"Ong ong ong..."
Phi thuyền lượn vòng trên bãi đáp, từ từ chuẩn bị hạ cánh.
"Bệ hạ, chúng ta đến nơi rồi," Ny Khả dịu dàng nói, lấy ra bộ đế phục đã chuẩn bị sẵn.
"Được." Lưu Phong đứng dậy để nàng hầu hạ.
Jenny áp sát cửa sổ nhìn ra ngoài, không khỏi cảm thán: "Đây chính là thành Trường An sao?"
"Đúng vậy, thành Trường An có rất nhiều thứ mới lạ, đến lúc đó ta sẽ dẫn ngươi đi chơi khắp nơi," An Lỵ vui vẻ nói.
"Vâng." Jenny gật đầu lia lịa.
Từ Hải Diêm Thành đến bây giờ, cô bé Tinh Linh đã dần yêu thích mảnh đại lục này. Nhớ lại những ngày tháng trốn chui trốn nhủi, ăn không đủ no trên thuyền, cuộc sống hiện tại quả thực tốt đẹp hơn quá nhiều.
"Cộp cộp cộp..."
Khi phi thuyền hạ xuống, cửa khoang từ từ mở ra, Mira bước ra ngoài đầu tiên để cảnh giới.
"..." Jenny nhìn cảnh tượng trang nghiêm này, có chút choáng ngợp, bất giác nhớ lại những chuyến đi của mình trước đây chẳng hề có nghi thức như vậy.
"Đi thôi, chúng ta lên tòa nhà tối cao," Lưu Phong dẫn đầu đi về phía trước.
Lúc còn ở Anh La Thành, hắn đã nhận được điện báo từ thành Trường An, báo rằng các kỳ khảo hạch về nông nghiệp, quân sự trong vòng một tháng qua đã có kết quả, cần hắn nhanh chóng về xử lý.
"Vâng." An Lỵ và những người khác gật đầu.
"Cộp cộp cộp..."
Mười mấy phút sau, nhóm người Lưu Phong đã đến dưới chân tòa nhà tối cao. Jenny ngước nhìn tòa nhà chọc trời, kinh ngạc đến không khép được miệng.
"Đây là nơi chúng ta thường làm việc," An Lỵ giới thiệu.
"..." Jenny gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tòa nhà, lẩm bẩm: "Cao quá đi mất."
"Đi thôi." An Lỵ kéo tay cô bé Tinh Linh đi vào trong.
Vài phút sau, nhóm người Lưu Phong lên đến tầng mười một.
Minna vươn vai, cảm thán: "Vẫn là không khí ở đây dễ chịu nhất."
Lưu Phong đi thẳng đến ghế chủ tọa ngồi xuống, bắt đầu xem xét văn kiện.
Ny Khả dẫn cô bé Tinh Linh đến một chỗ ngồi, nói: "Jenny, em ngồi đây nhé. Tối nay Vi Á đi học về, chị sẽ giới thiệu hai đứa với nhau."
"Vâng ạ, các chị cứ làm việc trước đi, em đọc tiểu thuyết của công chúa Lucy là được rồi," Jenny vui vẻ đáp. Cô bé hiểu rằng mọi người vội vã đến đây chắc chắn là có việc quan trọng cần giải quyết.
Lúc ở Hải Diêm Thành, An Lỵ đã dẫn Jenny đi dạo thư viện nhỏ trong thành, mua cho cô bé cuốn "Thành Phố Kỳ Tích" và "Nhật Ký Tình Yêu Của Nữ Quý Tộc" của Lucy.
"Được." Ny Khả gật đầu rồi đi đến bàn làm việc của mình, hỗ trợ xử lý chính vụ.
"Mira, dẫn họ lên đây đi," Lưu Phong ra lệnh.
"Vâng, bệ hạ." Mira lập tức ra lệnh cho người đi sắp xếp.
"Bệ hạ, kết quả thế nào ạ?" An Lỵ tò mò hỏi.
Lưu Phong đưa văn kiện cho An Lỵ, nói: "Người đứng đầu là Shirley."
"Shirley? Một cô gái đứng đầu sao?" An Lỵ kinh ngạc, không ngờ một cô gái lại có thể quản lý ruộng đất xuất sắc đến vậy.
Lưu Phong gật đầu: "Cả kiến thức lý thuyết lẫn khả năng thực hành đều đứng đầu, đúng là rất lợi hại."
Hơn nửa giờ sau, Mira dẫn Shirley và hai người khác lên tầng mười một.
"Bệ hạ." Cả ba người cung kính hành lễ.
"Ừm." Lưu Phong khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn họ.
Ngoài Shirley, một Mã Nhĩ Nương, hai người còn lại đều là nam nhân tộc.
"Shirley, cô đã giành được vị trí thứ nhất với thành tích xuất sắc, vậy cô sẽ quản lý đồng ruộng của thành Trường An," Lưu Phong bình thản nói.
"Vâng, bệ hạ." Shirley hành đại lễ, lòng vô cùng kích động.
"Abe, cậu đến quân doanh tìm Tân Khắc báo danh. Ngải Đằng, ngày mai cậu đến trường học tìm Vi Á," Lưu Phong tiếp tục phân phó.
Abe rất có thiên phú về phương diện hành quân tác chiến, tài huấn luyện binh sĩ cũng rất cừ, nên được sắp xếp đến quân doanh làm một sĩ quan thực tập.
Còn Ngải Đằng thì có kiến thức vô cùng uyên bác, lĩnh vực nào cũng biết một chút, lại có khả năng phổ cập chữ Hán nên được sắp xếp đến trường học làm giáo viên, sau này sẽ được thăng tiến trong ngành giáo dục.
"Tạ bệ hạ." Abe và Ngải Đằng kích động hành đại lễ. Có thể nổi bật giữa hàng ngàn người thật sự không hề dễ dàng.
Cả ba người họ đều là những người đứng đầu được tuyển chọn từ các kỳ khảo hạch khác nhau kéo dài một tháng: Shirley từ khảo hạch nông nghiệp, Abe từ khảo hạch quân sự, và Ngải Đằng từ khảo hạch học thức.
Lưu Phong kéo ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu đưa cho cô gái Mã Nhĩ Nương, nói: "Shirley, đây là tư liệu về đồng ruộng của thành Trường An, mấy ngày tới cô hãy xem qua trước."
"Vâng, bệ hạ." Shirley cung kính nói, hai tay nhận lấy tài liệu.
Hai người còn lại thì cung kính hành lễ rồi được Mira dẫn đi.
Lưu Phong nhấp một ngụm trà rồi hỏi: "Nói xem, cô đã làm thế nào mà trong một tháng, sản lượng rau xanh của cả thôn More lại tăng gấp bội, còn tỷ lệ mắc bệnh của dân làng lại giảm mạnh?"
Báo cáo ghi lại rằng khi Shirley quản lý thôn More, mọi chỉ số đều vượt xa người đứng thứ hai.
"Thực ra đây đều là nhờ công dạy dỗ của thầy Ba Phu. Rất nhiều phương diện đều làm theo kiến thức đã học, ví dụ như đào kênh dẫn nước, sử dụng phân bón..." Shirley hào hứng kể lại.
Vài phút sau, Lưu Phong nghe xong liền tán thưởng: "Học đi đôi với hành, còn có thể suy một ra ba, cô làm rất tốt."
"Tạ ơn bệ hạ." Shirley được khen thì có chút ngượng ngùng. Cô thật không ngờ mình sẽ đứng đầu, lúc đó chỉ nghĩ làm sao vận dụng tốt kiến thức đã học mà thôi.
"Phần thưởng cho người đứng đầu, tối nay sẽ có người đưa đến nơi ở của cô," Lưu Phong ôn hòa nói.
"Chuyện đó..." Shirley ngập ngừng, nửa ngày không nói nên lời.
Lưu Phong nhướng mày, đặt chén trà xuống hỏi: "Sao vậy? Gặp phải vấn đề gì à?"
"Thực ra... tiền của tôi không còn nhiều, không thuê nổi nhà ở thành Trường An," Shirley lúng túng nói.
Vốn có gia cảnh khó khăn, số tiền cô gái Mã Nhĩ Nương này mang theo khi đi thi không nhiều.
"Cô là nhân viên hành chính, sẽ được sắp xếp một phòng ở miễn phí," Lưu Phong hào phóng nói.
"Vâng." Shirley vui mừng khôn xiết.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ