"Chị ơi, hôm nay chị có phải lên lớp không?" Julie chậm rãi mở đôi mắt nâu.
Tối qua nàng ngủ rất muộn, gần đây giấc ngủ không được tốt lắm, thường xuyên có dấu hiệu mất ngủ.
Cũng không rõ vì sao, rõ ràng ban ngày không hề uống trà sữa hay đồ uống giúp tỉnh táo, càng không có vận động mạnh nào.
Thế nhưng cô em người lùn cứ ngủ không ngon, thỉnh thoảng còn gặp ác mộng, cả người trông như kiệt sức đi không ít.
"Hôm nay chị không lên lớp, vừa vặn hôm nay được nghỉ, chúng ta hãy ra ngoài dạo chơi một chuyến nhé." Doris ôn hòa nói.
Nàng biết gần đây em gái thường xuyên ngủ không ngon, khuôn mặt lúc nào cũng lộ vẻ mệt mỏi, khiến người ta nhìn vào cũng thấy xót xa.
Nghĩ đến hôm nay được nghỉ, sẽ đưa em gái đi chơi một chuyến thật vui, cũng coi như để em ấy thư giãn.
"Tuyệt quá, cuối cùng chị cũng được nghỉ rồi!" Julie vui vẻ nói.
Cô em người lùn nghĩ rằng chị mình đã làm việc quá lâu, trước đây chị ấy quá bận rộn công việc, đã rất lâu rồi không được nghỉ ngơi.
"Em hôm nay muốn đi làm gì? Em có gợi ý nào hay không?" Doris ôn hòa hỏi.
Nàng vẫn muốn để em gái quyết định, xem em ấy muốn đi đâu chơi nhất, đã lâu không đi cùng em ấy, chị cũng thấy áy náy.
Chủ yếu là hiện tại đã để dành được một khoản tiền nhỏ, cuộc sống bắt đầu dần dần tốt đẹp hơn, tất nhiên muốn em gái có cuộc sống tốt hơn một chút.
"Em cũng không rõ, đi ra ngoài dạo chơi trước đi, cứ ở nhà mãi em luôn cảm thấy không thoải mái." Julie đứng lên nói.
Giọng điệu cô em người lùn rõ ràng lười biếng hơn nhiều, trông có vẻ uể oải, mệt mỏi rã rời.
"Trông em có vẻ rất mệt mỏi, có muốn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe trước không?" Doris lo lắng nói.
Nàng nhìn thấy sắc mặt đối phương rõ ràng kém hơn trước rất nhiều, đặc biệt là khi nói chuyện và hành động đều trông ủ rũ, rệu rã.
Giống như một bông hoa lâu ngày không được tưới nước, có cảm giác như sắp héo khô.
"Không sao đâu, ở nhà mãi em cảm giác sẽ mệt mỏi hơn." Julie khoát tay, vẻ không bận tâm.
Nàng không rõ vì sao, mỗi lần ở nhà đều có một loại áp lực vô hình, nhưng khi rời nhà, cảm giác này liền bắt đầu lặng lẽ giảm bớt, thậm chí biến mất.
Cho nên cô em người lùn gần đây rất không thích ở nhà, luôn cảm thấy chỗ nào cũng không thoải mái, quan trọng là lại không tìm ra được điểm nào bất thường.
"Được rồi, những bông hoa kia đã héo khô rồi, em thay quần áo xong nhớ mang chúng đi vứt, hôm nay mua nhiều hoa mới về thay." Doris dặn dò.
"Vâng." Julie gật đầu.
Nàng nhìn về phía những bông hoa trúc đào, khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy loại hoa này không được đẹp mắt cho lắm.
Chẳng phải những bông hoa này được hái ven đường bên ngoài thành Trường An sao, loại hoa này em mới không muốn giữ trong phòng đâu.
Mà sức sống của chúng còn rất mãnh liệt, vừa cắm vào đã được bảy tám ngày, mãi đến hôm nay mới héo khô.
Tiếng bước chân lộc cộc vang lên...
Hai chị em thay xong quần áo liền rời khỏi căn phòng thuê, bắt đầu đi dạo trong khu vực mới.
"Chúng ta có muốn đi khu vực mới xem thử không?" Doris đột nhiên đề nghị.
"Tối nay hãy đi, chúng ta đã đi rồi mà." Julie khoát tay.
Cô em người lùn tạm thời không muốn đến những nơi đông đúc, chắc chắn bên đó rất đông người.
Thêm vào đó tối qua ngủ không ngon chút nào, đông người như vậy, em mới không muốn chen chúc đâu.
"Được, vậy chúng ta đi mua hoa trước nhé? Dù sao hoa trong nhà đã héo khô rồi." Doris đề nghị.
Hiện tại tất cả mọi người ở thành Trường An đều biết cách tận hưởng cuộc sống, huống chi hiện tại mọi người ít nhiều cũng đã để dành được chút tiền, sống một cuộc sống có nhiều thú vị cũng tốt.
"Chúng ta không ra ngoài thành hái sao?" Julie lập tức mở to mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Bởi vì trước đây mỗi lần được nghỉ đều sẽ ngồi xe buýt đi một vòng bên ngoài thành, thấy hoa đẹp đều sẽ hái một ít ven đường mang về.
"Không đi, thấy em hôm nay đặc biệt mệt mỏi, chúng ta sẽ không ra ngoài thành nữa, hơn nữa Trường An thành chẳng phải có cửa hàng hoa mới mở sao?"
Doris mỉm cười, tiếp tục nói, "Nghe nói hoa ở đó rất xinh đẹp, đều được nuôi trồng trong nhà kính, trước đây đều chỉ cung cấp cho Quốc Vương bệ hạ thôi, giờ đây chúng ta cũng có thể sở hữu."
Những lời này đều là nàng tại đi làm lúc nghe các công nhân nói chuyện phiếm mà biết, mỗi ngày đều có thể nghe được biết bao nhiêu chuyện tầm phào.
"Hoa đặc quyền của Quốc Vương bệ hạ sao? Chúng ta cũng có thể mua được sao?" Julie ngạc nhiên hỏi.
"Họ nói vậy, cụ thể ra sao chị cũng không rõ, dù sao tiệm hoa khai trương rồi, chúng ta bây giờ cũng rảnh rỗi, thì cứ đi xem thử thôi." Doris nói.
Julie liên tục gật đầu, bất quá đi chưa được hai bước đã dừng lại, hỏi, "Chị ơi, có khi nào đắt lắm không? Dù sao cũng là hoa chuyên dụng của Bệ hạ, chúng ta chắc không mua nổi đâu nhỉ?"
Cô em người lùn cũng không muốn tốn quá nhiều tiền để mua hoa, thật vất vả cuộc sống khá hơn một chút, chẳng lẽ lại tiêu hết tiền vào đây sao?
Huống chi hoa chuyên dụng của Quốc Vương bệ hạ khẳng định rất cao quý, chúng em bây giờ không thể sống xa hoa như vậy được.
"Chị cũng không rõ, nghe nói không ít người cũng đi mua, nếu đã có nhiều người mua như vậy, thì chắc là giá không đắt đâu nhỉ?" Doris suy đoán nói.
Nàng cũng không xác định những cái giá tiền đó là bao nhiêu, chỉ biết những gì người ở nhà máy nói chuyện đều nửa thật nửa giả.
Nghe để tham khảo thôi, nàng chưa chắc sẽ tin hoàn toàn, có thời điểm những bà cô này nói chuyện thường thích phóng đại.
"Hi vọng không nên quá đắt, em hi vọng hoa trong phòng được thay đổi đa dạng hơn." Julie chờ mong nói.
Tiếng bước chân lộc cộc vang lên...
Hai người cất bước đi tới cửa hàng hoa mới mở kia, trời ơi, đã có rất nhiều người xếp hàng trước cửa.
"Em nhớ là vài ngày trước mới khai trương mà? Khai trương đã lâu như vậy mà vẫn còn đông người thế này sao?" Julie nhón chân nhìn về phía trước.
"Có lẽ mọi người cũng muốn mua nhiều hoa về trang trí, nếu không thì đâu có đông người đến thế." Doris cũng chăm chú nhìn về phía trước.
"Bất quá cái tiệm hoa này được sửa sang lại thật đặc biệt, không nghĩ tới sẽ là dạng này." Julie vừa thán phục vừa nói.
Lúc ấy chỉ thấy xung quanh đây đều bị quây lại, chẳng thấy gì khác.
Ai ngờ giờ mở cửa ra lại đẹp đến thế, bức tường phía trước trực tiếp biến thành tường kính, trông thật sự quá độc đáo.
"Đúng vậy, có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong tiệm hoa, thật sự quá... quá đặc biệt." Doris cũng cảm thấy rất khiếp sợ.
Cô chị người lùn rất ưa thích tiệm hoa này, nhìn qua liền có cảm giác thư thái, chữa lành tâm hồn.
Hai người xếp hàng một lúc lâu trước cửa, mãi khoảng hơn nửa tiếng mới đến lượt.
"Trong này còn xinh đẹp hơn." Julie ngẩng đầu kinh ngạc quét mắt khắp xung quanh và cả trần nhà.
Nàng phát hiện không chỉ là xung quanh tràn ngập hoa, ngay cả trên trần nhà cũng treo rất nhiều chậu hoa, cảnh tượng này thật sự đẹp vô cùng.
"Thật sự quá đẹp, mà còn thơm ngào ngạt nữa!" Doris hưởng thụ nhắm mắt lại.
Hai chị em cho tới bây giờ chưa từng thấy tiệm hoa nào, hoàn toàn không biết tiệm hoa có thể đẹp đến thế, mà lại vừa tiến vào thật giống như đang nằm giữa một rừng hoa tươi vậy.