Lúc này, Lâm Đông vẫn đang ru rú trong nhà. Giữa tận thế tàn khốc, cuộc sống của hắn lại vô cùng an nhàn, rảnh rỗi không có gì làm nên lại lướt điện thoại.
Kho lương thực của khu trú ẩn bị hàng ngàn zombie tấn công, sau trận chiến đấu gian khổ của các Giác Tỉnh Giả, cuối cùng họ đã rút lui thành công, không có thương vong về người.
Lâm Đông vừa lướt đã thấy ngay tin tức này.
"Khu trú ẩn cũng bị tấn công à..."
Hắn chỉ cần suy nghĩ một chút là biết ngay đám zombie kia từ đâu ra, bởi vì ở thành phố Giang Bắc này, ngoài hắn ra thì không có Thi Vương nào sở hữu lực lượng như vậy.
Thông báo của khu trú ẩn được xem như một tin tốt.
Bên dưới có không ít bình luận.
"Pro vãi! Đây là lần đầu tiên... không có thương vong về người đấy."
"Cảm giác Trình Lạc Y thật sự ngày càng mạnh, đúng là ánh sáng của nhân loại!"
"Tôi giương cờ ủng hộ chị Trình!"
"Nghe nói lần này Tôn Tiểu Cường biểu hiện tốt nhất, giết nhiều zombie nhất, khu trú ẩn còn thưởng cho cậu ta hai quả táo nữa cơ..."
"..."
Lâm Đông đọc những bình luận này, cảm thấy vô cùng thú vị.
Đám zombie ở thành phố Tân Hải trước thì đến lãnh địa của mình, sau đó lại đi tấn công khu trú ẩn.
Rõ ràng, chúng đang nhắm đến thành phố Giang Bắc và sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Xem ra...
Những ngày tháng bình yên sẽ không kéo dài được bao lâu.
Sóng gió mới sắp ập đến!
...
Ở một nơi khác, công ty Tec đã im hơi lặng tiếng hơn một tháng, trước sau không có động tĩnh gì. Diệp Giản thông qua liên lạc với tổng bộ, sau mấy lần thương thảo, cuối cùng cũng đón nhận hy vọng mới. Hắn cũng nhận được một loại vũ khí bí mật tương tự.
G-virus!
Chỉ có điều, G-virus không dùng để tiêm cho zombie, mà là cho con người. Nhưng... nó sẽ không lập tức khiến con người tiến hóa.
Thay vào đó, sau khi tiêm, con người sẽ biến thành quái vật sinh hóa!
Nghe nói loại quái vật đó còn hung hãn hơn cả zombie, tính tình tàn bạo, khát máu, được coi là cấm dược của nhân loại, không phải vạn bất đắc dĩ thì sẽ không bao giờ sử dụng.
Đồng thời, loại G-virus này hiện vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, rất khó đoán trước được cụ thể sẽ xảy ra chuyện gì.
Tổng bộ phân phối cho Diệp Giản cũng là để làm thí nghiệm, xem hiệu quả chống lại zombie của con người sau khi tiêm G-virus.
"Thứ này... đúng là một con dao hai lưỡi!"
Diệp Giản âm thầm lo lắng, cảm thấy nếu không cẩn thận, dễ toi đời như chơi.
Bây giờ, hắn cần một đối tượng thí nghiệm phù hợp.
Nhưng trong công ty của hắn lại không có ứng cử viên nào. Nếu tiêm cho người sống sót hoặc Giác Tỉnh Giả, biến họ thành quái vật sinh hóa mạnh mẽ, chắc chắn sẽ bị phản phệ.
Tuy nhiên, trong lúc suy nghĩ, Diệp Giản nhanh chóng nghĩ đến một tổ chức.
Bọ Cạp Đen!
Thành viên của tổ chức này cực kỳ điên cuồng, làm việc không có bất kỳ giới hạn nào, có thể nói mỗi tên đều là một kẻ biến thái.
Chỉ có những kẻ biến thái mới xứng với thứ đồ biến thái!
Thực ra, kể từ khi Lâm Đông trỗi dậy, thế lực của công ty Tec suy yếu, Diệp Giản đã có ý định hợp tác với tổ chức Bọ Cạp Đen.
Bởi vì trong tận thế, tổ chức Bọ Cạp Đen lan rộng như một khối u ác tính, thực lực của các thành viên cũng không hề yếu, bây giờ đã phát triển đến mức không thể xem thường.
Đương nhiên, Diệp Giản biết Bọ Cạp Đen không có giới hạn, sợ bị chúng nó đâm sau lưng.
Nhưng đối mặt với một Thi Vương vô giải.
Hắn sẵn sàng gánh chịu rủi ro này.
Hơn nữa, có thể dùng Dược Tề Tiến Hóa Nhân Loại làm con bài mặc cả. Lợi ích vĩnh viễn là yếu tố quan trọng nhất để duy trì một mối quan hệ ổn định!
"Đi liên lạc với tổ chức Bọ Cạp Đen giúp tôi." Diệp Giản nói.
Nữ trợ lý bên cạnh chau mày suy tư.
"Giám đốc Diệp, ngài thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"
"Ừm, nghĩ kỹ rồi..."
...
Tại vùng rìa lãnh địa của Lâm Đông, có một nhân viên không chính thức giờ đây đang sống sung sướng như cá gặp nước, thỉnh thoảng lại lôi chuyện cũ ra kể — trận đại chiến bên bờ sông!
"Không phải tao khoe với chúng mày đâu, trận đó bọn tao đúng là thế như chẻ tre, một trận chém giết tưng bừng, đánh cho đối phương không còn manh giáp."
Chiêu Phong Nhĩ đang chém gió với các thế lực nhỏ gần đó.
Một con zombie bên cạnh nói.
"Tao thấy mày chắc chỉ phụ trách kêu la thôi nhỉ?"
"Làm sao có thể?"
Chiêu Phong Nhĩ trừng mắt, tỏ vẻ vô cùng bất phục: "Dù gì tao cũng là một Thi Vương, đương nhiên phải phụ trách đồ sát rồi!"
"Mày giết được ai?"
"Tao... dập tắt hy vọng của đối phương!"
Chiêu Phong Nhĩ suy nghĩ một lúc rồi nói.
Đám zombie xung quanh nghe xong, cảm thấy có vẻ rất lợi hại, nhưng hình như vẫn không có tác dụng thực tế nào...
Chiêu Phong Nhĩ tiếp tục.
"Những kẻ có thể tham gia trận chiến đó đều không phải là zombie tầm thường. Bạch Cốt Thi Vương cuối cùng đã thi triển bạch cốt chân thân, hung hãn vãi chưởng, nhưng cuối cùng vẫn bị tao và đại ca Lâm Đông xử lý!"
"Ngầu, ngầu thật!"
Một đám zombie vô cùng khâm phục.
Chiêu Phong Nhĩ vênh váo tự đắc, bây giờ trong các thế lực nhỏ xung quanh, danh tiếng của hắn khá cao, đã trở thành đại ca của đám nhân viên không chính thức rồi...
"Sau này có cơ hội, tao sẽ giới thiệu cho chúng mày, để chúng mày cũng được gia nhập vào thi triều của đại ca Lâm Đông."
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Những con zombie còn lại bán tín bán nghi, thầm nghĩ Lâm Đông cũng có chính thức thu nhận hắn đâu???
Nhưng đúng lúc này, đôi tai to của Chiêu Phong Nhĩ khẽ động.
Dường như đã bắt được một âm thanh nào đó.
"Hở? Cơ hội đến rồi..."
Chiêu Phong Nhĩ không chém gió với đám zombie nữa, trực tiếp áp tai xuống đất. Mông chổng lên trời, hai chân đung đưa, hắn cứ thế trượt đi về phía trước.
Đám zombie phía sau nhìn bóng lưng hắn biến mất, trong lòng vô cùng tò mò.
"Ê? Đừng đi mà, kể tiếp cho bọn tao nghe đi chứ..."
...
Chiêu Phong Nhĩ một khi đã làm việc thì vô cùng nghiêm túc.
Âm thanh trong phạm vi hai cây số, hắn gần như có thể nghe thấy hết.
Hắn dường như nghe thấy tiếng của con người.
Theo dấu vết Chiêu Phong Nhĩ tìm kiếm, âm thanh ngày càng rõ ràng, thậm chí có thể nghe được cả tiếng trò chuyện của họ.
"Dưới lòng đất..."
Chiêu Phong Nhĩ lập tức phán đoán.
Lúc này, trong một đường hầm dưới lòng đất cách đó không xa, quả thực có một nhóm người đang di chuyển, chính là thành viên của tổ chức Bọ Cạp Đen được Diệp Giản liên lạc.
Nhóm này có tổng cộng năm người, ba nam hai nữ.
Kẻ cầm đầu là một thanh niên cao gầy, mái tóc ngắn cũn như kim châm, miệng đeo khuyên môi, trông đúng chất một dân chơi.
"Lần này công ty Tec cho chúng ta thứ gì đó, coi như vớ được món hời lớn."
"Zombie ở thành phố Giang Bắc quá mạnh, ép bọn chúng phải hợp tác với chúng ta."
Một thanh niên môi dày nói.
Người bên cạnh gật đầu.
"Không sai, con Thi Vương đó đúng là quỷ dị thật, lãnh địa của hắn có thể gọi là vùng cấm của nhân loại rồi!"
"Vậy... vậy chúng ta đến đây sẽ không bị hắn phát hiện chứ?"
Một cô gái trong nhóm nhíu mày, vô cùng lo lắng.
"Không đâu..."
Thanh niên đầu đinh cầm đầu nói một cách thờ ơ.
"Công ty Tec không phải đã nói rồi sao, thuộc hạ của Thi Vương đó là lũ quạ đen, bay trên trời. Chúng ta đi dưới lòng đất rất an toàn, sẽ không bị phát hiện."
"À, vậy thì tốt rồi!"
Cô gái an tâm hơn một chút, gật đầu.
Vị trí mà năm người họ đang đi tối đen như mực, từng là một tuyến đường sắt, bây giờ đương nhiên đã sớm hoang phế, hơn nữa không có zombie nào, quả thực rất an toàn.
Tiếng nói của mấy người vang vọng trong đường hầm trống trải, không ai biết rằng, những sóng âm đó đang men theo vách tường, truyền lên mặt đất phía trên, lọt vào đôi tai to của một kẻ nào đó.
"He he, lập công rồi, lập công rồi!!"
...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn