Mười mấy phút sau, cả hai đã đến trước cửa văn phòng nhà đất ở khu mới. Tấm biển hiệu cực kỳ lớn và bắt mắt.
An Lỵ kéo tay Jenny đi thẳng vào trong. Hôm nay văn phòng không đông khách lắm, à không, phải nói là bình thường cũng chẳng đông mấy, dù sao một căn nhà đâu có rẻ, chẳng mấy ai mua nổi.
Hơn nữa, thành Trường An có quy định rõ ràng, chỉ những người sở hữu thẻ căn cước của thành mới được phép mua nhà. Dù đám quý tộc và thương nhân kia có nhiều tiền đến mấy, không có thẻ căn cước thì cũng đành chịu.
Thẻ căn cước của thành Trường An cũng không phải ai muốn là có. Phải ở lại thành Trường An đủ nửa năm mới được cấp một tấm, nhưng nếu sau khi nhận thẻ mà rời đi quá nửa năm, thẻ căn cước cũng sẽ bị thu hồi.
Dĩ nhiên, Công chúa Tinh Linh là một ngoại lệ. Vì là công chúa của một quốc gia khác, lại còn là giáo viên của lớp huấn luyện hội họa, nên cô đã nhận được thẻ căn cước của thành Trường An chỉ sau ba tháng đặt chân đến đây.
“Vắng vẻ thật,” Jenny lẩm bẩm.
“Bình thường mà, cậu mau tới hỏi thử xem,” An Lỵ đẩy Công chúa Tinh Linh về phía trước.
Hồ Nhĩ Nương nhìn sảnh lớn sạch sẽ gọn gàng, không khỏi hài lòng gật đầu. Xem ra các biện pháp giám sát vệ sinh của thành Trường An được thực hiện rất tốt.
Bên trong văn phòng nhà đất vô cùng đơn giản, xung quanh bày biện vài chậu cây xanh, ở giữa là một chiếc bàn dài và mấy cái ghế, còn lại là từng dãy quầy giao dịch. Ai muốn mua nhà đều phải đến các quầy này để được tư vấn.
Lúc này, chỉ có vài quầy trống, những quầy khác đều có người đứng, hoàn toàn không có cảnh chen chúc như ở các cửa hàng khác.
Jenny ngượng ngùng bước đến một quầy, hỏi: “Xin chào, cô có thể dẫn tôi đi xem nhà được không?”
Nhân viên tư vấn thấy có khách liền lập tức phấn chấn, ngẩng đầu lên mỉm cười nói: “Dĩ nhiên là được ạ, xin hỏi quý khách muốn xem nhà ở khu vực nào ạ?”
Jenny tỏ vẻ bối rối, hỏi lại: “Có những khu vực nào để lựa chọn vậy?”
“Hay là thế này, mời quý khách xem qua bản đồ phân bố nhà của chúng tôi trước, sau khi chọn được khu vực ưng ý, tôi sẽ dẫn quý khách đi xem, ngài thấy được không ạ?” Nhân viên lịch sự đề nghị.
“Được.” Jenny gật đầu, nhận lấy bản vẽ từ đối phương.
An Lỵ cũng tò mò ghé đầu qua xem trên bản vẽ có những gì. Tấm bản vẽ này do công ty quảng cáo thiết kế, là một bản đồ toàn cảnh của thành Trường An.
Trên đó thể hiện rõ ràng các khu nhà ở hiện có của thành, sự phân chia giữa khu cũ và khu mới cũng rất rành mạch. Những căn nhà đang được rao bán đều được khoanh tròn bằng bút đỏ, trông vô cùng trực quan.
“Cậu thấy sao, tớ nên chọn ở đâu bây giờ?” Jenny nhìn tấm bản đồ to đùng mà lòng rối như tơ vò.
An Lỵ nhíu mày, nghiêm túc ngắm nghía bản vẽ một lúc lâu rồi nói: “Cậu phải cân nhắc xem chỗ đó có gần nơi làm việc không, xung quanh có nhiều đồ ăn không, ánh sáng có tốt không, và nhiều thứ khác nữa.”
“Trời, An... Lỵ Lỵ, cậu rành quá nhỉ!” Jenny suýt nữa thì buột miệng, may mà nhớ ra Hồ Nhĩ Nương đã dặn ra ngoài phải gọi cô là Lỵ Lỵ.
An Lỵ vênh mặt đầy tự hào, nói: “Kinh nghiệm cả đấy. Trước đây lúc đi dạo, tớ đều để ý mấy thứ này. Có những căn nhà nằm sâu bên trong, muốn ra được đường lớn phải đi một lúc lâu. Ví dụ như cậu sắp muộn giờ dạy mà nhà lại ở nơi hẻo lánh thì gay go rồi, đúng không?”
“Cũng phải,” Jenny hoàn toàn đồng ý, “Mùa hè còn đỡ, giờ đã là mùa thu rồi, buổi sáng càng dễ ngủ nướng hơn.”
“Thế nên mới nói, cứ loại trừ như vậy là có thể bỏ qua rất nhiều căn nhà rồi.” An Lỵ chỉ tay qua lại trên bản đồ, gạch bỏ rất nhiều nơi.
Jenny chớp chớp đôi mắt màu xanh lục, nhìn phạm vi lựa chọn dần thu hẹp lại, kinh ngạc nói: “Tìm kiểu này thì đỡ khó khăn hơn hẳn.”
“Khoan đã, chúng ta còn có thể thu hẹp phạm vi hơn nữa cơ,” An Lỵ ngăn lại.
“Gì cơ? Còn thu hẹp được nữa á? Làm thế nào?” Jenny tò mò hỏi.
An Lỵ mỉm cười, chỉ vào khu cũ và nói: “Đây là khu cũ, được quy hoạch và xây dựng từ lúc bệ hạ mới đến thành Trường An. Tuy cũng mới thôi, nhưng không thể nào so được với nhà ở khu mới.”
“Tớ biết rồi! Nhà ở khu mới có diện tích lớn hơn một chút, đúng không? Khu này cũng có nhiều hàng quán ăn uống, mà chỗ tớ làm việc cũng nằm ngay khu mới,” Jenny bừng tỉnh ngộ.
“Chính là nó, mà khu mới còn rất gần bến phi thuyền nữa chứ.” An Lỵ vuốt nhẹ mái tóc.
Jenny sáng mắt lên, cười rạng rỡ: “Đúng nha, vậy tớ chọn nhà ở khu mới.”
“Phải đó, sau này nếu có khu mới hơn được xây dựng xong, cậu còn có thể bán lại căn này rồi đi mua nhà mới, cũng là một lựa chọn không tồi,” An Lỵ đề nghị.
Jenny nhìn cô bạn Hồ Nhĩ Nương với vẻ không thể tin nổi, tấm tắc khen: “Lỵ Lỵ, cậu đỉnh thật sự!”
Không chỉ Công chúa Tinh Linh, ngay cả nhân viên tư vấn đứng bên cạnh cũng phải nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng. Văn phòng nhà đất thành lập lâu như vậy, đây là lần đầu tiên họ gặp được một khách hàng chuyên nghiệp đến thế.
Như vậy cũng tốt, có thể tiết kiệm được không ít phiền phức, cũng không cần phải trả lời những câu hỏi tới lui của người mua nhà. Nhân viên thầm hy vọng những khách hàng lần sau đến mua nhà, bạn bè của họ cũng chuyên nghiệp được như cô gái Hồ Nhĩ Nương này.
“Mau xem đi, giờ chọn dễ hơn nhiều rồi đấy,” An Lỵ thúc giục.
Jenny hoàn hồn, cúi đầu nhìn bản vẽ. Ngón tay thon dài của cô lướt qua lại trên bản đồ, cuối cùng dừng lại ở một căn nhà trong khu ẩm thực.
“Thưa cô, quý khách xác nhận chọn nơi này đúng không ạ?” Nhân viên xác nhận lại.
“Ừm ừm, chính là chỗ này.” Jenny chắc chắn nói.
Nhân viên gật đầu, cất bản vẽ đi rồi hỏi: “Vậy không biết quý khách muốn xem căn ba phòng ngủ, hai phòng ngủ hay một phòng ngủ ạ?”
Jenny suy nghĩ một lúc rồi giơ hai ngón tay lên: “Hai phòng ngủ đi, tớ muốn chừa một phòng cho chị Jill.”
An Lỵ vẫy vẫy chiếc đuôi cáo của mình, nói đùa: “Tớ còn tưởng cậu chừa phòng cho tớ cơ đấy.”
Jenny ghé vào tai Hồ Nhĩ Nương, nhỏ giọng trêu chọc: “Ai đó trong lòng chỉ có bệ hạ thôi, sao lại đến ở chung với tớ được chứ.”
“Ha ha ha, được lắm Jenny, bây giờ cậu học Minna cái thói trêu chọc tớ rồi đấy à!” An Lỵ vươn tay ra định cù lét Công chúa Tinh Linh.
“Lêu lêu...” Jenny lè lưỡi làm mặt quỷ, rồi nhanh nhẹn chạy ra ngoài.
An Lỵ xắn tay áo đuổi theo, hét lớn: “Cậu đứng lại đó, để tớ cho cậu biết hai chữ ‘xin tha’ viết thế nào!”
Nhân viên tư vấn cầm chìa khóa đi theo sau, miệng lẩm bẩm: “Đáng ngưỡng mộ thật, tràn đầy sức sống.”