"Tại sao lại đột nhiên bảo tôi đến trường diễn thuyết chứ? Tôi thật sự không làm được đâu."
A Nhạc lập tức cảm thấy căng thẳng, từ lúc tốt nghiệp đến giờ cậu chưa từng hồi hộp như vậy.
"Đây là ý của bệ hạ. Ngài ấy đã thấy cậu có thể làm được, cậu còn lo lắng gì nữa?"
Noye lấy khăn giấy lau miệng, nói tiếp:
"Sự nỗ lực của cậu mọi người đều thấy rõ cả, nên hãy cố gắng lên nhé."
Cô đương nhiên cũng cảm thấy năng lực của A Nhạc rất tốt, bởi vì những người được phân công đến tòa soạn làm việc đều không phải dạng tầm thường.
Huống hồ, mỗi bộ phận đều có cơ chế đào thải, mà A Nhạc đã làm việc ở đây một thời gian dài như vậy. Cậu sẽ kết thúc kỳ thực tập vào cuối mùa đông và trở thành nhân viên chính thức khi mùa đông mới bắt đầu.
Noye đều thấy rõ khối lượng công việc hằng ngày cũng như năng lực của cậu, và vẫn luôn âm thầm đánh giá.
"Vâng ạ, không biết đến trường tôi cần phải nói cụ thể về những gì?"
A Nhạc tò mò hỏi.
Chuyện đã đến nước này, cậu cũng chỉ có thể chấp nhận, huống hồ đây là công việc bệ hạ giao phó, mình càng phải hoàn thành cho thật tốt.
"Đây là tài liệu do cấp trên soạn thảo, cậu xem qua trước đi, xem xong thì chiều nay lên đường."
Noye đưa tập tài liệu nhận được tối qua cho cậu, nói tiếp:
"Bên trên là những điều cần lưu ý do cô Anli tổng hợp lại. Tôi đã xem qua rồi, viết rất chi tiết."
Cô Anli (Hồ Nhĩ Nương) luôn là một trong những người mà Noye ngưỡng mộ nhất, vì mỗi lần xử lý tài liệu cô ấy đều đi thẳng vào vấn đề. Điều này giúp người đọc có thể nắm bắt mọi thứ rõ ràng, biết việc gì nên làm và không nên làm.
Không phải ai cũng làm được điều đó, bởi vì có những người soạn tài liệu quá dài dòng, đọc vào chỉ thấy buồn ngủ.
Hoặc ngược lại, viết quá sơ sài, không đề cập đến những điểm quan trọng, khiến người đọc mơ hồ không hiểu.
"Thật sự cảm ơn chị nhiều, chị Noye. Nếu không có tập tài liệu này, chắc em không biết phải làm sao mất."
A Nhạc nhận lấy tập tài liệu, lập tức lật xem từng trang.
"Những tài liệu này không phải do tôi soạn, dù sao thì chiều nay cậu cứ xem cho kỹ, có gì không hiểu thì lại hỏi tôi."
Noye vứt đồ vào thùng rác rồi bắt đầu công việc bận rộn hơn thường ngày.
A Nhạc gật đầu, cầm tài liệu về bàn làm việc của mình và bắt đầu nghiêm túc xem xét. Cậu đọc kỹ từng mục một từ đầu đến cuối.
"Cần phải đến trường họp cùng các sinh viên sắp tốt nghiệp, sau đó tiến hành kết nối quy trình..."
A Nhạc vừa cúi đầu xem tài liệu, vừa lẩm bẩm:
"Sau đó mọi người phải dựa trên lĩnh vực công việc hiện tại của mình để trao đổi với các bạn sinh viên..."
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cậu đọc mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới gấp tập tài liệu lại.
"Xem ra cũng không quá khó, có lẽ là do mình đã quá căng thẳng."
A Nhạc thở phào nhẹ nhõm, toàn bộ quy trình trên tài liệu cũng không có gì đặc biệt phức tạp.
"Thế nào rồi? Cậu xem xong chưa?"
Noye vừa hay đã làm xong phần việc đầu tiên trong tay.
"Em xem xong hết rồi, cũng không quá khó ạ."
A Nhạc tỏ ra khá tự tin.
"Vậy thì tốt. Bây giờ cậu đến trường tìm các sinh viên sắp tốt nghiệp trước đi, khớp lại quy trình trước một chút sẽ tốt hơn."
Noye vén một lọn tóc, nói tiếp:
"Chuẩn bị chu toàn ngay từ đầu thì mới không dễ mắc sai lầm."
"Chị nói đúng ạ. Vậy công việc hôm nay xin nhờ cả vào chị Noye, em đến trường trước đây."
A Nhạc nói rất lễ phép.
"Yên tâm đi, đều là công việc trong phận sự của tôi cả."
Noye xua tay, ra hiệu cho cậu mau đi.
A Nhạc gật đầu đồng ý rồi xoay người rời khỏi tòa soạn, bắt xe buýt đến trường.
Hơn nửa giờ sau, A Nhạc đã đến nơi. Vệ sĩ ở cổng trường đương nhiên nhận ra cậu nên đã để cậu vào phòng hiệu trưởng tìm cô Vi Á.
"Thưa hiệu trưởng, hôm nay em đến sớm. Em đã nhận được tài liệu bệ hạ gửi cho rồi ạ."
A Nhạc gõ cửa phòng hiệu trưởng rồi bước vào.
"Em là người đầu tiên đến đấy, cứ ngồi chờ một lát nhé, các sinh viên khác lát nữa sẽ tới."
Vi Á dịu dàng nói. Cô Thỏ Nhĩ Nương đang chuẩn bị tài liệu trong phòng, đó chính là những thứ dùng cho buổi diễn thuyết chiều nay.
"Không sao ạ, em đến sớm để làm quen lại với hội trường. Tuy trước đây đã từng đến rồi, nhưng em nghĩ vẫn nên chuẩn bị kỹ lưỡng thì hơn."
A Nhạc cười lắc đầu, nói tiếp:
"Hơn nữa em muốn nhờ hiệu trưởng xem giúp em bản thảo diễn thuyết."
Đúng vậy, trong lúc đọc tài liệu, cậu đã viết sẵn một bản thảo cho bài phát biểu chiều nay.
"Đương nhiên là không vấn đề gì. Em viết xong bản thảo nhanh vậy sao? Bây giờ mới là buổi sáng thôi mà."
Vi Á có chút kinh ngạc. Bởi vì bây giờ mới khoảng hơn mười giờ, tính từ lúc đi làm đến giờ thì thời gian nhận được tài liệu cũng không bao lâu. Soạn xong một bản thảo trong thời gian ngắn như vậy quả thực rất đáng nể, nên cô Thỏ Nhĩ Nương mới thấy ngạc nhiên.
"Em chỉ viết sơ qua dàn ý thôi ạ, em nghĩ chiều nay mình sẽ tùy cơ ứng biến, có một cái sườn đại khái là được rồi."
A Nhạc có chút ngượng ngùng gãi đầu, nói tiếp:
"Tóm lại, không mắc lỗi gì nghiêm trọng đã là tốt lắm rồi."
Cậu chưa từng diễn thuyết trước đám đông bao giờ, trước đây chỉ toàn thấy quốc vương bệ hạ phát biểu.
Cảm giác uy phong lẫm liệt khi đứng trước mọi người là điều mà ai cũng khao khát, A Nhạc đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Chỉ là bây giờ, khi cuối cùng cũng đến lượt mình được phát biểu, cậu lại cảm thấy có chút căng thẳng, hơn nữa còn có chút cảm giác vừa mừng vừa lo.
"Yên tâm đi, thành tích của em ở trường trước đây rất tốt, chỉ là một bài diễn thuyết thôi, chắc chắn không làm khó được em đâu."
Vi Á nhận lấy bản thảo từ cậu, bắt đầu lật xem từng trang để kiểm tra giúp.
"Hiệu trưởng, em thật sự có thể đứng trước mọi người diễn thuyết sao? Em có đủ tư cách không ạ?"
A Nhạc vẫn có chút lo lắng. Như cậu vừa nghĩ, trước đây người diễn thuyết luôn là quốc vương bệ hạ, chưa từng có ai khác phát biểu trước công chúng.
"Đương nhiên rồi. Bệ hạ đã chọn em, tức là ngài ấy cảm thấy em có đủ tư cách, đừng tự mình suy nghĩ nhiều quá."
Vi Á vừa tiếp tục xem bản thảo, vừa nói:
"Chỉ cần em thể hiện như bình thường thì sẽ không có vấn đề gì lớn đâu."
"Em hiểu rồi ạ, chiều nay em nhất định sẽ cố gắng hết sức."
A Nhạc nghiêm túc gật đầu.
Cậu đột nhiên cảm thấy trách nhiệm trên vai thật nặng nề, nhưng đồng thời cũng có một chút tự hào nho nhỏ.
Có thể đứng trước công chúng diễn thuyết, chia sẻ con đường thành công của mình, đó không phải là điều ai cũng làm được. A Nhạc đương nhiên sẽ cảm thấy có chút tự hào, và đồng thời càng quyết tâm hoàn thành tốt bài phát biểu chiều nay...