Răng Cửa Lớn hai tay ôm đầu, mặt mày đầy uất ức.
"Muốn tìm phiến đá thì phải đi tiếp về phía trước, còn xa lắm."
"Vẫn phải đi tiếp à?"
"Chẳng lẽ phải vào lãnh địa của Thi Vương khác sao?"
"Thế không phải là phải khai chiến ngay bây giờ à?"
...
Bọn Chiêu Phong Nhĩ nhìn nhau, bàn tán xôn xao. Cả đám quay đầu nhìn về phía đám zombie dày đặc trên vùng đất hoang, cảm thấy một trận huyết chiến là không thể tránh khỏi.
Tanker thì mặt mày hung tợn, giọng điệu phấn khích nói:
"Đại ca, chúng ta xông qua đó luôn đi!"
Lâm Đông nhìn về phía xa, trầm ngâm một lúc lâu rồi mới chậm rãi lắc đầu: "Đối thủ lần này không tầm thường, vẫn chưa biết phải đối mặt với bao nhiêu thi triều nữa. Cứ thế xông lên, các ngươi có thể sẽ gặp nguy hiểm."
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Các Thi Vương đều lộ vẻ khó hiểu.
Theo như bọn chúng hiểu về Lâm Đông, hắn đúng là chưa bao giờ đánh trận nào mà không nắm chắc phần thắng.
Hiện giờ, zombie trên toàn lãnh thổ Ấn quốc đang tụ tập lại, tựa như một biển thây ma, hơn nữa còn là cố tình đến đây để phòng bị bọn họ.
Cứ thế liều chết xông qua, cho dù giành được thắng lợi, cũng khó đảm bảo không bị tổn thất quân số.
Lâm Đông suy tư một lát, dường như đã có ý tưởng, liền quay đầu nhìn về phía Răng Cửa Lớn vừa lùn vừa đen.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, cơ thể Răng Cửa Lớn run lên, trong lòng không khỏi lẩm bẩm... Nhìn mình làm gì?
"Không phải ngươi biết đào hầm sao?" Lâm Đông hỏi.
"Đó là đương nhiên, không có con zombie nào đào hầm giỏi hơn tôi đâu."
Nhắc tới chuyện này, Răng Cửa Lớn lập tức tỉnh như sáo, dù sao đây cũng là lĩnh vực chuyên môn của hắn.
"Vậy thì tốt, chúng ta đào đường chui qua đó luôn."
Lâm Đông nói.
Mắt các Thi Vương sau lưng hắn sáng rực lên, cảm thấy đây đúng là một ý kiến hay, suýt nữa thì quên mất chuyện Răng Cửa Lớn biết đào hầm.
"Cách này hay đấy, đúng là tận dụng phế vật mà."
"Đúng thế, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ?"
"Đúng là đại ca, cái gì cũng tận dụng được, pro vãi!"
"Ừm ừm, quả nhiên là quỷ... à không, túc trí đa mưu!"
...
Các Thi Vương đều lộ vẻ hưng phấn, định dùng một chiêu "Ám độ Trần Thương", vượt qua đám thi triều đang phòng bị bọn họ để đi thẳng đến chỗ phiến đá.
Lúc này, Chiêu Phong Nhĩ lại nhảy cẫng lên, táng một phát vào đầu Răng Cửa Lớn.
"Còn không mau đi đào hầm!"
"Không... không cần đào, tôi đào xong từ lâu rồi, vì tôi chính là đào một mạch từ bên đó tới đây mà..."
Răng Cửa Lớn ôm đầu, ấm ức nói.
Kết quả là Chiêu Phong Nhĩ lại trở tay táng thêm một phát nữa.
"Đào xong rồi sao không nói sớm?"
"..." Răng Cửa Lớn câm nín, thầm nghĩ: Trước đó có ai hỏi mình đâu.
"Bé chuột như mình, toàn bị bắt nạt..."
...
Để tránh bị đám zombie biến dị phát hiện, họ quay về thị trấn nhỏ ở biên giới trước, tìm một nơi kín đáo để Răng Cửa Lớn bắt đầu đào, nối liền với đường hầm đã đào xong từ trước.
"Ghê thật!"
Bọn Chiêu Phong Nhĩ nhảy vào xem xét, phát hiện đây không phải là một đường hầm duy nhất, mà là một hệ thống chằng chịt, thông đi tứ phía.
Bởi vì tên Răng Cửa Lớn này một ngày không đào hầm là toàn thân khó chịu, ngày thường toàn ru rú trong hang dưới lòng đất chứ không tùy tiện xuất hiện trên mặt đất.
Thế nên có thể nói, toàn bộ thế giới ngầm này đều là lãnh địa của hắn.
Ngay lập tức, một đám zombie lần lượt nhảy vào hầm, di chuyển nhanh như chớp, bò trên vách hầm thoăn thoắt như nhện.
Dĩ nhiên, một vài zombie có hình thể quá lớn không thể tham gia hành động lần này, ví dụ như Tanker, quái vật sinh hóa khổng lồ, và cả những con zombie thú cỡ lớn thu phục được trên đường. Bọn chúng chỉ có thể ở lại canh giữ thị trấn nhỏ ở biên giới.
Lâm Đông dĩ nhiên không cần phải chui vào hầm. Hắn trực tiếp dùng năng lực ẩn thân, khóa chặt khí tức của Răng Cửa Lớn ở bên dưới, rồi cứ thế đi theo sự dẫn đường của nó.
Cả một đoàn quân zombie đi qua, vậy mà lại lặng yên không một tiếng động, không hề kinh động bất kỳ zombie canh gác nào. Mọi thứ trông vừa ly kỳ vừa quỷ dị.
Mất khoảng một buổi sáng, họ đã đến được nơi mà Răng Cửa Lớn giấu phiến đá lúc trước.
Trên mặt đất, Lâm Đông ngước mắt nhìn lên, phát hiện phía trước là một dãy núi tuyết trùng điệp.
Tiếng gào thét của quái vật vang vọng trong sơn cốc, hồi lâu không dứt, rõ ràng nơi đây cũng đã bị zombie chiếm cứ.
Dưới chân núi, nhiệt độ không quá thấp, một ít tuyết đọng đã tan chảy, khiến mặt đất trông như bị bệnh ngoài da, loang lổ từng mảng đen trắng xen kẽ.
Nhưng khi Lâm Đông quét mắt nhìn, hắn phát hiện trong bùn đất có những hàng dấu chân, men theo một con đường nhỏ dẫn sâu vào trong dãy núi.
Nhìn mức độ đều đặn của những dấu chân này, rõ ràng không phải của zombie.
"Chẳng lẽ là con người?"
"Cũng đến để tìm phiến đá sao?"
...
Lâm Đông dẫn một bộ phận thi triều tiến vào núi tuyết, đi men theo hướng của những dấu chân.
Nhưng nhìn bề ngoài thì lại chẳng có dấu vết gì cả.
Lúc này, tại một thành phố lớn nào đó ở Ấn quốc, có không ít zombie biến dị đang tụ tập. Nơi này khác với những thành phố thời tận thế khác, không hề đổ nát, cũng chẳng có phế tích nào.
Bởi vì zombie biến dị vẫn giữ lại ký ức thời còn là người, nên phần lớn hành vi và thói quen của chúng đều giống con người.
Giữa bầy zombie, có một bóng người mặc áo choàng đen đứng sừng sững.
Xung quanh nó là mấy tướng tài Thi Vương, tất cả đều có khí tức cường đại, khí thế hung ác ngút trời.
"Bảo bọn Khăn Trùm Đầu đi tấn công Long quốc, kết quả vừa đi đã bặt vô âm tín, cuối cùng lại bị tiêu diệt sạch, đúng là một lũ phế vật." Gã áo choàng đen bất mãn nói.
"Thưa đại nhân Jessy, nghe nói là do thi triều Giang Bắc của Long quốc kéo đến Bắc Cảnh, sau đó tên Mắt Đỏ giả vờ thua, dụ bọn Khăn Trùm Đầu vào bẫy nên mới bị tiêu diệt toàn bộ." Một con ma cà rồng báo cáo.
"Ừm."
Về chuyện này, gã áo choàng đen Jessy đã sớm nghe nói.
Khi còn là người, hắn đã vô cùng hứng thú với Long quốc, cũng thuộc lòng lịch sử của nước này. Hắn biết vào thời Chiến Quốc, từng có một người tên là Sát Thần Bạch Khởi, đã dùng kế giả thua, lấy vài vạn binh lực để tiêu diệt mấy chục vạn đại quân của đối phương.
Kế hoạch kinh thiên động địa mà Lâm Đông dùng để xử lý Thi Vương Khăn Trùm Đầu cũng có phần tương tự.
"Thi Vương này không đơn giản, cũng là một Sát Thần đấy, chúng ta tuyệt đối không thể xem thường." Gã áo choàng đen Jessy đưa ra đánh giá rất cao.
Bên cạnh, một Thi Vương thủ hạ nói:
"Đại ca yên tâm, Bá tước đại nhân đã ra lệnh, triệu tập thi triều từ khắp nơi đến Ấn quốc chi viện, chính là để chặn hắn lại ở đây. Hiện tại anh em đang canh chừng ở biên giới, bọn chúng không vào được đâu."
"Ừm, phụ thân đại nhân rất xem trọng Thi Vương của Long quốc."
Jessy gật đầu.
Rõ ràng, hắn là con trai của Huyết Hồng Bá Tước, có quyền cao chức trọng trong thế lực Huyết tộc. Vì khá am hiểu lịch sử Long quốc nên mới bị cố tình phái đến đây.
Dĩ nhiên, Jessy không phải con ruột của Bá tước, mà chỉ là một trong những người thân mà ông ta nhận nuôi.
Nghe nói Bá tước hiện đã nhận mười ba người con nuôi, trong đó có kẻ chiến lực hùng mạnh, có người kiến thức uyên bác, hoặc có kẻ trí thông minh siêu việt. Tóm lại, mỗi người đều có đặc điểm riêng, tuyệt không phải hạng tầm thường.
Trong số những người con nuôi này, Jessy xếp hạng thứ mười.
"Chúng ta không thể cho hắn cơ hội phát triển thêm nữa, đợi thi triều tập kết xong, chúng ta sẽ trực tiếp kéo quân sang giết!"
"Rõ!"
Các Thi Vương đồng thanh đáp, ánh mắt lộ ra tia nhìn khát máu.
Gã áo choàng đen Jessy này rõ ràng thuộc dạng đầu óc nhanh nhạy, rất nhanh đã nghĩ đến một vấn đề.
"Nếu hắn đã dẫn thi triều Long quốc xông đến đây, chứng tỏ lãnh thổ của chúng đang trống rỗng, sẽ không còn Thi Vương mạnh nào khác. Không biết hành động của Thập Tam Muội... bây giờ thế nào rồi?"
...