Suốt hai ba ngày liền, Euphe liên tục thử nghiệm phi thuyền, mãi đến ngày thứ ba mới xác nhận nó có thể bay đường dài.
Tại Lâu đài Tây Dương, trong thư phòng, An Lỵ và mọi người đang thảo luận xem ai sẽ đi Vương Đô.
"Euphe, phi thuyền thật sự bay được rồi à?" An Lỵ chăm chú hỏi.
"Ừm, không có vấn đề gì cả." Euphe khẳng định.
Hai ngày nay, nàng không chỉ thử nghiệm tải trọng mà còn bay thử một chuyến đường dài rồi.
"Tốt lắm, vậy lần này ai muốn đi Vương Đô nào?" An Lỵ liếc nhìn mọi người.
"Em muốn đi Vương Đô!" Đế Ti là người đầu tiên giơ tay.
"Tôi muốn hộ tống số đồng vàng đến Vương Đô." Ny Khả bưng chén trà, nhẹ giọng nói thêm: "Tiện thể mang ít đồ cho thiếu gia."
"Ơ..." Mọi người đều sững sờ nhìn Ny Khả, không khỏi cảm thấy cô nàng này thật ranh mãnh, dù sao việc hộ tống đồng vàng căn bản không cần cô phải đích thân đi.
"Tớ cũng muốn đi." Vi Á rụt rè giơ tay, nhỏ giọng nói: "Vừa hay trường học được nghỉ, học sinh cũng toàn hỏi tớ Vương Đô thực sự trông như thế nào, nhân tiện đi quan sát một chút."
"..." Dalina và Catherine liếc nhìn nhau, họ nhớ rõ mình đã từng miêu tả về Vương Đô cho Vi Á nghe rồi mà.
"Còn có tôi nữa, tôi có rất nhiều nhiệm vụ cần phải trực tiếp báo cáo với thiếu gia." An Lỵ khoanh tay nói.
"Xem ra, ai cũng muốn đến Vương Đô nhỉ?" Dalina thở dài.
Bởi vì, chính cô cũng muốn đến Vương Đô. Hiện tại nơi đó đã bị đại nhân Lưu Phong chiếm lĩnh, chắc chắn sẽ có rất nhiều chiến lợi phẩm.
"Vậy ai ở lại trông nhà đây?" Catherine nắm chặt tay.
"..." Các cô gái nhìn nhau, tất cả đều im lặng.
"Hay là tất cả chúng ta cùng đi nhé, rồi ngày mai quay về?" Đế Ti lí nhí đề nghị.
"A..." Mọi người đồng loạt nhìn về phía Euphe.
"Euphe, nếu bây giờ xuất phát thì ngày mai có kịp về không?" An Lỵ nghiêm túc hỏi.
Euphe lấy đồng hồ quả quýt ra xem rồi nói: "Bây giờ là chín giờ sáng, nếu hai giờ chiều xuất phát thì khoảng năm giờ chiều sẽ đến Vương Đô. Ngày mai cũng tầm giờ đó quay về."
"..." An Lỵ im lặng một lúc, rồi nhếch miệng hô lớn: "Vậy còn chờ gì nữa? Mau đi thu dọn đồ đạc đi, hai giờ chiều xuất phát!"
"A!"
Mọi người lập tức giải tán.
"Nhanh lên một chút, chín giờ rưỡi chúng ta ra phi thuyền!" An Lỵ hô.
"Rõ!"
"Tôi đi chuẩn bị trước đây." Euphe nói rồi vội vã rời đi.
"Tôi đi sắp xếp người vận chuyển đồng vàng lên phi thuyền." Ny Khả đi tìm quản gia Ngưu Bôn.
...
Nửa giờ trôi qua trong chớp mắt, giữa những tiếng bước chân vội vã. An Lỵ và mọi người mang theo một đống đồ đạc, lên xe ô tô rồi thẳng tiến đến Ban Nghiên cứu Khoa học.
Mười mấy phút sau, họ đã đến Ban Nghiên cứu Khoa học và lên chiếc phi thuyền đã được chuẩn bị sẵn.
"Đây là bên trong phi thuyền sao?" Đế Ti ngạc nhiên thốt lên, đây là lần đầu tiên cô được bước lên một chiếc phi thuyền.
"Nhiều ghế thế này?" An Lỵ kinh ngạc, trước mắt cô có hơn hai mươi chỗ ngồi.
"Mọi người vào khoang khách đi, chỗ này dành cho vệ sĩ ngồi." Euphe chỉ vào khoang phía trước nói: "Với trọng lượng của mọi người thì bên trong có thể ngồi được mười người."
"Vậy mà cũng có cả khoang khách riêng à." Dalina ngạc nhiên.
Các cô gái lần lượt tiến vào khoang khách, phát hiện nó cũng không khác bên ngoài là mấy, chỉ là kiểu dáng ghế ngồi có phần đẹp hơn một chút.
"Mọi người ngồi xuống đi, thắt chặt dây an toàn vào." Euphe vội vàng dặn dò.
"Được." Mọi người đồng thanh đáp.
Sau khi kiểm tra một lượt, Euphe quay người ra khỏi khoang khách, lập tức ra lệnh cho phi hành đoàn cất cánh.
Vù vù vù... Vài phút sau, phi thuyền từ từ bay lên, đạt đến độ cao khoảng một ngàn mét rồi hướng về phía Vương Đô.
"Oa! Chúng ta đang bay trên trời này!" An Lỵ đứng sát cửa sổ, nhìn xuống mặt đất qua lớp kính, chỉ thấy một màu trắng xóa của mây.
"Tuyệt thật!" Đế Ti đi lại bên trong phi thuyền, đôi mắt tím tò mò nhìn ngó khắp nơi.
"Euphe, nếu chế tạo thêm một chiếc phi thuyền nữa thì mất bao lâu?" Ny Khả tò mò hỏi.
"Khoảng hai tháng là có thể làm xong một chiếc." Euphe khẽ đáp, đây là cô tính toán dựa trên nhân lực và vật lực hiện tại. Dù sao cũng đã có bản vẽ mới nên tiết kiệm được rất nhiều thời gian nghiên cứu.
"Chi phí một chiếc là bao nhiêu?" Dalina ló đầu ra hỏi.
"Khoảng một ngàn đồng vàng." Euphe nhỏ giọng đáp.
"Đắt thế cơ à?" Vi Á kinh ngạc thốt lên.
"Không, không hề đắt chút nào." Dalina lắc đầu, trầm giọng nói: "Nếu để đám quý tộc kia biết đến loại phi thuyền này, e rằng mười ngàn đồng vàng cũng có người tranh nhau mua."
"Đúng vậy." Catherine đồng tình: "Đây là bảo bối có thể đưa người bay lên trời xanh, lại còn chở được nhiều người như vậy. Mấy gia tộc quý tộc lớn mà biết được thì chắc chắn sẽ mua, cho dù giá có đắt hơn gấp đôi đi nữa."
"Thiếu gia sẽ không bán đâu." An Lỵ lắc đầu nói.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc thì sẽ không đời nào bán phi thuyền vào lúc này.
"Trên này có nhà bếp không?" Ny Khả tò mò hỏi.
"Có, ở đây này." Euphe dẫn Ny Khả vào bếp. Đó là một căn bếp nhỏ, chỉ đủ không gian cho khoảng hai, ba người thao tác.
Toàn bộ căn bếp này được bọc bằng hợp kim mới để phòng chống cháy nổ, ngay cả bàn bếp và dụng cụ nấu ăn cũng đều làm từ loại hợp kim này.
"Rất tuyệt, có sẵn nguyên liệu không? Tôi chuẩn bị bữa trưa cho mọi người." Ny Khả hỏi.
"Nguyên liệu ở đây." Euphe mở tủ bên cạnh, bên trong chứa đầy rau củ và thịt tươi.
"Đồ đạc cũng đầy đủ thật." Ny Khả kiểm tra một lượt rồi hài lòng nói.
"Lúc dùng lửa thì nhớ bật quạt thông gió ở đằng kia lên nhé." Euphe dặn dò.
"Được rồi." Ny Khả gật đầu.