"Bệ hạ, Field bên đó lại cử người đưa tin đến." Minna đưa một bức thư đến.
"Hôm nay sao lại dậy sớm thế? Sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa?" Lưu Phong hỏi.
Miêu Nhĩ Nương đã ốm mấy ngày, cũng đã nghỉ ngơi trong phòng vài ngày rồi.
Mỗi ngày đều có người đến thăm, không mang hoa quả thì cũng mang các loại canh tẩm bổ đến.
"Bệ hạ, thần đã nghỉ ngơi hai ba ngày rồi, giờ đã hoàn toàn khỏe lại, có thể bắt đầu làm việc." Minna nghiêm túc nói.
Miêu Nhĩ Nương cũng có chút băn khoăn, vừa mới ốm dậy đã nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy, lập tức có bao nhiêu việc chất chồng.
"Cô phải chăm sóc tốt bản thân mình trước đã, nếu không lại ốm nữa, sẽ mất thêm mấy ngày đấy." Lưu Phong dặn dò.
Hắn biết rằng nói thế Miêu Nhĩ Nương cũng không nghe lọt tai, cho nên cũng chỉ có thể đổi sang cách khác.
Chỉ có thể khiến cô ấy hiểu rằng không thể bệnh lại, một khi tiếp tục ốm cũng sẽ làm chậm trễ công việc rất nhiều, mặc dù hắn rất muốn Miêu Nhĩ Nương nghỉ ngơi thật tốt.
"Theo hôm nay bắt đầu, thần nhất định sẽ chăm sóc tốt bản thân, tuyệt đối sẽ không để Bệ hạ lo lắng." Minna nói đặc biệt nghiêm túc.
Miêu Nhĩ Nương cũng biết rõ tuyệt đối không thể ngã bệnh, ốm đau thật sự quá chậm trễ công việc.
"Được." Lưu Phong tiếp nhận thư tín, mở ra xem.
Việc Đế quốc Flander gửi đến bức thư thứ hai chẳng có gì lạ với hắn, ngược lại còn nằm trong dự liệu.
"Bệ hạ, Đế quốc Flander bên đó tưởng rằng chúng ta chưa nhận được bức thư đầu tiên ạ." Minna nói.
Miêu Nhĩ Nương hôm nay vừa đến văn phòng liền đi Cơ quan Tình báo xem xét, khi thu thập tình báo quan trọng cũng đã đọc bức thư này.
"Đương nhiên, chúng ta gửi cho họ một bức thư không viết một chữ nào, chắc chắn họ sẽ tưởng rằng chúng ta gửi nhầm." Lưu Phong cười cười.
Trước đây hắn cố ý gửi cho đối phương một bức thư trắng, vì muốn đối phương phải suy đoán lung tung.
Hắn đã tính toán đến việc đối phương khẳng định sẽ tưởng rằng mình viết sai, từ đó sẽ gửi đến bức thư thứ hai.
"Bệ hạ, họ trong thư đã nói sẽ nhượng thêm cho chúng ta một vài thành phố, vậy chúng ta có nên chấp nhận không?" Minna hỏi.
Nội dung bức thư đã tăng lên đáng kể, so với bức thư đầu tiên thì nhiều hơn hẳn, toàn bộ đều là lời cầu xin Hán vương triều giúp đỡ.
"Chấp nhận thì chắc chắn là không thể nào, lần này vẫn không cần hồi âm cho họ." Lưu Phong thản nhiên nói.
Dù sao từ năm ngoái đến bây giờ đã hơn nửa năm trôi qua, cứ để Đế quốc Flander tiếp tục ở lại Kim Ưng thành là được.
Hắn cũng sẽ không lập tức đi giúp đỡ Nữ vương Timothy của Vương quốc Aachen, vì muốn để hai quốc gia này tự kìm kẹp lẫn nhau.
Cứ như vậy mới có đủ thời gian để hắn yên tâm phát triển Hán vương triều, nếu không còn phải hao tâm tốn sức đối phó hai vương quốc này.
"Bệ hạ, vậy chúng ta cứ trực tiếp phớt lờ bức thư này của họ ạ." Minna chớp đôi mắt màu xanh lam.
"Vẫn là hồi âm cho họ một bức thư trắng đi, cứ để họ tiếp tục phỏng đoán." Lưu Phong cười cười.
"Rõ ạ, vậy thần sẽ hồi âm cho họ ngay." Minna cười cười.
Người đưa thư vẫn còn đang chờ đợi bên ngoài cửa thành Trường An, nếu không phải hai nước giao chiến không giết sứ giả, chỉ sợ người đưa tin này đã sớm chết mấy trăm lần rồi.
"Cô cứ tùy tiện nhét một tờ giấy trắng vào, bảo người đưa cho hắn rồi đuổi đi là được." Lưu Phong khoát tay.
"Bệ hạ, nhưng mà, sau bức thư trắng lần trước, không biết người đưa thư lần này có kiểm tra nội dung thư không ạ?" Minna nghi ngờ nói.
Bởi vì muốn gửi một lần thư tín cũng không dễ dàng, mặc dù đôi khi có thể đi thuyền, phi thuyền, thời gian đưa tin đã rút ngắn hơn trước, nhưng vẫn phải mất khoảng 10 ngày.
"Nói cũng đúng, nói không chừng Field lần này đã sắp xếp người dưới quyền kiểm tra thư tín, như vậy thì hơi khó giải quyết." Lưu Phong gõ nhẹ lên bàn.
"Bệ hạ, nếu không chúng ta vẫn là viết vài chữ vào đi ạ?" Minna đề nghị.
Lưu Phong bưng lên một ly trà nhấp một ngụm, nói: "Quên đi thôi, vẫn là hồi âm cho họ thì hơn."
"Bệ hạ, không phải trực tiếp từ chối, chẳng lẽ chúng ta sẽ đồng ý sao?" Minna hiếu kỳ hỏi.
Lưu Phong đặt chén trà xuống, mở miệng nói: "Đợi ta viết xong rồi cô sẽ rõ, như vậy chúng ta cũng không coi là trực tiếp từ chối."
"Bệ hạ, không phải trực tiếp từ chối, chẳng lẽ chúng ta sẽ đồng ý sao?" Minna trừng lớn đôi mắt màu xanh lam.
"Đương nhiên là không thể nào đồng ý, chẳng qua là kéo dài thời gian thôi." Lưu Phong thản nhiên nói.
"Hóa ra là vậy." Minna tựa vào bàn nghiêm túc nhìn xem.
Lưu Phong cầm bút viết đi viết lại trên tờ giấy, từng chữ viết ra đều rất đẹp, nét bút cứng cáp, mạnh mẽ.
Hắn viết ròng rã hơn 10 phút, lúc này mới viết xong bức thư một cách hoàn chỉnh.
"Bệ hạ, ngài có phải viết hơi nhiều không? Chẳng phải vừa mới nói viết qua loa thôi sao?" Minna nghiêng đầu hiếu kỳ nói.
"Cô xem trước một chút." Lưu Phong đưa bức thư tới.
Minna tiếp nhận bức thư bắt đầu đọc, một lát sau ngạc nhiên đặt bức thư xuống, nói: "Bệ hạ, đây quả thật là một cách hay."
Bức thư viết rằng muốn Đế quốc Flander đưa thêm chút thù lao, cũng không nói thẳng là không muốn giúp, càng không trực tiếp nói là đồng ý giúp.
Chỉ là yêu cầu đối phương chuẩn bị thêm thù lao, những thù lao hiện tại viết trong thư hoàn toàn không có chút thành ý nào.
Nếu đối phương có thành ý, thì hãy đưa thêm lợi ích ra, nói không chừng Hán vương triều còn có thể nghiêm túc cân nhắc.
Nếu cứ quanh đi quẩn lại vẫn là những nội dung trong thư hiện tại, thì Đế quốc Flander có thể nghỉ ngơi cho khỏe, cũng không cần thiết cứ mãi cử người đưa thư đến nữa.
Đại khái bức thư viết những nội dung này, tất cả đều được diễn đạt bằng từ ngữ mập mờ.
"Vậy thì đưa bức thư này cho người của Đế quốc Flander đi." Lưu Phong thản nhiên nói.
Hắn biết rõ hiện tại việc trao đổi thư từ với Đế quốc Flander, chắc chắn sẽ bị người của Vương quốc Aachen biết được.
Cho nên trong thư tuyệt đối không thể làm rõ lập trường, dù là người của Vương quốc Aachen không lấy được bức thư này cũng vậy.
"Bệ hạ, không biết Field nhận được bức thư này sẽ thế nào ạ?" Minna hiếu kỳ nói.
"Ta nghĩ có lẽ họ sẽ đồng ý trước." Lưu Phong thản nhiên nói.
"Bệ hạ, nếu như Field đáp ứng nội dung trong thư của chúng ta, chẳng lẽ chúng ta thật sự sẽ giúp Đế quốc Flander sao?" Minna nghi ngờ nói.
"Không, chúng ta ban đầu đã hứa với Timothy, thì chúng ta phải giúp họ mới đúng." Lưu Phong thản nhiên nói.
"Thần đã hiểu." Minna cầm bức thư đưa cho Mira.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂