Virtus's Reader
Theo Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ

Chương 786: CHƯƠNG 776: CATHERINE NỨC NỞ

Lúc chạng vạng tối, bên trong tòa thành ở nội thành Tây Dương.

Trong thư phòng, Lưu Phong đang viết gì đó sau bữa tối, còn Minna thì ngồi trên bàn sách, vẻ mặt buồn chán, miệng ngậm một cây kẹo mút.

"Hù..." Lưu Phong vươn vai, nhìn sang cô nàng Miêu Nhĩ Nương bên cạnh, rồi lại liếc qua mấy tờ giấy gói kẹo trên bàn.

"Lại đi trộm kẹo mút của An Lỵ à?" Hắn vừa nhìn đã nhận ra cây kẹo trong miệng Minna là quà sinh nhật Vi Á tặng cho An Lỵ.

Ánh mắt Minna có chút lảng tránh, mặt hơi ửng đỏ, ấp úng nói: "Đâu, đâu có, cái này là em mua ở chợ lớn mà."

Chợ lớn có bán kẹo mút vị cà rốt từ bao giờ thế nhỉ? Sao mình lại không biết?

"Hì..." Lưu Phong cười khẽ một tiếng, cũng không vạch trần cô.

Hắn nhìn gương mặt ửng hồng của Minna, đột nhiên nói: "Để ta nếm thử xem vị thế nào?"

"Nè! Chỉ một miếng thôi đấy." Sắc đỏ trên mặt Minna càng đậm hơn, cô lấy cây kẹo trong miệng ra đưa qua.

Lưu Phong khẽ nhếch miệng, nhìn cây kẹo mút màu cà rốt, rồi lại nhìn đôi môi của Minna.

"Sao, sao vậy? Không phải thiếu gia muốn ăn sao?" Minna bồn chồn vẫy chiếc đuôi mèo, dường như đã cảm nhận được điều gì.

"Kẹo mút phải ăn như thế này mới ngon." Lưu Phong đột nhiên nắm lấy tay Miêu Nhĩ Nương, kéo cả người cô lại gần, rồi cúi xuống hôn lên đôi môi của Minna.

"Ưm, thiếu gia... Hưm..." Đôi mắt xanh biếc của Minna hơi mở to, sau đó lại nhắm nghiền lại.

Dù đây không phải là lần đầu tiên, nhưng cảm giác này vẫn khiến Minna vừa căng thẳng lại vừa vô cùng lưu luyến.

Hồi lâu sau, đôi môi mới tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc trong suốt.

"Thiếu gia, đây là thư phòng..." Giọng Minna mềm nhũn, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt xanh biếc long lanh ngấn nước.

"Không sao đâu," Lưu Phong mới nói được nửa câu thì bị cắt ngang.

"Cốc, cốc, cốc..."

Tiếng gõ cửa vang lên, khiến Lưu Phong đành phải nuốt những lời còn lại vào bụng.

Minna cũng giật mình, vội nhảy khỏi người Lưu Phong, quay lại bàn sách, cuống quýt chỉnh lại vạt áo, đôi mắt xanh lam nhìn ra ngoài cửa sổ để che đi gương mặt đỏ bừng của mình.

Vài phút trước, Catherine đã đứng ngoài cửa thư phòng được một lúc. Giờ phút này, nàng nhìn cánh cửa, vẻ mặt có chút do dự.

Trầm mặc hồi lâu, Catherine cuối cùng vẫn gõ cửa.

"Cốc, cốc, cốc..."

"Lưu Phong, ta có thể vào được không?" Giọng nói trong trẻo của Catherine vang lên.

Sau khi rời khỏi sở cảnh vệ, nàng đã đi dạo một vòng trong thành, chẳng mấy chốc trời đã tối. Ăn tối xong, nàng bất giác đi đến trước thư phòng của Lưu Phong.

"Vào đi." Giọng nói ôn hòa của Lưu Phong vọng ra.

"Hít..." Catherine hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.

"Két..."

Vừa vào cửa, Catherine nhận thấy bầu không khí có chút là lạ giữa hai người, nàng hơi sững lại, nhưng vì đang có tâm sự nên cũng không nghĩ nhiều.

"Catherine à, có chuyện gì không?" Đôi mắt đen của Lưu Phong lóe lên, hắn nhìn Catherine, có thể cảm nhận được tâm trạng của đối phương dường như hơi sa sút.

Catherine do dự một lúc rồi mới khẽ nói: "Hôm nay ta đã đi thăm phụ thân."

Lưu Phong gật đầu, sở cảnh vệ đã sớm gửi báo cáo cho hắn. Dù sao thì trong nhà giam của sở cảnh vệ cũng có người giám sát để nghe lén một vài thông tin.

Cuộc đối thoại hôm nay giữa Kairak và Catherine đã được người đưa đến bàn làm việc của Lưu Phong, xem xong hắn đã đoán được Catherine sẽ tìm đến mình.

"Không sao đâu, có gì muốn nói thì cứ nói ra." Lưu Phong ôn hòa an ủi, hắn biết Catherine đang cần một người để dốc bầu tâm sự.

Minna đã bình tĩnh lại, yên lặng ngồi xuống. Cô cũng cảm thấy rất đau lòng cho chuyện nhà của Catherine.

"..." Catherine im lặng một lúc rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Khi còn bé, phụ thân từng tặng ta một cây đàn Lute, ta đã rất vui."

"Vì thế... ta đã cố ý đi học cách chơi đàn Lute, cũng từ lúc đó, ta bắt đầu yêu thích nhạc cụ..."

Catherine dường như đang hồi tưởng lại quá khứ, đôi mắt vàng óng trở nên mơ màng.

"Nhưng dần dần ta lớn lên, hiểu chuyện hơn, biết được rất nhiều điều. Cũng vì vậy, ta hiểu ra rằng phụ thân chỉ xem ta như một món hàng hóa để bồi dưỡng, có thể dùng ta để trao đổi lợi ích."

Khóe miệng Catherine nở một nụ cười thảm, nàng khàn giọng nói: "Sau này... vì lợi ích của gia tộc, phụ thân muốn gả ta cho Đại hoàng tử Lucia để đổi lấy lợi ích và địa vị."

"Vốn dĩ ta nghĩ mình chỉ có thể chấp nhận số phận, không ngờ cuối cùng chàng đã cứu ta." Gương mặt xinh đẹp thê mỹ của Catherine hiện lên một nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Lưu Phong ẩn chứa vài tia ái mộ.

"Nàng là bạn của ta, không phải sao?" Lưu Phong nở một nụ cười ấm áp.

"Đúng vậy đó." Minna dịu dàng lên tiếng, "Chỉ cần là bạn bè của chúng ta, thiếu gia sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu."

"Ừm ừm!" Catherine gật đầu thật mạnh.

Trong lòng nàng vô cùng may mắn vì trước đây đã cùng Darina đến Tây Dương Thành và quen biết Lưu Phong, nếu không bây giờ có lẽ nàng đã bị gả cho Đại hoàng tử, trở thành vật hy sinh cho lợi ích.

Bầu không khí đột nhiên trầm xuống, cả ba người đều im lặng.

"Lưu Phong... ta..."

Catherine đột nhiên nghĩ đến chuyện hôm nay, hốc mắt đỏ hoe, nức nở nói: "Hôm nay khi ta gặp ông ấy, ông ấy nói... ông ấy có lỗi với ta."

"Haiz!" Lưu Phong thở dài một hơi, đứng dậy đi đến trước mặt Catherine, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

"Đừng khóc." Lưu Phong ôn hòa an ủi.

"Hu hu hu..."

Câu nói đó như giọt nước tràn ly, Catherine bật khóc nức nở, ôm chầm lấy eo Lưu Phong, vùi mặt vào lồng ngực hắn.

"Nín đi nào!" Lưu Phong có chút luống cuống, hắn thật sự không có kinh nghiệm dỗ dành một cô gái đang khóc, chỉ có thể đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Catherine.

Minna trông thấy cảnh này, đôi mắt xanh biếc hơi co lại, chiếc đuôi mèo dựng lên rồi lại hạ xuống, nhưng cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Một lúc lâu sau, tiếng khóc của Catherine mới dần ngớt đi, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào.

"Xin lỗi, ta hơi thất thố." Catherine dường như đã hoàn hồn, vội vàng buông tay đang ôm Lưu Phong ra, gương mặt đỏ bừng.

Nàng không ngờ mình lại mất kiểm soát như vậy, đột nhiên khóc lớn lên, nhưng lồng ngực của Lưu Phong thật sự mang lại cảm giác ấm áp và an toàn, khiến người ta có chút không nỡ rời xa.

"Không sao, khóc ra được là tốt rồi." Lưu Phong khẽ nói, kìm nén quá cũng không tốt, đôi khi khóc một trận mới khiến người khác yên tâm.

"Lưu Phong, phụ thân ta... bọn họ có thể không bị đưa đi đào quáng được không?" Catherine ngượng ngùng hỏi.

Nàng biết yêu cầu này có hơi quá đáng, cũng...

"Yên tâm, sẽ không đưa họ đi đào quáng đâu." Lưu Phong lắc đầu, với bộ dạng già nua của Kairak, đi đào quáng e là không trụ nổi một ngày.

Thà đưa đi dán hộp diêm còn thực tế hơn.

"Cảm ơn chàng." Catherine cảm kích nói.

"Ta đã hứa với nàng từ trước rồi mà." Lưu Phong cười nhạt, hắn vốn dĩ không có ý định đưa Kairak đi đào quáng, chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này sẽ khiến một số kẻ địch không muốn đầu hàng, như vậy cũng không tốt.

"Ừm..." Catherine đột nhiên nhón chân lên, hôn nhẹ lên má Lưu Phong, sau đó đỏ bừng mặt chạy đi.

"Lộc cộc lộc cộc..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!