"Có thể làm cho lửa cháy to hơn sao?" Lưu Phong nhíu mày, chuyện này quả thật ngoài dự đoán của hắn.
"Lúc về, chúng tôi đã dùng nó thay củi để nhóm lửa, cháy được rất lâu." Leah thản nhiên nói.
"Cháy được khoảng bao lâu?" Đôi mắt đen của Lưu Phong hơi sáng lên.
"Hơn hai tiếng, cả một đêm cũng chỉ dùng hết bốn quả." Leah lạnh lùng đáp.
"Lâu vậy sao..." Lưu Phong cầm một quả màu đen lên ngắm nghía, trầm ngâm hỏi: "Loại quả này ở đó có nhiều không?"
"Nhặt đâu cũng có." Leah lạnh lùng đáp. Đúng là nàng nhặt được nó trên mặt đất, hơn nữa trên cây xung quanh cũng có rất nhiều.
"Ny Khả, lấy hai cái chậu sắt đến phòng thí nghiệm." Lưu Phong khẽ nói. Có vài thí nghiệm cần phải thử ngay.
"Vâng, thiếu gia." Ny Khả quay người đi ra ngoài.
"Đi nào, chúng ta đi thử nghiệm thứ này xem sao." Lưu Phong đứng dậy, tay vân vê quả màu đen.
Hắn đã nghĩ đến rất nhiều thứ, loại quả màu đen này là đặc sản của thời đại này, biết đâu sẽ mang lại thành quả bất ngờ.
*Cộp cộp cộp...*
Cả nhóm rời khỏi thư phòng, tiến về phòng thí nghiệm của tòa thành.
*Két...*
Lưu Phong dẫn mấy người đẩy cửa bước vào, đã thấy Ny Khả chuẩn bị sẵn hai cái chậu sắt.
"Thiếu gia, chúng ta thí nghiệm thế nào ạ?" Ny Khả tò mò hỏi.
"Chưa vội, để xem loại quả này có gì khác biệt đã." Lưu Phong lắc đầu, đeo găng tay vào rồi cầm lấy quả, dùng dao cắt ra.
"Ặc..."
Minna, An Lỵ và những người khác đều ghét bỏ nhăn mũi, mùi hăng nồng từ quả màu đen tỏa ra càng lúc càng đậm.
"Thịt quả màu nâu..." Lưu Phong dùng dao khều phần thịt quả, phát hiện nước cốt màu nâu rất nhiều, gần như quả quýt, thậm chí còn nhiều hơn một chút.
"Thiếu gia, cái này chắc không ăn được đâu nhỉ?" An Lỵ thò đầu qua tò mò hỏi.
"Chắc chắn là không." Lưu Phong lắc đầu, sau này hắn sẽ mang một ít về Trái Đất để kiểm nghiệm. "Chỉ ngửi mùi thôi đã biết là khó ăn rồi."
"Leah, mấy quả này là mới hái à?" Lưu Phong quay đầu hỏi.
"Là nhặt được." Leah khẽ nhíu đôi mày thanh tú, đáp: "Chúng tôi còn phát hiện dấu chân của thú nhân ở nơi đó."
"Dấu chân thú nhân?" Lưu Phong ngẩn ra, rồi gật đầu, không mấy để tâm.
Hắn cúi đầu nhìn quả màu đen, cái mùi hăng nồng này rất giống một thứ ở Trái Đất, nhưng hắn không dám chắc, hay nói đúng hơn là có chút khó tin.
"Leah, trước đó các cô đã dùng nó thế nào? Mấy ngày nay cơ thể có khó chịu gì không?" Lưu Phong quay sang hỏi.
Hắn đoán loại quả này hẳn là không có độc, nếu không thì với việc Leah dùng nó suốt mấy ngày qua, e rằng đã không thể trở về Tây Dương Thành.
"Không có gì khó chịu cả." Đôi mắt xanh lục của Leah lóe lên, nàng lạnh lùng nói: "Chỉ cần đục vài lỗ rồi châm lửa là được."
"Làm đi." Lưu Phong đưa quả màu đen cho nàng.
"..." Leah thoáng ngạc nhiên, rồi im lặng nhận lấy quả, dùng dao găm đâm mạnh mấy nhát, đặt vào trong chậu sắt, sau đó lấy diêm ra quẹt lửa.
*Phựt...*
Que diêm vừa chạm vào thứ nước màu nâu, ngọn lửa đã bùng lên ngay tức khắc.
"Cái này..." An Lỵ, Minna và những người khác đều ngây người, sau đó nhíu mày suy tư.
"Có chút thú vị." Lưu Phong giơ cổ tay lên xem đồng hồ, hắn rất muốn biết chính xác loại quả này có thể cháy được bao lâu.
Nếu đúng như hắn phỏng đoán, đây sẽ là một cuộc cách mạng, một sự thay đổi của thời đại, hay có thể gọi là một phát kiến vĩ đại.
"Khói bốc lên từ quả này ít thật." Catherine kinh ngạc nói.
"Ny Khả, ép hết chất lỏng của một quả ra, sau đó lọc lại." Lưu Phong nhẹ giọng ra lệnh.
Hắn có một vài thí nghiệm quan trọng cần xác thực, nếu thật sự thành công, hắn sẽ cưỡng ép đẩy nhanh tiến trình phát triển khoa học kỹ thuật, một vài thứ vốn bị hạn chế cũng có thể thử chế tạo.
"Vâng." Ny Khả lập tức hành động.
Rất nhanh, Ny Khả đã ép xong một quả màu đen, thu được nửa bát chất lỏng màu nâu, mùi hăng nồng vô cùng đặc trưng.
"Châm lửa đi." Lưu Phong ra lệnh.
"Vâng." Ny Khả làm theo, lập tức châm lửa vào thứ chất lỏng màu nâu.
*Vụt!!*
Ngọn lửa đột nhiên bùng lên cao đến nửa mét, dọa Ny Khả sợ hãi lùi lại mấy bước.
"Quả nhiên..." Đôi mắt đen của Lưu Phong sáng rực lên, thứ chất lỏng màu nâu này mới là mấu chốt.
"Thiếu gia, ngài phát hiện ra gì rồi sao?" An Lỵ vẫy vẫy chiếc đuôi cáo.
"Đây là một thứ rất tốt." Lưu Phong nhếch miệng cười, ánh mắt tán thưởng nhìn về phía Leah.
"..." Đôi mắt xanh lục của Leah chạm phải ánh mắt của Lưu Phong, rồi vội vàng quay đi, khiến Frey đứng bên cạnh phải nhíu mày.
"Thứ tốt sao? Vì nó có thể nhóm lửa ạ?" An Lỵ trầm tư.
"Đúng vậy, nếu biết cách tận dụng, có những lúc thứ này còn tốt hơn cả than đá." Lưu Phong cười tươi, ai cũng thấy rõ hắn đang rất vui.
"Vậy thiếu gia, chúng ta có cần đi thu thập thêm loại quả này không ạ?" Minna vội vàng hỏi, chỉ cần là thứ thiếu gia nói có ích, thì đó chắc chắn là vật tốt.
Phải biết rằng, trước đây các nàng chỉ coi thứ này như mấy hòn đá đen vô dụng, nhưng vào tay thiếu gia, nó lại trở thành vật báu có thể tạo phúc cho vạn người.
"Leah, bay qua đó mất khoảng mấy ngày?" Lưu Phong quay sang hỏi.
"Bốn ngày." Leah lạnh lùng đáp.
"Bốn ngày sao?" Lưu Phong gật đầu, hỏi tiếp: "Nơi đó gần Hỗn Loạn Chi Địa, hay là ở sâu trong dãy U Cấm sơn mạch?"
"Ở sâu bên trong." Leah cau mày nói, đôi mắt xanh lục nhìn sâu vào Lưu Phong, nàng biết loại quả màu đen này đã khiến hắn động lòng.
"Giao cho các cô một nhiệm vụ." Lưu Phong xoay người đối mặt với Leah, ra lệnh: "Sau khi nghỉ ngơi hai ngày, nhiệm vụ của các cô là khảo sát tuyến đường tốt nhất từ Tây Dương Thành đến nơi có loại quả màu đen đó."
Đúng vậy, hắn đã động lòng rồi. Giá trị của loại quả này quá lớn, không chừng còn phải nhân giống trồng trên quy mô lớn để chuẩn bị cho kế hoạch trăm năm sau này.
"Được." Leah dứt khoát đồng ý, đây không phải là việc gì khó.