Trong vương cung thành Trường An, nhà ăn đã chật kín người.
Lưu Phong đang ngồi ở vị trí chủ trì bữa tiệc để chiêu đãi mọi người, còn ở vị trí khách quý không ai khác chính là những người đến từ Đế quốc Tinh Linh Larsson.
Không sai, hắn đã tiếp kiến Quốc vương Lauren và đoàn tùy tùng, dù sao họ cũng đã đến đây vài ngày rồi.
Lưu Phong cố tình để họ chờ, thực ra hắn có đủ thời gian để tiếp đãi. Chỉ là hắn muốn tạo dựng hình ảnh mình bận rộn đến mức không thể dành ra một phút nào để gặp họ, nên mới kéo dài nhiều ngày như vậy.
Không có nguyên nhân nào khác, chỉ là muốn để những người đến từ Đế quốc Tinh Linh Larsson biết rằng Hán Vương Triều sở dĩ phát triển tốt như vậy, cũng là nhờ Lưu Phong bận rộn từ sáng sớm đến tối muộn.
Đương nhiên, Quốc vương Lauren và đoàn tùy tùng cũng không hề tức giận, ngược lại còn vô cùng bình tĩnh. Có lẽ là vì mỗi ngày họ đều có các loại hoạt động giải trí, nên mới không quá bận tâm việc chưa được tiếp đãi. Nếu như họ không có chuyện gì làm, thì sẽ mỗi ngày phàn nàn về việc không được tiếp đãi.
“Thực sự là quá xin lỗi, đoạn thời gian trước ta quá bận rộn, bận đến mức không để ý tới ăn cơm, ngay cả những lá thư thỉnh cầu gặp mặt của các vị ta cũng không kịp xem.”
Lưu Phong cố ý lộ ra vẻ mặt đầy áy náy, tiếp tục nói: “Ngày hôm qua khi nhìn thấy thư thỉnh cầu, ta liền lập tức cho người đi thông báo các vị. Để các vị chờ lâu như vậy, chắc các vị không giận chứ?”
Hắn lập tức tung ra một chiêu đánh phủ đầu, vẻ mặt tràn đầy áy náy trông rất thành khẩn.
Cái cảnh tượng vừa rồi của Lưu Phong trong mắt người khác trông như thể hắn thật lòng muốn nói xin lỗi, thế nhưng những người hiểu rõ hắn thì biết không phải như vậy.
Dựa theo lời của chính Lưu Phong mà nói, đây chính là chiêu trò trà xanh, cố ý lộ ra một bộ dạng đáng thương, sau đó lại lật ngược tình thế.
Người khác có thể không biết, thế nhưng Mina và Anli thì không thể nào không biết.
Các nàng hiện tại cố gắng hết sức để không bật cười thành tiếng, Miêu Nhĩ Nương thậm chí còn tự nhéo đùi mình.
Mina thầm nghĩ, trước đây sao mình chưa từng thấy khía cạnh này của Bệ hạ nhỉ? Chiêu này thực sự là cao minh thật đấy.
Anli cũng vô cùng đồng ý, bắt đầu cảm thấy nhất định phải học được chiêu này, nói không chừng có thể áp dụng được trong nhiều trường hợp.
“Đương nhiên sẽ không tức giận, nhân viên ngoại giao chiêu đãi không hề kém chút nào, mấy ngày nay chúng tôi ở thành Trường An cũng rất tốt.”
Quốc vương Lauren lập tức lắc đầu, tiếp tục nói: “Nói thật, mấy ngày nay chúng tôi ở thành Trường An cũng không hề tẻ nhạt, chơi đùa cũng rất vui vẻ, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tức giận.”
Vị Quốc vương Tinh Linh trong lòng cực kỳ hài lòng, vốn dĩ không cảm thấy tức giận, bây giờ thấy Quốc vương Hán Vương Triều biểu hiện như vậy, hắn ngược lại cảm thấy vô cùng áy náy.
Không có nguyên nhân nào khác, bởi vì hắn thực tế đã viết quá nhiều thư thỉnh cầu gặp mặt, có thể nói là mỗi ngày một lá.
Hiện tại Quốc vương Lauren mới biết được hóa ra không phải Quốc vương Hán Vương Triều không tiếp kiến mình, mà là hắn thật sự vô cùng bận rộn.
Bàn đầy thức ăn ngon trước mắt đã chinh phục hoàn toàn vị Quốc vương Tinh Linh, hắn cảm thấy nếu như không muốn tiếp đãi mình thì cũng không cần phải làm những món ăn ngon như vậy.
Dù sao để chờ thêm mấy ngày, đợi đến khi gặp mặt tùy tiện hàn huyên một chút hoặc uống trà chiều gì đó, thực sự không cần thiết chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn như vậy.
Nhưng Quốc vương Lauren lại không hề hay biết những món ăn này là Lưu Phong và mọi người vẫn ăn mỗi ngày, kỳ thật chính là những món ăn thường ngày.
Nào là thịt bò kho tàu, chân giò muối tiêu, trứng tráng hành tây vân vân, món nào mà chẳng là món ăn thường ngày.
Nếu nói là một bữa tiệc thịnh soạn thì không chỉ có những món này, mà còn phải cao cấp hơn nhiều so với những gì đang bày ra trước mắt.
Món ăn nào mà chẳng tốn thời gian, công sức, làm sao lại đơn giản như những món ăn bây giờ.
Có lẽ là trên bàn bày rất nhiều món, màu sắc món ăn trông cũng rất bắt mắt, cho nên mới khiến Quốc vương Lauren có ảo giác về sự phong phú.
Bất quá cũng không trách được vị Quốc vương Tinh Linh, loại đồ ăn này đối với hắn mà nói đúng là phong phú.
Tại Đế quốc Tinh Linh Larsson cũng không có cách chế biến loại đồ ăn này, bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy loại đồ ăn này, chứ đừng nói đến việc được ăn.
“Vậy thì quá tốt rồi, ta còn tưởng rằng làm lạnh nhạt các vị đến từ Đế quốc Tinh Linh Larsson, sẽ khiến Quốc vương Lauren cảm thấy không thoải mái.” Lưu Phong sảng khoái cười cười.
Hắn nhìn thấy đối phương liên tục lắc đầu và có ý muốn nói xin lỗi, liền biết chiêu trò trà xanh của mình đã thành công.
Mặc dù hắn rất không muốn làm như thế, thế nhưng chiêu này đã được thử nghiệm nhiều lần, đôi khi đẩy trách nhiệm cho người khác cũng là một biện pháp rất tốt.
Hôm nay hắn cũng không có tinh lực để người trong bếp làm món gì ngon, vốn dĩ muốn chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn.
Thế nhưng sau đó Lưu Phong nghĩ lại, thực tế không cần thiết lãng phí thời gian và tinh lực để chuẩn bị những thứ này.
Dù sao dùng những món ăn thường ngày cũng rất không tệ, món ăn thường ngày cũng đã là mỹ vị rồi.
Huống chi dùng để chiêu đãi những người đến từ Đế quốc Tinh Linh Larsson hoàn toàn thừa thãi, những món ăn đó đủ để cho bọn họ mở mang tầm mắt, cũng đủ để cho bọn họ đi ra khoe khoang một thời gian.
“Quốc vương Lưu Phong khách khí, bữa ăn thịnh soạn hôm nay chắc tốn không ít thời gian nhỉ?” Quốc vương Lauren đều có chút nhìn hoa mắt.
Hắn trong lúc nhất thời không biết nên bắt đầu ăn từ đâu, đôi đũa trong tay cứ do dự không thôi.
Quốc vương Lauren gần đây mới biết dùng đũa cũng là do Công chúa Cát Nhi dạy, phải mất mấy ngày trời mới học được đấy.
Công chúa Tinh Linh nghĩ rằng sắp tới chắc chắn sẽ được tiếp đãi, nếu như vẫn cứ dùng nĩa thì trông sẽ lạc lõng, hơn nữa còn sẽ bị người ta chê cười.
Đương nhiên, đây đều là Công chúa Cát Nhi tự mình cảm thấy, có lẽ cũng là vì lòng hư vinh trỗi dậy, nàng muốn phụ vương mình học được cách sử dụng đũa.
Quốc vương Lauren cũng vô cùng vui lòng học tập, hắn tự nhiên không muốn khi dùng bữa, mình lại là người đặc biệt nhất.
“Cũng tạm được, đây đều là chút tấm lòng của chúng ta, nếu như ngài thích ăn có thể ăn nhiều một chút.”
Lưu Phong cười ngượng nghịu, rồi chuyển đề tài: “Không ngờ Quốc vương Lauren có năng lực học hỏi mạnh mẽ đến vậy, ngay cả đũa cũng có thể sử dụng thành thạo đến thế.”
Hắn sẽ không nói cho vị Quốc vương Tinh Linh biết bữa ăn ngon này chỉ tốn chưa đầy một tiếng đồng hồ, và cái tư thế cầm đũa buồn cười của đối phương thực sự khiến người ta không nhịn được cười.
Tư thế cầm đũa của Quốc vương Lauren giống như một đứa trẻ con cầm, trông rất ngây ngô.
Lưu Phong cảm thấy hắn chậm chạp không gắp thức ăn, có lẽ chính là lo lắng không gắp được, bởi vì với tư thế đó thì việc gắp lên thực sự rất khó.
“Dựa theo lời nói của Hán Vương Triều mà nói, đây chính là nhập gia tùy tục mà thôi.” Quốc vương Lauren đặc biệt như quen thuộc.
Có lẽ điều này có liên quan đến tuổi tác và kinh nghiệm sống của hắn, bất quá vẫn có thể nhìn ra được có một chút căng thẳng.
Chủ yếu vẫn là bởi vì lo lắng mất mặt, đặc biệt là trong một dịp quan trọng như thế, Quốc vương Lauren đã nghĩ như vậy.
Đúng, hoàng cung tráng lệ cũng khiến vị Quốc vương Tinh Linh cảm thấy choáng ngợp, từ khi vào cửa đến bây giờ nội tâm vẫn mãi không thể bình tĩnh lại.
Cho dù sống đến tuổi này, Quốc vương Lauren còn chưa từng gặp qua một hoàng cung xa hoa đến vậy.
Chưa từng có!
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ