Virtus's Reader
Theo Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ

Chương 985: CHƯƠNG 975: AN LỴ ĐÃ ĐƯỢC TOẠI NGUYỆN

Mười giờ đêm.

Trong phòng An Lỵ.

"Cậu thật sự không đi sao?"

Minna ngồi bên giường, đung đưa đôi chân thon dài, hỏi: "Lần này không bước ra, có lẽ lần sau sẽ càng khó hơn đấy."

"Tớ..." An Lỵ xấu hổ liếc cô nàng miêu nữ. Chuyện này bảo cô phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại chủ động tìm đến phòng thiếu gia giữa đêm sao?

"Cậu không đi thì Ny Khả sẽ đi tìm Đế Ti đấy."

Minna chống tay lên mép giường, đôi mắt xanh biếc ánh lên ý cười: "Nếu để Đế Ti cũng đi trước cậu một bước thì sau này cậu sẽ càng khó khăn hơn."

Hôm nay cô đến chính là để thuyết phục cô nàng hồ nữ này đến với thiếu gia. Dù sao thì mấy người họ cũng là những người quen biết thiếu gia trước nhất.

Có lẽ, trong chuyện này cô cũng có chút tư tâm, muốn chiếm một vị trí quan trọng hơn trong lòng Lưu Phong.

"Không, không được." An Lỵ lập tức trở nên căng thẳng, e dè nói: "Tuyệt đối không được, không thể để cô ấy đi tìm Đế Ti."

"Không được à? Vậy thì hành động đi chứ. Bây giờ đã mười giờ rồi, thiếu gia chắc cũng về phòng rồi."

Minna nhướng mày, rướn người về phía trước, thì thầm: "Biết đâu... thiếu gia cũng đang chờ cậu đấy."

"Thật sao?" An Lỵ đột ngột ngẩng đầu, mặt đỏ bừng nhìn cô bạn miêu nữ, ngượng ngùng hỏi: "Cậu không lừa tớ chứ?"

"Đương nhiên rồi, thiếu gia lúc nói mê còn gọi tên cậu đấy." Minna quả quyết gật đầu.

"Vậy... tớ sẽ đi." An Lỵ do dự một lúc, rồi đỏ bừng mặt nhắc lại một lần nữa: "Tớ sẽ đi."

"Vậy tớ đi trước nhé." Minna đứng dậy, cười khúc khích rồi rời đi.

Phụ nữ thời nay là vậy đấy, sẵn sàng giúp người đàn ông của mình tìm thêm phụ nữ khác, thà để người quen ra tay còn hơn cho người lạ có cơ hội.

Hôm nay Minna đến thuyết phục cô nàng hồ nữ cũng là do Ny Khả nhờ. Dĩ nhiên, cả hai sẽ không đời nào nói ra lý do thật là vì Lưu Phong quá "khỏe", một mình họ không chiều nổi.

"Két..."

An Lỵ nhìn cánh cửa phòng đã đóng, vỗ vỗ lên gò má nóng bừng của mình, đứng dậy tìm quần áo rồi vào phòng tắm.

Nửa giờ sau.

An Lỵ sửa soạn lại một lượt rồi mới ra khỏi phòng, mặt đỏ bừng, cúi đầu đi về phía phòng của Lưu Phong. Cô không hề hay biết, trong bóng tối sau lưng mình, có một cô nàng miêu nữ đang đứng đó.

"An Lỵ, chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi."

"Cộp cộp cộp..."

An Lỵ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cả người nóng ran, hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh của mùa đông.

Quãng đường bình thường chỉ đi vài phút, lần này cô phải mất đến mười phút, cuối cùng cũng đến được cửa phòng Lưu Phong.

An Lỵ nhìn ánh đèn hắt ra từ trong phòng, biết ngay thiếu gia vẫn chưa ngủ. Cô do dự giơ tay định gõ cửa, nhưng rồi lại chần chừ.

"Hít... Hít..." Cô hít sâu mấy hơi liền.

Lưu Phong đang ngồi tựa đầu giường, đắp chăn kín mít. Anh đặt quyển sách trên tay xuống, lên tiếng hỏi: "Ai ở ngoài đó? Vào đi."

Anh chuẩn bị ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân, nhưng người đó dừng lại ở cửa một lúc lâu mà không có động tĩnh gì.

"Két..."

Cửa phòng hé mở, thân hình nhỏ nhắn của An Lỵ lách vào, sau đó cô cúi đầu đóng cửa lại.

"Cạch!"

Thậm chí còn khóa trái.

"..." Lưu Phong ngẩn ra, nhìn cô nàng hồ nữ đang e thẹn, trái tim bất giác lỡ một nhịp.

"Th... thiếu gia, ngài... ngài vẫn chưa ngủ ạ?" An Lỵ lắp ba lắp bắp hỏi.

"Ta đang chuẩn bị ngủ đây." Lưu Phong thản nhiên đáp, nhìn cô nàng hồ nữ hôm nay trông có vẻ khác lạ, anh lập tức hiểu ra điều gì đó.

Anh đã không còn là một kẻ ngây ngô nữa, dù sao cũng là người đàn ông đã có hai người phụ nữ, trong đó còn có một cô nàng miêu nữ.

"Em... em có làm phiền thiếu gia không ạ?" An Lỵ ngượng ngùng nói. Cô gào thét trong lòng: *Không phải, mình đâu có muốn nói câu này, tại sao thốt ra khỏi miệng lại thành ra thế này chứ?*

"Không sao, em mặc ít thế kia, lên giường trước rồi hẵng nói chuyện." Lưu Phong vén một góc chăn lên.

"Vâng, vâng ạ..." Mặt An Lỵ càng đỏ hơn, cô rón rén bước về phía giường.

"Mau lên đây, kẻo lạnh cảm bây giờ." Lưu Phong không đợi được nữa, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô nàng hồ nữ, kéo nhẹ một cái đã đưa được cô lên giường.

An Lỵ bất ngờ bị Lưu Phong ôm trọn vào lòng. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mặt cô lại càng thêm đỏ bừng.

"Em đến là để nói chuyện ở Vương Đô sao?" Lưu Phong cúi đầu, nhìn An Lỵ với gương mặt đỏ như gấc, đôi môi đầy đặn đáng yêu trông vô cùng quyến rũ.

"Gì ạ?" An Lỵ vô thức đáp lại, cô hoàn toàn không biết Lưu Phong đang nói gì, trong đầu cô giờ đây toàn là những hình ảnh màu hồng.

"Xem ra... ta phải chủ động một chút rồi!" Lưu Phong khẽ nhếch miệng, cúi đầu hôn xuống.

"Ưm..."

Đôi mắt màu nâu của An Lỵ mở to, nhìn gương mặt tuấn tú ở ngay trước mắt, rồi lập tức nhắm nghiền lại, chìm đắm trong cảm giác say mê.

"Để ta."

"Vâng!"

"Có thể sẽ hơi đau một chút."

"Em... em không sợ."

...

Ngoài cửa, Minna và Ny Khả nhìn nhau mỉm cười, rồi nắm tay nhau rời đi.

"An Lỵ lần này chắc sẽ không dỗi nữa đâu nhỉ?" Minna khẽ cười.

"Con bé ấy mà, tính tình trẻ con, đơn thuần quá thôi." Ny Khả dịu dàng nói.

"Tiếp theo là Đế Ti?" Minna quay đầu hỏi.

"Chắc cũng không khó lắm đâu." Ny Khả do dự một lúc rồi gật đầu: "Chỉ cần dụ cô ấy đến tận cửa thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."

"Hì hì... Như vậy thì chúng ta sẽ nhàn hơn nhiều đấy."

"Đúng vậy đó."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!