"Ve... sầu... ve... sầu..."
Nắng hè chói chang, mặt trời không ngừng tỏa ra luồng nhiệt lượng như muốn thiêu đốt vạn vật, khiến người ta chỉ nhìn thôi đã thấy ngán, chẳng muốn bước chân ra khỏi phòng.
Lúc này bên trong thành Weber, Bella đang ngủ trưa. Chuỗi chiến dịch không ngừng nghỉ vừa qua đã khiến nàng quá mệt mỏi, nên mấy ngày nay, hễ có thời gian vào buổi trưa là nàng lại chợp mắt một lát.
Ryan và Obi thì phụ trách các vấn đề nội chính và kỵ sĩ, cố gắng hết sức không làm phiền Bella. Nàng đã nỗ lực quá nhiều để cho các thú nhân có một nơi dừng chân.
Hai giờ sau, Bella chậm rãi mở mắt, ngồi dậy trên giường vươn vai một cái, lười biếng gọi: "Người đâu, thay quần áo."
"Vâng." Thị nữ lập tức đáp lời, bắt đầu lấy từng bộ quần áo đang treo sẵn xuống.
"Ryan và Obi đâu? Bảo họ đến đại sảnh." Bella vừa chỉnh lại trang phục vừa nói.
"Vâng." Thị nữ gật đầu, ra lệnh cho kỵ sĩ canh gác đi sắp xếp.
Bella bước vào đại sảnh thành chủ, phẩy phẩy vạt áo rồi ngồi xuống ghế chính.
"Đại nhân, ngài tìm chúng thần?" Ryan hành lễ.
Bella hào sảng uống một ngụm rượu lớn, hỏi: "Makro, gã đó có động tĩnh gì không?"
Kể từ sau đại thắng trước công quốc Maner và Makro phải chật vật rút lui, đến nay cũng đã được một thời gian.
Thế nhưng Bella vẫn chưa hề dừng lại chiến dịch, nàng liên tục thu phục các thành thị nhỏ xung quanh, mãi mấy ngày trước mới tạm dừng tiến trình mở rộng.
"Đối phương vẫn đang liên tục tuyển mộ kỵ sĩ, có lẽ đang muốn phản công chúng ta." Obi báo cáo.
Makro vốn chỉ có hơn mười ngàn kỵ sĩ, sau trận chiến lần trước thì chỉ còn lại khoảng năm ngàn người.
Trong khi đó, phe của Bella từ tám ngàn thú nhân kỵ sĩ ban đầu, qua một thời gian chinh phạt đã đạt đến con số ấn tượng là mười ngàn kỵ sĩ.
Bella lau vệt rượu trên khóe miệng, cười khẩy: "Rồi sao nữa? Sao rồi? Tuyển được không?"
Obi lắc đầu, mỉm cười đáp: "Chỉ tuyển được vài trăm kỵ sĩ mới thôi ạ."
"Ha ha ha..." Bella sảng khoái nốc thêm một hớp rượu. Đáp án này hoàn toàn nằm trong dự liệu của nàng, công quốc Maner sắp biến thành lãnh địa của thú nhân rồi, một số người tránh còn không kịp.
Cái đuôi trâu của Obi không ngừng ve vẩy, hắn nén lại cảm xúc rồi tiếp tục: "Đại nhân, còn một tin tức nữa, liên quan đến hai công quốc còn lại."
"Ồ?" Bella đặt bình rượu xuống.
"Công quốc Tra Mã và công quốc Mullin cũng đã bắt đầu ra tay với công quốc Maner." Obi nghiêm túc nói.
Con ngươi dựng thẳng của Bella lóe lên một tia sát khí, nàng trầm giọng: "Bây giờ mới ra tay đối phó Makro à?"
"Vẫn chưa ạ, họ chỉ phái một vài kỵ sĩ chiếm lấy mấy thành thị gần biên giới của họ thôi." Obi báo cáo.
"Chuyện khi nào?" Bella cau mày.
"Xảy ra hai ngày trước ạ." Obi cung kính đáp.
"Ực... ực..."
Bella tu liền mấy ngụm rượu, gằn giọng: "Không ngờ hai công quốc đó lại biết hớt tay trên như vậy."
"Đại nhân, có cần ra tay với họ không ạ?" Obi nghiêm giọng hỏi.
Bella ngồi thẳng dậy, vuốt mái tóc dài ra sau lưng, lắc đầu nói: "Không, chúng ta không thể bước quá nhanh được."
"Vâng, thưa Đại nhân." Obi nghiêm túc gật đầu.
Đúng vậy, các kỵ sĩ thú nhân đã chiến đấu trong thời gian dài hiện cũng đã đến kỳ mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi cho tốt. Nếu lúc này phái quân đi thì chỉ có hại chứ không có lợi.
Bella chớp đôi mắt màu nâu sẫm, hỏi: "Ryan, sản lượng diêm tiêu gần đây thế nào?"
"Thưa Đại nhân, sản lượng vẫn đang tăng lên. Nhờ có đám lao động miễn phí là các kỵ sĩ Nhân tộc, lượng diêm tiêu đào được nhiều hơn trước rất nhiều." Ryan vội vàng báo cáo.
"Ừm, tích trữ thêm đi, chúng ta sẽ mua thêm nhiều áo giáp và vũ khí về." Bella ra lệnh.
Ryan gật đầu, nói: "Bệ hạ, lương thực gần đây chúng ta tiêu hao cũng khá nghiêm trọng, có lẽ phải mua thêm nhiều lúa mì."
"Cứ mua đi. Còn vấn đề gì nữa không?" Bella hỏi tiếp.
"Còn một vấn đề nữa, đó là những thú nhân đến nương tựa chúng ta trước đây lại tiếp tục đưa thêm không ít đồng tộc đến. Thành Weber sắp không chứa nổi nhiều người như vậy nữa rồi, lương thực cũng vì thế mà tiêu hao nhiều hơn." Ryan tiếp tục báo cáo.
Bella đỡ trán, nói: "Đây đúng là một vấn đề. Thành Weber này không quá lớn, xem ra cần phải đổi một thành thị lớn hơn."
"Đại nhân, hay là chúng ta tấn công Makro luôn? Vương đô của công quốc Maner có diện tích không nhỏ đâu." Obi kích động nói.
"Cứ để ta suy nghĩ đã, phải lên kế hoạch thật kỹ lưỡng mới được." Bella vuốt mớ tóc rối trên trán ra sau đầu.
"Đại nhân, chúng ta còn một vấn đề nghiêm trọng nữa." Sắc mặt Ryan càng thêm nghiêm nghị.
"Nói!" Bella nói ngay.
Ryan lật sổ ra, trình bày: "Số người bị bệnh trong thành ngày càng nhiều, các kỵ sĩ bị thương cũng liên tục sốt cao, tình hình vô cùng bất ổn."
"Thuốc đâu? Thuốc mua từ thành Trường An về đâu?" Bella vội hỏi.
Ryan nặng nề lắc đầu: "Lượng thuốc không còn nhiều."
"Vậy thì đến thành Trường An mua thêm về." Bella bất đắc dĩ nói. Tình huống này thì biết làm sao? Chỉ có thể trông cậy vào thuốc của thành Trường An.
"Vâng." Ryan gật đầu.
"Bệ hạ, hay là chúng ta..." Obi ngập ngừng.
Bella mở mắt, nghiêm giọng: "Ngươi định nói đến vu y à? Đừng có nghĩ tới."
Nàng biết rõ đám vu y đó chẳng có tác dụng gì, chỉ là ăn may mà thôi. Ở thành Trường An nàng đã thấy quá đủ rồi.
"Vâng." Obi xấu hổ cúi đầu.
"Lấy giấy bút cho ta." Bella ra lệnh cho thị nữ.
"Đại nhân, ngài định?" Ryan nghi hoặc.
Bella hất tóc, nói: "Viết một lá thư cho Lưu Phong bệ hạ, thỉnh giáo ngài ấy một vài vấn đề, tiện thể hỏi thăm Đế Ti, xem chuyện nàng gả cho Lưu Phong bệ hạ đã có kết quả chưa."
"Đại nhân, cái này..." Ryan và Obi đều có chút cạn lời. Có ai lại sốt sắng gả em gái mình đi như vậy không?
Chính Đại nhân nhà mình còn chưa lấy chồng cơ mà.