Hôm nay là ngày Lưu Phong lên ngôi vua, trời còn chưa sáng hắn đã bị Ny Khả và mấy người nữa gọi dậy sửa soạn, mãi cho đến gần tám giờ sáng mới xong.
Bên trong tòa thành, Lưu Phong vận bộ đế phục Đại Tần quý khí ngút trời, đai lưng cũng được khảm vàng nạm ngọc, bên hông treo một miếng ngọc bội lớn bằng nửa bàn tay, còn mang theo một thanh bảo kiếm tinh xảo.
Mái tóc đen dài của hắn đã được búi gọn, đội trên đầu chiếc vương miện vừa trang nghiêm vừa hoa lệ, toàn thân toát ra khí chất vương giả không thể xâm phạm.
"Thiếu gia, người ngầu quá." An Lỵ tròn mắt, chăm chú nhìn bóng dáng Lưu Phong, trông còn quý phái hơn cả hình ảnh cô thấy đêm qua.
"An Lỵ, hôm nay phải đổi cách xưng hô rồi." Lucy ở bên cạnh nhắc nhở.
"Vâng, Quốc vương bệ hạ." An Lỵ cười hì hì gọi một tiếng.
"Nghiêm túc nào, cô hồ ly ngốc." Minna lườm cô bằng đôi mắt xanh biếc.
"Dạ." An Lỵ bĩu môi, không dám phá vỡ bầu không khí nữa.
"Được rồi, không cần căng thẳng như vậy." Lưu Phong khoát tay, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự hồi hộp của các cô gái.
Chính hắn cũng có chút căng thẳng, lần đầu tiên lên ngôi vua, còn hồi hộp hơn gấp bội so với lúc trở thành thành chủ trước đây.
Lúc này, các cô gái cũng đã thay những bộ Hán phục lộng lẫy, bớt đi vẻ thanh nhã thường ngày mà thêm vào một phần quý khí.
"Bệ hạ, sắp đến giờ lành rồi ạ." Ny Khả nhắc.
"Ừm, đi thôi." Lưu Phong phất tay áo, sải bước về phía cửa chính tòa thành.
"..." Đôi mắt xanh của Minna lóe lên, cô ra hiệu về một góc khuất nào đó rồi mới nhanh chóng đuổi theo.
Hôm nay cô mặc một bộ giáp da hoa lệ được đặt làm riêng, phía trên có những hoa văn tinh mỹ.
Công chúa Lucy, Ny Khả, Catherine, Vi Á, An Lỵ và Minna, sáu người đi theo sau Lưu Phong.
Những người khác đều đã đến vị trí của mình, Đế Ti, Eliza và vài người nữa phụ trách vấn đề an ninh.
Ngoài cửa chính tòa thành, một đoàn xe đang đậu sẵn gồm năm chiếc xe hơi nước, trong đó có một chiếc uy mãnh và hoành tráng nhất, đó chính là xe riêng của Lưu Phong.
"Bệ hạ." Tân Khắc cung kính hành lễ, hơi cúi người mở cửa xe.
Lưu Phong nhìn đám đông, cảm thán một câu: "Đông người thật đấy."
"Bọn họ đều đến để chiêm ngưỡng dung nhan của bệ hạ đó ạ." An Lỵ nhỏ giọng nói.
"Từ khi nào mà em dẻo miệng thế?" Khóe miệng Lưu Phong khẽ nhếch, hắn cúi người bước vào xe.
"Em nói thật mà." An Lỵ lè lưỡi, vội vàng theo vào.
"Bảo họ hành động đi." Minna nhắc nhở Tân Khắc rồi mới bước vào xe.
"..." Tân Khắc lặng lẽ gật đầu, kín đáo ra một hiệu lệnh rồi mới vào ghế lái.
Hôm nay, không được phép xảy ra bất cứ chuyện gì, tất cả phải được dẹp yên, đảm bảo mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Kẻ nào dám gây rối, kẻ nào dám nói lời thừa thãi, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng máu.
Mọi người lên xe, đoàn xe chậm rãi lăn bánh, tiến về phía quảng trường.
Hai bên đường, binh lính đang duy trì trật tự, san sát là những thường dân, có Nhân tộc, Thú nhân, thỉnh thoảng còn thấy một hai Tinh Linh.
Danh tiếng của thành Tây Dương đã lan xa nhờ báo chí, rất nhiều Tinh Linh cũng tìm đến đây, một số còn quyết định định cư lại.
"Đông người thật đó." An Lỵ cảm thán.
Lúc này, dân số của thành Tây Dương đã lên tới mười lăm vạn người, đạt tiêu chuẩn của một Vương đô, thậm chí còn vượt xa.
Là thành phố trung tâm của vương quốc mới, sẽ ngày càng có nhiều người đổ về, đặc biệt là sau khi phi thuyền khai thông các tuyến đường, dòng người tràn vào thành Tây Dương lại càng đông.
"..." Lưu Phong nhíu mày nhìn dòng người hai bên đường, đây là lần đầu tiên hắn thấy nhiều người đến vậy.
Ny Khả thấy Lưu Phong cau mày, vội vàng nhẹ giọng hỏi: "Bệ hạ, có chuyện gì sao ạ?"
"Đột nhiên đông người như vậy, có đủ chỗ ở không?" Lưu Phong trầm giọng hỏi.
Dân sinh mới là gốc rễ, dù lên ngôi vua hắn cũng không bao giờ quên điều đó.
"Chỗ ở không đủ, Bardy đã sắp xếp người đi xây nhà gỗ rồi ạ." An Lỵ vội vàng báo cáo.
"Ừm." Lưu Phong gật đầu, cảm thấy nên xây thêm một khu thành mới, nếu không có người không có chỗ ở, đó mới là điều bất an nhất.
Các thường dân lại không nghĩ nhiều như vậy, mắt họ sáng rực nhìn đoàn xe.
"Oa! Chiếc xe này oai phong thật!"
"Tuyệt vời! Cuối cùng đại nhân Lưu Phong cũng lên làm Quốc vương rồi, ngày tháng tốt đẹp của chúng ta sắp đến!"
"Mọi người sẽ mãi mãi ghi nhớ khoảnh khắc này, Quốc vương bệ hạ sẽ được hậu thế lưu truyền."
"Ta chưa bao giờ kích động như hôm nay, thành chủ của chúng ta sắp làm Quốc vương rồi!"
"Chính Quốc vương đã dẫn dắt chúng ta sống sót một cách kỳ diệu, sau này cuộc sống của chúng ta sẽ còn tốt hơn nữa."
"..."
Các thường dân xung quanh bắt đầu bàn tán sôi nổi, cùng nhau vẫy tay về phía đoàn xe, dùng cách của mình để chúc mừng Lưu Phong đăng vị.
Trên những mái nhà xung quanh, các thành viên của tiểu đội bắn tỉa Tinh Linh đang nằm phục trên rìa tường, tay cầm súng trường nhắm thẳng vào đám đông bên dưới.
Nếu có kẻ nào manh động xông vào đoàn xe, ngay giây sau, đạn sẽ rời khỏi nòng súng, hạ gục kẻ địch.
"Có gì bất thường không?" Giọng nói lạnh lùng của Eliza vang lên. Từ khoảng năm giờ sáng, cô đã mai phục trên đỉnh tòa nhà này.
"Không có."
Một đội viên Tinh Linh lắc đầu, nhắc nhở: "Đại nhân, chúng ta nên chuyển vị trí."
Cứ hai Tinh Linh là một tổ, họ chiếm giữ những vị trí lý tưởng nhất, phụ trách an toàn cho Lưu Phong và mọi người.
"Đi thôi." Eliza cất khẩu súng ngắm vào trong túi đựng súng màu đen, sải bước tiến đến địa điểm tiếp theo.
Nhiệm vụ của tiểu đội đột kích Tinh Linh hôm nay chính là xử lý những con cá lọt lưới, ngăn chặn bất cứ kẻ nào có ý đồ tiếp cận Lưu Phong.