Quá mạnh!
Bọn Truy Tôm đều sợ ngây người, nhìn bóng lưng của Lâm Đông, cảm thấy đây mới chính là vương giả tuyệt đối trong lòng chúng.
Đứng sau lưng hắn, một cảm giác an toàn chưa từng có trào dâng. Đây là cảm giác mà nó chưa bao giờ có được kể từ khi tiến hóa ra thần trí.
Cứ tưởng... ngài ấy không thèm quan tâm đến mình nữa chứ (ʘ̥∧ʘ̥)
Thi Vực của Lâm Đông bao trùm trời đất, trải rộng ra mấy trăm mét, bao phủ toàn bộ khu vực lân cận.
Nhưng vì mục tiêu tấn công quá nhiều, năng lượng tương đối phân tán, một vài zombie cấp thấp trực tiếp sụp đổ chết tươi.
Vài con zombie tinh nhuệ vẫn đang gắng gượng chống cự.
Lâm Đông phất tay, một thanh trường đao xuất hiện từ hư không, tinh hạch màu đỏ ở chuôi đao lóe lên, khí tức nóng rực bắt đầu lan tỏa.
Ngay sau đó, ngọn lửa hừng hực bùng lên, dần dần bao trùm lấy lưỡi đao.
Lâm Đông vung đao, ngọn lửa tức khắc phun ra, tạo thành một vệt đao khí dài hơn hai mươi mét, khuếch tán theo hình quạt.
Lưỡi đao quét đến đâu, zombie đều bị thiêu rụi thành tro đen bay lả tả, không còn lại chút cặn.
"Rống ——"
Lũ zombie gầm thét, nhưng dưới sự khống chế của Thi Vực, chúng không tài nào né tránh, chỉ có thể chờ đợi lưỡi đao tử thần giáng xuống.
"Ngầu vãi chưởng!"
Truy Tôm kích động tột độ, hai mắt gần như bắn ra hình trái tim.
Trong khi đó, ở một nơi khác.
Thi Vương Xương Cá cau mày, mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Sao lại không có động tĩnh gì?
Vừa rồi nó phái một đám tiểu đệ đi truy sát zombie, vốn chỉ coi đây là một trò chơi, giống như thả một bầy chó săn, chờ chúng tha con mồi trở về.
Thế nhưng, đám tiểu đệ lúc trước còn khí thế ngút trời, hung hãn vô cùng, đuổi thẳng đến nơi xa, mà bây giờ âm thanh đã tắt ngấm, khu thành thị phía trước lại dần trở nên yên tĩnh.
Cảm giác này... giống như ném một hòn đá xuống biển rộng, bị nuốt chửng trong im lặng.
"Sao chúng nó còn chưa về?"
"Không biết."
Côn Bố đứng bên cạnh lắc đầu.
Xương Cá trở nên hơi mất kiên nhẫn, đôi mắt lóe lên hung quang.
"Tao qua đó xem sao."
"À, được."
Côn Bố gật đầu, nhìn chăm chú bóng lưng Xương Cá rời đi.
Hắn không hề biết rằng, đây cũng là lần cuối cùng Xương Cá rời khỏi lãnh địa, và nó sẽ không bao giờ trở về nữa...
Bản thân Xương Cá là loại cường hóa thiên về tốc độ, động tác nhanh nhẹn, thân hình mạnh mẽ, thoăn thoắt nhảy vọt giữa các tòa nhà.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, lông mày nó càng nhíu chặt hơn.
Bởi vì phía trước không xa, một mùi máu tanh nồng nặc truyền đến. Xem ra đám tiểu đệ của nó đã gặp phải biến cố.
Nó không chần chừ nữa, lập tức lao về phía nguồn gốc của mùi máu.
Một lát sau, Xương Cá nhảy xuống một con phố, ánh mắt nhìn về phía trước, và ngay lập tức trông thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Chỉ thấy trên mặt đất toàn là chân cụt tay đứt, đầu lâu vỡ nát, máu đen hòa quyện vào nhau, đã trở nên sền sệt.
Trên những tòa nhà đổ nát xung quanh cũng bị máu đen bắn tung tóe.
Lúc này, máu vẫn không ngừng nhỏ giọt, kéo thành từng sợi tơ.
Phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng là thi thể nát vụn, khung cảnh chẳng khác nào địa ngục máu tanh, kinh khủng đến tột cùng. Nhưng ngay giữa bức tranh đó, một bóng người thon dài đang sừng sững đứng.
Hắn mặc một bộ đồ trắng, không nhuốm chút bụi trần, sắc mặt lạnh nhạt, như thể mọi chuyện xảy ra xung quanh đều không liên quan đến mình.
Thấy Xương Cá đến, khóe miệng hắn còn nhếch lên một nụ cười.
"Ngươi đến rồi à?"
"Hít..."
Xương Cá hít một hơi khí lạnh, giọng điệu nghe như lời chào của một người bạn cũ, nhưng trong lòng lại rét run.
Tên này đúng là một kẻ biến thái!
Nó liếc mắt nhìn sang, phát hiện Truy Tôm và mấy tên đồng bọn đang đứng ở ven đường cách đó không xa.
Có lẽ vì đã chứng kiến sự cường đại của Lâm Đông, trong lòng Truy Tôm tràn ngập cảm giác an toàn, lúc này cũng không còn sợ hãi, thấy Xương Cá liền ngẩng cao đầu, đưa tay chỉ thẳng vào mặt nó.
"Tao là Truy Tôm, đại ca tao bảo tao đến tìm mày!"
"..." Xương Cá câm nín, trong đầu chỉ hiện lên bốn chữ: tiểu nhân đắc chí!
Mấy tên tiểu đệ của Truy Tôm cũng đồng loạt giơ ngón tay cái về phía nó.
Cảm giác như đi theo Truy Tôm lâu như vậy.
Đây là khoảnh khắc huy hoàng duy nhất kể từ khi chúng tiến hóa ra thần trí!
Ánh mắt Xương Cá lại một lần nữa rơi vào người Lâm Đông.
"Ngươi từ đâu tới?"
"Còn quan trọng sao?"
Lâm Đông chậm rãi nói bốn chữ, như thể đã phán án tử hình cho nó.
Bởi vì đối với một linh hồn sắp rời khỏi thế giới này, giải thích nhiều quả thực không cần thiết.
"Khốn kiếp!"
Xương Cá nghiến chặt hàm răng nhọn hoắt, sát ý bùng lên.
"Để tao xem mày có bản lĩnh gì!"
Nó vẫy tay, lòng bàn tay nứt ra, vài chiếc xương nhọn hoắt như xương cá trồi ra từ đó.
Mấy chiếc gai xương đó cực kỳ sắc bén, tựa như dùi thép, xé gió rít lên, uy lực vượt xa cả đạn bắn.
Chưa đầy một cái chớp mắt, chúng đã lao đến trước mặt Lâm Đông.
"Ong ——"
Ngay khi sắp đâm thủng hắn, những chiếc gai xương bỗng dừng khựng lại cách mặt Lâm Đông khoảng mười centimet, dường như bị một thế lực vô hình chặn lại, lơ lửng giữa không trung, không ngừng run rẩy và phát ra tiếng ong ong.
Lâm Đông tâm niệm vừa động, sức mạnh của Thi Vực trực tiếp đánh bay những chiếc gai xương.
Đồng thời thuận thế lan tràn về phía trước.
Trong lĩnh vực của một Thi Vương, hắn chính là chúa tể!
Trong mắt Xương Cá, cứ như một biển máu mênh mông đang ập về phía mình, áp lực kinh khủng bao trùm trời đất, nhanh chóng nhấn chìm nó.
"Rắc!"
Xương cốt toàn thân nó kêu răng rắc, nếu không phải cấp độ tiến hóa cao, xương cốt cứng rắn, e rằng lần này đã không chịu nổi!
Xương Cá nghiến chặt răng, khổ sở chống đỡ, hai tay vung lên, lập tức hai thanh xương cá thon dài mọc ra, sắc bén như hai lưỡi đao, còn cứng hơn cả hợp kim của loài người.
"Giết!"
Nó thể hiện sự điên cuồng của Thi Vương, hung hãn không sợ chết, cầm hai lưỡi đao trong tay, chống lại áp lực của Thi Vực, lao về phía trước.
Lâm Đông nhìn chằm chằm.
Hắn cảm thấy Thi Vương này thực ra không yếu, nếu phát huy được ưu thế tốc độ, kết hợp với xương cốt biến dị, thực lực chắc cũng ngang ngửa Tiểu Bát, cũng là một vũ khí giết chóc đáng gờm trên chiến trường.
Tiếc là...
Nó phải chết rồi.
Thấy Xương Cá cầm song đao lao tới, Lâm Đông chỉ lách người, thuận thế xoay một vòng, năm ngón tay thon dài duỗi ra, trực tiếp đâm vào sọ não của nó, móc ra một viên tinh hạch.
Tốc độ mà Xương Cá vẫn luôn tự hào đã bị Thi Vực áp chế, có thể nói là gặp phải khắc tinh tự nhiên. Lúc này, động tác của nó đột ngột dừng lại, cơ thể đứng thẳng bất động tại chỗ, đôi mắt nó trợn trừng, nhưng hung quang trong đó dần lụi tàn.
Bịch!
Hai đầu gối nó mềm nhũn, ngã gục xuống đất, chết không nhắm mắt.
Đến đây, mọi thứ xung quanh lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Bọn Truy Tôm trố mắt nhìn, ánh mắt đờ đẫn, trong lòng chấn động tột độ.
Quá đỉnh!
Một Thi Vương mạnh như Xương Cá lại bị giải quyết trong một chiêu.
Chỉ cần chứng kiến cảnh này, Truy Tôm đã kích động đến mức toàn thân không kìm được mà run rẩy.
Mà ánh mắt Lâm Đông đã dần nhìn về phía xa.
Mục tiêu săn giết tiếp theo —— Côn Bố!
Nhưng bây giờ đã xử lý một Thi Vương lớn, rất có thể đã kinh động đến Thanh Lân, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ có một đàn thi triều lớn kéo đến.
"Thời gian cho mình không còn nhiều nữa."
Lâm Đông cất bước đi thẳng về phía trước.
Truy Tôm ở phía sau thấy vậy, vội vàng lên tiếng hỏi.
"Đại ca, em phải làm sao bây giờ?"
"Ngươi đi đi."
Lâm Đông nói mà không hề quay đầu lại.
"Dạ..."
Thấy hắn một mình một xác, đơn độc xông vào cấm địa thành phố, Truy Tôm há miệng, muốn nói lại thôi.
"Nhưng mà... em không nỡ xa ngài..."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn