên bàn phủ đầy tro bụi rồi xoay người rời đi. Vốn là nàng còn muốn nói với Địch Cửu một số chuyện, nhưng nhìn thái độ này Địch Cửu thì nàng không còn tâm tư gì nữa.

Cho đến khi vang lên tiếng đóng cửa thì Địch Cửu mới hiểu ra rằng hắn cùng Thẩm Tử Ngữ ly dị, hình như không phải là Thẩm Tử Ngữ đá hắn, mà là hắn vứt bỏ Thẩm Tử Ngữ.

Đưa tay xoa trán vài cái, Địch Cửu cảm giác kiếp trước hắn dường như có những quyết định không đúng chút nào. Cô gái xinh đẹp như Thẩm Tử Ngữ vầy mà hắn nói quăng thì quăng ngay.

Nhưng cô ấy nói là Tiên Nữ tinh hoàn toàn mở ra là ý gì?

Bất kể Tiên Nữ tinh hoàn toàn mở ra có chuyện gì xảy ra đi nữa thì hắn cũng không quan tâm đến, việc quan trọng trước mắt là nên giải quyết vấn của bạn dạ dày trước đã, ngủ cả một ngày Địch Cửu thấy đói bụng đến nổi có thể nuốt cả con bò.. à không con gà. Cũng may thân thể hiện tại cảu hắn cũng không tệ lắm, cũng không bị di chứng chóng mặt ván đầu gì.

Thu dọn nhà cửa qua loa một chút, tắm rửa sạch sẽ, sau đó Địch Cửu mới cuốc bộ ra ngoài tìm cái gì bỏ bụng.

Đi tới đầu đường Lạc Tân thì Địch Cửu mới hiểu được cái gì gọi là Tiên Nữ tinh. Giờ khắc này gần như mỗi một người trong thành phố Lạc Tân đều đang bàn tán hai chuyện, đầu tiên là Tiên Nữ tinh sắp mở ra hoàn toàn, chuyện thứ hai Lạc Đại đã mở ra võ học viện.

Vừa nghe vừa hỏi thì sau khi ăn xong một bữa cơm, Địch Cửu đã hoàn toàn hiểu rõ hai chuyện này có ý nghĩa như thế nào với mọi người rồi.

Tiên Nữ tinh xuất hiên vào năm năm trước, gần như lúc Tiên Nữ tinh xuất hiện thì gần như tất cả quốc gia liền nhận được tin tức xác nhận.

Trên thực tế thì Tiên Nữ tinh cũng coi như là một hành tinh trong thái dương hệ, còn hành tinh này là thế nào đến được đây thì không ai có thể lý giải. Chỉ biết là năm năm trước bỗng dưng thái dương hệ nhiều thêm mộ hành tinh, cái hành tinh ấy chính là Tiên Nữ tinh.

Để cho người trở nên kích động không phải là thái dương hệ đột ngột nhiều thêm một hành tinh, mà là người ta phát hiện ra Tiên Nữ tinh là tinh cầu có sự sống và quan trọng là khoảng cách giửa nó và trái đất rất gần. Muốn từ Địa Cầu đi đến Tiên Nữ tinh thì chỉ cần ngồi tử là được, hành trình cũng chỉ có bốn mươi giờ.

Mà kỹ thuật phi thuyền không gian lượng tử, là sản phẩm của Tung Của, phát minh ra trước khi Tiên Nữ tinh xuất hiện, Có thể bay xuyên qua tầng khí quyển, tốc độ bay có thể đạt sáu mươi lần tốc độ âm thanh.

Việc Tiên Nữ tinh là một hành tinh có sự sống thì cũng không cần thông qua số liệu của bất cứ nhà khoa học nào chứng minh, chỉ cần không phải là một người ngu ngốc khi bước xuống tinh cầu này thì đều có thể thấy được khắp nơi đều là cây cối xanh tươi, đủ loại đã thú kỳ lạ hăng hãn ở khắp nơi.

Không ai có thể tính toán điện tích của Tiên Nữ tinh, Rất nhiều nhà khoa học đến Tiên Nữ tinh cũng không có cách nào đạt được tư liệu gì.

Có hai điểu làm các nhà khoa học phải đâu đầu đó chính là hỉ có thể tiến vào Tiên Nữ tinh từ 1 thông đạo. Ngoại trừ đường vào này ra thì mọi thứ vào bằng những dường khác đều bị xé nát, bất luận là phi thuyền làm bất liệu gì cũng không thể tránh khỏi. Còn điều thứ hai là tinh cầu này gần Địa Cầu như vậy, nhưng Địa Cầu lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút gì.

Không chỉ như thế mà bên trong không gian của hành tinh này cũng chỉ có một số khoảng không gian có thể bay được. Ngoại trừ những cùng không gian đó ra thì những chỗ khác không có gì có thể bay qua được, cho dù là phi thuyền không gian lượng tử đi chăng nữa. Đây là quy luật mấy năm qua, vô số khoa học gia cùng nhà thám hiểm dùng máu tươi cùng sinh mạng mới tìm ra được.

Sau đó kết hợp với những tư liệu tìm được trên Tiên Nữ tinh cùng một chút huyền học của Trung Quốc thì các học gia nghiên cứu cho là bên ngoài Tiên Nữ tinh rất có thể bị một loại đồ vật thần bí bảo vệ, để Tiên Nữ tinh xoắn nát tất cả mọi thứ đến gần nó. Loại đồ vật bảo vệ Tiên Nữ tinh này làm cho tinh cầu vẫn quay quang Thái Dương hệ, nhưng cũng độc lập với thái dương hệ. Thứ này có thể là một loại hộ trận, dù rằng nghe qua khó có thể tưởng tượng nổi, nhưng trên thực tế tại trung quốc đã từng có những tài liệu ghi chép về những truyền thừa này.

Vì thăm dò Tiên Nữ tinh, đông đảo khoa học gia ưu tú cùng nhà thám hiểm đã phải bỏ mạng, Nhưng tất cả đối với Trái đất đều đáng giá. Nơi này có vô số thực vật quý hiếm, chỉ cần một gốc thực vật này thôi có thể làm cho người mắc bệnh nan y bình phục. Căn cứ vào những người đã đến Tin Nữ tinh thì không cần làm bất cứ việc gì thì những vết thương nhỏ cũng sẽ vô duyên vô cớ biến mất. Chỉ cần một điểm này thôi thì Tiên Nữ tinh cũng đáng để nhân loại sinh sống hơn trái đất.

Ngoài ra nơi đây cũng có vô số dã thú hung hãn. Những người chết trên Tiên Nữ tinh phần lớn là bị dã thú hung mãnh cắn xé.

Địa Cầu ô nhiểm ngày càng nghiêm trọng, tài nguyên càng thiếu thốn, lúc này sự xuất hiện của Tiên Nữ tinh đã trở thàng sự cứu tinh của nhận loại. Vì Tiên Nữ tinh mà tất cả các quốc gia trên địa cầu cùng nhau thành lập một liên minh Địa Cầu. Mục đích của cái liên minh này chính là vì bảo vệ Tiên Nữ tinh, tất cả ngững người tiến vào Tiên Nữ tinh đều không cho phép dùng bất kỳ vũ khí nóng có tính phóng xạ nào.

Thời kì đầu tất cả những người đến Tiên Nữ tinh nhất định phải là học sinh đại học võ học hệ Địa Cầu.

Sau khi Tiên Nữ tinh mở ra, mỗi trường đại học toàn thế giới đều muốn mở võ học hệ. Nhưng thật sự muốn mở hệ võ học cũng không có đơn giản như vậy, đầu tiên phải xin ý kiến của quốc gia đó, sau đó báo cáo lên liên minh Địa Cầu, chỉ có sau khi liên minh Địa Cầu khỏe sát hợp cách mới có thể mở hệ võ học.

Đại học Lạc Bắc tại trung quốc cũng không phải là đại học cao cấp gì, đại học hạng nhất cũng không bằng, nhưng vì đại học Lạc Bắc có thể mở võ học, chỉ cần dựa vào điểm này thôi thì nó đã vượt qua rất nhiều đại học ở quốc nội.

Có thể tưởng tượng cả nước thậm chí toàn thế giới sẽ có bao nhiêu người sẽ chạy đến Lạc Đại, muốn ghi danh vào võ học hệ học tập cơ chứ.

Đến lúc này thì Địch Cửu mới biết hôm nay Thẩm Tử Ngữ cho hắn giấy chứng minh ghi danh võ học hệ qua bao nhiêu khó khăn mới có được.

Địch Cửu lắc đầu thở dài, theo trí nhớ của hắn thì võ thuật trên trái đát so với Á Luân đại lục thì thực sự kém quá xa, huống chi thân thể của hắn vốn là không thể tu võ.

bước đầu tiên tu luyện Địch thị thất đao là đã thông huyệt quan trùng trong mạch Thủ thiếu dương, huyệt quan trùng nằm trong mạch Thủ thiếu dương căn bản là không cách nào cảm ứng được thiên địa nguyên khí.

Không thể cảm ứng thiên địa nguyên khí đồng nghĩa với việc không thể luyện võ, nếu như cưỡng chế luyện tập, cho dù dùng nhiều được vật tẩm bổ đi chăng nữa cũng không có kết quả, có khi thân thể còn bị ảnh hưởng.

Địch Cửu vừa mới vừa nghĩ tới đây, một tia khí tức yếu ớt trong kinh mạch Thủ thiếu dương từ huyệt tam tiêu chảy vào huyện quan trùng, hắn đột nhiên đứng lên thi tia khí tức kia biến mất không còn tăm hơi nữa.

Địch Cửu xúc động bật dậy, nhìn mình chằm chằm ngón áp út trên tay trái. Hắn cảm ứng được nguyên khí, không thê tin được là hắn cảm ứng được nguyên khí.

Từ sau khi ra đời đến giờ hắn cách nào tu luyện. Ở một nơi như Á Luân đại lục nếu không thể tu luyện thì chỉ được xem như phế vật. Nếu như có thể, thà rắng hắn bỏ thân phận công tử Địch gia cũng muốn tu luyện muốn tu luyện.nguyên nhân Chân Mạn vứt bỏ hắn cũng là bởi vì hắn không có võ căn, không thể tu luyện.

Nếu như không phải hắn yêu Chân Mạn tận xương tủy thì hắn cũng sẽ không hắn gượng lại mà đi học y.

Không nghĩ tới lúc gần như từ bỏ tu luyện thì hắn lại có thể luyện võ.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Chương 12: Địch Gia Thất Đao

Còn chuyện gì có thể khiến hắn kích động hơn chuyện này nữa đây?

Đối với Địch Cửu mà nói, Tiên Nữ tinh có xuất hiện hay không đã không còn quan trọng. Điều duy nhất hắn quan tâm lúc này là bản thân đã có thể luyện võ.

Nếu đã có thể luyện võ, vậy thì hắn cần phải kiếm một khoản tiền lớn để mua một vài dược liệu phục vụ tu luyện.

Trước đó, trên người Địch Cửu chỉ có mấy trăm đồng, nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý. Hiện tại Địch Cửu bỗng nhiên cảm thấy ưu tiên hàng đầu bức thiết nhất của hắn vào lúc này là nhanh chóng kiếm thật nhiều tiền.

Đúng rồi, Thẩm Tử Ngữ còn đưa hắn một tấm thẻ báo danh tại khoa Võ Học của Lạc Đại.

Với sự hấp dẫn của Tiên Nữ tinh vào thời điểm hiện tại, chắc chắn thứ này có thể đổi được một khoản tiền không nhỏ.

Hiện tại hắn đã có thể tu luyện, được đi Tiên Nữ tinh hay không cũng chẳng còn quan trọng.

Địch Cửu chạy về chỗ ở của mình bằng tốc độ nhanh nhất có thể, sau đó vội vàng đổ toàn bộ đồ đạc trong ba lô của mình ra sàn nhà.

Ngoại trừ một đống dược liệu chưa được xử lý mà hắn đào được lúc trước ra, thì trong số rất nhiều đồ vật linh tinh rơi trên sàn nhà, có hai cuốn sách cũng rất quan trọng với hắn.

Trên bìa cuốn sách thứ nhất có bốn chữ: Địch Gia Thất Đao.

Nó chính là môn võ học gia truyền của Địch gia, được vô số người ở Tể quốc ao ướcvà hâm mộ. Bởi vì võ học của Địch gia chỉ truyền nam không truyền nữ, cho nên dù Địch Cửu không có võ căn, nhưng sau khi năm người anh trai của hắn lần lượt ngã xuống thì Địch Sam vẫn truyền bản Địch Gia Thất Đao này cho Địch Cửu chứ không phải là ba người chị gái của hắn.

Địch Cửu không có võ căn nên không cách nào tu luyện. Cũng chính vì vậy mà hắn mới chỉ xem qua trang thứ nhất của cuốn sách này, đó là Địch gia đao thứ nhất.

Hiện tại hắn đã có thể tu luyện, tất nhiên là phải tu luyện Địch Gia Thất Đao rồi.

Toàn bộ tinh túy võ đạo của Địch gia đều được tổng kết trong cuốn Địch Gia Thất Đao. Thoạt nhìn thì dường như nó chỉ là một loại đao pháp. Nhưng trên thực tế, nó là tổng hợp kinh nghiệm sinh tử của rất nhiều cao thủ Địch gia. Trải qua bao thế hệ mới tạo thành cuốn Địch Gia Thất Đao nổi tiếng cả Tể quốc như hiện tại.

Địch Gia Thất Đao còn có phương phápvận khí riêng buộc phải dùng trong lúc tu luyện. Sử dụng phương pháp vận khí này chẳng những tăng lên nội khí tu vi mà đồng thời còn có thể tu luyện đao kỹ.

Đây cũng là lý do tại sao người của Địch gia trên chiến trường đều đánh đâu thắng đó.

Tuy hiện giờ Địch Cửu vẫn chưa kiếm được một thanh đao cho riêng mình, nhưng hắn vẫn quyết định tu luyện Địch Gia Thất Đao ngay từ bây giờ.

Địch Cửu cẩn thận để Địch Gia Thất Đao qua một bên, sau đó lại cầm lấy cuốn sách thứ hai. Cuốn này có vẻ mỏng hơn Địch Gia Thất Đao một chút.

Trên bìa cuốn sách này có bốn chữ: Võ Vương Chi Bí.

Tác giả của cuốn sách này chính là cường giả Võ Vương duy nhất của Địch gia - Địch Dược.

Địch Cửu không biết Á Luân đại lục có bao nhiêu Võ Vương. Thế nhưng hắn biết rõ Tể quốc không có bất kỳ một cường giả Võ Vương nào.

Người có tu vi cao nhất Tể quốc là Trữ Tòng Tán cũng mới chỉ đạt đến Đại Võ Sư đỉnh phong, chỉ còn một bước ngắn nữa là có thể mở ra khí hải đột phá cảnh giới Võ Vương.

Vì không thể luyện võ nên Địch Cửu cũng chưa từng mở cuốn Võ Vương Chi Bí này ra xem một lần nào.

Địch Cửu biết rõ, dù hiện giờ mình đã có thể luyện võ, nhưng ngay cả cảnh giới Võ Giả hắn cũng chưa đạt đến, nên bây giờ hắn có đọc cuốn Võ Vương Chi Bínày cũng chả có tác dụng gì.

Sau khi cất kỹ hai cuốn sách này, Địch Cửu mới thu dọn toàn bộ đống dược liệu trên sàn rồi đặt chung một chỗ. Những dược liệu này có một phần là hắn đào được ở Tể quốc, phần còn lại thì hắn thu thập được ở Vong Xuyên sơn mạch trong mấy ngày qua.

Sau khi thu xếp lại toàn bộ đồ đạc, thì trên sàn chỉ còn sót lại một thanh chủy thủ và một gốc dược liệu màu đỏ.

Thanh chủy thủ này dài hơn hai mươi phân. Hắn tình cờ đoạt được nó trong một hội đấu giá tại Minh Châu thành. Trên cán của thanh chủy thủ này có khắc hai chữ: Tàn Na.

Địch Cửu có thể khẳng định trên Địa Cầu tuyệt đối không có loại vũ khí cao cấp như thế này, hắn cẩn thận lau chùi thanh chủy thủ này một lần rồi đặt sang một bên.

Cây dược liệu kia chính là Hồng Mộc Huyết Hoa. Hồng Mộc Huyết Hoa quá mức trân quý, đáng tiếc là hiện tại hắn lại không có tiền. Nếu như có tiền, hắn chắc chắn sẽ mua một cái hộp ngọc bảo để cất giữ cây Hồng Mộc Huyết Hoa này.

Rất có thể là bởi vì cây Hồng Mộc Huyết Hoa này nên kiếp trước của hắn mới chết trong hẻm núi kia. Địch Cửu thở dài một hơi, sâu trong thâm tâm hắn biết chuyện nàycó lẽ không phải trùng hợp.

Chỉ cần hắn xuất hiện ở Địa Cầu thì dù cho “kiếp trước” không chết bởi Hồng Mộc Huyết Hoa cũng chắc chắn sẽ chết bởi một nguyên nhân khác. Trừ khi hắn không đến Địa Cầu thì có lẽ “kiếp trước” mới không phải chết.

Địch Cửu đang định đặt cây Hồng Mộc Huyết Hoa này qua một bên thì bỗng nghe thấy tiếng đập cửa.

Địch Cửu vội vàng cất hết đồ đạc trọng yếu vào trong bao, sau đó mới đi ra mở cửa.

- Cô là ai?

Địch Cửu nghi hoặc nhìn người phụ nữ trung niên đang đứng ngoài cửa. Thẩm Tử Ngữ hắn còn mơ hồ có chút ấn tượng, cònngười phụ nữ trước mắt này thì hắn căn bản là không hề nhận ra.

Người phụ nữ này vô cùng có khí chất, quần áo trên người đều là đồ hàng hiệu, vừa nhìn là có thể đoán được nàng là người có thân phận địa vị.

- Địch Tử Mặc, ngươi trốn cũng giỏi đấy, thế mà lại biến mất hai năm không thấy bóng dáng.

Người phụ nữ trung niên vừa thấy Địch Cửu thì lập tức trào phúng nói.

Địch Cửu đứng lên, hắn chẳng thèm để ý đến người đàn bà này. Hắn đi đâu là chuyện của hắn, người này là ai chứ, cứ như cả thế giới đều nằm trong tay bà ta vậy.

- Mau ký vào đây đi, chỉ cần ngươi ký tên lên đó thì sẽ lập tức nhận được một triệu. Trên thực tế, dù ngươi không chịu ký thì kết quả cũng sẽ không thay đổi.

Người phụ nữ này vừa nói vừa đưa một bản hiệp nghị cho Địch Cửu.

Địch Cửu nghi ngờ cầm lấy bản hiệp nghị, nội dung trong đó cũng không phức tạp. Hắn chỉ cần liếc qua một cái liền hiểu đại khái nội dung trong đó.

Bản hiệp nghị này yêu cầu hắn chủ động từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế tập đoàn sản suất dược phẩm Địch thị.

Trong đó bao gồm bảy tòa nhà lớn, bốn xưởng thuốc, sáu bệnh viện. Về phần hiệu thuốc, trang viên thì cũng có rất nhiều.

Đây là sao a? Chẳng lẽ kiếp trước hắn xuất thân từ một đại gia tộc, không những vậy còn có thể thừa kế nhiều tài sản như vậy?

- Mau ký tên đi, cho dù ngươi không ký tên, chỉ cần Tử Hằng chứng minh được huyết thống thì kết quả vẫn như vậy. Đến lúc đó thì ngay cả một đồng ngươi cũng không nhận được. Có biết tại sao Tử Hằng lại cho ngươi một triệu này không? Đó là vì cậu ta nể tình ngươi dù sao cũng là anh trai, không đành lòng để ngươi cứ tiếp tục sống như vậy.

Thanh âm của người phụ nữ trung niên vô cùng hờ hững, như thể khẳng định Địch Tử Mặc chắc chắn sẽ ký tên.

Chỉ cần không phải là kẻ ngốc thì sẽ lập tức ký tên. Chỉ cần ký một chữ là sẽ được một triệu, không ký thì một đồng cũng không có. Tiền chỉ là việc nhỏ, nếu như không ký thì những điều nghiêm trọng hơn còn ở phía sau.

Địch Cửu không biết đời trước của hắn tại Địa Cầu đến cùng là có thân phận gì. Thế nhưng hắn căn bản là không muốn ký bản hiệp nghị này.

Hắn tiện tay liền ném bản hiệp nghị trong tay cho người phụ nữ trung niên rồi nói:

- Cút đi, nếu ngươi còn không đi thì ta sẽ báo cảnh sát.

- Ngươi...

Hiển nhiên là người phụ nữ trung niên không thể ngờ Địch Cửu sẽ có phản ứng như vậy. Cô ta giận đến sắc mặt trắng nhợt, sau đó lập tức cười ha ha nói:

- Được, được lắm.

Nói xong câu đó, cô ta cúi xuống nhặt bản hiệp nghị trên sàn rồi xoay người rời đi.

Chờ sau khi người phụ nữ trung niên này đi khỏi, Địch Cửu mới bình tĩnh nhìn cô gái đang đứng chợ cách đó không xa.

Thật ra, cô gái này cùng tới với người phụ nữ trung niên kia, có điều ban này nàng một mực không nói gì, chỉ đứng chờ ở một bên mà thôi.

So sánh với người phụ nữ trung niên kia thìcô gái này ăn mặc đơn giản hơn nhiều.

Thấy Địch Cửu nhìn mình, cô gái kia vội vàng nói:

- Địch thiếu gia, Tử Ngữ tiểu thư để cho ta tới truyền lời, nếu như có thể, hy vọng Địch thiếu gia đi gặp Tử Ngữ tiểu thư một chút?

- Có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng.

Ngữ khí của Địch Cửu có chút mất kiên nhẫn. Dường như nơi này cũng không phải đất lành. Có vẻ như kiếp trước của hắn cũng dính dáng tới không ít sự tình.

- Tử Ngữ tiểu thư đang ở bệnh viện, nàng có mấy lời muốn nói với ngươi.

Ngữ khí của cô gái này rất là kính cẩn, như thể Địch Cửu thật sự là một vị thiếu gia đầy quyền lực vậy.

Thẩm Tử Ngữ nhập viện rồi sao?

Mặc dù không biết tại sao Thẩm Tử Ngữ lại phải nằm viện, nhưng Địch Cửu vẫn nói:

- Vậy thì ta đi với ngươi tới đó.

Hắn và Thẩm Tử Ngữ đã ly hôn. Mặc kệ là do đời trước của hắn đá hay bị đá thì hắn cũng không có ác cảm gì đối với Thẩm Tử Ngữ.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!