Tuy nhiên, theo lời Mã Nam, trước đây đúng là có một vài người không cam chịu sự thống trị của Môn La nên đã trốn vào khu phóng xạ.
Thế nên rất có thể Gaye đã bắt được người.
Ngay lập tức, bọn họ tiếp tục tiến lên, dứt khoát chọn tuyến đường mà đám quỷ hút máu đã đi, dù sao chúng cũng đã dò đường sẵn, có thể giảm bớt những phiền phức không cần thiết.
Trình Lạc Y luôn nể phục sự mưu mẹo của Lâm Đông, bất kể là thứ gì cũng đều bị hắn tận dụng được.
Ven đường, có thể nhìn thấy không ít xác của quỷ hút máu, rõ ràng đã xảy ra những trận chiến quy mô nhỏ. Đầu của lũ quỷ hút máu này đều vỡ nát, não đan hoặc tinh hạch đã bị moi đi, trông vừa kinh hãi vừa thảm thiết.
Một lúc lâu sau, họ tiến vào một thành phố, nơi này đã bị cơn mưa thiên thạch càn quét, khắp nơi đều là phế tích.
Những tòa nhà cao tầng đổ nát hai bên thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “két két”, đó là âm thanh của cốt thép gỉ sét đang oằn mình biến dạng.
Cuối cùng, một tiếng “Ầm” vang lên, một tòa nhà sụp đổ hoàn toàn thành đống gạch vụn.
Theo thời gian, thành phố này cuối cùng rồi cũng sẽ bị chôn vùi trong gió Charix.
“Văn minh nhân loại đang bị xóa sổ rồi.”
Trần Minh và những người khác cảm thán.
Trên các con phố trong khu thành thị, nhiều nơi đã mọc lên những cây non, cỏ dại sinh sôi điên cuồng, bám quanh những tòa nhà đầy vết nứt, trông vô cùng hoang vu.
Mã Nam lại càng thổn thức không thôi.
“Trước tận thế, nơi này là một thành phố phồn hoa, tôi thường xuyên đến đây chơi, phía trước không xa chính là một show diễn đỉnh cấp, ‘Show Lừa Điên’.”
“Cái quái gì vậy? Mấy người nhà giàu các ông đúng là kỳ hoa, rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi xem lừa điên diễn à?”
Trần Minh khó hiểu nói.
Trước đó anh đã biết, Mã Nam này trước tận thế là một phú nhị đại hàng đầu, ở trên đảo Úc cũng sống rất sung túc.
“Chú, chú không hiểu đâu. Nếu trước tận thế mà hai ta quen nhau, tôi nhất định sẽ dắt chú đi xem thử.”
Mã Nam nói.
“Thôi bỏ đi.”
Trần Minh lắc đầu, lúc đó mình chỉ là một thằng shipper, chẳng có chút liên quan nào với phú nhị đại, hoàn toàn là hai thế giới. Lại còn cái gì mà “Show Lừa Điên”, nghe đã thấy không phải thứ gì tốt đẹp…
Ngay lúc họ đang trò chuyện, trên con phố cách đó không xa bỗng vang lên tiếng gầm gừ trầm thấp.
“Cẩn thận! Có thứ gì đó.”
Trình Lạc Y nhắc nhở.
Những người còn lại lập tức dừng bước, cẩn thận quan sát. Vì Gaye đã dẫn đám quỷ hút máu đi qua đây nên sẽ không xuất hiện quái vật quy mô lớn.
Chắc chỉ là vài con zombie lẻ tẻ đi lạc đến đây.
Quả nhiên.
Theo tiếng gầm ngày càng gần, một con zombie cao lớn xuất hiện phía trước. Nó cao đến ba mét, da thịt thối rữa, vẻ mặt hung tợn.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc nhất là, gã này lại có tận hai cái đầu, trên người mọc ra hơn mười cánh tay một cách dị hợm, có tay đàn ông, có tay phụ nữ, đủ mọi hình dạng.
Trong mạch máu toàn thân chảy thứ dịch màu xanh lam, lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, trông cực kỳ nổi bật.
“Vãi chưởng!”
Mọi người đều sững sờ, lại có cả zombie phát ra ánh sáng xanh lam.
Hiển nhiên nó đã trải qua nhiều lần biến dị mới có hình dạng thế này.
“Tiến hóa kiểu gì lầy lội thế…”
Lâm Đông thầm lẩm bẩm, lẽ nào đây là hiệu quả sau khi zombie bị nhiễm phóng xạ?
Hơn nữa, hắn thử phóng ra sóng não để giao tiếp với con zombie phóng xạ này, kết quả phát hiện tư duy của nó hỗn loạn, hoàn toàn không có ý thức rõ ràng, chỉ còn lại bản năng nuốt chửng vô tận.
“Gàoooo!”
Con zombie phóng xạ gầm lên một tiếng man rợ. Mùi máu thịt của con người kích thích khứu giác của nó, đó hoàn toàn là một món mỹ vị hiếm có.
Nó lập tức lảo đảo hai chân, vươn ra hơn mười cánh tay, lao về phía đám người như một con ác quỷ đến từ địa ngục.
“Huyết Bạo!”
Tôn Vũ Hàng khẽ quát, thi triển năng lực thức tỉnh của mình.
Thế nhưng thể chất của con zombie phóng xạ quá mạnh, dòng máu màu xanh lam không hề vỡ tung ra ngoài, thân hình khổng lồ của nó chỉ khựng lại một chút.
Trình Lạc Y chớp lấy thời cơ, thân hình lóe lên, thanh Đao Sao Băng trong tay chém ngang về phía trước.
“Xoẹt!”
Trong khoảnh khắc cả hai lướt qua nhau, lưỡi đao sắc bén đã cắt qua cổ nó, hai cái đầu cùng bay lên không, máu xanh phun ra như suối, cái xác khổng lồ ầm ầm ngã xuống đất.
Con zombie phóng xạ này, thực lực không thể nói là không mạnh, chỉ là xui cho nó khi gặp phải nhóm của Lâm Đông, liền trông có vẻ khá là gà.
“Tiếc thật… Chẳng có tác dụng gì.”
Trình Lạc Y liếc nhìn một cái, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ hơi chán ghét, vì năng lượng trong tinh hạch của nó cũng không thể hấp thu được.
Mà Lâm Đông thì nhìn chằm chằm hồi lâu, dường như nghĩ ra điều gì đó.
“Mọc nhiều tay thế này… không cho Tiểu Bát một cái thì hơi phí…”
Trình Lạc Y thấy hắn cứ đứng ì ra đó, tò mò hỏi.
“Này! Anh lại nghĩ ra âm mưu gì đấy? Cái xác này mà anh cũng dùng được à?”
“Mọi người có bao giờ nghĩ rằng, trải qua sự chiếu xạ của thiên thạch đặc thù, có lẽ có thể khiến chi thể mọc lại không?”
Lâm Đông trầm ngâm nói.
“Mọc lại chi thể? Như vậy cũng được sao?”
Những người còn lại đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Lâm Đông gật đầu.
“Trước đây khi giết con sâu khổng lồ, chặt đứt xúc tu của nó, nó liền có thể mọc lại. Có lẽ phóng xạ có loại năng lực này.”
“Nhưng nếu bị nhiễm phóng xạ, thần trí sẽ trở nên hỗn loạn, chỉ còn lại bản năng nuốt chửng thôi.”
Trình Lạc Y nói.
“Ừm.”
Lâm Đông không thể phủ nhận, di chứng quả thực quá lớn. “Hiện tại đây chỉ là một ý tưởng, chắc chắn chưa hoàn thiện, sau này có thể nghĩ cách khác để giải quyết tác dụng phụ. Nhưng loại phóng xạ này, quả thực có thể giải quyết vấn đề mọc lại chi thể.”
“Ừm, mỗi thành quả nghiên cứu khoa học đều bắt đầu từ một ý tưởng, chắc chắn không thể thành công ngay lập tức được. Em thấy hướng suy nghĩ này khả thi đấy.”
Đôi mắt sáng của Đường Tinh Vãn lấp lánh.
Cô cảm thấy nếu Lâm Đông không phải là Thi Vương, thì chắc chắn sẽ là một nhà nghiên cứu khoa học hàng đầu…
Nhưng người kích động nhất ở đây, đương nhiên phải là Ngô Đản.
“Vậy chẳng phải là… ‘trứng’ của tôi có hy vọng phục hồi rồi sao?”
“Ừm, đừng nói là phục hồi, ông muốn mọc thêm bảy tám cái nữa cũng được ấy chứ.”
Tôn Vũ Hàng đứng bên cạnh nói, thầm nghĩ có thể nhanh chóng để hắn mọc lại là được rồi.
Đám người bàn bạc một hồi.
Tạm thời gác lại ý tưởng chưa hoàn thiện này, đợi sau này trở về sẽ từ từ nghiên cứu.
Nếu thật sự có thể thành công, chắc chắn là một sự nâng cấp cực lớn.
Sau này sẽ không còn sợ bị tàn tật, gãy tay gãy chân gì nữa…
Sau đó, cả nhóm tiếp tục tiến lên. Trên đường vẫn còn rất nhiều xác chết, có quỷ hút máu, cũng có zombie phóng xạ. Rõ ràng khi Gaye đi qua đây cũng đã xảy ra không ít trận chiến.
Ấy vậy mà Gaye vẫn kiên trì, dũng mãnh xông ra khỏi thành phố phế tích.
Nhóm Lâm Đông men theo dấu chân của chúng mà đi, thỉnh thoảng cũng gặp phải vài con quái vật lang thang lẻ tẻ, hình thù kỳ dị, chưa từng thấy bao giờ.
May mắn là thực lực của những con quái vật này không mạnh lắm, bị họ dễ dàng giải quyết.
Tuy nhiên, càng đi sâu vào khu phóng xạ, máu của lũ quái vật càng xanh hơn, huỳnh quang càng lúc càng sáng rực.
Thiết bị trong tay Đường Tinh Vãn cho thấy, mức độ phóng xạ ngày càng mãnh liệt, rõ ràng họ sắp đến khu vực trung tâm.
Nhưng ngay tại một vùng đất hoang phía trước, bỗng truyền đến những tiếng gào thét kinh thiên động địa, tiếng gầm gừ không ngớt, rõ ràng có một lượng lớn quái vật đang chém giết lẫn nhau.
Lâm Đông ngước mắt nhìn về phía xa.
“Hình như chúng ta đuổi kịp bọn Gaye rồi…”
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe