Virtus's Reader
Theo Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ

Chương 1614: CHƯƠNG 1613: QUÝ TỘC VÀ KẺ ĐƯA TIN

Sắc trời dần dần muộn, gió lạnh thấu xương, thủ đô Kim Tuệ của Đế quốc Flander đã chìm vào đêm muộn.

Giữa mùa đông, trời tối cũng đặc biệt sớm, mới hơn bốn giờ chiều mà thôi, trời đã tối mịt.

Trên đường cái đã không còn bóng người, tất cả đều trốn trong nhà chờ đợi một ngày mới, ai cũng không muốn hiện tại ra ngoài mò mẫm.

Trong tửu quán mờ tối, Ma Thằng đang tìm kiếm mục tiêu, đôi mắt hắn dáo dác quan sát những vị khách muôn hình vạn trạng trên bàn.

Hắn để mắt tới một vị quý tộc đang uống rượu một mình, liền làm bộ lơ đãng đi qua.

Cạch!

Ma Thằng đặt mạnh chai rượu trên tay xuống bàn đối diện, làm bộ say khướt rồi ngồi xuống, người ngả nghiêng.

Quý tộc ngẩng đầu nhìn Ma Thằng đang ngồi đối diện, cau mày nói: "Ngươi là ai? Không thấy nơi này có người sao? Cút ngay!"

Ma Thằng chẳng thèm để ý đối phương, nằm bò trên bàn, tự lẩm bẩm: "Thật là một tin tức động trời a!"

Quý tộc nhíu mày, gã bình dân uống rượu đối diện khiến hắn rất chán ghét, nhưng tin tức động trời mà gã lẩm bẩm lại khiến hắn rất hiếu kỳ, dù sao phần lớn quý tộc đều quan tâm những chuyện như vậy.

Ma Thằng nằm bò trên bàn, khóe miệng khẽ nhếch, giả vờ uống rượu rồi đáp lời đối phương: "Hán Vương Triều... (nấc cụt)... chẳng mấy chốc sẽ trở lại."

Vẻ mặt quý tộc thoáng dịu đi, hiếu kỳ nói: "Ngươi nói thế nhưng là thật?"

"Thiên chân vạn xác... (nấc cụt)... Mà lại lần này hàng hóa... còn không ít." Ma Thằng say khướt đáp.

Quý tộc ngồi thẳng dậy, hỏi: "Thật sao? Ngươi biết rõ bọn họ lúc nào đến không?"

"..." Ma Thằng cố tình lửng lơ, khơi gợi sự tò mò của đối phương, cố ý làm bộ ngủ mất, chẳng nói lời nào.

Quý tộc có chút khẩn trương, liên tục hỏi: "Ngươi đừng ngủ vội, nói xong rồi hẵng ngủ."

Ma Thằng bị lay mấy lần, chậm rãi mở miệng nói: "Không biết rõ... (nấc cụt)... Bất quá rất nhanh, nhưng cũng có thể là không tới."

"Không tới? Vì cái gì không đến? Hàng hóa của bọn họ chúng ta đều sẽ mua mà, chẳng phải bán rất chạy sao?" Quý tộc nghi ngờ nói.

Nghe được thương đội Hán Vương Triều có khả năng không đến, hắn cũng có chút khẩn trương. Hắn từ khi mua qua những hàng hóa kia về sau, liền triệt để yêu thích, không còn thèm để mắt tới hàng hóa của Đế quốc Flander.

"..." Ma Thằng vẫn giả vờ say, căn bản không thèm để ý đối phương, thậm chí còn đổi cả tư thế ngủ.

Quý tộc lúc này không thể ngồi yên, vội vàng đi tới bên cạnh Ma Thằng, liên tục lay hắn, nói: "Mau dậy đi, nói xong rồi hẵng ngủ."

"..." Ma Thằng vẫn không thèm để ý đối phương, y nguyên nhắm chặt hai mắt, thỉnh thoảng đánh cái (nấc cụt).

Quý tộc rất minh bạch mánh khóe của đối phương. Mùi rượu nồng nặc trên người hắn, nhưng những tin tức hắn nói ra lại đánh trúng trọng tâm, xem ra không giống như người uống say.

Vậy cũng chỉ có một khả năng, đối phương là kẻ đưa tin, được người ủy thác đến tung tin, mà bộ dạng hiện tại của đối phương chính là muốn kim tệ mà thôi.

Hắn từ trong túi móc ra một cái ngân tệ, coi như là một khoản tiền lớn, sau đó trầm giọng nói: "Hiện tại có thể nói cho ta biết rồi chứ?"

Ma Thằng chậm rãi mở mắt, cầm lấy ngân tệ, cười tủm tỉm nói: "Tạ ơn đại nhân khẳng khái."

Quý tộc khinh thường liếc nhìn đối phương, nói: "Có gì thì nói mau, nói cho ta bọn họ lúc nào tới."

Ma Thằng đảo mắt nhìn quanh, cố ý nhẹ giọng nói: "Khai niên mùa xuân liền sẽ tới, nhưng cũng có thể là không tới."

"Ngươi đây không phải nói tương đương không nói sao?" Quý tộc tức giận nói, vươn tay liền muốn đi đoạt lại viên ngân tệ kia, vô cùng ảo não tại sao mình lại tin tưởng lời của kẻ đưa tin.

Ma Thằng lách người tránh thoát, nói: "Đại nhân, ngài trước không nên gấp gáp, chờ ta nói xong đã!"

"Mau nói, ta hi vọng sẽ là tin tức đáng giá." Quý tộc vẻ mặt không vui nói.

Ma Thằng uống một ngụm rượu, nói: "Nếu có cảng khẩu có thể neo đậu thuyền buôn, thì lại là một chuyện khác."

"Cảng khẩu? Cảng Hắc Trân Châu chẳng phải vẫn có thể neo đậu thuyền buôn sao, bọn họ cũng không phải lần đầu tiên tới." Quý tộc khó hiểu nói.

Ma Thằng lắc đầu, nói: "Không đồng dạng, cảng Hắc Trân Châu cách Kim Tuệ Thành của chúng ta nhưng có đoạn cự ly. Nếu như tại Kim Tuệ Thành có cảng khẩu thì lại khác, bọn họ vận chuyển hàng hóa cũng càng thuận tiện nhiều."

"À, ra vậy..." Quý tộc nhíu mày lâm vào suy nghĩ.

"Mà lại cái cảng khẩu này chỉ dùng để neo đậu thuyền buôn của Hán Vương Triều, cứ như vậy tất cả thuyền buôn của bọn họ đều sẽ tới, số lượng hàng hóa cũng tăng lên theo, các ngài cũng có thể mua được số lượng lớn để tích trữ, mà không phải giống như bây giờ rất nhanh liền không có." Ma Thằng rất minh bạch nỗi lo của giới quý tộc.

Quý tộc như có điều suy nghĩ gật gật đầu, nói: "Ngươi nói cũng có đạo lý, chỉ bất quá tại Kim Tuệ Thành xây dựng cảng khẩu cũng không phải một chuyện dễ dàng, không thể hoàn thành trong thời gian ngắn."

"Không sao, Hán Vương Triều sẽ phái người đến xây dựng, chỉ bất quá cần Quốc Vương bệ hạ đồng ý." Ma Thằng giải thích nói.

"Cái này ta sẽ tìm cách liên kết với các quý tộc khác để bàn bạc với Bệ hạ, nhưng Hán Vương Triều chẳng phải sẽ rất lâu không có hàng hóa tới sao?" Quý tộc cũng không hi vọng là tình huống như vậy.

Ma Thằng lắc đầu, nói: "Không, chỉ cần Quốc Vương bệ hạ đồng ý xây dựng một cảng thương mại chuyên dụng cho Hán Vương Triều, bọn họ sẽ trước vận một bộ phận hàng hóa tới."

"Quá tốt rồi, nếu đúng là như vậy, chuyện này không thể trì hoãn!" Quý tộc hưng phấn nói.

Ma Thằng chớp mắt, nói: "Chỉ bất quá chuyện này không phải rất dễ dàng hoàn thành, nếu như các ngài càng nhiều người, nói không chừng sẽ càng dễ dàng hơn."

Hắn nghĩ đến tự mình đi nói chuyện cả buổi, không bằng thuyết phục một vài quý tộc đi lan truyền tin tức này sẽ nhanh hơn. Sức ảnh hưởng và các mối quan hệ của bọn họ cũng không tệ, làm việc sẽ hiệu quả hơn gấp bội.

"Cái này không khó, rất nhiều bằng hữu của ta cũng ưa thích hàng hóa của Hán Vương Triều, bọn họ cũng rất sẵn lòng xây dựng cảng khẩu." Quý tộc chân thành nói.

"Tin tức này ta chỉ có thể truyền đạt đến đây, tất cả liền xin nhờ ngài." Ma Thằng nịnh nọt nói.

Quý tộc khinh thường liếc nhìn đối phương, uống ừng ực vài ngụm rượu kiều mạch liền rời đi.

Ma Thằng nhìn theo bóng lưng đối phương rời đi, khóe miệng khẽ nhếch, tự lẩm bẩm: "Đây là người thứ năm trong mấy ngày qua, xem ra thuyết phục quý tộc so trong tưởng tượng muốn đơn giản a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!