Mặt trời lên cao, bên trong gian phòng ở tòa thành của Lưu Phong, Ny Khả đang bận rộn dọn dẹp giường.
Lưu Phong đứng trước cửa sổ vươn vai, giọng nói đầy nội lực: "Lại là một ngày mới."
Ny Khả dọn giường xong liền đi tới, nói: "Bệ hạ, để ta giúp ngài thay y phục."
Lưu Phong vỗ nhẹ lên eo Ny Khả, quan tâm nói: "Hôm nay mệt quá thì cứ nghỉ ngơi một chút."
"Không sao đâu bệ hạ." Gương mặt Ny Khả thoáng ửng hồng.
"Đừng gắng sức quá nhé." Lưu Phong ôn hòa nói.
Ny Khả khúc khích cười, cầm y phục lên, vừa hầu hạ hắn thay đồ vừa nói: "Thần biết rồi."
Tối qua Lưu Phong và Ny Khả đã “làm việc” đến nửa đêm, sáng nay hai người còn “luyện tập” buổi sáng.
"Được rồi, chúng ta đi ăn sáng thôi." Lưu Phong chỉnh lại bộ y phục vừa thay xong.
"Cốc cốc cốc..."
Hai người cất bước đến phòng ăn, Minna, An Lỵ và mấy người khác đã ngồi chờ sẵn.
"Bệ hạ." Các cô gái đều đứng dậy hành lễ.
Lưu Phong giơ tay ra hiệu, nói: "Tất cả ngồi xuống đi, không cần câu nệ như vậy."
"Vâng."
"Dạ."
Các cô gái lần lượt ngồi lại vào ghế, mắt cứ dán chặt vào thức ăn trên bàn, thầm nuốt nước bọt.
"Ăn nhanh đi." Lưu Phong đi đầu cầm đũa lên.
Các cô gái đã sớm không nhịn được, cũng đều cầm đũa lên bắt đầu ăn như vũ bão.
Hơn một giờ sau, Lưu Phong và mọi người đã dùng xong bữa sáng, mặt bàn đúng là một bãi chiến trường.
"Bệ hạ, chúng ta có thể đến tầng cao nhất rồi." Ny Khả giúp Lưu Phong thay xong đế bào.
Lưu Phong gật đầu, nói: "Đi thôi, hôm nay cũng có rất nhiều chuyện phải xử lý."
Mười mấy phút sau, mấy người họ xuống xe hơi nước ở dưới tòa thành, tiến về tầng cao nhất dưới sự hộ vệ của Mira.
Minna nhoài người ra cửa sổ, thì thầm: "Bệ hạ, khoảng bảy tám ngày nữa là Jill và các nàng sẽ về."
"Vị Hầu tước Tinh Linh kia thế nào rồi?" Lưu Phong tò mò hỏi.
"Từ sau khi Jill đến, hắn ta chẳng làm gì cả, mỗi ngày đều vô công rồi nghề, ngoài ăn uống ra thì chỉ có mua sắm." Minna báo cáo.
Lưu Phong chớp đôi mắt đen láy, hỏi: "Không làm chuyện gì khác sao?"
"Không ạ, mỗi ngày đều chìm đắm trong ăn chơi hưởng lạc." Minna lật xem sổ ghi chép.
"Hai vị Vương tử Thú Nhân thì sao?" Lưu Phong hỏi tiếp.
Minna lật sang một trang khác, báo cáo: "Đại Vương tử Thú Nhân mỗi ngày cũng chỉ ăn uống, nhưng hắn vẫn luôn hỏi người khác có muốn đến Đế quốc Thú Nhân Torola không."
"Còn Nhị Vương tử Thú Nhân?" Lưu Phong tiếp tục hỏi.
Trong mấy ngày qua, hắn ta đã liên tục mua sắm một lượng lớn đồ đạc. Giống như anh trai mình, hắn cũng đang hỏi liệu có ai muốn đến Torola không. Minna báo cáo.
Lưu Phong gật đầu ra vẻ suy tư, nhướng mày nói: "Thú vị đấy, có ai đồng ý không?"
"Không có ai đồng ý cả, bệ hạ, có cần bắt hai người họ lại không ạ?" Minna nghiêm túc nói.
"Họ cùng lắm cũng chỉ hỏi xem có ai muốn đi không thôi, chứ không làm gì quá đáng cả." Lưu Phong không mấy để tâm.
Minna gật đầu như đã hiểu ra, nói: "Cũng phải, những người họ hỏi đa phần đều là thường dân hoặc nhân viên cửa hàng, chứ không hề đến những nơi như sân bay vũ trụ hay nhà ga để hỏi."
"Đúng vậy, họ hoàn toàn có thể nói rằng chỉ đang quảng bá cho đế quốc của mình, không có ý gì khác." Lưu Phong thản nhiên nói.
"Họ chắc chắn biết chuyện của Tử tước Muller trước đây, nên mới lợi dụng kẽ hở." Minna tức giận nói.
Lưu Phong vỗ nhẹ lên chân cô gái tai mèo, cười nói: "Cứ mặc kệ họ đi, chẳng làm nên trò trống gì đâu, sắp xếp vài người tiếp xúc với họ đi."
"Bệ hạ, ngài muốn chủ động đưa người cho họ sao?" Minna nghi ngờ hỏi.
"Nếu họ đã khao khát lôi kéo người như vậy, thì cứ đưa cho họ một vài người, còn về việc là ai thì cô cứ lựa chọn cho kỹ." Lưu Phong nói đầy ẩn ý.
Minna che miệng cười: "Vâng, bệ hạ, thần hiểu rồi."
An Lỵ cứ kéo kéo vạt áo của Lưu Phong, vội vàng nói: "Bệ hạ, ngài mau nhìn kìa."
Lưu Phong nhìn theo hướng cô chỉ, hỏi: "Sao thế?"
"Bệ hạ, ở đó có một chú mèo con." An Lỵ hai mắt sáng rỡ nói.
"Mèo con?" Minna nghe thấy có mèo, đầu gần như vươn cả ra ngoài.
Lưu Phong nhìn thấy một chú mèo con màu trắng tinh bên đường, hỏi: "Muốn nuôi không?"
Minna chen lên trước cô gái tai hồ ly, không chút do dự đáp: "Muốn ạ!"
"Vậy thì mang về nuôi đi." Lưu Phong ôn hòa nói, rồi bảo Mira dừng xe bên đường.
Minna và An Lỵ tranh nhau chạy xuống xe, lao thẳng đến chỗ chú mèo con.
Chú mèo con tuy có bộ lông màu trắng, nhưng lại lấm lem bẩn thỉu, trông như một chú mèo xám nhỏ, tiếng kêu cũng vô cùng khàn đặc, mắt còn bị ghèn dính chặt lại.
"Bệ hạ, ngài xem này, nó đáng thương quá!" An Lỵ nhìn chú mèo con với vẻ mặt đau lòng.
Minna đưa tay ra định ôm nó, nào ngờ chú mèo con cứ liên tục né tránh, ánh mắt tràn ngập sự hoảng sợ.
"Cẩn thận một chút, đừng để bị cào, nó bây giờ vẫn còn hơi sợ người lạ." Lưu Phong quan tâm dặn dò.
"Làm sao bây giờ bệ hạ? Nó không chịu lại gần."
Minna lo lắng gãi đầu, thắc mắc: "Mà sao nó lại ở đây? Mẹ nó đâu? Trông nó như mới sinh không lâu."
"Chắc là bị bỏ rơi rồi." Lưu Phong phân tích.
Ở Địa Cầu, những chú chó, chú mèo bị bỏ rơi có thể thấy ở khắp nơi. Chúng bị vứt trong thùng rác, bên vệ đường, thậm chí bị giết chết.
Minna nhìn chú mèo con đang kêu meo meo thảm thiết, đau lòng nói: "Bệ hạ, nó không cho chúng ta lại gần, vậy làm sao mang nó đi được ạ?"
"Lấy chút đồ ăn cho nó đi, trước hết để nó quen với các cô một chút." Lưu Phong đưa ra giải pháp.
Minna chạy về xe, ôm một đống đồ ăn vặt tới, bối rối nói: "Bệ hạ, cho nó ăn gì đây ạ? Cá khô được không?"
"Cho nó ăn cá khô nguyên vị đi, nó còn nhỏ không ăn được đồ có muối và gia vị đâu." Lưu Phong nhẹ nhàng nói.
"Vâng." Minna vội vàng lấy ra một miếng cá khô nguyên vị, bẻ một mẩu nhỏ rồi từ từ đưa lại gần chú mèo con.
Chú mèo con lúc đầu từ từ lùi lại, sau đó lại dùng chiếc mũi ươn ướt không ngừng ngửi ngửi miếng cá khô, phát ra tiếng kêu meo meo khàn đặc.
Minna không ngừng chớp đôi mắt màu xanh lam, đến thở mạnh cũng không dám, đợi đến khi chú mèo con lại gần liếm miếng cá khô mấy lần, cô mới dám thả lỏng đôi vai đang căng cứng.
"Bệ hạ ngài xem, chú mèo con ăn rồi kìa." An Lỵ kinh ngạc nói.
Lưu Phong khẽ gật đầu, nói: "Nó bây giờ cũng không ăn được thứ này, chỉ là để nó làm quen với chúng ta thôi. Lát nữa cứ ôm nó lên xe, đến tầng cao nhất rồi cho nó uống chút sữa dê."
"Vâng, bệ hạ." An Lỵ khúc khích gật đầu.
Mười mấy phút sau, chú mèo con đã hoàn toàn quen với Minna và mọi người. Ngoài việc nhờ có cá khô, còn có một nguyên nhân chính là Minna thuộc Thú Nhân tộc Mèo, điều này cũng khiến chú mèo con buông bỏ lòng cảnh giác.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ