"Rõ ràng động tác của em và thiếu gia giống hệt nhau mà." An Lỵ ngơ ngác nhìn Lưu Phong, khó hiểu nói.
"Em chưa giữ thăng bằng tốt thôi, luyện tập nhiều một chút là được." Lưu Phong giải thích, bản thân cậu lúc mới bắt đầu học đi xe cũng y như vậy.
Giữ thăng bằng rất quan trọng, chỉ khi kiểm soát tốt thăng bằng, kết hợp với lực đạp bàn đạp để khởi động bánh răng kéo theo dây xích, tạo ra lực đẩy về phía trước, xe đạp mới có thể chạy ổn định.
"Vậy thiếu gia phải ở bên cạnh giữ cho em nhé, đừng để em ngã." An Lỵ lại một lần nữa siết chặt tay lái.
"Được rồi, em cứ mạnh dạn đạp về phía trước đi." Lưu Phong gật đầu, hai tay vịn vào phía sau yên xe.
Thấy Lưu Phong không buông tay, An Lỵ mới lại một lần nữa ngồi lên yên, dẫm lên bàn đạp tiến về phía trước.
"Thiếu gia, anh tuyệt đối đừng buông tay ra nhé!" An Lỵ vừa đạp xe vừa lớn tiếng gọi, mắt không ngừng nhìn thẳng về phía trước.
"Biết rồi." Lưu Phong nhếch miệng cười, chạy chậm theo An Lỵ.
"Thiếu gia, em hình như biết đi rồi." An Lỵ đạp một vòng rồi dừng lại, hưng phấn nói.
"Vậy anh buông tay ra để em thử lại nhé." Lưu Phong buông tay, lùi lại một bước nhưng không đi quá xa.
"Vâng." An Lỵ gật đầu, tay vịn ghi đông, chân vừa đạp một cái, chiếc xe đã lao về phía trước. Sau khi loạng choạng tiến lên được hai ba mét, nó lại nghiêng sang một bên. Lần này, cô đã tự mình dùng chân chống xuống đất để giữ vững cơ thể.
"Có tiến bộ rồi đấy, luyện tập thêm vài lần nữa là học được thôi." Lưu Phong khen ngợi, đây là một bước tiến không nhỏ.
Quả nhiên, thần kinh vận động của thú nhân mạnh hơn Nhân tộc rất nhiều.
"Hì hì, em còn tưởng mình biết đi rồi chứ, không ngờ vẫn khó thật." An Lỵ ngượng ngùng cười.
"Để tôi thử xem nào." Minna bước tới, cũng với vẻ mặt háo hức.
"Để tôi xem cô làm thế nào mà mất mặt đây." An Lỵ bĩu môi, bước xuống khỏi xe.
"Chắc chắn sẽ giỏi hơn cô." Minna đầy tự tin, khẽ nhấc mông ngồi lên yên xe, hai tay nắm chặt ghi đông, học theo dáng vẻ của Lưu Phong bắt đầu đạp về phía trước.
"..." Lưu Phong bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng đi theo sau, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
"A!" Minna loạng choạng đi được hai ba mét, cuối cùng vẫn ngã sang một bên, được Lưu Phong kịp thời đỡ lấy eo và tay lái.
"Ha ha ha... Minna, cô cũng giống hệt tôi thôi." An Lỵ đứng cách đó không xa châm chọc.
"Lần đầu tiên nhưng vẫn giỏi hơn cô nhiều." Minna chu môi phản bác, mặt hơi ửng đỏ.
"Thử lại đi, phải luyện tập nhiều vào." Lưu Phong cười nói.
"Vâng." Minna lại bắt đầu luyện tập. Lúc này, sự nhanh nhẹn của cô đã được thể hiện rõ, chỉ cần có dấu hiệu sắp ngã, cô sẽ lập tức buông chân khỏi bàn đạp để chống xuống đất, đồng thời bóp phanh lại.
Cứ như vậy, cô đứt quãng đạp xe, loạng choạng được hai ba vòng thì cũng miễn cưỡng kiểm soát được thăng bằng, không đến mức đi được vài mét đã mất kiểm soát.
"Minna cũng giỏi quá." Ny Khả khen ngợi.
"Đến đây, Ny Khả, cậu thử xem." Minna dừng xe đạp bên cạnh Ny Khả.
"Được." Ny Khả đã sớm muốn thử, chỉ là hiện tại chỉ có một chiếc xe đạp nên đành phải thay phiên nhau.
"Có lẽ phải làm thêm vài chiếc xe đạp nữa nhỉ?" Lưu Phong nhìn ba cô gái đang nghiên cứu ở đó, thầm nghĩ.
"A, mọi người đang làm gì vậy?" Đế Ti và Vi Á vừa tan học đã xuất hiện, tò mò nhìn cả nhóm.
"Bọn em đang học đi xe đạp đó." An Lỵ trả lời.
"Xe đạp à?" Đế Ti lẩm bẩm, đi tới một bên xem Ny Khả học lái xe.
Minna đứng bên cạnh dạy Ny Khả, ra vẻ ta đây đầy kinh nghiệm. "Ny Khả, phải như thế này, tay nắm lấy phanh, sau đó..."
Lưu Phong mỉm cười đứng một bên nhìn họ mày mò. Thực ra xe đạp không khó, chỉ cần luyện tập vài lần là được.
"Thế này phải không? Khó hơn mình tưởng tượng." Ny Khả tay nắm ghi đông, một chân chống đất, chân kia bắt đầu đạp bàn đạp, từ từ tiến về phía trước, chân còn lại vẫn không dám nhấc khỏi mặt đất.
"Ny Khả, cậu làm thế này thì không học được đâu, mạnh dạn lên, chân kia phải co lên chứ!" An Lỵ sốt ruột la lên, trông còn có vẻ kích động hơn cả Ny Khả.
"Thế này sao?" Ny Khả từ từ nhấc chân kia lên, đặt lên bàn đạp còn lại, mượn quán tính đi thêm một đoạn nữa thì tay lái bắt đầu chao đảo, không còn nghe theo sự điều khiển của cô.
"Cẩn thận." Ngay lúc Ny Khả sắp ngã, Lưu Phong kịp thời xuất hiện, giữ vững chiếc xe.
"Thiếu gia, khó thật đấy." Ny Khả vỗ vỗ ngực, nhìn Lưu Phong cười khổ.
"Để anh dạy em." Lưu Phong vịn vào phía sau yên xe, bảo Ny Khả cứ mạnh dạn đạp về phía trước.
Cứ như vậy, Lưu Phong giữ yên xe cho Ny Khả đạp hai vòng trong sân sau, cô mới miễn cưỡng nắm được một chút kỹ năng, không đến mức sắp ngã mà vẫn không chịu buông chân.
"Em cũng muốn học, trông có vẻ vui lắm." Đế Ti lại gần.
"Được thôi, Đế Ti, cậu luyện đi." Ny Khả cũng hơi mệt rồi.
"Sao thấp thế này? Chân không duỗi ra được." Đế Ti dạng chân ngồi lên yên xe, chân cô cong lại đã chạm đất.
"Đồ Bò Sữa đáng ghét." An Lỵ bĩu môi, lườm cô nàng Tộc Bò Sừng.
"Ha ha ha ha..." Minna bật cười bên cạnh, nhớ lại cảnh Hồ Nhĩ Nương lúc trước chân không chạm tới đất.
Sau khi nghe Ny Khả giới thiệu về chiếc xe và cách sử dụng bàn đạp, Đế Ti bắt đầu tự mình mày mò.
"Đi thế này à?" Đế Ti đạp một chân, lướt đi một đoạn, sau đó co chân còn lại lên, loạng choạng tiến về phía trước nhưng từ đầu đến cuối không hề mất thăng bằng.
"Á!" An Lỵ trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn cô nàng Tộc Bò Sừng cứ thế đạp xe đi thẳng một mạch.
"Đế Ti giỏi thật, mới lần đầu tiên đã biết đi xe đạp rồi." Ny Khả cũng kinh ngạc thốt lên, mình chỉ mới nói sơ qua mà Đế Ti đã đi giỏi hơn cả bọn họ.
"Thiếu gia, có phải trước đây anh đã lén dạy Đế Ti rồi không?" An Lỵ nghi ngờ hỏi.
"Anh nói không có, em tin không?" Lưu Phong cười nói.
"Ờ..." An Lỵ thở dài, chạy tới muốn hỏi Đế Ti xem có bí quyết gì không.
"Xem ra vẫn phải quay về Trái Đất một chuyến mới được." Lưu Phong chống cằm, thầm nghĩ.
Lần này trở về Trái Đất, phải nhanh chóng xem ngọc tỷ chế tạo đến đâu rồi, tiện thể mua thêm vài chiếc xe đạp, còn phải xem cái máy sản xuất khí hydro mình đặt hàng đã giao tới chưa.
Pháo đài bay chỉ còn thiếu khí hydro mấu chốt, chỉ cần có nó là có thể bắt đầu bay thử nghiệm rồi.
"Minna, tối nay anh muốn đến mật thất một chuyến." Lưu Phong quay đầu nói với cô.
"Vâng." Minna mỉm cười gật đầu, chuẩn bị đi canh cửa phòng.
"Tối nay em cứ về phòng ngủ đi, phòng không có chìa khóa thì không ai vào được đâu." Lưu Phong xoa đầu cô nàng Tộc Mèo.
"Không sao đâu thiếu gia, buồn ngủ thì em sẽ đi ngủ thôi." Minna khẽ cười nói.
"Thôi được." Lưu Phong cười khổ lắc đầu.