"Thử món này đi, cũng ngon lắm đó." An Lỵ vừa nói vừa gắp một miếng vịt tam bảo cho cô bé người cá.
Bilis ăn xong liền kinh ngạc thốt lên: "Đây là món gì vậy? Ngon quá đi."
"Đây là vịt tam bảo, cũng là một trong những món chính của quốc yến." Ny Khả dịu dàng giải thích, những kiến thức này nàng đã thuộc nằm lòng.
"Hương vị quả thật rất tuyệt." Bella ăn một miếng rồi hài lòng gật đầu.
Vài phút sau, mấy người lại nếm thử một món chính khác là thịt viên, ai nấy cũng đều tấm tắc khen ngợi.
"Ny Khả, bảo họ mang vịt quay lên đi." Lưu Phong thản nhiên ra lệnh.
Vịt quay Bắc Minh mới là tiết mục đặc sắc nhất của quốc yến lần này, chỉ riêng cách ăn thôi cũng đủ khiến mấy người họ phải trầm trồ.
"Vâng, thưa bệ hạ." Ny Khả khẽ đáp, sau đó ra hiệu bằng mắt cho đầu bếp và thị nữ đang đứng bên cạnh.
"Không biết ngài Lưu Phong định làm gì tiếp theo vậy?" Robertson tò mò hỏi, nhìn điệu bộ này có vẻ không đơn giản chút nào.
"Cứ chờ một lát sẽ biết, cũng là một món mỹ thực khó quên đấy." Lưu Phong cố tình tỏ ra thần bí.
"Cộp, cộp, cộp..."
Người đầu bếp mặc đồng phục trắng tinh đẩy xe thức ăn đến. Khi thị nữ mở nắp lồng bàn ra, hiện ra trước mắt là một con vịt quay da bóng màu đỏ táo hấp dẫn.
Thị nữ phía sau lần lượt bưng các món ăn kèm của vịt quay lên bàn, trong khi một thị nữ khác phụ trách dọn dẹp những đĩa đã dùng xong.
"Thơm quá, đây là món gì vậy?" Đôi mắt vàng óng của Elsa sáng lên, nàng nhìn con vịt quay đỏ au thơm giòn trước mặt mà không khỏi nuốt nước bọt.
"Đây là Vịt quay Trường An." Lưu Phong điềm nhiên nói, hắn đã đổi tên món ăn cho hợp với thế giới này.
"Vịt quay Trường An ư? Nhìn thôi đã thấy ngon rồi." Bilis mong chờ nói, cái mũi nhỏ không ngừng khụt khịt.
Theo hiệu lệnh của Ny Khả, người đầu bếp cầm dụng cụ bên cạnh lên, bắt đầu xắt thịt vịt quay.
Anh ta điêu luyện lạng vài miếng da vịt giòn rụm, sau đó lại xắt một ít thịt có cả da lẫn nạc, bày đều lên đĩa.
Vài phút sau, cả con vịt quay chỉ còn trơ lại bộ xương, người đầu bếp bèn cho bộ xương lên xe đẩy rồi mang vào bếp.
Lát nữa, anh ta sẽ dùng bộ xương này để chế biến thêm một món nữa, đó là xương vịt rang muối tiêu, hương vị cũng vô cùng thơm ngon.
Tất cả những điều này đều do Lưu Phong dạy cho họ từ trước, các đầu bếp cũng đã phải luyện tập rất lâu mới có được đao pháp và kỹ thuật thuần thục như vậy.
Theo từng nhát dao của người đầu bếp, thịt vịt quay được bày ra từng đĩa rồi bưng lên bàn ăn.
"Bộ dao này tinh xảo quá." Robertson cảm thán, thực ra ngay từ đầu ông đã để ý đến bộ dụng cụ đẹp mắt trong tay người đầu bếp.
"Không chỉ bộ dao, mà cả bộ đồ ăn cũng rất tinh xảo." Dace cầm dao nĩa trong tay lên quan sát.
Bộ đồ ăn trên bàn của Lưu Phong tinh mỹ hơn một chút, có sự phân biệt rõ ràng với các bàn khác.
"Mọi người ăn đi khi còn nóng." Lưu Phong thản nhiên nói, rồi dùng đũa gắp một miếng da vịt chấm chút tỏi giã và đường rồi đưa vào miệng.
Vua Người Lùn và những người khác cũng học theo một cách bài bản như trước.
"Ngon quá đi!" Bilis đung đưa chân, kinh ngạc thốt lên.
Lớp da vịt giòn rụm, tan ngay trong miệng, chấm cùng tỏi giã và đường đã trung hòa cảm giác béo ngậy, khiến hương vị trở nên ngọt thơm lạ thường.
"Ngon quá thật." Robertson ăn liền mấy miếng.
"Cách ăn này cũng rất ngon." Lưu Phong cười nhẹ, sau đó lấy một lớp bánh da mỏng, dùng đũa gắp miếng thịt có cả da chấm vào nước tương đặc chế.
Tiếp theo, hắn lại gắp thêm mấy sợi hành, sợi dưa Hami, sợi củ cải, sợi dưa chuột, rồi cuốn lại thành một cuốn, cho cả vào miệng và bắt đầu nhai.
"Đúng là cách ăn của hoàng gia, phức tạp thật." Bella lẩm bẩm, rồi cũng làm theo cách của Lưu Phong.
Trước đây khi còn ở Vương quốc Thú nhân Brutu, nàng cũng từng tham dự quốc yến, nhưng chưa bao giờ thấy cách ăn nào phức tạp đến thế.
"Phụ vương, người nhớ được không? Con không nhớ nổi thứ tự." Dace ghé vào tai Vua Người Lùn, vẻ mặt khó xử nói nhỏ.
"Cứ nhìn xem cô Ny Khả và những người khác ăn thế nào đi, ta cũng không nhớ nổi." Robertson lúng túng đáp, rồi tập trung quan sát cách ăn của những người khác.
Minna và mọi người cũng đều ăn theo cách này, cuốn vài cuốn rồi cho vào miệng, món ăn này các nàng cũng rất thích.
Vua Người Lùn và những người khác vội vàng làm theo thứ tự của các cô gái Miêu Nhĩ Nương, cuối cùng cũng thuận lợi ăn được món vịt quay cuốn bánh da.
"Ngon tuyệt! Vừa có vị trái cây lại vừa có vị thịt." Robertson tán thưởng, sau đó uống một ngụm rượu trăm hương.
"Ngon thật sự." Elsa cũng ăn liền mấy cuốn, lại thêm mấy miếng da vịt, đôi mắt vàng óng tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Ở đại thảo nguyên ngày nào cũng ăn thịt cừu, đã quá lâu rồi nàng không được ăn loại thịt khác, lại thêm món vịt quay mới lạ thế này càng khiến nàng ăn uống ngon miệng.
"Món này còn ngon hơn cả vịt tam bảo lúc nãy, con thích món này." Bilis kinh ngạc nói, cô bé đã cuốn liên tiếp mấy lần, miệng cũng căng phồng.
Lucy thì tủm tỉm cười ở bên cạnh, nàng đã nảy ra ý tưởng cho tiểu thuyết mới, định sẽ viết về bữa quốc yến này vào trong truyện.
Đương nhiên, cũng sẽ bao gồm cả biểu cảm của Robertson và những người khác khi ăn vịt quay, nghĩ thôi cũng biết chắc chắn sẽ gây sốt.
"Cộp, cộp, cộp..."
Ngay khi mọi người còn đang đắm chìm trong hương vị của món vịt quay, người đầu bếp đã mang bộ xương vịt vừa được chế biến lại bưng ra.
Thị nữ cung kính đặt đĩa xương vịt lên bàn rồi lui sang một bên.
"Đây là món gì vậy?" Elsa tò mò hỏi, mũi bất giác khụt khịt.
"Xương vịt rang muối tiêu, mọi người mau nếm thử đi, hương vị cũng rất tuyệt." Ny Khả dịu dàng nói, sau đó gắp một miếng cho Lưu Phong.
Mọi người nhao nhao động đũa, riêng Robertson và Dace vẫn chưa quen dùng đũa nên vẫn dùng dao nĩa.
"Thơm quá, mặn mặn giòn giòn, ngon thật." Robertson ăn một miếng rồi tấm tắc khen, từ đầu bữa ăn đến giờ ông liên tục bị hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
"Lần đầu tiên tôi được ăn món có hương vị thế này." Bella gật đầu hài lòng.
Tuy là xương vịt, nhưng phần thịt bám trên đó vẫn còn khá nhiều, nên khi được chế biến lại, hương vị cũng thuộc hàng tuyệt phẩm.
"Rất nhiều món ăn đều có thể làm theo khẩu vị này." Ny Khả ôn hòa nói, nàng rất am hiểu về chuyện nấu nướng.
"Thật sao?" Elsa là người tò mò hỏi đầu tiên.
"Đúng vậy, ví dụ như thịt cừu, sườn heo đều có thể làm thành vị muối tiêu." Ny Khả giải thích.
"Nếu cô thích khẩu vị này, ta có thể tặng cô một ít gia vị." Lưu Phong hào phóng cười nói.
Hắn biết nguồn thực phẩm chính ở đại thảo nguyên là thịt cừu, ăn mãi một cách chế biến chắc chắn đã ngán.
Đương nhiên, gói gia vị mà Lưu Phong tặng đã được trộn sẵn, không thể nhìn ra thành phần bên trong gồm những gì, nên hắn không lo bị lộ công thức.
Gia vị cũng là một nguồn lợi lớn, đặc biệt là đối với đại thảo nguyên.
"Vậy xin đa tạ bệ hạ Lưu Phong trước." Elsa lịch sự nói.