Cộp cộp cộp...
Lưu Phong dẫn theo Frey, Euphe, công chúa Lucy, Joan, Catherine và những người khác quay trở lại tòa thành.
"Mọi người đi đường vất vả rồi, mau đi tắm rửa một chút, sau đó chúng ta cùng ăn cơm." Lưu Phong liếc nhìn đám người, rồi quay sang phân phó An Lỵ, "Sắp xếp chỗ ở cho họ đi."
"Vâng." An Lỵ gật đầu.
"Được rồi, ta còn chút chính vụ cần xử lý." Lưu Phong ôn hòa nói, rồi dẫn theo Frey và Minna xoay người đi về phía thư phòng, hắn cần phải chuẩn bị cho cuộc gặp mặt với các thành chủ sắp tới.
"Tuyệt thật." Đôi mắt vàng óng của Catherine dõi theo bóng lưng xa dần của Lưu Phong, khóe miệng không giấu được ý cười.
"Đừng có cười ngây ngô nữa, mọi người đang nhìn cô kìa." Công chúa Lucy liếc mắt một cái, dùng ngón tay thúc nhẹ vào eo Catherine, nhỏ giọng nói, "Con gái phải rụt rè một chút chứ?"
"Khụ khụ khụ..." Mặt Catherine bất giác ửng hồng, quay đầu lại thấy An Lỵ và những người khác đang nhìn mình với nụ cười đầy ẩn ý, khiến nàng ngượng ngùng cúi đầu.
Chuyện này không tự chủ được mà, đâu thể trách nàng.
"Tiên sinh Yili, hậu viện là khu dành cho nữ, ngài hãy theo tôi ra tiền viện ở lại nhé." Sinh lúc này lên tiếng, trước đây cả tiền viện và nội viện của tòa thành đều do hắn quản lý, còn hậu viện mới là nơi Ny Khả phụ trách.
"Được." Yili vội vàng gật đầu.
Hắn vỗ vỗ đầu Euphe, nhỏ giọng dặn dò, "Đừng tùy hứng, hãy nghe theo sự sắp xếp của điện hạ."
"Vâng ạ." Euphe ngoan ngoãn đáp.
"Được rồi, mời các vị đi theo tôi." An Lỵ xoay người đi về phía hậu viện, trong đầu thầm tính toán xem nên chia phòng thế nào.
"An Lỵ, Dalina đi đâu rồi? Sao không thấy cô ấy?" Catherine đi theo sau, tò mò nhìn ngó xung quanh rồi hỏi, "Cô ấy không biết chúng ta đến sao?"
"Cô ấy có nhiệm vụ nên đã ra ngoài rồi, chắc phải hai ngày nữa mới về." An Lỵ chớp chớp đôi mắt màu nâu, Dalina đã lên thuyền lớn để khảo sát thị trường, cũng là để đặt nền móng cho kế hoạch xây dựng quân cảng.
"Ồ." Catherine có chút thất vọng đáp, người bạn thân nhất không có ở đây khiến nàng cảm thấy hơi hụt hẫng.
Con gái là vậy đó, tâm trạng thay đổi thất thường, đến nhanh mà đi cũng nhanh. Vấn đề là có kiểm soát được hay không, nếu không thì cũng gần giống như mắc bệnh công chúa rồi.
Cộp cộp cộp...
Cả nhóm đi ngang qua con đường lát hóa thạch khủng long, ai nấy đều trừng lớn hai mắt. Sau một hồi kinh ngạc, họ mới chậm rãi tiến vào hậu viện, An Lỵ bắt đầu phân phòng.
"Eliza, Euphe ở cùng cô nhé." An Lỵ quay đầu nói với Tinh Linh.
"Được chứ." Eliza mỉm cười, thân mật đặt tay lên vai Euphe.
"Lucy và Joan ở chung một phòng, không vấn đề gì chứ?" An Lỵ nhẹ nhàng hỏi.
"Không vấn đề." Công chúa Lucy vội vàng gật đầu, thế này đúng ý nàng rồi.
"Ừm." Joan lạnh lùng gật đầu.
"Catherine ở phòng của Dalina đi, chính là căn phòng lần trước cô đã ở." An Lỵ sắp xếp xong căn phòng cuối cùng.
"Biết rồi." Catherine vươn vai một cái rồi nói, "Vậy tôi đi tắm rửa trước đây."
Nàng cảm thấy thật phấn chấn, cuộc sống tươi đẹp ở thành Tây Dương lại bắt đầu rồi, không cần phải mất đi tự do, không cần phải lo lắng bị gả đi như một món hàng.
"Về phần quần áo, lát nữa tôi sẽ cho người mang tới cho các vị." An Lỵ thầm nghĩ, nàng nhìn công chúa Lucy trước mặt mà cảm thấy một áp lực vô hình, một vị công chúa Nhân tộc so với một công chúa Thú nhân như nàng, quả thực có ưu thế quá lớn.
"Được, làm phiền mọi người rồi." Công chúa Lucy khách sáo nói.
"Nếu có cần gì, cứ việc dặn dò thị nữ." An Lỵ mỉm cười xã giao rồi xoay người rời đi.
Công chúa Lucy nhìn theo bóng lưng An Lỵ, nhún vai, nhẹ nhàng nói: "Xem ra, mình đã khiến người ta hiểu lầm rồi."
"Chuyện sau này ai mà nói trước được chứ." Eliza nói tiếp, đôi mắt xanh biếc nhìn công chúa Lucy với vẻ phức tạp.
Trong khoảng thời gian ở thành Tây Dương, nàng biết rõ đại nhân Lưu Phong hấp dẫn người khác đến mức nào, tài hoa, sự bí ẩn và cả tính cách đều thuộc hàng thượng đẳng.
"Sao chứ? Eliza cũng cho rằng tôi sẽ ảnh hưởng đến địa vị của các cô à?" Công chúa Lucy trợn mắt nói, nàng là loại người đi giành đàn ông với người khác sao?
Nàng có thể mơ hồ cảm nhận được sự xa cách của An Lỵ đối với mình, với tư cách là một người viết tiểu thuyết tình yêu, chỉ cần suy nghĩ một chút là nàng đã hiểu ra nguyên nhân.
"Hi hi... Chuyện tương lai, ai biết được chứ?" Eliza cười khẽ, kéo Euphe vẫn còn ngơ ngác vào phòng mình.
"Gì mà kỳ kỳ quái quái." Công chúa Lucy bĩu môi, quay sang nói với Joan bên cạnh, "Joan, cô thấy tôi sẽ thích tên Lưu Phong đó sao?"
"..." Joan liếc nhìn công chúa Lucy, nàng từ chối trả lời câu hỏi nhàm chán này.
"Thật tình, tôi sẽ không thích một người đàn ông lăng nhăng đâu." Công chúa Lucy nhíu đôi mày xinh đẹp lại, bên cạnh Lưu Phong có quá nhiều phụ nữ.
Nàng lắc đầu để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, điều cần làm bây giờ là báo thù, phải phá hủy mọi thứ mà Lucia đang có.
Két!
Joan đẩy cửa phòng, bỏ lại công chúa Lucy vẫn còn đang trầm tư.
"Ủa?" Công chúa Lucy nhìn hành lang chỉ còn lại mình và vài thị nữ, không khỏi đảo mắt một cái rồi vội vàng đi theo vào phòng.
"Chà! Nơi này còn khiến người ta sáng cả mắt hơn cả phòng trong hoàng cung nữa!" Công chúa Lucy kinh ngạc nhìn mọi thứ trong phòng.
Đây là lần đầu tiên nàng ở trong lâu đài của thành Tây Dương, lần trước đến nàng ở tại lầu Túy Nghi. Mọi đồ trang trí trong căn phòng này đều vô cùng vừa mắt, dường như mọi thứ vốn dĩ nên được bài trí như vậy.
"Không có nến." Joan nhìn một vòng nhưng không tìm thấy cây nến nào, bây giờ đã khoảng năm giờ chiều, mặt trời đã lặn về phía tây, căn phòng có hơi tối.
"Để tôi bảo thị nữ đi lấy." Công chúa Lucy tìm kiếm nhưng cũng không thấy nến đâu, bèn bước ra cửa, lịch sự nói với một thị nữ, "Phòng của chúng tôi không có nến, cô có thể lấy giúp chúng tôi một ít được không?"
"Thưa công chúa? Ngài muốn nến để thắp sáng ạ?" Thị nữ nhẹ nhàng hỏi.
"Ờ..." Khóe mắt công chúa Lucy giật giật, muốn nến không phải để thắp sáng thì còn để làm gì chứ?